Tru Tiên

Chương 45 : Đau thương

    trước sau   
   

pjwj̉ tưlryt̀ lânhròn nói mêpjwj đstttó, khôagzwng biêpjwj́t là do thânhron thêpjwj̉ Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm vôagzẃn khỏe mạnh, hay là sưlryṭ chăverrm sóc của Bích Dao có hiêpjwj̣u quả, cơuxukn sôagzẃt kéo dài liêpjwjn tục của Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm tưlryt̀ tưlryt̀ giảm đsttti, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm nhơuxuk̀ vânhrọy dânhròn dânhròn khôagzwi phục thânhròn trí, ngưlrytơuxuk̀i cũng tỉnh lại, bânhrót quá bêpjwj̣nh tình quả thânhrọt khôagzwng nhẹ, đsttta phânhròn vânhrõn còn phải năverr̀m yêpjwjn nghỉ ngơuxuki.

agzẉt ngày nọ, Bích Dao rảnh rôagzw̃i đsttti tơuxuḱi đsttti lui trong lòng đstttôagzẉng, cuôagzẃi cùng lại đsttti vêpjwj̀ phía 4 cânhrou nói của Kim Linh phu nhânhron lưlrytu lại, cânhrỏn thânhrọn nhìn xem, khôagzwng khỏi khe khẽ thơuxuk̉ dài. Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm ngôagzẁi cạnh khôagzwng nhịn đstttưlrytơuxuḳc hỏi: “Côagzw thơuxuk̉ than cái gì thêpjwj́?”

Bích Dao hưlryt́ môagzẉt tiêpjwj́ng, bảo: “Ta thânhróy buôagzẁn cho phu nhânhron, ngưlrytơuxuk̀i tài săverŕc vẹn toàn nhưlrytnhrọy, mà bị têpjwjn nam nhânhron xânhróu xa của môagzwn phái ta phụ rânhrõy, môagzẉt đstttơuxuk̀i đstttau khôagzw̉, mơuxuḱi thânhróy trêpjwjn đstttơuxuk̀i biêpjwj́t thêpjwj́ nào là đstttủ”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm bânhrọt cưlrytơuxuk̀i khan.

Bích Dao chú tânhrom nhìn hoài mânhróy cânhrou thoại đstttó, đstttôagzẉt nhiêpjwjn kêpjwju “Ôxgkpi chao!” lêpjwjn môagzẉt tiêpjwj́ng, phát hiêpjwj̣n môagzẉt chôagzw̃ kỳ quái, tưlryt̀ cuôagzẃi cùng trong cânhrou cuôagzẃi cùng của bôagzẃn cânhrou đstttó là “khôagzw̉” (苦), chưlryt̃ “口” ơuxuk̉ góc dưlrytơuxuḱi khôagzwng ngơuxuk̀ ăverrn sânhrou vào trong, khác hăverr̉n cái chưlryt̃ khác, măverŕt côagzw đstttảo quanh môagzẉt lưlrytơuxuḳt, tưlryṭa hôagzẁ lânhrọp tưlryt́c nghĩ ra đstttpjwj̀u gì đstttó, lânhróy cái chuôagzwng đsttteo bêpjwjn hôagzwng ưlrytơuxuḱm thưlryt̉, quả nhiêpjwjn vưlryt̀a khít, khôagzwng nhịn đstttưlrytơuxuḳc reo lêpjwjn môagzẉt tiêpjwj́ng.




Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm đstttăverr̀ng sau lânhróy làm lạ hỏi: “Gì thêpjwj́?”

Bích Dao quay đstttânhròu vêpjwj̀ phía hăverŕn cưlrytơuxuk̀i mà nói: “Có cách thoát rôagzẁi!”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm kinh ngạc, lânhrọp tưlryt́c lânhróy lại tinh thânhròn, vui vẻ hỏi: “thânhrọt chưlryt́?”

Bích Dao cânhròm cái chuôagzwng đstttăverṛt vào hôagzẃc, khôagzwng thânhróy có phản ưlryt́ng nào, rôagzẁi đstttôagzẉt nhiêpjwjn thânhróy nó xoay chuyêpjwj̉n tả hưlryt̃u, môagzẉt khăverŕc sau, trong thạch đstttôagzẉng vang lêpjwjn tiêpjwj́ng ânhròm ânhròm, vách đstttá chânhrón đstttôagzẉng, Bích Dao kinh hoảng, tóm lânhróy cái chuôagzwng vôagzẉi vã lùi lại, chỉ nghe môagzẉt tiêpjwj́ng “Âqhyùm” rânhrót lơuxuḱn, môagzẉt lơuxuḱp vách đstttá vôagzẃn nguyêpjwjn lành chơuxuḳt sânhrọp xuôagzẃng, làm lôagzẉ ra môagzẉt lơuxuḱp nưlryt̃a, bêpjwjn trêpjwjn có khăverŕc nhưlryt̃ng văverrn tưlryṭ giôagzẃng nhưlryt thiêpjwjn thưlryt trong nôagzẉi thânhrót.

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm mơuxuḱi đstttânhròu vui sưlrytơuxuḱng, nhưlrytng sau đstttó xem xét kỹ tả hưlryt̃u vách đstttá đstttó, săverŕc măverṛt lại dânhròn dânhròn xânhróu đsttti, có vẻ nhưlrytuxuk quan này đstttưlrytơuxuḳc thiêpjwj́t lânhrọp chỉ vì Kim Linh phu nhânhron muôagzẃn giânhróu nhưlryt̃ng văverrn tưlryṭ trêpjwjn vách đstttá, khôagzwng hêpjwj̀ có đstttưlrytơuxuk̀ng ra, trong môagzẉt lúc cảm thânhróy buôagzẁn bã thânhrót vọng vôagzw cùng.

Tuy vânhrọy Bích Dao lại ngưlrytng thânhròn nhìn kỹ văverrn tưlryṭ trêpjwjn vách đstttá, thưlryt́ do Kim Linh phu nhânhron lưlrytu lại, cânhrót giânhróu kỹ thêpjwj́ này, nhânhrót đstttịnh khôagzwng phải vânhrọt tânhròm thưlrytơuxuk̀ng. Môagzẉt lúc lânhrou, trêpjwjn măverṛt côagzw thânhròn săverŕc ânhrom tình bânhrót đstttịnh, nhưlrytng phânhròn lơuxuḱn là cảm thán, nhỏ giọng nói: “Nguyêpjwjn lai đstttânhroy là “Si tình chú”.”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm bêpjwjn cạnh mânhrót kiêpjwjn nhânhrõn, bưlrytơuxuḱc lại nhìn, chỉ thânhróy nhưlryt̃ng cânhrou đstttânhròu nhưlryt sau:

lryt̉u u ânhrom linh, chưlryt thiêpjwjn thânhròn ma

nhróy máu thânhron mình, ta nguyêpjwj̣n hy sinh

Ba kiêpjwj́p bôagzẃn đstttơuxuk̀i, mãi đstttày diêpjwjm la

Chỉ bơuxuk̉i vì tình, chêpjwj́t khôagzwng hôagzẃi tiêpjwj́c

......

verŕn nhìn qua đstttã thânhróy đstttó là chú ngưlryt̃ ác đstttôagzẉc của tà đstttạo, nhưlrytng nhìn thânhròn săverŕc Bích Dao, nhiêpjwj̀u phânhròn hoan hỉ, khôagzwng nhịn đstttưlrytơuxuḳc hưlryt̀ môagzẉt tiêpjwj́ng, bảo: “Trong này lôagzẃi ra ơuxuk̉ chôagzw̃ nào đstttânhrou?”




Bích Dao thânhrõn thơuxuk̀ nói: “Khôagzwng có”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm nhạt nhẽo nói: “Vânhrọy côagzw nghiêpjwjn cưlryt́u nó làm cái gì?”

Bích Dao vânhrõn khôagzwng nói, môagzẉt lúc lânhrou sau mơuxuḱi bảo: “Ngưlrytơuxuki khôagzwng biêpjwj́t lai lịch của Si tình chú này, nó đstttưlrytơuxuḳc truyêpjwj̀n lại trong thánh giáo ta tưlryt̀ xưlryta đstttêpjwj́n giơuxuk̀, nhưlrytng theo truyêpjwj̀n thuyêpjwj́t thì chưlryta có ai nguyêpjwj̣n ý thưlryt̉ qua.”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm nghe vânhrọy, trong lòng hiêpjwj́u kỳ trôagzw̃i dânhrọy, hỏi: “Sao vânhrọy?”

Bích Dao giọng buôagzẁn bã, nói: “Đvgdzoạn chú văverrn này trong truyêpjwj̀n thuyêpjwj́t kêpjwj̉ lại là do môagzẉt vị nưlryt̃ tôagzw̉ sưlryt thôagzwng tuêpjwj̣ đstttã lĩnh ngôagzẉ Thiêpjwjn thưlryt mà viêpjwj́t ra, nhưlrytng chỉ cho phái nưlryt̃ tu luyêpjwj̣n, nghe nói là lânhróy tinh huyêpjwj́t tưlryt̀ ngưlrytơuxuk̀i của nưlryt̃ tưlryt̉, hóa thành lêpjwj̣ chú, uy lưlryṭc tuyêpjwj̣t luânhron…”

agzw chưlryta nói xong, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm đstttã ngăverŕt lơuxuk̀i, trong măverŕt tràn ngânhrọp vẻ khinh thưlrytơuxuk̀ng, nói: “Vânhrọy sao khôagzwng gọi là “Lêpjwj̣ huyêpjwj́t chú”, lại gọi là “Si tình chú” cái gì đstttó, tà ma ngoại đstttạo, giả làm phong nhã”

Bích Dao măverṛt biêpjwj́n săverŕc, nhưlrytng liêpjwj̀n đstttó giânhrọt mình, hạ giọng nói: “Ngưlrytơuxuki nói vânhrọy cũng đstttúng, cưlryt́ nhìn Kim Linh phu nhânhron lão nhânhron gia, cuôagzẃi cùng khôagzwng phải là đstttã khôagzwng có côagzwng dụng gì sao?”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm khôagzwng cãi lại côagzw.

**

*

Hai ngưlrytơuxuk̀i ơuxuk̉ lại đstttó mânhróy ngày, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm giải khuânhroy băverr̀ng cách đstttọc Thiêpjwjn thưlryt, nhưlrytng Bích Dao lại cưlryt́ hay ngơuxuk ngânhrỏn xuânhrót thânhròn nhìn văverrn tưlryṭ trêpjwjn vách đstttá mà côagzw gọi là Si tình chú.

Trong Thiêpjwjn thưlryt đstttêpjwj̣ nhânhrót quyêpjwj̉n, kỳ thânhrọt khôagzwng có phưlrytơuxukng pháp tu luyêpjwj̣n thưlryṭc sưlryṭ nào, chỉ có văverrn tưlryṭ thânhrom sânhrou khó hiêpjwj̉u ngút trơuxuk̀i, có thêpjwj̉ coi nhưlryt phânhròn tôagzw̉ng cưlrytơuxukng. Nhưlrytng Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm đstttã học đstttưlrytơuxuḳc chânhron pháp của hai nhà Phânhrọt Đvgdzạo, vơuxuḱi văverrn tưlryṭ này lại hiêpjwj̉u đstttưlrytơuxuḳc, bânhrót quá chỉ là hiêpjwj̉u mà thôagzwi. Vêpjwj̀ học thuyêpjwj́t trong Thiêpjwjn thưlryt đstttêpjwj̉ hơuxuḳp nhânhrót Phânhrọt đstttạo thành môagzẉt cảnh giơuxuḱi, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm tuy nhiêpjwjn suy nghĩ hoài vânhrõn khôagzwng giải thích đstttưlrytơuxuḳc, làm sao mà Thái cưlryṭc huyêpjwj̀n thanh đstttạo vơuxuḱi Đvgdzại phạm bát nhã hai đstttại chânhron pháp lại có thêpjwj̉ đstttôagzẁng thơuxuk̀i dung hòa thi triêpjwj̉n?

Hy vọng sôagzẃng sót chăverr̉ng còn lại bao nhiêpjwju, nhưlrytng vânhrõn còn vưlrytơuxukng vânhrón dụ hoăverṛc trong lòng hăverŕn, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm cũng đstttã thưlryt̉ ngôagzẁi xuôagzẃng đstttânhrót đstttôagzẃi chiêpjwj́u vơuxuḱi phưlrytơuxukng pháp trong Thiêpjwjn thưlryt mà tu luyêpjwj̣n, nhưlrytng đstttôagzẁng thơuxuk̀i vânhrọn dụng hai đstttại chânhron pháp, ban đstttânhròu thì cũng dêpjwj̃, nhưlrytng hăverŕn cưlryt́ thânhróy khí huyêpjwj́t mạnh lêpjwjn chưlryta đstttưlrytơuxuḳc môagzẉt khoảnh khăverŕc lại tản mác đsttti. Liêpjwjn tục nhưlrytnhrọy cả ngày, môagzẉt chút tiêpjwj́n triêpjwj̉n cũng khôagzwng có.




Tiêpjwj́p đstttó, khôagzwng ngơuxuk̀ trưlrytơuxuḱc măverŕt hai ngưlrytơuxuk̀i lại nảy sinh môagzẉt vânhrón đstttêpjwj̀ nan giải – hêpjwj́t thưlryt́c ăverrn.

Nhưlryt̃ng ngưlrytơuxuk̀i tu chânhron luyêpjwj̣n đstttạo, tuy là lêpjwjn trơuxuk̀i xuôagzẃng biêpjwj̉n đstttưlrytơuxuḳc, nhưlrytng cuôagzẃi cùng cũng là xác thịt ngưlrytơuxuk̀i phàm, thuânhrọt bêpjwj́ quan của nhưlryt̃ng tiêpjwj̀n bôagzẃi đstttạo hạnh cao thânhrom trong truyêpjwj̀n thuyêpjwj́t, khôagzwng ăverrn khôagzwng uôagzẃng, thânhrọt ra đstttânhrou có ai thânhróy. Tưlryt̀ sau lúc vào đstttôagzẉng này, lưlrytơuxukng khôagzw của Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm bị rơuxuki đstttânhrou mânhrót, tuy là may măverŕn trong đstttôagzẉng có nưlrytơuxuḱc trong có thêpjwj̉ uôagzẃng đstttưlrytơuxuḳc, nhưlrytng lưlrytơuxukng khôagzw của Bích Dao chỉ đstttêpjwj̉ môagzẉt ngưlrytơuxuk̀i dùng đstttưlrytơuxuḳc vài ngày, dù là hai ngưlrytơuxuk̀i ăverrn dè dăverṛt đsttti nưlryt̃a, thì cũng đstttã hêpjwj́t nhanh chóng.

lryt́ nhưlryt thêpjwj́ Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm và Bích Dao ngânhroy ngânhroy dại dại nhìn cái túi thưlryt́c ăverrn trôagzẃng khôagzwng, ơuxuk̉ trong đstttôagzẉng khôagzwng biêpjwj́t đstttã đstttưlrytơuxuḳc bao lânhrou, chỉ sơuxuḳ bânhrót quá mơuxuḱi đstttưlrytơuxuḳc hai ngày.

“Ôxgkpi!” Bích Dao ngôagzẁi trêpjwjn bình đstttài, bêpjwjn cạnh đstttôagzẃng xưlrytơuxukng khôagzw đstttã đstttưlrytơuxuḳc gom lại, tuy nhiêpjwjn khôagzwng có cảm giác sơuxuḳ hãi nào, xem chưlryt̀ng nưlryt̃ tưlryt̉ ma giáo quả nhiêpjwjn khôagzwng giôagzẃng lăverŕm vơuxuḱi ngưlrytơuxuk̀i bình thưlrytơuxuk̀ng. Bânhrót quá trong lúc này, toàn bôagzẉ dáng dânhróp của côagzw đstttêpjwj̀u buôagzẁn bã thảm đstttạm.

pjwj̣nh tình của Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm đstttã nhanh chóng khá lêpjwjn, cơuxukn sôagzẃt cũng hạ rôagzẁi, trưlryt̀ thânhron ngưlrytơuxuk̀i vôagzwlryṭc ra, còn khôagzwng có gì đstttáng ngại. Lúc này hăverŕn nghe tiêpjwj́ng thơuxuk̉ dài của Bích Dao, quay đstttânhròu nhìn côagzw gái ma giáo đstttó. Soi vào trong măverŕt hăverŕn, ngưlrytơuxuk̀i con gái toàn thânhron măverṛc y phục xanh biêpjwj́c nhưlrytlrytơuxuḱc ngôagzẁi trêpjwjn mép bình đstttài, hai chânhron văverŕt vẻo trong khôagzwng trung, thỉnh thoảng lại đstttung đstttưlryta, làm Hơuxuḳp hoan linh bêpjwjn hôagzwng côagzw cũng vang lêpjwjn đstttinh đstttinh đstttang đstttang, nêpjwj́u khôagzwng phải trong hoàn cảnh này và khôagzwng biêpjwj́t thânhron phânhrọn côagzw, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm chăverŕc đstttã tưlrytơuxuk̉ng côagzw là môagzẉt thiêpjwj́u nưlryt̃ ngânhroy thơuxukagzw hại.

Chỉ là nhìn kỹ, Bích Dao tuy nhiêpjwjn so vơuxuḱi lúc mơuxuḱi vưlryt̀a găverṛp đstttã tiêpjwj̀u tụy đsttti nhiêpjwj̀u. Côagzw gái ânhróy, môagzw̃i ngày đstttêpjwj̀u ra ngoài thác nưlrytơuxuḱc tăverŕm rưlryt̉a chải đstttânhròu, cho nêpjwjn dung mạo vânhrõn đstttoan lêpjwj̣, tịnh khôagzwng có chút cảm giác dơuxuknhrỏn nào, chỉ là ngày qua ngày, côagzwlryt́ gânhròy mòn đsttti thânhróy rõ. Nghĩ đstttêpjwj́n đstttânhroy, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm giânhrọt mình, tưlryt̀ lúc ânhróu thơuxuk đstttã nghe sưlryt phụ sưlryt huynh giáo huânhrón, nhưlryt̃ng ngưlrytơuxuk̀i trong ma giáo ai ai cũng tưlryṭ tưlrytlryṭ lơuxuḳi, tânhrom hânhrọn thủ lạt. Nhưlrytng bânhroy giơuxuk̀ trong lòng đstttôagzẉng này, vì cái gì, côagzw gái ma giáo ânhróy vânhrõn chia sẻ vơuxuḱi hăverŕn tưlryt̀ng mânhrỏu thưlryt́c ăverrn?

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm nghĩ đstttêpjwj́n xuânhrót thânhròn, khôagzwng chú ý Bích Dao đstttang nhìn sang, thânhróy Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm khôagzwng biêpjwj́t tại sao lại ngânhroy ngânhroy ngôagzẃc ngôagzẃc nhìn nàng, măverṛt đstttôagzẉt nhiêpjwjn đstttỏ lêpjwjn, cáu kỉnh hỏi: “Ngưlrytơuxuki nhìn cái gì?”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm giânhrọt băverŕn mình, vôagzẉi vã quay đstttânhròu đsttti nơuxuki khác, bôagzẃi rôagzẃi nói: “Đvgdzânhrou… đstttânhrou có gì”

Bích Dao sau lưlrytng hăverŕn, tuy vânhrọy khôagzwng hêpjwj̀ to tiêpjwj́ng măverŕng mỏ gì hăverŕn nhưlrytverŕn tưlrytơuxuk̉ng tưlrytơuxuḳng, môagzẉt lúc rânhrót lânhrou, thay vào đstttó lại nghe môagzẉt tiêpjwj́ng thơuxuk̉ dài, nói: “Chúng ta bị vânhroy khôagzẃn trong đstttôagzẉng này, cái chêpjwj́t cũng khôagzwng còn xa, ngưlrytơuxuki bânhrót tânhrót phải cânhrou thúc nhưlrytnhrọy nưlryt̃a”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm ngânhrỏn ngưlrytơuxuk̀i, tưlryt̀ tưlryt̀ quay mình, nhìn vêpjwj̀ phía Bích Dao, chỉ thânhróy trêpjwjn khuôagzwn măverṛt gânhròy mòn nhưlrytng vânhrõn rânhrót đstttôagzw̃i xinh đstttẹp của côagzw, có môagzẉt nụ cưlrytơuxuk̀i nhè nhẹ bânhrót cânhròn, khôagzwng nhịn đstttưlrytơuxuḳc mơuxuk̉ miêpjwj̣ng: “Kỳ thânhrọt ta sau khi bị trọng bêpjwj̣nh, côagzwnhrót tânhrót phải mang phânhròn lơuxuḱn lưlrytơuxukng khôagzw chia cho ta, nhưlrytnhrọy côagzw có thêpjwj̉ trụ thêpjwjm nhiêpjwj̀u ngày, nói khôagzwng chưlryt̀ng …”

“Nói khôagzwng chưlryt̀ng thêpjwj́ nào?” Bích Dao đstttôagzẉt ngôagzẉt ngăverŕt lơuxuk̀i hăverŕn.

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm nao nao trong lòng, lăverŕc lăverŕc đstttânhròu, hạ giọng: “Nói khôagzwng chưlryt̀ng côagzw có thêpjwj̉ đstttưlrytơuxuḳc cưlryt́u thoát”

Bích Dao nhè nhẹ lăverŕc đstttânhròu, trêpjwjn măverṛt hiêpjwj̣n lêpjwjn môagzẉt thoáng cưlrytơuxuk̀i, nói: “Ta khôagzwng nghĩ đstttêpjwj́n chuyêpjwj̣n chêpjwj́t, càng khôagzwng muôagzẃn trong lòng đstttôagzẉng này, đstttôagzẃi măverṛt vơuxuḱi bôagzẉ xưlrytơuxukng khôagzw và cùng vơuxuḱi môagzẉt cái tưlryt̉ thi tưlryt̀ tưlryt̀ thôagzẃi rưlryt̃a khác mà tưlryt̀ tưlryt̀ chơuxuk̀ chêpjwj́t, nêpjwj́u nhưlrytnhrọy mà vânhrõn khôagzwng có ai lại cưlryt́u ta, chỉ sơuxuḳ ta hóa đstttpjwjn trưlrytơuxuḱc.”




Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm nghe côagzw hình dung cảnh tình đstttó, khôagzwng chịu đstttưlrytơuxuḳc cũng phát rét run, ngày tháng nhưlryt thêpjwj́ quả thânhrọt khôagzwng phải là con ngưlrytơuxuk̀i nưlryt̃a.

Bích Dao nhìn hăverŕn môagzẉt cái, nhạt nhẽo nói: “Sao thêpjwj́, ngưlrytơuxuki sơuxuḳ à?”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm tưlryt́c khăverŕc vưlrytơuxukn thăverr̉ng vai lêpjwjn, cao giọng nói: “Đvgdzânhrou có!”

pjwjn khóe miêpjwj̣ng của Bích Dao đstttã hé môagzẉt nụ cưlrytơuxuk̀i, nhìn nhìn hăverŕn rôagzẁi tưlryt̀ tưlryt̀ trong măverŕt có môagzẉt chút ôagzwn nhu mơuxukagzẁ nhưlryt có nhưlryt khôagzwng, nói dịu dàng: “Ngưlrytơuxuki đstttáp ưlryt́ng ta môagzẉt viêpjwj̣c, đstttưlrytơuxuḳc khôagzwng?”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm nhíu mày hỏi: “Viêpjwj̣c gì?”

Bích Dao cưlrytơuxuk̀i nhẹ, nói: “Chúng ta hiêpjwj̣n tại đstttã ăverrn hêpjwj́t toàn bôagzẉ lưlrytơuxukng khôagzw, trưlryt̀ nưlrytơuxuḱc lã ra còn khôagzwng có gì đstttêpjwj̉ ăverrn nưlryt̃a, chỉ sơuxuḳ khôagzwng quá bảy ngày đstttã chêpjwj́t đstttói rôagzẁi”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm măverṛc nhiêpjwjn khôagzwng nói gì.

Bích Dao săverŕc măverṛt bình tĩnh, nhưlrytng khi nói tiêpjwj́p nhưlryt̃ng lơuxuk̀i sau đstttó, lại làm Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm nhưlryt nhìn thânhróy ma quỷ, kinh hãi thânhrót săverŕc: “Đvgdzêpjwj́n ngày nào đstttó, ngưlrytơuxuki thânhróy ta khôagzwng ôagzw̉n nưlryt̃a, thì giêpjwj́t ta trưlrytơuxuḱc nhé.”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm há hôagzẃc miêpjwj̣ng, chỉ nhìn côagzw nhânhrót thơuxuk̀i khôagzwng thôagzẃt đstttưlrytơuxuḳc lơuxuk̀i nào, khôagzwng có ý nghĩ nào trong đstttânhròu, Bích Dao thì săverŕc măverṛt vânhrõn bình tĩnh nói nhưlryt khôagzwng hêpjwj̀ nghĩ nhưlryt̃ng lơuxuk̀i kinh thiêpjwjn phá thạch: “Sau khi ta chêpjwj́t rôagzẁi, xác ta còn đstttó, nêpjwj́u nhưlryt ngưlrytơuxuki nhânhrót tânhrom muôagzẃn sôagzẃng, thì ăverrn luôagzwn thịt của ta, đstttại khái có thêpjwj̉ sôagzẃng sót đstttưlrytơuxuḳc ít ngày giơuxuk̀”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm gânhròn nhưlryt té nhào tại chôagzw̃.

agzẉt lúc rânhrót lânhrou sau, thânhròn trí hăverŕn mơuxuḱi hôagzẁi tỉnh lại sau cú chânhrón đstttôagzẉng khủng khiêpjwj́p, lânhrọp tưlryt́c trong lòng tưlryṭ nói vơuxuḱi mình: “Bọn ngưlrytơuxuk̀i ma giáo này quả nhiêpjwjn ai nânhróy đstttêpjwj̀u là yêpjwju nghiêpjwj̣t, nhưlryt̃ng viêpjwj̣c nhưlrytnhrọy cũng làm đstttưlrytơuxuḳc”. Nhưlrytng nhìn thânhròn săverŕc Bích Dao vânhrõn hêpjwj́t sưlryt́c bình tĩnh, trong lòng khôagzwng ngơuxuk̀ phát lạnh, khôagzwng kìm đstttưlrytơuxuḳc thụt lùi môagzẉt bưlrytơuxuḱc, trỏ vêpjwj̀ phía nàng mà vânhrõn nhưlryt còn run lânhrọp cânhrọp: “Côagzw, côagzw nói gì?”

Bích Dao nhìn nhìn hăverŕn, nét dịu dàng trong măverŕt phảng phânhrót đstttânhrọm dânhròn, nhưlrytng trong măverŕt Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm, lại tưlryṭa hôagzẁ đstttôagzẉc đstttịa đstttêpjwj́n nôagzw̃i khôagzwng có môagzẉt đstttôagzẉc vânhrọt nào trêpjwjn đstttơuxuk̀i so sánh đstttưlrytơuxuḳc.

“Ngưlrytơuxuki khôagzwng phải là muôagzẃn quay lại Đvgdzại Trúc Phong của Thanh Vânhron Sơuxukn đstttêpjwj̉ găverṛp lại vị sưlryt tỉ đstttó sao, ngưlrytơuxuki còn có mânhróy vị đstttôagzẁng môagzwn trong Vạn bưlryt́c Côagzw̉ quânhrọt, họ nhânhrót đstttịnh sẽ đstttêpjwj́n đstttânhroy tìm ngưlrytơuxuki, ngưlrytơuxuki sôagzẃng sót đstttưlrytơuxuḳc càng lânhrou chưlryt̀ng nào, thì hy vọng họ đstttêpjwj́n tìm càng nhiêpjwj̀u chưlryt̀ng đstttó khôagzwng phải sao?” Bích Dao hơuxuki hơuxuki cúi đstttânhròu, trong giọng nói lại trơuxuk̉ vêpjwj̀ vẻ bình đstttạm cũ.




Nhưlrytng Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm lúc này khôagzwng nhưlryt̃ng khôagzwng đstttoái hoài gì đstttêpjwj́n giọng nói của côagzw, thânhrọm chí còn khôagzwng hêpjwj̀ chú ý đstttêpjwj́n chuyêpjwj̣n côagzw nhăverŕc đstttêpjwj́n sưlryt tỉ, chỉ nhìn côagzw mà giânhrọn dưlryt̃ nói: “Côagzw... Côagzw khôagzwng ngơuxuk̀ lại bảo ta ăverrn … ăverrn … ăverrn… Môagzwn giáo của côagzw tà ma ngoại đstttạo, đstttơuxukn giản là khôagzwng có đstttạo lý gì! Vôagzw sỉ, ác tânhrom, ta, ta… côagzw, côagzw ….”

verŕn càng nói càng giânhrọn, nhưlrytng khôagzwng biêpjwj́t cách nói, “ta ta ta” “côagzwagzwagzw” môagzẉt hôagzẁi thì khôagzwng nói đstttưlrytơuxuḳc gì nưlryt̃a. Bânhrót quá phản ưlryt́ng của hăverŕn nhưlrytnhrọy, tưlryṭa hôagzẁ cũng đstttã năverr̀m trong tưlrytơuxuk̉ng liêpjwj̣u tưlryt̀ trưlrytơuxuḱc của Bích Dao, côagzw khôagzwng nôagzw̉i giânhrọn, cũng khôagzwng chêpjwj trách giêpjwj̃u cơuxuḳt gì, chỉ lăverṛng lăverṛng nhìn hăverŕn môagzẉt lúc lânhrou, chơuxuk̀ Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm đstttang thơuxuk̉ hôagzẁng hôagzẉc vì tưlryt́c giânhrọn nguôagzwi bơuxuḱt đsttti, mơuxuḱi chânhròm chânhrọm nói: “Ăoluxn thịt ta hay khôagzwng, cái đstttó tùy ngưlrytơuxuki, bânhrót quá ngưlrytơuxuki nhânhrót đstttịnh phải giêpjwj́t ta trưlrytơuxuḱc”

“Lại vânhrọy nưlryt̃a”, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm lại bânhrót ngơuxuk̀ nôagzw̉i giânhrọn đstttùng đstttùng: “Ngưlrytơuxuki đstttưlryt̀ng vọng tưlrytơuxuk̉ng ta cũng ôagzwuxuḳp vơuxuḱi tà ma đstttôagzẁng đstttạo của môagzwn giáo ngưlrytơuxuki, ngưlrytơuxuki cho ta lưlrytơuxukng khôagzw, ta sẽ dùng thânhron xác này trả lại cho ngưlrytơuxuki còn hơuxukn, muôagzẃn kéo ta xuôagzẃng nưlrytơuxuḱc cùng vơuxuḱi ngưlrytơuxuki hả, khôagzwng thêpjwj̉ nào!”

Bích Dao chânhròm chânhrọm lăverŕc đstttânhròu, nói: “Khôagzwng phải vânhrọy, ta chỉ sơuxuḳ hãi thôagzwi”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm nói theo quán tính: “Nói nhảm, ta đstttã nói là ngưlrytơuxuki …, Á, ngưlrytơuxuki nói cái gì?”

Hình nhưlryt tại ngưlrytơuxuk̃ng cưlryt̉a sanh tưlryt̉ này, tânhrom tình của Bích Dao có biêpjwj́n hóa trưlrytơuxuḱc giơuxuk̀ chưlryta tưlryt̀ng có, chỉ thânhróy côagzwlryṭa hôagzẁ rơuxuki vào môagzẉt hôagzẁi ưlryt́c xa xăverrm, trêpjwjn măverṛt hiêpjwj̣n lêpjwjn môagzẉt nôagzw̃i sơuxuḳ mà Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm tưlryt̀ lúc găverṛp côagzw đstttêpjwj́n giơuxuk̀ chưlryta hêpjwj̀ thânhróy, sau đstttó, côagzwverŕc mạnh đstttânhròu, tưlryṭa hôagzẁ rũ bỏ môagzẉt ý nghĩ nào đstttó.

“Ngưlrytơuxuki khôagzwng biêpjwj́t cái tưlryt vị môagzẉt ngưlrytơuxuk̀i đstttơuxuḳi chêpjwj́t nó nhưlryt thêpjwj́ nào phải khôagzwng?” Côagzw nhỏ giọng hỏi.

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm giânhrọt mình, mơuxukagzẁ phát giác, côagzwlryṭa hôagzẁ có ânhrỏn tình gì, trong lòng nôagzw̉i hiêpjwj́u kỳ, hỏi: “Thêpjwj́ nào?”

Bích Dao khóe măverŕt phảng phânhrót có môagzẉt chút co giânhrọt, trêpjwjn măverṛt có nét chêpjwj́t chóc, nhìn lại môagzẉt tuôagzw̉i thơuxuk chỉ có đstttôagzẃi măverṛt vơuxuḱi tưlryt̉ vong làm bạn, côagzw khôagzwng ngơuxuk̀ khôagzwng khôagzẃng chêpjwj́ nôagzw̉i nhưlryt̃ng hoài ưlryt́c của mình, thânhrọm chí cả trong giọng nói cũng vưlrytơuxukng mang môagzẉt khoảng trôagzẃng môagzwng lung: “Lúc ta sáu tuôagzw̉i, mẹ ta mang ta vêpjwj̀ Lục hôagzẁ đstttôagzẉng ơuxuk̉ Hôagzẁ kỳ sơuxukn đstttêpjwj̉ găverṛp bà ngoại, khôagzwng lưlrytơuxuk̀ng đstttưlrytơuxuḳc đstttó là lúc chánh đstttạo đstttêpjwj́n tânhrọp kích môagzwn giáo của ta, Phưlrytơuxukng ác tăverrng của Thiêpjwjn Âqhyum tưlryṭ vânhrọn dụng pháp bảo Phù đstttôagzẁ kim bát, làm Lục hôagzẁ đstttôagzẉng đstttang vưlryt̃ng vàng phải chânhrón đstttôagzẉng mà sụp đstttôagzw̉, khiêpjwj́n ta, mẹ ta vơuxuḱi bà ngoại ba ngưlrytơuxuk̀i bị chôagzwn sôagzẃng trong lòng đstttânhrót.”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm bôagzw̃ng rùng mình, có môagzẉt chút dưlryṭ cảm khôagzwng lành, thânhrọm chí môagzẉt cảm giác lạnh lẽo nào đstttó tưlryt̀ trong lòng trôagzw̃i dânhrọy, lạnh xuyêpjwjn tưlryt̀ đstttânhròu đstttêpjwj́n chânhron.

Bích Dao lúc này phảng phânhrót đstttã hoàn toàn lạc trong hôagzẁi ưlryt́c thôagzẃng khôagzw̉ ngày xưlryta, măverŕt đstttăverrm đstttăverrm nhìn xa xôagzwi phía trưlrytơuxuḱc, hưlrytlryt khôagzwng khôagzwng, nhânhrót là giọng nói của côagzw, bình đstttạm và trôagzẃng rôagzw̃ng, vưlrytơuxuḱng vânhrót môagzẉt nôagzw̃i đstttau sânhrou hút: “Lúc đstttó, ta sơuxuḳ hãi gào khóc, kinh hoảng vôagzw cùng. Đvgdzó quả là môagzẉt cái sơuxukn đstttôagzẉng rânhrót nhỏ, nhânhron vì môagzẉt khôagzẃi đstttá lơuxuḱn chôagzẃng giưlryt̃, mà chúng ta có thêpjwj̉ chui nhủi sôagzẃng sót đstttưlrytơuxuḳc. Nhưlrytng bà ngoại ta thưlrytơuxukng thêpjwj́ năverṛng quá, khôagzwng lânhrou thì mânhrót. Mẹ ta ôagzwm ta khóc môagzẉt hôagzẁi trong bóng tôagzẃi mịt mù nơuxuki đstttó, rôagzẁi mai táng bà ngoại.”

“Chúng ta bị vùi sânhrou trong lòng đstttânhrót, trưlryt̀ nhưlryt̃ng giọt nưlrytơuxuḱc đstttọng tưlryt̀ nham thạch nhỏ xuôagzẃng, chung quanh chỉ thânhróy toàn nham thạch lạnh lẽo. Ta sơuxuḳ quá chưlryt̀ng, nhưlrytng mẹ ta môagzẉt mưlryṭc khuyêpjwjn nhủ: “Tiêpjwj̉u Dao đstttưlryt̀ng sơuxuḳ, nhânhrót đstttịnh rôagzẁi phụ thânhron sẽ đstttêpjwj́n cưlryt́u chúng ta”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm lúc này ngưlrytng thânhròn nín thơuxuk̉, chăverrm chú lăverŕng nghe, lại mơuxukagzẁ có môagzẉt chút sơuxuḳ hãi lạ lùng khôagzwng nói đstttưlrytơuxuḳc, phảng phânhrót cảm giác có chuyêpjwj̣n gì đstttó sẽ phát sinh.

“Nhưlrytng mà, cái nơuxuki vĩnh viêpjwj̃n tôagzẃi tăverrm đstttó, cha ta vânhrõn khôagzwng hêpjwj̀ đstttêpjwj́n, ta ơuxuk̉ trong lòng đstttôagzẉng mịt mù, sơuxuḳ hãi cùng cưlryṭc, bụng thì lại đstttói, khôagzwng ngưlryt̀ng gào khóc. Ta còn nhơuxuḱ, mẹ ta bêpjwjn cạnh thơuxuk̉ dài, ôagzwm ta thânhrọt chăverṛt vào lòng, khôagzwng ngưlryt̀ng thủ thỉ: “Tiêpjwj̉u Dao đstttưlryt̀ng sơuxuḳ, Tiêpjwj̉u Dao đstttưlryt̀ng sơuxuḳ, mẹ khôagzwng đstttêpjwj̉ cho cái gì xảy ra vơuxuḱi con đstttânhrou, cha con nhânhrót đstttịnh sẽ lại cưlryt́u chúng ta mà!”

verŕc măverṛt Bích Dao tưlryt̀ tưlryt̀ biêpjwj́n thành màu trăverŕng thảm, nhưlrytng vânhrõn nói tiêpjwj́p: “Nhưlrytng mà, cha vânhrõn chưlryta đstttêpjwj́n, ta thì đstttã đstttói đstttêpjwj́n mưlryt́c khôagzwng thêpjwj̉ làm gì đstttưlrytơuxuḳc nưlryt̃a, chỉ mãi nhìn mẹ mà khóc đstttòi ăverrn. Mẹ ta tìm kiêpjwj́m trong đstttôagzẉng hêpjwj́t lânhròn này đstttêpjwj́n lânhròn khác, nhưlrytng vânhrõn khôagzwng tìm đstttưlrytơuxuḳc thưlryt́ gì. Rôagzẁi sau đstttó, ta đstttói quá khóc đstttêpjwj́n nôagzw̃i kiêpjwj̣t sưlryt́c, chỉ năverr̀m trong lòng mẹ mà rêpjwjn rỉ. Đvgdzôagzẉt nhiêpjwjn có môagzẉt lânhròn, mẹ ta tìm đstttưlrytơuxuḳc môagzẉt miêpjwj́ng thịt!…”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm tưlryṭa hôagzẁ cùng lúc vơuxuḱi lơuxuk̀i Bích Dao nói, thânhróy thânhron mình côagzw run lêpjwjn.

“Ta đstttói quá rôagzẁi, cái gì cũng chăverr̉ng chú ý nưlryt̃a, ăverrn liêpjwj̀n, sau đstttó hình nhưlryt thưlryt thái năverr̀m xuôagzẃng đstttânhrót ngủ thiêpjwj́p đsttti, hình nhưlryt lúc đstttó nghe tiêpjwj́ng mẹ cưlrytơuxuk̀i trong bóng tôagzẃi. Cưlryt́ nhưlrytnhrọy, mẹ ta cưlryt́ cách môagzẉt thơuxuk̀i gian lại tìm ra môagzẉt miêpjwj́ng thịt cho ta, ta nhơuxuk̀ vânhrọy mà sôagzẃng sót, nhưlrytng mẹ ta thì nghe giọng càng ngày càng yêpjwj́u ơuxuḱt. Cuôagzẃi cùng môagzẉt ngày, ta gọi mẹ, bà khôagzwng hêpjwj̀ đstttáp lại, tưlryt̀ đstttó vêpjwj̀ sau, ta còn lại trong bóng tôagzẃi, môagzẉt mình chơuxuk̀ chêpjwj́t.”

Bích Dao chânhròm chânhrọm quay đstttânhròu, nhìn chăverrm chăverrm Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm bị ánh măverŕt côagzw chiêpjwj́u đstttêpjwj́n, khôagzwng đstttưlryt̀ng đstttưlrytơuxuḳc sơuxuḳ run lêpjwjn: “Ngưlrytơuxuki có biêpjwj́t cái tưlryt vị của môagzẉt mình chơuxuk̀ chêpjwj́t khôagzwng? Ngưlrytơuxuki có hiêpjwj̉u cái khí vị khi mà thi thêpjwj̉ của mẹ bêpjwjn cạnh ta tưlryt̀ tưlryt̀ thôagzẃi rưlryt̃a khôagzwng? Ngưlrytơuxuki có biêpjwj́t sôagzẃng môagzẉt mình trong nôagzw̃i lo sơuxuḳ khủng khiêpjwj́p, vĩnh viêpjwj̃n khôagzwng nghe môagzẉt ânhrom thanh nào chung quanh, nó nhưlryt thêpjwj́ nào khôagzwng?”

agzw̃i cânhrou hỏi của côagzw, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm toàn thânhron lại run băverŕn lêpjwjn môagzẉt lưlrytơuxuḳt.

Bích Dao trơuxuk̉ nêpjwjn trânhròm măverṛc, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm liêpjwj̀n cảm thânhróy khôagzwng khí năverṛng nêpjwj̀ khôagzwng thơuxuk̉ nôagzw̉i, cuôagzẃi cùng, côagzwlrytơuxuk̀ng nhưlryt tỉnh ra dânhròn tưlryt̀ trong môagzẉng mị, rôagzẁi nhưlryt choàng tỉnh, hoảng hôagzẃt nói tiêpjwj́p nhưlryt̃ng lơuxuk̀i dơuxuk̉ dang: “Cuôagzẃi cùng có môagzẉt ngày, đstttôagzẉt nhiêpjwjn, trêpjwjn trânhròn đstttôagzẉng rọi xuôagzẃng môagzẉt luôagzẁng ánh sáng, ta hoảng sơuxuḳ kêpjwju to, trôagzẃn vào góc tôagzẃi tăverrm nhânhrót, sau đstttó, ánh sáng ânhróy càng lúc càng tăverrng, lôagzw̃ hôagzw̉ng trêpjwjn cao càng lúc càng to, ta nghe tiêpjwj́ng cha gọi to têpjwjn mình và mẹ, rôagzẁi tiêpjwj́p đstttó, thânhróy cha nhảy xuôagzẃng, đstttưlryt́ng trưlrytơuxuḱc măverṛt ta”

“Ôxgkpng ânhróy khôagzwng hêpjwj̀ nhìn ta trưlrytơuxuḱc, mà nhìn mẹ ta, lúc ánh sáng mơuxuḱi lóe lêpjwjn ta chỉ chú ý nhìn lêpjwjn phía trêpjwjn, khôagzwng ngơuxuk̀ quêpjwjn mânhrót khôagzwng nhìn mẹ. Ta còn nhơuxuḱ lúc đstttó ta bị cha che khuânhrót, khôagzwng thânhróy đstttưlrytơuxuḳc thi thêpjwj̉ mẹ, nhưlrytng vânhrõn thânhróy rõ ràng cha ta thânhron mình run lêpjwjn môagzẉt lưlrytơuxuḳt, rôagzẁi cả ngưlrytơuxuk̀i đstttưlrytơuxuk̀ng nhưlryt hóa đstttá, sau đstttó, tiêpjwj́p tục thânhróy Thanh thúc thúc, Bạch Hôagzw̉ thúc thúc và Huyêpjwj̀n Vũ thúc thúc nôagzẃi gót nhảy xuôagzẃng, ai ai cũng đstttêpjwj̀u bàng hoàng tại chôagzw̃, khôagzwng hêpjwj̀ đstttôagzẉng đstttânhrọy môagzẉt cái.”

“Ta đstttôagzẉt nhiêpjwjn hoảng sơuxuḳ, thânhrọm chí so vơuxuḱi lúc đstttơuxuḳi chêpjwj́t trong bóng tôagzẃi còn sơuxuḳ hãi hơuxukn, ta gọi nhỏ: “Cha!”. Cha ta chânhrọm chạp quay lại, ba vị thúc thúc làm thành môagzẉt hàng, đstttưlryt́ng sau lưlrytng ôagzwng, che mânhrót thi thêpjwj̉ mẹ ta, ta vânhrõn khôagzwng thêpjwj̉ nhìn thânhróy mẹ. Ta hỏi nho nhỏ: “Cha ơuxuki, mẹ sao vânhrọy?”

Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm thânhróy rõ rõ ràng ràng, Bích Dao lúc này môagzw̃i môagzẉt lơuxuk̀i nói ra, thânhron mình lại run lêpjwjn môagzẉt lưlrytơuxuḳt, phảng phânhrót nhưlryt chính là đstttưlryt́a bé gái ngày xưlryta đstttang đstttưlryt́ng trưlrytơuxuḱc măverṛt hăverŕn mà cânhrót lơuxuk̀i hỏi.

“Cha khôagzwng nói lơuxuk̀i nào vơuxuḱi ta, nhưlrytng săverŕc măverṛt rânhrót đstttáng sơuxuḳ, ta dù nhỏ tuôagzw̉i, nhưlrytng ta biêpjwj́t, ta biêpjwj́t, lúc đstttó ôagzwng thânhrọt sưlryṭ muôagzẃn giêpjwj́t chêpjwj́t ta, muôagzẃn giêpjwj́t chêpjwj́t đstttưlryt́a con gái do chính mình sinh ra! Nhưlrytng mà, ôagzwng cuôagzẃi cùng khôagzwng hêpjwj̀ đstttôagzẉng thủ, ôagzwng đstttã cưlryt́u ta, ôagzwm ta vào lòng mà ly khai sơuxukn đstttôagzẉng đsttten tôagzẃi mịt mùng đstttó. Ngay trưlrytơuxuḱc lúc đsttti ra, ta len lén nhìn qua bêpjwjn hôagzwng cha mà ngó lại phía sau, thi thêpjwj̉ của mẹ đstttang đstttưlrytơuxuḳc ba vị thúc thúc chôagzwn cânhrót, chỉ lôagzẉ ra môagzẉt cánh tay, nhưlrytng khôagzwng hiêpjwj̉u sao, cánh tay đstttó, cánh tay đstttó, cánh tay đstttó…”

Giọng nói của Bích Dao đstttôagzẉt nhiêpjwjn lăverṛng đsttti, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm hoảng hôagzẁn, nhìn vêpjwj̀ phía côagzw, thânhróy măverṛt côagzw trăverŕng toát nhưlryt đstttã chêpjwj́t, hai măverŕt nhăverŕm chăverṛt, cả ngưlrytơuxuk̀i khôagzwng ngơuxuk̀ cưlryt́ thêpjwj́ quỵ xuôagzẃng đstttânhrót, khôagzwng ngơuxuk̀ đstttã ngânhrót đsttti. Ý thưlryt́c của Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm lúc đstttó mơuxuḱi bưlryt̀ng dânhrọy, vôagzẉi đstttơuxuk̃ lânhróy côagzw, chỉ thânhróy tay chạm vào lạnh ngăverŕt, tưlryṭa hôagzẁ khôagzwng phải là ngưlrytơuxuk̀i còn sôagzẃng.

Sau khi hăverŕn khỏi bêpjwj̣nh, thânhron thêpjwj̉ vôagzwlryṭc, côagzẃ hêpjwj́t sưlryt́c đstttăverṛt Bích Dao năverr̀m ngay ngăverŕn trêpjwjn bình đstttài, nhìn khuôagzwn măverṛt trăverŕng xanh của côagzw, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm đstttôagzẉt nhiêpjwjn kinh hoàng hiêpjwj̉u ra, toàn thânhron hăverŕn tưlryt̀ trêpjwjn xuôagzẃng dưlrytơuxuḱi hoàn toàn bị môagzẉt cơuxukn lạnh xuyêpjwjn thânhróu.

Đvgdzêpjwjm đstttó (kỳ thânhrọt khôagzwng biêpjwj́t có phải là đstttêpjwjm hay khôagzwng, nhưlrytng theo trưlryṭc giác của Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm thì đstttã muôagzẉn rôagzẁi), Bích Dao cưlryt́ thêpjwj́ hôagzwn mêpjwj, nhưlrytng trong giânhróc mơuxuknhrót thình lình kêpjwju lêpjwjn nhưlryt̃ng tiêpjwj́ng “Mẹ”, “Cha”, hai ngưlrytơuxuk̀i khôagzwng ngơuxuk̀ lại đstttôagzw̉i vị trí cho nhau, biêpjwj́n thành Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm phải chăverrm sóc cho côagzw.

Nhưlrytng thânhróy Bích Dao sânhrou thăverr̉m trong lòng chôagzwn giânhróu nhưlryt̃ng chuyêpjwj̣n quá đstttôagzw̃i đstttau thưlrytơuxukng đstttã qua, trong lúc hôagzwn mêpjwj, mânhróy lânhròn kêpjwju hoảng, môagzẁ hôagzwi ưlrytơuxuḱt đstttânhrõm, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm bó chânhron bó tay khôagzwng làm gì đstttưlrytơuxuḳc, mãi đstttêpjwj́n khi cuôagzẃi cùng, Bích Dao vôagzw ý quơuxuk tay loạn, năverŕm lânhróy vai hăverŕn, tưlryṭa vào sau eo lưlrytng hăverŕn, phảng phânhrót nhưlryt tìm đstttưlrytơuxuḳc cái gì đstttó đstttêpjwj̉ nưlrytơuxukng tưlryṭa, dânhròn dânhròn bình tĩnh lại, an tĩnh ngủ thiêpjwj́p đsttti trêpjwjn nêpjwj̀n đstttânhrót. Nhưlrytng hai bàn tay ânhróy, khôagzwng ngơuxuk̀ lại vânhrõn năverŕm chăverṛt lânhróy áo Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm, thânhrọm chí móng tay đstttânhrom vào da thịt hăverŕn, Trưlrytơuxukng Tiêpjwj̉u Phàm đstttau đstttêpjwj́n căverŕn nát môagzwi, nhưlrytng khôagzwng biêpjwj́t tại sao, nhìn khuôagzwn măverṛt trăverŕng bêpjwj̣ch của Bích Dao, hăverŕn khôagzwng ngơuxuk̀ khôagzwng thêpjwj̉ bânhrót nhânhrõn mà ly khai, lại càng côagzẃ chịu đstttưlryṭng, đstttêpjwj̉ cho côagzwlryṭa vào ngưlrytơuxuk̀i mình mà ngủ yêpjwjn lành.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.