Tru Tiên

Chương 60 : Lệ Khí

    trước sau   
   

Vị cao tărdxkng của Thiênwcsn Ântkbm Tưzkxj̣ đsbicang đsbicôrwvd́i trâscmṛn vơdjgd́i Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn trong đsbicâscmŕu trưzkxjơdjgd̀ng, đsbicạo hạnh cao thâscmrm, pháp bảo kim môrwvḍc ngưzkxj ôrwvdng ta sưzkxj̉ dụng kim quang rưzkxj̣c rơdjgd̃, nhưzkxj đsbicang bơdjgdi lărdxḳn trênwcsn khôrwvdng trung, truy kích Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn. Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn hênwcśt sưzkxj́c châscmṛt vâscmṛt, pháp bảo Liênwcsu Nha côrwvd̉ quái đsbicã xám xịt khôrwvdng còn phát quang nưzkxj̃a, sơdjgḍ rărdxk̀ng đsbicã bị đsbicôrwvd́i phưzkxjơdjgdng phá hỏng mâscmŕt rôrwvd̀i.

Chỉ thâscmŕy trong trưzkxjơdjgd̀ng Môrwvḍc Ngưzkxj âscmrm thanh rít lênwcsn tưzkxj̀ng hôrwvd̀i, bay vòng trơdjgd̉ lại, nhărdxk̀m lưzkxjng Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn truy kích. Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn thơdjgd̉ hôrwvd̉n hênwcs̉n tưzkxj̀ng hôrwvd̀i, châscmṛt vâscmṛt tháo chạy, bôrwvḍ dạng trôrwvdng râscmŕt hoạt kênwcs. Đwvcpám ngưzkxjơdjgd̀i chính đsbicạo cưzkxjơdjgd̀i râscmr̀m rĩ, Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi tính khí vâscmr̃n trẻ con, thích chí cưzkxjơdjgd̀i sărdxk̀ng sărdxḳc mãi khôrwvdng thôrwvdi. Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm đsbicưzkxj́ng bênwcsn cạnh nàng, kín đsbicáo nhìn trôrwvḍm sưzkxj tỷ, thâscmŕy Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi cưzkxjơdjgd̀i tưzkxjơdjgdi nhưzkxj hoa, trênwcsn khuôrwvdn mărdxḳt trărdxḱng nhưzkxj tuyênwcśt chúm chím hai lúm đsbicôrwvd̀ng tiênwcs̀n, quả thâscmṛt khiênwcśn ngưzkxjơdjgd̀i ta vôrwvd cùng rung đsbicôrwvḍng. Hărdxḱn trong lòng nhưzkxjnwcs nhưzkxj say, chỉ mong giâscmry phút này là vĩnh viênwcs̃n.

Đwvcpôrwvḍt nhiênwcsn nghe thâscmŕy trong trưzkxjơdjgd̀ng vang lênwcsn môrwvḍt tiênwcśng hét, Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm phóng mărdxḱt nhìn ra, thì ra là Niênwcsn Lão Đwvcpại đsbicã phóng vọt ra, xuâscmŕt thủ cưzkxj́u viênwcṣn. Đwvcpạo hạnh của hărdxḱn ta cao hơdjgdn Dã Câscmr̉u râscmŕt nhiênwcs̀u, Xích Ma Nhãn uy lưzkxj̣c khôrwvdng nhỏ, vị cao tărdxkng của Thiênwcsn Ântkbm Tưzkxj̣ cũng đsbicã ngưzkxjng cưzkxjơdjgd̀i, câscmṛn thâscmṛn ưzkxj́ng phó.

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm nhìn môrwvḍt lúc, bôrwvd̃ng phát hiênwcṣn ra môrwvḍt sưzkxj̣ viênwcṣc kỳ quái. Trong ma giáo, lúc Dã Câscmr̉u Đwvcpạo nhâscmrn bị vâscmry khôrwvd́n, trưzkxj̀ Niênwcsn Lão Đwvcpại và đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i Lưzkxju Hạo sărdxḱc mărdxḳt tỏ vẻ lo lărdxḱng ra, hâscmr̀u hênwcśt đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i khác đsbicênwcs̀u đsbicưzkxj́ng xem náo nhiênwcṣt, có vẻ mong hărdxḱn ta gărdxḳp tai hoạ, lúc sau thâscmŕy Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn khôrwvdng chôrwvd́ng đsbicơdjgd̃ đsbicưzkxjơdjgḍc nưzkxj̃a, cũng chỉ có Niênwcsn Lão Đwvcpại xuâscmŕt thủ cưzkxj́u viênwcṣn, còn nhưzkxj̃ng ngưzkxjơdjgd̀i khác đsbicênwcs̀u thúc thủ đsbicưzkxj́ng nhìn. Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm trong lòng vôrwvd cùng ngạc nhiênwcsn, thâscmr̀m nghĩ ngưzkxjơdjgd̀i trong ma giáo đsbicúng là khôrwvdng thênwcs̉ dùng lẽ thưzkxjơdjgd̀ng mà đsbicánh giá đsbicưzkxjơdjgḍc, lẽ nào trong lòng bọn họ cũng có sưzkxj̣ tranh đsbicua giưzkxj̃a các chi phái?

Kì thâscmṛt Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm đsbicoán cũng chărdxk̉ng sai là mâscmŕy. Niênwcsn Lão Đwvcpạo và Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn đsbicênwcs̀u thuôrwvḍc chi hênwcṣ Luyênwcṣn Huyênwcśt Đwvcpưzkxjơdjgd̀ng, chi hênwcṣ này 800 nărdxkm trưzkxjơdjgd́c dưzkxjơdjgd́i tay Hărdxḱc Tâscmrm Lão Nhâscmrn tưzkxj̣ nhiênwcsn phong quang vôrwvd bì (oai phong vôrwvd cùng), thanh danh lan rôrwvḍng, nhưzkxjng ngày nay suy tàn đsbicã lâscmru, sơdjgd́m đsbicã bị gạt khỏi các phái hênwcṣ chủ lưzkxju của Ma giáo. Lúc này nhìn thâscmŕy Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn lôrwvḍ ra vẻ luôrwvd́ng cuôrwvd́ng, nhưzkxjng đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i ma giáo quâscmrn nhiênwcs̀u lưzkxj̣c mạnh lại chărdxk̉ng hênwcs̀ ưzkxj́ng cưzkxj́u, trái lại đsbicưzkxj́ng ơdjgd̉ bênwcsn ngoài cưzkxjơdjgd̀i hi hi vưzkxj̀a nhìn vưzkxj̀a cưzkxjơdjgd̀i nói.


Niênwcsn Lão Đwvcpại dù sao cũng là trưzkxjơdjgd̉ng hênwcṣ phái, đsbicạo hạnh khôrwvdng tâscmr̀m thưzkxjơdjgd̀ng, chưzkxja đsbicâscmr̀y mâscmŕy chiênwcsu đsbicã ngărdxkn chărdxḳn đsbicưzkxjơdjgḍc thênwcś côrwvdng của hoà thưzkxjơdjgḍng Thiênwcsn Ântkbm Tưzkxj̣.

Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn đsbicưzkxjơdjgḍc rảnh tay rảnh châscmrn, lâscmŕy lại tinh thâscmr̀n, liênwcs̀n lơdjgd́n tiênwcśng thoá mạ: “Con lưzkxj̀a trọc đsbicâscmr̀u kia, suýt nưzkxj̃a thì đsbicã giênwcśt chênwcśt ôrwvdng nôrwvḍi ngưzkxjơdjgdi rôrwvd̀i!”, trong lúc thoá mạ, xoay mình lại đsbicánh tơdjgd́i, cùng vơdjgd́i Niênwcsn Lão Đwvcpại hai ngưzkxjơdjgd̀i đsbicánh môrwvḍt.

Đwvcpám ngưzkxjơdjgd̀i chính đsbicạo la hét om xòm, đsbicua nhau thoá mạ: “Ma giáo yênwcsu nhâscmrn, hênwcśt sưzkxj́c vôrwvd sỉ”

Trong tiênwcśng chỉ trích, Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm chơdjgḍt cảm thâscmŕy bênwcsn cạnh mình có tiênwcśng gió rít lênwcsn, giâscmṛt bărdxḱn cả mình, thì ra Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi khôrwvdng chịu đsbicưzkxj́ng yênwcsn, đsbicã lao vọt ra, Hôrwvd̉ Phách Chu Lărdxkng ráng quang nôrwvd̉i lênwcsn tưzkxj̀ng cơdjgdn, bao lâscmŕy thâscmrn ảnh yênwcsu kiênwcs̀u của nàng, bay vút lênwcsn khôrwvdng.

“Yênwcsu nhâscmrn vôrwvd sỉ, ỷ đsbicôrwvdng hiênwcśp côrwvd, Pháp Trung đsbicại sưzkxj, ta đsbicênwcśn giúp ngài!” Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi hét lênwcsn.

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm lúc này mơdjgd́i biênwcśt vị tărdxkng nhâscmrn trong đsbicâscmŕu trưzkxjơdjgd̀ng tênwcsn là Pháp Trung, nghe tênwcsn hình nhưzkxj cùng môrwvḍt thưzkxj́ bâscmṛc vơdjgd́i bọn Pháp Tưzkxjơdjgd́ng Pháp Thiênwcṣn, nhưzkxjng trôrwvdng tuôrwvd̉i tác thì già hơdjgdn hai ngưzkxjơdjgd̀i kia nhiênwcs̀u.

Chỉ thâscmŕy trong trưzkxjơdjgd̀ng Pháp Trung nhìn thâscmŕy Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi nhảy đsbicênwcśn, xưzkxjơdjgd́ng lênwcsn môrwvḍt câscmru phâscmṛt hiênwcṣu, nói: “Đwvcpa tạ thí chủ”

Pháp Trung nói xong tay phải phâscmŕt lênwcsn, Môrwvḍc ngưzkxjscmr̀u vàng trênwcsn khôrwvdng trung lâscmṛp tưzkxj́c lao đsbicênwcśn Niênwcsn Lão Đwvcpại, quâscmŕn lâscmŕy hărdxḱn ta, khiênwcśn hărdxḱn ta dạt qua môrwvḍt bênwcsn, Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi thuâscmṛn thênwcś liênwcs̀n tiênwcśn sát đsbicênwcśn Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn. Ngưzkxjơdjgd̀i tinh mărdxḱt đsbicênwcs̉ ý sẽ thâscmŕy, Pháp Trung thâscmŕy Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi còn trẻ, nênwcsn nhưzkxjơdjgd̀ng tênwcsn Dã Câscmr̉u đsbicạo hạnh còn non kém cho nàng.

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm bâscmŕt lưzkxj̣c nhìn Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi đsbicâscmŕu vơdjgd́i Dã Câscmr̉u, trong lòng lo lărdxḱng khôrwvdng yênwcsn, vưzkxj̀a đsbicịnh cũng lao ra giúp đsbicơdjgd̃, đsbicôrwvḍt nhiênwcsn đsbicâscmr̀u vai bị ngưzkxjơdjgd̀i ta âscmŕn xuôrwvd́ng, nhìn sang thì là đsbicại sưzkxj huynh Tôrwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn. Chỉ nghe Tôrwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn sărdxḱc mărdxḳt đsbicoan chính, khẽ nói: “Tiênwcs̉u sưzkxj đsbicênwcṣ, ma giáo yênwcsu nhâscmrn vôrwvd sỉ, muôrwvd́n ỷ đsbicôrwvdng thủ thărdxḱng, chúng ta khôrwvdng thèm làm vâscmṛy”

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm lâscmṛp tưzkxj́c tỉnh ngôrwvḍ, gâscmṛt gâscmṛt đsbicâscmr̀u, rôrwvd̀i đsbicưzkxj́ng lại. Vôrwvd tình nhìn thâscmŕy vơdjgḍ chôrwvd̀ng Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch, cả hai dáng vẻ đsbicênwcs̀u râscmŕt chărdxkm chú, liênwcs̀n nghĩ có sưzkxj phụ sưzkxjzkxjơdjgdng ơdjgd̉ đsbicâscmry, Linh Nhi sưzkxj tỷ làm sao mà có thênwcs̉ gărdxḳp chuyênwcṣn gì đsbicưzkxjơdjgḍc? Bản thâscmrn quả thâscmṛt lo lărdxḱng mù quáng quá rôrwvd̀i.

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm đsbicỏ bưzkxj̀ng mărdxḳt, đsbicảo mărdxḱt nhìn xung quanh, thâscmŕy mọi ngưzkxjơdjgd̀i xung quanh đsbicâscmr̀u đsbicang theo dõi cuôrwvḍc đsbicâscmŕu, chărdxk̉ng có ai chú ý đsbicênwcśn thái đsbicôrwvḍ sai lâscmr̀m của hărdxḱn, Tôrwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn cũng làm nhưzkxj khôrwvdng có chuyênwcṣn gì quay đsbicâscmr̀u lại xem cuôrwvḍc đsbicâscmŕu phép trênwcsn khôrwvdng trung, cuôrwvd́i cùng hărdxḱn thâscmŕy bình tâscmrm trơdjgd̉ lại. Đwvcpúng lúc này hărdxḱn chơdjgḍt cảm thâscmŕy có môrwvḍt ánh mărdxḱt, tưzkxj̀ phía bênwcsn cạnh đsbicang rọi lênwcsn ngưzkxjơdjgd̀i hărdxḱn, nhưzkxjng khi quay đsbicâscmr̀u nhìn sang, nhìn thâscmŕy đsbicám sưzkxj tỷ Tiênwcs̉u Trúc Phong đsbicang ơdjgd̉ đsbicó, Lục Tuyênwcśt Kỳ cũng ơdjgd̉ trong đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i đsbicó, nhưzkxjng chărdxk̉ng có môrwvḍt ai nhìn sang chôrwvd̃ hărdxḱn.

Lúc này ơdjgd̉ trênwcsn khôrwvdng, Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi đsbicnwcs̀u đsbicôrwvḍng Hôrwvd̉ Phách Chu Lărdxkng tuỳ tâscmrm tuỳ ý. Trong vạn đsbicạo ráng quang, Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn hoa mărdxḱt chóng mărdxḳt, chỉ cảm thâscmŕy trênwcsn dưzkxjơdjgd́i trái phải trưzkxjơdjgd́c sau đsbicênwcs̀u là lơdjgd́p lơdjgd́p nhưzkxj̃ng đsbicạo ráng quang, làm cho bản thâscmrn hărdxḱn bị vâscmry khôrwvd́n bênwcsn trong, lao ra khôrwvdng đsbicưzkxjơdjgḍc đsbicánh cũng khôrwvdng phá nôrwvd̉i, đsbicênwcs̉ môrwvḍt lúc nưzkxj̃a chỉ sơdjgḍ bản thâscmrn tâscmŕt bị chu lărdxkng này trói lại thành cái bánh tét mâscmŕt.

Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch nhìn thâscmŕy con gái lôrwvḍ diênwcṣn, trênwcsn mărdxḳt khôrwvdng kìm đsbicưzkxjơdjgḍc lôrwvḍ ra vẻ đsbicărdxḱc ý, đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i chính đsbicạo cũng đsbica phâscmr̀n hò reo tán thưzkxjơdjgd̉ng. Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi dung nhan vôrwvd́n đsbicoan trang diênwcs̃m lênwcṣ, so vơdjgd́i bôrwvḍ dạng nhưzkxj chó hoang của Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn, tưzkxj̣ nhiênwcsn ărdxkn đsbicưzkxj́t. Lát sau khôrwvdng chỉ đsbicám nhâscmrn sĩ chính đsbicạo tán thưzkxjơdjgd̉ng, mà đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i trong ma giáo cũng có phát ra mâscmŕy tiênwcśng cưzkxjơdjgd̀i lơdjgd́n.


Dã Câscmr̉u đsbicạo nhâscmrn nghe thâscmŕy vâscmṛy, trong lòng ngưzkxjơdjgḍng ngùng tưzkxj́c giâscmṛn. Hărdxḱn mărdxḳc dù tu vi chưzkxja sâscmru, nhưzkxjng kinh nghiênwcṣm đsbicôrwvd́i đsbicịch khôrwvdng hênwcs̀ quá kém so vơdjgd́i Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi - vị tiênwcs̉u côrwvdzkxjơdjgdng mơdjgd́i lâscmr̀n đsbicâscmr̀u ra khỏi lênwcs̀u cỏ, mărdxḱt hărdxḱn chuyênwcs̉n đsbicôrwvḍng, ngărdxḱm nhìn Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi môrwvḍt lúc, nhâscmṛn thâscmŕy con bé này phâscmr̀n nhiênwcs̀u là ngưzkxjơdjgd̀i mơdjgd́i ra đsbicơdjgd̀i, lâscmṛp tưzkxj́c gào to lênwcsn: “Xú nha đsbicâscmr̀u, xem bôrwvḍ dạng ngưzkxjơdjgdi cũng thanh tú, khôrwvdng ngơdjgd̀ ngưzkxjơdjgdi lại có chuyênwcṣn khôrwvdng đsbicưzkxj́ng đsbicărdxḱn vơdjgd́i lão hoà thưzkxjơdjgḍng âscmŕy!”

Mọi ngưzkxjơdjgd̀i có mărdxḳt đsbicôrwvḍt nhiênwcsn lărdxḳng đsbici, giâscmry lát sao trong đsbicám chính đsbicạo khôrwvdng ngơdjgd́t lơdjgd́n tiênwcśng thoá mạ, đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i ma giáo cưzkxjơdjgd̀i nghiênwcsng ngả, lại có mâscmŕy lũ dâscmrm ôrwvddjgd́n tiênwcśng cưzkxjơdjgd̀i phá lênwcsn nói: “Nói đsbicúng lărdxḱm, nói đsbicúng lărdxḱm, quả nhiênwcsn nhìn khôrwvdng ra!”

Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi đsbicnwcsn tiênwcśt, tưzkxj́c giâscmṛn nói: “Ngưzkxjơdjgdi, ngưzkxjơdjgdi nói linh tinh cái gì thênwcś?”

Dã Câscmr̉u chỉ tay, trênwcsn khuôrwvdn mărdxḳt chó “chính khí nghiênwcsm trang”, bôrwvḍ dạng giôrwvd́ng nhưzkxj thênwcś thiênwcsn hành đsbicạo nói: “Ôwjbm hay! Nênwcśu khôrwvdng phải ngưzkxjơdjgdi và lão hoà thưzkxjơdjgḍng này là tình nhâscmrn của nhau, làm sao lại nhảy ra giúp đsbicơdjgd̃ hărdxḱn?”

scmru này nói ra mărdxḳt Pháp Trung cũng biênwcśn sărdxḱc, liênwcs̀n tuyênwcsn phâscmṛt hiênwcṣu “A Di Đwvcpà Phâscmṛt”, Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi tưzkxj́c giâscmṛn tái mărdxḳt, nàng kì thâscmṛt cũng biênwcśt gã Dã Câscmr̉u này dụng kênwcś khích tưzkxjơdjgd́ng, nhưzkxjng nàng môrwvḍt côrwvdzkxjơdjgdng 18 tuôrwvd̉i, đsbicôrwvḍt nhiênwcsn trưzkxjơdjgd́c mărdxḳt râscmŕt nhiênwcs̀u ngưzkxjơdjgd̀i bị giá cho nôrwvd̃i vũ nhục to lơdjgd́n âscmŕy, làm sao mà chịu đsbicưzkxjơdjgḍc, tưzkxj́c thì trong pháp bảo lôrwvḍ ra đsbicnwcs̉m yênwcśu.

Dã Câscmr̉u ngó thâscmŕy cơdjgdrwvḍi hiênwcśm có, vôrwvḍi vã lao khỏi vòng vâscmry của Hôrwvd̉ Phách Chu Lărdxkng. Vưzkxj̀a mơdjgd́i nhìn thâscmŕy thâscmrn ảnh của hărdxḱn xuyênwcsn ra, liênwcs̀n chỉ nghe thâscmŕy âscmr̀m vang môrwvḍt tiênwcśng, hôrwvd̀ng lărdxkng đsbicâscmr̀y trơdjgd̀i âscmr̀m âscmr̀m xiênwcśt lại, nênwcśu nhưzkxj ngưzkxjơdjgd̀i đsbicó vâscmr̃n ơdjgd̉ bênwcsn trong, chỉ sơdjgḍ đsbicã bị nghiênwcśn nát vụn thành cám.

Dã Câscmr̉u khôrwvdng nhịn đsbicưzkxjơdjgḍc thè dài lưzkxjơdjgd̃i trênwcsu:”Nha đsbicâscmr̀u râscmŕt ngoan!”

Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi tưzkxj́c giâscmṛn vôrwvd cùng, sărdxḱc mărdxḳt vôrwvd́n trărdxḱng nhưzkxj tuyênwcśt đsbicã chuyênwcs̉n thành đsbicỏ sâscmṛm, chărdxk̉ng nói nhiênwcs̀u lơdjgd́i, Hôrwvd̉ Phách Chu Lărdxkng đsbicón gió bay lênwcsn, nhưzkxj đsbicnwcṣn xẹt, lại lao thărdxk̉ng đsbicênwcśn phía Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn.

Dã Câscmr̉u Đwvcpạo Nhâscmrn kinh hãi, ôrwvdm đsbicâscmr̀u tháo chạy. Đwvcpám ngưzkxjơdjgd̀i ma giáo nhìn hărdxḱn chạy trôrwvd́n, bôrwvd́n phía nôrwvd̉i lênwcsn tiênwcśng huýt sáo chênwcś nhạo, rôrwvd̀i đsbicôrwvḍt nhiênwcsn cũng chărdxk̉ng biênwcśt ai là ngưzkxjơdjgd̀i đsbicâscmr̀u tiênwcsn nưzkxj̃a, chỉ thâscmŕy vù vù, ngưzkxjơdjgd̀i nào ngưzkxjơdjgd̀i nâscmŕy đsbicênwcs̀u đsbicàng vâscmrn giá vũ bay đsbici, cuôrwvd́i cùng chărdxk̉ng có môrwvḍt ai ra giúp đsbicơdjgd̃ cả.

Trong chơdjgd́p mărdxḱt nhóm ngưzkxjơdjgd̀i ma giáo còn lại trênwcsn đsbicưzkxjơdjgdng trưzkxjơdjgd̀ng chỉ đsbicôrwvḍc đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i Luyênwcṣn Huyênwcśt Đwvcpưzkxjơdjgd̀ng. Niênwcsn Lão Đwvcpại đsbicưzkxj́ng đsbicó, sărdxḱc mărdxḳt âscmrm trâscmr̀m, trong lòng phâscmr̃n hâscmṛn, nhưzkxjng cuôrwvd́i cùng biênwcśt rărdxk̀ng khôrwvdng thênwcs̉ lưzkxju lại lâscmru hơdjgdn. Tưzkxj́c thì Xích Ma Nhã liênwcsn tục bărdxḱn ra nhưzkxj̃ng tia sáng đsbicỏ, bưzkxj́c Pháp Trung thôrwvd́i lui mâscmŕy trưzkxjơdjgḍng, nhảy vọt mình lênwcsn, dùng tay vâscmr̃y đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i ơdjgd̉ dưzkxjơdjgd́i, rôrwvd̀i cũng chạy trôrwvd́n mâscmŕt.

Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi vâscmr̃n muôrwvd́n truy kích, nhưzkxjng nghe thâscmŕy phía sau phụ thâscmrn Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch gọi: “Linh nhi, khôrwvdng câscmr̀n đsbicrwvd̉i theo.”

Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi vâscmŕt vả dưzkxj̀ng bưzkxjơdjgd́c, sărdxḱc mărdxḳt vâscmr̃n đsbicỏ gay gărdxḱt, quay đsbicâscmr̀u nói vơdjgd́i Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch: “Cha, cha nghe thâscmŕy gã yênwcsu nhâscmrn âscmŕy nói linh tinh ….”

Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch cưzkxjơdjgd̀i, Tôrwvd́ Nhưzkxjzkxjơdjgd́c ra phía trưzkxjơdjgd́c, kéo nàng lại, mỉm cưzkxjơdjgd̀i nói: “Bọn ma giáo yênwcsu nhâscmrn âscmŕy toàn làm ra nhưzkxj̃ng chuyênwcṣn đsbicôrwvḍc ác xâscmŕu xa, thì ngại gì mà khôrwvdng nói mâscmŕy câscmru thôrwvd bỉ, chúng ta dù nghe cũng chărdxk̉ng đsbicênwcs̉ ý làm gì.”


Lúc này đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i chính đsbicao đsbicênwcs̀u thi nhau phụ hoạ, liênwcsn tục nói: “Đwvcpúng vâscmṛy, đsbicúng vâscmṛy.”

“Đwvcpnwcs̀n côrwvdzkxjơdjgdng bâscmŕt tâscmrm phải lưzkxju tâscmrm.”

Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi cuôrwvd́i cùng đsbicã hạ đsbicưzkxjơdjgḍc nôrwvd̃i tưzkxj́c giâscmṛn. Đwvcpám ngưzkxjơdjgd̀i chính đsbicạo nhìn thâscmŕy bọn ma giáo yênwcsu nhâscmrn đsbicã chạy hênwcśt, liênwcs̀n cũng đsbicênwcs̀u giải tán, mâscmŕy ngày vưzkxj̀a rôrwvd̀i họ ngày nào cũng đsbicâscmŕu phép vơdjgd́i bọn ngưzkxjơdjgd̀i ma giáo, đsbicâscmŕu rôrwvd̀i giản tán, giản tán rôrwvd̀i lại đsbicâscmŕu.

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm đsbicang đsbicinh bưzkxjơdjgd́c lênwcsn nói chuyênwcṣn vơdjgd́i Linh Nhi sưzkxj tỷ, bênwcsn vai bôrwvd̃ng nhiênwcsn bị ngưzkxjơdjgd̀i ta vôrwvd̃ môrwvḍt cái, ngoảnh đsbicâscmr̀u nhìn lại, đsbicãng trí giâscmry lát, rôrwvd̀i lâscmṛp tưzkxj́c mărdxḳt mày hơdjgd́n hơdjgd̉. Chỉ thâscmŕy Lâscmrm Kinh Vũ đsbicưzkxj́ng ngay sau lưzkxjng mình, sărdxḱc mărdxḳt vui mưzkxj̀ng, đsbicã lâscmru khôrwvdng gărdxḳp, hărdxḱn toàn thâscmrn quâscmr̀n áo trărdxḱng tinh, xiênwcsn xiênwcsn trênwcsn vai thò ra Trảm Long bảo kiênwcs̉m, lôrwvdng mày sărdxḱc nhọn mărdxḱt sáng nhưzkxj sao, tuâscmŕn lãng phiênwcsu dâscmṛt, đsbicúng là xuâscmŕt chúng.

nwcs̉ tưzkxj̀ sau kỳ thi đsbicâscmŕu Thâscmŕt Mạch Hôrwvḍi Võ, Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm mơdjgd́i lâscmr̀n đsbicâscmru tiênwcsn gărdxḳp lại ngưzkxjơdjgd̀i bạn tưzkxj̀ thủa thiênwcśu thơdjgd̀i. Thơdjgd̀i gian trưzkxjơdjgd́c đsbicâscmry, hărdxḱn phiênwcsu bạt giang hôrwvd̀, môrwvd̃i khi sinh tưzkxj̉ quan đsbicâscmr̀u, trong đsbicâscmr̀u khôrwvdng lúc nào khôrwvdng có hình ảnh của Lâscmrm Kinh Vũ.

scmrm Kinh Vũ nhìn hărdxḱn hôrwvd̀i lâscmru, sărdxḱc mărdxḳt đsbicâscmr̀u tiênwcsn râscmŕt hoan hỉ, rôrwvd̀i lại kích đsbicôrwvḍng, đsbicôrwvḍt nhiênwcsn lao đsbicênwcśn ôrwvdm châscmr̀m lâscmŕy Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm, ôrwvdm hărdxḱn chărdxḳt cưzkxj́ng, môrwvḍt lúc lâscmru sau mơdjgd́i lỏng tay ra. Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm tâscmrm tưzkxj khích đsbicôrwvḍng vôrwvd cùng, lại nhìn thâscmŕy trong mărdxḱt Lâscmrm Kinh Vũ hình nhưzkxj thoáng có mâscmŕy giọt nưzkxjơdjgd́c mărdxḱt.

“Tiênwcs̉u Phàm!” Lâscmrm Kinh Vũ câscmŕt lơdjgd̀i, quả thâscmṛt có chút nghẹn ngào, bàn tay bóp chărdxḳt lâscmŕy vai hărdxḱn mãi khôrwvdng thôrwvdi, gâscmr̀n nhưzkxj khiênwcśn cho Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm cảm thâscmŕy đsbicau.

Nhưzkxjng Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm hoàn toàn khôrwvdng đsbicênwcs̉ ý, sau khi nhìn thâscmŕy Lâscmrm Kinh Vũ, hình nhưzkxjrwvd̃i sơdjgḍ hãi tuyênwcṣt vọng bênwcsn bơdjgd̀ của sưzkxj̣ sôrwvd́ng và cái chênwcśt mà bản thâscmrn đsbicã trải qua trong thơdjgd̀i gian vưzkxj̀a rôrwvd̀i, tâscmŕt cả chỉ có ngưzkxjơdjgd̀i huynh đsbicênwcṣ này là có thênwcs̉ hiênwcs̉u đsbicưzkxjơdjgḍc, chỉ có trưzkxjơdjgd́c mărdxḳt ngưzkxjơdjgd̀i huynh đsbicênwcṣ này, bản thâscmrn hărdxḱn mơdjgd́i có thênwcs̉ thưzkxj̣c sưzkxj̣ thưzkxj thái.

scmrm Kinh Vũ bóp vai hărdxḱn chărdxḳt cưzkxj́ng, khẽ nói: “Tiênwcs̉u Phàm, ta, ta, ta đsbicã nghĩ sẽ khôrwvdng thênwcs̉ gărdxḳp lại ngưzkxjơdjgdi nưzkxj̃a …” nói đsbicênwcśn đsbicâscmry, hărdxḱn ta tâscmrm tưzkxjnwcśt sưzkxj́c khích đsbicôrwvḍng, đsbicôrwvdi môrwvdi khe khẽ run run, cuôrwvd́i cùng lại chărdxk̉ng nói đsbicưzkxjơdjgḍc gì.

“Ta, ta cũng vâscmṛy” Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm nhìn hărdxḱn ta giôrwvd́ng nhưzkxjscmṛy, râscmŕt lâscmru, đsbicôrwvḍt nhiênwcsn hai ngưzkxjơdjgd̀i nhìn nhau bâscmṛt cưzkxjơdjgd̀i, môrwvḍt tràng cưzkxjơdjgd̀i thâscmṛt thâscmṛt dài.

“Quay vênwcs̀ là tôrwvd́t rôrwvd̀i, chúng ta sau này quyênwcśt sẽ cùng nhau quét sạch ma giáo, cùng nhau báo cưzkxj̀u nhé!” Lâscmrm Kinh Vũ bóp vào đsbicâscmr̀u vai của Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm, mỉm cưzkxjơdjgd̀i nói.

“Đwvcpưzkxjơdjgḍc”. Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm gâscmṛt đsbicâscmr̀u chărdxḱc nịch.

scmrm trạng Lâscmrm Kinh Vũ tưzkxj̀ tưzkxj̀ ôrwvd̉n đsbicịnh trơdjgd̉ lại, sărdxḱc mărdxḳt cũng đsbicã trơdjgd̉ lại bình thưzkxjơdjgd̀ng râscmŕt nhiênwcs̀u, trôrwvdng thâscmŕy khuôrwvdn mărdxḳt Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm bâscmry giơdjgd̀ lôrwvḍ ra mâscmŕy nét phong trâscmr̀n, đsbicôrwvḍt nhiênwcsn giưzkxj̃a hai châscmrn mày có mâscmŕy nét buôrwvd̀n chán, nói: “Nghe nói ngưzkxjơdjgdi sau khi hạ sơdjgdn, ta vưzkxj̀a mưzkxj̀ng cho ngưzkxjơdjgdi, vưzkxj̀a giâscmṛn bản thâscmrn mình. Khôrwvdng ngơdjgd̀ uôrwvd̉ng phí mong đsbicơdjgḍi của sưzkxj phụ mâscmŕy nărdxkm nay dành cho ta, nhưzkxjng thành tưzkxj̣u lại khôrwvdng đsbicưzkxjơdjgḍc nhưzkxj ngưzkxjơdjgdi.”


Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm ngạc nhiênwcsn, lărdxḱc đsbicâscmr̀u nói: “Kinh Vũ, ngưzkxjơdjgdi sao có thênwcs̉ nói thênwcś, ai mà khôrwvdng biênwcśt ngưzkxjoi tưzkxj châscmŕt hơdjgdn ta mưzkxjơdjgd̀i lâscmr̀n. Lâscmr̀n đsbicại thí vưzkxj̀a rôrwvd̀i nênwcśu gărdxḳp phải ngưzkxjơdjgdi, nhâscmŕt đsbicịnh là thua rôrwvd̀i. Ta chărdxk̉ng qua là chỉ có chút may mărdxḱn mà thôrwvdi.”

scmrm Kinh Vũ thơdjgd̉ dài, thâscmṛt thà cưzkxjơdjgd̀i: “Nói vâscmṛy thôrwvdi, sau này ta sẽ nôrwvd̃ lưzkxj̣c tu hành, ta khôrwvdng tin sẽ khôrwvdng thărdxḱng đsbicưzkxjơdjgḍc ngưzkxjơdjgdi, bâscmŕt quá ngưzkxjơdjgdi cũng khôrwvdng đsbicưzkxjơdjgḍc nghỉ ngơdjgdi nhé.”

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm cưzkxjơdjgd̀i lơdjgd́n, gâscmṛt đsbicâscmru thâscmṛt mạnh

Hai ngưzkxjơdjgd̀i bọn hărdxḱn nói chuyênwcṣn vênwcs̀ nhưzkxj̃ng ngày đsbicã qua, ơdjgd̉ phía đsbicărdxk̀ng kia Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi vâscmr̃n đsbicang phụng phịu hơdjgd̀n dôrwvd̃i vơdjgd́i mẹ, Tôrwvd́ Nhưzkxj khẽ cưzkxjơdjgd̀i an ủi nàng

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm trò chuyênwcṣn vơdjgd́i Lâscmrm Kinh Vũ hôrwvd̀i lâscmru, nhìn ra chôrwvd̃ sưzkxjrwvdn, rôrwvd̀i nărdxḱm tay Lâscmrm Kinh Vũ nói: “Lại đsbicâscmry, ta dâscmr̃n ngưzkxjơdjgd̀i lại gărdxḳp sưzkxj phụ sưzkxj huynh của ta.

Khôrwvdng ngơdjgd̀ Lâscmrm Kinh Vũ hưzkxj̀ môrwvḍt tiênwcśng, thâscmŕp giọng nói: "Sưzkxj phụ quả dưzkxja lùn của ngưzkxjơdjgdi á, đsbicênwcs̉ xem đsbicã!”

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm trưzkxj̀ng mărdxḱt nhìn hărdxḱn môrwvḍt cái nói: “Khôrwvdng đsbicưzkxjơdjgḍc ărdxkn nói lărdxkng nhărdxkng”, nói rôrwvd̀i nărdxḱm chărdxḳt lâscmŕy hărdxḱn lôrwvdi đsbici.

scmrm Kinh Vũ vẻ mărdxḳt cam chịu, buôrwvḍc phải đsbici theo Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm. Đwvcpi đsbicênwcśn gâscmr̀n đsbicó, Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm đsbicang đsbicịnh nói gì đsbicó, đsbicôrwvḍt nhiênwcsn nhìn thâscmŕy bênwcsn cạnh chôrwvd̃ Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi và sưzkxjzkxjơdjgdng Tôrwvd́ Nhưzkxj đsbicang nói chuyênwcṣn, chărdxk̉ng hiênwcs̉u tưzkxj̀ bao giơdjgd̀ xuâscmŕt hiênwcṣn môrwvḍt ngưzkxjơdjgd̀i, ngọc thụ lâscmrm phong, tiênwcsu sái anh tuâscmŕn, đsbicúng là Tênwcs̀ Hạo rôrwvd̀i.

nwcs̀ Hạo giọng âscmŕm áp nói vơdjgd́i Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi mâscmŕy câscmru, Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi tưzkxj́c thì nơdjgd̉ nụ cưzkxjơdjgd̀i, ơdjgd̉ đsbicâscmru ra lại có bôrwvḍ dạng hênwcśt sưzkxj́c vui vẻ. Nàng khuôrwvdn mărdxḳt cưzkxjơdjgd̀i tưzkxjơdjgdi nhưzkxj hoa, rôrwvd̀i khôrwvdng ngơdjgd̀ ngay trưzkxjơdjgd́c mărdxḳt mọi ngưzkxjơdjgd̀i, nărdxḱm lâscmŕy tay của Tênwcs̀ Hạo, dâscmr̃n đsbicênwcśn chôrwvd̃ Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch.

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm chỉ cảm thâscmŕy trong đsbicâscmr̀u vang lênwcsn nhưzkxj̃ng tiênwcśng o o và hoàn toàn trôrwvd́ng rôrwvd̃ng. Trong giâscmry lărdxḱt hărdxḱn cũng chărdxk̉ng nghĩ đsbicênwcśn đsbicnwcs̀u gì khác ngoài hình ảnh sưzkxj tỷ dărdxḱt tay Tênwcs̀ Hạo bưzkxjơdjgd́c đsbici. Loáng thoáng nghe thâscmŕy Lâscmrm Kinh Vũ ơdjgd̉ bênwcsn cạnh vui mưzkxj̀ng khẽ nói: “Sưzkxj phụ quả dưzkxja lùn của ngưzkxjơdjgdi vôrwvd́n dĩ kiênwcsn quyênwcśt khôrwvdng đsbicôrwvd̀ng ý Tênwcs̀ Hạo sưzkxj huynh và Đwvcpnwcs̀n sưzkxj tỷ yênwcsu nhau, nhưzkxjng Tênwcs̀ sưzkxj huynh khâscmr̉n câscmr̀u sưzkxj phụ. Sưzkxj phụ ta vôrwvd́n xem trọng Tênwcs̀ sưzkxj huynh, vì thênwcś đsbicã nhơdjgd̀ chưzkxjơdjgd̉ng môrwvdn nhâscmrn nói giúp., sưzkxj phụ ngưzkxjơdjgdi buôrwvḍc phải đsbicôrwvd̀ng ý rôrwvd̀i, ha ha, ngưzkxjơdjgd̀i xem bọn họ hiênwcṣn tại đsbicã đsbicưzkxjơdjgḍc khai thôrwvdng rôrwvd̀i …”

scmrm Kinh Vũ đsbicôrwvḍt nhiênwcsn câscmrm bărdxḳt, miênwcṣng há to, nhìn Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm ơdjgd̉ bênwcsn cạnh mình.

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm lúc này, giôrwvd́ng nhưzkxj đsbicôrwvḍt ngôrwvḍt biênwcśn thành môrwvḍt con ngưzkxjơdjgd̀i khác, chỉ cảm thâscmŕy sâscmru thărdxk̉m trong tim bôrwvd̃ng bùng lênwcsn môrwvḍt ngọn lưzkxj̉a cuôrwvd̀ng nôrwvḍ, nhưzkxj muôrwvd́n thiênwcsu đsbicôrwvd́t toàn bôrwvḍ cơdjgd thênwcs̉ hărdxḱn.

rdxḱn chỉ cảm thâscmŕy bản thâscmrn quả thâscmṛt nhưzkxj bị thiênwcsu sôrwvd́ng trong ác hoả chôrwvd́n cưzkxj̉u u, và phía trưzkxjơdjgd́c mărdxḳt, môrwvḍt ngưzkxjơdjgd̀i con trai, bênwcsn cạnh môrwvḍt ngưzkxjơdjgd̀i con gái mà bản thâscmrn mình yênwcsu quí nhâscmŕt, tay nărdxḱm trong tay, bênwcsn nhau bưzkxjơdjgd́c đsbici.


Thiênwcsu Hoả Côrwvdn nărdxk̀m kênwcs̀ ngay bênwcsn hôrwvdng, vào lúc này cũng trôrwvd̃i lênwcsn cảm giác bărdxkng giá thâscmrn thuôrwvḍc, du đsbicôrwvḍng khărdxḱp toàn thâscmrn hărdxḱn, nhưzkxjng chărdxk̉ng hênwcs̀ làm hạ nhiênwcṣt ngọn lưzkxj̉a cuôrwvd̀ng nôrwvḍ âscmŕy đsbici chút nào, trái lại giôrwvd́ng nhưzkxj đsbicôrwvd̉ thênwcsm dâscmr̀u vào lưzkxj̉a, môrwvḍt luôrwvd̀ng hung sát lênwcṣ khí, môrwvḍt cơdjgdn cuôrwvd̀ng nhiênwcṣt khát máu, làm cho khuôrwvdn mărdxḳt Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm trơdjgd̉ nênwcsn nhărdxkn nhó.

scmŕt cả mọi ngưzkxjơdjgd̀i có mărdxḳt bôrwvd̃ng nhiênwcsn đsbicênwcs̀u ngâscmry cả ra, bâscmr̀u khôrwvdng khí đsbicang hoà thuâscmṛn trong giâscmry lát đsbicã đsbicôrwvdng cưzkxj́ng lại. Thênwcś rôrwvd̀i mọi ngưzkxjơdjgd̀i nhìn thâscmŕy ngưzkxjơdjgd̀i tiênwcs̉u sưzkxj đsbicênwcṣ vôrwvd́n dĩ hiênwcs̀n lành chan hoà, đsbicôrwvḍt nhiênwcsn toàn thâscmrn phát ra môrwvḍt thưzkxj́ sát khí lênwcṣ khí mà ngay cả đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i ma giáo ban nãy cũng khôrwvdng có đsbicưzkxjơdjgḍc, đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i xung quanh hărdxḱn khôrwvdng tưzkxj̣ chủ đsbicưzkxjơdjgḍc đsbicênwcs̀u lùi lại môrwvḍt bưzkxjơdjgd́c, nhìn con ngưzkxjơdjgd̀i bôrwvd̃ng nhiênwcsn biênwcśn thành môrwvḍt hung thâscmr̀n ác sát âscmŕy, sát khí đsbicărdxk̀ng đsbicărdxk̀ng bưzkxjơdjgd́c vênwcs̀ phía Tênwcs̀ Hạo, cũng là vênwcs̀ phía Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi.

scmr̀u trơdjgd̀i trong xanh trênwcsn đsbicỉnh Lưzkxju Ba Sơdjgdn, dưzkxjơdjgd̀ng nhưzkxjrwvd́i sâscmr̀m lại.

rwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn là ngưzkxjơdjgd̀i đsbicâscmr̀u tiênwcsn đsbicưzkxj́ng dâscmṛy chărdxḱn trưzkxjơdjgd́c mărdxḳt Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm. Hărdxḱn lâscmṛp tưzkxj́c cảm thâscmŕy trênwcsn mình vị tiênwcs̉u sưzkxj đsbicênwcṣ mà hărdxḱn chărdxkm sóc tưzkxj̀ hôrwvd̀i nhỏ đsbicênwcśn lơdjgd́n, lúc này quả thâscmṛt chărdxk̉ng có lâscmŕy môrwvḍt đsbicnwcs̉m nào thâscmrn quen.

Cảm thâscmŕy có ngưzkxjơdjgd̀i đsbicang chărdxḱn trưzkxjơdjgd́c mărdxḳt, Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm tưzkxj̀ tưzkxj̀ ngâscmr̉ng đsbicâscmr̀u lênwcsn, trưzkxj̀ng trưzkxj̀ng nhìn Tôrwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn. Tôrwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn nhìn thâscmŕy mărdxḱt hărdxḱn vărdxk̀n lênwcsn đsbicâscmr̀y nhưzkxj̃ng tia máu, bâscmŕt giác vôrwvd cùng kinh hãi, gưzkxjơdjgḍng cưzkxjơdjgd̀i hỏi: “Tiênwcs̉u Phàm, ngưzkxjơdjgdi sao vâscmṛy?”

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm khôrwvdng trả lơdjgd̀i, chỉ nói bărdxk̀ng môrwvḍt thưzkxj́ âscmrm thanh trâscmr̀m thâscmŕp hơdjgdi khàn khàn: “Tránh ra”

Ngưzkxj̃ đsbicnwcṣu của hărdxḱn râscmŕt nhỏ và kéo râscmŕt dài, dưzkxjơdjgd̀ng nhưzkxjscmṛn dụng râscmŕt nhiênwcs̀u khí lưzkxj̣c đsbicênwcs̉ nói ra, mọi ngưzkxjơdjgd̀i nghe thâscmŕy đsbicênwcs̀u có ý kinh sơdjgḍ.

rdxḱc mărdxḳt Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch tưzkxj́c thì sa sâscmr̀m lại, mọi ngưzkxjơdjgd̀i cũng vôrwvd cùng sưzkxj̉ng sôrwvd́t.

Sau đsbicó, dưzkxjơdjgd́i sưzkxj̣ chú ý của mọi ngưzkxjơdjgd̀i, Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm nhìn Tôrwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn vâscmr̃n chărdxḱn trưzkxjơdjgd́c mărdxḳt mình, tay phải liênwcs̀n nărdxḱm chărdxḳt lâscmŕy Thiênwcsu Hoả Côrwvdn, tưzkxj́c thì tưzkxj̀ trênwcsn câscmry côrwvdn phát ra môrwvḍt luôrwvd̀ng ánh sáng xanh đsbicen lạnh lẽo, mang theo môrwvḍt thưzkxj́ sát ý ghênwcsdjgḍn trưzkxjơdjgd́c đsbicâscmry chưzkxja tưzkxj̀ng có.

rwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn mărdxḳc dù hênwcśt sưzkxj́c kinh hãi, nhưzkxjng khôrwvdng phải vì sát ý dưzkxj̃ dôrwvḍi, cũng khôrwvdng phải vì đsbicạo hạnh của Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm đsbicã tărdxkng tiênwcśn vưzkxjơdjgḍt bâscmṛc so vơdjgd́i trưzkxjơdjgd́c đsbicâscmry sau môrwvḍt tháng hạ sơdjgdn, mà là vì vị tiênwcs̉u sưzkxj đsbicênwcṣ tưzkxj̀ nhỏ vôrwvd́n kính trọng yênwcsu mênwcśn hărdxḱn, lúc này xem ra quả thâscmṛt có ý muôrwvd́n giênwcśt hărdxḱn.

rdxḱn nhìn ra, tưzkxj̣ nhiênwcsn Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch cũng nhìn ra. Ôwjbmng ta sărdxḱc mărdxḳt âscmrm trâscmr̀m bưzkxjơdjgd́c lênwcsn phía trưzkxjơdjgd́c, mărdxḳc dù trong lòng ôrwvdng ta tuy tin tưzkxjơdjgd̉ng Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm tịnh khôrwvdng là đsbicôrwvd́i thủ của Tôrwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn, nhưzkxjng pháp bảo của tiênwcs̉u đsbicôrwvd̀ đsbicênwcṣ này vôrwvd cùng côrwvd̉ quái, hôrwvdm đsbicó tại cuôrwvḍc đsbicại hôrwvḍi Thâscmŕt Mạch Hôrwvḍi Võ đsbicã tỏ rõ lơdjgḍi hại, chỉ sơdjgḍ Tôrwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn khôrwvdng dênwcs̃ đsbicôrwvd́i phó.

Đwvcpúng lúc đsbicó, Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi vẻ mărdxḳt ngạc nhiênwcsn chạy đsbicênwcśn, đsbicưzkxj́ng chărdxḱn giưzkxj̃a Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm và Tôrwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn, ngạc nhiênwcsn nói vơdjgd́i vị tiênwcs̉u sưzkxj đsbicênwcṣ mà nàng yênwcsu mênwcśn nhâscmŕt tưzkxj̀ nhỏ: “Tiênwcs̉u Phàm, ngưzkxjơdjgdi làm sao thênwcś?”

Khuôrwvdn mărdxḳt đsbicã khărdxḱc vào sâscmru trong tim âscmŕy, đsbicôrwvdi mărdxḱt sáng long lanh âscmŕy, ngưzkxjơdjgd̀i con gái ngày đsbicênwcsm mong nhơdjgd́ âscmŕy, đsbicang đsbicưzkxj́ng trưzkxjơdjgd́c mărdxḳt, quan tâscmrm, quan hoài hỏi han ….

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm đsbicôrwvḍt nhiênwcsn thâscmr̃n thơdjgd̀, toàn thâscmrn ngâscmry ra, giôrwvd́ng nhưzkxj giâscmṛt mình choàng tỉnh khơdjgd̉i cơdjgdn mơdjgd, lênwcṣ khí bênwcsn trong cơdjgd thênwcs̉ rút xuôrwvd́ng nhưzkxj thuỷ triênwcs̀u, tuy nhiênwcsn, tuy nhiênwcsn, hărdxḱn quả thâscmṛt cảm giác đsbicau đsbicơdjgd́n đsbicênwcśn tênwcs liênwcṣt. Run run nhìn sưzkxj tỷ ơdjgd̉ trưzkxjơdjgd́c mărdxḳt, hărdxḱn có cảm giác muôrwvd́n cay đsbicărdxḱng khóc to lênwcsn.

Nàng có biênwcśt, vào lúc sinh tưzkxj̉ quản đsbicâscmr̀u, ngưzkxjơdjgd̀i mà ta nghĩ đsbicênwcśn nhiênwcs̉u nhâscmŕt trong lòng, chính là nàng khôrwvdng?

Nàng có biênwcśt, tâscmrm tưzkxj ta triênwcs̀n miênwcsn mơdjgdnwcs̀ Thanh Vâscmrn, cũng chỉ vì nàng khôrwvdng?

Nàng có biênwcśt …..

“Bôrwvd́p” môrwvḍt âscmrm thanh nărdxḳng nênwcs̀ vang lênwcsn. Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch đsbicã đsbicôrwvḍt ngôrwvḍt xuâscmŕt hiênwcṣn bênwcsn cạnh Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm rôrwvd̀i vung tay giáng cho hărdxḱn môrwvḍt cái tát. Toàn thâscmrn Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm khôrwvdng theo ý muôrwvd́n bărdxḱn tung lênwcsn, vẽ thành môrwvḍt đsbicưzkxjơdjgd̀ng cong trênwcsn khôrwvdng trung, rôrwvd̀i rơdjgdi bịch xuôrwvd́ng tâscmṛn mãi đsbicărdxk̀ng xa.

Mọi ngưzkxjơdjgd̀i náo đsbicôrwvḍng.

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm ngã xuôrwvd́ng mărdxḳt đsbicâscmŕt, mărdxḱt nôrwvd̉ đsbicom đsbicóm, nhưzkxjng hărdxḱn thâscmr̀n trí đsbicã tỉnh táo trơdjgd̉ lại, lúc này cảm thâscmŕy xâscmŕu hôrwvd̉ vôrwvd cùng. Thênwcś nào khôrwvdng ngơdjgd̀ lại muôrwvd́n đsbicôrwvḍng thủ vơdjgd́i đsbicại sưzkxj huynh ngưzkxjơdjgd̀i luôrwvdn chiênwcśu côrwvd́ mình tưzkxj̀ tâscmŕm bé, hơdjgdn nưzkxj̃a lại đsbicôrwvḍng hung niênwcṣm, đsbicúng là tôrwvḍi ác cưzkxj̣c đsbicại, mưzkxjơdjgd̀i lâscmr̀n đsbicáng chênwcśt!

rdxḱn nărdxḳng nhọc bò dâscmṛy, nhưzkxjng thâscmrn thênwcs̉ chưzkxja đsbicưzkxj́ng thărdxk̉ng lênwcsn đsbicưzkxjơdjgḍc, châscmrn cărdxk̉ng đsbicã mênwcs̀m nhũn, cuôrwvd́i cùng lại ngã vâscmṛt ra đsbicâscmŕt, nưzkxj̉a bênwcsn mărdxḳt đsbicã sưzkxjng vù lênwcsn, môrwvḍt dòng máu tưzkxjơdjgdi mâscmr̀u đsbicỏ sâscmṛm chảy xuôrwvd́ng tưzkxj̀ khoé miênwcṣng của hărdxḱn.

Tuy nhiênwcsn, lúc này hărdxḱn chărdxk̉ng cảm giác thâscmŕy sưzkxj̣ đsbicau đsbicơdjgd́n khôrwvd̉ sơdjgd̉ của thênwcs̉ xác, chỉ là trong lòng có môrwvḍt nôrwvd̃i sơdjgḍ hãi mà trưzkxjơdjgd́c đsbicâscmry chưzkxja hênwcs̀ có, đsbicang tưzkxj̣ gào thét lênwcsn vơdjgd́i bản thâscmrn: Tại sao, tại sao, ngưzkxjơdjgdi cuôrwvd́i cùng là tại sao, ngưzkxjơdjgdi đsbicnwcsn rôrwvd̀i sao?

rdxḱn run run ngâscmr̉ng đsbicâscmr̀u lênwcsn, nhìn mọi ngưzkxjơdjgd̀i trong sưzkxjrwvdn ơdjgd̉ phía trưzkxjơdjgd́c, dưzkxjơdjgd̀ng nhưzkxj nhưzkxj̃ng ngưzkxjơdjgd̀i có mărdxḳt, lúc này đsbicênwcs̀u râscmŕt xa lạ. Và bọn họ nhìn hărdxḱn, cũng giôrwvd́ng nhưzkxj nhìn môrwvḍt kẻ xa lạ chưzkxja tưzkxj̀ng gărdxḳp gơdjgd̃.

scmŕt cả mọi chuyênwcṣn này, cuôrwvd́i cùng là tại sao?

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm khó nhọc đsbicưzkxj́ng dâscmṛy, chărdxk̉ng ai nói gì, mọi ngưzkxjơdjgd̀i có mărdxḳt đsbicênwcs̀u nhìn hărdxḱn, nhưzkxjng sărdxḱc mărdxḳt của hărdxḱn, thì mênwcs hoărdxḳc nhiênwcs̀u hơdjgdn là sơdjgḍ hãi, dưzkxjơdjgd̀ng nhưzkxj tụ bản thâscmrn hărdxḱn cũng khôrwvdng biênwcśt xảy ra chuyênwcṣn gì.

rwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn dù sao trong lòng râscmŕt yênwcsu quí Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm, quay đsbicâscmr̀u nói vơdjgd́i Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch: “Sưzkxj phụ, tiênwcs̉u sưzkxj đsbicênwcṣ hărdxḱn, hărdxḱn tịnh khôrwvdng có ý gi bâscmŕt kính, hărdxḱn chỉ là, chỉ là ….”

“Câscmrm miênwcṣng” Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch quát lênwcsn cărdxḱt ngang, Tôrwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn khôrwvdng dám nói nưzkxj̃a. Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch thâscmrn thênwcs̉ béo lùn, lúc này trôrwvdng nhưzkxjrwvḍt pho tưzkxjơdjgḍng nôrwvḍ thâscmr̀n cao chót vót, tưzkxj̀ng bưzkxjơdjgd́c tưzkxj̀ng bưzkxjơdjgd́c tiênwcśn vênwcs̀ Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm.

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm trênwcsn mărdxḳt lôrwvḍ vẻ sơdjgḍ hãi, xét cho cùng sưzkxj phụ là ngưzkxjơdjgd̀i mà hărdxḱn sơdjgḍ nhâscmŕt tưzkxj̀ ngày còn nhỏ, hărdxḱn thâscmṛm chí chărdxk̉ng dám tưzkxjơdjgd̉ng tưzkxjơdjgḍng tiênwcśp theo hărdxḱn phải đsbicôrwvd́i diênwcṣn vơdjgd́i chuyênwcṣn gì?

Đwvcpôrwvḍt nhiênwcsn, môrwvḍt đsbicạo thâscmrn ảnh màu trărdxḱng lao vút ra chărdxḱn trưzkxjơdjgd́c mărdxḳt Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm.

Mọi ngưzkxjơdjgd̀i vôrwvd cùng ngạc nhiênwcsn.

scmrm Kinh Vũ mărdxḳt lạnh nhưzkxjzkxjơdjgdng, đsbicôrwvdi mày nhíu chărdxḳt, mărdxḳc dù đsbicôrwvd́i diênwcṣn vơdjgd́i vị thủ toạ Đwvcpại Trúc Phong của Thanh Vâscmrn Môrwvdn danh đsbicôrwvḍng thiênwcsn hạ, nhưzkxjng hărdxḱn môrwvḍt thiênwcśu niênwcsn, vâscmr̃n khôrwvdng có chút gì sơdjgḍ hãi.

rdxḱn quâscmr̀n áo trărdxḱng nhưzkxj tuyênwcśt, đsbicưzkxj́ng tại chôrwvd̃ đsbicó, giôrwvd́ng nhưzkxj đsbicóng đsbicinh xuôrwvd́ng mărdxḳt đsbicâscmŕt khôrwvdng hênwcs̀ có chút chuyênwcs̉n đsbicôrwvḍng, ngay cả khi phía trưzkxjơdjgd́c mărdxḳt có môrwvḍt con sóng dưzkxj̃ dôrwvḍi, dưzkxjơdjgd̀ng nhưzkxj cũng khôrwvdng thênwcs̉ lay đsbicôrwvḍng đsbicưzkxjơdjgḍc hărdxḱn môrwvḍt phâscmrn nào.

“Keeng”, môrwvḍt tiênwcśng âscmrm thanh nhưzkxj long ngâscmrm vang lênwcsn, Trảm Long bảo kiênwcśm nhanh chóng đsbicưzkxjơdjgḍc rút ra, quang mang xanh biênwcśc bao trọn lâscmŕy hărdxḱn và Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm, hai con ngưzkxjơdjgd̀i thâscmrn thênwcś tưzkxjơdjgdng đsbicôrwvd̀ng. Hărdxḱn tỏ vẻ lạnh lùng, khôrwvdng hênwcs̀ đsbicênwcs̉ ý đsbicênwcśn đsbicại sưzkxj huynh Tênwcs̀ Hạo mà hărdxḱn râscmŕt kính trọng đsbicang khôrwvdng ngưzkxj̀ng nháy mărdxḳt ra hiênwcṣu cho hărdxḱn, quyênwcśt nhiênwcsn nói: “Ngưzkxjoi dám đsbicánh Tiênwcs̉u Phàm môrwvḍt lâscmr̀n nưzkxj̃a, trưzkxjơdjgd́c tiênwcsn phải giênwcśt ta đsbicã!”

nwcs̀ Hạo thơdjgd̉ dài kinh hãi, liênwcśc trôrwvḍm vênwcs̀ phía Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch, chỉ thâscmŕy Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch lúc này sărdxḱc mărdxḳt đsbicã râscmŕt khó coi lại càng khó coi hơdjgdn, gâscmr̀n nhưzkxj biênwcśn thành màu gan lơdjgḍn. Khôrwvdng câscmr̀n nghĩ cũng biênwcśt, ôrwvdng ta trong lòng tưzkxj́c giâscmṛn đsbicênwcśn mưzkxj́c đsbicôrwvḍ nào.

Chỉ là Tênwcs̀ Hạo thâscmrn là đsbicại đsbicênwcṣ tưzkxj̉ của Long Thủ Phong, chărdxk̉ng có lý nào đsbicênwcs̉ mà tránh né cả, hơdjgdn nưzkxj̃a Lâscmrm Kinh Vũ lại là đsbicênwcṣ tưzkxj̉ yênwcsu quí của âscmrn sưzkxj Thưzkxjơdjgdng Tùng Đwvcpạo Nhâscmrn, vôrwvd luâscmṛn thênwcś nào cũng khôrwvdng thênwcs̉ đsbicênwcs̉ hărdxḱn đsbicó mà khôrwvdng lý tơdjgd́i.

nwcs̀ Hạo nhìn thâscmr̀n sărdxḱc Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch, liênwcs̀n biênwcśt rărdxk̀ng muôrwvd́n khuyênwcsn giải ôrwvdng ta cărdxkn bản là vôrwvd dụng, chỉ có thênwcs̉ vôrwvḍi chạy đsbicênwcśn kéo Lâscmrm Kinh Vũ khẽ nói: “Ngưzkxjơdjgdi đsbicnwcsn à, sưzkxj đsbicênwcṣ, đsbicâscmry là chuyênwcṣn nôrwvḍi bôrwvḍ của Đwvcpại Trúc Phong bọn họ, ngưzkxjơdjgdi khôrwvdng có viênwcṣc gì làm sao, dù âscmrn sưzkxj có ơdjgd̉ đsbicâscmry đsbici nưzkxj̃a, cũng chărdxk̉ng nói đsbicưzkxjơdjgḍc gì, mau cùng ta đsbici thôrwvdi!”

Khôrwvdng ngơdjgd̀ hôrwvdm nay Lâscmrm Kinh Vũ lại khác hărdxk̉n thưzkxjơdjgd̀ng ngày, hưzkxj̀ lênwcsn môrwvḍt tiênwcśng, đsbicáp: “Đwvcpênwcṣ mà đsbici, Tiênwcs̉u Phàm khôrwvdng biênwcśt sẽ bị lão âscmŕy hành hạ đsbicênwcśn mưzkxj́c nào nưzkxj̃a. Hărdxḱn và đsbicênwcṣ thâscmrn thênwcś côrwvd khôrwvd̉, nênwcśu đsbicênwcṣ khôrwvdng bênwcsnh vưzkxj̣c hărdxḱn, trênwcsn thênwcś gian này cũng chărdxk̉ng có ai bênwcsnh vưzkxj̣c hărdxḱn.” vưzkxj̀a nói ánh mărdxḱt vưzkxj̀a loé lênwcsn nhưzkxj đsbicnwcṣn nhìn thărdxk̉ng vào đsbicám môrwvdn hạ Đwvcpại Trúc Phong, mărdxḳc dù biênwcśt rõ thưzkxj̣c lưzkxj̣c kém râscmŕt xa, nhưzkxjng nhìn tinh thâscmr̀n của hărdxḱn xem ra chărdxk̉ng hênwcs̀ tiênwcśc mạng sôrwvd́ng vì ngưzkxjơdjgd̀i huynh đsbicênwcṣ phía sau lưzkxjng mình.

nwcs̀ Hạo cưzkxj́ng họng, thâscmŕy Lâscmrm sưzkxj đsbicênwcṣ bưzkxjơdjgd́ng bỉnh cãi lại thỉ trong lòng quả thâscmṛt nóng nhưzkxjzkxj̉a đsbicôrwvd́t. Đwvcpúng vào lúc nưzkxjơdjgd́c sôrwvdi lưzkxj̉a bỏng này, đsbicôrwvḍt nhiênwcsn có môrwvḍt bàn tay đsbicărdxḳt lênwcsn vai của Lâscmrm Kinh Vũ.

scmrm Kinh Vũ giâscmṛt mình quay đsbicâscmr̀u lại, thì thâscmŕy Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm đsbicưzkxj́ng ngay sau lưzkxjng hărdxḱn, môrwvḍt nưzkxj̉a bênwcsn mărdxḳt sưzkxjng vù, nhưzkxjng trong mărdxḱt đsbicã rưzkxjng rưzkxjng mâscmŕy giọt lênwcṣ nóng hôrwvd̉i, giọng nghẹn ngào nói: “Kinh Vũ, tâscmrm ý của ngưzkxjơdjgdi ta xin nhâscmṛn. Hôrwvdm nay là ta khôrwvdng đsbicúng, ta phải tạ lôrwvd̃i vơdjgd́i sưzkxj phụ ta, ngưzkxjơdjgdi theo Tênwcs̀ sưzkxj huynh vênwcs̀ trưzkxjơdjgd́c đsbici nhé!”

scmrm Kinh Vũ chau mày, đsbicang đsbicịnh nói gì đsbicó, nhưzkxjng nghe thâscmŕy Tênwcs̀ Hạo ghé vào tai nói râscmŕt nhanh: “Lâscmrm sưzkxj đsbicênwcṣ, ngưzkxjơdjgdi còn ơdjgd̉ đsbicâscmry, chỉ sơdjgḍ sẽ làm cho Đwvcpnwcs̀n sưzkxj bá càng thênwcsm tưzkxj́c giâscmṛn, đsbicâscmrm ra thành hại Trưzkxjơdjgdng sưzkxj đsbicênwcṣ đsbicâscmŕy, đsbici, đsbici mau!”

Nói rôrwvd̀i lôrwvdi hărdxḱn đsbici. Lâscmrm Kinh Vũ đsbicang cưzkxj̣ nưzkxj̣, nhưzkxjng thâscmŕy Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm ánh mărdxḱt có vẻ khâscmr̉n câscmr̀u, trong lòng do dưzkxj̣, ngưzkxjơdjgd̀i giărdxk̀ng kẻ kéo, mãi môrwvḍt lúc sau Tênwcs̀ Hạo khó khărdxkn lărdxḱm mơdjgd́i kéo đsbicưzkxjơdjgḍc hărdxḱn đsbici. Khi đsbici, cưzkxj́ môrwvḍt bưzkxjơdjgd́c hărdxḱn lại ngoái đsbicâscmr̀u lại nhìn Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm đsbicênwcśn ba lâscmr̀n.

Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch sărdxḱc mărdxḳt khó coi vôrwvd cùng, nhìn chărdxk̀m chărdxk̀m vào tưzkxj̀ng khuôrwvdn mărdxḳt của đsbicám đsbicênwcṣ tưzkxj̉ Đwvcpại Trúc Phong, khôrwvdng ai dám nói câscmru nào.

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm lărdxḳng lẽ đsbici đsbicênwcśn trưzkxjơdjgd́c mărdxḳt sưzkxj phụ, rôrwvd̀i quì xuôrwvd́ng, đsbicâscmr̀u cúi rạp xuôrwvd́ng mărdxḳt đsbicâscmŕt, lărdxḳng im bâscmŕt đsbicôrwvḍng.

Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch cưzkxjơdjgd̀i nhạt môrwvḍt tiênwcśng, nói “A! Ta quả khôrwvdng dám nhâscmṛn, cái này dành cho ai đsbicâscmŕy chưzkxj́! Đwvcpạo hạnh cao nhưzkxjscmṛy, sát khí lơdjgd́n nhưzkxjscmṛy, ngưzkxjơdjgd̀i trong mărdxḱt còn có ngưzkxjơdjgd̀i sưzkxj phụ là ta sao?

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm thâscmrn hình run lênwcsn, chỉ dâscmṛp đsbicâscmr̀u ba cái thâscmṛt mạnh, đsbicâscmr̀u cũng khôrwvdng ngưzkxj̉ng lênwcsn, cưzkxj́ cúi rạp xuôrwvd́ng đsbicâscmŕt.

Đwvcpám ngưzkxjơdjgd̀i Tôrwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn đsbicênwcs̀u thưzkxjơdjgdng mênwcśn gã tiênwcs̉u sưzkxj đsbicênwcṣ này, nhìn bôrwvḍ dạng hărdxḱn, sơdjgd́m đsbicã quênwcsn đsbici thái đsbicôrwvḍ kỳ quái của Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm lúc ban nãy, lâscmr̀n lưzkxjơdjgḍt quay sang Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch nói đsbicơdjgd̃: “Sưzkxj phụ, tiênwcs̉u sưzkxj đsbicênwcṣ hărdxḱn ….”

Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch phâscmr̉y tay, lơdjgd̀i nói của mọi ngưzkxjơdjgd̀i đsbicênwcs̀u nghẹn lại ơdjgd̉ côrwvd̉ họng. Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch nhìn Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm môrwvḍt lưzkxjơdjgḍt, hưzkxj̀m môrwvḍt tiênwcśng tưzkxj́c giâscmṛn rôrwvd̀i lạnh lùng nói: Khôrwvdng ngơdjgd̀ ta mâscmŕy nărdxkm nay lại dạy đsbicưzkxjơdjgḍc môrwvḍt tênwcsn nghịch đsbicôrwvd̀!”

Ôwjbmng ta nói xong quay mình bỏ đsbici chărdxk̉ng thèm ngoái đsbicâscmr̀u lại, chărdxk̉ng thèm đsbicênwcs̉ ý đsbicênwcśn Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm nưzkxj̃a.

rwvd́ Nhưzkxj thơdjgd̉ dài, bưzkxjơdjgd́c đsbici theo ôrwvdng ta, mọi ngưzkxjơdjgd̀i bâscmŕt đsbicărdxḱc dĩ cũng phải đsbici theo, nơdjgdi này chỉ còn lại môrwvd̃i mình Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm, côrwvd đsbicôrwvḍc lẻ loi quì trênwcsn mărdxḳt đsbicâscmŕt.

Đwvcpâscmr̀u hărdxḱn vâscmr̉n chărdxk̉ng hênwcs̀ ngâscmr̉ng lênwcsn.

* * *

Trơdjgd̀i đsbicã tôrwvd́i, đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i chính đsbicạo lâscmr̀n lưzkxjơdjgḍt kéo nhau vênwcs̀ sưzkxjơdjgd̀n núi phía nam của Lưzkxju Ba Sơdjgdn đsbicênwcs̉ nghỉ ngơdjgdi. Ơnslm̉ đsbicó có mâscmŕy chục cái đsbicôrwvḍng đsbicá tưzkxj̣ nhiênwcsn, vôrwvd cùng tiênwcṣn lơdjgḍi. Hôrwvdm trưzkxjơdjgd́c lênwcsn núi, đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i chính đsbicạo đsbicã phát hiênwcṣn thâscmŕy nhưzkxj̃ng đsbicôrwvḍng này.

Thanh Vâscmrn Môrwvdn chia làm bôrwvd́n nhóm chiênwcśm lâscmŕy bôrwvd́n đsbicôrwvḍng. Đwvcpại Trúc Phong nhâscmrn sôrwvd́ ít nhâscmŕt, ơdjgd̉ tại sơdjgdn đsbicôrwvḍng ngoài cùng phía tâscmry, môrwvḍt bênwcsn là rưzkxj̀ng câscmry râscmṛm rạp, phía bênwcsn kia lâscmr̀n lưzkxjơdjgḍt là Long Thủ Phong, Triênwcs̉u Dưzkxjơdjgdng Phong, Tiênwcs̉u Trúc Phong. Quá môrwvḍt chút nưzkxj̃a là sơdjgdn đsbicôrwvḍng của Thiênwcsn Ântkbm Tưzkxj̣ và Phâscmr̀n Hưzkxjơdjgdng Côrwvd́c, và nơdjgdi ơdjgd̉ của các nhâscmrn sĩ chính đsbicạo khác.

scmr̀n này Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm quay vênwcs̀, đsbicã trôrwvdng thâscmŕy Pháp Tưzkxjơdjgd́ng và Pháp Thiênwcṣn của Thiênwcsn Ântkbm Tưzkxj̣, Tênwcs̀ Hạo cũng đsbicã đsbicênwcśn chào hỏi, Lục Tuyênwcśt Kỳ đsbicưzkxj́ng trong đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i của Tiênwcs̉u Trúc Phong vâscmr̃n chưzkxja bưzkxjơdjgd́c đsbicênwcśn, chỉ khôrwvdng thâscmŕy Lý Tuâscmrn và Yênwcsn Hôrwvd̀ng của Phâscmr̀n Hưzkxjơdjgdng Côrwvd́c đsbicâscmru cả.

Nhưzkxjng lúc này hărdxḱn chărdxk̉ng có lòng nào mà nghĩ vênwcs̀ nhưzkxj̃ng chuyênwcṣn đsbicó, theo mọi ngưzkxjơdjgd̀i quay vênwcs̀, nhưzkxjng hărdxḱn khôrwvdng dám vào trong đsbicôrwvḍng, liênwcs̀n quì trênwcsn phiênwcśn đsbicá bênwcsn ngoài đsbicôrwvḍng suôrwvd́t tưzkxj̀ chiênwcs̀u đsbicênwcśn tôrwvd́i. Quỳ suôrwvd́t bôrwvd́n canh giơdjgd̀, nhưzkxjng Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch chărdxk̉ng hênwcs̀ có ý mênwcs̀m lòng chút nào cả.

Đwvcpênwcṣ tưzkxj̉ của các chi phái khác trong Thanh Vâscmrn Môrwvdn và nhiênwcs̀u ngưzkxjơdjgd̀i của Thiênwcsn Ântkbm Tưzkxj̣, Phâscmr̀n Hưzkxjơdjgdng Côrwvd́c bưzkxjơdjgd́c ra xem, quâscmry thành môrwvḍt nhóm, đsbicưzkxj́ng đsbicărdxk̀ng xa xa chỉ chỉ trỏ trỏ, loáng thoáng nghe thâscmŕy tiênwcśng cưzkxjơdjgd̀i chênwcś nhạo.

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm trong lòng ngưzkxjơdjgḍng ngùng xâscmŕu hôrwvd̉, nhưzkxjng cuôrwvd́i cùng lại khôrwvdng dám đsbicưzkxj́ng lênwcsn. Chỉ quì nhưzkxj thênwcś râscmŕt lâscmru, đsbicâscmr̀u gôrwvd́i đsbicau đsbicơdjgd́n vôrwvd cùng.

Đwvcpôrwvḍt nhiênwcsn tưzkxj̀ sơdjgdn đsbicôrwvḍng bênwcsn cạnh, nơdjgdi đsbicênwcṣ tưzkxj̉ Long Thủ Phong ơdjgd̉, truyênwcs̀n đsbicênwcśn tiênwcśng ôrwvd̀n ào huyênwcsn náo. Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm khôrwvdng ngưzkxj̉ng đsbicâscmr̀u lênwcsn, nhưzkxjng loáng thoáng nghe thâscmŕy tiênwcśng Lâscmrm Kinh Vũ đsbicang nói đsbicâscmr̀y phâscmr̃n nôrwvḍ, hình nhưzkxjrdxḱn khôrwvdng thênwcs̉ nhịn đsbicưzkxjơdjgḍc nưzkxj̃a, nhâscmŕt đsbicịnh đsbicòi xôrwvdng đsbicênwcśn, nhưzkxjng bị Tênwcs̀ Hạo và nhưzkxj̃ng đsbicênwcṣ tưzkxj̉ khác sôrwvd́ng chênwcśt ngărdxkn cản.

Chính tưzkxj̀ trong tiênwcśng huyênwcsn náo âscmŕy, ơdjgd̉ sơdjgdn đsbicôrwvḍng bênwcsn cạnh đsbicôrwvḍt nhiênwcsn vang lênwcsn môrwvḍt thanh âscmrm uy thênwcś râscmŕt mạnh mẽ: “Kinh Vũ, ngưzkxjơdjgdi lại đsbicâscmru, ta có chuyênwcṣn nói vơdjgd́i ngưzkxjơdjgdi.”

Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm biênwcśt rărdxk̀ng đsbicó là thanh âscmrm của Thưzkxjơdjgdng Tùng Đwvcpạo Nhâscmrn thủ toạ Long Thủ Phong, đsbicám đsbicênwcṣ tưzkxj̉ Long Thủ Phong ơdjgd̉ chôrwvd̃ đsbicó lâscmṛp tưzkxj́c im bărdxḳt, có thênwcs̉ thâscmŕy Thưzkxjơdjgdng Tùng Đwvcpạo Nhâscmrn thưzkxjơdjgd̀ng ngày râscmŕt uy nghiênwcsm. Lâscmrm Kinh Vũ cuôrwvd́i cùng chărdxk̉ng dám kháng lênwcṣnh sưzkxj phụ vôrwvḍi vàng bưzkxjơdjgd́c vào trong đsbicôrwvḍng, lúc sau khôrwvdng thâscmŕy hărdxḱn quay trơdjgd̉ ra nưzkxj̃a.

Màn đsbicênwcsm lại khôrwvdi phục lại vẻ yênwcsn tĩnh, đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i xem náo nhiênwcṣt cũng dâscmr̀n dâscmr̀n giải tán, chỉ còn lại môrwvd̃i mình Trưzkxjơdjgdng Tiênwcs̉u Phàm vâscmr̃n quì ơdjgd̉ đsbicó, phủ phục ngay cưzkxj̉a sơdjgdn đsbicôrwvḍng.

Thênwcś rôrwvd̀i lúc này, nơdjgdi sơdjgdn đsbicôrwvḍng của Đwvcpại Trúc Phong lại vang lênwcsn thanh âscmrm của đsbicám Tôrwvd́ng Đwvcpại Nhâscmrn, Hà Đwvcpại Trí, Đwvcpôrwvd̃ Tâscmŕt Thưzkxj đsbicang câscmr̀u xin Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch, nhưzkxjng bị Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch nôrwvd̉i nóng trách mărdxḱng mâscmŕy câscmru, đsbicám ngưzkxjơdjgd̀i đsbicó lại chărdxk̉ng dám nói gì nưzkxj̃a.

Nhưzkxjng chưzkxja yênwcsn đsbicưzkxjơdjgḍc môrwvḍt khărdxḱc, lại truyênwcs̀n đsbicênwcśn tiênwcśng nói kích đsbicôrwvḍng của Đwvcpnwcs̉n Linh Nhi: “Cha, cha làm sao thênwcś? Tiênwcs̉u Phàm đsbicã quì ngoài đsbicó nărdxkm canh giơdjgd̀ rôrwvd̀i, hărdxḱn thưzkxj̣c ra đsbicã làm sai chuyênwcṣn gì? Là đsbicả thưzkxjơdjgdng đsbicại sưzkxj huynh hay là giênwcśt huynh âscmŕy, hărdxḱn đsbicã nhâscmṛn lôrwvd̃i rôrwvd̀i mà, cha vâscmr̃n khôrwvdng cho hărdxḱn vào …”

“Uỳnh” môrwvḍt âscmrm thanh vang dôrwvḍi, mảnh đsbicá bărdxḱn tung toé, chărdxḱc là Đwvcpnwcs̀n Bâscmŕt Dịch tưzkxj́c giâscmṛn vôrwvd cùng, đsbicánh môrwvḍt chưzkxjơdjgd̉ng vào hòn đsbicá cưzkxj́ng rărdxḱn, làm cho đsbicá bị đsbicánh vơdjgd̃ tan ra. Nhưzkxjng Đwvcpnwcs̀n Linh Nhi hình nhưzkxjscmr̃n muôrwvd́n nói tiênwcśp, nhưzkxjng nghe sưzkxjzkxjơdjgdng Tôrwvd́ Nhưzkxj khẽ nói mâscmŕy câscmru gì đsbicó, rôrwvd̀i kéo nàng đsbici, sau đsbicó chărdxk̉ng còn môrwvḍt thanh âscmrm nào cả.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.