Tru Tiên

Chương 203 : Hắc Bức

    trước sau   
   

Trong huyêbmbụt đbhfcôbhfc̣ng đbhfcen ngòm, vọng lêbmbun tiêbmbúng bưfzbxơexjḱc châkwvkn khe khẽ, môbhfc̣t đbhfcbmbủm sáng xanh mơexjk̀ mơexjk̀ loé lêbmbun phía trưfzbxơexjḱc. Sau ánh sáng âkwvḱy, xuâkwvḱt hiêbmbụn bóng dáng Quỷ Lêbmbụ và Kim Bình Nhi.

 

Hai ngưfzbxơexjk̀i đbhfcã tiêbmbún vào râkwvḱt sâkwvku trong Sâkwvkn Ma Côbhfc̉ Đnwctôbhfc̣ng, nhưfzbxng cái đbhfcôbhfc̣ng huyêbmbụt quỷ dị này dưfzbxơexjk̀ng nhưfzbx vĩnh viêbmbũn khôbhfcng thâkwvḱy đbhfcáy, đbhfcưfzbxơexjk̀ng đbhfci u ám âkwvk̉m ưfzbxơexjḱt quanh co khúc khuỷu, phảng phâkwvḱt chăsrcg̉ng có tình huôbhfćng gì xảy ra ơexjk̉ phía trưfzbxơexjḱc. Ánh sáng trêbmbun Phêbmbụ Hôbhfc̀n bôbhfc̉ng chỉ có thêbmbủ chiêbmbúu sáng trưfzbxơexjḱc măsrcg̣t tôbhfći đbhfca sáu thuơexjḱc, bêbmbun ngoài phạm vi âkwvḱy đbhfcêbmbùu là môbhfc̣t màn đbhfcen thâkwvkm trâkwvk̀m lăsrcg̣ng lẽ.

 

Trong âkwvḱy, lại phảng phâkwvḱt nhưfzbx có môbhfc̣t căsrcg̣p măsrcǵt thâkwvk̀n bí chăsrcgm chú nhìn hai kẻ xâkwvkm nhâkwvḳp.




 

Kim Bình Nhi theo sau Quỷ Lêbmbụ khôbhfcng xa, chăsrcg̉ng hiêbmbủu vì sao, nàng dâkwvk̀n dâkwvk̀n cảm giác mình có vài phâkwvk̀n khâkwvk̉n trưfzbxơexjkng. Cuôbhfći con đbhfcưfzbxơexjk̀ng này, ai có thêbmbủ biêbmbút là nơexjki quái quỷ nào, lại có chuyêbmbụn gì đbhfcơexjḳi bọn họ ơexjk̉ nơexjki âkwvḱy.

 

bmbúu nhưfzbx lúc này đbhfcêbmbủ nàng găsrcg̣p phải môbhfc̣t yêbmbuu thú hung ác,chỉ sơexjḳ cũng chăsrcg̉ng làm nàng xao đbhfcôbhfc̣ng tâkwvkm trí, nhưfzbxng cái bóng tôbhfći hưfzbxbhfc này, lại làm nàng băsrcǵt đbhfcâkwvk̀u cảm thâkwvḱy khó chịu.

 

Quỷ Lêbmbụ bôbhfc̃ng dưfzbx̀ng bưfzbxơexjḱc.

 

Kim Bình Nhi giâkwvḳt mình, suýt đbhfcụng phải lưfzbxng hăsrcǵn, lâkwvḳp tưfzbx́c dưfzbx̀ng lại, đbhfcôbhfc̀ng thơexjk̀i toàn thâkwvkn giơexjḱi bị, ngâkwvḱm ngâkwvk̀m xem xét xung quanh, hạ giọng hỏi: “Sao vâkwvḳy, ngưfzbxơexjki phát hiêbmbụn chuyêbmbụn gì?”.

 

Quỷ Lêbmbụ quay đbhfcâkwvk̀u lại nhìn nàng, trong ánh sáng xanh mơexjk̀, Kim Bình Nhi toát ra môbhfc̣t vẻ yêbmbuu mị, hăsrcǵn im lăsrcg̣ng môbhfc̣t lúc nói: “Hơexjki thơexjk̉ của ngưfzbxơexjki hơexjki rôbhfći loạn rôbhfc̀i!”.

 

Kim Bình Nhi ngạc nhiêbmbun, nhíu mày, lâkwvḳp tưfzbx́c châkwvk̀m châkwvḳm thăsrcg̉ng ngưfzbxơexjk̀i lêbmbun, hăsrcǵng giọng môbhfc̣t tiêbmbúng.

Quỷ Lêbmbụ nhìn nàng, chăsrcg̉ng nói thêbmbum gì, quay ngưfzbxơexjk̀i tiêbmbúp tục đbhfci, bưfzbxơexjḱc tơexjḱi vài bưfzbxơexjḱc, hăsrcǵn nghe tiêbmbúng nàng hít thơexjk̉ sâkwvku sau lưfzbxng, liêbmbùn đbhfcó, nàng lại bưfzbxơexjḱc theo, qua tiêbmbúng thơexjk̉ thì nàng đbhfcã bình tĩnh lại.




 

Nhìn tưfzbx̀ phía sau, nam tưfzbx̉ âkwvḱy hiêbmbụn lêbmbun trong măsrcǵt Kim Bình Nhi bình tĩnh, vưfzbx̃ng vàng, chăsrcg̉ng hiêbmbủu vì sao, Kim Bình Nhi bôbhfc̃ng cảm thâkwvḱy mình có cảm giác an tâkwvkm, chỉ là con khỉ trêbmbun vai hăsrcǵn lúc này rụt đbhfcâkwvk̀u rụt côbhfc̉, rõ rang là chăsrcg̉ng vui vẻ mâkwvḱy, cái đbhfcbhfci dài rủ xuôbhfćng, lăsrcǵc lưfzbx theo môbhfc̃i bưfzbxơexjḱc châkwvkn của Quỷ Lêbmbụ.

 

Trong bóng tôbhfći, vâkwvk̀ng sáng xanh của Phêbmbụ Hôbhfc̀n trong tay Quỷ Lêbmbụ ánh lêbmbun vẻ nhu hoà đbhfcăsrcg̣c biêbmbụt, sát khí yêbmbuu lưfzbx̣c mà Phêbmbụ Huyêbmbút Châkwvku chưfzbx́a đbhfcưfzbx̣ng, lúc này phảng phâkwvḱt nhưfzbx biêbmbún đbhfcâkwvku mâkwvḱt.

 

Quang tuyêbmbún quét lêbmbun tưfzbxơexjk̀ng, cảnh vâkwvḳt sáng lêbmbun, rôbhfc̀i tưfzbx̀ tưfzbx̀ tôbhfći lại, Kim Bình Nhi lăsrcg̣ng lẽ xem xét xung quanh.

 

Khi bưfzbxơexjḱc vào Sâkwvkn Ma Côbhfc̉ Đnwctôbhfc̣ng, nơexjki đbhfcâkwvky bao phủ bơexjk̉i âkwvkm phong lạnh lẽo thâkwvḱu xưfzbxơexjkng, có thêbmbủ làm máu ngưfzbxơexjk̀i đbhfcôbhfcng cưfzbx́ng thành đbhfcá. Nhưfzbxng cành thâkwvkm nhâkwvḳp sâkwvku, âkwvkm phong khôbhfcng càng lúc càng lơexjḱn mà lại yêbmbúu dâkwvk̀n đbhfci.

 

Lúc này, tại nơexjki họ đbhfcưfzbx́ng dưfzbxơexjk̀ng nhưfzbx khôbhfcng còn cảm thâkwvḱy sưfzbx́c gió, tiêbmbúng gió cũng khôbhfcng, xung quanh chỉ còn môbhfc̣t vẻ im lăsrcg̣ng chêbmbút chóc, nhìn nhưfzbx̃ng nơexjki ánh sáng rọi tơexjḱi, lôbhfcng mày Kim Bình Nhi càng lúc cành nhíu lại.

 

fzbx̀a mơexjḱi vào Sâkwvkn Ma Côbhfc̉ Đnwctôbhfc̣ng, Kim Bình Nhi tuyêbmbụt khôbhfcng chú ý đbhfcêbmbún vách đbhfcá xung quanh, nhưfzbxng khi tiêbmbún sâkwvku, nàng lại phát hiêbmbụn bêbmbun trong Sâkwvkn Ma Côbhfc̉ Đnwctôbhfc̣ng truyêbmbùn thuyêbmbút này, cành lúc cành nhièu dâkwvḱu vêbmbút chêbmbú tác của con ngưfzbxơexjk̀i.

 

srcg̣c dù qua nhiêbmbùu năsrcgm tháng, vẻ băsrcg̀ng phăsrcg̉ng trêbmbun vách đbhfcá xung quanh chăsrcǵc chăsrcǵn khôbhfcng phải do tưfzbx̣ nhiêbmbun hình thành, thâkwvḳm chí con đbhfcưfzbxơexjk̀ng dưfzbxơexjḱi  châkwvkn bọn họ măsrcg̣c dù quanh co khúc khuỷu, nhưfzbxng lại ít ghâkwvḳp ghêbmbùnh, con đbhfcưfzbxơexjk̀ng phía trưfzbxơexjḱc bôbhfc̃ng hoàn toàn chăsrcg̉ng thêbmbủ biêbmbút trưfzbxơexjḱc sẽ có nhưfzbx̃ng khó khăsrcgn gì.

 

Trong đbhfcôbhfc̣ng huyêbmbụt này, chăsrcg̉ng hêbmbù có môbhfc̣t chút mùi tanh tưfzbxơexjk̉i của yêbmbuu ma, trêbmbun măsrcg̣t đbhfcâkwvḱt cũng khôbhfcng hêbmbù có khôbhfckwvku của ngưfzbxơexjk̀i  hay thú, cái Sâkwvkn Ma Côbhfc̉ Đnwctôbhfc̣ng này bôbhfc̃ng tưfzbx̣a hôbhfc̀ nhưfzbxbhfc̣t nơexjki sạch sẽ yêbmbun tĩnh, có chôbhfc̃ nào là giôbhfćng nơexjki cưfzbx ngụ của thiêbmbun hạ đbhfcêbmbụ nhâkwvḱt ma đbhfcâkwvk̀u?

Tiêbmbúp đbhfcó, hai ngưfzbxơexjk̀i vưfzbxơexjḳt  qua môbhfc̣t khúc quanh.

 

bhfc̣t bóng đbhfcen bôbhfc̃ng nhiêbmbun âkwvḳp đbhfcêbmbún, nhưfzbxbhfc̣t bưfzbx́c tưfzbxơexjk̀ng vôbhfc hình chơexjḱp măsrcǵt chăsrcǵn ngang trưfzbxơexjḱc  măsrcg̣t, ngay lúc hai ngưfzbxơexjk̀i vưfzbx̀a di chuyêbmbủn thâkwvkn, ánh sáng do Phêbmbụ Hôbhfc̀n phát ra bôbhfc̃ng bị màn chăsrcǵn vôbhfc hình phía trưfzbxơexjḱc dôbhfc̣i lại, gâkwvk̀n nhưfzbx cùng lúc, Quỷ Lêbmbụ và Kim Bình Nhi bôbhfc̃ng khưfzbx̣ng lại, lâkwvḳp tưfzbx́c lưfzbxơexjḱt nhanh nhưfzbxsrcǵt vêbmbù phía sau.

 

“Âhskàmmmm…”

 

bhfc̣t tiêbmbúng vang rêbmbùn, nơexjki bọn họ vưfzbx̀a đbhfcưfzbx́ng giơexjk̀ thành môbhfc̣t hôbhfć lơexjḱn, nhưfzbx̃ng đbhfcâkwvḱt đbhfcá bị phá ra tung bay tán loạn, đbhfcâkwvḳp âkwvk̀m âkwvk̀m vào tưfzbxơexjk̀ng đbhfcá.

Bóng đbhfcen âkwvḱy gâkwvk̀m lêbmbun phâkwvk̃n nôbhfc̣, mạnh mẽ nhưfzbx bài sơexjkn đbhfcảo hải xôbhfcng qua khúc quanh, thăsrcg̉ng măsrcg̣t phóng tơexjḱi. Quỷ Lêbmbụ và Kim Bình Nhi đbhfcêbmbún lúc này vâkwvk̃n chưfzbxa nhìn ra là quái vâkwvḳt yêbmbuu nghiêbmbụt gì, Kim Bình Nhi săsrcǵc măsrcg̣t hơexjki nhơexjḳt nhạt, thâkwvkn hình khẽ đbhfcôbhfc̣ng, nhanh chóng lùi vêbmbù phía sau môbhfc̣t trưfzbxơexjḳng.

 

bmbun trong kình phong, thanh quanh đbhfcôbhfc̣t nhiêbmbun sáng rưfzbx̣c, bao bọc toàn bôbhfc̣ thâkwvkn ảnh Quỷ Lêbmbụ uy nghi bâkwvḱt đbhfcôbhfc̣ng, thanh quang khôbhfcng yêbmbúu đbhfci mà lại mạnh lêbmbun, tay phải hăsrcǵn bảo quanh sáng rưfzbx̣c, nháy măsrcǵt bàn tay hăsrcǵn vưfzbxơexjkn dài ra, đbhfcâkwvkm thăsrcg̉ng vào màn đbhfcen.




 

Thanh quang vôbhfćn sáng rưfzbx̣c bêbmbun tay phải Quỷ Lêbmbụ, ngay lúc tiêbmbún vào màn đbhfcen bôbhfc̃ng chăsrcg̉ng thâkwvḱy đbhfcâkwvku nưfzbx̃a, tưfzbx̣a hôbhfc̀ nhưfzbx bị vâkwvḳt gì che mâkwvḱt, nhưfzbxng chôbhfćc lâkwvḱt sau lại nghe âkwvk̀m môbhfc̣t tiêbmbúng lơexjḱn, bêbmbun trong bóng đbhfcen âkwvḱy đbhfcôbhfc̣t nhiêbmbun phát ra âkwvkm thanh răsrcg̀ng răsrcǵc, chôbhfćc lát đbhfcã bị chọc thủng bảy lôbhfc̃, tưfzbx̀ bêbmbun trong toả ra môbhfc̣t vâkwvk̀ng thanh quang chói lọi.

 

“Grâkwvk̀mmmm…”, môbhfc̣t tiêbmbúng gâkwvk̀m đbhfcau đbhfcơexjḱn vang dôbhfc̣i phát ra tưfzbx̀ phía trưfzbxơexjḱc, màn đbhfcen nhưfzbx núi hôbhfćt nhiêbmbun dãn ra, lại trơexjk̉ thành môbhfc̣t mảng tôbhfći nhưfzbx cũ, nhưfzbxng bêbmbun trong màn đbhfcen âkwvḱy, xuâkwvḱt hiêbmbụn căsrcg̣p măsrcǵt to lơexjḱn đbhfcỏ au.

Phêbmbụ Hôbhfc̀n Ma Bôbhfc̉ng trong tay Quỷ Lêbmbụ phát tán hào quanh cành lúc cành chói lọi, nhơexjk̀ vào ánh sáng âkwvḱy, Quỷ Lêbmbụ và Kim Bình Nhi đbhfcưfzbx́ng phía sau đbhfcêbmbùu nhìn thâkwvḱy rõ rang, kẻ trâkwvḱn thủ tại nơexjki đbhfcâkwvky chính là môbhfc̣t con dơexjki khôbhfc̉ng lôbhfc̀, khăsrcǵp ngưfzbxơexjk̀i đbhfcen kịt, chỉ có hai tròng măsrcǵt đbhfcỏ nhưfzbx máu, liêbmbùn nghĩ nhâkwvḱt đbhfcịnh do thâkwvkn hình và đbhfcôbhfci cánh khôbhfc̉ng lôbhfc̀ che lâkwvḱp căsrcg̣p măsrcǵt đbhfcó, nêbmbun nhâkwvḱt thơexjk̀i khôbhfcng nhìn ra hình dáng của yêbmbuu vâkwvḳt, bâkwvḱt quá chỉ sơexjḳ nêbmbúu yêbmbuu vâkwvḳt cơexjk̃ này mà bình thưfzbxơexjk̀ng tâkwvḱn côbhfcng theo cách đbhfcó, đbhfcôbhfc̣t nhiêbmbun tâkwvḳp kích tưfzbx̀ trong bóng tôbhfći, nhâkwvḱt đbhfcịnh làm ngưfzbxòi  ta kinh hòng thâkwvḱt thôbhfć, nhâkwvḱt thơexjk̀i chăsrcg̉ng biêbmbút cách nào đbhfcôbhfći phó.

Lúc này, trêbmbun đbhfcôbhfci cánh của hăsrcǵc bưfzbx́c bị Quỷ Lêbmbụ tạo ra môbhfc̣t vêbmbút thưfzbxơexjkng, huyêbmbút dịch xanh nhạt quỷ dị chảy ròng ròng trêbmbun thâkwvkn, hiêbmbủn nhiêbmbun thưfzbxơexjkng thêbmbú khôbhfcng nhẹ. Nhưfzbxng loại yeu vâkwvḳt thêbmbú này chăsrcg̉ng bao giơexjk̀ là loại khiêbmbúp nhưfzbxơexjḳc, ngưfzbxơexjḳc lại tràn đbhfcâkwvk̀y phâkwvk̃n nôbhfc̣, há miêbmbụng gâkwvk̀m lêbmbun môbhfc̣t tiêbmbúng lơexjḱn, cánh dơexjki mơexjk̉ ra, măsrcg̣c dù có vài phâkwvk̀n bâkwvḱt ôbhfc̉n, nhưfzbxng đbhfcã lâkwvḱy lại khí thêbmbú, phóng vụt đbhfcêbmbún.

 

Trong măsrcǵt Quỷ Lêbmbụ hàn quang lâkwvḱp loáng, Phêbmbụ Huyêbmbút châkwvku găsrcǵn trêbmbun Phêbmbụ Hôbhfc̀n Ma Bôbhfc̉ng yêbmbuu quang cũng đbhfcôbhfc̀ng thơexjk̀i sáng lêbmbun, măsrcǵt thâkwvḱy yêbmbuu bưfzbx́c hùng hôbhfc̉ đbhfcánh tơexjḱi, bôbhfc̃ng nhiêbmbun nghe tiêbmbúng kêbmbuu “chi chi” trêbmbun vai Quỷ Lêbmbụ, bóng xám thoáng qua, chính là Tiêbmbủu Hôbhfci tưfzbx̀ trêbmbun vai hăsrcǵn nhảy ra, phóng vêbmbù phía yêbmbuu vâkwvḳt lơexjḱn hơexjkn nó chăsrcg̉ng biêbmbút bao nhiêbmbuu lâkwvk̀n.

Quỷ Lêbmbụ nhíu mày, Kim Bình Nhi đbhfcưfzbx́ng phía sau cũng kinh ngạc dưfzbxơexjkng măsrcǵt nhìn, khác biêbmbụt giưfzbx̃a hai con vâkwvḳt đbhfcang lao vào nhau giưfzbx̃a khôbhfcng trung thâkwvḳt quá lơexjḱn.

 

Nhưfzbxng ngoài sưfzbx́c tưfzbxơexjk̉ng tưfzbxơexjḳng của Kim Bình Nhi, thâkwvkm chí ngay lúc nàng hơexjki có vài phâkwvk̀n lo lăsrcǵng thay cho con khỉ âkwvḱy, chỉ thâkwvḱy trong ánh sáng xanh, thâkwvkn hình Tiêbmbủu Hôbhfci bôbhfc̃ng khôbhfcng ngưfzbx̀ng lơexjḱn lêbmbun, chôbhfćc lát, nó đbhfcã tưfzbx̀ môbhfc̣t con khỉ cao chưfzbxa đbhfcêbmbún ba thuơexjḱc biêbmbún thành Tam Nhãn Linh Hâkwvk̀u to lơexjḱn tưfzbxơexjk̉ng nhưfzbxkwvḱp đbhfcâkwvk̀y cả đbhfcôbhfc̣ng huyêbmbụt, ba măsrcǵt đbhfcỏ nhưfzbx máu, thét lêbmbun cuôbhfc̀ng nôbhfc̣.

 

Hai cưfzbx̣ thú lao thăsrcg̉ng vao nhau giưfzbx̃a khôbhfcng trung.




 

fzbxơexjk̀ng đbhfcá xung quanh tưfzbx̣a hôbhfc̀ chịu khôbhfcng nôbhfc̉i châkwvḱn đbhfcôbhfc̣ng kinh khủng nhưfzbxkwvḳy, băsrcǵt đbhfcâkwvk̀u rung lêbmbun bâkwvk̀n bâkwvḳt, Kim Bình Nhi thâkwvḳm chí cảm giác đbhfcưfzbxơexjḳc măsrcg̣t đbhfcâkwvḱt dưfzbxơexjḱi châkwvkn dao đbhfcôbhfc̣ng. Ngưfzbxơexjḳc lại Quỷ Lêbmbụ phía trưfzbxơexjḱc cách hai cưfzbx̣ thú khôbhfcng xa, săsrcǵc măsrcg̣t dâkwvk̀n dâkwvk̀n hôbhfc̀i phục sưfzbx̣ bình tĩnh, khoá miêbmbụng đbhfcưfzbxơexjḳm nét cưfzbxơexjk̀i nhẹ, chăsrcg̉ng màng đbhfcêbmbún đbhfcá rơexjki ào ào nhưfzbxfzbxa xung quanh, sát khí đbhfcăsrcg̀ng đbhfcăsrcg̀ng trưfzbxơexjḱc măsrcǵt.

 

bmbuu bưfzbx́c đbhfcen to lơexjḱn hiêbmbủn nhiêbmbun cũng bị con vưfzbxơexjḳn khôbhfc̉ng lôbhfc̀ đbhfcôbhfc̣t nhiêbmbun xuâkwvḱt hiêbmbụn làm giâkwvḳt mình kinh ngạc, nhưfzbxng vâkwvk̃n hung hăsrcgng lao tơexjḱi, chỉ thâkwvḱy bóng xám lưfzbxơexjḱt qua, Tiêbmbủu Hôbhfci vôbhfc cùng nhanh nhẹn tiêbmbún lêbmbun lách khỏi móng vuôbhfćt yêbmbuu bưfzbx́c, hai bàn tay khôbhfc̉ng lôbhfc̀ chôbhfc̣p vêbmbù phía trưfzbxơexjḱc năsrcǵm chăsrcg̣t lâkwvḱy hai bêbmbun cánh giáp thâkwvkn mình yêbmbuu bưfzbx́c.

 

bmbuu bưfzbx́c kêbmbuu lêbmbun môbhfc̣t tiêbmbúng săsrcǵc nhọn lạnh lẽo cùng cưfzbx̣c, phảng phâkwvḱt nhưfzbxkwvk̀n đbhfcâkwvk̀u tiêbmbun cảm thâkwvḱy sơexjḳ hãi, ba con măsrcǵt đbhfcỏ rưfzbx̣c ơexjk̉ phía trưfzbxơexjḱc còn đbhfcáng sơexjḳ hơexjkn nhiêbmbùu, răsrcgng nanh nhọn hoăsrcǵc lâkwvḱp loáng trong bóng tôbhfći, ngưfzbx̉a măsrcg̣t lêbmbun trơexjk̀i hú dài.

Tiêbmbúng hú vang nhưfzbx sóng cả, âkwvk̀m âkwvk̀m truyêbmbùn đbhfci trong đbhfcôbhfc̣ng huyêbmbụt, thêbmbú khôbhfcng thêbmbủ đbhfcưfzbxơexjkng, phảng phâkwvḱt thách thưfzbx́c khiêbmbuu khích vạn vâkwvḳt trêbmbun thêbmbú gian.

 

Màu đbhfcen âkwvḱy cùng ánh sáng rưfzbx̣c rơexjk̃, dũng mãnh hung tàn và phâkwvk̃n nôbhfc̣, trong tiêbmbúng hú đbhfcbmbun cuôbhfc̀ng của cưfzbx̣ viêbmbun, hai cánh tay khôbhfc̉ng lôbhfc̀ khua lêbmbun nhưfzbxbmbuu ma múa may cuôbhfc̀ng tiêbmbúu.

 

“Roẹt…”

 

Lam huyêbmbút phun ra, yêbmbuu bưfzbx́c đbhfcen khôbhfc̉ng lôbhfc̀ bị Tam Nhãn Linh Hâkwvk̀u xé toạc làm hai mảnh, ném mạnh ra xa.

 

fzbx̀ xa tiêbmbúng hú vang lơexjḱp lơexjḱp vọng ngưfzbxơexjḳc vêbmbù, liêbmbun miêbmbun bâkwvḱt tuyêbmbụt.

 

fzbx́c mạnh của phâkwvk̃n nôbhfc̣ chính là nhưfzbx thêbmbú.

 

fzbx̣ viêbmbun quay ngưfzbxơexjk̀i lại, cúi đbhfcâkwvk̀u nhìn, nam tưfzbx̉ âkwvḱy vâkwvk̃n đbhfcưfzbx́ng nguyêbmbun chôbhfc̃ cũ, nhìn nó.

 

srcǵc đbhfcỏ trong măsrcǵt nó dâkwvk̀n dâkwvk̀n biêbmbún mâkwvḱt, bôbhfc̃ng nhiêbmbun, nó giơexjk tay gãi đbhfcâkwvk̀u, toét miêbmbụng cưfzbxơexjk̀i, thâkwvkn hình khôbhfcng ngưfzbx̀ng thu nhỏ, nhanh chóng phục hôbhfc̀i kích thưfzbxơexjḱc cũ, biêbmbún lại thành hình dạng Tiêbmbủu Hôbhfci

 

Nó ngôbhfc̀i xôbhfc̉m trêbmbun măsrcg̣t đbhfcâkwvḱt, quay đbhfcâkwvk̀u nhìn chủ nhâkwvkn, tay phải khôbhfcng ngưfzbx̀ng xoa đbhfcâkwvk̀u, cái đbhfcbhfci dài phía sau khẽ ve vâkwvk̉y. Quỷ Lêbmbụ nhìn Tiêbmbủu Hôbhfci, trong măsrcǵt dâkwvk̀n hiêbmbụn nét cưfzbxơexjk̀i ôbhfcn hoà, chỉ đbhfcôbhfći vơexjḱi con khỉ này, hăsrcǵn mơexjḱi có đbhfcưfzbxơexjḳc nụ cưfzbxơexjk̀i toàn tâkwvkm toàn ý nhưfzbxkwvḳy.

 

srcǵn mỉm cưfzbxơexjk̀i đbhfcưfzbxa tay ra.

 

Tiêbmbủu Hôbhfci kêbmbuu “chi chi chi” mâkwvḱy tiêbmbúng, nhún hai châkwvkn hai ba cái đbhfcã nhảy lêbmbun vai Quỷ Lêbmbụ, năsrcg̀m mọp xuôbhfćng, toét miêbmbụng cưfzbxơexjk̀i khôbhfcng ngưfzbx̀ng, bôbhfc̣ dạng râkwvḱt cao hưfzbx́ng.

 

Quỷ Lêbmbụ thoáng nghĩ ngơexjḳi, đbhfcưfzbxa tay nhâkwvḱc con khỉ lêbmbun ôbhfcm lâkwvḱy, nâkwvkng lêbmbun  phía trưfzbxơexjḱc, câkwvk̉n thâkwvḳn xem xét khăsrcǵp ngưfzbxơexjk̀i, ba măsrcǵt con khỉ xám sáng lêbmbun lâkwvḱp loáng, chăsrcg̉ng biêbmbút Quỷ Lêbmbụ muôbhfćn làm gì.

 

Kim Bình Nhi lúc này đbhfcã thong thả bưfzbxơexjḱc lêbmbun phía trưfzbxơexjḱc, đbhfcưfzbx́ng kêbmbú bêbmbun nhìn Quỷ Lêbmbụ, nét măsrcg̣t có vẻ trâkwvk̀m ngâkwvkm, cũng chăsrcg̉ng biêbmbút đbhfcang nghĩ gì.

Quỷ Lêbmbụ nhìn Tiêbmbủu Hôbhfci môbhfc̣t lát, khẽ gâkwvḳt đbhfcâkwvk̀u, đbhfcăsrcg̣t nó lêbmbun vai mình, rôbhfc̀i nhẹ nhàng xoa đbhfcâkwvk̀u nó, đbhfcôbhfc̣t nhiêbmbun nói: “Đnwctêbmbún khi xong chuyêbmbụn, ta mua rưfzbxơexjḳu mơexjk̀i ngưfzbxơexjki uôbhfćng nhé!”.

 

Kim Bình Nhi đbhfcang chìm trong suy tưfzbxơexjk̉ng, bôbhfc̃ng lơexjk̀i này vào tai, nhâkwvḱt thơexjk̀i khôbhfcng kịp phản ưfzbx́ng, ngạc nhiêbmbun há miêbmbụng, trong lòng chăsrcg̉ng thêbmbủ nào hiêbmbủu nôbhfc̉i. Ngưfzbxơexjḳc lại, con khỉ kia giâkwvḳt mình, lâkwvḳp tưfzbx́c vui mưfzbx̀ng nhảy câkwvk̉ng lêbmbun, kêbmbuu “chi chi chi”.

 

Nó cưfzbxơexjk̀i mãi khôbhfcng ngưfzbx̀ng, nhe răsrcgng múa vuôbhfćt nhảy qua nhảy lại trêbmbun vai Quỷ Lêbmbụ, lát sau, tưfzbx̣a nhưfzbxbhfc̃ng tỉnh ngôbhfc̣, liêbmbùn giâkwvḳt cái túi rưfzbxơexjḳu lơexjḱn vôbhfćn đbhfcã canh khôbhfc đbhfceo ơexjk̉ trêbmbun lưfzbxng bao lâkwvku nay xuôbhfćng, chăsrcg̉ng thèm ngó đbhfcêbmbún, lâkwvḱy hêbmbút sưfzbx́c ném mạnh xuôbhfćng đbhfcâkwvḱt, kêbmbuu “bịch” môbhfc̣t tiêbmbúng, bụi bôbhfćc lêbmbun mù mịt.

 

Quỷ Lêbmbụ mỉm cưfzbxơexjk̀i bưfzbxơexjḱc tơexjḱi trưfzbxơexjḱc, tưfzbx̀ tưfzbx̀ đbhfci vào trong bóng tôbhfći, nhưfzbxng dưfzbxơexjḱi thanh săsrcǵc quang mang, thâkwvkn ảnh hăsrcǵn trong bóng tôbhfći nhìn thâkwvḳt tưfzbxơexjki sáng, cùng vơexjḱi thâkwvkn ảnh vui vẻ của con khỉ xám phảng phâkwvḱt nhưfzbx hoà hơexjḳp vơexjḱi hăsrcǵn thành môbhfc̣t thẻ, chăsrcg̉ng thêbmbủ phâkwvkn khai.

 

Kim Bình Nhi châkwvk̀m châkwvḳm bưfzbxơexjḱc tơexjḱi trưfzbxơexjḱc mâkwvḱy bưfzbxơexjḱc, nhìn hình bóng môbhfc̣t ngưfzbxơexjk̀i môbhfc̣t khỉ, khôbhfcng câkwvk̀m đbhfcưfzbxơexjḳc môbhfc̣t cảm giác lành lạnh.

 

Chăsrcg̉ng biêbmbút tưfzbx̀ lúc nào, xung quanh khôbhfcng còn thanh quang tưfzbx̀ Phêbmbụ Hôbhfc̀n của Quỷ Lêbmbụ chiêbmbúu sáng, chìm vào bóng tôbhfći, Kim Bình Nhi lâkwvḳp tưfzbx́c phản ưfzbx́ng, tay phải vưfzbxơexjkn ra, hào quang chiêbmbúu rôbhfc̣i xung quanh.

Nàng đbhfcịnh thâkwvk̀n lại, liêbmbùn gia tăsrcgng cưfzbxơexjḱc bôbhfc̣, đbhfcbhfc̉i theo Quỷ Lêbmbụ phía trưfzbxơexjḱc, bôbhfc̃ng thâkwvḱy môbhfc̣t bóng đbhfcen thoáng qua trong bóng tôbhfći, nhảy đbhfcêbmbún chôbhfc̃ nàng.

 

Kim Bình Nhi giâkwvḳt mình, ngưfzbxng thâkwvk̀n giơexjḱi bị, khôbhfcng ngơexjk̀ khi thâkwvkn ảnh đbhfcó nhảy tơexjḱi gâkwvk̀n, tưfzbx̉ mang chiêbmbúu sáng, chính là con khỉ Tiêbmbủu Hôbhfci.

 

Kim Bình Nhi nhíu mày, nhưfzbxng trong lòng bơexjḱt lo lăsrcǵng, nhưfzbxng chăsrcg̉ng biêbmbút con khỉ giôbhfćng chủ nhâkwvkn vêbmbù bôbhfc̣ dạng râkwvḱt chi là côbhfc̉ quái nhưfzbxng cũng lơexjḳi hại vôbhfc cùng này đbhfcôbhfc̣t nhiêbmbun chạy vêbmbù làm gì.

 

Tiêbmbủu Hôbhfci đbhfcêbmbún trưfzbxơexjḱc măsrcg̣t Kim Bình Nhi, nhìn quanh quâkwvḱt, đbhfcôbhfc̣t nhiêbmbun măsrcg̣t lôbhfc̣ săsrcǵc giâkwvḳn, nhìn Kim Bình Nhi kêbmbuu to lêbmbun. Kim Bình Nhi giâkwvḳt mình, giơexjk hai tay ra, nghi ngơexjk̀ hỏi: “Ngưfzbxơexjki làm gì vâkwvḳy?”.

 

Ba măsrcǵt Tiêbmbủu Hôbhfci đbhfcôbhfc̀ng thơexjk̀i trưfzbx̀ng lêbmbun nhìn Kim Bình Nhi, Kim Bình Nhi vôbhfćn là tuyêbmbụt săsrcǵc giai nhâkwvkn, nhưfzbxng hiêbmbủn nhiêbmbun săsrcǵc đbhfcẹp chăsrcg̉ng có tác dụng gì vơexjḱi khỉ, vẻ măsrcg̣t Tiêbmbủu Hôbhfci chả có vẻ gì thâkwvkn thiêbmbụn, giâkwvḳn dưfzbx̃ chỉ xuôbhfćng dưfzbxơexjḱi châkwvkn, Kim Bình Nhi nhìn xuôbhfćng, “A” môbhfc̣t tiêbmbúng, lùi lại môbhfc̣t bưfzbxơexjḱc, té ra nàng vôbhfc tình dâkwvk̃m lêbmbun cái túi rưfzbxơexjḳu mà Tiêbmbủu Hôbhfci vưfzbx̀a vưfzbx́t đbhfci.

 

Tiêbmbủu Hôbhfci giâkwvḳn dưfzbx̃ bâkwvḱt bình,câkwvk̀m cái túi rưfzbxơexjḳu lêbmbun, lâkwvḱy tay phủi bụi, sau đbhfcó thản nhiêbmbun đbhfceo cái túi rưfzbxơexjḳu âkwvḱy lêbmbun ngưfzbxơexjk̀i, Kim Bình Nhi vưfzbx̀a giâkwvḳn vưfzbx̀a buôbhfc̀n cưfzbxơexjk̀i, nhăsrcgn măsrcg̣t nói: “Nè, con khỉ chêbmbút tiêbmbụt, chính là do ngưfzbxơexjki vưfzbx́t đbhfci, ngưfzbxơexjki còn hung hăsrcgng vơexjḱi ta à?”.

 

Tiêbmbủu Hôbhfc̀i nhìn Kim Bình Nhi kêbmbuu “chi chi” hai tiêbmbúng, há miêbmbụng nhe nanh làm măsrcg̣t quỷ, “lêbmbuu” môbhfc̣t tiêbmbúng nhảy lùi lại, chơexjḱp măsrcǵt đbhfcã mâkwvḱt dạng trong bóng tôbhfći phía trưfzbxơexjḱc, hiêbmbủn nhiêbmbun đbhfcã đbhfcbhfc̉i theo Quỷ Lêbmbụ.

Kim Bình Nhi ngạc nhiêbmbun môbhfc̣t lát, cuôbhfći cùng cưfzbxơexjk̀i khôbhfc̉ lăsrcǵc đbhfcâkwvk̀u, bưfzbxơexjḱc theo sau.

 

kwvku trong Sâkwvkn Ma Côbhfc̉ Đnwctôbhfc̣ng, lưfzbx̉a đbhfcỏ trong hoả bôbhfc̀n vâkwvk̃n đbhfcang lăsrcg̣ng lẽ cháy. Quá khưfzbx́ đbhfcã qua phảng phâkwvḱt nhưfzbx đbhfcang hiêbmbụn vêbmbù trong huyêbmbụt đbhfcôbhfc̣ng lăsrcg̣ng lẽ này, Thú Thâkwvk̀n và nưfzbx̃ tưfzbx̉ thâkwvk̀n bí trong bóng tôbhfći khôbhfcng nói, họ cùng lăsrcg̣ng lẽ nhìn, tưfzbx̣a hôbhfc̀ đbhfcêbmbùu chìm đbhfcăsrcǵm trong quá khưfzbx́ khôbhfcng thêbmbủ nào quêbmbun. Còn Thao Thiêbmbút ơexjk̉ bêbmbun cạnh, cũng mỏi mêbmbụt năsrcg̀m dài trêbmbun măsrcg̣t đbhfcâkwvḱt, có vẻ nhưfzbx đbhfcang say ngủ.

 

Nhưfzbxng ngay lúc tĩnh lăsrcg̣ng này, đbhfcôbhfc̣t nhiêbmbun Thao Thiêbmbút nhưfzbx bị kinh đbhfcôbhfc̣ng đbhfcbmbùu gì, bôbhfc̃ng nhâkwvḱc đbhfcâkwvk̀u lêbmbun khỏi hai châkwvkn, con măsrcǵt to nhưfzbx chuôbhfcng đbhfcôbhfc̀ng trưfzbx̀ng lêbmbun hưfzbxơexjḱng vêbmbù phía cưfzbx̉a đbhfcôbhfc̣ng, miêbmbụng phát ra tiêbmbúng gâkwvk̀m rít chói tai, âkwvk̉n chưfzbx́a đbhfcôbhfci chút bâkwvḱt an.

 

Thú Thâkwvk̀n châkwvk̀m châkwvḳm mơexjk̉ măsrcǵt, khẽ nhíu mày, trong bóng tôbhfći, nưfzbx̃ tưfzbx̉ kia tưfzbx̣a hôbhfc̀ cũng khẽ kêbmbuu lêbmbun môbhfc̣t tiêbmbúng.

 

Thanh âkwvkm kia có vẻ nhưfzbx là tiêbmbúng hú dài, măsrcg̣c dù đbhfcã yêbmbúu đbhfci râkwvḱt nhiêbmbùu, nhưfzbxng vâkwvk̃n nhưfzbx dã thú ngạo cuôbhfc̀ng tưfzbx̀ xa truyêbmbùn đbhfcêbmbún, tiêbmbúng đbhfcôbhfc̣ng âkwvḱy vôbhfc hình chung đbhfcã phá tan bâkwvk̀u khôbhfcng khí trâkwvk̀m lăsrcg̣ng.

 

“Có ngưfzbxơexjk̀i đbhfcêbmbún rôbhfc̀i!”- Thú Thâkwvk̀n nhạt giọng nói.

 

fzbx̃ tưfzbx̉ trong bóng tôbhfći trâkwvk̀m măsrcg̣c môbhfc̣t lát, bôbhfc̃ng cưfzbxơexjk̀i lạnh nói: “Bôbhfc̃ng nhưfzbx có kẻ đbhfcủ sưfzbx́c kéo đbhfcêbmbún nơexjki đbhfcâkwvky, chỉ sơexjḳ nhiêbmbùu khả năsrcgng là lão đbhfcâkwvk̀u Vâkwvkn Dịch Lam sai ngưfzbxơexjk̀i đbhfcbhfc̉i giêbmbút, luôbhfcn tiêbmbụn quét sạch sào huyêbmbụt của ngưfzbxơexjki”.

 

Trêbmbun măsrcg̣t Thú Thâkwvk̀n tưfzbx̣a hôbhfc̀ có vẻ hơexjki mỏi mêbmbụt, lại vưfzbx̀a có vẻ khôbhfcng muôbhfćn buôbhfcng xuôbhfci, nói: “Cưfzbx́ viêbmbục, ta chăsrcg̉ng muôbhfćn quan tâkwvkm, bâkwvḱt quá kẻ này đbhfcủ sưfzbx́c tiêbmbún nhâkwvḳp đbhfcôbhfc̣ng huyêbmbụt sâkwvku đbhfcêbmbún thêbmbú, nghe thanh âkwvkm âkwvḱy, có vẻ nhưfzbx đbhfcã qua chôbhfc̃ của hăsrcǵc bưfzbx́c. Đnwctã có khả năsrcgng tiêbmbún vào đbhfcôbhfc̣ng, nhiêbmbủu khả năsrcgng là đbhfcôbhfći phó đbhfcưfzbxơexjḳc hăsrcǵc bưfzbx́c, chỉ là cưfzbx̉a đbhfcôbhfc̣ng còn có hung linh hăsrcǵc hôbhfc̉, bọn họ có thêbmbủ tiêbmbúng vào mà chăsrcg̉ng gâkwvky ra tiêbmbúng đbhfcôbhfc̣ng gì, đbhfcúng là khôbhfcng đbhfcơexjkn giản”.

 

fzbx̃ tưfzbx̉ trong bóng tôbhfći câkwvḱt tiêbmbúng nói: “Ngưfzbxơexjki hiêbmbụn giơexjk̀ khôbhfcng còn tâkwvḱm thâkwvkn bâkwvḱt tưfzbx̉ bâkwvḱt diêbmbụt, hơexjkn nưfzbx̃a ngưfzbxơexjki lại đbhfcang trọng thưfzbxơexjkng, có khả năsrcgng đbhfcôbhfći phó vơexjḱi nhưfzbx̃ng kẻ chưfzbxa biêbmbút thưfzbx̣c lưfzbx̣c này chăsrcgng?”.

 

Thú Thâkwvk̀n cưfzbxơexjk̀i nói: “Ta khôbhfcng biêbmbút nhưfzbxng ta chăsrcg̉ng phải lo”.

 

fzbx̃ tưfzbx̉ âkwvḱy hỏi: “Vì sao?”.

 

Thú Thâkwvk̀n cưfzbxơexjk̀i nhẹ đbhfcáp: “Có ngưfzbxơexjki ơexjk̉ đbhfcâkwvky, ta còn sơexjḳ đbhfcbmbùu gì?”.

 

fzbx̃ tưfzbx̉ im lăsrcg̣ng môbhfc̣t lát, cưfzbxơexjk̀i lạnh nói: “Ngưfzbxơexjki chêbmbút hay khôbhfcng liêbmbun quan gì đbhfcêbmbún ta, ngưfzbxơexjki lại khôbhfcng nhơexjk̀ ta giúp ngưfzbxơexjki, sao lại nhâkwvḱt đbhfcịnh phải giúp ngưfzbxơexjki lâkwvk̀n này. Vơexjḱi yêbmbuu pháp tu hành đbhfcêbmbún mưfzbx́c này của ngưfzbxơexjki, măsrcg̣c dù ngưfzbxơexjki vơexjḱi ta có chút giao tình, nhưfzbxng khó nói sau này khôbhfcng có khi nào trơexjk̉ măsrcg̣t vơexjḱi ta, chi băsrcg̀ng ngưfzbxơexjki chêbmbút càng sơexjḱm càng tôbhfćt”.

 

Thâkwvk̀n Thú ho khan hai tiêbmbúng, măsrcg̣t hiêbmbụn lêbmbun vài phâkwvk̀n đbhfcau đbhfcơexjḱn, nhưfzbxng ngưfzbxơexjḳc lại nét cưfzbxơexjk̀i trêbmbun khoé miêbmbụng chăsrcg̉ng hêbmbù suy giảm, hăsrcǵn nhìn vào bóng tôbhfći, nói: “Ta chêbmbút sơexjḱm lúc nào, ngưfzbxơexjki an tâkwvkm lúc âkwvḱy. Chỉ là ngưfzbxơexjki khôbhfcng phải đbhfcang muôbhfćn tham ngôbhfc̣ Bát Hung Huyêbmbùn Hoả pháp trâkwvḳn do Vu tôbhfc̣c truyêbmbùn lại ơexjk̉ bêbmbun kia à? Nêbmbúu ta chêbmbút, ngưfzbxơexjki há chăsrcg̉ng phải thâkwvḱt bại sao?”.

 

fzbx̃ tưfzbx̉ kia hăsrcǵng giọng nói; “Pháp trâkwvḳn chỉ ơexjk̉ nơexjki đbhfcâkwvky? Ta sơexjḳ ngưfzbxơexjki nói quá!”.

 

Thú Thâkwvk̀n cưfzbxơexjk̀i nói: “Trâkwvḳn đbhfcôbhfc̀ Bát Hung Huyêbmbùn Hoả trâkwvḳn pháp mà thêbmbú gian lưfzbxu truyêbmbùn tưfzbx̀ xưfzbxa đbhfcêbmbún nay, chỉ còn có ơexjk̉ nơexjki này và ơexjk̉ Huyêbmbùn Hoả Đnwctàm của Phâkwvk̀n Hưfzbxơexjkng côbhfćc. Trâkwvḳn đbhfcôbhfc̀ ơexjk̉ Phâkwvk̀n Hưfzbxơexjkng côbhfćc đbhfcã bị huỷ, vâkwvḳy chỉ còn ơexjk̉ nơexjki đbhfcâkwvky mà thôbhfci. Ngưfzbxơexjki vâkwvk̃n muôbhfćn tham ngôbhfc̣ ảo bí bêbmbun trong trâkwvḳn pháp âkwvḱy, hiêbmbụn chỉ có ta có đbhfcủ khả năsrcgng phát đbhfcôbhfc̣ng pháp trâkwvḳn cho ngưfzbxơexjki tham ngôbhfc̣, nêbmbúu nhưfzbx ngưfzbxơexjki có Huyêbmbùn Hoả Giám trong tay, tưfzbx̣ nhiêbmbun cũng có thêbmbủ huy đbhfcôbhfc̣ng pháp trâkwvḳn, đbhfcáng tiêbmbúc ngưfzbxơexjki khôbhfcng có”.

 

srcǵn nói đbhfcêbmbún đbhfcay, dưfzbx̀ng lại môbhfc̣t chút, trêbmbun măsrcg̣t thoáng lêbmbun chút buôbhfc̀n bã, nói: “Ngưfzbxơexjki hiêbmbụn cũng đbhfcã biêbmbút, trâkwvḳn pháp này chính là do Linh Lung năsrcgm âkwvḱy dùng đbhfcêbmbủ giam câkwvk̀m ta mơexjḱi dưfzbx̣ng nêbmbun, nêbmbúu ta chêbmbút đbhfci, trâkwvḳn này cũng sẽ tan thành mâkwvky khói, nêbmbúu nhưfzbxkwvḳy, ngưfzbxơexjki há chăsrcg̉ng trăsrcǵng tay sao?”.

 

fzbx̃ tưfzbx̉ âkwvḱy trâkwvk̀m măsrcg̣c môbhfc̣t thoáng, lát sau câkwvḱt tiêbmbúng: “Ngưfzbxơexjki tính khéo lăsrcǵm. Mâkwvḱy ngưfzbxơexjk̀i này đbhfcêbmbủ ta đbhfcôbhfći phó”.

 

Thú Thâkwvk̀n châkwvk̀m châkwvḳm lăsrcǵc đbhfcâkwvk̀u, nói: “Khôbhfcng phải ta khéo, mà là do tưfzbx̣ ngưfzbxơexjki câkwvku châkwvḱp, nêbmbun mơexjḱi bị ngưfzbxơexjk̀i khác đbhfcbmbùu khiêbmbủn nhưfzbxkwvḳy. Bâkwvḱt quá…”- hăsrcǵn tưfzbx̀ tưfzbx̀ nhưfzbxơexjḱng măsrcǵt, nhìn vào trong bóng tôbhfći, nói: “Ngưfzbxơexjki có thêbmbủ nói cho ta biêbmbút, ngưfzbxơexjki nhâkwvḱt đbhfcịnh phải mạo hiêbmbủm cùng ta tham ngôbhfc̣ pháp trâkwvḳn âkwvḱy là vì ai chăsrcgng?”.

 

Khôbhfcng có hôbhfc̀i đbhfcáp, xung quanh hoàn toàn im lăsrcg̣ng, tưfzbx̣a hôbhfc̀ ngay trong chơexjḱp măsrcǵt âkwvḱy, nưfzbx̃ tưfzbx̉ thâkwvk̀n bí trong bóng tôbhfći âkwvḱy đbhfcã đbhfci xa. Lưfzbx̉a trong hoả bôbhfc̀n vâkwvk̃n âkwvkm ỉ cháy, rọi lại vào măsrcǵt Thú Thâkwvk̀n.

 

Thao Thiêbmbút tưfzbx̀ tưfzbx̀ đbhfcưfzbx́ng dâkwvḳy, gâkwvk̀m lêbmbun khôbhfcng dưfzbx́t, lôbhfc̣ rõ mưfzbxơexjk̀i phâkwvk̀n bâkwvḱt an, Thú Thâkwvk̀n lăsrcg̣ng lẽ nhìn bóng tôbhfći hưfzbxbhfc phía trưfzbxơexjḱc, trâkwvk̀m măsrcg̣c…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.