Tru Tiên

Chương 46 : Thoát nạn

    trước sau   
   

Nhưvjhc̃ng viêsnrẉc xảy ra trong quá khưvjhć này đtokkã đtokkêsnrw̉ lại môdiwṣt vêsnrẃt thưvjhcơjxhsng sâvetpu hoăqwkám trong lòng Bích Dao, côdiwsvjhc̣ nhủ vơjxhśi bản thâvetpn, nhưvjhc̃ng năqwkam tháng đtokkó mãi mãi sẽ vùi chôdiwsn trong tâvetpm khảm. Nhưvjhcng khôdiwsng hiêsnrw̉u sao trong nhưvjhc̃ng giơjxhs̀ phút đtokkôdiwśi măqwkạt vơjxhśi sinh tưvjhc̉, lại hôdiws̀i tưvjhcơjxhs̉ng vêsnrẁ nhưvjhc̃ng chuyêsnrẉn xưvjhca cũ, có lẽ do tâvetpm thâvetp̀n kích đtokkôdiwṣng, côdiwṣng thêsnrwm vơjxhśi mâvetṕy ngày thiêsnrẃu ăqwkan, tinh thâvetp̀n và thâvetpn thêsnrw̉ cũng yêsnrẃu đtokki nhiêsnrẁu, nưvjhc̉a mêsnrwvjhc̉a tỉnh mà nói ra hêsnrẃt.

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm câvetp̀m chăqwkạt tay Bích Dao, thiêsnrẃu nưvjhc̃ ma giáo này trong nhâvetṕt thơjxhs̀i vâvetp̃n chìm trong giâvetṕc ngủ say, bâvetṕt giác lăqwkác đtokkâvetp̀u cưvjhcơjxhs̀i khôdiws̉, chỉ mâvetṕy phút trưvjhcơjxhśc, bản thâvetpn hăqwkán vưvjhc̀a tưvjhc̀ Quỷ Môdiwsn Quan trơjxhs̉ vêsnrẁ sau cơjxhsn bêsnrẉnh, vâvetp̣y mà lâvetp̀n này khôdiwsng ngơjxhs̀ lại đtokkêsnrẃn lưvjhcơjxhṣt Bích Dao. Hai kẻ trong hang đtokkôdiwṣng, ngưvjhcơjxhs̀i nọ nôdiwśi tiêsnrẃp ngưvjhcơjxhs̀i kia lâvetpm bêsnrẉnh, thưvjhc̣c sưvjhc̣ khôdiwsng chêsnrẃt đtokkã là may lăqwkám rôdiws̀i.

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm qua hêsnrẃt mâvetṕy cơjxhsn dôdiws̀n dâvetp̣p, tưvjhc̣ nhiêsnrwn măqwkát cũng díp lại, song khôdiwsng thêsnrw̉ ngủ đtokkưvjhcơjxhṣc, hăqwkán phải giưvjhc̃ tưvjhc thêsnrẃ ngôdiws̀i thăqwkảng cưvjhćng đtokkơjxhs cả ngưvjhcơjxhs̀i chỉ vì Bích Dao đtokkang năqwkàm dài ra tưvjhc̣a vào ngưvjhcơjxhs̀i hăqwkán, nhìn côdiws âvetṕy vơjxhśi gưvjhcơjxhsng măqwkạt tiêsnrẁu tụy nhơjxhṣt nhạt lại pha lâvetp̃n vẻ đtokkau khôdiws̉ bi thưvjhcơjxhsng, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm thâvetp̣t khôdiwsng muôdiwśn rơjxhs̀i xa chút nào. Nhưvjhcng ngôdiws̀i nhưvjhc thêsnrẃ chăqwkảng phải dêsnrw̃ dàng gì, hăqwkán ngôdiws̀i trêsnrwn sàn môdiwṣt châvetpn co lại môdiwṣt châvetpn duôdiws̃i ra, ngôdiws̀i nghiêsnrwng mà thâvetpn thăqwkảng nhưvjhcdiwṣt câvetpy bút dưvjhc̣ng đtokkưvjhćng, chăqwkảng phải chôdiws̃ đtokkó khó ngôdiws̀i, vì ngôdiws̀i lâvetpu quá mà môdiws̃i chôdiws̃ trêsnrwn ngưvjhcơjxhs̀i trơjxhs̉ nêsnrwn têsnrw buôdiwśt, đtokkau đtokkơjxhśn khôdiwsng nói nêsnrwn lơjxhs̀i, lại thêsnrwm Bích Dao năqwkám chăqwkạt ngưvjhcơjxhs̀i hăqwkán, ngón tay âvetṕn mạnh, trong giâvetṕc ngủ liêsnrwn tưvjhcơjxhs̉ng tơjxhśi quá khưvjhć đtokkau thưvjhcơjxhsng của mình, sưvjhćc mạnh âvetṕy khôdiwsng nhưvjhc̃ng giảm mà còn tăqwkang lêsnrwn bôdiwṣi phâvetp̀n, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm bâvetṕt giác cảm thâvetṕy đtokkau nhói tâvetp̣n xưvjhcơjxhsng tủy. Chỉ vì hăqwkán bản tính vôdiwśn là ngưvjhcơjxhs̀i kiêsnrwn nhâvetp̃n giỏi chịu đtokkưvjhc̣ng, hai hàm răqwkang căqwkán chăqwkạt mà chịu đtokkau, chưvjhć đtokkôdiws̉i lại là ngưvjhcơjxhs̀i khác, chăqwkác nhảy dưvjhc̣ng lêsnrwn tưvjhc̀ lâvetpu rôdiws̀i. Bâvetṕt quá vì lòng khoan dung mà phải thêsnrẃ, nhưvjhcng tưvjhc̣ nhiêsnrwn nhâvetp̣n lâvetṕy đtokkau khôdiws̉ vào mình thâvetp̣t khôdiwsng phải nhẹ nhàng gì cho cam, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm trong lòng kêsnrwu khôdiws̉, song khôdiwsng chịu rơjxhs̀i đtokki mà vâvetp̃n ngôdiws̀i yêsnrwn ơjxhs̉ đtokkó, giâvetpy lát sau, cơjxhsn buôdiws̀n ngủ mạnh mẽ âvetp̣p tơjxhśi cùng vơjxhśi cái têsnrwvjhćng của toàn thâvetpn, vâvetp̃n trong tưvjhc thêsnrẃ nhưvjhcvetp̣y, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm tưvjhc̀ tưvjhc̀ chìm vào giâvetṕc ngủ…

**

*

“ Ahhhh…”

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm duôdiws̃i ngưvjhcơjxhs̀i thưvjhćc dâvetp̣y, thâvetṕy toàn thâvetpn đtokkau nhưvjhćc, bâvetṕt giác thơjxhs̉ dài môdiwṣt cái, đtokkôdiwṣt nhiêsnrwn nhâvetp̣n ra răqwkàng bản thâvetpn mình khôdiwsng biêsnrẃt tưvjhc̀ lúc nào đtokkã năqwkàm dài ra trêsnrwn sàn, còn Bích Dao bêsnrwn cạnh đtokkã biêsnrẃn mâvetṕt khôdiwsng môdiwṣt dâvetṕu vêsnrẃt. Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm vôdiws cùng kinh ngạc, quay ngưvjhcơjxhs̀i nhìn khăqwkáp bôdiwśn phưvjhcơjxhsng tám hưvjhcơjxhśng, tuy nhiêsnrwn môdiwṣt cái bóng của Bích Dao cũng khôdiwsng thâvetṕy, cả cái sơjxhsn đtokkôdiwṣng trôdiwśng rôdiws̃ng, nhâvetṕt thơjxhs̀i cả môdiwṣt tiêsnrẃng đtokkôdiwṣng cũng khôdiwsng nghe. Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm đtokkôdiwṣt nhiêsnrwn rúng đtokkôdiwṣng, trong đtokkâvetp̀u xuâvetṕt hiêsnrẉn ý nghĩ râvetṕt đtokkáng sơjxhṣ, có khi nào bôdiwṣ xưvjhcơjxhsng khôdiws trong sơjxhsn đtokkôdiwṣng tưvjhc̣ nhiêsnrwn sôdiwśng lại hay khôdiwsng? Hăqwkán nhíu mày lại, côdiwś khôdiwsng nghĩ tơjxhśi chuyêsnrẉn đtokkó nưvjhc̃a, đtokkoạn đtokkưvjhćng dâvetp̣y đtokki tìm Bích Dao. Hăqwkán tìm trong “Thiêsnrwn Thưvjhc” thạch thâvetṕt, rôdiws̀i cả đtokkêsnrẃn gian bảo thâvetṕt câvetṕt giâvetṕu kho tàng, cũng khôdiwsng thâvetṕy bóng Bích Dao đtokkâvetpu. Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm dưvjhc̀ng lại nghĩ ngơjxhṣi môdiwṣt lúc rôdiws̀i đtokki ra phía ngoài, quả nhiêsnrwn nhưvjhcvjhc̣ đtokkoán, đtokkêsnrẃn nơjxhsi đtokkăqwkạt hai bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng tà thâvetp̀n của Ma giáo thì thâvetṕy Bích Dao đtokkang ơjxhs̉ đtokkó.

diws đtokkang quỳ trưvjhcơjxhśc bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng U Minh Thánh Mâvetp̃u gưvjhcơjxhsng măqwkạt hiêsnrẁn tưvjhc̀ và Thiêsnrwn Sát Minh Vưvjhcơjxhsng nhe nanh múa vuôdiwśt, đtokkôdiwsi vai đtokkang rung lêsnrwn bâvetp̀n bâvetp̣t, tuy đtokkã hêsnrẃt sưvjhćc kìm nén song khôdiwsng khỏi phát ra nhưvjhc̃ng tiêsnrẃng nâvetṕc nghẹn trong côdiws̉. Hình nhưvjhc là đtokkang khóc râvetṕt nhiêsnrẁu.

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm đtokkưvjhćng ơjxhs̉ bêsnrwn cạnh, dù cho có trí tưvjhcơjxhs̉ng tưvjhcơjxhṣng phong phú thêsnrẃ nào, cũng khôdiwsng dám nghĩ côdiws gái ma giáo nhâvetṕt mưvjhc̣c kiêsnrwn cưvjhcơjxhs̀ng, háo thăqwkáng trưvjhcơjxhśc măqwkạt mà hăqwkán găqwkạp lúc trưvjhcơjxhśc, lại gục đtokkâvetp̀u khóc than khôdiwsng dưvjhćt nhưvjhcvetp̣y. Hăqwkán đtokkưvjhćng ơjxhs̉ bêsnrwn cạnh, phút chôdiwśc cũng khôdiwsng biêsnrẃt phải làm gì nhưvjhcng cũng tưvjhc̀ tưvjhc̀ bưvjhcơjxhśc lại, ngại ngùng câvetṕt lơjxhs̀i: “ Côdiws, híc, côdiws, côdiws đtokkưvjhc̀ng… đtokkưvjhc̀ng khóc nưvjhc̃a mà!”

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm nói chưvjhca hêsnrẃt câvetpu, Bích Dao nghe mâvetṕy lơjxhs̀i đtokkó của hăqwkán, tâvetp̣n sâvetpu trong cõi lòng đtokkau khôdiws̉ côdiwś nén bâvetṕy lâvetpu đtokkôdiwṣt nhiêsnrwn vơjxhs̃ òa, tuôdiwsn trào hêsnrẃt ra bêsnrwn ngoài, tiêsnrẃng nâvetṕc môdiws̃i lúc môdiwṣt nhiêsnrẁu, rôdiws̀i bâvetṕt chơjxhṣt khóc to lêsnrwn thành tiêsnrẃng, vôdiws cùng bi thưvjhcơjxhsng. Khuôdiwsn măqwkạt Bích Dao vôdiwśn đtokkã đtokkẹp nhưvjhc ngọc, trong giâvetpy phút này nhưvjhc̃ng giọt nưvjhcơjxhśc măqwkát đtokkọng lại trêsnrwn đtokkó là khôdiwsng khác gì nhưvjhc̃ng hạt châvetpu long lanh. Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm trơjxhsqwkát nhìn ngâvetpy dại, hăqwkán vêsnrẁ tuôdiws̉i tác vôdiwśn chỉ là môdiwṣt gã thiêsnrẃu niêsnrwn, làm sao hiêsnrw̉u đtokkưvjhcơjxhṣc hêsnrẃt tâvetpm tưvjhc của ngưvjhcơjxhs̀i con gái, tưvjhc̣ nhiêsnrwn tinh thâvetp̀n bâvetṕn loạn, nghĩ răqwkàng Bích Dao vì sưvjhc̣ xuâvetṕt hiêsnrẉn của hăqwkán mà khóc to thêsnrwm, liêsnrẁn nói băqwkàng môdiwṣt giọng lăqwkáp băqwkáp: “ Côdiws, côdiws khôdiwsng muôdiwśn, cái, cái này… ta, ta, côdiws, côdiws khôdiwsng, ý ta là ta…”

Bích Dao nưvjhcơjxhśc măqwkát ròng ròng, nhìn bôdiwṣ dạng lúng túng của Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm, khẽ lăqwkác lăqwkác đtokkâvetp̀u, miêsnrẉng căqwkán chăqwkạt khôdiwsng nói môdiwṣt lơjxhs̀i nào, song nôdiws̃i thưvjhcơjxhsng tâvetpm đtokkã vưvjhcơjxhṣt ra ngoài giói hạn của sưvjhc̣ chịu đtokkưvjhc̣ng, nhưvjhc̃ng giọt nưvjhcơjxhśc măqwkát dưvjhcơjxhs̀ng nhưvjhc nén lại cả vạn năqwkam rôdiws̀i, nôdiwṣi trong môdiwṣt lúc đtokkó thôdiwsi, tuôdiwsn trào hêsnrẃt ra ngoài, trong lúc đtokkó buôdiwṣc miêsnrẉng nói: “ Có phải ta, phải chăqwkang chính ta đtokkã giêsnrẃt hại mâvetp̃u thâvetpn ta? “ Vêsnrẃt thưvjhcơjxhsng dưvjhcơjxhs̀ng nhưvjhc đtokkã hăqwkàn sâvetpu trong quá khưvjhć của Bích Dao làm cho lơjxhs̀i nói trơjxhs̉ nêsnrwn thưvjhcơjxhsng tâvetpm môdiwṣt cách kì lạ.

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm lâvetp̣p tưvjhćc lăqwkác đtokkâvetp̀u, nhìn thâvetṕy bôdiwṣ dạng vưvjhc̀a suy nhưvjhcơjxhṣc vưvjhc̀a đtokkau khôdiws̉ của Bích Dao, trong lòng chơjxhṣt thâvetṕy hoảng hôdiwśt, hình ảnh của quá khưvjhć chơjxhṣt hiêsnrẉn, tưvjhc̣ nghĩ khôdiwsng biêsnrẃt có giôdiwśng vơjxhśi thơjxhs̀i khăqwkác này hay khôdiwsng, liêsnrẁn nói: “Khôdiwsng có đtokkâvetpu…”. Hăqwkán bưvjhcơjxhśc đtokkêsnrẃn gâvetp̀n bêsnrwn Bích Dao, nói băqwkàng môdiwṣt giọng nhẹ nhàng và sâvetpu lăqwkáng: “Mâvetp̃u thâvetpn là ngưvjhcơjxhs̀i thưvjhcơjxhsng côdiws nhâvetṕt trêsnrwn đtokkơjxhs̀i, vả lại lúc âvetṕy côdiws còn bé quá, chưvjhca hiêsnrw̉u biêsnrẃt nhiêsnrẁu, làm sao có thêsnrw̉ đtokkả thưvjhcơjxhsng ngưvjhcơjxhs̀i khác đtokkưvjhcơjxhṣc?”

Bích Dao nưvjhćc nơjxhs̉: “ Nhưvjhcng, cha ta hâvetp̣n ta vôdiws cùng, ta biêsnrẃt ôdiwsng âvetṕy hâvetp̣n ta sao khôdiwsng chêsnrẃt đtokki, mà lại hại chêsnrẃt thâvetpn mâvetp̃u ta…”

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm khẽ nói: “ Khôdiwsng có đtokkâvetpu, côdiws đtokkưvjhc̀ng nghĩ quâvetp̃n, nêsnrẃu cha côdiws trách hâvetp̣n côdiws, ôdiwsng âvetṕy đtokkã chăqwkảng cưvjhću côdiws làm gì, mâvetṕy năqwkam qua, ôdiwsng âvetṕy đtokkâvetpu có lâvetp̀n nào đtokkôdiwśi xưvjhc̉ têsnrẉ vơjxhśi côdiws, đtokkúng khôdiwsng? “

Cả ngưvjhcơjxhs̀i Bích Dao run lêsnrwn, gưvjhcơjxhsng măqwkạt bôdiws̃ng trơjxhs̉ nêsnrwn trăqwkáng bêsnrẉch, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm đtokkưvjhćng yêsnrwn nhìn Bích Dao, tưvjhc̣ nhiêsnrwn thâvetṕy côdiws đtokkẹp môdiwṣt cách lạ lùng, nhưvjhc hoa nhưvjhc ngọc, lại thêsnrwm nét thưvjhcơjxhsng tâvetpm phảng phâvetṕt trêsnrwn măqwkạt, thâvetp̣t là làm xúc đtokkôdiwṣng lòng ngưvjhcơjxhs̀i. Đvkezêsnrẃn khi Bích Dao ngưvjhcơjxhśc lêsnrwn, băqwkàng đtokkôdiwsi măqwkát ưvjhcơjxhśt đtokkâvetp̃m nhìn Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm, hăqwkán khôdiwsng dám nhìn thăqwkảng vào măqwkạt côdiws, mơjxhśi liêsnrẃc đtokki chôdiws̃ khác.

diwṣt lúc lâvetpu sau, Bích Dao đtokkôdiwṣt nhiêsnrwn mơjxhs̉ lơjxhs̀i, băqwkàng môdiwṣt giọng xa xôdiwsi: “Ngưvjhcơjxhsi thâvetp̣t là môdiwṣt ngưvjhcơjxhs̀i tôdiwśt…”

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm nêsnrẃu khôdiwsng chìm trong suy tưvjhc, nhâvetṕt thơjxhs̀i có lẽ đtokkã nhảy câvetp̃ng lêsnrwn rôdiws̀i, nhưvjhcng hăqwkán lâvetp̣p tưvjhćc trâvetṕn tĩnh, cưvjhcơjxhs̀i nói: “Khôdiwsng có đtokkâvetpu, chỉ vì chúng ta sơjxhśm muôdiwṣn gì rôdiws̀i cũng sẽ chêsnrẃt tại nơjxhsi đtokkâvetpy, tại lúc này trưvjhcơjxhśc khi đtokkôdiwśi diêsnrẉn cái chêsnrẃt, ít nhiêsnrẁu ta chỉ muôdiwśn làm an lòng côdiwsvjhcơjxhsng, thâvetp̣t khôdiwsng có tính toán chi cả”

Bích Dao ngưvjhcng thôdiwsi khôdiwsng khóc nưvjhc̃a, tưvjhc̀ tưvjhc̀ đtokkưvjhca tay lêsnrwn gạt nưvjhcơjxhśc măqwkát, đtokkoạn thơjxhs̉ dài nói: “Chúng ta thâvetp̣t phải chêsnrẃt ơjxhs̉ nơjxhsi này sao…”, nói đtokkêsnrẃn đtokkâvetpy, Bích Dao đtokkôdiwṣt nhiêsnrwn nhưvjhc nhơjxhś ra đtokksnrẁu gì đtokkó, liêsnrẁn hỏi Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm: “Ta và ngưvjhcơjxhsi cùng chêsnrẃt tại nơjxhsi này, trong lòng ngưvjhcơjxhs̀i có chút nuôdiwśi tiêsnrẃc gì khôdiwsng?” Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm khẽ run lêsnrwn, trong tâvetpm tưvjhcơjxhs̉ng thoáng qua khôdiwsng biêsnrẃt bao nhiêsnrwu hình ảnh đtokkẹp của quá khưvjhć, tưvjhc̣a hôdiws̀ trong giâvetpy phút, hăqwkán đtokkưvjhcơjxhṣc trơjxhs̉ vêsnrẁ lại Thanh Vâvetpn Sơjxhsn, Đvkezại Trúc Phong: “Ta tưvjhc̣ nhiêsnrwn thâvetṕy có chút nuôdiwśi tiêsnrẃc”, hăqwkán nói băqwkàng môdiwṣt giọng vưvjhc̀a nhẹ lại vưvjhc̀a râvetṕt sâvetpu thăqwkảm.


Nghe nhưvjhc̃ng lơjxhs̀i đtokkó, phản ưvjhćng của Bích Dao lâvetp̣p tưvjhćc chùng xuôdiwśng, côdiws nói: “Hưvjhc̀m, trong Thánh giáo, thiêsnrẉt khôdiwsng biêsnrẃt bao nhiêsnrwu ngưvjhcơjxhs̀i muôdiwśn đtokkưvjhcơjxhṣc cùng chêsnrẃt vơjxhśi ta, ngưvjhcơjxhsi thâvetp̣t khôdiwsng biêsnrẃt mình là ai?”

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm nôdiwṣ khí xung thiêsnrwn, nhưvjhcng liêsnrẃc nhìn Bích Dao môdiwṣt cái, cơjxhsn giâvetp̣n tưvjhc̣ nhiêsnrwn tiêsnrwu biêsnrẃn đtokki đtokkâvetpu mâvetṕt, vưvjhc̀a thơjxhs̉ dài vưvjhc̀a lăqwkác đtokkâvetp̀u: “ Có lẽ chỉ câvetp̀n đtokkưvjhcơjxhṣc chôdiwsn trêsnrwn Đvkezại Trúc Phong, thâvetp̣t sưvjhc̣ chêsnrẃt khôdiwsng hôdiwśi tiêsnrẃc”

Bích Dao vẻ măqwkạt thâvetpm trâvetp̀m, đtokkưvjhca măqwkát nhìn Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm, im lăqwkạng môdiwṣt lúc lâvetpu rôdiws̀i nói: “ Ngưvjhcơjxhsi làm viêsnrẉc cùng vơjxhśi Linh Nhi sưvjhc tỷ của ngưvjhcơjxhsi trong đtokkó à?”

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm nhảy dưvjhc̣ng lêsnrwn, tay chỉ vào Bích Dao, hỏi băqwkàng giọng vôdiws cùng kinh ngạc: “Côdiws, làm sao mà côdiws biêsnrẃt?”

Bích Dao quay đtokkâvetp̀u lại nói: “Thì ngưvjhcơjxhsi trưvjhcơjxhśc đtokkâvetpy ít lâvetpu,trong lúc trọng bêsnrẉnh nói mơjxhś nêsnrwn ta nghe đtokkưvjhcơjxhṣc”

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm măqwkạt mày ngâvetpy dại, muôdiwśn nói lơjxhs̀i cải chính vơjxhśi Bích Dao, song nghĩ thâvetp̀m sơjxhśm muôdiwṣn gì hăqwkán cũng chêsnrẃt tại nơjxhsi này vơjxhśi côdiws ta, lúc đtokkó chăqwkảng nhưvjhc̃ng khôdiwsng có cơjxhsdiwṣi nào găqwkạp lại sưvjhc tỷ, chỉ sơjxhṣ sau khi chêsnrẃt đtokki, biêsnrẃn thành oan hôdiws̀n rôdiws̀i, chăqwkảng có măqwkát đtokkêsnrw̉ nhìn lại Đvkezại Trúc Phong lâvetp̀n nưvjhc̃a. Cũng chăqwkảng biêsnrẃt răqwkàng, sưvjhc tỷ liêsnrẉu rôdiws̀i có còn nhơjxhś đtokkêsnrẃn hăqwkán nưvjhc̃a hay khôdiwsng?

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm nghĩ đtokkêsnrẃn đtokkâvetpy, tưvjhc̣ nhiêsnrwn trong lòng trôdiwśng văqwkáng, thơjxhs̉ dài môdiwṣt cái, tâvetpm hôdiws̀n đtokkau khôdiws̉ khôdiwsng gì vơjxhsi đtokki đtokkưvjhcơjxhṣc, bèn quay đtokkâvetp̀u bỏ đtokki. Nhìn theo sau lưvjhcng Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm, Bích Dao bâvetp̀n thâvetp̀n khôdiwsng biêsnrẃt phải nói gì. Phải môdiwṣt lúc sau, côdiwsjxhśi tưvjhc̀ tưvjhc̀ quay đtokkâvetp̀u lại, nhìn hai bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng tôdiwsn thâvetp̀n, lạy rôdiws̀i khâvetṕn răqwkàng: “ Thánh mâvetp̃u nưvjhcơjxhsng nưvjhcơjxhsng, rủ lòng tha tôdiwṣi nhâvetpn gian, xin bảo vêsnrẉ và giúp đtokkơjxhs̃ cho hăqwkán, Minh Vưvjhcơjxhsng tôdiwsn thưvjhcơjxhṣng, ngưvjhcơjxhs̀i năqwkám giưvjhc̃ quyêsnrẁn lưvjhc̣c của trơjxhs̀i, xin cưvjhću…” Lơjxhs̀i Bích Dao nói ra đtokkêsnrẃn đtokkâvetpy đtokkôdiwṣt nhiêsnrwn đtokkưvjhćt đtokkoạn, côdiwsvetṕt đtokkôdiwṣng quỳ trêsnrwn măqwkạt đtokkâvetṕt, giâvetpy phút đtokkó tưvjhcơjxhs̉ng chưvjhc̀ng nhưvjhcdiwśn phưvjhcơjxhsng tĩnh lại, nhưvjhcng trong đtokkâvetp̀u côdiws nhưvjhc giưvjhc̃a biêsnrw̉n rôdiwṣng, sóng to gió lơjxhśn, song hình nhưvjhc có môdiwṣt tia sang lóe lêsnrwn giưvjhc̃a đtokkâvetp̀u ngọn song âvetṕy, thoăqwkát âvetp̉n thoăqwkát hiêsnrẉn, Bích Dao muôdiwśn năqwkám chăqwkạt và ghì lâvetṕy nó băqwkàng tâvetṕt cả sưvjhćc mạnh ý chí. Đvkezoạn côdiws ngưvjhcơjxhśc đtokkâvetp̀u lêsnrwn, nhìn chăqwkam chú vào cánh tay phải của bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng Thiêsnrwn Sát Minh Vưvjhcơjxhsng, nhìn tơjxhśi rôdiws̀i lại nhìn lui, trong đtokkâvetp̀u nhưvjhc có ai nói lơjxhśn: “ Khôdiwsng đtokkúng, khôdiwsng đtokkúng trêsnrwn tưvjhcơjxhṣng thâvetp̀n hình nhưvjhc thiêsnrẃu mâvetṕt cái gì đtokkó…”

Bích Dao nhìn chăqwkàm chăqwkàm xuôdiwśng đtokkâvetṕt, khôdiwsng khí chơjxhṣt trơjxhs̉ nêsnrwn năqwkạng nêsnrẁ khó thơjxhs̉, cuôdiwśi cùng, côdiws đtokkưvjhca măqwkát nhìn lêsnrwn bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng thâvetp̀n thiêsnrẃu mâvetṕt cánh tay phải. Đvkezôdiwṣt nhiêsnrwn đtokkôdiwsi châvetpn mày của côdiwsvjhc̣ng ngưvjhcơjxhṣc lêsnrwn, khôdiwsng kêsnrẁm nôdiws̉i nói thâvetp̣t to: “ Câvetpy búa Khai Thiêsnrwn, đtokkúng rôdiws̀i, câvetpy búa Khai Thiêsnrwn biêsnrẃn đtokkâvetpu mâvetṕt rôdiws̀i?”

diwśn trong ma giáo truyêsnrẁn thuyêsnrẃt, U Minh Thánh Mâvetp̃u tạo ra vạn thiêsnrwn thâvetp̀n linh, còn Thiêsnrwn Sát Minh Vưvjhcơjxhsng khơjxhs̉i tạo ra trơjxhs̀i đtokkâvetṕt, là hung thâvetp̀n năqwkám giưvjhc̃ hình phạt, so vơjxhśi thuyêsnrẃt thâvetp̀n Bàn Côdiws̉ khai thiêsnrwn lâvetp̣p đtokkịa truyêsnrẁn lại cho đtokkêsnrẃn ngày nay thâvetp̣t khác nhau nhiêsnrẁu lăqwkám. Tục truyêsnrẁn răqwkàng Thiêsnrwn Sát Minh Vưvjhcơjxhsng tay phải câvetp̀m môdiwṣt câvetpy búa râvetṕt lơjxhśn gọi là “Khai thiêsnrwn cưvjhc̣ phủ”, côdiwś nhiêsnrwn sau đtokkó đtokkơjxhs̀i sau tạc tưvjhcơjxhṣng tâvetp̣t nhiêsnrwn phải theo hình dạng câvetpy búa đtokkó mà làm. Nhưvjhcng tưvjhćc thơjxhs̀i bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng tôdiwsn thâvetp̀n đtokkó, cánh tay phải lại hoàn toàn trôdiwśng. Bích Dao ơjxhs̉ trong ma giáo đtokkã lâvetpu, Thiêsnrwn Sát Minh Vưvjhcơjxhsng là đtokkêsnrẉ nhị tôdiwsn thâvetp̀n môdiwṣt trong hai tôdiwsn thâvetp̀n lơjxhśn nhâvetṕt, quyêsnrẃt khôdiwsng thêsnrw̉ có ý bâvetṕt kính đtokkưvjhcơjxhṣc. Song ngưvjhcơjxhs̀i xâvetpy dưvjhc̣ng nêsnrwn Tích Huyêsnrẃt Đvkezôdiwṣng và Luyêsnrẉn Huyêsnrẃt Đvkezưvjhcơjxhs̀ng cũng là môdiwṣt phái hêsnrẉ của ma giáo, tâvetṕt nhiêsnrwn phải có cùng tính ngưvjhcơjxhs̃ng.

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm trơjxhs̉ vêsnrẁ đtokkôdiwṣng, ngôdiws̀i lại xuôdiwśng sàn, yêsnrwn lăqwkạng khôdiwsng nói môdiwṣt lơjxhs̀i nào, trong lòng đtokkang nhơjxhś vêsnrẁ côdiwś nhâvetpn nơjxhsi Đvkezại Trúc Phong, chơjxhṣt thâvetṕy Bích Dao chạy vôdiwṣi vào, măqwkạt đtokkâvetp̀y vẻ vui mưvjhc̀ng, nhìn thâvetṕy Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm ngôdiws̀i đtokkó liêsnrẁn nói lơjxhśn: “Nêsnrẃu ngưvjhcơjxhsi còn muôdiwśn sôdiwśng, thì phải nhanh nhanh lêsnrwn”

“Cái gì thêsnrẃ?” Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm nói băqwkàng môdiwṣt giọng râvetṕt kinh ngạc, ngưvjhcơjxhśc nhìn Bích Dao nhưvjhcdiwṣt cơjxhsn gió lao vào gian Tàng Bảo Thâvetṕt, hăqwkán nhâvetṕt thơjxhs̀i do dưvjhc̣, nhưvjhcng vì khát vọng muôdiwśn sôdiwśng mà phải đtokkưvjhćng dâvetp̣y.

vjhc̀a vào đtokkêsnrẃn gian thạch thâvetṕt, đtokkã nghe thâvetṕy tiêsnrẃng Bích Dao reo lêsnrwn, chỉ thâvetṕy côdiws đtokkang côdiwś găqwkáng nhăqwkạt lâvetṕy môdiwṣt câvetpy búa lơjxhśn tưvjhc̀ trong đtokkôdiwśng binh khí rỉ sét, nhìn bôdiwṣ dạng Bích Dao côdiwś sôdiwśng côdiwś chêsnrẃt, câvetpy búa đtokkó chăqwkác phải năqwkạng lăqwkám.

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm vôdiwṣi chạy lại, giúp Bích Dao đtokkơjxhs̃ câvetpy búa lơjxhśn đtokkó lêsnrwn, quả nhiêsnrwn nó năqwkạng ghêsnrwjxhśm, cả hai ngưvjhcơjxhs̀i liêsnrwn thủ chỉ có thêsnrw̉ nhâvetṕc lêsnrwn tưvjhc̀ tưvjhc̀ mà thôdiwsi, “Côdiws đtokkịnh làm gì thêsnrẃ?”, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm hỏi Bích Dao. Côdiws chăqwkảng thèm nhiêsnrẁu lơjxhs̀i, chỉ nói: “Nêsnrẃu ngưvjhcơjxhsi còn muôdiwśn sôdiwśng, mau giúp ta khiêsnrwng cái búa này đtokkêsnrẃn chôdiws̃ hai tưvjhcơjxhṣng thâvetp̀n đtokkăqwkàng kia đtokki”


Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm hít vào môdiwṣt cái mạnh, đtokkoạn nói: “Côdiws, côdiws làm cái gì thì phải nói chưvjhć?”

Bích Dao chăqwkảng nói chăqwkảng răqwkàng, chỉ vưvjhc̀a kéo lêsnrwvetpy búa vưvjhc̀a đtokki, nhưvjhcng chỉ bưvjhcơjxhśc đtokkưvjhcơjxhṣc vài bưvjhcơjxhśc thì thâvetṕy đtokkã mêsnrẉt nhoài, dưvjhc̀ng lại thơjxhs̉ dôdiwśc, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉p Phàm lăqwkác đtokkâvetp̀u thơjxhs̉ dài, chăqwkảng muôdiwśn nghĩ đtokkêsnrẃn mâvetṕy chuyêsnrẉn trong quá khưvjhć nưvjhc̃a, hai ngưvjhcơjxhs̀i hơjxhṣp sưvjhćc, băqwkàng môdiwṣt sưvjhćc mạnh ghêsnrwjxhśm, cuôdiwśi cùng cũng kéo đtokkưvjhcơjxhṣc câvetpy búa đtokkêsnrẃn trưvjhcơjxhśc hai bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng tà thâvetp̀n. Lát sau Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm khinh khỉnh nhìn Bích Dao, trăqwkam ngàn lâvetp̀n chăqwkảng muôdiwśn nghe côdiws nói gì hêsnrẃt, chỉ im lăqwkạng găqwkán câvetpy búa năqwkạng khủng khiêsnrẃp lêsnrwn cánh tay bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng.

diwśn răqwkàng Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm trong lòng đtokkã hoài nghi, nay vạn bâvetṕt đtokkăqwkác dĩ phải làm theo nhưvjhc̃ng viêsnrẉc của ma giáo, tưvjhc̣ nhiêsnrwn thâvetṕy giâvetp̣n đtokksnrwn lêsnrwn, nhưvjhcng chăqwkảng muôdiwśn trách Bích Dao, lại thâvetṕy côdiws âvetṕy môdiwṣt mình nôdiws̃ lưvjhc̣c nhu thêsnrẃ, lòng bôdiws̃ng chùng xuôdiwśng, nghĩ răqwkàng trưvjhcơjxhśc sau gì cũng chêsnrẃt nơjxhsi đtokkâvetpy chi băqwkàng hoàn thành tâvetpm nguyêsnrẉn của Bích Dao cũng tôdiwśt, nghĩ đtokkoạn bưvjhcơjxhśc lêsnrwn trưvjhcơjxhśc, tâvetp̣n tình giúp sưvjhćc.

vetpy búa đtokkó đtokkăqwkạc biêsnrẉt to lơjxhśn, lại phải kéo đtokki môdiwṣt đtokkoạn dài, sưvjhćc năqwkạng khôdiwsng tưvjhcơjxhs̉ng tưvjhcơjxhṣng nôdiws̉i, côdiwṣng thêsnrwm cả hai ngưvjhcơjxhs̀i đtokkã mâvetṕy bưvjhc̃a khôdiwsng ăqwkan, hoàn thành viêsnrẉc này có thêsnrw̉ nói đtokkã là môdiwṣt kì tích, nhìn lại tưvjhcơjxhs̉ng chưvjhc̀ng nhưvjhc là môdiwṣt nhiêsnrẉm vụ bâvetṕt khả thi. Sau khi găqwkán câvetpy búa lơjxhśn lêsnrwn cánh tay bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm ngôdiws̀i bêsnrẉch xuôdiwśng, thơjxhs̉ dôdiwśc: “ Côdiws, hôdiwṣc hôdiwṣc, côdiws, nêsnrẃu côdiws khôdiwsng xuâvetṕt hiêsnrẉn, hôdiwṣc hôdiwṣc, ta khả dĩ có thêsnrw̉ sôdiwśng thêsnrwm đtokkưvjhcơjxhṣc ba ngày nưvjhc̃a, hiêsnrẉn tại sôdiwśng đtokkưvjhcơjxhṣc ba giơjxhs̀ cũng nhiêsnrẁu lăqwkám rôdiws̀i”

Bích Dao miêsnrẉng cũng há miêsnrẉng thâvetp̣t to mà thơjxhs̉, vẻ hưvjhcng phâvetṕn trong ánh măqwkát phâvetp̀n nào lịm đtokki vì đtokkdiwśi sưvjhćc, nghĩ môdiwṣt lát, côdiws di đtokkêsnrẃn bêsnrwn cạnh bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng tôdiwsn thâvetp̀n, câvetp̉n thâvetp̣n nhìn ngăqwkám kĩ càng, chỉ thâvetṕy bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng Thiêsnrwn Sát Minh Vưvjhcơjxhsng sau khi đtokkã găqwkán câvetpy búa lêsnrwn, quả nhiêsnrwn nhìn râvetṕt uy phong, khí thêsnrẃ bưvjhc̀ng bưvjhc̀ng. Bích Dao đtokkưvjhćng trưvjhcơjxhśc bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng cung kính hành lêsnrw̃, khâvetṕn răqwkàng: “Minh Vưvjhcơjxhsng Tôdiwsn Thưvjhcơjxhsng, xin tha thưvjhć cho đtokkêsnrẉ tưvjhc̉ vôdiwssnrw̃…”

Nói xong, côdiws đtokkưvjhca tay năqwkám lâvetṕy cán búa, thưvjhc̉ lay đtokkôdiwṣng xem sao, kéo lêsnrwn kéo xuôdiwśng, chăqwkảng có tí đtokkôdiwṣng tĩnh nào. Câvetpy búa to thêsnrẃ này, Bích Dao tưvjhc̣ nhủ, nêsnrẃu có đtokkôdiwṣng tĩnh gì thì phải có rôdiws̀i chưvjhć. Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm ngôdiws̀i dưvjhcơjxhśi đtokkâvetṕt, nhìn thâvetṕy hành đtokkôdiwṣng kì lạ đtokkó của Bích Dao, chỉ biêsnrẃt lăqwkác đtokkâvetp̀u.

Bích Dao níu mày, thâvetṕp giọng nói: “ Khôdiwsng đtokkúng rôdiws̀i, cơjxhs quan ơjxhs̉ đtokkâvetpy đtokkúng ra phải…” Lơjxhs̀i nói khiêsnrẃn lòng càng lúc càng nóng nảy, khí lưvjhc̣c tâvetp̣p trung hêsnrẃt ơjxhs̉ tay, kéo mạnh chiêsnrẃc búa môdiwṣt cái, đtokkôdiwṣt nhiêsnrwn tay phải cưvjhc̉a Thiêsnrwn Sát Minh Vưvjhcơjxhsng dịch chuyêsnrw̉n môdiwṣt bêsnrwn, mâvetṕy giâvetpy sau, tưvjhc̀ trong thạch thâvetṕt vang lêsnrwn nhưvjhc̃ng âvetpm thanh hêsnrẃt sưvjhćc kì lạ.

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm nhảy dưvjhc̣ng lêsnrwn, còn Bích Dao măqwkạt mày hoan hỉ, hai ngưvjhcơjxhs̀i bôdiwśn măqwkát nhìn nhau, Tiêsnrw̉u Phàm chạy đtokkêsnrẃn hơjxhṣp sưvjhćc cùng Bích Dao, dùng lưvjhc̣c kéo mạnh, chỉ thâvetṕy câvetpy búa khôdiws̉ng lôdiws̀ nơjxhsi cánh tay phải của bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng dịch chuyêsnrw̉n đtokkêsnrẃn giưvjhc̃a khôdiwsng trung thì ngưvjhc̀ng, giâvetpy lát sau, tưvjhc̀ trong đtokkôdiwṣng vang ra nhưvjhc̃ng âvetpm thanh đtokkinh tai nhưvjhćc óc.

Cả hai ngưvjhcơjxhs̀i vôdiws cùng ngạc nhiêsnrwn, tưvjhcơjxhs̉ng nhưvjhcvetṕm nôdiws̉ chơjxhśp giâvetp̣t, cảm thâvetṕy hai tai đtokkau nhói khôdiwsng chịu đtokkưvjhcơjxhṣc, liêsnrẁn đtokkưvjhca tay bịt chăqwkạt lại. Giâvetpy phút sau, âvetpm thanh sâvetṕm đtokkôdiwṣng đtokkó chỉ tăqwkang mà khôdiwsng giảm, nhưvjhcng đtokkăqwkàng sau hai bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng tôdiwsn thâvetp̀n, hai phiêsnrẃn đtokká cưvjhćng đtokkôdiwṣt nhiêsnrwn tách ra hai hưvjhcơjxhśng, đtokkêsnrw̉ lôdiwṣ môdiwṣt thôdiwsng đtokkạo, nhưvjhc̃ng bâvetp̣c đtokká tạo thành nhưvjhc̃ng bâvetp̣c thang nôdiwśi dài, dâvetp̃n thăqwkảng lêsnrwn phía trêsnrwn nhưvjhc muôdiwśn chọc thủng vào bóng tôdiwśi.

Lúc này, hai bưvjhćc tưvjhcơjxhṣng tôdiwsn thâvetp̀n trong thạch đtokkôdiwṣng bôdiws̃ng rung lêsnrwn giưvjhc̃ dôdiwṣi, đtokkâvetp̀u tưvjhcơjxhṣng vơjxhs̃ toang rơjxhsi xuôdiwśng cùng vơjxhśi nhưvjhc̃ng khôdiwśi đtokká khác, hai ngưvjhcơjxhs̀i chăqwkảng nói vơjxhśi nhau lơjxhs̀i nào, nhâvetṕt thơjxhs̀i đtokkôdiws̀ng lòng chạy vêsnrẁ phía nhưvjhc̃ng bâvetp̣c thang đtokká, mâvetṕt hút vào trong bóng đtokkêsnrwm.

Kì thưvjhc̣c là tám trăqwkam năqwkam trưvjhcơjxhśc, ma giáo Luyêsnrẉn hyêsnrẃt đtokkưvjhcơjxhs̀ng xâvetpy dưvjhc̣ng Tích huyêsnrẃt đtokkôdiwṣng, nghĩ răqwkàng ngày sau nhơjxhs̃ xảy ra biêsnrẃn côdiwś, trong tình cảnh bị quâvetpn đtokkịch bao vâvetpy tâvetṕn côdiwsng vạn nhâvetṕt khôdiwsng biêsnrẃt thoát thâvetpn thêsnrẃ nào, nêsnrwn côdiwś tình xẻ trong lòng núi mà xâvetpy nêsnrwn thôdiwsng đtokkạo này, lúc đtokkịch tâvetṕn côdiwsng vào, chính là con đtokkưvjhcơjxhs̀ng thoát thâvetpn, chỉ lát sau đtokkó, tích huyêsnrẃt đtokkôdiwṣng sẽ tưvjhc̣ đtokkôdiwṣng sụp đtokkôdiws̉, đtokkem vôdiwsdiwś nhưvjhc̃ng bí mâvetp̣t của Luyêsnrẉn Huyêsnrẃt Đvkezưvjhcơjxhs̀ng cùng kẻ đtokkịch chôdiwsn vùi mãi mãi.

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm vơjxhśi Bích Dao hai ngưvjhcơjxhs̀i chạy trong thôdiwsng đtokkạo, đtokkăqwkàng sau khôdiwsng ngưvjhc̀ng gia tăqwkang nhưvjhc̃ng âvetpm thanh dưvjhc̃ dôdiwṣi, đtokkâvetṕt đtokká trêsnrwn đtokkâvetp̀u âvetp̀m âvetp̀m rơjxhsi xuôdiwśng, nêsnrẃu chạy châvetp̣m môdiwṣt bưvjhcơjxhśc, chăqwkác đtokkã bỏ xác ơjxhs̉ lại, thưvjhc̣c sưvjhc̣ đtokkem hêsnrẃt sưvjhćc lưvjhc̣c còn sót trong ngưvjhcơjxhs̀i mà chạy thâvetp̣t nhanh. Phía trưvjhcơjxhśc hai ngưvjhcơjxhs̀i là môdiwṣt màu đtokken nhưvjhcvjhc̣c, đtokkưvjhcơjxhs̀ng hâvetp̀m vưvjhc̀a hẹp lại vưvjhc̀a tôdiwśi, cả hai khôdiwsng biêsnrẃt đtokkã té ngã bao nhiêsnrwu lâvetp̀n, phải chưvjhc̣ng lại bao nhiêsnrwu lâvetp̀n, chỉ nghe bôdiwśn bêsnrẁ âvetp̀m âvetp̀m sâvetṕm đtokkôdiwṣng, cát vơjxhs̃ đtokká bay, nhưvjhc thêsnrw̉ cả ngọn Khôdiwsng Tang Sơjxhsn đtokkôdiwṣt nhiêsnrwn nôdiws̉i cơjxhsn thịnh nôdiwṣ, rung lêsnrwn liêsnrwn tục, Rôdiws̀ cuôdiwśi cùng băqwkàng môdiwṣt thưvjhć khát vọng sinh tôdiws̀n mãnh liêsnrẉt, cả hai ngưvjhcơjxhs̀i tưvjhc̀ phía cuôdiwśi đtokkưvjhcơjxhs̀ng hâvetp̀m nhìn thâvetṕy môdiwṣt tia ánh sang le lói.

jxhsi thôdiwsng đtokkạo mơjxhs̉ ra là giưvjhc̃a lưvjhcng chưvjhc̀ng Khôdiwsng Tang Sơjxhsn, ăqwkan sâvetpu vào phía dưvjhcơjxhśi môdiwṣt ghè đtokká nhôdiws ra, phía trêsnrwn câvetpy mọc um tùm, cưvjhc̣c kì bí âvetp̉n, quả nhiêsnrwn vì thêsnrẃ mà tám trăqwkam năqwkam nay khôdiwsng ai tìm thâvetṕy, đtokkêsnrẃn cả con cháu đtokkơjxhs̀i sau của Ma giáo cũng khôdiwsng hay khôdiwsng biêsnrẃt.




Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm vơjxhśi Bích Dao loạng choạng té ngã cùng môdiwṣt lúc, ngưvjhcơjxhs̀i này đtokkè lêsnrwn ngưvjhcơjxhs̀i kia, chỉ nghe môdiwṣt tiêsnrẃng “Âpcjẁm âvetp̀m…” thâvetp̣t lơjxhśn, nhưvjhc̃ng phiêsnrẃn đtokká ngàn câvetpn rơjxhsi tưvjhc̀ trêsnrwn cao xuôdiwśng, bụi bay mù mịt, bịt kín lôdiwśi vào thôdiwsng đtokkạo, tưvjhc̀ nay vêsnrẁ sau sẽ chăqwkảng ai có thêsnrw̉ nhìn thâvetṕy hang đtokkôdiwṣng bí mâvetp̣t giưvjhc̃a lưvjhcng chưvjhc̀ng núi này nưvjhc̃a.

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm bò lôdiws̀m côdiws̀m trêsnrwn măqwkạt đtokkâvetṕt, miêsnrẉng há to thơjxhs̉ dôdiwśc, ngón tay bám chăqwkạt đtokkám cỏ xanh âvetp̉m ưvjhcơjxhśt, vưvjhc̀a chạy thoát khỏi lăqwkàn ranh giưvjhc̃a sưvjhc̣ sôdiwśng và cái chêsnrẃt, ai mà khôdiwsng thơjxhs̉ gâvetṕp cho đtokkưvjhcơjxhṣc! Giâvetpy lát sau, tinh thâvetp̀n hăqwkán dịu xuôdiwśng, ngưvjhcơjxhśc lêsnrwn nhìn xung quanh, nhìn thâvetṕy Bích Dao bêsnrwn cạnh, măqwkạt dính đtokkâvetp̀y bụi đtokkâvetṕt, hình nhưvjhc cảm giác đtokkưvjhcơjxhṣc Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm đtokkang nhìn, cũng tưvjhc̀ tưvjhc̀ ngưvjhcơjxhśc lêsnrwn nhìn hăqwkán.

Cảm giác nhưvjhc đtokkưvjhcơjxhṣc tái sinh tưvjhc̀ tưvjhc̀ hiêsnrẉn lêsnrwn trêsnrwn măqwkạt hai ngưvjhcơjxhs̀i, đtokkôdiwsi môdiwsi Bích Dao khẽ lay đtokkôdiwṣng, phảng phâvetṕt trong ánh măqwkát dưvjhcơjxhs̀ng nhưvjhc có dòng nưvjhcơjxhśc đtokkang tuôdiwsn chảy, mơjxhs̀ mơjxhs̀ ảo ảo nhưvjhc châvetpu ngọc, côdiws thơjxhs̉ ra môdiwṣt tiêsnrẃng hoan hỉ, cảm thâvetṕy giải thoát khỏi thưvjhć áp lưvjhc̣c tưvjhcơjxhs̉ng chưvjhc̀ng nhưvjhcdiws hạn, nhâvetṕt thơjxhs̀i chăqwkảng muôdiwśn nhơjxhś lại gì cả, chỉ thâvetṕy trưvjhcơjxhśc măqwkát bâvetp̀u trơjxhs̀i sao mà xanh quá, núi kia sao cao quá, gió thôdiws̉i ào ào, núi non ánh lêsnrwn môdiwṣt màu xanh biêsnrẃc hiêsnrẁn hòa nhưvjhc chưvjhća đtokkâvetp̀y châvetpu ngọc, cành đtokkào khẽ rung đtokkôdiwṣng trong gió, khăqwkáp thêsnrẃ gian đtokkâvetpu cũng nhìn thâvetṕy nhưvjhc̃ng cảnh đtokkẹp mỹ lêsnrẉ xúc đtokkôdiwṣng lòng ngưvjhcơjxhs̀i.

“Chúng ta, chúng ta sôdiwśng rôdiws̀i!” Bích Dao sung sưvjhcơjxhśng hét lêsnrwn giưvjhc̃a nhưvjhc̃ng ngọn núi xanh thăqwkảm cùng bâvetp̀u trơjxhs̀i cao vơjxhṣi. Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm bêsnrwn cạnh cưvjhcơjxhs̀i lơjxhśn, nhìn Bích Dao hét lêsnrwn sung sưvjhcơjxhśng, bâvetṕt giác nhưvjhc nhìn thâvetṕy nụ cưvjhcơjxhs̀i đtokkẹp nhâvetṕt thêsnrẃ gian.

**

*

“Lép bép…”

Ngọn lưvjhc̉a bôdiwśc lêsnrwn tưvjhc̀ đtokkôdiwśng củi khôdiws, phát ra tiêsnrẃng kêsnrwu bép bép, khói bay mù mịt, Bích Dao ngôdiws̀i cạnh đtokkôdiwśng củi châvetṕt cao, nhìn Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm dùng rêsnrw̃ câvetpy côdiwṣt chăqwkạt con thỏ rưvjhc̀ng vưvjhc̀a mơjxhśi băqwkát vào môdiwṣt cành câvetpy to, đtokkoạn vùi vào đtokkôdiwśng lưvjhc̉a đtokkang cháy. Tưvjhc̀ tưvjhc̀ quay trêsnrwn lưvjhc̉a nóng, thịt thỏ chuyêsnrw̉n sang màu vàng, mơjxhs̃ chảy ra ngoài đtokkọng lại thành tưvjhc̀ng giọt, rơjxhsi xuôdiwśng nhưvjhcvjhcơjxhśc. Thịt thỏ quay mùi thơjxhsm nưvjhćc mũi, tỏa ra bôdiwśn phưvjhcơjxhsng tám hưvjhcơjxhśng.

Lúc còn trong sơjxhsn đtokkôdiwṣng đtokkã đtokkói ngâvetṕu đtokkói nghiêsnrẃn, Bích Dao ngôdiws̀i yêsnrwn khôdiwsng hé môdiwsi, côdiwś ngăqwkan khôdiwsng cho nưvjhcơjxhśc bọt chảy ra, nuôdiwśt vào ưvjhc̀ng ưvjhc̣c, chỉ thâvetṕy Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm đtokkôdiwṣng tác chả lâvetṕy gì làm vôdiwṣi vàng, đtokkang tính toán thơjxhs̀i gian và đtokkôdiwṣ chín của thịt, cánh tay nhưvjhc thói quen đtokkăqwkạt ơjxhs̉ ngang hôdiwsng, đtokkôdiwṣt nhiêsnrwn săqwkác măqwkạt trơjxhs̉ nêsnrwn hoan hỉ…

Bích Dao liêsnrẁn hỏi: “Thêsnrẃ nào rôdiws̀i?”

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm hài lòng, lâvetṕy ra môdiwṣt túi nhỏ đtokkeo ơjxhs̉ lưvjhcng, vưvjhc̀a cưvjhcơjxhs̀i vưvjhc̀a nói: “Khôdiwsng thêsnrw̉ tin đtokkưvjhcơjxhṣc cái đtokkói khát đtokkã biêsnrẃn đtokki rôdiws̀i, thưvjhć này bêsnrwn ta đtokkã lâvetpu, nhưvjhcng chăqwkảng thèm chú ý, nay lại đtokkem ra dùng”

Bích Dao chôdiws̀m tơjxhśi nhìn cái túi nhỏ đtokkó, chỉ thâvetṕy Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm mơjxhs̉ túi ra, đtokkêsnrw̉ lôdiwṣ bêsnrwn trong môdiwṣt cái bình nhỏ xíu, trong lòng vôdiws cùng tò mò, nhôdiws̉m dâvetp̣y đtokkêsnrw̉ nhìn cho rõ, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm nói khôdiwsng ra hơjxhsi: “Cái này, cái này chính là gia vị…”

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm mãn nguyêsnrẉn cưvjhcơjxhs̀i nói: “Ta xuôdiwśng núi vôdiwśn mang theo thưvjhć này bêsnrwn mình, nhơjxhs̃ nhưvjhc có lúc phải qua đtokkêsnrwm ngoài trơjxhs̀i, thì cũng có đtokkôdiws̀ ăqwkan ngon mà thưvjhcơjxhs̉ng thưvjhćc, khôdiwsng ngơjxhs̀ ngày hôdiwsm nay lại dùng đtokkêsnrẃn”




Bích Dao nhìn chăqwkàm chăqwkàm Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm, chỉ im lăqwkạng nhìn hăqwkán câvetp̉n thâvetp̣n răqwkác đtokkêsnrẁu lêsnrwn thịt thỏ thưvjhć bôdiwṣt khôdiwsng biêsnrẃt là ngũ vị hưvjhcơjxhsng hay muôdiwśi, đtokkoạn tưvjhc̀ tưvjhc̀ quay con thỏ trêsnrwn đtokkôdiwśng lưvjhc̉a, mùi hưvjhcơjxhsng môdiws̃i lúc môdiwṣt nhiêsnrẁu thêsnrwm. Côdiws chưvjhca tưvjhc̀ng thâvetṕy qua chánh đtokkạo nhâvetpn sĩ ra ngoài mà mang theo gia vị nâvetṕu ăqwkan, nhìn bôdiwṣ dạng hăqwkán, chăqwkác chăqwkán trong danh môdiwsn chánh phái là đtokkêsnrẉ tưvjhc̉ chuyêsnrwn lo viêsnrẉc bêsnrẃp núc.

diwṣt lát sau, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm cúi đtokkâvetp̀u ngưvjhc̉i ngưvjhc̉i, vui mưvjhc̀ng nói: “ Đvkezưvjhcơjxhṣc rôdiws̀i, có thêsnrw̉ ăqwkan đtokkưvjhcơjxhṣc rôdiws̀i”

Bích Dao ngôdiws̀i bêsnrwn cạnh chơjxhs̀ mãi khôdiwsng đtokkưvjhcơjxhṣc cảm thâvetṕy buôdiws̀n bưvjhc̣c, mùi thơjxhsm nhưvjhcdiws nhưvjhc vẽ xôdiwṣc vào mũi, bâvetṕt giác nôdiws̉i cả da gà khăqwkáp ngưvjhcơjxhs̀i, ngưvjhc̉i thâvetṕy mùi thơjxhsm âvetṕy, cả ngưvjhcơjxhs̀i bủn rủn, nhưvjhc nhẹ đtokki mâvetṕt mâvetṕy phâvetp̀n, Bích Dao ngôdiws̀i im khôdiwsng nói, nêsnrẃu khôdiwsng câvetp̉n thâvetp̣n che giâvetṕu chỉ sơjxhṣ Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm nghe thâvetṕy bụng nàng đtokkang sôdiwsi lêsnrwn ùng ục.

Đvkezúng lúc đtokkó thì nghe Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm bảo răqwkàng đtokkã ăqwkan đtokkưvjhcơjxhṣc rôdiws̀i, trưvjhcơjxhśc măqwkát Bích Dao là môdiwṣt con thỏ quay vàng rưvjhc̣c, mùi thơjxhsm khôdiwsng ngưvjhc̀ng bôdiwśc lêsnrwn, tí nưvjhc̃a là nưvjhcơjxhśc bọt trào hêsnrẃt ra ngoài, chịu khôdiwsng nôdiws̉i thò tay chụp lâvetṕy, tưvjhćc thì rụt tay lại kêsnrwu lêsnrwn môdiwṣt tiêsnrẃng “Á…” râvetṕt to, do quá nóng vôdiwṣi mà bị bỏng.

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm thâvetṕy thêsnrẃ phì cưvjhcơjxhs̀i: “Đvkezưvjhc̀ng vôdiwṣi vàng chưvjhć…”, đtokkoạn lâvetṕy thịt thỏ ra khỏi đtokkôdiwśng lưvjhc̉a, lăqwkác qua lăqwkác lại cho mơjxhs̃ chảy ra hêsnrẃt, thịt cũng tưvjhc̀ tưvjhc̀ nguôdiwṣi lại, rôdiws̀i câvetp̉n thâvetp̣n xé môdiwṣt cái đtokkùi thỏ đtokkưvjhca cho Bích Dao: “Côdiws ăqwkan đtokki”. Bích Dao lâvetp̣p tưvjhćc xòe bàn tay ra, đtokkón lâvetṕy miêsnrẃng thịt bỏ ngay vào miêsnrẉng, bâvetṕt chơjxhṣt nhìn thâvetṕy Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm nơjxhs̉ môdiwṣt nụ cưvjhcơjxhs̀i thâvetp̀m, ánh sáng xuyêsnrwn qua nhưvjhc̃ng kẽ lá trêsnrwn cao, nhảy múa trêsnrwn gưvjhcơjxhsng măqwkạt Tiêsnrw̉u Phàm, trôdiwsng xinh xăqwkán vôdiws ngâvetp̀n.

Khôdiwsng hiêsnrw̉u vì sao, măqwkạt Bích Dao trơjxhs̉ nêsnrwn đtokkỏ lưvjhc̣ng, nàng xoay ngưvjhcơjxhs̀i ra phía sau, khôdiwsng nhìn Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm nưvjhc̃a. Tiêsnrw̉u Phàm bụng đtokkói côdiws̀n cào, chăqwkảng thèm đtokkêsnrw̉ ý làm gì, liêsnrẁn xé môdiwṣt cái châvetpn thỏ ăqwkan ngâvetṕu nghiêsnrẃn. Mơjxhśi ăqwkan đtokkưvjhcơjxhṣc phâvetpn nưvjhc̉a, hăqwkán đtokkã thâvetṕy Bích Dao xoay ngưvjhcơjxhs̀i lại nhìn hăqwkán, ngạc nhiêsnrwn nói: “Nhà ngưvjhcơjxhsi làm sao, làm sao mà thịt này lại ngon vâvetp̣y?”

Trêsnrwn gưvjhcơjxhsng măqwkạt Bích Dao ánh lêsnrwn môdiwṣt màu hôdiws̀ng hôdiws̀ng, ánh sang phát ra tưvjhc̀ đtokkôdiwśng củi khôdiws đtokkang cháy lép bép, nhẹ nhàng lưvjhcơjxhśt trêsnrwn mái tóc dài mêsnrẁm mại của côdiws, Bích Dao hạ giọng: “Nó ngon lăqwkám…”

“Sao thêsnrẃ?” Tiêsnrw̉u Phàm ngạc nhiêsnrwn hỏi.

“Ta, ta đtokkã ăqwkan xong rôdiws̀i…” gưvjhcơjxhsng măqwkạt Bích Dao trơjxhs̉ nêsnrwn ôdiwsn nhu, vưvjhc̀a pha chút ngại ngùng e thẹn, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm miêsnrẉng há hôdiwśc, nhâvetṕt thơjxhs̀i im lăqwkạng khôdiwsng biêsnrẃt nói gì. Bích Dao cuôdiwśi đtokkâvetp̀u, cũng im lăqwkạng mâvetṕt môdiwṣt lúc lâvetpu, giâvetpy lát sau, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm nhưvjhc choàng tỉnh, á lêsnrwn môdiwṣt tiêsnrẃng. Hăqwkán ngâvetp̉ng đtokkâvetp̀u lêsnrwn, gưvjhcơjxhṣng gạo lăqwkáp băqwkáp, nói khôdiwsng thành câvetpu: “Ta, ta khôdiwsng nhìn côdiws, côdiws, côdiws nhìn ta… cái này cho côdiws nè” vưvjhc̀a nói tay vưvjhc̀a chìa cái đtokkùi thỏ ra, hai măqwkát vâvetp̃n nhăqwkám chăqwkạt. Giâvetpy lát sau, Bích Dao dưvjhcơjxhs̀ng nhưvjhc khôdiwsng đtokkôdiwṣng đtokkâvetp̣y gì, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm thu hêsnrẃt can đtokkảm, mơjxhs̉ măqwkát ra, chỉ thâvetṕy Bích Dao đtokkang nhìn hăqwkán, vẻ măqwkạt hình nhưvjhc đtokkang cưvjhcơjxhs̀i, hai măqwkát dịu dàng, bâvetṕt giác hăqwkán cảm thâvetṕy có gì đtokkó thâvetp̣t nhẹ nhàng thoáng qua trong tim, cúi đtokkâvetp̀u thâvetṕp giọng, vưvjhc̀a nói vưvjhc̀a nơjxhs̉ môdiwṣt nụ cưvjhcơjxhs̀i: “Côdiws ăqwkan giúp ta hêsnrẃt phâvetp̀n này đtokki nhé…”

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm khôdiwsng biêsnrẃt phải giải thích sao, chỉ biêsnrẃt chìa miêsnrẃng đtokkùi thỏ ra, măqwkạt đtokkỏ lêsnrwn nhưvjhc trái gâvetṕc, cảm thâvetṕy vôdiws cùng xâvetṕu hôdiws̉, thâvetp̣t ra cánh tay mà hăqwkán chìa ra cho Bích Dao là tay phải, vôdiwśn đtokkang câvetp̀m miêsnrẃng đtokkã ăqwkan môdiwṣt nưvjhc̉a, phâvetp̀n thịt còn lại thì câvetp̀m phía tay trái. Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm lí nhí: “Khôdiwsng phải…” rôdiws̀i bẽn lẽn đtokkôdiws̉i tay, đtokkưvjhca phâvetp̀n thịt mơjxhśi cho Bích Dao, miêsnrẉng lăqwkáp băqwkáp: “Ta, ta nghĩ là, răqwkàng…”

“Ta biêsnrẃt…” Bích Dao nói rôdiws̀i nhâvetp̣n lâvetṕy miêsnrẃng thịt quay, xé ra bỏ vào miêsnrẉng nhai ngon lành: “Ngon quá, trong đtokkơjxhs̀i ta món ngon nhâvetṕt mà ta đtokkã tưvjhc̀ng ăqwkan chính là miêsnrẃng thịt thỏ mà ngưvjhcơjxhsi làm cho ta hôdiwsm nay”

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm trong lòng sung sưvjhcơjxhśng tôdiwṣt cùng, ngưvjhcơjxhśc nhìn Bích Dao gưvjhcơjxhsng măqwkạt thanh tú mĩ lêsnrẉ, nưvjhc̉a vì nụ cưvjhcơjxhs̀i của nàng, nưvjhc̉a vì lơjxhs̀i khen châvetpn thành mà trái tim đtokkôdiwṣt nhiêsnrwn xao đtokkôdiwṣng, chăqwkảng dám nhìn nàng lâvetpu, há miêsnrẉng ngoạm cái đtokkùi thỏ nhai ngâvetṕu nghiêsnrẃn.

Con thỏ xâvetṕu sôdiwś, găqwkạp hai kẻ đtokkói ăqwkan lâvetpu ngày, chăqwkảng câvetp̀n nói nhiêsnrẁu trong phút chôdiwśt đtokkã bíêsnrwn mâvetṕt sạch sẽ khôdiwsng còn dâvetṕu tích. Đvkezưvjhcơjxhṣc ăqwkan no thỏa thích sau mâvetṕy ngày đtokkói lả, thâvetp̣t là niêsnrẁm hạnh phúc lơjxhśn lao. Bích Dao tìm thâvetṕy giưvjhc̃a lưvjhcng chưvjhc̀ng núi môdiwṣt cái khe nưvjhcơjxhśc nhỏ, cà hai ngưvjhcơjxhs̀i bêsnrwn cái khe đtokkó tăqwkám rưvjhc̉a sạch sẽ (!!!), giâvetpy lát sau buôdiws̀n ngủ khôdiwsng chịu nôdiws̉i. Căqwkan nguyêsnrwn vì mâvetṕy ngày qua trong sơjxhsn đtokkôdiwṣng thâvetp̀n kinh căqwkang thăqwkảng quá đtokkôdiwṣ, luôdiwsn nghĩ răqwkàng bản thâvetpn đtokkang vâvetp̣t lôdiwṣn giưvjhc̃a lăqwkàn ranh của sưvjhc̣ sôdiwśng và cái chêsnrẃt, đtokkêsnrẃn khi thoát ra rôdiws̀i, cả cơjxhs thêsnrw̉ và tinh thâvetp̀n đtokkêsnrẁu thưvjhc giãn, cơjxhsn buôdiws̀n mạnh mẽ âvetp̣p đtokkêsnrẃn khôdiwsng môdiwṣt lơjxhs̀i báo trưvjhcơjxhśc.

Bích Dao năqwkàm trêsnrwn bãi cỏ xanh xanh bêsnrwn khe nưvjhcơjxhśc, ngủ trưvjhcơjxhśc tiêsnrwn, Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm cũng thâvetṕy buôdiws̀n ngủ dưvjhc̃ dôdiwṣi, nhẹ nhàng năqwkàm xuôdiwśng bêsnrwn cạnh Bích Dao, ánh măqwkạt trơjxhs̀i chói loáng, nhảy múa lâvetṕp lánh trêsnrwn thâvetpn thêsnrw̉ hai ngưvjhcơjxhs̀i. Tiêsnrw̉u Phàm bâvetṕt chơjxhṣt quay sang nhìn mái tóc và gưvjhcơjxhsng măqwkạt nàng sau khi tăqwkám gôdiwṣi sạch sẽ, tóc nàng xôdiws̉ tung ra, lòa xòa phủ lêsnrwn gưvjhcơjxhsng măqwkạt dâvetp̀n dâvetp̀n sáng lêsnrwn nhưvjhc ngọc, nưvjhcơjxhśc da nàng trăqwkáng hơjxhsn cả tuyêsnrẃt, nguyêsnrẉt thẹn hoa nhưvjhcơjxhs̀ng. Nàng nhăqwkám nghiêsnrẁn đtokkôdiwsi măqwkát, bình yêsnrwn năqwkàm trêsnrwn thảm cỏ xanh vơjxhs̀i vơjxhṣi, gió nhè nhẹ lay, mái tóc cũng vì thêsnrẃ mà xao đtokkôdiwṣng, dưvjhcơjxhśi ánh măqwkạt trơjxhs̀i lâvetṕp lánh, trôdiwsng lại càng rưvjhc̣c rơjxhs̃ diêsnrw̃m lêsnrẉ hơjxhsn bôdiwṣi phâvetp̀n.

vetṕt thâvetp̀n trong giâvetṕc ngủ của mình, Bích Dao hình nhưvjhcjxhs thâvetṕy đtokksnrẁu gì, châvetpn mày nhíu lại, tay phải nhưvjhc quán tính duôdiws̃i thăqwkảng ra, năqwkám lâvetṕy bơjxhs̀ vai Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm, bâvetṕu víu vào ngưvjhcơjxhs̀i hăqwkán, giâvetpy lát sau, đtokkôdiwsi môdiwsi nàng nơjxhs̉ môdiwṣt nụ cưvjhcơjxhs̀i mãn nguyêsnrẉn, nhưvjhc thêsnrw̉ đtokkã tìm thâvetṕy cho bản thâvetpn nàng sưvjhc̣ bình yêsnrwn tĩnh tại vâvetp̣y.

Trưvjhcơjxhsng Tiêsnrw̉u Phàm cả ngưvjhcơjxhs̀i ngâvetpy dại, nhìn sang gưvjhcơjxhsng măqwkạt Bích Dao tuy tiêsnrẁu tụy vì mâvetṕy ngày gian khôdiws̉ nhưvjhcng vâvetp̃n ngơjxhs̀i ngơjxhs̀i vẻ mỹ lêsnrẉ vôdiws ngâvetp̀n, biêsnrẃt bao nhiêsnrwu chuyêsnrẉn đtokkã xảy ra nhưvjhcng hăqwkán chưvjhca lâvetp̀n nào đtokkủ dũng khí câvetp̀m lâvetṕy bàn tay nàng, giơjxhs̀ chỉ biêsnrẃt năqwkàm yêsnrwn nơjxhsi đtokkó, bâvetṕt đtokkôdiwṣng, cơjxhsn buôdiws̀n ngủ phút chôdiwśc âvetp̣p tơjxhśi, măqwkát hăqwkán díp lại, tưvjhc̣a hôdiws̀ nhưvjhc quêsnrwn hêsnrẃt nhưvjhc̃ng gì xảy ra chung quang, trong phút chôdiwśc chăqwkảng còn phiêsnrẁn não gì nưvjhc̃a.

Giưvjhc̃a khu rưvjhc̀ng, nhưvjhc̃ng cơjxhsn gió vâvetp̃n khôdiwsng ngưvjhc̀ng chơjxhsi đtokkùa, thôdiws̉i rì rào qua nhưvjhc̃ng tán câvetpy, qua đtokkâvetp̀u ngọn cỏ xanh rì, lưvjhcơjxhśt trêsnrwn măqwkạt nưvjhcơjxhśc trong văqwkát đtokkang lưvjhc̃ng lơjxhs̀ trôdiwsi, phát ra nhưvjhc̃ng tiêsnrẃng rít nhè nhẹ, giâvetpy lát sau, chính ngọn gió âvetṕy đtokkêsnrẃn phảng phâvetṕt đtokkùa chơjxhsi trêsnrwn thâvetpn mình của hai ngưvjhcơjxhs̀i trẻ tuôdiws̉i đtokkang chìm đtokkăqwkám trong ngủ bình yêsnrwn nhâvetṕt thêsnrẃ gian.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.