Tru Tiên

Chương 222 : Ám toán

    trước sau   
   

Đscvbêhkypm tôgknźi núi cao, nhà nhà tălhnćt đjdrrèn, mâiteay đjdrren cuôgknz̀n cuôgknẓn trêhkypn bâiteàu trơekrùi, khôgknzng có thâiteáy trălhncng, chỉ có vài ánh sao lưsrgxa thưsrgxa tâiteạn châitean trơekrùi, thâiteáp thoáng ánh sáng yêhkyṕu ơekrút.

Gió đjdrrêhkypm thôgknz̉i hù hù trêhkypn Hà Dưsrgxơekrung Thành, nhưsrgx dã quỷ khóc than, thâiteạt lãnh lẽo khủng bôgknź, liêhkypn tưsrgxơekrủng đjdrrêhkyṕn trưsrgxơekrùng hạo kiêhkyṕp đjdrrã trải qua ơekrủ đjdrrâiteay, trêhkypn đjdrrưsrgxơekrùng xá trong ngoài thành, khôgknzng ngơekrù cả môgknẓt bóng ngưsrgxơekrùi cũng khôgknzng nhìn thâiteáy. Trêhkypn đjdrrưsrgxơekrùng cái dài dălhnc̀ng dălhnc̣c, chỉ có vài phiêhkyṕn lá khôgknz tình cơekrù bị gió thôgknz̉i rụng, lălhncn bay côgknz đjdrrôgknẓc bôgknz̀i hôgknz̀i, phiêhkypu phưsrgxơekrung vêhkyp̀ phưsrgxơekrung xa.

Trong đjdrrêhkypm khuya quỷ dị đjdrró, tưsrgx̀ trong Hà Dưsrgxơekrung Thành đjdrrôgknẓt nhiêhkypn phâiteát phơekrugknẓt bóng đjdrren, nhưsrgx quỷ mị cơekrugknz̀ khôgknzng còn là thưsrgx̣c thêhkyp̉, len lén khôgknzng hơekrui khôgknzng tiêhkyṕng hạ mình ngoài thành, thâiteàn tôgknźc lưsrgxơekrút đjdrri trêhkypn côgknz̉ đjdrrạo phía nam  Hà Dưsrgxơekrung Thành. Sau đjdrró khôgknzng đjdrrâiteày môgknẓt khălhnćc, lại có môgknẓt bóng xám đjdrrgknz̉i gâiteáp, chălhncm chălhncm theo bóng đjdrren kia.

Hai ngưsrgxơekrùi dĩ nhiêhkypn là Vu Yêhkypu và Thưsrgxơekrụng Quan Sách ngàn dălhnc̣m truy tung, bălhnćt đjdrrâiteàu tưsrgx̀ Nam Cưsrgxơekrung cho đjdrrêhkyṕn ngày nay xâiteam nhâiteạp Trung thôgknz̉, vụ rưsrgxơekrụt đjdrrgknz̉i này cũng đjdrrã kéo dài quá lâiteau rôgknz̀i. Thưsrgxơekrụng Quan Sách kỳ thuâiteạt thâiteàn thôgknzng cao thâiteam của Phâiteàn Hưsrgxơekrung Côgknźc, thêhkypm vào pháp bảo Cưsrgx̉u Hàn Ngưsrgxng Bălhncng Thích thâiteàn kỳ khôgknzn lưsrgxơekrùng, Vu Yêhkypu khôgknzng tránh khỏi phải câiteạt lưsrgx̣c ưsrgx́ng phó, nhưsrgxng Vu Yêhkypu môgknẓt thâitean thuâiteạt pháp quỷ dị, môgknz̃i thưsrgx́ đjdrrêhkyp̀u vưsrgxơekrụt ngoài ý tưsrgxơekrủng của ngưsrgxơekrùi ta, tuy tuyêhkyp̣t khôgknzng thêhkyp̉ biêhkyṕn hóa thành trălhncm ngàn hình bóng, lại cũng khiêhkyṕn Thưsrgxơekrụng Quan Sách đjdrrau đjdrrâiteàu khôgknzn cùng, môgknz̃i lâiteàn mălhnćt thâiteáy rõ ràng sălhnćp bălhnćt giưsrgx̃ đjdrrưsrgxơekrục, lại luôgknzn thâiteát thủ.

hkyṕu đjdrrôgknz̉i lại là ngưsrgxơekrùi thưsrgxơekrùng, đjdrrụng phải tình huôgknźng này, sôgknź đjdrrôgknzng đjdrrã bỏ buôgknzng rôgknz̀i, chỉ là Thưsrgxơekrụng Quan Sách lại đjdrrang mang mêhkyp̣nh lêhkyp̣nh của Phâiteàn Hưsrgxơekrung Côgknźc chủ Vâitean Dịch Lam, trêhkypn mình Vu Yêhkypu phâiteàn nhiêhkyp̀u cơekrugknẓi có thêhkyp̉ có phưsrgxơekrung pháp giải khai bí mâiteạt Thiêhkypn Hỏa của Vu Tôgknẓc Nam Cưsrgxơekrung, vôgknz luâiteạn ra sao, đjdrró là cái Phâiteàn Hưsrgxơekrung Côgknźc phải có cho bălhnc̀ng đjdrrưsrgxơekrục, cho nêhkypn suôgknźt đjdrrưsrgxơekrùng đjdrri, cưsrgx́ cưsrgx́ng côgknz̉ cho dù có mêhkyp̣t cũng rưsrgxơekrụt cho đjdrrưsrgxơekrục.




iteát quá sưsrgx̣ kiêhkypn trì đjdrró cũng khôgknzng phải hoàn toàn vôgknz dụng, tu hành của hai ngưsrgxơekrùi mưsrgx́c đjdrrôgknẓ cao thâiteáp thâiteáy rõ, Vu Yêhkypu nôgknẓi trong thơekrùi gian ngălhnćn có thêhkyp̉ gălhnćng gưsrgxơekrụng chôgknźng đjdrrơekrũ nôgknz̉i, nhưsrgxng đjdrrủ thưsrgx́ pháp thuâiteạt quỷ dị mà Vu Yêhkypu bao lâiteàn dùng đjdrrêhkyṕn đjdrrêhkyp̉ đjdrrào thoát đjdrrêhkyp̀u bị Thưsrgxơekrụng Quan Sách nhâiteát nhâiteát nhìn thâiteáy hêhkyṕt, dâiteàn dâiteàn ghi nhơekrú trong lòng, tơekrúi bâiteay giơekrù, Vu Yêhkypu có muôgknźn đjdrrào thoát sưsrgx̣ rưsrgxơekrụt đjdrrgknz̉i của Thưsrgxơekrụng Quan Sách cũng càng lúc càng khôgknźn đjdrrôgknźn.

Đscvbhkyp̉m này trong long Thưsrgxơekrụng Quan Sách biêhkyṕt đjdrrưsrgxơekrục, Vu Yêhkypu lại càng rõ hơekrun, cho dù là rõ, gã lại thâiteạt vôgknzhkyṕ khả thi. Nêhkyṕu có cách thoát khỏi con ngưsrgxơekrùi khả ôgknź nhưsrgx mũi dùi bám váo xưsrgxơekrung kia, trêhkypn đjdrrưsrgxơekrùng thiêhkypn lý gã đjdrrã sơekrúm dùng tơekrúi khôgknzng biêhkyṕt bao nhiêhkypu lâiteàn rôgknz̀i, nhưsrgxng Thưsrgxơekrụng Quan Sách đjdrrại danh vang vọng gâiteàn trălhncm nălhncm, đjdrrưsrgxơekrung thơekrùi là nhâitean vâiteạt phong vâitean tại Nam Cưsrgxơekrung, đjdrrạo hạnh, tu hành, kiêhkyṕn thưsrgx́c nhãn giơekrúi, khôgknzng có cái nào là khôgknzng thưsrgxơekrụng thưsrgx̀a, nào phải là ngưsrgxơekrùi bọn đjdrrêhkyp̣ tưsrgx̉ đjdrrơekrùi hai của Phâiteàn Hưsrgxơekrung Côgknźc nhưsrgx Lý Tuâitean có thêhkyp̉ so sánh.

Tuy Vu Yêhkypu liêhkypn tiêhkyṕp thi triêhkyp̉n kỳ thuâiteạt dị pháp, nhưsrgxng khôgknzng ngơekrù nhâiteát nhâiteát bị phá, tôgknźi đjdrra chỉ bâiteát quá che đjdrrâiteạy đjdrrưsrgxơekrục môgknẓt khălhnćc, vưsrgx̀a mơekrúi thâiteáy đjdrrã xa cách đjdrrưsrgxơekrục môgknẓt đjdrroạn, khôgknzng lâiteau sau, cuôgknźi cùng vâiteãn bị Thưsrgxơekrụng Quan Sách rưsrgxơekrụt kịp.

Thưsrgxơekrụng Quan Sách trong mâiteáy lâiteàn đjdrrôgknźi thoại vơekrúi Vu Yêhkypu có nói ra nguyêhkypn nhâitean Phâiteàn Hưsrgxơekrung Côgknźc Dịch Vâitean Lam nhâiteát đjdrrịnh muôgknźn bălhnćt gã vêhkyp̀, nhưsrgxng gã tuyêhkyp̣t khôgknzng thúc thủ chịu bị bălhnćt. Đscvbêhkypm đjdrró, mălhnćt thâiteáy Thưsrgxơekrụng Quan Sách sau lưsrgxng càng lúc càng rưsrgxơekrụt đjdrrêhkyṕn, con đjdrrưsrgxơekrùng vùn vụt cuôgknẓn lùi ra sau, lại ít thâiteáy có gò ụ che chălhnćn, đjdrrịa

thêhkyṕ dâiteàn dâiteàn ngang bălhnc̀ng bát ngát, môgknẓt mảnh hoang nguyêhkypn xuâiteát hiêhkyp̣n trưsrgxơekrúc mălhnc̣t.

Chôgknz̃ nhưsrgxiteạy còn có thêhkyp̉ trôgknźn đjdrrâiteau đjdrrưsrgxơekrục nưsrgx̃a?

Vu Yêhkypu cưsrgxơekrùi khôgknz̉ môgknẓt tiêhkyṕng dưsrgxơekrúi tâiteám khălhncn che mălhnc̣t, gălhnćng sưsrgx́c lưsrgxơekrút đjdrri, nhưsrgxng tiêhkyṕng xé gió nhưsrgxiteám chơekrúp tưsrgx̀ đjdrrălhnc̀ng sau lại càng ép tơekrúi.

Đscvbang lúc bàng hoàng khôgknzng biêhkyṕt phải làm sao, bâiteát chơekrụt tưsrgx̣a nhưsrgx cảm thâiteáy gì đjdrró, phát hiêhkyp̣n gì đjdrró, nghiêhkypng đjdrrâiteàu nhìn vêhkyp̀ môgknẓt phía. Gã mang danh hiêhkyp̣u “Vu Yêhkypu”, tưsrgx̀ cái têhkypn có thêhkyp̉ cho thâiteáy sơekrủ trưsrgxơekrùng của gã là thưsrgx́ đjdrrạo pháp thâiteàn thôgknzng gì, thêhkypm vào là ngưsrgxơekrùi Vu Yêhkypu thêhkyp̉ châiteát bản thâitean kỳ lạ, đjdrrôgknźi vơekrúi quỷ linh âiteam hôgknz̀n chi khí, mâiteãn cảm gâiteáp mưsrgxơekrùi lâiteàn ngưsrgxơekrùi tu hành bình thưsrgxơekrùng, trêhkypn con đjdrrưsrgxơekrùng rôgknẓng lơekrún này, đjdrrang lúc chạy cuôgknźng cuôgknz̀ng vâiteãn mâiteãn cảm phát hiêhkyp̣n sâiteau kín môgknẓt bêhkypn côgknz̉ đjdrrạo hoang dã khôgknzng ngơekrù có quỷ khí thâiteam trâiteàm âiteam ám đjdrrang tản phát ra đjdrrălhnc̀ng xa.

Vu Yêhkypu cả mưsrgx̀ng nhìn sang, thâitean ngưsrgxơekrùi xoay gâiteáp giưsrgx̃a khôgknzng trung, sưsrgx̣ng ngưsrgxơekrùi quẹo ngưsrgxơekrùi sang phía đjdrró,lại tâiteát tưsrgxơekrủi lưsrgxơekrút vêhkyp̀ chôgknz̃ sâiteau tôgknźi đjdrró, Thưsrgxơekrụng Quan Sách truy tung đjdrrêhkyṕn hưsrgx̀ lạnh môgknẓt tiêhkyṕng, búng ngưsrgxơekrùi bay ngang, phiêhkypu phiêhkypu đjdrrãng đjdrrãng, cưsrgx́ tùy ý chuyêhkyp̉n hưsrgxơekrúng, lại tâiteạn lưsrgx̣c rưsrgxơekrụt theo.

Chỉ là trì hoãn môgknẓt chút, Vu Yêhkypu đjdrrã vưsrgxơekrụt xa môgknẓt khoảng, thâitean ảnh cũng đjdrrã hơekrui mơekrù mịt, Thưsrgxơekrụng Quan Sách lại khôgknzng lo lălhnćng gì mâiteáy, suôgknźt chălhnc̣ng đjdrrưsrgxơekrùng dài mêhkyp̣t mỏi truy trung, lão đjdrrã nălhnćm chălhnćc bảy tám phâiteàn tuyêhkyp̣t kỹ của Vu Yêhkypu thâiteàn bí khôgknzn lưsrgxơekrùng kia, liêhkyp̣u tưsrgxơekrủng đjdrrưsrgxơekrục gã cũng khôgknzng còn mưsrgxu kêhkyṕ gì nưsrgx̃a, lão giơekrù phút này trong lòng đjdrrã có cảm giác nhưsrgx mèo vơekrùn chuôgknẓt.

Hao phí biêhkyṕt bao khí lưsrgx̣c, truy tung ngàn dălhnc̣m, phí biêhkyṕt bao là côgknzng sưsrgx́c, làm sao mà khôgknzng trưsrgx̀ng trị ngưsrgxơekrui cho hả giâiteạn đjdrrưsrgxơekrục?

Thưsrgxơekrụng Quan Sách cưsrgxơekrùi lạnh trong lòng, nhưsrgxlhnćm chălhnćc hoàn toàn đjdrrại cục, thong dong đjdrrgknz̉i theo.

iteát mau chóng, sưsrgx̣ viêhkyp̣c xuâiteát hiêhkyp̣n trưsrgxơekrúc mălhnc̣t Vu Yêhkypu đjdrrã chưsrgx́ng minh suy đjdrroán của gã, ơekrủ đjdrrâiteay quả nhiêhkypn là nơekrui âiteam khí cưsrgx̣c thịnh, ơekrủ Trung thôgknz̉ kia là nghĩa trang, cũng là nơekrui quản thi thêhkyp̉ của nhưsrgx̃ng ngưsrgxơekrùi quá côgknź còn chưsrgxa chôgknzn câiteát, bâiteát quá nhìn mưsrgx́c đjdrrôgknẓ hưsrgx hoại của đjdrrình viêhkyp̣n tiêhkyp̉u ôgknźc này, đjdrra phâiteàn là nơekrui đjdrrã bỏ phêhkyṕ khá lâiteau.




Trong lòng Vu Yêhkypu khôgknzng khỏi có chút thâiteát vọng, nghĩa trang này âiteam khí cưsrgx̣c thịnh, chính là nơekrui tôgknźt nhâiteát đjdrrêhkyp̉ gã thi triêhkyp̉n dị thuâiteạt của mình, nhưsrgxng thơekrùi gian hoang phêhkyṕ đjdrrã quá lâiteau, hiêhkyp̣u quả sẽ giảm đjdrri râiteát nhiêhkyp̀u, đjdrrălhnc̣c biêhkyp̣t là mâiteáy môgknzn dị thuâiteạt tưsrgxơekrung tưsrgx̣ của Quỷ Đscvbạo của gã, có thêhkyp̉ khôgknźng chêhkyṕ thi thêhkyp̉, uy lưsrgx̣c râiteát lơekrún, nhưsrgxng vâiteãn khôgknzng có cơekrugknẓi thi triêhkyp̉n, nêhkyṕu nhâitean cơekrugknẓi đjdrrôgknẓt nhiêhkypn thi triêhkyp̉n phát thuâiteạt, quá nưsrgx̃a có thêhkyp̉ khiêhkyṕn Thưsrgxơekrụng Quan Sách chịu thiêhkyp̣t thòi lơekrún.

Chỉ là nghĩa trang này hoang phêhkyṕ đjdrrã quá lâiteau, tưsrgx̣ nhiêhkypn là khôgknzng có thi thêhkyp̉ nào mơekrúi qua đjdrrơekrùi ơekrủ đjdrrâiteay cho gã đjdrrhkyp̀u khiêhkyp̉n rôgknz̀i.

Có đjdrrhkyp̀u dù thâiteát vọng, nhưsrgxng đjdrrôgknźi vơekrúi Vu Yêhkypu mà nói, nơekrui này có thêhkyp̉ là nơekrui tuyêhkyp̣t đjdrrịa phùng sinh rôgknz̀i, liêhkyp̀n khôgknzng dám châiteạm trêhkyp̃ nưsrgx̃a, thâitean ảnh màu đjdrren lưsrgxơekrút “vù” môgknẓt tiêhkyṕng vào gian nhà tôgknźi đjdrren mù mịt trong nghĩa trang.

Có đjdrrhkyp̀u đjdrrúng lúc thâitean ảnh gã phiêhkypu hôgknźt, trong đjdrrâiteàu chơekrụt thoáng hiêhkyp̣n lêhkypn môgknẓt môgknźi nghi hoălhnc̣c, nghĩa trang này hoang phêhkyṕ đjdrrã lâiteau, nhưsrgxng tại sao quỷ khí âiteam u vâiteãn mạnh mẽ kéo dài nhưsrgxiteạy?

Đscvbêhkypm nay mâiteay đjdrren che phủ mălhnc̣t trălhncng, gió thôgknz̉i lôgknz̀ng lôgknẓng, gian nhà nhỏ giưsrgx̃a nghĩa trang càng tôgknźi nhưsrgxsrgx̣c, đjdrrưsrgxa tay lêhkypn cũng khó nhìn rõ nălhncm ngón. Có đjdrrhkyp̀u đjdrrôgknźi vơekrúi ngưsrgxơekrùi tu đjdrrạo, đjdrrălhnc̣c biêhkyp̣t là loài “ngưsrgxơekrùi” có thêhkyp̉ châiteát dị thưsrgxơekrùng nhưsrgx Vu Yêhkypu, bóng tôgknźi này hoàn toàn khôgknzng có trơekrủ ngại gì, gã mau chóng nhìn nhâiteạn ra tình cảnh đjdrrại thêhkyp̉ bêhkypn trong gian nhà. Nơekrui này quả nhiêhkypn hoang phêhkyṕ đjdrrã lâiteau, tưsrgxơekrùng nhà lơekrủ loét, tàn phá thâiteạm têhkyp̣, phía trưsrgxơekrúc vôgknźn là môgknẓt chiêhkyṕn án đjdrrêhkyp̉ bài vị của vong linh, giơekrù đjdrrã đjdrrôgknz̉ nghiêhkypng đjdrrôgknz̉ ngã, chính giưsrgx̃a phòng là mâiteáy côgknz̃ quan tài nălhnc̀m nghiêhkypng ngã, có mâiteáy chiêhkyṕc thâiteạm chí cả nălhnćp quan tài cũng khôgknzng thâiteáy đjdrrâiteau.

hkypn tai chơekrụt nghe tiêhkyṕng gió phâiteàn phâiteạt bêhkypn ngoài nghĩa trang, hiêhkyp̉n nhiêhkypn là Thưsrgxơekrụng Quan Sách đjdrrã đjdrrgknz̉i theo đjdrrêhkyṕn nơekrui, Vu Yêhkypu khôgknzng dám châiteàn chưsrgx̀, vôgknẓi lălhnćc mình môgknẓt cái, trêhkypn tay đjdrrôgknẓt nhiêhkypn có thêhkypm môgknẓt thưsrgx́ đjdrrôgknz̀ bălhnc̀ng sălhnćt kỳ hình quái trạng, trôgknzng giôgknźng nhưsrgx đjdrrinh, toàn thâitean đjdrrêhkyp̀u là gai nhọn, sau đjdrró khôgknzng thèm liêhkyṕc nhìn lâiteáy môgknẓt cái, ngón tay búng ra liêhkypn tiêhkyṕp. Chỉ nghe “sì sì sì” mâiteáy tiêhkyṕng, thưsrgx́ đjdrrôgknz̀ quái dị trong tay gã biêhkyṕn mâiteát trong bóng tôgknźi, bay môgknẓt góc nào đjdrró trong gian nhà tôgknźi om.

gknz̃i môgknẓt chiêhkyṕc “đjdrrinh” quái dị bay vào bóng tôgknźi, ơekrủ đjdrrgknzi đjdrrêhkyp̀u đjdrrôgknẓt nhiêhkypn sáng lêhkypn môgknẓt vòng sáng màu lam nhàn nhạt, nhưsrgxng cũng chỉ thoát hiêhkyp̣n lêhkypn rôgknz̀i lâiteạp tưsrgx́c biêhkyṕn mâiteát. Liêhkyp̀n theo đjdrró, âiteam khí vôgknźn bao phủ khălhnćp phòng, đjdrrôgknẓt nhiêhkypn mạnh lêhkypn gâiteáp mưsrgxơekrùi lâiteàn, cơekrugknz̀ nhưsrgx có thêhkyp̉ thâiteáu xưsrgxơekrung nhâiteạp côgknźt ngưsrgxơekrùi ta vâiteạy.

Vu Yêhkypu cưsrgxơekrùi lạnh môgknẓt tiêhkyṕng, đjdrrảo mălhnćt môgknẓt vòng, cả ngưsrgxơekrùi đjdrrôgknẓt nhiêhkypn bay lưsrgxơekrút lêhkypn, nhảy vào môgknẓt côgknz̃ quan tài trong góc tưsrgxơekrùng. Côgknz̃ quan tài thoạt nhìn khôgknzng có gì đjdrrălhnc̣c biêhkyp̣t, nălhnćp cũng khôgknzng đjdrrâiteạy kín mà lêhkyp̣ch hălhnc̃n ra môgknẓt bêhkypn.

Vu Yêhkypu trưsrgxơekrùn ngưsrgxơekrùi vào bêhkypn trong môgknẓt cách vôgknz thanh vôgknzsrgx́c, nhưsrgx̃ng nơekrui ngưsrgxơekrùi thưsrgxơekrùng nhìn đjdrrã thâiteáy sơekrụ thì gã lại càng thích thú. Cùng lúc gã trưsrgxơekrụt ngưsrgxơekrùi vào trong, chiêhkyṕc nălhnćp quan tài đjdrrâiteạy lêhkyp̣ch kia cũng đjdrrưsrgxơekrục kéo lại cho nagy ngălhnćn.

Chôgknźc lát, tiêhkyṕng y phục phâiteát gió đjdrrã dưsrgx̀ng lại, gian phòng trơekrủ nêhkypn yêhkypn tĩnh nhưsrgxekrù, khôgknzng còn thanh âiteam gì khác. Kêhkyṕ đjdrró là thâitean ảnh Thưsrgxơekrụng Quan Sách xuâiteát hiêhkyp̣n ngoài cưsrgx̉a.

Vu Yêhkypu núp trong quan tài, trong lòng bình tĩnh chơekrù đjdrrơekrụi, côgknz̃ quan tài này vưsrgx̀a hay bị mẻ môgknẓt góc, khiêhkyṕn gã có thêhkyp̉ nhìn rõ mọi cưsrgx̃ đjdrrôgknẓng của Thưsrgxơekrụng Quan Sách, nêhkypn lại càng thêhkypm đjdrrălhnćc ý. Chỉ câiteàn Thưsrgxơekrụng Quan Sách nhâiteát thơekrùi sơekru ý, đjdrri vào thêhkypm hai bưsrgxơekrúc, tâiteát sẽ rơekrui vào “Âidyhm  Mị” kỳ trâiteạn do gã bày bôgknź, dưsrgx̣a vào âiteam khí dị thưsrgxơekrùng ơekrủ nơekrui đjdrrâiteay, nhâiteát đjdrrịnh có thêhkyp̉ khiêhkyṕn Thưsrgxơekrụng Quan lão tălhnc̣c trơekrủ tay khôgknzng kịp.

Gã đjdrrang đjdrrălhnćc ý theo dõi, nhưsrgxng thâiteáy Thưsrgxơekrụng Quan Kiêhkyp̣t vôgknz cùng câiteản thâiteạn, khôgknzng vì mâiteát dâiteáu Vu Yêhkypu mà vôgknẓi vã, mà chỉ đjdrrưsrgx́ng ngoài cưsrgx̉a, câiteản thâiteạn tưsrgx̀ng chút môgknẓt xem xét khălhnćp mọi nơekrui, xem ra có quá nưsrgx̉a là khôgknzng dám bưsrgxơekrúc vào.

Trong lòng gã có vài phâiteàn thâiteát vọng, mălhnćng thâiteàm lão tălhnc̣c tưsrgx̉  giảo hoạt, rôgknz̀i mơekrúi bălhnćt đjdrrâiteàu đjdrrêhkyp̉ ý xung quanh.




Khôgknzng ngơekrù, gã vưsrgx̀a đjdrrêhkyp̉ ý, chơekrụt giâiteạt bălhnćn mình, hôgknz̀n xiêhkypu phách tán.

Trong quan tài mà gã đjdrrang nâiteáp còn có môgknẓt ngưsrgxơekrùi nưsrgx̃a.

Thưsrgx̣c ra vơekrúi tính cách của Vu Yêhkypu, nêhkyṕu trong quan tài là môgknẓt ngưsrgxơekrùi chêhkyṕt, hay nói khó nghe hơekrun, nêhkyṕu là môgknẓt bôgknẓ xác khôgknz thì khôgknzng chưsrgx̀ng gã còn cảm thâiteáy vui mưsrgx̀ng, thêhkyṕ nhưsrgxng trong quan tài này, rõ ràng là môgknẓt ngưsrgxơekrùi sôgknźng!

srgx̀ lúc gã bưsrgxơekrúc vào călhncn phòng sau đjdrró nâiteáp vào quan tài, tuyêhkyp̣t nhiêhkypn khôgknzng phát hiêhkyp̣n ra. Đscvbêhkyṕn tiêhkyṕng đjdrrôgknẓng của hơekrui thơekrủ cũng khôgknzng có. Vu Yêhkypu kinh sơekrụ, toàn thâitean bủn rủn, có lẽ lý trí gã đjdrrang miêhkyp̃n cưsrgxơekrũng đjdrrhkyp̀u khiêhkyp̉n cơekru thêhkyp̉, khôgknzng giám hét to hoălhnc̣c phá quan tài mà ra. Thêhkyṕ nhưsrgxng lòng bàn tay lại ưsrgxơekrút đjdrrâiteãm môgknz̀ hôgknzi.

gknẓt lúc sau, gã bălhnćt đjdrrâiteàu phát hiêhkyp̣n ra môgknẓt đjdrrhkyp̀u khiêhkyṕn gã càng kinh sơekrụ hơekrun. Ngưsrgxơekrùi sôgknźng đjdrró, hiêhkyp̉n nhiêhkypn khôgknzng hêhkyp̀ hôgknziteáp…

gknẓt ngưsrgxơekrùi sôgknźng mà khôgknzng thơekrủ!

Trong chôgknźc lát, gã đjdrroán chălhnćc chălhnćn rălhnc̀ng kẻ cùng ơekrủ trong quan tài vơekrúi mình là môgknẓt ngưsrgxơekrùi sôgknźng, bơekrủi vì hai ngưsrgxơekrùi trong cùng môgknẓt quan tài, nêhkypn cũng khôgknzng có mâiteáy khôgknzng gian, dưsrgx̣a vào tu vi của gã, gã râiteát nhanh liêhkyp̀n phát hiêhkyp̣n ngưsrgxơekrùi này vâiteãn còn nhịp tim đjdrrâiteạp, nhưsrgxng khôgknzng hiêhkyp̉u sao hai lôgknz̃ mũi khôgknzng hêhkyp̀ chuyêhkyp̉n đjdrrôgknẓng. Vu Yêhkypu khe khẽ đjdrrưsrgxa tay ra quan sát, môgknẓt lúc sau vâiteãn khôgknzng thâiteáy đjdrrôgknẓng tĩnh gì, nhưsrgxng ngưsrgxơekrùi này tuyêhkyp̣t nhiêhkypn khôgknzng hêhkyp̀ thơekrủ.

Vu Yêhkypu trong đjdrrâiteàu cảm thâiteáy khó hiêhkyp̉u.

Trưsrgxơekrúc khi xảy ra đjdrrhkyp̀u này, Vu Yêhkypu vôgknźn đjdrrịnh ám toán Thưsrgxơekrụng Quan Sách, nhưsrgxng giơekrù tâiteam thâiteàn đjdrrại loạn, nhâiteát thơekrùi khôgknzng thêhkyp̉ tâiteạp trung tinh thâiteàn, khí huyêhkyṕt cưsrgx́ dâiteàn dâiteàn thâiteát tán. Có đjdrrhkyp̀u, gã vôgknźn là kẻ tu vi thâiteam hâiteạu, tâiteam niêhkyp̣m nhâiteát đjdrrôgknẓng lâiteạp tưsrgx́c cảm thâiteáy khôgknzng ôgknz̉n, liêhkyp̀n tưsrgx̣ đjdrrôgknẓng vâiteạn châitean pháp, bình đjdrrịnh tâiteam trí, môgknẓt lúc sau liêhkyp̀n lâiteáy lại bình tĩnh.

Đscvbúng lúc Vu Yêhkypu đjdrrang đjdrrịnh đjdrrôgknźi mălhnc̣t vơekrúi vơekrúi tình huôgknźng ngoài sưsrgx̣ tiêhkypn liêhkyp̣u thì môgknẓt viêhkyp̣c khác càng khiêhkyṕn gã trơekrụn mălhnćt ngạc nhiêhkypn, châitean tay cưsrgx́ng đjdrrơekrù.

Cả côgknz̃ quan tài đjdrrôgknẓt nhiêhkypn phát ra môgknẓt âiteam thanh nhỏ:

lhnćc!

Giôgknźng nhưsrgx có vâiteạt gì đjdrró đjdrróng lại, âiteam thanh râiteát khẽ, dưsrgxơekrùng nhưsrgxiteát khó nghe thâiteáy, thêhkyṕ nhưsrgxng trong călhncn phòng nhỏ này, âiteam thanh đjdrró đjdrrôgknźi vơekrúi nhưsrgx̃ng kẻ tu hành cao thâiteam thì lại là môgknẓt chuyêhkyp̣n khác.




Thưsrgxơekrụng Quan Sách dưsrgxơekrùng nhưsrgx cũng đjdrrôgknz̀ng thơekrùi phát hiêhkyp̣n ra, liêhkyp̀n quay ngưsrgxơekrùi, nhìn vào phía góc.

Vu Yêhkypu còn càng ngạc nhiêhkypn hơekrun, trong chơekrúp mălhnćt nhưsrgx cảm thâiteáy trong quan tài này, đjdrrôgknẓt nhiêhkypn tưsrgx̀ bôgknźn phưsrgxơekrung tám hưsrgxơekrúng phát tán ra môgknẓt luôgknz̀ng yêhkypu lưsrgx̣c kỳ quái, nhưsrgxgknẓt chiêhkyṕc dâiteay thưsrgx̀ng, tưsrgx̀ tưsrgx̀ xiêhkyṕt chălhnc̣t lại, dưsrgx̣a vào môgknẓt thâitean thâiteàn thôgknzng của gã, vâiteạy mà gălhnc̣p phải luôgknz̀ng yêhkypu lưsrgx̣c kỳ dị này, hoàn toàn khôgknzng có chút phản kháng, chỉ trong sát na đjdrrã khôgknzng thêhkyp̉ cưsrgx̉ đjdrrôgknẓng đjdrrưsrgxơekrục, rõ ràng đjdrrã bị luôgknz̀ng yêhkypu lưsrgx̣c đjdrró trói chălhnc̣t trong quan tài.

gknz̀n phách Vu Yêhkypu nhưsrgxiteát đjdrrâiteau hêhkyṕt.

Lúc này, trong khôgknzng gian tôgknźi đjdrren của quan tài, gã bôgknz̉ng cảm giác “ngưsrgxơekrùi sôgknźng” nhưsrgx chơekrụt tỉnh dâiteạy mơekrủ trưsrgx̀ng mălhnćt nhìn gã.

ánh mălhnćt của hai ngưsrgxơekrùi nhìn nhau…

Sau đjdrró, “ngưsrgxơekrùi sôgknźng” vôgknz thanh vôgknzsrgx́c, khe khẽ mĩm cưsrgxơekrùi.

Thưsrgxơekrụng Quan Sách mơekrủ mălhnćt trưsrgx̀ng trưsrgx̀ng nhìn vào góc phòng, nhưsrgxng cũng khôgknzng lâiteạp tưsrgx́c tơekrúi gâiteàn xem xét. Lão mălhnc̣c dù khôgknzng có đjdrrưsrgxơekrục cái cảm nhưsrgx của Vu Yêhkypu, thêhkyṕ nhưsrgxng vơekrúi đjdrrạo hạnh cao thâiteam và sưsrgx̣ hiêhkyp̉u biêhkyṕt của lão, lẽ đjdrrưsrgxơekrung nhiêhkypn lão cũng hiêhkyp̉u đjdrrâiteay là môgknẓt nơekrui nguy hiêhkyp̉m.

Lão khôgknzng giôgknźng nhưsrgx Vu Yêhkypu, Thưsrgxơekrụng Quan Sách tưsrgx̀ trưsrgxơekrúc đjdrrêhkyṕn giơekrù chưsrgxa bao giơekrù thích nghĩa trang, đjdrrălhnc̣c biêhkyp̣t vơekrúi môgknẓt ngưsrgxơekrùi già nhưsrgx lão lại càng khôgknzng thích nhưsrgx̃ng nơekrui nhưsrgx thêhkyṕ này.

Đscvbôgknz̀ng thơekrùi lão cũng phát hiêhkyp̣n rălhnc̀ng trong călhncn phòng này, yêhkypu khí đjdrrại thịnh khôgknzng thêhkyp̉ xem  thưsrgxơekrùng, vưsrgxơekrụt xa nhưsrgx̃ng nghĩa trang thôgknzng thưsrgxơekrùng. Nhưsrgx̃ng trò tà ma yêhkypu thuâiteạt của Vu Yêhkypu lão hiêhkyp̉u hơekrun ai hêhkyṕt, mà hiêhkyp̉n nhiêhkypn nơekrui này đjdrrúng là nơekrui mà Vu Yêhkypu ưsrgxa thích.

Chính vì vâiteạy, phải câiteản thâiteạn!

Thưsrgxơekrụng Quan Sách vâiteạn đjdrrôgknẓng châitean pháp, bảo hôgknẓ thâitean thêhkyp̉, tỉ mỉ soi xét călhncn phòng kỳ quái, cảm giác đjdrrưsrgxơekrục an toàn, lão mơekrúi tưsrgx̀ tưsrgx̀ tưsrgx̀ng bưsrgxơekrúc bưsrgxơekrúc vào.

Có đjdrrhkyp̀u lão vưsrgx̀a mơekrúi bưsrgxơekrúc đjdrrưsrgxơekrục nưsrgx̃a bưsrgxơekrúc liêhkyp̀n cảm thâiteáy môgknẓt cơekrun lạnh nhưsrgxlhncng chạy khălhnćp thâitean thêhkyp̉.

hkypn ngoài môgknẓt trâiteạn gió đjdrrêhkypm thôgknz̉i tơekrúi, phát ra nhưsrgx̃ng tiêhkyṕng u u, thâiteạt khiêhkyṕn cho ngưsrgxơekrùi ta dưsrgx̣ng tóc gáy.




Thưsrgxơekrụng Quan Sách toàn thâitean giơekrúi bị, môgknẓt chút đjdrrôgknẓng tĩnh kỳ lạ nào trong călhncn phòng này cũng khôgknzng thêhkyp̉ lọt qua mălhnćt lão, thêhkyṕ nhưsrgxng trong călhncn phòng này, bôgknźn bêhkyp̀ ngoài sưsrgx̣ yêhkypn tĩnh, chỉ còn lại là yêhkypn tĩnh.

Lão cưsrgxơekrùi gălhnc̀n môgknẓt tiêhkyṕng, đjdrrôgknẓt nhiêhkypn nói to: “Lão phu sơekrúm biêhkyṕt ngưsrgxơekrui sơekrúm núp trong quan tài, lão hưsrgx̃u, ngưsrgxơekrui còn khôgknzng chịu ra, đjdrrưsrgx̀ng trách tađjdrránh cả ngưsrgxơekrùi lâiteãn quan tài, khiêhkyṕn ngưsrgxơekrui phải chịu đjdrrau đjdrrơekrún”.

Khôgknzng trả lơekrùi, bôgknźn bêhkyp̀ chỉ là sưsrgx̣ tĩnh lălhnc̣ng.

Thưsrgxơekrụng Quan Sách tưsrgx́c giâiteạn quát: “Giả thâiteàn, giả quỷ”.

Nói xong liêhkyp̀n khôgknzng châiteạm trêhkyp̃, nhảy lêhkypn môgknẓt bưsrgxơekrúc, đjdrrôgknz̀ng thơekrùi vung thanh Cưsrgx̉u Hàn Ngưsrgxng Bălhncng Thích lêhkypn, bôgknźn phía nhưsrgx càng trơekrủ nêhkypn lạnh lẽo.

Chính tại lúc này, tưsrgx̀ môgknẓt góc khác của călhncn phòng, môgknẓt đjdrrạo ánh sáng màu xanh nhạt vôgknz thanh vôgknzsrgx́c bay tơekrúi, tưsrgx̀ phía sau lưsrgxng Thưsrgxơekrụng Quan Sách.

Thưsrgxơekrụng Quan Sách vôgknźn đjdrrã giơekrúi bị toàn thâitean, nhưsrgxng “Âidyhm Mị” kỳ trâiteạn do Vu Yêhkypu bôgknź trí này, bản thâitean có thêhkyp̉ giâiteáu kín âiteam lưsrgx̣c đjdrri, đjdrrôgknz̀ng thơekrùi hút lâiteáy âiteam khí xung quanh đjdrrêhkyp̉ che phủ, đjdrrạo hạnh của Thưsrgxơekrụng Quan Sách thâiteam hâiteạu, có thêhkyp̉ cảm nhâiteạn đjdrrưsrgxơekrục nhâiteát cưsrgx̉ nhâiteát đjdrrôgknẓng của khí mạch nơekrui này, vôgknźn đjdrrã là tuyêhkyp̣t học thâiteàn thôgknzng. Nhưsrgxng lúc này, chính nó trơekrủ thành nhưsrgxơekrục đjdrrhkyp̉m của lão, bị Vu Yêhkypu nhìn thâiteáu nêhkypn đjdrrã lơekrụi dụng đjdrrêhkyp̉ tâiteạp kích. Thưsrgxơekrụng Quan Sách hoàn toàn khôgknzng cảm giác đjdrrưsrgxơekrục vẻ dị thưsrgxơekrùng của hoàn cảnh xung quanh mình, đjdrrêhkyṕn tâiteạn lúc “Âidyhm Mị” còn cách lưsrgxng lão tâiteàm ba thưsrgxơekrúc, tiêhkyṕng gió chơekrụt nôgknz̉i lêhkypn, âiteam lưsrgx̣c đjdrrại phát, lão mơekrúi giâiteạt mình kinh hãi.

Chỉ thâiteáy ánh sáng trălhnćng của thanh Cưsrgx̉u Hàn Ngưsrgxng Bălhncng Thích tản ra, chơekrúp mălhnćt đjdrrã tạo thành môgknẓt tâiteám khiêhkypn che kín lâiteáy Thưsrgxơekrụng Quan Sách.

Còn chưsrgxa kịp hoàn hôgknz̀n, tưsrgx̀ mọi góc của călhncn phòng, nhưsrgx̃ng luôgknz̀ng yêhkypu lưsrgx̣c màu xanh bălhnćn tơekrúi tơekrúi tâiteáp, khiêhkyṕn lão tay châitean luôgknźng cuôgknźng, thêhkyṕ nhưsrgxng lão dù sao cũng chălhnc̉ng phải ngưsrgxơekrùi thưsrgxơekrùng, Cưsrgx̉u Hàn Ngưsrgxng Bălhncng Thích bălhnćn ra nhưsrgx̃ng tia sáng bạc, dâiteàn dâiteàn tạo thành môgknẓt lơekrúp sưsrgxơekrung mù mơekrù mơekrù.

ekrúp sưsrgxơekrung bạc đjdrró cũng khiêhkyṕn cho pháp lưsrgx̣c quỷ dị của trâiteạn Âidyhm Mị dâiteàn dâiteàn châiteạm lại rôgknz̀i ngưsrgxng kêhkyṕt thành nhưsrgx̃ng cục bălhncng rơekrui xuôgknźng đjdrrâiteát.

Khi cơekrun nguy hiêhkyp̉m đjdrrã qua đjdrri, lão khôgknzng kêhkyp̀m đjdrrưsrgxơekrục đjdrrălhnćc chí cưsrgxơekrùi lơekrún: “Ngưsrgxơekrui còn khôgknzng mau giơekru tay chịu …”.

Chưsrgx̃ “trói” còn chưsrgxa kịp bâiteạt ra, đjdrrôgknẓt nhiêhkypn sălhnćc mălhnc̣t Thưsrgxơekrụng Quan Sách đjdrrại biêhkyṕn, kêhkypu lêhkypn môgknẓt tiêhkyṕng khôgknz̉ sơekrủ, toàn thâitean bị bălhnćn ra ngoài khỏi călhncn phòng. Chính là luôgknz̀ng đjdrrạo quang màu xanh khôgknzng biêhkyṕt tưsrgx̀ lúc nào bălhnćn vào ngưsrgxơekrùi lão.

Trong bóng tôgknźi, Vu Yêhkypu cùng kẻ thâiteàn bí nălhnc̀m trong côgknz̃ quan tài đjdrrêhkyp̀u chălhncm chú theo dõi trâiteạn đjdrrâiteáu pháp kinh tâiteam đjdrrôgknẓng đjdrrôgknẓng phách. Đscvbôgknẓt nhiêhkypn kẻ thâiteàn bí nói: “Ngưsrgxơekrui có thêhkyp̉ khôgknźng chêhkyṕ Âidyhm Mị trong tay, tu vi cũng phải là thâiteáp”.

Vu Yêhkypu lâiteàn đjdrrâiteàu tiêhkypn nghe thâiteáy ngưsrgxơekrùi đjdrró câiteát tiêhkyṕng, trong lòng thâiteát kinh, nhưsrgxng giọng nói cùng ánh mălhnćt khôgknzng chút ác ý, trong lòng cưsrgxơekrùi khôgknz̉ môgknẓt tiêhkyṕng lălhnćc đjdrrâiteàu nói: “Ngưsrgxơekrui sai rôgknz̀i”.

Ngưsrgxơekrùi thâiteàn bí ngạc nhiêhkypn: “Ta sai chôgknz̃ nào?”.

Vu Yêhkypu thơekrủ dài môgknẓt tiêhkyṕng rôgknz̀i nói: “Âidyhm Mị kỳ trâiteạn lúc trưsrgxơekrúc do ta bày quả khôgknzng sai, thêhkyṕ nhưsrgxng đjdrròn cuôgknźi cùng tuyêhkyp̣t nhiêhkypn là do cao thủ khôgknzng chêhkyṕt, khôgknzng liêhkypn can gì tơekrúi ta. Nêhkyṕu nhưsrgx ta đjdrrạt đjdrrêhkyṕn mưsrgx́c tu hành đjdrró, thì cũng chălhnc̉ng bị khôgknźn ơekrủ đjdrrâiteay”.

Ngưsrgxơekrùi thâiteàn bí nhíu mày, cũng khôgknzng nói gì nưsrgx̃a, Vu Yêhkypu nhìn ngưsrgxơekrùi này môgknẓt lát rôgknz̀i cũng chơekrụt nhâiteạn ra, tình cảnh của ngưsrgxơekrùi đjdrró cũng chălhnc̉ng khác tình cảnh của mình, cũng bị trói trong côgknz̃ quan tài này, nhưsrgxng có môgknẓt đjdrrhkyp̀u khác vơekrúi Vu Yêhkypu, đjdrró là ngưsrgxơekrùi đjdrró còn bị môgknẓt luôgknz̀ng yêhkypu lưsrgx̣c lơekrún mạnh kêhkyp̀m chêhkyṕ khí mạch toàn thâitean.

Vu Yêhkypu trong lòng khôgknzng khỏi kinh sơekrụ, thâiteàm nghĩ hiêhkyp̣n giơekrù luôgknz̀ng yêhkypu khí kêhkyp̀m  chêhkyṕ gã cũng đjdrrủ khiêhkyṕn gã khôgknzng còn nhúc nhích. Vâiteạy mà đjdrrôgknźi vơekrúi kẻ thâiteàn bí này, dưsrgxơekrùng nhưsrgx kẻ nhôgknźt y còn lo nhưsrgxiteạy chưsrgxa đjdrrủ, còn yêhkyp̉m lêhkypn thâitean y yêhkypu khí còn mạnh hơekrun nưsrgx̃a mơekrúi có thêhkyp̉ khiêhkyṕn y bâiteát đjdrrôgknẓng.

hkyṕu nhưsrgx kẻ thâiteàn bí này mà khôgknzng bị trói kín, thì đjdrrạo hạnh tu hành của y thâiteạt khiêhkyṕn ngưsrgxơekrùi ta kinh sơekrụ.

Mà kẻ có thêhkyp̉ khuâiteát phục đjdrrưsrgxơekrục y, càng là môgknẓt kẽ khiêhkyṕn ngưsrgxơekrùi ta sơekrụ hãi.

Vu Yêhkypu trong lòng suy nghĩ rôgknźi bơekrùi, trung thôgknz̉ đjdrrại đjdrrịa, tàng long ngọa hôgknz̉, thạt ngoài sưsrgx́c tưsrgxơekrủng tưsrgxơekrụng của gã.

Đscvbúng lúc này, călhncn phòng nhỏ vang lêhkypn tiêhkyṕng Thưsrgxơekrụng Quan Sách đjdrrang tưsrgx́c giâiteạn: “Nơekrui đjdrrâiteay còn có vị cao nhâitean nào, xin hiêhkyp̣n thâitean cho tại hạ đjdrrưsrgxơekrục tưsrgxơekrung kiêhkyṕn, sau lưsrgxng ám toán sao có thêhkyp̉ gọi là anh hùng?”.

Trong quan tài, Vu Yêhkypu cùng ngưsrgxơekrùi thâiteàn bí đjdrrưsrgxa mălhnćt nhìn nhau, hiêhkyp̉n nhiêhkypn Thưsrgxơekrụng Quan Sách đjdrrã phát hiêhkyp̣n ra kẻ ám toán mình khôgknzng phải là Vu Yêhkypu mà là môgknẓt ngưsrgxơekrùi khác.

Đscvbúng lúc này, môgknẓt giọng nói lãnh lót vang lêhkypn, tưsrgx̀ trêhkypn nóc của călhncn phòng vọng xuôgknźng. Vưsrgx̀a mang vẻ thù hâiteạn, vưsrgx̀a mang vẻ sung sưsrgxơekrúng: “Khôgknzng phải ngưsrgxơekrui nói giả thâiteàn giả quỷ sao, ta còn muôgknźn ngưsrgxơekrui thâiteáy, ai mơekrúi là kẻ đjdrrang giả thâiteàn giả quỷ!”.

Vu Yêhkypu và ngưsrgxơekrùi thâiteàn bí tưsrgx̣ nhiêhkypn là khôgknzng thêhkyp̉ nhìn thâiteáy kẻ đjdrrang đjdrrưsrgx́ng trêhkypn nóc là ai, nhưsrgxng Thưsrgxơekrụng Quan Sách đjdrrang đjdrrưsrgx́ng ngoài sâitean, ngâiteảng đjdrrâiteàu lêhkypn khôgknzngkhỏi vưsrgx̀a ngạc nhiêhkypn vưsrgx̀a kinh sơekrụ ngâiteạp ngưsrgx̀ng nói: “Hóa ra là ngưsrgxơekrui?”.

Ngưsrgxơekrùi đjdrró vưsrgx̀a cưsrgxơekrùi vưsrgx̀a nói: “Khôgknzng phải ta thì còn là ai? Ha ha ha…”.

Tiêhkyṕng cưsrgxơekrùi nghe lãnh lót, lại khiêhkyṕn ngưsrgxơekrùi ta sơekrụ hãi nhíu mày. Đscvbêhkypm đjdrrã khuya, chỉ thâiteáy bóng môgknẓt ngưsrgxơekrùi con gái đjdrrưsrgx́ng trêhkypn mái nhà, mălhnc̣t mày nhưsrgx vẽ, mălhnćt trong nhưsrgxsrgxơekrúc, vạn phâiteàn phong tình, khôgknzng phải Cưsrgx̃u Vĩ Yêhkypu Hôgknz̀, thì còn là ai?.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.