Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 535 :

    trước sau   
60535.“Siếxcpat chặdavat mộbllft chúpucjt đdpbji! Nếxcpau khôjlizng trênikbn cổpucj con trai màsxcgy sẽsxcgaewb thênikbm mộbllft vếxcpat thưtwlsơfurlng!” Giọxcpang nóaewbi uy hiếxcpap củpwrna Chu Hánikbn Khanh lầqnzrn nữhclja truyềvomkn đdpbjếxcpan.

“Đtwkxfhmlng!” An Đtwkxiềvomkm gàsxcgo khóaewbc, đdpbjqnzru óaewbc trốhcljng rỗqphtng khôjlizng suy nghĩscqs đdpbjưtwlsmacxc gìakrs, vốhcljn dĩscqs khôjlizng nghĩscqs đdpbjếxcpan chuyệhscin siếxcpat chặdavat thênikbm hay nớvjnmi lỏjlizng ra, côjliz chỉmpol quỳnqqq trưtwlsvjnmc mặdavat Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn, lắdavac đdpbjqnzru đdpbjnikbn cuồmmxang.

“An Đtwkxiềvomkm, đdpbjfhmlng khóaewbc!” Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn bịocxjjgoqch sắdavat tróaewbi chặdavat, vốhcljn dĩscqs khôjlizng thểyuvmsxcgo ôjlizm lấqphty An Đtwkxiềvomkm, anh đdpbjau lòdpbjng nhìakrsn An Đtwkxiềvomkm: Đtwkxvomku do anh năfurlm xưtwlsa bỏjlizfurli An Đtwkxiềvomkm, lấqphty Chu Mộbllfng Chỉmpol, nênikbn giờhsci mớvjnmi gâyuvmy ra mộbllft loạfhmlt tai họxcpaa ngàsxcgy hôjlizm nay!

Nếxcpau cóaewb thểyuvm, anh thựaewbc sựaewb muốhcljn dùdajyng sinh mạfhmlng củpwrna mìakrsnh đdpbjyuvm đdpbjpucji lấqphty sinh mạfhmlng củpwrna An An vàsxcg An Đtwkxiềvomkm!

“Dùdajyng khóaewba khóaewba lạfhmli đdpbji!” Chu Hánikbn Khanh vừfhmla tậvjyun hưtwlsppmcng biểyuvmu cảqkxam tuyệhscit vọxcpang trênikbn mặdavat An Đtwkxiềvomkm, vừfhmla nhẹvkhc nhàsxcgng ra lệhscinh.

“Cạfhmlch”, An Đtwkxiềvomkm khóaewba dâyuvmy xíjgoqch lạfhmli, côjliz yếxcpau ớvjnmt nằpwlam trênikbn nềvomkn đdpbjqphtt, tuyệhscit vọxcpang dưtwlshscing nhưtwls muốhcljn ngấqphtt đdpbji, “Chu Hánikbn Khanh, tôjlizi xin anh, anh giếxcpat tôjlizi đdpbji, hãoesey tha cho An An vàsxcg Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn!”




“An Đtwkxiềvomkm, sao tao cóaewb thểyuvm đdpbjyuvmsxcgy chếxcpat dễpptbsxcgng nhưtwls vậvjyuy?” Chu Hánikbn Khanh hữhcljng hờhsciaewbi: Tao phảqkxai giàsxcgy vòdpbjsxcgy!

Chu Hánikbn Khanh cưtwlshscii nham hiểyuvmm, sau đdpbjóaewbdajyng con dao trênikbn tay chỉmpol vềvomkaewbc tưtwlshscing: “Cóaewb thấqphty thùdajyng xăfurlng ởppmcaewbc tưtwlshscing khôjlizng? Bâyuvmy giờhscioesey tưtwlsvjnmi quanh ngưtwlshscii Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn đdpbji!”

“Khôjlizng!” Cuốhclji cùdajyng An Đtwkxiềvomkm cũpwrnng khôjlizng gắdavang gưtwlsmacxng đdpbjưtwlsmacxc nữhclja, côjliz òdpbja khóaewbc, “Tôjlizi khôjlizng thểyuvm, tôjlizi khôjlizng thểyuvm!”

“Đtwkxưtwlsmacxc! Vậvjyuy côjliz đdpbjmacxi đdpbjqphty, trênikbn ngưtwlshscii con trai côjliz sẽsxcg đdpbjqnzry vếxcpat thưtwlsơfurlng, sau đdpbjóaewb sẽsxcg chếxcpat vìakrs mấqphtt mánikbu!”

“Chu Hánikbn Khanh!” Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn héhpeet lênikbn, sau đdpbjóaewb nhìakrsn An Đtwkxiềvomkm, “Mau, làsxcgm theo lờhscii củpwrna Chu Hánikbn Khanh, An An khôjlizng thểyuvm bịocxj thưtwlsơfurlng đdpbjưtwlsmacxc nữhclja!”

“...” An Đtwkxiềvomkm run lẩvqcvy bẩvqcvy, côjliz cắdavan chặdavat bờhscijlizi đdpbjãoese chảqkxay mánikbu, cuốhclji cùdajyng chạfhmly đdpbjếxcpan góaewbc tưtwlshscing.

An Đtwkxiềvomkm lấqphty thùdajyng xăfurlng hắdavat vàsxcgo chỗqpht Chu Hánikbn Khanh chỉmpol đdpbjocxjnh.

“Rầqnzrm!”

Chiếxcpac thùdajyng rỗqphtng bịocxj quẳfykkng xuốhcljng đdpbjqphtt, An Đtwkxiềvomkm cũpwrnng quỳnqqqnikbn cạfhmlnh Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn, côjliz nhìakrsn Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn, giọxcpang nóaewbi khàsxcgn khàsxcgn: “Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn, em phảqkxai làsxcgm sao? Em phảqkxai làsxcgm sao đdpbjâyuvmy?”

“An Đtwkxiềvomkm...” Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn đdpbjau lòdpbjng, nhìakrsn Chu Hánikbn Khanh, “Chu Hánikbn Khanh, nhữhcljng gìakrs anh muốhcljn, chúpucjng tôjlizi đdpbjvomku đdpbjãoesesxcgm theo rồmmxai, mau thảqkxa An An ra đdpbji!”

“Ha ha!” Chu Hánikbn Khanh thỏjliza mãoesen gậvjyut đdpbjqnzru, “Đtwkxúpucjng, bâyuvmy giờhsci mọxcpai thứvqcv đdpbjãoese chuẩvqcvn bịocxj xong xuôjlizi rồmmxai, cũpwrnng nênikbn đdpbjyuvm mộbllft nhàsxcg ba ngưtwlshscii chúpucjng màsxcgy đdpbjsxcgn tụnikb nhau!”

Chu Hánikbn Khanh nóaewbi xong thìakrs thảqkxa An An ra, sau đdpbjóaewb cấqphtt đdpbjiệhscin thoạfhmli dưtwlsvjnmi châyuvmn vàsxcgyuvmy súpucjng củpwrna Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn vàsxcgo.

“Bốhclj, mẹvkhc!”




An An đdpbjưtwlsmacxc Chu Hánikbn Khanh thảqkxa ra, vộbllfi lao đdpbjếxcpan bênikbn An Đtwkxiềvomkm vàsxcg Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn, An Đtwkxiềvomkm ôjlizm chặdavat An An vàsxcgo lòdpbjng, sau đdpbjóaewbjlizhpeenikbch ánikbo mìakrsnh bắdavat đdpbjqnzru băfurlng bóaewb cho An An.

pucjc nàsxcgy, Chu Hánikbn Khanh lấqphty chiếxcpac bậvjyut lửpptba từfhml trong túpucji ánikbo ra.

“Màsxcgy muốhcljn làsxcgm gìakrs?” Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn trừfhmlng mắdavat lênikbn, bấqphtt thìakrsnh lìakrsnh anh muốhcljn bảqkxao vệhsci An An vàsxcg An Đtwkxiềvomkm, nhưtwlsng lạfhmli chợmacxt nhớvjnmsxcgakrsnh đdpbjãoese bịocxj tróaewbi lạfhmli, khôjlizng thểyuvm nhúpucjc nhíjgoqch đdpbjưtwlsmacxc.

“Tao muốhcljn chúpucjng màsxcgy nếxcpam trảqkxai cảqkxam giánikbc sốhcljng khôjlizng bằpwlang chếxcpat! Tao phảqkxai cho chúpucjng màsxcgy nếxcpam cảqkxam giánikbc mấqphtt đdpbji ngưtwlshscii thưtwlsơfurlng yênikbu làsxcg nhưtwls thếxcpasxcgo!” Chu Hánikbn Khanh cưtwlshscii phánikbnikbn.

“An Đtwkxiềvomkm, Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn, chìakrsa khóaewba củpwrna ổpucj khóaewba nàsxcgy, tao đdpbjãoese quẳfykkng xuốhcljng cốhcljng lúpucjc mua rồmmxai, khôjlizng ai mởppmc đdpbjưtwlsmacxc cảqkxa!”

Chiếxcpac bậvjyut lửpptba đdpbjưtwlsmacxc bậvjyut lênikbn, ngọxcpan lửpptba màsxcgu xanh ánikbnh lênikbn khuôjlizn mặdavat đdpbjánikbng sợmacx củpwrna Chu Hánikbn Khanh: “Mộbllft lúpucjc nữhclja thôjlizi, tao sẽsxcg đdpbjhcljt chánikby nơfurli đdpbjâyuvmy, ngọxcpan lửpptba sẽsxcg bao quanh Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn, còdpbjn An Đtwkxiềvomkm chỉmpolaewbsxcgi phúpucjt đdpbjyuvm chạfhmly thoánikbt..”

aewbi đdpbjếxcpan đdpbjâyuvmy, giọxcpang củpwrna Chu Hánikbn Khanh trởppmcnikbn phấqphtn khíjgoqch: “An Đtwkxiềvomkm, nếxcpau màsxcgy ôjlizm con rờhscii khỏjlizi, thìakrssxcgy vàsxcg con màsxcgy sẽsxcg phảqkxai trơfurl mắdavat nhìakrsn Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn bịocxj ngọxcpan lửpptba thênikbu sốhcljng! Đtwkxưtwlsơfurlng nhiênikbn, con củpwrna màsxcgy sẽsxcgoesei nhớvjnm vềvomk mộbllft ngưtwlshscii mẹvkhcakrs cứvqcvu con màsxcg đdpbjyuvm mặdavac bốhclj củpwrna nóaewb chếxcpat trong biểyuvmn lửpptba, nếxcpau nhưtwls vậvjyuy, tin chắdavac làsxcg cuộbllfc đdpbjhscii còdpbjn lạfhmli củpwrna con vàsxcg con màsxcgy sẽsxcg “hạfhmlnh phúpucjc” lắdavam đdpbjâyuvmy!”

Chu Hánikbn Khanh nhìakrsn An Đtwkxiềvomkm đdpbjang đdpbjau khổpucj, tiếxcpap tụnikbc nóaewbi: “Nếxcpau màsxcgy khôjlizng muốhcljn rờhscii khỏjlizi Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn, thếxcpa thìakrs từfhml từfhml tậvjyun hưtwlsppmcng, con màsxcgy, chồmmxang màsxcgy đdpbjvomku sẽsxcg chếxcpat trong biểyuvmn lửpptba! Ha ha...”

Nhữhcljng lờhscii nóaewbi sởppmcn gai ốhcljc củpwrna Chu Hánikbn Khanh, trong côjlizng xưtwlsppmcng bỏjliz hoang, cuốhclji cùdajyng anh ta cũpwrnng nhìakrsn Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn, càsxcgng cưtwlshscii lớvjnmn tiếxcpang: “Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn, khôjlizng phảqkxai màsxcgy làsxcg ngưtwlshscii cóaewb thểyuvmjliztwlsa gọxcpai gióaewb sao? Bâyuvmy giờhsci, màsxcgy chỉmpolaewb thểyuvm nhìakrsn vợmacxsxcgy, vìakrssxcgy màsxcg sốhcljng đdpbjau khổpucj, hoặdavac chếxcpat trong đdpbjau khổpucj!”

Giếxcpat ngưtwlshscii phảqkxai giếxcpat tránikbi tim.

Đtwkxâyuvmy mớvjnmi làsxcg cảqkxanh giớvjnmi bánikbo thùdajy đdpbjmpolnh cao!

Chu Hánikbn Khanh vểyuvmnh môjlizi cưtwlshscii, sau đdpbjóaewb quẳfykkng bậvjyut lửpptba vàsxcgo xăfurlng.

“Bùdajyng” mộbllft tiếxcpang, ngọxcpan lửpptba đdpbjãoese lan ra khắdavap nơfurli, nhanh chóaewbng bao quanh cảqkxa nhàsxcg ba ngưtwlshscii An Đtwkxiềvomkm.

Chu Hánikbn Khanh ung dung đdpbjvqcvng ngoàsxcgi ngọxcpan lửpptba, nhẹvkhc nhàsxcgng nóaewbi: “Nhớvjnm đdpbjqphty, chúpucjng màsxcgy chỉmpolaewbsxcgi phúpucjt đdpbjyuvm chạfhmly thôjlizi!”

Chu Hánikbn Khanh nhìakrsn thấqphty An Đtwkxiềvomkm vàsxcg Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn đdpbjang giãoesey giụnikba, anh ta cầqnzrm lấqphty đdpbjiệhscin thoạfhmli củpwrna An Đtwkxiềvomkm vàsxcgyuvmy súpucjng củpwrna Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn chậvjyum rãoesei đdpbji khỏjlizi côjlizng xưtwlsppmcng bỏjliz hoang.

Ádavanh nắdavang chóaewbi chang mùdajya hạfhml, mặdavat đdpbjqphtt nóaewbng hừfhmlng hựaewbc, Chu Hánikbn Khanh ngẩvqcvng đdpbjqnzru nhìakrsn mặdavat trờhscii trênikbn bầqnzru trờhscii, bưtwlsvjnmc đdpbjếxcpan chiếxcpac xe màsxcg Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn lánikbi đdpbjếxcpan: Mộbllfng Chỉmpol, tiếxcpap đdpbjếxcpan, anh sẽsxcgakrsm Cốhclj Thiênikbn Kỳnqqqjgoqnh sổpucj! Còdpbjn em, cóaewb phảqkxai đdpbjang vui lắdavam khôjlizng? Mộbllfng Chỉmpol củpwrna anh...

Trong côjlizng xưtwlsppmcng bỏjliz hoang…

“An Đtwkxiềvomkm, em mau bếxcpa An An chạfhmly đdpbji!” Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn khôjlizng thểyuvm cửpptb đdpbjbllfng, nóaewbi lớvjnmn vớvjnmi An Đtwkxiềvomkm.

“Khôjlizng! Em sẽsxcg khôjlizng bỏjliz mặdavac anh đdpbjâyuvmu!” An Đtwkxiềvomkm đdpbjau khổpucj lắdavac đdpbjqnzru, côjliz cốhclj gắdavang dùdajyng hếxcpat sứvqcvc gỡyscf nhữhcljng dâyuvmy xíjgoqch sắdavat trênikbn ngưtwlshscii Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn ra, nhưtwlsng sứvqcvc lựaewbc côjliz quánikb nhỏjlizhpee, vốhcljn dĩscqs khôjlizng thểyuvmsxcgm gìakrs đdpbjưtwlsmacxc.

“An Đtwkxiềvomkm, em nghe anh nóaewbi!” Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn cốhclj gắdavang giãoesey giụnikba, anh muốhcljn An Đtwkxiềvomkm bìakrsnh tĩscqsnh lạfhmli, muốhcljn An Đtwkxiềvomkm lậvjyup tứvqcvc bếxcpa An An chạfhmly khỏjlizi đdpbjâyuvmy.

An Đtwkxiềvomkm lúpucjc nàsxcgy vốhcljn khôjlizng nghe thấqphty Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn nóaewbi, côjliz hoang mang, khôjlizng ngừfhmlng lặdavap lạfhmli: “Khôjlizng ai đdpbjưtwlsmacxc chếxcpat cảqkxa, An An khôjlizng đdpbjưtwlsmacxc chếxcpat, Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn anh cũpwrnng khôjlizng đdpbjưtwlsmacxc chếxcpat! Chúpucjng ta nhấqphtt đdpbjocxjnh phảqkxai sốhcljng, nhấqphtt đdpbjocxjnh phảqkxai sốhcljng!”

An Đtwkxiềvomkm vẫpwlan tiếxcpap tụnikbc cốhclj gắdavang thánikbo xíjgoqch sắdavat ra, côjliz nhìakrsn vềvomk phíjgoqa ổpucj khóaewba, thấqphty An An lúpucjc nàsxcgy cũpwrnng đdpbjang cúpucji đdpbjqnzru gỡyscfjgoqch sắdavat ra!

“Đtwkxúpucjng rồmmxai, đdpbjvjyup vỡyscfpucj khóaewba làsxcg em cóaewb thểyuvm cứvqcvu anh rồmmxai Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn!” An Đtwkxiềvomkm đdpbjbllft nhiênikbn nghĩscqs ra đdpbjiềvomku gìakrs vậvjyuy, côjliz đdpbjvqcvng dậvjyuy xôjlizng ra ngọxcpan lửpptba,”Em đdpbji tìakrsm vậvjyut gìakrs đdpbjóaewb đdpbjvjyup vỡyscfpucj khóaewba ra!”

“An Đtwkxiềvomkm!” Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn cốhclj gắdavang hếxcpat sứvqcvc gọxcpai An Đtwkxiềvomkm lạfhmli, anh lắdavac đdpbjqnzru nhìakrsn An Đtwkxiềvomkm, héhpeet lênikbn, “Khôjlizng kịocxjp đdpbjâyuvmu! Khôjlizng kịocxjp đdpbjâyuvmu! Ngọxcpan lửpptba đdpbjãoese rấqphtt lớvjnmn rồmmxai! Em mau chóaewbng bếxcpa An An chạfhmly khỏjlizi đdpbjâyuvmy đdpbji, nhanh lênikbn!”

“Khôjlizng!” An Đtwkxiềvomkm quỳnqqq xuốhcljng đdpbjqphtt, côjliz ôjlizm chằpwlam lấqphty Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn, “Cốhclj Thiênikbn Tuấqphtn, em khôjlizng muốhcljn rờhscii xa anh, em khôjlizng muốhcljn!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.