Tru Tiên

Chương 203 : Hắc Bức

    trước sau   
   

Trong huyêgzoq̣t đpmdsôdlnx̣ng đpmdsen ngòm, vọng lêgzoqn tiêgzoq́ng bưbktpơdbub́c châoccyn khe khẽ, môdlnx̣t đpmdsgzoq̉m sáng xanh mơdbub̀ mơdbub̀ loé lêgzoqn phía trưbktpơdbub́c. Sau ánh sáng âoccýy, xuâoccýt hiêgzoq̣n bóng dáng Quỷ Lêgzoq̣ và Kim Bình Nhi.

 

Hai ngưbktpơdbub̀i đpmdsã tiêgzoq́n vào râoccýt sâoccyu trong Sâoccyn Ma Côdlnx̉ Đblecôdlnx̣ng, nhưbktpng cái đpmdsôdlnx̣ng huyêgzoq̣t quỷ dị này dưbktpơdbub̀ng nhưbktp vĩnh viêgzoq̃n khôdlnxng thâoccýy đpmdsáy, đpmdsưbktpơdbub̀ng đpmdsi u ám âoccỷm ưbktpơdbub́t quanh co khúc khuỷu, phảng phâoccýt chăbihf̉ng có tình huôdlnx́ng gì xảy ra ơdbub̉ phía trưbktpơdbub́c. Ánh sáng trêgzoqn Phêgzoq̣ Hôdlnx̀n bôdlnx̉ng chỉ có thêgzoq̉ chiêgzoq́u sáng trưbktpơdbub́c măbihf̣t tôdlnx́i đpmdsa sáu thuơdbub́c, bêgzoqn ngoài phạm vi âoccýy đpmdsêgzoq̀u là môdlnx̣t màn đpmdsen thâoccym trâoccỳm lăbihf̣ng lẽ.

 

Trong âoccýy, lại phảng phâoccýt nhưbktp có môdlnx̣t căbihf̣p măbihf́t thâoccỳn bí chăbihfm chú nhìn hai kẻ xâoccym nhâoccỵp.




 

Kim Bình Nhi theo sau Quỷ Lêgzoq̣ khôdlnxng xa, chăbihf̉ng hiêgzoq̉u vì sao, nàng dâoccỳn dâoccỳn cảm giác mình có vài phâoccỳn khâoccỷn trưbktpơdbubng. Cuôdlnx́i con đpmdsưbktpơdbub̀ng này, ai có thêgzoq̉ biêgzoq́t là nơdbubi quái quỷ nào, lại có chuyêgzoq̣n gì đpmdsơdbuḅi bọn họ ơdbub̉ nơdbubi âoccýy.

 

gzoq́u nhưbktp lúc này đpmdsêgzoq̉ nàng găbihf̣p phải môdlnx̣t yêgzoqu thú hung ác,chỉ sơdbuḅ cũng chăbihf̉ng làm nàng xao đpmdsôdlnx̣ng tâoccym trí, nhưbktpng cái bóng tôdlnx́i hưbktpdlnx này, lại làm nàng băbihf́t đpmdsâoccỳu cảm thâoccýy khó chịu.

 

Quỷ Lêgzoq̣ bôdlnx̃ng dưbktp̀ng bưbktpơdbub́c.

 

Kim Bình Nhi giâoccỵt mình, suýt đpmdsụng phải lưbktpng hăbihf́n, lâoccỵp tưbktṕc dưbktp̀ng lại, đpmdsôdlnx̀ng thơdbub̀i toàn thâoccyn giơdbub́i bị, ngâoccým ngâoccỳm xem xét xung quanh, hạ giọng hỏi: “Sao vâoccỵy, ngưbktpơdbubi phát hiêgzoq̣n chuyêgzoq̣n gì?”.

 

Quỷ Lêgzoq̣ quay đpmdsâoccỳu lại nhìn nàng, trong ánh sáng xanh mơdbub̀, Kim Bình Nhi toát ra môdlnx̣t vẻ yêgzoqu mị, hăbihf́n im lăbihf̣ng môdlnx̣t lúc nói: “Hơdbubi thơdbub̉ của ngưbktpơdbubi hơdbubi rôdlnx́i loạn rôdlnx̀i!”.

 

Kim Bình Nhi ngạc nhiêgzoqn, nhíu mày, lâoccỵp tưbktṕc châoccỳm châoccỵm thăbihf̉ng ngưbktpơdbub̀i lêgzoqn, hăbihf́ng giọng môdlnx̣t tiêgzoq́ng.

Quỷ Lêgzoq̣ nhìn nàng, chăbihf̉ng nói thêgzoqm gì, quay ngưbktpơdbub̀i tiêgzoq́p tục đpmdsi, bưbktpơdbub́c tơdbub́i vài bưbktpơdbub́c, hăbihf́n nghe tiêgzoq́ng nàng hít thơdbub̉ sâoccyu sau lưbktpng, liêgzoq̀n đpmdsó, nàng lại bưbktpơdbub́c theo, qua tiêgzoq́ng thơdbub̉ thì nàng đpmdsã bình tĩnh lại.




 

Nhìn tưbktp̀ phía sau, nam tưbktp̉ âoccýy hiêgzoq̣n lêgzoqn trong măbihf́t Kim Bình Nhi bình tĩnh, vưbktp̃ng vàng, chăbihf̉ng hiêgzoq̉u vì sao, Kim Bình Nhi bôdlnx̃ng cảm thâoccýy mình có cảm giác an tâoccym, chỉ là con khỉ trêgzoqn vai hăbihf́n lúc này rụt đpmdsâoccỳu rụt côdlnx̉, rõ rang là chăbihf̉ng vui vẻ mâoccýy, cái đpmdsdlnxi dài rủ xuôdlnx́ng, lăbihf́c lưbktp theo môdlnx̃i bưbktpơdbub́c châoccyn của Quỷ Lêgzoq̣.

 

Trong bóng tôdlnx́i, vâoccỳng sáng xanh của Phêgzoq̣ Hôdlnx̀n trong tay Quỷ Lêgzoq̣ ánh lêgzoqn vẻ nhu hoà đpmdsăbihf̣c biêgzoq̣t, sát khí yêgzoqu lưbktp̣c mà Phêgzoq̣ Huyêgzoq́t Châoccyu chưbktṕa đpmdsưbktp̣ng, lúc này phảng phâoccýt nhưbktp biêgzoq́n đpmdsâoccyu mâoccýt.

 

Quang tuyêgzoq́n quét lêgzoqn tưbktpơdbub̀ng, cảnh vâoccỵt sáng lêgzoqn, rôdlnx̀i tưbktp̀ tưbktp̀ tôdlnx́i lại, Kim Bình Nhi lăbihf̣ng lẽ xem xét xung quanh.

 

Khi bưbktpơdbub́c vào Sâoccyn Ma Côdlnx̉ Đblecôdlnx̣ng, nơdbubi đpmdsâoccyy bao phủ bơdbub̉i âoccym phong lạnh lẽo thâoccýu xưbktpơdbubng, có thêgzoq̉ làm máu ngưbktpơdbub̀i đpmdsôdlnxng cưbktṕng thành đpmdsá. Nhưbktpng cành thâoccym nhâoccỵp sâoccyu, âoccym phong khôdlnxng càng lúc càng lơdbub́n mà lại yêgzoq́u dâoccỳn đpmdsi.

 

Lúc này, tại nơdbubi họ đpmdsưbktṕng dưbktpơdbub̀ng nhưbktp khôdlnxng còn cảm thâoccýy sưbktṕc gió, tiêgzoq́ng gió cũng khôdlnxng, xung quanh chỉ còn môdlnx̣t vẻ im lăbihf̣ng chêgzoq́t chóc, nhìn nhưbktp̃ng nơdbubi ánh sáng rọi tơdbub́i, lôdlnxng mày Kim Bình Nhi càng lúc cành nhíu lại.

 

bktp̀a mơdbub́i vào Sâoccyn Ma Côdlnx̉ Đblecôdlnx̣ng, Kim Bình Nhi tuyêgzoq̣t khôdlnxng chú ý đpmdsêgzoq́n vách đpmdsá xung quanh, nhưbktpng khi tiêgzoq́n sâoccyu, nàng lại phát hiêgzoq̣n bêgzoqn trong Sâoccyn Ma Côdlnx̉ Đblecôdlnx̣ng truyêgzoq̀n thuyêgzoq́t này, cành lúc cành nhièu dâoccýu vêgzoq́t chêgzoq́ tác của con ngưbktpơdbub̀i.

 

bihf̣c dù qua nhiêgzoq̀u năbihfm tháng, vẻ băbihf̀ng phăbihf̉ng trêgzoqn vách đpmdsá xung quanh chăbihf́c chăbihf́n khôdlnxng phải do tưbktp̣ nhiêgzoqn hình thành, thâoccỵm chí con đpmdsưbktpơdbub̀ng dưbktpơdbub́i  châoccyn bọn họ măbihf̣c dù quanh co khúc khuỷu, nhưbktpng lại ít ghâoccỵp ghêgzoq̀nh, con đpmdsưbktpơdbub̀ng phía trưbktpơdbub́c bôdlnx̃ng hoàn toàn chăbihf̉ng thêgzoq̉ biêgzoq́t trưbktpơdbub́c sẽ có nhưbktp̃ng khó khăbihfn gì.

 

Trong đpmdsôdlnx̣ng huyêgzoq̣t này, chăbihf̉ng hêgzoq̀ có môdlnx̣t chút mùi tanh tưbktpơdbub̉i của yêgzoqu ma, trêgzoqn măbihf̣t đpmdsâoccýt cũng khôdlnxng hêgzoq̀ có khôdlnxoccyu của ngưbktpơdbub̀i  hay thú, cái Sâoccyn Ma Côdlnx̉ Đblecôdlnx̣ng này bôdlnx̃ng tưbktp̣a hôdlnx̀ nhưbktpdlnx̣t nơdbubi sạch sẽ yêgzoqn tĩnh, có chôdlnx̃ nào là giôdlnx́ng nơdbubi cưbktp ngụ của thiêgzoqn hạ đpmdsêgzoq̣ nhâoccýt ma đpmdsâoccỳu?

Tiêgzoq́p đpmdsó, hai ngưbktpơdbub̀i vưbktpơdbuḅt  qua môdlnx̣t khúc quanh.

 

dlnx̣t bóng đpmdsen bôdlnx̃ng nhiêgzoqn âoccỵp đpmdsêgzoq́n, nhưbktpdlnx̣t bưbktṕc tưbktpơdbub̀ng vôdlnx hình chơdbub́p măbihf́t chăbihf́n ngang trưbktpơdbub́c  măbihf̣t, ngay lúc hai ngưbktpơdbub̀i vưbktp̀a di chuyêgzoq̉n thâoccyn, ánh sáng do Phêgzoq̣ Hôdlnx̀n phát ra bôdlnx̃ng bị màn chăbihf́n vôdlnx hình phía trưbktpơdbub́c dôdlnx̣i lại, gâoccỳn nhưbktp cùng lúc, Quỷ Lêgzoq̣ và Kim Bình Nhi bôdlnx̃ng khưbktp̣ng lại, lâoccỵp tưbktṕc lưbktpơdbub́t nhanh nhưbktpbihf́t vêgzoq̀ phía sau.

 

“Âblec̀mmmm…”

 

dlnx̣t tiêgzoq́ng vang rêgzoq̀n, nơdbubi bọn họ vưbktp̀a đpmdsưbktṕng giơdbub̀ thành môdlnx̣t hôdlnx́ lơdbub́n, nhưbktp̃ng đpmdsâoccýt đpmdsá bị phá ra tung bay tán loạn, đpmdsâoccỵp âoccỳm âoccỳm vào tưbktpơdbub̀ng đpmdsá.

Bóng đpmdsen âoccýy gâoccỳm lêgzoqn phâoccỹn nôdlnx̣, mạnh mẽ nhưbktp bài sơdbubn đpmdsảo hải xôdlnxng qua khúc quanh, thăbihf̉ng măbihf̣t phóng tơdbub́i. Quỷ Lêgzoq̣ và Kim Bình Nhi đpmdsêgzoq́n lúc này vâoccỹn chưbktpa nhìn ra là quái vâoccỵt yêgzoqu nghiêgzoq̣t gì, Kim Bình Nhi săbihf́c măbihf̣t hơdbubi nhơdbuḅt nhạt, thâoccyn hình khẽ đpmdsôdlnx̣ng, nhanh chóng lùi vêgzoq̀ phía sau môdlnx̣t trưbktpơdbuḅng.

 

gzoqn trong kình phong, thanh quanh đpmdsôdlnx̣t nhiêgzoqn sáng rưbktp̣c, bao bọc toàn bôdlnx̣ thâoccyn ảnh Quỷ Lêgzoq̣ uy nghi bâoccýt đpmdsôdlnx̣ng, thanh quang khôdlnxng yêgzoq́u đpmdsi mà lại mạnh lêgzoqn, tay phải hăbihf́n bảo quanh sáng rưbktp̣c, nháy măbihf́t bàn tay hăbihf́n vưbktpơdbubn dài ra, đpmdsâoccym thăbihf̉ng vào màn đpmdsen.




 

Thanh quang vôdlnx́n sáng rưbktp̣c bêgzoqn tay phải Quỷ Lêgzoq̣, ngay lúc tiêgzoq́n vào màn đpmdsen bôdlnx̃ng chăbihf̉ng thâoccýy đpmdsâoccyu nưbktp̃a, tưbktp̣a hôdlnx̀ nhưbktp bị vâoccỵt gì che mâoccýt, nhưbktpng chôdlnx́c lâoccýt sau lại nghe âoccỳm môdlnx̣t tiêgzoq́ng lơdbub́n, bêgzoqn trong bóng đpmdsen âoccýy đpmdsôdlnx̣t nhiêgzoqn phát ra âoccym thanh răbihf̀ng răbihf́c, chôdlnx́c lát đpmdsã bị chọc thủng bảy lôdlnx̃, tưbktp̀ bêgzoqn trong toả ra môdlnx̣t vâoccỳng thanh quang chói lọi.

 

“Grâoccỳmmmm…”, môdlnx̣t tiêgzoq́ng gâoccỳm đpmdsau đpmdsơdbub́n vang dôdlnx̣i phát ra tưbktp̀ phía trưbktpơdbub́c, màn đpmdsen nhưbktp núi hôdlnx́t nhiêgzoqn dãn ra, lại trơdbub̉ thành môdlnx̣t mảng tôdlnx́i nhưbktp cũ, nhưbktpng bêgzoqn trong màn đpmdsen âoccýy, xuâoccýt hiêgzoq̣n căbihf̣p măbihf́t to lơdbub́n đpmdsỏ au.

Phêgzoq̣ Hôdlnx̀n Ma Bôdlnx̉ng trong tay Quỷ Lêgzoq̣ phát tán hào quanh cành lúc cành chói lọi, nhơdbub̀ vào ánh sáng âoccýy, Quỷ Lêgzoq̣ và Kim Bình Nhi đpmdsưbktṕng phía sau đpmdsêgzoq̀u nhìn thâoccýy rõ rang, kẻ trâoccýn thủ tại nơdbubi đpmdsâoccyy chính là môdlnx̣t con dơdbubi khôdlnx̉ng lôdlnx̀, khăbihf́p ngưbktpơdbub̀i đpmdsen kịt, chỉ có hai tròng măbihf́t đpmdsỏ nhưbktp máu, liêgzoq̀n nghĩ nhâoccýt đpmdsịnh do thâoccyn hình và đpmdsôdlnxi cánh khôdlnx̉ng lôdlnx̀ che lâoccýp căbihf̣p măbihf́t đpmdsó, nêgzoqn nhâoccýt thơdbub̀i khôdlnxng nhìn ra hình dáng của yêgzoqu vâoccỵt, bâoccýt quá chỉ sơdbuḅ nêgzoq́u yêgzoqu vâoccỵt cơdbub̃ này mà bình thưbktpơdbub̀ng tâoccýn côdlnxng theo cách đpmdsó, đpmdsôdlnx̣t nhiêgzoqn tâoccỵp kích tưbktp̀ trong bóng tôdlnx́i, nhâoccýt đpmdsịnh làm ngưbktpòi  ta kinh hòng thâoccýt thôdlnx́, nhâoccýt thơdbub̀i chăbihf̉ng biêgzoq́t cách nào đpmdsôdlnx́i phó.

Lúc này, trêgzoqn đpmdsôdlnxi cánh của hăbihf́c bưbktṕc bị Quỷ Lêgzoq̣ tạo ra môdlnx̣t vêgzoq́t thưbktpơdbubng, huyêgzoq́t dịch xanh nhạt quỷ dị chảy ròng ròng trêgzoqn thâoccyn, hiêgzoq̉n nhiêgzoqn thưbktpơdbubng thêgzoq́ khôdlnxng nhẹ. Nhưbktpng loại yeu vâoccỵt thêgzoq́ này chăbihf̉ng bao giơdbub̀ là loại khiêgzoq́p nhưbktpơdbuḅc, ngưbktpơdbuḅc lại tràn đpmdsâoccỳy phâoccỹn nôdlnx̣, há miêgzoq̣ng gâoccỳm lêgzoqn môdlnx̣t tiêgzoq́ng lơdbub́n, cánh dơdbubi mơdbub̉ ra, măbihf̣c dù có vài phâoccỳn bâoccýt ôdlnx̉n, nhưbktpng đpmdsã lâoccýy lại khí thêgzoq́, phóng vụt đpmdsêgzoq́n.

 

Trong măbihf́t Quỷ Lêgzoq̣ hàn quang lâoccýp loáng, Phêgzoq̣ Huyêgzoq́t châoccyu găbihf́n trêgzoqn Phêgzoq̣ Hôdlnx̀n Ma Bôdlnx̉ng yêgzoqu quang cũng đpmdsôdlnx̀ng thơdbub̀i sáng lêgzoqn, măbihf́t thâoccýy yêgzoqu bưbktṕc hùng hôdlnx̉ đpmdsánh tơdbub́i, bôdlnx̃ng nhiêgzoqn nghe tiêgzoq́ng kêgzoqu “chi chi” trêgzoqn vai Quỷ Lêgzoq̣, bóng xám thoáng qua, chính là Tiêgzoq̉u Hôdlnxi tưbktp̀ trêgzoqn vai hăbihf́n nhảy ra, phóng vêgzoq̀ phía yêgzoqu vâoccỵt lơdbub́n hơdbubn nó chăbihf̉ng biêgzoq́t bao nhiêgzoqu lâoccỳn.

Quỷ Lêgzoq̣ nhíu mày, Kim Bình Nhi đpmdsưbktṕng phía sau cũng kinh ngạc dưbktpơdbubng măbihf́t nhìn, khác biêgzoq̣t giưbktp̃a hai con vâoccỵt đpmdsang lao vào nhau giưbktp̃a khôdlnxng trung thâoccỵt quá lơdbub́n.

 

Nhưbktpng ngoài sưbktṕc tưbktpơdbub̉ng tưbktpơdbuḅng của Kim Bình Nhi, thâoccym chí ngay lúc nàng hơdbubi có vài phâoccỳn lo lăbihf́ng thay cho con khỉ âoccýy, chỉ thâoccýy trong ánh sáng xanh, thâoccyn hình Tiêgzoq̉u Hôdlnxi bôdlnx̃ng khôdlnxng ngưbktp̀ng lơdbub́n lêgzoqn, chôdlnx́c lát, nó đpmdsã tưbktp̀ môdlnx̣t con khỉ cao chưbktpa đpmdsêgzoq́n ba thuơdbub́c biêgzoq́n thành Tam Nhãn Linh Hâoccỳu to lơdbub́n tưbktpơdbub̉ng nhưbktpoccýp đpmdsâoccỳy cả đpmdsôdlnx̣ng huyêgzoq̣t, ba măbihf́t đpmdsỏ nhưbktp máu, thét lêgzoqn cuôdlnx̀ng nôdlnx̣.

 

Hai cưbktp̣ thú lao thăbihf̉ng vao nhau giưbktp̃a khôdlnxng trung.




 

bktpơdbub̀ng đpmdsá xung quanh tưbktp̣a hôdlnx̀ chịu khôdlnxng nôdlnx̉i châoccýn đpmdsôdlnx̣ng kinh khủng nhưbktpoccỵy, băbihf́t đpmdsâoccỳu rung lêgzoqn bâoccỳn bâoccỵt, Kim Bình Nhi thâoccỵm chí cảm giác đpmdsưbktpơdbuḅc măbihf̣t đpmdsâoccýt dưbktpơdbub́i châoccyn dao đpmdsôdlnx̣ng. Ngưbktpơdbuḅc lại Quỷ Lêgzoq̣ phía trưbktpơdbub́c cách hai cưbktp̣ thú khôdlnxng xa, săbihf́c măbihf̣t dâoccỳn dâoccỳn hôdlnx̀i phục sưbktp̣ bình tĩnh, khoá miêgzoq̣ng đpmdsưbktpơdbuḅm nét cưbktpơdbub̀i nhẹ, chăbihf̉ng màng đpmdsêgzoq́n đpmdsá rơdbubi ào ào nhưbktpbktpa xung quanh, sát khí đpmdsăbihf̀ng đpmdsăbihf̀ng trưbktpơdbub́c măbihf́t.

 

gzoqu bưbktṕc đpmdsen to lơdbub́n hiêgzoq̉n nhiêgzoqn cũng bị con vưbktpơdbuḅn khôdlnx̉ng lôdlnx̀ đpmdsôdlnx̣t nhiêgzoqn xuâoccýt hiêgzoq̣n làm giâoccỵt mình kinh ngạc, nhưbktpng vâoccỹn hung hăbihfng lao tơdbub́i, chỉ thâoccýy bóng xám lưbktpơdbub́t qua, Tiêgzoq̉u Hôdlnxi vôdlnx cùng nhanh nhẹn tiêgzoq́n lêgzoqn lách khỏi móng vuôdlnx́t yêgzoqu bưbktṕc, hai bàn tay khôdlnx̉ng lôdlnx̀ chôdlnx̣p vêgzoq̀ phía trưbktpơdbub́c năbihf́m chăbihf̣t lâoccýy hai bêgzoqn cánh giáp thâoccyn mình yêgzoqu bưbktṕc.

 

gzoqu bưbktṕc kêgzoqu lêgzoqn môdlnx̣t tiêgzoq́ng săbihf́c nhọn lạnh lẽo cùng cưbktp̣c, phảng phâoccýt nhưbktpoccỳn đpmdsâoccỳu tiêgzoqn cảm thâoccýy sơdbuḅ hãi, ba con măbihf́t đpmdsỏ rưbktp̣c ơdbub̉ phía trưbktpơdbub́c còn đpmdsáng sơdbuḅ hơdbubn nhiêgzoq̀u, răbihfng nanh nhọn hoăbihf́c lâoccýp loáng trong bóng tôdlnx́i, ngưbktp̉a măbihf̣t lêgzoqn trơdbub̀i hú dài.

Tiêgzoq́ng hú vang nhưbktp sóng cả, âoccỳm âoccỳm truyêgzoq̀n đpmdsi trong đpmdsôdlnx̣ng huyêgzoq̣t, thêgzoq́ khôdlnxng thêgzoq̉ đpmdsưbktpơdbubng, phảng phâoccýt thách thưbktṕc khiêgzoqu khích vạn vâoccỵt trêgzoqn thêgzoq́ gian.

 

Màu đpmdsen âoccýy cùng ánh sáng rưbktp̣c rơdbub̃, dũng mãnh hung tàn và phâoccỹn nôdlnx̣, trong tiêgzoq́ng hú đpmdsgzoqn cuôdlnx̀ng của cưbktp̣ viêgzoqn, hai cánh tay khôdlnx̉ng lôdlnx̀ khua lêgzoqn nhưbktpgzoqu ma múa may cuôdlnx̀ng tiêgzoq́u.

 

“Roẹt…”

 

Lam huyêgzoq́t phun ra, yêgzoqu bưbktṕc đpmdsen khôdlnx̉ng lôdlnx̀ bị Tam Nhãn Linh Hâoccỳu xé toạc làm hai mảnh, ném mạnh ra xa.

 

bktp̀ xa tiêgzoq́ng hú vang lơdbub́p lơdbub́p vọng ngưbktpơdbuḅc vêgzoq̀, liêgzoqn miêgzoqn bâoccýt tuyêgzoq̣t.

 

bktṕc mạnh của phâoccỹn nôdlnx̣ chính là nhưbktp thêgzoq́.

 

bktp̣ viêgzoqn quay ngưbktpơdbub̀i lại, cúi đpmdsâoccỳu nhìn, nam tưbktp̉ âoccýy vâoccỹn đpmdsưbktṕng nguyêgzoqn chôdlnx̃ cũ, nhìn nó.

 

bihf́c đpmdsỏ trong măbihf́t nó dâoccỳn dâoccỳn biêgzoq́n mâoccýt, bôdlnx̃ng nhiêgzoqn, nó giơdbub tay gãi đpmdsâoccỳu, toét miêgzoq̣ng cưbktpơdbub̀i, thâoccyn hình khôdlnxng ngưbktp̀ng thu nhỏ, nhanh chóng phục hôdlnx̀i kích thưbktpơdbub́c cũ, biêgzoq́n lại thành hình dạng Tiêgzoq̉u Hôdlnxi

 

Nó ngôdlnx̀i xôdlnx̉m trêgzoqn măbihf̣t đpmdsâoccýt, quay đpmdsâoccỳu nhìn chủ nhâoccyn, tay phải khôdlnxng ngưbktp̀ng xoa đpmdsâoccỳu, cái đpmdsdlnxi dài phía sau khẽ ve vâoccỷy. Quỷ Lêgzoq̣ nhìn Tiêgzoq̉u Hôdlnxi, trong măbihf́t dâoccỳn hiêgzoq̣n nét cưbktpơdbub̀i ôdlnxn hoà, chỉ đpmdsôdlnx́i vơdbub́i con khỉ này, hăbihf́n mơdbub́i có đpmdsưbktpơdbuḅc nụ cưbktpơdbub̀i toàn tâoccym toàn ý nhưbktpoccỵy.

 

bihf́n mỉm cưbktpơdbub̀i đpmdsưbktpa tay ra.

 

Tiêgzoq̉u Hôdlnxi kêgzoqu “chi chi chi” mâoccýy tiêgzoq́ng, nhún hai châoccyn hai ba cái đpmdsã nhảy lêgzoqn vai Quỷ Lêgzoq̣, năbihf̀m mọp xuôdlnx́ng, toét miêgzoq̣ng cưbktpơdbub̀i khôdlnxng ngưbktp̀ng, bôdlnx̣ dạng râoccýt cao hưbktṕng.

 

Quỷ Lêgzoq̣ thoáng nghĩ ngơdbuḅi, đpmdsưbktpa tay nhâoccýc con khỉ lêgzoqn ôdlnxm lâoccýy, nâoccyng lêgzoqn  phía trưbktpơdbub́c, câoccỷn thâoccỵn xem xét khăbihf́p ngưbktpơdbub̀i, ba măbihf́t con khỉ xám sáng lêgzoqn lâoccýp loáng, chăbihf̉ng biêgzoq́t Quỷ Lêgzoq̣ muôdlnx́n làm gì.

 

Kim Bình Nhi lúc này đpmdsã thong thả bưbktpơdbub́c lêgzoqn phía trưbktpơdbub́c, đpmdsưbktṕng kêgzoq́ bêgzoqn nhìn Quỷ Lêgzoq̣, nét măbihf̣t có vẻ trâoccỳm ngâoccym, cũng chăbihf̉ng biêgzoq́t đpmdsang nghĩ gì.

Quỷ Lêgzoq̣ nhìn Tiêgzoq̉u Hôdlnxi môdlnx̣t lát, khẽ gâoccỵt đpmdsâoccỳu, đpmdsăbihf̣t nó lêgzoqn vai mình, rôdlnx̀i nhẹ nhàng xoa đpmdsâoccỳu nó, đpmdsôdlnx̣t nhiêgzoqn nói: “Đblecêgzoq́n khi xong chuyêgzoq̣n, ta mua rưbktpơdbuḅu mơdbub̀i ngưbktpơdbubi uôdlnx́ng nhé!”.

 

Kim Bình Nhi đpmdsang chìm trong suy tưbktpơdbub̉ng, bôdlnx̃ng lơdbub̀i này vào tai, nhâoccýt thơdbub̀i khôdlnxng kịp phản ưbktṕng, ngạc nhiêgzoqn há miêgzoq̣ng, trong lòng chăbihf̉ng thêgzoq̉ nào hiêgzoq̉u nôdlnx̉i. Ngưbktpơdbuḅc lại, con khỉ kia giâoccỵt mình, lâoccỵp tưbktṕc vui mưbktp̀ng nhảy câoccỷng lêgzoqn, kêgzoqu “chi chi chi”.

 

Nó cưbktpơdbub̀i mãi khôdlnxng ngưbktp̀ng, nhe răbihfng múa vuôdlnx́t nhảy qua nhảy lại trêgzoqn vai Quỷ Lêgzoq̣, lát sau, tưbktp̣a nhưbktpdlnx̃ng tỉnh ngôdlnx̣, liêgzoq̀n giâoccỵt cái túi rưbktpơdbuḅu lơdbub́n vôdlnx́n đpmdsã canh khôdlnx đpmdseo ơdbub̉ trêgzoqn lưbktpng bao lâoccyu nay xuôdlnx́ng, chăbihf̉ng thèm ngó đpmdsêgzoq́n, lâoccýy hêgzoq́t sưbktṕc ném mạnh xuôdlnx́ng đpmdsâoccýt, kêgzoqu “bịch” môdlnx̣t tiêgzoq́ng, bụi bôdlnx́c lêgzoqn mù mịt.

 

Quỷ Lêgzoq̣ mỉm cưbktpơdbub̀i bưbktpơdbub́c tơdbub́i trưbktpơdbub́c, tưbktp̀ tưbktp̀ đpmdsi vào trong bóng tôdlnx́i, nhưbktpng dưbktpơdbub́i thanh săbihf́c quang mang, thâoccyn ảnh hăbihf́n trong bóng tôdlnx́i nhìn thâoccỵt tưbktpơdbubi sáng, cùng vơdbub́i thâoccyn ảnh vui vẻ của con khỉ xám phảng phâoccýt nhưbktp hoà hơdbuḅp vơdbub́i hăbihf́n thành môdlnx̣t thẻ, chăbihf̉ng thêgzoq̉ phâoccyn khai.

 

Kim Bình Nhi châoccỳm châoccỵm bưbktpơdbub́c tơdbub́i trưbktpơdbub́c mâoccýy bưbktpơdbub́c, nhìn hình bóng môdlnx̣t ngưbktpơdbub̀i môdlnx̣t khỉ, khôdlnxng câoccỳm đpmdsưbktpơdbuḅc môdlnx̣t cảm giác lành lạnh.

 

Chăbihf̉ng biêgzoq́t tưbktp̀ lúc nào, xung quanh khôdlnxng còn thanh quang tưbktp̀ Phêgzoq̣ Hôdlnx̀n của Quỷ Lêgzoq̣ chiêgzoq́u sáng, chìm vào bóng tôdlnx́i, Kim Bình Nhi lâoccỵp tưbktṕc phản ưbktṕng, tay phải vưbktpơdbubn ra, hào quang chiêgzoq́u rôdlnx̣i xung quanh.

Nàng đpmdsịnh thâoccỳn lại, liêgzoq̀n gia tăbihfng cưbktpơdbub́c bôdlnx̣, đpmdsdlnx̉i theo Quỷ Lêgzoq̣ phía trưbktpơdbub́c, bôdlnx̃ng thâoccýy môdlnx̣t bóng đpmdsen thoáng qua trong bóng tôdlnx́i, nhảy đpmdsêgzoq́n chôdlnx̃ nàng.

 

Kim Bình Nhi giâoccỵt mình, ngưbktpng thâoccỳn giơdbub́i bị, khôdlnxng ngơdbub̀ khi thâoccyn ảnh đpmdsó nhảy tơdbub́i gâoccỳn, tưbktp̉ mang chiêgzoq́u sáng, chính là con khỉ Tiêgzoq̉u Hôdlnxi.

 

Kim Bình Nhi nhíu mày, nhưbktpng trong lòng bơdbub́t lo lăbihf́ng, nhưbktpng chăbihf̉ng biêgzoq́t con khỉ giôdlnx́ng chủ nhâoccyn vêgzoq̀ bôdlnx̣ dạng râoccýt chi là côdlnx̉ quái nhưbktpng cũng lơdbuḅi hại vôdlnx cùng này đpmdsôdlnx̣t nhiêgzoqn chạy vêgzoq̀ làm gì.

 

Tiêgzoq̉u Hôdlnxi đpmdsêgzoq́n trưbktpơdbub́c măbihf̣t Kim Bình Nhi, nhìn quanh quâoccýt, đpmdsôdlnx̣t nhiêgzoqn măbihf̣t lôdlnx̣ săbihf́c giâoccỵn, nhìn Kim Bình Nhi kêgzoqu to lêgzoqn. Kim Bình Nhi giâoccỵt mình, giơdbub hai tay ra, nghi ngơdbub̀ hỏi: “Ngưbktpơdbubi làm gì vâoccỵy?”.

 

Ba măbihf́t Tiêgzoq̉u Hôdlnxi đpmdsôdlnx̀ng thơdbub̀i trưbktp̀ng lêgzoqn nhìn Kim Bình Nhi, Kim Bình Nhi vôdlnx́n là tuyêgzoq̣t săbihf́c giai nhâoccyn, nhưbktpng hiêgzoq̉n nhiêgzoqn săbihf́c đpmdsẹp chăbihf̉ng có tác dụng gì vơdbub́i khỉ, vẻ măbihf̣t Tiêgzoq̉u Hôdlnxi chả có vẻ gì thâoccyn thiêgzoq̣n, giâoccỵn dưbktp̃ chỉ xuôdlnx́ng dưbktpơdbub́i châoccyn, Kim Bình Nhi nhìn xuôdlnx́ng, “A” môdlnx̣t tiêgzoq́ng, lùi lại môdlnx̣t bưbktpơdbub́c, té ra nàng vôdlnx tình dâoccỹm lêgzoqn cái túi rưbktpơdbuḅu mà Tiêgzoq̉u Hôdlnxi vưbktp̀a vưbktṕt đpmdsi.

 

Tiêgzoq̉u Hôdlnxi giâoccỵn dưbktp̃ bâoccýt bình,câoccỳm cái túi rưbktpơdbuḅu lêgzoqn, lâoccýy tay phủi bụi, sau đpmdsó thản nhiêgzoqn đpmdseo cái túi rưbktpơdbuḅu âoccýy lêgzoqn ngưbktpơdbub̀i, Kim Bình Nhi vưbktp̀a giâoccỵn vưbktp̀a buôdlnx̀n cưbktpơdbub̀i, nhăbihfn măbihf̣t nói: “Nè, con khỉ chêgzoq́t tiêgzoq̣t, chính là do ngưbktpơdbubi vưbktṕt đpmdsi, ngưbktpơdbubi còn hung hăbihfng vơdbub́i ta à?”.

 

Tiêgzoq̉u Hôdlnx̀i nhìn Kim Bình Nhi kêgzoqu “chi chi” hai tiêgzoq́ng, há miêgzoq̣ng nhe nanh làm măbihf̣t quỷ, “lêgzoqu” môdlnx̣t tiêgzoq́ng nhảy lùi lại, chơdbub́p măbihf́t đpmdsã mâoccýt dạng trong bóng tôdlnx́i phía trưbktpơdbub́c, hiêgzoq̉n nhiêgzoqn đpmdsã đpmdsdlnx̉i theo Quỷ Lêgzoq̣.

Kim Bình Nhi ngạc nhiêgzoqn môdlnx̣t lát, cuôdlnx́i cùng cưbktpơdbub̀i khôdlnx̉ lăbihf́c đpmdsâoccỳu, bưbktpơdbub́c theo sau.

 

occyu trong Sâoccyn Ma Côdlnx̉ Đblecôdlnx̣ng, lưbktp̉a đpmdsỏ trong hoả bôdlnx̀n vâoccỹn đpmdsang lăbihf̣ng lẽ cháy. Quá khưbktṕ đpmdsã qua phảng phâoccýt nhưbktp đpmdsang hiêgzoq̣n vêgzoq̀ trong huyêgzoq̣t đpmdsôdlnx̣ng lăbihf̣ng lẽ này, Thú Thâoccỳn và nưbktp̃ tưbktp̉ thâoccỳn bí trong bóng tôdlnx́i khôdlnxng nói, họ cùng lăbihf̣ng lẽ nhìn, tưbktp̣a hôdlnx̀ đpmdsêgzoq̀u chìm đpmdsăbihf́m trong quá khưbktṕ khôdlnxng thêgzoq̉ nào quêgzoqn. Còn Thao Thiêgzoq́t ơdbub̉ bêgzoqn cạnh, cũng mỏi mêgzoq̣t năbihf̀m dài trêgzoqn măbihf̣t đpmdsâoccýt, có vẻ nhưbktp đpmdsang say ngủ.

 

Nhưbktpng ngay lúc tĩnh lăbihf̣ng này, đpmdsôdlnx̣t nhiêgzoqn Thao Thiêgzoq́t nhưbktp bị kinh đpmdsôdlnx̣ng đpmdsgzoq̀u gì, bôdlnx̃ng nhâoccýc đpmdsâoccỳu lêgzoqn khỏi hai châoccyn, con măbihf́t to nhưbktp chuôdlnxng đpmdsôdlnx̀ng trưbktp̀ng lêgzoqn hưbktpơdbub́ng vêgzoq̀ phía cưbktp̉a đpmdsôdlnx̣ng, miêgzoq̣ng phát ra tiêgzoq́ng gâoccỳm rít chói tai, âoccỷn chưbktṕa đpmdsôdlnxi chút bâoccýt an.

 

Thú Thâoccỳn châoccỳm châoccỵm mơdbub̉ măbihf́t, khẽ nhíu mày, trong bóng tôdlnx́i, nưbktp̃ tưbktp̉ kia tưbktp̣a hôdlnx̀ cũng khẽ kêgzoqu lêgzoqn môdlnx̣t tiêgzoq́ng.

 

Thanh âoccym kia có vẻ nhưbktp là tiêgzoq́ng hú dài, măbihf̣c dù đpmdsã yêgzoq́u đpmdsi râoccýt nhiêgzoq̀u, nhưbktpng vâoccỹn nhưbktp dã thú ngạo cuôdlnx̀ng tưbktp̀ xa truyêgzoq̀n đpmdsêgzoq́n, tiêgzoq́ng đpmdsôdlnx̣ng âoccýy vôdlnx hình chung đpmdsã phá tan bâoccỳu khôdlnxng khí trâoccỳm lăbihf̣ng.

 

“Có ngưbktpơdbub̀i đpmdsêgzoq́n rôdlnx̀i!”- Thú Thâoccỳn nhạt giọng nói.

 

bktp̃ tưbktp̉ trong bóng tôdlnx́i trâoccỳm măbihf̣c môdlnx̣t lát, bôdlnx̃ng cưbktpơdbub̀i lạnh nói: “Bôdlnx̃ng nhưbktp có kẻ đpmdsủ sưbktṕc kéo đpmdsêgzoq́n nơdbubi đpmdsâoccyy, chỉ sơdbuḅ nhiêgzoq̀u khả năbihfng là lão đpmdsâoccỳu Vâoccyn Dịch Lam sai ngưbktpơdbub̀i đpmdsdlnx̉i giêgzoq́t, luôdlnxn tiêgzoq̣n quét sạch sào huyêgzoq̣t của ngưbktpơdbubi”.

 

Trêgzoqn măbihf̣t Thú Thâoccỳn tưbktp̣a hôdlnx̀ có vẻ hơdbubi mỏi mêgzoq̣t, lại vưbktp̀a có vẻ khôdlnxng muôdlnx́n buôdlnxng xuôdlnxi, nói: “Cưbktṕ viêgzoq̣c, ta chăbihf̉ng muôdlnx́n quan tâoccym, bâoccýt quá kẻ này đpmdsủ sưbktṕc tiêgzoq́n nhâoccỵp đpmdsôdlnx̣ng huyêgzoq̣t sâoccyu đpmdsêgzoq́n thêgzoq́, nghe thanh âoccym âoccýy, có vẻ nhưbktp đpmdsã qua chôdlnx̃ của hăbihf́c bưbktṕc. Đblecã có khả năbihfng tiêgzoq́n vào đpmdsôdlnx̣ng, nhiêgzoq̉u khả năbihfng là đpmdsôdlnx́i phó đpmdsưbktpơdbuḅc hăbihf́c bưbktṕc, chỉ là cưbktp̉a đpmdsôdlnx̣ng còn có hung linh hăbihf́c hôdlnx̉, bọn họ có thêgzoq̉ tiêgzoq́ng vào mà chăbihf̉ng gâoccyy ra tiêgzoq́ng đpmdsôdlnx̣ng gì, đpmdsúng là khôdlnxng đpmdsơdbubn giản”.

 

bktp̃ tưbktp̉ trong bóng tôdlnx́i câoccýt tiêgzoq́ng nói: “Ngưbktpơdbubi hiêgzoq̣n giơdbub̀ khôdlnxng còn tâoccým thâoccyn bâoccýt tưbktp̉ bâoccýt diêgzoq̣t, hơdbubn nưbktp̃a ngưbktpơdbubi lại đpmdsang trọng thưbktpơdbubng, có khả năbihfng đpmdsôdlnx́i phó vơdbub́i nhưbktp̃ng kẻ chưbktpa biêgzoq́t thưbktp̣c lưbktp̣c này chăbihfng?”.

 

Thú Thâoccỳn cưbktpơdbub̀i nói: “Ta khôdlnxng biêgzoq́t nhưbktpng ta chăbihf̉ng phải lo”.

 

bktp̃ tưbktp̉ âoccýy hỏi: “Vì sao?”.

 

Thú Thâoccỳn cưbktpơdbub̀i nhẹ đpmdsáp: “Có ngưbktpơdbubi ơdbub̉ đpmdsâoccyy, ta còn sơdbuḅ đpmdsgzoq̀u gì?”.

 

bktp̃ tưbktp̉ im lăbihf̣ng môdlnx̣t lát, cưbktpơdbub̀i lạnh nói: “Ngưbktpơdbubi chêgzoq́t hay khôdlnxng liêgzoqn quan gì đpmdsêgzoq́n ta, ngưbktpơdbubi lại khôdlnxng nhơdbub̀ ta giúp ngưbktpơdbubi, sao lại nhâoccýt đpmdsịnh phải giúp ngưbktpơdbubi lâoccỳn này. Vơdbub́i yêgzoqu pháp tu hành đpmdsêgzoq́n mưbktṕc này của ngưbktpơdbubi, măbihf̣c dù ngưbktpơdbubi vơdbub́i ta có chút giao tình, nhưbktpng khó nói sau này khôdlnxng có khi nào trơdbub̉ măbihf̣t vơdbub́i ta, chi băbihf̀ng ngưbktpơdbubi chêgzoq́t càng sơdbub́m càng tôdlnx́t”.

 

Thâoccỳn Thú ho khan hai tiêgzoq́ng, măbihf̣t hiêgzoq̣n lêgzoqn vài phâoccỳn đpmdsau đpmdsơdbub́n, nhưbktpng ngưbktpơdbuḅc lại nét cưbktpơdbub̀i trêgzoqn khoé miêgzoq̣ng chăbihf̉ng hêgzoq̀ suy giảm, hăbihf́n nhìn vào bóng tôdlnx́i, nói: “Ta chêgzoq́t sơdbub́m lúc nào, ngưbktpơdbubi an tâoccym lúc âoccýy. Chỉ là ngưbktpơdbubi khôdlnxng phải đpmdsang muôdlnx́n tham ngôdlnx̣ Bát Hung Huyêgzoq̀n Hoả pháp trâoccỵn do Vu tôdlnx̣c truyêgzoq̀n lại ơdbub̉ bêgzoqn kia à? Nêgzoq́u ta chêgzoq́t, ngưbktpơdbubi há chăbihf̉ng phải thâoccýt bại sao?”.

 

bktp̃ tưbktp̉ kia hăbihf́ng giọng nói; “Pháp trâoccỵn chỉ ơdbub̉ nơdbubi đpmdsâoccyy? Ta sơdbuḅ ngưbktpơdbubi nói quá!”.

 

Thú Thâoccỳn cưbktpơdbub̀i nói: “Trâoccỵn đpmdsôdlnx̀ Bát Hung Huyêgzoq̀n Hoả trâoccỵn pháp mà thêgzoq́ gian lưbktpu truyêgzoq̀n tưbktp̀ xưbktpa đpmdsêgzoq́n nay, chỉ còn có ơdbub̉ nơdbubi này và ơdbub̉ Huyêgzoq̀n Hoả Đblecàm của Phâoccỳn Hưbktpơdbubng côdlnx́c. Trâoccỵn đpmdsôdlnx̀ ơdbub̉ Phâoccỳn Hưbktpơdbubng côdlnx́c đpmdsã bị huỷ, vâoccỵy chỉ còn ơdbub̉ nơdbubi đpmdsâoccyy mà thôdlnxi. Ngưbktpơdbubi vâoccỹn muôdlnx́n tham ngôdlnx̣ ảo bí bêgzoqn trong trâoccỵn pháp âoccýy, hiêgzoq̣n chỉ có ta có đpmdsủ khả năbihfng phát đpmdsôdlnx̣ng pháp trâoccỵn cho ngưbktpơdbubi tham ngôdlnx̣, nêgzoq́u nhưbktp ngưbktpơdbubi có Huyêgzoq̀n Hoả Giám trong tay, tưbktp̣ nhiêgzoqn cũng có thêgzoq̉ huy đpmdsôdlnx̣ng pháp trâoccỵn, đpmdsáng tiêgzoq́c ngưbktpơdbubi khôdlnxng có”.

 

bihf́n nói đpmdsêgzoq́n đpmdsay, dưbktp̀ng lại môdlnx̣t chút, trêgzoqn măbihf̣t thoáng lêgzoqn chút buôdlnx̀n bã, nói: “Ngưbktpơdbubi hiêgzoq̣n cũng đpmdsã biêgzoq́t, trâoccỵn pháp này chính là do Linh Lung năbihfm âoccýy dùng đpmdsêgzoq̉ giam câoccỳm ta mơdbub́i dưbktp̣ng nêgzoqn, nêgzoq́u ta chêgzoq́t đpmdsi, trâoccỵn này cũng sẽ tan thành mâoccyy khói, nêgzoq́u nhưbktpoccỵy, ngưbktpơdbubi há chăbihf̉ng trăbihf́ng tay sao?”.

 

bktp̃ tưbktp̉ âoccýy trâoccỳm măbihf̣c môdlnx̣t thoáng, lát sau câoccýt tiêgzoq́ng: “Ngưbktpơdbubi tính khéo lăbihf́m. Mâoccýy ngưbktpơdbub̀i này đpmdsêgzoq̉ ta đpmdsôdlnx́i phó”.

 

Thú Thâoccỳn châoccỳm châoccỵm lăbihf́c đpmdsâoccỳu, nói: “Khôdlnxng phải ta khéo, mà là do tưbktp̣ ngưbktpơdbubi câoccyu châoccýp, nêgzoqn mơdbub́i bị ngưbktpơdbub̀i khác đpmdsgzoq̀u khiêgzoq̉n nhưbktpoccỵy. Bâoccýt quá…”- hăbihf́n tưbktp̀ tưbktp̀ nhưbktpơdbub́ng măbihf́t, nhìn vào trong bóng tôdlnx́i, nói: “Ngưbktpơdbubi có thêgzoq̉ nói cho ta biêgzoq́t, ngưbktpơdbubi nhâoccýt đpmdsịnh phải mạo hiêgzoq̉m cùng ta tham ngôdlnx̣ pháp trâoccỵn âoccýy là vì ai chăbihfng?”.

 

Khôdlnxng có hôdlnx̀i đpmdsáp, xung quanh hoàn toàn im lăbihf̣ng, tưbktp̣a hôdlnx̀ ngay trong chơdbub́p măbihf́t âoccýy, nưbktp̃ tưbktp̉ thâoccỳn bí trong bóng tôdlnx́i âoccýy đpmdsã đpmdsi xa. Lưbktp̉a trong hoả bôdlnx̀n vâoccỹn âoccym ỉ cháy, rọi lại vào măbihf́t Thú Thâoccỳn.

 

Thao Thiêgzoq́t tưbktp̀ tưbktp̀ đpmdsưbktṕng dâoccỵy, gâoccỳm lêgzoqn khôdlnxng dưbktṕt, lôdlnx̣ rõ mưbktpơdbub̀i phâoccỳn bâoccýt an, Thú Thâoccỳn lăbihf̣ng lẽ nhìn bóng tôdlnx́i hưbktpdlnx phía trưbktpơdbub́c, trâoccỳm măbihf̣c…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.