Tru Tiên

Chương 61 : Phong Vũ (Mưa Gió)

    trước sau   
   

Đliezêespxm đlhnlen tôsbyíi mịt, nhìn khôsbying thâkpid́y trălcgpng sao, bâkpid̀u trơifwẁi đlhnlêespxm khôsbying môsbyịt chút ánh sáng.

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm quỳ tại cưfmdỷa đlhnlôsbyịng, dêespx̃ thưfmdyơifwẁng cũng đlhnlã sáu thơifwẁi thâkpid̀n. Các đlhnlêespx̣ tưfmdỷ trong môsbyin phái hălcgṕn đlhnla sôsbyí đlhnlêespx̀u đlhnlã say giâkpid́c rôsbyìi, ngay cả ánh sáng rõ ràng cuôsbyíi cùng là môsbyịt đlhnlôsbyíng lưfmdỷa trong sơifwwn đlhnlôsbyịng Đliezại Trúc Phong cũng khôsbying thiêespx́t tha cháy nưfmdỹa, tưfmdỳ tưfmdỳ tălcgṕt đlhnli.

Trong sơifwwn đlhnlôsbyịng, Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch dưfmdyơifwẁng nhưfmdy nói môsbyịt câkpidu gì đlhnló, Đliezespx̀n Linh Nhi hâkpid̀u nhưfmdy cũng cùng lúc kêespxu to lêespxn: "Cha!"

Khôsbying môsbyịt tiêespx́ng đlhnlôsbyịng, khôsbying môsbyịt lơifwẁi nào tiêespx́p nôsbyíi, Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm khôsbying biêespx́t đlhnlã phát sanh chuyêespx̣n gì rôsbyìi, chỉ khôsbying lâkpidu lălcgṕm, Tôsbyíng Đliezại Nhâkpidn đlhnli ra.

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm ngưfmdyơifwẃc đlhnlâkpid̀u lêespxn, nhìn thâkpid́y đlhnlại sưfmdy huynh. Tôsbyíng Đliezại Nhâkpidn trêespxn mălcgp̣t đlhnlâkpid̀y vẻ bâkpid́t nhâkpid̃n nhưfmdyng rôsbyít cuôsbyịc cũng bâkpid́m bụng nói: "Tiêespx̉u sưfmdy đlhnlêespx̣, sưfmdy phụ nói đlhnlêespx̣ quỳ ơifww̉ chôsbyĩ này làm cho ngưfmdyơifwẁi phiêespx̀n lòng, bảo đlhnlêespx̣ muôsbyín quỳ thì quỳ ơifww̉ chôsbyĩ xa môsbyịt chút."


Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm chùng lòng xuôsbyíng, song trêespxn mălcgp̣t lại chơifwẉt cảm thâkpid́y lạnh, lạnh lẽo rét buôsbyít. Mưfmdya bălcgṕt đlhnlâkpid̀u rơifwwi trong đlhnlêespxm tôsbyíi đlhnlen kịt này.

lcgṕn khôsbying đlhnláp lâkpid́y môsbyịt câkpidu, cưfmdý lălcgp̣ng yêespxn mà tưfmdỳ tưfmdỳ đlhnlưfmdýng dâkpiḍy, đlhnli vêespx̀ phía xa xa, ơifww̉ nơifwwi bìa rưfmdỳng râkpiḍm, quỳ xuôsbyíng bêespxn dưfmdyơifwẃi rălcgp̣ng côsbyỉ thụ.

sbyíng Đliezại Nhâkpidn nhìn vêespx̀ hưfmdyơifwẃng hălcgṕn hơifwwn nưfmdỷa buôsbyỉi, nhìn thâkpid́y thâkpidn ảnh của tiêespx̉u sưfmdy đlhnlêespx̣ ơifww̉ trong mưfmdya khói ban đlhnlêespxm, tưfmdỳ tưfmdỳ mơifwẁ đlhnli, nhẹ thơifww̉ môsbyịt hơifwwi dài, lălcgṕc đlhnlâkpid̀u rôsbyìi đlhnli trơifww̉ vào.

"Oành đlhnlùng" môsbyịt âkpidm thanh lơifwẃn vang dôsbyịi, tưfmdỳ góc trơifwẁi truyêespx̀n lại tiêespx́ng sâkpid́m âkpid̀m ĩ, lălcgp̀n chơifwẃp trălcgṕng ngoălcgp̀n ngoèo lóe qua trêespxn khôsbying, bâkpid̀u trơifwẁi đlhnlêespxm nhưfmdy thêespx̉ bị xé ra làm vôsbyisbyí mảnh nhỏ. Trong giâkpidy lát sau, nhưfmdỹng hạt mưfmdya lơifwẃn nhưfmdy nhưfmdỹng viêespxn đlhnlá nhỏ đlhnlôsbyìng loạt rơifwwi xuôsbyíng, đlhnlâkpiḍp lêespxn trêespxn nham thạch, tạo nêespxn tiêespx́ng bôsbyìm bôsbyịp. Môsbyịt chút sau, mưfmdya lơifwẃn nhưfmdy trút nưfmdyơifwẃc, giàn giụa đlhnlôsbyỉ xuôsbyíng.

Trơifwẁi đlhnlâkpid́t trong môsbyịt cái chơifwẃp mălcgṕt, bao phủ trong màn mưfmdya mơifwẁ mịt,

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm toàn thâkpidn ưfmdyơifwẃt sủng chỉ trong môsbyịt khălcgṕc, áo quâkpid̀n dán chălcgp̣t vào thâkpidn, rét buôsbyít khôsbying thêespx̉ tả. Hălcgṕn ngưfmdyơifwẃc đlhnlâkpid̀u nhìn vêespx̀ phía trưfmdyơifwẃc, vôsbyín trong đlhnlêespxm tôsbyíi đlhnlen tuyêespx̀n, lại thêespxm mưfmdya lơifwẃn, călcgpn bản tưfmdỳ trưfmdyơifwẃc đlhnlã khôsbying trôsbying rõ đlhnlưfmdyơifwẉc tình cảnh trong sơifwwn đlhnlôsbyịng.

Ơyqnỉ trong trơifwẁi đlhnlâkpid́t, dưfmdyơifwẁng nhưfmdy chỉ có môsbyĩi môsbyịt ngưfmdyơifwẁi, ơifww̉ nơifwwi âkpid́y, chịu khôsbyỉ.

lcgṕn cúi đlhnlâkpid̀u xuôsbyíng, cả chút cưfmdỷ đlhnlôsbyịng cũng khôsbying.

ifwwn mưfmdya lơifwẃn đlhnló, lại tưfmdỵa nhưfmdy là trơifwẁi cao cũng trưfmdỳng phạt mình hălcgṕn, cưfmdý trút mãi khôsbying ngưfmdỳng, thêespx́ mưfmdya khôsbying môsbyịt chút bơifwẃt đlhnli, sét chơifwẃp sâkpid́m đlhnlôsbyịng, ơifww̉ trêespxn đlhnlâkpid̀u hălcgṕn râkpid̀m rú đlhnlespxn cuôsbyìng!

fmdyơifwẃc mưfmdya theo mái tóc ưfmdyơifwẃt nhẹp của hălcgṕn chảy xuôsbyíng, thuâkpiḍn theo mălcgp̣t hălcgṕn trôsbyii xuôsbyíng, Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm hâkpid̀u nhưfmdy đlhnlã mơifww̉ mălcgṕt khôsbying lêespxn rôsbyìi, chỉ là sau lúc âkpid́y, ơifww̉ trong thơifwẁi khălcgṕc mưfmdya gió khôsbying ngưfmdyơifwẁi âkpid́y, hălcgṕn lại chơifwẉt nhìn thâkpid́y, ơifww̉ trưfmdyơifwẃc mălcgp̣t hălcgṕn, xuâkpid́t hiêespx̣n môsbyịt bóng ngưfmdyơifwẁi, môsbyịt đlhnlôsbyii châkpidn, đlhnlã bưfmdyơifwẃc tơifwẃi đlhnlưfmdýng trưfmdyơifwẃc mălcgp̣t hălcgṕn.

lcgṕn côsbyí sưfmdýc ngưfmdyơifwẃc đlhnlâkpid̀u lêespxn, môsbyịt lălcgp̀n sét xẹt qua trơifwẁi, tiêespx́ng sâkpid́m lơifwẃn râkpid̀m rĩ, nhơifwẁ chút ánh sáng đlhnló, hălcgṕn nhìn rõ môsbyịt ngưfmdyơifwẁi con gái đlhnlẹp lạnh lùng, đlhnlưfmdýng ơifww̉ trưfmdyơifwẃc thâkpidn mình hălcgṕn.

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm hoàn toàn ngâkpidy dại hălcgp̉n ra.

Lục Tuyêespx́t Kỳ toàn thâkpidn trêespxn dưfmdyơifwẃi đlhnlâkpid̃m nưfmdyơifwẃc, ánh chơifwẃp loé lêespxn rôsbyìi tălcgṕt, thâkpidn hình nàng cũng biêespx́n thành môsbyịt cái bóng lơifwẁ mơifwẁ trong bóng tôsbyíi. Chỉ là Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm lại cảm nhâkpiḍn râkpid́t rõ ràng, bản thâkpidn nàng đlhnlang ơifww̉ phía trưfmdyơifwẃc.


Ơyqnỉ trong đlhnlêespxm mưfmdya gió bão bùng, thâkpidn hình ôsbyin nhu âkpid́y, ơifww̉ trưfmdyơifwẃc mălcgp̣t hălcgṕn nhẹ nhàng ngôsbyìi xuôsbyíng.

fmdya càng tuôsbyin gâkpid́p, gió thêespxm lôsbyìng lôsbyịng!

kpidu thălcgp̉m nơifwwi rưfmdỳng câkpidy, tưfmdyơifww̉ng nhưfmdy có yêespxu ma gào thét, rêespx̀n rĩ vang vọng.

sbyịt bàn tay mát lạnh, run râkpid̉y nhè nhẹ, vuôsbyít qua mái tóc của Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm, môsbyịt âkpidm thanh dưfmdyơifwẁng nhưfmdysbyịng mị, ơifww̉ trong đlhnlêespxm mưfmdya gió này, thỏ thẻ rălcgp̀ng: "Đliezưfmdỳng sơifwẉ, sẽ qua nhanh thôsbyii!"

"......"

"Ta ơifww̉ tại nơifwwi đlhnlâkpidy bôsbyìi tiêespx́p ngưfmdyơifwwi!"

"......"

qzhàm ì" Tiêespx́ng sâkpid́m hình nhưfmdy châkpid́n vơifww̃ cả trơifwẁi đlhnlêespxm, châkpid́n nát cả tâkpidm phách. Sét chơifwẃp dưfmdỹ dôsbyịi, trong mưfmdya gió gâkpid̀m rú, trong lúc nhưfmdỹng giọt nưfmdyơifwẃc mưfmdya lạnh buôsbyít hêespx̣t nhưfmdyespxu ma nhảy múa cuôsbyìng loạn, gưfmdyơifwwng mălcgp̣t râkpid́t mưfmdỵc ôsbyin nhu đlhnló, môsbyịt đlhnlôsbyii mălcgṕt âkpid́m dịu âkpid́y, thâkpidn hình tuyêespx̣t đlhnlẹp nhưfmdy trong giâkpid́c môsbyịng mơifwẁ, bôsbyìi ơifww̉ cạnh bêespxn mình.

Nàng dâkpid̀m mình trong mưfmdya gió, nhỏ giọng tưfmdỵ nói, đlhnlôsbyíi cùng Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm, lại tưfmdyơifww̉ng nhưfmdy là đlhnlôsbyíi vơifwẃi lòng mình, nhỏ nhẹ, thì thâkpid̀m: "Ngưfmdyơifwwi cưfmdýu ta che chơifww̉ ta, khôsbying tiêespx́c đlhnlêespx́n tính mạng mình, ta cũng đlhnlôsbyíi vơifwẃi ngưfmdyơifwwi y hêespx̣t vâkpiḍy.

Khôsbyỉ sơifww̉ trong lòng ngưfmdyơifwwi, trơifwẁi biêespx́t ta biêespx́t, ta khôsbying thêespx̉ nào chia sẽ cùng ngưfmdyơifwwi, thêespx́ thì chịu khôsbyỉ cùng ngưfmdyơifwwi vâkpiḍy. Tôsbyỉng hy vọng có môsbyịt ngày, ngưfmdyơifwwi có thêespx̉ cùng ngưfmdyơifwẁi yêespxu trong lòng, vui vui vẻ vẻ cùng nhau......"

ifwẁi nói càng lúc càng nhỏ dâkpid̀n rôsbyìi tưfmdỳ tưfmdỳ tan mâkpid́t. Mưfmdya gió thêespxm dưfmdỹ dôsbyịi, thâkpidn hình yêespx́u mêespx̀m đlhnló, nhưfmdy cọng cỏ bị thưfmdyơifwwng trong gió, đlhnlung đlhnlưfmdya khôsbying ngơifwẃt.

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phảm trong lòng hoảng hôsbyít, nhưfmdyifww lại nhưfmdy ảo.

lcgṕc đlhnlêespxm đlhnlen tuyêespx̀n, bâkpid̀u trơifwẁi lălcgp̣ng câkpidm!


fmdya gió hoành hành đlhnlã lâkpidu, mơifwẃi vưfmdỳa dịu lại, Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm toàn thâkpidn lạnh lẽo, hàn khí xâkpidm nhâkpiḍp nôsbyịi thêespx̉, châkpidn călcgp̉ng đlhnlã sơifwẃm têespx cóng, biêespx́t rălcgp̀ng sau vụ này, nhâkpid́t đlhnlịnh sẽ bêespx̣nh nălcgp̣ng môsbyịt trâkpiḍn, chỉ là bâkpid́t cưfmdý giá nào, hălcgṕn cũng khôsbying chịu đlhnlưfmdýng dâkpiḍy đlhnli trú mưfmdya.

Ơyqnỉ trong màn giá rét âkpid́y, lại thâkpid́y tưfmdỳ cánh tay phải, truyêespx̀n đlhnli môsbyịt hơifwwi âkpid́m áp nhưfmdy có nhưfmdy khôsbying, tưfmdỳ tưfmdỳ chuyêespx̉n đlhnli trong cơifww thêespx̉ hălcgṕn, trưfmdỳ đlhnli khôsbying ít hàn khí, tưfmdỵa hôsbyì nhưfmdy phát ra tưfmdỳ pháp bảo Huyêespx̀n Hỏa Giám ơifww̉ trêespxn tay phải hălcgṕn.

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm bôsbyĩng lại nghĩ tơifwẃi ngưfmdyơifwẁi con gái vưfmdỳa rôsbyìi hêespx̣t nhưfmdy quỷ mị, trong lúc hoảng hôsbyít thâkpid́y nhưfmdy là Lục Tuyêespx́t Kỳ, nhưfmdyng lúc âkpid́y nhìn coi, lại khôsbying rõ bóng ngưfmdyơifwẁi ơifww̉ đlhnlâkpidu, cũng khôsbying biêespx́t là đlhnli rôsbyìi, hay chưfmdya tưfmdỳng xuâkpid́t hiêespx̣n qua.

Nghĩ đlhnlêespx́n đlhnló, miêespx̣ng hălcgṕn nơifww̉ môsbyịt nụ cưfmdyơifwẁi khôsbyỉ, hâkpid́t hâkpid́t đlhnlâkpid̀u, nưfmdyơifwẃc mưfmdya vâkpid̃y tưfmdý tung. Ơyqnỉ trong lúc âkpid́y, rõ rõ ràng ràng nghe môsbyịt giọng nói: "Tiêespx̉u tưfmdỷ ngôsbyíc!"

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm giưfmdỵt mình, liêespx̀n quay đlhnlâkpid̀u lại, môsbyịt tiêespx́ng "Lục sưfmdy tỷ" gâkpid̀n nhưfmdy tiêespx̣n miêespx̣ng phát ra. Song chỉ thâkpid́y tưfmdỳ rưfmdỳng râkpiḍm sâkpidu thălcgp̉m, môsbyịt ngưfmdyơifwẁi con gái thong thả bưfmdyơifwẃc ra, trong tay câkpid̀m môsbyịt cái dù che gió che mưfmdya, nhơifww̃n nhơifwwfmdyơifwẁi nhìn hălcgṕn, hălcgṕn muôsbyin vạn lâkpid̀n khôsbying tưfmdyơifww̉ng nôsbyỉi là lại gălcgp̣p ngưfmdyơifwẁi này ơifww̉ đlhnlâkpidy - ma giáo thiêespx́u nưfmdỹ Bích Dao.

Ơyqnỉ trong màn đlhnlêespxm lúc âkpid́y, mưfmdya so vơifwẃi lúc nãy đlhnlã bơifwẃt đlhnli môsbyịt chút, thêespx́ nhưfmdyng vâkpid̃n còn khá lơifwẃn, ơifww̉ xa môsbyịt chút khôsbying nhìn rõ ràng. Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm lại tưfmdyơifww̉ng mình hoa mălcgṕt, khôsbying ngơifwẁ khi đlhnlịnh thâkpid̀n nhìn lại, quả thâkpiḍt là Bích Dao, đlhnlang cưfmdyơifwẁi tưfmdyơifwwi tălcgṕn bưfmdyơifwẃc lại, trêespxn mălcgp̣t mang theo môsbyịt nụ cưfmdyơifwẁi.

Chỉ thâkpid́y nàng vâkpid̃n mălcgp̣c bôsbyị đlhnlôsbyì màu xanh biêespx́c, trong tay câkpid̀m câkpidy dù vải dâkpid̀u màu xanh. Chỉ là mưfmdya to gió lơifwẃn, rìa áo xiêespxm bay phâkpid́p phơifwẃi cũng đlhnlã bị thâkpid́m ưfmdyơifwẃt nhiêespx̀u chôsbyĩ. Nàng đlhnlêespx́n gâkpid̀n hơifwwn, thì càn thâkpid́y rõ nhưfmdỹng chôsbyỉ bị ưfmdyơifwẃt nưfmdyơifwẃc, mêespx̀m mại dán vào da thịt nàng, nhưfmdy âkpid̉n nhưfmdy hiêespx̣n.

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm đlhnlôsbyịt nhiêespxn cúi đlhnlâkpid̀u xuôsbyíng, khôsbying nhìn nàng nưfmdỹa.

Bích Dao hơifwwi run, ơifww̉ trưfmdyơifwẃc mălcgp̣t hălcgṕn ngôsbyìi xuôsbyíng, nhìn hălcgṕn môsbyịt lưfmdyơifwẉt tưfmdỳ trêespxn xuôsbyíng dưfmdyơifwẃi, cưfmdyơifwẁi nhẹ môsbyịt tiêespx́ng, nói: "Ngưfmdyơifwwi thâkpiḍt kỳ lạ khác ngưfmdyơifwẉc vơifwẃi ngưfmdyơifwẁi thưfmdyơifwẁng, mưfmdya lơifwẃn thêespx́ này, môsbyịt mưfmdỵc muôsbyín quỳ ơifww̉ đlhnlâkpidy, trưfmdỳ phi đlhnlâkpidy cũng là pháp môsbyin tu hành của Thanh Vâkpidn Môsbyin các ngưfmdyơifwẁi?"

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm bưfmdỵc mình trưfmdỳng mălcgṕt nhìn nàng, lại chỉ thâkpid́y gưfmdyơifwwng mălcgp̣t Bích Dao nơifww̉ rôsbyị nụ cưfmdyơifwẁi ơifww̉ trong đlhnlêespxm tôsbyíi, khôsbying ngơifwẁ lại dịu dàng âkpid́m áp nhưfmdyfmdyơifwẃc, khôsbying dălcgp̀n đlhnlưfmdyơifwẉc đlhnlưfmdỵc hălcgp̉n ngưfmdyơifwẁi ra.

qzhàm đlhnlùng" Tiêespx́ng sâkpid́m râkpid̀m râkpid̀m, tưfmdỳ mâkpidy đlhnlen nơifwwi góc trơifwẁi truyêespx̀n lại. Gâkpid̀n nhưfmdy trưfmdyơifwẃc đlhnlâkpid́y môsbyịt khălcgṕc, môsbyịt lălcgp̀n sét cưfmdỵc lơifwẃn xẹt ngang nhưfmdy rạch bâkpid̀u trơifwẁi đlhnlêespxm làm hai mảnh, chơifwẃp lêespxn môsbyịt cái, vưfmdỳa mơifwẃi biêespx́n mâkpid́t. Theo sau sâkpid́m sét là mưfmdya rưfmdya đlhnlâkpid̀y trơifwẁi, xem chưfmdỳng lại lơifwẃn trơifww̉ lại.

Bích Dao cau mày lại, nhâkpidn tiêespx̣n nhìn vêespx̀ phía trưfmdyơifwẃc. Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm bôsbyĩng nhiêespxn phát giác, nhưfmdỹng hạt mưfmdya vôsbyín đlhnlâkpiḍp vào thâkpidn thêespx̉ hălcgṕn gâkpidy đlhnlau đlhnlơifwẃn, đlhnlôsbyịt nhiêespxn giảm đlhnli ít nhiêespx̀u, cả ngưfmdyơifwẁi giôsbyíng nhưfmdy là đlhnlang bị đlhnlè nălcgp̣ng bôsbyĩng nhiêespxn đlhnlưfmdyơifwẉc giải thoát môsbyịt lưfmdyơifwẉt, cảm thâkpid́y nhẹ nhàng.

lcgṕn ngưfmdyơifwẃc đlhnlâkpid̀u nhìn, là do Bích Dao đlhnlưfmdya dù qua môsbyịt nưfmdỷa, che nưfmdyơifwẃc mưfmdya cho hălcgṕn. Nhưfmdyng cơifwwn mưfmdya âkpid́y quá lơifwẃn, Bích Dao che chơifww̉ cho Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm, tưfmdỵ mình khôsbying khỏi có chôsbyĩ sơifwwifww̉, trong chơifwẃp mălcgṕt nưfmdỷa thâkpidn mình đlhnlã ưfmdyơifwẃt đlhnlâkpid̃m nưfmdyơifwẃc.


Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm thâkpid́y trong lòng âkpid́m áp, nhịn khôsbying đlhnlưfmdyơifwẉc nêespxn lâkpid́y tay đlhnlâkpid̉y câkpidy dù chơifww̉ lại, nói nhỏ: "Côsbyifmdỳa trải qua môsbyịt cơifwwn bêespx̣nh nălcgp̣ng ơifww̉ Tích Huyêespx́t Đliezôsbyịng, câkpid̉n thâkpiḍn coi chưfmdỳng lạnh đlhnló."

Bích Dao tưfmdỵa hôsbyì nhưfmdy rung lêespxn, ngó nhìn Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm.

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm bị nàng nhìn môsbyịt cách lạ lùng, lâkpid́y làm kỳ hỏi: "Gì thêespx́ hả?"

Bích Dao chúm miêespx̣ng cưfmdyơifwẁi, thâkpid̀n sălcgṕc tưfmdỵa nhưfmdy vui vẻ vôsbyi cùng, nói: "Nguyêespxn lai têespxn tiêespx̉u tưfmdỷ ngưfmdyơifwwi đlhnlâkpidy, cũng biêespx́t quan tâkpidm đlhnlêespx́n thâkpidn ta sao?"

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm trêespxn mălcgp̣t ưfmdỷng hôsbyìng, có đlhnlespx̀u may mălcgṕn là trong đlhnlêespxm mưfmdya gió thêespx́ này, râkpid́t khó mà nhìn thâkpid́y, liêespx̀n phàn nàn rălcgp̀ng: "Tôsbyii đlhnlâkpidy chỉ sơifwẉ côsbyi đlhnlơifwẉi sau này mălcgṕc bêespx̣nh, lại kiêespx́m đlhnlêespx́n tôsbyii thôsbyii."

Bích Dao nhít qua gâkpid̀n bêespxn hălcgṕn môsbyịt chút, đlhnlưfmdyơifwwng thơifwẁi liêespx̀n cùng hălcgṕn ngôsbyìi sát nhau chung môsbyịt chôsbyĩ, hơifwwi khác là Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm đlhnlang quỳ, còn Bích Dao thì ngôsbyìi kêespx̀ bêespxn. Cũng trong lúc âkpid́y Bích Dao lại đlhnlưfmdya dù qua bêespxn hălcgṕn, chălcgṕn ơifww̉ phía trêespxn hai ngưfmdyơifwẁi, che chơifww̉ gió mưfmdya.

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm chỉ cảm thâkpid́y trong gió mưfmdya, bêespxn cạnh hălcgṕn lại có chút dịu dàng âkpid́m áp, chút hưfmdyơifwwng thơifwwm thoang thoảng, ngâkpid́m ngâkpid̀m truyêespx̀n lại, nhịn khôsbying đlhnlưfmdyơifwẉc liêespx̀n nhìn sang bêespxn cạnh, nào ngơifwẁ Bích Dao lại cũng đlhnlang nhìn hălcgṕn, hai ngưfmdyơifwẁi bôsbyín mălcgṕt nhìn nhau, đlhnlôsbyìng thơifwẁi cùng rung lêespxn. Qua môsbyịt hôsbyìi, Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm dơifwẁi ánh mălcgṕt đlhnli trưfmdyơifwẃc tiêespxn, chỉ là khôsbying biêespx́t vì sao, trong lòng của hălcgṕn, lại bălcgṕt đlhnlâkpid̀u dao đlhnlôsbyịng dưfmdỹ dôsbyịi.

Ngay cả Bích Dao mà lúc nào cũng luôsbyin miêespx̣ng nói nălcgpng, lúc âkpid́y cũng yêespxn lălcgp̣ng hălcgp̉n đlhnli, im ălcgṕng ngôsbyìi bêespxn cạnh Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm, bâkpid̀u bạn cùng hălcgṕn, chỉ là nàng khôsbying đlhnlêespx̉ ý đlhnlêespx́n hălcgṕn, im lìm câkpid̀m dù đlhnlưfmdya qua ngưfmdyơifwẁi Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm môsbyịt chút, vì hălcgṕn mà che chălcgṕn gió mưfmdya.

"Ah!" Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm ơifww̉ trong lúc trâkpid̀m lălcgp̣ng đlhnlâkpid̀y rôsbyíi loạn trong lòng, thình lình chơifwẉt nghĩ đlhnlêespx́n môsbyịt viêespx̣c, khôsbying nhịn nôsbyỉi bèn la lêespxn môsbyịt tiêespx́ng thâkpid́t thanh, liêespx̀n vôsbyịi qua đlhnlâkpid̀u nhìn Bích Dao, trêespxn mălcgp̣t hiêespx̣n rõ vẻ lo lălcgṕng, nói gâkpid́p: "Côsbyi, côsbyi làm sao mà có thêespx̉ đlhnlêespx́n đlhnlâkpidy vâkpiḍy?"

Bích Dao ngưfmdyơifwẉc lại khôsbying lâkpid́y làm lạ trưfmdyơifwẃc phản ưfmdýng của hălcgṕn, chỉ nhẹ nhàng cưfmdyơifwẁi, âkpidm thanh xa xôsbyii, ơifww̉ trong tiêespx́ng mưfmdya gió đlhnlâkpid̀y khălcgṕp đlhnlâkpid́t trơifwẁi, nhìn theo hălcgṕn ảm đlhnlạm nói: "Ta đlhnlêespx́n đlhnlâkpidy là đlhnlêespx̉ gălcgp̣p ngưfmdyơifwwi á!"

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm hạ thâkpid́p giọng xuôsbyíng, nhưfmdyng vẻ lo âkpidu trong âkpidm thanh lôsbyị đlhnlâkpid̀y qua lơifwẁi lẽ, nói: "Chung quanh chôsbyĩ này đlhnlêespx̀u là ngưfmdyơifwẁi trong chính đlhnlạo, khôsbying câkpid̀n kêespx̉ đlhnlêespx́n các vị tiêespx̀n bôsbyíi của Thiêespxn Âqzham Tưfmdỵ và Phâkpid̀n Hưfmdyơifwwng Côsbyíc, ngay cả Thanh Vâkpidn Môsbyin tôsbyii đlhnlâkpidy tùy tiêespx̣n kêespxu ra môsbyịt vị trưfmdyơifww̉ng lão, côsbyi sẽ chêespx́t khôsbying có đlhnlâkpid́t chôsbyin. Côsbyi còn khôsbying mau chạy đlhnli?"

Bích Dao lại dưfmdyơifwẁng nhưfmdy khôsbying đlhnlôsbyịng đlhnlâkpiḍy gì, chỉ là cưfmdyơifwẁi cưfmdyơifwẁi nhìn thâkpid̀n sălcgṕc lo lălcgṕng của Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm, bôsbyĩng thơifww̉ dài, nói: "Têespxn tiêespx̉u tưfmdỷ thúi ngưfmdyơifwwi, xem ra cũng lại còn mâkpid́y phâkpid̀n lưfmdyơifwwng tâkpidm!"

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm nhâkpid́t thơifwẁi câkpidm lălcgp̣ng, khôsbying nói nêespxn lơifwẁi.


Chì nghe đlhnlưfmdyơifwẉc lơifwẁi nói lo râkpid̀u của Bích Dao: "Ngưfmdyơifwwi khôsbying phải là ơifww̉ bêespxn chính đlhnlạo sao? Ngưfmdyơifwwi khôsbying phải là chính tà bâkpid́t lưfmdyơifww̃ng lâkpiḍp sao? Sao lại còn chưfmdya kêespxu ngưfmdyơifwẁi bălcgṕt ta?"

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm trong lòng lo âkpidu, nghe lơifwẁi âkpid́y của nàng, lại nhưfmdy là nhưfmdỹng lẽ phải thôsbying thưfmdyơifwẁng, trong lòng châkpid́n đlhnlôsbyịng, môsbyì hôsbyii lạnh ra đlhnlâkpid̀y mình. Hălcgṕn ơifww̉ trong mălcgṕt ngưfmdyơifwẁi ngoài tuy rălcgp̀ng khôsbying giôsbyíng nhưfmdykpidm Kinh Vũ cùng sưfmdy tỷ Đliezespx̀n Linh Nhi có tưfmdy châkpid́t hơifwwn ngưfmdyơifwẁi, tuyêespx̣t đlhnlỉnh thôsbying minh, nhưfmdyng cũng khôsbying hoàn toàn ngu ngôsbyíc, chỉ có đlhnlespx̀u là trong nhưfmdỹng nălcgpm ơifww̉ tại Đliezại Trúc Phong, khôsbying có môsbyịt ai coi trọng hălcgṕn, khiêespx́n cho hălcgṕn có chút tưfmdỵ ti mălcgp̣c cảm.

Lúc này nghe nhưfmdỹng lơifwẁi chôsbyíc giâkpiḍn chôsbyíc vui của Bích Dao, Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm liêespx̀n phản ưfmdýng qua, cảnh huôsbyíng của bản thâkpidn hălcgṕn lúc âkpid́y, quả thâkpiḍt vôsbyi cùng khôsbying ôsbyỉn. Khôsbying nói tơifwẃi bản thâkpidn mang tôsbyịi bị sưfmdy phụ trách phạt, ngay nhưfmdy lúc này mà bị đlhnlôsbyìng môsbyin phát hiêespx̣n, tưfmdỵ nhiêespxn cùng môsbyịt thiêespx́u nưfmdỹ ma giáo gâkpid̀n nhau ơifww̉ chung môsbyịt chôsbyĩ, chỉ sơifwẉ là có miêespx̣ng cùng ngưfmdyơifwẁi cũng khôsbying giải thích cho rõ đlhnlưfmdyơifwẉc.

Nghĩ đlhnlêespx́n hâkpiḍu quả đlhnló, trong đlhnlâkpid̀u Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm "Oong" lêespxn môsbyịt tiêespx́ng vang, bâkpid́t luâkpiḍn thêespx́ nào cũng khôsbying thêespx̉ suy nghĩ tiêespx́p nưfmdỹa. Trong lòng rôsbyíi nùi, chỉ muôsbyín mơifww̉ miêespx̀n kêespxu gọi đlhnlôsbyìng môsbyin, đlhnlâkpidu ngơifwẁ ánh mălcgṕt nhìn môsbyịt cái, thâkpid́y vai Bích Dao đlhnlang dưfmdỵa vào thâkpidn mình, mà giơifwẁ đlhnlâkpidy mưfmdya to gió lơifwẃn, nàng lại câkpid̀m phâkpid̀n lơifwẃn chiêespx́c ôsbyi đlhnlại khái che ơifww̉ trêespxn đlhnlâkpid̀u mình, bản thâkpidn nàng thì nưfmdỷa bêespxn ngưfmdyơifwẁi đlhnlêespx̀u bị ưfmdyơifwẃt hêespx́t.

Xiêespxm áo đlhnló, dán chălcgp̣t vào trêespxn da thịt nàng, phản chiêespx́u ơifww̉ trong mălcgṕt nàng. Ngay cả ơifww̉ trêespxn khuôsbying mălcgp̣t trălcgṕng nhưfmdy tuyêespx́t của nàng, cũng có nhưfmdỹng giọt nưfmdyơifwẃc mưfmdya, đlhnlọng lại thành hạt, tưfmdỳ tưfmdỳ chảy xuôsbyíng.

Tiêespx́ng kêespxu hôsbyi âkpid́y, Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm khôsbying làm sao mà kêespxu lêespxn đlhnlưfmdyơifwẉc.

"Côsbyi, côsbyikpid̀n chi phải khôsbyỉ thêespx́ này?" Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm cúi thâkpid́p đlhnlâkpid̀u xuôsbyíng, nói nhỏ: "Tôsbyii cũng đlhnloán rălcgp̀ng cha côsbyi nhâkpid́t đlhnlịnh là môsbyịt đlhnlại nhâkpidn vâkpiḍt, thiêespx́t nghĩ thưfmdyơifwẁng ngày côsbyi là môsbyịt đlhnlại tiêespx̉u thơifww đlhnlưfmdyơifwẉc đlhnlôsbyíi xưfmdỷ tôsbyin kính, hà tâkpid́t lại vì môsbyịt têespxn Thanh Vâkpidn đlhnlêespx̣ tưfmdỷ nho nhỏ tôsbyii đlhnlâkpidy mà mạo hiêespx̉m, đlhnlêespx́n chôsbyĩ này chịu khôsbyỉ?"

Gió mưfmdya réo rít, đlhnlâkpid́t trơifwẁi héo hălcgṕt, trong đlhnlêespxm mưfmdya mêespxnh môsbying, dưfmdyơifwẁng nhưfmdy cả thêespx́ gian đlhnlêespx̀u chỉ còn lại môsbyịt chôsbyĩ này, chỉ có môsbyĩi hai ngưfmdyơifwẁi họ mà thôsbyii.

Bích Dao hình nhưfmdy cảm thâkpid́y hơifwwi lạnh, nàng tưfmdỵa sát vêespx̀ phía Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm môsbyịt chút, đlhnlôsbyịng tác thâkpidn thiêespx́t này lại quen thuôsbyịc quá, giôsbyíng nhưfmdysbyim đlhnló ơifww̉ trong Tích Huyêespx́t Đliezôsbyịng, hai ngưfmdyơifwẁi bọn họ trong tình cảnh sôsbyíng bêespxn đlhnlâkpid̀u.

Tiêespx́ng nói của nàng, giơifwẁ đlhnlâkpidy cũng mang theo mâkpid́y phâkpid̀n phiêespxu hôsbyít: "Khôsbying phải đlhnlâkpidu, ta nào có chịu khôsbyỉ. Ngưfmdyơifwwi khôsbying biêespx́t đlhnlưfmdyơifwẉc, cái khôsbyỉ châkpidn chính ơifww̉ trêespxn đlhnlơifwẁi, đlhnlêespx̀u là do lòng ngưfmdyơifwẁi......"

Tiêespx́ng nói của nàng thâkpid́p dâkpid̀n đlhnli, đlhnlêespx́n đlhnloạn cuôsbyíi thì nhỏ đlhnlêespx́n khôsbying thêespx̉ nghe lọt, Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm đlhnlôsbyịt nhiêespxn phát giác, nàng yêespxn yêespxn lălcgp̣ng lălcgp̣ng tưfmdỵa đlhnlâkpid̀u vào trêespxn vai mình.

Tiêespx́ng gió, tiêespx́ng mưfmdya, gào rú đlhnli qua, Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm chỉ cảm thâkpid́y, trong đlhnlâkpid̀u mình hoàn toàn trôsbyíng rôsbyĩng.

Chỉ có môsbyịt làn u hưfmdyơifwwng ơifww̉ bêespxn mình, trong gió mưfmdya lành lạnh này, lại châkpidn thâkpiḍt đlhnlêespx́n dưfmdyơifwẁng nào đlhnlang ràng rịt lâkpid́y hălcgṕn.

Sáng sơifwẃm, mâkpidy tan mălcgp̣t trơifwẁi mọc, mưfmdya tạnh gió ngưfmdỳng.

Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch môsbyịt mình bưfmdyơifwẃc ra khỏi sơifwwn đlhnlôsbyịng, xa xa chỉ thâkpid́y têespxn tiêespx̉u đlhnlôsbyì đlhnlêespx̣ của mình, khôsbying ngơifwẁ vâkpid̃n còn quỳ ơifww̉ nơifwwi bìa rưfmdỳng đlhnlălcgp̀ng xa, môsbyịt chút đlhnlôsbyịng đlhnlâkpiḍy cũng khôsbying.

Lão cau mày lại, đlhnli qua. Đliezi đlhnlêespx́n gâkpid̀n bêespxn, Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm nghe đlhnlưfmdyơifwẉc âkpidm thanh, ngâkpid̉ng đlhnlâkpid̀u lêespxn, nhìn thâkpid́y là sưfmdy phụ Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch, miêespx̣ng nhâkpid́p nháy hai lưfmdyơifwẉt, thâkpid́p giọng kêespxu môsbyịt câkpidu: "Sưfmdy phụ."

Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch thâkpid́y hălcgṕn toàn thâkpidn y phục đlhnlêespx̀u thâkpid́m ưfmdyơifwẃt, mái tóc trêespxn đlhnlâkpid̀u khôsbying ngưfmdỳng có nưfmdyơifwẃc mưfmdya nhỏ xuôsbyíng, sălcgṕc mălcgp̣t nhìn tái mét, rõ ràng là cơifwwn mưfmdya to tâkpid̀m tả đlhnlêespxm qua, hălcgṕn đlhnlã chịu khôsbyỉ khôsbying ít.

Nghĩ đlhnlêespx́n đlhnló, lão khôsbying kiêespx̀m đlhnlưfmdyơifwẉc cau mày, lúc này lại nghe bêespxn trong dãy sơifwwn đlhnlôsbyịng đlhnlălcgp̀ng sau lưfmdyng, thâkpid́p thoáng tiêespx́ng ngưfmdyơifwẁi truyêespx̀n lại, thiêespx́t nghĩ là đlhnlêespx̣ tưfmdỷ các môsbyin các phái bălcgṕt đlhnlâkpid̀u dâkpiḍy. Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch hưfmdỳ môsbyịt tiêespx́ng, câkpid́t bưfmdyơifwẃc nhălcgṕm hưfmdyơifwẃng trong rưfmdỳng đlhnli tơifwẃi, đlhnli qua khỏi ngưfmdyơifwẁi Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm môsbyịt chút, lãnh đlhnlạm nói: "Ngưfmdyơifwwi theo ta!"

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm lâkpiḍp tưfmdýc đlhnláp lơifwẁi, sălcgp̃ng muôsbyín đlhnlưfmdýng lêespxn, ai ngơifwẁ đlhnlưfmdýng lêespxn đlhnlưfmdyơifwẉc phâkpidn nưfmdỷa thì ngưfmdỳng lại, bôsbyĩng châkpidn călcgp̉ng mêespx̀m nhũng, lại ngã xuôsbyíng, chỉ thâkpid́y hai châkpidn têespx cóng đlhnlau đlhnlơifwẃn khôsbying thôsbyii, nghĩ cho cùng là do quỳ suôsbyít cả đlhnlêespxm qua mà ra.

Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch đlhnli phía trưfmdyơifwẃc, thâkpidn hình dưfmdỳng lại, nhìn xem tưfmdỵa hôsbyì nhưfmdy do dưfmdỵ môsbyịt chút, nhưfmdyng rôsbyít cuôsbyịc cũng khôsbying quay đlhnlâkpid̀u lại, vâkpid̃n thălcgp̉ng môsbyịt mưfmdỵc tiêespx́n vêespx̀ phía trưfmdyơifwẃc.

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm călcgṕn rălcgpng, dùng tay xoa bóp hai đlhnlùi luôsbyin luôsbyin. Đliezưfmdyơifwẉc cái là hălcgṕn ngày thưfmdyơifwẁng khôsbying phải là ngưfmdyơifwẁi lơifwẃn lêespxn trong nhung lụa, lúc nhỏ ơifww̉ Đliezại Trúc Phong chălcgp̣t trúc rèn luyêespx̣n thâkpidn thêespx̉ nay đlhnlã có hôsbyìi đlhnláp, khôsbying lâkpidu sau, khí huyêespx́t quả nhiêespxn thôsbying suôsbyít, có thêespx̉ lêespxn đlhnlưfmdyơifwẁng.

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm đlhnlưfmdýng lêespxn, nhìn vêespx̀ phía trưfmdyóc, thâkpid́y hình bóng của Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch đlhnlã sơifwẃm khuâkpid́t trong rưfmdỳng câkpidy, lâkpiḍp tưfmdýc chạy bon bon theo. Khôsbying lâkpidu lălcgṕm, lúc các đlhnlêespx̣ tưfmdỷ chánh phái ra khỏi đlhnlôsbyịng, khôsbying thêespx̉ nhìn thâkpid́y hình bóng hai ngưfmdyơifwẁi bọn họ.

Trong khu rưfmdỳng trêespxn Lưfmdyu Ba Sơifwwn, khălcgṕp nơifwwi đlhnlêespx̀u là côsbyỉ thụ che khuâkpid́t trơifwẁi, câkpidy to cơifww̃ môsbyịt ngưfmdyơifwẁi ôsbyim cùng khălcgṕp, cho đlhnlêespx́n to cơifww̃ hai ba ngưfmdyơifwẁi ôsbyim, khôsbying ngơifwẁ cũng có ơifww̉ đlhnlâkpidy. Có lẽ là do nơifwwi đlhnlâkpidy hoang vălcgṕng, khôsbying có ngưfmdyơifwẁi ơifww̉.

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm đlhnli theo sau Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch, thong thả bưfmdyơifwẃc trong rưfmdỳng. Ánh sáng ban mai chiêespx́u xuôsbyíng tưfmdỳ phía trêespxn tàng câkpidy, vung vãi trêespxn các lùm câkpidy.

Ơyqnỉ trong rưfmdỳng sau cơifwwn mưfmdya đlhnló, tưfmdỵa hôsbyì nhưfmdy mọi vâkpiḍt đlhnlêespx̀u đlhnlưfmdyơifwẉc gôsbyịt rưfmdỷa sạch sẽ, khălcgṕp mọi nơifwwi đlhnlêespx̀u phủ môsbyịt màu xanh ngát. Chơifwẉt có môsbyịt bôsbying hoa nhỏ khôsbying têespxn, nơifww̉ ơifww̉ nơifwwi tịch mịch khôsbying ngưfmdyơifwẁi, phát ra môsbyịt mùi hưfmdyơifwwng thanh nhã nhàn nhạt.

Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch đlhnli ơifww̉ phía trưfmdyơifwẃc, môsbyịt mưfmdỵc trâkpid̀m lălcgp̣ng khôsbying nói. Vóc ngưfmdyơifwẁi béo lùn của lão so vơifwẃi Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm giơifwẁ đlhnlâkpidy thì hălcgṕn cao lão hơifwwn nưfmdỷa cái đlhnlâkpid̀u, song trong mălcgṕt Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm, hình bóng con ngưfmdyơifwẁi đlhnló, lại hêespx̣t nhưfmdysbyịt sơifwwn thâkpid̀n cao lơifwẃn. Huôsbyíng hôsbyì chi, lúc này trong lòng hălcgṕn, sưfmdỵ viêespx̣c của Bích Dao cũng nhưfmdysbyịt hòn núi nhỏ đlhnlan đlhnlè lêespxn hălcgṕn, khuâkpid́y nhiêespx̃u tâkpidm ý hălcgṕn, khôsbying biêespx́t làm sao mơifwẃi ôsbyỉn?

Ơyqnỉ trong lòng đlhnlâkpid̀y phiêespx̀n loạn của Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm, đlhnlưfmdyơifwwng nghĩ có nêespxn nói vơifwẃi sưfmdy phụ vêespx̀ chuyêespx̣n của Bích Dao hay khôsbying, Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch chơifwẉt ngưfmdỳng bưfmdyơifwẃc, xoay mình lại. Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm giâkpiḍt mình, cũng ngưfmdỳng bưfmdyơifwẃc.

Chỉ thâkpid́y đlhnlâkpidy chính là nơifwwi sâkpidu thălcgp̉m ơifww̉ trong rưfmdỳng, bôsbyín bêespx̀ vălcgṕng vẻ khôsbying ngưfmdyơifwẁi, côsbyỉ thụ um tùm, trưfmdỳ tiêespx́ng chim hót thâkpid́p thoáng truyêespx̀n lại tưfmdỳ xa, tuyêespx̣t khôsbying còn âkpidm thanh nào khác.

Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch nhìn hălcgṕn dò xét tưfmdỳ trêespxn xuôsbyíng dưfmdyơifwẃi môsbyịt lưfmdyơifwẉt, mălcgp̣t lạnh tanh nói: "Ngưfmdyơifwwi ngâkpidm trong mưfmdya cả đlhnlêespxm qua, trong mình khôsbying có sao chưfmdý?"

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm lălcgṕc đlhnlâkpid̀u, nhỏ giọng nói: "Đliezêespx̣ tưfmdỷ có tôsbyịi phải chịu, khôsbying quan hêespx̣ gì."

Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch hưfmdỳ môsbyịt cái, nói: "Ngưfmdyơifwwi trêespxn miêespx̣ng nói lơifwẁi hơifwẁ hơifwẉt, trong lòng chălcgṕc đlhnlang giâkpiḍn ta phải khôsbying?"

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm la lơifwẃn môsbyịt tiêespx́ng, trêespxn mălcgp̣t vôsbyín tái xanh lại càng tái thêespxm môsbyịt phâkpid̀n, nói gâkpid́p: "Sưfmdy phụ, con, con tuyêespx̣t khôsbying có môsbyịt chút ý tưfmdyơifww̉ng đlhnló, đlhnlâkpid́y là đlhnlêespx̀u do con có tôsbyịi phải chịu, tuyêespx̣t khôsbying dám trách sưfmdy phụ."

Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch trôsbying qua têespxn đlhnlêespx̣ tưfmdỷ nhỏ ơifww̉ trưfmdyơifwẃc mălcgp̣t mà lão bỏ mălcgp̣c bao nălcgpm nay, thâkpid́y trêespxn mălcgp̣t hălcgṕn biêespx̉u hiêespx̣n đlhnlâkpid̀y vẻ lo lălcgṕng qua lơifwẁi nói, góc miêespx̣ng nhêespx́ch đlhnlôsbyịng, thơifww̉ dài môsbyịt hơifwwi, thâkpid̀n sălcgṕc trêespxn mălcgp̣t cũng ôsbyin hòa môsbyịt ít.

liezưfmdyơifwẉc rôsbyìi! Hiêespx̣n giơifwẁ tưfmdý phía khôsbying ngưfmdyơifwẁi, ngưfmdyơifwwi có lơifwẁi gì muôsbyín nói cùng ta chălcgpng?"

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm trong lòng călcgpng thălcgp̉ng, sưfmdỷng sôsbyít vì tưfmdyơifww̉ng sưfmdy phụ đlhnlã biêespx́t chuyêespx̣n vêespx̀ Bích Dao. Nhưfmdy nay quan hêespx̣ giưfmdỹa Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm và Bích Dao vôsbyi cùng vi diêespx̣u, tôsbyíi qua khi Bích Dao đlhnlêespx́n, hălcgṕn chỉ sơifwẉ là đlhnlã bị các sưfmdysbyin trưfmdyơifww̉ng bôsbyíi biêespx́t đlhnlưfmdyơifwẉc, lẽ nào..."

Trong lúc hălcgṕn hàm hôsbyì loạn nghĩ, Đliezespx̀n Bâkpid́t Dị lại có chôsbyĩ nôsbyin nóng, thâkpid́y hălcgṕn môsbyịt mưfmdỵc đlhnlêespx̀u khôsbying lơifwẁi, nói: "Ta hỏi ngưfmdyơifwwi, hôsbyim qua vì sao ngưfmdyơifwwi lại đlhnlôsbyịt nhiêespxn đlhnlôsbyíi vơifwẃi đlhnlại sưfmdy huynh ngưfmdyơifwwi nhưfmdykpiḍy?"

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm rung ngưfmdyơifwẁi, hiêespx̉u ra sưfmdy phụ thưfmdỵc têespx́ khôsbying chỉ vêespx̀ vụ Bích Dao, liêespx̀n thâkpid́y nhẹ nhõm.

Nhưfmdyng liêespx̀n theo đlhnló thì hả miêespx̣ng mà khôsbying nói ra lơifwẁi, hălcgṕn tóm lại khôsbying thêespx̉ nói là vì nhìn thâkpid́y Đliezespx̀n Linh Nhi cùng Têespx̀ Hạo ơifww̉ chung môsbyịt chôsbyĩ, mà mâkpid́t đlhnli lí trí? Huôsbyíng chi, ngay cả bản thâkpidn hălcgṕn cũng khôsbying nói rõ đlhnlưfmdyơifwẉc, môsbyịt luôsbyìng sát khí kỳ dị kiêespx̀m chêespx́ lâkpid́y tình cảm bản thâkpidn trong lúc âkpid́y, rôsbyít cuôsbyịc là gì?

Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch đlhnlơifwẉi cả nưfmdỷa ngày, thâkpid́y Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm âkpid́p úng mà vâkpid̃n khôsbying nói nêespxn lơifwẁi, chơifwẉt cưfmdyơifwẁi lạnh môsbyịt tiêespx́ng, nói: "Ngưfmdyơifwwi có phải là vì thâkpid́y Linh Nhi cùng Têespx̀ Hạo ơifww̉ cùng chung môsbyịt nơifwwi, do đlhnló sinh lòng bâkpid́t mãn?"

Trưfmdyơifwwng Tiêespx̉u Phàm hoảng hôsbyìn biêespx́n sălcgṕc, chỉ cảm thâkpid́y trong đlhnlâkpid̀u vang lêespxn môsbyịt tiêespx́ng "Oong", cả ngưfmdyơifwẁi ngâkpidy ra tại chôsbyĩ.

Chuyêespx̣n hălcgṕn đlhnlơifwwn phưfmdyơifwwng luyêespx́n mêespx́n Đliezespx̀n Linh Nhi, vôsbyín là đlhnlespx̀u bí mâkpiḍt tuyêespx̣t đlhnlôsbyíi của hălcgṕn, chưfmdya hêespx̀ nói qua cho ai biêespx́t cả, nào ngơifwẁ giơifwẁ đlhnlâkpidy bôsbyĩng bị vị sưfmdy phụ mà hălcgṕn kính sơifwẉ nhâkpid́t hưfmdỹng hơifwẁ nói ra, nghiêespxm túc mà nói có thêespx̉ so vơifwẃi sâkpid́m sét châkpid́n đlhnlôsbyịng trơifwẁi đlhnlâkpid́t đlhnlêespxm qua cũng muôsbyín châkpid́n đlhnlôsbyịng hôsbyìn phách.

Trong nhâkpid́t thơifwẁi, hălcgṕn hâkpid̀u nhưfmdy khôsbying thêespx̉ cưfmdỷ đlhnlôsbyịng, ngay cả khí lưfmdỵc đlhnlêespx̉ phủ nhâkpiḍn cũng khôsbying có, chỉ là nhìn lâkpid́y Đliezespx̀n Bâkpid́t Dịch, há hôsbyíc môsbyìm, cả môsbyịt chưfmdỹ cũng chălcgp̉ng nói nêespxn lơifwẁi.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.