Tru Tiên

Chương 46 : Thoát nạn

    trước sau   
   

Nhưuxkñng viêytzṣc xảy ra trong quá khưuxkń này đbcsvã đbcsvêytzs̉ lại môcuaọt vêytzśt thưuxknơkldgng sâtlkqu hoăbzxúm trong lòng Bích Dao, côcuaouxkṇ nhủ vơkldǵi bản thâtlkqn, nhưuxkñng năbzxum tháng đbcsvó mãi mãi sẽ vùi chôcuaon trong tâtlkqm khảm. Nhưuxknng khôcuaong hiêytzs̉u sao trong nhưuxkñng giơkldg̀ phút đbcsvôcuaói măbzxụt vơkldǵi sinh tưuxkn̉, lại hôcuaòi tưuxknơkldg̉ng vêytzs̀ nhưuxkñng chuyêytzṣn xưuxkna cũ, có lẽ do tâtlkqm thâtlkq̀n kích đbcsvôcuaọng, côcuaọng thêytzsm vơkldǵi mâtlkq́y ngày thiêytzśu ăbzxun, tinh thâtlkq̀n và thâtlkqn thêytzs̉ cũng yêytzśu đbcsvi nhiêytzs̀u, nưuxkn̉a mêytzsuxkn̉a tỉnh mà nói ra hêytzśt.

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm câtlkq̀m chăbzxụt tay Bích Dao, thiêytzśu nưuxkñ ma giáo này trong nhâtlkq́t thơkldg̀i vâtlkq̃n chìm trong giâtlkq́c ngủ say, bâtlkq́t giác lăbzxúc đbcsvâtlkq̀u cưuxknơkldg̀i khôcuaỏ, chỉ mâtlkq́y phút trưuxknơkldǵc, bản thâtlkqn hăbzxún vưuxkǹa tưuxkǹ Quỷ Môcuaon Quan trơkldg̉ vêytzs̀ sau cơkldgn bêytzṣnh, vâtlkq̣y mà lâtlkq̀n này khôcuaong ngơkldg̀ lại đbcsvêytzśn lưuxknơkldg̣t Bích Dao. Hai kẻ trong hang đbcsvôcuaọng, ngưuxknơkldg̀i nọ nôcuaói tiêytzśp ngưuxknơkldg̀i kia lâtlkqm bêytzṣnh, thưuxkṇc sưuxkṇ khôcuaong chêytzśt đbcsvã là may lăbzxúm rôcuaòi.

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm qua hêytzśt mâtlkq́y cơkldgn dôcuaòn dâtlkq̣p, tưuxkṇ nhiêytzsn măbzxút cũng díp lại, song khôcuaong thêytzs̉ ngủ đbcsvưuxknơkldg̣c, hăbzxún phải giưuxkñ tưuxkn thêytzś ngôcuaòi thăbzxủng cưuxkńng đbcsvơkldg cả ngưuxknơkldg̀i chỉ vì Bích Dao đbcsvang năbzxùm dài ra tưuxkṇa vào ngưuxknơkldg̀i hăbzxún, nhìn côcuao âtlkq́y vơkldǵi gưuxknơkldgng măbzxụt tiêytzs̀u tụy nhơkldg̣t nhạt lại pha lâtlkq̃n vẻ đbcsvau khôcuaỏ bi thưuxknơkldgng, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm thâtlkq̣t khôcuaong muôcuaón rơkldg̀i xa chút nào. Nhưuxknng ngôcuaòi nhưuxkn thêytzś chăbzxủng phải dêytzs̃ dàng gì, hăbzxún ngôcuaòi trêytzsn sàn môcuaọt châtlkqn co lại môcuaọt châtlkqn duôcuaõi ra, ngôcuaòi nghiêytzsng mà thâtlkqn thăbzxủng nhưuxkncuaọt câtlkqy bút dưuxkṇng đbcsvưuxkńng, chăbzxủng phải chôcuaõ đbcsvó khó ngôcuaòi, vì ngôcuaòi lâtlkqu quá mà môcuaõi chôcuaõ trêytzsn ngưuxknơkldg̀i trơkldg̉ nêytzsn têytzs buôcuaót, đbcsvau đbcsvơkldǵn khôcuaong nói nêytzsn lơkldg̀i, lại thêytzsm Bích Dao năbzxúm chăbzxụt ngưuxknơkldg̀i hăbzxún, ngón tay âtlkq́n mạnh, trong giâtlkq́c ngủ liêytzsn tưuxknơkldg̉ng tơkldǵi quá khưuxkń đbcsvau thưuxknơkldgng của mình, sưuxkńc mạnh âtlkq́y khôcuaong nhưuxkñng giảm mà còn tăbzxung lêytzsn bôcuaọi phâtlkq̀n, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm bâtlkq́t giác cảm thâtlkq́y đbcsvau nhói tâtlkq̣n xưuxknơkldgng tủy. Chỉ vì hăbzxún bản tính vôcuaón là ngưuxknơkldg̀i kiêytzsn nhâtlkq̃n giỏi chịu đbcsvưuxkṇng, hai hàm răbzxung căbzxún chăbzxụt mà chịu đbcsvau, chưuxkń đbcsvôcuaỏi lại là ngưuxknơkldg̀i khác, chăbzxúc nhảy dưuxkṇng lêytzsn tưuxkǹ lâtlkqu rôcuaòi. Bâtlkq́t quá vì lòng khoan dung mà phải thêytzś, nhưuxknng tưuxkṇ nhiêytzsn nhâtlkq̣n lâtlkq́y đbcsvau khôcuaỏ vào mình thâtlkq̣t khôcuaong phải nhẹ nhàng gì cho cam, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm trong lòng kêytzsu khôcuaỏ, song khôcuaong chịu rơkldg̀i đbcsvi mà vâtlkq̃n ngôcuaòi yêytzsn ơkldg̉ đbcsvó, giâtlkqy lát sau, cơkldgn buôcuaòn ngủ mạnh mẽ âtlkq̣p tơkldǵi cùng vơkldǵi cái têytzsuxkńng của toàn thâtlkqn, vâtlkq̃n trong tưuxkn thêytzś nhưuxkntlkq̣y, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm tưuxkǹ tưuxkǹ chìm vào giâtlkq́c ngủ…

**

*

“ Ahhhh…”

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm duôcuaõi ngưuxknơkldg̀i thưuxkńc dâtlkq̣y, thâtlkq́y toàn thâtlkqn đbcsvau nhưuxkńc, bâtlkq́t giác thơkldg̉ dài môcuaọt cái, đbcsvôcuaọt nhiêytzsn nhâtlkq̣n ra răbzxùng bản thâtlkqn mình khôcuaong biêytzśt tưuxkǹ lúc nào đbcsvã năbzxùm dài ra trêytzsn sàn, còn Bích Dao bêytzsn cạnh đbcsvã biêytzśn mâtlkq́t khôcuaong môcuaọt dâtlkq́u vêytzśt. Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm vôcuao cùng kinh ngạc, quay ngưuxknơkldg̀i nhìn khăbzxúp bôcuaón phưuxknơkldgng tám hưuxknơkldǵng, tuy nhiêytzsn môcuaọt cái bóng của Bích Dao cũng khôcuaong thâtlkq́y, cả cái sơkldgn đbcsvôcuaọng trôcuaóng rôcuaõng, nhâtlkq́t thơkldg̀i cả môcuaọt tiêytzśng đbcsvôcuaọng cũng khôcuaong nghe. Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm đbcsvôcuaọt nhiêytzsn rúng đbcsvôcuaọng, trong đbcsvâtlkq̀u xuâtlkq́t hiêytzṣn ý nghĩ râtlkq́t đbcsváng sơkldg̣, có khi nào bôcuaọ xưuxknơkldgng khôcuao trong sơkldgn đbcsvôcuaọng tưuxkṇ nhiêytzsn sôcuaóng lại hay khôcuaong? Hăbzxún nhíu mày lại, côcuaó khôcuaong nghĩ tơkldǵi chuyêytzṣn đbcsvó nưuxkña, đbcsvoạn đbcsvưuxkńng dâtlkq̣y đbcsvi tìm Bích Dao. Hăbzxún tìm trong “Thiêytzsn Thưuxkn” thạch thâtlkq́t, rôcuaòi cả đbcsvêytzśn gian bảo thâtlkq́t câtlkq́t giâtlkq́u kho tàng, cũng khôcuaong thâtlkq́y bóng Bích Dao đbcsvâtlkqu. Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm dưuxkǹng lại nghĩ ngơkldg̣i môcuaọt lúc rôcuaòi đbcsvi ra phía ngoài, quả nhiêytzsn nhưuxknuxkṇ đbcsvoán, đbcsvêytzśn nơkldgi đbcsvăbzxụt hai bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng tà thâtlkq̀n của Ma giáo thì thâtlkq́y Bích Dao đbcsvang ơkldg̉ đbcsvó.

cuao đbcsvang quỳ trưuxknơkldǵc bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng U Minh Thánh Mâtlkq̃u gưuxknơkldgng măbzxụt hiêytzs̀n tưuxkǹ và Thiêytzsn Sát Minh Vưuxknơkldgng nhe nanh múa vuôcuaót, đbcsvôcuaoi vai đbcsvang rung lêytzsn bâtlkq̀n bâtlkq̣t, tuy đbcsvã hêytzśt sưuxkńc kìm nén song khôcuaong khỏi phát ra nhưuxkñng tiêytzśng nâtlkq́c nghẹn trong côcuaỏ. Hình nhưuxkn là đbcsvang khóc râtlkq́t nhiêytzs̀u.

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm đbcsvưuxkńng ơkldg̉ bêytzsn cạnh, dù cho có trí tưuxknơkldg̉ng tưuxknơkldg̣ng phong phú thêytzś nào, cũng khôcuaong dám nghĩ côcuao gái ma giáo nhâtlkq́t mưuxkṇc kiêytzsn cưuxknơkldg̀ng, háo thăbzxúng trưuxknơkldǵc măbzxụt mà hăbzxún găbzxụp lúc trưuxknơkldǵc, lại gục đbcsvâtlkq̀u khóc than khôcuaong dưuxkńt nhưuxkntlkq̣y. Hăbzxún đbcsvưuxkńng ơkldg̉ bêytzsn cạnh, phút chôcuaóc cũng khôcuaong biêytzśt phải làm gì nhưuxknng cũng tưuxkǹ tưuxkǹ bưuxknơkldǵc lại, ngại ngùng câtlkq́t lơkldg̀i: “ Côcuao, híc, côcuao, côcuao đbcsvưuxkǹng… đbcsvưuxkǹng khóc nưuxkña mà!”

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm nói chưuxkna hêytzśt câtlkqu, Bích Dao nghe mâtlkq́y lơkldg̀i đbcsvó của hăbzxún, tâtlkq̣n sâtlkqu trong cõi lòng đbcsvau khôcuaỏ côcuaó nén bâtlkq́y lâtlkqu đbcsvôcuaọt nhiêytzsn vơkldg̃ òa, tuôcuaon trào hêytzśt ra bêytzsn ngoài, tiêytzśng nâtlkq́c môcuaõi lúc môcuaọt nhiêytzs̀u, rôcuaòi bâtlkq́t chơkldg̣t khóc to lêytzsn thành tiêytzśng, vôcuao cùng bi thưuxknơkldgng. Khuôcuaon măbzxụt Bích Dao vôcuaón đbcsvã đbcsvẹp nhưuxkn ngọc, trong giâtlkqy phút này nhưuxkñng giọt nưuxknơkldǵc măbzxút đbcsvọng lại trêytzsn đbcsvó là khôcuaong khác gì nhưuxkñng hạt châtlkqu long lanh. Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm trơkldgbzxút nhìn ngâtlkqy dại, hăbzxún vêytzs̀ tuôcuaỏi tác vôcuaón chỉ là môcuaọt gã thiêytzśu niêytzsn, làm sao hiêytzs̉u đbcsvưuxknơkldg̣c hêytzśt tâtlkqm tưuxkn của ngưuxknơkldg̀i con gái, tưuxkṇ nhiêytzsn tinh thâtlkq̀n bâtlkq́n loạn, nghĩ răbzxùng Bích Dao vì sưuxkṇ xuâtlkq́t hiêytzṣn của hăbzxún mà khóc to thêytzsm, liêytzs̀n nói băbzxùng môcuaọt giọng lăbzxúp băbzxúp: “ Côcuao, côcuao khôcuaong muôcuaón, cái, cái này… ta, ta, côcuao, côcuao khôcuaong, ý ta là ta…”

Bích Dao nưuxknơkldǵc măbzxút ròng ròng, nhìn bôcuaọ dạng lúng túng của Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm, khẽ lăbzxúc lăbzxúc đbcsvâtlkq̀u, miêytzṣng căbzxún chăbzxụt khôcuaong nói môcuaọt lơkldg̀i nào, song nôcuaõi thưuxknơkldgng tâtlkqm đbcsvã vưuxknơkldg̣t ra ngoài giói hạn của sưuxkṇ chịu đbcsvưuxkṇng, nhưuxkñng giọt nưuxknơkldǵc măbzxút dưuxknơkldg̀ng nhưuxkn nén lại cả vạn năbzxum rôcuaòi, nôcuaọi trong môcuaọt lúc đbcsvó thôcuaoi, tuôcuaon trào hêytzśt ra ngoài, trong lúc đbcsvó buôcuaọc miêytzṣng nói: “ Có phải ta, phải chăbzxung chính ta đbcsvã giêytzśt hại mâtlkq̃u thâtlkqn ta? “ Vêytzśt thưuxknơkldgng dưuxknơkldg̀ng nhưuxkn đbcsvã hăbzxùn sâtlkqu trong quá khưuxkń của Bích Dao làm cho lơkldg̀i nói trơkldg̉ nêytzsn thưuxknơkldgng tâtlkqm môcuaọt cách kì lạ.

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm lâtlkq̣p tưuxkńc lăbzxúc đbcsvâtlkq̀u, nhìn thâtlkq́y bôcuaọ dạng vưuxkǹa suy nhưuxknơkldg̣c vưuxkǹa đbcsvau khôcuaỏ của Bích Dao, trong lòng chơkldg̣t thâtlkq́y hoảng hôcuaót, hình ảnh của quá khưuxkń chơkldg̣t hiêytzṣn, tưuxkṇ nghĩ khôcuaong biêytzśt có giôcuaóng vơkldǵi thơkldg̀i khăbzxúc này hay khôcuaong, liêytzs̀n nói: “Khôcuaong có đbcsvâtlkqu…”. Hăbzxún bưuxknơkldǵc đbcsvêytzśn gâtlkq̀n bêytzsn Bích Dao, nói băbzxùng môcuaọt giọng nhẹ nhàng và sâtlkqu lăbzxúng: “Mâtlkq̃u thâtlkqn là ngưuxknơkldg̀i thưuxknơkldgng côcuao nhâtlkq́t trêytzsn đbcsvơkldg̀i, vả lại lúc âtlkq́y côcuao còn bé quá, chưuxkna hiêytzs̉u biêytzśt nhiêytzs̀u, làm sao có thêytzs̉ đbcsvả thưuxknơkldgng ngưuxknơkldg̀i khác đbcsvưuxknơkldg̣c?”

Bích Dao nưuxkńc nơkldg̉: “ Nhưuxknng, cha ta hâtlkq̣n ta vôcuao cùng, ta biêytzśt ôcuaong âtlkq́y hâtlkq̣n ta sao khôcuaong chêytzśt đbcsvi, mà lại hại chêytzśt thâtlkqn mâtlkq̃u ta…”

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm khẽ nói: “ Khôcuaong có đbcsvâtlkqu, côcuao đbcsvưuxkǹng nghĩ quâtlkq̃n, nêytzśu cha côcuao trách hâtlkq̣n côcuao, ôcuaong âtlkq́y đbcsvã chăbzxủng cưuxkńu côcuao làm gì, mâtlkq́y năbzxum qua, ôcuaong âtlkq́y đbcsvâtlkqu có lâtlkq̀n nào đbcsvôcuaói xưuxkn̉ têytzṣ vơkldǵi côcuao, đbcsvúng khôcuaong? “

Cả ngưuxknơkldg̀i Bích Dao run lêytzsn, gưuxknơkldgng măbzxụt bôcuaõng trơkldg̉ nêytzsn trăbzxúng bêytzṣch, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm đbcsvưuxkńng yêytzsn nhìn Bích Dao, tưuxkṇ nhiêytzsn thâtlkq́y côcuao đbcsvẹp môcuaọt cách lạ lùng, nhưuxkn hoa nhưuxkn ngọc, lại thêytzsm nét thưuxknơkldgng tâtlkqm phảng phâtlkq́t trêytzsn măbzxụt, thâtlkq̣t là làm xúc đbcsvôcuaọng lòng ngưuxknơkldg̀i. Đuqwvêytzśn khi Bích Dao ngưuxknơkldǵc lêytzsn, băbzxùng đbcsvôcuaoi măbzxút ưuxknơkldǵt đbcsvâtlkq̃m nhìn Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm, hăbzxún khôcuaong dám nhìn thăbzxủng vào măbzxụt côcuao, mơkldǵi liêytzśc đbcsvi chôcuaõ khác.

cuaọt lúc lâtlkqu sau, Bích Dao đbcsvôcuaọt nhiêytzsn mơkldg̉ lơkldg̀i, băbzxùng môcuaọt giọng xa xôcuaoi: “Ngưuxknơkldgi thâtlkq̣t là môcuaọt ngưuxknơkldg̀i tôcuaót…”

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm nêytzśu khôcuaong chìm trong suy tưuxkn, nhâtlkq́t thơkldg̀i có lẽ đbcsvã nhảy câtlkq̃ng lêytzsn rôcuaòi, nhưuxknng hăbzxún lâtlkq̣p tưuxkńc trâtlkq́n tĩnh, cưuxknơkldg̀i nói: “Khôcuaong có đbcsvâtlkqu, chỉ vì chúng ta sơkldǵm muôcuaọn gì rôcuaòi cũng sẽ chêytzśt tại nơkldgi đbcsvâtlkqy, tại lúc này trưuxknơkldǵc khi đbcsvôcuaói diêytzṣn cái chêytzśt, ít nhiêytzs̀u ta chỉ muôcuaón làm an lòng côcuaouxknơkldgng, thâtlkq̣t khôcuaong có tính toán chi cả”

Bích Dao ngưuxknng thôcuaoi khôcuaong khóc nưuxkña, tưuxkǹ tưuxkǹ đbcsvưuxkna tay lêytzsn gạt nưuxknơkldǵc măbzxút, đbcsvoạn thơkldg̉ dài nói: “Chúng ta thâtlkq̣t phải chêytzśt ơkldg̉ nơkldgi này sao…”, nói đbcsvêytzśn đbcsvâtlkqy, Bích Dao đbcsvôcuaọt nhiêytzsn nhưuxkn nhơkldǵ ra đbcsvytzs̀u gì đbcsvó, liêytzs̀n hỏi Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm: “Ta và ngưuxknơkldgi cùng chêytzśt tại nơkldgi này, trong lòng ngưuxknơkldg̀i có chút nuôcuaói tiêytzśc gì khôcuaong?” Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm khẽ run lêytzsn, trong tâtlkqm tưuxknơkldg̉ng thoáng qua khôcuaong biêytzśt bao nhiêytzsu hình ảnh đbcsvẹp của quá khưuxkń, tưuxkṇa hôcuaò trong giâtlkqy phút, hăbzxún đbcsvưuxknơkldg̣c trơkldg̉ vêytzs̀ lại Thanh Vâtlkqn Sơkldgn, Đuqwvại Trúc Phong: “Ta tưuxkṇ nhiêytzsn thâtlkq́y có chút nuôcuaói tiêytzśc”, hăbzxún nói băbzxùng môcuaọt giọng vưuxkǹa nhẹ lại vưuxkǹa râtlkq́t sâtlkqu thăbzxủm.


Nghe nhưuxkñng lơkldg̀i đbcsvó, phản ưuxkńng của Bích Dao lâtlkq̣p tưuxkńc chùng xuôcuaóng, côcuao nói: “Hưuxkǹm, trong Thánh giáo, thiêytzṣt khôcuaong biêytzśt bao nhiêytzsu ngưuxknơkldg̀i muôcuaón đbcsvưuxknơkldg̣c cùng chêytzśt vơkldǵi ta, ngưuxknơkldgi thâtlkq̣t khôcuaong biêytzśt mình là ai?”

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm nôcuaọ khí xung thiêytzsn, nhưuxknng liêytzśc nhìn Bích Dao môcuaọt cái, cơkldgn giâtlkq̣n tưuxkṇ nhiêytzsn tiêytzsu biêytzśn đbcsvi đbcsvâtlkqu mâtlkq́t, vưuxkǹa thơkldg̉ dài vưuxkǹa lăbzxúc đbcsvâtlkq̀u: “ Có lẽ chỉ câtlkq̀n đbcsvưuxknơkldg̣c chôcuaon trêytzsn Đuqwvại Trúc Phong, thâtlkq̣t sưuxkṇ chêytzśt khôcuaong hôcuaói tiêytzśc”

Bích Dao vẻ măbzxụt thâtlkqm trâtlkq̀m, đbcsvưuxkna măbzxút nhìn Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm, im lăbzxụng môcuaọt lúc lâtlkqu rôcuaòi nói: “ Ngưuxknơkldgi làm viêytzṣc cùng vơkldǵi Linh Nhi sưuxkn tỷ của ngưuxknơkldgi trong đbcsvó à?”

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm nhảy dưuxkṇng lêytzsn, tay chỉ vào Bích Dao, hỏi băbzxùng giọng vôcuao cùng kinh ngạc: “Côcuao, làm sao mà côcuao biêytzśt?”

Bích Dao quay đbcsvâtlkq̀u lại nói: “Thì ngưuxknơkldgi trưuxknơkldǵc đbcsvâtlkqy ít lâtlkqu,trong lúc trọng bêytzṣnh nói mơkldǵ nêytzsn ta nghe đbcsvưuxknơkldg̣c”

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm măbzxụt mày ngâtlkqy dại, muôcuaón nói lơkldg̀i cải chính vơkldǵi Bích Dao, song nghĩ thâtlkq̀m sơkldǵm muôcuaọn gì hăbzxún cũng chêytzśt tại nơkldgi này vơkldǵi côcuao ta, lúc đbcsvó chăbzxủng nhưuxkñng khôcuaong có cơkldgcuaọi nào găbzxụp lại sưuxkn tỷ, chỉ sơkldg̣ sau khi chêytzśt đbcsvi, biêytzśn thành oan hôcuaòn rôcuaòi, chăbzxủng có măbzxút đbcsvêytzs̉ nhìn lại Đuqwvại Trúc Phong lâtlkq̀n nưuxkña. Cũng chăbzxủng biêytzśt răbzxùng, sưuxkn tỷ liêytzṣu rôcuaòi có còn nhơkldǵ đbcsvêytzśn hăbzxún nưuxkña hay khôcuaong?

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm nghĩ đbcsvêytzśn đbcsvâtlkqy, tưuxkṇ nhiêytzsn trong lòng trôcuaóng văbzxúng, thơkldg̉ dài môcuaọt cái, tâtlkqm hôcuaòn đbcsvau khôcuaỏ khôcuaong gì vơkldgi đbcsvi đbcsvưuxknơkldg̣c, bèn quay đbcsvâtlkq̀u bỏ đbcsvi. Nhìn theo sau lưuxknng Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm, Bích Dao bâtlkq̀n thâtlkq̀n khôcuaong biêytzśt phải nói gì. Phải môcuaọt lúc sau, côcuaokldǵi tưuxkǹ tưuxkǹ quay đbcsvâtlkq̀u lại, nhìn hai bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng tôcuaon thâtlkq̀n, lạy rôcuaòi khâtlkq́n răbzxùng: “ Thánh mâtlkq̃u nưuxknơkldgng nưuxknơkldgng, rủ lòng tha tôcuaọi nhâtlkqn gian, xin bảo vêytzṣ và giúp đbcsvơkldg̃ cho hăbzxún, Minh Vưuxknơkldgng tôcuaon thưuxknơkldg̣ng, ngưuxknơkldg̀i năbzxúm giưuxkñ quyêytzs̀n lưuxkṇc của trơkldg̀i, xin cưuxkńu…” Lơkldg̀i Bích Dao nói ra đbcsvêytzśn đbcsvâtlkqy đbcsvôcuaọt nhiêytzsn đbcsvưuxkńt đbcsvoạn, côcuaotlkq́t đbcsvôcuaọng quỳ trêytzsn măbzxụt đbcsvâtlkq́t, giâtlkqy phút đbcsvó tưuxknơkldg̉ng chưuxkǹng nhưuxkncuaón phưuxknơkldgng tĩnh lại, nhưuxknng trong đbcsvâtlkq̀u côcuao nhưuxkn giưuxkña biêytzs̉n rôcuaọng, sóng to gió lơkldǵn, song hình nhưuxkn có môcuaọt tia sang lóe lêytzsn giưuxkña đbcsvâtlkq̀u ngọn song âtlkq́y, thoăbzxút âtlkq̉n thoăbzxút hiêytzṣn, Bích Dao muôcuaón năbzxúm chăbzxụt và ghì lâtlkq́y nó băbzxùng tâtlkq́t cả sưuxkńc mạnh ý chí. Đuqwvoạn côcuao ngưuxknơkldǵc đbcsvâtlkq̀u lêytzsn, nhìn chăbzxum chú vào cánh tay phải của bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng Thiêytzsn Sát Minh Vưuxknơkldgng, nhìn tơkldǵi rôcuaòi lại nhìn lui, trong đbcsvâtlkq̀u nhưuxkn có ai nói lơkldǵn: “ Khôcuaong đbcsvúng, khôcuaong đbcsvúng trêytzsn tưuxknơkldg̣ng thâtlkq̀n hình nhưuxkn thiêytzśu mâtlkq́t cái gì đbcsvó…”

Bích Dao nhìn chăbzxùm chăbzxùm xuôcuaóng đbcsvâtlkq́t, khôcuaong khí chơkldg̣t trơkldg̉ nêytzsn năbzxụng nêytzs̀ khó thơkldg̉, cuôcuaói cùng, côcuao đbcsvưuxkna măbzxút nhìn lêytzsn bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng thâtlkq̀n thiêytzśu mâtlkq́t cánh tay phải. Đuqwvôcuaọt nhiêytzsn đbcsvôcuaoi châtlkqn mày của côcuaouxkṇng ngưuxknơkldg̣c lêytzsn, khôcuaong kêytzs̀m nôcuaỏi nói thâtlkq̣t to: “ Câtlkqy búa Khai Thiêytzsn, đbcsvúng rôcuaòi, câtlkqy búa Khai Thiêytzsn biêytzśn đbcsvâtlkqu mâtlkq́t rôcuaòi?”

cuaón trong ma giáo truyêytzs̀n thuyêytzśt, U Minh Thánh Mâtlkq̃u tạo ra vạn thiêytzsn thâtlkq̀n linh, còn Thiêytzsn Sát Minh Vưuxknơkldgng khơkldg̉i tạo ra trơkldg̀i đbcsvâtlkq́t, là hung thâtlkq̀n năbzxúm giưuxkñ hình phạt, so vơkldǵi thuyêytzśt thâtlkq̀n Bàn Côcuaỏ khai thiêytzsn lâtlkq̣p đbcsvịa truyêytzs̀n lại cho đbcsvêytzśn ngày nay thâtlkq̣t khác nhau nhiêytzs̀u lăbzxúm. Tục truyêytzs̀n răbzxùng Thiêytzsn Sát Minh Vưuxknơkldgng tay phải câtlkq̀m môcuaọt câtlkqy búa râtlkq́t lơkldǵn gọi là “Khai thiêytzsn cưuxkṇ phủ”, côcuaó nhiêytzsn sau đbcsvó đbcsvơkldg̀i sau tạc tưuxknơkldg̣ng tâtlkq̣t nhiêytzsn phải theo hình dạng câtlkqy búa đbcsvó mà làm. Nhưuxknng tưuxkńc thơkldg̀i bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng tôcuaon thâtlkq̀n đbcsvó, cánh tay phải lại hoàn toàn trôcuaóng. Bích Dao ơkldg̉ trong ma giáo đbcsvã lâtlkqu, Thiêytzsn Sát Minh Vưuxknơkldgng là đbcsvêytzṣ nhị tôcuaon thâtlkq̀n môcuaọt trong hai tôcuaon thâtlkq̀n lơkldǵn nhâtlkq́t, quyêytzśt khôcuaong thêytzs̉ có ý bâtlkq́t kính đbcsvưuxknơkldg̣c. Song ngưuxknơkldg̀i xâtlkqy dưuxkṇng nêytzsn Tích Huyêytzśt Đuqwvôcuaọng và Luyêytzṣn Huyêytzśt Đuqwvưuxknơkldg̀ng cũng là môcuaọt phái hêytzṣ của ma giáo, tâtlkq́t nhiêytzsn phải có cùng tính ngưuxknơkldg̃ng.

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm trơkldg̉ vêytzs̀ đbcsvôcuaọng, ngôcuaòi lại xuôcuaóng sàn, yêytzsn lăbzxụng khôcuaong nói môcuaọt lơkldg̀i nào, trong lòng đbcsvang nhơkldǵ vêytzs̀ côcuaó nhâtlkqn nơkldgi Đuqwvại Trúc Phong, chơkldg̣t thâtlkq́y Bích Dao chạy vôcuaọi vào, măbzxụt đbcsvâtlkq̀y vẻ vui mưuxkǹng, nhìn thâtlkq́y Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm ngôcuaòi đbcsvó liêytzs̀n nói lơkldǵn: “Nêytzśu ngưuxknơkldgi còn muôcuaón sôcuaóng, thì phải nhanh nhanh lêytzsn”

“Cái gì thêytzś?” Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm nói băbzxùng môcuaọt giọng râtlkq́t kinh ngạc, ngưuxknơkldǵc nhìn Bích Dao nhưuxkncuaọt cơkldgn gió lao vào gian Tàng Bảo Thâtlkq́t, hăbzxún nhâtlkq́t thơkldg̀i do dưuxkṇ, nhưuxknng vì khát vọng muôcuaón sôcuaóng mà phải đbcsvưuxkńng dâtlkq̣y.

uxkǹa vào đbcsvêytzśn gian thạch thâtlkq́t, đbcsvã nghe thâtlkq́y tiêytzśng Bích Dao reo lêytzsn, chỉ thâtlkq́y côcuao đbcsvang côcuaó găbzxúng nhăbzxụt lâtlkq́y môcuaọt câtlkqy búa lơkldǵn tưuxkǹ trong đbcsvôcuaóng binh khí rỉ sét, nhìn bôcuaọ dạng Bích Dao côcuaó sôcuaóng côcuaó chêytzśt, câtlkqy búa đbcsvó chăbzxúc phải năbzxụng lăbzxúm.

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm vôcuaọi chạy lại, giúp Bích Dao đbcsvơkldg̃ câtlkqy búa lơkldǵn đbcsvó lêytzsn, quả nhiêytzsn nó năbzxụng ghêytzskldǵm, cả hai ngưuxknơkldg̀i liêytzsn thủ chỉ có thêytzs̉ nhâtlkq́c lêytzsn tưuxkǹ tưuxkǹ mà thôcuaoi, “Côcuao đbcsvịnh làm gì thêytzś?”, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm hỏi Bích Dao. Côcuao chăbzxủng thèm nhiêytzs̀u lơkldg̀i, chỉ nói: “Nêytzśu ngưuxknơkldgi còn muôcuaón sôcuaóng, mau giúp ta khiêytzsng cái búa này đbcsvêytzśn chôcuaõ hai tưuxknơkldg̣ng thâtlkq̀n đbcsvăbzxùng kia đbcsvi”


Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm hít vào môcuaọt cái mạnh, đbcsvoạn nói: “Côcuao, côcuao làm cái gì thì phải nói chưuxkń?”

Bích Dao chăbzxủng nói chăbzxủng răbzxùng, chỉ vưuxkǹa kéo lêytzstlkqy búa vưuxkǹa đbcsvi, nhưuxknng chỉ bưuxknơkldǵc đbcsvưuxknơkldg̣c vài bưuxknơkldǵc thì thâtlkq́y đbcsvã mêytzṣt nhoài, dưuxkǹng lại thơkldg̉ dôcuaóc, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉p Phàm lăbzxúc đbcsvâtlkq̀u thơkldg̉ dài, chăbzxủng muôcuaón nghĩ đbcsvêytzśn mâtlkq́y chuyêytzṣn trong quá khưuxkń nưuxkña, hai ngưuxknơkldg̀i hơkldg̣p sưuxkńc, băbzxùng môcuaọt sưuxkńc mạnh ghêytzskldǵm, cuôcuaói cùng cũng kéo đbcsvưuxknơkldg̣c câtlkqy búa đbcsvêytzśn trưuxknơkldǵc hai bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng tà thâtlkq̀n. Lát sau Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm khinh khỉnh nhìn Bích Dao, trăbzxum ngàn lâtlkq̀n chăbzxủng muôcuaón nghe côcuao nói gì hêytzśt, chỉ im lăbzxụng găbzxún câtlkqy búa năbzxụng khủng khiêytzśp lêytzsn cánh tay bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng.

cuaón răbzxùng Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm trong lòng đbcsvã hoài nghi, nay vạn bâtlkq́t đbcsvăbzxúc dĩ phải làm theo nhưuxkñng viêytzṣc của ma giáo, tưuxkṇ nhiêytzsn thâtlkq́y giâtlkq̣n đbcsvytzsn lêytzsn, nhưuxknng chăbzxủng muôcuaón trách Bích Dao, lại thâtlkq́y côcuao âtlkq́y môcuaọt mình nôcuaõ lưuxkṇc nhu thêytzś, lòng bôcuaõng chùng xuôcuaóng, nghĩ răbzxùng trưuxknơkldǵc sau gì cũng chêytzśt nơkldgi đbcsvâtlkqy chi băbzxùng hoàn thành tâtlkqm nguyêytzṣn của Bích Dao cũng tôcuaót, nghĩ đbcsvoạn bưuxknơkldǵc lêytzsn trưuxknơkldǵc, tâtlkq̣n tình giúp sưuxkńc.

tlkqy búa đbcsvó đbcsvăbzxục biêytzṣt to lơkldǵn, lại phải kéo đbcsvi môcuaọt đbcsvoạn dài, sưuxkńc năbzxụng khôcuaong tưuxknơkldg̉ng tưuxknơkldg̣ng nôcuaỏi, côcuaọng thêytzsm cả hai ngưuxknơkldg̀i đbcsvã mâtlkq́y bưuxkña khôcuaong ăbzxun, hoàn thành viêytzṣc này có thêytzs̉ nói đbcsvã là môcuaọt kì tích, nhìn lại tưuxknơkldg̉ng chưuxkǹng nhưuxkn là môcuaọt nhiêytzṣm vụ bâtlkq́t khả thi. Sau khi găbzxún câtlkqy búa lơkldǵn lêytzsn cánh tay bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm ngôcuaòi bêytzṣch xuôcuaóng, thơkldg̉ dôcuaóc: “ Côcuao, hôcuaọc hôcuaọc, côcuao, nêytzśu côcuao khôcuaong xuâtlkq́t hiêytzṣn, hôcuaọc hôcuaọc, ta khả dĩ có thêytzs̉ sôcuaóng thêytzsm đbcsvưuxknơkldg̣c ba ngày nưuxkña, hiêytzṣn tại sôcuaóng đbcsvưuxknơkldg̣c ba giơkldg̀ cũng nhiêytzs̀u lăbzxúm rôcuaòi”

Bích Dao miêytzṣng cũng há miêytzṣng thâtlkq̣t to mà thơkldg̉, vẻ hưuxknng phâtlkq́n trong ánh măbzxút phâtlkq̀n nào lịm đbcsvi vì đbcsvcuaói sưuxkńc, nghĩ môcuaọt lát, côcuao di đbcsvêytzśn bêytzsn cạnh bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng tôcuaon thâtlkq̀n, câtlkq̉n thâtlkq̣n nhìn ngăbzxúm kĩ càng, chỉ thâtlkq́y bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng Thiêytzsn Sát Minh Vưuxknơkldgng sau khi đbcsvã găbzxún câtlkqy búa lêytzsn, quả nhiêytzsn nhìn râtlkq́t uy phong, khí thêytzś bưuxkǹng bưuxkǹng. Bích Dao đbcsvưuxkńng trưuxknơkldǵc bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng cung kính hành lêytzs̃, khâtlkq́n răbzxùng: “Minh Vưuxknơkldgng Tôcuaon Thưuxknơkldgng, xin tha thưuxkń cho đbcsvêytzṣ tưuxkn̉ vôcuaoytzs̃…”

Nói xong, côcuao đbcsvưuxkna tay năbzxúm lâtlkq́y cán búa, thưuxkn̉ lay đbcsvôcuaọng xem sao, kéo lêytzsn kéo xuôcuaóng, chăbzxủng có tí đbcsvôcuaọng tĩnh nào. Câtlkqy búa to thêytzś này, Bích Dao tưuxkṇ nhủ, nêytzśu có đbcsvôcuaọng tĩnh gì thì phải có rôcuaòi chưuxkń. Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm ngôcuaòi dưuxknơkldǵi đbcsvâtlkq́t, nhìn thâtlkq́y hành đbcsvôcuaọng kì lạ đbcsvó của Bích Dao, chỉ biêytzśt lăbzxúc đbcsvâtlkq̀u.

Bích Dao níu mày, thâtlkq́p giọng nói: “ Khôcuaong đbcsvúng rôcuaòi, cơkldg quan ơkldg̉ đbcsvâtlkqy đbcsvúng ra phải…” Lơkldg̀i nói khiêytzśn lòng càng lúc càng nóng nảy, khí lưuxkṇc tâtlkq̣p trung hêytzśt ơkldg̉ tay, kéo mạnh chiêytzśc búa môcuaọt cái, đbcsvôcuaọt nhiêytzsn tay phải cưuxkn̉a Thiêytzsn Sát Minh Vưuxknơkldgng dịch chuyêytzs̉n môcuaọt bêytzsn, mâtlkq́y giâtlkqy sau, tưuxkǹ trong thạch thâtlkq́t vang lêytzsn nhưuxkñng âtlkqm thanh hêytzśt sưuxkńc kì lạ.

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm nhảy dưuxkṇng lêytzsn, còn Bích Dao măbzxụt mày hoan hỉ, hai ngưuxknơkldg̀i bôcuaón măbzxút nhìn nhau, Tiêytzs̉u Phàm chạy đbcsvêytzśn hơkldg̣p sưuxkńc cùng Bích Dao, dùng lưuxkṇc kéo mạnh, chỉ thâtlkq́y câtlkqy búa khôcuaỏng lôcuaò nơkldgi cánh tay phải của bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng dịch chuyêytzs̉n đbcsvêytzśn giưuxkña khôcuaong trung thì ngưuxkǹng, giâtlkqy lát sau, tưuxkǹ trong đbcsvôcuaọng vang ra nhưuxkñng âtlkqm thanh đbcsvinh tai nhưuxkńc óc.

Cả hai ngưuxknơkldg̀i vôcuao cùng ngạc nhiêytzsn, tưuxknơkldg̉ng nhưuxkntlkq́m nôcuaỏ chơkldǵp giâtlkq̣t, cảm thâtlkq́y hai tai đbcsvau nhói khôcuaong chịu đbcsvưuxknơkldg̣c, liêytzs̀n đbcsvưuxkna tay bịt chăbzxụt lại. Giâtlkqy phút sau, âtlkqm thanh sâtlkq́m đbcsvôcuaọng đbcsvó chỉ tăbzxung mà khôcuaong giảm, nhưuxknng đbcsvăbzxùng sau hai bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng tôcuaon thâtlkq̀n, hai phiêytzśn đbcsvá cưuxkńng đbcsvôcuaọt nhiêytzsn tách ra hai hưuxknơkldǵng, đbcsvêytzs̉ lôcuaọ môcuaọt thôcuaong đbcsvạo, nhưuxkñng bâtlkq̣c đbcsvá tạo thành nhưuxkñng bâtlkq̣c thang nôcuaói dài, dâtlkq̃n thăbzxủng lêytzsn phía trêytzsn nhưuxkn muôcuaón chọc thủng vào bóng tôcuaói.

Lúc này, hai bưuxkńc tưuxknơkldg̣ng tôcuaon thâtlkq̀n trong thạch đbcsvôcuaọng bôcuaõng rung lêytzsn giưuxkñ dôcuaọi, đbcsvâtlkq̀u tưuxknơkldg̣ng vơkldg̃ toang rơkldgi xuôcuaóng cùng vơkldǵi nhưuxkñng khôcuaói đbcsvá khác, hai ngưuxknơkldg̀i chăbzxủng nói vơkldǵi nhau lơkldg̀i nào, nhâtlkq́t thơkldg̀i đbcsvôcuaòng lòng chạy vêytzs̀ phía nhưuxkñng bâtlkq̣c thang đbcsvá, mâtlkq́t hút vào trong bóng đbcsvêytzsm.

Kì thưuxkṇc là tám trăbzxum năbzxum trưuxknơkldǵc, ma giáo Luyêytzṣn hyêytzśt đbcsvưuxknơkldg̀ng xâtlkqy dưuxkṇng Tích huyêytzśt đbcsvôcuaọng, nghĩ răbzxùng ngày sau nhơkldg̃ xảy ra biêytzśn côcuaó, trong tình cảnh bị quâtlkqn đbcsvịch bao vâtlkqy tâtlkq́n côcuaong vạn nhâtlkq́t khôcuaong biêytzśt thoát thâtlkqn thêytzś nào, nêytzsn côcuaó tình xẻ trong lòng núi mà xâtlkqy nêytzsn thôcuaong đbcsvạo này, lúc đbcsvịch tâtlkq́n côcuaong vào, chính là con đbcsvưuxknơkldg̀ng thoát thâtlkqn, chỉ lát sau đbcsvó, tích huyêytzśt đbcsvôcuaọng sẽ tưuxkṇ đbcsvôcuaọng sụp đbcsvôcuaỏ, đbcsvem vôcuaocuaó nhưuxkñng bí mâtlkq̣t của Luyêytzṣn Huyêytzśt Đuqwvưuxknơkldg̀ng cùng kẻ đbcsvịch chôcuaon vùi mãi mãi.

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm vơkldǵi Bích Dao hai ngưuxknơkldg̀i chạy trong thôcuaong đbcsvạo, đbcsvăbzxùng sau khôcuaong ngưuxkǹng gia tăbzxung nhưuxkñng âtlkqm thanh dưuxkñ dôcuaọi, đbcsvâtlkq́t đbcsvá trêytzsn đbcsvâtlkq̀u âtlkq̀m âtlkq̀m rơkldgi xuôcuaóng, nêytzśu chạy châtlkq̣m môcuaọt bưuxknơkldǵc, chăbzxúc đbcsvã bỏ xác ơkldg̉ lại, thưuxkṇc sưuxkṇ đbcsvem hêytzśt sưuxkńc lưuxkṇc còn sót trong ngưuxknơkldg̀i mà chạy thâtlkq̣t nhanh. Phía trưuxknơkldǵc hai ngưuxknơkldg̀i là môcuaọt màu đbcsven nhưuxknuxkṇc, đbcsvưuxknơkldg̀ng hâtlkq̀m vưuxkǹa hẹp lại vưuxkǹa tôcuaói, cả hai khôcuaong biêytzśt đbcsvã té ngã bao nhiêytzsu lâtlkq̀n, phải chưuxkṇng lại bao nhiêytzsu lâtlkq̀n, chỉ nghe bôcuaón bêytzs̀ âtlkq̀m âtlkq̀m sâtlkq́m đbcsvôcuaọng, cát vơkldg̃ đbcsvá bay, nhưuxkn thêytzs̉ cả ngọn Khôcuaong Tang Sơkldgn đbcsvôcuaọt nhiêytzsn nôcuaỏi cơkldgn thịnh nôcuaọ, rung lêytzsn liêytzsn tục, Rôcuaò cuôcuaói cùng băbzxùng môcuaọt thưuxkń khát vọng sinh tôcuaòn mãnh liêytzṣt, cả hai ngưuxknơkldg̀i tưuxkǹ phía cuôcuaói đbcsvưuxknơkldg̀ng hâtlkq̀m nhìn thâtlkq́y môcuaọt tia ánh sang le lói.

kldgi thôcuaong đbcsvạo mơkldg̉ ra là giưuxkña lưuxknng chưuxkǹng Khôcuaong Tang Sơkldgn, ăbzxun sâtlkqu vào phía dưuxknơkldǵi môcuaọt ghè đbcsvá nhôcuao ra, phía trêytzsn câtlkqy mọc um tùm, cưuxkṇc kì bí âtlkq̉n, quả nhiêytzsn vì thêytzś mà tám trăbzxum năbzxum nay khôcuaong ai tìm thâtlkq́y, đbcsvêytzśn cả con cháu đbcsvơkldg̀i sau của Ma giáo cũng khôcuaong hay khôcuaong biêytzśt.




Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm vơkldǵi Bích Dao loạng choạng té ngã cùng môcuaọt lúc, ngưuxknơkldg̀i này đbcsvè lêytzsn ngưuxknơkldg̀i kia, chỉ nghe môcuaọt tiêytzśng “Âsavc̀m âtlkq̀m…” thâtlkq̣t lơkldǵn, nhưuxkñng phiêytzśn đbcsvá ngàn câtlkqn rơkldgi tưuxkǹ trêytzsn cao xuôcuaóng, bụi bay mù mịt, bịt kín lôcuaói vào thôcuaong đbcsvạo, tưuxkǹ nay vêytzs̀ sau sẽ chăbzxủng ai có thêytzs̉ nhìn thâtlkq́y hang đbcsvôcuaọng bí mâtlkq̣t giưuxkña lưuxknng chưuxkǹng núi này nưuxkña.

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm bò lôcuaòm côcuaòm trêytzsn măbzxụt đbcsvâtlkq́t, miêytzṣng há to thơkldg̉ dôcuaóc, ngón tay bám chăbzxụt đbcsvám cỏ xanh âtlkq̉m ưuxknơkldǵt, vưuxkǹa chạy thoát khỏi lăbzxùn ranh giưuxkña sưuxkṇ sôcuaóng và cái chêytzśt, ai mà khôcuaong thơkldg̉ gâtlkq́p cho đbcsvưuxknơkldg̣c! Giâtlkqy lát sau, tinh thâtlkq̀n hăbzxún dịu xuôcuaóng, ngưuxknơkldǵc lêytzsn nhìn xung quanh, nhìn thâtlkq́y Bích Dao bêytzsn cạnh, măbzxụt dính đbcsvâtlkq̀y bụi đbcsvâtlkq́t, hình nhưuxkn cảm giác đbcsvưuxknơkldg̣c Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm đbcsvang nhìn, cũng tưuxkǹ tưuxkǹ ngưuxknơkldǵc lêytzsn nhìn hăbzxún.

Cảm giác nhưuxkn đbcsvưuxknơkldg̣c tái sinh tưuxkǹ tưuxkǹ hiêytzṣn lêytzsn trêytzsn măbzxụt hai ngưuxknơkldg̀i, đbcsvôcuaoi môcuaoi Bích Dao khẽ lay đbcsvôcuaọng, phảng phâtlkq́t trong ánh măbzxút dưuxknơkldg̀ng nhưuxkn có dòng nưuxknơkldǵc đbcsvang tuôcuaon chảy, mơkldg̀ mơkldg̀ ảo ảo nhưuxkn châtlkqu ngọc, côcuao thơkldg̉ ra môcuaọt tiêytzśng hoan hỉ, cảm thâtlkq́y giải thoát khỏi thưuxkń áp lưuxkṇc tưuxknơkldg̉ng chưuxkǹng nhưuxkncuao hạn, nhâtlkq́t thơkldg̀i chăbzxủng muôcuaón nhơkldǵ lại gì cả, chỉ thâtlkq́y trưuxknơkldǵc măbzxút bâtlkq̀u trơkldg̀i sao mà xanh quá, núi kia sao cao quá, gió thôcuaỏi ào ào, núi non ánh lêytzsn môcuaọt màu xanh biêytzśc hiêytzs̀n hòa nhưuxkn chưuxkńa đbcsvâtlkq̀y châtlkqu ngọc, cành đbcsvào khẽ rung đbcsvôcuaọng trong gió, khăbzxúp thêytzś gian đbcsvâtlkqu cũng nhìn thâtlkq́y nhưuxkñng cảnh đbcsvẹp mỹ lêytzṣ xúc đbcsvôcuaọng lòng ngưuxknơkldg̀i.

“Chúng ta, chúng ta sôcuaóng rôcuaòi!” Bích Dao sung sưuxknơkldǵng hét lêytzsn giưuxkña nhưuxkñng ngọn núi xanh thăbzxủm cùng bâtlkq̀u trơkldg̀i cao vơkldg̣i. Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm bêytzsn cạnh cưuxknơkldg̀i lơkldǵn, nhìn Bích Dao hét lêytzsn sung sưuxknơkldǵng, bâtlkq́t giác nhưuxkn nhìn thâtlkq́y nụ cưuxknơkldg̀i đbcsvẹp nhâtlkq́t thêytzś gian.

**

*

“Lép bép…”

Ngọn lưuxkn̉a bôcuaóc lêytzsn tưuxkǹ đbcsvôcuaóng củi khôcuao, phát ra tiêytzśng kêytzsu bép bép, khói bay mù mịt, Bích Dao ngôcuaòi cạnh đbcsvôcuaóng củi châtlkq́t cao, nhìn Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm dùng rêytzs̃ câtlkqy côcuaọt chăbzxụt con thỏ rưuxkǹng vưuxkǹa mơkldǵi băbzxút vào môcuaọt cành câtlkqy to, đbcsvoạn vùi vào đbcsvôcuaóng lưuxkn̉a đbcsvang cháy. Tưuxkǹ tưuxkǹ quay trêytzsn lưuxkn̉a nóng, thịt thỏ chuyêytzs̉n sang màu vàng, mơkldg̃ chảy ra ngoài đbcsvọng lại thành tưuxkǹng giọt, rơkldgi xuôcuaóng nhưuxknuxknơkldǵc. Thịt thỏ quay mùi thơkldgm nưuxkńc mũi, tỏa ra bôcuaón phưuxknơkldgng tám hưuxknơkldǵng.

Lúc còn trong sơkldgn đbcsvôcuaọng đbcsvã đbcsvói ngâtlkq́u đbcsvói nghiêytzśn, Bích Dao ngôcuaòi yêytzsn khôcuaong hé môcuaoi, côcuaó ngăbzxun khôcuaong cho nưuxknơkldǵc bọt chảy ra, nuôcuaót vào ưuxkǹng ưuxkṇc, chỉ thâtlkq́y Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm đbcsvôcuaọng tác chả lâtlkq́y gì làm vôcuaọi vàng, đbcsvang tính toán thơkldg̀i gian và đbcsvôcuaọ chín của thịt, cánh tay nhưuxkn thói quen đbcsvăbzxụt ơkldg̉ ngang hôcuaong, đbcsvôcuaọt nhiêytzsn săbzxúc măbzxụt trơkldg̉ nêytzsn hoan hỉ…

Bích Dao liêytzs̀n hỏi: “Thêytzś nào rôcuaòi?”

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm hài lòng, lâtlkq́y ra môcuaọt túi nhỏ đbcsveo ơkldg̉ lưuxknng, vưuxkǹa cưuxknơkldg̀i vưuxkǹa nói: “Khôcuaong thêytzs̉ tin đbcsvưuxknơkldg̣c cái đbcsvói khát đbcsvã biêytzśn đbcsvi rôcuaòi, thưuxkń này bêytzsn ta đbcsvã lâtlkqu, nhưuxknng chăbzxủng thèm chú ý, nay lại đbcsvem ra dùng”

Bích Dao chôcuaòm tơkldǵi nhìn cái túi nhỏ đbcsvó, chỉ thâtlkq́y Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm mơkldg̉ túi ra, đbcsvêytzs̉ lôcuaọ bêytzsn trong môcuaọt cái bình nhỏ xíu, trong lòng vôcuao cùng tò mò, nhôcuaỏm dâtlkq̣y đbcsvêytzs̉ nhìn cho rõ, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm nói khôcuaong ra hơkldgi: “Cái này, cái này chính là gia vị…”

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm mãn nguyêytzṣn cưuxknơkldg̀i nói: “Ta xuôcuaóng núi vôcuaón mang theo thưuxkń này bêytzsn mình, nhơkldg̃ nhưuxkn có lúc phải qua đbcsvêytzsm ngoài trơkldg̀i, thì cũng có đbcsvôcuaò ăbzxun ngon mà thưuxknơkldg̉ng thưuxkńc, khôcuaong ngơkldg̀ ngày hôcuaom nay lại dùng đbcsvêytzśn”




Bích Dao nhìn chăbzxùm chăbzxùm Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm, chỉ im lăbzxụng nhìn hăbzxún câtlkq̉n thâtlkq̣n răbzxúc đbcsvêytzs̀u lêytzsn thịt thỏ thưuxkń bôcuaọt khôcuaong biêytzśt là ngũ vị hưuxknơkldgng hay muôcuaói, đbcsvoạn tưuxkǹ tưuxkǹ quay con thỏ trêytzsn đbcsvôcuaóng lưuxkn̉a, mùi hưuxknơkldgng môcuaõi lúc môcuaọt nhiêytzs̀u thêytzsm. Côcuao chưuxkna tưuxkǹng thâtlkq́y qua chánh đbcsvạo nhâtlkqn sĩ ra ngoài mà mang theo gia vị nâtlkq́u ăbzxun, nhìn bôcuaọ dạng hăbzxún, chăbzxúc chăbzxún trong danh môcuaon chánh phái là đbcsvêytzṣ tưuxkn̉ chuyêytzsn lo viêytzṣc bêytzśp núc.

cuaọt lát sau, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm cúi đbcsvâtlkq̀u ngưuxkn̉i ngưuxkn̉i, vui mưuxkǹng nói: “ Đuqwvưuxknơkldg̣c rôcuaòi, có thêytzs̉ ăbzxun đbcsvưuxknơkldg̣c rôcuaòi”

Bích Dao ngôcuaòi bêytzsn cạnh chơkldg̀ mãi khôcuaong đbcsvưuxknơkldg̣c cảm thâtlkq́y buôcuaòn bưuxkṇc, mùi thơkldgm nhưuxkncuao nhưuxkn vẽ xôcuaọc vào mũi, bâtlkq́t giác nôcuaỏi cả da gà khăbzxúp ngưuxknơkldg̀i, ngưuxkn̉i thâtlkq́y mùi thơkldgm âtlkq́y, cả ngưuxknơkldg̀i bủn rủn, nhưuxkn nhẹ đbcsvi mâtlkq́t mâtlkq́y phâtlkq̀n, Bích Dao ngôcuaòi im khôcuaong nói, nêytzśu khôcuaong câtlkq̉n thâtlkq̣n che giâtlkq́u chỉ sơkldg̣ Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm nghe thâtlkq́y bụng nàng đbcsvang sôcuaoi lêytzsn ùng ục.

Đuqwvúng lúc đbcsvó thì nghe Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm bảo răbzxùng đbcsvã ăbzxun đbcsvưuxknơkldg̣c rôcuaòi, trưuxknơkldǵc măbzxút Bích Dao là môcuaọt con thỏ quay vàng rưuxkṇc, mùi thơkldgm khôcuaong ngưuxkǹng bôcuaóc lêytzsn, tí nưuxkña là nưuxknơkldǵc bọt trào hêytzśt ra ngoài, chịu khôcuaong nôcuaỏi thò tay chụp lâtlkq́y, tưuxkńc thì rụt tay lại kêytzsu lêytzsn môcuaọt tiêytzśng “Á…” râtlkq́t to, do quá nóng vôcuaọi mà bị bỏng.

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm thâtlkq́y thêytzś phì cưuxknơkldg̀i: “Đuqwvưuxkǹng vôcuaọi vàng chưuxkń…”, đbcsvoạn lâtlkq́y thịt thỏ ra khỏi đbcsvôcuaóng lưuxkn̉a, lăbzxúc qua lăbzxúc lại cho mơkldg̃ chảy ra hêytzśt, thịt cũng tưuxkǹ tưuxkǹ nguôcuaọi lại, rôcuaòi câtlkq̉n thâtlkq̣n xé môcuaọt cái đbcsvùi thỏ đbcsvưuxkna cho Bích Dao: “Côcuao ăbzxun đbcsvi”. Bích Dao lâtlkq̣p tưuxkńc xòe bàn tay ra, đbcsvón lâtlkq́y miêytzśng thịt bỏ ngay vào miêytzṣng, bâtlkq́t chơkldg̣t nhìn thâtlkq́y Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm nơkldg̉ môcuaọt nụ cưuxknơkldg̀i thâtlkq̀m, ánh sáng xuyêytzsn qua nhưuxkñng kẽ lá trêytzsn cao, nhảy múa trêytzsn gưuxknơkldgng măbzxụt Tiêytzs̉u Phàm, trôcuaong xinh xăbzxún vôcuao ngâtlkq̀n.

Khôcuaong hiêytzs̉u vì sao, măbzxụt Bích Dao trơkldg̉ nêytzsn đbcsvỏ lưuxkṇng, nàng xoay ngưuxknơkldg̀i ra phía sau, khôcuaong nhìn Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm nưuxkña. Tiêytzs̉u Phàm bụng đbcsvói côcuaòn cào, chăbzxủng thèm đbcsvêytzs̉ ý làm gì, liêytzs̀n xé môcuaọt cái châtlkqn thỏ ăbzxun ngâtlkq́u nghiêytzśn. Mơkldǵi ăbzxun đbcsvưuxknơkldg̣c phâtlkqn nưuxkn̉a, hăbzxún đbcsvã thâtlkq́y Bích Dao xoay ngưuxknơkldg̀i lại nhìn hăbzxún, ngạc nhiêytzsn nói: “Nhà ngưuxknơkldgi làm sao, làm sao mà thịt này lại ngon vâtlkq̣y?”

Trêytzsn gưuxknơkldgng măbzxụt Bích Dao ánh lêytzsn môcuaọt màu hôcuaòng hôcuaòng, ánh sang phát ra tưuxkǹ đbcsvôcuaóng củi khôcuao đbcsvang cháy lép bép, nhẹ nhàng lưuxknơkldǵt trêytzsn mái tóc dài mêytzs̀m mại của côcuao, Bích Dao hạ giọng: “Nó ngon lăbzxúm…”

“Sao thêytzś?” Tiêytzs̉u Phàm ngạc nhiêytzsn hỏi.

“Ta, ta đbcsvã ăbzxun xong rôcuaòi…” gưuxknơkldgng măbzxụt Bích Dao trơkldg̉ nêytzsn ôcuaon nhu, vưuxkǹa pha chút ngại ngùng e thẹn, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm miêytzṣng há hôcuaóc, nhâtlkq́t thơkldg̀i im lăbzxụng khôcuaong biêytzśt nói gì. Bích Dao cuôcuaói đbcsvâtlkq̀u, cũng im lăbzxụng mâtlkq́t môcuaọt lúc lâtlkqu, giâtlkqy lát sau, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm nhưuxkn choàng tỉnh, á lêytzsn môcuaọt tiêytzśng. Hăbzxún ngâtlkq̉ng đbcsvâtlkq̀u lêytzsn, gưuxknơkldg̣ng gạo lăbzxúp băbzxúp, nói khôcuaong thành câtlkqu: “Ta, ta khôcuaong nhìn côcuao, côcuao, côcuao nhìn ta… cái này cho côcuao nè” vưuxkǹa nói tay vưuxkǹa chìa cái đbcsvùi thỏ ra, hai măbzxút vâtlkq̃n nhăbzxúm chăbzxụt. Giâtlkqy lát sau, Bích Dao dưuxknơkldg̀ng nhưuxkn khôcuaong đbcsvôcuaọng đbcsvâtlkq̣y gì, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm thu hêytzśt can đbcsvảm, mơkldg̉ măbzxút ra, chỉ thâtlkq́y Bích Dao đbcsvang nhìn hăbzxún, vẻ măbzxụt hình nhưuxkn đbcsvang cưuxknơkldg̀i, hai măbzxút dịu dàng, bâtlkq́t giác hăbzxún cảm thâtlkq́y có gì đbcsvó thâtlkq̣t nhẹ nhàng thoáng qua trong tim, cúi đbcsvâtlkq̀u thâtlkq́p giọng, vưuxkǹa nói vưuxkǹa nơkldg̉ môcuaọt nụ cưuxknơkldg̀i: “Côcuao ăbzxun giúp ta hêytzśt phâtlkq̀n này đbcsvi nhé…”

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm khôcuaong biêytzśt phải giải thích sao, chỉ biêytzśt chìa miêytzśng đbcsvùi thỏ ra, măbzxụt đbcsvỏ lêytzsn nhưuxkn trái gâtlkq́c, cảm thâtlkq́y vôcuao cùng xâtlkq́u hôcuaỏ, thâtlkq̣t ra cánh tay mà hăbzxún chìa ra cho Bích Dao là tay phải, vôcuaón đbcsvang câtlkq̀m miêytzśng đbcsvã ăbzxun môcuaọt nưuxkn̉a, phâtlkq̀n thịt còn lại thì câtlkq̀m phía tay trái. Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm lí nhí: “Khôcuaong phải…” rôcuaòi bẽn lẽn đbcsvôcuaỏi tay, đbcsvưuxkna phâtlkq̀n thịt mơkldǵi cho Bích Dao, miêytzṣng lăbzxúp băbzxúp: “Ta, ta nghĩ là, răbzxùng…”

“Ta biêytzśt…” Bích Dao nói rôcuaòi nhâtlkq̣n lâtlkq́y miêytzśng thịt quay, xé ra bỏ vào miêytzṣng nhai ngon lành: “Ngon quá, trong đbcsvơkldg̀i ta món ngon nhâtlkq́t mà ta đbcsvã tưuxkǹng ăbzxun chính là miêytzśng thịt thỏ mà ngưuxknơkldgi làm cho ta hôcuaom nay”

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm trong lòng sung sưuxknơkldǵng tôcuaọt cùng, ngưuxknơkldǵc nhìn Bích Dao gưuxknơkldgng măbzxụt thanh tú mĩ lêytzṣ, nưuxkn̉a vì nụ cưuxknơkldg̀i của nàng, nưuxkn̉a vì lơkldg̀i khen châtlkqn thành mà trái tim đbcsvôcuaọt nhiêytzsn xao đbcsvôcuaọng, chăbzxủng dám nhìn nàng lâtlkqu, há miêytzṣng ngoạm cái đbcsvùi thỏ nhai ngâtlkq́u nghiêytzśn.

Con thỏ xâtlkq́u sôcuaó, găbzxụp hai kẻ đbcsvói ăbzxun lâtlkqu ngày, chăbzxủng câtlkq̀n nói nhiêytzs̀u trong phút chôcuaót đbcsvã bíêytzsn mâtlkq́t sạch sẽ khôcuaong còn dâtlkq́u tích. Đuqwvưuxknơkldg̣c ăbzxun no thỏa thích sau mâtlkq́y ngày đbcsvói lả, thâtlkq̣t là niêytzs̀m hạnh phúc lơkldǵn lao. Bích Dao tìm thâtlkq́y giưuxkña lưuxknng chưuxkǹng núi môcuaọt cái khe nưuxknơkldǵc nhỏ, cà hai ngưuxknơkldg̀i bêytzsn cái khe đbcsvó tăbzxúm rưuxkn̉a sạch sẽ (!!!), giâtlkqy lát sau buôcuaòn ngủ khôcuaong chịu nôcuaỏi. Căbzxun nguyêytzsn vì mâtlkq́y ngày qua trong sơkldgn đbcsvôcuaọng thâtlkq̀n kinh căbzxung thăbzxủng quá đbcsvôcuaọ, luôcuaon nghĩ răbzxùng bản thâtlkqn đbcsvang vâtlkq̣t lôcuaọn giưuxkña lăbzxùn ranh của sưuxkṇ sôcuaóng và cái chêytzśt, đbcsvêytzśn khi thoát ra rôcuaòi, cả cơkldg thêytzs̉ và tinh thâtlkq̀n đbcsvêytzs̀u thưuxkn giãn, cơkldgn buôcuaòn mạnh mẽ âtlkq̣p đbcsvêytzśn khôcuaong môcuaọt lơkldg̀i báo trưuxknơkldǵc.

Bích Dao năbzxùm trêytzsn bãi cỏ xanh xanh bêytzsn khe nưuxknơkldǵc, ngủ trưuxknơkldǵc tiêytzsn, Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm cũng thâtlkq́y buôcuaòn ngủ dưuxkñ dôcuaọi, nhẹ nhàng năbzxùm xuôcuaóng bêytzsn cạnh Bích Dao, ánh măbzxụt trơkldg̀i chói loáng, nhảy múa lâtlkq́p lánh trêytzsn thâtlkqn thêytzs̉ hai ngưuxknơkldg̀i. Tiêytzs̉u Phàm bâtlkq́t chơkldg̣t quay sang nhìn mái tóc và gưuxknơkldgng măbzxụt nàng sau khi tăbzxúm gôcuaọi sạch sẽ, tóc nàng xôcuaỏ tung ra, lòa xòa phủ lêytzsn gưuxknơkldgng măbzxụt dâtlkq̀n dâtlkq̀n sáng lêytzsn nhưuxkn ngọc, nưuxknơkldǵc da nàng trăbzxúng hơkldgn cả tuyêytzśt, nguyêytzṣt thẹn hoa nhưuxknơkldg̀ng. Nàng nhăbzxúm nghiêytzs̀n đbcsvôcuaoi măbzxút, bình yêytzsn năbzxùm trêytzsn thảm cỏ xanh vơkldg̀i vơkldg̣i, gió nhè nhẹ lay, mái tóc cũng vì thêytzś mà xao đbcsvôcuaọng, dưuxknơkldǵi ánh măbzxụt trơkldg̀i lâtlkq́p lánh, trôcuaong lại càng rưuxkṇc rơkldg̃ diêytzs̃m lêytzṣ hơkldgn bôcuaọi phâtlkq̀n.

tlkq́t thâtlkq̀n trong giâtlkq́c ngủ của mình, Bích Dao hình nhưuxknkldg thâtlkq́y đbcsvytzs̀u gì, châtlkqn mày nhíu lại, tay phải nhưuxkn quán tính duôcuaõi thăbzxủng ra, năbzxúm lâtlkq́y bơkldg̀ vai Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm, bâtlkq́u víu vào ngưuxknơkldg̀i hăbzxún, giâtlkqy lát sau, đbcsvôcuaoi môcuaoi nàng nơkldg̉ môcuaọt nụ cưuxknơkldg̀i mãn nguyêytzṣn, nhưuxkn thêytzs̉ đbcsvã tìm thâtlkq́y cho bản thâtlkqn nàng sưuxkṇ bình yêytzsn tĩnh tại vâtlkq̣y.

Trưuxknơkldgng Tiêytzs̉u Phàm cả ngưuxknơkldg̀i ngâtlkqy dại, nhìn sang gưuxknơkldgng măbzxụt Bích Dao tuy tiêytzs̀u tụy vì mâtlkq́y ngày gian khôcuaỏ nhưuxknng vâtlkq̃n ngơkldg̀i ngơkldg̀i vẻ mỹ lêytzṣ vôcuao ngâtlkq̀n, biêytzśt bao nhiêytzsu chuyêytzṣn đbcsvã xảy ra nhưuxknng hăbzxún chưuxkna lâtlkq̀n nào đbcsvủ dũng khí câtlkq̀m lâtlkq́y bàn tay nàng, giơkldg̀ chỉ biêytzśt năbzxùm yêytzsn nơkldgi đbcsvó, bâtlkq́t đbcsvôcuaọng, cơkldgn buôcuaòn ngủ phút chôcuaóc âtlkq̣p tơkldǵi, măbzxút hăbzxún díp lại, tưuxkṇa hôcuaò nhưuxkn quêytzsn hêytzśt nhưuxkñng gì xảy ra chung quang, trong phút chôcuaóc chăbzxủng còn phiêytzs̀n não gì nưuxkña.

Giưuxkña khu rưuxkǹng, nhưuxkñng cơkldgn gió vâtlkq̃n khôcuaong ngưuxkǹng chơkldgi đbcsvùa, thôcuaỏi rì rào qua nhưuxkñng tán câtlkqy, qua đbcsvâtlkq̀u ngọn cỏ xanh rì, lưuxknơkldǵt trêytzsn măbzxụt nưuxknơkldǵc trong văbzxút đbcsvang lưuxkñng lơkldg̀ trôcuaoi, phát ra nhưuxkñng tiêytzśng rít nhè nhẹ, giâtlkqy lát sau, chính ngọn gió âtlkq́y đbcsvêytzśn phảng phâtlkq́t đbcsvùa chơkldgi trêytzsn thâtlkqn mình của hai ngưuxknơkldg̀i trẻ tuôcuaỏi đbcsvang chìm đbcsvăbzxúm trong ngủ bình yêytzsn nhâtlkq́t thêytzś gian.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.