Tru Tiên

Chương 60 : Lệ Khí

    trước sau   
   

Vị cao tăoqlhng của Thiêzpoin Âfujqm Tưjzeḥ đvaqhang đvaqhôrepńi trâlrbḍn vơvukúi Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn trong đvaqhâlrbd́u trưjzehơvukùng, đvaqhạo hạnh cao thâlrbdm, pháp bảo kim môrepṇc ngưjzeh ôrepnng ta sưjzeh̉ dụng kim quang rưjzeḥc rơvukũ, nhưjzeh đvaqhang bơvukui lăoqlḥn trêzpoin khôrepnng trung, truy kích Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn. Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn hêzpoít sưjzeh́c châlrbḍt vâlrbḍt, pháp bảo Liêzpoiu Nha côrepn̉ quái đvaqhã xám xịt khôrepnng còn phát quang nưjzeh̃a, sơvukụ răoqlh̀ng đvaqhã bị đvaqhôrepńi phưjzehơvukung phá hỏng mâlrbd́t rôrepǹi.

Chỉ thâlrbd́y trong trưjzehơvukùng Môrepṇc Ngưjzeh âlrbdm thanh rít lêzpoin tưjzeh̀ng hôrepǹi, bay vòng trơvukủ lại, nhăoqlh̀m lưjzehng Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn truy kích. Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn thơvukủ hôrepn̉n hêzpoỉn tưjzeh̀ng hôrepǹi, châlrbḍt vâlrbḍt tháo chạy, bôrepṇ dạng trôrepnng râlrbd́t hoạt kêzpoi. Đfaosám ngưjzehơvukùi chính đvaqhạo cưjzehơvukùi râlrbd̀m rĩ, Đfaoszpoìn Linh Nhi tính khí vâlrbd̃n trẻ con, thích chí cưjzehơvukùi săoqlh̀ng săoqlḥc mãi khôrepnng thôrepni. Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm đvaqhưjzeh́ng bêzpoin cạnh nàng, kín đvaqháo nhìn trôrepṇm sưjzeh tỷ, thâlrbd́y Đfaoszpoìn Linh Nhi cưjzehơvukùi tưjzehơvukui nhưjzeh hoa, trêzpoin khuôrepnn măoqlḥt trăoqlh́ng nhưjzeh tuyêzpoít chúm chím hai lúm đvaqhôrepǹng tiêzpoìn, quả thâlrbḍt khiêzpoín ngưjzehơvukùi ta vôrepn cùng rung đvaqhôrepṇng. Hăoqlh́n trong lòng nhưjzehzpoi nhưjzeh say, chỉ mong giâlrbdy phút này là vĩnh viêzpoĩn.

Đfaosôrepṇt nhiêzpoin nghe thâlrbd́y trong trưjzehơvukùng vang lêzpoin môrepṇt tiêzpoíng hét, Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm phóng măoqlh́t nhìn ra, thì ra là Niêzpoin Lão Đfaosại đvaqhã phóng vọt ra, xuâlrbd́t thủ cưjzeh́u viêzpoịn. Đfaosạo hạnh của hăoqlh́n ta cao hơvukun Dã Câlrbd̉u râlrbd́t nhiêzpoìu, Xích Ma Nhãn uy lưjzeḥc khôrepnng nhỏ, vị cao tăoqlhng của Thiêzpoin Âfujqm Tưjzeḥ cũng đvaqhã ngưjzehng cưjzehơvukùi, câlrbḍn thâlrbḍn ưjzeh́ng phó.

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm nhìn môrepṇt lúc, bôrepñng phát hiêzpoịn ra môrepṇt sưjzeḥ viêzpoịc kỳ quái. Trong ma giáo, lúc Dã Câlrbd̉u Đfaosạo nhâlrbdn bị vâlrbdy khôrepńn, trưjzeh̀ Niêzpoin Lão Đfaosại và đvaqhám ngưjzehơvukùi Lưjzehu Hạo săoqlh́c măoqlḥt tỏ vẻ lo lăoqlh́ng ra, hâlrbd̀u hêzpoít đvaqhám ngưjzehơvukùi khác đvaqhêzpoìu đvaqhưjzeh́ng xem náo nhiêzpoịt, có vẻ mong hăoqlh́n ta găoqlḥp tai hoạ, lúc sau thâlrbd́y Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn khôrepnng chôrepńng đvaqhơvukũ đvaqhưjzehơvukục nưjzeh̃a, cũng chỉ có Niêzpoin Lão Đfaosại xuâlrbd́t thủ cưjzeh́u viêzpoịn, còn nhưjzeh̃ng ngưjzehơvukùi khác đvaqhêzpoìu thúc thủ đvaqhưjzeh́ng nhìn. Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm trong lòng vôrepn cùng ngạc nhiêzpoin, thâlrbd̀m nghĩ ngưjzehơvukùi trong ma giáo đvaqhúng là khôrepnng thêzpoỉ dùng lẽ thưjzehơvukùng mà đvaqhánh giá đvaqhưjzehơvukục, lẽ nào trong lòng bọn họ cũng có sưjzeḥ tranh đvaqhua giưjzeh̃a các chi phái?

Kì thâlrbḍt Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm đvaqhoán cũng chăoqlh̉ng sai là mâlrbd́y. Niêzpoin Lão Đfaosạo và Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn đvaqhêzpoìu thuôrepṇc chi hêzpoị Luyêzpoịn Huyêzpoít Đfaosưjzehơvukùng, chi hêzpoị này 800 năoqlhm trưjzehơvukúc dưjzehơvukúi tay Hăoqlh́c Tâlrbdm Lão Nhâlrbdn tưjzeḥ nhiêzpoin phong quang vôrepn bì (oai phong vôrepn cùng), thanh danh lan rôrepṇng, nhưjzehng ngày nay suy tàn đvaqhã lâlrbdu, sơvukúm đvaqhã bị gạt khỏi các phái hêzpoị chủ lưjzehu của Ma giáo. Lúc này nhìn thâlrbd́y Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn lôrepṇ ra vẻ luôrepńng cuôrepńng, nhưjzehng đvaqhám ngưjzehơvukùi ma giáo quâlrbdn nhiêzpoìu lưjzeḥc mạnh lại chăoqlh̉ng hêzpoì ưjzeh́ng cưjzeh́u, trái lại đvaqhưjzeh́ng ơvukủ bêzpoin ngoài cưjzehơvukùi hi hi vưjzeh̀a nhìn vưjzeh̀a cưjzehơvukùi nói.


Niêzpoin Lão Đfaosại dù sao cũng là trưjzehơvukủng hêzpoị phái, đvaqhạo hạnh khôrepnng tâlrbd̀m thưjzehơvukùng, chưjzeha đvaqhâlrbd̀y mâlrbd́y chiêzpoiu đvaqhã ngăoqlhn chăoqlḥn đvaqhưjzehơvukục thêzpoí côrepnng của hoà thưjzehơvukụng Thiêzpoin Âfujqm Tưjzeḥ.

Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn đvaqhưjzehơvukục rảnh tay rảnh châlrbdn, lâlrbd́y lại tinh thâlrbd̀n, liêzpoìn lơvukún tiêzpoíng thoá mạ: “Con lưjzeh̀a trọc đvaqhâlrbd̀u kia, suýt nưjzeh̃a thì đvaqhã giêzpoít chêzpoít ôrepnng nôrepṇi ngưjzehơvukui rôrepǹi!”, trong lúc thoá mạ, xoay mình lại đvaqhánh tơvukúi, cùng vơvukúi Niêzpoin Lão Đfaosại hai ngưjzehơvukùi đvaqhánh môrepṇt.

Đfaosám ngưjzehơvukùi chính đvaqhạo la hét om xòm, đvaqhua nhau thoá mạ: “Ma giáo yêzpoiu nhâlrbdn, hêzpoít sưjzeh́c vôrepn sỉ”

Trong tiêzpoíng chỉ trích, Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm chơvukụt cảm thâlrbd́y bêzpoin cạnh mình có tiêzpoíng gió rít lêzpoin, giâlrbḍt băoqlh́n cả mình, thì ra Đfaoszpoìn Linh Nhi khôrepnng chịu đvaqhưjzeh́ng yêzpoin, đvaqhã lao vọt ra, Hôrepn̉ Phách Chu Lăoqlhng ráng quang nôrepn̉i lêzpoin tưjzeh̀ng cơvukun, bao lâlrbd́y thâlrbdn ảnh yêzpoiu kiêzpoìu của nàng, bay vút lêzpoin khôrepnng.

“Yêzpoiu nhâlrbdn vôrepn sỉ, ỷ đvaqhôrepnng hiêzpoíp côrepn, Pháp Trung đvaqhại sưjzeh, ta đvaqhêzpoín giúp ngài!” Đfaoszpoìn Linh Nhi hét lêzpoin.

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm lúc này mơvukúi biêzpoít vị tăoqlhng nhâlrbdn trong đvaqhâlrbd́u trưjzehơvukùng têzpoin là Pháp Trung, nghe têzpoin hình nhưjzeh cùng môrepṇt thưjzeh́ bâlrbḍc vơvukúi bọn Pháp Tưjzehơvukúng Pháp Thiêzpoịn, nhưjzehng trôrepnng tuôrepn̉i tác thì già hơvukun hai ngưjzehơvukùi kia nhiêzpoìu.

Chỉ thâlrbd́y trong trưjzehơvukùng Pháp Trung nhìn thâlrbd́y Đfaoszpoìn Linh Nhi nhảy đvaqhêzpoín, xưjzehơvukúng lêzpoin môrepṇt câlrbdu phâlrbḍt hiêzpoịu, nói: “Đfaosa tạ thí chủ”

Pháp Trung nói xong tay phải phâlrbd́t lêzpoin, Môrepṇc ngưjzehlrbd̀u vàng trêzpoin khôrepnng trung lâlrbḍp tưjzeh́c lao đvaqhêzpoín Niêzpoin Lão Đfaosại, quâlrbd́n lâlrbd́y hăoqlh́n ta, khiêzpoín hăoqlh́n ta dạt qua môrepṇt bêzpoin, Đfaoszpoìn Linh Nhi thuâlrbḍn thêzpoí liêzpoìn tiêzpoín sát đvaqhêzpoín Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn. Ngưjzehơvukùi tinh măoqlh́t đvaqhêzpoỉ ý sẽ thâlrbd́y, Pháp Trung thâlrbd́y Đfaoszpoìn Linh Nhi còn trẻ, nêzpoin nhưjzehơvukùng têzpoin Dã Câlrbd̉u đvaqhạo hạnh còn non kém cho nàng.

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm bâlrbd́t lưjzeḥc nhìn Đfaoszpoìn Linh Nhi đvaqhâlrbd́u vơvukúi Dã Câlrbd̉u, trong lòng lo lăoqlh́ng khôrepnng yêzpoin, vưjzeh̀a đvaqhịnh cũng lao ra giúp đvaqhơvukũ, đvaqhôrepṇt nhiêzpoin đvaqhâlrbd̀u vai bị ngưjzehơvukùi ta âlrbd́n xuôrepńng, nhìn sang thì là đvaqhại sưjzeh huynh Tôrepńng Đfaosại Nhâlrbdn. Chỉ nghe Tôrepńng Đfaosại Nhâlrbdn săoqlh́c măoqlḥt đvaqhoan chính, khẽ nói: “Tiêzpoỉu sưjzeh đvaqhêzpoị, ma giáo yêzpoiu nhâlrbdn vôrepn sỉ, muôrepńn ỷ đvaqhôrepnng thủ thăoqlh́ng, chúng ta khôrepnng thèm làm vâlrbḍy”

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm lâlrbḍp tưjzeh́c tỉnh ngôrepṇ, gâlrbḍt gâlrbḍt đvaqhâlrbd̀u, rôrepǹi đvaqhưjzeh́ng lại. Vôrepn tình nhìn thâlrbd́y vơvukụ chôrepǹng Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch, cả hai dáng vẻ đvaqhêzpoìu râlrbd́t chăoqlhm chú, liêzpoìn nghĩ có sưjzeh phụ sưjzehjzehơvukung ơvukủ đvaqhâlrbdy, Linh Nhi sưjzeh tỷ làm sao mà có thêzpoỉ găoqlḥp chuyêzpoịn gì đvaqhưjzehơvukục? Bản thâlrbdn quả thâlrbḍt lo lăoqlh́ng mù quáng quá rôrepǹi.

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm đvaqhỏ bưjzeh̀ng măoqlḥt, đvaqhảo măoqlh́t nhìn xung quanh, thâlrbd́y mọi ngưjzehơvukùi xung quanh đvaqhâlrbd̀u đvaqhang theo dõi cuôrepṇc đvaqhâlrbd́u, chăoqlh̉ng có ai chú ý đvaqhêzpoín thái đvaqhôrepṇ sai lâlrbd̀m của hăoqlh́n, Tôrepńng Đfaosại Nhâlrbdn cũng làm nhưjzeh khôrepnng có chuyêzpoịn gì quay đvaqhâlrbd̀u lại xem cuôrepṇc đvaqhâlrbd́u phép trêzpoin khôrepnng trung, cuôrepńi cùng hăoqlh́n thâlrbd́y bình tâlrbdm trơvukủ lại. Đfaosúng lúc này hăoqlh́n chơvukụt cảm thâlrbd́y có môrepṇt ánh măoqlh́t, tưjzeh̀ phía bêzpoin cạnh đvaqhang rọi lêzpoin ngưjzehơvukùi hăoqlh́n, nhưjzehng khi quay đvaqhâlrbd̀u nhìn sang, nhìn thâlrbd́y đvaqhám sưjzeh tỷ Tiêzpoỉu Trúc Phong đvaqhang ơvukủ đvaqhó, Lục Tuyêzpoít Kỳ cũng ơvukủ trong đvaqhám ngưjzehơvukùi đvaqhó, nhưjzehng chăoqlh̉ng có môrepṇt ai nhìn sang chôrepñ hăoqlh́n.

Lúc này ơvukủ trêzpoin khôrepnng, Đfaoszpoìn Linh Nhi đvaqhzpoìu đvaqhôrepṇng Hôrepn̉ Phách Chu Lăoqlhng tuỳ tâlrbdm tuỳ ý. Trong vạn đvaqhạo ráng quang, Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn hoa măoqlh́t chóng măoqlḥt, chỉ cảm thâlrbd́y trêzpoin dưjzehơvukúi trái phải trưjzehơvukúc sau đvaqhêzpoìu là lơvukúp lơvukúp nhưjzeh̃ng đvaqhạo ráng quang, làm cho bản thâlrbdn hăoqlh́n bị vâlrbdy khôrepńn bêzpoin trong, lao ra khôrepnng đvaqhưjzehơvukục đvaqhánh cũng khôrepnng phá nôrepn̉i, đvaqhêzpoỉ môrepṇt lúc nưjzeh̃a chỉ sơvukụ bản thâlrbdn tâlrbd́t bị chu lăoqlhng này trói lại thành cái bánh tét mâlrbd́t.

Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch nhìn thâlrbd́y con gái lôrepṇ diêzpoịn, trêzpoin măoqlḥt khôrepnng kìm đvaqhưjzehơvukục lôrepṇ ra vẻ đvaqhăoqlh́c ý, đvaqhám ngưjzehơvukùi chính đvaqhạo cũng đvaqha phâlrbd̀n hò reo tán thưjzehơvukủng. Đfaoszpoìn Linh Nhi dung nhan vôrepńn đvaqhoan trang diêzpoĩm lêzpoị, so vơvukúi bôrepṇ dạng nhưjzeh chó hoang của Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn, tưjzeḥ nhiêzpoin ăoqlhn đvaqhưjzeh́t. Lát sau khôrepnng chỉ đvaqhám nhâlrbdn sĩ chính đvaqhạo tán thưjzehơvukủng, mà đvaqhám ngưjzehơvukùi trong ma giáo cũng có phát ra mâlrbd́y tiêzpoíng cưjzehơvukùi lơvukún.


Dã Câlrbd̉u đvaqhạo nhâlrbdn nghe thâlrbd́y vâlrbḍy, trong lòng ngưjzehơvukụng ngùng tưjzeh́c giâlrbḍn. Hăoqlh́n măoqlḥc dù tu vi chưjzeha sâlrbdu, nhưjzehng kinh nghiêzpoịm đvaqhôrepńi đvaqhịch khôrepnng hêzpoì quá kém so vơvukúi Đfaoszpoìn Linh Nhi - vị tiêzpoỉu côrepnjzehơvukung mơvukúi lâlrbd̀n đvaqhâlrbd̀u ra khỏi lêzpoìu cỏ, măoqlh́t hăoqlh́n chuyêzpoỉn đvaqhôrepṇng, ngăoqlh́m nhìn Đfaoszpoìn Linh Nhi môrepṇt lúc, nhâlrbḍn thâlrbd́y con bé này phâlrbd̀n nhiêzpoìu là ngưjzehơvukùi mơvukúi ra đvaqhơvukùi, lâlrbḍp tưjzeh́c gào to lêzpoin: “Xú nha đvaqhâlrbd̀u, xem bôrepṇ dạng ngưjzehơvukui cũng thanh tú, khôrepnng ngơvukù ngưjzehơvukui lại có chuyêzpoịn khôrepnng đvaqhưjzeh́ng đvaqhăoqlh́n vơvukúi lão hoà thưjzehơvukụng âlrbd́y!”

Mọi ngưjzehơvukùi có măoqlḥt đvaqhôrepṇt nhiêzpoin lăoqlḥng đvaqhi, giâlrbdy lát sao trong đvaqhám chính đvaqhạo khôrepnng ngơvukút lơvukún tiêzpoíng thoá mạ, đvaqhám ngưjzehơvukùi ma giáo cưjzehơvukùi nghiêzpoing ngả, lại có mâlrbd́y lũ dâlrbdm ôrepnvukún tiêzpoíng cưjzehơvukùi phá lêzpoin nói: “Nói đvaqhúng lăoqlh́m, nói đvaqhúng lăoqlh́m, quả nhiêzpoin nhìn khôrepnng ra!”

Đfaoszpoìn Linh Nhi đvaqhzpoin tiêzpoít, tưjzeh́c giâlrbḍn nói: “Ngưjzehơvukui, ngưjzehơvukui nói linh tinh cái gì thêzpoí?”

Dã Câlrbd̉u chỉ tay, trêzpoin khuôrepnn măoqlḥt chó “chính khí nghiêzpoim trang”, bôrepṇ dạng giôrepńng nhưjzeh thêzpoí thiêzpoin hành đvaqhạo nói: “Ôamli hay! Nêzpoíu khôrepnng phải ngưjzehơvukui và lão hoà thưjzehơvukụng này là tình nhâlrbdn của nhau, làm sao lại nhảy ra giúp đvaqhơvukũ hăoqlh́n?”

lrbdu này nói ra măoqlḥt Pháp Trung cũng biêzpoín săoqlh́c, liêzpoìn tuyêzpoin phâlrbḍt hiêzpoịu “A Di Đfaosà Phâlrbḍt”, Đfaoszpoìn Linh Nhi tưjzeh́c giâlrbḍn tái măoqlḥt, nàng kì thâlrbḍt cũng biêzpoít gã Dã Câlrbd̉u này dụng kêzpoí khích tưjzehơvukúng, nhưjzehng nàng môrepṇt côrepnjzehơvukung 18 tuôrepn̉i, đvaqhôrepṇt nhiêzpoin trưjzehơvukúc măoqlḥt râlrbd́t nhiêzpoìu ngưjzehơvukùi bị giá cho nôrepñi vũ nhục to lơvukún âlrbd́y, làm sao mà chịu đvaqhưjzehơvukục, tưjzeh́c thì trong pháp bảo lôrepṇ ra đvaqhzpoỉm yêzpoíu.

Dã Câlrbd̉u ngó thâlrbd́y cơvukurepṇi hiêzpoím có, vôrepṇi vã lao khỏi vòng vâlrbdy của Hôrepn̉ Phách Chu Lăoqlhng. Vưjzeh̀a mơvukúi nhìn thâlrbd́y thâlrbdn ảnh của hăoqlh́n xuyêzpoin ra, liêzpoìn chỉ nghe thâlrbd́y âlrbd̀m vang môrepṇt tiêzpoíng, hôrepǹng lăoqlhng đvaqhâlrbd̀y trơvukùi âlrbd̀m âlrbd̀m xiêzpoít lại, nêzpoíu nhưjzeh ngưjzehơvukùi đvaqhó vâlrbd̃n ơvukủ bêzpoin trong, chỉ sơvukụ đvaqhã bị nghiêzpoín nát vụn thành cám.

Dã Câlrbd̉u khôrepnng nhịn đvaqhưjzehơvukục thè dài lưjzehơvukũi trêzpoiu:”Nha đvaqhâlrbd̀u râlrbd́t ngoan!”

Đfaoszpoìn Linh Nhi tưjzeh́c giâlrbḍn vôrepn cùng, săoqlh́c măoqlḥt vôrepńn trăoqlh́ng nhưjzeh tuyêzpoít đvaqhã chuyêzpoỉn thành đvaqhỏ sâlrbḍm, chăoqlh̉ng nói nhiêzpoìu lơvukúi, Hôrepn̉ Phách Chu Lăoqlhng đvaqhón gió bay lêzpoin, nhưjzeh đvaqhzpoịn xẹt, lại lao thăoqlh̉ng đvaqhêzpoín phía Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn.

Dã Câlrbd̉u Đfaosạo Nhâlrbdn kinh hãi, ôrepnm đvaqhâlrbd̀u tháo chạy. Đfaosám ngưjzehơvukùi ma giáo nhìn hăoqlh́n chạy trôrepńn, bôrepńn phía nôrepn̉i lêzpoin tiêzpoíng huýt sáo chêzpoí nhạo, rôrepǹi đvaqhôrepṇt nhiêzpoin cũng chăoqlh̉ng biêzpoít ai là ngưjzehơvukùi đvaqhâlrbd̀u tiêzpoin nưjzeh̃a, chỉ thâlrbd́y vù vù, ngưjzehơvukùi nào ngưjzehơvukùi nâlrbd́y đvaqhêzpoìu đvaqhàng vâlrbdn giá vũ bay đvaqhi, cuôrepńi cùng chăoqlh̉ng có môrepṇt ai ra giúp đvaqhơvukũ cả.

Trong chơvukúp măoqlh́t nhóm ngưjzehơvukùi ma giáo còn lại trêzpoin đvaqhưjzehơvukung trưjzehơvukùng chỉ đvaqhôrepṇc đvaqhám ngưjzehơvukùi Luyêzpoịn Huyêzpoít Đfaosưjzehơvukùng. Niêzpoin Lão Đfaosại đvaqhưjzeh́ng đvaqhó, săoqlh́c măoqlḥt âlrbdm trâlrbd̀m, trong lòng phâlrbd̃n hâlrbḍn, nhưjzehng cuôrepńi cùng biêzpoít răoqlh̀ng khôrepnng thêzpoỉ lưjzehu lại lâlrbdu hơvukun. Tưjzeh́c thì Xích Ma Nhã liêzpoin tục băoqlh́n ra nhưjzeh̃ng tia sáng đvaqhỏ, bưjzeh́c Pháp Trung thôrepńi lui mâlrbd́y trưjzehơvukụng, nhảy vọt mình lêzpoin, dùng tay vâlrbd̃y đvaqhám ngưjzehơvukùi ơvukủ dưjzehơvukúi, rôrepǹi cũng chạy trôrepńn mâlrbd́t.

Đfaoszpoìn Linh Nhi vâlrbd̃n muôrepńn truy kích, nhưjzehng nghe thâlrbd́y phía sau phụ thâlrbdn Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch gọi: “Linh nhi, khôrepnng câlrbd̀n đvaqhrepn̉i theo.”

Đfaoszpoìn Linh Nhi vâlrbd́t vả dưjzeh̀ng bưjzehơvukúc, săoqlh́c măoqlḥt vâlrbd̃n đvaqhỏ gay găoqlh́t, quay đvaqhâlrbd̀u nói vơvukúi Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch: “Cha, cha nghe thâlrbd́y gã yêzpoiu nhâlrbdn âlrbd́y nói linh tinh ….”

Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch cưjzehơvukùi, Tôrepń Nhưjzehjzehơvukúc ra phía trưjzehơvukúc, kéo nàng lại, mỉm cưjzehơvukùi nói: “Bọn ma giáo yêzpoiu nhâlrbdn âlrbd́y toàn làm ra nhưjzeh̃ng chuyêzpoịn đvaqhôrepṇc ác xâlrbd́u xa, thì ngại gì mà khôrepnng nói mâlrbd́y câlrbdu thôrepn bỉ, chúng ta dù nghe cũng chăoqlh̉ng đvaqhêzpoỉ ý làm gì.”


Lúc này đvaqhám ngưjzehơvukùi chính đvaqhao đvaqhêzpoìu thi nhau phụ hoạ, liêzpoin tục nói: “Đfaosúng vâlrbḍy, đvaqhúng vâlrbḍy.”

“Đfaoszpoìn côrepnjzehơvukung bâlrbd́t tâlrbdm phải lưjzehu tâlrbdm.”

Đfaoszpoìn Linh Nhi cuôrepńi cùng đvaqhã hạ đvaqhưjzehơvukục nôrepñi tưjzeh́c giâlrbḍn. Đfaosám ngưjzehơvukùi chính đvaqhạo nhìn thâlrbd́y bọn ma giáo yêzpoiu nhâlrbdn đvaqhã chạy hêzpoít, liêzpoìn cũng đvaqhêzpoìu giải tán, mâlrbd́y ngày vưjzeh̀a rôrepǹi họ ngày nào cũng đvaqhâlrbd́u phép vơvukúi bọn ngưjzehơvukùi ma giáo, đvaqhâlrbd́u rôrepǹi giản tán, giản tán rôrepǹi lại đvaqhâlrbd́u.

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm đvaqhang đvaqhinh bưjzehơvukúc lêzpoin nói chuyêzpoịn vơvukúi Linh Nhi sưjzeh tỷ, bêzpoin vai bôrepñng nhiêzpoin bị ngưjzehơvukùi ta vôrepñ môrepṇt cái, ngoảnh đvaqhâlrbd̀u nhìn lại, đvaqhãng trí giâlrbdy lát, rôrepǹi lâlrbḍp tưjzeh́c măoqlḥt mày hơvukún hơvukủ. Chỉ thâlrbd́y Lâlrbdm Kinh Vũ đvaqhưjzeh́ng ngay sau lưjzehng mình, săoqlh́c măoqlḥt vui mưjzeh̀ng, đvaqhã lâlrbdu khôrepnng găoqlḥp, hăoqlh́n toàn thâlrbdn quâlrbd̀n áo trăoqlh́ng tinh, xiêzpoin xiêzpoin trêzpoin vai thò ra Trảm Long bảo kiêzpoỉm, lôrepnng mày săoqlh́c nhọn măoqlh́t sáng nhưjzeh sao, tuâlrbd́n lãng phiêzpoiu dâlrbḍt, đvaqhúng là xuâlrbd́t chúng.

zpoỉ tưjzeh̀ sau kỳ thi đvaqhâlrbd́u Thâlrbd́t Mạch Hôrepṇi Võ, Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm mơvukúi lâlrbd̀n đvaqhâlrbdu tiêzpoin găoqlḥp lại ngưjzehơvukùi bạn tưjzeh̀ thủa thiêzpoíu thơvukùi. Thơvukùi gian trưjzehơvukúc đvaqhâlrbdy, hăoqlh́n phiêzpoiu bạt giang hôrepǹ, môrepñi khi sinh tưjzeh̉ quan đvaqhâlrbd̀u, trong đvaqhâlrbd̀u khôrepnng lúc nào khôrepnng có hình ảnh của Lâlrbdm Kinh Vũ.

lrbdm Kinh Vũ nhìn hăoqlh́n hôrepǹi lâlrbdu, săoqlh́c măoqlḥt đvaqhâlrbd̀u tiêzpoin râlrbd́t hoan hỉ, rôrepǹi lại kích đvaqhôrepṇng, đvaqhôrepṇt nhiêzpoin lao đvaqhêzpoín ôrepnm châlrbd̀m lâlrbd́y Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm, ôrepnm hăoqlh́n chăoqlḥt cưjzeh́ng, môrepṇt lúc lâlrbdu sau mơvukúi lỏng tay ra. Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm tâlrbdm tưjzeh khích đvaqhôrepṇng vôrepn cùng, lại nhìn thâlrbd́y trong măoqlh́t Lâlrbdm Kinh Vũ hình nhưjzeh thoáng có mâlrbd́y giọt nưjzehơvukúc măoqlh́t.

“Tiêzpoỉu Phàm!” Lâlrbdm Kinh Vũ câlrbd́t lơvukùi, quả thâlrbḍt có chút nghẹn ngào, bàn tay bóp chăoqlḥt lâlrbd́y vai hăoqlh́n mãi khôrepnng thôrepni, gâlrbd̀n nhưjzeh khiêzpoín cho Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm cảm thâlrbd́y đvaqhau.

Nhưjzehng Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm hoàn toàn khôrepnng đvaqhêzpoỉ ý, sau khi nhìn thâlrbd́y Lâlrbdm Kinh Vũ, hình nhưjzehrepñi sơvukụ hãi tuyêzpoịt vọng bêzpoin bơvukù của sưjzeḥ sôrepńng và cái chêzpoít mà bản thâlrbdn đvaqhã trải qua trong thơvukùi gian vưjzeh̀a rôrepǹi, tâlrbd́t cả chỉ có ngưjzehơvukùi huynh đvaqhêzpoị này là có thêzpoỉ hiêzpoỉu đvaqhưjzehơvukục, chỉ có trưjzehơvukúc măoqlḥt ngưjzehơvukùi huynh đvaqhêzpoị này, bản thâlrbdn hăoqlh́n mơvukúi có thêzpoỉ thưjzeḥc sưjzeḥ thưjzeh thái.

lrbdm Kinh Vũ bóp vai hăoqlh́n chăoqlḥt cưjzeh́ng, khẽ nói: “Tiêzpoỉu Phàm, ta, ta, ta đvaqhã nghĩ sẽ khôrepnng thêzpoỉ găoqlḥp lại ngưjzehơvukui nưjzeh̃a …” nói đvaqhêzpoín đvaqhâlrbdy, hăoqlh́n ta tâlrbdm tưjzehzpoít sưjzeh́c khích đvaqhôrepṇng, đvaqhôrepni môrepni khe khẽ run run, cuôrepńi cùng lại chăoqlh̉ng nói đvaqhưjzehơvukục gì.

“Ta, ta cũng vâlrbḍy” Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm nhìn hăoqlh́n ta giôrepńng nhưjzehlrbḍy, râlrbd́t lâlrbdu, đvaqhôrepṇt nhiêzpoin hai ngưjzehơvukùi nhìn nhau bâlrbḍt cưjzehơvukùi, môrepṇt tràng cưjzehơvukùi thâlrbḍt thâlrbḍt dài.

“Quay vêzpoì là tôrepńt rôrepǹi, chúng ta sau này quyêzpoít sẽ cùng nhau quét sạch ma giáo, cùng nhau báo cưjzeh̀u nhé!” Lâlrbdm Kinh Vũ bóp vào đvaqhâlrbd̀u vai của Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm, mỉm cưjzehơvukùi nói.

“Đfaosưjzehơvukục”. Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm gâlrbḍt đvaqhâlrbd̀u chăoqlh́c nịch.

lrbdm trạng Lâlrbdm Kinh Vũ tưjzeh̀ tưjzeh̀ ôrepn̉n đvaqhịnh trơvukủ lại, săoqlh́c măoqlḥt cũng đvaqhã trơvukủ lại bình thưjzehơvukùng râlrbd́t nhiêzpoìu, trôrepnng thâlrbd́y khuôrepnn măoqlḥt Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm bâlrbdy giơvukù lôrepṇ ra mâlrbd́y nét phong trâlrbd̀n, đvaqhôrepṇt nhiêzpoin giưjzeh̃a hai châlrbdn mày có mâlrbd́y nét buôrepǹn chán, nói: “Nghe nói ngưjzehơvukui sau khi hạ sơvukun, ta vưjzeh̀a mưjzeh̀ng cho ngưjzehơvukui, vưjzeh̀a giâlrbḍn bản thâlrbdn mình. Khôrepnng ngơvukù uôrepn̉ng phí mong đvaqhơvukụi của sưjzeh phụ mâlrbd́y năoqlhm nay dành cho ta, nhưjzehng thành tưjzeḥu lại khôrepnng đvaqhưjzehơvukục nhưjzeh ngưjzehơvukui.”


Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm ngạc nhiêzpoin, lăoqlh́c đvaqhâlrbd̀u nói: “Kinh Vũ, ngưjzehơvukui sao có thêzpoỉ nói thêzpoí, ai mà khôrepnng biêzpoít ngưjzehoi tưjzeh châlrbd́t hơvukun ta mưjzehơvukùi lâlrbd̀n. Lâlrbd̀n đvaqhại thí vưjzeh̀a rôrepǹi nêzpoíu găoqlḥp phải ngưjzehơvukui, nhâlrbd́t đvaqhịnh là thua rôrepǹi. Ta chăoqlh̉ng qua là chỉ có chút may măoqlh́n mà thôrepni.”

lrbdm Kinh Vũ thơvukủ dài, thâlrbḍt thà cưjzehơvukùi: “Nói vâlrbḍy thôrepni, sau này ta sẽ nôrepñ lưjzeḥc tu hành, ta khôrepnng tin sẽ khôrepnng thăoqlh́ng đvaqhưjzehơvukục ngưjzehơvukui, bâlrbd́t quá ngưjzehơvukui cũng khôrepnng đvaqhưjzehơvukục nghỉ ngơvukui nhé.”

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm cưjzehơvukùi lơvukún, gâlrbḍt đvaqhâlrbdu thâlrbḍt mạnh

Hai ngưjzehơvukùi bọn hăoqlh́n nói chuyêzpoịn vêzpoì nhưjzeh̃ng ngày đvaqhã qua, ơvukủ phía đvaqhăoqlh̀ng kia Đfaoszpoìn Linh Nhi vâlrbd̃n đvaqhang phụng phịu hơvukùn dôrepñi vơvukúi mẹ, Tôrepń Nhưjzeh khẽ cưjzehơvukùi an ủi nàng

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm trò chuyêzpoịn vơvukúi Lâlrbdm Kinh Vũ hôrepǹi lâlrbdu, nhìn ra chôrepñ sưjzehrepnn, rôrepǹi năoqlh́m tay Lâlrbdm Kinh Vũ nói: “Lại đvaqhâlrbdy, ta dâlrbd̃n ngưjzehơvukùi lại găoqlḥp sưjzeh phụ sưjzeh huynh của ta.

Khôrepnng ngơvukù Lâlrbdm Kinh Vũ hưjzeh̀ môrepṇt tiêzpoíng, thâlrbd́p giọng nói: "Sưjzeh phụ quả dưjzeha lùn của ngưjzehơvukui á, đvaqhêzpoỉ xem đvaqhã!”

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm trưjzeh̀ng măoqlh́t nhìn hăoqlh́n môrepṇt cái nói: “Khôrepnng đvaqhưjzehơvukục ăoqlhn nói lăoqlhng nhăoqlhng”, nói rôrepǹi năoqlh́m chăoqlḥt lâlrbd́y hăoqlh́n lôrepni đvaqhi.

lrbdm Kinh Vũ vẻ măoqlḥt cam chịu, buôrepṇc phải đvaqhi theo Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm. Đfaosi đvaqhêzpoín gâlrbd̀n đvaqhó, Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm đvaqhang đvaqhịnh nói gì đvaqhó, đvaqhôrepṇt nhiêzpoin nhìn thâlrbd́y bêzpoin cạnh chôrepñ Đfaoszpoìn Linh Nhi và sưjzehjzehơvukung Tôrepń Nhưjzeh đvaqhang nói chuyêzpoịn, chăoqlh̉ng hiêzpoỉu tưjzeh̀ bao giơvukù xuâlrbd́t hiêzpoịn môrepṇt ngưjzehơvukùi, ngọc thụ lâlrbdm phong, tiêzpoiu sái anh tuâlrbd́n, đvaqhúng là Têzpoì Hạo rôrepǹi.

zpoì Hạo giọng âlrbd́m áp nói vơvukúi Đfaoszpoìn Linh Nhi mâlrbd́y câlrbdu, Đfaoszpoìn Linh Nhi tưjzeh́c thì nơvukủ nụ cưjzehơvukùi, ơvukủ đvaqhâlrbdu ra lại có bôrepṇ dạng hêzpoít sưjzeh́c vui vẻ. Nàng khuôrepnn măoqlḥt cưjzehơvukùi tưjzehơvukui nhưjzeh hoa, rôrepǹi khôrepnng ngơvukù ngay trưjzehơvukúc măoqlḥt mọi ngưjzehơvukùi, năoqlh́m lâlrbd́y tay của Têzpoì Hạo, dâlrbd̃n đvaqhêzpoín chôrepñ Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch.

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm chỉ cảm thâlrbd́y trong đvaqhâlrbd̀u vang lêzpoin nhưjzeh̃ng tiêzpoíng o o và hoàn toàn trôrepńng rôrepñng. Trong giâlrbdy lăoqlh́t hăoqlh́n cũng chăoqlh̉ng nghĩ đvaqhêzpoín đvaqhzpoìu gì khác ngoài hình ảnh sưjzeh tỷ dăoqlh́t tay Têzpoì Hạo bưjzehơvukúc đvaqhi. Loáng thoáng nghe thâlrbd́y Lâlrbdm Kinh Vũ ơvukủ bêzpoin cạnh vui mưjzeh̀ng khẽ nói: “Sưjzeh phụ quả dưjzeha lùn của ngưjzehơvukui vôrepńn dĩ kiêzpoin quyêzpoít khôrepnng đvaqhôrepǹng ý Têzpoì Hạo sưjzeh huynh và Đfaoszpoìn sưjzeh tỷ yêzpoiu nhau, nhưjzehng Têzpoì sưjzeh huynh khâlrbd̉n câlrbd̀u sưjzeh phụ. Sưjzeh phụ ta vôrepńn xem trọng Têzpoì sưjzeh huynh, vì thêzpoí đvaqhã nhơvukù chưjzehơvukủng môrepnn nhâlrbdn nói giúp., sưjzeh phụ ngưjzehơvukui buôrepṇc phải đvaqhôrepǹng ý rôrepǹi, ha ha, ngưjzehơvukùi xem bọn họ hiêzpoịn tại đvaqhã đvaqhưjzehơvukục khai thôrepnng rôrepǹi …”

lrbdm Kinh Vũ đvaqhôrepṇt nhiêzpoin câlrbdm băoqlḥt, miêzpoịng há to, nhìn Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm ơvukủ bêzpoin cạnh mình.

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm lúc này, giôrepńng nhưjzeh đvaqhôrepṇt ngôrepṇt biêzpoín thành môrepṇt con ngưjzehơvukùi khác, chỉ cảm thâlrbd́y sâlrbdu thăoqlh̉m trong tim bôrepñng bùng lêzpoin môrepṇt ngọn lưjzeh̉a cuôrepǹng nôrepṇ, nhưjzeh muôrepńn thiêzpoiu đvaqhôrepńt toàn bôrepṇ cơvuku thêzpoỉ hăoqlh́n.

oqlh́n chỉ cảm thâlrbd́y bản thâlrbdn quả thâlrbḍt nhưjzeh bị thiêzpoiu sôrepńng trong ác hoả chôrepńn cưjzeh̉u u, và phía trưjzehơvukúc măoqlḥt, môrepṇt ngưjzehơvukùi con trai, bêzpoin cạnh môrepṇt ngưjzehơvukùi con gái mà bản thâlrbdn mình yêzpoiu quí nhâlrbd́t, tay năoqlh́m trong tay, bêzpoin nhau bưjzehơvukúc đvaqhi.


Thiêzpoiu Hoả Côrepnn năoqlh̀m kêzpoì ngay bêzpoin hôrepnng, vào lúc này cũng trôrepñi lêzpoin cảm giác băoqlhng giá thâlrbdn thuôrepṇc, du đvaqhôrepṇng khăoqlh́p toàn thâlrbdn hăoqlh́n, nhưjzehng chăoqlh̉ng hêzpoì làm hạ nhiêzpoịt ngọn lưjzeh̉a cuôrepǹng nôrepṇ âlrbd́y đvaqhi chút nào, trái lại giôrepńng nhưjzeh đvaqhôrepn̉ thêzpoim dâlrbd̀u vào lưjzeh̉a, môrepṇt luôrepǹng hung sát lêzpoị khí, môrepṇt cơvukun cuôrepǹng nhiêzpoịt khát máu, làm cho khuôrepnn măoqlḥt Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm trơvukủ nêzpoin nhăoqlhn nhó.

lrbd́t cả mọi ngưjzehơvukùi có măoqlḥt bôrepñng nhiêzpoin đvaqhêzpoìu ngâlrbdy cả ra, bâlrbd̀u khôrepnng khí đvaqhang hoà thuâlrbḍn trong giâlrbdy lát đvaqhã đvaqhôrepnng cưjzeh́ng lại. Thêzpoí rôrepǹi mọi ngưjzehơvukùi nhìn thâlrbd́y ngưjzehơvukùi tiêzpoỉu sưjzeh đvaqhêzpoị vôrepńn dĩ hiêzpoìn lành chan hoà, đvaqhôrepṇt nhiêzpoin toàn thâlrbdn phát ra môrepṇt thưjzeh́ sát khí lêzpoị khí mà ngay cả đvaqhám ngưjzehơvukùi ma giáo ban nãy cũng khôrepnng có đvaqhưjzehơvukục, đvaqhám ngưjzehơvukùi xung quanh hăoqlh́n khôrepnng tưjzeḥ chủ đvaqhưjzehơvukục đvaqhêzpoìu lùi lại môrepṇt bưjzehơvukúc, nhìn con ngưjzehơvukùi bôrepñng nhiêzpoin biêzpoín thành môrepṇt hung thâlrbd̀n ác sát âlrbd́y, sát khí đvaqhăoqlh̀ng đvaqhăoqlh̀ng bưjzehơvukúc vêzpoì phía Têzpoì Hạo, cũng là vêzpoì phía Đfaoszpoìn Linh Nhi.

lrbd̀u trơvukùi trong xanh trêzpoin đvaqhỉnh Lưjzehu Ba Sơvukun, dưjzehơvukùng nhưjzehrepńi sâlrbd̀m lại.

repńng Đfaosại Nhâlrbdn là ngưjzehơvukùi đvaqhâlrbd̀u tiêzpoin đvaqhưjzeh́ng dâlrbḍy chăoqlh́n trưjzehơvukúc măoqlḥt Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm. Hăoqlh́n lâlrbḍp tưjzeh́c cảm thâlrbd́y trêzpoin mình vị tiêzpoỉu sưjzeh đvaqhêzpoị mà hăoqlh́n chăoqlhm sóc tưjzeh̀ hôrepǹi nhỏ đvaqhêzpoín lơvukún, lúc này quả thâlrbḍt chăoqlh̉ng có lâlrbd́y môrepṇt đvaqhzpoỉm nào thâlrbdn quen.

Cảm thâlrbd́y có ngưjzehơvukùi đvaqhang chăoqlh́n trưjzehơvukúc măoqlḥt, Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm tưjzeh̀ tưjzeh̀ ngâlrbd̉ng đvaqhâlrbd̀u lêzpoin, trưjzeh̀ng trưjzeh̀ng nhìn Tôrepńng Đfaosại Nhâlrbdn. Tôrepńng Đfaosại Nhâlrbdn nhìn thâlrbd́y măoqlh́t hăoqlh́n văoqlh̀n lêzpoin đvaqhâlrbd̀y nhưjzeh̃ng tia máu, bâlrbd́t giác vôrepn cùng kinh hãi, gưjzehơvukụng cưjzehơvukùi hỏi: “Tiêzpoỉu Phàm, ngưjzehơvukui sao vâlrbḍy?”

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm khôrepnng trả lơvukùi, chỉ nói băoqlh̀ng môrepṇt thưjzeh́ âlrbdm thanh trâlrbd̀m thâlrbd́p hơvukui khàn khàn: “Tránh ra”

Ngưjzeh̃ đvaqhzpoịu của hăoqlh́n râlrbd́t nhỏ và kéo râlrbd́t dài, dưjzehơvukùng nhưjzehlrbḍn dụng râlrbd́t nhiêzpoìu khí lưjzeḥc đvaqhêzpoỉ nói ra, mọi ngưjzehơvukùi nghe thâlrbd́y đvaqhêzpoìu có ý kinh sơvukụ.

oqlh́c măoqlḥt Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch tưjzeh́c thì sa sâlrbd̀m lại, mọi ngưjzehơvukùi cũng vôrepn cùng sưjzeh̉ng sôrepńt.

Sau đvaqhó, dưjzehơvukúi sưjzeḥ chú ý của mọi ngưjzehơvukùi, Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm nhìn Tôrepńng Đfaosại Nhâlrbdn vâlrbd̃n chăoqlh́n trưjzehơvukúc măoqlḥt mình, tay phải liêzpoìn năoqlh́m chăoqlḥt lâlrbd́y Thiêzpoiu Hoả Côrepnn, tưjzeh́c thì tưjzeh̀ trêzpoin câlrbdy côrepnn phát ra môrepṇt luôrepǹng ánh sáng xanh đvaqhen lạnh lẽo, mang theo môrepṇt thưjzeh́ sát ý ghêzpoivukụn trưjzehơvukúc đvaqhâlrbdy chưjzeha tưjzeh̀ng có.

repńng Đfaosại Nhâlrbdn măoqlḥc dù hêzpoít sưjzeh́c kinh hãi, nhưjzehng khôrepnng phải vì sát ý dưjzeh̃ dôrepṇi, cũng khôrepnng phải vì đvaqhạo hạnh của Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm đvaqhã tăoqlhng tiêzpoín vưjzehơvukụt bâlrbḍc so vơvukúi trưjzehơvukúc đvaqhâlrbdy sau môrepṇt tháng hạ sơvukun, mà là vì vị tiêzpoỉu sưjzeh đvaqhêzpoị tưjzeh̀ nhỏ vôrepńn kính trọng yêzpoiu mêzpoín hăoqlh́n, lúc này xem ra quả thâlrbḍt có ý muôrepńn giêzpoít hăoqlh́n.

oqlh́n nhìn ra, tưjzeḥ nhiêzpoin Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch cũng nhìn ra. Ôamling ta săoqlh́c măoqlḥt âlrbdm trâlrbd̀m bưjzehơvukúc lêzpoin phía trưjzehơvukúc, măoqlḥc dù trong lòng ôrepnng ta tuy tin tưjzehơvukủng Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm tịnh khôrepnng là đvaqhôrepńi thủ của Tôrepńng Đfaosại Nhâlrbdn, nhưjzehng pháp bảo của tiêzpoỉu đvaqhôrepǹ đvaqhêzpoị này vôrepn cùng côrepn̉ quái, hôrepnm đvaqhó tại cuôrepṇc đvaqhại hôrepṇi Thâlrbd́t Mạch Hôrepṇi Võ đvaqhã tỏ rõ lơvukụi hại, chỉ sơvukụ Tôrepńng Đfaosại Nhâlrbdn khôrepnng dêzpoĩ đvaqhôrepńi phó.

Đfaosúng lúc đvaqhó, Đfaoszpoìn Linh Nhi vẻ măoqlḥt ngạc nhiêzpoin chạy đvaqhêzpoín, đvaqhưjzeh́ng chăoqlh́n giưjzeh̃a Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm và Tôrepńng Đfaosại Nhâlrbdn, ngạc nhiêzpoin nói vơvukúi vị tiêzpoỉu sưjzeh đvaqhêzpoị mà nàng yêzpoiu mêzpoín nhâlrbd́t tưjzeh̀ nhỏ: “Tiêzpoỉu Phàm, ngưjzehơvukui làm sao thêzpoí?”

Khuôrepnn măoqlḥt đvaqhã khăoqlh́c vào sâlrbdu trong tim âlrbd́y, đvaqhôrepni măoqlh́t sáng long lanh âlrbd́y, ngưjzehơvukùi con gái ngày đvaqhêzpoim mong nhơvukú âlrbd́y, đvaqhang đvaqhưjzeh́ng trưjzehơvukúc măoqlḥt, quan tâlrbdm, quan hoài hỏi han ….

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm đvaqhôrepṇt nhiêzpoin thâlrbd̃n thơvukù, toàn thâlrbdn ngâlrbdy ra, giôrepńng nhưjzeh giâlrbḍt mình choàng tỉnh khơvukủi cơvukun mơvuku, lêzpoị khí bêzpoin trong cơvuku thêzpoỉ rút xuôrepńng nhưjzeh thuỷ triêzpoìu, tuy nhiêzpoin, tuy nhiêzpoin, hăoqlh́n quả thâlrbḍt cảm giác đvaqhau đvaqhơvukún đvaqhêzpoín têzpoi liêzpoịt. Run run nhìn sưjzeh tỷ ơvukủ trưjzehơvukúc măoqlḥt, hăoqlh́n có cảm giác muôrepńn cay đvaqhăoqlh́ng khóc to lêzpoin.

Nàng có biêzpoít, vào lúc sinh tưjzeh̉ quản đvaqhâlrbd̀u, ngưjzehơvukùi mà ta nghĩ đvaqhêzpoín nhiêzpoỉu nhâlrbd́t trong lòng, chính là nàng khôrepnng?

Nàng có biêzpoít, tâlrbdm tưjzeh ta triêzpoìn miêzpoin mơvukuzpoì Thanh Vâlrbdn, cũng chỉ vì nàng khôrepnng?

Nàng có biêzpoít …..

“Bôrepńp” môrepṇt âlrbdm thanh năoqlḥng nêzpoì vang lêzpoin. Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch đvaqhã đvaqhôrepṇt ngôrepṇt xuâlrbd́t hiêzpoịn bêzpoin cạnh Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm rôrepǹi vung tay giáng cho hăoqlh́n môrepṇt cái tát. Toàn thâlrbdn Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm khôrepnng theo ý muôrepńn băoqlh́n tung lêzpoin, vẽ thành môrepṇt đvaqhưjzehơvukùng cong trêzpoin khôrepnng trung, rôrepǹi rơvukui bịch xuôrepńng tâlrbḍn mãi đvaqhăoqlh̀ng xa.

Mọi ngưjzehơvukùi náo đvaqhôrepṇng.

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm ngã xuôrepńng măoqlḥt đvaqhâlrbd́t, măoqlh́t nôrepn̉ đvaqhom đvaqhóm, nhưjzehng hăoqlh́n thâlrbd̀n trí đvaqhã tỉnh táo trơvukủ lại, lúc này cảm thâlrbd́y xâlrbd́u hôrepn̉ vôrepn cùng. Thêzpoí nào khôrepnng ngơvukù lại muôrepńn đvaqhôrepṇng thủ vơvukúi đvaqhại sưjzeh huynh ngưjzehơvukùi luôrepnn chiêzpoíu côrepń mình tưjzeh̀ tâlrbd́m bé, hơvukun nưjzeh̃a lại đvaqhôrepṇng hung niêzpoịm, đvaqhúng là tôrepṇi ác cưjzeḥc đvaqhại, mưjzehơvukùi lâlrbd̀n đvaqháng chêzpoít!

oqlh́n năoqlḥng nhọc bò dâlrbḍy, nhưjzehng thâlrbdn thêzpoỉ chưjzeha đvaqhưjzeh́ng thăoqlh̉ng lêzpoin đvaqhưjzehơvukục, châlrbdn căoqlh̉ng đvaqhã mêzpoìm nhũn, cuôrepńi cùng lại ngã vâlrbḍt ra đvaqhâlrbd́t, nưjzeh̉a bêzpoin măoqlḥt đvaqhã sưjzehng vù lêzpoin, môrepṇt dòng máu tưjzehơvukui mâlrbd̀u đvaqhỏ sâlrbḍm chảy xuôrepńng tưjzeh̀ khoé miêzpoịng của hăoqlh́n.

Tuy nhiêzpoin, lúc này hăoqlh́n chăoqlh̉ng cảm giác thâlrbd́y sưjzeḥ đvaqhau đvaqhơvukún khôrepn̉ sơvukủ của thêzpoỉ xác, chỉ là trong lòng có môrepṇt nôrepñi sơvukụ hãi mà trưjzehơvukúc đvaqhâlrbdy chưjzeha hêzpoì có, đvaqhang tưjzeḥ gào thét lêzpoin vơvukúi bản thâlrbdn: Tại sao, tại sao, ngưjzehơvukui cuôrepńi cùng là tại sao, ngưjzehơvukui đvaqhzpoin rôrepǹi sao?

oqlh́n run run ngâlrbd̉ng đvaqhâlrbd̀u lêzpoin, nhìn mọi ngưjzehơvukùi trong sưjzehrepnn ơvukủ phía trưjzehơvukúc, dưjzehơvukùng nhưjzeh nhưjzeh̃ng ngưjzehơvukùi có măoqlḥt, lúc này đvaqhêzpoìu râlrbd́t xa lạ. Và bọn họ nhìn hăoqlh́n, cũng giôrepńng nhưjzeh nhìn môrepṇt kẻ xa lạ chưjzeha tưjzeh̀ng găoqlḥp gơvukũ.

lrbd́t cả mọi chuyêzpoịn này, cuôrepńi cùng là tại sao?

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm khó nhọc đvaqhưjzeh́ng dâlrbḍy, chăoqlh̉ng ai nói gì, mọi ngưjzehơvukùi có măoqlḥt đvaqhêzpoìu nhìn hăoqlh́n, nhưjzehng săoqlh́c măoqlḥt của hăoqlh́n, thì mêzpoi hoăoqlḥc nhiêzpoìu hơvukun là sơvukụ hãi, dưjzehơvukùng nhưjzeh tụ bản thâlrbdn hăoqlh́n cũng khôrepnng biêzpoít xảy ra chuyêzpoịn gì.

repńng Đfaosại Nhâlrbdn dù sao trong lòng râlrbd́t yêzpoiu quí Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm, quay đvaqhâlrbd̀u nói vơvukúi Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch: “Sưjzeh phụ, tiêzpoỉu sưjzeh đvaqhêzpoị hăoqlh́n, hăoqlh́n tịnh khôrepnng có ý gi bâlrbd́t kính, hăoqlh́n chỉ là, chỉ là ….”

“Câlrbdm miêzpoịng” Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch quát lêzpoin căoqlh́t ngang, Tôrepńng Đfaosại Nhâlrbdn khôrepnng dám nói nưjzeh̃a. Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch thâlrbdn thêzpoỉ béo lùn, lúc này trôrepnng nhưjzehrepṇt pho tưjzehơvukụng nôrepṇ thâlrbd̀n cao chót vót, tưjzeh̀ng bưjzehơvukúc tưjzeh̀ng bưjzehơvukúc tiêzpoín vêzpoì Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm.

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm trêzpoin măoqlḥt lôrepṇ vẻ sơvukụ hãi, xét cho cùng sưjzeh phụ là ngưjzehơvukùi mà hăoqlh́n sơvukụ nhâlrbd́t tưjzeh̀ ngày còn nhỏ, hăoqlh́n thâlrbḍm chí chăoqlh̉ng dám tưjzehơvukủng tưjzehơvukụng tiêzpoíp theo hăoqlh́n phải đvaqhôrepńi diêzpoịn vơvukúi chuyêzpoịn gì?

Đfaosôrepṇt nhiêzpoin, môrepṇt đvaqhạo thâlrbdn ảnh màu trăoqlh́ng lao vút ra chăoqlh́n trưjzehơvukúc măoqlḥt Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm.

Mọi ngưjzehơvukùi vôrepn cùng ngạc nhiêzpoin.

lrbdm Kinh Vũ măoqlḥt lạnh nhưjzehjzehơvukung, đvaqhôrepni mày nhíu chăoqlḥt, măoqlḥc dù đvaqhôrepńi diêzpoịn vơvukúi vị thủ toạ Đfaosại Trúc Phong của Thanh Vâlrbdn Môrepnn danh đvaqhôrepṇng thiêzpoin hạ, nhưjzehng hăoqlh́n môrepṇt thiêzpoíu niêzpoin, vâlrbd̃n khôrepnng có chút gì sơvukụ hãi.

oqlh́n quâlrbd̀n áo trăoqlh́ng nhưjzeh tuyêzpoít, đvaqhưjzeh́ng tại chôrepñ đvaqhó, giôrepńng nhưjzeh đvaqhóng đvaqhinh xuôrepńng măoqlḥt đvaqhâlrbd́t khôrepnng hêzpoì có chút chuyêzpoỉn đvaqhôrepṇng, ngay cả khi phía trưjzehơvukúc măoqlḥt có môrepṇt con sóng dưjzeh̃ dôrepṇi, dưjzehơvukùng nhưjzeh cũng khôrepnng thêzpoỉ lay đvaqhôrepṇng đvaqhưjzehơvukục hăoqlh́n môrepṇt phâlrbdn nào.

“Keeng”, môrepṇt tiêzpoíng âlrbdm thanh nhưjzeh long ngâlrbdm vang lêzpoin, Trảm Long bảo kiêzpoím nhanh chóng đvaqhưjzehơvukục rút ra, quang mang xanh biêzpoíc bao trọn lâlrbd́y hăoqlh́n và Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm, hai con ngưjzehơvukùi thâlrbdn thêzpoí tưjzehơvukung đvaqhôrepǹng. Hăoqlh́n tỏ vẻ lạnh lùng, khôrepnng hêzpoì đvaqhêzpoỉ ý đvaqhêzpoín đvaqhại sưjzeh huynh Têzpoì Hạo mà hăoqlh́n râlrbd́t kính trọng đvaqhang khôrepnng ngưjzeh̀ng nháy măoqlḥt ra hiêzpoịu cho hăoqlh́n, quyêzpoít nhiêzpoin nói: “Ngưjzehoi dám đvaqhánh Tiêzpoỉu Phàm môrepṇt lâlrbd̀n nưjzeh̃a, trưjzehơvukúc tiêzpoin phải giêzpoít ta đvaqhã!”

zpoì Hạo thơvukủ dài kinh hãi, liêzpoíc trôrepṇm vêzpoì phía Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch, chỉ thâlrbd́y Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch lúc này săoqlh́c măoqlḥt đvaqhã râlrbd́t khó coi lại càng khó coi hơvukun, gâlrbd̀n nhưjzeh biêzpoín thành màu gan lơvukụn. Khôrepnng câlrbd̀n nghĩ cũng biêzpoít, ôrepnng ta trong lòng tưjzeh́c giâlrbḍn đvaqhêzpoín mưjzeh́c đvaqhôrepṇ nào.

Chỉ là Têzpoì Hạo thâlrbdn là đvaqhại đvaqhêzpoị tưjzeh̉ của Long Thủ Phong, chăoqlh̉ng có lý nào đvaqhêzpoỉ mà tránh né cả, hơvukun nưjzeh̃a Lâlrbdm Kinh Vũ lại là đvaqhêzpoị tưjzeh̉ yêzpoiu quí của âlrbdn sưjzeh Thưjzehơvukung Tùng Đfaosạo Nhâlrbdn, vôrepn luâlrbḍn thêzpoí nào cũng khôrepnng thêzpoỉ đvaqhêzpoỉ hăoqlh́n đvaqhó mà khôrepnng lý tơvukúi.

zpoì Hạo nhìn thâlrbd̀n săoqlh́c Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch, liêzpoìn biêzpoít răoqlh̀ng muôrepńn khuyêzpoin giải ôrepnng ta căoqlhn bản là vôrepn dụng, chỉ có thêzpoỉ vôrepṇi chạy đvaqhêzpoín kéo Lâlrbdm Kinh Vũ khẽ nói: “Ngưjzehơvukui đvaqhzpoin à, sưjzeh đvaqhêzpoị, đvaqhâlrbdy là chuyêzpoịn nôrepṇi bôrepṇ của Đfaosại Trúc Phong bọn họ, ngưjzehơvukui khôrepnng có viêzpoịc gì làm sao, dù âlrbdn sưjzeh có ơvukủ đvaqhâlrbdy đvaqhi nưjzeh̃a, cũng chăoqlh̉ng nói đvaqhưjzehơvukục gì, mau cùng ta đvaqhi thôrepni!”

Khôrepnng ngơvukù hôrepnm nay Lâlrbdm Kinh Vũ lại khác hăoqlh̉n thưjzehơvukùng ngày, hưjzeh̀ lêzpoin môrepṇt tiêzpoíng, đvaqháp: “Đfaosêzpoị mà đvaqhi, Tiêzpoỉu Phàm khôrepnng biêzpoít sẽ bị lão âlrbd́y hành hạ đvaqhêzpoín mưjzeh́c nào nưjzeh̃a. Hăoqlh́n và đvaqhêzpoị thâlrbdn thêzpoí côrepn khôrepn̉, nêzpoíu đvaqhêzpoị khôrepnng bêzpoinh vưjzeḥc hăoqlh́n, trêzpoin thêzpoí gian này cũng chăoqlh̉ng có ai bêzpoinh vưjzeḥc hăoqlh́n.” vưjzeh̀a nói ánh măoqlh́t vưjzeh̀a loé lêzpoin nhưjzeh đvaqhzpoịn nhìn thăoqlh̉ng vào đvaqhám môrepnn hạ Đfaosại Trúc Phong, măoqlḥc dù biêzpoít rõ thưjzeḥc lưjzeḥc kém râlrbd́t xa, nhưjzehng nhìn tinh thâlrbd̀n của hăoqlh́n xem ra chăoqlh̉ng hêzpoì tiêzpoíc mạng sôrepńng vì ngưjzehơvukùi huynh đvaqhêzpoị phía sau lưjzehng mình.

zpoì Hạo cưjzeh́ng họng, thâlrbd́y Lâlrbdm sưjzeh đvaqhêzpoị bưjzehơvukúng bỉnh cãi lại thỉ trong lòng quả thâlrbḍt nóng nhưjzehjzeh̉a đvaqhôrepńt. Đfaosúng vào lúc nưjzehơvukúc sôrepni lưjzeh̉a bỏng này, đvaqhôrepṇt nhiêzpoin có môrepṇt bàn tay đvaqhăoqlḥt lêzpoin vai của Lâlrbdm Kinh Vũ.

lrbdm Kinh Vũ giâlrbḍt mình quay đvaqhâlrbd̀u lại, thì thâlrbd́y Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm đvaqhưjzeh́ng ngay sau lưjzehng hăoqlh́n, môrepṇt nưjzeh̉a bêzpoin măoqlḥt sưjzehng vù, nhưjzehng trong măoqlh́t đvaqhã rưjzehng rưjzehng mâlrbd́y giọt lêzpoị nóng hôrepn̉i, giọng nghẹn ngào nói: “Kinh Vũ, tâlrbdm ý của ngưjzehơvukui ta xin nhâlrbḍn. Hôrepnm nay là ta khôrepnng đvaqhúng, ta phải tạ lôrepñi vơvukúi sưjzeh phụ ta, ngưjzehơvukui theo Têzpoì sưjzeh huynh vêzpoì trưjzehơvukúc đvaqhi nhé!”

lrbdm Kinh Vũ chau mày, đvaqhang đvaqhịnh nói gì đvaqhó, nhưjzehng nghe thâlrbd́y Têzpoì Hạo ghé vào tai nói râlrbd́t nhanh: “Lâlrbdm sưjzeh đvaqhêzpoị, ngưjzehơvukui còn ơvukủ đvaqhâlrbdy, chỉ sơvukụ sẽ làm cho Đfaoszpoìn sưjzeh bá càng thêzpoim tưjzeh́c giâlrbḍn, đvaqhâlrbdm ra thành hại Trưjzehơvukung sưjzeh đvaqhêzpoị đvaqhâlrbd́y, đvaqhi, đvaqhi mau!”

Nói rôrepǹi lôrepni hăoqlh́n đvaqhi. Lâlrbdm Kinh Vũ đvaqhang cưjzeḥ nưjzeḥ, nhưjzehng thâlrbd́y Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm ánh măoqlh́t có vẻ khâlrbd̉n câlrbd̀u, trong lòng do dưjzeḥ, ngưjzehơvukùi giăoqlh̀ng kẻ kéo, mãi môrepṇt lúc sau Têzpoì Hạo khó khăoqlhn lăoqlh́m mơvukúi kéo đvaqhưjzehơvukục hăoqlh́n đvaqhi. Khi đvaqhi, cưjzeh́ môrepṇt bưjzehơvukúc hăoqlh́n lại ngoái đvaqhâlrbd̀u lại nhìn Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm đvaqhêzpoín ba lâlrbd̀n.

Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch săoqlh́c măoqlḥt khó coi vôrepn cùng, nhìn chăoqlh̀m chăoqlh̀m vào tưjzeh̀ng khuôrepnn măoqlḥt của đvaqhám đvaqhêzpoị tưjzeh̉ Đfaosại Trúc Phong, khôrepnng ai dám nói câlrbdu nào.

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm lăoqlḥng lẽ đvaqhi đvaqhêzpoín trưjzehơvukúc măoqlḥt sưjzeh phụ, rôrepǹi quì xuôrepńng, đvaqhâlrbd̀u cúi rạp xuôrepńng măoqlḥt đvaqhâlrbd́t, lăoqlḥng im bâlrbd́t đvaqhôrepṇng.

Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch cưjzehơvukùi nhạt môrepṇt tiêzpoíng, nói “A! Ta quả khôrepnng dám nhâlrbḍn, cái này dành cho ai đvaqhâlrbd́y chưjzeh́! Đfaosạo hạnh cao nhưjzehlrbḍy, sát khí lơvukún nhưjzehlrbḍy, ngưjzehơvukùi trong măoqlh́t còn có ngưjzehơvukùi sưjzeh phụ là ta sao?

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm thâlrbdn hình run lêzpoin, chỉ dâlrbḍp đvaqhâlrbd̀u ba cái thâlrbḍt mạnh, đvaqhâlrbd̀u cũng khôrepnng ngưjzeh̉ng lêzpoin, cưjzeh́ cúi rạp xuôrepńng đvaqhâlrbd́t.

Đfaosám ngưjzehơvukùi Tôrepńng Đfaosại Nhâlrbdn đvaqhêzpoìu thưjzehơvukung mêzpoín gã tiêzpoỉu sưjzeh đvaqhêzpoị này, nhìn bôrepṇ dạng hăoqlh́n, sơvukúm đvaqhã quêzpoin đvaqhi thái đvaqhôrepṇ kỳ quái của Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm lúc ban nãy, lâlrbd̀n lưjzehơvukụt quay sang Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch nói đvaqhơvukũ: “Sưjzeh phụ, tiêzpoỉu sưjzeh đvaqhêzpoị hăoqlh́n ….”

Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch phâlrbd̉y tay, lơvukùi nói của mọi ngưjzehơvukùi đvaqhêzpoìu nghẹn lại ơvukủ côrepn̉ họng. Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch nhìn Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm môrepṇt lưjzehơvukụt, hưjzeh̀m môrepṇt tiêzpoíng tưjzeh́c giâlrbḍn rôrepǹi lạnh lùng nói: Khôrepnng ngơvukù ta mâlrbd́y năoqlhm nay lại dạy đvaqhưjzehơvukục môrepṇt têzpoin nghịch đvaqhôrepǹ!”

Ôamling ta nói xong quay mình bỏ đvaqhi chăoqlh̉ng thèm ngoái đvaqhâlrbd̀u lại, chăoqlh̉ng thèm đvaqhêzpoỉ ý đvaqhêzpoín Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm nưjzeh̃a.

repń Nhưjzeh thơvukủ dài, bưjzehơvukúc đvaqhi theo ôrepnng ta, mọi ngưjzehơvukùi bâlrbd́t đvaqhăoqlh́c dĩ cũng phải đvaqhi theo, nơvukui này chỉ còn lại môrepñi mình Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm, côrepn đvaqhôrepṇc lẻ loi quì trêzpoin măoqlḥt đvaqhâlrbd́t.

Đfaosâlrbd̀u hăoqlh́n vâlrbd̉n chăoqlh̉ng hêzpoì ngâlrbd̉ng lêzpoin.

* * *

Trơvukùi đvaqhã tôrepńi, đvaqhám ngưjzehơvukùi chính đvaqhạo lâlrbd̀n lưjzehơvukụt kéo nhau vêzpoì sưjzehơvukùn núi phía nam của Lưjzehu Ba Sơvukun đvaqhêzpoỉ nghỉ ngơvukui. Ơjzeh̉ đvaqhó có mâlrbd́y chục cái đvaqhôrepṇng đvaqhá tưjzeḥ nhiêzpoin, vôrepn cùng tiêzpoịn lơvukụi. Hôrepnm trưjzehơvukúc lêzpoin núi, đvaqhám ngưjzehơvukùi chính đvaqhạo đvaqhã phát hiêzpoịn thâlrbd́y nhưjzeh̃ng đvaqhôrepṇng này.

Thanh Vâlrbdn Môrepnn chia làm bôrepńn nhóm chiêzpoím lâlrbd́y bôrepńn đvaqhôrepṇng. Đfaosại Trúc Phong nhâlrbdn sôrepń ít nhâlrbd́t, ơvukủ tại sơvukun đvaqhôrepṇng ngoài cùng phía tâlrbdy, môrepṇt bêzpoin là rưjzeh̀ng câlrbdy râlrbḍm rạp, phía bêzpoin kia lâlrbd̀n lưjzehơvukụt là Long Thủ Phong, Triêzpoỉu Dưjzehơvukung Phong, Tiêzpoỉu Trúc Phong. Quá môrepṇt chút nưjzeh̃a là sơvukun đvaqhôrepṇng của Thiêzpoin Âfujqm Tưjzeḥ và Phâlrbd̀n Hưjzehơvukung Côrepńc, và nơvukui ơvukủ của các nhâlrbdn sĩ chính đvaqhạo khác.

lrbd̀n này Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm quay vêzpoì, đvaqhã trôrepnng thâlrbd́y Pháp Tưjzehơvukúng và Pháp Thiêzpoịn của Thiêzpoin Âfujqm Tưjzeḥ, Têzpoì Hạo cũng đvaqhã đvaqhêzpoín chào hỏi, Lục Tuyêzpoít Kỳ đvaqhưjzeh́ng trong đvaqhám ngưjzehơvukùi của Tiêzpoỉu Trúc Phong vâlrbd̃n chưjzeha bưjzehơvukúc đvaqhêzpoín, chỉ khôrepnng thâlrbd́y Lý Tuâlrbdn và Yêzpoin Hôrepǹng của Phâlrbd̀n Hưjzehơvukung Côrepńc đvaqhâlrbdu cả.

Nhưjzehng lúc này hăoqlh́n chăoqlh̉ng có lòng nào mà nghĩ vêzpoì nhưjzeh̃ng chuyêzpoịn đvaqhó, theo mọi ngưjzehơvukùi quay vêzpoì, nhưjzehng hăoqlh́n khôrepnng dám vào trong đvaqhôrepṇng, liêzpoìn quì trêzpoin phiêzpoín đvaqhá bêzpoin ngoài đvaqhôrepṇng suôrepńt tưjzeh̀ chiêzpoìu đvaqhêzpoín tôrepńi. Quỳ suôrepńt bôrepńn canh giơvukù, nhưjzehng Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch chăoqlh̉ng hêzpoì có ý mêzpoìm lòng chút nào cả.

Đfaosêzpoị tưjzeh̉ của các chi phái khác trong Thanh Vâlrbdn Môrepnn và nhiêzpoìu ngưjzehơvukùi của Thiêzpoin Âfujqm Tưjzeḥ, Phâlrbd̀n Hưjzehơvukung Côrepńc bưjzehơvukúc ra xem, quâlrbdy thành môrepṇt nhóm, đvaqhưjzeh́ng đvaqhăoqlh̀ng xa xa chỉ chỉ trỏ trỏ, loáng thoáng nghe thâlrbd́y tiêzpoíng cưjzehơvukùi chêzpoí nhạo.

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm trong lòng ngưjzehơvukụng ngùng xâlrbd́u hôrepn̉, nhưjzehng cuôrepńi cùng lại khôrepnng dám đvaqhưjzeh́ng lêzpoin. Chỉ quì nhưjzeh thêzpoí râlrbd́t lâlrbdu, đvaqhâlrbd̀u gôrepńi đvaqhau đvaqhơvukún vôrepn cùng.

Đfaosôrepṇt nhiêzpoin tưjzeh̀ sơvukun đvaqhôrepṇng bêzpoin cạnh, nơvukui đvaqhêzpoị tưjzeh̉ Long Thủ Phong ơvukủ, truyêzpoìn đvaqhêzpoín tiêzpoíng ôrepǹn ào huyêzpoin náo. Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm khôrepnng ngưjzeh̉ng đvaqhâlrbd̀u lêzpoin, nhưjzehng loáng thoáng nghe thâlrbd́y tiêzpoíng Lâlrbdm Kinh Vũ đvaqhang nói đvaqhâlrbd̀y phâlrbd̃n nôrepṇ, hình nhưjzehoqlh́n khôrepnng thêzpoỉ nhịn đvaqhưjzehơvukục nưjzeh̃a, nhâlrbd́t đvaqhịnh đvaqhòi xôrepnng đvaqhêzpoín, nhưjzehng bị Têzpoì Hạo và nhưjzeh̃ng đvaqhêzpoị tưjzeh̉ khác sôrepńng chêzpoít ngăoqlhn cản.

Chính tưjzeh̀ trong tiêzpoíng huyêzpoin náo âlrbd́y, ơvukủ sơvukun đvaqhôrepṇng bêzpoin cạnh đvaqhôrepṇt nhiêzpoin vang lêzpoin môrepṇt thanh âlrbdm uy thêzpoí râlrbd́t mạnh mẽ: “Kinh Vũ, ngưjzehơvukui lại đvaqhâlrbdu, ta có chuyêzpoịn nói vơvukúi ngưjzehơvukui.”

Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm biêzpoít răoqlh̀ng đvaqhó là thanh âlrbdm của Thưjzehơvukung Tùng Đfaosạo Nhâlrbdn thủ toạ Long Thủ Phong, đvaqhám đvaqhêzpoị tưjzeh̉ Long Thủ Phong ơvukủ chôrepñ đvaqhó lâlrbḍp tưjzeh́c im băoqlḥt, có thêzpoỉ thâlrbd́y Thưjzehơvukung Tùng Đfaosạo Nhâlrbdn thưjzehơvukùng ngày râlrbd́t uy nghiêzpoim. Lâlrbdm Kinh Vũ cuôrepńi cùng chăoqlh̉ng dám kháng lêzpoịnh sưjzeh phụ vôrepṇi vàng bưjzehơvukúc vào trong đvaqhôrepṇng, lúc sau khôrepnng thâlrbd́y hăoqlh́n quay trơvukủ ra nưjzeh̃a.

Màn đvaqhêzpoim lại khôrepni phục lại vẻ yêzpoin tĩnh, đvaqhám ngưjzehơvukùi xem náo nhiêzpoịt cũng dâlrbd̀n dâlrbd̀n giải tán, chỉ còn lại môrepñi mình Trưjzehơvukung Tiêzpoỉu Phàm vâlrbd̃n quì ơvukủ đvaqhó, phủ phục ngay cưjzeh̉a sơvukun đvaqhôrepṇng.

Thêzpoí rôrepǹi lúc này, nơvukui sơvukun đvaqhôrepṇng của Đfaosại Trúc Phong lại vang lêzpoin thanh âlrbdm của đvaqhám Tôrepńng Đfaosại Nhâlrbdn, Hà Đfaosại Trí, Đfaosôrepñ Tâlrbd́t Thưjzeh đvaqhang câlrbd̀u xin Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch, nhưjzehng bị Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch nôrepn̉i nóng trách măoqlh́ng mâlrbd́y câlrbdu, đvaqhám ngưjzehơvukùi đvaqhó lại chăoqlh̉ng dám nói gì nưjzeh̃a.

Nhưjzehng chưjzeha yêzpoin đvaqhưjzehơvukục môrepṇt khăoqlh́c, lại truyêzpoìn đvaqhêzpoín tiêzpoíng nói kích đvaqhôrepṇng của Đfaoszpoỉn Linh Nhi: “Cha, cha làm sao thêzpoí? Tiêzpoỉu Phàm đvaqhã quì ngoài đvaqhó năoqlhm canh giơvukù rôrepǹi, hăoqlh́n thưjzeḥc ra đvaqhã làm sai chuyêzpoịn gì? Là đvaqhả thưjzehơvukung đvaqhại sưjzeh huynh hay là giêzpoít huynh âlrbd́y, hăoqlh́n đvaqhã nhâlrbḍn lôrepñi rôrepǹi mà, cha vâlrbd̃n khôrepnng cho hăoqlh́n vào …”

“Uỳnh” môrepṇt âlrbdm thanh vang dôrepṇi, mảnh đvaqhá băoqlh́n tung toé, chăoqlh́c là Đfaoszpoìn Bâlrbd́t Dịch tưjzeh́c giâlrbḍn vôrepn cùng, đvaqhánh môrepṇt chưjzehơvukủng vào hòn đvaqhá cưjzeh́ng răoqlh́n, làm cho đvaqhá bị đvaqhánh vơvukũ tan ra. Nhưjzehng Đfaoszpoìn Linh Nhi hình nhưjzehlrbd̃n muôrepńn nói tiêzpoíp, nhưjzehng nghe sưjzehjzehơvukung Tôrepń Nhưjzeh khẽ nói mâlrbd́y câlrbdu gì đvaqhó, rôrepǹi kéo nàng đvaqhi, sau đvaqhó chăoqlh̉ng còn môrepṇt thanh âlrbdm nào cả.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.