Trong huyê
cghf̣t đ
jeqjô
qcof̣ng đ
jeqjen ngòm, vọng lê
cghfn tiê
cghf́ng bư
qcrhơ
xolb́c châ
addyn khe khẽ, mô
qcof̣t đ
jeqjiê
cghf̉m sáng xanh mơ
xolb̀ mơ
xolb̀ loé lê
cghfn phía trư
qcrhơ
xolb́c. Sau ánh sáng â
addýy, xuâ
addýt hiê
cghf̣n bóng dáng Quỷ Lê
cghf̣ và Kim Bình Nhi.
Hai ngư
qcrhơ
xolb̀i đ
jeqjã tiê
cghf́n vào râ
addýt sâ
addyu trong Sâ
addyn Ma Cô
qcof̉ Đ
qpbtô
qcof̣ng, như
qcrhng cái đ
jeqjô
qcof̣ng huyê
cghf̣t quỷ dị này dư
qcrhơ
xolb̀ng như
qcrh vĩnh viê
cghf̃n khô
qcofng thâ
addýy đ
jeqjáy, đ
jeqjư
qcrhơ
xolb̀ng đ
jeqji u ám â
addỷm ư
qcrhơ
xolb́t quanh co khúc khuỷu, phảng phâ
addýt chă
docl̉ng có tình huô
qcof́ng gì xảy ra ơ
xolb̉ phía trư
qcrhơ
xolb́c. Ánh sáng trê
cghfn Phê
cghf̣ Hô
qcof̀n bô
qcof̉ng chỉ có thê
cghf̉ chiê
cghf́u sáng trư
qcrhơ
xolb́c mă
docḷt tô
qcof́i đ
jeqja sáu thuơ
xolb́c, bê
cghfn ngoài phạm vi â
addýy đ
jeqjê
cghf̀u là mô
qcof̣t màn đ
jeqjen thâ
addym trâ
addỳm lă
docḷng lẽ.
Trong â
addýy, lại phảng phâ
addýt như
qcrh có mô
qcof̣t că
docḷp mă
docĺt thâ
addỳn bí chă
doclm chú nhìn hai kẻ xâ
addym nhâ
addỵp.
Kim Bình Nhi theo sau Quỷ Lê
cghf̣ khô
qcofng xa, chă
docl̉ng hiê
cghf̉u vì sao, nàng dâ
addỳn dâ
addỳn cảm giác mình có vài phâ
addỳn khâ
addỷn trư
qcrhơ
xolbng. Cuô
qcof́i con đ
jeqjư
qcrhơ
xolb̀ng này, ai có thê
cghf̉ biê
cghf́t là nơ
xolbi quái quỷ nào, lại có chuyê
cghf̣n gì đ
jeqjơ
xolḅi bọn họ ơ
xolb̉ nơ
xolbi â
addýy.
Nê
cghf́u như
qcrh lúc này đ
jeqjê
cghf̉ nàng gă
docḷp phải mô
qcof̣t yê
cghfu thú hung ác,chỉ sơ
xolḅ cũng chă
docl̉ng làm nàng xao đ
jeqjô
qcof̣ng tâ
addym trí, như
qcrhng cái bóng tô
qcof́i hư
qcrh vô
qcof này, lại làm nàng bă
docĺt đ
jeqjâ
addỳu cảm thâ
addýy khó chịu.
Quỷ Lê
cghf̣ bô
qcof̃ng dư
qcrh̀ng bư
qcrhơ
xolb́c.
Kim Bình Nhi giâ
addỵt mình, suýt đ
jeqjụng phải lư
qcrhng hă
docĺn, lâ
addỵp tư
qcrh́c dư
qcrh̀ng lại, đ
jeqjô
qcof̀ng thơ
xolb̀i toàn thâ
addyn giơ
xolb́i bị, ngâ
addým ngâ
addỳm xem xét xung quanh, hạ giọng hỏi: “Sao vâ
addỵy, ngư
qcrhơ
xolbi phát hiê
cghf̣n chuyê
cghf̣n gì?”.
Quỷ Lê
cghf̣ quay đ
jeqjâ
addỳu lại nhìn nàng, trong ánh sáng xanh mơ
xolb̀, Kim Bình Nhi toát ra mô
qcof̣t vẻ yê
cghfu mị, hă
docĺn im lă
docḷng mô
qcof̣t lúc nói: “Hơ
xolbi thơ
xolb̉ của ngư
qcrhơ
xolbi hơ
xolbi rô
qcof́i loạn rô
qcof̀i!”.
Kim Bình Nhi ngạc nhiê
cghfn, nhíu mày, lâ
addỵp tư
qcrh́c châ
addỳm châ
addỵm thă
docl̉ng ngư
qcrhơ
xolb̀i lê
cghfn, hă
docĺng giọng mô
qcof̣t tiê
cghf́ng.
Quỷ Lê
cghf̣ nhìn nàng, chă
docl̉ng nói thê
cghfm gì, quay ngư
qcrhơ
xolb̀i tiê
cghf́p tục đ
jeqji, bư
qcrhơ
xolb́c tơ
xolb́i vài bư
qcrhơ
xolb́c, hă
docĺn nghe tiê
cghf́ng nàng hít thơ
xolb̉ sâ
addyu sau lư
qcrhng, liê
cghf̀n đ
jeqjó, nàng lại bư
qcrhơ
xolb́c theo, qua tiê
cghf́ng thơ
xolb̉ thì nàng đ
jeqjã bình tĩnh lại.
Nhìn tư
qcrh̀ phía sau, nam tư
qcrh̉ â
addýy hiê
cghf̣n lê
cghfn trong mă
docĺt Kim Bình Nhi bình tĩnh, vư
qcrh̃ng vàng, chă
docl̉ng hiê
cghf̉u vì sao, Kim Bình Nhi bô
qcof̃ng cảm thâ
addýy mình có cảm giác an tâ
addym, chỉ là con khỉ trê
cghfn vai hă
docĺn lúc này rụt đ
jeqjâ
addỳu rụt cô
qcof̉, rõ rang là chă
docl̉ng vui vẻ mâ
addýy, cái đ
jeqjuô
qcofi dài rủ xuô
qcof́ng, lă
docĺc lư
qcrh theo mô
qcof̃i bư
qcrhơ
xolb́c châ
addyn của Quỷ Lê
cghf̣.
Trong bóng tô
qcof́i, vâ
addỳng sáng xanh của Phê
cghf̣ Hô
qcof̀n trong tay Quỷ Lê
cghf̣ ánh lê
cghfn vẻ nhu hoà đ
jeqjă
docḷc biê
cghf̣t, sát khí yê
cghfu lư
qcrḥc mà Phê
cghf̣ Huyê
cghf́t Châ
addyu chư
qcrh́a đ
jeqjư
qcrḥng, lúc này phảng phâ
addýt như
qcrh biê
cghf́n đ
jeqjâ
addyu mâ
addýt.
Quang tuyê
cghf́n quét lê
cghfn tư
qcrhơ
xolb̀ng, cảnh vâ
addỵt sáng lê
cghfn, rô
qcof̀i tư
qcrh̀ tư
qcrh̀ tô
qcof́i lại, Kim Bình Nhi lă
docḷng lẽ xem xét xung quanh.
Khi bư
qcrhơ
xolb́c vào Sâ
addyn Ma Cô
qcof̉ Đ
qpbtô
qcof̣ng, nơ
xolbi đ
jeqjâ
addyy bao phủ bơ
xolb̉i â
addym phong lạnh lẽo thâ
addýu xư
qcrhơ
xolbng, có thê
cghf̉ làm máu ngư
qcrhơ
xolb̀i đ
jeqjô
qcofng cư
qcrh́ng thành đ
jeqjá. Như
qcrhng cành thâ
addym nhâ
addỵp sâ
addyu, â
addym phong khô
qcofng càng lúc càng lơ
xolb́n mà lại yê
cghf́u dâ
addỳn đ
jeqji.
Lúc này, tại nơ
xolbi họ đ
jeqjư
qcrh́ng dư
qcrhơ
xolb̀ng như
qcrh khô
qcofng còn cảm thâ
addýy sư
qcrh́c gió, tiê
cghf́ng gió cũng khô
qcofng, xung quanh chỉ còn mô
qcof̣t vẻ im lă
docḷng chê
cghf́t chóc, nhìn như
qcrh̃ng nơ
xolbi ánh sáng rọi tơ
xolb́i, lô
qcofng mày Kim Bình Nhi càng lúc cành nhíu lại.
Vư
qcrh̀a mơ
xolb́i vào Sâ
addyn Ma Cô
qcof̉ Đ
qpbtô
qcof̣ng, Kim Bình Nhi tuyê
cghf̣t khô
qcofng chú ý đ
jeqjê
cghf́n vách đ
jeqjá xung quanh, như
qcrhng khi tiê
cghf́n sâ
addyu, nàng lại phát hiê
cghf̣n bê
cghfn trong Sâ
addyn Ma Cô
qcof̉ Đ
qpbtô
qcof̣ng truyê
cghf̀n thuyê
cghf́t này, cành lúc cành nhièu dâ
addýu vê
cghf́t chê
cghf́ tác của con ngư
qcrhơ
xolb̀i.
Mă
docḷc dù qua nhiê
cghf̀u nă
doclm tháng, vẻ bă
docl̀ng phă
docl̉ng trê
cghfn vách đ
jeqjá xung quanh chă
docĺc chă
docĺn khô
qcofng phải do tư
qcrḥ nhiê
cghfn hình thành, thâ
addỵm chí con đ
jeqjư
qcrhơ
xolb̀ng dư
qcrhơ
xolb́i châ
addyn bọn họ mă
docḷc dù quanh co khúc khuỷu, như
qcrhng lại ít ghâ
addỵp ghê
cghf̀nh, con đ
jeqjư
qcrhơ
xolb̀ng phía trư
qcrhơ
xolb́c bô
qcof̃ng hoàn toàn chă
docl̉ng thê
cghf̉ biê
cghf́t trư
qcrhơ
xolb́c sẽ có như
qcrh̃ng khó khă
docln gì.
Trong đ
jeqjô
qcof̣ng huyê
cghf̣t này, chă
docl̉ng hê
cghf̀ có mô
qcof̣t chút mùi tanh tư
qcrhơ
xolb̉i của yê
cghfu ma, trê
cghfn mă
docḷt đ
jeqjâ
addýt cũng khô
qcofng hê
cghf̀ có khô
qcof lâ
addyu của ngư
qcrhơ
xolb̀i hay thú, cái Sâ
addyn Ma Cô
qcof̉ Đ
qpbtô
qcof̣ng này bô
qcof̃ng tư
qcrḥa hô
qcof̀ như
qcrh mô
qcof̣t nơ
xolbi sạch sẽ yê
cghfn tĩnh, có chô
qcof̃ nào là giô
qcof́ng nơ
xolbi cư
qcrh ngụ của thiê
cghfn hạ đ
jeqjê
cghf̣ nhâ
addýt ma đ
jeqjâ
addỳu?
Tiê
cghf́p đ
jeqjó, hai ngư
qcrhơ
xolb̀i vư
qcrhơ
xolḅt qua mô
qcof̣t khúc quanh.
Mô
qcof̣t bóng đ
jeqjen bô
qcof̃ng nhiê
cghfn â
addỵp đ
jeqjê
cghf́n, như
qcrh mô
qcof̣t bư
qcrh́c tư
qcrhơ
xolb̀ng vô
qcof hình chơ
xolb́p mă
docĺt chă
docĺn ngang trư
qcrhơ
xolb́c mă
docḷt, ngay lúc hai ngư
qcrhơ
xolb̀i vư
qcrh̀a di chuyê
cghf̉n thâ
addyn, ánh sáng do Phê
cghf̣ Hô
qcof̀n phát ra bô
qcof̃ng bị màn chă
docĺn vô
qcof hình phía trư
qcrhơ
xolb́c dô
qcof̣i lại, gâ
addỳn như
qcrh cùng lúc, Quỷ Lê
cghf̣ và Kim Bình Nhi bô
qcof̃ng khư
qcrḥng lại, lâ
addỵp tư
qcrh́c lư
qcrhơ
xolb́t nhanh như
qcrh că
docĺt vê
cghf̀ phía sau.
“Â
qcof̀mmmm…”
Mô
qcof̣t tiê
cghf́ng vang rê
cghf̀n, nơ
xolbi bọn họ vư
qcrh̀a đ
jeqjư
qcrh́ng giơ
xolb̀ thành mô
qcof̣t hô
qcof́ lơ
xolb́n, như
qcrh̃ng đ
jeqjâ
addýt đ
jeqjá bị phá ra tung bay tán loạn, đ
jeqjâ
addỵp â
addỳm â
addỳm vào tư
qcrhơ
xolb̀ng đ
jeqjá.
Bóng đ
jeqjen â
addýy gâ
addỳm lê
cghfn phâ
addỹn nô
qcof̣, mạnh mẽ như
qcrh bài sơ
xolbn đ
jeqjảo hải xô
qcofng qua khúc quanh, thă
docl̉ng mă
docḷt phóng tơ
xolb́i. Quỷ Lê
cghf̣ và Kim Bình Nhi đ
jeqjê
cghf́n lúc này vâ
addỹn chư
qcrha nhìn ra là quái vâ
addỵt yê
cghfu nghiê
cghf̣t gì, Kim Bình Nhi să
docĺc mă
docḷt hơ
xolbi nhơ
xolḅt nhạt, thâ
addyn hình khẽ đ
jeqjô
qcof̣ng, nhanh chóng lùi vê
cghf̀ phía sau mô
qcof̣t trư
qcrhơ
xolḅng.
Bê
cghfn trong kình phong, thanh quanh đ
jeqjô
qcof̣t nhiê
cghfn sáng rư
qcrḥc, bao bọc toàn bô
qcof̣ thâ
addyn ảnh Quỷ Lê
cghf̣ uy nghi bâ
addýt đ
jeqjô
qcof̣ng, thanh quang khô
qcofng yê
cghf́u đ
jeqji mà lại mạnh lê
cghfn, tay phải hă
docĺn bảo quanh sáng rư
qcrḥc, nháy mă
docĺt bàn tay hă
docĺn vư
qcrhơ
xolbn dài ra, đ
jeqjâ
addym thă
docl̉ng vào màn đ
jeqjen.
Thanh quang vô
qcof́n sáng rư
qcrḥc bê
cghfn tay phải Quỷ Lê
cghf̣, ngay lúc tiê
cghf́n vào màn đ
jeqjen bô
qcof̃ng chă
docl̉ng thâ
addýy đ
jeqjâ
addyu nư
qcrh̃a, tư
qcrḥa hô
qcof̀ như
qcrh bị vâ
addỵt gì che mâ
addýt, như
qcrhng chô
qcof́c lâ
addýt sau lại nghe â
addỳm mô
qcof̣t tiê
cghf́ng lơ
xolb́n, bê
cghfn trong bóng đ
jeqjen â
addýy đ
jeqjô
qcof̣t nhiê
cghfn phát ra â
addym thanh ră
docl̀ng ră
docĺc, chô
qcof́c lát đ
jeqjã bị chọc thủng bảy lô
qcof̃, tư
qcrh̀ bê
cghfn trong toả ra mô
qcof̣t vâ
addỳng thanh quang chói lọi.
“Grâ
addỳmmmm…”, mô
qcof̣t tiê
cghf́ng gâ
addỳm đ
jeqjau đ
jeqjơ
xolb́n vang dô
qcof̣i phát ra tư
qcrh̀ phía trư
qcrhơ
xolb́c, màn đ
jeqjen như
qcrh núi hô
qcof́t nhiê
cghfn dãn ra, lại trơ
xolb̉ thành mô
qcof̣t mảng tô
qcof́i như
qcrh cũ, như
qcrhng bê
cghfn trong màn đ
jeqjen â
addýy, xuâ
addýt hiê
cghf̣n că
docḷp mă
docĺt to lơ
xolb́n đ
jeqjỏ au.
Phê
cghf̣ Hô
qcof̀n Ma Bô
qcof̉ng trong tay Quỷ Lê
cghf̣ phát tán hào quanh cành lúc cành chói lọi, nhơ
xolb̀ vào ánh sáng â
addýy, Quỷ Lê
cghf̣ và Kim Bình Nhi đ
jeqjư
qcrh́ng phía sau đ
jeqjê
cghf̀u nhìn thâ
addýy rõ rang, kẻ trâ
addýn thủ tại nơ
xolbi đ
jeqjâ
addyy chính là mô
qcof̣t con dơ
xolbi khô
qcof̉ng lô
qcof̀, khă
docĺp ngư
qcrhơ
xolb̀i đ
jeqjen kịt, chỉ có hai tròng mă
docĺt đ
jeqjỏ như
qcrh máu, liê
cghf̀n nghĩ nhâ
addýt đ
jeqjịnh do thâ
addyn hình và đ
jeqjô
qcofi cánh khô
qcof̉ng lô
qcof̀ che lâ
addýp că
docḷp mă
docĺt đ
jeqjó, nê
cghfn nhâ
addýt thơ
xolb̀i khô
qcofng nhìn ra hình dáng của yê
cghfu vâ
addỵt, bâ
addýt quá chỉ sơ
xolḅ nê
cghf́u yê
cghfu vâ
addỵt cơ
xolb̃ này mà bình thư
qcrhơ
xolb̀ng tâ
addýn cô
qcofng theo cách đ
jeqjó, đ
jeqjô
qcof̣t nhiê
cghfn tâ
addỵp kích tư
qcrh̀ trong bóng tô
qcof́i, nhâ
addýt đ
jeqjịnh làm ngư
qcrhòi ta kinh hòng thâ
addýt thô
qcof́, nhâ
addýt thơ
xolb̀i chă
docl̉ng biê
cghf́t cách nào đ
jeqjô
qcof́i phó.
Lúc này, trê
cghfn đ
jeqjô
qcofi cánh của hă
docĺc bư
qcrh́c bị Quỷ Lê
cghf̣ tạo ra mô
qcof̣t vê
cghf́t thư
qcrhơ
xolbng, huyê
cghf́t dịch xanh nhạt quỷ dị chảy ròng ròng trê
cghfn thâ
addyn, hiê
cghf̉n nhiê
cghfn thư
qcrhơ
xolbng thê
cghf́ khô
qcofng nhẹ. Như
qcrhng loại yeu vâ
addỵt thê
cghf́ này chă
docl̉ng bao giơ
xolb̀ là loại khiê
cghf́p như
qcrhơ
xolḅc, ngư
qcrhơ
xolḅc lại tràn đ
jeqjâ
addỳy phâ
addỹn nô
qcof̣, há miê
cghf̣ng gâ
addỳm lê
cghfn mô
qcof̣t tiê
cghf́ng lơ
xolb́n, cánh dơ
xolbi mơ
xolb̉ ra, mă
docḷc dù có vài phâ
addỳn bâ
addýt ô
qcof̉n, như
qcrhng đ
jeqjã lâ
addýy lại khí thê
cghf́, phóng vụt đ
jeqjê
cghf́n.
Trong mă
docĺt Quỷ Lê
cghf̣ hàn quang lâ
addýp loáng, Phê
cghf̣ Huyê
cghf́t châ
addyu gă
docĺn trê
cghfn Phê
cghf̣ Hô
qcof̀n Ma Bô
qcof̉ng yê
cghfu quang cũng đ
jeqjô
qcof̀ng thơ
xolb̀i sáng lê
cghfn, mă
docĺt thâ
addýy yê
cghfu bư
qcrh́c hùng hô
qcof̉ đ
jeqjánh tơ
xolb́i, bô
qcof̃ng nhiê
cghfn nghe tiê
cghf́ng kê
cghfu “chi chi” trê
cghfn vai Quỷ Lê
cghf̣, bóng xám thoáng qua, chính là Tiê
cghf̉u Hô
qcofi tư
qcrh̀ trê
cghfn vai hă
docĺn nhảy ra, phóng vê
cghf̀ phía yê
cghfu vâ
addỵt lơ
xolb́n hơ
xolbn nó chă
docl̉ng biê
cghf́t bao nhiê
cghfu lâ
addỳn.
Quỷ Lê
cghf̣ nhíu mày, Kim Bình Nhi đ
jeqjư
qcrh́ng phía sau cũng kinh ngạc dư
qcrhơ
xolbng mă
docĺt nhìn, khác biê
cghf̣t giư
qcrh̃a hai con vâ
addỵt đ
jeqjang lao vào nhau giư
qcrh̃a khô
qcofng trung thâ
addỵt quá lơ
xolb́n.
Như
qcrhng ngoài sư
qcrh́c tư
qcrhơ
xolb̉ng tư
qcrhơ
xolḅng của Kim Bình Nhi, thâ
addym chí ngay lúc nàng hơ
xolbi có vài phâ
addỳn lo lă
docĺng thay cho con khỉ â
addýy, chỉ thâ
addýy trong ánh sáng xanh, thâ
addyn hình Tiê
cghf̉u Hô
qcofi bô
qcof̃ng khô
qcofng ngư
qcrh̀ng lơ
xolb́n lê
cghfn, chô
qcof́c lát, nó đ
jeqjã tư
qcrh̀ mô
qcof̣t con khỉ cao chư
qcrha đ
jeqjê
cghf́n ba thuơ
xolb́c biê
cghf́n thành Tam Nhãn Linh Hâ
addỳu to lơ
xolb́n tư
qcrhơ
xolb̉ng như
qcrh lâ
addýp đ
jeqjâ
addỳy cả đ
jeqjô
qcof̣ng huyê
cghf̣t, ba mă
docĺt đ
jeqjỏ như
qcrh máu, thét lê
cghfn cuô
qcof̀ng nô
qcof̣.
Hai cư
qcrḥ thú lao thă
docl̉ng vao nhau giư
qcrh̃a khô
qcofng trung.
Tư
qcrhơ
xolb̀ng đ
jeqjá xung quanh tư
qcrḥa hô
qcof̀ chịu khô
qcofng nô
qcof̉i châ
addýn đ
jeqjô
qcof̣ng kinh khủng như
qcrh vâ
addỵy, bă
docĺt đ
jeqjâ
addỳu rung lê
cghfn bâ
addỳn bâ
addỵt, Kim Bình Nhi thâ
addỵm chí cảm giác đ
jeqjư
qcrhơ
xolḅc mă
docḷt đ
jeqjâ
addýt dư
qcrhơ
xolb́i châ
addyn dao đ
jeqjô
qcof̣ng. Ngư
qcrhơ
xolḅc lại Quỷ Lê
cghf̣ phía trư
qcrhơ
xolb́c cách hai cư
qcrḥ thú khô
qcofng xa, să
docĺc mă
docḷt dâ
addỳn dâ
addỳn hô
qcof̀i phục sư
qcrḥ bình tĩnh, khoá miê
cghf̣ng đ
jeqjư
qcrhơ
xolḅm nét cư
qcrhơ
xolb̀i nhẹ, chă
docl̉ng màng đ
jeqjê
cghf́n đ
jeqjá rơ
xolbi ào ào như
qcrh mư
qcrha xung quanh, sát khí đ
jeqjă
docl̀ng đ
jeqjă
docl̀ng trư
qcrhơ
xolb́c mă
docĺt.
Yê
cghfu bư
qcrh́c đ
jeqjen to lơ
xolb́n hiê
cghf̉n nhiê
cghfn cũng bị con vư
qcrhơ
xolḅn khô
qcof̉ng lô
qcof̀ đ
jeqjô
qcof̣t nhiê
cghfn xuâ
addýt hiê
cghf̣n làm giâ
addỵt mình kinh ngạc, như
qcrhng vâ
addỹn hung hă
doclng lao tơ
xolb́i, chỉ thâ
addýy bóng xám lư
qcrhơ
xolb́t qua, Tiê
cghf̉u Hô
qcofi vô
qcof cùng nhanh nhẹn tiê
cghf́n lê
cghfn lách khỏi móng vuô
qcof́t yê
cghfu bư
qcrh́c, hai bàn tay khô
qcof̉ng lô
qcof̀ chô
qcof̣p vê
cghf̀ phía trư
qcrhơ
xolb́c nă
docĺm chă
docḷt lâ
addýy hai bê
cghfn cánh giáp thâ
addyn mình yê
cghfu bư
qcrh́c.
Yê
cghfu bư
qcrh́c kê
cghfu lê
cghfn mô
qcof̣t tiê
cghf́ng să
docĺc nhọn lạnh lẽo cùng cư
qcrḥc, phảng phâ
addýt như
qcrh lâ
addỳn đ
jeqjâ
addỳu tiê
cghfn cảm thâ
addýy sơ
xolḅ hãi, ba con mă
docĺt đ
jeqjỏ rư
qcrḥc ơ
xolb̉ phía trư
qcrhơ
xolb́c còn đ
jeqjáng sơ
xolḅ hơ
xolbn nhiê
cghf̀u, ră
doclng nanh nhọn hoă
docĺc lâ
addýp loáng trong bóng tô
qcof́i, ngư
qcrh̉a mă
docḷt lê
cghfn trơ
xolb̀i hú dài.
Tiê
cghf́ng hú vang như
qcrh sóng cả, â
addỳm â
addỳm truyê
cghf̀n đ
jeqji trong đ
jeqjô
qcof̣ng huyê
cghf̣t, thê
cghf́ khô
qcofng thê
cghf̉ đ
jeqjư
qcrhơ
xolbng, phảng phâ
addýt thách thư
qcrh́c khiê
cghfu khích vạn vâ
addỵt trê
cghfn thê
cghf́ gian.
Màu đ
jeqjen â
addýy cùng ánh sáng rư
qcrḥc rơ
xolb̃, dũng mãnh hung tàn và phâ
addỹn nô
qcof̣, trong tiê
cghf́ng hú đ
jeqjiê
cghfn cuô
qcof̀ng của cư
qcrḥ viê
cghfn, hai cánh tay khô
qcof̉ng lô
qcof̀ khua lê
cghfn như
qcrh yê
cghfu ma múa may cuô
qcof̀ng tiê
cghf́u.
“Roẹt…”
Lam huyê
cghf́t phun ra, yê
cghfu bư
qcrh́c đ
jeqjen khô
qcof̉ng lô
qcof̀ bị Tam Nhãn Linh Hâ
addỳu xé toạc làm hai mảnh, ném mạnh ra xa.
Tư
qcrh̀ xa tiê
cghf́ng hú vang lơ
xolb́p lơ
xolb́p vọng ngư
qcrhơ
xolḅc vê
cghf̀, liê
cghfn miê
cghfn bâ
addýt tuyê
cghf̣t.
Sư
qcrh́c mạnh của phâ
addỹn nô
qcof̣ chính là như
qcrh thê
cghf́.
Cư
qcrḥ viê
cghfn quay ngư
qcrhơ
xolb̀i lại, cúi đ
jeqjâ
addỳu nhìn, nam tư
qcrh̉ â
addýy vâ
addỹn đ
jeqjư
qcrh́ng nguyê
cghfn chô
qcof̃ cũ, nhìn nó.
Să
docĺc đ
jeqjỏ trong mă
docĺt nó dâ
addỳn dâ
addỳn biê
cghf́n mâ
addýt, bô
qcof̃ng nhiê
cghfn, nó giơ
xolb tay gãi đ
jeqjâ
addỳu, toét miê
cghf̣ng cư
qcrhơ
xolb̀i, thâ
addyn hình khô
qcofng ngư
qcrh̀ng thu nhỏ, nhanh chóng phục hô
qcof̀i kích thư
qcrhơ
xolb́c cũ, biê
cghf́n lại thành hình dạng Tiê
cghf̉u Hô
qcofi
Nó ngô
qcof̀i xô
qcof̉m trê
cghfn mă
docḷt đ
jeqjâ
addýt, quay đ
jeqjâ
addỳu nhìn chủ nhâ
addyn, tay phải khô
qcofng ngư
qcrh̀ng xoa đ
jeqjâ
addỳu, cái đ
jeqjuô
qcofi dài phía sau khẽ ve vâ
addỷy. Quỷ Lê
cghf̣ nhìn Tiê
cghf̉u Hô
qcofi, trong mă
docĺt dâ
addỳn hiê
cghf̣n nét cư
qcrhơ
xolb̀i ô
qcofn hoà, chỉ đ
jeqjô
qcof́i vơ
xolb́i con khỉ này, hă
docĺn mơ
xolb́i có đ
jeqjư
qcrhơ
xolḅc nụ cư
qcrhơ
xolb̀i toàn tâ
addym toàn ý như
qcrh vâ
addỵy.
Hă
docĺn mỉm cư
qcrhơ
xolb̀i đ
jeqjư
qcrha tay ra.
Tiê
cghf̉u Hô
qcofi kê
cghfu “chi chi chi” mâ
addýy tiê
cghf́ng, nhún hai châ
addyn hai ba cái đ
jeqjã nhảy lê
cghfn vai Quỷ Lê
cghf̣, nă
docl̀m mọp xuô
qcof́ng, toét miê
cghf̣ng cư
qcrhơ
xolb̀i khô
qcofng ngư
qcrh̀ng, bô
qcof̣ dạng râ
addýt cao hư
qcrh́ng.
Quỷ Lê
cghf̣ thoáng nghĩ ngơ
xolḅi, đ
jeqjư
qcrha tay nhâ
addýc con khỉ lê
cghfn ô
qcofm lâ
addýy, nâ
addyng lê
cghfn phía trư
qcrhơ
xolb́c, câ
addỷn thâ
addỵn xem xét khă
docĺp ngư
qcrhơ
xolb̀i, ba mă
docĺt con khỉ xám sáng lê
cghfn lâ
addýp loáng, chă
docl̉ng biê
cghf́t Quỷ Lê
cghf̣ muô
qcof́n làm gì.
Kim Bình Nhi lúc này đ
jeqjã thong thả bư
qcrhơ
xolb́c lê
cghfn phía trư
qcrhơ
xolb́c, đ
jeqjư
qcrh́ng kê
cghf́ bê
cghfn nhìn Quỷ Lê
cghf̣, nét mă
docḷt có vẻ trâ
addỳm ngâ
addym, cũng chă
docl̉ng biê
cghf́t đ
jeqjang nghĩ gì.
Quỷ Lê
cghf̣ nhìn Tiê
cghf̉u Hô
qcofi mô
qcof̣t lát, khẽ gâ
addỵt đ
jeqjâ
addỳu, đ
jeqjă
docḷt nó lê
cghfn vai mình, rô
qcof̀i nhẹ nhàng xoa đ
jeqjâ
addỳu nó, đ
jeqjô
qcof̣t nhiê
cghfn nói: “Đ
qpbtê
cghf́n khi xong chuyê
cghf̣n, ta mua rư
qcrhơ
xolḅu mơ
xolb̀i ngư
qcrhơ
xolbi uô
qcof́ng nhé!”.
Kim Bình Nhi đ
jeqjang chìm trong suy tư
qcrhơ
xolb̉ng, bô
qcof̃ng lơ
xolb̀i này vào tai, nhâ
addýt thơ
xolb̀i khô
qcofng kịp phản ư
qcrh́ng, ngạc nhiê
cghfn há miê
cghf̣ng, trong lòng chă
docl̉ng thê
cghf̉ nào hiê
cghf̉u nô
qcof̉i. Ngư
qcrhơ
xolḅc lại, con khỉ kia giâ
addỵt mình, lâ
addỵp tư
qcrh́c vui mư
qcrh̀ng nhảy câ
addỷng lê
cghfn, kê
cghfu “chi chi chi”.
Nó cư
qcrhơ
xolb̀i mãi khô
qcofng ngư
qcrh̀ng, nhe ră
doclng múa vuô
qcof́t nhảy qua nhảy lại trê
cghfn vai Quỷ Lê
cghf̣, lát sau, tư
qcrḥa như
qcrh bô
qcof̃ng tỉnh ngô
qcof̣, liê
cghf̀n giâ
addỵt cái túi rư
qcrhơ
xolḅu lơ
xolb́n vô
qcof́n đ
jeqjã canh khô
qcof đ
jeqjeo ơ
xolb̉ trê
cghfn lư
qcrhng bao lâ
addyu nay xuô
qcof́ng, chă
docl̉ng thèm ngó đ
jeqjê
cghf́n, lâ
addýy hê
cghf́t sư
qcrh́c ném mạnh xuô
qcof́ng đ
jeqjâ
addýt, kê
cghfu “bịch” mô
qcof̣t tiê
cghf́ng, bụi bô
qcof́c lê
cghfn mù mịt.
Quỷ Lê
cghf̣ mỉm cư
qcrhơ
xolb̀i bư
qcrhơ
xolb́c tơ
xolb́i trư
qcrhơ
xolb́c, tư
qcrh̀ tư
qcrh̀ đ
jeqji vào trong bóng tô
qcof́i, như
qcrhng dư
qcrhơ
xolb́i thanh să
docĺc quang mang, thâ
addyn ảnh hă
docĺn trong bóng tô
qcof́i nhìn thâ
addỵt tư
qcrhơ
xolbi sáng, cùng vơ
xolb́i thâ
addyn ảnh vui vẻ của con khỉ xám phảng phâ
addýt như
qcrh hoà hơ
xolḅp vơ
xolb́i hă
docĺn thành mô
qcof̣t thẻ, chă
docl̉ng thê
cghf̉ phâ
addyn khai.
Kim Bình Nhi châ
addỳm châ
addỵm bư
qcrhơ
xolb́c tơ
xolb́i trư
qcrhơ
xolb́c mâ
addýy bư
qcrhơ
xolb́c, nhìn hình bóng mô
qcof̣t ngư
qcrhơ
xolb̀i mô
qcof̣t khỉ, khô
qcofng câ
addỳm đ
jeqjư
qcrhơ
xolḅc mô
qcof̣t cảm giác lành lạnh.
Chă
docl̉ng biê
cghf́t tư
qcrh̀ lúc nào, xung quanh khô
qcofng còn thanh quang tư
qcrh̀ Phê
cghf̣ Hô
qcof̀n của Quỷ Lê
cghf̣ chiê
cghf́u sáng, chìm vào bóng tô
qcof́i, Kim Bình Nhi lâ
addỵp tư
qcrh́c phản ư
qcrh́ng, tay phải vư
qcrhơ
xolbn ra, hào quang chiê
cghf́u rô
qcof̣i xung quanh.
Nàng đ
jeqjịnh thâ
addỳn lại, liê
cghf̀n gia tă
doclng cư
qcrhơ
xolb́c bô
qcof̣, đ
jeqjuô
qcof̉i theo Quỷ Lê
cghf̣ phía trư
qcrhơ
xolb́c, bô
qcof̃ng thâ
addýy mô
qcof̣t bóng đ
jeqjen thoáng qua trong bóng tô
qcof́i, nhảy đ
jeqjê
cghf́n chô
qcof̃ nàng.
Kim Bình Nhi giâ
addỵt mình, ngư
qcrhng thâ
addỳn giơ
xolb́i bị, khô
qcofng ngơ
xolb̀ khi thâ
addyn ảnh đ
jeqjó nhảy tơ
xolb́i gâ
addỳn, tư
qcrh̉ mang chiê
cghf́u sáng, chính là con khỉ Tiê
cghf̉u Hô
qcofi.
Kim Bình Nhi nhíu mày, như
qcrhng trong lòng bơ
xolb́t lo lă
docĺng, như
qcrhng chă
docl̉ng biê
cghf́t con khỉ giô
qcof́ng chủ nhâ
addyn vê
cghf̀ bô
qcof̣ dạng râ
addýt chi là cô
qcof̉ quái như
qcrhng cũng lơ
xolḅi hại vô
qcof cùng này đ
jeqjô
qcof̣t nhiê
cghfn chạy vê
cghf̀ làm gì.
Tiê
cghf̉u Hô
qcofi đ
jeqjê
cghf́n trư
qcrhơ
xolb́c mă
docḷt Kim Bình Nhi, nhìn quanh quâ
addýt, đ
jeqjô
qcof̣t nhiê
cghfn mă
docḷt lô
qcof̣ să
docĺc giâ
addỵn, nhìn Kim Bình Nhi kê
cghfu to lê
cghfn. Kim Bình Nhi giâ
addỵt mình, giơ
xolb hai tay ra, nghi ngơ
xolb̀ hỏi: “Ngư
qcrhơ
xolbi làm gì vâ
addỵy?”.
Ba mă
docĺt Tiê
cghf̉u Hô
qcofi đ
jeqjô
qcof̀ng thơ
xolb̀i trư
qcrh̀ng lê
cghfn nhìn Kim Bình Nhi, Kim Bình Nhi vô
qcof́n là tuyê
cghf̣t să
docĺc giai nhâ
addyn, như
qcrhng hiê
cghf̉n nhiê
cghfn să
docĺc đ
jeqjẹp chă
docl̉ng có tác dụng gì vơ
xolb́i khỉ, vẻ mă
docḷt Tiê
cghf̉u Hô
qcofi chả có vẻ gì thâ
addyn thiê
cghf̣n, giâ
addỵn dư
qcrh̃ chỉ xuô
qcof́ng dư
qcrhơ
xolb́i châ
addyn, Kim Bình Nhi nhìn xuô
qcof́ng, “A” mô
qcof̣t tiê
cghf́ng, lùi lại mô
qcof̣t bư
qcrhơ
xolb́c, té ra nàng vô
qcof tình dâ
addỹm lê
cghfn cái túi rư
qcrhơ
xolḅu mà Tiê
cghf̉u Hô
qcofi vư
qcrh̀a vư
qcrh́t đ
jeqji.
Tiê
cghf̉u Hô
qcofi giâ
addỵn dư
qcrh̃ bâ
addýt bình,câ
addỳm cái túi rư
qcrhơ
xolḅu lê
cghfn, lâ
addýy tay phủi bụi, sau đ
jeqjó thản nhiê
cghfn đ
jeqjeo cái túi rư
qcrhơ
xolḅu â
addýy lê
cghfn ngư
qcrhơ
xolb̀i, Kim Bình Nhi vư
qcrh̀a giâ
addỵn vư
qcrh̀a buô
qcof̀n cư
qcrhơ
xolb̀i, nhă
docln mă
docḷt nói: “Nè, con khỉ chê
cghf́t tiê
cghf̣t, chính là do ngư
qcrhơ
xolbi vư
qcrh́t đ
jeqji, ngư
qcrhơ
xolbi còn hung hă
doclng vơ
xolb́i ta à?”.
Tiê
cghf̉u Hô
qcof̀i nhìn Kim Bình Nhi kê
cghfu “chi chi” hai tiê
cghf́ng, há miê
cghf̣ng nhe nanh làm mă
docḷt quỷ, “lê
cghfu” mô
qcof̣t tiê
cghf́ng nhảy lùi lại, chơ
xolb́p mă
docĺt đ
jeqjã mâ
addýt dạng trong bóng tô
qcof́i phía trư
qcrhơ
xolb́c, hiê
cghf̉n nhiê
cghfn đ
jeqjã đ
jeqjuô
qcof̉i theo Quỷ Lê
cghf̣.
Kim Bình Nhi ngạc nhiê
cghfn mô
qcof̣t lát, cuô
qcof́i cùng cư
qcrhơ
xolb̀i khô
qcof̉ lă
docĺc đ
jeqjâ
addỳu, bư
qcrhơ
xolb́c theo sau.
Sâ
addyu trong Sâ
addyn Ma Cô
qcof̉ Đ
qpbtô
qcof̣ng, lư
qcrh̉a đ
jeqjỏ trong hoả bô
qcof̀n vâ
addỹn đ
jeqjang lă
docḷng lẽ cháy. Quá khư
qcrh́ đ
jeqjã qua phảng phâ
addýt như
qcrh đ
jeqjang hiê
cghf̣n vê
cghf̀ trong huyê
cghf̣t đ
jeqjô
qcof̣ng lă
docḷng lẽ này, Thú Thâ
addỳn và nư
qcrh̃ tư
qcrh̉ thâ
addỳn bí trong bóng tô
qcof́i khô
qcofng nói, họ cùng lă
docḷng lẽ nhìn, tư
qcrḥa hô
qcof̀ đ
jeqjê
cghf̀u chìm đ
jeqjă
docĺm trong quá khư
qcrh́ khô
qcofng thê
cghf̉ nào quê
cghfn. Còn Thao Thiê
cghf́t ơ
xolb̉ bê
cghfn cạnh, cũng mỏi mê
cghf̣t nă
docl̀m dài trê
cghfn mă
docḷt đ
jeqjâ
addýt, có vẻ như
qcrh đ
jeqjang say ngủ.
Như
qcrhng ngay lúc tĩnh lă
docḷng này, đ
jeqjô
qcof̣t nhiê
cghfn Thao Thiê
cghf́t như
qcrh bị kinh đ
jeqjô
qcof̣ng đ
jeqjiê
cghf̀u gì, bô
qcof̃ng nhâ
addýc đ
jeqjâ
addỳu lê
cghfn khỏi hai châ
addyn, con mă
docĺt to như
qcrh chuô
qcofng đ
jeqjô
qcof̀ng trư
qcrh̀ng lê
cghfn hư
qcrhơ
xolb́ng vê
cghf̀ phía cư
qcrh̉a đ
jeqjô
qcof̣ng, miê
cghf̣ng phát ra tiê
cghf́ng gâ
addỳm rít chói tai, â
addỷn chư
qcrh́a đ
jeqjô
qcofi chút bâ
addýt an.
Thú Thâ
addỳn châ
addỳm châ
addỵm mơ
xolb̉ mă
docĺt, khẽ nhíu mày, trong bóng tô
qcof́i, nư
qcrh̃ tư
qcrh̉ kia tư
qcrḥa hô
qcof̀ cũng khẽ kê
cghfu lê
cghfn mô
qcof̣t tiê
cghf́ng.
Thanh â
addym kia có vẻ như
qcrh là tiê
cghf́ng hú dài, mă
docḷc dù đ
jeqjã yê
cghf́u đ
jeqji râ
addýt nhiê
cghf̀u, như
qcrhng vâ
addỹn như
qcrh dã thú ngạo cuô
qcof̀ng tư
qcrh̀ xa truyê
cghf̀n đ
jeqjê
cghf́n, tiê
cghf́ng đ
jeqjô
qcof̣ng â
addýy vô
qcof hình chung đ
jeqjã phá tan bâ
addỳu khô
qcofng khí trâ
addỳm lă
docḷng.
“Có ngư
qcrhơ
xolb̀i đ
jeqjê
cghf́n rô
qcof̀i!”- Thú Thâ
addỳn nhạt giọng nói.
Nư
qcrh̃ tư
qcrh̉ trong bóng tô
qcof́i trâ
addỳm mă
docḷc mô
qcof̣t lát, bô
qcof̃ng cư
qcrhơ
xolb̀i lạnh nói: “Bô
qcof̃ng như
qcrh có kẻ đ
jeqjủ sư
qcrh́c kéo đ
jeqjê
cghf́n nơ
xolbi đ
jeqjâ
addyy, chỉ sơ
xolḅ nhiê
cghf̀u khả nă
doclng là lão đ
jeqjâ
addỳu Vâ
addyn Dịch Lam sai ngư
qcrhơ
xolb̀i đ
jeqjuô
qcof̉i giê
cghf́t, luô
qcofn tiê
cghf̣n quét sạch sào huyê
cghf̣t của ngư
qcrhơ
xolbi”.
Trê
cghfn mă
docḷt Thú Thâ
addỳn tư
qcrḥa hô
qcof̀ có vẻ hơ
xolbi mỏi mê
cghf̣t, lại vư
qcrh̀a có vẻ khô
qcofng muô
qcof́n buô
qcofng xuô
qcofi, nói: “Cư
qcrh́ viê
cghf̣c, ta chă
docl̉ng muô
qcof́n quan tâ
addym, bâ
addýt quá kẻ này đ
jeqjủ sư
qcrh́c tiê
cghf́n nhâ
addỵp đ
jeqjô
qcof̣ng huyê
cghf̣t sâ
addyu đ
jeqjê
cghf́n thê
cghf́, nghe thanh â
addym â
addýy, có vẻ như
qcrh đ
jeqjã qua chô
qcof̃ của hă
docĺc bư
qcrh́c. Đ
qpbtã có khả nă
doclng tiê
cghf́n vào đ
jeqjô
qcof̣ng, nhiê
cghf̉u khả nă
doclng là đ
jeqjô
qcof́i phó đ
jeqjư
qcrhơ
xolḅc hă
docĺc bư
qcrh́c, chỉ là cư
qcrh̉a đ
jeqjô
qcof̣ng còn có hung linh hă
docĺc hô
qcof̉, bọn họ có thê
cghf̉ tiê
cghf́ng vào mà chă
docl̉ng gâ
addyy ra tiê
cghf́ng đ
jeqjô
qcof̣ng gì, đ
jeqjúng là khô
qcofng đ
jeqjơ
xolbn giản”.
Nư
qcrh̃ tư
qcrh̉ trong bóng tô
qcof́i câ
addýt tiê
cghf́ng nói: “Ngư
qcrhơ
xolbi hiê
cghf̣n giơ
xolb̀ khô
qcofng còn tâ
addým thâ
addyn bâ
addýt tư
qcrh̉ bâ
addýt diê
cghf̣t, hơ
xolbn nư
qcrh̃a ngư
qcrhơ
xolbi lại đ
jeqjang trọng thư
qcrhơ
xolbng, có khả nă
doclng đ
jeqjô
qcof́i phó vơ
xolb́i như
qcrh̃ng kẻ chư
qcrha biê
cghf́t thư
qcrḥc lư
qcrḥc này chă
doclng?”.
Thú Thâ
addỳn cư
qcrhơ
xolb̀i nói: “Ta khô
qcofng biê
cghf́t như
qcrhng ta chă
docl̉ng phải lo”.
Nư
qcrh̃ tư
qcrh̉ â
addýy hỏi: “Vì sao?”.
Thú Thâ
addỳn cư
qcrhơ
xolb̀i nhẹ đ
jeqjáp: “Có ngư
qcrhơ
xolbi ơ
xolb̉ đ
jeqjâ
addyy, ta còn sơ
xolḅ đ
jeqjiê
cghf̀u gì?”.
Nư
qcrh̃ tư
qcrh̉ im lă
docḷng mô
qcof̣t lát, cư
qcrhơ
xolb̀i lạnh nói: “Ngư
qcrhơ
xolbi chê
cghf́t hay khô
qcofng liê
cghfn quan gì đ
jeqjê
cghf́n ta, ngư
qcrhơ
xolbi lại khô
qcofng nhơ
xolb̀ ta giúp ngư
qcrhơ
xolbi, sao lại nhâ
addýt đ
jeqjịnh phải giúp ngư
qcrhơ
xolbi lâ
addỳn này. Vơ
xolb́i yê
cghfu pháp tu hành đ
jeqjê
cghf́n mư
qcrh́c này của ngư
qcrhơ
xolbi, mă
docḷc dù ngư
qcrhơ
xolbi vơ
xolb́i ta có chút giao tình, như
qcrhng khó nói sau này khô
qcofng có khi nào trơ
xolb̉ mă
docḷt vơ
xolb́i ta, chi bă
docl̀ng ngư
qcrhơ
xolbi chê
cghf́t càng sơ
xolb́m càng tô
qcof́t”.
Thâ
addỳn Thú ho khan hai tiê
cghf́ng, mă
docḷt hiê
cghf̣n lê
cghfn vài phâ
addỳn đ
jeqjau đ
jeqjơ
xolb́n, như
qcrhng ngư
qcrhơ
xolḅc lại nét cư
qcrhơ
xolb̀i trê
cghfn khoé miê
cghf̣ng chă
docl̉ng hê
cghf̀ suy giảm, hă
docĺn nhìn vào bóng tô
qcof́i, nói: “Ta chê
cghf́t sơ
xolb́m lúc nào, ngư
qcrhơ
xolbi an tâ
addym lúc â
addýy. Chỉ là ngư
qcrhơ
xolbi khô
qcofng phải đ
jeqjang muô
qcof́n tham ngô
qcof̣ Bát Hung Huyê
cghf̀n Hoả pháp trâ
addỵn do Vu tô
qcof̣c truyê
cghf̀n lại ơ
xolb̉ bê
cghfn kia à? Nê
cghf́u ta chê
cghf́t, ngư
qcrhơ
xolbi há chă
docl̉ng phải thâ
addýt bại sao?”.
Nư
qcrh̃ tư
qcrh̉ kia hă
docĺng giọng nói; “Pháp trâ
addỵn chỉ ơ
xolb̉ nơ
xolbi đ
jeqjâ
addyy? Ta sơ
xolḅ ngư
qcrhơ
xolbi nói quá!”.
Thú Thâ
addỳn cư
qcrhơ
xolb̀i nói: “Trâ
addỵn đ
jeqjô
qcof̀ Bát Hung Huyê
cghf̀n Hoả trâ
addỵn pháp mà thê
cghf́ gian lư
qcrhu truyê
cghf̀n tư
qcrh̀ xư
qcrha đ
jeqjê
cghf́n nay, chỉ còn có ơ
xolb̉ nơ
xolbi này và ơ
xolb̉ Huyê
cghf̀n Hoả Đ
qpbtàm của Phâ
addỳn Hư
qcrhơ
xolbng cô
qcof́c. Trâ
addỵn đ
jeqjô
qcof̀ ơ
xolb̉ Phâ
addỳn Hư
qcrhơ
xolbng cô
qcof́c đ
jeqjã bị huỷ, vâ
addỵy chỉ còn ơ
xolb̉ nơ
xolbi đ
jeqjâ
addyy mà thô
qcofi. Ngư
qcrhơ
xolbi vâ
addỹn muô
qcof́n tham ngô
qcof̣ ảo bí bê
cghfn trong trâ
addỵn pháp â
addýy, hiê
cghf̣n chỉ có ta có đ
jeqjủ khả nă
doclng phát đ
jeqjô
qcof̣ng pháp trâ
addỵn cho ngư
qcrhơ
xolbi tham ngô
qcof̣, nê
cghf́u như
qcrh ngư
qcrhơ
xolbi có Huyê
cghf̀n Hoả Giám trong tay, tư
qcrḥ nhiê
cghfn cũng có thê
cghf̉ huy đ
jeqjô
qcof̣ng pháp trâ
addỵn, đ
jeqjáng tiê
cghf́c ngư
qcrhơ
xolbi khô
qcofng có”.
Hă
docĺn nói đ
jeqjê
cghf́n đ
jeqjay, dư
qcrh̀ng lại mô
qcof̣t chút, trê
cghfn mă
docḷt thoáng lê
cghfn chút buô
qcof̀n bã, nói: “Ngư
qcrhơ
xolbi hiê
cghf̣n cũng đ
jeqjã biê
cghf́t, trâ
addỵn pháp này chính là do Linh Lung nă
doclm â
addýy dùng đ
jeqjê
cghf̉ giam câ
addỳm ta mơ
xolb́i dư
qcrḥng nê
cghfn, nê
cghf́u ta chê
cghf́t đ
jeqji, trâ
addỵn này cũng sẽ tan thành mâ
addyy khói, nê
cghf́u như
qcrh vâ
addỵy, ngư
qcrhơ
xolbi há chă
docl̉ng tră
docĺng tay sao?”.
Nư
qcrh̃ tư
qcrh̉ â
addýy trâ
addỳm mă
docḷc mô
qcof̣t thoáng, lát sau câ
addýt tiê
cghf́ng: “Ngư
qcrhơ
xolbi tính khéo lă
docĺm. Mâ
addýy ngư
qcrhơ
xolb̀i này đ
jeqjê
cghf̉ ta đ
jeqjô
qcof́i phó”.
Thú Thâ
addỳn châ
addỳm châ
addỵm lă
docĺc đ
jeqjâ
addỳu, nói: “Khô
qcofng phải ta khéo, mà là do tư
qcrḥ ngư
qcrhơ
xolbi câ
addyu châ
addýp, nê
cghfn mơ
xolb́i bị ngư
qcrhơ
xolb̀i khác đ
jeqjiê
cghf̀u khiê
cghf̉n như
qcrh vâ
addỵy. Bâ
addýt quá…”- hă
docĺn tư
qcrh̀ tư
qcrh̀ như
qcrhơ
xolb́ng mă
docĺt, nhìn vào trong bóng tô
qcof́i, nói: “Ngư
qcrhơ
xolbi có thê
cghf̉ nói cho ta biê
cghf́t, ngư
qcrhơ
xolbi nhâ
addýt đ
jeqjịnh phải mạo hiê
cghf̉m cùng ta tham ngô
qcof̣ pháp trâ
addỵn â
addýy là vì ai chă
doclng?”.
Khô
qcofng có hô
qcof̀i đ
jeqjáp, xung quanh hoàn toàn im lă
docḷng, tư
qcrḥa hô
qcof̀ ngay trong chơ
xolb́p mă
docĺt â
addýy, nư
qcrh̃ tư
qcrh̉ thâ
addỳn bí trong bóng tô
qcof́i â
addýy đ
jeqjã đ
jeqji xa. Lư
qcrh̉a trong hoả bô
qcof̀n vâ
addỹn â
addym ỉ cháy, rọi lại vào mă
docĺt Thú Thâ
addỳn.
Thao Thiê
cghf́t tư
qcrh̀ tư
qcrh̀ đ
jeqjư
qcrh́ng dâ
addỵy, gâ
addỳm lê
cghfn khô
qcofng dư
qcrh́t, lô
qcof̣ rõ mư
qcrhơ
xolb̀i phâ
addỳn bâ
addýt an, Thú Thâ
addỳn lă
docḷng lẽ nhìn bóng tô
qcof́i hư
qcrh vô
qcof phía trư
qcrhơ
xolb́c, trâ
addỳm mă
docḷc…
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.