Kê
pjwj̉ tư
lryt̀ lâ
nhròn nói mê
pjwj đ
stttó, khô
agzwng biê
pjwj́t là do thâ
nhron thê
pjwj̉ Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm vô
agzẃn khỏe mạnh, hay là sư
lryṭ chă
verrm sóc của Bích Dao có hiê
pjwj̣u quả, cơ
uxukn sô
agzẃt kéo dài liê
pjwjn tục của Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm tư
lryt̀ tư
lryt̀ giảm đ
sttti, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm nhơ
uxuk̀ vâ
nhrọy dâ
nhròn dâ
nhròn khô
agzwi phục thâ
nhròn trí, ngư
lrytơ
uxuk̀i cũng tỉnh lại, bâ
nhrót quá bê
pjwj̣nh tình quả thâ
nhrọt khô
agzwng nhẹ, đ
sttta phâ
nhròn vâ
nhrõn còn phải nă
verr̀m yê
pjwjn nghỉ ngơ
uxuki.
Mô
agzẉt ngày nọ, Bích Dao rảnh rô
agzw̃i đ
sttti tơ
uxuḱi đ
sttti lui trong lòng đ
stttô
agzẉng, cuô
agzẃi cùng lại đ
sttti vê
pjwj̀ phía 4 câ
nhrou nói của Kim Linh phu nhâ
nhron lư
lrytu lại, câ
nhrỏn thâ
nhrọn nhìn xem, khô
agzwng khỏi khe khẽ thơ
uxuk̉ dài. Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm ngô
agzẁi cạnh khô
agzwng nhịn đ
stttư
lrytơ
uxuḳc hỏi: “Cô
agzw thơ
uxuk̉ than cái gì thê
pjwj́?”
Bích Dao hư
lryt́ mô
agzẉt tiê
pjwj́ng, bảo: “Ta thâ
nhróy buô
agzẁn cho phu nhâ
nhron, ngư
lrytơ
uxuk̀i tài să
verŕc vẹn toàn như
lryt vâ
nhrọy, mà bị tê
pjwjn nam nhâ
nhron xâ
nhróu xa của mô
agzwn phái ta phụ râ
nhrõy, mô
agzẉt đ
stttơ
uxuk̀i đ
stttau khô
agzw̉, mơ
uxuḱi thâ
nhróy trê
pjwjn đ
stttơ
uxuk̀i biê
pjwj́t thê
pjwj́ nào là đ
stttủ”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm bâ
nhrọt cư
lrytơ
uxuk̀i khan.
Bích Dao chú tâ
nhrom nhìn hoài mâ
nhróy câ
nhrou thoại đ
stttó, đ
stttô
agzẉt nhiê
pjwjn kê
pjwju “Ô
xgkpi chao!” lê
pjwjn mô
agzẉt tiê
pjwj́ng, phát hiê
pjwj̣n mô
agzẉt chô
agzw̃ kỳ quái, tư
lryt̀ cuô
agzẃi cùng trong câ
nhrou cuô
agzẃi cùng của bô
agzẃn câ
nhrou đ
stttó là “khô
agzw̉” (苦), chư
lryt̃ “口” ơ
uxuk̉ góc dư
lrytơ
uxuḱi khô
agzwng ngơ
uxuk̀ ă
verrn sâ
nhrou vào trong, khác hă
verr̉n cái chư
lryt̃ khác, mă
verŕt cô
agzw đ
stttảo quanh mô
agzẉt lư
lrytơ
uxuḳt, tư
lryṭa hô
agzẁ lâ
nhrọp tư
lryt́c nghĩ ra đ
stttiê
pjwj̀u gì đ
stttó, lâ
nhróy cái chuô
agzwng đ
sttteo bê
pjwjn hô
agzwng ư
lrytơ
uxuḱm thư
lryt̉, quả nhiê
pjwjn vư
lryt̀a khít, khô
agzwng nhịn đ
stttư
lrytơ
uxuḳc reo lê
pjwjn mô
agzẉt tiê
pjwj́ng.
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm đ
stttă
verr̀ng sau lâ
nhróy làm lạ hỏi: “Gì thê
pjwj́?”
Bích Dao quay đ
stttâ
nhròu vê
pjwj̀ phía hă
verŕn cư
lrytơ
uxuk̀i mà nói: “Có cách thoát rô
agzẁi!”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm kinh ngạc, lâ
nhrọp tư
lryt́c lâ
nhróy lại tinh thâ
nhròn, vui vẻ hỏi: “thâ
nhrọt chư
lryt́?”
Bích Dao câ
nhròm cái chuô
agzwng đ
stttă
verṛt vào hô
agzẃc, khô
agzwng thâ
nhróy có phản ư
lryt́ng nào, rô
agzẁi đ
stttô
agzẉt nhiê
pjwjn thâ
nhróy nó xoay chuyê
pjwj̉n tả hư
lryt̃u, mô
agzẉt khă
verŕc sau, trong thạch đ
stttô
agzẉng vang lê
pjwjn tiê
pjwj́ng â
nhròm â
nhròm, vách đ
stttá châ
nhrón đ
stttô
agzẉng, Bích Dao kinh hoảng, tóm lâ
nhróy cái chuô
agzwng vô
agzẉi vã lùi lại, chỉ nghe mô
agzẉt tiê
pjwj́ng “Â
qhyùm” râ
nhrót lơ
uxuḱn, mô
agzẉt lơ
uxuḱp vách đ
stttá vô
agzẃn nguyê
pjwjn lành chơ
uxuḳt sâ
nhrọp xuô
agzẃng, làm lô
agzẉ ra mô
agzẉt lơ
uxuḱp nư
lryt̃a, bê
pjwjn trê
pjwjn có khă
verŕc như
lryt̃ng vă
verrn tư
lryṭ giô
agzẃng như
lryt thiê
pjwjn thư
lryt trong nô
agzẉi thâ
nhrót.
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm mơ
uxuḱi đ
stttâ
nhròu vui sư
lrytơ
uxuḱng, như
lrytng sau đ
stttó xem xét kỹ tả hư
lryt̃u vách đ
stttá đ
stttó, să
verŕc mă
verṛt lại dâ
nhròn dâ
nhròn xâ
nhróu đ
sttti, có vẻ như
lryt cơ
uxuk quan này đ
stttư
lrytơ
uxuḳc thiê
pjwj́t lâ
nhrọp chỉ vì Kim Linh phu nhâ
nhron muô
agzẃn giâ
nhróu như
lryt̃ng vă
verrn tư
lryṭ trê
pjwjn vách đ
stttá, khô
agzwng hê
pjwj̀ có đ
stttư
lrytơ
uxuk̀ng ra, trong mô
agzẉt lúc cảm thâ
nhróy buô
agzẁn bã thâ
nhrót vọng vô
agzw cùng.
Tuy vâ
nhrọy Bích Dao lại ngư
lrytng thâ
nhròn nhìn kỹ vă
verrn tư
lryṭ trê
pjwjn vách đ
stttá, thư
lryt́ do Kim Linh phu nhâ
nhron lư
lrytu lại, câ
nhrót giâ
nhróu kỹ thê
pjwj́ này, nhâ
nhrót đ
stttịnh khô
agzwng phải vâ
nhrọt tâ
nhròm thư
lrytơ
uxuk̀ng. Mô
agzẉt lúc lâ
nhrou, trê
pjwjn mă
verṛt cô
agzw thâ
nhròn să
verŕc â
nhrom tình bâ
nhrót đ
stttịnh, như
lrytng phâ
nhròn lơ
uxuḱn là cảm thán, nhỏ giọng nói: “Nguyê
pjwjn lai đ
stttâ
nhroy là “Si tình chú”.”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm bê
pjwjn cạnh mâ
nhrót kiê
pjwjn nhâ
nhrõn, bư
lrytơ
uxuḱc lại nhìn, chỉ thâ
nhróy như
lryt̃ng câ
nhrou đ
stttâ
nhròu như
lryt sau:
Cư
lryt̉u u â
nhrom linh, chư
lryt thiê
pjwjn thâ
nhròn ma
Lâ
nhróy máu thâ
nhron mình, ta nguyê
pjwj̣n hy sinh
Ba kiê
pjwj́p bô
agzẃn đ
stttơ
uxuk̀i, mãi đ
stttày diê
pjwjm la
Chỉ bơ
uxuk̉i vì tình, chê
pjwj́t khô
agzwng hô
agzẃi tiê
pjwj́c
......
Hă
verŕn nhìn qua đ
stttã thâ
nhróy đ
stttó là chú ngư
lryt̃ ác đ
stttô
agzẉc của tà đ
stttạo, như
lrytng nhìn thâ
nhròn să
verŕc Bích Dao, nhiê
pjwj̀u phâ
nhròn hoan hỉ, khô
agzwng nhịn đ
stttư
lrytơ
uxuḳc hư
lryt̀ mô
agzẉt tiê
pjwj́ng, bảo: “Trong này lô
agzẃi ra ơ
uxuk̉ chô
agzw̃ nào đ
stttâ
nhrou?”
Bích Dao thâ
nhrõn thơ
uxuk̀ nói: “Khô
agzwng có”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm nhạt nhẽo nói: “Vâ
nhrọy cô
agzw nghiê
pjwjn cư
lryt́u nó làm cái gì?”
Bích Dao vâ
nhrõn khô
agzwng nói, mô
agzẉt lúc lâ
nhrou sau mơ
uxuḱi bảo: “Ngư
lrytơ
uxuki khô
agzwng biê
pjwj́t lai lịch của Si tình chú này, nó đ
stttư
lrytơ
uxuḳc truyê
pjwj̀n lại trong thánh giáo ta tư
lryt̀ xư
lryta đ
stttê
pjwj́n giơ
uxuk̀, như
lrytng theo truyê
pjwj̀n thuyê
pjwj́t thì chư
lryta có ai nguyê
pjwj̣n ý thư
lryt̉ qua.”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm nghe vâ
nhrọy, trong lòng hiê
pjwj́u kỳ trô
agzw̃i dâ
nhrọy, hỏi: “Sao vâ
nhrọy?”
Bích Dao giọng buô
agzẁn bã, nói: “Đ
vgdzoạn chú vă
verrn này trong truyê
pjwj̀n thuyê
pjwj́t kê
pjwj̉ lại là do mô
agzẉt vị nư
lryt̃ tô
agzw̉ sư
lryt thô
agzwng tuê
pjwj̣ đ
stttã lĩnh ngô
agzẉ Thiê
pjwjn thư
lryt mà viê
pjwj́t ra, như
lrytng chỉ cho phái nư
lryt̃ tu luyê
pjwj̣n, nghe nói là lâ
nhróy tinh huyê
pjwj́t tư
lryt̀ ngư
lrytơ
uxuk̀i của nư
lryt̃ tư
lryt̉, hóa thành lê
pjwj̣ chú, uy lư
lryṭc tuyê
pjwj̣t luâ
nhron…”
Cô
agzw chư
lryta nói xong, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm đ
stttã ngă
verŕt lơ
uxuk̀i, trong mă
verŕt tràn ngâ
nhrọp vẻ khinh thư
lrytơ
uxuk̀ng, nói: “Vâ
nhrọy sao khô
agzwng gọi là “Lê
pjwj̣ huyê
pjwj́t chú”, lại gọi là “Si tình chú” cái gì đ
stttó, tà ma ngoại đ
stttạo, giả làm phong nhã”
Bích Dao mă
verṛt biê
pjwj́n să
verŕc, như
lrytng liê
pjwj̀n đ
stttó giâ
nhrọt mình, hạ giọng nói: “Ngư
lrytơ
uxuki nói vâ
nhrọy cũng đ
stttúng, cư
lryt́ nhìn Kim Linh phu nhâ
nhron lão nhâ
nhron gia, cuô
agzẃi cùng khô
agzwng phải là đ
stttã khô
agzwng có cô
agzwng dụng gì sao?”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm khô
agzwng cãi lại cô
agzw.
**
*
Hai ngư
lrytơ
uxuk̀i ơ
uxuk̉ lại đ
stttó mâ
nhróy ngày, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm giải khuâ
nhroy bă
verr̀ng cách đ
stttọc Thiê
pjwjn thư
lryt, như
lrytng Bích Dao lại cư
lryt́ hay ngơ
uxuk ngâ
nhrỏn xuâ
nhrót thâ
nhròn nhìn vă
verrn tư
lryṭ trê
pjwjn vách đ
stttá mà cô
agzw gọi là Si tình chú.
Trong Thiê
pjwjn thư
lryt đ
stttê
pjwj̣ nhâ
nhrót quyê
pjwj̉n, kỳ thâ
nhrọt khô
agzwng có phư
lrytơ
uxukng pháp tu luyê
pjwj̣n thư
lryṭc sư
lryṭ nào, chỉ có vă
verrn tư
lryṭ thâ
nhrom sâ
nhrou khó hiê
pjwj̉u ngút trơ
uxuk̀i, có thê
pjwj̉ coi như
lryt phâ
nhròn tô
agzw̉ng cư
lrytơ
uxukng. Như
lrytng Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm đ
stttã học đ
stttư
lrytơ
uxuḳc châ
nhron pháp của hai nhà Phâ
nhrọt Đ
vgdzạo, vơ
uxuḱi vă
verrn tư
lryṭ này lại hiê
pjwj̉u đ
stttư
lrytơ
uxuḳc, bâ
nhrót quá chỉ là hiê
pjwj̉u mà thô
agzwi. Vê
pjwj̀ học thuyê
pjwj́t trong Thiê
pjwjn thư
lryt đ
stttê
pjwj̉ hơ
uxuḳp nhâ
nhrót Phâ
nhrọt đ
stttạo thành mô
agzẉt cảnh giơ
uxuḱi, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm tuy nhiê
pjwjn suy nghĩ hoài vâ
nhrõn khô
agzwng giải thích đ
stttư
lrytơ
uxuḳc, làm sao mà Thái cư
lryṭc huyê
pjwj̀n thanh đ
stttạo vơ
uxuḱi Đ
vgdzại phạm bát nhã hai đ
stttại châ
nhron pháp lại có thê
pjwj̉ đ
stttô
agzẁng thơ
uxuk̀i dung hòa thi triê
pjwj̉n?
Hy vọng sô
agzẃng sót chă
verr̉ng còn lại bao nhiê
pjwju, như
lrytng vâ
nhrõn còn vư
lrytơ
uxukng vâ
nhrón dụ hoă
verṛc trong lòng hă
verŕn, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm cũng đ
stttã thư
lryt̉ ngô
agzẁi xuô
agzẃng đ
stttâ
nhrót đ
stttô
agzẃi chiê
pjwj́u vơ
uxuḱi phư
lrytơ
uxukng pháp trong Thiê
pjwjn thư
lryt mà tu luyê
pjwj̣n, như
lrytng đ
stttô
agzẁng thơ
uxuk̀i vâ
nhrọn dụng hai đ
stttại châ
nhron pháp, ban đ
stttâ
nhròu thì cũng dê
pjwj̃, như
lrytng hă
verŕn cư
lryt́ thâ
nhróy khí huyê
pjwj́t mạnh lê
pjwjn chư
lryta đ
stttư
lrytơ
uxuḳc mô
agzẉt khoảnh khă
verŕc lại tản mác đ
sttti. Liê
pjwjn tục như
lryt vâ
nhrọy cả ngày, mô
agzẉt chút tiê
pjwj́n triê
pjwj̉n cũng khô
agzwng có.
Tiê
pjwj́p đ
stttó, khô
agzwng ngơ
uxuk̀ trư
lrytơ
uxuḱc mă
verŕt hai ngư
lrytơ
uxuk̀i lại nảy sinh mô
agzẉt vâ
nhrón đ
stttê
pjwj̀ nan giải – hê
pjwj́t thư
lryt́c ă
verrn.
Như
lryt̃ng ngư
lrytơ
uxuk̀i tu châ
nhron luyê
pjwj̣n đ
stttạo, tuy là lê
pjwjn trơ
uxuk̀i xuô
agzẃng biê
pjwj̉n đ
stttư
lrytơ
uxuḳc, như
lrytng cuô
agzẃi cùng cũng là xác thịt ngư
lrytơ
uxuk̀i phàm, thuâ
nhrọt bê
pjwj́ quan của như
lryt̃ng tiê
pjwj̀n bô
agzẃi đ
stttạo hạnh cao thâ
nhrom trong truyê
pjwj̀n thuyê
pjwj́t, khô
agzwng ă
verrn khô
agzwng uô
agzẃng, thâ
nhrọt ra đ
stttâ
nhrou có ai thâ
nhróy. Tư
lryt̀ sau lúc vào đ
stttô
agzẉng này, lư
lrytơ
uxukng khô
agzw của Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm bị rơ
uxuki đ
stttâ
nhrou mâ
nhrót, tuy là may mă
verŕn trong đ
stttô
agzẉng có nư
lrytơ
uxuḱc trong có thê
pjwj̉ uô
agzẃng đ
stttư
lrytơ
uxuḳc, như
lrytng lư
lrytơ
uxukng khô
agzw của Bích Dao chỉ đ
stttê
pjwj̉ mô
agzẉt ngư
lrytơ
uxuk̀i dùng đ
stttư
lrytơ
uxuḳc vài ngày, dù là hai ngư
lrytơ
uxuk̀i ă
verrn dè dă
verṛt đ
sttti nư
lryt̃a, thì cũng đ
stttã hê
pjwj́t nhanh chóng.
Cư
lryt́ như
lryt thê
pjwj́ Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm và Bích Dao ngâ
nhroy ngâ
nhroy dại dại nhìn cái túi thư
lryt́c ă
verrn trô
agzẃng khô
agzwng, ơ
uxuk̉ trong đ
stttô
agzẉng khô
agzwng biê
pjwj́t đ
stttã đ
stttư
lrytơ
uxuḳc bao lâ
nhrou, chỉ sơ
uxuḳ bâ
nhrót quá mơ
uxuḱi đ
stttư
lrytơ
uxuḳc hai ngày.
“Ô
xgkpi!” Bích Dao ngô
agzẁi trê
pjwjn bình đ
stttài, bê
pjwjn cạnh đ
stttô
agzẃng xư
lrytơ
uxukng khô
agzw đ
stttã đ
stttư
lrytơ
uxuḳc gom lại, tuy nhiê
pjwjn khô
agzwng có cảm giác sơ
uxuḳ hãi nào, xem chư
lryt̀ng nư
lryt̃ tư
lryt̉ ma giáo quả nhiê
pjwjn khô
agzwng giô
agzẃng lă
verŕm vơ
uxuḱi ngư
lrytơ
uxuk̀i bình thư
lrytơ
uxuk̀ng. Bâ
nhrót quá trong lúc này, toàn bô
agzẉ dáng dâ
nhróp của cô
agzw đ
stttê
pjwj̀u buô
agzẁn bã thảm đ
stttạm.
Bê
pjwj̣nh tình của Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm đ
stttã nhanh chóng khá lê
pjwjn, cơ
uxukn sô
agzẃt cũng hạ rô
agzẁi, trư
lryt̀ thâ
nhron ngư
lrytơ
uxuk̀i vô
agzw lư
lryṭc ra, còn khô
agzwng có gì đ
stttáng ngại. Lúc này hă
verŕn nghe tiê
pjwj́ng thơ
uxuk̉ dài của Bích Dao, quay đ
stttâ
nhròu nhìn cô
agzw gái ma giáo đ
stttó. Soi vào trong mă
verŕt hă
verŕn, ngư
lrytơ
uxuk̀i con gái toàn thâ
nhron mă
verṛc y phục xanh biê
pjwj́c như
lryt nư
lrytơ
uxuḱc ngô
agzẁi trê
pjwjn mép bình đ
stttài, hai châ
nhron vă
verŕt vẻo trong khô
agzwng trung, thỉnh thoảng lại đ
stttung đ
stttư
lryta, làm Hơ
uxuḳp hoan linh bê
pjwjn hô
agzwng cô
agzw cũng vang lê
pjwjn đ
stttinh đ
stttinh đ
stttang đ
stttang, nê
pjwj́u khô
agzwng phải trong hoàn cảnh này và khô
agzwng biê
pjwj́t thâ
nhron phâ
nhrọn cô
agzw, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm chă
verŕc đ
stttã tư
lrytơ
uxuk̉ng cô
agzw là mô
agzẉt thiê
pjwj́u nư
lryt̃ ngâ
nhroy thơ
uxuk vô
agzw hại.
Chỉ là nhìn kỹ, Bích Dao tuy nhiê
pjwjn so vơ
uxuḱi lúc mơ
uxuḱi vư
lryt̀a gă
verṛp đ
stttã tiê
pjwj̀u tụy đ
sttti nhiê
pjwj̀u. Cô
agzw gái â
nhróy, mô
agzw̃i ngày đ
stttê
pjwj̀u ra ngoài thác nư
lrytơ
uxuḱc tă
verŕm rư
lryt̉a chải đ
stttâ
nhròu, cho nê
pjwjn dung mạo vâ
nhrõn đ
stttoan lê
pjwj̣, tịnh khô
agzwng có chút cảm giác dơ
uxuk bâ
nhrỏn nào, chỉ là ngày qua ngày, cô
agzw cư
lryt́ gâ
nhròy mòn đ
sttti thâ
nhróy rõ. Nghĩ đ
stttê
pjwj́n đ
stttâ
nhroy, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm giâ
nhrọt mình, tư
lryt̀ lúc â
nhróu thơ
uxuk đ
stttã nghe sư
lryt phụ sư
lryt huynh giáo huâ
nhrón, như
lryt̃ng ngư
lrytơ
uxuk̀i trong ma giáo ai ai cũng tư
lryṭ tư
lryt tư
lryṭ lơ
uxuḳi, tâ
nhrom hâ
nhrọn thủ lạt. Như
lrytng bâ
nhroy giơ
uxuk̀ trong lòng đ
stttô
agzẉng này, vì cái gì, cô
agzw gái ma giáo â
nhróy vâ
nhrõn chia sẻ vơ
uxuḱi hă
verŕn tư
lryt̀ng mâ
nhrỏu thư
lryt́c ă
verrn?
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm nghĩ đ
stttê
pjwj́n xuâ
nhrót thâ
nhròn, khô
agzwng chú ý Bích Dao đ
stttang nhìn sang, thâ
nhróy Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm khô
agzwng biê
pjwj́t tại sao lại ngâ
nhroy ngâ
nhroy ngô
agzẃc ngô
agzẃc nhìn nàng, mă
verṛt đ
stttô
agzẉt nhiê
pjwjn đ
stttỏ lê
pjwjn, cáu kỉnh hỏi: “Ngư
lrytơ
uxuki nhìn cái gì?”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm giâ
nhrọt bă
verŕn mình, vô
agzẉi vã quay đ
stttâ
nhròu đ
sttti nơ
uxuki khác, bô
agzẃi rô
agzẃi nói: “Đ
vgdzâ
nhrou… đ
stttâ
nhrou có gì”
Bích Dao sau lư
lrytng hă
verŕn, tuy vâ
nhrọy khô
agzwng hê
pjwj̀ to tiê
pjwj́ng mă
verŕng mỏ gì hă
verŕn như
lryt hă
verŕn tư
lrytơ
uxuk̉ng tư
lrytơ
uxuḳng, mô
agzẉt lúc râ
nhrót lâ
nhrou, thay vào đ
stttó lại nghe mô
agzẉt tiê
pjwj́ng thơ
uxuk̉ dài, nói: “Chúng ta bị vâ
nhroy khô
agzẃn trong đ
stttô
agzẉng này, cái chê
pjwj́t cũng khô
agzwng còn xa, ngư
lrytơ
uxuki bâ
nhrót tâ
nhrót phải câ
nhrou thúc như
lryt vâ
nhrọy nư
lryt̃a”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm ngâ
nhrỏn ngư
lrytơ
uxuk̀i, tư
lryt̀ tư
lryt̀ quay mình, nhìn vê
pjwj̀ phía Bích Dao, chỉ thâ
nhróy trê
pjwjn khuô
agzwn mă
verṛt gâ
nhròy mòn như
lrytng vâ
nhrõn râ
nhrót đ
stttô
agzw̃i xinh đ
stttẹp của cô
agzw, có mô
agzẉt nụ cư
lrytơ
uxuk̀i nhè nhẹ bâ
nhrót câ
nhròn, khô
agzwng nhịn đ
stttư
lrytơ
uxuḳc mơ
uxuk̉ miê
pjwj̣ng: “Kỳ thâ
nhrọt ta sau khi bị trọng bê
pjwj̣nh, cô
agzw bâ
nhrót tâ
nhrót phải mang phâ
nhròn lơ
uxuḱn lư
lrytơ
uxukng khô
agzw chia cho ta, như
lryt vâ
nhrọy cô
agzw có thê
pjwj̉ trụ thê
pjwjm nhiê
pjwj̀u ngày, nói khô
agzwng chư
lryt̀ng …”
“Nói khô
agzwng chư
lryt̀ng thê
pjwj́ nào?” Bích Dao đ
stttô
agzẉt ngô
agzẉt ngă
verŕt lơ
uxuk̀i hă
verŕn.
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm nao nao trong lòng, lă
verŕc lă
verŕc đ
stttâ
nhròu, hạ giọng: “Nói khô
agzwng chư
lryt̀ng cô
agzw có thê
pjwj̉ đ
stttư
lrytơ
uxuḳc cư
lryt́u thoát”
Bích Dao nhè nhẹ lă
verŕc đ
stttâ
nhròu, trê
pjwjn mă
verṛt hiê
pjwj̣n lê
pjwjn mô
agzẉt thoáng cư
lrytơ
uxuk̀i, nói: “Ta khô
agzwng nghĩ đ
stttê
pjwj́n chuyê
pjwj̣n chê
pjwj́t, càng khô
agzwng muô
agzẃn trong lòng đ
stttô
agzẉng này, đ
stttô
agzẃi mă
verṛt vơ
uxuḱi bô
agzẉ xư
lrytơ
uxukng khô
agzw và cùng vơ
uxuḱi mô
agzẉt cái tư
lryt̉ thi tư
lryt̀ tư
lryt̀ thô
agzẃi rư
lryt̃a khác mà tư
lryt̀ tư
lryt̀ chơ
uxuk̀ chê
pjwj́t, nê
pjwj́u như
lryt vâ
nhrọy mà vâ
nhrõn khô
agzwng có ai lại cư
lryt́u ta, chỉ sơ
uxuḳ ta hóa đ
stttiê
pjwjn trư
lrytơ
uxuḱc.”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm nghe cô
agzw hình dung cảnh tình đ
stttó, khô
agzwng chịu đ
stttư
lrytơ
uxuḳc cũng phát rét run, ngày tháng như
lryt thê
pjwj́ quả thâ
nhrọt khô
agzwng phải là con ngư
lrytơ
uxuk̀i nư
lryt̃a.
Bích Dao nhìn hă
verŕn mô
agzẉt cái, nhạt nhẽo nói: “Sao thê
pjwj́, ngư
lrytơ
uxuki sơ
uxuḳ à?”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm tư
lryt́c khă
verŕc vư
lrytơ
uxukn thă
verr̉ng vai lê
pjwjn, cao giọng nói: “Đ
vgdzâ
nhrou có!”
Bê
pjwjn khóe miê
pjwj̣ng của Bích Dao đ
stttã hé mô
agzẉt nụ cư
lrytơ
uxuk̀i, nhìn nhìn hă
verŕn rô
agzẁi tư
lryt̀ tư
lryt̀ trong mă
verŕt có mô
agzẉt chút ô
agzwn nhu mơ
uxuk hô
agzẁ như
lryt có như
lryt khô
agzwng, nói dịu dàng: “Ngư
lrytơ
uxuki đ
stttáp ư
lryt́ng ta mô
agzẉt viê
pjwj̣c, đ
stttư
lrytơ
uxuḳc khô
agzwng?”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm nhíu mày hỏi: “Viê
pjwj̣c gì?”
Bích Dao cư
lrytơ
uxuk̀i nhẹ, nói: “Chúng ta hiê
pjwj̣n tại đ
stttã ă
verrn hê
pjwj́t toàn bô
agzẉ lư
lrytơ
uxukng khô
agzw, trư
lryt̀ nư
lrytơ
uxuḱc lã ra còn khô
agzwng có gì đ
stttê
pjwj̉ ă
verrn nư
lryt̃a, chỉ sơ
uxuḳ khô
agzwng quá bảy ngày đ
stttã chê
pjwj́t đ
stttói rô
agzẁi”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm mă
verṛc nhiê
pjwjn khô
agzwng nói gì.
Bích Dao să
verŕc mă
verṛt bình tĩnh, như
lrytng khi nói tiê
pjwj́p như
lryt̃ng lơ
uxuk̀i sau đ
stttó, lại làm Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm như
lryt nhìn thâ
nhróy ma quỷ, kinh hãi thâ
nhrót să
verŕc: “Đ
vgdzê
pjwj́n ngày nào đ
stttó, ngư
lrytơ
uxuki thâ
nhróy ta khô
agzwng ô
agzw̉n nư
lryt̃a, thì giê
pjwj́t ta trư
lrytơ
uxuḱc nhé.”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm há hô
agzẃc miê
pjwj̣ng, chỉ nhìn cô
agzw nhâ
nhrót thơ
uxuk̀i khô
agzwng thô
agzẃt đ
stttư
lrytơ
uxuḳc lơ
uxuk̀i nào, khô
agzwng có ý nghĩ nào trong đ
stttâ
nhròu, Bích Dao thì să
verŕc mă
verṛt vâ
nhrõn bình tĩnh nói như
lryt khô
agzwng hê
pjwj̀ nghĩ như
lryt̃ng lơ
uxuk̀i kinh thiê
pjwjn phá thạch: “Sau khi ta chê
pjwj́t rô
agzẁi, xác ta còn đ
stttó, nê
pjwj́u như
lryt ngư
lrytơ
uxuki nhâ
nhrót tâ
nhrom muô
agzẃn sô
agzẃng, thì ă
verrn luô
agzwn thịt của ta, đ
stttại khái có thê
pjwj̉ sô
agzẃng sót đ
stttư
lrytơ
uxuḳc ít ngày giơ
uxuk̀”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm gâ
nhròn như
lryt té nhào tại chô
agzw̃.
Mô
agzẉt lúc râ
nhrót lâ
nhrou sau, thâ
nhròn trí hă
verŕn mơ
uxuḱi hô
agzẁi tỉnh lại sau cú châ
nhrón đ
stttô
agzẉng khủng khiê
pjwj́p, lâ
nhrọp tư
lryt́c trong lòng tư
lryṭ nói vơ
uxuḱi mình: “Bọn ngư
lrytơ
uxuk̀i ma giáo này quả nhiê
pjwjn ai nâ
nhróy đ
stttê
pjwj̀u là yê
pjwju nghiê
pjwj̣t, như
lryt̃ng viê
pjwj̣c như
lryt vâ
nhrọy cũng làm đ
stttư
lrytơ
uxuḳc”. Như
lrytng nhìn thâ
nhròn să
verŕc Bích Dao vâ
nhrõn hê
pjwj́t sư
lryt́c bình tĩnh, trong lòng khô
agzwng ngơ
uxuk̀ phát lạnh, khô
agzwng kìm đ
stttư
lrytơ
uxuḳc thụt lùi mô
agzẉt bư
lrytơ
uxuḱc, trỏ vê
pjwj̀ phía nàng mà vâ
nhrõn như
lryt còn run lâ
nhrọp câ
nhrọp: “Cô
agzw, cô
agzw nói gì?”
Bích Dao nhìn nhìn hă
verŕn, nét dịu dàng trong mă
verŕt phảng phâ
nhrót đ
stttâ
nhrọm dâ
nhròn, như
lrytng trong mă
verŕt Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm, lại tư
lryṭa hô
agzẁ đ
stttô
agzẉc đ
stttịa đ
stttê
pjwj́n nô
agzw̃i khô
agzwng có mô
agzẉt đ
stttô
agzẉc vâ
nhrọt nào trê
pjwjn đ
stttơ
uxuk̀i so sánh đ
stttư
lrytơ
uxuḳc.
“Ngư
lrytơ
uxuki khô
agzwng phải là muô
agzẃn quay lại Đ
vgdzại Trúc Phong của Thanh Vâ
nhron Sơ
uxukn đ
stttê
pjwj̉ gă
verṛp lại vị sư
lryt tỉ đ
stttó sao, ngư
lrytơ
uxuki còn có mâ
nhróy vị đ
stttô
agzẁng mô
agzwn trong Vạn bư
lryt́c Cô
agzw̉ quâ
nhrọt, họ nhâ
nhrót đ
stttịnh sẽ đ
stttê
pjwj́n đ
stttâ
nhroy tìm ngư
lrytơ
uxuki, ngư
lrytơ
uxuki sô
agzẃng sót đ
stttư
lrytơ
uxuḳc càng lâ
nhrou chư
lryt̀ng nào, thì hy vọng họ đ
stttê
pjwj́n tìm càng nhiê
pjwj̀u chư
lryt̀ng đ
stttó khô
agzwng phải sao?” Bích Dao hơ
uxuki hơ
uxuki cúi đ
stttâ
nhròu, trong giọng nói lại trơ
uxuk̉ vê
pjwj̀ vẻ bình đ
stttạm cũ.
Như
lrytng Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm lúc này khô
agzwng như
lryt̃ng khô
agzwng đ
stttoái hoài gì đ
stttê
pjwj́n giọng nói của cô
agzw, thâ
nhrọm chí còn khô
agzwng hê
pjwj̀ chú ý đ
stttê
pjwj́n chuyê
pjwj̣n cô
agzw nhă
verŕc đ
stttê
pjwj́n sư
lryt tỉ, chỉ nhìn cô
agzw mà giâ
nhrọn dư
lryt̃ nói: “Cô
agzw... Cô
agzw khô
agzwng ngơ
uxuk̀ lại bảo ta ă
verrn … ă
verrn … ă
verrn… Mô
agzwn giáo của cô
agzw tà ma ngoại đ
stttạo, đ
stttơ
uxukn giản là khô
agzwng có đ
stttạo lý gì! Vô
agzw sỉ, ác tâ
nhrom, ta, ta… cô
agzw, cô
agzw ….”
Hă
verŕn càng nói càng giâ
nhrọn, như
lrytng khô
agzwng biê
pjwj́t cách nói, “ta ta ta” “cô
agzw cô
agzw cô
agzw” mô
agzẉt hô
agzẁi thì khô
agzwng nói đ
stttư
lrytơ
uxuḳc gì nư
lryt̃a. Bâ
nhrót quá phản ư
lryt́ng của hă
verŕn như
lryt vâ
nhrọy, tư
lryṭa hô
agzẁ cũng đ
stttã nă
verr̀m trong tư
lrytơ
uxuk̉ng liê
pjwj̣u tư
lryt̀ trư
lrytơ
uxuḱc của Bích Dao, cô
agzw khô
agzwng nô
agzw̉i giâ
nhrọn, cũng khô
agzwng chê
pjwj trách giê
pjwj̃u cơ
uxuḳt gì, chỉ lă
verṛng lă
verṛng nhìn hă
verŕn mô
agzẉt lúc lâ
nhrou, chơ
uxuk̀ Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm đ
stttang thơ
uxuk̉ hô
agzẁng hô
agzẉc vì tư
lryt́c giâ
nhrọn nguô
agzwi bơ
uxuḱt đ
sttti, mơ
uxuḱi châ
nhròm châ
nhrọm nói: “Ă
oluxn thịt ta hay khô
agzwng, cái đ
stttó tùy ngư
lrytơ
uxuki, bâ
nhrót quá ngư
lrytơ
uxuki nhâ
nhrót đ
stttịnh phải giê
pjwj́t ta trư
lrytơ
uxuḱc”
“Lại vâ
nhrọy nư
lryt̃a”, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm lại bâ
nhrót ngơ
uxuk̀ nô
agzw̉i giâ
nhrọn đ
stttùng đ
stttùng: “Ngư
lrytơ
uxuki đ
stttư
lryt̀ng vọng tư
lrytơ
uxuk̉ng ta cũng ô
agzw hơ
uxuḳp vơ
uxuḱi tà ma đ
stttô
agzẁng đ
stttạo của mô
agzwn giáo ngư
lrytơ
uxuki, ngư
lrytơ
uxuki cho ta lư
lrytơ
uxukng khô
agzw, ta sẽ dùng thâ
nhron xác này trả lại cho ngư
lrytơ
uxuki còn hơ
uxukn, muô
agzẃn kéo ta xuô
agzẃng nư
lrytơ
uxuḱc cùng vơ
uxuḱi ngư
lrytơ
uxuki hả, khô
agzwng thê
pjwj̉ nào!”
Bích Dao châ
nhròm châ
nhrọm lă
verŕc đ
stttâ
nhròu, nói: “Khô
agzwng phải vâ
nhrọy, ta chỉ sơ
uxuḳ hãi thô
agzwi”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm nói theo quán tính: “Nói nhảm, ta đ
stttã nói là ngư
lrytơ
uxuki …, Á, ngư
lrytơ
uxuki nói cái gì?”
Hình như
lryt tại ngư
lrytơ
uxuk̃ng cư
lryt̉a sanh tư
lryt̉ này, tâ
nhrom tình của Bích Dao có biê
pjwj́n hóa trư
lrytơ
uxuḱc giơ
uxuk̀ chư
lryta tư
lryt̀ng có, chỉ thâ
nhróy cô
agzw tư
lryṭa hô
agzẁ rơ
uxuki vào mô
agzẉt hô
agzẁi ư
lryt́c xa xă
verrm, trê
pjwjn mă
verṛt hiê
pjwj̣n lê
pjwjn mô
agzẉt nô
agzw̃i sơ
uxuḳ mà Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm tư
lryt̀ lúc gă
verṛp cô
agzw đ
stttê
pjwj́n giơ
uxuk̀ chư
lryta hê
pjwj̀ thâ
nhróy, sau đ
stttó, cô
agzw lă
verŕc mạnh đ
stttâ
nhròu, tư
lryṭa hô
agzẁ rũ bỏ mô
agzẉt ý nghĩ nào đ
stttó.
“Ngư
lrytơ
uxuki khô
agzwng biê
pjwj́t cái tư
lryt vị mô
agzẉt ngư
lrytơ
uxuk̀i đ
stttơ
uxuḳi chê
pjwj́t nó như
lryt thê
pjwj́ nào phải khô
agzwng?” Cô
agzw nhỏ giọng hỏi.
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm giâ
nhrọt mình, mơ
uxuk hô
agzẁ phát giác, cô
agzw tư
lryṭa hô
agzẁ có â
nhrỏn tình gì, trong lòng nô
agzw̉i hiê
pjwj́u kỳ, hỏi: “Thê
pjwj́ nào?”
Bích Dao khóe mă
verŕt phảng phâ
nhrót có mô
agzẉt chút co giâ
nhrọt, trê
pjwjn mă
verṛt có nét chê
pjwj́t chóc, nhìn lại mô
agzẉt tuô
agzw̉i thơ
uxuk chỉ có đ
stttô
agzẃi mă
verṛt vơ
uxuḱi tư
lryt̉ vong làm bạn, cô
agzw khô
agzwng ngơ
uxuk̀ khô
agzwng khô
agzẃng chê
pjwj́ nô
agzw̉i như
lryt̃ng hoài ư
lryt́c của mình, thâ
nhrọm chí cả trong giọng nói cũng vư
lrytơ
uxukng mang mô
agzẉt khoảng trô
agzẃng mô
agzwng lung: “Lúc ta sáu tuô
agzw̉i, mẹ ta mang ta vê
pjwj̀ Lục hô
agzẁ đ
stttô
agzẉng ơ
uxuk̉ Hô
agzẁ kỳ sơ
uxukn đ
stttê
pjwj̉ gă
verṛp bà ngoại, khô
agzwng lư
lrytơ
uxuk̀ng đ
stttư
lrytơ
uxuḳc đ
stttó là lúc chánh đ
stttạo đ
stttê
pjwj́n tâ
nhrọp kích mô
agzwn giáo của ta, Phư
lrytơ
uxukng ác tă
verrng của Thiê
pjwjn Â
qhyum tư
lryṭ vâ
nhrọn dụng pháp bảo Phù đ
stttô
agzẁ kim bát, làm Lục hô
agzẁ đ
stttô
agzẉng đ
stttang vư
lryt̃ng vàng phải châ
nhrón đ
stttô
agzẉng mà sụp đ
stttô
agzw̉, khiê
pjwj́n ta, mẹ ta vơ
uxuḱi bà ngoại ba ngư
lrytơ
uxuk̀i bị chô
agzwn sô
agzẃng trong lòng đ
stttâ
nhrót.”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm bô
agzw̃ng rùng mình, có mô
agzẉt chút dư
lryṭ cảm khô
agzwng lành, thâ
nhrọm chí mô
agzẉt cảm giác lạnh lẽo nào đ
stttó tư
lryt̀ trong lòng trô
agzw̃i dâ
nhrọy, lạnh xuyê
pjwjn tư
lryt̀ đ
stttâ
nhròu đ
stttê
pjwj́n châ
nhron.
Bích Dao lúc này phảng phâ
nhrót đ
stttã hoàn toàn lạc trong hô
agzẁi ư
lryt́c thô
agzẃng khô
agzw̉ ngày xư
lryta, mă
verŕt đ
stttă
verrm đ
stttă
verrm nhìn xa xô
agzwi phía trư
lrytơ
uxuḱc, hư
lryt hư
lryt khô
agzwng khô
agzwng, nhâ
nhrót là giọng nói của cô
agzw, bình đ
stttạm và trô
agzẃng rô
agzw̃ng, vư
lrytơ
uxuḱng vâ
nhrót mô
agzẉt nô
agzw̃i đ
stttau sâ
nhrou hút: “Lúc đ
stttó, ta sơ
uxuḳ hãi gào khóc, kinh hoảng vô
agzw cùng. Đ
vgdzó quả là mô
agzẉt cái sơ
uxukn đ
stttô
agzẉng râ
nhrót nhỏ, nhâ
nhron vì mô
agzẉt khô
agzẃi đ
stttá lơ
uxuḱn chô
agzẃng giư
lryt̃, mà chúng ta có thê
pjwj̉ chui nhủi sô
agzẃng sót đ
stttư
lrytơ
uxuḳc. Như
lrytng bà ngoại ta thư
lrytơ
uxukng thê
pjwj́ nă
verṛng quá, khô
agzwng lâ
nhrou thì mâ
nhrót. Mẹ ta ô
agzwm ta khóc mô
agzẉt hô
agzẁi trong bóng tô
agzẃi mịt mù nơ
uxuki đ
stttó, rô
agzẁi mai táng bà ngoại.”
“Chúng ta bị vùi sâ
nhrou trong lòng đ
stttâ
nhrót, trư
lryt̀ như
lryt̃ng giọt nư
lrytơ
uxuḱc đ
stttọng tư
lryt̀ nham thạch nhỏ xuô
agzẃng, chung quanh chỉ thâ
nhróy toàn nham thạch lạnh lẽo. Ta sơ
uxuḳ quá chư
lryt̀ng, như
lrytng mẹ ta mô
agzẉt mư
lryṭc khuyê
pjwjn nhủ: “Tiê
pjwj̉u Dao đ
stttư
lryt̀ng sơ
uxuḳ, nhâ
nhrót đ
stttịnh rô
agzẁi phụ thâ
nhron sẽ đ
stttê
pjwj́n cư
lryt́u chúng ta”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm lúc này ngư
lrytng thâ
nhròn nín thơ
uxuk̉, chă
verrm chú lă
verŕng nghe, lại mơ
uxuk hô
agzẁ có mô
agzẉt chút sơ
uxuḳ hãi lạ lùng khô
agzwng nói đ
stttư
lrytơ
uxuḳc, phảng phâ
nhrót cảm giác có chuyê
pjwj̣n gì đ
stttó sẽ phát sinh.
“Như
lrytng mà, cái nơ
uxuki vĩnh viê
pjwj̃n tô
agzẃi tă
verrm đ
stttó, cha ta vâ
nhrõn khô
agzwng hê
pjwj̀ đ
stttê
pjwj́n, ta ơ
uxuk̉ trong lòng đ
stttô
agzẉng mịt mù, sơ
uxuḳ hãi cùng cư
lryṭc, bụng thì lại đ
stttói, khô
agzwng ngư
lryt̀ng gào khóc. Ta còn nhơ
uxuḱ, mẹ ta bê
pjwjn cạnh thơ
uxuk̉ dài, ô
agzwm ta thâ
nhrọt chă
verṛt vào lòng, khô
agzwng ngư
lryt̀ng thủ thỉ: “Tiê
pjwj̉u Dao đ
stttư
lryt̀ng sơ
uxuḳ, Tiê
pjwj̉u Dao đ
stttư
lryt̀ng sơ
uxuḳ, mẹ khô
agzwng đ
stttê
pjwj̉ cho cái gì xảy ra vơ
uxuḱi con đ
stttâ
nhrou, cha con nhâ
nhrót đ
stttịnh sẽ lại cư
lryt́u chúng ta mà!”
Să
verŕc mă
verṛt Bích Dao tư
lryt̀ tư
lryt̀ biê
pjwj́n thành màu tră
verŕng thảm, như
lrytng vâ
nhrõn nói tiê
pjwj́p: “Như
lrytng mà, cha vâ
nhrõn chư
lryta đ
stttê
pjwj́n, ta thì đ
stttã đ
stttói đ
stttê
pjwj́n mư
lryt́c khô
agzwng thê
pjwj̉ làm gì đ
stttư
lrytơ
uxuḳc nư
lryt̃a, chỉ mãi nhìn mẹ mà khóc đ
stttòi ă
verrn. Mẹ ta tìm kiê
pjwj́m trong đ
stttô
agzẉng hê
pjwj́t lâ
nhròn này đ
stttê
pjwj́n lâ
nhròn khác, như
lrytng vâ
nhrõn khô
agzwng tìm đ
stttư
lrytơ
uxuḳc thư
lryt́ gì. Rô
agzẁi sau đ
stttó, ta đ
stttói quá khóc đ
stttê
pjwj́n nô
agzw̃i kiê
pjwj̣t sư
lryt́c, chỉ nă
verr̀m trong lòng mẹ mà rê
pjwjn rỉ. Đ
vgdzô
agzẉt nhiê
pjwjn có mô
agzẉt lâ
nhròn, mẹ ta tìm đ
stttư
lrytơ
uxuḳc mô
agzẉt miê
pjwj́ng thịt!…”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm tư
lryṭa hô
agzẁ cùng lúc vơ
uxuḱi lơ
uxuk̀i Bích Dao nói, thâ
nhróy thâ
nhron mình cô
agzw run lê
pjwjn.
“Ta đ
stttói quá rô
agzẁi, cái gì cũng chă
verr̉ng chú ý nư
lryt̃a, ă
verrn liê
pjwj̀n, sau đ
stttó hình như
lryt thư
lryt thái nă
verr̀m xuô
agzẃng đ
stttâ
nhrót ngủ thiê
pjwj́p đ
sttti, hình như
lryt lúc đ
stttó nghe tiê
pjwj́ng mẹ cư
lrytơ
uxuk̀i trong bóng tô
agzẃi. Cư
lryt́ như
lryt vâ
nhrọy, mẹ ta cư
lryt́ cách mô
agzẉt thơ
uxuk̀i gian lại tìm ra mô
agzẉt miê
pjwj́ng thịt cho ta, ta nhơ
uxuk̀ vâ
nhrọy mà sô
agzẃng sót, như
lrytng mẹ ta thì nghe giọng càng ngày càng yê
pjwj́u ơ
uxuḱt. Cuô
agzẃi cùng mô
agzẉt ngày, ta gọi mẹ, bà khô
agzwng hê
pjwj̀ đ
stttáp lại, tư
lryt̀ đ
stttó vê
pjwj̀ sau, ta còn lại trong bóng tô
agzẃi, mô
agzẉt mình chơ
uxuk̀ chê
pjwj́t.”
Bích Dao châ
nhròm châ
nhrọm quay đ
stttâ
nhròu, nhìn chă
verrm chă
verrm Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm bị ánh mă
verŕt cô
agzw chiê
pjwj́u đ
stttê
pjwj́n, khô
agzwng đ
stttư
lryt̀ng đ
stttư
lrytơ
uxuḳc sơ
uxuḳ run lê
pjwjn: “Ngư
lrytơ
uxuki có biê
pjwj́t cái tư
lryt vị của mô
agzẉt mình chơ
uxuk̀ chê
pjwj́t khô
agzwng? Ngư
lrytơ
uxuki có hiê
pjwj̉u cái khí vị khi mà thi thê
pjwj̉ của mẹ bê
pjwjn cạnh ta tư
lryt̀ tư
lryt̀ thô
agzẃi rư
lryt̃a khô
agzwng? Ngư
lrytơ
uxuki có biê
pjwj́t sô
agzẃng mô
agzẉt mình trong nô
agzw̃i lo sơ
uxuḳ khủng khiê
pjwj́p, vĩnh viê
pjwj̃n khô
agzwng nghe mô
agzẉt â
nhrom thanh nào chung quanh, nó như
lryt thê
pjwj́ nào khô
agzwng?”
Mô
agzw̃i câ
nhrou hỏi của cô
agzw, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm toàn thâ
nhron lại run bă
verŕn lê
pjwjn mô
agzẉt lư
lrytơ
uxuḳt.
Bích Dao trơ
uxuk̉ nê
pjwjn trâ
nhròm mă
verṛc, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm liê
pjwj̀n cảm thâ
nhróy khô
agzwng khí nă
verṛng nê
pjwj̀ khô
agzwng thơ
uxuk̉ nô
agzw̉i, cuô
agzẃi cùng, cô
agzw dư
lrytơ
uxuk̀ng như
lryt tỉnh ra dâ
nhròn tư
lryt̀ trong mô
agzẉng mị, rô
agzẁi như
lryt choàng tỉnh, hoảng hô
agzẃt nói tiê
pjwj́p như
lryt̃ng lơ
uxuk̀i dơ
uxuk̉ dang: “Cuô
agzẃi cùng có mô
agzẉt ngày, đ
stttô
agzẉt nhiê
pjwjn, trê
pjwjn trâ
nhròn đ
stttô
agzẉng rọi xuô
agzẃng mô
agzẉt luô
agzẁng ánh sáng, ta hoảng sơ
uxuḳ kê
pjwju to, trô
agzẃn vào góc tô
agzẃi tă
verrm nhâ
nhrót, sau đ
stttó, ánh sáng â
nhróy càng lúc càng tă
verrng, lô
agzw̃ hô
agzw̉ng trê
pjwjn cao càng lúc càng to, ta nghe tiê
pjwj́ng cha gọi to tê
pjwjn mình và mẹ, rô
agzẁi tiê
pjwj́p đ
stttó, thâ
nhróy cha nhảy xuô
agzẃng, đ
stttư
lryt́ng trư
lrytơ
uxuḱc mă
verṛt ta”
“Ô
xgkpng â
nhróy khô
agzwng hê
pjwj̀ nhìn ta trư
lrytơ
uxuḱc, mà nhìn mẹ ta, lúc ánh sáng mơ
uxuḱi lóe lê
pjwjn ta chỉ chú ý nhìn lê
pjwjn phía trê
pjwjn, khô
agzwng ngơ
uxuk̀ quê
pjwjn mâ
nhrót khô
agzwng nhìn mẹ. Ta còn nhơ
uxuḱ lúc đ
stttó ta bị cha che khuâ
nhrót, khô
agzwng thâ
nhróy đ
stttư
lrytơ
uxuḳc thi thê
pjwj̉ mẹ, như
lrytng vâ
nhrõn thâ
nhróy rõ ràng cha ta thâ
nhron mình run lê
pjwjn mô
agzẉt lư
lrytơ
uxuḳt, rô
agzẁi cả ngư
lrytơ
uxuk̀i đ
stttư
lrytơ
uxuk̀ng như
lryt hóa đ
stttá, sau đ
stttó, tiê
pjwj́p tục thâ
nhróy Thanh thúc thúc, Bạch Hô
agzw̉ thúc thúc và Huyê
pjwj̀n Vũ thúc thúc nô
agzẃi gót nhảy xuô
agzẃng, ai ai cũng đ
stttê
pjwj̀u bàng hoàng tại chô
agzw̃, khô
agzwng hê
pjwj̀ đ
stttô
agzẉng đ
stttâ
nhrọy mô
agzẉt cái.”
“Ta đ
stttô
agzẉt nhiê
pjwjn hoảng sơ
uxuḳ, thâ
nhrọm chí so vơ
uxuḱi lúc đ
stttơ
uxuḳi chê
pjwj́t trong bóng tô
agzẃi còn sơ
uxuḳ hãi hơ
uxukn, ta gọi nhỏ: “Cha!”. Cha ta châ
nhrọm chạp quay lại, ba vị thúc thúc làm thành mô
agzẉt hàng, đ
stttư
lryt́ng sau lư
lrytng ô
agzwng, che mâ
nhrót thi thê
pjwj̉ mẹ ta, ta vâ
nhrõn khô
agzwng thê
pjwj̉ nhìn thâ
nhróy mẹ. Ta hỏi nho nhỏ: “Cha ơ
uxuki, mẹ sao vâ
nhrọy?”
Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm thâ
nhróy rõ rõ ràng ràng, Bích Dao lúc này mô
agzw̃i mô
agzẉt lơ
uxuk̀i nói ra, thâ
nhron mình lại run lê
pjwjn mô
agzẉt lư
lrytơ
uxuḳt, phảng phâ
nhrót như
lryt chính là đ
stttư
lryt́a bé gái ngày xư
lryta đ
stttang đ
stttư
lryt́ng trư
lrytơ
uxuḱc mă
verṛt hă
verŕn mà câ
nhrót lơ
uxuk̀i hỏi.
“Cha khô
agzwng nói lơ
uxuk̀i nào vơ
uxuḱi ta, như
lrytng să
verŕc mă
verṛt râ
nhrót đ
stttáng sơ
uxuḳ, ta dù nhỏ tuô
agzw̉i, như
lrytng ta biê
pjwj́t, ta biê
pjwj́t, lúc đ
stttó ô
agzwng thâ
nhrọt sư
lryṭ muô
agzẃn giê
pjwj́t chê
pjwj́t ta, muô
agzẃn giê
pjwj́t chê
pjwj́t đ
stttư
lryt́a con gái do chính mình sinh ra! Như
lrytng mà, ô
agzwng cuô
agzẃi cùng khô
agzwng hê
pjwj̀ đ
stttô
agzẉng thủ, ô
agzwng đ
stttã cư
lryt́u ta, ô
agzwm ta vào lòng mà ly khai sơ
uxukn đ
stttô
agzẉng đ
sttten tô
agzẃi mịt mùng đ
stttó. Ngay trư
lrytơ
uxuḱc lúc đ
sttti ra, ta len lén nhìn qua bê
pjwjn hô
agzwng cha mà ngó lại phía sau, thi thê
pjwj̉ của mẹ đ
stttang đ
stttư
lrytơ
uxuḳc ba vị thúc thúc chô
agzwn câ
nhrót, chỉ lô
agzẉ ra mô
agzẉt cánh tay, như
lrytng khô
agzwng hiê
pjwj̉u sao, cánh tay đ
stttó, cánh tay đ
stttó, cánh tay đ
stttó…”
Giọng nói của Bích Dao đ
stttô
agzẉt nhiê
pjwjn lă
verṛng đ
sttti, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm hoảng hô
agzẁn, nhìn vê
pjwj̀ phía cô
agzw, thâ
nhróy mă
verṛt cô
agzw tră
verŕng toát như
lryt đ
stttã chê
pjwj́t, hai mă
verŕt nhă
verŕm chă
verṛt, cả ngư
lrytơ
uxuk̀i khô
agzwng ngơ
uxuk̀ cư
lryt́ thê
pjwj́ quỵ xuô
agzẃng đ
stttâ
nhrót, khô
agzwng ngơ
uxuk̀ đ
stttã ngâ
nhrót đ
sttti. Ý thư
lryt́c của Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm lúc đ
stttó mơ
uxuḱi bư
lryt̀ng dâ
nhrọy, vô
agzẉi đ
stttơ
uxuk̃ lâ
nhróy cô
agzw, chỉ thâ
nhróy tay chạm vào lạnh ngă
verŕt, tư
lryṭa hô
agzẁ khô
agzwng phải là ngư
lrytơ
uxuk̀i còn sô
agzẃng.
Sau khi hă
verŕn khỏi bê
pjwj̣nh, thâ
nhron thê
pjwj̉ vô
agzw lư
lryṭc, cô
agzẃ hê
pjwj́t sư
lryt́c đ
stttă
verṛt Bích Dao nă
verr̀m ngay ngă
verŕn trê
pjwjn bình đ
stttài, nhìn khuô
agzwn mă
verṛt tră
verŕng xanh của cô
agzw, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm đ
stttô
agzẉt nhiê
pjwjn kinh hoàng hiê
pjwj̉u ra, toàn thâ
nhron hă
verŕn tư
lryt̀ trê
pjwjn xuô
agzẃng dư
lrytơ
uxuḱi hoàn toàn bị mô
agzẉt cơ
uxukn lạnh xuyê
pjwjn thâ
nhróu.
Đ
vgdzê
pjwjm đ
stttó (kỳ thâ
nhrọt khô
agzwng biê
pjwj́t có phải là đ
stttê
pjwjm hay khô
agzwng, như
lrytng theo trư
lryṭc giác của Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm thì đ
stttã muô
agzẉn rô
agzẁi), Bích Dao cư
lryt́ thê
pjwj́ hô
agzwn mê
pjwj, như
lrytng trong giâ
nhróc mơ
uxuk bâ
nhrót thình lình kê
pjwju lê
pjwjn như
lryt̃ng tiê
pjwj́ng “Mẹ”, “Cha”, hai ngư
lrytơ
uxuk̀i khô
agzwng ngơ
uxuk̀ lại đ
stttô
agzw̉i vị trí cho nhau, biê
pjwj́n thành Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm phải chă
verrm sóc cho cô
agzw.
Như
lrytng thâ
nhróy Bích Dao sâ
nhrou thă
verr̉m trong lòng chô
agzwn giâ
nhróu như
lryt̃ng chuyê
pjwj̣n quá đ
stttô
agzw̃i đ
stttau thư
lrytơ
uxukng đ
stttã qua, trong lúc hô
agzwn mê
pjwj, mâ
nhróy lâ
nhròn kê
pjwju hoảng, mô
agzẁ hô
agzwi ư
lrytơ
uxuḱt đ
stttâ
nhrõm, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm bó châ
nhron bó tay khô
agzwng làm gì đ
stttư
lrytơ
uxuḳc, mãi đ
stttê
pjwj́n khi cuô
agzẃi cùng, Bích Dao vô
agzw ý quơ
uxuk tay loạn, nă
verŕm lâ
nhróy vai hă
verŕn, tư
lryṭa vào sau eo lư
lrytng hă
verŕn, phảng phâ
nhrót như
lryt tìm đ
stttư
lrytơ
uxuḳc cái gì đ
stttó đ
stttê
pjwj̉ nư
lrytơ
uxukng tư
lryṭa, dâ
nhròn dâ
nhròn bình tĩnh lại, an tĩnh ngủ thiê
pjwj́p đ
sttti trê
pjwjn nê
pjwj̀n đ
stttâ
nhrót. Như
lrytng hai bàn tay â
nhróy, khô
agzwng ngơ
uxuk̀ lại vâ
nhrõn nă
verŕm chă
verṛt lâ
nhróy áo Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm, thâ
nhrọm chí móng tay đ
stttâ
nhrom vào da thịt hă
verŕn, Trư
lrytơ
uxukng Tiê
pjwj̉u Phàm đ
stttau đ
stttê
pjwj́n că
verŕn nát mô
agzwi, như
lrytng khô
agzwng biê
pjwj́t tại sao, nhìn khuô
agzwn mă
verṛt tră
verŕng bê
pjwj̣ch của Bích Dao, hă
verŕn khô
agzwng ngơ
uxuk̀ khô
agzwng thê
pjwj̉ bâ
nhrót nhâ
nhrõn mà ly khai, lại càng cô
agzẃ chịu đ
stttư
lryṭng, đ
stttê
pjwj̉ cho cô
agzw tư
lryṭa vào ngư
lrytơ
uxuk̀i mình mà ngủ yê
pjwjn lành.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.