Vị cao tă
oqlhng của Thiê
zpoin Â
fujqm Tư
jzeḥ đ
vaqhang đ
vaqhô
repńi trâ
lrbḍn vơ
vukúi Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn trong đ
vaqhâ
lrbd́u trư
jzehơ
vukùng, đ
vaqhạo hạnh cao thâ
lrbdm, pháp bảo kim mô
repṇc ngư
jzeh ô
repnng ta sư
jzeh̉ dụng kim quang rư
jzeḥc rơ
vukũ, như
jzeh đ
vaqhang bơ
vukui lă
oqlḥn trê
zpoin khô
repnng trung, truy kích Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn. Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn hê
zpoít sư
jzeh́c châ
lrbḍt vâ
lrbḍt, pháp bảo Liê
zpoiu Nha cô
repn̉ quái đ
vaqhã xám xịt khô
repnng còn phát quang nư
jzeh̃a, sơ
vukụ ră
oqlh̀ng đ
vaqhã bị đ
vaqhô
repńi phư
jzehơ
vukung phá hỏng mâ
lrbd́t rô
repǹi.
Chỉ thâ
lrbd́y trong trư
jzehơ
vukùng Mô
repṇc Ngư
jzeh â
lrbdm thanh rít lê
zpoin tư
jzeh̀ng hô
repǹi, bay vòng trơ
vukủ lại, nhă
oqlh̀m lư
jzehng Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn truy kích. Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn thơ
vukủ hô
repn̉n hê
zpoỉn tư
jzeh̀ng hô
repǹi, châ
lrbḍt vâ
lrbḍt tháo chạy, bô
repṇ dạng trô
repnng râ
lrbd́t hoạt kê
zpoi. Đ
faosám ngư
jzehơ
vukùi chính đ
vaqhạo cư
jzehơ
vukùi râ
lrbd̀m rĩ, Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi tính khí vâ
lrbd̃n trẻ con, thích chí cư
jzehơ
vukùi să
oqlh̀ng să
oqlḥc mãi khô
repnng thô
repni. Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm đ
vaqhư
jzeh́ng bê
zpoin cạnh nàng, kín đ
vaqháo nhìn trô
repṇm sư
jzeh tỷ, thâ
lrbd́y Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi cư
jzehơ
vukùi tư
jzehơ
vukui như
jzeh hoa, trê
zpoin khuô
repnn mă
oqlḥt tră
oqlh́ng như
jzeh tuyê
zpoít chúm chím hai lúm đ
vaqhô
repǹng tiê
zpoìn, quả thâ
lrbḍt khiê
zpoín ngư
jzehơ
vukùi ta vô
repn cùng rung đ
vaqhô
repṇng. Hă
oqlh́n trong lòng như
jzeh mê
zpoi như
jzeh say, chỉ mong giâ
lrbdy phút này là vĩnh viê
zpoĩn.
Đ
faosô
repṇt nhiê
zpoin nghe thâ
lrbd́y trong trư
jzehơ
vukùng vang lê
zpoin mô
repṇt tiê
zpoíng hét, Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm phóng mă
oqlh́t nhìn ra, thì ra là Niê
zpoin Lão Đ
faosại đ
vaqhã phóng vọt ra, xuâ
lrbd́t thủ cư
jzeh́u viê
zpoịn. Đ
faosạo hạnh của hă
oqlh́n ta cao hơ
vukun Dã Câ
lrbd̉u râ
lrbd́t nhiê
zpoìu, Xích Ma Nhãn uy lư
jzeḥc khô
repnng nhỏ, vị cao tă
oqlhng của Thiê
zpoin Â
fujqm Tư
jzeḥ cũng đ
vaqhã ngư
jzehng cư
jzehơ
vukùi, câ
lrbḍn thâ
lrbḍn ư
jzeh́ng phó.
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm nhìn mô
repṇt lúc, bô
repñng phát hiê
zpoịn ra mô
repṇt sư
jzeḥ viê
zpoịc kỳ quái. Trong ma giáo, lúc Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo nhâ
lrbdn bị vâ
lrbdy khô
repńn, trư
jzeh̀ Niê
zpoin Lão Đ
faosại và đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi Lư
jzehu Hạo să
oqlh́c mă
oqlḥt tỏ vẻ lo lă
oqlh́ng ra, hâ
lrbd̀u hê
zpoít đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi khác đ
vaqhê
zpoìu đ
vaqhư
jzeh́ng xem náo nhiê
zpoịt, có vẻ mong hă
oqlh́n ta gă
oqlḥp tai hoạ, lúc sau thâ
lrbd́y Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn khô
repnng chô
repńng đ
vaqhơ
vukũ đ
vaqhư
jzehơ
vukục nư
jzeh̃a, cũng chỉ có Niê
zpoin Lão Đ
faosại xuâ
lrbd́t thủ cư
jzeh́u viê
zpoịn, còn như
jzeh̃ng ngư
jzehơ
vukùi khác đ
vaqhê
zpoìu thúc thủ đ
vaqhư
jzeh́ng nhìn. Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm trong lòng vô
repn cùng ngạc nhiê
zpoin, thâ
lrbd̀m nghĩ ngư
jzehơ
vukùi trong ma giáo đ
vaqhúng là khô
repnng thê
zpoỉ dùng lẽ thư
jzehơ
vukùng mà đ
vaqhánh giá đ
vaqhư
jzehơ
vukục, lẽ nào trong lòng bọn họ cũng có sư
jzeḥ tranh đ
vaqhua giư
jzeh̃a các chi phái?
Kì thâ
lrbḍt Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm đ
vaqhoán cũng chă
oqlh̉ng sai là mâ
lrbd́y. Niê
zpoin Lão Đ
faosạo và Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn đ
vaqhê
zpoìu thuô
repṇc chi hê
zpoị Luyê
zpoịn Huyê
zpoít Đ
faosư
jzehơ
vukùng, chi hê
zpoị này 800 nă
oqlhm trư
jzehơ
vukúc dư
jzehơ
vukúi tay Hă
oqlh́c Tâ
lrbdm Lão Nhâ
lrbdn tư
jzeḥ nhiê
zpoin phong quang vô
repn bì (oai phong vô
repn cùng), thanh danh lan rô
repṇng, như
jzehng ngày nay suy tàn đ
vaqhã lâ
lrbdu, sơ
vukúm đ
vaqhã bị gạt khỏi các phái hê
zpoị chủ lư
jzehu của Ma giáo. Lúc này nhìn thâ
lrbd́y Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn lô
repṇ ra vẻ luô
repńng cuô
repńng, như
jzehng đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi ma giáo quâ
lrbdn nhiê
zpoìu lư
jzeḥc mạnh lại chă
oqlh̉ng hê
zpoì ư
jzeh́ng cư
jzeh́u, trái lại đ
vaqhư
jzeh́ng ơ
vukủ bê
zpoin ngoài cư
jzehơ
vukùi hi hi vư
jzeh̀a nhìn vư
jzeh̀a cư
jzehơ
vukùi nói.
Niê
zpoin Lão Đ
faosại dù sao cũng là trư
jzehơ
vukủng hê
zpoị phái, đ
vaqhạo hạnh khô
repnng tâ
lrbd̀m thư
jzehơ
vukùng, chư
jzeha đ
vaqhâ
lrbd̀y mâ
lrbd́y chiê
zpoiu đ
vaqhã ngă
oqlhn chă
oqlḥn đ
vaqhư
jzehơ
vukục thê
zpoí cô
repnng của hoà thư
jzehơ
vukụng Thiê
zpoin Â
fujqm Tư
jzeḥ.
Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn đ
vaqhư
jzehơ
vukục rảnh tay rảnh châ
lrbdn, lâ
lrbd́y lại tinh thâ
lrbd̀n, liê
zpoìn lơ
vukún tiê
zpoíng thoá mạ: “Con lư
jzeh̀a trọc đ
vaqhâ
lrbd̀u kia, suýt nư
jzeh̃a thì đ
vaqhã giê
zpoít chê
zpoít ô
repnng nô
repṇi ngư
jzehơ
vukui rô
repǹi!”, trong lúc thoá mạ, xoay mình lại đ
vaqhánh tơ
vukúi, cùng vơ
vukúi Niê
zpoin Lão Đ
faosại hai ngư
jzehơ
vukùi đ
vaqhánh mô
repṇt.
Đ
faosám ngư
jzehơ
vukùi chính đ
vaqhạo la hét om xòm, đ
vaqhua nhau thoá mạ: “Ma giáo yê
zpoiu nhâ
lrbdn, hê
zpoít sư
jzeh́c vô
repn sỉ”
Trong tiê
zpoíng chỉ trích, Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm chơ
vukụt cảm thâ
lrbd́y bê
zpoin cạnh mình có tiê
zpoíng gió rít lê
zpoin, giâ
lrbḍt bă
oqlh́n cả mình, thì ra Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi khô
repnng chịu đ
vaqhư
jzeh́ng yê
zpoin, đ
vaqhã lao vọt ra, Hô
repn̉ Phách Chu Lă
oqlhng ráng quang nô
repn̉i lê
zpoin tư
jzeh̀ng cơ
vukun, bao lâ
lrbd́y thâ
lrbdn ảnh yê
zpoiu kiê
zpoìu của nàng, bay vút lê
zpoin khô
repnng.
“Yê
zpoiu nhâ
lrbdn vô
repn sỉ, ỷ đ
vaqhô
repnng hiê
zpoíp cô
repn, Pháp Trung đ
vaqhại sư
jzeh, ta đ
vaqhê
zpoín giúp ngài!” Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi hét lê
zpoin.
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm lúc này mơ
vukúi biê
zpoít vị tă
oqlhng nhâ
lrbdn trong đ
vaqhâ
lrbd́u trư
jzehơ
vukùng tê
zpoin là Pháp Trung, nghe tê
zpoin hình như
jzeh cùng mô
repṇt thư
jzeh́ bâ
lrbḍc vơ
vukúi bọn Pháp Tư
jzehơ
vukúng Pháp Thiê
zpoịn, như
jzehng trô
repnng tuô
repn̉i tác thì già hơ
vukun hai ngư
jzehơ
vukùi kia nhiê
zpoìu.
Chỉ thâ
lrbd́y trong trư
jzehơ
vukùng Pháp Trung nhìn thâ
lrbd́y Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi nhảy đ
vaqhê
zpoín, xư
jzehơ
vukúng lê
zpoin mô
repṇt câ
lrbdu phâ
lrbḍt hiê
zpoịu, nói: “Đ
faosa tạ thí chủ”
Pháp Trung nói xong tay phải phâ
lrbd́t lê
zpoin, Mô
repṇc ngư
jzeh mâ
lrbd̀u vàng trê
zpoin khô
repnng trung lâ
lrbḍp tư
jzeh́c lao đ
vaqhê
zpoín Niê
zpoin Lão Đ
faosại, quâ
lrbd́n lâ
lrbd́y hă
oqlh́n ta, khiê
zpoín hă
oqlh́n ta dạt qua mô
repṇt bê
zpoin, Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi thuâ
lrbḍn thê
zpoí liê
zpoìn tiê
zpoín sát đ
vaqhê
zpoín Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn. Ngư
jzehơ
vukùi tinh mă
oqlh́t đ
vaqhê
zpoỉ ý sẽ thâ
lrbd́y, Pháp Trung thâ
lrbd́y Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi còn trẻ, nê
zpoin như
jzehơ
vukùng tê
zpoin Dã Câ
lrbd̉u đ
vaqhạo hạnh còn non kém cho nàng.
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm bâ
lrbd́t lư
jzeḥc nhìn Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi đ
vaqhâ
lrbd́u vơ
vukúi Dã Câ
lrbd̉u, trong lòng lo lă
oqlh́ng khô
repnng yê
zpoin, vư
jzeh̀a đ
vaqhịnh cũng lao ra giúp đ
vaqhơ
vukũ, đ
vaqhô
repṇt nhiê
zpoin đ
vaqhâ
lrbd̀u vai bị ngư
jzehơ
vukùi ta â
lrbd́n xuô
repńng, nhìn sang thì là đ
vaqhại sư
jzeh huynh Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn. Chỉ nghe Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn să
oqlh́c mă
oqlḥt đ
vaqhoan chính, khẽ nói: “Tiê
zpoỉu sư
jzeh đ
vaqhê
zpoị, ma giáo yê
zpoiu nhâ
lrbdn vô
repn sỉ, muô
repńn ỷ đ
vaqhô
repnng thủ thă
oqlh́ng, chúng ta khô
repnng thèm làm vâ
lrbḍy”
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm lâ
lrbḍp tư
jzeh́c tỉnh ngô
repṇ, gâ
lrbḍt gâ
lrbḍt đ
vaqhâ
lrbd̀u, rô
repǹi đ
vaqhư
jzeh́ng lại. Vô
repn tình nhìn thâ
lrbd́y vơ
vukụ chô
repǹng Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch, cả hai dáng vẻ đ
vaqhê
zpoìu râ
lrbd́t chă
oqlhm chú, liê
zpoìn nghĩ có sư
jzeh phụ sư
jzeh nư
jzehơ
vukung ơ
vukủ đ
vaqhâ
lrbdy, Linh Nhi sư
jzeh tỷ làm sao mà có thê
zpoỉ gă
oqlḥp chuyê
zpoịn gì đ
vaqhư
jzehơ
vukục? Bản thâ
lrbdn quả thâ
lrbḍt lo lă
oqlh́ng mù quáng quá rô
repǹi.
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm đ
vaqhỏ bư
jzeh̀ng mă
oqlḥt, đ
vaqhảo mă
oqlh́t nhìn xung quanh, thâ
lrbd́y mọi ngư
jzehơ
vukùi xung quanh đ
vaqhâ
lrbd̀u đ
vaqhang theo dõi cuô
repṇc đ
vaqhâ
lrbd́u, chă
oqlh̉ng có ai chú ý đ
vaqhê
zpoín thái đ
vaqhô
repṇ sai lâ
lrbd̀m của hă
oqlh́n, Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn cũng làm như
jzeh khô
repnng có chuyê
zpoịn gì quay đ
vaqhâ
lrbd̀u lại xem cuô
repṇc đ
vaqhâ
lrbd́u phép trê
zpoin khô
repnng trung, cuô
repńi cùng hă
oqlh́n thâ
lrbd́y bình tâ
lrbdm trơ
vukủ lại. Đ
faosúng lúc này hă
oqlh́n chơ
vukụt cảm thâ
lrbd́y có mô
repṇt ánh mă
oqlh́t, tư
jzeh̀ phía bê
zpoin cạnh đ
vaqhang rọi lê
zpoin ngư
jzehơ
vukùi hă
oqlh́n, như
jzehng khi quay đ
vaqhâ
lrbd̀u nhìn sang, nhìn thâ
lrbd́y đ
vaqhám sư
jzeh tỷ Tiê
zpoỉu Trúc Phong đ
vaqhang ơ
vukủ đ
vaqhó, Lục Tuyê
zpoít Kỳ cũng ơ
vukủ trong đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi đ
vaqhó, như
jzehng chă
oqlh̉ng có mô
repṇt ai nhìn sang chô
repñ hă
oqlh́n.
Lúc này ơ
vukủ trê
zpoin khô
repnng, Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi đ
vaqhiê
zpoìu đ
vaqhô
repṇng Hô
repn̉ Phách Chu Lă
oqlhng tuỳ tâ
lrbdm tuỳ ý. Trong vạn đ
vaqhạo ráng quang, Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn hoa mă
oqlh́t chóng mă
oqlḥt, chỉ cảm thâ
lrbd́y trê
zpoin dư
jzehơ
vukúi trái phải trư
jzehơ
vukúc sau đ
vaqhê
zpoìu là lơ
vukúp lơ
vukúp như
jzeh̃ng đ
vaqhạo ráng quang, làm cho bản thâ
lrbdn hă
oqlh́n bị vâ
lrbdy khô
repńn bê
zpoin trong, lao ra khô
repnng đ
vaqhư
jzehơ
vukục đ
vaqhánh cũng khô
repnng phá nô
repn̉i, đ
vaqhê
zpoỉ mô
repṇt lúc nư
jzeh̃a chỉ sơ
vukụ bản thâ
lrbdn tâ
lrbd́t bị chu lă
oqlhng này trói lại thành cái bánh tét mâ
lrbd́t.
Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch nhìn thâ
lrbd́y con gái lô
repṇ diê
zpoịn, trê
zpoin mă
oqlḥt khô
repnng kìm đ
vaqhư
jzehơ
vukục lô
repṇ ra vẻ đ
vaqhă
oqlh́c ý, đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi chính đ
vaqhạo cũng đ
vaqha phâ
lrbd̀n hò reo tán thư
jzehơ
vukủng. Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi dung nhan vô
repńn đ
vaqhoan trang diê
zpoĩm lê
zpoị, so vơ
vukúi bô
repṇ dạng như
jzeh chó hoang của Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn, tư
jzeḥ nhiê
zpoin ă
oqlhn đ
vaqhư
jzeh́t. Lát sau khô
repnng chỉ đ
vaqhám nhâ
lrbdn sĩ chính đ
vaqhạo tán thư
jzehơ
vukủng, mà đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi trong ma giáo cũng có phát ra mâ
lrbd́y tiê
zpoíng cư
jzehơ
vukùi lơ
vukún.
Dã Câ
lrbd̉u đ
vaqhạo nhâ
lrbdn nghe thâ
lrbd́y vâ
lrbḍy, trong lòng ngư
jzehơ
vukụng ngùng tư
jzeh́c giâ
lrbḍn. Hă
oqlh́n mă
oqlḥc dù tu vi chư
jzeha sâ
lrbdu, như
jzehng kinh nghiê
zpoịm đ
vaqhô
repńi đ
vaqhịch khô
repnng hê
zpoì quá kém so vơ
vukúi Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi - vị tiê
zpoỉu cô
repn nư
jzehơ
vukung mơ
vukúi lâ
lrbd̀n đ
vaqhâ
lrbd̀u ra khỏi lê
zpoìu cỏ, mă
oqlh́t hă
oqlh́n chuyê
zpoỉn đ
vaqhô
repṇng, ngă
oqlh́m nhìn Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi mô
repṇt lúc, nhâ
lrbḍn thâ
lrbd́y con bé này phâ
lrbd̀n nhiê
zpoìu là ngư
jzehơ
vukùi mơ
vukúi ra đ
vaqhơ
vukùi, lâ
lrbḍp tư
jzeh́c gào to lê
zpoin: “Xú nha đ
vaqhâ
lrbd̀u, xem bô
repṇ dạng ngư
jzehơ
vukui cũng thanh tú, khô
repnng ngơ
vukù ngư
jzehơ
vukui lại có chuyê
zpoịn khô
repnng đ
vaqhư
jzeh́ng đ
vaqhă
oqlh́n vơ
vukúi lão hoà thư
jzehơ
vukụng â
lrbd́y!”
Mọi ngư
jzehơ
vukùi có mă
oqlḥt đ
vaqhô
repṇt nhiê
zpoin lă
oqlḥng đ
vaqhi, giâ
lrbdy lát sao trong đ
vaqhám chính đ
vaqhạo khô
repnng ngơ
vukút lơ
vukún tiê
zpoíng thoá mạ, đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi ma giáo cư
jzehơ
vukùi nghiê
zpoing ngả, lại có mâ
lrbd́y lũ dâ
lrbdm ô
repn lơ
vukún tiê
zpoíng cư
jzehơ
vukùi phá lê
zpoin nói: “Nói đ
vaqhúng lă
oqlh́m, nói đ
vaqhúng lă
oqlh́m, quả nhiê
zpoin nhìn khô
repnng ra!”
Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi đ
vaqhiê
zpoin tiê
zpoít, tư
jzeh́c giâ
lrbḍn nói: “Ngư
jzehơ
vukui, ngư
jzehơ
vukui nói linh tinh cái gì thê
zpoí?”
Dã Câ
lrbd̉u chỉ tay, trê
zpoin khuô
repnn mă
oqlḥt chó “chính khí nghiê
zpoim trang”, bô
repṇ dạng giô
repńng như
jzeh thê
zpoí thiê
zpoin hành đ
vaqhạo nói: “Ô
amli hay! Nê
zpoíu khô
repnng phải ngư
jzehơ
vukui và lão hoà thư
jzehơ
vukụng này là tình nhâ
lrbdn của nhau, làm sao lại nhảy ra giúp đ
vaqhơ
vukũ hă
oqlh́n?”
Câ
lrbdu này nói ra mă
oqlḥt Pháp Trung cũng biê
zpoín să
oqlh́c, liê
zpoìn tuyê
zpoin phâ
lrbḍt hiê
zpoịu “A Di Đ
faosà Phâ
lrbḍt”, Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi tư
jzeh́c giâ
lrbḍn tái mă
oqlḥt, nàng kì thâ
lrbḍt cũng biê
zpoít gã Dã Câ
lrbd̉u này dụng kê
zpoí khích tư
jzehơ
vukúng, như
jzehng nàng mô
repṇt cô
repn nư
jzehơ
vukung 18 tuô
repn̉i, đ
vaqhô
repṇt nhiê
zpoin trư
jzehơ
vukúc mă
oqlḥt râ
lrbd́t nhiê
zpoìu ngư
jzehơ
vukùi bị giá cho nô
repñi vũ nhục to lơ
vukún â
lrbd́y, làm sao mà chịu đ
vaqhư
jzehơ
vukục, tư
jzeh́c thì trong pháp bảo lô
repṇ ra đ
vaqhiê
zpoỉm yê
zpoíu.
Dã Câ
lrbd̉u ngó thâ
lrbd́y cơ
vuku hô
repṇi hiê
zpoím có, vô
repṇi vã lao khỏi vòng vâ
lrbdy của Hô
repn̉ Phách Chu Lă
oqlhng. Vư
jzeh̀a mơ
vukúi nhìn thâ
lrbd́y thâ
lrbdn ảnh của hă
oqlh́n xuyê
zpoin ra, liê
zpoìn chỉ nghe thâ
lrbd́y â
lrbd̀m vang mô
repṇt tiê
zpoíng, hô
repǹng lă
oqlhng đ
vaqhâ
lrbd̀y trơ
vukùi â
lrbd̀m â
lrbd̀m xiê
zpoít lại, nê
zpoíu như
jzeh ngư
jzehơ
vukùi đ
vaqhó vâ
lrbd̃n ơ
vukủ bê
zpoin trong, chỉ sơ
vukụ đ
vaqhã bị nghiê
zpoín nát vụn thành cám.
Dã Câ
lrbd̉u khô
repnng nhịn đ
vaqhư
jzehơ
vukục thè dài lư
jzehơ
vukũi trê
zpoiu:”Nha đ
vaqhâ
lrbd̀u râ
lrbd́t ngoan!”
Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi tư
jzeh́c giâ
lrbḍn vô
repn cùng, să
oqlh́c mă
oqlḥt vô
repńn tră
oqlh́ng như
jzeh tuyê
zpoít đ
vaqhã chuyê
zpoỉn thành đ
vaqhỏ sâ
lrbḍm, chă
oqlh̉ng nói nhiê
zpoìu lơ
vukúi, Hô
repn̉ Phách Chu Lă
oqlhng đ
vaqhón gió bay lê
zpoin, như
jzeh đ
vaqhiê
zpoịn xẹt, lại lao thă
oqlh̉ng đ
vaqhê
zpoín phía Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn.
Dã Câ
lrbd̉u Đ
faosạo Nhâ
lrbdn kinh hãi, ô
repnm đ
vaqhâ
lrbd̀u tháo chạy. Đ
faosám ngư
jzehơ
vukùi ma giáo nhìn hă
oqlh́n chạy trô
repńn, bô
repńn phía nô
repn̉i lê
zpoin tiê
zpoíng huýt sáo chê
zpoí nhạo, rô
repǹi đ
vaqhô
repṇt nhiê
zpoin cũng chă
oqlh̉ng biê
zpoít ai là ngư
jzehơ
vukùi đ
vaqhâ
lrbd̀u tiê
zpoin nư
jzeh̃a, chỉ thâ
lrbd́y vù vù, ngư
jzehơ
vukùi nào ngư
jzehơ
vukùi nâ
lrbd́y đ
vaqhê
zpoìu đ
vaqhàng vâ
lrbdn giá vũ bay đ
vaqhi, cuô
repńi cùng chă
oqlh̉ng có mô
repṇt ai ra giúp đ
vaqhơ
vukũ cả.
Trong chơ
vukúp mă
oqlh́t nhóm ngư
jzehơ
vukùi ma giáo còn lại trê
zpoin đ
vaqhư
jzehơ
vukung trư
jzehơ
vukùng chỉ đ
vaqhô
repṇc đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi Luyê
zpoịn Huyê
zpoít Đ
faosư
jzehơ
vukùng. Niê
zpoin Lão Đ
faosại đ
vaqhư
jzeh́ng đ
vaqhó, să
oqlh́c mă
oqlḥt â
lrbdm trâ
lrbd̀m, trong lòng phâ
lrbd̃n hâ
lrbḍn, như
jzehng cuô
repńi cùng biê
zpoít ră
oqlh̀ng khô
repnng thê
zpoỉ lư
jzehu lại lâ
lrbdu hơ
vukun. Tư
jzeh́c thì Xích Ma Nhã liê
zpoin tục bă
oqlh́n ra như
jzeh̃ng tia sáng đ
vaqhỏ, bư
jzeh́c Pháp Trung thô
repńi lui mâ
lrbd́y trư
jzehơ
vukụng, nhảy vọt mình lê
zpoin, dùng tay vâ
lrbd̃y đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi ơ
vukủ dư
jzehơ
vukúi, rô
repǹi cũng chạy trô
repńn mâ
lrbd́t.
Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi vâ
lrbd̃n muô
repńn truy kích, như
jzehng nghe thâ
lrbd́y phía sau phụ thâ
lrbdn Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch gọi: “Linh nhi, khô
repnng câ
lrbd̀n đ
vaqhuô
repn̉i theo.”
Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi vâ
lrbd́t vả dư
jzeh̀ng bư
jzehơ
vukúc, să
oqlh́c mă
oqlḥt vâ
lrbd̃n đ
vaqhỏ gay gă
oqlh́t, quay đ
vaqhâ
lrbd̀u nói vơ
vukúi Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch: “Cha, cha nghe thâ
lrbd́y gã yê
zpoiu nhâ
lrbdn â
lrbd́y nói linh tinh ….”
Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch cư
jzehơ
vukùi, Tô
repń Như
jzeh bư
jzehơ
vukúc ra phía trư
jzehơ
vukúc, kéo nàng lại, mỉm cư
jzehơ
vukùi nói: “Bọn ma giáo yê
zpoiu nhâ
lrbdn â
lrbd́y toàn làm ra như
jzeh̃ng chuyê
zpoịn đ
vaqhô
repṇc ác xâ
lrbd́u xa, thì ngại gì mà khô
repnng nói mâ
lrbd́y câ
lrbdu thô
repn bỉ, chúng ta dù nghe cũng chă
oqlh̉ng đ
vaqhê
zpoỉ ý làm gì.”
Lúc này đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi chính đ
vaqhao đ
vaqhê
zpoìu thi nhau phụ hoạ, liê
zpoin tục nói: “Đ
faosúng vâ
lrbḍy, đ
vaqhúng vâ
lrbḍy.”
“Đ
faosiê
zpoìn cô
repn nư
jzehơ
vukung bâ
lrbd́t tâ
lrbdm phải lư
jzehu tâ
lrbdm.”
Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi cuô
repńi cùng đ
vaqhã hạ đ
vaqhư
jzehơ
vukục nô
repñi tư
jzeh́c giâ
lrbḍn. Đ
faosám ngư
jzehơ
vukùi chính đ
vaqhạo nhìn thâ
lrbd́y bọn ma giáo yê
zpoiu nhâ
lrbdn đ
vaqhã chạy hê
zpoít, liê
zpoìn cũng đ
vaqhê
zpoìu giải tán, mâ
lrbd́y ngày vư
jzeh̀a rô
repǹi họ ngày nào cũng đ
vaqhâ
lrbd́u phép vơ
vukúi bọn ngư
jzehơ
vukùi ma giáo, đ
vaqhâ
lrbd́u rô
repǹi giản tán, giản tán rô
repǹi lại đ
vaqhâ
lrbd́u.
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm đ
vaqhang đ
vaqhinh bư
jzehơ
vukúc lê
zpoin nói chuyê
zpoịn vơ
vukúi Linh Nhi sư
jzeh tỷ, bê
zpoin vai bô
repñng nhiê
zpoin bị ngư
jzehơ
vukùi ta vô
repñ mô
repṇt cái, ngoảnh đ
vaqhâ
lrbd̀u nhìn lại, đ
vaqhãng trí giâ
lrbdy lát, rô
repǹi lâ
lrbḍp tư
jzeh́c mă
oqlḥt mày hơ
vukún hơ
vukủ. Chỉ thâ
lrbd́y Lâ
lrbdm Kinh Vũ đ
vaqhư
jzeh́ng ngay sau lư
jzehng mình, să
oqlh́c mă
oqlḥt vui mư
jzeh̀ng, đ
vaqhã lâ
lrbdu khô
repnng gă
oqlḥp, hă
oqlh́n toàn thâ
lrbdn quâ
lrbd̀n áo tră
oqlh́ng tinh, xiê
zpoin xiê
zpoin trê
zpoin vai thò ra Trảm Long bảo kiê
zpoỉm, lô
repnng mày să
oqlh́c nhọn mă
oqlh́t sáng như
jzeh sao, tuâ
lrbd́n lãng phiê
zpoiu dâ
lrbḍt, đ
vaqhúng là xuâ
lrbd́t chúng.
Kê
zpoỉ tư
jzeh̀ sau kỳ thi đ
vaqhâ
lrbd́u Thâ
lrbd́t Mạch Hô
repṇi Võ, Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm mơ
vukúi lâ
lrbd̀n đ
vaqhâ
lrbdu tiê
zpoin gă
oqlḥp lại ngư
jzehơ
vukùi bạn tư
jzeh̀ thủa thiê
zpoíu thơ
vukùi. Thơ
vukùi gian trư
jzehơ
vukúc đ
vaqhâ
lrbdy, hă
oqlh́n phiê
zpoiu bạt giang hô
repǹ, mô
repñi khi sinh tư
jzeh̉ quan đ
vaqhâ
lrbd̀u, trong đ
vaqhâ
lrbd̀u khô
repnng lúc nào khô
repnng có hình ảnh của Lâ
lrbdm Kinh Vũ.
Lâ
lrbdm Kinh Vũ nhìn hă
oqlh́n hô
repǹi lâ
lrbdu, să
oqlh́c mă
oqlḥt đ
vaqhâ
lrbd̀u tiê
zpoin râ
lrbd́t hoan hỉ, rô
repǹi lại kích đ
vaqhô
repṇng, đ
vaqhô
repṇt nhiê
zpoin lao đ
vaqhê
zpoín ô
repnm châ
lrbd̀m lâ
lrbd́y Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm, ô
repnm hă
oqlh́n chă
oqlḥt cư
jzeh́ng, mô
repṇt lúc lâ
lrbdu sau mơ
vukúi lỏng tay ra. Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm tâ
lrbdm tư
jzeh khích đ
vaqhô
repṇng vô
repn cùng, lại nhìn thâ
lrbd́y trong mă
oqlh́t Lâ
lrbdm Kinh Vũ hình như
jzeh thoáng có mâ
lrbd́y giọt nư
jzehơ
vukúc mă
oqlh́t.
“Tiê
zpoỉu Phàm!” Lâ
lrbdm Kinh Vũ câ
lrbd́t lơ
vukùi, quả thâ
lrbḍt có chút nghẹn ngào, bàn tay bóp chă
oqlḥt lâ
lrbd́y vai hă
oqlh́n mãi khô
repnng thô
repni, gâ
lrbd̀n như
jzeh khiê
zpoín cho Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm cảm thâ
lrbd́y đ
vaqhau.
Như
jzehng Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm hoàn toàn khô
repnng đ
vaqhê
zpoỉ ý, sau khi nhìn thâ
lrbd́y Lâ
lrbdm Kinh Vũ, hình như
jzeh nô
repñi sơ
vukụ hãi tuyê
zpoịt vọng bê
zpoin bơ
vukù của sư
jzeḥ sô
repńng và cái chê
zpoít mà bản thâ
lrbdn đ
vaqhã trải qua trong thơ
vukùi gian vư
jzeh̀a rô
repǹi, tâ
lrbd́t cả chỉ có ngư
jzehơ
vukùi huynh đ
vaqhê
zpoị này là có thê
zpoỉ hiê
zpoỉu đ
vaqhư
jzehơ
vukục, chỉ có trư
jzehơ
vukúc mă
oqlḥt ngư
jzehơ
vukùi huynh đ
vaqhê
zpoị này, bản thâ
lrbdn hă
oqlh́n mơ
vukúi có thê
zpoỉ thư
jzeḥc sư
jzeḥ thư
jzeh thái.
Lâ
lrbdm Kinh Vũ bóp vai hă
oqlh́n chă
oqlḥt cư
jzeh́ng, khẽ nói: “Tiê
zpoỉu Phàm, ta, ta, ta đ
vaqhã nghĩ sẽ khô
repnng thê
zpoỉ gă
oqlḥp lại ngư
jzehơ
vukui nư
jzeh̃a …” nói đ
vaqhê
zpoín đ
vaqhâ
lrbdy, hă
oqlh́n ta tâ
lrbdm tư
jzeh hê
zpoít sư
jzeh́c khích đ
vaqhô
repṇng, đ
vaqhô
repni mô
repni khe khẽ run run, cuô
repńi cùng lại chă
oqlh̉ng nói đ
vaqhư
jzehơ
vukục gì.
“Ta, ta cũng vâ
lrbḍy” Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm nhìn hă
oqlh́n ta giô
repńng như
jzeh vâ
lrbḍy, râ
lrbd́t lâ
lrbdu, đ
vaqhô
repṇt nhiê
zpoin hai ngư
jzehơ
vukùi nhìn nhau bâ
lrbḍt cư
jzehơ
vukùi, mô
repṇt tràng cư
jzehơ
vukùi thâ
lrbḍt thâ
lrbḍt dài.
“Quay vê
zpoì là tô
repńt rô
repǹi, chúng ta sau này quyê
zpoít sẽ cùng nhau quét sạch ma giáo, cùng nhau báo cư
jzeh̀u nhé!” Lâ
lrbdm Kinh Vũ bóp vào đ
vaqhâ
lrbd̀u vai của Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm, mỉm cư
jzehơ
vukùi nói.
“Đ
faosư
jzehơ
vukục”. Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm gâ
lrbḍt đ
vaqhâ
lrbd̀u chă
oqlh́c nịch.
Tâ
lrbdm trạng Lâ
lrbdm Kinh Vũ tư
jzeh̀ tư
jzeh̀ ô
repn̉n đ
vaqhịnh trơ
vukủ lại, să
oqlh́c mă
oqlḥt cũng đ
vaqhã trơ
vukủ lại bình thư
jzehơ
vukùng râ
lrbd́t nhiê
zpoìu, trô
repnng thâ
lrbd́y khuô
repnn mă
oqlḥt Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm bâ
lrbdy giơ
vukù lô
repṇ ra mâ
lrbd́y nét phong trâ
lrbd̀n, đ
vaqhô
repṇt nhiê
zpoin giư
jzeh̃a hai châ
lrbdn mày có mâ
lrbd́y nét buô
repǹn chán, nói: “Nghe nói ngư
jzehơ
vukui sau khi hạ sơ
vukun, ta vư
jzeh̀a mư
jzeh̀ng cho ngư
jzehơ
vukui, vư
jzeh̀a giâ
lrbḍn bản thâ
lrbdn mình. Khô
repnng ngơ
vukù uô
repn̉ng phí mong đ
vaqhơ
vukụi của sư
jzeh phụ mâ
lrbd́y nă
oqlhm nay dành cho ta, như
jzehng thành tư
jzeḥu lại khô
repnng đ
vaqhư
jzehơ
vukục như
jzeh ngư
jzehơ
vukui.”
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm ngạc nhiê
zpoin, lă
oqlh́c đ
vaqhâ
lrbd̀u nói: “Kinh Vũ, ngư
jzehơ
vukui sao có thê
zpoỉ nói thê
zpoí, ai mà khô
repnng biê
zpoít ngư
jzehoi tư
jzeh châ
lrbd́t hơ
vukun ta mư
jzehơ
vukùi lâ
lrbd̀n. Lâ
lrbd̀n đ
vaqhại thí vư
jzeh̀a rô
repǹi nê
zpoíu gă
oqlḥp phải ngư
jzehơ
vukui, nhâ
lrbd́t đ
vaqhịnh là thua rô
repǹi. Ta chă
oqlh̉ng qua là chỉ có chút may mă
oqlh́n mà thô
repni.”
Lâ
lrbdm Kinh Vũ thơ
vukủ dài, thâ
lrbḍt thà cư
jzehơ
vukùi: “Nói vâ
lrbḍy thô
repni, sau này ta sẽ nô
repñ lư
jzeḥc tu hành, ta khô
repnng tin sẽ khô
repnng thă
oqlh́ng đ
vaqhư
jzehơ
vukục ngư
jzehơ
vukui, bâ
lrbd́t quá ngư
jzehơ
vukui cũng khô
repnng đ
vaqhư
jzehơ
vukục nghỉ ngơ
vukui nhé.”
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm cư
jzehơ
vukùi lơ
vukún, gâ
lrbḍt đ
vaqhâ
lrbdu thâ
lrbḍt mạnh
Hai ngư
jzehơ
vukùi bọn hă
oqlh́n nói chuyê
zpoịn vê
zpoì như
jzeh̃ng ngày đ
vaqhã qua, ơ
vukủ phía đ
vaqhă
oqlh̀ng kia Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi vâ
lrbd̃n đ
vaqhang phụng phịu hơ
vukùn dô
repñi vơ
vukúi mẹ, Tô
repń Như
jzeh khẽ cư
jzehơ
vukùi an ủi nàng
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm trò chuyê
zpoịn vơ
vukúi Lâ
lrbdm Kinh Vũ hô
repǹi lâ
lrbdu, nhìn ra chô
repñ sư
jzeh mô
repnn, rô
repǹi nă
oqlh́m tay Lâ
lrbdm Kinh Vũ nói: “Lại đ
vaqhâ
lrbdy, ta dâ
lrbd̃n ngư
jzehơ
vukùi lại gă
oqlḥp sư
jzeh phụ sư
jzeh huynh của ta.
Khô
repnng ngơ
vukù Lâ
lrbdm Kinh Vũ hư
jzeh̀ mô
repṇt tiê
zpoíng, thâ
lrbd́p giọng nói: "Sư
jzeh phụ quả dư
jzeha lùn của ngư
jzehơ
vukui á, đ
vaqhê
zpoỉ xem đ
vaqhã!”
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm trư
jzeh̀ng mă
oqlh́t nhìn hă
oqlh́n mô
repṇt cái nói: “Khô
repnng đ
vaqhư
jzehơ
vukục ă
oqlhn nói lă
oqlhng nhă
oqlhng”, nói rô
repǹi nă
oqlh́m chă
oqlḥt lâ
lrbd́y hă
oqlh́n lô
repni đ
vaqhi.
Lâ
lrbdm Kinh Vũ vẻ mă
oqlḥt cam chịu, buô
repṇc phải đ
vaqhi theo Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm. Đ
faosi đ
vaqhê
zpoín gâ
lrbd̀n đ
vaqhó, Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm đ
vaqhang đ
vaqhịnh nói gì đ
vaqhó, đ
vaqhô
repṇt nhiê
zpoin nhìn thâ
lrbd́y bê
zpoin cạnh chô
repñ Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi và sư
jzeh nư
jzehơ
vukung Tô
repń Như
jzeh đ
vaqhang nói chuyê
zpoịn, chă
oqlh̉ng hiê
zpoỉu tư
jzeh̀ bao giơ
vukù xuâ
lrbd́t hiê
zpoịn mô
repṇt ngư
jzehơ
vukùi, ngọc thụ lâ
lrbdm phong, tiê
zpoiu sái anh tuâ
lrbd́n, đ
vaqhúng là Tê
zpoì Hạo rô
repǹi.
Tê
zpoì Hạo giọng â
lrbd́m áp nói vơ
vukúi Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi mâ
lrbd́y câ
lrbdu, Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi tư
jzeh́c thì nơ
vukủ nụ cư
jzehơ
vukùi, ơ
vukủ đ
vaqhâ
lrbdu ra lại có bô
repṇ dạng hê
zpoít sư
jzeh́c vui vẻ. Nàng khuô
repnn mă
oqlḥt cư
jzehơ
vukùi tư
jzehơ
vukui như
jzeh hoa, rô
repǹi khô
repnng ngơ
vukù ngay trư
jzehơ
vukúc mă
oqlḥt mọi ngư
jzehơ
vukùi, nă
oqlh́m lâ
lrbd́y tay của Tê
zpoì Hạo, dâ
lrbd̃n đ
vaqhê
zpoín chô
repñ Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch.
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm chỉ cảm thâ
lrbd́y trong đ
vaqhâ
lrbd̀u vang lê
zpoin như
jzeh̃ng tiê
zpoíng o o và hoàn toàn trô
repńng rô
repñng. Trong giâ
lrbdy lă
oqlh́t hă
oqlh́n cũng chă
oqlh̉ng nghĩ đ
vaqhê
zpoín đ
vaqhiê
zpoìu gì khác ngoài hình ảnh sư
jzeh tỷ dă
oqlh́t tay Tê
zpoì Hạo bư
jzehơ
vukúc đ
vaqhi. Loáng thoáng nghe thâ
lrbd́y Lâ
lrbdm Kinh Vũ ơ
vukủ bê
zpoin cạnh vui mư
jzeh̀ng khẽ nói: “Sư
jzeh phụ quả dư
jzeha lùn của ngư
jzehơ
vukui vô
repńn dĩ kiê
zpoin quyê
zpoít khô
repnng đ
vaqhô
repǹng ý Tê
zpoì Hạo sư
jzeh huynh và Đ
faosiê
zpoìn sư
jzeh tỷ yê
zpoiu nhau, như
jzehng Tê
zpoì sư
jzeh huynh khâ
lrbd̉n câ
lrbd̀u sư
jzeh phụ. Sư
jzeh phụ ta vô
repńn xem trọng Tê
zpoì sư
jzeh huynh, vì thê
zpoí đ
vaqhã nhơ
vukù chư
jzehơ
vukủng mô
repnn nhâ
lrbdn nói giúp., sư
jzeh phụ ngư
jzehơ
vukui buô
repṇc phải đ
vaqhô
repǹng ý rô
repǹi, ha ha, ngư
jzehơ
vukùi xem bọn họ hiê
zpoịn tại đ
vaqhã đ
vaqhư
jzehơ
vukục khai thô
repnng rô
repǹi …”
Lâ
lrbdm Kinh Vũ đ
vaqhô
repṇt nhiê
zpoin câ
lrbdm bă
oqlḥt, miê
zpoịng há to, nhìn Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm ơ
vukủ bê
zpoin cạnh mình.
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm lúc này, giô
repńng như
jzeh đ
vaqhô
repṇt ngô
repṇt biê
zpoín thành mô
repṇt con ngư
jzehơ
vukùi khác, chỉ cảm thâ
lrbd́y sâ
lrbdu thă
oqlh̉m trong tim bô
repñng bùng lê
zpoin mô
repṇt ngọn lư
jzeh̉a cuô
repǹng nô
repṇ, như
jzeh muô
repńn thiê
zpoiu đ
vaqhô
repńt toàn bô
repṇ cơ
vuku thê
zpoỉ hă
oqlh́n.
Hă
oqlh́n chỉ cảm thâ
lrbd́y bản thâ
lrbdn quả thâ
lrbḍt như
jzeh bị thiê
zpoiu sô
repńng trong ác hoả chô
repńn cư
jzeh̉u u, và phía trư
jzehơ
vukúc mă
oqlḥt, mô
repṇt ngư
jzehơ
vukùi con trai, bê
zpoin cạnh mô
repṇt ngư
jzehơ
vukùi con gái mà bản thâ
lrbdn mình yê
zpoiu quí nhâ
lrbd́t, tay nă
oqlh́m trong tay, bê
zpoin nhau bư
jzehơ
vukúc đ
vaqhi.
Thiê
zpoiu Hoả Cô
repnn nă
oqlh̀m kê
zpoì ngay bê
zpoin hô
repnng, vào lúc này cũng trô
repñi lê
zpoin cảm giác bă
oqlhng giá thâ
lrbdn thuô
repṇc, du đ
vaqhô
repṇng khă
oqlh́p toàn thâ
lrbdn hă
oqlh́n, như
jzehng chă
oqlh̉ng hê
zpoì làm hạ nhiê
zpoịt ngọn lư
jzeh̉a cuô
repǹng nô
repṇ â
lrbd́y đ
vaqhi chút nào, trái lại giô
repńng như
jzeh đ
vaqhô
repn̉ thê
zpoim dâ
lrbd̀u vào lư
jzeh̉a, mô
repṇt luô
repǹng hung sát lê
zpoị khí, mô
repṇt cơ
vukun cuô
repǹng nhiê
zpoịt khát máu, làm cho khuô
repnn mă
oqlḥt Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm trơ
vukủ nê
zpoin nhă
oqlhn nhó.
Tâ
lrbd́t cả mọi ngư
jzehơ
vukùi có mă
oqlḥt bô
repñng nhiê
zpoin đ
vaqhê
zpoìu ngâ
lrbdy cả ra, bâ
lrbd̀u khô
repnng khí đ
vaqhang hoà thuâ
lrbḍn trong giâ
lrbdy lát đ
vaqhã đ
vaqhô
repnng cư
jzeh́ng lại. Thê
zpoí rô
repǹi mọi ngư
jzehơ
vukùi nhìn thâ
lrbd́y ngư
jzehơ
vukùi tiê
zpoỉu sư
jzeh đ
vaqhê
zpoị vô
repńn dĩ hiê
zpoìn lành chan hoà, đ
vaqhô
repṇt nhiê
zpoin toàn thâ
lrbdn phát ra mô
repṇt thư
jzeh́ sát khí lê
zpoị khí mà ngay cả đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi ma giáo ban nãy cũng khô
repnng có đ
vaqhư
jzehơ
vukục, đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi xung quanh hă
oqlh́n khô
repnng tư
jzeḥ chủ đ
vaqhư
jzehơ
vukục đ
vaqhê
zpoìu lùi lại mô
repṇt bư
jzehơ
vukúc, nhìn con ngư
jzehơ
vukùi bô
repñng nhiê
zpoin biê
zpoín thành mô
repṇt hung thâ
lrbd̀n ác sát â
lrbd́y, sát khí đ
vaqhă
oqlh̀ng đ
vaqhă
oqlh̀ng bư
jzehơ
vukúc vê
zpoì phía Tê
zpoì Hạo, cũng là vê
zpoì phía Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi.
Bâ
lrbd̀u trơ
vukùi trong xanh trê
zpoin đ
vaqhỉnh Lư
jzehu Ba Sơ
vukun, dư
jzehơ
vukùng như
jzeh tô
repńi sâ
lrbd̀m lại.
Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn là ngư
jzehơ
vukùi đ
vaqhâ
lrbd̀u tiê
zpoin đ
vaqhư
jzeh́ng dâ
lrbḍy chă
oqlh́n trư
jzehơ
vukúc mă
oqlḥt Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm. Hă
oqlh́n lâ
lrbḍp tư
jzeh́c cảm thâ
lrbd́y trê
zpoin mình vị tiê
zpoỉu sư
jzeh đ
vaqhê
zpoị mà hă
oqlh́n chă
oqlhm sóc tư
jzeh̀ hô
repǹi nhỏ đ
vaqhê
zpoín lơ
vukún, lúc này quả thâ
lrbḍt chă
oqlh̉ng có lâ
lrbd́y mô
repṇt đ
vaqhiê
zpoỉm nào thâ
lrbdn quen.
Cảm thâ
lrbd́y có ngư
jzehơ
vukùi đ
vaqhang chă
oqlh́n trư
jzehơ
vukúc mă
oqlḥt, Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm tư
jzeh̀ tư
jzeh̀ ngâ
lrbd̉ng đ
vaqhâ
lrbd̀u lê
zpoin, trư
jzeh̀ng trư
jzeh̀ng nhìn Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn. Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn nhìn thâ
lrbd́y mă
oqlh́t hă
oqlh́n vă
oqlh̀n lê
zpoin đ
vaqhâ
lrbd̀y như
jzeh̃ng tia máu, bâ
lrbd́t giác vô
repn cùng kinh hãi, gư
jzehơ
vukụng cư
jzehơ
vukùi hỏi: “Tiê
zpoỉu Phàm, ngư
jzehơ
vukui sao vâ
lrbḍy?”
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm khô
repnng trả lơ
vukùi, chỉ nói bă
oqlh̀ng mô
repṇt thư
jzeh́ â
lrbdm thanh trâ
lrbd̀m thâ
lrbd́p hơ
vukui khàn khàn: “Tránh ra”
Ngư
jzeh̃ đ
vaqhiê
zpoịu của hă
oqlh́n râ
lrbd́t nhỏ và kéo râ
lrbd́t dài, dư
jzehơ
vukùng như
jzeh vâ
lrbḍn dụng râ
lrbd́t nhiê
zpoìu khí lư
jzeḥc đ
vaqhê
zpoỉ nói ra, mọi ngư
jzehơ
vukùi nghe thâ
lrbd́y đ
vaqhê
zpoìu có ý kinh sơ
vukụ.
Să
oqlh́c mă
oqlḥt Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch tư
jzeh́c thì sa sâ
lrbd̀m lại, mọi ngư
jzehơ
vukùi cũng vô
repn cùng sư
jzeh̉ng sô
repńt.
Sau đ
vaqhó, dư
jzehơ
vukúi sư
jzeḥ chú ý của mọi ngư
jzehơ
vukùi, Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm nhìn Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn vâ
lrbd̃n chă
oqlh́n trư
jzehơ
vukúc mă
oqlḥt mình, tay phải liê
zpoìn nă
oqlh́m chă
oqlḥt lâ
lrbd́y Thiê
zpoiu Hoả Cô
repnn, tư
jzeh́c thì tư
jzeh̀ trê
zpoin câ
lrbdy cô
repnn phát ra mô
repṇt luô
repǹng ánh sáng xanh đ
vaqhen lạnh lẽo, mang theo mô
repṇt thư
jzeh́ sát ý ghê
zpoi rơ
vukụn trư
jzehơ
vukúc đ
vaqhâ
lrbdy chư
jzeha tư
jzeh̀ng có.
Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn mă
oqlḥc dù hê
zpoít sư
jzeh́c kinh hãi, như
jzehng khô
repnng phải vì sát ý dư
jzeh̃ dô
repṇi, cũng khô
repnng phải vì đ
vaqhạo hạnh của Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm đ
vaqhã tă
oqlhng tiê
zpoín vư
jzehơ
vukụt bâ
lrbḍc so vơ
vukúi trư
jzehơ
vukúc đ
vaqhâ
lrbdy sau mô
repṇt tháng hạ sơ
vukun, mà là vì vị tiê
zpoỉu sư
jzeh đ
vaqhê
zpoị tư
jzeh̀ nhỏ vô
repńn kính trọng yê
zpoiu mê
zpoín hă
oqlh́n, lúc này xem ra quả thâ
lrbḍt có ý muô
repńn giê
zpoít hă
oqlh́n.
Hă
oqlh́n nhìn ra, tư
jzeḥ nhiê
zpoin Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch cũng nhìn ra. Ô
amling ta să
oqlh́c mă
oqlḥt â
lrbdm trâ
lrbd̀m bư
jzehơ
vukúc lê
zpoin phía trư
jzehơ
vukúc, mă
oqlḥc dù trong lòng ô
repnng ta tuy tin tư
jzehơ
vukủng Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm tịnh khô
repnng là đ
vaqhô
repńi thủ của Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn, như
jzehng pháp bảo của tiê
zpoỉu đ
vaqhô
repǹ đ
vaqhê
zpoị này vô
repn cùng cô
repn̉ quái, hô
repnm đ
vaqhó tại cuô
repṇc đ
vaqhại hô
repṇi Thâ
lrbd́t Mạch Hô
repṇi Võ đ
vaqhã tỏ rõ lơ
vukụi hại, chỉ sơ
vukụ Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn khô
repnng dê
zpoĩ đ
vaqhô
repńi phó.
Đ
faosúng lúc đ
vaqhó, Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi vẻ mă
oqlḥt ngạc nhiê
zpoin chạy đ
vaqhê
zpoín, đ
vaqhư
jzeh́ng chă
oqlh́n giư
jzeh̃a Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm và Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn, ngạc nhiê
zpoin nói vơ
vukúi vị tiê
zpoỉu sư
jzeh đ
vaqhê
zpoị mà nàng yê
zpoiu mê
zpoín nhâ
lrbd́t tư
jzeh̀ nhỏ: “Tiê
zpoỉu Phàm, ngư
jzehơ
vukui làm sao thê
zpoí?”
Khuô
repnn mă
oqlḥt đ
vaqhã khă
oqlh́c vào sâ
lrbdu trong tim â
lrbd́y, đ
vaqhô
repni mă
oqlh́t sáng long lanh â
lrbd́y, ngư
jzehơ
vukùi con gái ngày đ
vaqhê
zpoim mong nhơ
vukú â
lrbd́y, đ
vaqhang đ
vaqhư
jzeh́ng trư
jzehơ
vukúc mă
oqlḥt, quan tâ
lrbdm, quan hoài hỏi han ….
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm đ
vaqhô
repṇt nhiê
zpoin thâ
lrbd̃n thơ
vukù, toàn thâ
lrbdn ngâ
lrbdy ra, giô
repńng như
jzeh giâ
lrbḍt mình choàng tỉnh khơ
vukủi cơ
vukun mơ
vuku, lê
zpoị khí bê
zpoin trong cơ
vuku thê
zpoỉ rút xuô
repńng như
jzeh thuỷ triê
zpoìu, tuy nhiê
zpoin, tuy nhiê
zpoin, hă
oqlh́n quả thâ
lrbḍt cảm giác đ
vaqhau đ
vaqhơ
vukún đ
vaqhê
zpoín tê
zpoi liê
zpoịt. Run run nhìn sư
jzeh tỷ ơ
vukủ trư
jzehơ
vukúc mă
oqlḥt, hă
oqlh́n có cảm giác muô
repńn cay đ
vaqhă
oqlh́ng khóc to lê
zpoin.
Nàng có biê
zpoít, vào lúc sinh tư
jzeh̉ quản đ
vaqhâ
lrbd̀u, ngư
jzehơ
vukùi mà ta nghĩ đ
vaqhê
zpoín nhiê
zpoỉu nhâ
lrbd́t trong lòng, chính là nàng khô
repnng?
Nàng có biê
zpoít, tâ
lrbdm tư
jzeh ta triê
zpoìn miê
zpoin mơ
vuku vê
zpoì Thanh Vâ
lrbdn, cũng chỉ vì nàng khô
repnng?
Nàng có biê
zpoít …..
“Bô
repńp” mô
repṇt â
lrbdm thanh nă
oqlḥng nê
zpoì vang lê
zpoin. Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch đ
vaqhã đ
vaqhô
repṇt ngô
repṇt xuâ
lrbd́t hiê
zpoịn bê
zpoin cạnh Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm rô
repǹi vung tay giáng cho hă
oqlh́n mô
repṇt cái tát. Toàn thâ
lrbdn Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm khô
repnng theo ý muô
repńn bă
oqlh́n tung lê
zpoin, vẽ thành mô
repṇt đ
vaqhư
jzehơ
vukùng cong trê
zpoin khô
repnng trung, rô
repǹi rơ
vukui bịch xuô
repńng tâ
lrbḍn mãi đ
vaqhă
oqlh̀ng xa.
Mọi ngư
jzehơ
vukùi náo đ
vaqhô
repṇng.
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm ngã xuô
repńng mă
oqlḥt đ
vaqhâ
lrbd́t, mă
oqlh́t nô
repn̉ đ
vaqhom đ
vaqhóm, như
jzehng hă
oqlh́n thâ
lrbd̀n trí đ
vaqhã tỉnh táo trơ
vukủ lại, lúc này cảm thâ
lrbd́y xâ
lrbd́u hô
repn̉ vô
repn cùng. Thê
zpoí nào khô
repnng ngơ
vukù lại muô
repńn đ
vaqhô
repṇng thủ vơ
vukúi đ
vaqhại sư
jzeh huynh ngư
jzehơ
vukùi luô
repnn chiê
zpoíu cô
repń mình tư
jzeh̀ tâ
lrbd́m bé, hơ
vukun nư
jzeh̃a lại đ
vaqhô
repṇng hung niê
zpoịm, đ
vaqhúng là tô
repṇi ác cư
jzeḥc đ
vaqhại, mư
jzehơ
vukùi lâ
lrbd̀n đ
vaqháng chê
zpoít!
Hă
oqlh́n nă
oqlḥng nhọc bò dâ
lrbḍy, như
jzehng thâ
lrbdn thê
zpoỉ chư
jzeha đ
vaqhư
jzeh́ng thă
oqlh̉ng lê
zpoin đ
vaqhư
jzehơ
vukục, châ
lrbdn că
oqlh̉ng đ
vaqhã mê
zpoìm nhũn, cuô
repńi cùng lại ngã vâ
lrbḍt ra đ
vaqhâ
lrbd́t, nư
jzeh̉a bê
zpoin mă
oqlḥt đ
vaqhã sư
jzehng vù lê
zpoin, mô
repṇt dòng máu tư
jzehơ
vukui mâ
lrbd̀u đ
vaqhỏ sâ
lrbḍm chảy xuô
repńng tư
jzeh̀ khoé miê
zpoịng của hă
oqlh́n.
Tuy nhiê
zpoin, lúc này hă
oqlh́n chă
oqlh̉ng cảm giác thâ
lrbd́y sư
jzeḥ đ
vaqhau đ
vaqhơ
vukún khô
repn̉ sơ
vukủ của thê
zpoỉ xác, chỉ là trong lòng có mô
repṇt nô
repñi sơ
vukụ hãi mà trư
jzehơ
vukúc đ
vaqhâ
lrbdy chư
jzeha hê
zpoì có, đ
vaqhang tư
jzeḥ gào thét lê
zpoin vơ
vukúi bản thâ
lrbdn: Tại sao, tại sao, ngư
jzehơ
vukui cuô
repńi cùng là tại sao, ngư
jzehơ
vukui đ
vaqhiê
zpoin rô
repǹi sao?
Hă
oqlh́n run run ngâ
lrbd̉ng đ
vaqhâ
lrbd̀u lê
zpoin, nhìn mọi ngư
jzehơ
vukùi trong sư
jzeh mô
repnn ơ
vukủ phía trư
jzehơ
vukúc, dư
jzehơ
vukùng như
jzeh như
jzeh̃ng ngư
jzehơ
vukùi có mă
oqlḥt, lúc này đ
vaqhê
zpoìu râ
lrbd́t xa lạ. Và bọn họ nhìn hă
oqlh́n, cũng giô
repńng như
jzeh nhìn mô
repṇt kẻ xa lạ chư
jzeha tư
jzeh̀ng gă
oqlḥp gơ
vukũ.
Tâ
lrbd́t cả mọi chuyê
zpoịn này, cuô
repńi cùng là tại sao?
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm khó nhọc đ
vaqhư
jzeh́ng dâ
lrbḍy, chă
oqlh̉ng ai nói gì, mọi ngư
jzehơ
vukùi có mă
oqlḥt đ
vaqhê
zpoìu nhìn hă
oqlh́n, như
jzehng să
oqlh́c mă
oqlḥt của hă
oqlh́n, thì mê
zpoi hoă
oqlḥc nhiê
zpoìu hơ
vukun là sơ
vukụ hãi, dư
jzehơ
vukùng như
jzeh tụ bản thâ
lrbdn hă
oqlh́n cũng khô
repnng biê
zpoít xảy ra chuyê
zpoịn gì.
Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn dù sao trong lòng râ
lrbd́t yê
zpoiu quí Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm, quay đ
vaqhâ
lrbd̀u nói vơ
vukúi Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch: “Sư
jzeh phụ, tiê
zpoỉu sư
jzeh đ
vaqhê
zpoị hă
oqlh́n, hă
oqlh́n tịnh khô
repnng có ý gi bâ
lrbd́t kính, hă
oqlh́n chỉ là, chỉ là ….”
“Câ
lrbdm miê
zpoịng” Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch quát lê
zpoin că
oqlh́t ngang, Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn khô
repnng dám nói nư
jzeh̃a. Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch thâ
lrbdn thê
zpoỉ béo lùn, lúc này trô
repnng như
jzeh mô
repṇt pho tư
jzehơ
vukụng nô
repṇ thâ
lrbd̀n cao chót vót, tư
jzeh̀ng bư
jzehơ
vukúc tư
jzeh̀ng bư
jzehơ
vukúc tiê
zpoín vê
zpoì Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm.
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm trê
zpoin mă
oqlḥt lô
repṇ vẻ sơ
vukụ hãi, xét cho cùng sư
jzeh phụ là ngư
jzehơ
vukùi mà hă
oqlh́n sơ
vukụ nhâ
lrbd́t tư
jzeh̀ ngày còn nhỏ, hă
oqlh́n thâ
lrbḍm chí chă
oqlh̉ng dám tư
jzehơ
vukủng tư
jzehơ
vukụng tiê
zpoíp theo hă
oqlh́n phải đ
vaqhô
repńi diê
zpoịn vơ
vukúi chuyê
zpoịn gì?
Đ
faosô
repṇt nhiê
zpoin, mô
repṇt đ
vaqhạo thâ
lrbdn ảnh màu tră
oqlh́ng lao vút ra chă
oqlh́n trư
jzehơ
vukúc mă
oqlḥt Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm.
Mọi ngư
jzehơ
vukùi vô
repn cùng ngạc nhiê
zpoin.
Lâ
lrbdm Kinh Vũ mă
oqlḥt lạnh như
jzeh sư
jzehơ
vukung, đ
vaqhô
repni mày nhíu chă
oqlḥt, mă
oqlḥc dù đ
vaqhô
repńi diê
zpoịn vơ
vukúi vị thủ toạ Đ
faosại Trúc Phong của Thanh Vâ
lrbdn Mô
repnn danh đ
vaqhô
repṇng thiê
zpoin hạ, như
jzehng hă
oqlh́n mô
repṇt thiê
zpoíu niê
zpoin, vâ
lrbd̃n khô
repnng có chút gì sơ
vukụ hãi.
Hă
oqlh́n quâ
lrbd̀n áo tră
oqlh́ng như
jzeh tuyê
zpoít, đ
vaqhư
jzeh́ng tại chô
repñ đ
vaqhó, giô
repńng như
jzeh đ
vaqhóng đ
vaqhinh xuô
repńng mă
oqlḥt đ
vaqhâ
lrbd́t khô
repnng hê
zpoì có chút chuyê
zpoỉn đ
vaqhô
repṇng, ngay cả khi phía trư
jzehơ
vukúc mă
oqlḥt có mô
repṇt con sóng dư
jzeh̃ dô
repṇi, dư
jzehơ
vukùng như
jzeh cũng khô
repnng thê
zpoỉ lay đ
vaqhô
repṇng đ
vaqhư
jzehơ
vukục hă
oqlh́n mô
repṇt phâ
lrbdn nào.
“Keeng”, mô
repṇt tiê
zpoíng â
lrbdm thanh như
jzeh long ngâ
lrbdm vang lê
zpoin, Trảm Long bảo kiê
zpoím nhanh chóng đ
vaqhư
jzehơ
vukục rút ra, quang mang xanh biê
zpoíc bao trọn lâ
lrbd́y hă
oqlh́n và Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm, hai con ngư
jzehơ
vukùi thâ
lrbdn thê
zpoí tư
jzehơ
vukung đ
vaqhô
repǹng. Hă
oqlh́n tỏ vẻ lạnh lùng, khô
repnng hê
zpoì đ
vaqhê
zpoỉ ý đ
vaqhê
zpoín đ
vaqhại sư
jzeh huynh Tê
zpoì Hạo mà hă
oqlh́n râ
lrbd́t kính trọng đ
vaqhang khô
repnng ngư
jzeh̀ng nháy mă
oqlḥt ra hiê
zpoịu cho hă
oqlh́n, quyê
zpoít nhiê
zpoin nói: “Ngư
jzehoi dám đ
vaqhánh Tiê
zpoỉu Phàm mô
repṇt lâ
lrbd̀n nư
jzeh̃a, trư
jzehơ
vukúc tiê
zpoin phải giê
zpoít ta đ
vaqhã!”
Tê
zpoì Hạo thơ
vukủ dài kinh hãi, liê
zpoíc trô
repṇm vê
zpoì phía Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch, chỉ thâ
lrbd́y Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch lúc này să
oqlh́c mă
oqlḥt đ
vaqhã râ
lrbd́t khó coi lại càng khó coi hơ
vukun, gâ
lrbd̀n như
jzeh biê
zpoín thành màu gan lơ
vukụn. Khô
repnng câ
lrbd̀n nghĩ cũng biê
zpoít, ô
repnng ta trong lòng tư
jzeh́c giâ
lrbḍn đ
vaqhê
zpoín mư
jzeh́c đ
vaqhô
repṇ nào.
Chỉ là Tê
zpoì Hạo thâ
lrbdn là đ
vaqhại đ
vaqhê
zpoị tư
jzeh̉ của Long Thủ Phong, chă
oqlh̉ng có lý nào đ
vaqhê
zpoỉ mà tránh né cả, hơ
vukun nư
jzeh̃a Lâ
lrbdm Kinh Vũ lại là đ
vaqhê
zpoị tư
jzeh̉ yê
zpoiu quí của â
lrbdn sư
jzeh Thư
jzehơ
vukung Tùng Đ
faosạo Nhâ
lrbdn, vô
repn luâ
lrbḍn thê
zpoí nào cũng khô
repnng thê
zpoỉ đ
vaqhê
zpoỉ hă
oqlh́n đ
vaqhó mà khô
repnng lý tơ
vukúi.
Tê
zpoì Hạo nhìn thâ
lrbd̀n să
oqlh́c Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch, liê
zpoìn biê
zpoít ră
oqlh̀ng muô
repńn khuyê
zpoin giải ô
repnng ta că
oqlhn bản là vô
repn dụng, chỉ có thê
zpoỉ vô
repṇi chạy đ
vaqhê
zpoín kéo Lâ
lrbdm Kinh Vũ khẽ nói: “Ngư
jzehơ
vukui đ
vaqhiê
zpoin à, sư
jzeh đ
vaqhê
zpoị, đ
vaqhâ
lrbdy là chuyê
zpoịn nô
repṇi bô
repṇ của Đ
faosại Trúc Phong bọn họ, ngư
jzehơ
vukui khô
repnng có viê
zpoịc gì làm sao, dù â
lrbdn sư
jzeh có ơ
vukủ đ
vaqhâ
lrbdy đ
vaqhi nư
jzeh̃a, cũng chă
oqlh̉ng nói đ
vaqhư
jzehơ
vukục gì, mau cùng ta đ
vaqhi thô
repni!”
Khô
repnng ngơ
vukù hô
repnm nay Lâ
lrbdm Kinh Vũ lại khác hă
oqlh̉n thư
jzehơ
vukùng ngày, hư
jzeh̀ lê
zpoin mô
repṇt tiê
zpoíng, đ
vaqháp: “Đ
faosê
zpoị mà đ
vaqhi, Tiê
zpoỉu Phàm khô
repnng biê
zpoít sẽ bị lão â
lrbd́y hành hạ đ
vaqhê
zpoín mư
jzeh́c nào nư
jzeh̃a. Hă
oqlh́n và đ
vaqhê
zpoị thâ
lrbdn thê
zpoí cô
repn khô
repn̉, nê
zpoíu đ
vaqhê
zpoị khô
repnng bê
zpoinh vư
jzeḥc hă
oqlh́n, trê
zpoin thê
zpoí gian này cũng chă
oqlh̉ng có ai bê
zpoinh vư
jzeḥc hă
oqlh́n.” vư
jzeh̀a nói ánh mă
oqlh́t vư
jzeh̀a loé lê
zpoin như
jzeh đ
vaqhiê
zpoịn nhìn thă
oqlh̉ng vào đ
vaqhám mô
repnn hạ Đ
faosại Trúc Phong, mă
oqlḥc dù biê
zpoít rõ thư
jzeḥc lư
jzeḥc kém râ
lrbd́t xa, như
jzehng nhìn tinh thâ
lrbd̀n của hă
oqlh́n xem ra chă
oqlh̉ng hê
zpoì tiê
zpoíc mạng sô
repńng vì ngư
jzehơ
vukùi huynh đ
vaqhê
zpoị phía sau lư
jzehng mình.
Tê
zpoì Hạo cư
jzeh́ng họng, thâ
lrbd́y Lâ
lrbdm sư
jzeh đ
vaqhê
zpoị bư
jzehơ
vukúng bỉnh cãi lại thỉ trong lòng quả thâ
lrbḍt nóng như
jzeh lư
jzeh̉a đ
vaqhô
repńt. Đ
faosúng vào lúc nư
jzehơ
vukúc sô
repni lư
jzeh̉a bỏng này, đ
vaqhô
repṇt nhiê
zpoin có mô
repṇt bàn tay đ
vaqhă
oqlḥt lê
zpoin vai của Lâ
lrbdm Kinh Vũ.
Lâ
lrbdm Kinh Vũ giâ
lrbḍt mình quay đ
vaqhâ
lrbd̀u lại, thì thâ
lrbd́y Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm đ
vaqhư
jzeh́ng ngay sau lư
jzehng hă
oqlh́n, mô
repṇt nư
jzeh̉a bê
zpoin mă
oqlḥt sư
jzehng vù, như
jzehng trong mă
oqlh́t đ
vaqhã rư
jzehng rư
jzehng mâ
lrbd́y giọt lê
zpoị nóng hô
repn̉i, giọng nghẹn ngào nói: “Kinh Vũ, tâ
lrbdm ý của ngư
jzehơ
vukui ta xin nhâ
lrbḍn. Hô
repnm nay là ta khô
repnng đ
vaqhúng, ta phải tạ lô
repñi vơ
vukúi sư
jzeh phụ ta, ngư
jzehơ
vukui theo Tê
zpoì sư
jzeh huynh vê
zpoì trư
jzehơ
vukúc đ
vaqhi nhé!”
Lâ
lrbdm Kinh Vũ chau mày, đ
vaqhang đ
vaqhịnh nói gì đ
vaqhó, như
jzehng nghe thâ
lrbd́y Tê
zpoì Hạo ghé vào tai nói râ
lrbd́t nhanh: “Lâ
lrbdm sư
jzeh đ
vaqhê
zpoị, ngư
jzehơ
vukui còn ơ
vukủ đ
vaqhâ
lrbdy, chỉ sơ
vukụ sẽ làm cho Đ
faosiê
zpoìn sư
jzeh bá càng thê
zpoim tư
jzeh́c giâ
lrbḍn, đ
vaqhâ
lrbdm ra thành hại Trư
jzehơ
vukung sư
jzeh đ
vaqhê
zpoị đ
vaqhâ
lrbd́y, đ
vaqhi, đ
vaqhi mau!”
Nói rô
repǹi lô
repni hă
oqlh́n đ
vaqhi. Lâ
lrbdm Kinh Vũ đ
vaqhang cư
jzeḥ nư
jzeḥ, như
jzehng thâ
lrbd́y Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm ánh mă
oqlh́t có vẻ khâ
lrbd̉n câ
lrbd̀u, trong lòng do dư
jzeḥ, ngư
jzehơ
vukùi giă
oqlh̀ng kẻ kéo, mãi mô
repṇt lúc sau Tê
zpoì Hạo khó khă
oqlhn lă
oqlh́m mơ
vukúi kéo đ
vaqhư
jzehơ
vukục hă
oqlh́n đ
vaqhi. Khi đ
vaqhi, cư
jzeh́ mô
repṇt bư
jzehơ
vukúc hă
oqlh́n lại ngoái đ
vaqhâ
lrbd̀u lại nhìn Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm đ
vaqhê
zpoín ba lâ
lrbd̀n.
Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch să
oqlh́c mă
oqlḥt khó coi vô
repn cùng, nhìn chă
oqlh̀m chă
oqlh̀m vào tư
jzeh̀ng khuô
repnn mă
oqlḥt của đ
vaqhám đ
vaqhê
zpoị tư
jzeh̉ Đ
faosại Trúc Phong, khô
repnng ai dám nói câ
lrbdu nào.
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm lă
oqlḥng lẽ đ
vaqhi đ
vaqhê
zpoín trư
jzehơ
vukúc mă
oqlḥt sư
jzeh phụ, rô
repǹi quì xuô
repńng, đ
vaqhâ
lrbd̀u cúi rạp xuô
repńng mă
oqlḥt đ
vaqhâ
lrbd́t, lă
oqlḥng im bâ
lrbd́t đ
vaqhô
repṇng.
Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch cư
jzehơ
vukùi nhạt mô
repṇt tiê
zpoíng, nói “A! Ta quả khô
repnng dám nhâ
lrbḍn, cái này dành cho ai đ
vaqhâ
lrbd́y chư
jzeh́! Đ
faosạo hạnh cao như
jzeh vâ
lrbḍy, sát khí lơ
vukún như
jzeh vâ
lrbḍy, ngư
jzehơ
vukùi trong mă
oqlh́t còn có ngư
jzehơ
vukùi sư
jzeh phụ là ta sao?
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm thâ
lrbdn hình run lê
zpoin, chỉ dâ
lrbḍp đ
vaqhâ
lrbd̀u ba cái thâ
lrbḍt mạnh, đ
vaqhâ
lrbd̀u cũng khô
repnng ngư
jzeh̉ng lê
zpoin, cư
jzeh́ cúi rạp xuô
repńng đ
vaqhâ
lrbd́t.
Đ
faosám ngư
jzehơ
vukùi Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn đ
vaqhê
zpoìu thư
jzehơ
vukung mê
zpoín gã tiê
zpoỉu sư
jzeh đ
vaqhê
zpoị này, nhìn bô
repṇ dạng hă
oqlh́n, sơ
vukúm đ
vaqhã quê
zpoin đ
vaqhi thái đ
vaqhô
repṇ kỳ quái của Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm lúc ban nãy, lâ
lrbd̀n lư
jzehơ
vukụt quay sang Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch nói đ
vaqhơ
vukũ: “Sư
jzeh phụ, tiê
zpoỉu sư
jzeh đ
vaqhê
zpoị hă
oqlh́n ….”
Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch phâ
lrbd̉y tay, lơ
vukùi nói của mọi ngư
jzehơ
vukùi đ
vaqhê
zpoìu nghẹn lại ơ
vukủ cô
repn̉ họng. Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch nhìn Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm mô
repṇt lư
jzehơ
vukụt, hư
jzeh̀m mô
repṇt tiê
zpoíng tư
jzeh́c giâ
lrbḍn rô
repǹi lạnh lùng nói: Khô
repnng ngơ
vukù ta mâ
lrbd́y nă
oqlhm nay lại dạy đ
vaqhư
jzehơ
vukục mô
repṇt tê
zpoin nghịch đ
vaqhô
repǹ!”
Ô
amling ta nói xong quay mình bỏ đ
vaqhi chă
oqlh̉ng thèm ngoái đ
vaqhâ
lrbd̀u lại, chă
oqlh̉ng thèm đ
vaqhê
zpoỉ ý đ
vaqhê
zpoín Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm nư
jzeh̃a.
Tô
repń Như
jzeh thơ
vukủ dài, bư
jzehơ
vukúc đ
vaqhi theo ô
repnng ta, mọi ngư
jzehơ
vukùi bâ
lrbd́t đ
vaqhă
oqlh́c dĩ cũng phải đ
vaqhi theo, nơ
vukui này chỉ còn lại mô
repñi mình Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm, cô
repn đ
vaqhô
repṇc lẻ loi quì trê
zpoin mă
oqlḥt đ
vaqhâ
lrbd́t.
Đ
faosâ
lrbd̀u hă
oqlh́n vâ
lrbd̉n chă
oqlh̉ng hê
zpoì ngâ
lrbd̉ng lê
zpoin.
* * *
Trơ
vukùi đ
vaqhã tô
repńi, đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi chính đ
vaqhạo lâ
lrbd̀n lư
jzehơ
vukụt kéo nhau vê
zpoì sư
jzehơ
vukùn núi phía nam của Lư
jzehu Ba Sơ
vukun đ
vaqhê
zpoỉ nghỉ ngơ
vukui. Ơ
jzeh̉ đ
vaqhó có mâ
lrbd́y chục cái đ
vaqhô
repṇng đ
vaqhá tư
jzeḥ nhiê
zpoin, vô
repn cùng tiê
zpoịn lơ
vukụi. Hô
repnm trư
jzehơ
vukúc lê
zpoin núi, đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi chính đ
vaqhạo đ
vaqhã phát hiê
zpoịn thâ
lrbd́y như
jzeh̃ng đ
vaqhô
repṇng này.
Thanh Vâ
lrbdn Mô
repnn chia làm bô
repńn nhóm chiê
zpoím lâ
lrbd́y bô
repńn đ
vaqhô
repṇng. Đ
faosại Trúc Phong nhâ
lrbdn sô
repń ít nhâ
lrbd́t, ơ
vukủ tại sơ
vukun đ
vaqhô
repṇng ngoài cùng phía tâ
lrbdy, mô
repṇt bê
zpoin là rư
jzeh̀ng câ
lrbdy râ
lrbḍm rạp, phía bê
zpoin kia lâ
lrbd̀n lư
jzehơ
vukụt là Long Thủ Phong, Triê
zpoỉu Dư
jzehơ
vukung Phong, Tiê
zpoỉu Trúc Phong. Quá mô
repṇt chút nư
jzeh̃a là sơ
vukun đ
vaqhô
repṇng của Thiê
zpoin Â
fujqm Tư
jzeḥ và Phâ
lrbd̀n Hư
jzehơ
vukung Cô
repńc, và nơ
vukui ơ
vukủ của các nhâ
lrbdn sĩ chính đ
vaqhạo khác.
Lâ
lrbd̀n này Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm quay vê
zpoì, đ
vaqhã trô
repnng thâ
lrbd́y Pháp Tư
jzehơ
vukúng và Pháp Thiê
zpoịn của Thiê
zpoin Â
fujqm Tư
jzeḥ, Tê
zpoì Hạo cũng đ
vaqhã đ
vaqhê
zpoín chào hỏi, Lục Tuyê
zpoít Kỳ đ
vaqhư
jzeh́ng trong đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi của Tiê
zpoỉu Trúc Phong vâ
lrbd̃n chư
jzeha bư
jzehơ
vukúc đ
vaqhê
zpoín, chỉ khô
repnng thâ
lrbd́y Lý Tuâ
lrbdn và Yê
zpoin Hô
repǹng của Phâ
lrbd̀n Hư
jzehơ
vukung Cô
repńc đ
vaqhâ
lrbdu cả.
Như
jzehng lúc này hă
oqlh́n chă
oqlh̉ng có lòng nào mà nghĩ vê
zpoì như
jzeh̃ng chuyê
zpoịn đ
vaqhó, theo mọi ngư
jzehơ
vukùi quay vê
zpoì, như
jzehng hă
oqlh́n khô
repnng dám vào trong đ
vaqhô
repṇng, liê
zpoìn quì trê
zpoin phiê
zpoín đ
vaqhá bê
zpoin ngoài đ
vaqhô
repṇng suô
repńt tư
jzeh̀ chiê
zpoìu đ
vaqhê
zpoín tô
repńi. Quỳ suô
repńt bô
repńn canh giơ
vukù, như
jzehng Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch chă
oqlh̉ng hê
zpoì có ý mê
zpoìm lòng chút nào cả.
Đ
faosê
zpoị tư
jzeh̉ của các chi phái khác trong Thanh Vâ
lrbdn Mô
repnn và nhiê
zpoìu ngư
jzehơ
vukùi của Thiê
zpoin Â
fujqm Tư
jzeḥ, Phâ
lrbd̀n Hư
jzehơ
vukung Cô
repńc bư
jzehơ
vukúc ra xem, quâ
lrbdy thành mô
repṇt nhóm, đ
vaqhư
jzeh́ng đ
vaqhă
oqlh̀ng xa xa chỉ chỉ trỏ trỏ, loáng thoáng nghe thâ
lrbd́y tiê
zpoíng cư
jzehơ
vukùi chê
zpoí nhạo.
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm trong lòng ngư
jzehơ
vukụng ngùng xâ
lrbd́u hô
repn̉, như
jzehng cuô
repńi cùng lại khô
repnng dám đ
vaqhư
jzeh́ng lê
zpoin. Chỉ quì như
jzeh thê
zpoí râ
lrbd́t lâ
lrbdu, đ
vaqhâ
lrbd̀u gô
repńi đ
vaqhau đ
vaqhơ
vukún vô
repn cùng.
Đ
faosô
repṇt nhiê
zpoin tư
jzeh̀ sơ
vukun đ
vaqhô
repṇng bê
zpoin cạnh, nơ
vukui đ
vaqhê
zpoị tư
jzeh̉ Long Thủ Phong ơ
vukủ, truyê
zpoìn đ
vaqhê
zpoín tiê
zpoíng ô
repǹn ào huyê
zpoin náo. Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm khô
repnng ngư
jzeh̉ng đ
vaqhâ
lrbd̀u lê
zpoin, như
jzehng loáng thoáng nghe thâ
lrbd́y tiê
zpoíng Lâ
lrbdm Kinh Vũ đ
vaqhang nói đ
vaqhâ
lrbd̀y phâ
lrbd̃n nô
repṇ, hình như
jzeh hă
oqlh́n khô
repnng thê
zpoỉ nhịn đ
vaqhư
jzehơ
vukục nư
jzeh̃a, nhâ
lrbd́t đ
vaqhịnh đ
vaqhòi xô
repnng đ
vaqhê
zpoín, như
jzehng bị Tê
zpoì Hạo và như
jzeh̃ng đ
vaqhê
zpoị tư
jzeh̉ khác sô
repńng chê
zpoít ngă
oqlhn cản.
Chính tư
jzeh̀ trong tiê
zpoíng huyê
zpoin náo â
lrbd́y, ơ
vukủ sơ
vukun đ
vaqhô
repṇng bê
zpoin cạnh đ
vaqhô
repṇt nhiê
zpoin vang lê
zpoin mô
repṇt thanh â
lrbdm uy thê
zpoí râ
lrbd́t mạnh mẽ: “Kinh Vũ, ngư
jzehơ
vukui lại đ
vaqhâ
lrbdu, ta có chuyê
zpoịn nói vơ
vukúi ngư
jzehơ
vukui.”
Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm biê
zpoít ră
oqlh̀ng đ
vaqhó là thanh â
lrbdm của Thư
jzehơ
vukung Tùng Đ
faosạo Nhâ
lrbdn thủ toạ Long Thủ Phong, đ
vaqhám đ
vaqhê
zpoị tư
jzeh̉ Long Thủ Phong ơ
vukủ chô
repñ đ
vaqhó lâ
lrbḍp tư
jzeh́c im bă
oqlḥt, có thê
zpoỉ thâ
lrbd́y Thư
jzehơ
vukung Tùng Đ
faosạo Nhâ
lrbdn thư
jzehơ
vukùng ngày râ
lrbd́t uy nghiê
zpoim. Lâ
lrbdm Kinh Vũ cuô
repńi cùng chă
oqlh̉ng dám kháng lê
zpoịnh sư
jzeh phụ vô
repṇi vàng bư
jzehơ
vukúc vào trong đ
vaqhô
repṇng, lúc sau khô
repnng thâ
lrbd́y hă
oqlh́n quay trơ
vukủ ra nư
jzeh̃a.
Màn đ
vaqhê
zpoim lại khô
repni phục lại vẻ yê
zpoin tĩnh, đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi xem náo nhiê
zpoịt cũng dâ
lrbd̀n dâ
lrbd̀n giải tán, chỉ còn lại mô
repñi mình Trư
jzehơ
vukung Tiê
zpoỉu Phàm vâ
lrbd̃n quì ơ
vukủ đ
vaqhó, phủ phục ngay cư
jzeh̉a sơ
vukun đ
vaqhô
repṇng.
Thê
zpoí rô
repǹi lúc này, nơ
vukui sơ
vukun đ
vaqhô
repṇng của Đ
faosại Trúc Phong lại vang lê
zpoin thanh â
lrbdm của đ
vaqhám Tô
repńng Đ
faosại Nhâ
lrbdn, Hà Đ
faosại Trí, Đ
faosô
repñ Tâ
lrbd́t Thư
jzeh đ
vaqhang câ
lrbd̀u xin Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch, như
jzehng bị Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch nô
repn̉i nóng trách mă
oqlh́ng mâ
lrbd́y câ
lrbdu, đ
vaqhám ngư
jzehơ
vukùi đ
vaqhó lại chă
oqlh̉ng dám nói gì nư
jzeh̃a.
Như
jzehng chư
jzeha yê
zpoin đ
vaqhư
jzehơ
vukục mô
repṇt khă
oqlh́c, lại truyê
zpoìn đ
vaqhê
zpoín tiê
zpoíng nói kích đ
vaqhô
repṇng của Đ
faosiê
zpoỉn Linh Nhi: “Cha, cha làm sao thê
zpoí? Tiê
zpoỉu Phàm đ
vaqhã quì ngoài đ
vaqhó nă
oqlhm canh giơ
vukù rô
repǹi, hă
oqlh́n thư
jzeḥc ra đ
vaqhã làm sai chuyê
zpoịn gì? Là đ
vaqhả thư
jzehơ
vukung đ
vaqhại sư
jzeh huynh hay là giê
zpoít huynh â
lrbd́y, hă
oqlh́n đ
vaqhã nhâ
lrbḍn lô
repñi rô
repǹi mà, cha vâ
lrbd̃n khô
repnng cho hă
oqlh́n vào …”
“Uỳnh” mô
repṇt â
lrbdm thanh vang dô
repṇi, mảnh đ
vaqhá bă
oqlh́n tung toé, chă
oqlh́c là Đ
faosiê
zpoìn Bâ
lrbd́t Dịch tư
jzeh́c giâ
lrbḍn vô
repn cùng, đ
vaqhánh mô
repṇt chư
jzehơ
vukủng vào hòn đ
vaqhá cư
jzeh́ng ră
oqlh́n, làm cho đ
vaqhá bị đ
vaqhánh vơ
vukũ tan ra. Như
jzehng Đ
faosiê
zpoìn Linh Nhi hình như
jzeh vâ
lrbd̃n muô
repńn nói tiê
zpoíp, như
jzehng nghe sư
jzeh nư
jzehơ
vukung Tô
repń Như
jzeh khẽ nói mâ
lrbd́y câ
lrbdu gì đ
vaqhó, rô
repǹi kéo nàng đ
vaqhi, sau đ
vaqhó chă
oqlh̉ng còn mô
repṇt thanh â
lrbdm nào cả.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.