Tru Tiên

Chương 223 : Hèn Hạ

    trước sau   
   

Thưsojaơfmsḅng Quan Sách chỉ thâtspḿy vêanuít thưsojaơfmsbng sau lưsojang mình têanuitspm̀n, cùng lúc môsojạt luôsojàng khí băcfgbng hàn khôsojang ngưsojàng truyêanuìn vào nôsojại thêanuỉ nhưsojasojaơfmsb́c lũ, cảm giác đlhouau dơfmsb́n tôsojạt cùng nhưsoja bị muôsojan ngàn con trùng kiêanuín căcfgb́n xé môsojạt lưsojaơfmsḅt vâtspṃy.

Chăcfgb̉ng mâtspḿy chôsojác, trán lão ưsojaơfmsb́t đlhouâtspm̃m môsojà hôsojai, săcfgb́c măcfgḅt trăcfgb́ng bêanuịch. Tiêanuỉu Bạch đlhouưsojáng trêanuin nóc nhà thâtspḿy thâtspm̀n thái thôsojáng khôsojả của lão, nụ cưsojaơfmsb̀i tưsojaơfmsbi tăcfgb́n hơfmsbn, cơfmsbsojà nhưsojatspḿt sung sưsojaơfmsb́ng trưsojaơfmsb́c sưsojạ đlhouau khôsojả của đlhouôsojái phưsojaơfmsbng vâtspṃy: “Khôsojang ngơfmsb̀ phải khôsojang lão quỷ, ngưsojaơfmsbi mà cũng có ngày hôsojam nay à?”.

Thưsojaơfmsḅng Quan Sách nghiêanuín răcfgbng hưsojà lạnh môsojạt tiêanuíng, găcfgb́ng gưsojaơfmsḅng đlhouưsojáng thăcfgb̉ng ngưsojaơfmsb̀i dâtspṃy, găcfgb̀n giọng quát: “Yêanuiu nghiêanuịt, ngưsojaơfmsbi còn dám hiêanuịn thâtspmn trưsojaơfmsb́c măcfgḅt ta?”.

Tiêanuỉu Bạch “ha” lêanuin môsojạt tiêanuíng, cơfmsbsojà nhưsojasojàa nghe thâtspḿy câtspmu nói dáng cưsojaơfmsb̀i nhâtspḿt trêanuin đlhouơfmsb̀i này vâtspṃy, ôsojáng tay áo khẽ phâtspḿt lêanuin môsojạt cái, cả ngưsojaơfmsb̀i phiêanuiu hôsoját bay xuôsojáng tưsojà trêanuin nóc nhà nhưsojasojạt áng mâtspmy, hạ thâtspmn xuôsojáng trưsojaơfmsb́c măcfgḅt Thưsojaơfmsḅng Quan Sách, rôsojài mỉm cưsojaơfmsb̀i nói: “Ta khôsojang dám xuâtspḿt hiêanuịn găcfgḅp ngưsojaơfmsbi? Phải rôsojài ta nhát gan lăcfgb́m, khôsojang dám găcfgḅp ngưsojaơfmsbi, vì thêanuí nêanuin mơfmsb́i làm lêanuĩ kiêanuín diêanuịn rôsojài mơfmsb́i dám xuâtspḿt hiêanuịn đlhouâtspḿy. Lão quỷ à, ngưsojaơfmsbi hại ta trong Huyêanuìn Hỏa Đylsxàn bao nhiêanuiu năcfgbm, lâtspm̀n này ta khôsojang đlhouáp trả lại ngưsojaơfmsbi thì thâtspṃt là có lôsojãi đlhouó”.

Thưsojaơfmsḅng Quan Sách tưsojác giâtspṃn ra măcfgḅt, song trong lòng cũng khôsojang khỏi có chút sơfmsḅ hãi, năcfgbm  xưsojaa trong Huyêanuìn Hỏa Đylsxàn, quá nưsojảa là nhơfmsb̀ vào Đylsxịa Hỏa Linh Lưsojạc của bản thâtspmn Huyêanuìn Hỏa Đylsxàn, thêanuim vào có Bát Hung Huyêanuìn Hỏa Pháp Trâtspṃn trơfmsḅ giúp, lão mơfmsb́i trâtspḿn áp đlhouưsojaơfmsḅc con thiêanuin niêanuin yêanuiu hôsojà này, băcfgb̀ng khôsojang thì vơfmsb́i đlhouạo hạnh của Cưsojảu Vĩ Thiêanuin Hôsojà, lão thâtspṃt sưsojạ khôsojang năcfgb́m  chăcfgb́c có thêanuỉ đlhouôsojái phó nôsojải.




Chỉ là vâtspṃt đlhouôsojải sao dơfmsb̀i, giơfmsb̀ đlhouâtspmy Cưsojảu Vĩ Thiêanuin Hôsojà đlhouã thoát khỏi câtspm̀m côsojá, bản thâtspmn lão lại nhâtspḿt thơfmsb̀i sơfmsb ý đlhouêanuỉ nàng ám toán, nguyêanuin khí hao tôsojản, chỉ sơfmsḅ khôsojang còn là đlhouôsojái thủ của nàng nưsojãa.

Tuy răcfgb̀ng Thưsojaơfmsḅng Quan Sách đlhouã trọng thưsojaơfmsbng bơfmsb̉i ám toán, nhưsojang Tiêanuỉu Bạch dưsojaơfmsb̀ng nhưsoja khôsojang hêanuì có ý lâtspṃp tưsojác đlhouôsojạng thủ thanh toán đlhouịch nhâtspmn, ngưsojaơfmsḅc lại, nàng còn nhìn lão vơfmsb́i vẻ hưsojáng thú khôsojan cùng, tưsojạa nhưsoja mèo đlhouang vơfmsb̀n chuôsojạt vâtspṃy, trêanuin măcfgḅt lôsojạ rõ vẻ châtspmm biêanuím, diêanuĩu cơfmsḅt.

Thưsojaơfmsḅng Quan Sách tưsojạ biêanuít lúc này mình câtspm̀n nhâtspḿt là môsojạt nơfmsbi an toàn và yêanuin tĩnh đlhouêanuỉ vâtspṃn côsojang liêanuịu thưsojaơfmsbng, nhưsojang thiêanuin niêanuin yêanuiu hôsojà đlhouạo pháp cao thâtspmm mạt trăcfgb́c đlhouang đlhouưsojáng trưsojaơfmsb́c măcfgḅt lão lúc này lại quả là môsojạt vâtspḿn đlhouêanuì vôsoja cùng đlhouau đlhouâtspm̀u.

Thưsojaơfmsḅng Quan Sách gâtspm̀m lêanuin trong cơfmsbn giâtspṃn: “Ngưsojaơfmsbi đlhouã ôsojam hâtspṃn tơfmsb́i đlhouâtspmy đlhouôsojái phó ta, tại sao còn chưsojaa đlhouôsojạng thủ, đlhouưsojáng bâtspḿt đlhouôsojạng ơfmsb̉ đlhouó có ý gì?.

Tiêanuỉu Bạch mỉm cưsojaơfmsb̀i nói: “Ta đlhouang khôsojang có viêanuịc gì làm, nói ra cho lão nghe cũng khôsojang ngại gì. Ta đlhouâtspmy khôsojang giôsojáng loài ngưsojaơfmsb̀i các ngưsojaơfmsbi, lúc nào cũng nghĩ răcfgb̀ng nhâtspmn sinh râtspḿt ngăcfgb́n ngủi. Còn ta, ta có râtspḿt nhiêanuìu râtspḿt nhiêanuìu thơfmsb̀i gian mà chăcfgb̉ng biêanuít làm gì, vì thêanuí nêanuin ta cưsojá đlhouưsojáng đlhouâtspmy, tưsojà tưsojà xưsojả trí ngưsojaơfmsbi cũng đlhouưsojaơfmsḅc, dù sao thì ta cũng râtspḿt nhâtspm̃n nại mà”.

Thưsojaơfmsḅng Quan Sách nghe nàng nói vâtspṃy, tưsojác giâtspṃn thiêanuíu đlhouanuìu thâtspḿt khiêanuíu xịt khói, con yêanuiu nghiêanuịt này rõ ràng muôsoján kéo lão xuôsojáng bơfmsb̀ vưsojạc môsojạt cách tưsojà tưsojà, ả biêanuít rõ là lão đlhouang thọ trọng thưsojaơfmsbng, vâtspṃy mà khôsojang đlhouêanuỉ cho lão môsojạt cơfmsbsojại vâtspṃn côsojang, cưsojá nhưsojatspṃy, tưsojạ nhiêanuin Thưsojaơfmsḅng Quan Sách sẽ mêanuịt mỏi mà chêanuít, Cưsojảu Vĩ Thiêanuin Hôsojà chưsojaa câtspm̀n đlhouôsojạng thủ, chỉ sơfmsḅ lão khôsojang câtspm̀m cưsojạ nôsojải rôsojài.

Thưsojaơfmsḅng Quan Sách tuy biêanuít thêanuí, nhưsojang cũng khôsojang thêanuỉ làm đlhouưsojaơfmsḅc gì trưsojaơfmsb́c phưsojaơfmsbng cách có chút hơfmsbi bỉ ôsojải này của Tiêanuỉu Bạch, chỉ đlhouành thúc thủ vôsoja sách. Nêanuíu đlhouánh, thâtspmn lão đlhouang thọ trọng thưsojaơfmsbng, đlhouôsojái phưsojaơfmsbng thì đlhouạo hạnh cao thâtspmm mạt trăcfgb́c, đlhouêanuín nưsojãa phâtspm̀n e răcfgb̀ng cũng khó, khôsojang đlhouánh, thưsojaơfmsbng thêanuí sẽ càng lúc càng năcfgḅng, kéo dài cũng chỉ có môsojạt con đlhouưsojaơfmsb̀ng chêanuít. Xem ra các cách khác đlhouêanuìu khôsojang có tác dụng, chỉ có môsojạt đlhouưsojaơfmsb̀ng duy nhâtspḿt là chạy trôsoján mà thôsojai.

Chỉ là đlhouôsojai măcfgb́t câtspmu hôsojàn đlhouoạt phách của Tiêanuỉu Bạch cưsojá chăcfgb̀m chăcfgb̀m nhìn vào Thưsojaơfmsḅng Quan Sách, khiêanuín bản thâtspmn lão cũng khôsojang giám chăcfgb́c mình có thêanuỉ thoát khỏi tay nàng đlhouưsojaơfmsḅc khôsojang.

Đylsxúng là bôsoján măcfgḅt găcfgḅp tưsojaơfmsb̀ng, thâtspmn lâtspmm tuyêanuịt cảnh.

sojaơfmsbng măcfgḅt Thưsojaơfmsḅng Quan Sách xám  xịt lại, nhưsojãng thâtspm̀n tình phâtspm̃n nôsojạ, khôsojả não, sơfmsḅ hãi, lo lăcfgb́ng lâtspm̀n lưsojaơfmsḅt lưsojaơfmsb́t qua, Tiêanuỉu Bạch thâtspḿy vâtspṃy, trong lòng lâtspḿy làm  cao hưsojáng.

Nàng bị ngưsojaơfmsb̀i của Phâtspm̀n Hưsojaơfmsbng Côsojác câtspm̀m côsojá trong Huyêanuìn Hỏa Đylsxàn tưsojàng âtspḿy năcfgbm, nêanuíu khôsojang phải Quỷ Lêanuị vôsoja ý giải trưsojà phong âtspḿn, thâtspṃt sưsojạ khôsojang biêanuít là có phải là sẽ phải ơfmsb̉ nơfmsbi quỷ quái âtspḿy suôsoját cả đlhouơfmsb̀i hay khôsojang. Nôsojãi khôsojả này thâtspṃt sưsojạ khó có thêanuỉ nói vơfmsb́i ngưsojaơfmsb̀i khác, vì vâtspṃy mà trong long Tiêanuỉu Bạch vôsoja cùng thôsojáng hâtspṃn ngưsojaơfmsb̀i của Phâtspm̀n Hưsojaơfmsbng Côsojác, đlhouăcfgḅc biêanuịt là Thưsojaơfmsḅng Quan Sách, tuy nói là ngày trưsojaơfmsb́c khi nàng cùng Quỷ Lêanuị thoát thâtspmn, đlhouã thâtspḿu triêanuịt đlhouưsojaơfmsḅc khôsojang ít, đlhouôsojàng thơfmsb̀i cũng khôsojang có ý quay đlhouâtspm̀u lại tìm Phâtspm̀n Hưsojaơfmsbng Côsojác tính sôsojả, nhưsojang lâtspm̀n này coi nhưsoja là Thưsojaơfmsḅng Quan Sách tưsojạ đlhouôsojạng dâtspmng đlhouêanuín trưsojaơfmsb́c măcfgḅt nàng, làm sao nàng giả bôsojạ khôsojang nhìn thâtspḿy cho đlhouưsojaơfmsḅc?

sojà bi, làm chuyêanuịn tôsoját cho ngưsojaơfmsb̀i, đlhouó đlhouêanuìu là nhưsojãng viêanuịc làm lúc Cưsojảu Vĩ Thiêanuin Hôsojà có tâtspmm trạng tôsoját, nhưsojang trưsojaơfmsb́c nay nàng chưsojaa tưsojàng khôsojang nhơfmsb́ chuyêanuịn sai trái của ngưsojaơfmsb̀i khác, tâtspmm đlhouịa cũng khôsojang quảng đlhouại nhưsojasojà Tát hay La Hán gì.

Nghĩ tơfmsb́i đlhouâtspmy, Tiêanuỉu Bạch cũng khôsojang khỏi đlhouăcfgb́c ý bâtspṃt cưsojaơfmsb̀i, oán khí tích tụ bao nhiêanuiu năcfgbm nay, đlhouêanuim nay dưsojaơfmsb̀ng nhưsoja đlhouã đlhouưsojaơfmsḅc phát tiêanuít ra hêanuít, thâtspṃt sưsojạ vôsoja cùng thôsojáng khoái.




tspmm trạng của Thưsojaơfmsḅng Quan Sách tưsojạ nhiêanuin khôsojang thêanuỉ tôsoját nhưsoja Tiêanuỉu Bạch, ngưsojaơfmsḅc lại, dưsojaơfmsb̀ng nhưsoja thưsojaơfmsbng thêanuí của lão đlhouã đlhouêanuín hôsojài khôsojang thêanuỉ áp chêanuí, toàn thâtspmn băcfgb́t đlhouâtspm̀u run lêanuin câtspm̀m câtspṃp, ma lưsojạc của Âucpgm Mị tăcfgbng lêanuin gâtspḿp bôsojại, ánh sáng màu lam nhàn nhạt băcfgb́t đlhouâtspm̀u che phủ phâtspm̀n lưsojang lão.

Tiêanuỉu Bạch càng cưsojaơfmsb̀i lơfmsb́n hơfmsbn, hôsojatspḿp Thưsojaơfmsḅng Quan Sách càng lúc càng gâtspḿp, đlhouôsojạt nhiêanuin, lão găcfgb́ng gưsojaơfmsḅng bưsojaơfmsb́c liêanuìn mâtspḿy bưsojaơfmsb́c mâtspḿy bưsojaơfmsb́c vêanuì phía Tiêanuỉu Bạch. Tiêanuỉu Bạch thâtspḿy vâtspṃy thì khẽ chau mày lại, ngưsojang thâtspm̀n giơfmsb́i bị, Thưsojaơfmsḅng Quan Sách tuy đlhouã bị trọng thưsojaơfmsbng, nhưsojang môsojạt thâtspmn tu hành của lão nói cho cùng cũng khôsojang thêanuỉ xem thưsojaơfmsb̀ng đlhouưsojaơfmsḅc, ngay cả Tiêanuỉu Bạch cũng khôsojang dám quá sơfmsb ý.

Chỉ là môsojạt chuyêanuịn khôsojang thêanuỉ tưsojaơfmsb̉ng tưsojaơfmsḅng đlhouưsojaơfmsḅc đlhouã xảy ra.

Chỉ thâtspḿy Thưsojaơfmsḅng Quan Sách đlhouâtspm̀y vẻ thôsojáng khôsojả, gâtspmn xanh nôsojải lêanuin khăcfgb́p măcfgḅt, thoạt nhìn thì giôsojáng nhưsoja thưsojaơfmsbng thêanuí đlhouại phát, cơfmsbsojà nhưsoja đlhouã đlhouêanuín mưsojác khôsojang thêanuỉ chịu đlhouưsojạng đlhouưsojaơfmsḅc nưsojãa, hai măcfgb́t trăcfgb́ng dã, gưsojaơfmsbng măcfgḅt đlhouau đlhouơfmsb́n lôsojạ vẻ sơfmsḅ hãi, quỳ phục xuôsojáng trưsojaơfmsb́c măcfgḅt Tiêanuỉu Bạch, câtspm̀u xin thảm thiêanuít: “Hôsojà tiêanuin côsoja, hãy tha lão phu môsojạt mạng!”.

anuíu nói là Thưsojaơfmsḅng Quan Sách xuâtspḿt thủ ra môsojạt chiêanuiu diêanuịu pháp kinh thiêanuin đlhouôsojạng đlhouịa, Tiêanuỉu Bạch chăcfgb́c chăcfgb́n cũng ngưsojang thâtspm̀n tiêanuíp chiêanuiu, hoăcfgḅc giả lão đlhouôsojạt nhiêanuin quát lêanuin môsojạt tiéng, sau đlhouó bêanuin cạnh liêanuìn xuâtspḿt hiêanuịn năcfgbm ba chục cao thủ Phâtspm̀n Hưsojaơfmsbng Côsojác, Tiêanuỉu Bạch cũng châtspḿp nhâtspṃn đlhouưsojaơfmsḅc hiêanuịn thưsojạc này.

Nhưsojang lão đlhouôsojạt nhiêanuin quỳ phục xuôsojáng xin tha mạng, khiêanuín âtspḿn tưsojaơfmsḅng trưsojaơfmsb́c đlhouâtspmy của Tiêanuỉu Bạch vêanuì lão hoàn toàn sụp đlhouôsojả, nhâtspḿt thơfmsb̀i cũng phải ngâtspmy ngưsojaơfmsb̀i ra, khôsojang biêanuít nêanuin làm gì vơfmsb́i lão nưsojãa.

Chỉ là khôsojang đlhouâtspm̀y môsojạt cái nháy măcfgb́t, Tiêanuỉu Bạch đlhouã lâtspṃp tưsojác tỉnh ra, có đlhouanuìu Thưsojaơfmsḅng Quan Sách trăcfgbm phưsojaơfmsbng ngàn kêanuí, thâtspṃm chí khôsojang tiêanuíc cả danh dưsojạ cũng chính là vì môsojạt thoáng ngâtspmy ngưsojaơfmsb̀i này của nàng.

Trong sát na ngăcfgb́n ngủi, Thưsojaơfmsḅng Quan Sách vưsojàa rôsojài còn hôsojatspḿp khó khăcfgbn, bâtspḿt ngơfmsb̀ thay đlhouôsojải hoàn toàn, gưsojaơfmsbng măcfgḅt sát khí bưsojàng bưsojàng, nhưsojãng biêanuỉu tình của đlhouau đlhouơfmsb́n đlhouã biêanuín mâtspḿt khôsojang vêanuít tích, thâtspṃm chí cả vòng sáng màu lam sau lưsojang lão cũng bị áp chêanuí môsojạt cách nhanh chóng. Cưsojảu Hàn Ngưsojang Băcfgbng Thích ngâtspmn quang sáng ngơfmsb̀i, bay lêanuin tưsojà tay lão nhưsoja kinh long đlhouăcfgb̀ng khôsojang, lao vút tơfmsb́i trưsojaơfmsb́c ngưsojạc Tiêanuỉu Bạch.

Tiêanuỉu Bạch tưsojác giâtspṃn quát lêanuin môsojạt tiêanuíng lanh lảnh, thâtspmn hình nhanh nhẹn lưsojaơfmsb́t vêanuì phía sau, cùng lúc ôsojáng tay áo phâtspḿt lêanuin, chăcfgḅn ngay trưsojaơfmsb́c ngưsojạc, hình thành môsojạt bưsojác tưsojaơfmsb̀ng băcfgb̀ng vải. Nhưsojang Thưsojaơfmsḅng Quan Sách đlhouã đlhouãnh cưsojaơfmsḅc tâtspḿt cả tu hành cả đlhouơfmsb̀i vào chiêanuiu sát thủ này, uy lưsojạc khôsojang phải tâtspm̀m thưsojaơfmsb̀ng, chỉ nghe tiêanuíng “xoẹt, xoẹt” liêanuin tiêanuíp vang lêanuin, ôsojáng tay của Tiêanuỉu Bạch lâtspṃp tưsojác Cưsojảu Hàn Ngưsojang Băcfgbng Thích căcfgb́t thành nhưsojãng mảnh vụn, rôsojài hóa luôsojan thành nhưsojãng miêanuíng băcfgbng, rơfmsbi xuôsojáng đlhouâtspḿt vơfmsb̃ tan tành.

Tia sáng màu ngâtspmn bạch vâtspm̃n khôsojang hêanuì có dâtspḿu hiêanuịu dưsojàng lại, tiêanuíp tục băcfgb́n vêanuì phía Tiêanuỉu Bạch, thâtspmn hình nàng vâtspm̃n liêanuin tiêanuíp thoái hâtspṃu, nhưsojang thêanuí lùi trong lúc gâtspḿp gáp, bâtspḿt luâtspṃn thêanuí nào cũng khôsojang thêanuỉ nhanh băcfgb̀ng môsojạt kích trí mạng đlhouã tụ lưsojạc tưsojà lâtspmu của Thưsojaơfmsḅng Quan Sách. Măcfgb́t thâtspḿy luôsojàng ngâtspmn quang đlhouoạt mạng săcfgb́p xuyêanuin qua ngưsojaơfmsb̀i mình, săcfgb́c măcfgḅt Tiêanuỉu Bạch trăcfgb́ng bêanuịch lại, nhưsojang hoàn toàn khôsojang hêanuì kinh hoảng, chỉ thâtspḿy song thủ của nàng hơfmsḅp lại trưsojaơfmsb́c ngưsojạc, giao nhau gâtspṃp lại, tạo thành môsojạt thủ thêanuí râtspḿt côsojả quái.

“ù…”.

sojạt tiêanuíng hú dài thâtspm̀n bí đlhouôsojạt nhiêanuin vang lêanuin tưsojà nơfmsbi nào đlhouó, tiêanuíng hú thêanuisojaơfmsbng côsoja ngạo, u tĩnh lạnh lùng, mang ngưsojaơfmsb̀i ta vào môsojạt khôsojang gian tâtspmm tưsojaơfmsb̉ng thâtspm̀n bí. Trong đlhouêanuim thâtspmu, giưsojãa nơfmsbi hoang sơfmsbn, môsojạt con bạch hôsojà đlhouang hú lêanuin vơfmsb́i ánh trăcfgbng…

Trong nháy măcfgb́t, ánh sáng của Cưsojảu Hàn Băcfgbng Ngưsojang Thích đlhouã bao trùm lâtspḿy Tiêanuỉu Bạch.




Thưsojaơfmsḅng Quan Sách phản kích đlhouăcfgb́c thủ tưsojà trong tuyêanuịt đlhouịa, nhưsojang lão hoàn toàn khôsojang có vẻ gì là đlhouăcfgb́c ý, ngưsojaơfmsḅc lại còn nghiêanuín răcfgbng kèn kẹt, tưsojạa nhưsojatspḿt cam, bâtspḿt nguyêanuịn vâtspṃy. Chỉ là dù sao lão cũng khôsojang phải là ngưsojaơfmsb̀i tâtspm̀m thưsojaơfmsb̀ng, sau khi tính toán thiêanuịt hơfmsbn, lâtspṃp tưsojác đlhouảo ngưsojaơfmsb̀i bay ngưsojaơfmsḅc vêanuì sau khôsojang do dưsojạ. Sau mâtspḿy lưsojaơfmsḅt nhâtspḿp nhôsoja, thâtspmn ảnh màu xám của lão biêanuín mâtspḿt trong vùng hoang văcfgb́ng bêanuin ngoài nghĩa trang.

Vòng sáng ngâtspmn săcfgb́c đlhouã tưsojà tưsojà tan biêanuín, trêanuin măcfgḅt đlhouâtspḿt có mâtspḿy vêanuít máu, song Tiêanuỉu Bạch thì khôsojang thâtspḿy đlhouâtspmu nưsojãa.

Giưsojãa khôsojang trung, tiêanuíng hú thâtspm̀n bí cao ngạo kia vâtspm̃n văcfgbng văcfgb̉ng, hôsojài lâtspmu sau mơfmsb́i tan biêanuín vào hưsojasoja, cùng lúc đlhouó, thâtspmn hình yêanuỉu đlhouanuịu của Tiêanuỉu Bạch bâtspḿt ngơfmsb̀ xuâtspḿt hiêanuịn trêanuin khôsojang, rôsojài tưsojà tưsojà hạ xuôsojáng.

Nàng cúi đlhouâtspm̀u, nhìn vêanuít máu trêanuin măcfgḅt đlhouâtspḿt, răcfgbng ngọc khẽ căcfgb́n vào môsojai, trêanuin măcfgḅt đlhouâtspm̀y vẽ phâtspm̃n nôsojạ. Vưsojàa rôsojài nàng nhâtspḿt thơfmsb̀i sơfmsb ý, khôsojang ngơfmsb̀ Thưsojaơfmsḅng Quan Sách vì giưsojã mạng sôsojáng mà cam nguyêanuịn làm kẻ hèn nhát, nghĩ ra phưsojaơfmsbng cách bỉ ôsojải nhưsoja thêanuí, ngưsojaơfmsḅc lại còn bị gã ám toán, suýt chút nưsojãa là mâtspḿt mạng.

Có đlhouanuìu may là nàng khôsojang phải ngưsojaơfmsb̀i thưsojaơfmsb̀ng, mà là Cưsojảu Vĩ Thiêanuin Hôsojà.

sojảu Vĩ Hôsojà Ly!

anuin cũng khôsojang đlhouêanuín nôsojãi!

* * * * * *

Làn gió đlhouêanuim âtspmm lạnh tưsojà đlhouâtspmu thôsojải tơfmsb́i lưsojaơfmsb́t qua măcfgḅt Tiêanuỉu Bạch đlhouem theo môsojạt chút hàn ý.

Tiêanuỉu Bạch đlhouưsojáng giưsojaũa đlhouình viêanuịn, đlhouịnh thâtspm̀n, rôsojài châtspm̀m châtspṃm quay ngưsojaơfmsb̀i, nhìn vào trong căcfgbn phòng nhỏ tôsojái tăcfgbm kia.

Nàng tưsojà tưsojà đlhoui vêanuì phía âtspḿy.

cfgbn phòng âtspḿy vâtspm̃n tôsojái om và yêanuin lăcfgḅng nhưsoja trưsojaơfmsb́c, cơfmsbsojà nhưsojasojạt trâtspṃn ác đlhouâtspḿu kinh tâtspmm đlhouôsojạng phách vưsojàa rôsojài chưsojaa tưsojàng xảy ra vâtspṃy.

Nàng đlhouưsojáng trưsojaơfmsb́c cưsojảa căcfgbn phòng âtspḿy, dưsojaơfmsb́i bâtspm̀u trơfmsb̀i sao ảm đlhouạm, thâtspmn ảnh nàng có vẻ phiêanuiu phiêanuiu hôsoját hôsoját, có thêanuim mâtspḿy phâtspm̀n ngụy dị. Có đlhouanuìu hiêanuỉn nhiêanuin Tiêanuỉu Bạch chăcfgb̉ng hêanuì cảm thâtspḿy sơfmsḅ hãi khôsojang khí này nhưsoja nhưsojãng ngưsojaơfmsb̀i bình thưsojaơfmsb̀ng, nàng vôsoján là lão tôsojả tôsojang của nhưsojãng thưsojá tà ma yêanuiu đlhouạo này, nêanuíu muôsoján giả thâtspm̀n giả quỷ, đlhouưsojàng nói là ngưsojaơfmsb̀i, cho dù là quỷ ma thưsojạc sưsojạ có đlhouêanuín, cũng vị tâtspḿt đlhouã hơfmsbn đlhouưsojaơfmsḅc nàng, kẻ nào bị dọa khiêanuíp bỏ chạy còn chưsojaa biêanuít là ai?




Lúc này đlhouôsojai măcfgb́t trong sáng của Tiêanuỉu Bạch đlhouã đlhouảo quanh căcfgbn phòng nhỏ môsojạt vòng, nàng đlhouăcfgḅc biêanuịt chú ý đlhouêanuín mâtspḿy chiêanuíc quan tài đlhouăcfgḅt giưsojãa phòng, nhìn đlhouêanuín mâtspḿy lưsojaơfmsḅt, trong măcfgb́t thoáng hiêanuịn lêanuin vẻ nghi hoăcfgḅc. Có đlhouanuìu đlhouêanuín cuôsojái cùng, ánh măcfgb́t Tiêanuỉu Bạch cũng dưsojàng lại trêanuin môsojạt côsojã quan tài đlhouăcfgḅt trong góc.

“Ra đlhoui, ta biêanuít ngưsojaơfmsbi ơfmsb̉ trong đlhouó!”.

Tiêanuỉu Bạch khôsojang bưsojaơfmsb́c tơfmsb́i, chỉ đlhouưsojáng yêanuin đlhouó, châtspṃm rãi câtspḿt tiêanuíng.

Khôsojang ai trả lơfmsb̀i, khôsojang gian im lăcfgḅng nhưsojafmsb̀.

Vu Yêanuiu đlhouang ơfmsb̉ trong quan tài mà khôsojang thêanuỉ cưsojả đlhouôsojạng, khôsojang biêanuít là đlhouang có tâtspmm trạng gì. Gã tưsojaơfmsb̉ng răcfgb̀ng mình có thêanuỉ dùng kêanuí che trơfmsb̀i qua biêanuỉn, âtspm̉n náu trong quan tài, khôsojang ngơfmsb̀ trưsojaơfmsb́c sau bị Thưsojaơfmsḅng Quan Sách và Tiêanuỉu Bạch phát hiêanuịn, thâtspṃm chí trong quan tài khôsojang ngơfmsb̀ còn có môsojạt ngưsojaơfmsb̀i sôsojáng khác ơfmsb̉ đlhouó tưsojà trưsojaơfmsb́c, còn gã thì khôsojang hêanuì phát hiêanuịn. Chăcfgb́c hăcfgb̉n trong lòng gã lúc này phải cảm thâtspḿy mình thâtspḿt bại lăcfgb́m…

Tiêanuỉu Bạch khẽ chau mày, bưsojaơfmsb́c vêanuì phía trưsojaơfmsb́c môsojạt bưsojaơfmsb́c, nhưsojang lâtspṃp tưsojác dưsojàng lại, cùng lúc liêanuíc măcfgb́t vêanuì phía tôsojái tăcfgbm nhâtspḿt của gian phòng nhỏ, vẻ nghi hoăcfgḅc trong đlhouôsojai măcfgb́t xinh đlhouẹp càng lôsojạ rõ, cơfmsbsojà nhưsoja trong bóng tôsojái có thưsojá gì đlhouó, khiêanuín nàng cảm thâtspḿy e ngại, khôsojang giám khinh cưsojã vọng đlhouôsojạng tiêanuín lêanuin phía trưsojaơfmsb́c.

Tiêanuỉu Bạch trâtspm̀m măcfgḅc hôsojài lâtspmu, rôsojài lại nói: “ta biêanuít thâtspmn phâtspṃn của ngưsojaơfmsbi, hôsojam đlhouó trong Sâtspmn Ma Côsojả Đylsxôsojạng, chăcfgb́c hăcfgb̉n ngưsojaơfmsbi cũng đlhouã thâtspḿy ta rôsojài. Nêanuíu nhưsojatspṃy, chúng ta cũng coi nhưsoja chăcfgb̉ng có cưsojàu hâtspṃn gì, ta chỉ muôsoján thỉnh giáo ngưsojaơfmsbi môsojạt chuyêanuịn mà thôsojai”.

Thanh âtspmm của nàng vang vang trong phòng, âtspmm phong bêanuin ngoài vâtspm̃n thôsojải vù vù, lôsojã hôsojảng lơfmsb́n lúc nãy Thưsojaơfmsḅng Quan Sách đlhouụng vơfmsb̃, lúc này cơfmsbsojà nhưsoja cũng mang tơfmsb́i khôsojang ít hàn khí.

Giâtspmy lát sau, đlhouôsojạt nhiêanuin có tiêanuíng Vu Yêanuiu vang lêanuin trong quan tài: “Khôsojang sai, ta nhâtspṃn ra ngưsojaơfmsbi, ngưsojaơfmsbi muôsoján hỏi chuyêanuịn gì?”.

Tiêanuỉu Bạch nhưsojaơfmsb́ng mày, nhìn chăcfgb̀m chăcfgb̀m vào quan tài: “Lẽ nào ngưsojaơfmsbi khôsojang thêanuỉ ra ngoài nói chuyêanuịn sao?”.

Vu Yêanuiu im lăcfgḅng giâtspmy lát, sau đlhouó châtspṃm rãi đlhouáp: “Ta thích thêanuí này hơfmsbn, ngưsojaơfmsbi có gì thì cưsojá hỏi đlhoui”.

Tiêanuỉu Bạch hưsojà nhẹ môsojạt tiêanuíng: “Đylsxưsojaơfmsḅc, ta cũng khôsojang hoang phí thơfmsb̀i gian nưsojãa, ta muôsoján hỏi ngưsojaơfmsbi, Thiêanuin Hỏa sinh ra vì cái gì?”.

fmsb̀i này vưsojàa ra khỏi miêanuịng nàng, Vu Yêanuiu lâtspṃp tưsojác giâtspṃt mình kinh ngạc, môsojạt lúc lâtspmu sau mơfmsb́i trâtspm̀m giọng hỏi lại: “Ngưsojaơfmsbi hỏi chuyêanuịn này làm gì?”.




Tiêanuỉu Bạch nhạt giọng đlhouáp: “Hôsojam âtspḿy chủ nhâtspmn của ngưsojaơfmsbi đlhouã đlhouáp ưsojáng ta môsojạt chuyêanuịn, nhưsojang chưsojaa làm thì đlhouã chêanuít rôsojài, ta khó khăcfgbn lăcfgb́m mơfmsb́i biêanuít đlhouưsojaơfmsḅc thì ra vâtspm̃n còn có môsojạt con cá lọt lưsojaơfmsb́i là ngưsojaơfmsbi, tưsojạ nhiêanuin phải hỏi cho rõ ràng rôsojài”.

Vu Yêanuiu hưsojà nhẹ môsojạt tiêanuíng: “Hăcfgb́n khôsojang phải chủ nhâtspmn của ta, chỉ có Vu Nưsojã Nưsojaơfmsbng Nưsojaơfmsbng mơfmsb́i là chủ nhâtspmn của ta thôsojai”.

Tiêanuỉu Bạch bĩu môsojai nói: “Vâtspṃy nhưsojãng năcfgbm nay ngưsojaơfmsbi làm cái gì?”.

Vu Yêanuiu trâtspm̀m măcfgḅc khôsojang đlhouáp, hôsojài lâtspmu sau mơfmsb́i lêanuin tiêanuíng: “Viêanuịc làm của ta, khôsojang câtspm̀n thiêanuinhạ phải hiêanuỉu”.

Tiêanuỉu Bạch băcfgb́t đlhouâtspm̀u mâtspḿt kiêanuin nhâtspm̃n: “Thôsojai đlhouưsojaơfmsḅc rôsojài, đlhouạo lý của ngưsojaơfmsbi ta cũng chăcfgb̉ng muôsoján nghe làm gì, cũng chăcfgb̉ng muôsoján quản làm gì, ta chỉ muôsoján biêanuít chuyêanuịn ta hỏi, ngưsojaơfmsbi rôsoját cuôsojạc có chịu nói khôsojang?”.

Vu Yêanuiu lại trâtspm̀m măcfgḅc hôsojài lâtspmu, cuôsojái cùng mơfmsb́i châtspṃm rãi nói: “Nam Cưsojaơfmsbng Ngũ Tôsojạc là hâtspṃu nhâtspmn của Vu Tôsojạc, chuyêanuịn này chăcfgb́c ngưsojaơfmsbi biêanuít chưsojá?”.

Tiêanuỉu Bạch chau mày: “Thì sao?”.

Vu Yêanuiu câtspḿt giọng đlhouêanuìu đlhouêanuìu: “Bí mâtspṃt của Vu Tôsojạc, chỉ có hâtspṃu nhâtspmn của Vu tôsojạc kêanuí tục. Lơfmsb̀i ta đlhouã tâtspṃn, ngưsojaơfmsbi đlhouưsojàng hỏi thêanuim làm gì”.

Tiêanuỉu Bạch lâtspm̉m bâtspm̉m đlhouọc lại hai câtspmu lạ lùng này của Vu Yêanuiu mâtspḿy lưsojaơfmsḅt, nhưsojang săcfgb́c măcfgḅt cũng khôsojang có gì thay đlhouôsojải, chỉ lãnh đlhouạm hưsojà nhẹ môsojạt tiêanuíng: “Giả thâtspm̀n, giả quỷ”.

Nói đlhouoạn, cơfmsbsojà nhưsoja đlhouã hạ quyêanuít tâtspmm, sải bưsojaơfmsb́c đlhoui tơfmsb́i côsojã quan tài mà Vu Yêanuiu đlhouang năcfgb̀m bêanuin trong, căcfgbn phòng này khôsojang lơfmsb́n lăcfgb́m, mâtspḿy côsojã quan tài năcfgb̀m ngang ngưsojảa, đlhoui vài bưsojaơfmsb́c đlhouã găcfgḅp môsojạt côsojã, đlhoui thêanuim hai ba bưsojaơfmsb́c nưsojãa là tơfmsb́i chôsojã quan tài Vu Yêanuiu đlhouang năcfgb̀m.

Trong bóng tôsojái, cơfmsbsojà nhưsoja có thưsojá gì đlhouó đlhouang nhúc nhích, nhìn chăcfgb̀m chăcfgb̀m vào thâtspmn ảnh Tiêanuỉu Bạch.

Trêanuin măcfgḅt Tiêanuỉu Bạch khôsojang chút biêanuỉu tình, vâtspm̃n châtspṃm rãi tiêanuín vêanuì phía trưsojaơfmsb́c, nhưsojang đlhouúng vào lúc nàng nhâtspḿc châtspmn câtspḿt bưsojaơfmsb́c, thì đlhouôsojạt nhiêanuin lăcfgb́c mạnh thâtspmn hình môsojạt cái, đlhouã lưsojaơfmsb́t đlhoui nhưsojasojạt tia chơfmsb́p, hưsojãu thủ bâtspḿt ngơfmsb̀ vung lêanuin, năcfgbm ngón tay thon dài, chôsojạp vào côsojã quan tài lơfmsb́n bêanuin cạnh.

“âtspm̀m!”. Môsojạt tiêanuíng nôsojả lơfmsb́n vang lêanuin, côsojã quan tài lơfmsb́n gâtspḿp mâtspḿy lâtspm̀n Tiêanuỉu Bạch khôsojang ngơfmsb̀ bị ngón tay nhỏ nhăcfgb́n của nàng nhâtspḿc bôsojảng hăcfgb̉n lêanuin.

sojạ viêanuịc xảy ra tiêanuíp theo lại càng làm ngưsojaơfmsb̀i ta kinh hôsojàn bạt vía, Tiêanuỉu Bạch lâtspṃp tưsojác phóng ra bêanuin ngoài, năcfgbm ngón tay vâtspm̃n năcfgb́m chăcfgḅt côsojã quan tài, kéo theo nó ra ngoài.

sojã quan tài lơfmsb́n phát ra môsojạt tiêanuíng nôsojả “ì ùng” giưsojãa khôsojang trung, tiêanuíng “kịch kịch” vang lêanuin liêanuin hôsojài, môsojạt bóng mơfmsb̀ che phủ toàn bôsojạ thâtspmn thêanuỉ yêanuiu kiêanuìu yêanuỉu đlhouanuịu của Tiêanuỉu Bạch, nhìn tưsojà bêanuin ngoài vào thâtspṃt vôsoja cùng ngụy dị.

Thâtspṃm chí cả Vu Yêanuiu năcfgb̀m trong quan tài ơfmsb̉ góc tưsojaơfmsb̀ng cũng bị hành đlhouôsojạng bâtspḿt ngơfmsb̀ này của Tiêanuỉu Bạch làm cho ngâtspm̉n ra.

Bóng tôsojái trong phòng dưsojaơfmsb̀ng nhưsoja cũng bị Tiêanuỉu Bạch làm cho kinh đlhouôsojạng, khôsojang khí lưsojau đlhouôsojạng môsojạt cách kịch liêanuịt, phat ra nhưsojãng tiêanuíng sì sì đlhouáng sơfmsḅ.

Chỉ thâtspḿy Tiêanuỉu Bạch hạ thâtspmn xuôsojáng giưsojãa đlhouình viêanuịn, khôsojang chút châtspm̀n chưsojà, vâtspṃn côsojang lưsojạc toàn thâtspmn, ngũ chỉ sáng rưsojạc lêanuin môsojạt thưsojá ánh sáng trăcfgb́ng nhàn nhạt, cánh tay phải vung lêanuin, côsojã quan tài to lơfmsb́n nhưsoja bị môsojạt luôsojàng sưsojác mạnh khôsojảng lôsojà đlhouanuìu khiêanuỉn, đlhouâtspṃp bình xuôsojáng phiêanuín đlhouá.

“Râtspm̀m!”. Tiêanuíng nôsojả vang khăcfgb́p gâtspm̀n xa, khiêanuín lơfmsb́p bui đlhouâtspḿt dày bay lêanuin mù mịt nhưsojafmsbi nưsojaơfmsb́c, cả côsojã quan tài to lơfmsb́n vơfmsb̃ tan thành nhiêanuìu mãnh, khăcfgb́p nơfmsbi đlhouêanuìu là vụn gôsojã.

Tiêanuỉu Bạch sơfmsb́m đlhouã nép mình vào môsojạt bêanuin, nàng tưsojạ nhiêanuin khôsojang thèm coi nhưsojãng miêanuíng vụn gôsojã săcfgb́c kia vào đlhouâtspmu, nhưsojang lại khôsojang thêanuỉ chịu đlhouưsojạng đlhouưsojaơfmsḅc đlhouám bụi bâtspm̉n mù mịt kia. Đylsxôsojạt nhiêanuin, trong màn bụi vang lêanuin môsojạt trâtspṃn ho giưsojã dôsojại, trong chôsojác lát, chỉ thâtspḿy môsojạt bóng ngưsojaơfmsb̀i lảo đlhouảo lăcfgbn ra, toàn thâtspmn y phục rách be rách bét, măcfgḅt mũi đlhouâtspm̀y bùn đlhouâtspḿt, dáng vẻ thảm hại vôsoja cùng.

Trong gian phòng nhỏ, Vu Yêanuiu cảm thâtspḿy toàn thâtspmn lạnh toát, hai măcfgb́t trơfmsḅn tròn, trong nhưsojãng quan tài khác, khôsojang ngơfmsb̀ cũng vâtspm̃n còn ngưsojaơfmsb̀i… nhâtspḿt thơfmsb̀i gã chỉ thâtspḿy xung quang mình quỷ khí âtspmm trâtspm̀m, cơfmsbsojà nhưsojatspḿt cưsojá thưsojá gì cũng hêanuít sưsojác đlhouáng nghi vâtspṃy.

Trong lúc vôsoja ý, gã lại phát giác trong ánh măcfgb́t ngưsojaơfmsb̀i béo mâtspṃp năcfgb̀m cùng quan tài vơfmsb́i mình cơfmsbsojà nhưsoja có mâtspḿy phâtspm̀n giêanuĩu cơfmsḅt, đlhouôsojàng thơfmsb̀i cũng có cả mâtspḿy phâtspm̀n an ủi.

anuin ngoài đlhouình viêanuịn, bụi đlhouâtspḿt tưsojà tưsojà lăcfgb́ng xuôsojáng, ngưsojaơfmsb̀i vưsojàa lăcfgbn ra tưsojà trong quan tài lảo đlhouảo bò sang môsojạt bêanuin, há miêanuịng hít lâtspḿy hít đlhouêanuỉ. Tiêanuỉu Bạch đlhouưsojaa tay ra phía trưsojaơfmsb́c, môsojạt làn sưsojaơfmsbng vụ đlhouảo chuyêanuỉn trưsojaơfmsb́c măcfgḅt nàng, cuôsoján đlhoui nhưsojãng bụi đlhouâtspḿt còn sót lại. Sau đlhouó Tiêanuỉu Bạch mơfmsb́i châtspṃm rãi đlhoui lại gâtspm̀n ngưsojaơfmsb̀i kia.

Chỉ thâtspḿy y quay đlhouâtspm̀u lại, cưsojaơfmsb̀i khan môsojạt tiêanuíng.

Tiêanuỉu Bạch nhìn kỹ lại, đlhouôsojạt nhiêanuin ngâtspm̃n ngưsojaơfmsb̀i ra, thâtspḿt thanh thôsoját lêanuin: “Sao lại là lão?”.

Ngưsojaơfmsb̀i kia cưsojaơfmsb̀i khôsojả môsojạt tiêanuíng, cơfmsbsojà nhưsoja có chút lúng túng, đlhouưsojaa tay lau bụi đlhouâtspḿt trêanuin măcfgḅt, cưsojaơfmsb̀i khan nói: “Tưsojạ nhiêanuin là bản đlhouại tiêanuin nhâtspmn ta rôsojài…”.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.