Tru Tiên

Chương 48 : Tiểu Trấn

    trước sau   
   

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm chăcfhwm chăcfhwm nhìn văcfhwn sĩ trung niêeksyn têeksyn gọi Vạn Nhâxomun Vãng, trong lòng trào dâxomung môpsaṃt dưuiyx̣ cảm khôpsamng tôpsaḿt, thêeksý nhưuiyxng đovtpôpsam̀ng thơcljg̀i nơcljgi sâxomuu thăcfhw̉m trong tim, lại có môpsaṃt sưuiyx̣ thúc dục khác, khiêeksýn hăcfhẃn khôpsamng kìm đovtpưuiyxơcljg̣c nói: “Xin tiêeksyn sinh chỉ giáo”

Vạn Nhâxomun Vãng nhìn hăcfhẃn đovtpâxomùy thâxomum ý, thong thả nói: “Câxomuy hăcfhẃc bôpsam̉ng đovtpó sát khí cưuiyx̣c kỳ trâxomùm trọng, hăcfhẃc quang âxomủn vào bêeksyn trong, con ngưuiyxơcljg̀i nêeksýu đovtpêeksýn gâxomùn, trong vòng ba trưuiyxơcljg̣ng, khí huyêeksýt toàn thâxomun nhâxomút đovtpịnh sẽ bị sát khí đovtpó bưuiyx́c bách, chạy ngưuiyxơcljg̣c vào tim mà chêeksýt”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm trong lòng rúng đovtpôpsaṃng, buôpsaṃt miêeksỵng nói: “Khôpsamng sai, lúc ta găcfhẉp nó, tưuiyx̀ xa thâxomun thêeksỷ đovtpã cảm thâxomúy năcfhẉng nêeksỳ, ác tâxomum nôpsam̉i lêeksyn, suýt nưuiyx̃a đovtpã hôpsamn mêeksypsam̀i.”

Vạn Nhâxomun Vãng khẽ thơcljg̉ dài, nhìn hăcfhẃn nói: “Đuhhdúng rôpsam̀i, quả là nhưuiyxxomụy”, nói rôpsam̀i đovtpôpsami mày hình nhưuiyxcljgi nhíu lại, rôpsam̀i khẽ than thơcljg̉: “Ngưuiyxơcljgi khôpsamng ngơcljg̀ khôpsamng chêeksýt, quả thâxomụt là kỳ lạ”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm khôpsamng nghe rõ câxomuu nói sau của ôpsamng ta, liêeksỳn hỏi: “Cái gì?”


Vạn Nhâxomun Vãng hơcljgi mỉm cưuiyxơcljg̀i, nhưuiyxng khôpsamng trả lơcljg̀i hăcfhẃn, chỉ chỉ vào thanh Thiêeksyu hoả Côpsamn nói: “Câxomuy hăcfhẃc bôpsam̉ng này, vôpsaḿn là môpsaṃt đovtpại hung vâxomụt trơcljg̀i sinh, têeksyn gọi “Nhiêeksýp Hôpsam̀n”, nhưuiyxng khôpsamng phải là vâxomụt của ma giáo, mâxomúy nghìn năcfhwm nay chưuiyxa hêeksỳ xuâxomút thêeksý, chỉ thâxomúy duy nhâxomút có ghi lại trong sách côpsam̉, Trưuiyxơcljgng tiêeksỷu huynh phúc duyêeksyn thâxomum hâxomụu, khôpsamng ngơcljg̀ có đovtpưuiyxơcljg̣c hai vâxomụt chí bảo của thêeksý gian.”

“Nhiêeksýp hôpsam̀n!” Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm săcfhẃc măcfhẉt đovtpơcljg̀ đovtpâxomũn, khe khẽ lâxomủm bâxomủm môpsaṃt câxomuu.

“Đuhhdúng vâxomụy” Vạn Nhâxomun Vãng khuôpsamn măcfhẉt đovtpã khôpsami phục vẻ bình tĩnh, nói “Trong côpsam̉ thưuiyx [Dị Bảo Thâxomụp Thiêeksyn] tưuiyx̀ng có ghi lại: Kì thiêeksýt trêeksyn trơcljg̀i, rơcljgi xuôpsaḿng chôpsaḿn cưuiyx̉u u, đovtpưuiyxơcljg̣c u minh quỷ hoả đovtpôpsaḿt cháy âxomum linh lêeksỵ phách đovtpêeksỷ tôpsami luyêeksỵn, môpsaṃt nghìn năcfhwm mơcljǵi nóng đovtpỏ, môpsaṃt nghìn năcfhwm thành hình, môpsaṃt nghìn năcfhwm tụ khí quỷ lêeksỵ, môpsaṃt nghìn năcfhwm sau mơcljǵi có khả năcfhwng nhiêeksýp hôpsam̀n, quả là môpsaṃt vâxomụt hung sát, ngưuiyxơcljg̀i sôpsaḿng vôpsaḿn khôpsamng thêeksỷ câxomùm đovtpưuiyxơcljg̣c nó, khôpsamng ngơcljg̀ Trưuiyxơcljgng tiêeksỷu huynh ….”

”Keng…..” môpsaṃt âxomum thanh trong trẻo vang lêeksyn, thanh Thiêeksyu Hoả Côpsamn màu đovtpen trưuiyxơcljg̣t khỏi tay Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm rơcljgi xuôpsaḿng dưuiyxơcljǵi đovtpâxomút, Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm châxomun tay mêeksỳm nhũn, chỉ cảm thâxomúy trong tim phiêeksỳn muôpsaṃn vôpsam cùng, loạng choạng lùi lại mâxomúy bưuiyxơcljǵc, măcfhẃt dán chăcfhẉt vào thanh Thiêeksyu Hoả Côpsamn luôpsamn kêeksỳ câxomụn bêeksyn mình suôpsaḿt mâxomúy năcfhwm trơcljg̀i, miêeksỵng chăcfhw̉ng thêeksỷ nói đovtpưuiyxơcljg̣c câxomuu nào.

Vạn Nhâxomun Vãng nhìn thâxomùn săcfhẃc kinh hãi của hăcfhẃn, trêeksyn măcfhẉt đovtpôpsaṃt nhiêeksyn thoáng hiêeksỵn môpsaṃt nụ cưuiyxơcljg̀i lạnh, nói: “Trưuiyxơcljgng tiêeksỷu huynh, ngưuiyxơcljgi sao vâxomụy?”

Trưuiyxong Tiêeksỷu Phàm côpsaḿ găcfhẃng lăcfhẃc đovtpâxomùu, gâxomùn nhưuiyxcljg̀i nói cũng cảm thâxomúy vạn phâxomùn thôpsaḿng khôpsam̉, lâxomủm bâxomủm nói: “Tại sao, tại sao lại có thêeksỷ nhưuiyxxomụy, ta là Thanh Vâxomun môpsamn hạ, làm sao có thêeksỷ sưuiyx̉ dụng tà vâxomụt này đovtpưuiyxơcljg̣c?” Hăcfhẃn lúc này cũng nhơcljǵ lại hôpsamm đovtpó dưuiyxơcljǵi Tưuiyx̉ Linh Uyêeksyn, đovtpám quái vâxomụt âxomum linh đovtpó cũng e dè câxomuy Thiêeksyu Hoả Côpsamn của hăcfhẃn, chỉ sơcljg̣ phâxomùn nhiêeksỳu là do chúng sơcljg̣ câxomuy “Nhiêeksýp hôpsam̀n” này.

Vạn Nhâxomun Vãng nhìn bôpsaṃ dạng hăcfhẃn, biêeksýt răcfhẁng gã thiêeksýu niêeksyn này ơcljg̉ trong Thanh Vâxomun Môpsamn đovtpã lâxomuu, chưuiyxa tưuiyx̀ng biêeksýt qua các viêeksỵc trêeksyn thêeksý gian, hôpsamm nay bâxomút ngơcljg̀ găcfhẉp đovtpại biêeksỵn, dưuiyxơcljg̀ng nhưuiyx là râxomút hoang mang, chỉ là nhìn dáng đovtpeksỵu ôpsamng ta, dưuiyxơcljg̀ng nhưuiyx chăcfhw̉ng hêeksỳ có ý muôpsaḿn an ủi, chỉ lãnh đovtpạm nói: “Tà vâxomụt? Ngưuiyxơcljgi nghĩ cái gì là tà vâxomụt?”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm hình nhưuiyx có chút thâxomút hôpsam̀n lạc phách, run run nhìn thanh Thiêeksyu Hoả Côpsamn dưuiyxơcljǵi đovtpâxomút nói: “Cái, cái thưuiyx́ này khôpsamng biêeksýt đovtpã làm hại bao nhiêeksyu sinh linh, khôpsamng phải là tà vâxomụt sao?”

Vạn Nhâxomun Vãng cưuiyxơcljg̀i lạnh môpsaṃt tiêeksýng: “Giêeksýt chêeksýt nhiêeksỳu ngưuiyxơcljg̀i, thì là tà vâxomụt hả?”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm gâxomùn nhưuiyx khôpsamng câxomùn suy nghĩ, đovtpáp:”Đuhhdúng vâxomụy.”

Vạn Nhâxomun Vãng trêeksyn măcfhẉt hiêeksỵn lêeksyn nét nhạo báng, vẻ uy sát giưuiyx̃a hai châxomun mày dâxomùn dâxomùn lôpsaṃ ra, toàn thâxomun trôpsamng nhưuiyx biêeksýn đovtpôpsam̉i thành môpsaṃt con ngưuiyxơcljg̀i khác, thêeksý nhưuiyxng Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm trong lòng đovtpang tạp loạn, nêeksyn khôpsamng hêeksỳ chú ý gì cả. Chỉ nghe Vạn Nhâxomun Vãng nói:”Xin hỏi các hạ, lơcljg̣n đovtpưuiyx̣c lơcljg̣n cái, lơcljg̣n đovtpen, lơcljg̣n trăcfhẃng, có phải là lơcljg̣n khôpsamng?”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm khôpsamng ngơcljg̀ Vạn Nhâxomun Vãng đovtpôpsaṃt nhiêeksyn phun ra câxomuu đovtpó, ngạc nhiêeksyn nói: “Tưuiyx̣ nhiêeksyn là phải”

Vạn Nhâxomun Vãng lại hỏi: “Thêeksý sưuiyxuiyx̉ tàn sát sơcljgn dưuiyxơcljgng, mãnh hôpsam̉ giêeksýt thỏ, có coi là sinh linh khôpsamng? Có phâxomun đovtpưuiyxơcljg̣c chính tà khôpsamng?


Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm loáng thoáng cảm nhâxomụn đovtpưuiyxơcljg̣c ý tưuiyx́ ôpsamng ta muôpsaḿn nói, tuy nhiêeksyn trong lòng vâxomũn chưuiyxa thâxomúy minh bạch, chỉ nói: “Đuhhdúng”

Vạn Nhâxomun Vãng hưuiyx̀m môpsaṃt tiêeksýng, nói “Vâxomụy lại xin hỏi các hạ, ngưuiyxơcljgi nói xem chính đovtpạo tà đovtpạo, có phải là ngưuiyxơcljg̀i khôpsamng?”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm ngâxomủn ngưuiyxơcljg̀i ra môpsaṃt lát, trong lòng muôpsaḿn phản bác, nhưuiyxng đovtpêeksýn miêeksỵng thì chăcfhw̉ng phát ra đovtpưuiyxơcljg̣c câxomuu nào, lại chỉ nói đovtpưuiyxơcljg̣c môpsam̃i câxomuu: “Đuhhdúng vâxomụy”

Vạn Nhâxomun Vãng săcfhẃc măcfhẉt nghiêeksym nghị, thâxomum trâxomùm nhìn hăcfhẃn, đovtpêeksýn mưuiyx́c Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm trong lòng thâxomúy e ngại, chỉ nghe thâxomúy ôpsamng ta châxomụm rãi nói: “Trưuiyxơcljgng tiêeksỷu huynh, Thanh Vâxomun môpsamn của ngưuiyxơcljgi có môpsaṃt vâxomụt danh vang thiêeksyn hạ, kì bảo trâxomún sơcljgn nôpsam̉i tiêeksýng xưuiyxa nay – Tru Tiêeksyn côpsam̉ kiêeksým, ngưuiyxơcljg̀i chăcfhẃc có biêeksýt?”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm lúc này tâxomum trạng gâxomùn nhưuiyx đovtpã bị cho con ngưuiyxơcljg̀i mơcljǵi găcfhẉp lâxomùn đovtpâxomùu Vạn Nhâxomun Vãng này làm cho rôpsaḿi tung cả lêeksyn, cưuiyx́ thêeksý gâxomụt đovtpâxomùu đovtpáp:”Biêeksýt”

Vạn Nhâxomun Vãng khuôpsamn măcfhẉt đovtpôpsaṃt nhiêeksyn trâxomùm xuôpsaḿng, giọng giâxomụn dưuiyx̃ nói: “Vâxomụy ngưuiyxơcljgi có biêeksýt, Tru Tiêeksyn Kiêeksým âxomúy trong cuôpsaṃc đovtpại chiêeksýn chính ma tám trăcfhwm năcfhwm trưuiyxơcljǵc, đovtpã giêeksýt chêeksýt bao nhiêeksyu sinh linh, đovtpã làm hại bao nhiêeksyu tính mạng khôpsamng? Nêeksýu nói trong thiêeksyn hạ ngày này, thêeksý gian pháp bảo giêeksýt ngưuiyxơcljg̀i nhiêeksỳu nhâxomút, lêeksỵ khí năcfhẉng nêeksỳ nhâxomút, chỉ sơcljg̣ chăcfhw̉ng có thưuiyx́ gì qua măcfhẉt đovtpưuiyxơcljg̣c Tru Tiêeksyn côpsam̉ kiêeksým vôpsaḿn đovtpưuiyxơcljg̣c xưuiyxng tụng là thâxomùn minh của môpsamn phái nhà ngưuiyxơcljgi!”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm hai tai ù đovtpi, khôpsamng tưuiyx̣ chủ đovtpưuiyxơcljg̣c lùi lại đovtpăcfhẁng sau môpsaṃt bưuiyxơcljǵc, giôpsaḿng nhưuiyx bị ngưuiyxơcljg̀i đovtpàng trưuiyxơcljǵc măcfhẉt giáng cho môpsaṃt quyêeksỳn râxomút năcfhẉng, đovtpôpsam̀ng thơcljg̀i, hăcfhẃn dưuiyxơcljg̀ng nhưuiyx cảm thâxomúy tại nơcljgi sâxomuu thăcfhw̉m trong tim, loáng thoáng có đovtpeksỳu gì đovtpó, nơcljgi mà tưuiyx̀ nhỏ thâxomùn thánh cũng khôpsamng thêeksỷ xâxomum phạm đovtpưuiyxơcljg̣c, giơcljg̀ đovtpâxomuy sau khi hôpsam̀i âxomum thanh văcfhwng văcfhw̉ng đovtpó vang lêeksyn, lâxomùn đovtpâxomùu tiêeksyn xuâxomút hiêeksỵn nhưuiyx̃ng vêeksýt rạn nưuiyx́t nho nhỏ.

Ánh măcfhẉt trơcljg̀i rưuiyx̣c rơcljg̃, tưuiyx̀ phía trêeksyn câxomuy đovtpại thụ chiêeksýu xuôpsaḿng, xuyêeksyn quá đovtpám lá câxomuy râxomụm rạp, làm thành râxomút nhiêeksỳu đovtpeksỷm sáng nho nhỏ rơcljgi trêeksyn măcfhẉt đovtpâxomút, môpsam̃i khi đovtpám lá câxomuy đovtpu đovtpưuiyxa, thì lại khe khẽ nhảy nhót giôpsaḿng nhưuiyxpsaṃt đovtpưuiyx́a trẻ nghịch ngơcljg̣m.

Tình cơcljg̀ có mâxomúy đovtpeksỷm sáng rơcljgi trêeksyn ngưuiyxơcljg̀i gã thiêeksýu niêeksyn.

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm đovtpang quì trêeksyn măcfhẉt đovtpâxomút, phía trưuiyxơcljǵc măcfhẉt là thanh Thiêeksyu Hoả Côpsamn năcfhẁm lăcfhẉng lẽ, trong bóng câxomuy, hiêeksỵn ra vẻ xâxomúu xí khó coi. Lơcljg̀i nói âxomúy của Vạn Nhâxomun Vãng, vêeksỳ măcfhẉt ý tưuiyx́ quả thâxomụt khôpsamng có gì quá khác biêeksỵt so vơcljǵi đovtpeksỳu Bích Dao đovtpã nói bêeksyn trong Khôpsamng Tang Sơcljgn hôpsamm đovtpó, thêeksý nhưuiyxng khi do miêeksỵng ôpsamng ta nói ra, Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm cảm thâxomúy vôpsam cùng khác biêeksỵt, nơcljgi sâxomuu thăcfhw̉m trong lòng, lơcljg̀ mơcljg̀ có môpsaṃt thâxomun ảnh, khe khẽ cưuiyxơcljg̀i lạnh nói: Ôiyqsng ta nói đovtpúng, ôpsamng ta nói đovtpúng.

Vạn Nhâxomun Vãng bình tĩnh ngôpsam̀i xuôpsaḿng bêeksyn cạnh, uôpsaḿng nôpsaḿt chôpsam̃ trà sơcljǵm đovtpã nguôpsaṃi lạnh, lão chủ quản trà già nua tưuiyx̀ đovtpàng xa bưuiyxơcljǵc lại chôpsam̃ đovtpó đovtpưuiyxa măcfhẃt nhìn, rôpsam̀i lại quay đovtpi, hoàn toàn khôpsamng biêeksýt trong lòng gã thiêeksýu niêeksyn đovtpang ngôpsam̀i đovtpó cơcljgn giâxomụn đovtpang trào dâxomung nhưuiyx nhưuiyx̃ng cơcljgn sóng hung dưuiyx̃.

Cũng khôpsamng biêeksýt trôpsami qua bao lâxomuu, săcfhẃc măcfhẉt của Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm vôpsaḿn đovtpang tưuiyx̀ vẻ lo lăcfhẃng, vâxomụt lôpsaṃn, thôpsaḿng khôpsam̉ dâxomùn dâxomùn bình tĩnh trơcljg̉ lại, hăcfhẃn châxomùm châxomụm đovtpưuiyxa tay ra, năcfhẃm lâxomúy thanh Thiêeksyu Hoả Côpsamn trêeksyn măcfhẉt đovtpâxomút, rôpsam̀i đovtpưuiyx́ng dâxomụy đovtpôpsaḿi diêeksỵn vơcljǵi Vạn Nhâxomun Vãng, lạnh lẽo nói: “Ngưuiyxơcljgi thưuiyx̣c ra là ai?”

Vạn Nhâxomun Vãng lúc này cũng đovtpã khôpsami phục lại phong cách tuỳ ý, sát khí vôpsaḿn xuâxomút hiêeksỵn giưuiyx̃a hai châxomun mày đovtpêeksỳu đovtpã biêeksýn mâxomút, lạnh đovtpạm cưuiyxơcljg̀i khẽ trả lơcljg̀i: “Ta ưuiyx? Ta là Vạn Nhâxomun Vãng, môpsaṃt kẻ phàm phu tục tưuiyx̉ đovtpi du lịch thiêeksyn hạ thêeksý thôpsami.”




Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm nhìn thăcfhw̉ng vào ôpsamng ta, tưuiyx̀ tưuiyx̀ năcfhẃm chăcfhẉt Thiêeksyu Hoả Côpsamn trong tay, nói:

”Phàm phu tục tưuiyx̉ tại sao lại có thêeksỷ biêeksýt nhiêeksỳu chuyêeksỵn nhưuiyxxomụy? Ngưuiyxơcljg̀i chăcfhw̉ng phải là yêeksyu nhâxomun của ma giáo sao?”

Vạn Nhâxomun Vãng chăcfhw̉ng hêeksỳ phản ưuiyx́ng lại, chỉ nhìn hăcfhẃn, vâxomũn lãnh đovtpạm nói: “Viêeksỵc phâxomun rõ chính tà, đovtpôpsaḿi vơcljǵi ngưuiyxơcljg̀i mà nói, quả thâxomụt quan trọng vâxomụy sao?”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm hít thâxomụt sâxomuu môpsaṃt hơcljgi, nói chăcfhẃc nịch: “Đuhhdúng”

Vạn Nhâxomun Vãng đovtpôpsaṃt nhiêeksyn cưuiyxơcljg̀i lạnh, hỏi “Đuhhdã nhưuiyxxomụy, ngưuiyxơcljgi vì sao lại dùng tà vâxomụt vôpsaḿn có nguôpsam̀n gôpsaḿc tưuiyx̀ ma giáo?’

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm thâxomun hình rung đovtpôpsaṃng, nhưuiyxng thâxomùn săcfhẃc cưuiyx́ng răcfhẃn, đovtpáp: “Thiêeksyu Hoả Côpsamn này có thêeksỷ là môpsaṃt vâxomụt tà ma, nhưuiyxng ta dùng nó đovtpêeksỷ trảm yêeksyu trưuiyx̀ ma, đovtpó là chính đovtpạo, ta khôpsamng hêeksỳ thẹn vơcljǵi lưuiyxơcljgng tâxomum, nó cũng giôpsaḿng nhưuiyx Tru Tiêeksyn côpsam̉ kiêeksým của môpsamn phái chúng ta mà ngưuiyxơcljgi đovtpã nói đovtpêeksýn.

Vạn Nhâxomun Vãng hơcljgi chút rôpsaḿi trí, tưuiyx̀ tưuiyx̀ đovtpưuiyx́ng dâxomụy, nhìn Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm môpsaṃt lưuiyxơcljg̣t, giôpsaḿng nhưuiyx nhìn nhâxomụn lại con ngưuiyxơcljg̀i này, bêeksyn khoé miêeksỵng bâxomút giác hiêeksỵn ra môpsaṃt nét mỉm cưuiyxơcljg̀i, nói: “Ngưuiyxơcljgi khôpsamng ngơcljg̀ có thêeksỷ tưuiyx̣ suy nghĩ đovtpêeksýn mưuiyx́c đovtpó, hiêeksým có, hiêeksým có, chỉ là cái thưuiyx́ ý nghĩ này chăcfhw̉ng qua chỉ đovtpúng vơcljǵi Thanh Vâxomun của ngưuiyxơcljgi thôpsami, khôpsamng dùng cho đovtpại đovtpa sôpsaḿ ngưuiyxơcljg̀i trong thiêeksyn hạ đovtpâxomuu!”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm khôpsamng hêeksỳ lý gì đovtpêeksýn, chỉ chăcfhẁm chăcfhẁm nhìn ôpsamng ta hỏi: “Ngưuiyxơcljgi thưuiyx̣c ra là ai?”

Vạn Nhâxomun Vãng khôpsamng trả lơcljg̀i hăcfhẃn mà hỏi ngưuiyxơcljg̣c lại: “Ngưuiyxơcljgi đovtpang nhăcfhẃm hưuiyxơcljǵng băcfhẃc mà đovtpi, có phải muôpsaḿn quay vêeksỳ Thanh Vâxomun Sơcljgn của ngưuiyxơcljgi khôpsamng?”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm hơcljgi ngạc nhiêeksyn, lại hỏi: “Ngưuiyxoi có ý tưuiyx́ gì?”

Vạn Nhâxomun Vãng tủm tỉm cưuiyxơcljg̀i, nói: “Ngưuiyxơcljgi vâxomũn khôpsamng biêeksýt sao, ngày nay ma giáo đovtpã lại quâxomụt khơcljg̉i lâxomùn nưuiyx̃a, thêeksý lưuiyx̣c lan râxomút rôpsaṃng, gâxomùn đovtpâxomuy đovtpã tụ họp trêeksyn Lưuiyxu Ba Sơcljgn ơcljg̉ Đuhhdôpsamng Hải, Thanh Vâxomun của ngưuiyxơcljg̀i đovtpã đovtpi khôpsamng ít ngưuiyxơcljg̀i, cùng vơcljǵi các môpsamn phái khác hôpsaṃi họp ơcljg̉ đovtpó, sơcljg̣ răcfhẁng đovtpã có môpsaṃt trưuiyxơcljg̀ng đovtpại chiêeksýn rôpsam̀i, ngưuiyxơcljgi tại sao khôpsamng đovtpi mà xem?”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm ngâxomuy ra môpsaṃt lúc, nói ”Thưuiyx̣c có chuyêeksỵn đovtpó?” nhưuiyxng hăcfhẃn tưuiyx́c thì ngâxomủng đovtpâxomùu lêeksyn, trong miêeksỵng nói: “Đuhhdeksỳu đovtpó chăcfhw̉ng quan hêeksỵ đovtpêeksýn ta, ta hỏi lại ngưuiyxơcljgi môpsaṃt lâxomùn …” lơcljg̀i chưuiyxa nói hêeksýt đovtpã đovtpưuiyx́t ngang, Đuhhdó là môpsaṃt côpsamng phu khiêeksýn ngưuiyxơcljg̀i ta thâxomút thâxomùn, Vạn Nhâxomun Vãng quả thâxomụt đovtpã biêeksýn mâxomút tưuiyx̣a nhưuiyx quỉ mị, thâxomụm chí ôpsamng chủ quán trà ơcljg̉ đovtpàng xa cũng chăcfhw̉ng thâxomúy bóng dáng đovtpâxomuu cả, trong quán trà lẻ loi âxomúy, chỉ còn lại môpsam̃i mình Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm run run nhìn xung quanh, ngay dưuiyxơcljǵi ánh măcfhẉt trơcljg̀i ban ngày,




khôpsamng hiêeksỷu tại sao, hăcfhẃn vâxomũn cảm thâxomúy ơcljǵn lạnh

cfhẃn đovtpưuiyx́ng nguyêeksyn đovtpó môpsaṃt hôpsam̀i lâxomuu, cuôpsaḿi cùng thâxomúy hăcfhẃn câxomút bưuiyxơcljǵc, đovtpi khỏi chôpsam̃ câxomuy đovtpại thụ, rôpsam̀i nhăcfhẁm hưuiyxơcljǵng đovtpôpsamng bỏ đovtpi.

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm bỏ đovtpi chưuiyxa lâxomuu, tưuiyx̀ sau câxomuy đovtpại thụ xuâxomút hiêeksỵn ba bóng ngưuiyxơcljg̀i, ngưuiyxơcljg̀i đovtpi đovtpâxomùu là Vạn Nhâxomun Vãng, môpsaṃt ngưuiyxơcljg̀i là ôpsamng chủ quán trà, ngưuiyxơcljg̀i còn lại là ngưuiyxơcljg̀i sẽ khiêeksýn Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm nhâxomút đovtpịnh sẽ hêeksýt sưuiyx́c kinh ngạc khi nhìn thâxomúy, ma giáo thiêeksýu nưuiyx̃ - Bích Dao.

Vạn Nhâxomun Vãng nhìn vêeksỳ hưuiyxơcljǵng đovtpôpsamng, khe khẽ gâxomụt gù, khoé miêeksỵng lôpsaṃ ra nét mỉm cưuiyxơcljg̀i, nói: “Gã thiêeksýu niêeksyn này tính cách quâxomút cưuiyxơcljg̀ng, tâxomum chí kiêeksyn đovtpịnh, có mâxomúy phâxomùn giôpsaḿng ta khi còn trẻ.”

Ôiyqsng chủ quán trà đovtpưuiyx́ng bêeksyn cạnh ôpsamng ta, lúc này sơcljǵm đovtpã khôpsamng còn trong bôpsaṃ dạng của môpsaṃt ôpsamng lão nưuiyx̃a, hai măcfhẃt xạ tinh quang, thâxomùn thái uy mãnh, nói: ”Tôpsamng chủ, vâxomụt hăcfhẃn câxomùm trong tay vôpsaḿn là trọng bảo của ma giáo chúng ta, tại sao khôpsamng lưuiyxu hăcfhẃn lại?”

Vạn Nhâxomun Vãng đovtpôpsaḿi vơcljǵi viêeksỵc bị ngưuiyxơcljg̀i ta gọi là ‘Tôpsamng chủ” thì hêeksýt sưuiyx́c thản nhiêeksyn, chỉ lãnh đovtpạm nói: “Phêeksỵ Huyêeksýt Châxomuu và Nhiêeksýp Hôpsam̀n chăcfhw̉ng biêeksýt vì lý do gì, khôpsamng ngơcljg̀ đovtpã bị tinh huyêeksýt của gã thiêeksýu niêeksyn âxomúy dung hơcljg̣p, trơcljg̉ thành môpsaṃt vâxomụt huyêeksýt luyêeksỵn. Ngoại trưuiyx̀ thiêeksýu niêeksyn âxomúy, ngày nay chăcfhw̉ng có ai khác có thêeksỷ khu dụng pháp bảo âxomúy, chúng ta có chiêeksým lâxomúy cũng vôpsam dụng mà thôpsami.”

Bích Dao ơcljg̉ bêeksyn cạnh hưuiyx́ lêeksyn môpsaṃt tiêeksýng, nói: “Ta đovtpã nói rôpsam̀i hôpsamm đovtpó dưuiyxơcljǵi Tưuiyx̉ Linh Uyêeksyn câxomuy gâxomụy đovtpó trôpsamng côpsam̉ quái thêeksý nào âxomúy, hoá ra là có lai lịch lơcljǵn nhưuiyxxomụy.”

Vạn Nhâxomun Vãng quay sang nhìn Bích Dao, thâxomùn săcfhẃc trêeksyn khuôpsamn măcfhẉt vôpsam cùng nhu hoà, nói: “Bích Dao, con thâxomúy gã thiêeksýu niêeksyn âxomúy thêeksý nào?”

Bích Dao măcfhẉt đovtpỏ bưuiyx̀ng, hơcljg̀n dôpsam̃i nói: “Cha, hôpsamm nay con nhưuiyxơcljg̀ng cho cha đovtpâxomúy!”

Vạn Nhâxomun Vãng cưuiyxơcljg̀i ha hả, rôpsam̀i nói: “Gã thiêeksýu niêeksyn âxomuy râxomút đovtpưuiyxơcljg̣c, chỉ là tưuiyx̀ bé đovtpã nhiêeksỹm năcfhẉng cái thói của Thanh Vâxomun Môpsamn, muôpsaḿn hăcfhẃn ra nhâxomụp thánh giáo chúng ta, vơcljǵi bản tính quâxomụt cưuiyxơcljg̀ng của hăcfhẃn, chỉ sơcljg̣ khó khăcfhwn vôpsam cùng.”

Bích Dao săcfhẃc măcfhẉt tưuiyx́c thì ảm đovtpạm, lăcfhẉng lẽ thơcljg̉ dài.

Vạn Nhâxomun Vãng đovtpưuiyxa tay ra khe khẽ xoa đovtpâxomùu con gái, mỉm cưuiyxơcljg̀i nói: “Tuy vâxomụy hăcfhẃn đovtpã giải khai đovtpưuiyxơcljg̣c tâxomum sưuiyx̣ châxomút chưuiyx́a trong lòng con bao nhiêeksyu năcfhwm, khiêeksýn cho cha con chúng ta lại hoà thuâxomụn, môpsaḿi âxomun tình đovtpó, chúng ta nhâxomụt đovtpịnh phải trả”

Bích Dao thâxomùn săcfhẃc thay đovtpôpsam̉i, vui mưuiyx̀ng hỏi: “Cha, cha có biêeksỵn pháp?”


Vạn Nhâxomun Vãng ngưuiyx̉a măcfhẉt nhìn trơcljg̀i, cái uy thêeksý tưuiyx̀ tưuiyx̀ toả ra chưuiyx́ng tỏ ôpsamng ta là môpsaṃt nhâxomun vâxomụt năcfhẃm giưuiyx̃ quyêeksỳn uy đovtpã lâxomuu, thêeksy nhưuiyxng khôpsamng hiêeksỷu tại sao, nhìn thâxomùn săcfhẃc của ôpsamng ta lại dưuiyxơcljg̀ng nhưuiyx có mâxomúy phâxomùn bi sảng, chỉ nghe thâxomúy ôpsamng ta châxomụm rãi nói: “Câxomùn phải cải biêeksýn cải biêeksýn tính cách con ngưuiyxơcljg̀i đovtpó, măcfhẉc dù khôpsamng dêeksỹ, nhưuiyxng cũng khôpsamng phải là khôpsamng có biêeksỵn pháp.”

Bích Dao măcfhẉt mũi sung sưuiyxơcljǵng, Vạn Nhâxomun Vãng quay đovtpâxomùu nhìn vào măcfhẃt con gái rôpsam̀i mỉm cưuiyxơcljg̀i, nét măcfhẉt đovtpó giôpsaḿng hêeksỵt nhưuiyx̃ng ngưuiyxơcljg̀i cha khác khi thâxomúy con gái mình hạnh phúc. Bích Dao hâxomun hoan vì nụ cưuiyxơcljg̀i của cha, chăcfhw̉ng hêeksỳ chú ý đovtpêeksýn ngưuiyxơcljg̀i ơcljg̉ bêeksyn cạnh đovtpang nhíu mày, khẽ nói vơcljǵi Vạn Nhâxomun Vãng: “Tôpsamng chủ, chỉ là môpsaṃt têeksyn tiêeksỷu tưuiyx̉ vôpsam danh của Thanh Vâxomun Môpsamn, chúng ta có đovtpáng hao tôpsam̉n nhiêeksỳu côpsamng sưuiyx́c nhưuiyxxomụy khôpsamng?”

Vạn Nhâxomun Vãng lăcfhẃc đovtpâxomùu đovtpáp: “Gã thiêeksýu niêeksyn âxomúy trong tay có pháp bảo đovtpại hung chưuiyxa tùng có xưuiyxa nay, hơcljgn nưuiyx̃a xem ra hăcfhẃn lại có thêeksỷ đovtpeksỳu khiêeksỷn môpsaṃt cách thoải mái, tưuiyxơcljgng lại nhâxomút đovtpịnh khôpsamng ơcljg̉ mãi trong ao tù đovtpâxomuu, môpsaṃt nhâxomun tài nhưuiyxxomụy, nêeksýu thu dụng đovtpưuiyxơcljg̣c, nhâxomút đovtpịnh sẽ giúp ích râxomút nhiêeksỳu cho bá nghiêeksỵp của ta, vả lại chăcfhw̉ng câxomùn nói thì hăcfhẃn cũng sẽ đovtpơcljg̃ cho cha con ta râxomút nhiêeksỳu bâxomụn rôpsaṃn.”

Bích Dao gâxomụt đovtpâxomùu lia lịa, nói “Đuhhdúng vâxomụy, con hôpsamm đovtpó cũng đovtpã nói vơcljǵi hăcfhẃn, nêeksýu hăcfhẃn gia nhâxomụp thánh giáo chúng ta, cha nhâxomút đovtpịnh xem trọng hăcfhẃn, hăcfhẃn lại khôpsamng chịu nghe.”

Vạn Nhâxomun Vãng ngưuiyxng cưuiyxơcljg̀i, hỏi: “Hăcfhẃn tại sao khôpsamng chịu nghe? Vơcljǵi tính cách của hăcfhẃn, lại tưuiyx̀ nhỏ ơcljg̉ Thanh Vâxomun môpsamn đovtpã lâxomuu, sơcljǵm đovtpã căcfhwm ghét thánh giáo chúng ta vôpsam cùng. Môpsam̃i tôpsaṃi, khà khà, Phêeksỵ Huyêeksýt Châxomuu và Nhiêeksýp Hôpsam̀n đovtpêeksỳu là vâxomụt chí hung trong thiêeksyn hạ, măcfhẉc dù ngày nay bị ngã thiêeksýu niêeksyn âxomúy khôpsamng biêeksýt băcfhẁng cách nào luyêeksỵn thành huyêeksýt luyêeksỵn pháp bảo, lêeksỵ khí âxomủn vào trong khôpsamng lôpsaṃ ra ngoài, nhưuiyxng mang hai vâxomụt đovtpại hung âxomúy bêeksyn cạnh, há chăcfhw̉ng bị ảnh hưuiyxơcljg̉ng sao? Theo ta thâxomúy, gã thiêeksýu niêeksyn âxomúy tu hành chưuiyxa sâxomuu, sơcljǵm tôpsaḿi ơcljg̉ bêeksyn cạnh nhưuiyx̃ng vâxomụt đovtpại hung âxomúy, lâxomuu ngày sẽ bị lêeksỵ khí bêeksyn trong pháp bảo xâxomum nhâxomụp, tính tình tâxomút nhiêeksyn thay đovtpôpsam̉i, trơcljg̉ nêeksyn hiêeksýu sát, đovtpêeksýn lúc đovtpó chính đovtpạo tâxomút khôpsamng dung hăcfhẃn, chúng ta lại thi hành môpsaṃt kêeksý sách nhỏ, hăcfhẃn khôpsamng muôpsaḿn gia nhâxomụp thánh giáo chúng ta cũng khôpsamng đovtpưuiyxơcljg̣c.” nói xong liêeksỳn cưuiyxơcljg̀i khanh khách.

Bích Dao ngâxomủn ngưuiyxơcljg̀i ra, tuy khôpsamng nói ra nhưuiyxng nhâxomút thơcljg̀i trong lòng vưuiyx̀a vui mưuiyx̀ng lại vưuiyx̀a băcfhwn khoan lo lăcfhẃng, cuôpsaḿi cùng chăcfhw̉ng nói câxomuu nào, run run nhìn vêeksỳ phía đovtpôpsamng, nhưuiyxng chỉ thâxomúy ánh năcfhẃng rưuiyx̣c rơcljg̃, trơcljg̀i đovtpang lúc chính ngọ, trêeksyn côpsam̉ đovtpạo bóng dáng của gã thiêeksýu niêeksyn âxomúy sơcljǵm đovtpã mâxomút dạng.

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm rơcljg̀i khỏi quán trà đovtpó, môpsaṃt thâxomun môpsaṃt mình nhăcfhẁm hưuiyxơcljǵng đovtpôpsamng mà đovtpi.

Lúc này đovtpã đovtpúng giơcljg̀ ngọ, ánh năcfhẃng tràn ngâxomụp măcfhẉt đovtpâxomút, vưuiyxơcljg̣t qua sơcljgn khu của Khôpsamng Tang Sơcljgn là môpsaṃt cánh đovtpôpsam̀ng màu mơcljg̃, bát ngát và có đovtpôpsami chút vêeksýt tích con ngưuiyxơcljg̀i sinh sôpsaḿng. Chỉ có đovtpúng môpsaṃt côpsam̉ đovtpạo, khôpsamng biêeksýt in dâxomúu bao nhiêeksyu vêeksýt châxomun của ngưuiyxơcljg̀i xưuiyxa kẻ nay, nhưuiyxpsaṃt đovtpưuiyxơcljg̀ng kẻ trêeksyn cánh đovtpôpsam̀ng băcfhẁng phăcfhw̉ng âxomúy kéo dài vêeksỳ phia trưuiyxơcljǵc.

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm khôpsamng ngưuiyx̣ khôpsamng phi hành, môpsaṃt mình lăcfhẉng lẽ bưuiyxơcljǵc đovtpi trêeksyn côpsam̉ đovtpạo, cuôpsaṃc nói chuyêeksỵn ban nãy vơcljǵi Vạn Nhâxomun Vãng quả là môpsaṃt cú đovtpánh mạnh vào trong lòng hăcfhẃn. Măcfhẉc dù lơcljg̀i nói của hăcfhẃn khi ơcljg̉ trưuiyxơcljǵc măcfhẉt Vạn Nhâxomun Vãng thì chính nghĩa cưuiyx́ng răcfhẃn, nhưuiyxng giơcljg̀ này phút này, khi chỉ có đovtpôpsaṃc môpsaṃt mình, hăcfhẃn khôpsamng nén đovtpưuiyxơcljg̣c tưuiyx̣ hỏi bản thâxomun: Ta thưuiyx̣c sưuiyx̣ đovtpúng sao?

Thiêeksyu Hoả Côpsamn màu đovtpen vâxomũn yêeksyn lăcfhẉng năcfhẁm sát bêeksyn hôpsamng hăcfhẃn, lúc có lúc khôpsamng, tưuiyx̀ trêeksyn thâxomun câxomuy gâxomụy truyêeksỳn ra cảm giác lành lành.

uiyxơcljǵc đovtpi, bưuiyxơcljǵc đovtpi, bưuiyxơcljǵc đovtpi ……

uiyxơcljǵi bâxomùu trơcljg̀i, trêeksyn côpsam̉ đovtpạo, thiêeksýu niêeksyu trong lòng đovtpâxomùy tâxomum sưuiyx̣ đovtpôpsaṃt nhiêeksyn dưuiyx̀ng bưuiyxơcljǵc, ngưuiyx̉a măcfhẉt nhìn trơcljg̀i.

xomùu trơcljg̀i xanh thăcfhw̉m, cao vơcljg̀i vơcljg̣i, nhìn thâxomúy đovtpúng là cao khôpsamng thêeksỷ vơcljǵi tơcljǵi đovtpưuiyxơcljg̣c.

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm run run đovtpưuiyx́ng nhìn, khoé miêeksỵng khe khẽ giâxomụt giâxomụt, châxomun mày chụm lại môpsaṃt chôpsam̃, nhìn hưuiyxơcljǵng lêeksyn bâxomùu trơcljg̀i, dưuiyxơcljg̀ng nhưuiyx cũng là hưuiyxơcljǵng vêeksỳ thâxomum tâxomum của ai đovtpó, nói khẽ:

“Con ngưuiyxơcljg̀i sôpsaḿng ơcljg̉ trêeksyn đovtpơcljg̀i, cuôpsaḿi cùng là vì cái gì chưuiyx́?”

Trêeksyn đovtpưuiyxơcljg̀ng đovtpi, Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm màn trơcljg̀i chiêeksýu đovtpâxomút, trêeksyn mình măcfhẉc dù chăcfhw̉ng có nhiêeksỳu tiêeksỳn bạc, nhưuiyxng khi đovtpói thì băcfhẃt lâxomúy dã đovtpeksỷu dã thỏ đovtpêeksỷ ăcfhwn, mêeksỵt mỏi thì chọn lâxomúy môpsaṃt gôpsaḿc câxomuy đovtpêeksỷ nghỉ ngơcljgi. Dù sao ngày trưuiyxơcljǵc trêeksyn Đuhhdại Trúc Phong hăcfhẃn đovtpã tưuiyx̀ng trải qua khoá học chăcfhẉt trúc, thâxomun thêeksỷ cũng cưuiyxơcljg̀ng kiêeksỵn, vì vâxomụy nêeksyn cũng khôpsamng cảm thâxomúy mêeksỵt nhọc.

Kì thâxomụt nêeksýu hăcfhẃn ngưuiyx̣ khơcljg̉i Thiêeksyu Hoả Côpsamn rôpsam̀i ngưuiyx̣ khôpsamng mà đovtpi, tưuiyx̣ nhiêeksyn sẽ nhanh hơcljgn râxomút nhiêeksỳu. Nhưuiyxng khôpsamng hiêeksỷu tại sao, hăcfhẃn lại khôpsamng hêeksỳ có ý nhưuiyxxomụy, luôpsamn cảm thâxomúy trong lòng phiêeksỳn muôpsaṃn, luôpsamn có môpsaṃt nôpsam̃i ám ảnh ràng rịt trong tâxomum trí, nêeksyn thà cưuiyx́ tưuiyx̀ tưuiyx̀ mà đovtpi, hy vọng sẽ làm rõ đovtpưuiyxơcljg̣c nhưuiyxng nghi vâxomún trong đovtpâxomùu mình.

Nhưuiyxng nêeksýu đovtpêeksỳ câxomụp đovtpêeksýn chôpsam̃ này, vâxomún đovtpêeksỳ trong lòng Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm hiêeksỵn giơcljg̀, môpsaṃt thiêeksýu niêeksyn nhưuiyxcfhẃn làm sao có thêeksỷ hiêeksỷu rõ đovtpưuiyxơcljg̣c. Dù có nghĩ nát óc, hăcfhẃn luôpsamn cảm thâxomúy nhưuiyx̃ng lơcljg̀i dạy dôpsam̃ của sưuiyxpsamn trưuiyxơcljǵc đovtpâxomuy là bâxomút khả xâxomum phạm, sinh ra phải đovtpúng nhưuiyxxomụy, tuyêeksỵt nhiêeksyn khôpsamng thêeksỷ sai đovtpưuiyxơcljg̣c, nhưuiyxng lại nghĩ đovtpêeksýn nhưuiyx̃ng lơcljg̀i nói của Vãn Nhâxomun Vãng, dưuiyxơcljg̀ng nhưuiyx cũng có mâxomúy phâxomùn đovtpạo lý, hăcfhẃn chăcfhw̉ng biêeksýt đovtpưuiyxơcljg̀ng nào mà lâxomùn, nêeksyn quả là cưuiyx́ bôpsaḿi rôpsaḿi mãi khôpsamng thôpsami.

eksýu đovtpôpsam̉i lại là ngưuiyxơcljg̀i khác, chăcfhw̉ng hạn Đuhhdôpsam̃ Tâxomút Thưuiyx lục sưuiyx̣ huynh của hăcfhẃn, thì sẽ cưuiyxơcljg̀i láu cá môpsaṃt tiêeksýng, rôpsam̀i gác chuyêeksỵn đovtpó ngay sang môpsaṃt bêeksyn, dù sao ta là Thanh Vâxomun môpsamn hạ nêeksyn tưuiyx̣ nhiêeksyn nghe theo lơcljg̀i nói của Thanh Vâxomun Môpsamn; nhưuiyxng nêeksýu là đovtpại sưuiyx huynh hăcfhẃn Tôpsaḿng Đuhhdại Nhâxomun, tính cách nghiêeksym khăcfhẃc, căcfhwn bản chăcfhw̉ng tin vào cái thưuiyx́ gọi là tà ma ngoại đovtpạo, thâxomụm chí viêeksỵc nghĩ ngơcljg̣i đovtpêeksýn ý nghĩ đovtpó cũng khôpsamng thêeksỷ có.

Duy nhâxomút Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm, tính khí quâxomụt cưuiyxơcljg̀ng hơcljgn ai hêeksýt, găcfhẉp phải vâxomún đovtpêeksỳ gâxomùn nhưuiyx phủ nhâxomụn hoàn toàn niêeksỳm tin trưuiyxơcljǵc đovtpâxomuy của bản thâxomun, thì cưuiyx́ muôpsaḿn suy nghĩ, muôpsaḿn hiêeksỷu cho rõ ràng.

uiyx́ nhưuiyxxomụy, hăcfhẃn vùi đovtpâxomùu trong nhưuiyx̃ng suy nghĩ đovtpau khôpsam̉, đovtpi đovtpã ba ngày, nhưuiyxng vâxomũn chăcfhw̉ng nghĩ ra đovtpưuiyxơcljg̣c kêeksýt quả gì.

Ngày hôpsamm nay, Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm đovtpôpsaṃt nhiêeksyn cảm thâxomúy trêeksyn đovtpưuiyxơcljg̀ng ngưuiyx̀oi bôpsaṃ hành dâxomùn dâxomùn nhiêeksỳu hơcljgn, liêeksỳn ngưuiyxng măcfhẃt nhìn vêeksỳ phía đovtpăcfhẁng trưuiyxơcljǵc, phía cuôpsaḿi côpsam̉ đovtpạo, có môpsaṃt thị trâxomún nhỏ, trôpsamng qui môpsamcfhẉc dù khôpsamng lơcljǵn, nhưuiyxng năcfhẁm trêeksyn côpsam̉ đovtpạo này, nêeksyn khả năcfhwng ngưuiyxơcljg̀i cũng khôpsamng ít.

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm trong lòng vôpsam cùng hoan hỉ, tạm thơcljg̀i cũng muôpsaḿn quêeksyn đovtpi nhưuiyx̃ng nôpsam̃i phiêeksỳn não, suôpsaḿt ba ngày đovtpi đovtpưuiyxơcljg̀ng vưuiyx̀a rôpsam̀i chăcfhw̉ng thâxomúy mâxomúy bóng ngưuiyxơcljg̀i, lúc này nhìn thâxomúy môpsaṃt tiêeksỷu trâxomún nhưuiyxxomụy, cũng khiêeksýn cho con ngưuiyxơcljg̀i tinh thâxomùn phâxomún châxomún.

Đuhhdi tơcljǵi gâxomùn, nhìn thâxomúy bêeksyn cạnh con đovtpưuiyxơcljg̀ng dâxomũn vào trâxomún, có dưuiyx̣ng môpsaḿt tâxomúm bia đovtpá, trêeksyn đovtpó khăcfhẃc ba chưuiyx̃ “Tiêeksỷu Trì Trâxomún”, có lẽ đovtpó là têeksyn gọi của tiêeksỷu trâxomún này.

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm thong dong tiêeksýn bưuiyxơcljǵc, chỉ nghe thâxomúy tiêeksýng ngưuiyxơcljg̀i môpsam̃i lúc môpsaṃt huyêeksyn náo. Côpsam̉ đovtpạo đovtpi xuyêeksyn qua tiêeksỷu trâxomún này, bêeksyn đovtpưuiyxơcljg̀ng có nhà cưuiyx̉a phòng ôpsaḿc, cũng có môpsaṃt sôpsaḿ cưuiyx̉a hiêeksỵu buôpsamn bán, nhưuiyxng chủ yêeksýu vâxomũn là nhưuiyx̃ng ngưuiyxơcljg̀i bán hàng rong bày sạp hàng ra ngay hai bêeksyn đovtpưuiyxơcljg̀ng, đovtpi dọc theo phôpsaḿ, tiêeksýng rao bán nghe liêeksyn miêeksyn bâxomút tuyêeksỵt, đovtpúng là môpsaṃt bưuiyx́c tranh sôpsaḿng đovtpôpsaṃng.

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm đovtpi trong đovtpám đovtpôpsamng, trêeksyn miêeksỵng dâxomùn nơcljg̉ nụ cưuiyxơcljg̀i, hăcfhẃn nhơcljǵ lại lúc còn sôpsaḿng ơcljg̉ thôpsamn Thảo Miêeksýu thơcljg̀i còn bé, tình cảnh cũng ang áng giôpsaḿng nhưuiyxxomụy. Cuôpsaṃc sôpsaḿng nhâxomun gian, so vơcljǵi nhưuiyx̃ng năcfhwm tháng tu châxomun trêeksyn Thanh Vâxomun Sơcljgn, dưuiyxơcljg̀ng nhưuiyx cũng có chút tưuiyx vị khác biêeksỵt trong lòng.

“đovtpang đovtpang đovtpang đovtpang đovtpang đovtpang đovtpang ……”

Đuhhdúng lúc Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm đovtpang chìm ngâxomụp trong nhưuiyx̃ng hôpsam̀i ưuiyx́c quá khưuiyx́, đovtpôpsaṃt nhiêeksyn tưuiyx̀ con đovtpưuiyxơcljg̀ng phía trưuiyxơcljǵc măcfhẉt truyêeksỳn đovtpêeksýn môpsaṃt hôpsam̀i thanh la vang dôpsaṃi, làm hăcfhẃn giâxomụt nảy mình, sau đovtpó thâxomúy dâxomun trâxomún xung quanh ai nâxomúy đovtpêeksỳu ra tăcfhwng cưuiyxơcljǵc bôpsaṃ, lục tục chạy vêeksỳ phía trưuiyxơcljǵc, lại nghe thâxomúy môpsaṃt vài ngưuiyxơcljg̀i vưuiyx̀a chạy vưuiyx̀a nói chuyêeksỵn: ”Chạy nhanh lêeksyn, trưuiyxơcljg̉ng châxomún triêeksỵu tâxomụp đovtpêeksỷ nói chuyêeksỵn.”

“Ta thâxomúy hình nhưuiyx có chuyêeksỵn gì thì phải?”

“Đuhhdúng rôpsam̀i, nghe nói tôpsaḿi qua trưuiyxơcljg̉ng trâxomún và Lý bảo trưuiyxơcljg̉ng, Phạm tú tài bọn họ đovtpã thưuiyxơcljgng lưuiyxơcljg̣ng suôpsaḿt cả đovtpêeksym, khôpsamng biêeksýt thưuiyxơcljgng lưuiyxơcljg̣ng có đovtpưuiyxa ra đovtpưuiyxơcljg̣c biêeksỵn pháp nào khôpsamng?

“Hy vọng là có biêeksỵn pháp, nêeksýu khôpsamng thì hôpsamm nay chăcfhw̉ng có cách nào qua đovtpưuiyxơcljg̣c!”

………

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm nghe thâxomúy thêeksý, nôpsam̉i lòng hiêeksýu kỳ, liêeksỳn cũng hoà theo dòng ngưuiyxơcljg̀i chạy vêeksỳ phía trưuiyxơcljǵc, chỉ thâxomúy dòng ngưuiyxơcljg̀i lục tục kéo đovtpêeksýn, chăcfhw̉ng bao lâxomuu sau đovtpã có hai ba trăcfhwm ngưuiyxơcljg̀i vâxomuy xung quanh môpsaṃt cái thạch đovtpài ơcljg̉ giưuiyx̃a trâxomún.

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm đovtpưuiyx́ng trong đovtpám đovtpôpsamng hưuiyxơcljǵng măcfhẃt nhìn vêeksỳ phía trung tâxomum, chỉ thâxomúy cái đovtpài đovtpó cao ngang lưuiyxng ngưuiyxơcljg̀i, trôpsamng khá băcfhẁng phăcfhw̉ng, phía trêeksyn có ba ngưuiyxơcljg̀i đovtpang đovtpưuiyx́ng. hai già môpsaṃt trẻ, chăcfhẃc là ba ngưuiyxơcljg̀i nghe nói lúc nãy - trâxomún trưuiyxơcljg̉ng, Lý bảo trưuiyxơcljg̉ng và Phạm tú tài.

Trôpsamng thâxomúy mọi ngưuiyxơcljg̀i đovtpêeksýn đovtpã đovtpôpsamng, môpsaṃt ngưuiyxơcljg̀i lơcljǵn tuôpsam̉i nhâxomút trong ba ngưuiyxơcljg̀i trêeksyn thạch đovtpài tiêeksýn ra, đovtpưuiyxa tay vâxomũy vâxomũy đovtpám ngưuiyxơcljg̀i ơcljg̉ phía dưuiyxơcljǵi, tưuiyx́c thì đovtpám dâxomun trong trâxomún dâxomùn dâxomùn yêeksyn lăcfhẉng

Đuhhdêeksýn khi xung quanh hoàn toàn yêeksyn tĩnh, lão nhâxomun đovtpó nhìn xung quanh môpsaṃt lưuiyxơcljg̣t, giọng trâxomùm trọng nói: ”Chưuiyx vị hưuiyxơcljgng thâxomun, hôpsamm nay triêeksỵu tâxomụp mọi ngưuiyxơcljg̀i đovtpêeksýn đovtpâxomuy, chăcfhẃc hăcfhw̉n mọi ngưuiyxơcljg̀i cũng đovtpêeksỳu đovtpã biêeksýt vì chuyêeksỵn gì. Tưuiyx̀ ba tháng trưuiyxơcljǵc, yêeksyu nghiêeksỵt chiêeksým lâxomúy “Hăcfhẃc Thạch Đuhhdôpsaṃng” cách trâxomún ta mưuiyxơcljg̀i dăcfhẉm, tưuiyx̀ đovtpó liêeksyn tục quâxomúy nhiêeksỹu bản trâxomún, đovtpêeksýn môpsaṃt tháng gâxomùn đovtpâxomuy, lại càng hoành hành hơcljgn, tôpsaḿi nào cũng cưuiyxơcljǵp bóc trâxomuu bò gia câxomùm vôpsampsaḿ, hơcljgn nưuiyx̃a ba ngày trưuiyxơcljǵc đovtpâxomuy cha con họ Vưuiyxơcljgng vì con trâxomuu cuôpsaḿi cùng trong nhà nêeksyn đovtpã phản kháng lại, khôpsamng ngơcljg̀ bị …. ôpsami, bâxomút hạnh bị chêeksýt dưuiyxơcljǵi tay yêeksyu nghiêeksỵt âxomúy”

Đuhhdám dâxomun xung quanh đovtpôpsamng loạt thơcljg̉ dài, môpsaṃt sôpsaḿ ít ngưuiyxơcljg̀i còn buôpsaṃt miêeksỵng chưuiyx̉i bơcljǵi.

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm trong lòng đovtpã minh bạch quá nưuiyx̉a, nhưuiyxng vâxomũn chưuiyxa biêeksýt yêeksyu nghiêeksỵt âxomúy cuôpsaḿi cùng là cái thưuiyx́ gì.

Lúc này lại nghe trâxomún trưuiyxơcljg̉ng nói: “Lão phu thâxomun là trâxomún trưuiyxơcljg̉ng, nhưuiyxng lại khôpsamng thêeksỷ bảo vêeksỵ sưuiyx̣ bình an cho trâxomún, thưuiyx̣c vôpsam cùng hôpsam̉ thẹn. Tôpsaḿi qua sau khi bàn bạc vơcljǵi Lý bảo trưuiyxơcljg̉ng và Phạm tú tài, thâxomúy răcfhẁng vì yêeksyu nghiêeksỵt khôpsamng giôpsaḿng chúng ta, lẽ nào chúng ta lại trôpsamng chơcljg̀ vào sưuiyx́c ngưuiyxơcljg̀i thưuiyxơcljg̀ng đovtpêeksỷ chôpsaḿng lại, chi băcfhẁng dán cáo thị, mơcljg̀i mâxomúy ngưuiyxơcljg̀i cao nhâxomun tu đovtpạo đovtpêeksýn trưuiyx̀ yêeksyu, chi phí cho viêeksỵc đovtpó, râxomút mong chưuiyx vị cùng nhau đovtpóng góp.”

Ôiyqsng ta nói xong, đovtpám dâxomun dưuiyxơcljǵi đovtpài nhao nhao tiêeksýp lơcljg̀i: “Trâxomún trưuiyxơcljg̉ng nói có lý, phải mơcljg̀i cao nhâxomun đovtpêeksýn băcfhẃt yêeksyu.”

“Còn châxomùn trưuiyx̀ nưuiyx̃a, chỉ sơcljg̣ chúng ta đovtpêeksỳu bị yêeksyu nghiêeksỵt ăcfhwn thịt hêeksýt cả, vâxomụy còn lo lăcfhẃng đovtpêeksýn tiêeksỳn nong làm gì?”

“Đuhhdúng, đovtpúng ….”

Ba ngưuiyxơcljg̀i trêeksyn đovtpài thâxomúy dâxomun chúng đovtpêeksỳu đovtpôpsam̀ng ý, trâxomún trưuiyxơcljg̃ng dưuiyxơcljg̀ng nhưuiyx cũng thơcljg̉ phào nhẹ nhõm, nói: “Vì vâxomụy, tôpsaḿi qua ta cũng đovtpã yêeksyu câxomùu Phạm tú tài viêeksýt bản cáo thị, giơcljg̀ sẽ đovtpem nó dán lêeksyn.” Nói xong quay sang gâxomụt gâxomụt đovtpâxomùu vơcljǵi ngưuiyxơcljg̀i trẻ tuôpsam̉i có bôpsaṃ dạng tú tài. Tú tài đovtpó lâxomụp tưuiyx́c đovtpáp lơcljg̀i, lâxomúy tưuiyx̀ trong ngưuiyx̣c ra môpsaṃt tơcljg̀ giâxomúy trăcfhẃng trêeksyn đovtpó có ghi mâxomúy chưuiyx̃, rôpsam̀i đovtpi xuôpsaḿng dưuiyxơcljǵi thạch đovtpài, đovtpem dán lêeksyn trêeksyn bưuiyx́c tưuiyxơcljg̀ng gạch cao ơcljg̉ bêeksyn cạnh.

xomun trâxomún lâxomụp tưuiyx́c vâxomuy quanh, Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm cũng đovtpi theo đovtpêeksỷ xem, chỉ thâxomúy trêeksyn tơcljg̀ giâxomúy đovtpó có ghi:

Hiêeksỵn nay yêeksyu nghiêeksỵt hôpsam̀ ly ba đovtppsami, ơcljg̉ trong “Hăcfhẃc Thạch Đuhhdôpsaṃng” cách trâxomún mưuiyxơcljg̀i dăcfhẉm, ngày trôpsaḿn đovtpêeksym ra, quâxomúy nhiêeksỹu bản trâxomún, cưuiyxơcljǵp bóp gia câxomùm trâxomuu bò, lại hại cả ngưuiyxơcljg̀i, yêeksyu pháp vôpsam cùng lơcljg̣i hại, nay đovtpăcfhẉc thỉnh hưuiyx̃u đovtpạo cao nhâxomun, vì dâxomun mà trưuiyx̀ hại, Tiêeksỷu Trì Trâxomún nguyêeksỵn dâxomung 520 lưuiyxơcljg̣ng bạc đovtpêeksỷ tạ ơcljgn.

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm măcfhẃt trôpsamng thâxomúy dâxomun Tiêeksỷu Trì Trâxomún đovtpóng góp khoản tiêeksỳn đovtpó, tai nghe thâxomúy dâxomun chúng xung quanh ai nâxomúy đovtpêeksỳu biêeksỷu lôpsaṃ vẻ tán đovtpôpsam̀ng. Hăcfhẃn do dưuiyx̣ môpsaṃt lát, cũng muôpsaḿn làm môpsaṃt viêeksỵc thiêeksỵn, nhưuiyxng nghĩ đovtpêeksýn lơcljg̀i nói ban nãy của trâxomún trưuiyxơcljg̉ng vơcljǵi dâxomun chúng, thì sơcljg̣ răcfhẁng yêeksyu nghiêeksỵt này lơcljg̣i hại vôpsam cùng, bản thâxomun pháp lưuiyx̣c thâxomúp kém, đovtpánh khôpsamng lại yêeksyu nghiêeksỵt chỉ là chuyêeksỵn nhỏ, nhưuiyxng khôpsamng câxomủn thâxomụn sẽ mâxomút mạng làm hại đovtpêeksýn thêeksỷ diêeksỵn sưuiyxpsamn, trách nhiêeksỵm đovtpó hăcfhẃn gánh vách khôpsamng nôpsam̉i

cfhwn đovtpang trù trưuiyx̀ do dưuiyx̣, bôpsam̃ng nghe thâxomúy dâxomun chúng xung quanh đovtpôpsaṃt nhiêeksyn ôpsam̀n ào huyêeksyn náo, vôpsaṃi vàng ngâxomủng đovtpâxomùu nhìn lêeksyn, tưuiyx́c thì vôpsam cùng kinh ngạc, chỉ thâxomúy môpsaṃt đovtpại hán to lơcljǵn tưuiyx̀ phía bêeksyn ngoài đovtpang bưuiyxơcljǵc đovtpêeksýn, tói chôpsam̃ đovtpó, chỉ dùng tay phâxomút nhẹ môpsaṃt cái, đovtpám đovtpôpsamng nhưuiyxuiyxơcljǵc rẽ hêeksýt cả sang hai bêeksyn. Đuhhdơcljg̣i đovtpại hán to lơcljǵn đovtpó đovtpi đovtpêeksýn gâxomùn, Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm quan sát thâxomụt kỹ, chỉ thâxomúy ngưuiyxơcljg̀i này xem ra tuôpsam̉i cũng khôpsamng cao, cùng lăcfhẃm chỉ trêeksyn dưuiyxơcljǵi hai mưuiyxơcljgi, lôpsamng mày râxomụm măcfhẃt to, măcfhẉt vuôpsamng tai rôpsaṃng, kêeksýt hơcljg̣p vơcljǵi vóc dáng to lơcljǵn kinh nhâxomun của ngưuiyxơcljg̀i đovtpó làm toát ra môpsaṃt khí thêeksý uy mãnh.

Trong đovtpám đovtpôpsamng, ngưuiyxơcljg̀i cao nhâxomút cũng chỉ đovtpưuiyx́ng đovtpêeksýn ngang vai hăcfhẃn ta, khí thêeksý đovtpúng là nhưuiyx hạc giưuiyx̃a bâxomùy gà.

Chỉ thâxomúy ngưuiyxơcljg̀i đovtpó bưuiyxơcljǵc dài mâxomúy bưuiyxơcljǵc đovtpêeksýn bêeksyn bưuiyx́c tưuiyxơcljg̀ng, xem xét kỹ càng bản cáo thị môpsaṃt lưuiyxơcljg̣t, chăcfhw̉ng nói năcfhwng câxomuu nào, bâxomút ngơcljg̀ câxomùm xé toạc nó ra.

Trong đovtpám đovtpôpsamng vang lêeksyn nhưuiyx̃ng hôpsam kinh ngạc, đovtpại hán to lơcljǵn âxomúy xoay mình lại, quét măcfhẃt nhìn đovtpám ngưuiyxơcljg̀i xung quanh, tưuiyx́c thì đovtpám trâxomún dâxomun im băcfhẉt cả lại, chỉ nghe đovtpại hán to lơcljǵn âxomúy giọng ôpsam̀m ôpsam̀m nói: “Ta là Thạch Đuhhdâxomùu truyêeksỳn nhâxomun duy nhâxomút của “Kim Cuơcljgng Môpsamn” môpsamn chủ “Đuhhdại Lưuiyx̣c Tôpsamn Giả”, phụng sưuiyxeksỵnh ra ngoài tu hành, hôpsamm nay đovtpêeksýn đovtpâxomuy, vì chưuiyx vị mà làm môpsaṃt viêeksỵc côpsamng đovtpưuiyx́c.”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm ngạc nhiêeksyn, lục tìm khăcfhẃp trong đovtpâxomùu, cũng chưuiyxa tưuiyx̀ng nghe nói đovtpêeksýn môpsamn phái tu châxomun nào là Kim Cưuiyxơcljgng Môpsamn.

Mọi ngưuiyxơcljg̀i xung quanh đovtpêeksỳu dán măcfhẃt vào ngưuiyxơcljg̀i đovtpó, lúc này đovtpám ngưuiyxơcljg̀i trâxomún trưuiyxơcljg̉ng cũng vôpsaṃi vã bưuiyxơcljǵc lại, đovtpêeksýn trưuiyxơcljǵc măcfhẉt của đovtpại hán to lơcljǵn tưuiyx̣ xưuiyxng là Thạch Đuhhdâxomùu âxomúy, trâxomún trưuiyxơcljg̉ng thâxomụn trọng nói “Vị…. tráng sĩ này, yêeksyu nghiêeksỵt đovtpó thâxomụp phâxomùn lơcljg̣i hại, trưuiyx̀ phi, khụ khụ, trưuiyx̀ phi khí lưuiyx̣c mạnh mẽ thì còn khả dĩ, băcfhẁng khôpsamng sẽ nguy hiêeksỷm đovtpêeksýn tính mạng, ngài đovtpã nghĩ kỹ chưuiyxa?”

Đuhhdại hán to lơcljǵn âxomúy gâxomụt gâxomụt đovtpâxomùu, nhìn trâxomún trưuiyxơcljg̉ng, rôpsam̀i ôpsam̀m ôpsam̀m nói: “Ôiyqsng khôpsamng tin tưuiyxơcljg̉ng ta sao?”

Trâxomún trưuiyxơcljg̉ng bị con măcfhẃt to lơcljǵn của ngưuiyxơcljg̀i đovtpó nhìn chòng chọc, trong lòng bâxomút giác có chút run sơcljg̣, lâxomụp tưuiyx́c gãi đovtpâxomùu nói: “Khôpsamng, khôpsamng có, ta chỉ muôpsaḿn nhăcfhẃc nhơcljg̉ ngài thôpsami.”

Đuhhdại hán to lơcljǵn quay đovtpâxomùu nhìn xung quanh, giâxomuy lát sau, ánh măcfhẃt dưuiyx̀ng lại tại bưuiyx́c tưuiyxơcljg̀ng gạch dán cáo thị.

“Bưuiyx́c tưuiyxơcljg̀ng kia các ngưuiyxơcljg̀i dùng đovtpêeksỷ làm gì?”

Trâxomún trưuiyxơcljg̉ng bôpsaḿi rôpsaḿi giâxomuy lát, ngạc nhiêeksyn nói: “Bình thưuiyxơcljg̀ng chôpsam̃ đovtpó cũng chăcfhw̉ng dùng làm gì cả, chỉ là đovtpêeksỷ dán cáo thị mà thôpsami.”

Đuhhdại hán to lơcljǵn têeksyn gọi Thạch Đuhhdâxomùu âxomúy cưuiyxơcljg̀i ha hả, đovtpôpsaṃt nhiêeksyn quát to môpsaṃt tiêeksýng: “Tránh ra”

Thanh âxomum nhưuiyxxomúm, Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm trong tai thình lình vang lêeksyn nhưuiyx̃ng tiêeksýng kêeksyu vo vo, chăcfhw̉ng câxomùn phải nói nhưuiyx̃ng ngưuiyxơcljg̀i dâxomun khác, ai nâxomúy măcfhẉt mày thâxomút săcfhẃc, chưuiyxa đovtpâxomùy môpsaṃt khăcfhẃc, nhanh chóng dạt hêeksýt cả ra tạo thành môpsaṃt khoảng trôpsaḿng lơcljǵn, trêeksyn đovtpó chỉ có mình đovtpại hán to lơcljǵn đovtpó đovtpưuiyx́ng.

Chỉ thâxomúy ngưuiyxơcljg̀i đovtpó ngưuiyxng mi hoành thủ, đovtpôpsaṃt nhiêeksyn châxomun phải đovtpạp mạnh xuôpsaḿng đovtpâxomút, đovtpơcljgn thủ kêeksýt âxomún, miêeksỵng lâxomủm nhâxomủm đovtpọc mâxomúy câxomuu chú ngăcfhẃn, rôpsam̀i hôpsam to môpsaṃt tiêeksýng “Lêeksyn!”

“Ào”, môpsaṃt trâxomụn cuôpsam̀ng phong thình lình xuâxomút hiêeksỵn quanh ngưuiyxơcljg̀i hăcfhẃn ta, rít lêeksyn bêeksyn tai mọi ngưuiyxơcljg̀i, gâxomùn nhưuiyx khiêeksýn ngưuiyxơcljg̀i ta khôpsamng đovtpưuiyx́ng vưuiyx̃ng. Mọi ngưuiyxơcljg̀i thâxomút săcfhẃc, thôpsaḿi lui liêeksỳn mâxomúy bưuiyxơcljǵc. Chỉ thâxomúy kim quang tràn ngâxomụp, đovtpại hán to lơcljǵn âxomúy đovtpã oai vêeksỵ têeksý xuâxomút môpsaṃt thanh lang nha bôpsam̉ng to lơcljǵn toàn thâxomun màu vàng, năcfhẁm ngang trêeksyn khôpsamng trung, kim quang rưuiyx̣c rơcljg̃, bêeksyn trêeksyn có khăcfhẃc hai chưuiyx̃ “Phá Sát”, trôpsamng ra có vài phâxomùn trang nghiêeksym.

Mọi ngưuiyxơcljg̀i lâxomụp tưuiyx́c hoan hôpsam, Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm đovtpưuiyx́ng trong đovtpám đovtpôpsamng, cau mày, hăcfhẃn năcfhwm đovtpó đovtpưuiyxơcljg̣c Phôpsam̉ Trí truyêeksỳn cho “Đuhhdại Phạm Bát Nhã”, mâxomúy năcfhwm gâxomùn đovtpâxomuy măcfhẉc dù khôpsamng ai chỉ dạy, nhưuiyxng bản thâxomun vào lúc đovtpêeksym tôpsaḿi tu tâxomụp khôpsamng hêeksỳ trêeksỹ nải, đovtpôpsaḿi vơcljǵi pháp môpsamn tu châxomun của phâxomụt môpsamn hăcfhẃn cũng hiêeksỷu đovtpôpsami chút. Nhìn thâxomúy đovtpại hán to lơcljǵn têeksyn gọi Thạch Đuhhdâxomùu têeksý xuâxomút câxomuy lang nha bôpsam̉ng, săcfhẃc vàng trang nghiêeksym lại trôpsamng thêeksý tay thi pháp của hăcfhẃn ta, có vài phâxomùn giôpsaḿng vơcljǵi Phôpsam̉ Trí năcfhwm đovtpó, chỉ sơcljg̣ hăcfhw̉n là có cùng gôpsaḿc gác Phâxomụt môpsamn tu châxomun.

xomuy lang nha bôpsam̉ng màu vàng kim quang rưuiyx̣c rơcljg̃ âxomúy, cưuiyx̣c kì to lơcljǵn nhìn dưuiyxơcljg̀ng nhưuiyx còn to hơcljgn chủ nhâxomun của nó môpsaṃt chút, lúc này đovtpang bị Thạch Đuhhdâxomùu câxomùm giưuiyx̃ trêeksyn khôpsamng trung, kim quang đovtpại thịnh, chỉ thâxomúy Thạch Đuhhdâxomùu đovtpảo đovtpôpsami măcfhẃt, pháp quyêeksýt chỉ ra môpsaṃt cái, lang nha bôpsam̉ng trêeksyn khôpsamng rít lêeksyn môpsaṃt tiêeksýng, đovtpâxomum đovtpâxomùu giã xuôpsaḿng.

Mọi ngưuiyxơcljg̀i kêeksyu lêeksyn kinh hãi!

“Uỳnh uỳnh”, trong âxomum thanh vang dôpsaṃi bui bay mù mịt, bưuiyx́c tưuiyxơcljg̀ng vôpsaḿn đovtpang nguyêeksyn đovtpang lành, giâxomuy lát, dưuiyxơcljǵi pháp lưuiyx̣c của hăcfhẃn ta, đovtpã vụn ra nhưuiyx cám.

“Oa….” Đuhhdám trâxomún dâxomun có măcfhẉt sưuiyx̉ng sôpsaḿt chưuiyxa tưuiyx̀ng thâxomúy, sau đovtpó ai nâxomúy măcfhẉt mũi hơcljǵn hơcljg̉, đovtpại hán to lơcljǵn âxomúy có pháp lưuiyx̣c mạnh mẽ nhưuiyxxomụy, viêeksỵc diêeksỵt trưuiyx̀ con hôpsam̀ ly ba đovtppsami đovtpó tưuiyx̣ nhiêeksyn râxomút dêeksỹ dàng. Trâxomún trưuiyxơcljg̉ng là ngưuiyxơcljg̀i đovtpâxomùu tiêeksyn bưuiyxơcljǵc lại, miêeksỵng cưuiyxơcljg̀i ha hả khôpsamng thôpsami, nói: “Thạch Đuhhdâxomùu tráng sĩ giỏi quá, viêeksỵc này xin nhơcljg̀ tráng sĩ.”

Thạch Đuhhdâxomùu gâxomụt đovtpâxomùu.

Trâxomún trưuiyxơcljg̉ng cúi xuôpsaḿng vái môpsaṃt vái, trêeksyn măcfhẉt đovtpôpsaṃt nhiêeksyn thoáng có chút do dưuiyx̣, rôpsam̀i lâxomụp tưuiyx́c nói: “Chỉ có môpsaṃt chuyêeksỵn, hy vọng Thạch tráng sĩ có thêeksỷ hiêeksỷu cho.” Tráng hán têeksyn gọi Thạch Đuhhdâxomùu âxomúy lơcljg̀i ăcfhwn tiêeksýng nói sang sảng, lúc này vâxomũn nói băcfhẁng giọng đovtpó: “Lão nhâxomun gia xin cưuiyx́ nói.”

Trâxomún trưuiyxơcljg̉ng liêeksỳn nói: “Vêeksỳ phâxomùn khoản thù lao đovtpó, bơcljg̉i vì đovtpêeksỳu là tiêeksỳn môpsam̀ hôpsami nưuiyxơcljǵc măcfhẃt của dâxomun trong trâxomún, sơcljg̉ dĩ hy vọng bâxomục tráng sĩ sau khi trưuiyx̀ yêeksyu nghiêeksỵt xong, sẽ lại …”

Khôpsamng ngơcljg̀ Thạch Đuhhdâxomùu nghe đovtpêeksýn đovtpó, liêeksỳn xua tay nói: “Khôpsamng phải cuôpsaḿng lêeksyn thêeksý, ta trưuiyxơcljǵc khi xuâxomút môpsamn, sưuiyx phụ đovtpã ra lêeksỵnh cho ta, chúng ta là nhâxomun sĩ chính đovtpạo, nêeksýu găcfhẉp yêeksyu nghiêeksỵt gâxomuy hại, thì vì nghĩa khôpsamng đovtpưuiyxơcljg̣c tưuiyx̀ nan mà phải đovtpem thâxomun ra gánh vách, xem viêeksỵc cọ sát bản thâxomun là viêeksỵc tu hành. Vêeksỳ chuyêeksỵn tiêeksỳn nong gì đovtpó, bâxomút tâxomút nói lại làm gì, mọi ngưuiyxơcljg̀i chỉ câxomùn cho ta ăcfhwn no môpsaṃt bưuiyx̃a, ta ăcfhwn no rôpsam̀i sẽ có khí lưuiyx̣c đovtpêeksỷ trưuiyx̀ yêeksyu.”

Trâxomún trưuiyxơcljg̉ng nghe vâxomụy vui vẻ vôpsam cùng, có đovtpưuiyxơcljg̣c tiêeksỵn nghi nhưuiyxxomụy, tưuiyx̣ nhiêeksyn còn gì tôpsaḿt hơcljgn, lâxomụp tưuiyx́c nói liêeksỳn môpsaṃt mạch: “Đuhhdeksỳu đovtpó tưuiyx̣ nhiêeksyn là đovtpưuiyxơcljg̣c, tưuiyx̣ nhiêeksyn là đovtpưuiyxơcljg̣c, mơcljg̀i tráng sĩ theo ta, nhâxomút đovtpịnh sẽ làm tráng sĩ hài lòng.”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm ơcljg̉ bêeksyn cạnh nghe thâxomúy lơcljg̀i nói của Thạch Đuhhdâxomùu, trong lòng khôpsamng hiêeksỷu tại sao, khích đovtpôpsaṃng vôpsam cùng, lâxomụp tưuiyx́c thâxomúy hôpsam̉ thẹn, chỉ cảm thâxomúy ngày trưuiyxơcljǵc sưuiyx phụ sưuiyxuiyxơcljgng cũng đovtpã tưuiyx̀ng giáo đovtpạo đovtpôpsam̀ng môpsamn sưuiyx huynh đovtpêeksỵ, lúc găcfhẉp bâxomút cưuiyx́ chuyêeksỵn gì, bản thâxomun sơcljg̣ sêeksỵt khôpsamng dám hành đovtpôpsaṃng, thì đovtpúng là đovtpã làm mâxomút măcfhẉt sưuiyx phụ.

Nghĩ đovtpêeksýn đovtpạo lý âxomúy, hăcfhẃn nhiêeksỵt huyêeksýt dâxomung trào, chỉ cảm thâxomúy bản thâxomun cũng là danh môpsamn chính phái, há có thêeksỷ khôpsamng quan tâxomum đovtpêeksýn chuyêeksỵn này sao, nghĩ vâxomụy rôpsam̀i muôpsaḿn bưuiyxơcljǵc ra mơcljg̉ miêeksỵng nói rõ thâxomun phâxomụn, và cùng vơcljǵi Thạch Đuhhdâxomùu đovtpi diêeksỵt trưuiyx̀ yêeksyu nghiêeksỵt.

Khôpsamng ngơcljg̀ châxomun hăcfhẃn chưuiyxa nhâxomúc lêeksyn nôpsam̉i ba phâxomùn, chỉ mơcljǵi nhâxomúc khỏi măcfhẉt đovtpâxomút môpsaṃt chút, đovtpôpsaṃt nhiêeksyn nghe thâxomúy bêeksyn cạnh mình có môpsaṃt giọng nói, mang theo mâxomúy phâxomùn lo lăcfhẃng, mâxomúy phâxomùn nôpsamn nóng: “A, vị tiêeksỷu ca này, trêeksyn đovtpâxomùu có mâxomuy đovtpen, âxomún đovtpưuiyxơcljg̀ng hơcljgi tôpsaḿi, trêeksyn măcfhẉt có tưuiyx̉ khí, đovtpại sưuiyx̣ khôpsamng đovtpưuiyxơcljg̣c tôpsaḿt lăcfhẃm!”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm vôpsaḿn dĩ lòng đovtpâxomùy tâxomum sưuiyx̣, lơcljg̀i nói mơcljǵi đovtpêeksýn ngang côpsam̉ họng, đovtpúng lúc muôpsaḿn nói ra mâxomúy lơcljg̀i đovtpêeksỷ làm môpsaṃt viêeksỵc chính nghĩa, đovtpôpsaṃt ngôpsaṃt bị ngưuiyxơcljg̀i ta nói vào tai mâxomúy câxomuu đovtpó, kinh hãi giâxomuy lát, vôpsaṃi vã nén lơcljg̀i, chăcfhw̉ng hêeksỳ chú ý dưuiyxơcljǵi châxomun nêeksyn bị loạng choạng môpsaṃt bưuiyxơcljǵc, đovtpạp nhâxomùm sang chôpsam̃ khác, khôpsamng ngơcljg̀ dâxomũm trúng môpsaṃt đovtpôpsaḿng phâxomun chó.

Cái đovtpôpsaḿng âxomúy chăcfhw̉ng hêeksỳ nhỏ, Trưuiyxơcljgng Tiêeksyu Phàm vôpsaṃi nhảy dưuiyx̣ng lêeksyn, nhưuiyxng nhâxomụn thâxomúy dưuiyxơcljǵi châxomun mùi bôpsaḿc mùi xú uêeksý, măcfhẉc dù còn cách môpsaṃt lơcljǵp đovtpêeksý giày, vâxomụy mà trong lòng vâxomũn thâxomúy kinh tơcljg̉m, cảm giác toàn thâxomun run lêeksyn. Hăcfhẃn tưuiyx́c giâxomụn quay ngoăcfhẃt đovtpâxomùu lại, muôpsaḿn xem ngưuiyxơcljg̀i nói câxomuu đovtpó là ai?

Chỉ thâxomúy môpsaṃt ôpsamng lão đovtpưuiyx́ng bêeksyn cạnh mình, râxomuu tóc bạc phơcljg, khuôpsamn măcfhẉt hoàn toàn tâxomùm thưuiyxơcljg̀ng, khôpsamng ngơcljg̀ nhìn lại có mâxomúy phâxomùn tiêeksyn phong hạc côpsaḿt, có dáng dâxomúp của môpsaṃt cao nhâxomun đovtpăcfhẃc đovtpạo, khiêeksýn ngưuiyxơcljg̀i ta mơcljǵi nhìn qua đovtpã có mâxomúy phâxomùn kính trọng. Bêeksyn cạnh lão nhâxomun còn có môpsaṃt tiêeksỷu nưuiyx̃ hài khoảng bảy tám tuôpsam̉i, trêeksyn đovtpâxomùu có hai bím tóc vêeksỷnh ngưuiyxơcljg̣c lêeksyn trơcljg̀i, bâxomủm sinh hoạt bát khả ái, trêeksyn tay câxomùm môpsaṃt câxomuy kẹo đovtpưuiyxơcljg̀ng, đovtpang ăcfhwn môpsaṃt cách thích thú.

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm nhâxomút thơcljg̀i bị phong thái của lão nhâxomun đovtpó trâxomún trụ, thành ra nhưuiyx̃ng lơcljg̀i xỉ vả chăcfhw̉ng thêeksỷ nói ra miêeksỵng, đovtpúng lúc đovtpang đovtpịnh nói đovtpeksỳu gì đovtpó, nhưuiyxng chỉ thâxomúy lão nhâxomun đovtpó nhìn xuôpsaḿng dưuiyxơcljǵi châxomun hăcfhẃn, khôpsamng nhưuiyx̃ng khôpsamng có vẻ gì hôpsaḿi tiêeksýc, mà vẻ măcfhẉt còn tỏ ra râxomút khâxomủn câxomúp, nói “Ngưuiyxơcljgi xem, ngưuiyxơcljgi xem, đovtpó khôpsamng phải là đovtpeksỳm râxomút đovtpáng kêeksỷ là gì?”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm ngạc nhiêeksyn hỏi: “Cái gì?”

Lão nhâxomun nhìn hăcfhẃn, thâxomụt thà nói: “Ngưuiyxơcljgi chưuiyxa tưuiyx̀ng nghe câxomuu nói thôpsamng tục: dâxomũm phải phâxomun chó, vâxomụn đovtpen bưuiyx́c thâxomun, mưuiyxơcljg̀i ngưuiyxơcljg̀i chêeksýt chín, bâxomút hạnh đovtpâxomùy trơcljg̀i?”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm cưuiyx́ng miêeksỵng, rôpsam̀i run run nói: “Chưuiyxa tưuiyx̀ng nghe, trưuiyxơcljǵc đovtpâxomuy ta chỉ nghe sưuiyx huynh nói qua, khi môpsaṃt ngưuiyxơcljg̀i găcfhẉp vâxomụn đovtpạo cưuiyx̣c tôpsaḿt, mọi ngưuiyxơcljg̀i có thêeksỷ nói anh ta dâxomũm phải phâxomun chó nêeksyn vâxomụn đovtpêeksýn …”

Lão nhâxomun ngâxomuy ngưuiyxơcljg̀i ra môpsaṃt lúc, rôpsam̀i lăcfhẃc đovtpâxomùu quâxomùy quâxomụy nói: “Hôpsam̀ đovtpôpsam̀, hôpsam̀ đovtpôpsam̀, đovtpúng là chuyêeksỵn vơcljgxomủn.”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm hỏi: “Tại sao vâxomụy?”

Lão nhâxomun giải thích ”Bơcljg̉i vì nói vâxomụy thì ngưuiyxơcljgi bình thưuiyxơcljg̀ng có côpsaḿ ý dâxomũm vào phâxomun chó khôpsamng?”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm giâxomụt mình, nghĩ đovtpêeksýn ngày trưuiyxơcljǵc khi ơcljg̉ trêeksyn Đuhhdại Trúc Phong, do thâxomun phâxomụn mình nhỏ nhâxomút, nêeksyn thưuiyxơcljg̀ng phải làm mâxomúy viêeksỵc bâxomủn thỉu, và sưuiyx phụ Đuhhdeksỳn Bâxomút Dịch có nuôpsami nuôpsami con chó Đuhhdại Hoàng râxomút to …..

xomụp tưuiyx́c lăcfhẃc đovtpâxomùu quâxomùy quâxomụy.

Lão nhâxomun gâxomụt gù hỏi tiêeksýp: “Ngưuiyxơcljgi có nhìn thâxomúy ngưuiyxơcljg̀i khác côpsaḿ ý dâxomũm vào phâxomun chó chưuiyxa?”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm lăcfhẃc đovtpâxomùu đovtpáp: “Ơmwzs̉ đovtpâxomuu mà có chuyêeksỵn đovtpó”

“Đuhhdúng rôpsam̀i!” Lão nhâxomun đovtpó vôpsam̃ tay, nói: “Nêeksýu đovtpúng phâxomun chó mang lại vâxomụn may, há mọi ngưuiyxơcljg̀i lại tránh né sao; vả lại, phâxomun chó là vâxomụt ôpsameksý cưuiyx̣c lâxomuu, xú khí ngâxomụp trơcljg̀i, mọi ngưuiyxơcljg̀i nghêeksycljg̉m, chăcfhw̉ng may dâxomũm phải, khó nói khôpsamng găcfhẉp vâxomụn rủi, ngưuiyxơcljg̣c lại chăcfhw̉ng có gì may măcfhẃn?”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm nghe môpsaṃt lúc, cảm thâxomúy câxomuu nói đovtpó râxomút có đovtpạo lý, lại thâxomúy lúc nãy bản thâxomun quả thâxomụt sai lâxomùm, lại nghĩ đovtpêeksýn lơcljg̀i nói ban nãy của lão nhâxomun, đovtpúng là nói ra nhưuiyx̃ng đovtpeksỳu làm ngưuiyxơcljg̀i ta kinh sơcljg̣, khôpsamng kìm đovtpưuiyxơcljg̣c đovtpôpsam̉ môpsam̀i hôpsami lạnh, nói: “Lão nhâxomun gia ban nãy nói ta ….”

Lão nhâxomun đovtpó nhíu chăcfhẉt đovtpôpsami mày, nhìn Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm môpsaṃt lưuiyxơcljg̣t khiêeksýn Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm trong lòng rôpsaḿi tung lêeksyn, rôpsam̀i cuôpsaḿi cùng nói: “Hình nhưuiyx ngưuiyxơcljgi quả nhiêeksyn có tai nạn đovtpại hung, tôpsaḿt hơcljgn là mơcljg̀i đovtpi đovtpêeksýn bêeksyn kia, đovtpơcljg̣i ta xem tưuiyxơcljǵng cho ngưuiyxơcljgi, thêeksý nào?”

“Xem tưuiyxơcljǵng?” Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm ngạc nhiêeksyn, bâxomuy giơcljg̀ hăcfhẃn mơcljǵi chú ý đovtpêeksýn câxomuy gâxomụy tre lão nhâxomun đovtpang câxomùm trêeksyn tay, bêeksyn trêeksyn có treo môpsaṃt tâxomúm vải trăcfhẃng, có viêeksýt bôpsaḿn chưuiyx̃: Tiêeksyn nhâxomun chỉ lôpsaṃ.

psaḿn dĩ chỉ là coi tưuiyxơcljǵng đovtpoán mêeksỵnh, tuy nói nhưuiyxxomụy nhưuiyxng Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm trong lòng chăcfhw̉ng hêeksỳ có ý dám khinh thưuiyxơcljg̀ng, nguyêeksyn nhâxomun khôpsamng phải là hăcfhẃn, năcfhwm xưuiyxa Thanh Vâxomun tôpsam̉ sưuiyx sáng lâxomụp ra Thanh Vâxomun Môpsamn, cũng đovtpã tưuiyx̀ng là môpsaṃt tưuiyxơcljǵng sưuiyx giang hôpsam̀, đovtpưuiyxơcljgng nhiêeksyn bâxomuy giơcljg̀ trong Thanh Vâxomun Môpsamn khôpsamng có ai theo nghiêeksỵp này, nhưuiyxng Thanh Vâxomun đovtpôpsaḿi vơcljǵi tưuiyxơcljǵng sưuiyx thâxomụp phâxomùn thâxomun thiêeksỵn, nêeksýu khôpsamng thì há chăcfhw̉ng khi sưuiyx diêeksỵt tôpsam̉ sao?

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm do dưuiyx̣ môpsaṃt chút, nhưuiyxng nhâxomụn thâxomúy răcfhẁng trong lúc hăcfhẃn và lão nhâxomun đovtpó nói chuyêeksỵn, đovtpám dâxomun trong trâxomún đovtpã bao quanh đovtpại hán to lơcljǵn têeksyn gọi Thạch Đuhhdâxomùu rôpsam̀i đovtpã đovtpi xa rôpsam̀i. Hăcfhẃn lâxomụp tưuiyx́c trâxomún tĩnh tinh thâxomùn, trong lòng muôpsaḿn trưuiyxơcljǵc hêeksýt đovtpêeksỷ lão nhâxomun đovtpó xem cho môpsaṃt lưuiyxơcljg̣t, cũng khôpsamng có gì là khôpsamng nêeksyn, dù sao ban nãy trâxomún trưuiyxơcljg̉ng cũng đovtpã nói, muôpsaḿn mơcljg̀i đovtpại hán to lơcljǵn âxomúy ăcfhwn no rôpsam̀i mơcljǵi đovtpi trưuiyx̀ yêeksyu, xem ra vâxomũn còn thơcljg̀i gian.

Nghĩ đovtpêeksýn đovtpâxomuy, hăcfhẃn quay đovtpâxomùu lại, nhìn lão đovtpâxomùu đovtpó nói: “Đuhhdưuiyxơcljg̣c, phiêeksỳn lão nhâxomun gia xem tưuiyxơcljǵng giúp ta.”

Lão đovtpâxomùu âxomúy cưuiyxơcljg̀i ha hả, lâxomúy tay chỉ vào môpsaṃt câxomuy đovtpại thụ ơcljg̉ bêeksyn đovtpưuiyxơcljg̀ng, nói: “Chúng ta đovtpêeksýn chôpsam̃ đovtpó nói chuyêeksỵn nhé.” Nói xong quay mình bưuiyxơcljǵc đovtpi.

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm đovtpang đovtpinh đovtpi theo, đovtpôpsaṃt nhiêeksyn nghe thâxomúy bêeksyn mình có môpsaṃt giọng nói trong trẻo: “Đuhhdại ca ca.”

Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm ngâxomủn ngưuiyxơcljg̀i, nhìn thâxomúy tiêeksỷu nưuiyx̃ hài ban nãy đovtpưuiyx́ng bêeksyn cạnh lão đovtpâxomùu ăcfhwn kẹo đovtpưuiyxơcljg̀ng, lúc này chăcfhw̉ng hiêeksỷu vì sao câxomút tiêeksýng gọi hăcfhẃn. Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm nhìn thâxomúy khuôpsamn măcfhẉt hôpsam̀ng hào của côpsam bé vôpsam cùng khả ái, thì mỉm cưuiyxơcljg̀i cúi xuôpsaḿng hỏi: ”Có chuyêeksỵn gì thêeksý, tiêeksỷu muôpsaṃi muôpsaṃi?”

psam gái nhỏ âxomúy khoé miêeksỵng chóp chép, phun ra mâxomúy cái hạt, nhìn Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm, trêeksyn măcfhẉt cưuiyxơcljg̀i nhăcfhwn nhó, nói: “Dưuiyxơcljǵi châxomun ngưuiyxơcljg̀i có phâxomun chó, râxomút là thôpsaḿi!”

“À!” Trưuiyxơcljgng Tiêeksỷu Phàm tưuiyx́c thì măcfhẉt mũi đovtpỏ bưuiyx̀ng, nhảy vôpsaṃi lêeksyn, vâxomũy vâxomũy châxomun thâxomụt mạnh, côpsaḿ giũ bỏ uêeksý vâxomụt dính trêeksyn giày.

Tiêeksỷu nưuiyx̃ hài âxomúy nhìn dáng đovtpeksỵu châxomụt vâxomụt của hăcfhẃn, khẽ cưuiyxơcljg̀i a ha, rôpsam̀i quay mình, nhảy nhót đovtpi đovtpêeksýn đovtpưuiyx́ng dưuiyxơcljǵi bóng câxomuy bêeksyn cạnh lão nhâxomun đovtpó.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.