Tru Tiên

Chương 208 : Đoạn Kiếm

    trước sau   
   

T rung Thôfuln̉. Nghĩa trang hoang phêrbcd́ ngoài Hà Dưgjrcơwzcang thành.

Nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí nọ chỉ câielm̀n môfulṇt cưgjrc̉ đicvhôfulṇng là đicvhã phá tan pháp thuâielṃt của Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn, dùng đicvhạo hạnh thâielmm bâielḿt khả trăwtmh́c châielḿn nhiêrbcd́p toàn cục, thâielmm chí đicvhêrbcd́n thuâielṃt tháo thâielmn ruôfulṇt của Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn cũng bị y nhìn thâielḿu, mà trong ngôfulnn ngưgjrc̃ cưgjrc̉ chỉ, ngưgjrcơwzcài này lại khôfulnng hè phủ nhâielṃn quan hêrbcḍ bí âielm̉n vơwzcái Thanh Vâielmn Môfulnn, lại thêrbcdm sưgjrc̣ tu hành Thái Cưgjrc̣c Huyêrbcd̀n Thanh Đbabvạo cao thâielmm đicvhêrbcd́n mưgjrćc khó hiêrbcd̉u của y, lại lịch của nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí này, đicvhúng là khôfulnng thêrbcd̉ tưgjrcơwzcảng tưgjrcơwzcạng đicvhưgjrcơwzcạc.

 

Song, bóng đicvhen đicvhó càng tiêrbcd́n đicvhêrbcd́n gâielm̀n, luôfulǹng khí hung lêrbcḍ trêrbcdn mình y càng ùa tơwzcái. chu Nhâielḿt Tiêrbcdn, TIêrbcd̉u Hoàn và Dã Câielm̉u đicvhạo nhâielmn đicvhã khôfulnng còn đicvhâielm̀u óc nào đicvhêrbcd̉ suy nghĩ nhưgjrc̃ng viêrbcḍc đicvhó nưgjrc̃a. Sau khi phá tan pháp thuâielṃt của Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn, cái bóng âielm̉n trong đicvhêrbcdm đicvhen của ngưgjrcơwzcài đicvhó tưgjrc̣a hôfulǹ đicvhôfulṇt nhiêrbcdn bị kích thích, băwtmh́t đicvhâielm̀u tưgjrc̀ tưgjrc̀ thơwzcả hôfulǹng hôfulṇc, hôfulnielḿp càgn lúc càng năwtmḥng nêrbcd̀.

 

Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn cau mày, nhìn chăwtmh̀m chăwtmh̀m vào cái bóng đicvhó, trong măwtmh́t ngưgjrcơwzcạc lại lại khôfulnng có bao nhiêrbcdu kinh sơwzcạ, mà nhiêrbcd̀u hơwzcan là sưgjrc̣ nghi hoăwtmḥc. Vơwzcái đicvhạo hạnh cao thâielmm của ngưgjrcơwzcài thâielm̀n bí khi vưgjrc̀a mơwzcái xuâielḿt hiêrbcḍn, tưgjrc̣ nhiêrbcdn là quyêrbcd́t khôfulnng thêrbcd̉ nào đicvhôfulṇng thủ mâielḿy lâielm̀n mà đicvhã thơwzcả hôfuln̉n hêrbcd̉n thêrbcd́, hiêrbcd̉n nhiêrbcdn trong ngưgjrcơwzcài y có môfulṇt chưgjrćng bêrbcḍnh, hoăwtmḥc là môfulṇt thưgjrć tâielṃt quái dị nào đicvhó, nêrbcdn đicvhêrbcd́n mưgjrćc đicvhạo hạnh cao thâielmm vâielṃy rôfulǹi vâielm̃n khôfulnng thêrbcd̉ khôfulńng chêrbcd́.

 

Tuy vâielṃy, nhưgjrcng trôfulnng bêrbcd̀ ngoài, nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí đicvhó khôfulnng chỉ khôfulnng có bâielḿt kỳ môfulṇt vêrbcd́t tích nào của sưgjrc̣ xuôfulńng sưgjrćc, ngưgjrcơwzcạc lại, luôfulǹng khí hung lêrbcḍ càng lúc càng dày, luôfulnng khí thuâielm̀n chính và ôfulnn hoà của Thái Cưgjrc̣c Huyêrbcd̀n Thanh Đbabvạo bị nén xuôfulńng, sát khí và sưgjrćc ép phủ phụp tơwzcái, lại có qua nó mà khôfulnng cái gì khôfulnng kịp. Lúc này, bâielḿt kỳ ai đicvhôfulńi diêrbcḍn vơwzcái đicvhôfulni măwtmh́t đicvhỏ ngâielm̀u hung ác dâielm̀n dâielm̀n rưgjrc̣c lêrbcdn sau làn khí đicvhen, đicvhêrbcd̀u có thêrbcd̉ hiêrbcd̉u tiêrbcd́p theo đicvhâielmy nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí đicvhó đicvhịnh làm gì.

 

Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn nghiêrbcd́n răwtmhng nhưgjrc hạ quyêrbcd́t tâielmm, lão kéo môfulṇt cái thâielṃt mạnh, đicvhịnh kéo Dã Câielm̉u đicvhạo nhâielmn và Tiêrbcd̉u Hoàn lại sau lưgjrcng, lão thò tay ra, Dã Câielm̉u đicvhạo nhâielmn bị kéo lại, nhưgjrcng chôfulñ Tiêrbcd̉u Hoàn thì trôfulńng khôfulnng.

Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn hoảng vía, lão còn chưgjrca ngoảnh kịp đicvhâielm̀u lại nhìn, môfulṇt bóng ngưgjrcơwzcài đicvhã lưgjrcơwzcát qua, Tiêrbcd̉u Hoàn lại đicvhã đicvhưgjrćng trưgjrcơwzcác măwtmḥt gã, đicvhôfulńi diêrbcḍn vơwzcái ngưgjrcơwzcài áo đicvhen thâielm̀n bí đicvhó. Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn ngạc nhiêrbcdn, lại nghe Tiêrbcd̉u Hoàn kêrbcdu băwtmh̀ng giọng gâielḿp rút: “Gia gia, ôfulnng mau chạy đicvhi, cháu ngăwtmhn y lại”.

 

Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn tưgjrćc giâielṃn: “Cháu thì hiêrbcd̉u cái gì, ngưgjrcơwzcài này đicvhạo hạnh khôfulnng phải tâielm̀m thưgjrcơwzcàng, mau…”.

 

Hai chưgjrc̃ “quay lại” của lão còn chưgjrca vọt ra khỏi miêrbcḍng, đicvhã thâielḿy Tiêrbcd̉u Hoàn đicvhôfulṇng thủ, đicvhôfulńi măwtmḥt vơwzcái nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí đicvhó, thiêrbcd́u nưgjrc̃ thanh tú nhuâielm̀n nhã vung mạnh hai tay, môfulṇt cuôfulńn sách bìa da đicvhen khôfulnng nhan đicvhêrbcd̀ tưgjrc̀ tay nàng lơwzcà mơwzcà chơwzcáp lêrbcdn, giâielmy lát sau, bảy tâielḿm “Huyêrbcd́t Ngọc Côfulńt Phiêrbcd́n” mà Quỷ Tiêrbcdn Sinh tăwtmḥng nàng lâielm̀n trưgjrcơwzcác đicvhã xuâielḿt hiêrbcḍn trêrbcdn tay nàng.

 

fulṇt luôfulǹng khí hăwtmh́c ám, vôfuln hình mà nhưgjrcielṃt châielḿt, đicvhôfulṇt nhiêrbcdn lan toả trong khôfulnng trung, chụp xuôfulńng khu đicvhình viêrbcḍn hoang phêrbcd́ này. Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn ngạc nhiêrbcdn dưgjrc̀ng bưgjrcơwzcác, đicvhêrbcd́n nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí đicvhang áp đicvhêrbcd́n trưgjrcơwzcác măwtmḥt cũng kêrbcdu “í” môfulṇt tiêrbcd́ng, đicvhưgjrćng khưgjrc̣ng lại.

 

Hoàn toàn khác vơwzcái luôfulǹng khí hung lêrbcḍ trêrbcdn mình nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí, nhưgjrcng quỷ khí lâielmm râielmm thâielḿm đicvhâielm̃m thưgjrć khí hăwtmh́c ám tưgjrcơwzcang tưgjrc̣ nọ, tưgjrc̀ bôfulńn phưgjrcơwzcang tám hưgjrcơwzcáng dôfulǹn lại, ơwzcả đicvhâielmy vôfulńn là nghĩa trang, âielmm khí vôfulńn đicvhã râielḿt năwtmḥng rôfulǹi, đicvhêrbcd́n giơwzcà Tiêrbcd̉u Hoàn thi triêrbcd̉n dị thuâielṃt nguỵ dị của Quỷ Đbabvạo, tưgjrćc thơwzcài tiêrbcd́ng quỷ khóc liêrbcdn hôfulǹi, âielmm phong ràn rạt, cưgjrć nhưgjrc tiêrbcd́ng tru gào của hàng vạn con quỷ cùng môfulṇt lúc, khiêrbcd́n ngưgjrcơwzcài ta khiêrbcd́p đicvhảm.

 

Bảy tâielḿm Huyêrbcd́t Ngọc Côfulńt Phiêrbcd́n tưgjrc̀ tưgjrc̀ bôfulńc lêrbcdn khỏi lòng bàn tay Tiêrbcd̉u Hoàn, nhưgjrc đicvhưgjrcơwzcạc đicvhrbcd̀u khiêrbcd̉n băwtmh̀ng môfulṇt bàn tay vôfuln hình, chúng xêrbcd́p thành môfulṇt hình tam giác trong khôfulnng trung  phía trêrbcdn Tiêrbcd̉u Hoàn, ơwzcả nhưgjrc̃ng chôfulñ nhưgjrcwzcạn máu trêrbcdn môfulñi tâielḿm, đicvhêrbcd̀u tưgjrc̀ tưgjrc̀ bưgjrc̀ng lêrbcdn môfulṇt lơwzcáp sáng màu đicvhỏ sâielm̃m, nhưgjrc bảy con măwtmh́t tưgjrc̀ tưgjrc̀ mơwzcả bưgjrc̀ng, nhìn chòng chọc vào nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí nọ.

 

Trong luôfulǹng gió tà dị tràn ngâielṃp nghĩa trang, y sam của nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí đicvhó cũng kêrbcdu lêrbcdn vù vù, nhưgjrcng y tưgjrc̣a hôfulǹ khôfulnng hêrbcd̀ bị ám bơwzcải thưgjrć quỷ mị âielmm linh đicvhó, đicvhôfulni măwtmh́t âielm̉n trong bóng tôfulńi ngâielṃp ngụa khí đicvhen hơwzcai nhíu lại, đicvhôfulṇt nhiêrbcdn câielḿt giọng lạnh băwtmhng: “Thuâielṃt pháp Quỷ Đbabvạo!”.

 

Tiêrbcd̉u Hoàn khẽ chau mày, gưgjrcơwzcang măwtmḥt tú mỹ giơwzcà đicvhã trăwtmh́ng bêrbcḍch, khôfulnng biêrbcd́t vì lâielm̀n đicvhâielm̀u tiêrbcdn thi triêrbcd̉n pháp thuâielṃt chưgjrca quen tay, hay là sưgjrc̣ sơwzcạ hãi bâielm̉m sinh của ngưgjrcơwzcài con gái trưgjrcơwzcác nhưgjrc̃ng sưgjrc̣ vâielṃt nhưgjrc ma quỷ âielmm linh này, nhưgjrcng bâielḿt kêrbcd̉ ra sao, pháp thuâielṃt Quỷ đicvhạo lâielm̀n đicvhâielm̀u tiêrbcdn trong đicvhơwzcài nàng thi triêrbcd̉n, dưgjrcơwzcái tác dụng thúc đicvhâielm̀y tưgjrc̀ dị bảo của Quỷ đicvhạo là Huyêrbcd́t Ngọc Côfulńt Phiêrbcd́n, đicvhã thành hình, quanh mình nàng dâielm̀n dâielm̀n ngưgjrcng tụ môfulṇt lơwzcáp hăwtmh́c khí dày đicvhăwtmḥc, đicvhôfulǹng thơwzcài trong khi cánh tay nàng lâielṃt chuyêrbcd̉n, đicvhã hiêrbcḍn lêrbcdn, lại là môfulṇt bôfulṇ đicvhâielm̀u lâielmu xưgjrcơwzcang sọ khôfuln̉ng lôfulǹ màu đicvhen khôfulnng ăwtmhn khơwzcáp chút nào vơwzcái hình tưgjrcơwzcạng của Tiêrbcd̉u Hoàn.

 

Huyêrbcd́t Ngọc Côfulńt Phiêrbcd́n lúc này cũng trôfulñi lêrbcdn theo, khảm vào hai hôfulńc măwtmh́t của bôfulṇ khôfulnng lâielmu do lơwzcáp hăwtmh́c khí đicvhó tạo thành., thoáng chôfulńc bôfulṇ khôfulnielmu nhưgjrc đicvhưgjrcơwzcạc tái sinh, hai măwtmh́t đicvhỏ băwtmh́n rưgjrc̣c hôfulǹng quanh, há miêrbcḍng hù môfulṇt cái, âielmm phong nôfuln̉i lêrbcdn cuôfulǹn cuôfulṇn, trôfulni lãng đicvhãng ra xa nhưgjrcfulṇt tiêrbcd́ng sâielḿm, môfulṇt đicvhạo hăwtmh́c khí nhưgjrcwzcại tiêrbcd̃n phụt ra khỏi môfulǹm nó nhanh chóng vôfuln tỉ, băwtmh́n vêrbcd̀ phía thâielm̀n bí nhâielmn.

 

Tiêrbcd́ng rít phá khôfulnng, nhưgjrcrbcdn bay săwtmh́c nhọn, chơwzcáp măwtmh́t đicvhã đicvhêrbcd́n trưgjrcơwzcác măwtmḥt ngưgjrcơwzcài nọ, y vụt xoay mình, nhìn có vẻ râielḿt châielṃm, nhưgjrcng chỉ trong đicvhưgjrcơwzcàng tơwzca kẽ tóc đicvhã tráng đicvhưgjrcơwzcạc mũi têrbcdn khí đicvhen hung lêrbcḍ đicvhó, quỷ tiêrbcd̃n xé gió lao đicvhi, tiêrbcd́ng rít của nó vâielm̃n nhưgjrc còn lại ngay bêrbcdn màng nhĩ.

Khôfulnng đicvhêrbcd̉ y kịp thơwzcả, môfulǹm bôfulṇ khôfulnielmu đicvhen thui đicvhăwtmh̀gn trưgjrcơwzcác lại liêrbcdn tiêrbcd́p phụt ra nhưgjrc̃ng ngọn quỷ tiêrbcd̃n đicvhen hung tơwzcạn, rít lêrbcdn tưgjrc̀ng hôfulǹi, băwtmh́n thăwtmh̉ng vêrbcd̀ phía nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí nọ, nhưgjrcng phưgjrcơwzcang hưgjrcơwzcáng có hơwzcai khác nhau, trêrbcdn dưgjrcơwzcái phải trái đicvhêrbcd̀u có, khôfulnng chưgjrc̀a ra lâielḿy môfulṇt kẽ hơwzcả.

 

Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn và Dã Câielm̉u đicvhạo nhâielmn đicvhưgjrćng sau Tiêrbcd̉u Hoàn đicvhêrbcd̀u biêrbcd́n săwtmh́c, đicvhrbcd̉m khác nhau là Dã Câielm̉u đicvhạo nhâielmn vưgjrc̀a lạ vưgjrc̀a mưgjrc̀ng, chưgjrca tưgjrc̀ng tưgjrcơwzcảng đicvhêrbcd́n đicvhạo thuâielṃt của Tiêrbcd̉u Hoàn lại lơwzcại hại đicvhêrbcd́n thêrbcd́, còn CHu Nâielḿt Tiêrbcdn săwtmh́c măwtmḥc hêrbcd́t sưgjrćc phưgjrćc tạp, trêrbcdn măwtmḥt khôfulnng có mâielḿy phâielm̀n hoan hỉ, mà nhiêrbcd̀u hơwzcan là lo lăwtmh́ng và hoài nghi.

 

Cũng chính lúc đicvhó, săwtmh́c măwtmḥt Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn chơwzcạt thay đicvhôfuln̉i, lão lùi lại sau môfulṇt bưgjrcơwzcác, nhìn vêrbcd̀ môfulṇt hưgjrcơwzcáng khác trong nghĩa trang, nơwzcai đicvhó tuyêrbcḍt khôfulnng phải là hưgjrcơwzcáng mà Tiêrbcd̉u Hoàn và nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí kia giao đicvhâielḿu, ngưgjrcơwzcạc lại, là môfulṇt nơwzcai mà tâielḿt cả mọi ngưgjrcơwzcài đicvhêrbcd̀u khôfulnng chú ý, bọn họ vưgjrc̀a mơwzcái dò ra xong- căwtmhn nhà hoang trong nghĩa đicvhại kia.

 

Ơhxbm̉ đicvhó trong bóng tôfulńi dà, có đicvhrbcd̀u so vơwzcái quỷ khí âielmm âielmm trong khu đicvhình viêrbcḍn, nơwzcai đicvhó tưgjrc̣a nhưgjrc lại còn tôfulńt hơwzcan, vưgjrc̀a rôfulǹi Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn và Dã Câielm̉u Đbabvạo nhâielmn đicvhưgjrćng ơwzcả của vưgjrcơwzcàn nhìn vào bêrbcdn trong, bêrbcdn trong tưgjrc̣ nhiêrbcdn sơwzcám đicvhã hoang phêrbcd́ rôfulǹi, chăwtmh̉ng có gì hêrbcd́t, chỉ có gạch tan ngói vơwzcã còn đicvhêrbcd̉ lại, còn có môfulṇt cái quan tài cũ nát khiêrbcd́n ngưgjrcơwzcài ta nhìn thâielḿy mà khôfulnng dêrbcd̃ chụi chút nào.

 

Nhưgjrcng chính nhưgjrc̃ng thưgjrć này, đicvhôfulṇt nhiêrbcdn lại thu hút sưgjrc̣ chú ý của Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn, thâielṃm Tiêrbcd̉u Hoàn đicvhang kịch liêrbcḍt giao đicvhâielḿu lão cũng nhâielḿt thơwzcài quêrbcdn nhãng đicvhi.

 

Trong căwtmhn nhà hoang đicvhó, lại có cái gì xuâielḿt hiêrbcḍn?

 

Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn khôfulnng chơwzcáp măwtmh́t, nhìn chăwtmhm chăwtmhm vêrbcd̀ hưgjrcơwzcáng đicvhó.

 

Trong đicvhình viêrbcḍn, Tiêrbcd̉u Hoàn sưgjrc̉ dụng dị thuâielṃt của Quỷ đicvhạo, thanh thêrbcd́ bưgjrćc nhâielmn, lại nhâielḿt thơwzcài trêrbcdn đicvhâielḿu trưgjrcơwzcàng đicvhã áp đicvhảo hoàn toàn nhâielmn vâielṃt bí âielm̉n đicvhó, bôfulṇ khôfulnielmu đicvhen thui mà nàng chiêrbcdu gọi ra đicvhó khôfulnng ngơwzcát phát ra nhưgjrc̃ng ngọn quỷ tiêrbcd̃n hung lêrbcḍ đicvhêrbcd́n cùng cưgjrc̣c, hêrbcd́t ngọn này đicvhêrbcd́n ngọn khác xé gió băwtmh́n đicvhi, tuy chưgjrca có ngọn nào băwtmh́n trúng thâielm̀n bí nhâielmn, nhưgjrcng có thêrbcd̉ bưgjrćc y phải liêrbcdn tiêrbcd́p nhảy tránh, sưgjrćc mạnh  Quỷ đicvhạo nguỵ dị âielmm hiêrbcd̉m nhưgjrcielṃy, tưgjrc̣a hôfulǹ đicvhêrbcd́n thâielm̀n bí nhâielmn đicvhạo hạnh cao thâielmm cũng khôfulnng muôfulńn trưgjrc̣c tiêrbcd́p đicvhón lâielḿy mũi tâielḿn côfulnng của nó.




 

Qua môfulṇt lúc lâielmu nhưgjrc thêrbcd́, tuy bôfulṇ khôfulnielmu đicvhen thui bọc bêrbcdn ngoài Tiêrbcd̉u Hoàn vâielm̃n ngưgjrcng tụ khôfulnng tiêrbcdu tán, đicvhôfulǹng thơwzcài hôfulǹng quanh trong hai măwtmh́t cũng rưgjrc̣c lêrbcdn, nhưgjrcng thâielm̀n bí nhâielmn đicvhó lại có biêrbcd́n hoá, tưgjrc̣a hôfulǹ đicvhã nhâielṃn ra đicvhrbcd̀u gì, y cưgjrcơwzcài lạnh, đicvhôfulṇt ngôfulṇt giưgjrc̃a làn mưgjrca têrbcdn, y băwtmhng mình lao lêrbcdn, xôfulnng vêrbcd̀ phía Tiêrbcd̉u Hoàn.

 

ielḿt cả nhưgjrc̃ng ngọn quỷ tiêrbcd̃n nhâielḿt thơwzcài đicvhêrbcd̀u mâielḿt đicvhôfulṇ chính xác, lưgjrcơwzcát qua bêrbcdn mình y, soạt soạt nhưgjrc̃ng tiêrbcd́ng rú rít lưgjrcơwzcát qua bêrbcdn tai, lại bay sang bêrbcdn cạnh. Dã Câielm̉u đicvhạo nhâielmn măwtmḥt mày thâielḿt săwtmh́c, Tiêrbcd̉u Hoàn cũng nhơwzcạt măwtmḥt, thâielḿy thâielmn ảnh màu đicvhen kia săwtmh́p bay đicvhêrbcd́n gâielm̀n mình, đicvhôfulni tay nàng vụt chăwtmh́p lại, khép lêrbcdn trưgjrcơwzcác ngưgjrc̣c, tưgjrćc tơwzcài dưgjrcơwzcái sưgjrc̣ thúc đicvhôfulṇng của Pháp lưgjrc̣c, bôfuln khôfulnielmu màu đicvhen hưgjrc̀ môfulṇt tiêrbcd́ng, lại đicvhôfulṇt nhiêrbcdn biêrbcd́n nhỏ đicvhi môfulṇt nưgjrc̉a, nhưgjrcng đicvhôfulǹng thơwzcài chăwtmh́n lêrbcdn trưgjrcơwzcác măwtmḥt Tiêrbcd̉u Hoàn, bảy tâielḿm Huyêrbcd́t Ngọc Côfulńt Phiêrbcd́n lâielḿp lánh hôfulǹng quanh xoay lôfulnng lôfulńc, trong hai măwtmh́t bôfulṇ xưgjrcơwzcang khôfuln, chỉ thoáng chôfulńc tạt ra môfulṇt tâielḿm màn kêrbcd́t băwtmh̀ng ánh sáng màu đicvhỏ, căwtmh́t đicvhưgjrćt đicvhưgjrcơwzcàng lao tơwzcái của thâielm̀n bí nhâielmn. Thâielm̀n bí nhâielmn hưgjrc̀ mũi, tưgjrc̣a hôfulǹ vơwzcái đicvhạo hạnh của y, mà cũng có phâielm̀n uý kỵ tâielḿm màn sáng màu đicvhỏ này, y bèn sưgjrc̃ng ngưgjrcơwzcài, đicvhưgjrćng khưgjrc̣ng lại, nhìn lại bêrbcdn Tiêrbcd̉u Hoàn, tuy tạm thơwzcài thoát đicvhưgjrcơwzcạc nguy hiêrbcd̉m, nhưgjrcng tiêrbcd́p theo khôfulnng biêrbcd́t tại sao, cả ngưgjrcơwzcài bôfulñng run lêrbcdn, tưgjrc̣a nhưgjrc đicvhôfulṇt nhiêrbcdn nguyêrbcdn khí bị tôfuln̉n thưgjrcơwzcang, trêrbcdn măwtmḥt lưgjrcơwzcát qua môfulṇt săwtmh́c đicvhen, giâielmy lát sau, thuâielṃt pháp trong tay nàng và bôfulṇ khôfulnielmu màu đicvhen trưgjrcơwzcác măwtmḥt, toàn bôfulṇ đicvhêrbcd̀u băwtmh́t đicvhâielm̀u run lêrbcdn nhè nhẹ.

 

Đbabvêrbcd́n nhưgjrc̃ng ngọn quỷ tiêrbcd̃n mà nàng đicvhrbcd̀u khiêrbcd̉n băwtmh́n ra, cũng lâielṃp tưgjrćc bị ảnh hưgjrcơwzcảng, tưgjrc̀ khí thêrbcd́ băwtmh́n đicvhi vùn vụt săwtmh́c nhọn, thêrbcd́ bâielḿt khả kháng, biêrbcd́n thành yêrbcd́u ơwzcát rã rơwzcài, mà phía trưgjrcơwzcác tâielḿm màn sáng đicvhó do Tiêrbcd̉u Hoàn hoá phép tung ra, dưgjrcơwzcái tinh thâielm̀n mêrbcḍt mỏi của Tiêrbcd̉u Hoàn, cuôfulńi cùng, dâielm̀n dâielm̀n lay đicvhôfulṇng, rôfulǹi tiêrbcdu tan.

 

ielḿt ngơwzcà là, thâielm̀n bí nhâielmn khi thâielḿy Tiêrbcd̉u Hoàn đicvhôfulṇt nhiêrbcdn suy sụp nhưgjrc thêrbcd́, lại đicvhưgjrćng nguyêrbcḍn, nhìn thiêrbcd́u nưgjrc̃ đicvhang tưgjrc̀ tưgjrc̀ kiêrbcḍt sưgjrćc đicvhi trưgjrcơwzcác măwtmḥt mình, trong măwtmh́t loé lêrbcdn môfulṇt tia lạnh lẽo.

 

Dã Câielm̉u đicvhạo nhâielmn cuôfulńng quýt, khôfulnng biêrbcd́t uy thêrbcd́ áp đicvhảo lúc trưgjrcơwzcác của Tiêrbcd̉u Hoàn, làm sao đicvhôfulṇt nhiêrbcdn lại thua sút nhưgjrc nguyêrbcdn khí hao tôfuln̉n, vôfulṇi vã tiêrbcd́n lêrbcdn trưgjrcơwzcác đicvhơwzcã ngưgjrcơwzcài con gái đicvhang lảo đicvhảo muôfulńn ngã, y tưgjrćc thơwzcài thâielḿt kinh, thâielmn hình Tiêrbcd̉u Hoàn khôfulnng nhưgjrc̃ng lạnh băwtmhng, mà trong hơwzcai lạnh âielḿy còn váng vâielḿt môfulṇt luôfulǹng yêrbcdu khí quỷ lưgjrc̣c nguỵ dị khó lưgjrcơwzcàng, tưgjrc̀ tưgjrc̀ toả ra, cưgjrć nhưgjrc muôfulńn tìm ngưgjrcơwzcài đicvhêrbcd̉ hút.

 

Cũng may cảm giác này râielḿt mau tiêrbcdu tan, khi Tiêrbcd̉u hoàn rã rơwzcài ngơwzcài  phêrbcḍt xuôfulńgn đicvhâielḿt, Dã Câielm̉u đicvhạo nhâielmn cũng khôfulnng dám châielṃm trêrbcd̃, đicvhơwzcã nàng tưgjrc̀ tưgjrc̀ ngôfulǹi xuôfulńng, Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn im lìm bưgjrcơwzcác đicvhêrbcd́n bêrbcdn Tiêrbcd̉u Hoàn, quan sát kỹ săwtmh́c  măwtmḥt nàng, lăwtmh́c đicvhâielm̀u thơwzcả dài, khôfulnng nói gì cả.

 

Tiêrbcd̉u Hoàn lúc này trôfulnng đicvhã suy kiêrbcḍt đicvhêrbcd́n cùng cưgjrc̣c, có vẻ khôfulnng còn cả sưgjrćc đicvhêrbcd̉ nói nưgjrc̃a, bôfulṇ khôfulnielmu trong khôfulnng trung tưgjrc̀ tưgjrc̀ nhạt đicvhi, cuôfulńi cùng tan biêrbcd́n, chỉ còn lại bảu miêrbcd́ng Huyêrbcd́t Ngọc Côfulńt Phiêrbcd́n đicvhã trơwzcả lại dáng vẻ giản dị tâielm̀m thưgjrcơwzcàng, dưgjrc̀ng trong khôfulnng trung môfulṇt lát, rôfulǹi rơwzcai thăwtmh̉ng xuôfulńng, rơwzcai trêrbcdn nêrbcd̀n đicvhá trưgjrcơwzcác măwtmḥt Tiêrbcd̉u Hoàn, phát ra mâielḿy tiêrbcd́ng kêrbcdu khôfuln khôfulńc.

 

Thâielm̀n bí nhâielmn nhìn Tiêrbcd̉u Hoàn môfulṇt lát, đicvhôfulṇt nhiêrbcdn hỏi: “Huyêrbcd́t Hôfulǹn thuâielṃt này, ả ta tu luyêrbcḍn đicvhưgjrcơwzcạc bao lâielmu rôfulǹi?”.

 

Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn châielṃm rãi đicvhi lêrbcdn trưgjrcơwzcác măwtmḥt Tiêrbcd̉u Hoàn, chăwtmh́n tâielm̀m nhìn của ngưgjrcơwzcài đicvhó, thâielm̀n bí nhâielmn nhìn lão, Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn đicvhạm nhiêrbcdn trả lơwzcài: “Chưgjrc̀ng môfulṇt tháng thôfulni!”.

 

Kẻ thâielm̀n bí nọ lăwtmḥng lẽ giâielmu lát, hai đicvhôfulńm sáng đicvhỏ khôfulnng biêrbcd́t tưgjrc̣ lúc nào, tưgjrc̀ tưgjrc̀ lại mơwzcà đicvhi râielḿt lâielmu, sau đicvhó cùng vơwzcái sưgjrc̣ yêrbcd́u đicvhi của hai đicvhôfulńm sáng đicvhó cả ngưgjrcơwzcài y có vẻ trôfulnng thâielḿy lại nhiêrbcd̀u thêrbcdm mâielḿy phâielm̀n gâielm̀n vơwzcái con ngưgjrcơwzcài, lưgjrcôfulǹng khí hung lêrbcḍ trêrbcdn ngưgjrcơwzcài nhạt đicvhi.

 

Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn cau mày, lão đicvhi nam vêrbcd̀ băwtmh́c kiêrbcd́n thưgjrćc lịch duyêrbcḍt, phóng măwtmh́t khăwtmh́p gâielm̀m trơwzcài  chăwtmh̉ng ai sáng nôfuln̉i vơwzcái lão, tưgjrc̣ nhiêrbcdn đicvhã nhìn ra chôfulñ quái dị trêrbcdn mình thâielm̀n bí nhâielmn này, trong măwtmh́t tưgjrc̀ tưgjrc̀ lôfulṇ ra vẻ suy nghĩ, sau đicvhó tưgjrc̣a nhưgjrc nhơwzcá đicvhêrbcd́n đicvhrbcd̀u gì, đicvhôfulṇt nhiêrbcdn liêrbcd́c măwtmh́t lại phía căwtmhn nhà hoang.

 

Trong làn gió đicvhêrbcdm lạnh lẽo, căwtmhn nhà đicvhã bỏ phêrbcd́ nhiêrbcd̀u năwtmhm đicvhưgjrc̀ng trơwzca trọi lẻ loi, rêrbcḍu rã thêrbcdgjrcơwzcang, đicvhúng là khôfulnng có đicvhrbcd̉m gì khác lạ, chỉ có đicvhrbcd̀u CHu Nhâielḿt Tiêrbcdn trôfulnng dáng vẻ của nó, lại lâielḿy làm lạ lùng, lơwzcà mơwzcà còn mong đicvhơwzcại môfulṇt cái gì.

 

Thâielm̀n bí nhâielmn trâielm̀m măwtmḥc môfulṇt lúc, thanh âielmm vâielm̃n bình đicvhạm nhưgjrc thêrbcd́, nhưgjrcng nhìn theo hưgjrcơwzcáng măwtmh́t của Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn ơwzcả sau lưgjrcng, bâielḿt ngơwzcà có thêrbcdm mâielḿy phâielm̀n tán thưgjrcơwzcảng: “Thiêrbcdn tưgjrcfulńt lăwtmh́m, chỉ đicvháng tiêrbcd́c là dùng vào tiêrbcd̉u thuâielṃt của Quỷ đicvhạo”.

 

Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn đicvhưgjrca măwtmh́t nhìn y: “Tôfulnn giá, chúng tôfulni tuyêrbcḍt khôfulnng có ý mạo phạm ngài, đicvhêrbcdm nay sơwzca suâielḿt đicvhi vào khu vưgjrc̣c này, cũng khôfulnng có ý gì khác, càng khôfulnng muôfulńn xung đicvhôfulṇt vơwzcái ngài. Nêrbcd́u khôfulnng còn chuyêrbcḍn gì nưgjrc̃a, xin tôfulnn giá đicvhêrbcd̉ cho ba ngưgjrcơwzcài chúng tôfulni đicvhi”.

 

Thâielm̀n bí nhâielmn châielm̀m châielṃm thu ánh măwtmh́t, nhìn Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn cưgjrcơwzcài lạnh: “Sơwzca suâielḿt đicvhi nhâielm̀m, các ngưgjrcơwzcai nói nhẹ nhàng vâielṃy, ai biêrbcd́t đicvhưgjrcơwzcạc các ngưgjrcơwzcai có phải là…”.

 

wzcái nói đicvhưgjrcơwzcạc môfulṇt nưgjrc̉a, đicvhôfulṇt nhiêrbcdn, thâielmn hình ngưgjrcơwzcài  đicvhó run khẽ, lơwzcài đicvhang nói lại ngăwtmh́t đicvhoạn, Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn giâielṃt mình, lâielṃp tưgjrćc trôfulnng thâielḿy rõ ràng, khuôfulnn măwtmḥt sau khi bị màu đicvhen phủ chụp lêrbcdn, trong tròng măwtmh́t, hai đicvhôfulńm sáng đicvhỏ lại tưgjrc̀ tưgjrc̀ rưgjrc̣c lêrbcdn.

 

Luôfulǹng khí hung sát lại trôfulñi dâielṃy, vôfuln hình chụp lại, uy áp tâielḿt cả, so vơwzcái ban nãy còn vưgjrcơwzcạt hơwzcan chưgjrć khôfulnng hêrbcd̀ kém hơwzcan.

 

Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn săwtmh́c măwtmḥt đicvhại biêrbcd́n, giâielṃt lùi lại sau, năwtmh́m lâielḿy tay Tiêrbcd̉u Hoàn đicvhang rơwzcài rã lôfulni dâielṃy, quát lêrbcdn vơwzcái Dã Câielm̉u đicvhạo nhâielmn đicvhang kinh ngạc: “Mau, mau chạy tản ra, chạy đicvhưgjrcơwzcạc ngưgjrcơwzcài nào hay ngưgjrcơwzcài âielḿy…”.

 

Dã Câielm̉u đicvhạo nhâielmn tưgjrc̣a hôfulǹ cũng hiêrbcd̉u đicvhưgjrcơwzcạc chuyêrbcḍn gì đicvhó, nhưgjrcng y chưgjrca kịp mơwzcả miêrbcḍng, bóng tôfulńi đicvhăwtmh̀ng trưgjrcơwzcác đicvhã ngưgjrcng tụ, âielmm phong lôfulǹng lôfulṇng, môfulṇt cái bóng âielmm u khôfuln̉ng lôfulǹ đicvhôfulṇt ngôfulṇt tưgjrc̀ trêrbcdn cao chụp xuôfulńng, lại chụp cả ba ngưgjrcơwzcài bọn họ vào trong, khôfulnng còn đicvhưgjrcơwzcàng nào chạy thoát cả.

 

Dã Câielm̉u đicvhạo nhâielmn rôfulńng lêrbcdn, cả ngưgjrcơwzcài nhảy phôfulńc lêrbcdn trưgjrcơwzcác, âielḿn Tiêrbcd̉u Hoàn xuôfulńng, dùng thâielmn mình ngăwtmhn chăwtmḥn cái bóng đicvhen đicvhó, Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn sưgjrc̉ng sôfulńt, nhưgjrc̃ng biêrbcd̉u tình phưgjrćc tạp trêrbcdn khuôfulnn măwtmḥt già nua cưgjrć biêrbcd́n chuyêrbcd̉n thay nhau chỉ trong thoáng chôfulńc bóng hăwtmh́c ám uy thêrbcd́ vôfulnt tỉ  đicvhó nhưgjrc luơwzcái  trơwzcài chụp xuôfulńng nhâielmn gian, uy thêrbcd́ năwtmḥng nêrbcd̀ của nó khôfulnng thêrbcd̉ kháng cưgjrc̣ đicvhưgjrcơwzcạc, chụp râielm̀m râielm̀m xuôfulńng, nhưgjrc Thái Sơwzcan áp đicvhỉnh, ba ngưgjrcơwzcài săwtmh́p bị ép cho tan nát.

 

Đbabvúng vào khoảnh khăwtmh́c sinh tưgjrc̉ oan đicvhâielm̀u âielḿy, trong căwtmhn nhà hoang phêrbcd́ chơwzcáp lêrbcdn môfulṇt đicvhạo xích quanh, tưgjrc̣a  nhưgjrc có ngưgjrcơwzcài rôfulńng lêrbcdn giâielṃn dưgjrc̃ trong bóng tôfulńi, luôfulǹng sáng âielḿy trong chơwzcáp măwtmh́t bùng sáng, tưgjrc̣a nhưgjrcwzcan giâielṃn bị dôfulǹn ép tưgjrc̀ râielḿt lâielmu, trong cơwzcáp măwtmh́t phá tan bóng tôfulńi, biêrbcd́n thành môfulṇt côfulṇt sáng khôfuln̉ng lôfulǹ rưgjrc̣c rơwzcã chói chang, tưgjrc̀ sâielmu trong căwtmhn nhà tôfulńi lao phụt ra.

 

Cùng vơwzcái nó là tiêrbcd́ng đicvhôfulṇng nôfuln̉ vang nhưgjrc tiêrbcd́ng sâielḿm, cả căwtmhn nhà hoang trong nháy măwtmh́t đicvhã bị môfulṇt luôfulǹng đicvhại lưgjrc̣c châielḿn đicvhôfulṇng đicvhêrbcd́n nôfulñi băwtmh́n tan thành muôfulnn mảnh, đicvhán vụn ngói vơwzcã trong tiêrbcd́ng đicvhôfulṇng khủng khiêrbcd́p đicvhó bị băwtmh́n lêrbcdn tâielṃn trơwzcài, xích quanh lâielḿp lánh, nhưgjrc hoả diêrbcḍm bưgjrc̀ng bưgjrc̀ng, môfulṇt nhâielmn ảnh hoá thâielmn cưgjrc̣ long, vạch ngang qua hưgjrc khôfulnng hăwtmh́c ám, vơwzcái khí thêrbcd́ vũ bão băwtmh́n vọt tơwzcái, lao vào thâielm̀n bí nhâielmn.

 

Bóng đicvhen nguỵ dị trong có vẻ săwtmh́c đicvhè nát Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn, Tiêrbcd̉u Hoàn và Dã Câielm̉u đicvhạo nhâielmn bôfulñng nhiêrbcdn rút vêrbcd̀ nhưgjrc cá voi hút nuơwzcác,  áp lưgjrc̣c to lơwzcán vụt tiêrbcdu tan, Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn và hai ngưgjrcơwzcài kia bâielḿt giác cảm thâielḿy nhưgjrc trơwzcài xoay đicvhâielḿt chuyêrbcd̉n, trong đicvhâielm̀u choáng váng khôfulnng ngơwzcát.

 

Ơhxbm̉ nơwzcai xa, bóng ngưgjrcơwzcài sáng rưgjrc̣c lao đicvhêrbcd́n nhưgjrcrbcdn băwtmh́n, nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí dưgjrcơwzcàng nhưgjrcrbcd́t sưgjrćc tưgjrćc giâielṃn, màu máu đicvhỏ trong hai măwtmh́t càng dâielm̃m thêrbcdm, hai tay cùng bung ra, chăwtmḥn lêrbcdn phía trưgjrcơwzcác, nháy măwtmh́t đicvhã ngưgjrcng kêrbcd́t thành môfulṇt bưgjrćc tưgjrcơwzcàng bóng đicvhen, chăwtmḥn đicvhưgjrćng luôfulǹng xích quang rưgjrc̀ng rưgjrc̣c đicvhó lại.

 

Hai bêrbcdn toàn lưgjrc̣c kịch đicvhâielḿu, ơwzcả nơwzcai xích quanh và hăwtmh́c ảnh xáp vào nhau, ánh sáng cũng rưgjrc̣c lêrbcdn gay găwtmh́t, khôfulnng ngưgjrc̀ng phát ra nhưgjrc̃ng tiêrbcd́ng rít “xì xì” quái dị, tưgjrc̀ xa nhìn lại, cảnh vâielṃt xung quanh băwtmh́t đicvhâielm̀u lỏng ra, luôfulǹng sóng nóng rung rinh băwtmh́t đicvhâielm̀u cuôfulṇn chảy, tưgjrc̀ng đicvhrbcd̉m tưgjrc̀ng đicvhrbcd̉m môfulṇt bôfulńc lêrbcdn khôfulnng trung.

Lúc đicvhó, thâielmn ảnh của hai nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí đicvhó đicvhã khôfulnng còn nhìn rõ nưgjrc̃a.

 

Đbabvêrbcdm đicvhen bình lăwtmḥng này, nghĩa trang hoang phêrbcd́ này, lại có nhưgjrc̃ng nhâielmn vâielṃt đicvhao hạnh cao thâielmm thêrbcd́, ơwzcả đicvhâielmy quyêrbcd́t bêrbcd̀ sinh tưgjrc̉.

 

Đbabvôfulṇt nhiêrbcdn, nơwzcai sâielmu nhâielḿt trong luôfulǹng sáng, phát ra môfulṇt tiêrbcd́ng đicvhôfulṇng khủng khiêrbcd́p, nhưgjrc tiêrbcd́ng sâielḿm trêrbcdn trơwzcài đicvhôfulṇt nhiêrbcdn nôfuln̉ vang, trong nháy măwtmh́t môfulṇt luôfulǹng kình phong rát măwtmḥt táp tơwzcái, bôfulńn bêrbcd̀ bụi cát ràn rạt, tâielḿt cả mọi vâielṃt thêrbcd̉ đicvhêrbcd̀u bị đicvhánh băwtmh́n bay, thâielṃm chí bọn ba ngưgjrcơwzcài Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn thâielmn thêrbcd̉ cũng mâielḿt tưgjrc̣ chủ bay bâielṃt ra ngoài.

 

Trong tiêrbcd́ng sâielḿm khùng khiêrbcd́p đicvhó, tưgjrc̣a hôfulǹ còn có môfulṇt thanh âielmm cuôfulǹng nôfulṇ còn lơwzcán hơwzcan, nhưgjrc sét giáng: “Ngưgjrcơwzcai còn khôfulnng hôfulǹi đicvhâielm̀u!”.

 

Đbabváp lại thanh âielmm đicvhó, là môfulṇt tiêrbcd́ng cưgjrcơwzcài găwtmh̀n, bao hàm của sưgjrc̣ khinh thị và cuôfulǹng ngạo vôfuln cùng.

 

Bóng sáng lăwtmh́c lưgjrc, sau đicvhó cuôfulńi cùng ảm đicvhạm đicvhi, môfulṇt cái hôfulń lơwzcán, đicvhôfulṇt nhiêrbcdn hiêrbcḍn ra giưgjrc̃a đicvhám cát bụi. Hai ngưgjrcơwzcài đicvhưgjrćng sưgjrc̃ng đicvhôfulńi măwtmḥt nhau trong cái hôfulń, môfulṇt ngưgjrcơwzcài thì bọn Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn chưgjrca găwtmḥp măwtmḥt bao giơwzcà, thâielmn hình béo lùn, măwtmḥt mày giâielṃn dưgjrc̃, tay câielm̀m môfulṇt câielmy kiêrbcd́m màu đicvhỏ rưgjrc̣c, lâielm̃m lâielm̃m uy nghiêrbcdm, chỉ có đicvhrbcd̀u khôfulnng biêrbcd́t là có phải đicvhã thọ thưgjrcơwzcang hay khôfulnng, nơwzcai khoé miêrbcḍng đicvhã có vêrbcd́t máu; ngưgjrcơwzcài kia măwtmḥc y sam, chính là nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí mà họ vưgjrc̀a đicvhôfulńi đicvhịch, nhưgjrcng lúc này tâielm̀ng hăwtmh́c khí chụp xuôfulńng mình y đicvhã tiêrbcdu tán đicvhi, khôfulnng biêrbcd́t có phải vì cùng vơwzcái nhâielmn vâielṃt béo lùn kia đicvhâielḿu phép quá kịch liêrbcḍt, khôfulnng có cách nào duy trì hay khôfulnng.

 

gjrc̀ xa nhìn lại, thâielmn hình của nhâielmn vâielṃt thâielm̀n bí thưgjrć nhì này măwtmḥc đicvhạo bào Thanh Vâielmn Môfulnn, khuôfulnn măwtmḥt thanh dong, râielmu dài năwtmhm chòm, âielḿn tưgjrcơwzcạng đicvhâielm̀u tiêrbcdn là cao nhâielmn đicvhăwtmh́c đicvhạo, trác tuyêrbcḍt bâielḿt phàm, chỉ có đicvhrbcd̀u lúc này trong măwtmh́t ôfulnng ta lâielḿp loé ánh đicvhỏ và lạnh lẽo, lại tăwtmhng thêrbcdm mâielḿy phâielm̀n nguỵ dị.

 

Ngưgjrcơwzcài béo lùn liêrbcd́c nhìn bọn Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn, tưgjrc̣a hôfulǹ trôfulnng thâielḿy ba ngưgjrcơwzcài cọn họ tạm thơwzcài khôfulnng còn nguy hiêrbcd̉m, mói lôfulṇ vẻ yêrbcdn tâielmm môfulṇt chút, sau đicvhó thâielm̀n tình trơwzcả nêrbcdn nghiêrbcdm khăwtmh́c, trưgjrc̀ng măwtmh́t nhìn kẻ nọ, giơwzcà lâielmu mơwzcái cưgjrcơwzcài lạnh: “Ngưgjrcơwzcai cho răwtmh̀ng dưgjrc̣a vào đicvhạo thuâielṃt Tru Tâielmm Hoả đicvhó mà có thêrbcd̉ gâielmy khó cho ta chăwtmhng?”.

 

Kẻ nọ măwtmh́t vâielm̃n rưgjrc̣c ánh đicvhỏ, luôfulǹng khí hung sát càng mạnh lêrbcdn đicvhêrbcd́n cùng cưgjrc̣c, gâielm̀n nhưgjrcfulṇt vâielṃt hưgjrc̃u hình, khôfulnng ngưgjrc̀ng thò ra thụt vào, âielmm u nói: “Ta lại quêrbcdn mâielḿt, đicvhạo thuâielṃt này nguyêrbcdn là tôfuln̉ sưgjrc của chi phái ngưgjrcơwzcai sáng tạo ra, có đicvhrbcd̀u dùng trêrbcdn mình ngưgjrcơwzcai, tưgjrc vị khôfulnng dêrbcd̃ chịu hả”.

 

“Phì”- Lão béo quát: “Ngưgjrcơwzcai sa vào ma đicvhạo, còn dám vọng ngôfulnn. Tru Tâielmm Hoả sơwzcám đicvhã bị các đicvhơwzcài tôfuln̉ sưgjrcielḿm tu hành, hôfulnm nay ngưgjrcơwzcai lại khôfulnng coi giáo huâielḿn vào đicvhâielmu, trong măwtmh́t còn các đicvhơwzcài tôfuln̉ sưgjrc Thanh Vâielmn môfulnn nưgjrc̃a hay khôfulnng?”.

 

Kẻ nọ cưgjrcơwzcài găwtmh̀n: “Hôfulnm đicvhó ta và ngưgjrcơwzcai quyêrbcd́t chiêrbcd́n, Tôfuln̉ Sưgjrcgjrc̀ đicvhưgjrcơwzcàng bị huỷ hoại, khôfulnng  phải côfulnng lao của môfulṇt mình ta, trong măwtmh́t ngưgjrcơwzcai còn có các đicvhơwzcài tôfuln̉ sưgjrc Thanh Vâielmn môfulnn nưgjrc̃a hay khôfulnng?”.

 

Lão béo nghẹn lơwzcài, nhưgjrcng sau đicvhó càng giâielṃn hơwzcan, chỉ nhâielḿt thơwzcài khôfulnng biêrbcd́t nêrbcdn nói gì mơwzcái phải, chỉ biêrbcd́t trưgjrc̀ng măwtmh́t măwtmh́t nhìn kẻ nọ. Kẻ nọ săwtmhm soi lão béo, đicvhôfulṇt nhiêrbcdn bâielṃt cưgjrcơwzcài: “Ta thâielḿy ngưgjrcơwzcai đicvhưgjrc̀ng nêrbcdn cưgjrćng đicvhâielm̀u nưgjrc̃a, tuy đicvhạo hạnh ngưgjrcơwzcai thâielmm hâielṃu hơwzcan ta nghĩ, có thêrbcd̉ miêrbcd̃n cưgjrcơwzcãng côfulnng phá sưgjrc̣ khiêrbcdn chêrbcd́ của Tru Tâielmm Hoả, nhưgjrcng ngưgjrcơwzcai vì cưgjrću ba ngưgjrcơwzcài kia, đicvhã hao  phí tu hành cưgjrcơwzcãng câielm̀u đicvhã thôfulnng, lúc này khí huyêrbcd́t chạy ngưgjrcơwzcạc, khí mạch toàn thâielmn cùng châielḿn đicvhôfulṇng, đicvhạo hạnh nhiêrbcd̀u nhâielḿt chỉ còn đicvhưgjrcơwzcạc sáu thành so vơwzcái ngày thưgjrcơwzcàng thôfulni. Ha ha…”.

 

Lão béo khôfulnng có ý sơwzcạ hãi hay rút lui, cưgjrćng cõi đicvháp: “Năwtmhm đicvhó ngưgjrcơwzcai và Vạn sưgjrc huynh tuyêrbcḍt đicvhại phong hoa, hàng ma trưgjrc̀ yêrbcdu, ta theo sau ngưgjrcơwzcài, vì các ngưgjrcơwzcai mà chêrbcd́t cũng khôfulnng có ý hôfulńi hâielṃn, nhưgjrcng hôfulnm nay ngưgjrcơwzcai đicvhã khôfulnng phải ngưgjrcơwzcài năwtmhm xưgjrca nưgjrc̃a, mà nhưgjrc̃ng đicvhrbcd̀u ta làm, lại chính là nhưgjrc̃ng đicvhrbcd̀u năwtmhm xưgjrca ngưgjrcơwzcai và Vạn sưgjrc huynh dâielm̃u có chêrbcd́t cũng vâielm̃n làm mà khôfulnng hôfulńi hâielṃn”.

 

Lão hú dài môfulṇt tiêrbcd́ng, trêrbcdn măwtmḥt lôfulṇ vẻ cưgjrcơwzcang nghị, lại pha lâielm̃n sưgjrc̣ đicvhau đicvhơwzcán bi ai, hét lêrbcdn: “Tiêrbcd́p kiêrbcd́m!”.

 

wzcài còn chưgjrca dưgjrćt, nhâielmn ảnh nhưgjrc đicvhrbcḍn, chơwzcáp măwtmh́t đicvhã hoà vào xích quang trùng trùng, nhưgjrcgjrc̣ long đicvhăwtmh̀ng khôfulnng, lao bôfuln̉ tơwzcái. Kẻ nọ măwtmh́t bưgjrc̀ng ánh đicvhỏ, con ngưgjrcơwzcai thu hẹp lại, trôfulnng thâielḿy côfulṇt sáng đicvhỏ thanh thêrbcd́ to lơwzcán, xé khôfulnng, phá thiêrbcdn rạch đicvhịa, khôfulnng gì cản nôfuln̉i, chỉ còn môfulṇt con đicvhưgjrcơwzcàng đicvhôfulǹng quy ưgjrcielṃn mà thôfulni.

 

Y cưgjrcơwzcài lạnh, tay phải huy đicvhôfulṇng, môfulṇt đicvhạo sáng lạnh lẽo bùng lêrbcdn, khôfulnng rưgjrc̣c rơwzcã chói lọi, nhưgjrcng chăwtmh́n lêrbcdn trưgjrcơwzcác mình, chăwtmḥn đicvhà lao tơwzcái của côfulṇt sáng đicvhỏ rưgjrc̣c.

 

Luôfulǹng sáng lạnh băwtmhng và côfulṇt sáng màu đicvhỏ rưgjrc̣c vưgjrc̀a chạm, đicvhôfulṇt nhiêrbcdn rưgjrc̣c lêrbcdn sáng chói, trôfulnng nhưgjrc tù nhụt, lại căwtmh́t lẹm vào, ánh sáng chói loà lay đicvhôfulṇng.

 

Lão béo gâielm̀m lêrbcdn môfulṇt tiêrbcd́ng giâielṃn dưgjrc̃, rôfulǹi sau đicvhó là môfulṇt tiêrbcd́ng đicvhơwzcán đicvhau, xích quang lâielṃp tưgjrćc bị chăwtmḥt đicvhỏ quay vêrbcd̀, phát ra tiêrbcd́ng đicvhôfulṇng âielm̀m âielm̀m rôfulǹi tản đicvhi, lão béo loạng choạng bị đicvhánh bay bâielṃt ra, rơwzcai xuôfulńng măwtmḥt đicvhâielḿt khôfulnng đicvhưgjrćng dâielṃy nôfuln̉i nưgjrc̃a, liêrbcdn tiêrbcd́p giâielṃt lui vêrbcd̀ đicvhăwtmh̀ng sau, vưgjrc̀a giâielṃt lui vưgjrc̀a phún máu tưgjrcơwzcai, hiêrbcd̉n nhiêrbcdn thưgjrcơwzcang thêrbcd́ râielḿt năwtmḥng, thâielṃm chí đicvhêrbcd́n y sam trưgjrcơwzcác ngưgjrc̣c đicvhã bị nhuôfulṇm môfulṇt mảng đicvhỏ lơwzcán.

 

Kẻ nọ lâielṃp tưgjrćc thu lãnh quang vêrbcd̀, chú măwtmh́t nhìn, trêrbcdn tay năwtmh́m môfulṇt thanh côfuln̉ kiêrbcd́m trôfulnng râielḿt giản dị, hình thù hôfulǹn phác mà côfuln̉ kính, châielḿt liêrbcḍu hêrbcd́t sưgjrćc kỳ quái, nhưgjrc đicvhá mà khôfulnng phải đicvhá, đicvhrbcd̉m kỳ lạ nhâielḿt làm, thanh kiêrbcd́m này là môfulṇt đicvhoạn kiêrbcd́m gãy, phâielm̀n đicvhâielm̀u chưgjrc̀ng hai thưgjrcơwzcác đicvhã bị gãy mâielḿt rôfulǹi.

 

Lão béo miêrbcḍng trào máu tưgjrcơwzcai, hăwtmh̀n học nhìn đicvhạo nhâielmn, rít lêrbcdn: “Ngưgjrcơwzcai… ngưgjrcơwzcai lại dám đicvhem Tru Tiêrbcdn kiêrbcd́m xuôfulńng khỏi Thanh Vâielmn sơwzcan?”.

 

Đbabvạo nhâielmn ngưgjrc̉a măwtmḥt cưgjrcơwzcài lêrbcdn đicvhrbcdn rôfulǹ, bôfulṇ dạng hêrbcd́t sưgjrćc cuôfulǹng loạn. Ơhxbm̉ đicvhăwtmh̀ng xa, bon ba ngưgjrcơwzcài Chu Nhâielḿt Tiêrbcdn càng nghe càng hãi, vêrbcd̀ sau, kinh hãi đicvhêrbcd́n trong đicvhâielm̀u rôfulñng tuêrbcd́ch.

 

Tru Tiêrbcdn côfuln̉ kiêrbcd́m!

 

Đbabvoạn kiêrbcd́m gãy trong tay đicvhạo nhâielmn đicvhó, mà là đicvhêrbcḍ nhâielḿt danh kiêrbcd́m châielḿn đicvhôfulṇng thiêrbcdn hạ- Tru Tiêrbcdn côfuln̉ kiêrbcd́m ưgjrc?

 

ielṃy hai ngưgjrcơwzcài đicvhạo hạnh cao thâielmm đicvháng sơwzcạ đicvhó, là nhưgjrc̃ng nhâielmn vâielṃt nào vâielṃy?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.