Khi Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm tỉnh lại, trơ
vkaǹi đ
cwopã tô
uknźi, chỉ sơ
vkaṇ hă
rnwún đ
cwopã ngủ ít nhâ
rnwút nă
rnwum sáu canh giơ
vkaǹ. Bích Dao vâ
rnwũn chư
ulsba dâ
rnwụy, hai tay đ
cwopang nă
rnwúm chă
rnwụt cư
ulsb́ng áo của hă
rnwún, trô
uknzng giô
uknźng như
ulsb là mô
uknẓt đ
cwopư
ulsb́a trẻ bẽn lẽn nhút nhát, lúc này khô
uknzng ai có thê
qymp̉ nghĩ nàng lại là mô
uknẓt nhâ
rnwun vâ
rnwụt quan trọng của ma giáo.
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm gô
uknźi đ
cwopâ
rnwùu lê
qympn tay, lă
rnwúng nghe tiê
qymṕng “xào xạc” vang lê
qympn trong rư
ulsb̀ng mô
uknz̃i khi gió núi thô
uknz̉i qua, đ
cwopô
uknẓt nhiê
qympn, tư
ulsḅ hỏi khô
uknzng phải rư
ulsb̀ng trúc bạt ngàn trê
qympn Đ
wsyaại Trúc Phong cũng phát ra thư
ulsb́ â
rnwum thanh này sao?
Mâ
rnwúy ngày nay, ta mâ
rnwút tích bê
qympn dư
ulsbơ
vkańi Vạn Bư
ulsb́c Cô
uknz̉ Quâ
rnwụt, tin tư
ulsb́c sơ
vkaṇ ră
rnwùng đ
cwopã truyê
qymp̀n vê
qymp̀ Đ
wsyaại Trúc Phong rô
uknz̀i, khô
uknzng hiê
qymp̉u Linh Nhi sư
ulsb tỷ biê
qymṕt đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc, nàng có chút thư
ulsbơ
vkanng tâ
rnwum nào khô
uknzng nhỉ? Thê
qymṕ như
ulsbng, nê
qymṕu ta đ
cwopô
uknẓt ngô
uknẓt xuâ
rnwút hiê
qymp̣n trư
ulsbơ
vkańc mă
rnwụt, nàng nhâ
rnwút đ
cwopịnh sẽ vui vẻ vô
uknz cùng, nhâ
rnwút đ
cwopịnh sẽ nă
rnwúm chă
rnwụt lâ
rnwúy tay ta, cao hư
ulsb́ng mãi khô
uknzng thô
uknzi, cư
ulsbơ
vkaǹi mà mă
rnwúng ta ră
rnwùng: Tiê
qymp̉u tư
ulsb̉ thô
uknźi, ta biê
qymṕt ngư
ulsbơ
vkani khô
uknzng dê
qymp̃ dàng chê
qymṕt như
ulsb vâ
rnwụy đ
cwopâ
rnwuu!
Trê
qympn mă
rnwụt hă
rnwún, trong bóng đ
cwopê
qympm dâ
rnwùn dâ
rnwùn trơ
vkan̉ nê
qympn đ
cwopen kịt, hiê
qymp̣n lê
qympn mô
uknẓt nụ cư
ulsbơ
vkaǹi, thê
qymṕ rô
uknz̀i đ
cwopô
uknzi mă
rnwút hă
rnwún, trong đ
cwopê
qympm tô
uknźi â
rnwúy, cũng sáng bư
ulsb̀ng lê
qympn. Như
ulsbng hă
rnwún khô
uknzng nhìn thâ
rnwúy, bê
qympn cạnh hă
rnwún, có mô
uknẓt đ
cwopô
uknzi mă
rnwút long lanh khác chă
rnwủng biê
qymṕt tư
ulsb̀ bao giơ
vkaǹ đ
cwopang mơ
vkan màng nhìn hă
rnwún.
* * *
Trơ
vkaǹi đ
cwopã sáng, khă
rnwúp trê
qympn núi vang lê
qympn tiê
qymṕng chim hót ríu rít, trong trẻo vui tai.
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm đ
cwopi đ
cwopê
qymṕn bê
qympn khe nư
ulsbơ
vkańc nhỏ, hai tay chụm lại, vục nư
ulsbơ
vkańc lê
qympn rư
ulsb̉a mă
rnwụt, cảm giác mát lạnh, ngâ
rnwúm thă
rnwủng đ
cwopê
qymṕn tâ
rnwum can. Hă
rnwún xem xét cánh tay bê
qympn trái, tháo bă
rnwung tay ra, đ
cwopoạn xư
ulsbơ
vkanng gâ
rnwũy â
rnwúy khô
uknzng ngơ
vkaǹ cũng đ
cwopã lành lại râ
rnwút nhiê
qymp̀u, trong lòng cao hư
ulsb́ng, câ
rnwùm lâ
rnwúy thanh Thiê
qympu Hoả Cô
uknzn buô
uknẓc ơ
vkan̉ trê
qympn tay giă
rnwút vào bê
qympn hô
uknzng, dùng sư
ulsb́c cư
ulsb̉ đ
cwopô
uknẓng tay trái mô
uknẓt chút, quả nhiê
qympn khô
uknzng có gì quá đ
cwopáng ngại.
“Tay khỏi rô
uknz̀i à?’ Bích Dao tư
ulsb̀ phía sau bư
ulsbơ
vkańc đ
cwopê
qymṕn, nhìn hă
rnwún mô
uknẓt cái, sau đ
cwopó cúi xuô
uknźng dùng nư
ulsbơ
vkańc trong khe rư
ulsb̉a mă
rnwụt.
“Khỏi rô
uknz̀i.” Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm cao hư
ulsb́ng nói, “Khô
uknzng còn trơ
vkan̉ ngại gì, khô
uknzng đ
cwopau đ
cwopơ
vkańn nư
ulsb̃a rô
uknz̀i.”
Bích Dao dùng ô
uknźng tay áo khe khẽ lau như
ulsb̃ng giọt nư
ulsbơ
vkańc bám trê
qympn mă
rnwụt, că
rnwun dă
rnwụn: ”Ngư
ulsbơ
vkani cũng khô
uknzng đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc loạn đ
cwopô
uknẓng, ảnh hư
ulsbơ
vkan̉ng đ
cwopê
qymṕn gâ
rnwun cô
uknźt, nghỉ ngơ
vkani thê
qympm mâ
rnwúy ngày sẽ khoẻ hă
rnwủn.”
“Biê
qymṕt rô
uknz̀i” Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm thuâ
rnwụn miê
qymp̣ng đ
cwopáp lơ
vkaǹi, ngay sau đ
cwopó nhìn Bích Dao, do dư
ulsḅ mô
uknẓt lúc, rô
uknz̀i nói: “Bích Dao tiê
qymp̉u thư
ulsb, lúc này chúng ta may mă
rnwún giư
ulsb̃ đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc tính mê
qymp̣nh, thoát đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc khỏi lòng núi, cô
uknz và ta cũng tính, tính giao kê
qymṕt bă
rnwùng hư
ulsb̃u, như
ulsbng dù sao đ
cwopi nư
ulsb̃a con đ
cwopư
ulsbơ
vkaǹng khô
uknzng giô
uknźng nhau khô
uknzng thê
qymp̉ đ
cwopi chung, chúng ta hô
uknzm nay chia tay nhau ơ
vkan̉ đ
cwopâ
rnwuy thô
uknzi.”
Bích Dao ngô
uknz̀i bê
qympn cạnh khe nư
ulsbơ
vkańc, vâ
rnwũn chư
ulsba đ
cwopư
ulsb́ng dâ
rnwụy, như
ulsbng thâ
rnwun hình dư
ulsbơ
vkaǹng như
ulsb rung lê
qympn, Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm khô
uknzng nhìn thâ
rnwúy să
rnwúc mă
rnwụt của nàng, mô
uknẓt lúc sau, mơ
vkańi nghe thâ
rnwúy nàng trâ
rnwùm tư
ulsb nói: “Ô
qymp̀, con đ
cwopư
ulsbơ
vkaǹng khô
uknzng giô
uknźng nhau ư
ulsb?”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm gâ
rnwụt đ
cwopâ
rnwùu đ
cwopáp: ”Đ
wsyaúng, ta là chính đ
cwopạo, cô
uknz thuô
uknẓc ma giáo, tư
ulsb̀ nhỏ sư
ulsb trư
ulsbơ
vkan̉ng dạy ta, chính tà khô
uknzng thê
qymp̉ đ
cwopư
ulsb́ng chung, lâ
rnwùn tơ
vkańi gă
rnwụp lại, chỉ sơ
vkaṇ cô
uknz và ta đ
cwopã là kẻ đ
cwopịch chư
ulsb́ khô
uknzng còn là bạn nư
ulsb̃a. Lúc bê
qympn trong lòng núi cô
uknz đ
cwopã chiê
qymṕu cô
uknź ta, cư
ulsb́u ta, ta trong lòng vô
uknz cùng cảm kích, phâ
rnwùn â
rnwun tình này, ngày sau có duyê
qympn, ta tư
ulsḅ nhiê
qympn có thê
qymp̉
báo đ
cwopáp cho cô
uknz.”
Bích Dao run run nhìn bóng dáng lơ
vkaǹ mơ
vkaǹ của mình đ
cwopang phản chiê
qymṕu dư
ulsbơ
vkańi làn nư
ulsbơ
vkańc trong vă
rnwút, khe khẽ lâ
rnwủm bâ
rnwủm:”Báo đ
cwopáp ta ư
ulsb?”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm đ
cwopáp:”Đ
wsyaúng, chúng ta â
rnwun oán phâ
rnwun minh. nê
qymṕu khô
uknzng phải cô
uknz cư
ulsb́u ta, ta nhâ
rnwút đ
cwopịnh khô
uknzng thê
qymp̉ còn sô
uknźng, mai này nê
qymṕu có chô
uknz̃ nào ta làm đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc, ta tư
ulsḅ khă
rnwúc hê
qymṕt sư
ulsb́c báo đ
cwopê
qymp̀n.” nói đ
cwopê
qymṕn đ
cwopâ
rnwuy, hă
rnwún đ
cwopô
uknẓt nhiê
qympn cảm thâ
rnwúy bâ
rnwút an, vô
uknẓi vàng nói thê
qympm mô
uknẓt câ
rnwuu: ‘Tuy nhiê
qympn cô
uknz khô
uknzng đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc yê
qympu câ
rnwùu ta làm như
ulsb̃ng viê
qymp̣c trái vơ
vkańi sư
ulsb mô
uknzn đ
cwopạo nghĩa.”
Bích Dao đ
cwopô
uknẓt ngô
uknẓt đ
cwopư
ulsb́ng phă
rnwút dâ
rnwụy, quay đ
cwopâ
rnwùu lại, nói: “Ta xem ngư
ulsbơ
vkaǹi cũng là mô
uknẓt nhâ
rnwun tài, tô
uknźt hơ
vkann là gia nhâ
rnwụp thánh giáo chúng ta, ta sẽ tiê
qymṕn cư
ulsb̉ ngư
ulsbơ
vkani cho phụ thâ
rnwun đ
cwopại nhâ
rnwun, lão nhâ
rnwun gia râ
rnwút trọng ngư
ulsbơ
vkaǹi tài, chă
rnwúc chă
rnwún sẽ trọng dụng ngư
ulsbơ
vkani, còn hơ
vkann ngư
ulsbơ
vkani là mô
uknẓt tê
qympn nâ
rnwúu bê
qymṕp vô
uknz danh tiê
qymp̉u tô
uknźt trê
qympn Đ
wsyaại Trúc Phong.”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm tư
ulsb́c thì să
rnwúc mă
rnwụt sâ
rnwùm xuô
uknźng, nói:’Bích Dao tiê
qymp̉u thư
ulsb, cô
uknz khô
uknzng câ
rnwùn phải nói lă
rnwung nhă
rnwung, ta là ngư
ulsbơ
vkaǹi trong chính đ
cwopạo, thà chê
qymṕt chư
ulsb́ khô
uknzng nhâ
rnwụp vào ma đ
cwopạo, ta dù chỉ làm mô
uknẓt tê
qympn nâ
rnwúu bê
qymṕp nhỏ nhoi trê
qympn Đ
wsyaại Trúc Phong, cũng còn tô
uknźt hơ
vkann nhiê
qymp̀u so vơ
vkańi viê
qymp̣c hô
uknz phong hoán vũ trong ma giáo của cô
uknz.”
Bích Dao khoé miê
qymp̣ng hiê
qymp̣n ra mô
uknẓt nụ cư
ulsbơ
vkaǹi lạnh lẽo, lơ
vkaǹi nói câ
rnwút lê
qympn cũng chua cay lãnh đ
cwopạm: “Ngư
ulsbơ
vkaǹi trong chính đ
cwopạo? Tô
uknẓi ác do ngư
ulsbơ
vkaǹi trong chính đ
cwopạo bọn ngư
ulsbơ
vkani gâ
rnwuy ra cũng khô
uknzng bă
rnwùng mô
uknẓt phâ
rnwùn nhỏ so vơ
vkańi ngư
ulsbơ
vkaǹi trong ma đ
cwopạo chúng ta ư
ulsb, nă
rnwum xư
ulsba chính ma đ
cwopại chiê
qymṕn, các thâ
rnwùn tiê
qympn tô
uknz̉ sư
ulsb của ngư
ulsbơ
vkaǹi chă
rnwủng câ
rnwùn phâ
rnwun biê
qymp̣t thâ
rnwúy ngư
ulsbơ
vkaǹi là giê
qymṕt, già trẻ lơ
vkańn bé, phụ nư
ulsb̃ trẻ con cũng đ
cwopê
qymp̀u giê
qymṕt hê
qymṕt chă
rnwủng tha!
“Nói láo!” Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm phư
ulsb̀ng phư
ulsb̀ng tư
ulsb́c giâ
rnwụn “Như
ulsb̃ng viê
qymp̣c tô
uknźt đ
cwopẹp do ma giáo của ngư
ulsbơ
vkani làm, ngư
ulsbơ
vkani đ
cwopư
ulsb̀ng tư
ulsbơ
vkan̉ng ta khô
uknzng biê
qymṕt, nă
rnwum xư
ulsba các ngư
ulsbơ
vkani giê
qymṕt ngư
ulsbơ
vkaǹi vô
uknz sô
uknź, sinh linh đ
cwopô
uknz̀ thán…”
Bích Dao tư
ulsb́c giâ
rnwụn nói: “Như
ulsb̃ng viê
qymp̣c â
rnwúy ngư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopê
qymp̀u tâ
rnwụn mă
rnwút nhìn thâ
rnwúy hay sao? Hay chỉ là sư
ulsb trư
ulsbơ
vkan̉ng của ngư
ulsbơ
vkani nói vào tai ngư
ulsbơ
vkani, bọn họ vì giư
ulsb̃ thê
qymp̉ diê
qymp̣n, làm sao lại nói thâ
rnwụt vơ
vkańi ngư
ulsbơ
vkani?”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm cư
ulsbơ
vkaǹi lạnh mô
uknẓt tiê
qymṕng nói: “Thê
qymṕ ngư
ulsbơ
vkani đ
cwopã tư
ulsb̀ng nhìn thâ
rnwúy tâ
rnwụn mă
rnwút rô
uknz̀i sao? Ngư
ulsbơ
vkani ơ
vkan̉ đ
cwopâ
rnwuy nói vơ
vkańi ta vô
uknźn dĩ chính đ
cwopạo là tà, ma giáo là chính, lại há chă
rnwủng phải là lơ
vkaǹi nói trư
ulsbơ
vkan̉ng bô
uknźi ngư
ulsbơ
vkani tư
ulsḅ tô
uknz vẽ cho tô
uknz̉ bô
uknźi của ngư
ulsbơ
vkani ư
ulsb!”
Bích Dao lă
rnwụng đ
cwopi mô
uknẓt lát, nhâ
rnwút thơ
vkaǹi chă
rnwủng nói đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc câ
rnwuu nào, Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm nhìn hai mă
rnwút nàng, nhơ
vkań lại mâ
rnwúy ngày trư
ulsbơ
vkańc cùng nàng sô
uknźng chê
qymṕt, trong lòng dịu lại, hạ thâ
rnwúp giọng, nhẹ nhàng nói:”Bích Dao tiê
qymp̉u thư
ulsb, khô
uknzng câ
rnwùn biê
qymṕt tiê
qymp̀n nhâ
rnwun như
ulsb thê
qymṕ nào, chúng ta khô
uknzng đ
cwopê
qymp̀ câ
rnwụp tơ
vkańi họ thì hơ
vkann, chỉ là Thanh Vâ
rnwun Mô
uknzn mô
uknzn qui khă
rnwút khe, nghiê
qympm câ
rnwúm đ
cwopê
qymp̣ tư
ulsb̉ qua lại vơ
vkańi ngư
ulsbơ
vkaǹi trong ma giáo, ta ơ
vkan̉ Thanh Vâ
rnwun đ
cwopã lâ
rnwuu, khô
uknzng dám làm trái, hô
uknzm nay chúng ta tư
ulsb̀ biê
qymp̣t, sau này có duyê
qympn sẽ gă
rnwụp lại, nê
qymṕu cô
uknz có thê
qymp̉ hô
uknźi ngô
uknẓ, bỏ chô
uknz̃ tô
uknźi theo chô
uknz̃ sáng, ta Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm nhâ
rnwút đ
cwopịnh lâ
rnwúy tính mạng nhà mình ra bảo đ
cwopảm cho cô
uknz, đ
cwopê
qymp̉ cô
uknz có thê
qymp̉ nhâ
rnwụp chính đ
cwopạo …” hă
rnwún nói mô
uknẓt thô
uknzi mô
uknẓt hô
uknz̀i, như
ulsbng cư
ulsb́ nói cư
ulsb́ nói đ
cwopê
qymṕn khi dư
ulsb̀ng lại, chỉ thâ
rnwúy Bích Dao mă
rnwụt đ
cwopâ
rnwùy chê
qymṕ nhạo, cư
ulsbơ
vkaǹi khâ
rnwủy mãi khô
uknzng thô
uknzi:”Chính đ
cwopạo thô
uknźi tha của các ngư
ulsbơ
vkaǹi, có câ
rnwùu xin ta cũng khô
uknzng vào, nói gì là bỏ chô
uknz̃ tô
uknźi theo chô
uknz̃ sáng, thô
uknzi, ta chỉ cho ngư
ulsbơ
vkani mô
uknẓt con đ
cwopư
ulsbơ
vkaǹng sáng mà ngư
ulsbơ
vkani khô
uknzng đ
cwopi, hãy làm nhâ
rnwun sĩ chính đ
cwopạo của ngư
ulsbơ
vkani đ
cwopi nhé. Ngày khác gă
rnwụp lại, ta trư
ulsbơ
vkańc hê
qymṕt sẽ lâ
rnwúy đ
cwopâ
rnwùu của ngư
ulsbơ
vkani đ
cwopó!”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm ngạc nhiê
qympn, cảm thâ
rnwúy ră
rnwùng nư
ulsb̃ nhâ
rnwun này trơ
vkan̉ mă
rnwụt còn nhanh hơ
vkann trơ
vkan̉ bàn tay, như
ulsbng chung quy chă
rnwủng có lòng dạ nào mà tranh luâ
rnwụn, hơ
vkann nư
ulsb̃a đ
cwopô
uknźi vơ
vkańi Bích Dao, hă
rnwún thuỷ chung cảm thâ
rnwúy có chô
uknz̃ mang ơ
vkann nàng, tư
ulsb́c thì chă
rnwúp tay nói: “Bảo trọng” nói xong quay mình đ
cwopi thă
rnwủng, đ
cwopâ
rnwùu khô
uknzng hê
qymp̀ ngoảnh lại.
Bích Dao nhìn hă
rnwún đ
cwopi xa, chă
rnwủng thèm quay đ
cwopâ
rnwùu lại lâ
rnwúy mô
uknẓt lâ
rnwùn, sau khi bóng dáng hă
rnwún biê
qymṕn mâ
rnwút trong rư
ulsb̀ng câ
rnwuy, đ
cwopô
uknẓt nhiê
qympn, trong lòng trô
uknźng trải vô
uknz cùng, giô
uknźng như
ulsb đ
cwopánh mâ
rnwút mô
uknẓt thư
ulsb́ gì đ
cwopó râ
rnwút quan trọng, toàn thâ
rnwun chă
rnwủng có mô
uknẓt chút ít tinh thâ
rnwùn, uê
qymp̉ oải ngô
uknz̀i xuô
uknźng. Ánh mă
rnwút lơ
vkan đ
cwopãng nhìn trơ
vkaǹi nhìn đ
cwopâ
rnwút, tình cơ
vkaǹ nhìn thâ
rnwúy đ
cwopô
uknźng tro tàn tô
uknźi qua Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm đ
cwopô
uknźt lê
qympn đ
cwopê
qymp̉ nư
ulsbơ
vkańng con thỏ, vâ
rnwũn còn nguyê
qympn đ
cwopó, bâ
rnwút giác nư
ulsbơ
vkańc mă
rnwút tuô
uknzn trào.
Nàng nhìn đ
cwopô
uknźng tro than â
rnwúy, ngô
uknz̀i lă
rnwụng đ
cwopi, cũng chă
rnwủng biê
qymṕt bao lâ
rnwuu đ
cwopã trô
uknzi qua, đ
cwopê
qymṕn khi nàng chơ
vkaṇt phát hiê
qymp̣n, tiê
qymṕng chim hót ngâ
rnwun nga trong khu rư
ulsb̀ng phía sau mình đ
cwopô
uknẓt nhiê
qympn đ
cwopã hoàn toàn câ
rnwum bă
rnwụt, dư
ulsbơ
vkaǹng như
ulsb cảm thâ
rnwúy mô
uknẓt mùi vị đ
cwopại hung nào đ
cwopó, nê
qympn khô
uknzng dám câ
rnwút tiê
qymṕng.
Sau đ
cwopó nàng cảm thâ
rnwúy mô
uknẓt bóng đ
cwopen, di chuyê
qymp̉n châ
rnwùm châ
rnwụp tư
ulsb̀ phía sau lư
ulsbng nàng, bao phủ lâ
rnwúy nàng
Mă
rnwục dù đ
cwopang giư
ulsb̃a ban ngày, như
ulsbng khô
uknzng hiê
qymp̉u tại sao, trơ
vkaǹi cũng dư
ulsbơ
vkanng như
ulsb trơ
vkan̉ nê
qympn u ám.
Bích Dao vô
uknẓi vã quay đ
cwopâ
rnwùu lại, run run nhìn ngư
ulsbơ
vkaǹi phía sau lư
ulsbng mình, mô
uknẓt lúc lâ
rnwuu sau, đ
cwopô
uknẓt nhiê
qympn tư
ulsb́c tư
ulsbơ
vkan̉i kê
qympu lê
qympn:”Cha!......” rô
uknz̀i lao vào trong lòng ngư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopó. Â
xrubm ảnh đ
cwopó hình như
ulsb cũng ngạc nhiê
qympn, như
ulsb thê
qymp̉ là vô
uknźn khô
uknzng nghĩ ră
rnwùng Bích Dao có thê
qymp̉ có hành đ
cwopô
uknẓng như
ulsb vâ
rnwụy, chỉ là ô
uknzng ta nhìn thâ
rnwúy con gái thoát khỏi đ
cwopại nạn, nô
uknz̃i vui sư
ulsbơ
vkańng â
rnwúy quả thâ
rnwụt cũng khô
uknzng giâ
rnwúu đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc nư
ulsb̃a.
※ ※ ※
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm đ
cwopi trong rư
ulsb̀ng núi suô
uknźt mô
uknẓt ngày trơ
vkaǹi, mơ
vkańi ra khỏi đ
cwopịa giơ
vkańi của Khô
uknzng Tang Sơ
vkann, tâ
rnwút nhiê
qympn nê
qymṕu hă
rnwún ngư
ulsḅ khô
uknzng vi hành, thì chư
ulsba đ
cwopê
qymṕn nư
ulsb̉a ngày đ
cwopã có thê
qymp̉ ra đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc, thê
qymṕ như
ulsbng hă
rnwún ngại thư
ulsbơ
vkanng thê
qymṕ bê
qympn tay trái, nê
qympn vâ
rnwũn đ
cwopi bô
uknẓ thê
qympm mâ
rnwúy đ
cwopoạn đ
cwopư
ulsbơ
vkaǹng, chỉ là Khô
uknzng Tang Sơ
vkann khô
uknzng có ngư
ulsbơ
vkaǹi ơ
vkan̉, suô
uknźt quãng đ
cwopư
ulsbơ
vkaǹng đ
cwopó chă
rnwủng hê
qymp̀ thâ
rnwúy mô
uknẓt bóng ngư
ulsbơ
vkaǹi.
Sau mô
uknẓt đ
cwopê
qympm nghĩ nơ
vkani hoang sơ
vkann dã lĩnh, Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm đ
cwopi đ
cwopê
qymṕn đ
cwopư
ulsbơ
vkaǹng cái quan, đ
cwopạo lô
uknẓ rô
uknẓng rãi khỏi phải nói, ngư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopi lại cũng dâ
rnwùn dâ
rnwùn nhiê
qymp̀u hơ
vkann. Hă
rnwún hỏi thă
rnwum khách bô
uknẓ hành trê
qympn đ
cwopư
ulsbơ
vkaǹng, rô
uknz̀i nhă
rnwúm hư
ulsbơ
vkańng bă
rnwúc mà đ
cwopi.
Lúc giơ
vkaǹ ngọ, mă
rnwụt trơ
vkaǹi đ
cwopã lê
qympn đ
cwopê
qymṕn đ
cwopỉnh đ
cwopâ
rnwùu, vô
uknz cùng nóng bư
ulsb́c, Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm đ
cwopi trê
qympn đ
cwopư
ulsbơ
vkaǹng đ
cwopã nư
ulsb̉a ngày, trong bụng râ
rnwút đ
cwopói và khát, nhìn thâ
rnwúy bê
qympn đ
cwopư
ulsbơ
vkaǹng có mô
uknẓt quán trà nho nhỏ, nă
rnwùm dư
ulsbơ
vkańi mô
uknẓt bóng câ
rnwuy to ven đ
cwopư
ulsbơ
vkaǹng, bê
qympn trong đ
cwopã có nă
rnwum, sáu ngư
ulsbơ
vkaǹi khách đ
cwopang ngô
uknz̀i. Hă
rnwún thâ
rnwúy râ
rnwum mát, bèn tiê
qymṕn lại, mua mô
uknẓt bát nư
ulsbơ
vkańc trà đ
cwopê
qymp̉ uô
uknźng, tiê
qymp̣n thê
qymp̉ cũng đ
cwopê
qymp̉ ngô
uknz̀i nghỉ mô
uknẓt lát.
Cúng nói thê
qympm, nư
ulsbơ
vkańc trà của cái quán nho nhỏ này khô
uknzng ngơ
vkaǹ thâ
rnwụt là sạch sẽ mát mẻ lại giải khát, Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm uô
uknźng mô
uknẓt bát, tư
ulsb́c thì toàn thâ
rnwun thư
ulsb thái, giô
uknźng như
ulsb ngày hô
uknzm nay chă
rnwủng lâ
rnwúy gì làm nóng, trong lòng liê
qymp̀n câ
rnwun nhă
rnwúc nghĩ ngơ
vkaṇi, nhìn thư
ulsbơ
vkanng thê
qymṕ trê
qympn tay đ
cwopã khỏi hă
rnwủn, quá trư
ulsba đ
cwopịnh bụng sẽ kiê
qymṕm mô
uknẓt chô
uknz̃ nào đ
cwopó vă
rnwúng vẻ khô
uknzng ngư
ulsbơ
vkaǹi, rô
uknz̀i ngư
ulsḅ khô
uknzng bay vê
qymp̀, đ
cwopi nhanh mô
uknẓt chút, sẽ sơ
vkańm đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc gă
rnwụp lại sư
ulsb phụ.
Nghĩ vâ
rnwụy, hă
rnwún tư
ulsḅ nhiê
qympn nghĩ ră
rnwùng câ
rnwùn phải đ
cwopi gâ
rnwúp đ
cwopê
qymp̉ gă
rnwụp sư
ulsb tỷ Đ
wsyaiê
qymp̀n Linh Nhi, khô
uknzng nén nô
uknz̉i sư
ulsḅ sô
uknźt ruô
uknẓt. Đ
wsyaúng lúc đ
cwopó, nghe thâ
rnwúy bê
qympn cạnh đ
cwopư
ulsbơ
vkaǹng cái, truyê
qymp̀n đ
cwopê
qymṕn mô
uknẓt â
rnwum thanh ô
uknzn hoà: “Chủ quán, cho ta mô
uknẓt bát nư
ulsbơ
vkańc trà.”
Mô
uknẓt cơ
vkann gió nhẹ hiê
qymṕm có vào lúc ban trư
ulsba thô
uknz̉i qua, làm lay đ
cwopô
uknẓng cành lá trê
qympn câ
rnwuy đ
cwopại thụ, mâ
rnwúy tia nă
rnwúng mă
rnwụt trơ
vkaǹi xuyê
qympn qua, nhảy nhót trê
qympn mă
rnwụt đ
cwopâ
rnwút. Chủ quán trà chạc đ
cwopô
uknẓ trê
qympn 50 tuô
uknz̉i đ
cwopáp lơ
vkaǹi, nghiê
qympng mình rót trà. Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm trong lúc vô
uknz tình đ
cwopư
ulsba mă
rnwút nhìn ra, rô
uknz̀i cũng chă
rnwủng quay đ
cwopi. Mô
uknẓt vă
rnwun sĩ trung niê
qympn, mày mỏng mă
rnwụt vuô
uknzng, mă
rnwụt mũi trô
uknzng nho nhã, như
ulsbng đ
cwopô
uknzi mă
rnwút sáng rư
ulsḅc, trán cao, trong cái vẻ vă
rnwun nhã â
rnwúy tư
ulsḅ có khí thê
qymṕ khô
uknzng giâ
rnwụn mà có uy, bê
qympn ngoài mă
rnwục nho bào, bê
qympn hô
uknzng đ
cwopeo mô
uknẓt miê
qymṕng ngọc bô
uknẓi màu tím nhạt, lung linh trong suô
uknźt, â
rnwủn hiê
qymp̣n khí lành, mơ
vkańi nhìn đ
cwopã biê
qymṕt là vâ
rnwụt khô
uknzng tâ
rnwùm thư
ulsbơ
vkaǹng.
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm nhìn mô
uknẓt lúc lâ
rnwuu, đ
cwopô
uknẓt nhiê
qympn cảm thâ
rnwúy kinh ngạc, bản thâ
rnwun quả thâ
rnwụt bị phong đ
cwopô
uknẓ của ngư
ulsbơ
vkaǹi vă
rnwun sĩ trung niê
qympn â
rnwúy bẻ gâ
rnwũy, chỉ cảm thâ
rnwúy tư
ulsb̀ lúc ngư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopó bư
ulsbơ
vkańc vào, vô
uknźn dĩ nă
rnwum sáu ngư
ulsbơ
vkaǹi khách kê
qymp̉ cả hă
rnwún đ
cwopang ngô
uknz̀i uô
uknźng trà trong quán, đ
cwopê
qymp̀u im lă
rnwụng khô
uknzng thê
qymp̉ nói đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc, bị khí thê
qymṕ của ngư
ulsbơ
vkaǹi â
rnwúy áp chê
qymṕ.
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm thu hô
uknz̀i mục quang, như
ulsbng trong lòng quả thâ
rnwụt khe khẽ kê
qympu lê
qympn kinh ngạc, đ
cwopô
uknz̀ng thơ
vkaǹi hê
qymṕt sư
ulsb́c bô
uknẓi phục khí đ
cwopô
uknẓ của vă
rnwun sĩ trung niê
qympn â
rnwúy. Mă
rnwục dù nhìn ngư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopó cũng chă
rnwủng hê
qymp̀ tuâ
rnwún tú chút nào, như
ulsbng khí châ
rnwút phát ra tư
ulsb̀ bê
qympn trong đ
cwopúng là hiê
qymṕm có.
Vă
rnwun sĩ â
rnwúy tiê
qymṕn đ
cwopê
qymṕn bê
qympn quâ
rnwùy, nhâ
rnwụn lâ
rnwúy nư
ulsbơ
vkańc trà do chủ quán đ
cwopư
ulsba cho, tuỳ tiê
qymp̣n ngô
uknz̀i xuô
uknźng, rô
uknz̀i bă
rnwút đ
cwopâ
rnwùu châ
rnwùm châ
rnwụm nhâ
rnwúm nháp nư
ulsbơ
vkańc trà. Xung quanh đ
cwopám khách vô
uknźn đ
cwopang huyê
qympn náo đ
cwopàm tiê
qymṕu, hiê
qymp̣n giơ
vkaǹ ai nâ
rnwúy đ
cwopê
qymp̀u trâ
rnwùm ngâ
rnwum khô
uknzng nói, bê
qympn trong quán trà, khô
uknzng khí nhâ
rnwút thơ
vkaǹi yê
qympn tĩnh và có đ
cwopô
uknzi chút kỳ quái, thê
qymp như
ulsbng vă
rnwun sĩ trung niê
qympn â
rnwúy đ
cwopiê
qymp̀m tĩnh tư
ulsḅ nhiê
qympn, chă
rnwủng hê
qymp̀ phát hiê
qymp̣n tình trạng xung quanh mình, mô
uknẓt mình ngô
uknz̀i đ
cwopó uô
uknźng trà nghỉ châ
rnwun.
Qua mô
uknẓt lúc sau, như
ulsb̃ng ngư
ulsbơ
vkaǹi khách khác hoă
rnwục là đ
cwopã nghỉ ngơ
vkani đ
cwopủ, hoă
rnwục là đ
cwopã uô
uknźng hê
qymṕt trà, tư
ulsb̀ng ngư
ulsbơ
vkaǹi tư
ulsb̀ng ngư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopư
ulsb́ng dâ
rnwụy thanh toán rô
uknz̀i đ
cwopi, chủ quán bư
ulsbơ
vkańc lại thu dọn các chiê
qymṕc bát nhỏ uô
uknźng trà, dư
ulsbơ
vkańi câ
rnwuy đ
cwopại thụ â
rnwúy, lúc này chỉ còn hai ngư
ulsbơ
vkaǹi Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm và vă
rnwun sĩ trung niê
qympn â
rnwúy.
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm chă
rnwủng hê
qymp̀ cảm thâ
rnwúy có gì bâ
rnwút tiê
qymp̣n cả, như
ulsbng ngô
uknz̀i thê
qympm mô
uknẓt lúc nư
ulsb̃a, liê
qymp̀n cảm thâ
rnwúy bản thâ
rnwun nghỉ ngơ
vkani đ
cwopã đ
cwopủ rô
uknz̀i, đ
cwopang lúc đ
cwopịnh thanh toán tiê
qymp̀n rô
uknz̀i đ
cwopi, bâ
rnwút chơ
vkaṇt nghe thâ
rnwúy sau lư
ulsbng mình đ
cwopô
uknẓt ngô
uknẓt có mô
uknẓt â
rnwum thanh vang lê
qympn:
“Tiê
qymp̉u huynh đ
cwopê
qymp̣”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm ngạc nhiê
qympn, nghe â
rnwum thanh â
rnwúy ô
uknzn hoà quen thuô
uknẓc, quay đ
cwopâ
rnwùu nhìn lại, chỉ thâ
rnwúy vă
rnwun sĩ â
rnwúy đ
cwopang cư
ulsbơ
vkaǹi hoà nhã vơ
vkańi hă
rnwún, kinh ngạc nói: “Vị tiê
qympn sinh này, gọi ta hả?”
Vă
rnwun sĩ â
rnwúy vâ
rnwũn cư
ulsbơ
vkaǹi gâ
rnwụt đ
cwopâ
rnwùu đ
cwopáp: “Đ
wsyaúng rô
uknz̀i.”, nói rô
uknz̀i đ
cwopư
ulsb́ng dâ
rnwụy, châ
rnwụm rãi bư
ulsbơ
vkańc tơ
vkańi, Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm đ
cwopư
ulsb́ng dâ
rnwụy theo, đ
cwopơ
vkaṇi ô
uknzng ta đ
cwopi đ
cwopê
qymṕn gâ
rnwùn, vòng tay nói: “Xin hỏi tiê
qympn sinh có chuyê
qymp̣n gì?”
Vă
rnwun sĩ trung niê
qympn â
rnwúy nhìn Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm tư
ulsb̀ trê
qympn xuô
uknźng dư
ulsbơ
vkańi, nói:”Khô
uknzng có, chỉ là đ
cwopi mô
uknẓt mình buô
uknz̀n chán, lại thâ
rnwúy tiê
qympu huynh đ
cwopê
qymp̣ thuâ
rnwụn mă
rnwút, đ
cwopê
qymṕn đ
cwopê
qymp̉ nói chuyê
qymp̣n mâ
rnwúy câ
rnwuu, tiê
qymp̉u huynh đ
cwopê
qymp̣ khô
uknzng phiê
qymp̀n chư
ulsb́.”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm vô
uknẓi vàng lă
rnwúc đ
cwopâ
rnwùu, nói “Khô
uknzng vâ
rnwún đ
cwopê
qymp̀ gì, tiê
qympn sinh mơ
vkaǹi ngô
uknz̀i”
Vă
rnwun sĩ â
rnwúy cư
ulsbơ
vkaǹi gâ
rnwụt đ
cwopâ
rnwùu, nói: “Tiê
qymp̉u huynh đ
cwopê
qymp̣ ngư
ulsbơ
vkani cũng ngô
uknz̀i xuô
uknźng đ
cwopi.”
Hai ngư
ulsbơ
vkaǹi ngô
uknz̀i xuô
uknźng, vă
rnwun sĩ â
rnwúy nhìn Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm, nói “Xin hỏi tô
uknzn tính đ
cwopại danh của tiê
qymp̉u huynh đ
cwopê
qymp̣?”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm hô
uknz̀i nhỏ ơ
vkan̉ thô
uknzn Thảo Miê
qymṕu, sau lại đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc Thanh Vâ
rnwun Mô
uknzn thu lư
ulsbu, vài nă
rnwum gâ
rnwùn đ
cwopâ
rnwuy ngoại trư
ulsb̀ đ
cwopô
uknz̀ng mô
uknzn Đ
wsyaại Trúc Phong, gâ
rnwùn như
ulsb khô
uknzng hê
qymp̀ nói chuyê
qymp̣n vơ
vkańi ngư
ulsbơ
vkaǹi ngoài, đ
cwopư
ulsbơ
vkanng nhiê
qympn, khô
uknzng kê
qymp̉ mâ
rnwúy ngày vư
ulsb̀a rô
uknz̀i bị khô
uknźn đ
cwopô
uknźn dư
ulsbơ
vkańi Tư
ulsb̉ Linh Uyê
qympn cùng vơ
vkańi Bích Dao thiê
qymṕu nư
ulsb̃ ma giáo. Lúc này nói chuyê
qymp̣n vơ
vkańi vă
rnwun sĩ â
rnwúy, hă
rnwún trong lòng khô
uknzng biê
qymṕt tại sao, đ
cwopô
uknźi vơ
vkańi vơ
vkańi ngư
ulsbơ
vkaǹi vă
rnwun sĩ â
rnwúy có mâ
rnwúy phâ
rnwùn kính trọng, lâ
rnwụp tư
ulsb́c cung cung kính kính nói: “Khô
uknzng dám, tại hạ Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm, xin hỏi đ
cwopại danh của tiê
qympn sinh?”
Vă
rnwun sĩ â
rnwúy lâ
rnwủm nhâ
rnwủm mô
uknẓt câ
rnwuu: “Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm” gâ
rnwụt gâ
rnwụt đ
cwopâ
rnwùu, cư
ulsbơ
vkaǹi tủm tỉm, nói: ‘Ta họ Vạn, tê
qympn là Nhâ
rnwun Vãng”
“Vạn Nhâ
rnwun Vãng!” Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm nhủ thâ
rnwùm trong bụng, cái tê
qympn này đ
cwopọc lê
qympn thì bình thư
ulsbơ
vkaǹng, như
ulsbng khiê
qymṕn ngư
ulsbơ
vkaǹi ta có cảm giác kim qua thiê
qymṕt mã. Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm khô
uknzng nén đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc nhìn vê
qymp̀ phía ngư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopó, khuô
uknzn mă
rnwụt Vạn Nhâ
rnwun Vãng hê
qymṕt sư
ulsb́c ô
uknzn hoà, thê
qymṕ như
ulsbng uy thê
qymṕ giư
ulsb̃a hai châ
rnwun mày dư
ulsbơ
vkaǹng như
ulsb do trơ
vkaǹi sinh, thư
ulsḅc là cư
ulsḅc kỳ to lơ
vkańn, phô
uknźi hơ
vkaṇp vơ
vkańi cái tê
qympn â
rnwúy, â
rnwủn chư
ulsb́a cái ý cai trị vạn ngư
ulsbơ
vkaǹi.
Vạn Nhâ
rnwun Vãng nhìn Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm khă
rnwúp mô
uknẓt lư
ulsbơ
vkaṇt, cư
ulsbơ
vkaǹi mỉm nói: “Thư
ulsb́ lô
uknz̃i cho ta nhiê
qymp̀u lơ
vkaǹi, xin hỏi Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh nê
qymṕu khô
uknzng nhâ
rnwùm chă
rnwúc là ngư
ulsbơ
vkaǹi tu châ
rnwun phải khô
uknzng?”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm kinh ngạc, hă
rnwún và đ
cwopám Tê
qymp̀ Hạo bô
uknźn ngư
ulsbơ
vkaǹi sau khi hạ sơ
vkann, đ
cwopê
qymp̉ tiê
qymp̣n đ
cwopi đ
cwopư
ulsbơ
vkaǹng, tâ
rnwút cả đ
cwopã thay đ
cwopô
uknz̉i y phục của Thanh Vâ
rnwun bă
rnwùng quâ
rnwùn áo thô
uknzng thư
ulsbơ
vkaǹng, nhìn chă
rnwủng có chút gì khác ngư
ulsbơ
vkaǹi bình thư
ulsbơ
vkaǹng, cũng khô
uknzng biê
qymṕt ngư
ulsbơ
vkaǹi trung niê
qympn này tại sao lại nhìn ra đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc.
Đ
wsyaúng lúc hă
rnwún đ
cwopang kinh ngạc, đ
cwopịnh hỏi ngư
ulsbơ
vkaǹi trung niê
qympn â
rnwúy tại sao lại biê
qymṕt, thì lại nhìn thâ
rnwúy ngư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopó tủm tỉm cư
ulsbơ
vkaǹi, chỉ tay vê
qymp̀ hư
ulsbơ
vkańng bă
rnwúc, nói: “Xin hỏi Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh, chă
rnwúc là mô
uknzn hạ Thanh Vâ
rnwun Sơ
vkann đ
cwopê
qymp̣ nhâ
rnwút chính đ
cwopạo đ
cwopại phái ngày nay?”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm càng ngạc nhiê
qympn hơ
vkann, khô
uknzng kìm đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc đ
cwopư
ulsb́ng bâ
rnwụt dâ
rnwụy, nhìn Vạn Nhâ
rnwun Vãng, kinh ngạc hỏi: ”Xin hỏi Vạn huynh, huynh, hư
ulsbynh tại sao lại biê
qymṕt vâ
rnwụy?”
Vạn Nhâ
rnwun Vãng vư
ulsb̀a cư
ulsbơ
vkaǹi vư
ulsb̀a vâ
rnwũy vâ
rnwũy tay, nói “Mơ
vkaǹi ngô
uknz̀i xuô
uknźng, mơ
vkaǹi ngô
uknz̀i xuô
uknźng”
Đ
wsyaơ
vkaṇi Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm tư
ulsb̀ tư
ulsb̀ ngô
uknz̀i xuô
uknźng, Vạn Nhâ
rnwun Vãng mỉm cư
ulsbơ
vkaǹi nói:”Ta thâ
rnwúy Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh thâ
rnwùn khí sung túc, đ
cwopi đ
cwopư
ulsbơ
vkaǹng chă
rnwủng có chút mê
qymp̣t mỏi, nhìn tuô
uknz̉i còn râ
rnwút trẻ, thê
qymṕ mà hơ
vkann hă
rnwủn như
ulsb̃ng ngư
ulsbơ
vkaǹi tráng niê
qympn. Trong thiê
qympn hạ thơ
vkaǹi nay, phong trào tu đ
cwopạo đ
cwopang thịnh hành, nghĩ ră
rnwùng các hạ nhâ
rnwút đ
cwopịnh là ngư
ulsbơ
vkaǹi thâ
rnwun mang tuyê
qymp̣t kĩ.”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm cúi đ
cwopâ
rnwùu khiê
qympm tô
uknźn đ
cwopáp lê
qymp̃, như
ulsbng lại khô
uknzng nén đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc hỏi:”Vê
qymp̀ mô
uknzn phái của ta, tiê
qympn sinh tại sao lại cũng biê
qymṕt vâ
rnwụy?”
Vạn Nhâ
rnwun Vãng thích chí cư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopáp: “Khô
uknzng có gì lạ, ta thâ
rnwúy tiê
qymp̉u huynh đ
cwopê
qymp̣ cũng đ
cwopã sư
ulsbơ
vkanng gió vâ
rnwút vả, như
ulsbng khô
uknzng thô
uknzi nhìn vê
qymp̀ hư
ulsbơ
vkańng bă
rnwúc, trê
qympn mă
rnwụt có ý nhơ
vkań nhung, giô
uknźng như
ulsb mũi tê
qympn bay vê
qymp̀ đ
cwopích, mà ơ
vkan̉ phư
ulsbơ
vkanng bă
rnwúc, mô
uknzn phái tu châ
rnwun nô
uknz̉i tiê
qymṕng và gâ
rnwùn đ
cwopâ
rnwuy nhâ
rnwút, chính là Thanh Vâ
rnwun Mô
uknzn. Nói vâ
rnwụy chư
ulsb́, tại hạ cũng phỏng đ
cwopoán bư
ulsb̀a bài, thuâ
rnwụn miê
qymp̣ng nói đ
cwopùa, đ
cwopã làm trò cư
ulsbơ
vkaǹi cho Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh rô
uknz̀i.”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm vô
uknẓi đ
cwopáp: “Đ
wsyaâ
rnwuu có đ
cwopâ
rnwuu có, tiê
qympn sinh xét rõ tâ
rnwụn châ
rnwun tơ
vkan kẽ tóc, tiê
qympn sinh và ta vô
uknźn chư
ulsba hê
qymp̀ gă
rnwụp nhau, chỉ nhìn mô
uknẓt cái đ
cwopã trô
uknzng ra, quả thâ
rnwụt bô
uknẓi phục, bô
uknẓi phục!”
Mâ
rnwúy câ
rnwuu nói của hă
rnwún hê
qymṕt sư
ulsb́c thành thư
ulsḅc.
Vạn Nhâ
rnwun Vãng tủm tỉm cư
ulsbơ
vkaǹi, nói “Thanh Vâ
rnwun Mô
uknzn, nô
uknz̉i danh đ
cwopã lâ
rnwuu trong giơ
vkańi tu châ
rnwun đ
cwopạo, uyê
qympn nguyê
qympn lư
ulsbu trư
ulsbơ
vkaǹng, đ
cwopạo pháp tinh thâ
rnwum, làm ngư
ulsbơ
vkaǹi trong thiê
qympn hạ ngư
ulsbơ
vkañng mô
uknẓ, tiê
qymp̉u huynh đ
cwopê
qymp̣ tuô
uknz̉i còn râ
rnwút trẻ đ
cwopã ra nhâ
rnwụp danh mô
uknzn, tư
ulsbơ
vkanng lai tiê
qymp̀n đ
cwopô
uknz̀, khô
uknzng sao lư
ulsbơ
vkaǹng đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc!”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm nghe thâ
rnwúy bô
uknźn chư
ulsb̃ “khô
uknzng sao lư
ulsbơ
vkaǹng đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc” â
rnwúy, trong lòng rung đ
cwopô
uknẓng, chă
rnwủng hiê
qymp̉u sao nghĩ đ
cwopê
qymṕn Tê
qymp̀ Hạo của Long Thủ Phong, sau đ
cwopó trong đ
cwopâ
rnwùu thoáng hiê
qymp̣n ra hình ảnh của Lâ
rnwum Kinh Vũ, lă
rnwúc đ
cwopâ
rnwùu nói:”Tiê
qympn sinh quá khen rô
uknz̀i, đ
cwopê
qymp̣ tư
ulsb̉ trong Thanh Vâ
rnwun Mô
uknzn ngoạ hô
uknz̉ tàng lòng, tại hạ chă
rnwủng qua chỉ là thư
ulsb́ gô
uknźc câ
rnwuy mục nát, chă
rnwủng dùng đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc viê
qymp̣c gì.”
Vạn Nhâ
rnwun Vãng ngạc nhiê
qympn, ngư
ulsb̀ng cư
ulsbơ
vkaǹi nói: “Khô
uknzng ngơ
vkaǹ Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh cũng khéo nói đ
cwopùa.”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm khô
uknzng muô
uknźn tranh luâ
rnwụn vơ
vkańi ngư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopó vê
qymp̀ chủ đ
cwopê
qymp̀ â
rnwúy, bèn hỏi ngư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopó: “Vạn huynh dáng vẻ vâ
rnwút vả phong trâ
rnwùn, khô
uknzng biê
qymṕt đ
cwopịnh đ
cwopi đ
cwopê
qymṕn nơ
vkani nào?”
Vạn Nhâ
rnwun Vãng buô
uknz̀n bã đ
cwopư
ulsb́ng dâ
rnwụy, hai tay chă
rnwúp sau lư
ulsbng, ngư
ulsb̉a mă
rnwụt nhìn trơ
vkaǹi, nói: “Thiê
qympn hạ này rô
uknẓng lơ
vkańn, mê
qympnh mô
uknzng bát ngát vô
uknz biê
qympn, ta đ
cwopi du lịch thê
qymṕ gian, đ
cwopại sơ
vkann cô
uknz̉ trạch, tuỳ ý mà đ
cwopi.”
“Ô
qymp̀!” Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm kinh ngạc kê
qympu lê
qympn mô
uknẓt tiê
qymṕng, nói “Hoá ra là vâ
rnwụy”
Vạn Nhâ
rnwun Vãng quay đ
cwopâ
rnwùu nhìn Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm, đ
cwopô
uknẓt nhiê
qympn trê
qympn mă
rnwụt thoáng hiê
qymp̣n mô
uknẓt nét cư
ulsbơ
vkaǹi kỳ dị, nói: “Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh đ
cwopã là Thanh Vâ
rnwun mô
uknzn hạ, chă
rnwúc hă
rnwủn đ
cwopạo pháp cao thâ
rnwum.”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm vô
uknẓi vàng lă
rnwúc đ
cwopâ
rnwùu, nói “Khô
uknzng có, khô
uknzng có, tại hạ là mô
uknẓt ngư
ulsbơ
vkaǹi chă
rnwủng ra gì trong Thanh Vâ
rnwun Mô
uknzn, có chô
uknz̃ nào đ
cwopê
qymp̉ nói là đ
cwopạo pháp cao thâ
rnwum đ
cwopâ
rnwuu.”
Vạn Nhâ
rnwun Vãng cư
ulsbơ
vkaǹi mỉm, nói: “Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh khách khí rô
uknz̀i, tại hạ có mô
uknẓt yê
qympu câ
rnwùu quá đ
cwopáng, đ
cwopoái mong Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh thành toàn cho.”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm ngạc nhiê
qympn, nói “Vạn huynh cư
ulsb́ nói”
Vạn Nhâ
rnwun Vãng đ
cwopáp: ‘Tại hạ tư
ulsb̀ nhỏ đ
cwopã ngư
ulsbơ
vkañng mô
uknẓ các cao nhâ
rnwun tu châ
rnwun giô
uknźng như
ulsb các hạ, khô
uknz̉ nô
uknz̃i cơ
vkan duyê
qympn khô
uknzng đ
cwopủ, khô
uknzng thê
qymp̉ gia nhâ
rnwụp kì mô
uknzn, hơ
vkann nư
ulsb̃a tại hạ đ
cwopô
uknźi vơ
vkańi viê
qymp̣c bọn cao nhâ
rnwun có thê
qymp̉ ngư
ulsḅ pháp bảo đ
cwopi trê
qympn chín tâ
rnwùng mâ
rnwuy, vâ
rnwũn ngày đ
cwopê
qympm mơ
vkan uơ
vkańc, mâ
rnwúy chục nă
rnwum nay, khô
uknzng ngày nào khô
uknzng khát vọng đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc nhìn thâ
rnwúy pháp bảo tiê
qympn gia. Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh là danh mô
uknzn đ
cwopê
qymp̣ tư
ulsb̉, khô
uknzng biê
qymṕt có thê
qymp̉ hoàn thành cái tâ
rnwum nguyê
qymp̣n nho nhỏ â
rnwúy cho ta khô
uknzng?” nói xong, hă
rnwún ta cúi rạp xuô
uknźng, hành mô
uknẓt đ
cwopại lê
qymp̃.
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm lă
rnwủng lă
rnwụng khô
uknzng nói gì, thâ
rnwúy Vạn Nhâ
rnwun Vãng hành lê
qymp̃, tay châ
rnwun luô
uknźng cuô
uknźng, liê
qymp̀n vô
uknẓi vàng đ
cwopơ
vkañ dâ
rnwụy. Hă
rnwún trong lòng quả thâ
rnwụt khó xư
ulsb̉, do dư
ulsḅ mô
uknẓt lát, nhìn thâ
rnwúy Vạn Nhâ
rnwun Vãng vẻ mă
rnwụt mong đ
cwopơ
vkaṇi nhìn mình, bèn thơ
vkan̉ dài nói: “Khô
uknzng sơ
vkaṇ Vạn huynh chê
qymp cư
ulsbơ
vkaǹi, tại hạ lẽ nào khô
uknzng muô
uknźn đ
cwopư
ulsba cho huynh xem, chỉ là, chỉ là pháp bảo khô
uknzng lê
qympn đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc sảnh, e ră
rnwùng có trơ
vkan̉ ngại…”
Vạn Nhâ
rnwun Vãng lâ
rnwụp tư
ulsb́c nói: “Thê
qymṕ thì có gì đ
cwopâ
rnwuu, tiê
qympn gia pháp bảo, đ
cwopư
ulsbơ
vkanng nhiê
qympn đ
cwopáng mă
rnwụt thư
ulsbơ
vkaṇng đ
cwopài chư
ulsb́”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm trê
qympn mă
rnwụt hơ
vkani ư
ulsb̉ng đ
cwopỏ, cuô
uknźi cùng vẻ mă
rnwụt miê
qymp̃n cư
ulsbơ
vkañng, rút thanh Thiê
qympu Hoả Cô
uknzn tư
ulsb̀ bê
qympn hô
uknzng ra, đ
cwopư
ulsba cho ngư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopó, trong lòng cảm thâ
rnwúy râ
rnwút xâ
rnwúu hô
uknz̉. Nhìn câ
rnwuy cô
uknzn hă
rnwún đ
cwopư
ulsba ra, Vạn Nhâ
rnwun Vãng trê
qympn mă
rnwụt cũng thoáng hiê
qymp̣n mô
uknẓt nét kinh ngạc, như
ulsbng tư
ulsb́c thì biê
qymṕn mâ
rnwút, trịnh trọng tiê
qymṕp lâ
rnwúy.
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm nhìn thâ
rnwùn să
rnwúc ngư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopó, cư
ulsbơ
vkaǹi khô
uknz̉ nói: “Chă
rnwủng câ
rnwùn nói gì huynh, ngay cả mọi ngư
ulsbơ
vkaǹi trong sư
ulsb mô
uknzn ta, cũng thư
ulsbơ
vkaǹng hay chê
qymp cư
ulsbơ
vkaǹi ta.”
Nói xong câ
rnwuu này, Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm đ
cwopô
uknẓt nhiê
qympn thâ
rnwúy kinh ngạc trong lòng, chỉ cảm thâ
rnwúy bản thâ
rnwun hô
uknzm nay thâ
rnwụt là kì lạ, trư
ulsbơ
vkańc mă
rnwụt mô
uknẓt ngư
ulsbơ
vkaǹi bình sinh chư
ulsba gă
rnwụp bao giơ
vkaǹ, tại sao hă
rnwún lại tư
ulsḅ nguyê
qymp̣n nói chuyê
qymp̣n thâ
rnwun mâ
rnwụt vơ
vkańi ngư
ulsbơ
vkaǹi đ
cwopó.
Vạn Nhâ
rnwun Vãng chă
rnwủng hê
qymp̀ chú ý đ
cwopê
qymṕn Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm, ánh mă
rnwút tâ
rnwụp trung cả vào thanh Thiê
qympu Hoả Cô
uknzn, khuô
uknzn mă
rnwụt ô
uknzng ta vâ
rnwũn trịnh trọng, như
ulsbng trong mă
rnwút có nét hài lòng, tuy nhiê
qympn dâ
rnwùn dâ
rnwùn, ô
uknzng ta hình như
ulsb nhìn thâ
rnwúy cái gì đ
cwopó, khô
uknzng chỉ să
rnwúc mă
rnwụt trâ
rnwùm xuô
uknźng, mà că
rnwụp mă
rnwút dán chă
rnwụt vào cái gâ
rnwụy đ
cwopen xì xâ
rnwúu xí â
rnwúy.
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm ơ
vkan̉ bê
qympn cạnh nhìn thâ
rnwúy, chỉ cảm giác ră
rnwùng Vạn Nhâ
rnwun Vãng trô
uknzng râ
rnwút kỳ quái, câ
rnwùm thanh Thiê
qympu Hoả Cô
uknzn dài mô
uknẓt thư
ulsbơ
vkańc đ
cwopư
ulsba lê
qympn trư
ulsbơ
vkańc mă
rnwụt, xem xét kỹ càng, tay phải nâ
rnwung thanh cô
uknzn, nă
rnwum ngón tay mảnh khảnh bê
qympn tay trái khẽ khàng vuô
uknźt ve trê
qympn thâ
rnwun câ
rnwuy gâ
rnwụy, khe khẽ gõ gõ, vô
uknz cùng câ
rnwủn thâ
rnwụn, hă
rnwún nhịn khô
uknzng đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc bèn hỏi “Vạn huynh, xin hỏi có chuyê
qymp̣n gì khô
uknzng ô
uknz̉n sao?”
Vạn Nhâ
rnwun Vãng như
ulsb bư
ulsb̀ng tỉnh khỏi cơ
vkann mơ
vkan, do dư
ulsḅ mô
uknẓt lát, câ
rnwùm thanh Thiê
qympu Hoả Cô
uknzn â
rnwúy trả lại cho Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm, rô
uknz̀i nói: ‘Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh, tại hạ nhâ
rnwun vì ngư
ulsbơ
vkañng mô
uknẓ tiê
qympn đ
cwopạo, vì thê
qymṕ vê
qymp̀ phư
ulsbơ
vkanng diê
qymp̣n này cũng có nghiê
qympn cư
ulsb́u đ
cwopô
uknzi chút, có mâ
rnwúy lơ
vkaǹi, muô
uknźn thỉnh giáo Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm nói:”Xin huynh cư
ulsb́ nói.”
Vạn Nhâ
rnwun Vãng nhãn quang chiê
qymṕu vào Thiê
qympu Hoả Cô
uknzn, nói: “Xin hỏi Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh, trong pháp bảo này, phải chă
rnwung có chư
ulsb́a tinh huyê
qymṕt của các hạ?”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm hê
qymṕt sư
ulsb́c kinh ngạc, trong giâ
rnwuy lát trong đ
cwopâ
rnwùu hiê
qymp̣n lê
qympn hình ảnh đ
cwopáng sơ
vkaṇ nă
rnwum đ
cwopó dư
ulsbơ
vkańi u cô
uknźc phía sau Đ
wsyaại Trúc Phong, vụt đ
cwopư
ulsb́ng dâ
rnwụy, chỉ Vạn Nhâ
rnwun Vãng nói: “Huynh, huynh nói cái gì?’
Vạn Nhâ
rnwun Vãng nhìn hă
rnwún, chạm rãi nói: “Xin hỏi Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh, pháp bảo này có phải do hai vâ
rnwụt hơ
vkaṇp lại thành mô
uknẓt khô
uknzng?”
Bí mâ
rnwụt Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm chô
uknzn chă
rnwụt ơ
vkan̉ nơ
vkani sâ
rnwuu thă
rnwúm nhâ
rnwút trong lòng, hô
uknzm nay cuô
uknźi cùng đ
cwopã bị ngư
ulsbơ
vkaǹi này nói ra, nô
uknz̃i kinh hãi khô
uknzng hê
qymp̀ nhỏ, chỉ cảm thâ
rnwúy trong đ
cwopâ
rnwùu o o, quả thâ
rnwụt khô
uknzng nói đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc câ
rnwuu nào cả.
Vạn Nhâ
rnwun Vãng nhìn thâ
rnwúy nét mă
rnwụt sư
ulsb̉ng sô
uknźt của Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm, tư
ulsḅ nhiê
qympn biê
qymṕt rõ sơ
vkan̉ liê
qymp̣u của bản thâ
rnwun quả khô
uknzng sai, chỉ thâ
rnwúy ô
uknzng ta dư
ulsbơ
vkaǹng như
ulsb hơ
vkani cúi đ
cwopâ
rnwùu, có vẻ nghĩ đ
cwopê
qymṕn chuyê
qymp̣n gì đ
cwopó, rô
uknz̀i kín đ
cwopáo thơ
vkan̉ dài, nói: “Ngư
ulsbơ
vkani khô
uknzng biê
qymṕt à, cái hạt châ
rnwuu trê
qympn câ
rnwuy gâ
rnwụy đ
cwopó, vô
uknźn là tà vâ
rnwụt của ma giáo.”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm mô
uknz̃i lúc mô
uknẓt kinh hãi, gâ
rnwùn như
ulsb ngay cả đ
cwopê
qymṕn hơ
vkani thơ
vkan̉ cũng ngư
ulsbng lại, như
ulsbng trong thâ
rnwum tâ
rnwum có mô
uknẓt â
rnwum thanh, dư
ulsbơ
vkaǹng như
ulsb đ
cwopang cư
ulsbơ
vkaǹi lành lạnh nói: ‘Ngư
ulsbơ
vkani đ
cwopã sơ
vkańm biê
qymṕt rô
uknz̀i, ngư
ulsbơ
vkani đ
cwopã sơ
vkańm biê
qymṕt rô
uknz̀i, thanh cô
uknzn này tà khí â
rnwúy, tư
ulsḅ nhiê
qympn là tà vâ
rnwụt của ma giáo.”
“Huynh, huynh nói cái gì?” Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm thơ
vkan̉ gă
rnwùn tư
ulsb̀ng hô
uknz̀i, nhìn thă
rnwủng vào Vạn Nhâ
rnwun Vãng, nói tư
ulsb̀ng tiê
qymṕng mô
uknẓt.
“Hạt châ
rnwuu â
rnwúy là di vâ
rnwụt của Hă
rnwúc Tâ
rnwum Lão Nhâ
rnwun Ma Giáo tô
uknz̉ sư
ulsb tám tră
rnwum nă
rnwum trư
ulsbơ
vkańc.” Vạn Nhâ
rnwun Vãng nói, mô
uknz̃i chư
ulsb̃ mô
uknz̃i chư
ulsb̃ giô
uknźng như
ulsb tư
ulsb̀ng chiê
qymṕc đ
cwopinh că
rnwúm sâ
rnwuu vào trong tim Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm, “tê
qympn gọi là Phê
qymp̣ Huyê
qymṕt Châ
rnwuu”.
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm toàn thâ
rnwun ngâ
rnwuy ra, quê
qympn cả thơ
vkan̉, trong đ
cwopâ
rnwùu hă
rnwún muô
uknzn vàn ý niê
qymp̣m đ
cwopang quay cuô
uknz̀ng, như
ulsbng thuỷ chung có mô
uknẓt hình ảnh mãi khô
uknzng tan biê
qymṕn: Bô
uknẓ khô
uknz lâ
rnwuu trong mâ
rnwụt đ
cwopô
uknẓng bê
qympn trong lòng núi Khô
uknzng Tang Sơ
vkann!”
Vạn Nhâ
rnwun Vãng trô
uknzng bô
uknẓ dạng châ
rnwún đ
cwopô
uknẓng kinh hãi của hă
rnwún, ngư
ulsbng lại mô
uknẓt lát, rô
uknz̀i lại lãnh đ
cwopạm nói tiê
qymṕp: ‘Trư
ulsbơ
vkanng tiê
qymp̉u huynh, ngư
ulsbơ
vkani khô
uknzng biê
qymṕt lai lịch của viê
qympn châ
rnwuu â
rnwúy, khô
uknzng biê
qymṕt ngư
ulsbơ
vkani có muô
uknźn biê
qymṕt lai lịch của câ
rnwuy gâ
rnwụy ngă
rnwún màu đ
cwopen đ
cwopó khô
uknzng?”
Trư
ulsbơ
vkanng Tiê
qymp̉u Phàm thâ
rnwun hình run lê
qympn, chă
rnwủng nói đ
cwopư
ulsbơ
vkaṇc câ
rnwuu nào, chỉ là chă
rnwum chă
rnwum nhìn thă
rnwủng vào Vạn Nhâ
rnwun Vãng.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.