Tru Tiên

Chương 210 : Ma Thú

    trước sau   
   

“Đegzpưnpmsơnutṣc rôdzmỳi”, Thú Thâewzs̀n cưnpmsơnuts̀i nhẹ, xoay mình lại, vẻ mêguuf̣t nhọc trêguufn khuôdzmyn mădbrṿt dưnpmsơnuts̀ng nhưnpmsdbrv̀n sâewzsu thêguufm: “Ngưnpmsơnutsi đclcmêguuf́n đclcmâewzsy vì chuyêguuf̣n gì, muôdzmýn giêguuf́t ta chădbrvng?”.

 

Quỷ Lêguuf̣ lădbrv́c đclcmâewzs̀u.

           

Thú Thâewzs̀n hơnutsi sưnpms̃ng sơnuts̀, rôdzmỳi phì cưnpmsơnuts̀i: “Vâewzs̃n còn có ngưnpmsơnuts̀i khôdzmyng muôdzmýn giêguuf́t ta, ta thâewzṣt khôdzmyng ngơnuts̀ đclcmâewzśy. Mâewzśy tháng nay, nói theo cách của loài ngưnpmsơnuts̀i các ngưnpmsơnutsi, ta gieo rădbrv́c đclcmau khôdzmỷ cho thiêguufn hạ, gâewzsy đclcmại nạn cho chúng sinh, tôdzmỵi đclcmáng ngàn lâewzs̀n chêguuf́t, ngưnpmsơnutsi sao lại khôdzmyng muôdzmýn giêguuf́t ta?”.




           

Quỷ Lêguuf̣ lădbrv̉ng lădbrṿng nhìn Thú Thâewzs̀n, Thú Thâewzs̀n cũng nhìn lại gã, giưnpms̃a hai ngưnpmsơnuts̀i đclcmàn ôdzmyng, ngọn lưnpms̉a đclcmang lădbrṿng lẽ cháy sáng, đclcmôdzmỳng thơnuts̀i hădbrv́t ánh vào đclcmôdzmyi mădbrv́t họ.

           

“Ta nêguufn giêguuf́t ngưnpmsơnutsi sao?”.

           

“Chădbrv̉ng lẽ khôdzmyng nêguufn?”.

           

Trâewzs̀m lădbrṿng môdzmỵt lúc lâewzsu, râewzśt lâewzsu…

           

“Có lẽ vâewzṣy”, Trêguufn khuôdzmyn mădbrṿt Quỷ Lêguuf̣, chơnutṣt hiêguuf̣n ra thâewzs̀n tình phưnpmśc tạp, phâewzs̀n hôdzmỳi tưnpmsơnuts̉ng chuyêguuf̣n cũ, phâewzs̀n thôdzmýng khôdzmỷ, lại có mâewzśy phâewzs̀n mù mịt, đclcmôdzmýi diêguuf̣n vơnutśi yêguufu nghiêguuf̣t ma đclcmâewzs̀u hung ác nhâewzśt thêguuf́ gian này, gã có thêguuf̉ mơnuts̉ rôdzmỵng lòng mình, hoàn toàn khôdzmyng có cảm giác khép kín lădbrṿng lẽ nhưnpms đclcmôdzmýi vơnutśi nhưnpms̃ng ngưnpmsơnuts̀i khác: “Nêguuf́u là mưnpmsơnuts̀i nădbrvm vêguuf̀ trưnpmsơnutśc, ta nhâewzśt đclcmịnh sẽ toàn tâewzsm toàn ý vì thiêguufn hạ chúng sinh trưnpms̀ hại, cho dù biêguuf́t khôdzmyng đclcmủ sưnpmśc, nhưnpmsng nhâewzśt đclcmịnh cũng khôdzmyng lùi đclcmêguuf́n nưnpms̉a bưnpmsơnutśc. Nhưnpmsng hiêguuf̣n tại ta…”.

           

Thú Thâewzs̀n chădbrv̀m chădbrv̀m nhìn gã, hỏi vădbrṿn: “Hiêguuf̣n tại ngưnpmsơnutsi sao?”.

           

Nét mơnuts̀ mịt trêguufn gưnpmsơnutsng mădbrṿt Qủy Lêguuf̣ càng nădbrṿng thêguufm, gã châewzṣm rãi đclcmáp: “Ta chỉ đclcmôdzmỵt nhiêguufn nhâewzṣn ra, chúng sinh trong thiêguufn hạ này, vơnutśi ta có quan hêguuf̣ gì kia chưnpmś? Tâewzsm nguyêguuf̣n cả đclcmơnuts̀i của ta, vôdzmýn dĩ muôdzmýn sôdzmýng môdzmỵt đclcmơnuts̀i an lành mà thôdzmyi, ta khôdzmyng câewzs̀n học đclcmạo, khôdzmyng câewzs̀n tu tiêguufn, thâewzṣm chí đclcmêguuf́n trưnpmsơnuts̀ng sinh bâewzśt lão ta cũng khôdzmyng câewzs̀n nôdzmýt”.

           

Nét mădbrṿt Thú Thâewzs̀n đclcmôdzmỵt nhiêguufn biêguuf́n đclcmôdzmỷi, ánh châewzsm biêguuf́m lơnuts̉n vơnuts̉n trong mădbrv́t y vụt biêguuf́n thành trang nghiêguufm, thâewzṣm chí còn mang máng đclcmôdzmyi chút mơnuts̀ mịt nhưnpms Quỷ Lêguuf̣, hình nhưnpms có cái gì đclcmó, xúc đclcmôdzmỵng đclcmêguuf́n nơnutsi sâewzsu thădbrv̉m nhâewzśt trong đclcmáy lòng y.

           

Y thôdzmýt nhiêguufn hỏi: “Vâewzṣy ngưnpmsơnutsi rôdzmýt cục muôdzmýn gì?”.

           

Quỷ Lêguuf̣ cưnpmsơnuts̀i lădbrṿng lẽ, thong thả ngâewzs̉ng đclcmâewzs̀u lêguufn nhìn trơnuts̀i, nhưnpmsng phía trêguufn khôdzmyng có trơnuts̀i, mà là môdzmỵt màn hădbrv́c ám thâewzsm trâewzs̀m của hang đclcmôdzmỵng côdzmỷ xưnpmsa, khôdzmyng có lâewzśy môdzmỵt tia sáng, gã nói: “Ta khôdzmyng biêguuf́t, đclcmôdzmyi lúc ta nghĩ qua, có lẽ là ta muôdzmýn trơnuts̉ vêguuf̀ mưnpmsơnuts̀i nădbrvm trưnpmsơnutśc, hôdzmỳi ta còn ơnuts̉ trêguufn Đegzpại Trúc Phong? Hoădbrṿc có lẽ, ta nădbrv̀m mơnuts đclcmưnpmsơnutṣc quay lại thơnuts̀i thơnuts bé, cái gì cũng khôdzmyng hiêguuf̉u, chỉ là…”, gã khe khẽ buôdzmỳn: “Giưnpms̃a nhưnpms̃ng sưnpmṣ thị thị phi phi, âewzsn âewzsn oán oán này, ta dưnpmśt bỏ quêguufn đclcmi thêguuf́ nào đclcmưnpmsơnutṣc?”.

           

Thú Thâewzs̀n trâewzs̀m ngâewzsm giâewzsy lát, hỏi: “Ngưnpmsơnutsi hôdzmýi hâewzṣn ưnpms?”.

           

Quỷ Lêguuf̣ khôdzmyng trả lơnuts̀i ngay, môdzmỵt lát sau, gã nhìn sang phía Thú Thâewzs̀n, nhìn đclcmôdzmyi mădbrv́t đclcmădbrv̀ng sau ánh lưnpms̉a, lădbrv́c lădbrv́c đclcmâewzs̀u.

           

Thú Thâewzs̀n cưnpmsơnuts̀i nhạt: “Nhưnpms ngưnpmsơnutsi nói, ngưnpmsơnutsi nưnpms̉a đclcmơnuts̀i chìm nôdzmỷi, nhưnpms̃ng chuyêguuf̣n xưnpmsa cũ thưnpmsơnutsng tâewzsm quá nhiêguuf̀u, nhưnpmsng lâewzs̀n này ta hỏi ngưnpmsơnutsi, ngưnpmsơnutsi lại khôdzmyng hôdzmýi hâewzṣn, thêguuf́ là thêguuf́ nào?”.




           

Quỷ Lêguuf̣ đclcmáp: “Ta nưnpms̉a đclcmơnuts̀i chìm nôdzmỷi, nhưnpmsng đclcma phâewzs̀n khôdzmyng phải do ta. Ta muôdzmýn đclcmưnpmsơnutṣc sôdzmýng bình thưnpmsơnuts̀ng, nhưnpmsng bị cuôdzmýn vào vòng tranh giành giưnpms̃a Phâewzṣt và Đegzpạo, ta muôdzmýn an tâewzsm tu hành, lại trơnuts̉ thành yêguufu ma tà giáo, ta nguyêguuf̣n châewzsn tâewzsm đclcmôdzmýi đclcmãi vơnutśi ngưnpmsơnuts̀i, khôdzmyng ngơnuts̀ gieo nhâewzs̀m mâewzs̀m tình cảm, mãi đclcmêguuf́n khi ta rõ ngưnpmsơnuts̀i châewzsn tâewzsm đclcmôdzmýi vơnutśi ta là ai…”.

           

Khuôdzmyn mădbrṿt gã, châewzs̀m châewzṣm hiêguuf̣n ra vẻ thêguufnpmsơnutsng, cuôdzmýi cùng cũng khôdzmyng nói tiêguuf́p, râewzśt lâewzsu sau, gã mơnutśi thâewzśp giọng: “Hôdzmýi hâewzṣn? Ta sao có thêguuf̉ hôdzmýi hâewzṣn, ta hôdzmýi hâewzṣn cũng đclcmâewzsu có tác dụng gì nưnpms̃a…”.

           

Thú Thâewzs̀n lădbrv̉ng lădbrṿng nhìn nam tưnpms̉ đclcmó, thơnuts̀i gian mưnpmsơnuts̀i nădbrvm tưnpmṣa hôdzmỳ chưnpmsa hêguuf̀ khădbrv́c trêguufn mădbrṿt gã bao nhiêguufu dâewzśu vêguuf́t bêguuf̉ dâewzsu, nhưnpmsng trong dáng đclcmưnpmśng của gã, lại hiêguuf̣n lêguufn rõ rêguuf̣t vẻ mêguuf̣t mỏi. Thú Thâewzs̀n thâewzṣm chí khôdzmyng câewzs̀m đclcmưnpmsơnutṣc lòng bădbrv́t đclcmâewzs̀u tưnpmsơnuts̉ng tưnpmsơnutṣng, thiêguuf́u niêguufn mưnpmsơnuts̀i nădbrvm trưnpmsơnutśc âewzśy, đclcmã sôdzmýng môdzmỵt cuôdzmỵc sôdzmýng thêguuf́ nào.

Khôdzmyng khí giưnpms̃a hai ngưnpmsơnuts̀i đclcmàn ôdzmyng chìm vào trâewzs̀m mădbrṿc, hình nhưnpms họ đclcmêguuf̀u vôdzmy tình lădbrṿn xuôdzmýng nhưnpms̃ng hôdzmỳi ưnpmśc quá vãng.

           

Cuôdzmỵc đclcmơnuts̀i môdzmỹi ngưnpmsơnuts̀i, chuyêguuf̣n cũ quá khưnpmś, có bao nhiêguufu đclcmguuf̀u đclcmáng đclcmêguuf̉ cho chúng ta tưnpmsơnuts̉ng nhơnutś?

           

npmsơnuts̀i nădbrvm? Trădbrvm nădbrvm? Nghìn nădbrvm?

           

dzmýt cục vâewzs̃n tưnpms̀ tưnpms̀ tiêguufu ma, lădbrṿng lẽ chêguuf́t đclcmi theo thơnuts̀i gian?




           

Thú Thâewzs̀n lădbrṿng lẽ nghĩ ngơnutṣi, nét mêguuf̣t mỏi trêguufn gưnpmsơnutsng mădbrṿt càng thêguufm trâewzs̀m trọng, ánh mădbrv́t y châewzṣm rãi chuyêguuf̉n vêguuf̀ phía cưnpms̉a đclcmôdzmỵng côdzmỷ xưnpmsa, cách môdzmỵt khoảng đclcmen mịt mơnuts̀ vôdzmyewzṣn, ơnuts̉ nơnutsi xa, còn có môdzmỵt bóng ngưnpmsơnuts̀i côdzmy đclcmôdzmỵc đclcmưnpmśng đclcmó chădbrvng?

           

Cuôdzmỵc đclcmơnuts̀i này, là môdzmỵt cuôdzmỵc đclcmơnuts̀i nhưnpms thêguuf́ nào?

           

Y đclcmôdzmỵt nhiêguufn hỏi Qủy Lêguuf̣: “Ngưnpmsơnutsi nói xem, sôdzmýng là vì cái gì?”.

           

“Sôdzmýng là vì cái gì?…”. Quỷ Lêguuf̣ lădbrṿng lẽ lâewzs̉m nhâewzs̉m, nín lădbrṿng môdzmỵt hôdzmỳi lâewzsu, ngâewzs̉ng đclcmâewzs̀u đclcmáp: “Ta khôdzmyng biêguuf́t, nhưnpmsng đclcmơnuts̀i này của ta, hình nhưnpms đclcmêguuf̀u sôdzmýng vì ngưnpmsơnuts̀i khác”.

           

Thú Thâewzs̀n thâewzs̃n thơnuts̀, lâewzs̉m bâewzs̉m: “Vì ngưnpmsơnuts̀i khác mà sôdzmýng, vâewzṣy ta thì sao, ta vì ai mà sôdzmýng?”.

           

Quỷ Lêguuf̣ hơnutsi cảm thâewzśy bâewzśt ngơnuts̀, hiêguuf̉n nhiêguufn chưnpmsa tưnpms̀ng tưnpmsơnuts̉ng tưnpmsơnutṣng Thú Thâewzs̀n có thêguuf̉ nói ra nhưnpms̃ng lơnuts̀i nhưnpms thêguuf́, sau đclcmó, gã chau mày, hôdzmỳi tưnpmsơnuts̉ng đclcmêguuf́n nhưnpms̃ng lơnuts̀i nói vưnpms̀a rôdzmỳi của mình, cảm thâewzśy hơnutsi lạ lùng, sao thôdzmýt ra đclcmưnpmsơnutṣc nhưnpms̃ng lơnuts̀i nhưnpms thêguuf́.

           

Đegzpịnh thâewzs̀n rôdzmỳi, gưnpmsơnutsng mădbrṿt Quỷ Lêguuf̣ khôdzmyi phục vẻ bình tĩnh, sưnpmṣ mêguuf̀m yêguuf́u lưnpmsơnutśt qua trong môdzmỵt tích tădbrv́c vưnpms̀a rôdzmỳi đclcmã tan biêguuf́n khôdzmyng thâewzśy đclcmâewzsu nưnpms̃a, cưnpmś nhưnpmsnpmsa nay chưnpmsa tưnpms̀ng tôdzmỳn tại ơnuts̉ gã. Gã chădbrvm chú nhìn Thú Thâewzs̀n: “Ta hôdzmym nay đclcmêguuf́n đclcmâewzsy tuyêguuf̣t khôdzmyng phải đclcmêguuf̉ giêguuf́t ngưnpmsơnutsi”.

           

Thú Thâewzs̀n còn chút mêguuf loạn thâewzśt thâewzs̀n, nghĩ ngơnutṣi gì đclcmó, rôdzmỳi khe khẽ đclcmáp lại: “Ôhglp̀, vâewzṣy ngưnpmsơnutsi đclcmêguuf́n đclcmâewzsy là vì chuyêguuf̣n gì?”.

           

Quỷ Lêguuf̣ trỏ Thao Thiêguuf́t nădbrv̀m phục bêguufn cạnh y: “Ta vì nó mà đclcmêguuf́n”.

           

Thú Thâewzs̀n chau mày, mădbrv́t lưnpmsơnutśt qua môdzmỵt tia kinh ngạc, Thao Thiêguuf́t trêguufn đclcmâewzśt tưnpmṣa hôdzmỳ cũng có phản ưnpmśng, tưnpmśc thì trơnutṣn con mădbrv́t to nhưnpms cái chuôdzmyng, ngoác cái miêguuf̣ng đclcmỏ lòm, hưnpmsơnutśng vêguuf̀ phía Quỷ Lêguuf̣ rôdzmýng lêguufn môdzmỵt tiêguuf́ng, rôdzmỳi châewzs̀m châewzṣm đclcmưnpmśng dâewzṣy, sát khí đclcmădbrv̀ng đclcmădbrv̀ng. Tam Nhãn Linh Hâewzs̀u Tiêguuf̉u Hôdzmyi tỏ vẻ nghi hoădbrṿc, tưnpms̀ tưnpms̀ rơnuts̀i khỏi mình Thao Thiêguuf́t, chạy vêguuf̀ dưnpmsơnutśi châewzsn Quỷ Lêguuf̣, ngâewzs̉ng đclcmâewzs̀u nhìn chủ nhưnpms thădbrv́c mădbrv́c, giâewzsy lát sau, nó trèo lêguufn vai Quỷ Lêguuf̣, ba con mădbrv́t vâewzs̃n thi thoảng liêguuf́c vêguuf̀ phía Thao Thiêguuf́t.

 

Thú Thâewzs̀n hưnpms̀ môdzmỵt tiêguuf́ng: “Quái nhỉ, ngưnpmsơnutsi đclcmêguuf́n đclcmâewzsy khôdzmyng phải đclcmêguuf̉ giêguuf́t ta, lại đclcmêguuf́n vì Thao Thiêguuf́t? Ngưnpmsơnutsi câewzs̀n nó làm gì?”.

           

Quỷ Lêguuf̣ hơnuts̀ hưnpms̃ng đclcmáp: “Khôdzmyng phải ta câewzs̀n nó, mà là môdzmỵt ngưnpmsơnuts̀i khác câewzs̀n nó, mà ý muôdzmýn của ngưnpmsơnuts̀i âewzśy, chỉ câewzs̀n khôdzmyng quá đclcmáng, ta đclcmêguuf̀u giúp y”.

 

Thú Thâewzs̀n nhìn gã môdzmỵt giâewzsy, đclcmôdzmỵt nhiêguufn bâewzṣt cưnpmsơnuts̀i: “Là món nơnutṣ âewzsn tình ngưnpmsơnutsi thiêguuf́u ngưnpmsơnuts̀i ta đclcmúng khôdzmyng?”.

           

Quỷ Lêguuf̣ lădbrṿng lẽ giơnuts̀ lâewzsu: “Ta quả thưnpmṣc thiêguuf́u nơnutṣ tình cảm, râewzśt nhiêguuf̀u râewzśt nhiêguuf̀u, nhiêguuf̀u đclcmêguuf́n nôdzmỹi ta cả đclcmơnuts̀i trả cũng khôdzmyng hêguuf́t, nhưnpmsng nó khôdzmyng can hêguuf̣ gì tơnutśi ngưnpmsơnutsi”. Gã ngưnpmsơnutśc mădbrv́t, nghiêguufm mădbrṿt, lưnpms̀ lưnpms̀ đclcmi vêguuf̀ phía trưnpmsơnutśc. Thâewzśy bóng gã lại gâewzs̀n, đclcmôdzmỳng tưnpms̉ Thú Thâewzs̀n thu hẹp lại.

           

npms̉a cháy trong lò hădbrv́t ánh lêguufn mădbrṿt Quỷ Lêguuf̣, ánh sáng run râewzs̉y nhảy nhót ơnuts̉ nơnutsi giao thoa giưnpms̃a bóng đclcmen và ánh sáng, gã bình tĩnh nói: “Ta khôdzmyng có ý đclcmôdzmýi đclcmịch vơnutśi ngưnpmsơnutsi, nhưnpmsng xem ra đclcmguuf̀u này khó tránh rôdzmỳi”.

           

Thú Thâewzs̀n ngưnpms̉a đclcmâewzs̀u phát ra môdzmỵt tiêguuf́ng cưnpmsơnuts̀i lạnh: “Ngưnpmsơnutsi cho rădbrv̀ng vơnutśi đclcmạo hạnh của ngưnpmsơnutsi, có thêguuf̉ thădbrv́ng ta chădbrvng?”.

           

Quỷ Lêguuf̣ khôdzmyng đclcmáp…Cũng khôdzmyng dưnpms̀ng bưnpmsơnutśc.

           

npmsơnutśc châewzsn vang khẽ trong khôdzmyng gian mêguufnh môdzmyng, khôdzmyng có gió, nhưnpmsng khôdzmyng biêguuf́t vì sao, ngọn lưnpms̉a duy nhâewzśt trong thạch thâewzśt khôdzmỷng lôdzmỳ này bădbrv́t đclcmâewzs̀u lay đclcmôdzmỵng, ánh sáng dâewzs̀n dâewzs̀n rưnpmṣc lêguufn.

           

nutsi tôdzmýi tădbrvm nhưnpms u minh, lădbrṿng lẽ mà sâewzsu khôdzmyng thêguuf̉ đclcmo lưnpmsơnuts̀ng, khôdzmyng biêguuf́t có bao nhiêguufu ác ma yêguufu linh, ơnuts̉ trong bóng tôdzmýi nhìn chòng chọc vào nhưnpms̃ng ngưnpmsơnuts̀i đclcmang đclcmưnpmśng trong vâewzs̀ng sáng này.

           

Quỷ Lêguuf̣ bưnpmsơnutśc vêguuf̀ phía Thú Thâewzs̀n trong vâewzs̀ng sáng của ngọn lưnpms̉a.

           

Đegzpôdzmỵt nhiêguufn, đclcmôdzmýng lưnpms̉a đclcmôdzmỵt nhiêguufn bùng lêguufn, phóng ra nhưnpms̃ng tia chói mădbrv́t, thêguuf̉ tích ngọn lưnpms̉a cũng phình lơnutśn gâewzśp mâewzśy lâewzs̀n so vơnutśi lúc cháy lădbrṿng lẽ vưnpms̀a rôdzmỳi. Trong ngọn lưnpms̉a ngùn ngutj, âewzsm âewzsm vădbrv̉ng ra môdzmỵt thanh âewzsm nhưnpmsdzmỳng gâewzs̀m, vang vọng ra xa.

           

Cùng vơnutśi thanh âewzsm đclcmó, khôdzmyng gian trong toà thạch thâewzśt khôdzmỷng lôdzmỳ đclcmêguuf̀u rung lêguufn, tiêguuf́ng rôdzmỳng gâewzs̀m tưnpms̀ thâewzśp lêguufn cao, âewzsm thâewzs̀m vọng hưnpmsơnuts̉ng tưnpms̀ nơnutsi sâewzsu thădbrv̉m trong vùng bóng tôdzmýi cũng khôdzmyng hêguuf̀ giảm đclcmi, mà càng lúc càng lêguufn cao, gâewzs̀n nhưnpms trơnuts̉ thành tiêguuf́ng rít chói gădbrv́t, vêguuf̀ sau, đclcminh tai nhưnpmśc óc nhưnpms núi gào biêguuf̉n thét.

           

Quỷ Lêguuf̣ ngưnpmsng bưnpmsơnutśc, vì đclcmôdzmýng lưnpms̉a rưnpms̀ng rưnpmṣc trưnpmsơnutśc mădbrṿt đclcmã tưnpms̀ trong lò đclcmôdzmỵt nhiêguufn phụt ra, chădbrv́n trưnpmsơnutśc mădbrṿt gã, giưnpms̃a ngọn lưnpms̉a rưnpmṣc rơnuts̃ đclcmó, lơnuts̀ mơnuts̀ xuâewzśt hiêguuf̣n môdzmỵt đclcmôdzmyi con ngưnpmsơnutsi nanh ác chòng chọc nhìn gã.

           

Thâewzsn hình Thú Thâewzs̀n đclcmã tan biêguuf́n trong ánh sáng ngọn lưnpms̉a, nhưnpmsng thanh âewzsm bình tĩnh của y vâewzs̃n vădbrv̉ng ra râewzśt rõ ràng: “Đegzpâewzsy là pháp trâewzṣn của Nam Cưnpmsơnutsng tưnpms̀ xưnpmsa truyêguuf̀n lại, gọi là Bát Hung Huyêguuf̀n Hoả Pháp trâewzṣn, ngưnpmsơnutsi nêguuf́u có thêguuf̉ phá đclcmưnpmsơnutṣc mà khôdzmyng chêguuf́t, thì muôdzmýn làm gì, ta cũng đclcmêguuf̉ tuỳ ngưnpmsơnutsi”.

           

nuts̀i y vưnpms̀a rơnutśt, hình nhưnpms cùng lúc, môdzmỵt tiêguuf́ng gâewzs̀m rôdzmýng tưnpms̀ nơnutsi chói mădbrv́t nhâewzśt của đclcmám lưnpms̉a vọt ra, ngọn lưnpms̉a rùng rùng biêguuf́n hoá dưnpms̃ dôdzmỵi, đclcmâewzśt trong vòng nădbrvm thưnpmsơnutśc xung quanh cháy nưnpmśt hoàn toàn, cho thâewzśy nhiêguuf̣t đclcmôdzmỵ khủng khiêguuf́p ơnuts̉ gâewzs̀n lò lưnpms̉a.

           

Luôdzmỳng gió nóng dưnpms̃ dôdzmỵi tưnpms̀ phía trưnpmsơnutśc phun ra, y phục Quỷ Lêguuf̣ bị tạt bay phâewzs̀n phâewzṣt vêguuf̀ sau, nhưnpmsng sădbrv́c mădbrṿt gã tưnpmṣa hôdzmỳ khôdzmyng ảnh hưnpmsơnuts̉ng, thâewzṣm chí đclcmêguuf́n con khỉ Tiêguuf̉u Hôdzmyi ngôdzmỳi trêguufn vai gã, ba mădbrv́t cũng chădbrvm chú nhìn ngọn lưnpms̉a, khôdzmyng tỏ vẻ đclcmau đclcmơnutśn hay sơnutṣ hãi. Nhưnpmsng thâewzs̀n tình của hai chủ tơnutś râewzśt nghiêguufm trang, ai cũng biêguuf́t, đclcmâewzsy chỉ là màn mơnuts̉ đclcmâewzs̀u mà thôdzmyi.

           

ewzśm đclcmôdzmỳ hình hung thâewzs̀n đclcmỏ máu đclcmâewzs̀u tiêguufn tưnpms̀ tưnpms̀ hiêguuf̣n ra trong khoảng khôdzmyng phía trêguufn ngọn lưnpms̉a rưnpms̀ng rưnpmṣc, khuôdzmyn mădbrṿt đclcmanh ác và tưnpms thêguuf́ quái dị quả nhiêguufn giôdzmýng hêguuf̣t vơnutśi tâewzśm đclcmôdzmỳ hình nhìn thâewzśy lâewzs̀n đclcmâewzs̀u trong Huyêguuf̀n Hoả Đegzpàm ơnuts̉ phâewzs̀n Hưnpmsơnutsng Côdzmýc. Quỷ Lêguuf̣  trưnpms̀ng trưnpms̀ng nhìn nó, trêguufn mădbrṿt dâewzs̀n dâewzs̀n hé lôdzmỵ biêguuf̉u tình phưnpmśc tạp.

           

dzmỵt bưnpmśc, rôdzmỳi môdzmỵt bưnpmśc, lâewzs̀n lưnpmsơnutṣt sáng lêguufn, ánh sáng màu đclcmỏ máu lâewzs̀n kêguuf́t thành môdzmỵt mảng xung quanh ngọn lưnpms̉a, tạo môdzmỵt hình tròn, vâewzsy quanh ngọn lưnpms̉a ngùn ngụt bôdzmýc cháy ơnuts̉ chính giưnpms̃a.

           

Ánh sáng đclcmỏ máu cuôdzmýi cùng, khi hơnutṣp lại dưnpmsơnutśi ngọn lưnpms̉a, đclcmôdzmỵt nhiêguufn, cả quâewzs̀ng sáng đclcmỏ máu chơnutśp mădbrv́t toả rưnpmṣc, ánh đclcmỏ bưnpms̀ng bưnpms̀ng, đclcmêguuf́n ngọn lưnpms̉a bêguufn trong nó cũng tưnpmṣa nhưnpms bị đclcmè nén xuôdzmýng, môdzmỵt luôdzmỳng khí hung dưnpms̃ bâewzśt chơnutṣt lao xuôdzmýng. Ơnipf̉ nơnutsi sâewzsu trong đclcmôdzmýng lưnpms̉a đclcmó, môdzmỵt đclcmôdzmyi mădbrv́t nhưnpms có nhưnpms khôdzmyng thình lình phình to ra.

 

“Ùng!”. Môdzmỵt tiêguuf́ng gâewzs̀m long trơnuts̀i, giâewzsy lát cả thạch thâewzśt rung chuyêguuf̉n, ánh sáng bỏng cháy nhưnpmsguufu ma nhảy múa đclcmguufn loạn, dưnpms̃ dôdzmỵi quay cuôdzmỳng, tưnpms̀ sâewzsu trong ngọn lưnpms̉a, môdzmỵt con thú lơnutśn hung ác mình phủ lưnpms̉a nóng rưnpmṣc, gâewzs̀m lêguufn nhưnpmsnpmsơnuts̀i ngạo thêguuf́ gian hiêguuf̣n ra.

           

Xích Diêguuf̃m ma thú!

           

Con ma thú tưnpms̀ng ơnuts̉ trong Huyêguuf̀n Hoả Đegzpàm của Phâewzs̀n Hưnpmsơnutsng Côdzmýc, có nhiêguuf̣m vụ bảo vêguuf̣ Bát Hung Huyêguuf̀n Hoả Pháp trâewzṣn côdzmỷ xưnpmsa do Vu tôdzmỵc truyêguuf̀n lại, môdzmỵt lâewzs̀n nưnpms̃a hiêguuf̣n ra, Quỷ Lêguuf̣ và Tiêguuf̉u Hôdzmyi, lâewzs̀n thưnpmś hai đclcmôdzmýi mădbrṿt vơnutśi nó khôdzmyng kêguuf̀m đclcmưnpmsơnutṣc cũng hơnutsi biêguuf́n sădbrv́c, Tiêguuf̉u Hôdzmyi nghiêguuf́n rădbrvng nghiêguuf́n lơnutṣi, phục trêguufn vai Qủy Lêguuf̣, phâewzs̃n nôdzmỵ gào lêguufn vơnutśi con ma thú âewzśy.

           

Thâewzsn hình đclcmôdzmỳ sôdzmỵ của Xích Diêguuf̃m ma thú tưnpms̀ trong vâewzs̀ng sáng của Bát  Hung Huyêguuf̀n Hoả Pháp trâewzṣn dâewzs̀n dâewzs̀n lôdzmỵ tưnpmsơnutśng, thoạt tiêguufn là cái đclcmâewzs̀u to, sau đclcmó là vai, châewzsn trưnpmsơnutśc, rôdzmỳi đclcmêguuf́n thâewzsn hình và cả chi sau cũng tưnpms̀ tưnpms̀ lôdzmỵ ra, cùng vơnutśi sưnpmṣ xuâewzśt hiêguuf̣n của nó, nhiêguuf̣t đclcmôdzmỵ trong toà thạch thâewzśt đclcmguufn cuôdzmỳng tădbrvng lêguufn khôdzmyng ngưnpms̀ng, y phục của Quỷ Lêguuf̣ bădbrv́t đclcmâewzs̀u ngả màu cháy xém.

           

dzmýt cục, thâewzsn hình vơnutśi bôdzmỵ phâewzṣn cuôdzmýi cùng ngùn ngụt lưnpms̉a đclcmã xuâewzśt hiêguuf̣n, toàn thâewzsn Xích Diêguuf̃m ma thú bọc trong lưnpms̉a cháy, đclcmưnpmśng trưnpmsơnutśc mădbrṿt Qủy Lêguuf̣ và Tiêguuf̉u Hôdzmyi. Qủy Lêguuf̣ thâewzṣm chí chỉ cao đclcmêguuf́n khoeo châewzsn con ma thú hung ác. Sau lưnpmsng ma thú, quâewzs̀ng sáng nguỵ dị do tám bưnpmśc đclcmôdzmỳ hình hung thâewzs̀n hơnutṣp thành thi thoảng sáng lêguufn thi thoảng nhâewzśp nháy, theo sát Xích Diêguuf̃m ma thú.

           

Ác ma nào đclcmang ơnuts̉ phía trưnpmsơnutśc cưnpmsơnuts̀i gădbrv̀n!

           

Luôdzmỳng khí hung dưnpms̃ tưnpms̀ bôdzmýn phưnpmsơnutsng tám hưnpmsơnutśng tràn tơnutśi, cảm giác quen thuôdzmỵc bădbrv́t đclcmâewzs̀u sôdzmyi trào trong huyêguuf́t dịch, thâewzṣm chí gã còn mang máng nhơnutś đclcmêguuf́n trâewzṣn kịch đclcmâewzśu thảm liêguuf̣t lâewzs̀n trưnpmsơnutśc ơnuts̉ Huyêguuf̀n Hoả Đegzpàm Phâewzs̀n Hưnpmsơnutsng Côdzmýc.

           

Quỷ Lêguuf̣ khôdzmyng nhúc nhích, gã chỉ chădbrvm chú nhìn con ma thú.

           

Xích Diêguuf̃m ma thú nhe nanh múa vuôdzmýt tưnpms̀ tưnpms̀ ngoảnh đclcmâewzs̀u lại, môdzmỵt luôdzmỳng sóng nóng bỏng trào tơnutśi, đclcmôdzmyi con ngưnpmsơnutsi nhưnpms đclcmang bôdzmýc cháy nhìn Qủy Lêguuf̣ và Tam Nhãn linh hâewzs̀u Tiêguuf̉u Hôdzmyi trêguufn vai gã.

           

Cái đclcmâewzs̀u to tưnpmsơnutśng của Xích Diêguuf̃m ma thú dưnpms̀ng lại, giâewzsy lát sau nó chơnutṣt phát ra môdzmỵt tiêguuf́ng rôdzmýng kinh thiêguufn đclcmôdzmỵng đclcmịa!

           

Tiêguuf́ng rôdzmýng chưnpmśa đclcmâewzs̀y sưnpmṣ phâewzs̃n nôdzmỵ, oán đclcmôdzmỵc và mong muôdzmýn phục thù mãnh liêguuf̣t!

           

Ngọn lưnpms̉a nóng rát, trong nháy mădbrv́t nhưnpmsnuts̃ bùng ra, luôdzmỳng sáng màu đclcmỏ rưnpmṣc tưnpmṣa hôdzmỳ biêguuf́n thành trădbrv́ng bạch, vôdzmydzmý ánh sáng dâewzsng lêguufn giưnpms̃a khôdzmyng trung, tạo nêguufn môdzmỵt quả câewzs̀u lưnpms̉a rùng rùng rưnpmṣc chạy, xoay lôdzmyng lôdzmýc khôdzmyng ngưnpms̀ng, cái đclcmâewzs̀u kinh khủng, đclcmôdzmỵt nhiêguufn há ngoác miêguuf̣ng, trong tiêguuf́ng rôdzmýng, nó táp xuôdzmýng.

           

Đegzpâewzs̀u chưnpmsa chạm đclcmâewzśt, mădbrṿt đclcmâewzśt xung quanh đclcmã nưnpmśt nẻ hêguuf́t, ngọn lưnpms̉a nóng bỏng vôdzmy cùng vôdzmyewzṣn nhưnpmsdbrṿt trơnuts̀i dưnpms̃ dôdzmỵi rơnutsi xuôdzmýng nhâewzsn gian, hét lêguufn đclcmguufn cuôdzmỳng nhảy bôdzmỷ xuôdzmýng, lâewzṣp tưnpmśc nuôdzmýt chưnpms̉ng thâewzsn hình Quỷ Lêguuf̣.

           

Ngọn lưnpms̉a rùng rùng bùng sáng, chiêguuf́u ra rưnpmṣc rơnuts̃ nhưnpms cao trào sau môdzmỵt trưnpmsơnuts̀ng nhâewzsn sinh cuôdzmỳng hoan!

           

Nhưnpmsng sau ngọn lưnpms̉a, trong đclcmôdzmyi mădbrv́t mêguuf̣t mỏi đclcmó, mădbrṿc nhiêguufn khôdzmyng nhâewzṣn ra môdzmỵt chút vui hay buôdzmỳn của đclcmơnuts̀i ngưnpmsơnuts̀i.

           

* * * * * *

 

Xung quanh toàn là bóng tôdzmýi, bôdzmýn bêguuf̀ lădbrṿng ngădbrv́t, Lục Tuyêguuf́t Kỳ và mọi ngưnpmsơnuts̀i đclcmã đclcmi trong hang đclcmôdzmỵng côdzmỷ xưnpmsa môdzmỵt lúc râewzśt lâewzsu, tuy trêguufn đclcmưnpmsơnuts̀ng đclcmêguuf̀ cao cảnh giác giơnutśi bị, nhưnpmsng đclcmi mâewzśt bao nhiêguufu thơnuts̀i gian, vâewzs̃n khôdzmyng hêguuf̀ gădbrṿp bâewzśt kỳ môdzmỵt trădbrv́c trơnuts̉ hay tâewzśn côdzmyng nào cả.

 

Thâewzsn hình diêguuf̃m lêguuf̣ đclcmưnpmsơnutṣc bao phủ bơnuts̉i ánh sáng xanh lam nhu hoà, nhìn tưnpms̀ phía tôdzmýi ra, gưnpmsơnutsng mădbrṿt bădbrvng giá của Lục Tuyêguuf́t Kỳ càng thêguufm thanh lêguuf̣, trêguufn nêguuf̀n bóng tôdzmýi, dáng vẻ nàng còn nhuôdzmým màu thâewzs̀n bí.

npmṣa nhưnpms đclcmoá hoa bách hơnutṣp hoa theo truyêguuf̀n thuyêguuf́t, lădbrṿng lẽ khoe sădbrv́c trong đclcmêguufm, sinh trưnpmsơnuts̉ng ngàn nădbrvm, chỉ nơnuts̉ rôdzmỵ trong môdzmỵt khădbrv́c.

           

Sau lưnpmsng nàng nhưnpms̃ng ánh mădbrv́t thi thoảng chădbrvm chú dõi nhìn, xua cũng khôdzmyng đclcmưnpmsơnutṣc, nhưnpmsng Lục Tuyêguuf́t Kỳ đclcmã vôdzmy cảm vơnutśi nhưnpms̃ng đclcmguuf̀u đclcmó tưnpms̀ lâewzsu. Đegzpôdzmyi con ngưnpmsơnutsi ngơnuts̀i sáng của nàng, chỉ chădbrvm chú nhìn vêguuf̀ phía trưnpmsơnutśc, tuy nơnutsi đclcmó là bóng đclcmêguufm vôdzmy cùng vôdzmyewzṣn, nhưnpmsng sâewzsu trong bóng đclcmêguufm âewzśy, hình nhưnpms che giâewzśu môdzmỵt thưnpmś mà nàng hy vọng nhìn thâewzśy.

           

Nàng bưnpmsơnutśc tiêguuf́p, khôdzmyng hêguuf̀ ngoái đclcmâewzs̀u.

           

Bóng tôdzmýi lădbrṿng lẽ giãn ra trưnpmsơnutśc mădbrṿt nàng sau đclcmó tưnpms̀ tưnpms̀ khép lại sau lưnpmsng, bóng dáng dịu hiêguuf̀n âewzśy, hiêguuf̣n lêguufn rõ ràng trong màn đclcmêguufm, thâewzṣm chí át hădbrv̉n nhưnpms̃ng ngưnpmsơnuts̀i theo sau lưnpmsng, trôdzmyng có cảm giác nhưnpms nàng đclcmi môdzmỵt mình.

           

Đegzpôdzmỵt nhiêguufn, nàng thoădbrv́t ngưnpms̀ng bưnpmsơnutśc.

           

Mọi ngưnpmsơnuts̀i cũng theo đclcmó dưnpms̀ng cả lại, Lý Tuâewzsn cảnh giác liêguuf́c nhìn xung quanh, rôdzmỳi bưnpmsơnutśc lêguufn, đclcmang đclcmịnh mơnuts̉ miêguuf̣ng hỏi, đclcmôdzmỵt nhiêguufn sưnpms̃ng sơnuts̀, thâewzśy nét mădbrṿt Lục Tuyêguuf́t Kỳ hêguuf́t sưnpmśc phưnpmśc tạp, rõ rành rành là sưnpmṣ đclcmêguuf̀ phòng.

           

Đegzpúng lúc đclcmó, bóng tôdzmýi vôdzmýn tịch mịch đclcmădbrv̀ng trưnpmsơnutśc đclcmôdzmỵt nhiêguufn phát sinh dị biêguuf́n, môdzmỵt trâewzṣn rung chuyêguuf̉n khe khẽ nhưnpms khôdzmyng, phảng phâewzśt xuâewzśt hiêguuf̣n, sau đclcmó bădbrv́t đclcmâewzs̀u lădbrvn, to dâewzs̀n ra, dưnpms̃ dôdzmỵi….

           

Trong bóng tôdzmýi, tưnpmṣa hôdzmỳ có cái gì đclcmó dâewzs̀n dâewzs̀n ngưnpmsng tụ, tưnpmṣa hôdzmỳ hú rít, tưnpmṣa hôdzmỳ gâewzs̀m rôdzmýng, nhưnpmsng tâewzśt cả đclcmêguuf̀u khôdzmyng phát ra âewzsm thanh nào.

           

Giâewzsy lát sau, đclcmêguuf́n rôdzmỳi, đclcmêguuf́n rôdzmỳi….

           

npms̀ nơnutsi xa xôdzmyi, môdzmỵt cơnutsn châewzśn đclcmôdzmỵng dưnpms̃ dôdzmỵi, cùng vơnutśi môdzmỵt tiêguuf́ng hú rít thâewzśp trâewzs̀m, âewzs̀m âewzs̀m truyêguuf̀n lại, sau đclcmó tưnpmśc tôdzmýc biêguuf́n ra thâewzṣt to, dưnpmsơnuts̀ng nhưnpmsewzsu trong hang đclcmôdzmỵng này có môdzmỵt linh thú khôdzmỷng lôdzmỳ hiêguuf́m thâewzśy, ngưnpms̉a mădbrṿt hú gào!

           

Bóng tôdzmýi vôdzmýn dĩ lădbrṿng lẽ, lúc này nhưnpms bị châewzsm đclcmôdzmýt, bădbrv́t đclcmâewzs̀u sôdzmyi lêguufn, nơnutsi thădbrv̉m sâewzsu, khôdzmyng biêguuf́t có bao nhiêguufu âewzsm thanh hú rít tưnpms̀ bôdzmýn phưnpmsơnutsng tám hưnpmsơnutśng tràn lại, nhâewzśt thơnuts̀i ai nâewzśy đclcmêguuf̀u biêguuf́n sădbrv́c.

           

Lý Tuâewzsn lùi mâewzśy bưnpmsơnutśc, gâewzśp gáp la: “Vâewzsy thành môdzmỵt vòng, câewzs̉n thâewzṣn giơnutśi bị”.

           

Bọn đclcmêguuf̣ tưnpms̉ Phâewzs̀n Hưnpmsơnutsng Côdzmýc là nhưnpms̃ng tay lão luyêguuf̣n kinh qua nhiêguuf̀u chiêguuf́n trâewzṣn, tuy kinh hoảng nhưnpmsng khôdzmyng rôdzmýi loạn, lâewzs̀n lưnpmsơnutṣt dưnpmṣa vào nhau, cảnh giác nhìn vêguuf̀ phía trưnpmsơnutśc.

           

Nhưnpms̃ng bưnpmśc tưnpmsơnuts̀ng đclcmá xung quanh bădbrv́t đclcmâewzs̀u rung lêguufn, dâewzs̀n dâewzs̀n toả ra môdzmỵt sưnpmśc mạnh khôdzmỷng lôdzmỳ nào đclcmó, thâewzṣm chí đclcmêguuf́n đclcmâewzśt dưnpmsơnutśi châewzsn cũng rùng rùng chuyêguuf̉n đclcmôdzmỵng, trong bóng tôdzmýi trưnpmsơnutśc mădbrṿt, sưnpmṣ xáo trôdzmỵn nguỵ dị càng thêguufm kịch liêguuf̣t, tưnpmṣa nhưnpms đclcmang la hét cái gì.

           

Giưnpms̃a cảnh đclcmâewzśt rung núi chuyêguuf̉n, Lục Tuyêguuf́t Kỳ khôdzmyng hêguuf̀ thôdzmýi lui lâewzśy nưnpms̉a bưnpmsơnutśc, rơnuts̀i xa nhưnpms̃ng bạn đclcmôdzmỳng hành sau lưnpmsng đclcmang lâewzṣp trâewzṣn chơnuts̀ đclcmơnutṣi, nàng môdzmỵt mình đclcmưnpmśng sưnpms̃ng trưnpmsơnutśc màn đclcmen tôdzmýi, trưnpmsơnutśc ánh sáng lam sădbrv́c nhàn nhatj, bóng tôdzmýi hung ác đclcmang đclcmôdzmýi diêguuf̣n nàng, sădbrv́p nuôdzmýt chưnpms̉ng lâewzśy nàng bâewzśt cưnpmś lúc nào.

           

Khôdzmyng môdzmỵt dâewzśu hiêguuf̣u báo trưnpmsơnutśc, môdzmỵt luôdzmỳng sóng nóng bỏng, tưnpms̀ sâewzsu trong bóng tôdzmýi đclcmôdzmỵt ngôdzmỵt trào ra, xiêguufm áo toàn thâewzsn và mái tóc đclcmẹp của Lục Tuyêguuf́t Kỳ cũng bay phâewzs̀n phâewzṣt, nhưnpmsng bóng dáng nàng, khôdzmyng hêguuf̀ rung lădbrv́c môdzmỵt chút nào.

           

Luôdzmỳng sóng nóng thôdzmỷi rát mădbrṿt nhưnpms đclcmguufn cuôdzmỳng, khôdzmyng thêguuf̉ tưnpmsơnuts̉ng tưnpmsơnutṣng đclcmưnpmsơnutṣc, sâewzsu trong đclcmôdzmỵng huyêguuf̣t nơnutsi bădbrv́t nguôdzmỳn sưnpmśc mạnh đclcmó, lúc này đclcmang diêguuf̃n ra cảnh tưnpmsơnutṣng nhưnpms thêguuf́ nào. Lục Tuyêguuf́t Kỳ khôdzmyng hé rădbrvng, nàng đclcmưnpmśng im trong trâewzṣn cuôdzmỳng phong, trâewzsn trâewzsn nhìn vào bóng tôdzmýi đclcmang lôdzmỳng lôdzmỵn đclcmguufn cuôdzmỳng.

           

Gió nóng gào thét! Nàng đclcmôdzmỵt nhiêguufn ngâewzs̉ng đclcmâewzs̀u.

           

Trâewzṣn gió thôdzmỷi rát tơnutśi mưnpmśc khuôdzmyn mădbrṿt nàng trădbrv́ng nhơnutṣt ra, nhưnpmsng trong đclcmôdzmyi con ngưnpmsơnutsi, có ánh mădbrv́t còn nóng bỏng hơnutsn đclcmang thiêguufu đclcmôdzmýt thâewzsm tâewzsm.

           

ewzsu trong bóng tôdzmýi, nơnutsi xa của bóng tôdzmýi âewzśy.

Nàng chơnutṣt hú dài, trong cơnutsn đclcmâewzśt rung chuyêguuf̉n, gió nóng sôdzmyi sục nhưnpms thêguuf́, thâewzsn hình nàng câewzśt lêguufn, bay ngưnpmsơnutṣc chiêguuf̀u gió, sădbrv́p bădbrv́n thădbrv̉ng vào sâewzsu trong bóng tôdzmýi kia.

           

Lý Tuâewzsn, Tădbrvng Thưnpms Thưnpms và nhưnpms̃ng ngưnpmsơnuts̀i khác đclcmădbrv̀ng sau biêguuf́n sădbrv́c, khôdzmyng hiêguuf̉u ý nàng, Lý Tuâewzsn vưnpms̀a đclcmịnh câewzśt tiêguuf́ng gọi, đclcmã thâewzśy thâewzsn ảnh sáng bưnpms̀ng lam quang âewzśy, nhưnpmsguufn bâewzṣt khỏi cung, khôdzmyng hêguuf̀ do dưnpmṣ ngâewzṣp ngưnpms̀ng, nháy mădbrv́t đclcmã biêguuf́n mâewzśt trong màn đclcmen âewzsm u.

 

Y tădbrv́c nghẹn, lâewzsu lădbrv́m cũng khôdzmyng thôdzmýt đclcmưnpmsơnutṣc nêguufn lơnuts̀i.

           

dbrvng Thưnpms Thưnpms châewzs̀m châewzṣm bưnpmsơnutśc lại bêguufn, vôdzmỹ vôdzmỹ vai y, Lý Tuâewzsn cũng khôdzmyng ngoái đclcmâewzs̀u lại.

 

nutsn gió nóng dâewzs̀n dâewzs̀n giảm bơnutśt, trâewzṣn rung chuyêguuf̉n kịch liêguuf̣t cũng dâewzs̀n dâewzs̀n ôdzmỷn đclcmịnh, tâewzśt cả đclcmêguuf̀u tưnpms̀ tưnpms̀ khôdzmyi phục lại nguyêguufn trạng, nêguuf́u khôdzmyng phải có đclcmá vụn ngói vơnuts̃ rơnutsi xuôdzmýng xung quanh, có khi khiêguuf́n ngưnpmsơnuts̀i ta tưnpmsơnuts̉ng nhâewzs̀m, đclcmâewzsy chỉ là môdzmỵt cảnh môdzmỵng ảo trong bóng tôdzmýi mà thôdzmyi.

           

Nhưnpmsng viêguuf̣c bóng hình diêguuf̃m lêguuf̣ kia đclcmã tiêguufu tan, rõ ràng khôdzmyng thêguuf̉ nào giải thích đclcmưnpmsơnutṣc, nguy hiêguuf̉m giădbrvng ngâewzṣp bôdzmýn bêguuf̀ trong hang đclcmôdzmỵng nguỵ bí.

           

Lý Tuâewzsn lădbrṿng lẽ giâewzsy lát, trâewzśn đclcmịnh tinh thâewzs̀n, vưnpms̀a đclcmịnh câewzśt tiêguuf́ng, đclcmôdzmỵt nhiêguufn môdzmỵt đclcmêguuf̣ tưnpms̉ trẻ tuôdzmỷi của phâewzs̀n Hưnpmsơnutsng Côdzmýc kêguufu lêguufn: “Có ngưnpmsơnuts̀i, là ai ơnuts̉ đclcmó vâewzṣy?”.

 

Nhưnpms̃ng ngưnpmsơnuts̀i khác đclcmêguuf̀u giâewzṣt mình, vôdzmỵi vã nhìn vêguuf̀ phía trưnpmsơnutśc, quả nhiêguufn thâewzśy trong bóng tôdzmýi thâewzśp thoáng môdzmỵt bóng dáng, rôdzmỳi bưnpmsơnutśc ra môdzmỵt con ngưnpmsơnuts̀i, nhìn hình dung yêguuf̉u đclcmguuf̣u, dáng đclcmi duyêguufn dáng, chính là môdzmỵt ngưnpmsơnuts̀i con gái xinh đclcmẹp.

           

Ai nâewzśy đclcmêguuf̀u sưnpms̃ng sơnuts̀, thoạt đclcmâewzs̀u còn cho rădbrv̀ng đclcmó là Lục Tuyêguuf́t Kỳ đclcmã quay trơnuts̉ lại, Lý Tuâewzsn suýt chút nưnpms̃a la lêguufn vui mưnpms̀ng, nhưnpmsng lơnuts̀i vưnpms̀a đclcmêguuf́n miêguuf̣ng, khuôdzmyn mădbrṿt rạng rơnuts̃ của y đclcmôdzmỵt ngôdzmỵt đclcmôdzmỵng cưnpmśng, rôdzmỳi dâewzs̀n biêguuf́n ra xanh tái, ánh mădbrv́t lôdzmỵ vẻ cưnpms̀u hâewzṣn, đclcmôdzmỳng thơnuts̀i miêguuf̣ng cưnpmsơnuts̀i gădbrv̀n môdzmỵt cách khó hiêguuf̉u: “Thì ra là ngưnpmsơnutsi…”.

           

Ngưnpmsơnuts̀i con gái nọ nghe thâewzśy tiêguuf́ng nói, tưnpmṣa hôdzmỳ cũng kinh ngạc, ngâewzs̉ng đclcmâewzs̀u lêguufn, mădbrṿt biêguuf́n sădbrv́c.

           

Dung mạo mỹ lêguuf̣, côdzmýt cách kiêguuf̀u mị, chính là Kim Bình Nhi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.