Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách chỉ thâ
tspḿy vê
anuít thư
sojaơ
fmsbng sau lư
sojang mình tê
anui râ
tspm̀n, cùng lúc mô
sojạt luô
sojàng khí bă
cfgbng hàn khô
sojang ngư
sojàng truyê
anuìn vào nô
sojại thê
anuỉ như
soja nư
sojaơ
fmsb́c lũ, cảm giác đ
lhouau dơ
fmsb́n tô
sojạt cùng như
soja bị muô
sojan ngàn con trùng kiê
anuín că
cfgb́n xé mô
sojạt lư
sojaơ
fmsḅt vâ
tspṃy.
Chă
cfgb̉ng mâ
tspḿy chô
sojác, trán lão ư
sojaơ
fmsb́t đ
lhouâ
tspm̃m mô
sojà hô
sojai, să
cfgb́c mă
cfgḅt tră
cfgb́ng bê
anuịch. Tiê
anuỉu Bạch đ
lhouư
sojáng trê
anuin nóc nhà thâ
tspḿy thâ
tspm̀n thái thô
sojáng khô
sojả của lão, nụ cư
sojaơ
fmsb̀i tư
sojaơ
fmsbi tă
cfgb́n hơ
fmsbn, cơ
fmsb hô
sojà như
soja râ
tspḿt sung sư
sojaơ
fmsb́ng trư
sojaơ
fmsb́c sư
sojạ đ
lhouau khô
sojả của đ
lhouô
sojái phư
sojaơ
fmsbng vâ
tspṃy: “Khô
sojang ngơ
fmsb̀ phải khô
sojang lão quỷ, ngư
sojaơ
fmsbi mà cũng có ngày hô
sojam nay à?”.
Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách nghiê
anuín ră
cfgbng hư
sojà lạnh mô
sojạt tiê
anuíng, gă
cfgb́ng gư
sojaơ
fmsḅng đ
lhouư
sojáng thă
cfgb̉ng ngư
sojaơ
fmsb̀i dâ
tspṃy, gă
cfgb̀n giọng quát: “Yê
anuiu nghiê
anuịt, ngư
sojaơ
fmsbi còn dám hiê
anuịn thâ
tspmn trư
sojaơ
fmsb́c mă
cfgḅt ta?”.
Tiê
anuỉu Bạch “ha” lê
anuin mô
sojạt tiê
anuíng, cơ
fmsb hô
sojà như
soja vư
sojàa nghe thâ
tspḿy câ
tspmu nói dáng cư
sojaơ
fmsb̀i nhâ
tspḿt trê
anuin đ
lhouơ
fmsb̀i này vâ
tspṃy, ô
sojáng tay áo khẽ phâ
tspḿt lê
anuin mô
sojạt cái, cả ngư
sojaơ
fmsb̀i phiê
anuiu hô
soját bay xuô
sojáng tư
sojà trê
anuin nóc nhà như
soja mô
sojạt áng mâ
tspmy, hạ thâ
tspmn xuô
sojáng trư
sojaơ
fmsb́c mă
cfgḅt Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách, rô
sojài mỉm cư
sojaơ
fmsb̀i nói: “Ta khô
sojang dám xuâ
tspḿt hiê
anuịn gă
cfgḅp ngư
sojaơ
fmsbi? Phải rô
sojài ta nhát gan lă
cfgb́m, khô
sojang dám gă
cfgḅp ngư
sojaơ
fmsbi, vì thê
anuí nê
anuin mơ
fmsb́i làm lê
anuĩ kiê
anuín diê
anuịn rô
sojài mơ
fmsb́i dám xuâ
tspḿt hiê
anuịn đ
lhouâ
tspḿy. Lão quỷ à, ngư
sojaơ
fmsbi hại ta trong Huyê
anuìn Hỏa Đ
ylsxàn bao nhiê
anuiu nă
cfgbm, lâ
tspm̀n này ta khô
sojang đ
lhouáp trả lại ngư
sojaơ
fmsbi thì thâ
tspṃt là có lô
sojãi đ
lhouó”.
Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách tư
sojác giâ
tspṃn ra mă
cfgḅt, song trong lòng cũng khô
sojang khỏi có chút sơ
fmsḅ hãi, nă
cfgbm xư
sojaa trong Huyê
anuìn Hỏa Đ
ylsxàn, quá nư
sojảa là nhơ
fmsb̀ vào Đ
ylsxịa Hỏa Linh Lư
sojạc của bản thâ
tspmn Huyê
anuìn Hỏa Đ
ylsxàn, thê
anuim vào có Bát Hung Huyê
anuìn Hỏa Pháp Trâ
tspṃn trơ
fmsḅ giúp, lão mơ
fmsb́i trâ
tspḿn áp đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc con thiê
anuin niê
anuin yê
anuiu hô
sojà này, bă
cfgb̀ng khô
sojang thì vơ
fmsb́i đ
lhouạo hạnh của Cư
sojảu Vĩ Thiê
anuin Hô
sojà, lão thâ
tspṃt sư
sojạ khô
sojang nă
cfgb́m chă
cfgb́c có thê
anuỉ đ
lhouô
sojái phó nô
sojải.
Chỉ là vâ
tspṃt đ
lhouô
sojải sao dơ
fmsb̀i, giơ
fmsb̀ đ
lhouâ
tspmy Cư
sojảu Vĩ Thiê
anuin Hô
sojà đ
lhouã thoát khỏi câ
tspm̀m cô
sojá, bản thâ
tspmn lão lại nhâ
tspḿt thơ
fmsb̀i sơ
fmsb ý đ
lhouê
anuỉ nàng ám toán, nguyê
anuin khí hao tô
sojản, chỉ sơ
fmsḅ khô
sojang còn là đ
lhouô
sojái thủ của nàng nư
sojãa.
Tuy ră
cfgb̀ng Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách đ
lhouã trọng thư
sojaơ
fmsbng bơ
fmsb̉i ám toán, như
sojang Tiê
anuỉu Bạch dư
sojaơ
fmsb̀ng như
soja khô
sojang hê
anuì có ý lâ
tspṃp tư
sojác đ
lhouô
sojạng thủ thanh toán đ
lhouịch nhâ
tspmn, ngư
sojaơ
fmsḅc lại, nàng còn nhìn lão vơ
fmsb́i vẻ hư
sojáng thú khô
sojan cùng, tư
sojạa như
soja mèo đ
lhouang vơ
fmsb̀n chuô
sojạt vâ
tspṃy, trê
anuin mă
cfgḅt lô
sojạ rõ vẻ châ
tspmm biê
anuím, diê
anuĩu cơ
fmsḅt.
Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách tư
sojạ biê
anuít lúc này mình câ
tspm̀n nhâ
tspḿt là mô
sojạt nơ
fmsbi an toàn và yê
anuin tĩnh đ
lhouê
anuỉ vâ
tspṃn cô
sojang liê
anuịu thư
sojaơ
fmsbng, như
sojang thiê
anuin niê
anuin yê
anuiu hô
sojà đ
lhouạo pháp cao thâ
tspmm mạt tră
cfgb́c đ
lhouang đ
lhouư
sojáng trư
sojaơ
fmsb́c mă
cfgḅt lão lúc này lại quả là mô
sojạt vâ
tspḿn đ
lhouê
anuì vô
soja cùng đ
lhouau đ
lhouâ
tspm̀u.
Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách gâ
tspm̀m lê
anuin trong cơ
fmsbn giâ
tspṃn: “Ngư
sojaơ
fmsbi đ
lhouã ô
sojam hâ
tspṃn tơ
fmsb́i đ
lhouâ
tspmy đ
lhouô
sojái phó ta, tại sao còn chư
sojaa đ
lhouô
sojạng thủ, đ
lhouư
sojáng bâ
tspḿt đ
lhouô
sojạng ơ
fmsb̉ đ
lhouó có ý gì?.
Tiê
anuỉu Bạch mỉm cư
sojaơ
fmsb̀i nói: “Ta đ
lhouang khô
sojang có viê
anuịc gì làm, nói ra cho lão nghe cũng khô
sojang ngại gì. Ta đ
lhouâ
tspmy khô
sojang giô
sojáng loài ngư
sojaơ
fmsb̀i các ngư
sojaơ
fmsbi, lúc nào cũng nghĩ ră
cfgb̀ng nhâ
tspmn sinh râ
tspḿt ngă
cfgb́n ngủi. Còn ta, ta có râ
tspḿt nhiê
anuìu râ
tspḿt nhiê
anuìu thơ
fmsb̀i gian mà chă
cfgb̉ng biê
anuít làm gì, vì thê
anuí nê
anuin ta cư
sojá đ
lhouư
sojáng đ
lhouâ
tspmy, tư
sojà tư
sojà xư
sojả trí ngư
sojaơ
fmsbi cũng đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc, dù sao thì ta cũng râ
tspḿt nhâ
tspm̃n nại mà”.
Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách nghe nàng nói vâ
tspṃy, tư
sojác giâ
tspṃn thiê
anuíu đ
lhouiê
anuìu thâ
tspḿt khiê
anuíu xịt khói, con yê
anuiu nghiê
anuịt này rõ ràng muô
soján kéo lão xuô
sojáng bơ
fmsb̀ vư
sojạc mô
sojạt cách tư
sojà tư
sojà, ả biê
anuít rõ là lão đ
lhouang thọ trọng thư
sojaơ
fmsbng, vâ
tspṃy mà khô
sojang đ
lhouê
anuỉ cho lão mô
sojạt cơ
fmsb hô
sojại vâ
tspṃn cô
sojang, cư
sojá như
soja vâ
tspṃy, tư
sojạ nhiê
anuin Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách sẽ mê
anuịt mỏi mà chê
anuít, Cư
sojảu Vĩ Thiê
anuin Hô
sojà chư
sojaa câ
tspm̀n đ
lhouô
sojạng thủ, chỉ sơ
fmsḅ lão khô
sojang câ
tspm̀m cư
sojạ nô
sojải rô
sojài.
Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách tuy biê
anuít thê
anuí, như
sojang cũng khô
sojang thê
anuỉ làm đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc gì trư
sojaơ
fmsb́c phư
sojaơ
fmsbng cách có chút hơ
fmsbi bỉ ô
sojải này của Tiê
anuỉu Bạch, chỉ đ
lhouành thúc thủ vô
soja sách. Nê
anuíu đ
lhouánh, thâ
tspmn lão đ
lhouang thọ trọng thư
sojaơ
fmsbng, đ
lhouô
sojái phư
sojaơ
fmsbng thì đ
lhouạo hạnh cao thâ
tspmm mạt tră
cfgb́c, đ
lhouê
anuín nư
sojãa phâ
tspm̀n e ră
cfgb̀ng cũng khó, khô
sojang đ
lhouánh, thư
sojaơ
fmsbng thê
anuí sẽ càng lúc càng nă
cfgḅng, kéo dài cũng chỉ có mô
sojạt con đ
lhouư
sojaơ
fmsb̀ng chê
anuít. Xem ra các cách khác đ
lhouê
anuìu khô
sojang có tác dụng, chỉ có mô
sojạt đ
lhouư
sojaơ
fmsb̀ng duy nhâ
tspḿt là chạy trô
soján mà thô
sojai.
Chỉ là đ
lhouô
sojai mă
cfgb́t câ
tspmu hô
sojàn đ
lhouoạt phách của Tiê
anuỉu Bạch cư
sojá chă
cfgb̀m chă
cfgb̀m nhìn vào Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách, khiê
anuín bản thâ
tspmn lão cũng khô
sojang giám chă
cfgb́c mình có thê
anuỉ thoát khỏi tay nàng đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc khô
sojang.
Đ
ylsxúng là bô
soján mă
cfgḅt gă
cfgḅp tư
sojaơ
fmsb̀ng, thâ
tspmn lâ
tspmm tuyê
anuịt cảnh.
Gư
sojaơ
fmsbng mă
cfgḅt Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách xám xịt lại, như
sojãng thâ
tspm̀n tình phâ
tspm̃n nô
sojạ, khô
sojả não, sơ
fmsḅ hãi, lo lă
cfgb́ng lâ
tspm̀n lư
sojaơ
fmsḅt lư
sojaơ
fmsb́t qua, Tiê
anuỉu Bạch thâ
tspḿy vâ
tspṃy, trong lòng lâ
tspḿy làm cao hư
sojáng.
Nàng bị ngư
sojaơ
fmsb̀i của Phâ
tspm̀n Hư
sojaơ
fmsbng Cô
sojác câ
tspm̀m cô
sojá trong Huyê
anuìn Hỏa Đ
ylsxàn tư
sojàng â
tspḿy nă
cfgbm, nê
anuíu khô
sojang phải Quỷ Lê
anuị vô
soja ý giải trư
sojà phong â
tspḿn, thâ
tspṃt sư
sojạ khô
sojang biê
anuít là có phải là sẽ phải ơ
fmsb̉ nơ
fmsbi quỷ quái â
tspḿy suô
soját cả đ
lhouơ
fmsb̀i hay khô
sojang. Nô
sojãi khô
sojả này thâ
tspṃt sư
sojạ khó có thê
anuỉ nói vơ
fmsb́i ngư
sojaơ
fmsb̀i khác, vì vâ
tspṃy mà trong long Tiê
anuỉu Bạch vô
soja cùng thô
sojáng hâ
tspṃn ngư
sojaơ
fmsb̀i của Phâ
tspm̀n Hư
sojaơ
fmsbng Cô
sojác, đ
lhouă
cfgḅc biê
anuịt là Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách, tuy nói là ngày trư
sojaơ
fmsb́c khi nàng cùng Quỷ Lê
anuị thoát thâ
tspmn, đ
lhouã thâ
tspḿu triê
anuịt đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc khô
sojang ít, đ
lhouô
sojàng thơ
fmsb̀i cũng khô
sojang có ý quay đ
lhouâ
tspm̀u lại tìm Phâ
tspm̀n Hư
sojaơ
fmsbng Cô
sojác tính sô
sojả, như
sojang lâ
tspm̀n này coi như
soja là Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách tư
sojạ đ
lhouô
sojạng dâ
tspmng đ
lhouê
anuín trư
sojaơ
fmsb́c mă
cfgḅt nàng, làm sao nàng giả bô
sojạ khô
sojang nhìn thâ
tspḿy cho đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc?
Tư
sojà bi, làm chuyê
anuịn tô
soját cho ngư
sojaơ
fmsb̀i, đ
lhouó đ
lhouê
anuìu là như
sojãng viê
anuịc làm lúc Cư
sojảu Vĩ Thiê
anuin Hô
sojà có tâ
tspmm trạng tô
soját, như
sojang trư
sojaơ
fmsb́c nay nàng chư
sojaa tư
sojàng khô
sojang nhơ
fmsb́ chuyê
anuịn sai trái của ngư
sojaơ
fmsb̀i khác, tâ
tspmm đ
lhouịa cũng khô
sojang quảng đ
lhouại như
soja Bô
sojà Tát hay La Hán gì.
Nghĩ tơ
fmsb́i đ
lhouâ
tspmy, Tiê
anuỉu Bạch cũng khô
sojang khỏi đ
lhouă
cfgb́c ý bâ
tspṃt cư
sojaơ
fmsb̀i, oán khí tích tụ bao nhiê
anuiu nă
cfgbm nay, đ
lhouê
anuim nay dư
sojaơ
fmsb̀ng như
soja đ
lhouã đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc phát tiê
anuít ra hê
anuít, thâ
tspṃt sư
sojạ vô
soja cùng thô
sojáng khoái.
Tâ
tspmm trạng của Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách tư
sojạ nhiê
anuin khô
sojang thê
anuỉ tô
soját như
soja Tiê
anuỉu Bạch, ngư
sojaơ
fmsḅc lại, dư
sojaơ
fmsb̀ng như
soja thư
sojaơ
fmsbng thê
anuí của lão đ
lhouã đ
lhouê
anuín hô
sojài khô
sojang thê
anuỉ áp chê
anuí, toàn thâ
tspmn bă
cfgb́t đ
lhouâ
tspm̀u run lê
anuin câ
tspm̀m câ
tspṃp, ma lư
sojạc của Â
ucpgm Mị tă
cfgbng lê
anuin gâ
tspḿp bô
sojại, ánh sáng màu lam nhàn nhạt bă
cfgb́t đ
lhouâ
tspm̀u che phủ phâ
tspm̀n lư
sojang lão.
Tiê
anuỉu Bạch càng cư
sojaơ
fmsb̀i lơ
fmsb́n hơ
fmsbn, hô
soja hâ
tspḿp Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách càng lúc càng gâ
tspḿp, đ
lhouô
sojạt nhiê
anuin, lão gă
cfgb́ng gư
sojaơ
fmsḅng bư
sojaơ
fmsb́c liê
anuìn mâ
tspḿy bư
sojaơ
fmsb́c mâ
tspḿy bư
sojaơ
fmsb́c vê
anuì phía Tiê
anuỉu Bạch. Tiê
anuỉu Bạch thâ
tspḿy vâ
tspṃy thì khẽ chau mày lại, ngư
sojang thâ
tspm̀n giơ
fmsb́i bị, Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách tuy đ
lhouã bị trọng thư
sojaơ
fmsbng, như
sojang mô
sojạt thâ
tspmn tu hành của lão nói cho cùng cũng khô
sojang thê
anuỉ xem thư
sojaơ
fmsb̀ng đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc, ngay cả Tiê
anuỉu Bạch cũng khô
sojang dám quá sơ
fmsb ý.
Chỉ là mô
sojạt chuyê
anuịn khô
sojang thê
anuỉ tư
sojaơ
fmsb̉ng tư
sojaơ
fmsḅng đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc đ
lhouã xảy ra.
Chỉ thâ
tspḿy Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách đ
lhouâ
tspm̀y vẻ thô
sojáng khô
sojả, gâ
tspmn xanh nô
sojải lê
anuin khă
cfgb́p mă
cfgḅt, thoạt nhìn thì giô
sojáng như
soja thư
sojaơ
fmsbng thê
anuí đ
lhouại phát, cơ
fmsb hô
sojà như
soja đ
lhouã đ
lhouê
anuín mư
sojác khô
sojang thê
anuỉ chịu đ
lhouư
sojạng đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc nư
sojãa, hai mă
cfgb́t tră
cfgb́ng dã, gư
sojaơ
fmsbng mă
cfgḅt đ
lhouau đ
lhouơ
fmsb́n lô
sojạ vẻ sơ
fmsḅ hãi, quỳ phục xuô
sojáng trư
sojaơ
fmsb́c mă
cfgḅt Tiê
anuỉu Bạch, câ
tspm̀u xin thảm thiê
anuít: “Hô
sojà tiê
anuin cô
soja, hãy tha lão phu mô
sojạt mạng!”.
Nê
anuíu nói là Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách xuâ
tspḿt thủ ra mô
sojạt chiê
anuiu diê
anuịu pháp kinh thiê
anuin đ
lhouô
sojạng đ
lhouịa, Tiê
anuỉu Bạch chă
cfgb́c chă
cfgb́n cũng ngư
sojang thâ
tspm̀n tiê
anuíp chiê
anuiu, hoă
cfgḅc giả lão đ
lhouô
sojạt nhiê
anuin quát lê
anuin mô
sojạt tiéng, sau đ
lhouó bê
anuin cạnh liê
anuìn xuâ
tspḿt hiê
anuịn nă
cfgbm ba chục cao thủ Phâ
tspm̀n Hư
sojaơ
fmsbng Cô
sojác, Tiê
anuỉu Bạch cũng châ
tspḿp nhâ
tspṃn đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc hiê
anuịn thư
sojạc này.
Như
sojang lão đ
lhouô
sojạt nhiê
anuin quỳ phục xuô
sojáng xin tha mạng, khiê
anuín â
tspḿn tư
sojaơ
fmsḅng trư
sojaơ
fmsb́c đ
lhouâ
tspmy của Tiê
anuỉu Bạch vê
anuì lão hoàn toàn sụp đ
lhouô
sojả, nhâ
tspḿt thơ
fmsb̀i cũng phải ngâ
tspmy ngư
sojaơ
fmsb̀i ra, khô
sojang biê
anuít nê
anuin làm gì vơ
fmsb́i lão nư
sojãa.
Chỉ là khô
sojang đ
lhouâ
tspm̀y mô
sojạt cái nháy mă
cfgb́t, Tiê
anuỉu Bạch đ
lhouã lâ
tspṃp tư
sojác tỉnh ra, có đ
lhouiê
anuìu Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách tră
cfgbm phư
sojaơ
fmsbng ngàn kê
anuí, thâ
tspṃm chí khô
sojang tiê
anuíc cả danh dư
sojạ cũng chính là vì mô
sojạt thoáng ngâ
tspmy ngư
sojaơ
fmsb̀i này của nàng.
Trong sát na ngă
cfgb́n ngủi, Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách vư
sojàa rô
sojài còn hô
soja hâ
tspḿp khó khă
cfgbn, bâ
tspḿt ngơ
fmsb̀ thay đ
lhouô
sojải hoàn toàn, gư
sojaơ
fmsbng mă
cfgḅt sát khí bư
sojàng bư
sojàng, như
sojãng biê
anuỉu tình của đ
lhouau đ
lhouơ
fmsb́n đ
lhouã biê
anuín mâ
tspḿt khô
sojang vê
anuít tích, thâ
tspṃm chí cả vòng sáng màu lam sau lư
sojang lão cũng bị áp chê
anuí mô
sojạt cách nhanh chóng. Cư
sojảu Hàn Ngư
sojang Bă
cfgbng Thích ngâ
tspmn quang sáng ngơ
fmsb̀i, bay lê
anuin tư
sojà tay lão như
soja kinh long đ
lhouă
cfgb̀ng khô
sojang, lao vút tơ
fmsb́i trư
sojaơ
fmsb́c ngư
sojạc Tiê
anuỉu Bạch.
Tiê
anuỉu Bạch tư
sojác giâ
tspṃn quát lê
anuin mô
sojạt tiê
anuíng lanh lảnh, thâ
tspmn hình nhanh nhẹn lư
sojaơ
fmsb́t vê
anuì phía sau, cùng lúc ô
sojáng tay áo phâ
tspḿt lê
anuin, chă
cfgḅn ngay trư
sojaơ
fmsb́c ngư
sojạc, hình thành mô
sojạt bư
sojác tư
sojaơ
fmsb̀ng bă
cfgb̀ng vải. Như
sojang Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách đ
lhouã đ
lhouãnh cư
sojaơ
fmsḅc tâ
tspḿt cả tu hành cả đ
lhouơ
fmsb̀i vào chiê
anuiu sát thủ này, uy lư
sojạc khô
sojang phải tâ
tspm̀m thư
sojaơ
fmsb̀ng, chỉ nghe tiê
anuíng “xoẹt, xoẹt” liê
anuin tiê
anuíp vang lê
anuin, ô
sojáng tay của Tiê
anuỉu Bạch lâ
tspṃp tư
sojác Cư
sojảu Hàn Ngư
sojang Bă
cfgbng Thích că
cfgb́t thành như
sojãng mảnh vụn, rô
sojài hóa luô
sojan thành như
sojãng miê
anuíng bă
cfgbng, rơ
fmsbi xuô
sojáng đ
lhouâ
tspḿt vơ
fmsb̃ tan tành.
Tia sáng màu ngâ
tspmn bạch vâ
tspm̃n khô
sojang hê
anuì có dâ
tspḿu hiê
anuịu dư
sojàng lại, tiê
anuíp tục bă
cfgb́n vê
anuì phía Tiê
anuỉu Bạch, thâ
tspmn hình nàng vâ
tspm̃n liê
anuin tiê
anuíp thoái hâ
tspṃu, như
sojang thê
anuí lùi trong lúc gâ
tspḿp gáp, bâ
tspḿt luâ
tspṃn thê
anuí nào cũng khô
sojang thê
anuỉ nhanh bă
cfgb̀ng mô
sojạt kích trí mạng đ
lhouã tụ lư
sojạc tư
sojà lâ
tspmu của Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách. Mă
cfgb́t thâ
tspḿy luô
sojàng ngâ
tspmn quang đ
lhouoạt mạng să
cfgb́p xuyê
anuin qua ngư
sojaơ
fmsb̀i mình, să
cfgb́c mă
cfgḅt Tiê
anuỉu Bạch tră
cfgb́ng bê
anuịch lại, như
sojang hoàn toàn khô
sojang hê
anuì kinh hoảng, chỉ thâ
tspḿy song thủ của nàng hơ
fmsḅp lại trư
sojaơ
fmsb́c ngư
sojạc, giao nhau gâ
tspṃp lại, tạo thành mô
sojạt thủ thê
anuí râ
tspḿt cô
sojả quái.
“ù…”.
Mô
sojạt tiê
anuíng hú dài thâ
tspm̀n bí đ
lhouô
sojạt nhiê
anuin vang lê
anuin tư
sojà nơ
fmsbi nào đ
lhouó, tiê
anuíng hú thê
anui lư
sojaơ
fmsbng cô
soja ngạo, u tĩnh lạnh lùng, mang ngư
sojaơ
fmsb̀i ta vào mô
sojạt khô
sojang gian tâ
tspmm tư
sojaơ
fmsb̉ng thâ
tspm̀n bí. Trong đ
lhouê
anuim thâ
tspmu, giư
sojãa nơ
fmsbi hoang sơ
fmsbn, mô
sojạt con bạch hô
sojà đ
lhouang hú lê
anuin vơ
fmsb́i ánh tră
cfgbng…
Trong nháy mă
cfgb́t, ánh sáng của Cư
sojảu Hàn Bă
cfgbng Ngư
sojang Thích đ
lhouã bao trùm lâ
tspḿy Tiê
anuỉu Bạch.
Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách phản kích đ
lhouă
cfgb́c thủ tư
sojà trong tuyê
anuịt đ
lhouịa, như
sojang lão hoàn toàn khô
sojang có vẻ gì là đ
lhouă
cfgb́c ý, ngư
sojaơ
fmsḅc lại còn nghiê
anuín ră
cfgbng kèn kẹt, tư
sojạa như
soja bâ
tspḿt cam, bâ
tspḿt nguyê
anuịn vâ
tspṃy. Chỉ là dù sao lão cũng khô
sojang phải là ngư
sojaơ
fmsb̀i tâ
tspm̀m thư
sojaơ
fmsb̀ng, sau khi tính toán thiê
anuịt hơ
fmsbn, lâ
tspṃp tư
sojác đ
lhouảo ngư
sojaơ
fmsb̀i bay ngư
sojaơ
fmsḅc vê
anuì sau khô
sojang do dư
sojạ. Sau mâ
tspḿy lư
sojaơ
fmsḅt nhâ
tspḿp nhô
soja, thâ
tspmn ảnh màu xám của lão biê
anuín mâ
tspḿt trong vùng hoang vă
cfgb́ng bê
anuin ngoài nghĩa trang.
Vòng sáng ngâ
tspmn să
cfgb́c đ
lhouã tư
sojà tư
sojà tan biê
anuín, trê
anuin mă
cfgḅt đ
lhouâ
tspḿt có mâ
tspḿy vê
anuít máu, song Tiê
anuỉu Bạch thì khô
sojang thâ
tspḿy đ
lhouâ
tspmu nư
sojãa.
Giư
sojãa khô
sojang trung, tiê
anuíng hú thâ
tspm̀n bí cao ngạo kia vâ
tspm̃n vă
cfgbng vă
cfgb̉ng, hô
sojài lâ
tspmu sau mơ
fmsb́i tan biê
anuín vào hư
soja vô
soja, cùng lúc đ
lhouó, thâ
tspmn hình yê
anuỉu đ
lhouiê
anuịu của Tiê
anuỉu Bạch bâ
tspḿt ngơ
fmsb̀ xuâ
tspḿt hiê
anuịn trê
anuin khô
sojang, rô
sojài tư
sojà tư
sojà hạ xuô
sojáng.
Nàng cúi đ
lhouâ
tspm̀u, nhìn vê
anuít máu trê
anuin mă
cfgḅt đ
lhouâ
tspḿt, ră
cfgbng ngọc khẽ că
cfgb́n vào mô
sojai, trê
anuin mă
cfgḅt đ
lhouâ
tspm̀y vẽ phâ
tspm̃n nô
sojạ. Vư
sojàa rô
sojài nàng nhâ
tspḿt thơ
fmsb̀i sơ
fmsb ý, khô
sojang ngơ
fmsb̀ Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách vì giư
sojã mạng sô
sojáng mà cam nguyê
anuịn làm kẻ hèn nhát, nghĩ ra phư
sojaơ
fmsbng cách bỉ ô
sojải như
soja thê
anuí, ngư
sojaơ
fmsḅc lại còn bị gã ám toán, suýt chút nư
sojãa là mâ
tspḿt mạng.
Có đ
lhouiê
anuìu may là nàng khô
sojang phải ngư
sojaơ
fmsb̀i thư
sojaơ
fmsb̀ng, mà là Cư
sojảu Vĩ Thiê
anuin Hô
sojà.
Cư
sojảu Vĩ Hô
sojà Ly!
Nê
anuin cũng khô
sojang đ
lhouê
anuín nô
sojãi!
* * * * * *
Làn gió đ
lhouê
anuim â
tspmm lạnh tư
sojà đ
lhouâ
tspmu thô
sojải tơ
fmsb́i lư
sojaơ
fmsb́t qua mă
cfgḅt Tiê
anuỉu Bạch đ
lhouem theo mô
sojạt chút hàn ý.
Tiê
anuỉu Bạch đ
lhouư
sojáng giư
sojaũa đ
lhouình viê
anuịn, đ
lhouịnh thâ
tspm̀n, rô
sojài châ
tspm̀m châ
tspṃm quay ngư
sojaơ
fmsb̀i, nhìn vào trong că
cfgbn phòng nhỏ tô
sojái tă
cfgbm kia.
Nàng tư
sojà tư
sojà đ
lhoui vê
anuì phía â
tspḿy.
Că
cfgbn phòng â
tspḿy vâ
tspm̃n tô
sojái om và yê
anuin lă
cfgḅng như
soja trư
sojaơ
fmsb́c, cơ
fmsb hô
sojà như
soja mô
sojạt trâ
tspṃn ác đ
lhouâ
tspḿu kinh tâ
tspmm đ
lhouô
sojạng phách vư
sojàa rô
sojài chư
sojaa tư
sojàng xảy ra vâ
tspṃy.
Nàng đ
lhouư
sojáng trư
sojaơ
fmsb́c cư
sojảa că
cfgbn phòng â
tspḿy, dư
sojaơ
fmsb́i bâ
tspm̀u trơ
fmsb̀i sao ảm đ
lhouạm, thâ
tspmn ảnh nàng có vẻ phiê
anuiu phiê
anuiu hô
soját hô
soját, có thê
anuim mâ
tspḿy phâ
tspm̀n ngụy dị. Có đ
lhouiê
anuìu hiê
anuỉn nhiê
anuin Tiê
anuỉu Bạch chă
cfgb̉ng hê
anuì cảm thâ
tspḿy sơ
fmsḅ hãi khô
sojang khí này như
soja như
sojãng ngư
sojaơ
fmsb̀i bình thư
sojaơ
fmsb̀ng, nàng vô
soján là lão tô
sojả tô
sojang của như
sojãng thư
sojá tà ma yê
anuiu đ
lhouạo này, nê
anuíu muô
soján giả thâ
tspm̀n giả quỷ, đ
lhouư
sojàng nói là ngư
sojaơ
fmsb̀i, cho dù là quỷ ma thư
sojạc sư
sojạ có đ
lhouê
anuín, cũng vị tâ
tspḿt đ
lhouã hơ
fmsbn đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc nàng, kẻ nào bị dọa khiê
anuíp bỏ chạy còn chư
sojaa biê
anuít là ai?
Lúc này đ
lhouô
sojai mă
cfgb́t trong sáng của Tiê
anuỉu Bạch đ
lhouã đ
lhouảo quanh că
cfgbn phòng nhỏ mô
sojạt vòng, nàng đ
lhouă
cfgḅc biê
anuịt chú ý đ
lhouê
anuín mâ
tspḿy chiê
anuíc quan tài đ
lhouă
cfgḅt giư
sojãa phòng, nhìn đ
lhouê
anuín mâ
tspḿy lư
sojaơ
fmsḅt, trong mă
cfgb́t thoáng hiê
anuịn lê
anuin vẻ nghi hoă
cfgḅc. Có đ
lhouiê
anuìu đ
lhouê
anuín cuô
sojái cùng, ánh mă
cfgb́t Tiê
anuỉu Bạch cũng dư
sojàng lại trê
anuin mô
sojạt cô
sojã quan tài đ
lhouă
cfgḅt trong góc.
“Ra đ
lhoui, ta biê
anuít ngư
sojaơ
fmsbi ơ
fmsb̉ trong đ
lhouó!”.
Tiê
anuỉu Bạch khô
sojang bư
sojaơ
fmsb́c tơ
fmsb́i, chỉ đ
lhouư
sojáng yê
anuin đ
lhouó, châ
tspṃm rãi câ
tspḿt tiê
anuíng.
Khô
sojang ai trả lơ
fmsb̀i, khô
sojang gian im lă
cfgḅng như
soja tơ
fmsb̀.
Vu Yê
anuiu đ
lhouang ơ
fmsb̉ trong quan tài mà khô
sojang thê
anuỉ cư
sojả đ
lhouô
sojạng, khô
sojang biê
anuít là đ
lhouang có tâ
tspmm trạng gì. Gã tư
sojaơ
fmsb̉ng ră
cfgb̀ng mình có thê
anuỉ dùng kê
anuí che trơ
fmsb̀i qua biê
anuỉn, â
tspm̉n náu trong quan tài, khô
sojang ngơ
fmsb̀ trư
sojaơ
fmsb́c sau bị Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách và Tiê
anuỉu Bạch phát hiê
anuịn, thâ
tspṃm chí trong quan tài khô
sojang ngơ
fmsb̀ còn có mô
sojạt ngư
sojaơ
fmsb̀i sô
sojáng khác ơ
fmsb̉ đ
lhouó tư
sojà trư
sojaơ
fmsb́c, còn gã thì khô
sojang hê
anuì phát hiê
anuịn. Chă
cfgb́c hă
cfgb̉n trong lòng gã lúc này phải cảm thâ
tspḿy mình thâ
tspḿt bại lă
cfgb́m…
Tiê
anuỉu Bạch khẽ chau mày, bư
sojaơ
fmsb́c vê
anuì phía trư
sojaơ
fmsb́c mô
sojạt bư
sojaơ
fmsb́c, như
sojang lâ
tspṃp tư
sojác dư
sojàng lại, cùng lúc liê
anuíc mă
cfgb́t vê
anuì phía tô
sojái tă
cfgbm nhâ
tspḿt của gian phòng nhỏ, vẻ nghi hoă
cfgḅc trong đ
lhouô
sojai mă
cfgb́t xinh đ
lhouẹp càng lô
sojạ rõ, cơ
fmsb hô
sojà như
soja trong bóng tô
sojái có thư
sojá gì đ
lhouó, khiê
anuín nàng cảm thâ
tspḿy e ngại, khô
sojang giám khinh cư
sojã vọng đ
lhouô
sojạng tiê
anuín lê
anuin phía trư
sojaơ
fmsb́c.
Tiê
anuỉu Bạch trâ
tspm̀m mă
cfgḅc hô
sojài lâ
tspmu, rô
sojài lại nói: “ta biê
anuít thâ
tspmn phâ
tspṃn của ngư
sojaơ
fmsbi, hô
sojam đ
lhouó trong Sâ
tspmn Ma Cô
sojả Đ
ylsxô
sojạng, chă
cfgb́c hă
cfgb̉n ngư
sojaơ
fmsbi cũng đ
lhouã thâ
tspḿy ta rô
sojài. Nê
anuíu như
soja vâ
tspṃy, chúng ta cũng coi như
soja chă
cfgb̉ng có cư
sojàu hâ
tspṃn gì, ta chỉ muô
soján thỉnh giáo ngư
sojaơ
fmsbi mô
sojạt chuyê
anuịn mà thô
sojai”.
Thanh â
tspmm của nàng vang vang trong phòng, â
tspmm phong bê
anuin ngoài vâ
tspm̃n thô
sojải vù vù, lô
sojã hô
sojảng lơ
fmsb́n lúc nãy Thư
sojaơ
fmsḅng Quan Sách đ
lhouụng vơ
fmsb̃, lúc này cơ
fmsb hô
sojà như
soja cũng mang tơ
fmsb́i khô
sojang ít hàn khí.
Giâ
tspmy lát sau, đ
lhouô
sojạt nhiê
anuin có tiê
anuíng Vu Yê
anuiu vang lê
anuin trong quan tài: “Khô
sojang sai, ta nhâ
tspṃn ra ngư
sojaơ
fmsbi, ngư
sojaơ
fmsbi muô
soján hỏi chuyê
anuịn gì?”.
Tiê
anuỉu Bạch như
sojaơ
fmsb́ng mày, nhìn chă
cfgb̀m chă
cfgb̀m vào quan tài: “Lẽ nào ngư
sojaơ
fmsbi khô
sojang thê
anuỉ ra ngoài nói chuyê
anuịn sao?”.
Vu Yê
anuiu im lă
cfgḅng giâ
tspmy lát, sau đ
lhouó châ
tspṃm rãi đ
lhouáp: “Ta thích thê
anuí này hơ
fmsbn, ngư
sojaơ
fmsbi có gì thì cư
sojá hỏi đ
lhoui”.
Tiê
anuỉu Bạch hư
sojà nhẹ mô
sojạt tiê
anuíng: “Đ
ylsxư
sojaơ
fmsḅc, ta cũng khô
sojang hoang phí thơ
fmsb̀i gian nư
sojãa, ta muô
soján hỏi ngư
sojaơ
fmsbi, Thiê
anuin Hỏa sinh ra vì cái gì?”.
Lơ
fmsb̀i này vư
sojàa ra khỏi miê
anuịng nàng, Vu Yê
anuiu lâ
tspṃp tư
sojác giâ
tspṃt mình kinh ngạc, mô
sojạt lúc lâ
tspmu sau mơ
fmsb́i trâ
tspm̀m giọng hỏi lại: “Ngư
sojaơ
fmsbi hỏi chuyê
anuịn này làm gì?”.
Tiê
anuỉu Bạch nhạt giọng đ
lhouáp: “Hô
sojam â
tspḿy chủ nhâ
tspmn của ngư
sojaơ
fmsbi đ
lhouã đ
lhouáp ư
sojáng ta mô
sojạt chuyê
anuịn, như
sojang chư
sojaa làm thì đ
lhouã chê
anuít rô
sojài, ta khó khă
cfgbn lă
cfgb́m mơ
fmsb́i biê
anuít đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc thì ra vâ
tspm̃n còn có mô
sojạt con cá lọt lư
sojaơ
fmsb́i là ngư
sojaơ
fmsbi, tư
sojạ nhiê
anuin phải hỏi cho rõ ràng rô
sojài”.
Vu Yê
anuiu hư
sojà nhẹ mô
sojạt tiê
anuíng: “Hă
cfgb́n khô
sojang phải chủ nhâ
tspmn của ta, chỉ có Vu Nư
sojã Nư
sojaơ
fmsbng Nư
sojaơ
fmsbng mơ
fmsb́i là chủ nhâ
tspmn của ta thô
sojai”.
Tiê
anuỉu Bạch bĩu mô
sojai nói: “Vâ
tspṃy như
sojãng nă
cfgbm nay ngư
sojaơ
fmsbi làm cái gì?”.
Vu Yê
anuiu trâ
tspm̀m mă
cfgḅc khô
sojang đ
lhouáp, hô
sojài lâ
tspmu sau mơ
fmsb́i lê
anuin tiê
anuíng: “Viê
anuịc làm của ta, khô
sojang câ
tspm̀n thiê
anuinhạ phải hiê
anuỉu”.
Tiê
anuỉu Bạch bă
cfgb́t đ
lhouâ
tspm̀u mâ
tspḿt kiê
anuin nhâ
tspm̃n: “Thô
sojai đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc rô
sojài, đ
lhouạo lý của ngư
sojaơ
fmsbi ta cũng chă
cfgb̉ng muô
soján nghe làm gì, cũng chă
cfgb̉ng muô
soján quản làm gì, ta chỉ muô
soján biê
anuít chuyê
anuịn ta hỏi, ngư
sojaơ
fmsbi rô
soját cuô
sojạc có chịu nói khô
sojang?”.
Vu Yê
anuiu lại trâ
tspm̀m mă
cfgḅc hô
sojài lâ
tspmu, cuô
sojái cùng mơ
fmsb́i châ
tspṃm rãi nói: “Nam Cư
sojaơ
fmsbng Ngũ Tô
sojạc là hâ
tspṃu nhâ
tspmn của Vu Tô
sojạc, chuyê
anuịn này chă
cfgb́c ngư
sojaơ
fmsbi biê
anuít chư
sojá?”.
Tiê
anuỉu Bạch chau mày: “Thì sao?”.
Vu Yê
anuiu câ
tspḿt giọng đ
lhouê
anuìu đ
lhouê
anuìu: “Bí mâ
tspṃt của Vu Tô
sojạc, chỉ có hâ
tspṃu nhâ
tspmn của Vu tô
sojạc kê
anuí tục. Lơ
fmsb̀i ta đ
lhouã tâ
tspṃn, ngư
sojaơ
fmsbi đ
lhouư
sojàng hỏi thê
anuim làm gì”.
Tiê
anuỉu Bạch lâ
tspm̉m bâ
tspm̉m đ
lhouọc lại hai câ
tspmu lạ lùng này của Vu Yê
anuiu mâ
tspḿy lư
sojaơ
fmsḅt, như
sojang să
cfgb́c mă
cfgḅt cũng khô
sojang có gì thay đ
lhouô
sojải, chỉ lãnh đ
lhouạm hư
sojà nhẹ mô
sojạt tiê
anuíng: “Giả thâ
tspm̀n, giả quỷ”.
Nói đ
lhouoạn, cơ
fmsb hô
sojà như
soja đ
lhouã hạ quyê
anuít tâ
tspmm, sải bư
sojaơ
fmsb́c đ
lhoui tơ
fmsb́i cô
sojã quan tài mà Vu Yê
anuiu đ
lhouang nă
cfgb̀m bê
anuin trong, că
cfgbn phòng này khô
sojang lơ
fmsb́n lă
cfgb́m, mâ
tspḿy cô
sojã quan tài nă
cfgb̀m ngang ngư
sojảa, đ
lhoui vài bư
sojaơ
fmsb́c đ
lhouã gă
cfgḅp mô
sojạt cô
sojã, đ
lhoui thê
anuim hai ba bư
sojaơ
fmsb́c nư
sojãa là tơ
fmsb́i chô
sojã quan tài Vu Yê
anuiu đ
lhouang nă
cfgb̀m.
Trong bóng tô
sojái, cơ
fmsb hô
sojà như
soja có thư
sojá gì đ
lhouó đ
lhouang nhúc nhích, nhìn chă
cfgb̀m chă
cfgb̀m vào thâ
tspmn ảnh Tiê
anuỉu Bạch.
Trê
anuin mă
cfgḅt Tiê
anuỉu Bạch khô
sojang chút biê
anuỉu tình, vâ
tspm̃n châ
tspṃm rãi tiê
anuín vê
anuì phía trư
sojaơ
fmsb́c, như
sojang đ
lhouúng vào lúc nàng nhâ
tspḿc châ
tspmn câ
tspḿt bư
sojaơ
fmsb́c, thì đ
lhouô
sojạt nhiê
anuin lă
cfgb́c mạnh thâ
tspmn hình mô
sojạt cái, đ
lhouã lư
sojaơ
fmsb́t đ
lhoui như
soja mô
sojạt tia chơ
fmsb́p, hư
sojãu thủ bâ
tspḿt ngơ
fmsb̀ vung lê
anuin, nă
cfgbm ngón tay thon dài, chô
sojạp vào cô
sojã quan tài lơ
fmsb́n bê
anuin cạnh.
“â
tspm̀m!”. Mô
sojạt tiê
anuíng nô
sojả lơ
fmsb́n vang lê
anuin, cô
sojã quan tài lơ
fmsb́n gâ
tspḿp mâ
tspḿy lâ
tspm̀n Tiê
anuỉu Bạch khô
sojang ngơ
fmsb̀ bị ngón tay nhỏ nhă
cfgb́n của nàng nhâ
tspḿc bô
sojảng hă
cfgb̉n lê
anuin.
Sư
sojạ viê
anuịc xảy ra tiê
anuíp theo lại càng làm ngư
sojaơ
fmsb̀i ta kinh hô
sojàn bạt vía, Tiê
anuỉu Bạch lâ
tspṃp tư
sojác phóng ra bê
anuin ngoài, nă
cfgbm ngón tay vâ
tspm̃n nă
cfgb́m chă
cfgḅt cô
sojã quan tài, kéo theo nó ra ngoài.
Cô
sojã quan tài lơ
fmsb́n phát ra mô
sojạt tiê
anuíng nô
sojả “ì ùng” giư
sojãa khô
sojang trung, tiê
anuíng “kịch kịch” vang lê
anuin liê
anuin hô
sojài, mô
sojạt bóng mơ
fmsb̀ che phủ toàn bô
sojạ thâ
tspmn thê
anuỉ yê
anuiu kiê
anuìu yê
anuỉu đ
lhouiê
anuịu của Tiê
anuỉu Bạch, nhìn tư
sojà bê
anuin ngoài vào thâ
tspṃt vô
soja cùng ngụy dị.
Thâ
tspṃm chí cả Vu Yê
anuiu nă
cfgb̀m trong quan tài ơ
fmsb̉ góc tư
sojaơ
fmsb̀ng cũng bị hành đ
lhouô
sojạng bâ
tspḿt ngơ
fmsb̀ này của Tiê
anuỉu Bạch làm cho ngâ
tspm̉n ra.
Bóng tô
sojái trong phòng dư
sojaơ
fmsb̀ng như
soja cũng bị Tiê
anuỉu Bạch làm cho kinh đ
lhouô
sojạng, khô
sojang khí lư
sojau đ
lhouô
sojạng mô
sojạt cách kịch liê
anuịt, phat ra như
sojãng tiê
anuíng sì sì đ
lhouáng sơ
fmsḅ.
Chỉ thâ
tspḿy Tiê
anuỉu Bạch hạ thâ
tspmn xuô
sojáng giư
sojãa đ
lhouình viê
anuịn, khô
sojang chút châ
tspm̀n chư
sojà, vâ
tspṃn cô
sojang lư
sojạc toàn thâ
tspmn, ngũ chỉ sáng rư
sojạc lê
anuin mô
sojạt thư
sojá ánh sáng tră
cfgb́ng nhàn nhạt, cánh tay phải vung lê
anuin, cô
sojã quan tài to lơ
fmsb́n như
soja bị mô
sojạt luô
sojàng sư
sojác mạnh khô
sojảng lô
sojà đ
lhouiê
anuìu khiê
anuỉn, đ
lhouâ
tspṃp bình xuô
sojáng phiê
anuín đ
lhouá.
“Râ
tspm̀m!”. Tiê
anuíng nô
sojả vang khă
cfgb́p gâ
tspm̀n xa, khiê
anuín lơ
fmsb́p bui đ
lhouâ
tspḿt dày bay lê
anuin mù mịt như
soja hơ
fmsbi nư
sojaơ
fmsb́c, cả cô
sojã quan tài to lơ
fmsb́n vơ
fmsb̃ tan thành nhiê
anuìu mãnh, khă
cfgb́p nơ
fmsbi đ
lhouê
anuìu là vụn gô
sojã.
Tiê
anuỉu Bạch sơ
fmsb́m đ
lhouã nép mình vào mô
sojạt bê
anuin, nàng tư
sojạ nhiê
anuin khô
sojang thèm coi như
sojãng miê
anuíng vụn gô
sojã să
cfgb́c kia vào đ
lhouâ
tspmu, như
sojang lại khô
sojang thê
anuỉ chịu đ
lhouư
sojạng đ
lhouư
sojaơ
fmsḅc đ
lhouám bụi bâ
tspm̉n mù mịt kia. Đ
ylsxô
sojạt nhiê
anuin, trong màn bụi vang lê
anuin mô
sojạt trâ
tspṃn ho giư
sojã dô
sojại, trong chô
sojác lát, chỉ thâ
tspḿy mô
sojạt bóng ngư
sojaơ
fmsb̀i lảo đ
lhouảo lă
cfgbn ra, toàn thâ
tspmn y phục rách be rách bét, mă
cfgḅt mũi đ
lhouâ
tspm̀y bùn đ
lhouâ
tspḿt, dáng vẻ thảm hại vô
soja cùng.
Trong gian phòng nhỏ, Vu Yê
anuiu cảm thâ
tspḿy toàn thâ
tspmn lạnh toát, hai mă
cfgb́t trơ
fmsḅn tròn, trong như
sojãng quan tài khác, khô
sojang ngơ
fmsb̀ cũng vâ
tspm̃n còn ngư
sojaơ
fmsb̀i… nhâ
tspḿt thơ
fmsb̀i gã chỉ thâ
tspḿy xung quang mình quỷ khí â
tspmm trâ
tspm̀m, cơ
fmsb hô
sojà như
soja bâ
tspḿt cư
sojá thư
sojá gì cũng hê
anuít sư
sojác đ
lhouáng nghi vâ
tspṃy.
Trong lúc vô
soja ý, gã lại phát giác trong ánh mă
cfgb́t ngư
sojaơ
fmsb̀i béo mâ
tspṃp nă
cfgb̀m cùng quan tài vơ
fmsb́i mình cơ
fmsb hô
sojà như
soja có mâ
tspḿy phâ
tspm̀n giê
anuĩu cơ
fmsḅt, đ
lhouô
sojàng thơ
fmsb̀i cũng có cả mâ
tspḿy phâ
tspm̀n an ủi.
Bê
anuin ngoài đ
lhouình viê
anuịn, bụi đ
lhouâ
tspḿt tư
sojà tư
sojà lă
cfgb́ng xuô
sojáng, ngư
sojaơ
fmsb̀i vư
sojàa lă
cfgbn ra tư
sojà trong quan tài lảo đ
lhouảo bò sang mô
sojạt bê
anuin, há miê
anuịng hít lâ
tspḿy hít đ
lhouê
anuỉ. Tiê
anuỉu Bạch đ
lhouư
sojaa tay ra phía trư
sojaơ
fmsb́c, mô
sojạt làn sư
sojaơ
fmsbng vụ đ
lhouảo chuyê
anuỉn trư
sojaơ
fmsb́c mă
cfgḅt nàng, cuô
soján đ
lhoui như
sojãng bụi đ
lhouâ
tspḿt còn sót lại. Sau đ
lhouó Tiê
anuỉu Bạch mơ
fmsb́i châ
tspṃm rãi đ
lhoui lại gâ
tspm̀n ngư
sojaơ
fmsb̀i kia.
Chỉ thâ
tspḿy y quay đ
lhouâ
tspm̀u lại, cư
sojaơ
fmsb̀i khan mô
sojạt tiê
anuíng.
Tiê
anuỉu Bạch nhìn kỹ lại, đ
lhouô
sojạt nhiê
anuin ngâ
tspm̃n ngư
sojaơ
fmsb̀i ra, thâ
tspḿt thanh thô
soját lê
anuin: “Sao lại là lão?”.
Ngư
sojaơ
fmsb̀i kia cư
sojaơ
fmsb̀i khô
sojả mô
sojạt tiê
anuíng, cơ
fmsb hô
sojà như
soja có chút lúng túng, đ
lhouư
sojaa tay lau bụi đ
lhouâ
tspḿt trê
anuin mă
cfgḅt, cư
sojaơ
fmsb̀i khan nói: “Tư
sojạ nhiê
anuin là bản đ
lhouại tiê
anuin nhâ
tspmn ta rô
sojài…”.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.