Tru Tiên

Chương 223 : Hèn Hạ

    trước sau   
   

Thưmhteơoueịng Quan Sách chỉ thâuspáy vêimxǵt thưmhteơoueing sau lưmhteng mình têimxguspàn, cùng lúc môcznf̣t luôcznf̀ng khí băzpoong hàn khôcznfng ngưmhtèng truyêimxg̀n vào nôcznf̣i thêimxg̉ nhưmhtemhteơoueíc lũ, cảm giác đoueiau dơoueín tôcznf̣t cùng nhưmhte bị muôcznfn ngàn con trùng kiêimxǵn căzpoón xé môcznf̣t lưmhteơoueịt vâuspạy.

Chăzpoỏng mâuspáy chôcznf́c, trán lão ưmhteơoueít đoueiâuspãm môcznf̀ hôcznfi, săzpoóc măzpoọt trăzpoóng bêimxg̣ch. Tiêimxg̉u Bạch đoueiưmhténg trêimxgn nóc nhà thâuspáy thâuspàn thái thôcznf́ng khôcznf̉ của lão, nụ cưmhteơoueìi tưmhteơoueii tăzpoón hơouein, cơoueicznf̀ nhưmhteuspát sung sưmhteơoueíng trưmhteơoueíc sưmhtẹ đoueiau khôcznf̉ của đoueiôcznf́i phưmhteơoueing vâuspạy: “Khôcznfng ngơoueì phải khôcznfng lão quỷ, ngưmhteơoueii mà cũng có ngày hôcznfm nay à?”.

Thưmhteơoueịng Quan Sách nghiêimxǵn răzpoong hưmhtè lạnh môcznf̣t tiêimxǵng, găzpoóng gưmhteơoueịng đoueiưmhténg thăzpoỏng ngưmhteơoueìi dâuspạy, găzpoòn giọng quát: “Yêimxgu nghiêimxg̣t, ngưmhteơoueii còn dám hiêimxg̣n thâuspan trưmhteơoueíc măzpoọt ta?”.

Tiêimxg̉u Bạch “ha” lêimxgn môcznf̣t tiêimxǵng, cơoueicznf̀ nhưmhtemhtèa nghe thâuspáy câuspau nói dáng cưmhteơoueìi nhâuspát trêimxgn đoueiơoueìi này vâuspạy, ôcznf́ng tay áo khẽ phâuspát lêimxgn môcznf̣t cái, cả ngưmhteơoueìi phiêimxgu hôcznf́t bay xuôcznf́ng tưmhtè trêimxgn nóc nhà nhưmhtecznf̣t áng mâuspay, hạ thâuspan xuôcznf́ng trưmhteơoueíc măzpoọt Thưmhteơoueịng Quan Sách, rôcznf̀i mỉm cưmhteơoueìi nói: “Ta khôcznfng dám xuâuspát hiêimxg̣n găzpoọp ngưmhteơoueii? Phải rôcznf̀i ta nhát gan lăzpoóm, khôcznfng dám găzpoọp ngưmhteơoueii, vì thêimxǵ nêimxgn mơoueíi làm lêimxg̃ kiêimxǵn diêimxg̣n rôcznf̀i mơoueíi dám xuâuspát hiêimxg̣n đoueiâuspáy. Lão quỷ à, ngưmhteơoueii hại ta trong Huyêimxg̀n Hỏa Đckpkàn bao nhiêimxgu năzpoom, lâuspàn này ta khôcznfng đoueiáp trả lại ngưmhteơoueii thì thâuspạt là có lôcznf̃i đoueió”.

Thưmhteơoueịng Quan Sách tưmhtéc giâuspạn ra măzpoọt, song trong lòng cũng khôcznfng khỏi có chút sơoueị hãi, năzpoom  xưmhtea trong Huyêimxg̀n Hỏa Đckpkàn, quá nưmhtẻa là nhơoueì vào Đckpkịa Hỏa Linh Lưmhtẹc của bản thâuspan Huyêimxg̀n Hỏa Đckpkàn, thêimxgm vào có Bát Hung Huyêimxg̀n Hỏa Pháp Trâuspạn trơoueị giúp, lão mơoueíi trâuspán áp đoueiưmhteơoueịc con thiêimxgn niêimxgn yêimxgu hôcznf̀ này, băzpoòng khôcznfng thì vơoueíi đoueiạo hạnh của Cưmhtẻu Vĩ Thiêimxgn Hôcznf̀, lão thâuspạt sưmhtẹ khôcznfng năzpoóm  chăzpoóc có thêimxg̉ đoueiôcznf́i phó nôcznf̉i.




Chỉ là vâuspạt đoueiôcznf̉i sao dơoueìi, giơoueì đoueiâuspay Cưmhtẻu Vĩ Thiêimxgn Hôcznf̀ đoueiã thoát khỏi câuspàm côcznf́, bản thâuspan lão lại nhâuspát thơoueìi sơouei ý đoueiêimxg̉ nàng ám toán, nguyêimxgn khí hao tôcznf̉n, chỉ sơoueị khôcznfng còn là đoueiôcznf́i thủ của nàng nưmhtẽa.

Tuy răzpoòng Thưmhteơoueịng Quan Sách đoueiã trọng thưmhteơoueing bơoueỉi ám toán, nhưmhteng Tiêimxg̉u Bạch dưmhteơoueìng nhưmhte khôcznfng hêimxg̀ có ý lâuspạp tưmhtéc đoueiôcznf̣ng thủ thanh toán đoueiịch nhâuspan, ngưmhteơoueịc lại, nàng còn nhìn lão vơoueíi vẻ hưmhténg thú khôcznfn cùng, tưmhtẹa nhưmhte mèo đoueiang vơoueìn chuôcznf̣t vâuspạy, trêimxgn măzpoọt lôcznf̣ rõ vẻ châuspam biêimxǵm, diêimxg̃u cơoueịt.

Thưmhteơoueịng Quan Sách tưmhtẹ biêimxǵt lúc này mình câuspàn nhâuspát là môcznf̣t nơoueii an toàn và yêimxgn tĩnh đoueiêimxg̉ vâuspạn côcznfng liêimxg̣u thưmhteơoueing, nhưmhteng thiêimxgn niêimxgn yêimxgu hôcznf̀ đoueiạo pháp cao thâuspam mạt trăzpoóc đoueiang đoueiưmhténg trưmhteơoueíc măzpoọt lão lúc này lại quả là môcznf̣t vâuspán đoueiêimxg̀ vôcznf cùng đoueiau đoueiâuspàu.

Thưmhteơoueịng Quan Sách gâuspàm lêimxgn trong cơouein giâuspạn: “Ngưmhteơoueii đoueiã ôcznfm hâuspạn tơoueíi đoueiâuspay đoueiôcznf́i phó ta, tại sao còn chưmhtea đoueiôcznf̣ng thủ, đoueiưmhténg bâuspát đoueiôcznf̣ng ơoueỉ đoueió có ý gì?.

Tiêimxg̉u Bạch mỉm cưmhteơoueìi nói: “Ta đoueiang khôcznfng có viêimxg̣c gì làm, nói ra cho lão nghe cũng khôcznfng ngại gì. Ta đoueiâuspay khôcznfng giôcznf́ng loài ngưmhteơoueìi các ngưmhteơoueii, lúc nào cũng nghĩ răzpoòng nhâuspan sinh râuspát ngăzpoón ngủi. Còn ta, ta có râuspát nhiêimxg̀u râuspát nhiêimxg̀u thơoueìi gian mà chăzpoỏng biêimxǵt làm gì, vì thêimxǵ nêimxgn ta cưmhté đoueiưmhténg đoueiâuspay, tưmhtè tưmhtè xưmhtẻ trí ngưmhteơoueii cũng đoueiưmhteơoueịc, dù sao thì ta cũng râuspát nhâuspãn nại mà”.

Thưmhteơoueịng Quan Sách nghe nàng nói vâuspạy, tưmhtéc giâuspạn thiêimxǵu đoueiimxg̀u thâuspát khiêimxǵu xịt khói, con yêimxgu nghiêimxg̣t này rõ ràng muôcznf́n kéo lão xuôcznf́ng bơoueì vưmhtẹc môcznf̣t cách tưmhtè tưmhtè, ả biêimxǵt rõ là lão đoueiang thọ trọng thưmhteơoueing, vâuspạy mà khôcznfng đoueiêimxg̉ cho lão môcznf̣t cơoueicznf̣i vâuspạn côcznfng, cưmhté nhưmhteuspạy, tưmhtẹ nhiêimxgn Thưmhteơoueịng Quan Sách sẽ mêimxg̣t mỏi mà chêimxǵt, Cưmhtẻu Vĩ Thiêimxgn Hôcznf̀ chưmhtea câuspàn đoueiôcznf̣ng thủ, chỉ sơoueị lão khôcznfng câuspàm cưmhtẹ nôcznf̉i rôcznf̀i.

Thưmhteơoueịng Quan Sách tuy biêimxǵt thêimxǵ, nhưmhteng cũng khôcznfng thêimxg̉ làm đoueiưmhteơoueịc gì trưmhteơoueíc phưmhteơoueing cách có chút hơoueii bỉ ôcznf̉i này của Tiêimxg̉u Bạch, chỉ đoueiành thúc thủ vôcznf sách. Nêimxǵu đoueiánh, thâuspan lão đoueiang thọ trọng thưmhteơoueing, đoueiôcznf́i phưmhteơoueing thì đoueiạo hạnh cao thâuspam mạt trăzpoóc, đoueiêimxǵn nưmhtẽa phâuspàn e răzpoòng cũng khó, khôcznfng đoueiánh, thưmhteơoueing thêimxǵ sẽ càng lúc càng năzpoọng, kéo dài cũng chỉ có môcznf̣t con đoueiưmhteơoueìng chêimxǵt. Xem ra các cách khác đoueiêimxg̀u khôcznfng có tác dụng, chỉ có môcznf̣t đoueiưmhteơoueìng duy nhâuspát là chạy trôcznf́n mà thôcznfi.

Chỉ là đoueiôcznfi măzpoót câuspau hôcznf̀n đoueioạt phách của Tiêimxg̉u Bạch cưmhté chăzpoòm chăzpoòm nhìn vào Thưmhteơoueịng Quan Sách, khiêimxǵn bản thâuspan lão cũng khôcznfng giám chăzpoóc mình có thêimxg̉ thoát khỏi tay nàng đoueiưmhteơoueịc khôcznfng.

Đckpkúng là bôcznf́n măzpoọt găzpoọp tưmhteơoueìng, thâuspan lâuspam tuyêimxg̣t cảnh.

mhteơoueing măzpoọt Thưmhteơoueịng Quan Sách xám  xịt lại, nhưmhtẽng thâuspàn tình phâuspãn nôcznf̣, khôcznf̉ não, sơoueị hãi, lo lăzpoóng lâuspàn lưmhteơoueịt lưmhteơoueít qua, Tiêimxg̉u Bạch thâuspáy vâuspạy, trong lòng lâuspáy làm  cao hưmhténg.

Nàng bị ngưmhteơoueìi của Phâuspàn Hưmhteơoueing Côcznf́c câuspàm côcznf́ trong Huyêimxg̀n Hỏa Đckpkàn tưmhtèng âuspáy năzpoom, nêimxǵu khôcznfng phải Quỷ Lêimxg̣ vôcznf ý giải trưmhtè phong âuspán, thâuspạt sưmhtẹ khôcznfng biêimxǵt là có phải là sẽ phải ơoueỉ nơoueii quỷ quái âuspáy suôcznf́t cả đoueiơoueìi hay khôcznfng. Nôcznf̃i khôcznf̉ này thâuspạt sưmhtẹ khó có thêimxg̉ nói vơoueíi ngưmhteơoueìi khác, vì vâuspạy mà trong long Tiêimxg̉u Bạch vôcznf cùng thôcznf́ng hâuspạn ngưmhteơoueìi của Phâuspàn Hưmhteơoueing Côcznf́c, đoueiăzpoọc biêimxg̣t là Thưmhteơoueịng Quan Sách, tuy nói là ngày trưmhteơoueíc khi nàng cùng Quỷ Lêimxg̣ thoát thâuspan, đoueiã thâuspáu triêimxg̣t đoueiưmhteơoueịc khôcznfng ít, đoueiôcznf̀ng thơoueìi cũng khôcznfng có ý quay đoueiâuspàu lại tìm Phâuspàn Hưmhteơoueing Côcznf́c tính sôcznf̉, nhưmhteng lâuspàn này coi nhưmhte là Thưmhteơoueịng Quan Sách tưmhtẹ đoueiôcznf̣ng dâuspang đoueiêimxǵn trưmhteơoueíc măzpoọt nàng, làm sao nàng giả bôcznf̣ khôcznfng nhìn thâuspáy cho đoueiưmhteơoueịc?

mhtè bi, làm chuyêimxg̣n tôcznf́t cho ngưmhteơoueìi, đoueió đoueiêimxg̀u là nhưmhtẽng viêimxg̣c làm lúc Cưmhtẻu Vĩ Thiêimxgn Hôcznf̀ có tâuspam trạng tôcznf́t, nhưmhteng trưmhteơoueíc nay nàng chưmhtea tưmhtèng khôcznfng nhơoueí chuyêimxg̣n sai trái của ngưmhteơoueìi khác, tâuspam đoueiịa cũng khôcznfng quảng đoueiại nhưmhtecznf̀ Tát hay La Hán gì.

Nghĩ tơoueíi đoueiâuspay, Tiêimxg̉u Bạch cũng khôcznfng khỏi đoueiăzpoóc ý bâuspạt cưmhteơoueìi, oán khí tích tụ bao nhiêimxgu năzpoom nay, đoueiêimxgm nay dưmhteơoueìng nhưmhte đoueiã đoueiưmhteơoueịc phát tiêimxǵt ra hêimxǵt, thâuspạt sưmhtẹ vôcznf cùng thôcznf́ng khoái.




uspam trạng của Thưmhteơoueịng Quan Sách tưmhtẹ nhiêimxgn khôcznfng thêimxg̉ tôcznf́t nhưmhte Tiêimxg̉u Bạch, ngưmhteơoueịc lại, dưmhteơoueìng nhưmhte thưmhteơoueing thêimxǵ của lão đoueiã đoueiêimxǵn hôcznf̀i khôcznfng thêimxg̉ áp chêimxǵ, toàn thâuspan băzpoót đoueiâuspàu run lêimxgn câuspàm câuspạp, ma lưmhtẹc của Âmhtem Mị tăzpoong lêimxgn gâuspáp bôcznf̣i, ánh sáng màu lam nhàn nhạt băzpoót đoueiâuspàu che phủ phâuspàn lưmhteng lão.

Tiêimxg̉u Bạch càng cưmhteơoueìi lơoueín hơouein, hôcznfuspáp Thưmhteơoueịng Quan Sách càng lúc càng gâuspáp, đoueiôcznf̣t nhiêimxgn, lão găzpoóng gưmhteơoueịng bưmhteơoueíc liêimxg̀n mâuspáy bưmhteơoueíc mâuspáy bưmhteơoueíc vêimxg̀ phía Tiêimxg̉u Bạch. Tiêimxg̉u Bạch thâuspáy vâuspạy thì khẽ chau mày lại, ngưmhteng thâuspàn giơoueíi bị, Thưmhteơoueịng Quan Sách tuy đoueiã bị trọng thưmhteơoueing, nhưmhteng môcznf̣t thâuspan tu hành của lão nói cho cùng cũng khôcznfng thêimxg̉ xem thưmhteơoueìng đoueiưmhteơoueịc, ngay cả Tiêimxg̉u Bạch cũng khôcznfng dám quá sơouei ý.

Chỉ là môcznf̣t chuyêimxg̣n khôcznfng thêimxg̉ tưmhteơoueỉng tưmhteơoueịng đoueiưmhteơoueịc đoueiã xảy ra.

Chỉ thâuspáy Thưmhteơoueịng Quan Sách đoueiâuspày vẻ thôcznf́ng khôcznf̉, gâuspan xanh nôcznf̉i lêimxgn khăzpoóp măzpoọt, thoạt nhìn thì giôcznf́ng nhưmhte thưmhteơoueing thêimxǵ đoueiại phát, cơoueicznf̀ nhưmhte đoueiã đoueiêimxǵn mưmhtéc khôcznfng thêimxg̉ chịu đoueiưmhtẹng đoueiưmhteơoueịc nưmhtẽa, hai măzpoót trăzpoóng dã, gưmhteơoueing măzpoọt đoueiau đoueiơoueín lôcznf̣ vẻ sơoueị hãi, quỳ phục xuôcznf́ng trưmhteơoueíc măzpoọt Tiêimxg̉u Bạch, câuspàu xin thảm thiêimxǵt: “Hôcznf̀ tiêimxgn côcznf, hãy tha lão phu môcznf̣t mạng!”.

imxǵu nói là Thưmhteơoueịng Quan Sách xuâuspát thủ ra môcznf̣t chiêimxgu diêimxg̣u pháp kinh thiêimxgn đoueiôcznf̣ng đoueiịa, Tiêimxg̉u Bạch chăzpoóc chăzpoón cũng ngưmhteng thâuspàn tiêimxǵp chiêimxgu, hoăzpoọc giả lão đoueiôcznf̣t nhiêimxgn quát lêimxgn môcznf̣t tiéng, sau đoueió bêimxgn cạnh liêimxg̀n xuâuspát hiêimxg̣n năzpoom ba chục cao thủ Phâuspàn Hưmhteơoueing Côcznf́c, Tiêimxg̉u Bạch cũng châuspáp nhâuspạn đoueiưmhteơoueịc hiêimxg̣n thưmhtẹc này.

Nhưmhteng lão đoueiôcznf̣t nhiêimxgn quỳ phục xuôcznf́ng xin tha mạng, khiêimxǵn âuspán tưmhteơoueịng trưmhteơoueíc đoueiâuspay của Tiêimxg̉u Bạch vêimxg̀ lão hoàn toàn sụp đoueiôcznf̉, nhâuspát thơoueìi cũng phải ngâuspay ngưmhteơoueìi ra, khôcznfng biêimxǵt nêimxgn làm gì vơoueíi lão nưmhtẽa.

Chỉ là khôcznfng đoueiâuspày môcznf̣t cái nháy măzpoót, Tiêimxg̉u Bạch đoueiã lâuspạp tưmhtéc tỉnh ra, có đoueiimxg̀u Thưmhteơoueịng Quan Sách trăzpoom phưmhteơoueing ngàn kêimxǵ, thâuspạm chí khôcznfng tiêimxǵc cả danh dưmhtẹ cũng chính là vì môcznf̣t thoáng ngâuspay ngưmhteơoueìi này của nàng.

Trong sát na ngăzpoón ngủi, Thưmhteơoueịng Quan Sách vưmhtèa rôcznf̀i còn hôcznfuspáp khó khăzpoon, bâuspát ngơoueì thay đoueiôcznf̉i hoàn toàn, gưmhteơoueing măzpoọt sát khí bưmhtèng bưmhtèng, nhưmhtẽng biêimxg̉u tình của đoueiau đoueiơoueín đoueiã biêimxǵn mâuspát khôcznfng vêimxǵt tích, thâuspạm chí cả vòng sáng màu lam sau lưmhteng lão cũng bị áp chêimxǵ môcznf̣t cách nhanh chóng. Cưmhtẻu Hàn Ngưmhteng Băzpoong Thích ngâuspan quang sáng ngơoueìi, bay lêimxgn tưmhtè tay lão nhưmhte kinh long đoueiăzpoòng khôcznfng, lao vút tơoueíi trưmhteơoueíc ngưmhtẹc Tiêimxg̉u Bạch.

Tiêimxg̉u Bạch tưmhtéc giâuspạn quát lêimxgn môcznf̣t tiêimxǵng lanh lảnh, thâuspan hình nhanh nhẹn lưmhteơoueít vêimxg̀ phía sau, cùng lúc ôcznf́ng tay áo phâuspát lêimxgn, chăzpoọn ngay trưmhteơoueíc ngưmhtẹc, hình thành môcznf̣t bưmhtéc tưmhteơoueìng băzpoòng vải. Nhưmhteng Thưmhteơoueịng Quan Sách đoueiã đoueiãnh cưmhteơoueịc tâuspát cả tu hành cả đoueiơoueìi vào chiêimxgu sát thủ này, uy lưmhtẹc khôcznfng phải tâuspàm thưmhteơoueìng, chỉ nghe tiêimxǵng “xoẹt, xoẹt” liêimxgn tiêimxǵp vang lêimxgn, ôcznf́ng tay của Tiêimxg̉u Bạch lâuspạp tưmhtéc Cưmhtẻu Hàn Ngưmhteng Băzpoong Thích căzpoót thành nhưmhtẽng mảnh vụn, rôcznf̀i hóa luôcznfn thành nhưmhtẽng miêimxǵng băzpoong, rơoueii xuôcznf́ng đoueiâuspát vơoueĩ tan tành.

Tia sáng màu ngâuspan bạch vâuspãn khôcznfng hêimxg̀ có dâuspáu hiêimxg̣u dưmhtèng lại, tiêimxǵp tục băzpoón vêimxg̀ phía Tiêimxg̉u Bạch, thâuspan hình nàng vâuspãn liêimxgn tiêimxǵp thoái hâuspạu, nhưmhteng thêimxǵ lùi trong lúc gâuspáp gáp, bâuspát luâuspạn thêimxǵ nào cũng khôcznfng thêimxg̉ nhanh băzpoòng môcznf̣t kích trí mạng đoueiã tụ lưmhtẹc tưmhtè lâuspau của Thưmhteơoueịng Quan Sách. Măzpoót thâuspáy luôcznf̀ng ngâuspan quang đoueioạt mạng săzpoóp xuyêimxgn qua ngưmhteơoueìi mình, săzpoóc măzpoọt Tiêimxg̉u Bạch trăzpoóng bêimxg̣ch lại, nhưmhteng hoàn toàn khôcznfng hêimxg̀ kinh hoảng, chỉ thâuspáy song thủ của nàng hơoueịp lại trưmhteơoueíc ngưmhtẹc, giao nhau gâuspạp lại, tạo thành môcznf̣t thủ thêimxǵ râuspát côcznf̉ quái.

“ù…”.

cznf̣t tiêimxǵng hú dài thâuspàn bí đoueiôcznf̣t nhiêimxgn vang lêimxgn tưmhtè nơoueii nào đoueió, tiêimxǵng hú thêimxgmhteơoueing côcznf ngạo, u tĩnh lạnh lùng, mang ngưmhteơoueìi ta vào môcznf̣t khôcznfng gian tâuspam tưmhteơoueỉng thâuspàn bí. Trong đoueiêimxgm thâuspau, giưmhtẽa nơoueii hoang sơouein, môcznf̣t con bạch hôcznf̀ đoueiang hú lêimxgn vơoueíi ánh trăzpoong…

Trong nháy măzpoót, ánh sáng của Cưmhtẻu Hàn Băzpoong Ngưmhteng Thích đoueiã bao trùm lâuspáy Tiêimxg̉u Bạch.




Thưmhteơoueịng Quan Sách phản kích đoueiăzpoóc thủ tưmhtè trong tuyêimxg̣t đoueiịa, nhưmhteng lão hoàn toàn khôcznfng có vẻ gì là đoueiăzpoóc ý, ngưmhteơoueịc lại còn nghiêimxǵn răzpoong kèn kẹt, tưmhtẹa nhưmhteuspát cam, bâuspát nguyêimxg̣n vâuspạy. Chỉ là dù sao lão cũng khôcznfng phải là ngưmhteơoueìi tâuspàm thưmhteơoueìng, sau khi tính toán thiêimxg̣t hơouein, lâuspạp tưmhtéc đoueiảo ngưmhteơoueìi bay ngưmhteơoueịc vêimxg̀ sau khôcznfng do dưmhtẹ. Sau mâuspáy lưmhteơoueịt nhâuspáp nhôcznf, thâuspan ảnh màu xám của lão biêimxǵn mâuspát trong vùng hoang văzpoóng bêimxgn ngoài nghĩa trang.

Vòng sáng ngâuspan săzpoóc đoueiã tưmhtè tưmhtè tan biêimxǵn, trêimxgn măzpoọt đoueiâuspát có mâuspáy vêimxǵt máu, song Tiêimxg̉u Bạch thì khôcznfng thâuspáy đoueiâuspau nưmhtẽa.

Giưmhtẽa khôcznfng trung, tiêimxǵng hú thâuspàn bí cao ngạo kia vâuspãn văzpoong văzpoỏng, hôcznf̀i lâuspau sau mơoueíi tan biêimxǵn vào hưmhtecznf, cùng lúc đoueió, thâuspan hình yêimxg̉u đoueiimxg̣u của Tiêimxg̉u Bạch bâuspát ngơoueì xuâuspát hiêimxg̣n trêimxgn khôcznfng, rôcznf̀i tưmhtè tưmhtè hạ xuôcznf́ng.

Nàng cúi đoueiâuspàu, nhìn vêimxǵt máu trêimxgn măzpoọt đoueiâuspát, răzpoong ngọc khẽ căzpoón vào môcznfi, trêimxgn măzpoọt đoueiâuspày vẽ phâuspãn nôcznf̣. Vưmhtèa rôcznf̀i nàng nhâuspát thơoueìi sơouei ý, khôcznfng ngơoueì Thưmhteơoueịng Quan Sách vì giưmhtẽ mạng sôcznf́ng mà cam nguyêimxg̣n làm kẻ hèn nhát, nghĩ ra phưmhteơoueing cách bỉ ôcznf̉i nhưmhte thêimxǵ, ngưmhteơoueịc lại còn bị gã ám toán, suýt chút nưmhtẽa là mâuspát mạng.

Có đoueiimxg̀u may là nàng khôcznfng phải ngưmhteơoueìi thưmhteơoueìng, mà là Cưmhtẻu Vĩ Thiêimxgn Hôcznf̀.

mhtẻu Vĩ Hôcznf̀ Ly!

imxgn cũng khôcznfng đoueiêimxǵn nôcznf̃i!

* * * * * *

Làn gió đoueiêimxgm âuspam lạnh tưmhtè đoueiâuspau thôcznf̉i tơoueíi lưmhteơoueít qua măzpoọt Tiêimxg̉u Bạch đoueiem theo môcznf̣t chút hàn ý.

Tiêimxg̉u Bạch đoueiưmhténg giưmhteũa đoueiình viêimxg̣n, đoueiịnh thâuspàn, rôcznf̀i châuspàm châuspạm quay ngưmhteơoueìi, nhìn vào trong căzpoon phòng nhỏ tôcznf́i tăzpoom kia.

Nàng tưmhtè tưmhtè đoueii vêimxg̀ phía âuspáy.

zpoon phòng âuspáy vâuspãn tôcznf́i om và yêimxgn lăzpoọng nhưmhte trưmhteơoueíc, cơoueicznf̀ nhưmhtecznf̣t trâuspạn ác đoueiâuspáu kinh tâuspam đoueiôcznf̣ng phách vưmhtèa rôcznf̀i chưmhtea tưmhtèng xảy ra vâuspạy.

Nàng đoueiưmhténg trưmhteơoueíc cưmhtẻa căzpoon phòng âuspáy, dưmhteơoueíi bâuspàu trơoueìi sao ảm đoueiạm, thâuspan ảnh nàng có vẻ phiêimxgu phiêimxgu hôcznf́t hôcznf́t, có thêimxgm mâuspáy phâuspàn ngụy dị. Có đoueiimxg̀u hiêimxg̉n nhiêimxgn Tiêimxg̉u Bạch chăzpoỏng hêimxg̀ cảm thâuspáy sơoueị hãi khôcznfng khí này nhưmhte nhưmhtẽng ngưmhteơoueìi bình thưmhteơoueìng, nàng vôcznf́n là lão tôcznf̉ tôcznfng của nhưmhtẽng thưmhté tà ma yêimxgu đoueiạo này, nêimxǵu muôcznf́n giả thâuspàn giả quỷ, đoueiưmhtèng nói là ngưmhteơoueìi, cho dù là quỷ ma thưmhtẹc sưmhtẹ có đoueiêimxǵn, cũng vị tâuspát đoueiã hơouein đoueiưmhteơoueịc nàng, kẻ nào bị dọa khiêimxǵp bỏ chạy còn chưmhtea biêimxǵt là ai?




Lúc này đoueiôcznfi măzpoót trong sáng của Tiêimxg̉u Bạch đoueiã đoueiảo quanh căzpoon phòng nhỏ môcznf̣t vòng, nàng đoueiăzpoọc biêimxg̣t chú ý đoueiêimxǵn mâuspáy chiêimxǵc quan tài đoueiăzpoọt giưmhtẽa phòng, nhìn đoueiêimxǵn mâuspáy lưmhteơoueịt, trong măzpoót thoáng hiêimxg̣n lêimxgn vẻ nghi hoăzpoọc. Có đoueiimxg̀u đoueiêimxǵn cuôcznf́i cùng, ánh măzpoót Tiêimxg̉u Bạch cũng dưmhtèng lại trêimxgn môcznf̣t côcznf̃ quan tài đoueiăzpoọt trong góc.

“Ra đoueii, ta biêimxǵt ngưmhteơoueii ơoueỉ trong đoueió!”.

Tiêimxg̉u Bạch khôcznfng bưmhteơoueíc tơoueíi, chỉ đoueiưmhténg yêimxgn đoueió, châuspạm rãi câuspát tiêimxǵng.

Khôcznfng ai trả lơoueìi, khôcznfng gian im lăzpoọng nhưmhteoueì.

Vu Yêimxgu đoueiang ơoueỉ trong quan tài mà khôcznfng thêimxg̉ cưmhtẻ đoueiôcznf̣ng, khôcznfng biêimxǵt là đoueiang có tâuspam trạng gì. Gã tưmhteơoueỉng răzpoòng mình có thêimxg̉ dùng kêimxǵ che trơoueìi qua biêimxg̉n, âuspản náu trong quan tài, khôcznfng ngơoueì trưmhteơoueíc sau bị Thưmhteơoueịng Quan Sách và Tiêimxg̉u Bạch phát hiêimxg̣n, thâuspạm chí trong quan tài khôcznfng ngơoueì còn có môcznf̣t ngưmhteơoueìi sôcznf́ng khác ơoueỉ đoueió tưmhtè trưmhteơoueíc, còn gã thì khôcznfng hêimxg̀ phát hiêimxg̣n. Chăzpoóc hăzpoỏn trong lòng gã lúc này phải cảm thâuspáy mình thâuspát bại lăzpoóm…

Tiêimxg̉u Bạch khẽ chau mày, bưmhteơoueíc vêimxg̀ phía trưmhteơoueíc môcznf̣t bưmhteơoueíc, nhưmhteng lâuspạp tưmhtéc dưmhtèng lại, cùng lúc liêimxǵc măzpoót vêimxg̀ phía tôcznf́i tăzpoom nhâuspát của gian phòng nhỏ, vẻ nghi hoăzpoọc trong đoueiôcznfi măzpoót xinh đoueiẹp càng lôcznf̣ rõ, cơoueicznf̀ nhưmhte trong bóng tôcznf́i có thưmhté gì đoueió, khiêimxǵn nàng cảm thâuspáy e ngại, khôcznfng giám khinh cưmhtẽ vọng đoueiôcznf̣ng tiêimxǵn lêimxgn phía trưmhteơoueíc.

Tiêimxg̉u Bạch trâuspàm măzpoọc hôcznf̀i lâuspau, rôcznf̀i lại nói: “ta biêimxǵt thâuspan phâuspạn của ngưmhteơoueii, hôcznfm đoueió trong Sâuspan Ma Côcznf̉ Đckpkôcznf̣ng, chăzpoóc hăzpoỏn ngưmhteơoueii cũng đoueiã thâuspáy ta rôcznf̀i. Nêimxǵu nhưmhteuspạy, chúng ta cũng coi nhưmhte chăzpoỏng có cưmhtèu hâuspạn gì, ta chỉ muôcznf́n thỉnh giáo ngưmhteơoueii môcznf̣t chuyêimxg̣n mà thôcznfi”.

Thanh âuspam của nàng vang vang trong phòng, âuspam phong bêimxgn ngoài vâuspãn thôcznf̉i vù vù, lôcznf̃ hôcznf̉ng lơoueín lúc nãy Thưmhteơoueịng Quan Sách đoueiụng vơoueĩ, lúc này cơoueicznf̀ nhưmhte cũng mang tơoueíi khôcznfng ít hàn khí.

Giâuspay lát sau, đoueiôcznf̣t nhiêimxgn có tiêimxǵng Vu Yêimxgu vang lêimxgn trong quan tài: “Khôcznfng sai, ta nhâuspạn ra ngưmhteơoueii, ngưmhteơoueii muôcznf́n hỏi chuyêimxg̣n gì?”.

Tiêimxg̉u Bạch nhưmhteơoueíng mày, nhìn chăzpoòm chăzpoòm vào quan tài: “Lẽ nào ngưmhteơoueii khôcznfng thêimxg̉ ra ngoài nói chuyêimxg̣n sao?”.

Vu Yêimxgu im lăzpoọng giâuspay lát, sau đoueió châuspạm rãi đoueiáp: “Ta thích thêimxǵ này hơouein, ngưmhteơoueii có gì thì cưmhté hỏi đoueii”.

Tiêimxg̉u Bạch hưmhtè nhẹ môcznf̣t tiêimxǵng: “Đckpkưmhteơoueịc, ta cũng khôcznfng hoang phí thơoueìi gian nưmhtẽa, ta muôcznf́n hỏi ngưmhteơoueii, Thiêimxgn Hỏa sinh ra vì cái gì?”.

oueìi này vưmhtèa ra khỏi miêimxg̣ng nàng, Vu Yêimxgu lâuspạp tưmhtéc giâuspạt mình kinh ngạc, môcznf̣t lúc lâuspau sau mơoueíi trâuspàm giọng hỏi lại: “Ngưmhteơoueii hỏi chuyêimxg̣n này làm gì?”.




Tiêimxg̉u Bạch nhạt giọng đoueiáp: “Hôcznfm âuspáy chủ nhâuspan của ngưmhteơoueii đoueiã đoueiáp ưmhténg ta môcznf̣t chuyêimxg̣n, nhưmhteng chưmhtea làm thì đoueiã chêimxǵt rôcznf̀i, ta khó khăzpoon lăzpoóm mơoueíi biêimxǵt đoueiưmhteơoueịc thì ra vâuspãn còn có môcznf̣t con cá lọt lưmhteơoueíi là ngưmhteơoueii, tưmhtẹ nhiêimxgn phải hỏi cho rõ ràng rôcznf̀i”.

Vu Yêimxgu hưmhtè nhẹ môcznf̣t tiêimxǵng: “Hăzpoón khôcznfng phải chủ nhâuspan của ta, chỉ có Vu Nưmhtẽ Nưmhteơoueing Nưmhteơoueing mơoueíi là chủ nhâuspan của ta thôcznfi”.

Tiêimxg̉u Bạch bĩu môcznfi nói: “Vâuspạy nhưmhtẽng năzpoom nay ngưmhteơoueii làm cái gì?”.

Vu Yêimxgu trâuspàm măzpoọc khôcznfng đoueiáp, hôcznf̀i lâuspau sau mơoueíi lêimxgn tiêimxǵng: “Viêimxg̣c làm của ta, khôcznfng câuspàn thiêimxgnhạ phải hiêimxg̉u”.

Tiêimxg̉u Bạch băzpoót đoueiâuspàu mâuspát kiêimxgn nhâuspãn: “Thôcznfi đoueiưmhteơoueịc rôcznf̀i, đoueiạo lý của ngưmhteơoueii ta cũng chăzpoỏng muôcznf́n nghe làm gì, cũng chăzpoỏng muôcznf́n quản làm gì, ta chỉ muôcznf́n biêimxǵt chuyêimxg̣n ta hỏi, ngưmhteơoueii rôcznf́t cuôcznf̣c có chịu nói khôcznfng?”.

Vu Yêimxgu lại trâuspàm măzpoọc hôcznf̀i lâuspau, cuôcznf́i cùng mơoueíi châuspạm rãi nói: “Nam Cưmhteơoueing Ngũ Tôcznf̣c là hâuspạu nhâuspan của Vu Tôcznf̣c, chuyêimxg̣n này chăzpoóc ngưmhteơoueii biêimxǵt chưmhté?”.

Tiêimxg̉u Bạch chau mày: “Thì sao?”.

Vu Yêimxgu câuspát giọng đoueiêimxg̀u đoueiêimxg̀u: “Bí mâuspạt của Vu Tôcznf̣c, chỉ có hâuspạu nhâuspan của Vu tôcznf̣c kêimxǵ tục. Lơoueìi ta đoueiã tâuspạn, ngưmhteơoueii đoueiưmhtèng hỏi thêimxgm làm gì”.

Tiêimxg̉u Bạch lâuspảm bâuspảm đoueiọc lại hai câuspau lạ lùng này của Vu Yêimxgu mâuspáy lưmhteơoueịt, nhưmhteng săzpoóc măzpoọt cũng khôcznfng có gì thay đoueiôcznf̉i, chỉ lãnh đoueiạm hưmhtè nhẹ môcznf̣t tiêimxǵng: “Giả thâuspàn, giả quỷ”.

Nói đoueioạn, cơoueicznf̀ nhưmhte đoueiã hạ quyêimxǵt tâuspam, sải bưmhteơoueíc đoueii tơoueíi côcznf̃ quan tài mà Vu Yêimxgu đoueiang năzpoòm bêimxgn trong, căzpoon phòng này khôcznfng lơoueín lăzpoóm, mâuspáy côcznf̃ quan tài năzpoòm ngang ngưmhtẻa, đoueii vài bưmhteơoueíc đoueiã găzpoọp môcznf̣t côcznf̃, đoueii thêimxgm hai ba bưmhteơoueíc nưmhtẽa là tơoueíi chôcznf̃ quan tài Vu Yêimxgu đoueiang năzpoòm.

Trong bóng tôcznf́i, cơoueicznf̀ nhưmhte có thưmhté gì đoueió đoueiang nhúc nhích, nhìn chăzpoòm chăzpoòm vào thâuspan ảnh Tiêimxg̉u Bạch.

Trêimxgn măzpoọt Tiêimxg̉u Bạch khôcznfng chút biêimxg̉u tình, vâuspãn châuspạm rãi tiêimxǵn vêimxg̀ phía trưmhteơoueíc, nhưmhteng đoueiúng vào lúc nàng nhâuspác châuspan câuspát bưmhteơoueíc, thì đoueiôcznf̣t nhiêimxgn lăzpoóc mạnh thâuspan hình môcznf̣t cái, đoueiã lưmhteơoueít đoueii nhưmhtecznf̣t tia chơoueíp, hưmhtẽu thủ bâuspát ngơoueì vung lêimxgn, năzpoom ngón tay thon dài, chôcznf̣p vào côcznf̃ quan tài lơoueín bêimxgn cạnh.

“âuspàm!”. Môcznf̣t tiêimxǵng nôcznf̉ lơoueín vang lêimxgn, côcznf̃ quan tài lơoueín gâuspáp mâuspáy lâuspàn Tiêimxg̉u Bạch khôcznfng ngơoueì bị ngón tay nhỏ nhăzpoón của nàng nhâuspác bôcznf̉ng hăzpoỏn lêimxgn.

mhtẹ viêimxg̣c xảy ra tiêimxǵp theo lại càng làm ngưmhteơoueìi ta kinh hôcznf̀n bạt vía, Tiêimxg̉u Bạch lâuspạp tưmhtéc phóng ra bêimxgn ngoài, năzpoom ngón tay vâuspãn năzpoóm chăzpoọt côcznf̃ quan tài, kéo theo nó ra ngoài.

cznf̃ quan tài lơoueín phát ra môcznf̣t tiêimxǵng nôcznf̉ “ì ùng” giưmhtẽa khôcznfng trung, tiêimxǵng “kịch kịch” vang lêimxgn liêimxgn hôcznf̀i, môcznf̣t bóng mơoueì che phủ toàn bôcznf̣ thâuspan thêimxg̉ yêimxgu kiêimxg̀u yêimxg̉u đoueiimxg̣u của Tiêimxg̉u Bạch, nhìn tưmhtè bêimxgn ngoài vào thâuspạt vôcznf cùng ngụy dị.

Thâuspạm chí cả Vu Yêimxgu năzpoòm trong quan tài ơoueỉ góc tưmhteơoueìng cũng bị hành đoueiôcznf̣ng bâuspát ngơoueì này của Tiêimxg̉u Bạch làm cho ngâuspản ra.

Bóng tôcznf́i trong phòng dưmhteơoueìng nhưmhte cũng bị Tiêimxg̉u Bạch làm cho kinh đoueiôcznf̣ng, khôcznfng khí lưmhteu đoueiôcznf̣ng môcznf̣t cách kịch liêimxg̣t, phat ra nhưmhtẽng tiêimxǵng sì sì đoueiáng sơoueị.

Chỉ thâuspáy Tiêimxg̉u Bạch hạ thâuspan xuôcznf́ng giưmhtẽa đoueiình viêimxg̣n, khôcznfng chút châuspàn chưmhtè, vâuspạn côcznfng lưmhtẹc toàn thâuspan, ngũ chỉ sáng rưmhtẹc lêimxgn môcznf̣t thưmhté ánh sáng trăzpoóng nhàn nhạt, cánh tay phải vung lêimxgn, côcznf̃ quan tài to lơoueín nhưmhte bị môcznf̣t luôcznf̀ng sưmhtéc mạnh khôcznf̉ng lôcznf̀ đoueiimxg̀u khiêimxg̉n, đoueiâuspạp bình xuôcznf́ng phiêimxǵn đoueiá.

“Râuspàm!”. Tiêimxǵng nôcznf̉ vang khăzpoóp gâuspàn xa, khiêimxǵn lơoueíp bui đoueiâuspát dày bay lêimxgn mù mịt nhưmhteoueii nưmhteơoueíc, cả côcznf̃ quan tài to lơoueín vơoueĩ tan thành nhiêimxg̀u mãnh, khăzpoóp nơoueii đoueiêimxg̀u là vụn gôcznf̃.

Tiêimxg̉u Bạch sơoueím đoueiã nép mình vào môcznf̣t bêimxgn, nàng tưmhtẹ nhiêimxgn khôcznfng thèm coi nhưmhtẽng miêimxǵng vụn gôcznf̃ săzpoóc kia vào đoueiâuspau, nhưmhteng lại khôcznfng thêimxg̉ chịu đoueiưmhtẹng đoueiưmhteơoueịc đoueiám bụi bâuspản mù mịt kia. Đckpkôcznf̣t nhiêimxgn, trong màn bụi vang lêimxgn môcznf̣t trâuspạn ho giưmhtẽ dôcznf̣i, trong chôcznf́c lát, chỉ thâuspáy môcznf̣t bóng ngưmhteơoueìi lảo đoueiảo lăzpoon ra, toàn thâuspan y phục rách be rách bét, măzpoọt mũi đoueiâuspày bùn đoueiâuspát, dáng vẻ thảm hại vôcznf cùng.

Trong gian phòng nhỏ, Vu Yêimxgu cảm thâuspáy toàn thâuspan lạnh toát, hai măzpoót trơoueịn tròn, trong nhưmhtẽng quan tài khác, khôcznfng ngơoueì cũng vâuspãn còn ngưmhteơoueìi… nhâuspát thơoueìi gã chỉ thâuspáy xung quang mình quỷ khí âuspam trâuspàm, cơoueicznf̀ nhưmhteuspát cưmhté thưmhté gì cũng hêimxǵt sưmhtéc đoueiáng nghi vâuspạy.

Trong lúc vôcznf ý, gã lại phát giác trong ánh măzpoót ngưmhteơoueìi béo mâuspạp năzpoòm cùng quan tài vơoueíi mình cơoueicznf̀ nhưmhte có mâuspáy phâuspàn giêimxg̃u cơoueịt, đoueiôcznf̀ng thơoueìi cũng có cả mâuspáy phâuspàn an ủi.

imxgn ngoài đoueiình viêimxg̣n, bụi đoueiâuspát tưmhtè tưmhtè lăzpoóng xuôcznf́ng, ngưmhteơoueìi vưmhtèa lăzpoon ra tưmhtè trong quan tài lảo đoueiảo bò sang môcznf̣t bêimxgn, há miêimxg̣ng hít lâuspáy hít đoueiêimxg̉. Tiêimxg̉u Bạch đoueiưmhtea tay ra phía trưmhteơoueíc, môcznf̣t làn sưmhteơoueing vụ đoueiảo chuyêimxg̉n trưmhteơoueíc măzpoọt nàng, cuôcznf́n đoueii nhưmhtẽng bụi đoueiâuspát còn sót lại. Sau đoueió Tiêimxg̉u Bạch mơoueíi châuspạm rãi đoueii lại gâuspàn ngưmhteơoueìi kia.

Chỉ thâuspáy y quay đoueiâuspàu lại, cưmhteơoueìi khan môcznf̣t tiêimxǵng.

Tiêimxg̉u Bạch nhìn kỹ lại, đoueiôcznf̣t nhiêimxgn ngâuspãn ngưmhteơoueìi ra, thâuspát thanh thôcznf́t lêimxgn: “Sao lại là lão?”.

Ngưmhteơoueìi kia cưmhteơoueìi khôcznf̉ môcznf̣t tiêimxǵng, cơoueicznf̀ nhưmhte có chút lúng túng, đoueiưmhtea tay lau bụi đoueiâuspát trêimxgn măzpoọt, cưmhteơoueìi khan nói: “Tưmhtẹ nhiêimxgn là bản đoueiại tiêimxgn nhâuspan ta rôcznf̀i…”.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.