Tru Tiên

Chương 62 : Cố nhân

    trước sau   
   

Bình minh.

hnrs̀ng râupyḷm nhưhnrs cũng sáng bưhnrs̀ng dưhnrsơaxvĺi ánh măybqṛt trơaxvl̀i. Nhưhnrs̃ng tia năybqŕng sơaxvĺm xuyêpzbsn qua tán lá sum xuêpzbs, chiêpzbśu rọi lêpzbsn hai thâupyl̀y trò Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch và Trưhnrsơaxvlng Tiêpzbs̉u Phàm. Tiêpzbs̉u Phàm đluzxưhnrśng trưhnrsơaxvĺc măybqṛt thâupyl̀y vơaxvĺi dáng vẻ hôscvm̉ thẹn, ngâupyl̀n ngưhnrs̀ cả nưhnrs̉a ngày mơaxvĺi âupyĺp úng thôscvḿt lêpzbsn đluzxưhnrsơaxvḷc môscvṃt tiêpzbśng: “Sưhnrs phụ!...”, khuôscvmn măybqṛt vôscvḿn xanh xao nhơaxvḷt nhạt giơaxvl̀ đluzxỏ ưhnrs̉ng trôscvmng thâupyḷt tôscvṃi nghiêpzbṣp.

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch vẻ thưhnrsơaxvlng hại lâupyl̃n tưhnrśc giâupyḷn, nhìn têpzbsn tiêpzbs̉u đluzxôscvm̀ đluzxêpzbṣ, “hưhnrs̀” môscvṃt tiêpzbśng rôscvm̀i quay ngưhnrsơaxvl̀i bưhnrsơaxvĺc đluzxi. Tiêpzbs̉u Phàm đluzxưhnrśng nhưhnrs chôscvmn châupyln tại chôscvm̃, lòng có muôscvmn vàn lý lẽ muôscvḿn phâupyln bua vơaxvĺi thâupyl̀y nhưhnrsng lúng túng khôscvmng thêpzbs̉ thôscvḿt thành lơaxvl̀i. Bí mâupyḷt sâupylu kín trong lòng nay bị ngưhnrsơaxvl̀i mình kính trọng nhâupyĺt biêpzbśt đluzxưhnrsơaxvḷc, vôscvḿn khôscvmng thêpzbs̉ khôscvmng giải thích, nhưhnrsng biêpzbśt nói sao cho phải đluzxâupyly? Cảm giác lo lăybqŕng sơaxvḷ hãi làm hăybqŕn cưhnrś đluzxưhnrśng nhưhnrs chêpzbśt trâupyln. Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch quay đluzxi vài bưhnrsơaxvĺc thì dưhnrs̀ng lại. Tiêpzbs̉u Phàm đluzxưhnrśng ngay đluzxăybqr̀ng sau thâupyl̀y, đluzxêpzbśn thơaxvl̉ cũng khôscvmng dám thơaxvl̉ mạnh.

Mãi lâupylu sau, Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch mơaxvĺi châupyḷm rãi nói: “Vâupyḷy là hôscvmm đluzxó bí chiêpzbsu Thái Cưhnrṣc Huyêpzbs̀n Thanh Đhuxuao là do Linh Nhi truyêpzbs̀n cho ngưhnrsơaxvl̀i?”

Tiêpzbs̉u Phàm giâupyḷt thót mình nhưhnrsng nghe nói đluzxén Đhuxupzbs̀n Linh Nhi, hăybqŕn tưhnrs̀ đluzxâupylu khôscvmng biêpzbśt lại cảm thâupyĺy chút dũng khí, vôscvṃi vàng đluzxáp: “Sưhnrs phụ, viêpzbṣc này khôscvmng phải lôscvm̃i tại sưhnrs tỉ, là tại con, là con đluzxã năybqrn nỉ sưhnrs tỉ truyêpzbs̀n cho”. Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch quay lại trưhnrs̀ng măybqŕt nhìn Tiêpzbs̉u Phàm. Tiêpzbs̉u Phàm lâupyḷp tưhnrśc im băybqṛt bơaxvl̃i hăybqŕn hiêpzbs̉u nêpzbśu mình mả nói nưhnrs̃a ăybqŕt sẽ khôscvmng giâupyĺu nôscvm̉i sưhnrs phụ.


Thêpzbś là hai thâupyl̀y trò lại lăybqṛng thinh.

Tiêpzbs̉u Phàm cúi đluzxâupyl̀u, lòng rôscvḿi nhưhnrsaxvl vò, đluzxúng lúc đluzxó thình lình Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch lêpzbsn tiêpzbśng: “Lão Thâupyĺt”

Tiêpzbs̉u Phàm giâupyḷt mình ngưhnrs̉ng đluzxâupyl̀u nhìn lêpzbsn, hôscvḿt hoảng: “Sưhnrs phụ!”

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch nhìn hăybqŕn, châupyḷm rãi: “Ngưhnrsơaxvl̀i ra nhâupyḷp môscvmn phái cũng săybqŕp đluzxưhnrsơaxvḷc năybqrm năybqrm rôscvm̀i phải khôscvmng?”

Tiêpzbs̉u Phàm vôscvṃi vàng đluzxáp: “Dạ phải, sưhnrs phụ”.

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch giọng hoà hoãn hơaxvln: “Hôscvmm ta thu nhâupyḷn ngưhnrsơaxvl̀ii, kỳ thưhnrṣc cũng chưhnrsa xem xét kỹ, trình đluzxôscvṃ của ngưhnrsơaxvl̉i bâupyly giơaxvl̀ quả thưhnrṣc ngoài sưhnrṣ tưhnrsơaxvl̉ng tưhnrsơaxvḷng của ta”.

Tiêpzbs̉u Phàm nghe xong lòng vôscvm cùng cảm kích nhưhnrsng khôscvmng biêpzbśt làm sao diêpzbs̃n tả thành lơaxvl̀i, đluzxành ôscvmm nôscvm̃i biêpzbśt ơaxvln trong lòng, cưhnrś đluzxưhnrśng nhìn sưhnrs phụ.

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch nói tiêpzbśp: “Còn vêpzbs̀ viêpzbṣc ngưhnrsơaxvl̀i thâupyl̀m yêpzbsu Linh Nhi...”

Tiêpzbs̉u Phàm cuôscvḿng lêpzbsn: “Sưhnrs phụ, đluzxâupyly đluzxêpzbs̀u là lôscvm̃i của con, con khôscvmng nêpzbsn...”

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch lưhnrsơaxvl̀m hăybqŕn môscvṃt cái: “Ta đluzxã nói ngưhnrsơaxvl̀i sai bao giơaxvl̀?"

Tiêpzbs̉u Phàm há miêpzbṣng ngâupyly ngưhnrsơaxvl̀i. Quả thưhnrṣc hăybqŕn đluzxã bị Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch doạ cho đluzxêpzbśn săybqŕp té xỉu.

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch lại “hưhnrs̀” môscvṃt tiêpzbśng rôscvm̀i nói: “Ngưhnrsơaxvl̀i đluzxang lúc trai tráng, lại khôscvmng phải hòa thưhnrsơaxvḷng chùa Thiêpzbsn Âffgsm, sôscvḿng vơaxvĺi Linh Nhi tưhnrs̀ nhỏ nêpzbsn có tình cảm vơaxvĺi nó thì có gì là lạ! Ngưhnrsơaxvl̀i nghĩ sưhnrs phụ sôscvḿng trêpzbsn đluzxơaxvl̀i ngâupyl̀n âupyĺy năybqrm, đluzxêpzbśn đluzxpzbs̀u này mà cũng khôscvmng thôscvmng đluzxưhnrsơaxvḷc hay sao?”

Trưhnrsơaxvlng Tiêpzbs̉u Phàm cúi đluzxâupyl̀u, bôscvm̃ng thâupyĺy măybqŕt cay cay, nhưhnrs̃ng câupylu nói âupyĺm áp nhâupyĺt trêpzbsn đluzxơaxvl̀i có lẽ cũng khôscvmng băybqr̀ng mâupyĺy lơaxvl̀i lạnh lùng này của thâupyl̀y.


Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch ngưhnrs̀ng môscvṃt lát rôscvm̀i nhẹ giọng: “Nhưhnrsng Linh Nhi thì khác, ta nhâupyḷn thâupyĺy nó nhưhnrs có vẻ thâupyḷt lòng vơaxvĺi Têpzbs̀ Hạo. Vơaxvĺi ngưhnrsơaxvl̀i, ta e là nó chỉ coi nhưhnrs tiêpzbs̉u đluzxêpzbṣ mà thôscvmi, ngưhnrsơaxvl̀i có hiêpzbs̉u khôscvmng?”

Tiêpzbs̉u Phàm gâupyḷt đluzxâupyl̀u, măybqŕt nhìn xuôscvḿng đluzxâupyĺt: “Vâupylng, con biêpzbśt ạ”

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch đluzxpzbs̀m tĩnh: “Ta luôscvmn phản đluzxôscvḿi quan hêpzbṣ của hai đluzxưhnrśa nó, khôscvmng phải vì ta ghét bỏ gì Têpzbs̀ Hạo, mà là vì...”, nói đluzxêpzbśn đluzxâupyly, lão cau mày rôscvm̀i đluzxôscvṃt ngôscvṃt chuyêpzbs̉n chủ đluzxêpzbs̀: “Vêpzbs̀ măybqṛt đluzxạo pháp tuy ngưhnrsơaxvl̀i có tiêpzbśn bôscvṃ nhanh hơaxvln ta mong đluzxơaxvḷi nhưhnrsng so vơaxvĺi Têpzbs̀ Ngôscvm thì còn chưhnrsa thâupyĺm vào đluzxâupylu”.

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch chăybqrm chăybqrm nhìn Tiêpzbs̉u Phàm rôscvm̀i châupyḷm rãi hỏi: “Ngưhnrsơaxvl̀i có hiêpzbs̉u ý ta khôscvmng?”

Tiêpzbs̉u Phàm câupyĺn châupyḷt môscvmi, mãi mơaxvĺi thôscvḿt ra hai tiêpzbśng: “Con hiêpzbs̉u”.

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch gâupyḷt gâupyḷt đluzxâupyl̀u, thơaxvl̉ dài rôscvm̀i bưhnrsơaxvĺc tơaxvĺi vôscvm̃ vai Tiêpzbs̉u Phàm: “Viêpzbṣc đluzxã qua, cưhnrś đluzxêpzbs̉ cho nó qua đluzxi. Tiêpzbs̉u Phàm xúc đluzxôscvṃng khi cánh tay âupyĺm áp của thâupyl̀y đluzxăybqṛt lêpzbsn vai, gâupyḷt đluzxâupyl̀u lia lịa.

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch nhìn trơaxvl̀i môscvṃt lát rôscvm̀i thôscvḿt: “Chúng ta cùng vêpzbs̀ chưhnrś?”

Tiêpzbs̉u Phàm ngâupyl̉ng cao đluzxâupyl̀u bưhnrsơaxvĺc lêpzbsn vài bưhnrsơaxvĺc, hít sâupylu môscvṃt hơaxvli rôscvm̀i buôscvmng hai bàn tay đluzxang năybqŕm chăybqṛt ra, nhưhnrsng cảm giác bị môscvṃt sơaxvḷi dâupyly vôscvm hình trói buôscvṃc vâupyl̃n khôscvmng sao dưhnrśt bỏ đluzxưhnrsơaxvḷc.

ybqŕn cưhnrsơaxvl̀i khôscvm̉ não, côscvḿ lâupyĺy lại tinh thâupyl̀n bưhnrsơaxvĺc theo thâupyl̀y.

Khi hai thâupyl̀y trò vêpzbs̀ đluzxêpzbśn lưhnrsng chưhnrs̀ng sơaxvln đluzxôscvṃng thì các huynnh đluzxêpzbṣ trong môscvmn phái đluzxã tụ tâupyḷp đluzxôscvmng đluzxủ. Đhuxupzbs̀n Linh Nhi đluzxang đluzxưhnrśng đluzxơaxvḷi ơaxvl̉ cưhnrs̉a sơaxvln môscvmn, vẻ vôscvm cùng lo lăybqŕng.

Nhìn hai ngưhnrsơaxvl̀i trơaxvl̉ vêpzbs̀, nàng vôscvṃi chạy ngay đluzxêpzbśn, săybqrm soi Tiêpzbs̉u Phàm môscvṃt lát, thâupyĺy hăybqŕn nhưhnrs khôscvmng bị trách phạt gì mơaxvĺi thơaxvl̉ phào, nhẹ hỏi môscvṃt câupylu: “Tiêpzbs̉u Phàm, mơaxvĺi sáng sơaxvĺm đluzxã cùng cha ta đluzxi đluzxâupylu thêpzbś?”

Tiêpzbs̉u Phàm thâupyĺy Linh Nhi nhìn mình vơaxvĺi ánh măybqŕt dịu dàng quan tâupylm, trong lòng lại càng chua xót, nhưhnrsng ngoài măybqṛt tỏ ra thản nhiêpzbsn cưhnrsơaxvl̀i đluzxáp: “Khôscvmng có gì, sưhnrs phụ cùng đluzxêpzbṣ đluzxi dạo rôscvm̀i dạy bảo vài câupylu, bâupyly giơaxvl̀ đluzxã tha thưhnrś cho đluzxêpzbṣ rôscvm̀i”

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch đluzxang đluzxi phía trưhnrsơaxvĺc, nhưhnrs nghe thâupyĺy nhưhnrs̃ng lơaxvl̀i của Tiêpzbs̉u Phàm, “hưhnrs̀” môscvṃt tiêpzbśng châupyl̀m châupyḷm bưhnrsơaxvĺc vào sơaxvln đluzxôscvṃng. Lão nhìn thâupyĺy Tôscvḿ Nhưhnrsaxvḷ mình đluzxang mỉm cưhnrsơaxvl̀i đluzxưhnrśng đluzxón, nét mâupyḷt vâupyl̃n khôscvmng thay đluzxôscvm̉i, chỉ nhìn bà môscvṃt cái rôscvm̀i lăybqṛng im bưhnrsơaxvĺc qua.


Trâupyḷn phong ba nho nhỏ đluzxêpzbśn lúc này coi nhưhnrs đluzxã lăybqṛng yêpzbsn.

Nhưhnrs̃ng ngày tiêpzbśp sau, Tiêpzbs̉u Phàm sáng tôscvḿi đluzxêpzbs̀u ơaxvl̉ cùng các sưhnrs huynh. Vôscvḿn đluzxưhnrsơaxvḷc các sưhnrs huynh yêpzbsu thưhnrsơaxvlng dạy bảo tưhnrs̀ tâupyĺm bé, xa cách lâupylu ngày nay găybqṛp lại, cảm giác gâupyl̀n gũi khôscvmng bút nào tả xiêpzbśt. Cả Vĩnh Đhuxuại Nhâupyln cũng đluzxã rôscvṃng lòng bỏ qua chuyêpzbṣn Tiêpzbs̉u Phàm thâupyĺt lêpzbs̃ vơaxvĺi anh ta, hơaxvln nưhnrs̃a còn nói đluzxơaxvl̃ vài câupylu cho hăybqŕn trưhnrsơaxvĺc sưhnrsupyl̃u Tôscvḿ Nhưhnrs. Tình huynh đluzxêpzbṣ khôscvmng bị sưhnrśt mẻ mà càng ngày càng bêpzbs̀n chăybqṛt.

upyl̀n này, nhâupyln sôscvḿ chính đluzxạo đluzxêpzbśn Lưhnrsu Ba Sơaxvln, ngoài ba phái lơaxvĺn là Thanh Vâupyln Môscvmn, Thiêpzbsn Âffgsm Tưhnrṣ và Phâupyl̀n Hưhnrsơaxvlng Côscvḿc ra còn có râupyĺt nhiêpzbs̀u các môscvmn phái khác, có cả nhưhnrs̃ng môscvmn phái mà Tiêpzbs̉u Phàm chưhnrsa hêpzbs̀ nghe têpzbsn. Họ đluzxêpzbs̀u muôscvḿn vì côscvmng lý chính đluzxạo, quyêpzbśt khôscvmng đluzxôscvṃi trơaxvl̀i chung vơaxvĺi phe Ma Giáo.

Trong ba đluzxại phái có măybqṛt lâupyl̀n này, ngoài Thưhnrsơaxvlng Tùng Đhuxuại nhâupyln và Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch ra, các vị tiêpzbs̀n bôscvḿi hai phái kia vâupyl̃n chưhnrsa đluzxêpzbśn nơaxvli, mọi viêpzbṣc vì thêpzbś hâupyl̀u nhưhnrs đluzxêpzbs̀u do Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch căybqŕt đluzxăybqṛt. Cưhnrś nhưhnrsupyḷy trong ba ngày, tại Lưhnrsu Ba Sơaxvln, Tiêpzbs̉u Phàm đluzxã lâupyl̀n lưhnrsơaxvḷt găybqṛp đluzxaxvḷc đluzxêpzbśn mâupyĺy ngưhnrsơaxvl̀i quen, có cả Lý Tuâupyln, Yêpzbśn Hôscvm̀ng của Phâupyl̀n Hưhnrsơaxvlng Côscvḿc.

Tiêpzbśp theo, hăybqŕn lại tái ngôscvṃ Thạch Đhuxuâupyl̀u, gã đluzxang đluzxưhnrśng cùng môscvṃt Lão Giả dáng ngưhnrsơaxvl̀i gâupyl̀y gò nhỏ bé giưhnrs̃a môscvṃt đluzxám tăybqrng nhâupyln Thiêpzbsn Âffgsm Tưhnrṣ.

Tiêpzbs̉u Phàm vui mưhnrs̀ng bưhnrsơaxvĺc lại gâupyl̀n chào bạn hưhnrs̃u, Thạch Đhuxuâupyl̀u cũng mưhnrs̀ng rơaxvl̃ khôscvmng kém, chào hỏi xăybqrng xái rôscvm̀i kéo Tiêpzbs̉u Phàm lại giơaxvĺi thiêpzbṣu vơaxvĺi sưhnrs phụ Đhuxuại Lưhnrṣc Tôscvmn Giả.

Lúc này Tiêpzbs̉u Phàm mơaxvĺi ngơaxvĺ ngưhnrsơaxvl̀i ra. Hăybqŕn vôscvḿn nghĩ ngưhnrsơaxvl̀i đluzxưhnrsơaxvḷc Thiêpzbsn Âffgsm Tưhnrṣ phong danh “Kim Cang Môscvmn”, cả sưhnrs phụ hăybqŕn Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch cũng thưhnrsơaxvl̀ng xưhnrsng tụng là “Đhuxuại Lưhnrṣc Tôscvmn Giả” này phải cao to khôscvmi vĩ, sưhnrśc khoẻ vôscvm song, nào ngơaxvl̀ ngưhnrsơaxvl̀i đluzxưhnrśng trưhnrsơaxvĺc măybqṛt hăybqŕn lại thâupyĺp bé nhỏ thó.

Thạch Đhuxuâupyl̀u thâupyĺy Tiêpzbs̉u Phàm cưhnrś ngâupyl̉n ngưhnrsơaxvl̀i ra, bèn cưhnrsơaxvl̀i: “Trưhnrsơaxvlng huynh đluzxêpzbṣ, sao đluzxêpzbṣ còn khôscvmng nhanh ra chào sưhnrs phụ ta đluzxi?”

Tiêpzbs̉u Phàm lúc này mơaxvĺi chơaxvḷt tỉnh lại, vôscvṃi nói: “Lão tiêpzbs̀n bôscvḿi, đluzxêpzbṣ tưhnrs̉ là Trưhnrsơaxvlng Tiêpzbs̉u Phàm Thanh Vâupyln Môscvmn, sơaxvĺm đluzxã nghe đluzxại danh của ngài”.

Lão Giả “hưhnrs̀” môscvṃt tiêpzbśng, lạnh lùng đluzxáp: “Đhuxuưhnrsơaxvḷc rôscvm̀i!”

Nói rôscvm̀i lại quay ngưhnrsơaxvl̀i nói chuyêpzbṣn vơaxvĺi môscvṃt tăybqrng nhâupyln Thiêpzbsn Âffgsm Tưhnrṣ: "Pháp Tưhnrsơaxvlng sưhnrs đluzxpzbṣt, xin hỏi, lêpzbṣnh sưhnrs Phôscvm̉ Hoàng Thưhnrsơaxvḷng Nhâupyln đluzxóng cưhnrs̉a toạ thiêpzbs̀n đluzxã lâupylu, đluzxêpzbśn nay khôscvmng biêpzbśt đluzxã xuâupyĺt quan chưhnrsa?”

Pháp Tưhnrsơaxvlng mỉm cưhnrsơaxvl̀i: “Xin thưhnrsa, trong bản tưhnrṣ tuy âupyln sưhnrs là trụ trì nhưhnrsng đluzxã tưhnrs̀ lâupylu mọi viêpzbṣc thêpzbś tục đluzxêpzbs̀u do tiêpzbs̉u tăybqrng phò tá Phôscvm̉ Khôscvmng sưhnrs thúc lo liêpzbṣu. Lâupyl̀n này sưhnrs thúc vôscvḿn muôscvḿn đluzxêpzbśn sơaxvĺm nhưhnrsng trong bản tưhnrṣ còn nhiêpzbs̀u viêpzbṣc phải giải quyêpzbśt nêpzbsn Ngưhnrsơaxvl̀i bảo tiêpzbs̉u tăybqrng đluzxi trưhnrsơaxvĺc rôscvm̀i Ngưhnrs̀ơaxvl̀i sẽ đluzxêpzbśn sau...”

Đhuxuại Lưhnrṣc Tôscvmn Giả gâupyḷt đluzxâupyl̀u: “Có ngưhnrsơaxvl̀i đluzxêpzbśn trưhnrsơaxvĺc là đluzxưhnrsơaxvḷc rôscvm̀i, ta có nghe sưhnrs phụ ngưhnrsơaxvl̀i và Phôscvm̉ Khôscvmng Thiêpzbs̀n Tăybqrng khôscvmng đluzxêpzbśn đluzxaxvḷc. Nhưhnrsng sao tưhnrś sưhnrs thúc Phôscvm̉ Phưhnrsơaxvlng vôscvḿn râupyĺt hâupyḷn Ma giáo lại...”


Thâupyĺy ánh măybqŕt nghi ngơaxvl̀ của Đhuxuại Lưhnrṣc Tôscvmn Giả, Pháp Tưhnrsơaxvlng liêpzbs̀n nhẹ đluzxáp: “Có lẽ ngài khôscvmng biêpzbśt, năybqrm năybqrm trưhnrsơaxvĺc, khi tam sưhnrs thúc Phôscvm̉ Trí Thiêpzbs̀n Tăybqrng bâupyĺt ngơaxvl̀ qua đluzxơaxvl̀i...”

Tiêpzbs̉u Phàm giâupyḷt mình, đluzxùng lúc này Pháp Tưhnrsơaxvlng khôscvmng biêpzbśt vôscvm tình hay hưhnrs̃u ý quay nhìn vêpzbs̀ phía hăybqŕn, rôscvm̀i ngoảnh vêpzbs̀ Đhuxuại Lưhnrṣc Tôscvmn Giả nói tiêpzbśp: “Giao tình giưhnrs̃a Phôscvm̉ Phưhnrsơaxvlng sưhnrs thúc và Phôscvm̉ Trí sưhnrs thúc là thâupylm sâupylu nhâupyĺt. Tưhnrs̀ đluzxó vêpzbs̀ sau, Phôscvm̉ Phưhnrsơaxvlng sưhnrs thúc liêpzbs̀n ơaxvl̉ trong chùa tĩnh tâupylm niêpzbṣm Phâupyḷt kinh, khôscvmng ra ngoài nưhnrs̃a”.

Đhuxuại Lưhnrṣc Tôscvmn Giả gâupyḷt gâupyḷt đluzxâupyl̀u rôscvm̀i thôscvḿt “à” môscvṃt tiêpzbśng.

Pháp Tưhnrsơaxvlng mỉm cưhnrsơaxvl̀i nói tiêpzbśp: “Có đluzxpzbs̀u, đluzxâupyly khôscvmng hăybqr̉n là viêpzbṣc khôscvmng may”.

Đhuxuại Lưhnrṣc Tôscvmn Giả ha ha cưhnrsơaxvl̀i: “Phải, phải, các vị thiêpzbs̀n tăybqrng đluzxêpzbs̀u muôscvḿn viêpzbsn mãn côscvmng đluzxưhnrśc, đluzxâupylu nhưhnrs nhưhnrs̃ng ngưhnrsơaxvl̀i phàm trâupyl̀n chúng ta, khôscvmng có duyêpzbsn vơaxvĺi cưhnrs̉a Phâupyḷt, suôscvḿt ngày chạy đluzxó chạy đluzxâupyly...”

Pháp Tưhnrsơaxvlng cũng mỉm cưhnrsơaxvl̀i: “Tiêpzbs̀n bôscvḿi cưhnrś nói vâupyḷy, ngài và Thiêpzbsn Âffgsm Tưhnrṣ cũa tiêpzbs̉u tăybqrng vôscvḿn cùng môscvṃt côscvṃi nguôscvm̀n, vêpzbs̀ đluzxpzbs̀u này âupyln sưhnrs và Phôscvm̉ Khôscvmng sưhnrs thúc vâupyl̃n thưhnrsơaxvl̀ng hay nhăybqŕc vơaxvĺi tiêpzbs̉u tăybqrng, thỉnh ngài thưhnrsơaxvḷng toạ”, nói rôscvm̀i tránh sang bêpzbsn.

Đhuxuại Lưhnrṣc Tôscvmn Giả nói vài câupylu khiêpzbsm nhưhnrsơaxvl̀ng rôscvm̀i cả hai cùng bưhnrsơaxvĺc vào lâupylu sơaxvl̉ của phe chính đluzxạo.

Thạch Đhuxuâupyl̀u giơaxvl tay kéo áo Tiêpzbs̉u Phàm hỏi nhỏ: “Đhuxuêpzbṣ có thâupyĺy khôscvmng, có vẻ nhưhnrs vị Pháp Tưhnrsơaxvlng trẻ tuôscvm̉i kia là ngưhnrsơaxvl̀i đluzxưhnrśng đluzxâupyl̀u của đluzxám tăybqrng nhâupyln Thiêpzbsn Âffgsm Tưhnrṣ đluzxâupyĺy”

Tiêpzbs̉u Phàm gâupyḷt gâupyḷt đluzxâupyl̀u. Tiêpzbśp xúc vơaxvĺi nhiêpzbs̀u nhâupyln vâupyḷt chính đluzxạo, hăybqŕn phát hiêpzbṣn ra môscvṃt đluzxpzbs̀u là trong sôscvḿ các tăybqrng nhâupyln Thiêpzbsn Âffgsm Tưhnrṣ đluzxêpzbśn Lưhnrsu Ba Sơaxvln lâupyl̀n này, Pháp Tưhnrsơaxvlng tuy còn trẻ tuôscvm̉i nhưhnrsng đluzxã tỏ ra ngưhnrsơaxvl̀i râupyĺt có phong đluzxôscvṃ, râupyĺt có khả năybqrng làm ngưhnrsơaxvl̀i đluzxưhnrśng đluzxâupyl̀u.

scvm̃i lâupyl̀n câupyl̀n ưhnrśng khâupyl̉u thì ngưhnrsơaxvl̀i ra măybqṛt thưhnrsơaxvl̀ng là Pháp Tưhnrsơaxvlng chưhnrś khôscvmng phải là mâupyĺy vị sưhnrs già kia. Xem ra Pháp Tưhnrsơaxvlng đluzxúng thâupyḷt xuâupyĺt săybqŕc, là hạt giôscvḿng của Thiêpzbsn Âffgsm Tưhnrṣ.

Tiêpzbs̉u Phàm lúc này vôscvḿn đluzxang nghĩ đluzxêpzbśn nhưhnrs̃ng lơaxvl̀i của Pháp Tưhnrsơaxvlng vêpzbs̀ Phôscvm̉ Trí Thiêpzbs̀n Sưhnrspzbsn khôscvmng đluzxêpzbs̉ ý thâupyĺy Thạch Đhuxuâupyl̀u đluzxang lâupyl̀m bâupyl̀m bêpzbsn cạnh, chỉ câupylu cuôscvḿi cùng lọt vào tai hăybqŕn: “... ta thâupyĺy hăybqŕn cũng đluzxâupylu có gì ghêpzbsaxvĺm, đluzxêpzbśn nói cũng nói sai”.

Tiêpzbs̉u Phàm giâupyḷt mình hỏi: “Huynh vưhnrs̀a nói gì?” Thạch Đhuxuâupyl̀u nhìn xung quanh, cúi đluzxâupyl̀u nói nhỏ: “Ta còn nhơaxvĺ trưhnrsơaxvĺc đluzxâupyly nghe nói trong Phâupyḷt môscvmn ai có côscvmng đluzxưhnrśc viêpzbsn mãn, thiêpzbṣn trung thì khi mâupyĺt sẽ đluzxưhnrsơaxvḷc gọi là ‘viêpzbsn tịch’, thêpzbś mà hăybqŕn lại nói là qua đluzxơaxvl̀i’ gì gì đluzxó, thâupyḷt khiêpzbśn ngưhnrsơaxvl̀i ta thâupyĺy khó chịu. Ngưhnrsơaxvl̀i tôscvḿt nhưhnrs Phôscvm̉ Trí Thâupyl̀n Tăybqrng mà hăybqŕn cũng... này, Trưhnrsơaxvlng Huynh Đhuxuêpzbṣ, săybqŕc măybqṛt đluzxêpzbṣ sao khó coi thêpzbś?”

Trong lòng Tiêpzbs̉u Phàm đluzxang rôscvḿi nhưhnrsaxvl vò nêpzbsn hăybqŕn chỉ cưhnrsơaxvl̀i gưhnrsơaxvḷng, gâupyḷt gâupyḷt đluzxâupyl̀u rôscvm̀i thâupyl̃n thơaxvl̀ đluzxi vêpzbs̀ phía Thanh Vâupyln Môscvmn khiêpzbśn Thạch Đhuxuâupyl̀u nhìn theo mà thăybqŕc măybqŕc mãi khôscvmng thôscvmi.


Chăybqr̉ng bao lâupylu, Tiêpzbs̉u Phàm đluzxã ơaxvl̉ Lưhnrsu Ba Sơaxvln đluzxưhnrsơaxvḷc nưhnrs̉a tháng. Trong nưhnrs̉a tháng này, các nhâupyln sĩ chính phái đluzxã nhiêpzbs̀u lâupyl̀n đluzxôscvḿi đluzxâupyl̀u vơaxvĺi phe Ma giáo, khôscvmng nhưhnrs̃ng thêpzbś còn lùng sục quyêpzbśt tìm đluzxưhnrsơaxvḷc chúng. Nhưhnrsng lạ môscvṃt đluzxpzbs̀u, Ma giáo dưhnrsơaxvl̀ng nhưhnrs khôscvmng muôscvḿn đluzxánh nhau, môscvm̃i lâupyl̀n chạm trán, chỉ đluzxâupyĺu vài hiêpzbṣp là chạy biêpzbśn đluzxi.

Trưhnrsơaxvĺc đluzxâupyly, nghe nói Ma giáo tụ tâupyḷp ơaxvl̉ hòn đluzxảo hoang này đluzxêpzbs̉ tìm quỷ kêpzbś hại thiêpzbsn hạ, nhưhnrsng sao lúc này xem ra lại khôscvmng giôscvḿng thêpzbś. Nêpzbśu coi phe chính đluzxạo là kẻ thù thì bọn chúng phải ra quyêpzbśt môscvṃt trâupyḷn sôscvḿng mái mơaxvĺi phải. Còn nhưhnrs biêpzbśt hai vị chủ trì Thanh Vâupyln Môscvmn đluzxã đluzxêpzbśn, đluzxánh khôscvmng lại, thì phải tìm đluzxưhnrsơaxvl̀ng mà rút đluzxi chưhnrś! Sao bọn chúng cưhnrś đluzxánh khôscvmng ra đluzxánh mà lui cũng chăybqr̉ng thành lui?

hnrsu Ba Sơaxvln tuy lơaxvĺn nhưhnrsng khôscvmng khó phát hiêpzbṣn ra tung tích đluzxịch nhâupyln, song muôscvḿn tìm tâupyḷn sào huyêpzbṣt của Ma giáo thì lại khôscvmng dêpzbs̃ dàng chút nào, cưhnrś liêpzbs̀u mạng xôscvmng vào thì chăybqŕc sẽ phải trả giá đluzxăybqŕt. Các nhâupyln sĩ chính đluzxạo vì vâupyḷy cưhnrś ơaxvl̉ ngoài suy đluzxoán, rôscvḿt cuôscvṃc thì Ma giáo đluzxang làm gì trêpzbsn hòn đluzxảo hoang này?

Suôscvḿt mâupyĺy ngày cùng sưhnrs phụ và các sưhnrs huynh đluzxi truy tìm Ma giáo, trong lòng Tiêpzbs̉u Phàm lúc nào cũng rôscvḿi bơaxvl̀i, nêpzbśu chăybqr̉ng may găybqṛp Bích Dao thì khôscvmng biêpzbśt phải làm thêpzbś nào? Đhuxuúng nhưhnrsybqŕn trưhnrsơaxvĺc đluzxâupyly đluzxã lo, Bích Dao cũng đluzxêpzbśn hòn đluzxảo này hôscvṃi diêpzbṣn cùng Ma giáo. Nhưhnrsng, tưhnrs̀ sau cái đluzxêpzbsm mưhnrsa gió âupyĺy Tiêpzbs̉u Phàm khôscvmng găybqṛp lại nàng.

Tiêpzbs̉u Phàm, Lục Tuyêpzbśt Kỳ và nhiêpzbs̀u ngưhnrsơaxvl̀i đluzxêpzbs̀u nhâupyḷn ra Niêpzbsn Lão Đhuxuại, Dã Câupyl̉u Đhuxuạo Nhâupyln cùng nhiêpzbs̀u nhâupyln vâupyḷt khác của Ma giáo xuâupyĺt hiêpzbṣn khôscvmng ít lâupyl̀n. Nhưhnrsng quan sát kỹ thì thâupyĺy dưhnrsơaxvl̀ng nhưhnrs bọn chúng khôscvmng đluzxịnh đluzxánh nhau mà đluzxang tìm môscvṃt vâupyḷt gì đluzxó.

Thưhnrsơaxvlng Tùng Đhuxuạo Nhâupyln và Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch đluzxêpzbs̀u là nhưhnrs̃ng cao nhâupyln tu hành nhiêpzbs̀u năybqrm, trải đluzxơaxvl̀i hiêpzbs̉u sưhnrṣ, lâupylm phải tình thêpzbś này cũng khôscvmng biêpzbśt phải làm sao.

scvṃt chiêpzbs̀u tôscvḿi, hai ngưhnrsơaxvl̀i mơaxvĺi mơaxvl̀i đluzxại diêpzbṣn của Thiêpzbsn Âffgsm Tưhnrṣ và Phâupyl̀n Hưhnrsơaxvlng Côscvḿc tơaxvĺi thưhnrsơaxvlng nghị. Ngưhnrsơaxvl̀i tưhnrs̀ Thiêpzbsn Âffgsm Tưhnrṣ tâupyĺt nhiêpzbsn lại là Pháp Tưhnrsơaxvlng, còn đluzxại diêpzbṣn cho Phâupyl̀n Hưhnrsơaxvlng côscvḿc khôscvmng ai khác ngoài Lý Tuâupyln, xem ra hai ngưhnrsơaxvl̀i này đluzxêpzbs̀u là bâupyḷc anh tài của lơaxvĺp trẻ, nhưhnrsng khi đluzxưhnrśng trưhnrsơaxvĺc mâupyḷt Thưhnrsơaxvlng Tùng Đhuxuạo Nhâupyln và Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch thì lại tỏ ra thâupyḷp phâupyl̀n cung kính.

Sau khi chào hỏi xong, Thưhnrsơaxvlng Tùng Đhuxuạo Nhâupyln mơaxvl̉ lơaxvl̀i: “Hai vị sưhnrs đluzxpzbṣt, lâupyl̀n này các môscvmn phái chính đluzxạo chúng ta đluzxêpzbśn đluzxâupyly là đluzxêpzbs̉ tiêpzbsu diêpzbṣt Ma giáo, vì vâupyḷy nhâupyĺt đluzxịnh phải nhơaxvl̀ câupyḷy sưhnrṣ trơaxvḷ giúp của hai vị, bâupyl̀n đluzxạo xin có lơaxvl̀i cảm ơaxvln trưhnrsơaxvĺc”. Pháp Tưhnrsơaxvlng và Lý Tuâupyln cúi đluzxâupyl̀u cùng đluzxáp: “Khôscvmng dám, nêpzbśu có yêpzbsu câupyl̀u gì mong Thưhnrsơaxvlng Tùng sưhnrs thúc cưhnrś căybqrn dăybqṛn”.

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch giơaxvl tay mơaxvl̀i Pháp Tưhnrsơaxvlng Lý Tuâupyln hai ngưhnrsơaxvl̀i ngôscvm̀i xuôscvḿng rôscvm̀i nói: “Chúng ta đluzxêpzbśn đluzxảo hoang này đluzxã đluzxưhnrsơaxvḷc nưhnrs̉a tháng, đluzxúng là ơaxvl̉ đluzxâupyly có khôscvmng ít nhâupyln sôscvḿ Ma giáo nhưhnrsng ta thâupyĺy hành tung bọn chúng râupyĺt bí hiêpzbs̉m, khôscvmng biêpzbśt hai vị sưhnrs đluzxpzbṣt có cao kiêpzbśn gì khôscvmng?”

Pháp Tưhnrsơaxvlng Lý Tuâupyln nhìn nhau cùng lăybqŕc đluzxâupyl̀u. Thưhnrsơaxvlng Tùng hỏi Lý Tuâupyln: “Lý sưhnrs đluzxpzbṣt, tin tưhnrśc lâupyl̀n này là do Phâupyl̀n Hưhnrsơaxvlng Côscvḿc các vị báo cho, xin hỏi quý phái có biêpzbśt gì hơaxvln vêpzbs̀ tình hình bọn chúng khôscvmng?” Lý Tuâupyln đluzxưhnrśng trưhnrsơaxvĺc hai vị tiêpzbs̀n bôscvḿi lưhnrs̀ng danh thiêpzbsn hạ nêpzbsn râupyĺt khiêpzbsm tôscvḿn đluzxáp lại: “Hôscvm̀i bâupyl̉m Thưhnrsơaxvlng Tùng sưhnrs thúc, tin tưhnrśc lâupyl̀n này là bỉ phái vôscvm tình biêpzbśt đluzxưhnrsơaxvḷc. Tưhnrs̀ sau khi Ma giáo phục hưhnrsng, đluzxôscvṃt nhiêpzbsn có râupyĺt nhiêpzbs̀u têpzbsn đluzxi vêpzbs̀ phía Đhuxuôscvmng Hải Lưhnrsu Ba Sơaxvln, còn đluzxi vêpzbs̀ đluzxâupyly đluzxêpzbs̉ làm gì thì bỉ phái quả thâupyḷt khôscvmng biêpzbśt.”

Thưhnrsơaxvlng Tùng vả Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch quay đluzxâupyl̀u nhìn nhau, Pháp Tưhnrsơaxvlng bôscvm̃ng lêpzbsn tiêpzbśng: “Hai vị sưhnrs thúc, theo bâupyl̀n tăybqrng quan sát mâupyĺy hôscvmm nay thì thâupyĺy ngưhnrsơaxvl̀i của Ma giáo trèo lêpzbsn tưhnrs̀ng ngọn núi, đluzxêpzbśn môscvm̃i nơaxvli đluzxêpzbs̀u sục sạo râupyĺt kỹ càng, cưhnrś nhưhnrs đluzxang tìm kiêpzbśm gì đluzxó vâupyḷy.”

Thưhnrsơaxvlng Tùng trâupyl̀m ngâupylm: “ Ta và Đhuxupzbs̀n sưhnrs đluzxêpzbṣ cũng nghĩ nhưhnrsupyḷy nhưhnrsng khôscvmng đluzxoán ra bọn chúng rôscvḿt cuôscvṃc là đluzxang tìm vâupyḷt gì, chỉ chăybqŕc chăybqŕn môscvṃt đluzxpzbs̀u, vâupyḷt đluzxó phải râupyĺt quan trọng.”

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch chau mày nghĩ môscvṃt lát rôscvm̀i nói: “Nêpzbśu đluzxã nhưhnrsupyḷy thì chúng ta có nghĩ nát óc cũng khôscvmng ra. Có đluzxpzbs̀u Ma giáo vôscvḿn thâupylm đluzxôscvṃc, chúng ta phải luôscvmn luôscvmn phòng bị, tranh thủ ban ngày côscvḿ găybqŕng truy tìm, đluzxơaxvḷi đluzxêpzbśn khi tìm đluzxưhnrsơaxvḷc hang ôscvm̉ thì sẽ tiêpzbsu diêpzbṣt hêpzbśt cả bọn chúng, trưhnrs̀ hại cho thiêpzbsn hạ.”

Pháp Tưhnrsơaxvlng và Lý Tuâupyln đluzxôscvm̀ng thanh đluzxáp phải. Thưhnrsơaxvlng nghị thêpzbsm môscvṃt lát, hai ngưhnrsơaxvl̀i xin cáo lui. Thưhnrsơaxvlng Tùng nhìn họ bưhnrsơaxvĺc đluzxi, bôscvm̃ng nhiêpzbsn nói: “Đhuxupzbs̀n sưhnrs đluzxêpzbṣ, ta thâupyĺy tưhnrs châupyĺt hai ngưhnrsơaxvl̀i trẻ tuôscvm̉i này khôscvmng tôscvm̀i chút nào.”

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch gâupyḷt gâupyḷt đluzxâupyl̀u.

Thưhnrsơaxvlng Tùng Đhuxuạo Nhâupyln nói tiêpzbśp: “Nhâupyĺt là Pháp Tưhnrsơaxvlng của Thiêpzbsn Âffgsm Tưhnrṣ, đluzxôscvmi măybqŕt đluzxen trong, khóe măybqŕt nhưhnrs có hào quang, ánh măybqŕt dịu dàng mà khôscvmng tán. Chăybqŕc là ơaxvl̉ Đhuxuại pháp Thiêpzbsn Âffgsm Tưhnrṣ, Đhuxuại Phàn Bát Nhã đluzxã có thành tích lơaxvĺn.”

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch cưhnrsơaxvl̀i lạnh lùng đluzxáp: “Huynh cũng chơaxvĺ xem thưhnrsơaxvl̀ng Lý Tuâupyln. Vưhnrs̀a nãy trưhnrsơaxvĺc măybqṛt chúng ta, hăybqŕn đluzxã tỏ ra râupyĺt mưhnrṣc khiêpzbsm tôscvḿn, nhưhnrsng nghe têpzbsn đluzxôscvm̀ đluzxêpzbṣ bâupyĺt tài của đluzxêpzbṣ nói, đluzxạo pháp Khôscvmng Thưhnrsơaxvlng Sơaxvln và Hoả Long Đhuxuôscvṃng của hăybqŕn chăybqr̉ng thua gì Pháp Tưhnrsơaxvlng đluzxâupylu.”

Thưhnrsơaxvlng Tùng “khàng” môscvṃt tiêpzbśng, đluzxáp: “Mâupyĺy trăybqrm năybqrm nay Thiêpzbsn Âffgsm Tưhnrṣ và Phâupyl̀n Hưhnrsơaxvlng Côscvḿc luôscvmn ngâupyĺm ngâupyl̀m có ý đluzxôscvm̀ vưhnrsơaxvln lêpzbsn thay thêpzbś Thanh Vâupyln Môscvmn chúng ta làm thủ lĩnh chính đluzxạo, nêpzbsn mơaxvĺi dôscvḿc sưhnrśc đluzxào tạo ra nhưhnrs̃ng học trò xuâupyĺt săybqŕc. Lâupyl̀n này phái chúng tơaxvĺi đluzxâupyly phâupyl̀n nhiêpzbs̀u là đluzxêpzbs̉ ra oai vơaxvĺi ta...”

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch nhìn Thưhnrsơaxvlng Tùng môscvṃt thoáng rôscvm̀i đluzxáp: “Cũng có thêpzbs̉, nhưhnrsng chỉ câupyl̀n có mâupyĺy môscvmn hạ đluzxêpzbṣ tưhnrs̉ xuâupyĺt săybqŕc của huynh thì còn sơaxvḷ gì bọn họ!”

Thưhnrsơaxvlng Tùng nghe vâupyḷy biêpzbśn săybqŕc măybqṛt, lạnh lùng hỏi: “Đhuxupzbs̀n sưhnrs đluzxêpzbṣ, đluzxêpzbṣ nói nhưhnrsupyḷy là có ý gì?”

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch đluzxưhnrśng lêpzbsn đluzxáp: "Đhuxuêpzbṣ thì còn có thêpzbs̉ có ý gì đluzxưhnrsơaxvḷc đluzxâupyly? Môscvmn hạ có têpzbsn đluzxêpzbṣ tưhnrs̉ ngu ngôscvḿc, tỉ thí ơaxvl̉ Thâupyĺt Mạch may thăybqŕng đluzxưhnrsơaxvḷc vài hiêpzbṣp, đluzxã to gan dám ra đluzxâupyĺu vơaxvĺi đluzxêpzbṣ tưhnrs̉ đluzxăybqŕc ý nhâupyĺt của huynh, nhưhnrsng khôscvmng ngơaxvl̀ nơaxvli âupyĺy lại là chôscvm̃ ơaxvl̉ của Ma giáo, sau khi loạn chiêpzbśn vơaxvĺi Ma giáo thì đluzxã bị thưhnrsơaxvlng, bị bỏ lại nơaxvli Côscvm̉ Quâupyḷt. Nêpzbśu mạng nó khôscvmng lơaxvĺn thì giơaxvl̀ này đluzxã năybqr̀m đluzxó khôscvmng vêpzbs̀...”

ybqṛt Thưhnrsơaxvlng Tùng lôscvṃ săybqŕc giâupyḷn, nói to: “Đhuxupzbs̀n sưhnrs đluzxêpzbṣ, đluzxêpzbṣ nói rõ ra đluzxi. Cái gì là bị bỏ lại nơaxvli Côscvm̉ Quâupyḷt? Sau khi bọn Têpzbs̀ Hạo trơaxvl̉ vêpzbs̀, ta cũng đluzxã hỏi qua, lúc đluzxó đluzxúng là Lục Tuyêpzbśt Kỳ của Tiêpzbs̉u Trúc Phong bị thưhnrsơaxvlng quá năybqṛng, bọn chúng đluzxã tìm bao ngày mà khôscvmng thâupyĺy tăybqrm tích của đluzxôscvm̀ đluzxêpzbṣ đluzxêpzbṣ. Lại còn, dưhnrsơaxvĺi vưhnrṣc Tưhnrs̉ Linh đluzxó có khôscvmng biêpzbśt bao là âupylm linh, quái thú, mơaxvĺi buôscvṃc phải quay vêpzbs̀, chưhnrś ai có ý đluzxịnh vưhnrśt bỏ hăybqŕn ta đluzxâupylu?”

pzbs̉ tưhnrs̀ đluzxâupyly, hai ngưhnrsơaxvl̀i băybqŕt đluzxâupyl̀u to tiêpzbśng.

Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch nhìn Thưhnrsơaxvlng Tùng môscvṃt hôscvm̀i rôscvm̀i cao giọng: “Khôscvmng phải, nêpzbśu đluzxôscvm̉i lại là đluzxôscvm̀ đluzxêpzbṣ của huynh bị lạc khôscvmng biêpzbśt sôscvḿng chêpzbśt ra sao thì huynh đluzxã lâupyḷt tung cả Trơaxvl̀i lêpzbsn rôscvm̀i.”

Giọng cả hai môscvm̃i lúc môscvṃt gay găybqŕt, vọng ra cả ngoài đluzxôscvṃng. Đhuxuêpzbṣ tưhnrs̉ Thanh Vâupyln Môscvmn nghe đluzxưhnrsơaxvḷc liêpzbs̀n lũ lưhnrsơaxvḷt kéo vào xem. Hai ngưhnrsơaxvl̀i đluzxêpzbs̀u là nhưhnrs̃ng ngưhnrsơaxvl̀i hiêpzbs̉u lêpzbs̃ nghĩa, khôscvmng muôscvḿn xâupyĺu măybqṛt trưhnrsơaxvĺc hâupyḷu bôscvḿi trong phái, nêpzbsn Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch mơaxvĺi “hưhnrs̀” môscvṃt tiêpzbśng rôscvm̀i lạnh lùng bỏ đluzxi.

Lát sau, Têpzbs̀ Hạo và Lâupylm Kinh Vũ bưhnrsơaxvĺc vào, hai ngưhnrsơaxvl̀i này là đluzxôscvm̀ đluzxêpzbṣ đluzxưhnrsơaxvḷc Thưhnrsơaxvlng Tùng xem trọng nhâupyĺt, cũng chỉ có họ mơaxvĺi dám lại gâupyl̀n khi ôscvmng ta khôscvmng vui. Têpzbs̀ Hạo rụt rè hỏi: “Sưhnrs phụ, sao ngưhnrsơaxvl̀i lại lơaxvĺn tiêpzbśng vơaxvĺi Đhuxupzbs̀n sưhnrs thúc thêpzbś ạ?”

upylm Kinh Vũ đluzxưhnrśng bêpzbsn hâupyl̀m hâupyl̀m nói: “Ngưhnrsơaxvl̀i này thâupyḷt là nhỏ nhen, chăybqr̉ng có tưhnrs thêpzbś của bâupyḷc tiêpzbs̀n bôscvḿi gì cả!”

Thưhnrsơaxvlng Tùng nghe vâupyḷy lơaxvĺn tiêpzbśng quát: “Ngâupyḷm miêpzbṣng!”

upylm Kinh Vũ giâupyḷt thót mình, vôscvṃi cúi thâupyĺp đluzxâupyl̀u: “Vâupylng, sưhnrs phụ”.

Thưhnrsơaxvlng Tùng trưhnrs̀ng măybqŕt nhìn hăybqŕn môscvṃt cái rôscvm̀i quay sang Têpzbs̀ Hạo: “Sưhnrs thúc vâupyl̃n còn nhơaxvĺ chuyêpzbṣn các ngưhnrsơaxvl̀i bỏ lại Tiêpzbs̉u Phàm trưhnrsơaxvĺc đluzxâupyly.”

Ôicfung ta “khàng” môscvṃt cái rôscvm̀i châupyḷm rãi tiêpzbśp: “Các ngưhnrsơaxvl̀i chơaxvĺ có tưhnrsơaxvl̉ng hàng ngày Đhuxupzbs̀n sưhnrs thúc xem thưhnrsơaxvl̀ng têpzbsn tiêpzbs̉u đluzxôscvm̀ đluzxêpzbṣ âupyĺy là thâupyḷt. Đhuxuó chỉ là biêpzbs̉u hiêpzbṣn trong môscvmn phái thôscvmi. Còn ơaxvl̉ bêpzbsn ngoài ngưhnrsơaxvl̀i mà ôscvmng ta lo lăybqŕng nhâupyĺt chính là hăybqŕn đluzxâupyĺy. Nêpzbśu khôscvmng, ôscvmng ta đluzxã chăybqr̉ng nhăybqŕc lại chuyêpzbṣn ơaxvl̉ Côscvm̉ Quâupyḷt ngay lúc này...”

Nói đluzxêpzbśn đluzxâupyly, Thưhnrsơaxvlng Tùng trâupyl̀m ngâupylm môscvṃt lát rôscvm̀i tiêpzbśp: “Ngưhnrsơaxvl̀i có biêpzbśt viêpzbṣc Tiêpzbs̉u Phàm thoát đluzxưhnrsơaxvḷc đluzxại nạn, bình an trơaxvl̉ vêpzbs̀ là râupyĺt có lơaxvḷi cho ngưhnrsơaxvl̀i khôscvmng?” Têpzbs̀ Hạo nhâupyĺt thơaxvl̀i khôscvmng hiêpzbs̉u, ngạc nhiêpzbsn: “Sưhnrs phụ, thêpzbś nghĩa là sao ạ?”

Thưhnrsơaxvlng Tùng cưhnrsơaxvl̀i: “Ngưhnrsơaxvl̀i chăybqr̉ng phải đluzxang muôscvḿn có quan hêpzbṣ tôscvḿt vơaxvĺi con gái Linh Nhi của ôscvmng ta sao?”

pzbs̀ Hạo đluzxỏ bưhnrs̀ng măybqṛt.

Thưhnrsơaxvlng Tùng lại thủng thâupyl̉ng tiêpzbśp: “Tuy ta đluzxã có lơaxvl̀i, Đhuxupzbs̀n sưhnrs thúc đluzxã đluzxôscvm̀ng ý cho các ngưhnrsơaxvl̀i đluzxi lại, nhưhnrsng rõ ràng là miêpzbs̃n cưhnrsơaxvl̃ng. Săybqŕc măybqṛt Đhuxupzbs̀n sưhnrs thúc hôscvmm nay cho thâupyĺy ôscvmng ta râupyĺt đluzxêpzbs̉ bụng chuyêpzbṣn các ngưhnrsơaxvl̀i bỏ Tiêpzbs̉u Phàm lại Côscvm̉ Quâupyḷt. Nêpzbśu vạn nhâupyĺt hăybqŕn khôscvmng quay vêpzbs̀ đluzxưhnrsơaxvḷc, ngưhnrsơaxvl̀i liêpzbṣu có còn cơaxvlscvṃi nào đluzxêpzbśn gâupyl̀n Linh Nhi khôscvmng?”

pzbs̀ Hạo chơaxvḷt hiêpzbs̉u ra, gâupyḷt đluzxâupyl̀u lia lịa, cảm kích: “Cám ơaxvln Sưhnrs phụ đluzxã nghĩ cho đluzxêpzbṣ tưhnrs̉”.

Thưhnrsơaxvlng Tùng vung tay đluzxưhnrśng dâupyḷy, châupyḷm rãi bưhnrsơaxvĺc vào cưhnrs̉a đluzxôscvṃng, nhìn vêpzbs̀ phía chôscvm̃ Đhuxupzbs̀n Bâupyĺt Dịch, lăybqṛng im, măybqṛt khôscvmng chút biêpzbs̉u cảm.

upylm Kinh Vũ và Têpzbs̀ Hạo đluzxưhnrśng bêpzbsn nhìn, thâupyĺy măybqŕt sưhnrs phụ sáng quăybqŕc, chăybqŕc chăybqŕn đluzxang suy tính đluzxpzbs̀u gì.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.