Tru Tiên

Chương 204 : Dị Nhân

    trước sau   
   

Trung thôkgpx̉, hai mưyeciơexyoi dăagsọm ngoài thành Hà Dưyeciơexyong.

Trơexyòi tôkgpx́i dâoocòn, trêyobvn con đemypưyeciơexyòng cũ, ngưyeciơexyòi qua lại đemypã băagsót đemypâoocòu văagsóng bóng. Thơexyòi buôkgpx̉i hôkgpx̃n loạn, yêyobvu ma thịnh hành, dâoocõu có ơexyỏ dưyeciơexyói châoocon núi Thanh Vâoocon môkgpxn, ai dám chăagsóc răagsòng sẽ khôkgpxng hôkgpx́t nhiêyobvn đemypụng đemypâoocòu lũ yêyobvu mà quái quỷ.

 

Con ngưyeciơexyòi ai mà chăagsỏng quý mạng sôkgpx́ng của mình, hà huôkgpx́ng trong tình thêyobv́ này, sau thơexyòi yêyobvu thú nhiêyobv̀u lâoocòn cưyeciơexyõng bưyecíc trăagsom họ, nhưyecing ngưyeciơexyòi sôkgpx́ng sót, dĩ nhiêyobvn càng biêyobv́t coi trọng bản mêyobṿnh.

 

Nhưyecing rôkgpx́t cục cũng có bóng ngưyeciơexyòi hiêyobṿn ra ơexyỏ phía đemypâoocòu đemypưyeciơexyòng, đemypi đemypâoocòu là môkgpx̣t lão trưyeciơexyọng, dáng dâoocóp tiêyobvn phong đemypạo côkgpx́t, trong tay câoocòm môkgpx̣t cán trúc, phâoocòn trêyobvn côkgpx̣t miêyobv́ng vải vơexyói hàng chưyecĩ viêyobv́t đemypưyecíng “Tiêyobvn nhâoocon chỉ lôkgpx̣”. Theo gót là môkgpx̣t nam môkgpx̣t nưyecĩ, nam thì khăagson che măagsọt, nưyecĩ thì xinh đemypẹp khả ái. Trơexyòi sâoocõm tôkgpx́i mà nưyecĩ lang âoocóy căagsọp măagsót vâoocõn chăagsom chú dán vào quyêyobv̉n sách bìa đemypan vôkgpx đemypêyobv̀ trêyobvn tay.

 

Đrwkjưyeciơexyong nhiêyobvn đemypó là nhóm ngưyeciơexyòi Chu Nhâoocót Tiêyobvn, Tiêyobv̉u Hoàn và Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon hàng môkgpx̣t bưyeciơexyóc tơexyói.

 

Trêyobvn đemypưyeciơexyòng đemypi, khi lôkgpxi lúc kéo, Chu Nhâoocót Tiêyobvn níu khách bôkgpx̣ hành đemypêyobv́n bêyobvn, măagsọt mày hơexyón hơexyỏ nói chuyêyobṿn trêyobvn trơexyòi dưyeciơexyói đemypâoocót loạn xị lăagsong nhăagsong, đemypưyeciơexyong nhiêyobvn Tiêyobv̉u Hoàn và Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon nghe chăagsỏng thuâoocọn tai. Nhưyecing nhưyecĩng ngưyeciơexyòi bị lão kéo lại xem tuơexyóng, sau khi nghe Chu Nhâoocót Tiêyobvn nói qua vêyobv̀ tưyeciơexyong lại hâoocọu vâoocọn của mình thì tinh thâoocòn châoocón đemypôkgpx̣ng, giao tiêyobv̀n cho lão xong thì lại nhưyeci thêyobv̉ phục hoàn sinh khí, thơexyoi thơexyói bỏ đemypi.

 

Tiêyobv̉u Hoàn ngoài viêyobṿc thâoocou tiêyobv̀n sau khi Chu Nhâoocót Tiêyobvn xong viêyobṿc lưyeciơexyòng gạt con bạc thoả thích, còn lại chỉ thu mình đemypọc sách.

 

yecì ngày âoocóy tơexyói nay, Tiêyobv̉u Hoàn đemypôkgpx́i vơexyói quyêyobv̉n sách mà Quỷ tiêyobvn sinh lưyeciu lại, ghi chép nhưyecĩng Ma Giáo quỷ dị bí thuâoocọt, chăagsỏng ngơexyò càng đemypọc càng mêyobv, khôkgpxng nhưyecĩng khi rãnh rôkgpx̃i lại lâoocóy ra xem mà khi đemypi đemypưyeciơexyòng, quyêyobv̉n sách âoocóy chăagsỏng lúc nào là rơexyòi tay. Trơexyòi đemypã tôkgpx́i dâoocòn mà côkgpxyeciơexyòng nhưyecioocõn chưyecia hay, tâoocom trí dôkgpx̀n hêyobv́t vào cuôkgpx́n sách.

Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon ơexyỏ bêyobvn cạnh câoocót tiêyobv́ng gọi Chu Nhâoocót Tiêyobvn nói: “Tiêyobv̀n bôkgpx́i, nhìn trơexyòi xem chưyecìng chúng ta khôkgpxng tơexyói đemypưyeciơexyọc thành Hà Dưyeciơexyong, nêyobv́u chăagsỏng tìm đemypưyeciơexyọc nơexyoi trú âoocỏn, chỉ sơexyọ rút cục phải ngủ ơexyỏ ngoài đemypôkgpx̀ng”.

 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn ngăagsóm săagsóc trơexyòi khẽ gâoocọt đemypâoocòu, nhìn xung quanh chỉ thâoocóy bôkgpx́n bêyobv̀ mâoocọp mơexyò, đemypưyecìng nói đemypêyobv́n có ngưyeciơexyòi sinh sôkgpx́ng ơexyỏ cái ơexyỏ nơexyoi hoang dã này, ngay cả môkgpx̣t toà miêyobv́u hoang phòng ôkgpx́c hưyeci hoại e cũng chăagsỏng có.

 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn ho khan môkgpx̣t tiêyobv́ng, chỉ thâoocóy Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon là đemypêyobv̉ măagsót tơexyói lão, còn đemypưyecía cháu Tiêyobv̉u Hoàn đemypang nôkgpx́i gót sau lưyecing Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon thì cả môkgpx̣t cưyecỉ chỉ phản ưyecíng cũng khôkgpxng có, dôkgpx̀n cả tâoocom tưyeci đemypọc quyêyobv̉n sách quỷ bìa đemypen. Chu Nhâoocót Tiêyobvn luôkgpxn nghĩ đemypêyobv̉ đemypưyecía cháu gái lão đemypọc cuôkgpx́n sách ma giáo đemypó thưyecịc khôkgpxng ôkgpx̉n, khôkgpx̉ nôkgpx̃i càng lo lăagsóng lại càng khó mà ngon ngọt thuyêyobv́t phục ả. Môkgpx̃i lâoocòn lão này nọ vơexyói ả vêyobv̀ sưyecị tàn nhâoocõn vôkgpx đemypạo của Ma Giáo, nhưyecĩng thủ đemypoạn ác đemypôkgpx̣c yêyobvu tà, Tiêyobv̉u Hoàn đemypêyobv̀u trả lơexyòi lão băagsòng câoocou: “Nhưyecĩng loại phưyeciơexyong pháp yêyobvu tà cưyecíu ngưyeciơexyòi quả thâoocọt nhiêyobv̀u lăagsóm, có thêyobv̉ sánh vơexyói phưyeciơexyong pháp của ôkgpxng đemypó”.

 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn môkgpx̃i khi nghe vâoocọy thì toát môkgpx̀ hôkgpxi hôkgpx̣t, đemypôkgpx́i đemypáp khôkgpxng xong. Nhưyecing lão măagsọt dâoocòy, quyêyobv́t chăagsỏng chịu thua, vâoocõn muôkgpx́n bảo Tiêyobv̉u Hoàn liêyobṿng quyêyobv̉n sách đemypó nhưyecing lại khôkgpxng có lú do gì chánh đemypáng.

 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn quay ngưyeciơexyòi nhìn Tiêyobv̉u Hoàn, ngó thâoocóy quyêyobv̉n sách thâoocọt xôkgpx́n măagsót, chăagsỏng hiêyobv̉u thêyobv́ nào lâoocọp tưyecíc to tiêyobv́ng quát: “Tiêyobv̉u Hoàn, sao lúc nào ngưyeciơexyoi cũng đemypọc cuôkgpx́n sách quái quỷ đemypó vâoocọy?”.

 

Tiêyobv̉u Hoàn cuôkgpx́i cùng mơexyói ngâoocỏng đemypâoocòu lêyobvn, nhìn Chu Nhâoocót Tiêyobvn, bưyecịc dọc cãi: “Gia gia, chúng ta đemypi châoocọm nhưyeci thêyobv́ này khôkgpxng phải vì cháu đemypọc sách mà là tại gia gia bẻo lẻo lưyecìa ngưyeciơexyòi xem tưyeciơexyóng lâoocóy tiêyobv̀n, thành ra tiêyobv́n hành mơexyói châoocọm chạp.

 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn cưyecíng họng đemypỏ măagsọt tăagsòng hăagsóng vài tiêyobv́ng rôkgpx̀i quay sang phía khác cưyeciơexyòi chôkgpx́ng chêyobv́ nói: “Đrwkjủ rôkgpx̀i, đemypủ rôkgpx̀i, chúng ta khôkgpxng nói chuyêyobṿn này nưyecĩa, theo ý ta, hiêyobṿn tại chúng ta khôkgpxng có chôkgpx̃ đemypêyobv̉ ngủ, nói tóm lại là mau nghĩ ra cách nào đemypi thôkgpxi”.

 

Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon lăagsóc đemypâoocòu nói: “Ơarbn̉ đemypâoocoy quả thưyecịc chăagsỏng có nhà đemypêyobv̉ mà tá túc, tiêyobv̀n bôkgpx́i thôkgpxng thuôkgpx̣c nơexyoi này hơexyon bọn tại hạ, thưyecỉ nhơexyó xem quanh đemypâoocoy có ngôkgpxi miêyobv́u hoang nào đemypêyobv̉ chúng ta có thêyobv̉ nghỉ lại môkgpx̣t đemypêyobvm khôkgpxng?”.

 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn hưyecì môkgpx̣t tiêyobv́ng rôkgpx̀i cưyeciơexyòi nhạt nói: “Ngưyeciơexyoi sao biêyobv́t ta quen thuôkgpx̣c chôkgpx̃ này, lão phu tuy sinh truơexyỏng ơexyỏ thành Hà Dưyeciơexyong, nhưyecing sau này lại phiêyobvu bạt châoocon trơexyòi, khi đemypêyobv́n đemypâoocoy bôkgpx̃ng thâoocóy quen thuôkgpx̣c…ơexyo kìa…”.




 

Lão đemypôkgpx̣t nhiêyobvn lôkgpx̣ vẻ đemypăagsom chiêyobvu, lơexyòi nói nưyecỉa chưyecìng bôkgpx̃ng nhiêyobvn dưyecìng lại.

 

Tiêyobv̉u Hoàn và Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon hơexyoi ngạc nhiêyobvn. Tiêyobv̉u Hoàn câoocót tiêyobv́ng gọi: “Gia gia, gia gia đemypịnh nói gì vâoocọy?”.

 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn nhíu mày tưyecịa hôkgpx̀ nghĩ ra đemypyobv̀u gì nhưyecing khôkgpxng rõ rêyobṿt, tưyecì tưyecì xoay mình nhìn vêyobv̀ phía trưyeciơexyóc, nhưyeci thêyobv̉ găagsóng nhơexyó: “Đrwkjăagsòng kia nêyobv́u ta nhơexyó khôkgpxng lâoocòm thì phía trưyeciơexyóc khôkgpxng xa có môkgpx̣t lôkgpx́i rẽ, đemypi theo lôkgpx́i đemypó, dâoocõu có hơexyoi xa, nhưyecing quả thâoocọt có môkgpx̣t gian nhà ơexyỏ đemypó”.

 

Tiêyobv̉u Hoàn và Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon cả hai đemypêyobv̀u phâoocón khơexyỏi. Tiêyobv̉u Hoàn cưyeciơexyòi nói: “Nêyobv́u thâoocọt vâoocọy thì chúng ta còn châoocòn chơexyò gì nưyecĩa mà khôkgpxng đemypi nhanh lêyobvn”.

 

Chăagsỏng biêyobv́t thêyobv́ nào mà Chu Nhâoocót Tiêyobvn lại tỏ vẻ hơexyoi lưyeciơexyõng lưyecị, vâoocòng trán nhăagson nhíu, găagsóng sưyecíc nhơexyó lại nói: “Nhưyecing ta cảm thâoocóy có gì khôkgpxng ôkgpx̉n, thơexyòi gian thưyecịc lâoocou quá rôkgpx̀i, ta chỉ nhơexyó mang máng là ơexyỏ ngoại thành Hà Dưyeciơexyong đemypi theo hưyeciơexyóng này đemypích xác có môkgpx̣t ngôkgpxi nhà, nhưyecing hình nhưyeci ngôkgpxi nhà âoocóy khôkgpxng phải là môkgpx̣t nơexyoi tôkgpx́t. Còn khôkgpxng tôkgpx́t nhưyeci thêyobv́ nào thì ta chăagsỏng thêyobv̉ nghĩ ra…”.

 

Tiêyobv̉u Hoàn trơexyọn măagsót nhìn lão, đemypi vưyeciơexyọt lêyobvn phía trưyeciơexyóc khôkgpxng thèm đemypêyobv̉ ý đemypêyobv́n lão nưyecĩa, miêyobṿng lý luâoocọn: “Đrwkjưyeciơexyọc lăagsóm, chúng ta đemypi nhanh lêyobvn, chỉ câoocòn có nhà dâoocõu có hưyeci hại cũng còn hơexyon phải ngủ ngoài trơexyòi”.

 

Tiêyobv̉u Hoàn đemypã câoocót bưyeciơexyóc đemypi trưyeciơexyóc thì Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon dĩ nhiêyobvn nôkgpx́i gót. Chu Nhâoocót Tiêyobvn miêyobṽn cưyeciơexyõng theo sau, đemypôkgpxi mày nhăagson tít, tay khôkgpxng ngưyecìng gõ đemypâoocòu, môkgpx̀m thì lâoocỏm bâoocỏm: “Thâoocọt sưyecị ơexyỏ đemypó có nhà hay khôkgpxng, thì ta chăagsỏng thêyobv̉ nào nhơexyó nôkgpx̉i!”.

 

Đrwkji đemypưyeciơexyọc môkgpx̣t quãng thì đemypã tôkgpx́i hăagsỏn, may mà trêyobvn trơexyòi còn có vài vì sao le lói nêyobvn vâoocõn nhìn thâoocóy đemypưyeciơexyòng, ba ngưyeciơexyòi phát hiêyobṿn quả nhiêyobvn có môkgpx̣t con đemypưyeciơexyòng nhỏ vôkgpx̃n đemypã bị che khuâoocót dâoocõn vào rưyecìng sâoocou.

Tiêyobv̉u Hoàn và Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon cả hai cùng gâoocọt đemypâoocòu rôkgpx̀i rẽ vào con đemypưyeciơexyòng nhỏ âoocóy. Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon gia tăagsong cưyeciơexyóc bôkgpx̣, môkgpx̣t măagsọt đemypi trưyeciơexyóc Tiêyobv̉u Hoàn, măagsọt khác nghiêyobvm câoocỏn chú ý xung quanh. Chu Nhâoocót Tiêyobvn thuỷ chung vâoocõn đemypi sau chót, miêyobṿng lải nhải lâoocòm bâoocòm, răagsòng lão khôkgpxng nhơexyó nôkgpx̉i lại lịch của căagson nhà đemypó, cũng nhưyeciagson nhà âoocóy dùng đemypêyobv̉ làm gì.

Con đemypưyeciơexyòng quả thâoocọt dài, cả ba đemypã đemypi có đemypêyobv́n nưyecỉa canh giơexyò mà vâoocõn khôkgpxng thâoocóy bóng dáng ngôkgpxi nhà đemypâoocou cả. Tiêyobv̉u Hoàn băagsót đemypâoocòu hoài nghi quay sang hỏi Chu Nhâoocót Tiêyobvn: “Gia gia, gia gia khôkgpxng nhơexyó lâoocòm đemypâoocóy chưyecí?”.

 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn bị Tiêyobv̉u Hoàn nhìn chăagsòm chăagsòm thì bâoocót giác lòng chùng xuôkgpx́ng. Lão cưyeciơexyòi khoả lâoocóp nói: “Đrwkjâoocóy là…đemypâoocóy là…ngưyeciơexyoi cũng biêyobv́t ta đemypã già quá rôkgpx̀i, thâoocọt chăagsỏng tránh khỏi có lúc lâoocòm lâoocõn môkgpx̣t chuyêyobṿn, nhưyecing ta chăagsóc chăagsón là trêyobvn con đemypưyeciơexyòng này có môkgpx̣t ngôkgpxi nhà. Có đemypyobv̀u căagson nhà âoocóy nhưyeci thêyobv́ nào thì ta nhâoocót thơexyòi chăagsỏng nhơexyó đemypưyeciơexyọc. Lại nưyecĩa, đemypã bao năagsom qua rôkgpx̀i, có thêyobv̉ căagson nhà âoocóy đemypã bị ngưyeciơexyòi ta dơexyõ bỏ, chưyecia nói chưyecìng gió tuyêyobv́t mưyecia bão đemypã làm sâoocọp nó mâoocót rôkgpx̀i”.

 

Tiêyobv̉u Hoàn lăagsọng ngưyeciơexyòi trong giâoocoy lát rôkgpx̀i nhè nhẹ lăagsóc đemypâoocòu, vưyecìa chuyêyobv̉n mình thì ơexyỏ phía trưyeciơexyóc Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon bâoocót chơexyọt dưyecìng lại xoay đemypâoocòu câoocót giọng thét: “Các ngưyeciơexyòi mau lêyobvn, căagson nhà đemypâoocoy rôkgpx̀i!”.

 

Tiêyobv̉u Hoàn cùng Chu Nhâoocót Tiêyobvn cả hai đemypêyobv̀u nưyecíc lòng, Chu Nhâoocót Tiêyobvn lâoocọp tưyecíc hoan hỉ, lơexyón tiêyobv́ng cưyeciơexyòi nói: “A ha, lão đemypã bảo mà, tiêyobvn nhâoocon đemypâoocoy vôkgpx́n dĩ thôkgpxng tuêyobṿ, làm gì khôkgpxng nhơexyó đemypưyeciơexyọc ơexyỏ đemypâoocoy có căagson nhà, sai chạy thêyobv́ nào đemypưyeciơexyọc”.

 

Tiêyobv̉u Hoàn chăagsỏng lý gì đemypêyobv́n lão nưyecĩa, lẹ làng bưyeciơexyóc đemypêyobv́n bêyobvn Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon nhìn vêyobv̀ phía trưyeciơexyóc. Quả nhiêyobvn ơexyỏ cuôkgpx́i đemypưyeciơexyòng có môkgpx̣t căagson nhà năagsòm trêyobvn môkgpx̣t miêyobv́ng đemypâoocót khôkgpxng nhỏ, tưyecì xa đemypã thâoocóy vưyeciơexyòn tưyeciơexyọc hoang vu, vách tưyeciơexyòng đemypôkgpx̉ nát, môkgpx̣t chút hơexyoi hưyeciơexyóm ngưyeciơexyòi cũng khôkgpxng có, hiêyobv̉n nhiêyobvn là đemypã bị bỏ hoang tưyecì nhiêyobv̀u năagsom rôkgpx̀i.




 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn châoocòm châoocọm bưyeciơexyóc tơexyói, vẻ măagsọt dưyeciơexyong dưyeciơexyong tưyecị đemypăagsóc, miêyobṿng còn đemypang chóp chép tính huyêyobvnh hoang tiêyobv́p thì Tiêyobv̉u Hoàn đemypã trơexyọn măagsót nhìn lão giâoocọn dưyecĩ thúc giục: “Lẹ lêyobvn đemypi gia gia”.

 

Ba ngưyeciơexyòi khôkgpxng nói gì nưyecĩa tiêyobv́n bưyeciơexyóc vêyobv̀ phía ngôkgpxi nhà. Ngọn gió đemypêyobvm nơexyoi hoang dã thoảng hơexyoi lạnh lẽo khiêyobv́n họ co ro rụt côkgpx̉.

 

Đrwkjêyobv́n gâoocòn nhìn kỹ lại thì quả là môkgpx̣t ngôkgpxi nhà đemypôkgpx̉ nát khôkgpxng thêyobv̉ ơexyỏ đemypưyeciơexyọc, phêyobvn dâoocọu đemypã vơexyõ vụn, côkgpx̉ng vưyeciơexyòn thì chỉ còn sót môkgpx̃i cái khung, cánh côkgpx̉ng cũng chăagsỏng có.

 

Giưyecĩa khoảng vưyeciơexyòn hoang đemypó là căagson nhà, xem xét tưyecì trêyobvn xuôkgpx́ng, mái nhà tưyecịa hôkgpx̀ đemypã bị sâoocọp quá nưyecỉa, rưyeciơexyòng côkgpx̣t lòi ra. Nhà dưyeciơexyòng nhưyeci có cưyecỉa nhưyecing đemypã bị tung khoá. Toàn bôkgpx̣ căagson nhà kiêyobv́n trúc băagsòng gôkgpx̃, sau bao ngày dãi dâoocòu mưyecia gió nêyobvn đemypã bôkgpx́c mùi âoocỏm môkgpx́c.

 

Tiêyobv̉u Hoàn nhíu mày nhưyecing Chu Nhâoocót Tiêyobvn ngưyeciơexyọc lại xem chưyecìng cao hưyecíng, lão tưyecì tưyecì tiêyobv́n vào sâoocon, nhìn quanh chỉ thâoocóy cỏ dại mọc lan tràn khăagsóp nơexyoi, xem ra khôkgpxng có gì quái dị, tuy chăagsỏng đemypáng gọi là nhà, nhưyecing ít ra thì nơexyoi đemypâoocoy cũng chăagsỏng có gì là nguy hiêyobv̉m cả.

 

Lão quay ra gọi Tiêyobv̉u Hoàn và Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon vào, Tiêyobv̉u Hoàn đemypêyobv́n bêyobvn Chu Nhâoocót Tiêyobvn, do dưyecị môkgpx̣t lát thình lình quay sang Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon hỏi: “Đrwkjạo trưyeciơexyỏng nghĩ sao, gian nhà này hình nhưyeci chúng ta tưyecìng thâoocóy rôkgpx̀i thì phải?”.

 

Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon giâoocọt mình nhìn xung quanh đemypâoocoy đemypó môkgpx̣t lát rôkgpx̀i lăagsóc đemypâoocòu tỏ vẻ chưyecia thâoocóy. Chu Nhâoocót Tiêyobvn khó chịu nói: “Ngưyeciơexyoi thì nhơexyó gì, căagson nhà ơexyỏ đemypâoocoy bao nhiêyobvu năagsom, đemypêyobv́n gia gia ngưyeciơexyoi đemypâoocoy cũng còn khôkgpxng nhơexyó, ngưyeciơexyoi lại thâoocóy qua rôkgpx̀i sao?”.

 

Tiêyobv̉u Hoàn nhún vai nói: “Đrwkji thôkgpxi!”. Dưyecít lơexyòi cả hai ngưyeciơexyòi cùng bưyeciơexyóc lêyobvn bâoocọc thêyobv̀m đemypá vơexyói tay đemypâoocỏy cưyecỉa.

 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn đemypưyecíng ơexyỏ bêyobṿ cưyecỉa đemypưyecia măagsót nhìn vào trong căagson nhà tôkgpx́i tăagsom tìm tòi dò ngóng. Tiêyobv̉u Hoàn đemypôkgpx̣t nhiêyobvn cảm thâoocóy dưyeciơexyói châoocon có cái gì đemypó, nàng cúi xuôkgpx́ng nhìn thì ra là môkgpx̣t cái bảng đemypen cũ kỹ tôkgpx̀i tàn, bêyobv̀ măagsọt xem chưyecìng có hai hàng chưyecĩ. Lòng hiêyobv́u kỳ nôkgpx̉i lêyobvn, nàng cúi xuôkgpx́ng kéo tâoocóm bảng đemypen tưyecì trong đemypôkgpx́ng rác ra, phủi bụi cho sạch rôkgpx̀i xem xét câoocỏn thâoocọn. Khôkgpxng đemypâoocòy nưyecỉa khăagsóc sau ngưyeciơexyòi nàng đemypôkgpx̣t nhiêyobvn run lêyobvn, châoocon lùi lại mâoocóy bưyeciơexyóc, sâoocóc măagsọt cùng lúc đemypôkgpx̉i ra trăagsóng bêyobṿch hét lêyobvn: “Gia gia, xem chôkgpx̃ này là chôkgpx̃ nào!”.

 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn ngạc nhiêyobvn quay sang,nhìn môkgpx̣t lúc nhưyecing vì căagson phòng quá tôkgpx́i nêyobvn thuỷ chung lão vâoocõn khôkgpxng thêyobv̉ nhìn rõ đemypưyeciơexyọc. Lão đemypành câoocót tiêyobv́ng hỏi: “Có chuyêyobṿn gì vâoocọy Tiêyobv̉u Hoàn?”.

 

Tiêyobv̉u Hoàn chỉ xuôkgpx́ng châoocon mình giâoocọn dưyecĩ nói: “Gia gia nhìn đemypi”.

 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn cúi đemypâoocòu nhìn xuôkgpx́ng, sau khi xem xét kỹ lưyeciơexyõng tâoocóm bảng gôkgpx̃ thì đemypôkgpx̣t nhiêyobvn phát hoảng, lăagsóc đemypâoocòu dụi măagsót ngó lại. “A!” lão thình lình kêyobvu lêyobvn môkgpx̣t tiêyobv́ng rôkgpx̀i tưyecì trêyobvn bâoocọc đemypá  phóng mình lao xuôkgpx́ng, thâoocon thủ khoẻ mạnh, xem ra khôkgpxng giôkgpx́ng tác phong của môkgpx̣t ôkgpxng lão chút nào hêyobv́t.

 

Nhưyecĩng nét chưyecĩ trêyobvn tâoocóm bảng gôkgpx̃ dâoocõu có nhạt phai nhưyecing hai chưyecĩ “nghĩa trang” thì vâoocõn rõ ràng.

 

Tiêyobv̉u Hoàn vưyecìa giâoocọn vưyecìa sơexyọ, găagsót gỏng chỉ trích Chu Nhâoocót Tiêyobvn: “Thiêyobṿt là…gia gia chỉ đemypưyeciơexyòng kiêyobv̉u gì vâoocọy, tưyecị nhiêyobvn đemypưyecịa mọi ngưyeciơexyòi đemypêyobv́n nơexyoi quái quỷ này. Trưyeciơexyóc kia ơexyỏ Hà Dưyeciơexyong gia gia cũng tưyecìng làm nhưyeci thêyobv́ phải khôkgpxng?”.

 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn khuôkgpxn măagsọt khi trăagsóng khi hôkgpx̀ng lúng túng đemypáp: “Chăagsỏng phải lão phu đemypã nói là ta chỉ nhơexyó ơexyỏ đemypâoocoy có nhà nhưyecing khôkgpxng nhơexyó nó dùng đemypêyobv̉ làm gì đemypúng khôkgpxng?”.

 

Tiêyobv̉u Hoàn phì môkgpx̣t tiêyobv́ng căagsót lơexyòi lão: “Tuy là nói thêyobv́ nhưyecing cũng chính gia gia giục mọi ngưyeciơexyòi đemypi nhanh lêyobvn mà”.

 

Chu Nhâoocót Tiêyobvn bị Tiêyobv̉u Hoàn chăagsọn lại thì cuôkgpx́ng quít giục: “Phải rôkgpx̀i, phải rôkgpx̀i, chúng ta mau rơexyòi khỏi đemypâoocoy, môkgpx̃i lâoocòn đemypêyobv́n nhưyecĩng chôkgpx̃ nhưyeci thêyobv́ này, chúng ta có thêyobv̉ găagsọp phải chuyêyobṿn xui xẻo…”.

 

Lão vưyecìa nói vưyecìa gâoocóp gáp xoay mình thì đemypôkgpx̣t nhiêyobvn khưyecịng lại khiêyobv́n cho hai ngưyeciơexyòi Tiêyobv̉u Hoàn và Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon vôkgpx́n đemypang hâoocóp tâoocóp nôkgpx́i gót theo lão suýt nưyecĩa thì xôkgpx cả vào nhau. Tưyecì sau lưyecing lão Tiêyobv̉u Hoàn bưyecịc bôkgpx̣i nạt: “Gia gia, gia gia lại giơexyỏ trơexyò gì nưyecĩa đemypâoocoy?”.

 

Nhưyecing rôkgpx̀i chính nàng cũng hôkgpx́t nhiêyobvn băagsọt tiêyobv́ng.

 

Giưyecĩa đemypêyobvm khuya lôkgpx̣ng gió khôkgpxng trăagsong, thâoocóp thoáng chỉ vài ánh sao lẻ loi, ba ngưyeciơexyòi Chu Nhâoocót Tiêyobvn nhưyeci bị chôkgpxn châoocon trưyeciơexyóc căagson nhà ma quái trong cánh rưyecìng hoang vu âoocóy. Trưyeciơexyóc măagsọt họ, môkgpx̣t bóng ngưyeciơexyòi sưyecìng sưyecĩng oai nghiêyobvm vưyecìa bưyeciơexyóc châoocon vào côkgpx̉ng vưyeciơexyòn rôkgpx̀i dưyecìng lại.

 

Ngưyeciơexyòi đemypó râoocót cao, y phục làm băagsòng châoocót liêyobṿu tôkgpx́t, có đemypyobv̀u toàn thâoocon ngưyeciơexyòi âoocóy tưyecì trêyobvn xuôkgpx́ng dưyeciơexyói cưyecịc kỳ bâoocỏn thỉu, áo rách vài nơexyoi, ráng nhìn kỹ mơexyói miêyobṽn cưyeciơexyõng thâoocóy đemypưyeciơexyọc màu săagsóc thâoocọt của nó, xem kiêyobv̉u áo tưyecịa hôkgpx̀ đemypạo bào mà các vị đemypạo sĩ hay măagsọc

Khôkgpxng hiêyobv̉u sao, măagsọt ngưyeciơexyòi đemypó luôkgpxn trong bóng tôkgpx́i nêyobvn bọn Chu Nhâoocót Tiêyobvn ba ngưyeciơexyòi khôkgpxng sao nhìn ra dong mạo kẻ âoocóy đemypưyeciơexyọc. Tưyecịa nhưyeci ma quỷ ngưyeciơexyòi này thình lình xuâoocót hiêyobṿn mà khôkgpxng gâoocoy môkgpx̣t tiêyobv́ng đemypôkgpx̣ng nhỏ. Nôkgpx̃i sơexyọ trong lòng họ tăagsong dâoocòn theo cái lạnh tưyecì xưyeciơexyong sôkgpx́ng toả ra.

 

Trải qua môkgpx̣t lúc lâoocou mà ngưyeciơexyòi âoocóy vâoocõn đemypưyecíng trơexyo trơexyo nhưyeciyeciơexyọng đemypá khiêyobv́n bọn ngưyeciơexyòi Chu Nhâoocót Tiêyobvn càng kinh hãi, đemypêyobv̉ ý thâoocóy ngưyeciơexyòi này dưyeciơexyòng nhưyeci chăagsỏng có hôkgpxoocóp.

 

“Ngưyeciơexyoi…thâoocọt ra ngưyeciơexyoi là ai?”. Tiêyobv̉u Hoàn cuôkgpx́i cùng rôkgpx̀i cũng dám run run châoocòm châoocọm hỏi môkgpx̣t câoocou.

 

Ngưyeciơexyòi đemypó khôkgpxng trả lơexyòi môkgpx̣t phản ưyecíng cũng chăagsỏng có. Sau môkgpx̣t lát, hôkgpx́t nhiêyobvn hai châoocóm đemypỏ rùng rơexyọn nhưyeci ngọn lưyecỉa ma chơexyọt bùng lêyobvn trêyobvn khuôkgpxn măagsọt bao trùm trong bóng tôkgpx́i, phảng phâoocót nhưyeciagsọp măagsót ma quái đemypang soi mói nhưyecĩng ngưyeciơexyòi trưyeciơexyóc măagsọt.

 

“A!”

 

Đrwkjôkgpx̣t nhiêyobvn Chu Nhâoocót Tiêyobvn kêyobvu lêyobvn môkgpx̣t tiêyobv́ng làm Tiêyobv̉u Hoàn và Dã Câoocỏu đemypạo nhâoocon gâoocọt nảy mình quay sang nhìn lão. Lão khôkgpxng nhìn măagsọt ngưyeciơexyòi lạ, mục quang hưyeciơexyóng vào cánh tay ngưyeciơexyòi âoocóy, miêyobṿng nói: “Đrwkjó, phải chăagsong đemypó là ký hiêyobṿu của Thanh Vâoocon Môkgpxn?”.

 

* * * * * *

 

Thâoocọp Vạn Đrwkjại Sơexyon, Sâoocon Ma Côkgpx̉ Đrwkjôkgpx̣ng.

 

Trưyeciơexyóc măagsọt Quỷ Lêyobṿ và Kim Bình Nhi là vùng đemypen tôkgpx́i tưyeciơexyỏng chưyecìng nhưyecikgpxoocọn. Tuy họ đemypã đemypai râoocót lâoocou nhưyecing con đemypưyeciơexyòng tưyecịa hôkgpx̀ có đemypi mãi mãi cũng chăagsỏng bao giơexyò đemypêyobv́n đemypích. Có đemypyobv̀u lạ là ơexyỏ trong côkgpx̉ đemypôkgpx̣ng này dưyeciơexyòng nhưyeci chỉ có môkgpx̣t con đemypưyeciơexyòng duy nhâoocót khôkgpxng hêyobv̀ có môkgpx̣t lôkgpx́i rẽ nào cả khiêyobv́n họ đemypơexyõ đemypưyeciơexyọc môkgpx́i lo lạc mâoocót phưyeciơexyong hưyeciơexyóng.

 

yecì khi vưyeciơexyọt qua con dơexyoi đemypen, trong côkgpx̉ đemypôkgpx̣ng cưyecí cách môkgpx̣t đemypoạn lại có môkgpx̣t hay nhiêyobv̀u yêyobvu vâoocọt hung tàn ngang ngưyeciơexyọc canh giưyecĩ, thâoocọm chí có con đemypã khiêyobv́n cho Kim Bình Nhi phải thâoocót săagsóc, nhưyecing Quỷ Lêyobṿ thì đemypã lôkgpx̣ ra thưyecịc lưyecịc, đemypưyeciơexyòng đemypưyeciơexyòng hiêyobvn ngang vưyeciơexyọt qua, khí thêyobv́ nhưyeci chẻ tre, thăagsỏng đemypưyeciơexyòng tiêyobv́n tơexyói, chưyecìng nhưyeci chăagsỏng có yêyobvu vâoocọt nào khả dĩ dám côkgpxng kích y. Thâoocọm chí chỉ câoocòn ba con măagsót của Tiêyobv̉u Hôkgpxi, cũng khiêyobv́n cho các con quái vâoocọt khác cảm thâoocóy rúng đemypôkgpx̣ng kinh sơexyọ, chịu chung sôkgpx́ phâoocọn giôkgpx́ng nhưyeci con dơexyoi đemypen vưyecìa rôkgpx̀i.

 

yecì đemypâoocòu đemypêyobv́n giơexyò Kim Bình Nhi chỉ  đemypưyecia măagsót ngó mà chưyecia hêyobv̀ đemypôkgpx̣ng thủ. Săagsóc măagsọt của nàng càng lúc càng khó coi, đemypạo pháp của Quỷ Lêyobṿ quả thưyecịc cao siêyobvu, tinh tiêyobv́n nhanh chóng ngoài sưyecị tưyeciơexyỏng tưyeciơexyọng của nàng, thâoocọm chí cuôkgpx́i cùng trong tâoocom cũng thâoocòm tưyecị nhủ trong Ma Giáo liêyobṿu có ai bì đemypưyeciơexyọc vơexyói ngưyeciơexyòi này?

 

Là Quỷ Vưyeciơexyong con ngưyeciơexyòi hùng tài đemypại lưyeciơexyọc? Hay là Quỷ tiêyobvn sinh, môkgpx̣t ngưyeciơexyòi thâoocom trâoocòm kín đemypáo?

 

Lúc này Quỷ Lêyobṿ măagsót nhìn Kim Bình Nhi, lơexyo đemypãng phâoocót tay đemypánh môkgpx̣t con báo ma hai đemypâoocòu cưyecịc kỳ hung dưyecĩ đemypang bay lưyeciơexyọn. Thâoocon hình năagsọng nêyobv̀ của con thú khôkgpx̉ng lôkgpx̀ âoocóy dôkgpx̣i vào vách đemypá kiêyobvn côkgpx́, xem chưyecìng lành ít dưyecĩ nhiêyobv̀u.

 

Quỷ Lêyobṿ chăagsỏng them đemypêyobv̉ măagsót đemypêyobv́n con báo, thâoocòn săagsóc khôkgpxng thay đemypôkgpx̉i, tiêyobv́p tục đemypi vêyobv̀ phía trưyeciơexyóc. Tiêyobv̉u Hôkgpxi phủ phục trêyobvn vai gã, phảng phâoocót tinh thâoocòn phâoocón châoocón, măagsót ngó bôkgpx́n phưyeciơexyong. Kim Bình Nhi nhẹ gót theo sau, đemypi qua thâoocon hình con báo hai đemypâoocòu, quay đemypâoocòu lại ngó, chỉ thâoocóy phâoocòn trêyobvn của thâoocon báo, trưyeciơexyóc vôkgpx́n đemypâoocòy đemypăagsọn nay bôkgpx̃ng dưyecing khôkgpxng héo, tưyecịa nhưyeci bao tinh hoa thêyobv̉ châoocót đemypêyobv̀u bị hút hêyobv́t, rõ ràng thành quả yêyobvu lưyecịc của  Phêyobṿ Huyêyobv́t Châoocou.

 

Phêyobṿ Huyêyobv́t Châoocou quả thâoocọt là ma vâoocọt có thêyobv̉ khuâoocót phục đemypưyeciơexyọc các sinh vâoocọt hung hãn. Quỷ Lêyobṿ trong tay có lơexyọi khí Phêyobṿ Hôkgpx̀n Ma Bôkgpx̉ng, tích tăagsóc có thêyobv̉ dêyobṽ dàng đemypưyecia các đemypại yêyobvu thú vào chôkgpx̃ chêyobv́t, găagsóng sưyecíc tu hành, thoạt nhìn chăagsỏng thâoocóy cao cưyeciơexyòng, kỳ thâoocọt đemypáng sơexyọ.

 

yecì khi băagsót đemypâoocòu tu luyêyobṿn cho tơexyói giơexyò, đemypạo pháp của nam tưyecỉ âoocóy đemypôkgpx̣t nhiêyobvn tiêyobv́n triêyobv̉n vưyeciơexyọt bâoocọc.

 

Kim Bình Nhi trong lòng càng lúc càng kin hãi, nhìn theo bóng Quỷ Lêyobṿ ánh măagsót lôkgpx̣ vẻ phưyecíc tạp. Đrwkjúng lúc âoocóy, Quỷ Lêyobṿ đemypôkgpx̣t nhiêyobvn dưyecìng lại, khuôkgpxn măagsọt tưyecì tưyecì hiêyobṿn lêyobvn thâoocòn săagsóc cảnh giác.

 

Kim Bình Nhi run sơexyọ. Suôkgpx́t quãng đemypưyeciơexyòng dâoocõu đemypã vưyeciơexyọt qua nhiêyobv̀u yêyobvu thú canh gác, nàng vâoocõn chưyecia tưyecìng thâoocóy Quỷ Lêyobṿ lôkgpx̣ vẻ thâoocọn trọng nhưyecioocoy giơexyò. Gã liêyobvn tục ngưyecing thâoocòn dưyecị săagsõn phòng bị, quả nhiêyobvn đemypã  phát hiêyobṿn xung quanh có đemypyobv̉u khác lạ.

Sau khi con báo hai đemypâoocòu chêyobv́t, bâoocòu khôkgpxng khí đemypã khôkgpxi phục sưyecị lăagsọng yêyobvn tịch mịch, bôkgpx́ng thơexyòi khăagsóc đemypó trong khoảng khôkgpxng gian vôkgpx hình hăagsóc ám, truyêyobv̀n lại môkgpx̣t giọng ca thâoocom trâoocòm u oán:

 

“Sưyeciơexyòn đemypôkgpx̀i thôkgpxng, tháng ngày nhưyeciyeciơexyong thoảng, mạng ngưyeciơexyòi nhưyeci hoa cỏ thâoocọt đemypáng thưyeciơexyong

           

Vài mưyeciơexyoi năagsom, ba mưyeciơexyoi thêyobv́ kỷ, chỉ mong xa măagsọt chăagsỏng xa lòng!”

 

Giọng ca thêyobv thiêyobv́t, khôkgpxng to nhưyecing chăagsỏng hiêyobv̉u sao, tưyecìng chưyecĩ nhưyeci xoáy vào tai, rõ ràng minh bạch. Giọng ca âoocóy, tưyecịa hôkgpx̀ thâoocọp phâoocòn thêyobvyeciơexyong khiêyobv́n ngưyeciơexyòi nghe này lòng thưyeciơexyong cảm, đemypưyecia hôkgpx̀n quỵêyobvn theo lơexyòi ca ngưyeciơexyọc quãng thơexyòi gian ngàn năagsom, gơexyọi lêyobvn cảm giác ôkgpxn nhu

           

“Thơexyòi gian nhưyeci luơexyõi dao vôkgpx tình, âoocóm áp cõi lòng ngưyeciơexyòi, phải chăagsong chỉ có đemypôkgpxi tròng măagsót xám?

 

Ngưyeciơexyòi có quêyobvn chăagsong?

           

Nhiêyobv̀u năagsom sau, có chăagsong là môkgpx̣t cuôkgpx̣c dâoocou biêyobv̉n luâoocon hôkgpx̀i?

           

Có nhơexyó đemypưyeciơexyọc chăagsong, có thêyobv̉ nghĩa gì?

           

Khôkgpxng gian mơexyokgpx̀ đemypó giôkgpx́ng nhưyeci là ký ưyecíc, chỉ thâoocóy môkgpx̣t màu hăagsóc ám, xa xăagsom

           

Có môkgpx̣t lâoocòn ta tưyecìng ôkgpxm âoocóp…

           

Còn ngưyeciơexyòi?”

 

Con Khỉ Tiêyobv̉u Hôkgpxi đemypôkgpx̣t nhiêyobvn kêyobvu lêyobvn “chi chi”, tưyecịa hôkgpx̀ thâoocọp phâoocòn hoan hỉ, bôkgpx̃ng dưyecing tưyecì vai Quỷ Lêyobṿ nhảy xuôkgpx́ng, vùn vụt phóng vào vùng đemypen tôkgpx́i.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.