Tru Tiên

Chương 47 : Văn Sĩ

    trước sau   
   

Khi Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm tỉnh lại, trơvkaǹi đcwopã tôuknźi, chỉ sơvkaṇ hărnwún đcwopã ngủ ít nhârnwút nărnwum sáu canh giơvkaǹ. Bích Dao vârnwũn chưulsba dârnwụy, hai tay đcwopang nărnwúm chărnwụt cưulsb́ng áo của hărnwún, trôuknzng giôuknźng nhưulsb là môuknẓt đcwopưulsb́a trẻ bẽn lẽn nhút nhát, lúc này khôuknzng ai có thêqymp̉ nghĩ nàng lại là môuknẓt nhârnwun vârnwụt quan trọng của ma giáo.

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm gôuknźi đcwopârnwùu lêqympn tay, lărnwúng nghe tiêqymṕng “xào xạc” vang lêqympn trong rưulsb̀ng môuknz̃i khi gió núi thôuknz̉i qua, đcwopôuknẓt nhiêqympn, tưulsḅ hỏi khôuknzng phải rưulsb̀ng trúc bạt ngàn trêqympn Đwsyaại Trúc Phong cũng phát ra thưulsb́ ârnwum thanh này sao?

rnwúy ngày nay, ta mârnwút tích bêqympn dưulsbơvkańi Vạn Bưulsb́c Côuknz̉ Quârnwụt, tin tưulsb́c sơvkaṇ rărnwùng đcwopã truyêqymp̀n vêqymp̀ Đwsyaại Trúc Phong rôuknz̀i, khôuknzng hiêqymp̉u Linh Nhi sưulsb tỷ biêqymṕt đcwopưulsbơvkaṇc, nàng có chút thưulsbơvkanng târnwum nào khôuknzng nhỉ? Thêqymṕ nhưulsbng, nêqymṕu ta đcwopôuknẓt ngôuknẓt xuârnwút hiêqymp̣n trưulsbơvkańc mărnwụt, nàng nhârnwút đcwopịnh sẽ vui vẻ vôuknz cùng, nhârnwút đcwopịnh sẽ nărnwúm chărnwụt lârnwúy tay ta, cao hưulsb́ng mãi khôuknzng thôuknzi, cưulsbơvkaǹi mà mărnwúng ta rărnwùng: Tiêqymp̉u tưulsb̉ thôuknźi, ta biêqymṕt ngưulsbơvkani khôuknzng dêqymp̃ dàng chêqymṕt nhưulsbrnwụy đcwopârnwuu!

Trêqympn mărnwụt hărnwún, trong bóng đcwopêqympm dârnwùn dârnwùn trơvkan̉ nêqympn đcwopen kịt, hiêqymp̣n lêqympn môuknẓt nụ cưulsbơvkaǹi, thêqymṕ rôuknz̀i đcwopôuknzi mărnwút hărnwún, trong đcwopêqympm tôuknźi ârnwúy, cũng sáng bưulsb̀ng lêqympn. Nhưulsbng hărnwún khôuknzng nhìn thârnwúy, bêqympn cạnh hărnwún, có môuknẓt đcwopôuknzi mărnwút long lanh khác chărnwủng biêqymṕt tưulsb̀ bao giơvkaǹ đcwopang mơvkan màng nhìn hărnwún.

* * *




Trơvkaǹi đcwopã sáng, khărnwúp trêqympn núi vang lêqympn tiêqymṕng chim hót ríu rít, trong trẻo vui tai.

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm đcwopi đcwopêqymṕn bêqympn khe nưulsbơvkańc nhỏ, hai tay chụm lại, vục nưulsbơvkańc lêqympn rưulsb̉a mărnwụt, cảm giác mát lạnh, ngârnwúm thărnwủng đcwopêqymṕn târnwum can. Hărnwún xem xét cánh tay bêqympn trái, tháo bărnwung tay ra, đcwopoạn xưulsbơvkanng gârnwũy ârnwúy khôuknzng ngơvkaǹ cũng đcwopã lành lại rârnwút nhiêqymp̀u, trong lòng cao hưulsb́ng, cârnwùm lârnwúy thanh Thiêqympu Hoả Côuknzn buôuknẓc ơvkan̉ trêqympn tay giărnwút vào bêqympn hôuknzng, dùng sưulsb́c cưulsb̉ đcwopôuknẓng tay trái môuknẓt chút, quả nhiêqympn khôuknzng có gì quá đcwopáng ngại.

“Tay khỏi rôuknz̀i à?’ Bích Dao tưulsb̀ phía sau bưulsbơvkańc đcwopêqymṕn, nhìn hărnwún môuknẓt cái, sau đcwopó cúi xuôuknźng dùng nưulsbơvkańc trong khe rưulsb̉a mărnwụt.

“Khỏi rôuknz̀i.” Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm cao hưulsb́ng nói, “Khôuknzng còn trơvkan̉ ngại gì, khôuknzng đcwopau đcwopơvkańn nưulsb̃a rôuknz̀i.”

Bích Dao dùng ôuknźng tay áo khe khẽ lau nhưulsb̃ng giọt nưulsbơvkańc bám trêqympn mărnwụt, cărnwun dărnwụn: ”Ngưulsbơvkani cũng khôuknzng đcwopưulsbơvkaṇc loạn đcwopôuknẓng, ảnh hưulsbơvkan̉ng đcwopêqymṕn gârnwun côuknźt, nghỉ ngơvkani thêqympm mârnwúy ngày sẽ khoẻ hărnwủn.”

“Biêqymṕt rôuknz̀i” Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm thuârnwụn miêqymp̣ng đcwopáp lơvkaǹi, ngay sau đcwopó nhìn Bích Dao, do dưulsḅ môuknẓt lúc, rôuknz̀i nói: “Bích Dao tiêqymp̉u thưulsb, lúc này chúng ta may mărnwún giưulsb̃ đcwopưulsbơvkaṇc tính mêqymp̣nh, thoát đcwopưulsbơvkaṇc khỏi lòng núi, côuknz và ta cũng tính, tính giao kêqymṕt bărnwùng hưulsb̃u, nhưulsbng dù sao đcwopi nưulsb̃a con đcwopưulsbơvkaǹng khôuknzng giôuknźng nhau khôuknzng thêqymp̉ đcwopi chung, chúng ta hôuknzm nay chia tay nhau ơvkan̉ đcwopârnwuy thôuknzi.”

Bích Dao ngôuknz̀i bêqympn cạnh khe nưulsbơvkańc, vârnwũn chưulsba đcwopưulsb́ng dârnwụy, nhưulsbng thârnwun hình dưulsbơvkaǹng nhưulsb rung lêqympn, Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm khôuknzng nhìn thârnwúy sărnwúc mărnwụt của nàng, môuknẓt lúc sau, mơvkańi nghe thârnwúy nàng trârnwùm tưulsb nói: “Ôqymp̀, con đcwopưulsbơvkaǹng khôuknzng giôuknźng nhau ưulsb?”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm gârnwụt đcwopârnwùu đcwopáp: ”Đwsyaúng, ta là chính đcwopạo, côuknz thuôuknẓc ma giáo, tưulsb̀ nhỏ sưulsb trưulsbơvkan̉ng dạy ta, chính tà khôuknzng thêqymp̉ đcwopưulsb́ng chung, lârnwùn tơvkańi gărnwụp lại, chỉ sơvkaṇ côuknz và ta đcwopã là kẻ đcwopịch chưulsb́ khôuknzng còn là bạn nưulsb̃a. Lúc bêqympn trong lòng núi côuknz đcwopã chiêqymṕu côuknź ta, cưulsb́u ta, ta trong lòng vôuknz cùng cảm kích, phârnwùn ârnwun tình này, ngày sau có duyêqympn, ta tưulsḅ nhiêqympn có thêqymp̉

báo đcwopáp cho côuknz.”

Bích Dao run run nhìn bóng dáng lơvkaǹ mơvkaǹ của mình đcwopang phản chiêqymṕu dưulsbơvkańi làn nưulsbơvkańc trong vărnwút, khe khẽ lârnwủm bârnwủm:”Báo đcwopáp ta ưulsb?”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm đcwopáp:”Đwsyaúng, chúng ta ârnwun oán phârnwun minh. nêqymṕu khôuknzng phải côuknzulsb́u ta, ta nhârnwút đcwopịnh khôuknzng thêqymp̉ còn sôuknźng, mai này nêqymṕu có chôuknz̃ nào ta làm đcwopưulsbơvkaṇc, ta tưulsḅ khărnwúc hêqymṕt sưulsb́c báo đcwopêqymp̀n.” nói đcwopêqymṕn đcwopârnwuy, hărnwún đcwopôuknẓt nhiêqympn cảm thârnwúy bârnwút an, vôuknẓi vàng nói thêqympm môuknẓt cârnwuu: ‘Tuy nhiêqympn côuknz khôuknzng đcwopưulsbơvkaṇc yêqympu cârnwùu ta làm nhưulsb̃ng viêqymp̣c trái vơvkańi sưulsbuknzn đcwopạo nghĩa.”

Bích Dao đcwopôuknẓt ngôuknẓt đcwopưulsb́ng phărnwút dârnwụy, quay đcwopârnwùu lại, nói: “Ta xem ngưulsbơvkaǹi cũng là môuknẓt nhârnwun tài, tôuknźt hơvkann là gia nhârnwụp thánh giáo chúng ta, ta sẽ tiêqymṕn cưulsb̉ ngưulsbơvkani cho phụ thârnwun đcwopại nhârnwun, lão nhârnwun gia rârnwút trọng ngưulsbơvkaǹi tài, chărnwúc chărnwún sẽ trọng dụng ngưulsbơvkani, còn hơvkann ngưulsbơvkani là môuknẓt têqympn nârnwúu bêqymṕp vôuknz danh tiêqymp̉u tôuknźt trêqympn Đwsyaại Trúc Phong.”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm tưulsb́c thì sărnwúc mărnwụt sârnwùm xuôuknźng, nói:’Bích Dao tiêqymp̉u thưulsb, côuknz khôuknzng cârnwùn phải nói lărnwung nhărnwung, ta là ngưulsbơvkaǹi trong chính đcwopạo, thà chêqymṕt chưulsb́ khôuknzng nhârnwụp vào ma đcwopạo, ta dù chỉ làm môuknẓt têqympn nârnwúu bêqymṕp nhỏ nhoi trêqympn Đwsyaại Trúc Phong, cũng còn tôuknźt hơvkann nhiêqymp̀u so vơvkańi viêqymp̣c hôuknz phong hoán vũ trong ma giáo của côuknz.”


Bích Dao khoé miêqymp̣ng hiêqymp̣n ra môuknẓt nụ cưulsbơvkaǹi lạnh lẽo, lơvkaǹi nói cârnwút lêqympn cũng chua cay lãnh đcwopạm: “Ngưulsbơvkaǹi trong chính đcwopạo? Tôuknẓi ác do ngưulsbơvkaǹi trong chính đcwopạo bọn ngưulsbơvkani gârnwuy ra cũng khôuknzng bărnwùng môuknẓt phârnwùn nhỏ so vơvkańi ngưulsbơvkaǹi trong ma đcwopạo chúng ta ưulsb, nărnwum xưulsba chính ma đcwopại chiêqymṕn, các thârnwùn tiêqympn tôuknz̉ sưulsb của ngưulsbơvkaǹi chărnwủng cârnwùn phârnwun biêqymp̣t thârnwúy ngưulsbơvkaǹi là giêqymṕt, già trẻ lơvkańn bé, phụ nưulsb̃ trẻ con cũng đcwopêqymp̀u giêqymṕt hêqymṕt chărnwủng tha!

“Nói láo!” Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm phưulsb̀ng phưulsb̀ng tưulsb́c giârnwụn “Nhưulsb̃ng viêqymp̣c tôuknźt đcwopẹp do ma giáo của ngưulsbơvkani làm, ngưulsbơvkani đcwopưulsb̀ng tưulsbơvkan̉ng ta khôuknzng biêqymṕt, nărnwum xưulsba các ngưulsbơvkani giêqymṕt ngưulsbơvkaǹi vôuknzuknź, sinh linh đcwopôuknz̀ thán…”

Bích Dao tưulsb́c giârnwụn nói: “Nhưulsb̃ng viêqymp̣c ârnwúy ngưulsbơvkaǹi đcwopêqymp̀u târnwụn mărnwút nhìn thârnwúy hay sao? Hay chỉ là sưulsb trưulsbơvkan̉ng của ngưulsbơvkani nói vào tai ngưulsbơvkani, bọn họ vì giưulsb̃ thêqymp̉ diêqymp̣n, làm sao lại nói thârnwụt vơvkańi ngưulsbơvkani?”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm cưulsbơvkaǹi lạnh môuknẓt tiêqymṕng nói: “Thêqymṕ ngưulsbơvkani đcwopã tưulsb̀ng nhìn thârnwúy târnwụn mărnwút rôuknz̀i sao? Ngưulsbơvkani ơvkan̉ đcwopârnwuy nói vơvkańi ta vôuknźn dĩ chính đcwopạo là tà, ma giáo là chính, lại há chărnwủng phải là lơvkaǹi nói trưulsbơvkan̉ng bôuknźi ngưulsbơvkani tưulsḅ tôuknz vẽ cho tôuknz̉ bôuknźi của ngưulsbơvkani ưulsb!”

Bích Dao lărnwụng đcwopi môuknẓt lát, nhârnwút thơvkaǹi chărnwủng nói đcwopưulsbơvkaṇc cârnwuu nào, Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm nhìn hai mărnwút nàng, nhơvkań lại mârnwúy ngày trưulsbơvkańc cùng nàng sôuknźng chêqymṕt, trong lòng dịu lại, hạ thârnwúp giọng, nhẹ nhàng nói:”Bích Dao tiêqymp̉u thưulsb, khôuknzng cârnwùn biêqymṕt tiêqymp̀n nhârnwun nhưulsb thêqymṕ nào, chúng ta khôuknzng đcwopêqymp̀ cârnwụp tơvkańi họ thì hơvkann, chỉ là Thanh Vârnwun Môuknzn môuknzn qui khărnwút khe, nghiêqympm cârnwúm đcwopêqymp̣ tưulsb̉ qua lại vơvkańi ngưulsbơvkaǹi trong ma giáo, ta ơvkan̉ Thanh Vârnwun đcwopã lârnwuu, khôuknzng dám làm trái, hôuknzm nay chúng ta tưulsb̀ biêqymp̣t, sau này có duyêqympn sẽ gărnwụp lại, nêqymṕu côuknz có thêqymp̉ hôuknźi ngôuknẓ, bỏ chôuknz̃ tôuknźi theo chôuknz̃ sáng, ta Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm nhârnwút đcwopịnh lârnwúy tính mạng nhà mình ra bảo đcwopảm cho côuknz, đcwopêqymp̉ côuknz có thêqymp̉ nhârnwụp chính đcwopạo …” hărnwún nói môuknẓt thôuknzi môuknẓt hôuknz̀i, nhưulsbng cưulsb́ nói cưulsb́ nói đcwopêqymṕn khi dưulsb̀ng lại, chỉ thârnwúy Bích Dao mărnwụt đcwopârnwùy chêqymṕ nhạo, cưulsbơvkaǹi khârnwủy mãi khôuknzng thôuknzi:”Chính đcwopạo thôuknźi tha của các ngưulsbơvkaǹi, có cârnwùu xin ta cũng khôuknzng vào, nói gì là bỏ chôuknz̃ tôuknźi theo chôuknz̃ sáng, thôuknzi, ta chỉ cho ngưulsbơvkani môuknẓt con đcwopưulsbơvkaǹng sáng mà ngưulsbơvkani khôuknzng đcwopi, hãy làm nhârnwun sĩ chính đcwopạo của ngưulsbơvkani đcwopi nhé. Ngày khác gărnwụp lại, ta trưulsbơvkańc hêqymṕt sẽ lârnwúy đcwopârnwùu của ngưulsbơvkani đcwopó!”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm ngạc nhiêqympn, cảm thârnwúy rărnwùng nưulsb̃ nhârnwun này trơvkan̉ mărnwụt còn nhanh hơvkann trơvkan̉ bàn tay, nhưulsbng chung quy chărnwủng có lòng dạ nào mà tranh luârnwụn, hơvkann nưulsb̃a đcwopôuknźi vơvkańi Bích Dao, hărnwún thuỷ chung cảm thârnwúy có chôuknz̃ mang ơvkann nàng, tưulsb́c thì chărnwúp tay nói: “Bảo trọng” nói xong quay mình đcwopi thărnwủng, đcwopârnwùu khôuknzng hêqymp̀ ngoảnh lại.

Bích Dao nhìn hărnwún đcwopi xa, chărnwủng thèm quay đcwopârnwùu lại lârnwúy môuknẓt lârnwùn, sau khi bóng dáng hărnwún biêqymṕn mârnwút trong rưulsb̀ng cârnwuy, đcwopôuknẓt nhiêqympn, trong lòng trôuknźng trải vôuknz cùng, giôuknźng nhưulsb đcwopánh mârnwút môuknẓt thưulsb́ gì đcwopó rârnwút quan trọng, toàn thârnwun chărnwủng có môuknẓt chút ít tinh thârnwùn, uêqymp̉ oải ngôuknz̀i xuôuknźng. Ánh mărnwút lơvkan đcwopãng nhìn trơvkaǹi nhìn đcwopârnwút, tình cơvkaǹ nhìn thârnwúy đcwopôuknźng tro tàn tôuknźi qua Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm đcwopôuknźt lêqympn đcwopêqymp̉ nưulsbơvkańng con thỏ, vârnwũn còn nguyêqympn đcwopó, bârnwút giác nưulsbơvkańc mărnwút tuôuknzn trào.

Nàng nhìn đcwopôuknźng tro than ârnwúy, ngôuknz̀i lărnwụng đcwopi, cũng chărnwủng biêqymṕt bao lârnwuu đcwopã trôuknzi qua, đcwopêqymṕn khi nàng chơvkaṇt phát hiêqymp̣n, tiêqymṕng chim hót ngârnwun nga trong khu rưulsb̀ng phía sau mình đcwopôuknẓt nhiêqympn đcwopã hoàn toàn cârnwum bărnwụt, dưulsbơvkaǹng nhưulsb cảm thârnwúy môuknẓt mùi vị đcwopại hung nào đcwopó, nêqympn khôuknzng dám cârnwút tiêqymṕng.

Sau đcwopó nàng cảm thârnwúy môuknẓt bóng đcwopen, di chuyêqymp̉n chârnwùm chârnwụp tưulsb̀ phía sau lưulsbng nàng, bao phủ lârnwúy nàng

rnwục dù đcwopang giưulsb̃a ban ngày, nhưulsbng khôuknzng hiêqymp̉u tại sao, trơvkaǹi cũng dưulsbơvkanng nhưulsb trơvkan̉ nêqympn u ám.

Bích Dao vôuknẓi vã quay đcwopârnwùu lại, run run nhìn ngưulsbơvkaǹi phía sau lưulsbng mình, môuknẓt lúc lârnwuu sau, đcwopôuknẓt nhiêqympn tưulsb́c tưulsbơvkan̉i kêqympu lêqympn:”Cha!......” rôuknz̀i lao vào trong lòng ngưulsbơvkaǹi đcwopó. Âxrubm ảnh đcwopó hình nhưulsb cũng ngạc nhiêqympn, nhưulsb thêqymp̉ là vôuknźn khôuknzng nghĩ rărnwùng Bích Dao có thêqymp̉ có hành đcwopôuknẓng nhưulsbrnwụy, chỉ là ôuknzng ta nhìn thârnwúy con gái thoát khỏi đcwopại nạn, nôuknz̃i vui sưulsbơvkańng ârnwúy quả thârnwụt cũng khôuknzng giârnwúu đcwopưulsbơvkaṇc nưulsb̃a.

※       ※       ※

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm đcwopi trong rưulsb̀ng núi suôuknźt môuknẓt ngày trơvkaǹi, mơvkańi ra khỏi đcwopịa giơvkańi của Khôuknzng Tang Sơvkann, târnwút nhiêqympn nêqymṕu hărnwún ngưulsḅ khôuknzng vi hành, thì chưulsba đcwopêqymṕn nưulsb̉a ngày đcwopã có thêqymp̉ ra đcwopưulsbơvkaṇc, thêqymṕ nhưulsbng hărnwún ngại thưulsbơvkanng thêqymṕ bêqympn tay trái, nêqympn vârnwũn đcwopi bôuknẓ thêqympm mârnwúy đcwopoạn đcwopưulsbơvkaǹng, chỉ là Khôuknzng Tang Sơvkann khôuknzng có ngưulsbơvkaǹi ơvkan̉, suôuknźt quãng đcwopưulsbơvkaǹng đcwopó chărnwủng hêqymp̀ thârnwúy môuknẓt bóng ngưulsbơvkaǹi.


Sau môuknẓt đcwopêqympm nghĩ nơvkani hoang sơvkann dã lĩnh, Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm đcwopi đcwopêqymṕn đcwopưulsbơvkaǹng cái quan, đcwopạo lôuknẓ rôuknẓng rãi khỏi phải nói, ngưulsbơvkaǹi đcwopi lại cũng dârnwùn dârnwùn nhiêqymp̀u hơvkann. Hărnwún hỏi thărnwum khách bôuknẓ hành trêqympn đcwopưulsbơvkaǹng, rôuknz̀i nhărnwúm hưulsbơvkańng bărnwúc mà đcwopi.

Lúc giơvkaǹ ngọ, mărnwụt trơvkaǹi đcwopã lêqympn đcwopêqymṕn đcwopỉnh đcwopârnwùu, vôuknz cùng nóng bưulsb́c, Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm đcwopi trêqympn đcwopưulsbơvkaǹng đcwopã nưulsb̉a ngày, trong bụng rârnwút đcwopói và khát, nhìn thârnwúy bêqympn đcwopưulsbơvkaǹng có môuknẓt quán trà nho nhỏ, nărnwùm dưulsbơvkańi môuknẓt bóng cârnwuy to ven đcwopưulsbơvkaǹng, bêqympn trong đcwopã có nărnwum, sáu ngưulsbơvkaǹi khách đcwopang ngôuknz̀i. Hărnwún thârnwúy rârnwum mát, bèn tiêqymṕn lại, mua môuknẓt bát nưulsbơvkańc trà đcwopêqymp̉ uôuknźng, tiêqymp̣n thêqymp̉ cũng đcwopêqymp̉ ngôuknz̀i nghỉ môuknẓt lát.

Cúng nói thêqympm, nưulsbơvkańc trà của cái quán nho nhỏ này khôuknzng ngơvkaǹ thârnwụt là sạch sẽ mát mẻ lại giải khát, Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm uôuknźng môuknẓt bát, tưulsb́c thì toàn thârnwun thưulsb thái, giôuknźng nhưulsb ngày hôuknzm nay chărnwủng lârnwúy gì làm nóng, trong lòng liêqymp̀n cârnwun nhărnwúc nghĩ ngơvkaṇi, nhìn thưulsbơvkanng thêqymṕ trêqympn tay đcwopã khỏi hărnwủn, quá trưulsba đcwopịnh bụng sẽ kiêqymṕm môuknẓt chôuknz̃ nào đcwopó vărnwúng vẻ khôuknzng ngưulsbơvkaǹi, rôuknz̀i ngưulsḅ khôuknzng bay vêqymp̀, đcwopi nhanh môuknẓt chút, sẽ sơvkańm đcwopưulsbơvkaṇc gărnwụp lại sưulsb phụ.

Nghĩ vârnwụy, hărnwún tưulsḅ nhiêqympn nghĩ rărnwùng cârnwùn phải đcwopi gârnwúp đcwopêqymp̉ gărnwụp sưulsb tỷ Đwsyaqymp̀n Linh Nhi, khôuknzng nén nôuknz̉i sưulsḅ sôuknźt ruôuknẓt. Đwsyaúng lúc đcwopó, nghe thârnwúy bêqympn cạnh đcwopưulsbơvkaǹng cái, truyêqymp̀n đcwopêqymṕn môuknẓt ârnwum thanh ôuknzn hoà: “Chủ quán, cho ta môuknẓt bát nưulsbơvkańc trà.”

uknẓt cơvkann gió nhẹ hiêqymṕm có vào lúc ban trưulsba thôuknz̉i qua, làm lay đcwopôuknẓng cành lá trêqympn cârnwuy đcwopại thụ, mârnwúy tia nărnwúng mărnwụt trơvkaǹi xuyêqympn qua, nhảy nhót trêqympn mărnwụt đcwopârnwút. Chủ quán trà chạc đcwopôuknẓ trêqympn 50 tuôuknz̉i đcwopáp lơvkaǹi, nghiêqympng mình rót trà. Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm trong lúc vôuknz tình đcwopưulsba mărnwút nhìn ra, rôuknz̀i cũng chărnwủng quay đcwopi. Môuknẓt vărnwun sĩ trung niêqympn, mày mỏng mărnwụt vuôuknzng, mărnwụt mũi trôuknzng nho nhã, nhưulsbng đcwopôuknzi mărnwút sáng rưulsḅc, trán cao, trong cái vẻ vărnwun nhã ârnwúy tưulsḅ có khí thêqymṕ khôuknzng giârnwụn mà có uy, bêqympn ngoài mărnwục nho bào, bêqympn hôuknzng đcwopeo môuknẓt miêqymṕng ngọc bôuknẓi màu tím nhạt, lung linh trong suôuknźt, ârnwủn hiêqymp̣n khí lành, mơvkańi nhìn đcwopã biêqymṕt là vârnwụt khôuknzng târnwùm thưulsbơvkaǹng.

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm nhìn môuknẓt lúc lârnwuu, đcwopôuknẓt nhiêqympn cảm thârnwúy kinh ngạc, bản thârnwun quả thârnwụt bị phong đcwopôuknẓ của ngưulsbơvkaǹi vărnwun sĩ trung niêqympn ârnwúy bẻ gârnwũy, chỉ cảm thârnwúy tưulsb̀ lúc ngưulsbơvkaǹi đcwopó bưulsbơvkańc vào, vôuknźn dĩ nărnwum sáu ngưulsbơvkaǹi khách kêqymp̉ cả hărnwún đcwopang ngôuknz̀i uôuknźng trà trong quán, đcwopêqymp̀u im lărnwụng khôuknzng thêqymp̉ nói đcwopưulsbơvkaṇc, bị khí thêqymṕ của ngưulsbơvkaǹi ârnwúy áp chêqymṕ.

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm thu hôuknz̀i mục quang, nhưulsbng trong lòng quả thârnwụt khe khẽ kêqympu lêqympn kinh ngạc, đcwopôuknz̀ng thơvkaǹi hêqymṕt sưulsb́c bôuknẓi phục khí đcwopôuknẓ của vărnwun sĩ trung niêqympn ârnwúy. Mărnwục dù nhìn ngưulsbơvkaǹi đcwopó cũng chărnwủng hêqymp̀ tuârnwún tú chút nào, nhưulsbng khí chârnwút phát ra tưulsb̀ bêqympn trong đcwopúng là hiêqymṕm có.

rnwun sĩ ârnwúy tiêqymṕn đcwopêqymṕn bêqympn quârnwùy, nhârnwụn lârnwúy nưulsbơvkańc trà do chủ quán đcwopưulsba cho, tuỳ tiêqymp̣n ngôuknz̀i xuôuknźng, rôuknz̀i bărnwút đcwopârnwùu chârnwùm chârnwụm nhârnwúm nháp nưulsbơvkańc trà. Xung quanh đcwopám khách vôuknźn đcwopang huyêqympn náo đcwopàm tiêqymṕu, hiêqymp̣n giơvkaǹ ai nârnwúy đcwopêqymp̀u trârnwùm ngârnwum khôuknzng nói, bêqympn trong quán trà, khôuknzng khí nhârnwút thơvkaǹi yêqympn tĩnh và có đcwopôuknzi chút kỳ quái, thêqymp nhưulsbng vărnwun sĩ trung niêqympn ârnwúy đcwopqymp̀m tĩnh tưulsḅ nhiêqympn, chărnwủng hêqymp̀ phát hiêqymp̣n tình trạng xung quanh mình, môuknẓt mình ngôuknz̀i đcwopó uôuknźng trà nghỉ chârnwun.

Qua môuknẓt lúc sau, nhưulsb̃ng ngưulsbơvkaǹi khách khác hoărnwục là đcwopã nghỉ ngơvkani đcwopủ, hoărnwục là đcwopã uôuknźng hêqymṕt trà, tưulsb̀ng ngưulsbơvkaǹi tưulsb̀ng ngưulsbơvkaǹi đcwopưulsb́ng dârnwụy thanh toán rôuknz̀i đcwopi, chủ quán bưulsbơvkańc lại thu dọn các chiêqymṕc bát nhỏ uôuknźng trà, dưulsbơvkańi cârnwuy đcwopại thụ ârnwúy, lúc này chỉ còn hai ngưulsbơvkaǹi Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm và vărnwun sĩ trung niêqympn ârnwúy.

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm chărnwủng hêqymp̀ cảm thârnwúy có gì bârnwút tiêqymp̣n cả, nhưulsbng ngôuknz̀i thêqympm môuknẓt lúc nưulsb̃a, liêqymp̀n cảm thârnwúy bản thârnwun nghỉ ngơvkani đcwopã đcwopủ rôuknz̀i, đcwopang lúc đcwopịnh thanh toán tiêqymp̀n rôuknz̀i đcwopi, bârnwút chơvkaṇt nghe thârnwúy sau lưulsbng mình đcwopôuknẓt ngôuknẓt có môuknẓt ârnwum thanh vang lêqympn:

“Tiêqymp̉u huynh đcwopêqymp̣”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm ngạc nhiêqympn, nghe ârnwum thanh ârnwúy ôuknzn hoà quen thuôuknẓc, quay đcwopârnwùu nhìn lại, chỉ thârnwúy vărnwun sĩ ârnwúy đcwopang cưulsbơvkaǹi hoà nhã vơvkańi hărnwún, kinh ngạc nói: “Vị tiêqympn sinh này, gọi ta hả?”

rnwun sĩ ârnwúy vârnwũn cưulsbơvkaǹi gârnwụt đcwopârnwùu đcwopáp: “Đwsyaúng rôuknz̀i.”, nói rôuknz̀i đcwopưulsb́ng dârnwụy, chârnwụm rãi bưulsbơvkańc tơvkańi, Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm đcwopưulsb́ng dârnwụy theo, đcwopơvkaṇi ôuknzng ta đcwopi đcwopêqymṕn gârnwùn, vòng tay nói: “Xin hỏi tiêqympn sinh có chuyêqymp̣n gì?”


rnwun sĩ trung niêqympn ârnwúy nhìn Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm tưulsb̀ trêqympn xuôuknźng dưulsbơvkańi, nói:”Khôuknzng có, chỉ là đcwopi môuknẓt mình buôuknz̀n chán, lại thârnwúy tiêqympu huynh đcwopêqymp̣ thuârnwụn mărnwút, đcwopêqymṕn đcwopêqymp̉ nói chuyêqymp̣n mârnwúy cârnwuu, tiêqymp̉u huynh đcwopêqymp̣ khôuknzng phiêqymp̀n chưulsb́.”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm vôuknẓi vàng lărnwúc đcwopârnwùu, nói “Khôuknzng vârnwún đcwopêqymp̀ gì, tiêqympn sinh mơvkaǹi ngôuknz̀i”

rnwun sĩ ârnwúy cưulsbơvkaǹi gârnwụt đcwopârnwùu, nói: “Tiêqymp̉u huynh đcwopêqymp̣ ngưulsbơvkani cũng ngôuknz̀i xuôuknźng đcwopi.”

Hai ngưulsbơvkaǹi ngôuknz̀i xuôuknźng, vărnwun sĩ ârnwúy nhìn Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm, nói “Xin hỏi tôuknzn tính đcwopại danh của tiêqymp̉u huynh đcwopêqymp̣?”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm hôuknz̀i nhỏ ơvkan̉ thôuknzn Thảo Miêqymṕu, sau lại đcwopưulsbơvkaṇc Thanh Vârnwun Môuknzn thu lưulsbu, vài nărnwum gârnwùn đcwopârnwuy ngoại trưulsb̀ đcwopôuknz̀ng môuknzn Đwsyaại Trúc Phong, gârnwùn nhưulsb khôuknzng hêqymp̀ nói chuyêqymp̣n vơvkańi ngưulsbơvkaǹi ngoài, đcwopưulsbơvkanng nhiêqympn, khôuknzng kêqymp̉ mârnwúy ngày vưulsb̀a rôuknz̀i bị khôuknźn đcwopôuknźn dưulsbơvkańi Tưulsb̉ Linh Uyêqympn cùng vơvkańi Bích Dao thiêqymṕu nưulsb̃ ma giáo. Lúc này nói chuyêqymp̣n vơvkańi vărnwun sĩ ârnwúy, hărnwún trong lòng khôuknzng biêqymṕt tại sao, đcwopôuknźi vơvkańi vơvkańi ngưulsbơvkaǹi vărnwun sĩ ârnwúy có mârnwúy phârnwùn kính trọng, lârnwụp tưulsb́c cung cung kính kính nói: “Khôuknzng dám, tại hạ Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm, xin hỏi đcwopại danh của tiêqympn sinh?”

rnwun sĩ ârnwúy lârnwủm nhârnwủm môuknẓt cârnwuu: “Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm” gârnwụt gârnwụt đcwopârnwùu, cưulsbơvkaǹi tủm tỉm, nói: ‘Ta họ Vạn, têqympn là Nhârnwun Vãng”

“Vạn Nhârnwun Vãng!” Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm nhủ thârnwùm trong bụng, cái têqympn này đcwopọc lêqympn thì bình thưulsbơvkaǹng, nhưulsbng khiêqymṕn ngưulsbơvkaǹi ta có cảm giác kim qua thiêqymṕt mã. Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm khôuknzng nén đcwopưulsbơvkaṇc nhìn vêqymp̀ phía ngưulsbơvkaǹi đcwopó, khuôuknzn mărnwụt Vạn Nhârnwun Vãng hêqymṕt sưulsb́c ôuknzn hoà, thêqymṕ nhưulsbng uy thêqymṕ giưulsb̃a hai chârnwun mày dưulsbơvkaǹng nhưulsb do trơvkaǹi sinh, thưulsḅc là cưulsḅc kỳ to lơvkańn, phôuknźi hơvkaṇp vơvkańi cái têqympn ârnwúy, ârnwủn chưulsb́a cái ý cai trị vạn ngưulsbơvkaǹi.

Vạn Nhârnwun Vãng nhìn Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm khărnwúp môuknẓt lưulsbơvkaṇt, cưulsbơvkaǹi mỉm nói: “Thưulsb́ lôuknz̃i cho ta nhiêqymp̀u lơvkaǹi, xin hỏi Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh nêqymṕu khôuknzng nhârnwùm chărnwúc là ngưulsbơvkaǹi tu chârnwun phải khôuknzng?”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm kinh ngạc, hărnwún và đcwopám Têqymp̀ Hạo bôuknźn ngưulsbơvkaǹi sau khi hạ sơvkann, đcwopêqymp̉ tiêqymp̣n đcwopi đcwopưulsbơvkaǹng, târnwút cả đcwopã thay đcwopôuknz̉i y phục của Thanh Vârnwun bărnwùng quârnwùn áo thôuknzng thưulsbơvkaǹng, nhìn chărnwủng có chút gì khác ngưulsbơvkaǹi bình thưulsbơvkaǹng, cũng khôuknzng biêqymṕt ngưulsbơvkaǹi trung niêqympn này tại sao lại nhìn ra đcwopưulsbơvkaṇc.

Đwsyaúng lúc hărnwún đcwopang kinh ngạc, đcwopịnh hỏi ngưulsbơvkaǹi trung niêqympn ârnwúy tại sao lại biêqymṕt, thì lại nhìn thârnwúy ngưulsbơvkaǹi đcwopó tủm tỉm cưulsbơvkaǹi, chỉ tay vêqymp̀ hưulsbơvkańng bărnwúc, nói: “Xin hỏi Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh, chărnwúc là môuknzn hạ Thanh Vârnwun Sơvkann đcwopêqymp̣ nhârnwút chính đcwopạo đcwopại phái ngày nay?”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm càng ngạc nhiêqympn hơvkann, khôuknzng kìm đcwopưulsbơvkaṇc đcwopưulsb́ng bârnwụt dârnwụy, nhìn Vạn Nhârnwun Vãng, kinh ngạc hỏi: ”Xin hỏi Vạn huynh, huynh, hưulsbynh tại sao lại biêqymṕt vârnwụy?”

Vạn Nhârnwun Vãng vưulsb̀a cưulsbơvkaǹi vưulsb̀a vârnwũy vârnwũy tay, nói “Mơvkaǹi ngôuknz̀i xuôuknźng, mơvkaǹi ngôuknz̀i xuôuknźng”

Đwsyaơvkaṇi Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm tưulsb̀ tưulsb̀ ngôuknz̀i xuôuknźng, Vạn Nhârnwun Vãng mỉm cưulsbơvkaǹi nói:”Ta thârnwúy Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh thârnwùn khí sung túc, đcwopi đcwopưulsbơvkaǹng chărnwủng có chút mêqymp̣t mỏi, nhìn tuôuknz̉i còn rârnwút trẻ, thêqymṕ mà hơvkann hărnwủn nhưulsb̃ng ngưulsbơvkaǹi tráng niêqympn. Trong thiêqympn hạ thơvkaǹi nay, phong trào tu đcwopạo đcwopang thịnh hành, nghĩ rărnwùng các hạ nhârnwút đcwopịnh là ngưulsbơvkaǹi thârnwun mang tuyêqymp̣t kĩ.”


Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm cúi đcwopârnwùu khiêqympm tôuknźn đcwopáp lêqymp̃, nhưulsbng lại khôuknzng nén đcwopưulsbơvkaṇc hỏi:”Vêqymp̀ môuknzn phái của ta, tiêqympn sinh tại sao lại cũng biêqymṕt vârnwụy?”

Vạn Nhârnwun Vãng thích chí cưulsbơvkaǹi đcwopáp: “Khôuknzng có gì lạ, ta thârnwúy tiêqymp̉u huynh đcwopêqymp̣ cũng đcwopã sưulsbơvkanng gió vârnwút vả, nhưulsbng khôuknzng thôuknzi nhìn vêqymp̀ hưulsbơvkańng bărnwúc, trêqympn mărnwụt có ý nhơvkań nhung, giôuknźng nhưulsb mũi têqympn bay vêqymp̀ đcwopích, mà ơvkan̉ phưulsbơvkanng bărnwúc, môuknzn phái tu chârnwun nôuknz̉i tiêqymṕng và gârnwùn đcwopârnwuy nhârnwút, chính là Thanh Vârnwun Môuknzn. Nói vârnwụy chưulsb́, tại hạ cũng phỏng đcwopoán bưulsb̀a bài, thuârnwụn miêqymp̣ng nói đcwopùa, đcwopã làm trò cưulsbơvkaǹi cho Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh rôuknz̀i.”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm vôuknẓi đcwopáp: “Đwsyaârnwuu có đcwopârnwuu có, tiêqympn sinh xét rõ târnwụn chârnwun tơvkan kẽ tóc, tiêqympn sinh và ta vôuknźn chưulsba hêqymp̀ gărnwụp nhau, chỉ nhìn môuknẓt cái đcwopã trôuknzng ra, quả thârnwụt bôuknẓi phục, bôuknẓi phục!”

rnwúy cârnwuu nói của hărnwún hêqymṕt sưulsb́c thành thưulsḅc.

Vạn Nhârnwun Vãng tủm tỉm cưulsbơvkaǹi, nói “Thanh Vârnwun Môuknzn, nôuknz̉i danh đcwopã lârnwuu trong giơvkańi tu chârnwun đcwopạo, uyêqympn nguyêqympn lưulsbu trưulsbơvkaǹng, đcwopạo pháp tinh thârnwum, làm ngưulsbơvkaǹi trong thiêqympn hạ ngưulsbơvkañng môuknẓ, tiêqymp̉u huynh đcwopêqymp̣ tuôuknz̉i còn rârnwút trẻ đcwopã ra nhârnwụp danh môuknzn, tưulsbơvkanng lai tiêqymp̀n đcwopôuknz̀, khôuknzng sao lưulsbơvkaǹng đcwopưulsbơvkaṇc!”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm nghe thârnwúy bôuknźn chưulsb̃ “khôuknzng sao lưulsbơvkaǹng đcwopưulsbơvkaṇc” ârnwúy, trong lòng rung đcwopôuknẓng, chărnwủng hiêqymp̉u sao nghĩ đcwopêqymṕn Têqymp̀ Hạo của Long Thủ Phong, sau đcwopó trong đcwopârnwùu thoáng hiêqymp̣n ra hình ảnh của Lârnwum Kinh Vũ, lărnwúc đcwopârnwùu nói:”Tiêqympn sinh quá khen rôuknz̀i, đcwopêqymp̣ tưulsb̉ trong Thanh Vârnwun Môuknzn ngoạ hôuknz̉ tàng lòng, tại hạ chărnwủng qua chỉ là thưulsb́ gôuknźc cârnwuy mục nát, chărnwủng dùng đcwopưulsbơvkaṇc viêqymp̣c gì.”

Vạn Nhârnwun Vãng ngạc nhiêqympn, ngưulsb̀ng cưulsbơvkaǹi nói: “Khôuknzng ngơvkaǹ Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh cũng khéo nói đcwopùa.”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm khôuknzng muôuknźn tranh luârnwụn vơvkańi ngưulsbơvkaǹi đcwopó vêqymp̀ chủ đcwopêqymp̀ ârnwúy, bèn hỏi ngưulsbơvkaǹi đcwopó: “Vạn huynh dáng vẻ vârnwút vả phong trârnwùn, khôuknzng biêqymṕt đcwopịnh đcwopi đcwopêqymṕn nơvkani nào?”

Vạn Nhârnwun Vãng buôuknz̀n bã đcwopưulsb́ng dârnwụy, hai tay chărnwúp sau lưulsbng, ngưulsb̉a mărnwụt nhìn trơvkaǹi, nói: “Thiêqympn hạ này rôuknẓng lơvkańn, mêqympnh môuknzng bát ngát vôuknz biêqympn, ta đcwopi du lịch thêqymṕ gian, đcwopại sơvkann côuknz̉ trạch, tuỳ ý mà đcwopi.”

“Ôqymp̀!” Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm kinh ngạc kêqympu lêqympn môuknẓt tiêqymṕng, nói “Hoá ra là vârnwụy”

Vạn Nhârnwun Vãng quay đcwopârnwùu nhìn Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm, đcwopôuknẓt nhiêqympn trêqympn mărnwụt thoáng hiêqymp̣n môuknẓt nét cưulsbơvkaǹi kỳ dị, nói: “Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh đcwopã là Thanh Vârnwun môuknzn hạ, chărnwúc hărnwủn đcwopạo pháp cao thârnwum.”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm vôuknẓi vàng lărnwúc đcwopârnwùu, nói “Khôuknzng có, khôuknzng có, tại hạ là môuknẓt ngưulsbơvkaǹi chărnwủng ra gì trong Thanh Vârnwun Môuknzn, có chôuknz̃ nào đcwopêqymp̉ nói là đcwopạo pháp cao thârnwum đcwopârnwuu.”

Vạn Nhârnwun Vãng cưulsbơvkaǹi mỉm, nói: “Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh khách khí rôuknz̀i, tại hạ có môuknẓt yêqympu cârnwùu quá đcwopáng, đcwopoái mong Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh thành toàn cho.”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm ngạc nhiêqympn, nói “Vạn huynh cưulsb́ nói”

Vạn Nhârnwun Vãng đcwopáp: ‘Tại hạ tưulsb̀ nhỏ đcwopã ngưulsbơvkañng môuknẓ các cao nhârnwun tu chârnwun giôuknźng nhưulsb các hạ, khôuknz̉ nôuknz̃i cơvkan duyêqympn khôuknzng đcwopủ, khôuknzng thêqymp̉ gia nhârnwụp kì môuknzn, hơvkann nưulsb̃a tại hạ đcwopôuknźi vơvkańi viêqymp̣c bọn cao nhârnwun có thêqymp̉ ngưulsḅ pháp bảo đcwopi trêqympn chín târnwùng mârnwuy, vârnwũn ngày đcwopêqympm mơvkanvkańc, mârnwúy chục nărnwum nay, khôuknzng ngày nào khôuknzng khát vọng đcwopưulsbơvkaṇc nhìn thârnwúy pháp bảo tiêqympn gia. Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh là danh môuknzn đcwopêqymp̣ tưulsb̉, khôuknzng biêqymṕt có thêqymp̉ hoàn thành cái târnwum nguyêqymp̣n nho nhỏ ârnwúy cho ta khôuknzng?” nói xong, hărnwún ta cúi rạp xuôuknźng, hành môuknẓt đcwopại lêqymp̃.

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm lărnwủng lărnwụng khôuknzng nói gì, thârnwúy Vạn Nhârnwun Vãng hành lêqymp̃, tay chârnwun luôuknźng cuôuknźng, liêqymp̀n vôuknẓi vàng đcwopơvkañ dârnwụy. Hărnwún trong lòng quả thârnwụt khó xưulsb̉, do dưulsḅ môuknẓt lát, nhìn thârnwúy Vạn Nhârnwun Vãng vẻ mărnwụt mong đcwopơvkaṇi nhìn mình, bèn thơvkan̉ dài nói: “Khôuknzng sơvkaṇ Vạn huynh chêqympulsbơvkaǹi, tại hạ lẽ nào khôuknzng muôuknźn đcwopưulsba cho huynh xem, chỉ là, chỉ là pháp bảo khôuknzng lêqympn đcwopưulsbơvkaṇc sảnh, e rărnwùng có trơvkan̉ ngại…”

Vạn Nhârnwun Vãng lârnwụp tưulsb́c nói: “Thêqymṕ thì có gì đcwopârnwuu, tiêqympn gia pháp bảo, đcwopưulsbơvkanng nhiêqympn đcwopáng mărnwụt thưulsbơvkaṇng đcwopài chưulsb́”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm trêqympn mărnwụt hơvkani ưulsb̉ng đcwopỏ, cuôuknźi cùng vẻ mărnwụt miêqymp̃n cưulsbơvkañng, rút thanh Thiêqympu Hoả Côuknzn tưulsb̀ bêqympn hôuknzng ra, đcwopưulsba cho ngưulsbơvkaǹi đcwopó, trong lòng cảm thârnwúy rârnwút xârnwúu hôuknz̉. Nhìn cârnwuy côuknzn hărnwún đcwopưulsba ra, Vạn Nhârnwun Vãng trêqympn mărnwụt cũng thoáng hiêqymp̣n môuknẓt nét kinh ngạc, nhưulsbng tưulsb́c thì biêqymṕn mârnwút, trịnh trọng tiêqymṕp lârnwúy.

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm nhìn thârnwùn sărnwúc ngưulsbơvkaǹi đcwopó, cưulsbơvkaǹi khôuknz̉ nói: “Chărnwủng cârnwùn nói gì huynh, ngay cả mọi ngưulsbơvkaǹi trong sưulsbuknzn ta, cũng thưulsbơvkaǹng hay chêqympulsbơvkaǹi ta.”

Nói xong cârnwuu này, Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm đcwopôuknẓt nhiêqympn thârnwúy kinh ngạc trong lòng, chỉ cảm thârnwúy bản thârnwun hôuknzm nay thârnwụt là kì lạ, trưulsbơvkańc mărnwụt môuknẓt ngưulsbơvkaǹi bình sinh chưulsba gărnwụp bao giơvkaǹ, tại sao hărnwún lại tưulsḅ nguyêqymp̣n nói chuyêqymp̣n thârnwun mârnwụt vơvkańi ngưulsbơvkaǹi đcwopó.

Vạn Nhârnwun Vãng chărnwủng hêqymp̀ chú ý đcwopêqymṕn Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm, ánh mărnwút târnwụp trung cả vào thanh Thiêqympu Hoả Côuknzn, khuôuknzn mărnwụt ôuknzng ta vârnwũn trịnh trọng, nhưulsbng trong mărnwút có nét hài lòng, tuy nhiêqympn dârnwùn dârnwùn, ôuknzng ta hình nhưulsb nhìn thârnwúy cái gì đcwopó, khôuknzng chỉ sărnwúc mărnwụt trârnwùm xuôuknźng, mà cărnwụp mărnwút dán chărnwụt vào cái gârnwụy đcwopen xì xârnwúu xí ârnwúy.

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm ơvkan̉ bêqympn cạnh nhìn thârnwúy, chỉ cảm giác rărnwùng Vạn Nhârnwun Vãng trôuknzng rârnwút kỳ quái, cârnwùm thanh Thiêqympu Hoả Côuknzn dài môuknẓt thưulsbơvkańc đcwopưulsba lêqympn trưulsbơvkańc mărnwụt, xem xét kỹ càng, tay phải nârnwung thanh côuknzn, nărnwum ngón tay mảnh khảnh bêqympn tay trái khẽ khàng vuôuknźt ve trêqympn thârnwun cârnwuy gârnwụy, khe khẽ gõ gõ, vôuknz cùng cârnwủn thârnwụn, hărnwún nhịn khôuknzng đcwopưulsbơvkaṇc bèn hỏi “Vạn huynh, xin hỏi có chuyêqymp̣n gì khôuknzng ôuknz̉n sao?”

Vạn Nhârnwun Vãng nhưulsbulsb̀ng tỉnh khỏi cơvkann mơvkan, do dưulsḅ môuknẓt lát, cârnwùm thanh Thiêqympu Hoả Côuknzn ârnwúy trả lại cho Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm, rôuknz̀i nói: ‘Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh, tại hạ nhârnwun vì ngưulsbơvkañng môuknẓ tiêqympn đcwopạo, vì thêqymṕ vêqymp̀ phưulsbơvkanng diêqymp̣n này cũng có nghiêqympn cưulsb́u đcwopôuknzi chút, có mârnwúy lơvkaǹi, muôuknźn thỉnh giáo Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm nói:”Xin huynh cưulsb́ nói.”

Vạn Nhârnwun Vãng nhãn quang chiêqymṕu vào Thiêqympu Hoả Côuknzn, nói: “Xin hỏi Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh, trong pháp bảo này, phải chărnwung có chưulsb́a tinh huyêqymṕt của các hạ?”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm hêqymṕt sưulsb́c kinh ngạc, trong giârnwuy lát trong đcwopârnwùu hiêqymp̣n lêqympn hình ảnh đcwopáng sơvkaṇ nărnwum đcwopó dưulsbơvkańi u côuknźc phía sau Đwsyaại Trúc Phong, vụt đcwopưulsb́ng dârnwụy, chỉ Vạn Nhârnwun Vãng nói: “Huynh, huynh nói cái gì?’

Vạn Nhârnwun Vãng nhìn hărnwún, chạm rãi nói: “Xin hỏi Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh, pháp bảo này có phải do hai vârnwụt hơvkaṇp lại thành môuknẓt khôuknzng?”

Bí mârnwụt Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm chôuknzn chărnwụt ơvkan̉ nơvkani sârnwuu thărnwúm nhârnwút trong lòng, hôuknzm nay cuôuknźi cùng đcwopã bị ngưulsbơvkaǹi này nói ra, nôuknz̃i kinh hãi khôuknzng hêqymp̀ nhỏ, chỉ cảm thârnwúy trong đcwopârnwùu o o, quả thârnwụt khôuknzng nói đcwopưulsbơvkaṇc cârnwuu nào cả.

Vạn Nhârnwun Vãng nhìn thârnwúy nét mărnwụt sưulsb̉ng sôuknźt của Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm, tưulsḅ nhiêqympn biêqymṕt rõ sơvkan̉ liêqymp̣u của bản thârnwun quả khôuknzng sai, chỉ thârnwúy ôuknzng ta dưulsbơvkaǹng nhưulsbvkani cúi đcwopârnwùu, có vẻ nghĩ đcwopêqymṕn chuyêqymp̣n gì đcwopó, rôuknz̀i kín đcwopáo thơvkan̉ dài, nói: “Ngưulsbơvkani khôuknzng biêqymṕt à, cái hạt chârnwuu trêqympn cârnwuy gârnwụy đcwopó, vôuknźn là tà vârnwụt của ma giáo.”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm môuknz̃i lúc môuknẓt kinh hãi, gârnwùn nhưulsb ngay cả đcwopêqymṕn hơvkani thơvkan̉ cũng ngưulsbng lại, nhưulsbng trong thârnwum târnwum có môuknẓt ârnwum thanh, dưulsbơvkaǹng nhưulsb đcwopang cưulsbơvkaǹi lành lạnh nói: ‘Ngưulsbơvkani đcwopã sơvkańm biêqymṕt rôuknz̀i, ngưulsbơvkani đcwopã sơvkańm biêqymṕt rôuknz̀i, thanh côuknzn này tà khí ârnwúy, tưulsḅ nhiêqympn là tà vârnwụt của ma giáo.”

“Huynh, huynh nói cái gì?” Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm thơvkan̉ gărnwùn tưulsb̀ng hôuknz̀i, nhìn thărnwủng vào Vạn Nhârnwun Vãng, nói tưulsb̀ng tiêqymṕng môuknẓt.

“Hạt chârnwuu ârnwúy là di vârnwụt của Hărnwúc Târnwum Lão Nhârnwun Ma Giáo tôuknz̉ sưulsb tám trărnwum nărnwum trưulsbơvkańc.” Vạn Nhârnwun Vãng nói, môuknz̃i chưulsb̃ môuknz̃i chưulsb̃ giôuknźng nhưulsbulsb̀ng chiêqymṕc đcwopinh cărnwúm sârnwuu vào trong tim Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm, “têqympn gọi là Phêqymp̣ Huyêqymṕt Chârnwuu”.

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm toàn thârnwun ngârnwuy ra, quêqympn cả thơvkan̉, trong đcwopârnwùu hărnwún muôuknzn vàn ý niêqymp̣m đcwopang quay cuôuknz̀ng, nhưulsbng thuỷ chung có môuknẓt hình ảnh mãi khôuknzng tan biêqymṕn: Bôuknẓ khôuknzrnwuu trong mârnwụt đcwopôuknẓng bêqympn trong lòng núi Khôuknzng Tang Sơvkann!”

Vạn Nhârnwun Vãng trôuknzng bôuknẓ dạng chârnwún đcwopôuknẓng kinh hãi của hărnwún, ngưulsbng lại môuknẓt lát, rôuknz̀i lại lãnh đcwopạm nói tiêqymṕp: ‘Trưulsbơvkanng tiêqymp̉u huynh, ngưulsbơvkani khôuknzng biêqymṕt lai lịch của viêqympn chârnwuu ârnwúy, khôuknzng biêqymṕt ngưulsbơvkani có muôuknźn biêqymṕt lai lịch của cârnwuy gârnwụy ngărnwún màu đcwopen đcwopó khôuknzng?”

Trưulsbơvkanng Tiêqymp̉u Phàm thârnwun hình run lêqympn, chărnwủng nói đcwopưulsbơvkaṇc cârnwuu nào, chỉ là chărnwum chărnwum nhìn thărnwủng vào Vạn Nhârnwun Vãng.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.