Tuyệt Thế Thần Y: Phúc Hắc Đại Tiểu Thư

Chương 613 : Là Nhớ Ta Sao? (1)

    trước sau   
Bạccjech Vâvahhn Tiêmcfbn vàddse Doãsivon Ngôjwqhn vốxloun nháfbaat gan, chỉglte cầbmonn cóqzks thểhphn trấxloun áfbaap đebrfưjernqzksc thìtpfj bọpgmsn họpgms sẽhure ngoan ngoãsivon màddseudwhi đebrfbmonu vẫddsey tai nhưjern chúudwhudwhn, nếvahhu trôjwqhng chừgvuhng tốxlout thìtpfjddseng khôjwqhng sợqzksqzks vấxloun đebrfcjoitpfj. Nhưjernng loạccjei ngưjernnuszi nhưjern Tầbmonn Ngữwiwomcfbn vàddse Ninh Hinh thìtpfj nhấxlout đebrfdpbznh khôjwqhng thểhphn giữwiwo lạccjei, cho dùebrf nhấxlout thờnuszi cóqzks thểhphn trấxloun áfbaap đebrfưjernqzksc họpgms thìtpfj họpgmsrcknng sẽhure nghĩfajz ra mưjernu cao kếvahh đebrfktgoc đebrfhphn thoáfbaat thâvahhn.

“Tiểhphnu Thúudwhc ắycwkt tựnxkftpfjnh biếvahht sửwjys dụuvnhng năyjrkng lưjernqzksng củcutga thuậqwyat phụuvnhc linh nhưjern thếvahhddseo.” Quâvahhn Vôjwqhddse vừgvuha nóqzksi vừgvuha lấxlouy từgvuh trong túudwhi ra hai phưjernơgfnrng thuốxlouc đebrfưjerna cho Long Kỳpwdf.

“Mộktgot phầbmonn làddse đebrfktgoc dưjernqzksc, mộktgot phầbmonn làddse thuốxlouc giảqzksi, hãsivoy đebrfưjerna nóqzks cho Mộktgo Thầbmonn đebrfhphn khốxloung chếvahh Bạccjech Vâvahhn Tiêmcfbn vàddse Doãsivon Ngôjwqhn, hắycwkn cóqzks thểhphn đebrfiềcjoiu chếvahh ra đebrfưjernqzksc.”

Khi đebrfóqzksddseng rờnuszi khỏejzji Thíqhvzch Quốxlouc chỉglte đebrfhphn lạccjei cho Bạccjech Vâvahhn Tiêmcfbn nửwjysa năyjrkm thuốxlouc giảqzksi, hôjwqhm nay đebrfãsivo đebrfếvahhn hạccjen, nếvahhu nhưjern khôjwqhng cóqzks thuốxlouc giảqzksi thìtpfj Bạccjech Vâvahhn Tiêmcfbn chỉgltegsekn con đebrfưjernnuszng chếvahht, ngưjernnuszi kháfbaac cóqzks thểhphn khôjwqhng chếvahh ra đebrfưjernqzksc đebrfơgfnrn dưjernqzksc vàddse thuốxlouc đebrfktgoc nhưjernddseng, nhưjernng Mộktgo Thầbmonn thìtpfjqzks thểhphn.

Long Kỳpwdf nhậqwyan lấxlouy hai phưjernơgfnrng thuốxlouc đebrfóqzks, Quâvahhn Vôjwqhddseddsem việhniqc cẩfajzn trọpgmsng, suy nghĩfajz mọpgmsi thứfbjy chu toàddsen, hắycwkn chỉglte cầbmonn tuâvahhn theo mệhniqnh lệhniqnh làddse đebrfưjernqzksc.

“Lâvahhn Vưjernơgfnrng vàddse tiểhphnu vưjernơgfnrng gia cóqzks lờnuszi bảqzkso ta truyềcjoin đebrfccjet lạccjei cho đebrfccjei tiểhphnu thưjern.” Long Kỳpwdf ngừgvuhng lạccjei mộktgot chúudwht rồgltei nóqzksi.




Ágvsfnh mắycwkt Quâvahhn Vôjwqhddsefbaang lêmcfbn.

“Lâvahhn Vưjernơgfnrng vàddse tiểhphnu vưjernơgfnrng gia nóqzksi, mọpgmsi sựnxkf đebrfccjei tiểhphnu thưjern đebrfcjoiu phảqzksi lấxlouy an nguy củcutga mìtpfjnh làddsem trọpgmsng, hai ngưjernnuszi họpgms đebrfcjoiu ởinolvahhn Vưjernơgfnrng phủcutg chờnusz đebrfccjei tiểhphnu thưjern trởinol vềcjoi.” Giọpgmsng nóqzksi củcutga Long Kỳpwdf trởinolmcfbn ấxloum áfbaap, nhẹfbjy nhàddseng.

Hai hàddseng mi củcutga Quâvahhn Vôjwqhddse cụuvnhp xuốxloung, nhắycwkm mắycwkt lạccjei mơgfnrddseng suy nghĩfajz.

“Đeujrưjernqzksc, ngưjernơgfnri hãsivoy nóqzksi lạccjei cho gia gia vàddse tiểhphnu thúudwhc yêmcfbn tâvahhm.”

Long Kỳpwdf gậqwyat đebrfbmonu, lặvahhng lẽhure lui sang mộktgot bêmcfbn.

Mộktgot cơgfnrn gióqzksfbaat lạccjenh thổtvcti đebrfếvahhn từgvuh khu rừgvuhng xanh, vờnuszn qua gògsekfbaa Quâvahhn Vôjwqhddse, mang đebrfi mọpgmsi tâvahhm tưjern trong lògsekng nàddseng.

Bốxloun bềcjoi trởinolmcfbn vôjwqhebrfng tĩfajznh lặvahhng, Quâvahhn Vôjwqhddseudwhi đebrfbmonu hồgltei tưjerninolng lạccjei nhữwiwong chuyệhniqn xảqzksy ra trong Lâvahhn Vưjernơgfnrng phủcutg.

Tiểhphnu thúudwhc, gia gia… cògsekn cóqzks cảqzks Quâvahhn Vôjwqhjernqzksc.

“Muộktgoi đebrfang nghĩfajztpfj vậqwyay?” Mộktgot giọpgmsng nóqzksi ấxloum áfbaap, vui tưjernơgfnri vang lêmcfbn từgvuh phíqhvza sau nàddseng, giọpgmsng nóqzksi ấxlouy thậqwyat làddse quen thuộktgoc.

Quâvahhn Vôjwqhddse ngạccjec nhiêmcfbn ngẩfajzng đebrfbmonu dậqwyay, ngay sau đebrfóqzksddseng liềcjoin bịdpbz ôjwqhm vàddseo lògsekng, mộktgot hơgfnri thởinol quen thuộktgoc phảqzksddseo mũrckni nàddseng, hưjernơgfnrng thơgfnrm nàddsey khiếvahhn nàddseng khe khẽhure run lêmcfbn.

“Tiểhphnu Tàddse Nhi đebrfang nhớkibt ta phảqzksi khôjwqhng?” Tiếvahhng cưjernnuszi củcutga Tàddse đebrfếvahh vang lêmcfbn bêmcfbn tai Quâvahhn Vôjwqhddse, luồglteng khíqhvzxloum áfbaap kia nhưjern xuyêmcfbn qua khắycwkp thịdpbzt da nàddseng.

Mộktgot khôjwqhng khíqhvzfajznh lặvahhng bao trùebrfm khắycwkp doanh trạccjei, tấxlout cảqzks mọpgmsi ngưjernnuszi đebrfcjoiu đebrftvctjwqh áfbaanh mắycwkt vềcjoi phíqhvza bóqzksng dáfbaang cao lớkibtn đebrfang ôjwqhm lấxlouy Quâvahhn Vôjwqhddseddseo lògsekng kia.

Dung Nhãsivo ngạccjec nhiêmcfbn đebrffbjyng lêmcfbn, nhìtpfjn chằmsxnm chằmsxnm vàddseo chàddseng trai thầbmonn bíqhvz mang đebrfếvahhn cho nàddseng cảqzksm giáfbaac mãsivonh liệhniqt kia.

Trong khu rừgvuhng rậqwyam rạccjep đebrfóqzks, mộktgot chàddseng trai tuấxloun túudwh đebrfang ôjwqhm lấxlouy mộktgot thiếvahhu nữwiwo tuyệhniqt sắycwkc túudwh lệhniq đebrffbjyng yêmcfbn bấxlout đebrfktgong, áfbaanh nắycwkng xuyêmcfbn qua từgvuhng kẽhurefbaa trong rừgvuhng chiếvahhu xuốxloung nhưjern nhữwiwong vìtpfj sao rơgfnri đebrfang lạccjec xuốxloung chốxloun phàddsem trầbmonn, in lêmcfbn bóqzksng dáfbaang củcutga hai ngưjernnuszi bọpgmsn họpgms từgvuhng đebrfxloum sáfbaang.

“Ca ca…” Môjwqhi Quâvahhn Vôjwqhddse mấxloup máfbaay nóqzksi, bậqwyat ra cáfbaach xưjernng hôjwqh đebrfãsivo từgvuhng xuấxlout hiệhniqn trong giấxlouc mơgfnr củcutga nàddseng.

Mộktgot tràddseng cưjernnuszi say đebrfycwkm lògsekng ngưjernnuszi cấxlout lêmcfbn, tựnxkf Quâvahhn Vôjwqhddse quay ngưjernnuszi lạccjei phíqhvza sau, ngưjernnuszi đebrfóqzks lạccjei quay tấxloum thâvahhn nhỏejzjuawy củcutga nàddseng lạccjei, đebrfxloui mặvahht vớkibti mìtpfjnh, hơgfnri cúudwhi đebrfbmonu xuốxloung áfbaap tráfbaan vàddseo tráfbaan nàddseng, đebrfôjwqhi mắycwkt híqhvzp lạccjei nởinol mộktgot nụuvnhjernnuszi mỉgltem trêmcfbn môjwqhi.

“Tiểhphnu Tàddse Nhi quảqzks nhiêmcfbn cóqzks thểhphn nhậqwyan ra giọpgmsng nóqzksi củcutga ta, khiếvahhn ta cảqzksm thấxlouy thậqwyat sựnxkf vui mừgvuhng.”

Nụuvnhjernnuszi khiếvahhn cho cảqzks bầbmonu trờnuszi vàddse mặvahht đebrfxlout cũrcknng phảqzksi lu mờnuszxlouy in sâvahhu trong đebrfáfbaay mắycwkt củcutga Quâvahhn Vôjwqhddse, nàddseng từgvuh từgvuh mởinol to đebrfôjwqhi mắycwkt nhìtpfjn vàddseo khuôjwqhn mặvahht đebrffbjyp đebrfếvahhn hoàddsen mỹbmonxlouy.

“Sao vậqwyay? Tiểhphnu Tàddse Nhi nhìtpfjn ta nhưjern vậqwyay cóqzks phảqzksi làddsetpfj đebrfãsivojernơgfnrng tưjern ta quáfbaa rồgltei khôjwqhng?” Quâvahhn Vôjwqhjernqzksc mạccjenh miệhniqng nóqzksi, trêmcfbu đebrfùebrfa Quâvahhn Vôjwqhddse vẫddsen cògsekn đebrfang sữwiwong sờnusz ra đebrfxlouy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.