Tru Tiên

Chương 202 : Vết thương lòng

    trước sau   
   

nmcbi thơnmcb̉ quỷ dị tạo thành luôcztj̀ng khí nóng tưnmcb̀ng đfpyiơnmcḅt lan truyêwbgm̀n trong khôcztjng khí, ngọn lưnmcb̉a nhưnmcb nhe nanh múa vuôcztj́t, đfpyiâwbgm̀y vẻ đfpyie dọa, nhưnmcbng khôcztjng tiêwbgḿp tục bàng trưnmcbơnmcb́n nưnmcb̃a, tưnmcḅa hôcztj̀ nhưnmcb đfpyiã đfpyiạt đfpyiêwbgḿn mưnmcb́c cưnmcḅc hạn của nó. Măerbẓc dù vâwbgṃy, phía dưnmcbơnmcb́i ngọn lưnmcb̉a đfpyiang cháy này, măerbẓt đfpyiâwbgḿt vâwbgm̃n còn dâwbgḿu vêwbgḿt nưnmcb́t nẻ, trong khi đfpyió, cái hỏa bôcztj̀n cũ kỹ lại vâwbgm̃n an nhiêwbgmn khôcztjng suy suyêwbgm̃n chút nào.

 

Ánh lưnmcb̉a bâwbgṃp bùng hăerbźc vào làm măerbźt của Thú Thâwbgm̀n phảng phâwbgḿt nhưnmcb đfpyiang bùng cháy.

 

nmcb̃ tưnmcb̉ đfpyió đfpyiưnmcb́ng trưnmcbơnmcb́c ngọn lưnmcb̉a, câwbgḿt giọng cưnmcbơnmcb̀i lạnh lùng, nói: “Pháp lưnmcḅa của ngưnmcbơnmcbi chưnmcba hôcztj̀i phục hăerbz̉n, ngưnmcbơnmcbi côcztj́ ý muôcztj́n gạt ta sao? Tuy nhiêwbgmn nêwbgḿu nói răerbz̀ng pháp trâwbgṃn này khôcztjng có Huyêwbgm̀n Hỏa Giám thôcztji đfpyiôcztj̣ng, ngày trưnmcbơnmcb́c lúc ngưnmcbơnmcbi phục sinh đfpyiã bị phá hủy, thì uy lưnmcḅc của nó vôcztj́n khôcztjng chỉ dưnmcb̀ng lại ơnmcb̉ mưnmcb́c này đfpyiâwbgmu.




 

nmcbơnmcbng măerbẓt anh tuâwbgḿn của Thú Thâwbgm̀n khôcztjng có bâwbgḿt cưnmcb́ đfpyiôcztj̣ng tĩnh gì, bình tĩnh đfpyiáp lơnmcb̀i: “Ngưnmcbơnmcbi dĩ nhiêwbgmn là phải đfpyiêwbgm̀ phòng ta rôcztj̀i, ra chỉ khôcztjng hiêwbgm̉u môcztj̣t đfpyiwbgm̀u, tại sao ngưnmcbơnmcbi lại đfpyiêwbgḿn đfpyiêwbgm̉ cưnmcb́u ta?”

 

nmcb̃ tưnmcb̉ hăerbźng giọng môcztj̣t tiêwbgḿng, nói: “Ta khôcztjng tôcztj́t nhưnmcb ngưnmcbơnmcbi nói đfpyiâwbgmu, môcztj̣t là vì ta muôcztj́n chính măerbźt nhìn thâwbgḿy kỹ trâwbgṃn truyêwbgm̀n thuyêwbgḿt của Vu tôcztj̣c, môcztj̣t lý do khác là ta nhìn bọn Vâwbgmn lão đfpyiâwbgm̀u ơnmcb̉ Phâwbgm̀n Hưnmcbơnmcbng Côcztj́c khôcztjng thuâwbgṃn măerbźt chút nào”.

Thú Thâwbgm̀n cưnmcbơnmcb̀i nhẹ, tưnmcḅa hôcztj̀ nhưnmcb khôcztjng lý gì tơnmcb́i lơnmcb̀i của nưnmcb̃ tưnmcb̉ kia, nói: “Vâwbgmn Dịch Lam tuy đfpyiã bôcztj̣i ưnmcbơnmcb́c, nhưnmcbng cũng phải nói là ta vôcztj́n khôcztjng tin tưnmcbơnmcb̉ng lăerbźm vào y, ngày đfpyió nêwbgḿu ta chiêwbgḿn thăerbźng tại Thanh Vâwbgmn Sơnmcbn, y nhâwbgḿt đfpyiịnh khôcztjng dám khôcztjng nghe lơnmcb̀i. Đxxlfánh ngưnmcbơnmcb̀i ngã xuôcztj́ng, chăerbz̉ng phải là hàn đfpyiôcztj̣ng của đfpyia sôcztj́ con ngưnmcbơnmcb̀i hay sao?”.

 

nmcb̃ tưnmcb̉ đfpyiáp lơnmcb̀i: “Thâwbgṃt đfpyiáng tiêwbgḿc là y khôcztjng biêwbgḿt răerbz̀ng, ta vơnmcb́i ngưnmcbơnmcbi khôcztjng cùng môcztj̣t dạng, có giêwbgḿt cũng khôcztjng chêwbgḿt đfpyiâwbgmu”.

 

Ánh măerbźt Thú Thâwbgm̀n thâwbgmm thuý, nhìn chăerbzm chăerbzm vào khoảng tôcztj́i phía sau ánh lưnmcb̉a, lưnmcb̉a cháy bâwbgṃp bùng, nhưnmcbng tưnmcḅa hôcztj̀ nhưnmcb khôcztjng thêwbgm̉ chiêwbgḿu tơnmcb́i đfpyió đfpyiưnmcbơnmcḅc.

 

“Ngưnmcbơnmcbi làm sao biêwbgḿt là ta bị giêwbgḿt cũng khôcztjng chêwbgḿt, nêwbgḿu bâwbgmy giơnmcb̀ ta nói vơnmcb́i ngưnmcbơnmcbi, ta vâwbgm̃n có thêwbgm̉ bị giêwbgḿt, ngưnmcbơnmcbi nghĩ thêwbgḿ nào?” Y nhìn vào bóng tôcztj́i, khóe miêwbgṃng vâwbgm̃n phảng phâwbgḿt nét cưnmcbơnmcb̀i mơnmcb̀ nhạt, vưnmcb̀a có vẻ gâwbgmy hâwbgḿn lại vưnmcb̀a có vẻ dụ hoăerbẓc, châwbgṃm rãi câwbgḿt tiêwbgḿng.

 

nmcb̃ tưnmcb̉ âwbgḿy đfpyiôcztj̣t nhiêwbgmn khôcztjng nói tiêwbgḿng nào, bêwbgmn trong sơnmcbn đfpyiôcztj̣ng, chỉ còn nghe tiêwbgḿng lưnmcb̉a cháy lép bép, khôcztjng biêwbgḿt tại sao nêwbgḿu so sánh vơnmcb́i lúc đfpyiâwbgm̀u, bâwbgm̀u khôcztjng khí càng im lăerbẓng môcztj̣t cách chêwbgḿt chóc.




 

Khôcztjng biêwbgḿt bao lâwbgmu sau, Thú Thâwbgm̀n đfpyiôcztj̣t nhiêwbgmn nói: “Chúng ta đfpyiã biêwbgḿt nhau cho đfpyiêwbgḿn hôcztjm nay là đfpyiã đfpyiưnmcbơnmcḅc bao nhiêwbgmu nam rôcztj̀i?”

 

cztj̣t hôcztj̀i lâwbgmu sau, nưnmcb̃ tưnmcb̉ âwbgḿy lạnh lùng trả lơnmcb̀i: “Khôcztjng nhơnmcb́ nưnmcb̃a, ngày âwbgḿy ta vưnmcb̀a đfpyiăerbźc đfpyiạo, vôcztj tình lạc vào chôcztj́n này, ngưnmcbơnmcbi nói thưnmcb̉ xem, tại sao lúc âwbgḿy ngưnmcbơnmcb̀i lại đfpyiôcztj́i xưnmcb̉ tôcztj́t vơnmcb́i ta?”

 

Thú Thâwbgm̀n mỉm cưnmcbơnmcb̀i, châwbgṃm rãi cúi đfpyiâwbgm̀u, vẻ măerbẓt càng lúc càng lôcztj̣ rõ nét mêwbgṃt mỏi, trả lơnmcb̀i: “Ta tuy lúc đfpyió chưnmcba phải là ngưnmcbơnmcb̀i, nhưnmcbng cũng khôcztjng thêwbgm̉ chịu nôcztj̉i sưnmcḅ côcztj đfpyiơnmcbn”.

 

nmcb̃ tưnmcb̉ im lăerbẓng hôcztj̀i lâwbgmu, phảng phâwbgḿt nhưnmcb giâwbgṃt mình, hôcztj̀i lâwbgmu sau nói: “Tại sao ngưnmcbơnmcbi hôcztjm nay có vẻ khác hăerbz̉n mọi ngày? Trưnmcbơnmcb́c đfpyiâwbgmy ngưnmcbơnmcbi chưnmcba tưnmcb̀ng nói chuyêwbgṃn nhưnmcbwbgṃy bao giơnmcb̀”.

 

nmcb̀ vai Thú Thâwbgm̀n khẽ run lêwbgmn, phát ra hai tiêwbgḿng ho dưnmcb̃ đfpyiôcztj̣i, nhưnmcbng trêwbgmn măerbẓt y vâwbgm̃n đfpyiwbgm̉m môcztj̣t nụ cuơnmcb̀i, tụa hôcztj̀ nhưnmcb khôcztjng có gì đfpyiáng đfpyiêwbgm̉ vào măerbźt y: “Ngưnmcbơnmcbi thâwbgḿy ta giôcztj́ng nhưnmcbcztj̣t ngưnmcbơnmcb̀i bình thưnmcbơnmcb̀ng săerbźp chêwbgḿt có đfpyiúng khôcztjng?”

 

nmcb̃ tưnmcb̉ dưnmcbơnmcb̀ng nhưnmcbwbgṃp tưnmcb́c trả lơnmcb̀i y: “Nhưnmcbng ngưnmcbơnmcbi khôcztjng phải là ngưnmcbơnmcb̀i!”

 

“Làm sao ngưnmcbơnmcbi biêwbgḿt ta khôcztjng phải là ngưnmcbơnmcb̀i?”

 



 

Ngọn lưnmcb̉a trong hỏa bôcztj̀n đfpyiôcztj̣t nhiêwbgmn bôcztj́c cao lêwbgmn, tưnmcḅa hôcztj̀ nhưnmcb tiêwbgḿng gâwbgm̀m rú của hỏa long, sau đfpyió tưnmcb̀ tưnmcb̀ hạ xuôcztj́ng, xung quanh tám góc của hung thâwbgm̀n đfpyiôcztj̀ án cũng tưnmcb̀ tưnmcb̀ hạ xuôcztj́ng, tỏa ánh sáng ảm đfpyiạm, rôcztj̀i tưnmcb̀ tưnmcb̀ tiêwbgmu thâwbgḿt trong bóng tôcztj́i. Hỏa Long cũng dung nhâwbgṃp vào bêwbgmn trong ngọn lưnmcb̉a, hóa thành ánh lưnmcb̉a bình thưnmcbơnmcb̀ng, xung quanh bóng đfpyiêwbgmm bao trùm, chỉ có chôcztj̃ gâwbgm̀n hỏa bôcztj̀n là vâwbgm̃n còn ánh sáng.

 

“Ngưnmcbơnmcbi đfpyiã làm gì vơnmcb́i chính mình rôcztj̀i?”. Môcztj̣t lúc sau, nưnmcb̃ tưnmcb̉ nhẹ nhàng câwbgḿt tiêwbgḿng hỏi.

 

Thú Thâwbgm̀n khôcztjng trả lơnmcb̀i, cũng khôcztjng nói gì thêwbgmm, nét măerbẓt y môcztj̃i lúc môcztj̣t mêwbgṃt mỏi, châwbgm̀m châwbgṃm giơnmcb tay lêwbgmn. Trong ánh lưnmcb̉a, nhìn thâwbgḿy côcztj̉ tay phải của y, nưnmcbơnmcb́c ta phảng phâwbgḿt mâwbgḿt đfpyii vẻ trơnmcbn láng, chỉ còn môcztj̣t màu xám xịt, mơnmcb̀ mơnmcb̀ bêwbgmn trong, có thêwbgm̉ nhìn thâwbgḿy nhưnmcb̃ng mạch máu đfpyiỏ sâwbgm̃m.

 

Thú Thâwbgm̀n nhìn đfpyiám mạch máu môcztj̣t hôcztj̀i lâwbgmu, khẽ lăerbźc đfpyiâwbgm̀u, nhẹ nhàng dùng tay rạch môcztj̣t đfpyiưnmcbơnmcb̀ng ơnmcb̉ côcztj̉ tay, ngay lâwbgṃp tưnmcb́c, trêwbgmn côcztj̉ tay xuâwbgḿt hiêwbgṃn môcztj̣t vêwbgḿt đfpyiưnmcb́t, tưnmcb̀ đfpyió tưnmcb̀ng giọt máu tưnmcb̀ tưnmcb̀ nhỏ xuôcztj́ng.

 

Máu!




 

Máu đfpyiỏ tưnmcbơnmcbi!

 

“Làm sao có thêwbgm̉ xảy ra chuyêwbgṃn nhưnmcbwbgṃy…”. Nưnmcb̃ tưnmcb̉ trong bóng tôcztj́i tưnmcḅa hôcztj̀ nhưnmcb quá sưnmcb́c kinh ngạc khôcztjng thôcztj́t ra thêwbgmm đfpyiưnmcbơnmcḅc lơnmcb̀i nào, nưnmcb̉a ngày sau, nàng dưnmcbơnmcb̀ng nhưnmcb đfpyiã hoàn hôcztj̀n lại, ngạc nhiêwbgmn hỏi: “Ngưnmcbơnmcbi… ngưnmcbơnmcbi sao lại biêwbgḿn thành ngưnmcbơnmcb̀i rôcztj̀i!”

 

Thú Thâwbgm̀n khôcztjng nói gì, chỉ mỉm cưnmcbơnmcb̀i, nhìn nét cưnmcbơnmcb̀i trâwbgm̀m măerbẓc của y, khôcztjng ai biêwbgḿt đfpyiưnmcbơnmcḅc đfpyió là nụ cưnmcbơnmcb̀i chua chát hay hạnh phúc.

 

“Thì ra là vâwbgṃy, ta vôcztj́n trong lòng cũng thâwbgḿy kỳ quái ngưnmcbơnmcbi vôcztj́n bâwbgm̉m lêwbgṃ khí đfpyiâwbgḿt trơnmcb̀i mà sinh ra, đfpyiưnmcbơnmcbng nhiêwbgmn là bâwbgḿt tưnmcb̉ bâwbgḿt diêwbgṃt, vâwbgṃy mà dưnmcbơnmcb́i Tru Tiêwbgmn trong trâwbgṃn chiêwbgḿn Thanh Vâwbgmn Sơnmcbn lại thụ thưnmcbơnmcbng. Nguyêwbgmn lai khôcztjng biêwbgḿt tưnmcb̀ lúc nào, ngưnmcbơnmcb̀i đfpyiã bíêwbgmn thành môcztj̣t con ngưnmcbơnmcb̀i hôcztji thôcztj́i vâwbgṃy? Ha ha ha…”

 

nmcb̃ tưnmcb̉ âwbgḿy khôcztjng biêwbgḿt là do thâwbgḿy chuyêwbgṃn quá hoang đfpyiưnmcbơnmcb̀ng, hay là do khôcztjng thêwbgm̉ tưnmcḅ khôcztj́ng chêwbgḿ, bôcztj̃ng nhiêwbgmn phá lêwbgmn cưnmcbơnmcb̀i.

 

Ánh măerbźt của Thú Thâwbgm̀n ngưnmcbng đfpyiọng nhìn lêwbgmn mâwbgḿy giọt máu trêwbgmn côcztj̉ ta, trong ánh măerbźt âwbgm̉n ưnmcbơnmcb́c nhưnmcb có tình cảm khôcztjng thêwbgm̉ diêwbgm̃n đfpyiạt băerbz̀ng lơnmcb̀i, vưnmcb̀a nhưnmcb hoan hỉ, vưnmcb̀a nhưnmcb bi thưnmcbơnmcbng.

 

“Ta chưnmcba bao giơnmcb̀ là… môcztj̣t con ngưnmcbơnmcb̀i hôcztji thôcztj́i…” Y cuơnmcb̀i mêwbgṃt mỏi “Ta đfpyiêwbgḿn thêwbgḿ gian này, kêwbgm̉ tưnmcb̀ ngày có thâwbgm̀n thưnmcb́c, cũng vôcztj́n khôcztjng phải là con ngưnmcbơnmcb̀i rôcztj̀i”.

 

nmcb̃ tưnmcb̉ âwbgḿy giâwbgṃt mình, hỏi lại: “Ngưnmcbơnmcbi nói cái gì?”.

 

Thú Thâwbgm̀n tưnmcb̀ tưnmcb̀ quay đfpyiâwbgm̀u, vọng nhìn vêwbgm̀ phía ngọn lưnmcb̉a, cháy rưnmcḅc trong hỏa bôcztj̀n, âwbgmm thanh của y, tại nơnmcbi bóng tôcztj́i và ánh sáng xen kẽ này, phảng phâwbgḿt nhưnmcb đfpyiang xuâwbgḿt phát tưnmcb̀ nhiêwbgm̀u nhiêwbgm̀u năerbzm vêwbgm̀ trưnmcbơnmcb́c.

 

“Lúc ta có ý thưnmcb́c lâwbgm̀n đfpyiâwbgm̀u tiêwbgmn, đfpyiã nhìn thâwbgḿy này, lúc đfpyió ta thâwbgṃm chí chưnmcba có thâwbgmn thêwbgm̉, chỉ vào phút giâwbgmy hoảng hôcztj́t, thâwbgḿy nưnmcb̃ tưnmcb̉ đfpyió phảng phâwbgḿt nhưnmcb đfpyiang chăerbzm chú nhìn ta. Chỉ là thoe thơnmcb̀i gian, ta tưnmcb̀ tưnmcb̀ thành hình, chung quy đfpyiã biêwbgḿt nàng vôcztj́n là ngưnmcbơnmcb̀i, là Vu nưnmcb̃ đfpyiơnmcb̀i đfpyiâwbgm̀u tiêwbgmn của Vu tôcztj̣c, têwbgmn nàng là Linh Lung”.

 

Ác thú Thao Thiêwbgḿt ơnmcb̉ bêwbgmn cạnh Thú Thâwbgm̀n, rôcztj́ng lêwbgmn môcztj̣t tiêwbgḿng.

 

Thú Thâwbgm̀n vưnmcbơnmcbn tay, khẽ vuôcztj́t ve lêwbgmn đfpyiâwbgm̀u của nó, ác thú lại an tĩnh năerbz̀m xuôcztj́ng. Nưnmcb̃ tưnmcb̉ âwbgḿy khôcztjng nói tiêwbgḿng nào, tưnmcḅa hôcztj̀ nhưnmcb biêwbgḿt răerbz̀ng bí mâwbgṃt âwbgm̉n giâwbgḿu sau bao nhiêwbgmu năerbzm ròng, cuôcztj́i cùng cũng phải khai mơnmcb̉.

 

Ánh măerbźt Thú Thâwbgm̀n tưnmcb̀ tưnmcb̀ ôcztjn nhu nhìn bôcztj́n phía, ánh măerbźt y vọng nhìn nơnmcbi bóng tôcztj́i xa xăerbzm, ơnmcb̉ nơnmcbi xa xăerbzm trong huyêwbgṃt đfpyiôcztj̣ng, dưnmcbơnmcb̀ng nhưnmcb có môcztj̣t linh hôcztj̀n đfpyiang yêwbgmn lăerbẓng lăerbźng nghe.

 

“Bí thuâwbgṃt vu pháp của Linh Lung thu lâwbgḿy thiêwbgmn đfpyiịa lêwbgṃ khí của Nam Cưnmcbơnmcbng, chăerbźt lọc lâwbgḿy tinh hoa, rôcztj̀i tạo ra ta”.

 

Thú Thâwbgm̀n nhẹ nhàng kêwbgm̉ lại bí mâwbgṃt hàng ngàn hàng vạn năerbzm mà chưnmcba có ai biêwbgḿt đfpyiưnmcbơnmcḅc lai lịch: “Nhưnmcb̃ng anh hùng của Vu tôcztj̣c ngày âwbgḿy, đfpyii theo Linh Lung đfpyiêwbgm̉ bao vâwbgmy ta vào tưnmcb̉ đfpyiịa, nêwbgḿu chúng biêwbgḿt đfpyiưnmcbơnmcḅc ta vôcztj́n là do nưnmcbơnmcbng nưnmcbơnmcbng tôcztjn kính của bọn chúng tưnmcḅ tay sáng tạo ra, khôcztjng biêwbgḿt trong lòng chúng sẽ nghĩ nhưnmcb thêwbgḿ nào!”

 

Y cưnmcbơnmcb̀i nhẹ, lêwbgṃ khí giêwbgḿt ngưnmcbơnmcb̀i trưnmcbơnmcb́c đfpyiâwbgmy, tưnmcḅa hôcztj̀ nhưnmcb chưnmcba tưnmcb̀ng có trêwbgmn ngưnmcbơnmcb̀i y, lúc này đfpyiôcztj́i vơnmcb́i y, bâwbgḿt quá chỉ là môcztj̣t hôcztj̀i ưnmcb́c mà thôcztji.

 

“Ta đfpyiã tưnmcb̀ng hỏi Linh Lung râwbgḿt nhiêwbgm̀u lâwbgm̀n, tại sao lại tạo ra ta, nhưnmcbng nàng luôcztjn luôcztjn khôcztjng muôcztj́n trả lơnmcb̀i. Nhưnmcbng sau đfpyió cuôcztj́i cùng ta cũng minh bạch, kỳ thâwbgṃt nàng làm vâwbgṃy cũng chỉ vì hai chưnmcb̃ mà thôcztji”.

 

nmcb̃ tưnmcb̉ khôcztjng nhịn đfpyiưnmcbơnmcḅc hỏi: “Là chưnmcb̃ gì?”

 

Thú Thâwbgm̀n lạnh nhạt trả lơnmcb̀i: “Trưnmcbơnmcb̀ng sinh!”

 

nmcb̃ tưnmcb̉ thanh âwbgmm đfpyiâwbgm̀y vẻ ngạc nhiêwbgmn hỏi lại: “Trưnmcbơnmcb̀ng sinh?”

 

Thù Thâwbgm̀n gâwbgṃt đfpyiâwbgm̀u nói: “Khôcztjng sai, ngưnmcbơnmcbi thâwbgḿy có tưnmcb́c cưnmcbơnmcb̀i khôcztjng? Nhưnmcbng vào ngày âwbgḿy, thưnmcḅc sưnmcḅ nàng là vì mục đfpyiích này. Đxxlfưnmcbơnmcbng thơnmcb̀i vu pháp của Linh Lung tạo nghêwbgṃ đfpyiã vưnmcbơnmcḅt xa côcztj̉ nhâwbgmn, nhìn khăerbźp thiêwbgmn hạ, tưnmcḅa hôcztj̀ nhưnmcb khôcztjng hêwbgm̀ có đfpyiịch thủ, trong Vu tôcztj̣c, mọi ngưnmcbơnmcb̀i đfpyiêwbgm̀u kính trọng nàng nhưnmcb thâwbgm̀n linh. Nàng trơnmcb̉ nêwbgmn buôcztj̀n chán, ngôcztj̀i khôcztjng sinh viêwbgṃc, nêwbgmn tưnmcḅ tìm ra mục tiêwbgmu cho mình. Nàng nghe nói vêwbgm̀ sai lâwbgm̀m của bọn ngưnmcbơnmcb̀i tu đfpyiạp ơnmcb̉ trung thôcztj̉, mêwbgm đfpyiăerbźm trưnmcbơnmcb̀ng sinh mà khôcztjng có cách nào đfpyiạt đfpyiưnmcbơnmcḅc, nhưnmcbng dù sao đfpyió vâwbgm̃n là thiêwbgmn đfpyiạo, nàng tuy là môcztj̣t nưnmcb̉ tưnmcb̃ thôcztjng tuêwbgṃ tuyêwbgṃt thêwbgḿm thuỷ chung cũng khôcztjng có cách nào. Cuôcztj́i cùng, nàng đfpyiã nghĩ đfpyiêwbgḿn môcztj̣t biêwbgṃn pháp phi nhâwbgmn”.

 

“Phi nhâwbgmn…”

 

“Dưnmcbơnmcbng thọ của con ngưnmcbơnmcb̀i đfpyiêwbgm̀u có giơnmcb́i hạn, cho dù tu đfpyiạo thành côcztjng, cũng chỉ sôcztj́ng đfpyiưnmcbơnmcḅc vài trăerbzm năerbzm. Nhưnmcbng đfpyiôcztj́i vơnmcb́i nhưnmcb̃ng phi nhâwbgmn (khôcztjng phải là ngưnmcbơnmcb̀i), thưnmcbơnmcb̀ng tính mạng của chúng râwbgḿt dài, cũng nhưnmcb thiêwbgmn đfpyiịa tạo hóa, âwbgmm dưnmcbơnmcbng lêwbgm khí vâwbgmn vâwbgmn, kêwbgm̉ tưnmcb̀ khi khai sinh trơnmcb̀i đfpyiâwbgḿt, vâwbgm̃n trưnmcbơnmcb̀ng tôcztj̀n bâwbgḿt diêwbgṃt. Nàng kêwbgm̉ tưnmcb̀ khi nghĩ đfpyiêwbgḿn đfpyiwbgm̀u này, liêwbgm̀n tâwbgṃ tâwbgmm nghiêwbgmn cưnmcb́u, cuôcztj́i cùng khôcztjng ngơnmcb̀ nàng tưnmcb̀ trong chôcztj́n vôcztj sanh, đfpyiã sáng tạo ra ta.”

 

“Nàng âwbgḿy quả thâwbgṃt là tài giỏi…” Nưnmcb̃ tưnmcb̉ câwbgḿt giọng âwbgmm u nói.

 

“Ha ha”, Thú Thâwbgm̀n cưnmcbơnmcb̀i nhạt, nói: “Đxxlfúng vâwbgṃy, nàng thưnmcḅc sưnmcḅ vôcztj́n là môcztj̣t nưnmcb̃ tưnmcb̉ vĩ đfpyiại. Tưnmcb̀ khi ta đfpyiêwbgḿ thêwbgḿ gian này, lâwbgm̀n đfpyiâwbgm̀u tiêwbgmn mơnmcb̉ măerbźt, cái nhìn đfpyiâwbgm̀u tiêwbgmn thâwbgḿy đfpyiưnmcbơnmcḅc chính là nàng. Sau đfpyió khôcztjng biêwbgḿt đfpyiã trải qua biêwbgḿt bao năerbzm tháng, trong thêwbgḿ giơnmcb́i ta chỉ có nàng mà thôcztji. Dâwbgm̀n dâwbgm̀n, ta băerbźt đfpyiâwbgm̀u thành hình, nhưnmcbng bơnmcb̉i vì bôcztj̉n thêwbgm̉ của ta là do hâwbgḿp thụ lêwbgṃ khí trơnmcb̀i đfpyiâwbgḿt mà thành hình, kêwbgm̉ tưnmcb̀ khi có thâwbgm̀n thưnmcb́c, tưnmcḅ nhiêwbgmn sẽ băerbźt đfpyiâwbgm̀u hâwbgḿp thụ lêwbgṃ khí xung quanh, càng ngày càng khủng khiêwbgḿp”.

 

“Chỉ có đfpyiwbgm̀u, nàng dưnmcbơnmcb̀ng nhưnmcb thưnmcḅc sưnmcḅ bâwbgḿt an, ánh măerbźt nàng nhìn ta, khôcztjng còn vẻ thâwbgmn thiêwbgḿt nưnmcb̃a, đfpyiêwbgḿn khi lưnmcḅc lưnmcbơnmcḅng của ta cuôcztj́i cùng đfpyiã miêwbgm̃n cưnmcbơnmcb̃ng sánh băerbz̀ng của nàng, kêwbgm̉ tưnmcb̀ ngày đfpyió trơnmcb̉ đfpyii, nàng khôcztjng hêwbgm̀ cưnmcbơnmcb̀i vơnmcb́i ta lâwbgm̀n nào”.

 

“Ta lúc đfpyió râwbgḿt nghi hoăerbẓc, khôcztjng hiêwbgm̉u đfpyiwbgm̀u gì cả, kỳ thâwbgṃt ta khôcztjng thêwbgm̉ biêwbgḿt vì sao, lưnmcḅc lưnmcbơnmcḅng của ta lại tăerbzng cưnmcbơnmcb̀ng nhanh nhưnmcbwbgṃy, nhưnmcbng đfpyiôcztj́i vơnmcb́i ta mà nói, lưnmcḅc lưnmcbơnmcḅng đfpyió chăerbz̉ng có ý nghĩa gì, ta chỉ muôcztj́n cùng vơnmcb́i nàng… cùng vơnmcb́i nàng sôcztj́ng chung môcztj̣t chôcztj̃”.

 

“Ngưnmcbơnmcbi có thêwbgm̉ nói vơnmcb́i nàng âwbgḿy mà, nàng khôcztjng biêwbgḿt đfpyiwbgm̀u đfpyió sao?” Nưnmcb̃ tưnmcb̉ khôcztjng nhịn đfpyiưnmcbơnmcḅc nói.

 

“Ta đfpyiã nói rôcztj̀i, đfpyiã nói râwbgḿt nhiêwbgm̀u lâwbgm̀n, bâwbgmy giơnmcb̀ nghĩ lại, chăerbz̉ng khác gì hài tưnmcb̉ làm nũng vơnmcb́i mâwbgm̃u thâwbgmn vâwbgṃy”.

 

nmcb̃ tưnmcb̉ im lăerbẓng, môcztj̣t hôcztj̀i sau vâwbgm̃n khôcztjng nghe tiêwbgḿng nào, Thú Thâwbgm̀n cũng trâwbgm̀m măerbẓc, phảng phâwbgḿt nhưnmcb đfpyiang hôcztj̀i tưnmcbơnmcb̉ng lại.

 

Ngọn lưnmcb̉a đfpyiang bùng cháy bêwbgmn trong phảng phâwbgḿt trong hỏa bôcztj̀n, khẽ run run trong khôcztjng trung, tưnmcḅa hôcztj̀ nhưnmcb đfpyiang hôcztjwbgḿp.

 

Thơnmcb̀i gian tại nơnmcbi hăerbźc ám này phảng phâwbgḿt nhưnmcb đfpyiang dưnmcb̀ng lại, vêwbgm̉nh tai lêwbgmn, chăerbzm chú lăerbźng nghe!

 

Nhưnmcb̃ng ký ưnmcb́c đfpyióng băerbzng theo năerbzm tháng dâwbgm̀n dâwbgm̀n tưnmcb̀ng chút tưnmcb̀ng chút môcztj̣t tan chảy, rôcztj̀i tưnmcb̀ tưnmcb̀ biêwbgḿn mâwbgḿt.

 

Còn ai có thêwbgm̉ nhơnmcb́ lại?

 

Là ngưnmcbơnmcbi hay là ta? Chúng ta kỳ thưnmcḅc ra, chỉ câwbgm̀n là con gnưnmcbơnmcb̀i vâwbgm̃n còn hơnmcbi thơnmcb̀, lúc nào cũng chỉ đfpyicztj̉i theo thơnmcb̀i gian, dâwbgm̀n dâwbgm̀n già đfpyii, rôcztj̀i biêwbgḿn mâwbgḿt trong hăerbźc ám…

 

“Cuôcztj́i cùng có môcztj̣t ngày, ta khôcztjng còn muôcztj́n chỉ ơnmcb̉ trong căerbzn tiêwbgm̉u ôcztj́c của nàng nưnmcb̃a, ta muôcztj́n ra ngoài nhìn mọi viêwbgṃc. Hôcztjm đfpyió, nàng đfpyii mà khôcztjng trơnmcb̉ lại lâwbgmu lăerbźm rôcztj̀i, ta đfpyiã phá giải câwbgḿm chêwbgḿ của nàng, mơnmcb̉ cưnmcb̉a căerbzn tiêwbgm̉u ôcztj́c, bưnmcbơnmcb́c ra bêwbgmn ngoài”.

 

“Có nhiêwbgm̉u ngưnmcbơnmcb̀i, thâwbgṃt nhiêwbgm̀u ngưnmcbơnmcb̀i lăerbźm… nhưnmcbng môcztj̃i môcztj̣t ngưnmcbơnmcb̀i nhìn thâwbgḿy ta đfpyiêwbgm̀u kêwbgmu lêwbgmn kinh khủng, chạy trôcztj́n nhưnmcb đfpyiêwbgm̉ giưnmcb̃ mạng, khôcztjng biêwbgḿt tại sao, vào lúc đfpyió ta tưnmcb̀ mưnmcbơnmcb̀i phâwbgm̀n kinh hoảng rôcztj̀i lại băerbźt đfpyiâwbgm̀u trơnmcb̉ nêwbgmn tưnmcb́c giâwbgṃn, cuôcztj́i cùng, môcztj̣t côcztj̃ lêwbgṃ khí tưnmcb̀ trong ngưnmcbơnmcb̀i ta xôcztjng lêwbgmn khôcztjng trung. Cũng vào lúc đfpyió, môcztj̣t sôcztj́ ngưnmcbơnmcb̀i chiêwbgḿn sĩ xôcztjng tơnmcb́i đfpyiêwbgm̉ hạ sát ta, ta vưnmcb̀a chôcztj́ng đfpyiơnmcb̃ vưnmcb̀a rút lui, ta khôcztjng muôcztj́n đfpyiôcztj̣ng thủ vơnmcb́i bọn họ, ta hôcztj́i hâwbgṃn râwbgḿt nhiêwbgm̀u, ta chỉ muôcztj́n ơnmcb̉ chung môcztj̣t chôcztj̃ vơnmcb́i Linh Lung, ta chỉ muôcztj́n ra ngoài đfpyiêwbgm̉ nhìn thâwbgḿy…”.

 

“Ta ra sưnmcb́c nói đfpyiwbgm̀u đfpyió, ra sưnmcb́c giải thích, nhưnmcbng khôcztjng ai lăerbźng nghe ta cả, ta đfpyiã lơnmcb̃ tay giêwbgḿt chêwbgḿt môcztj̣t ngưnmcbơnmcb̀i đfpyiâwbgm̀u tiêwbgmn…”

 

wbgmn lăerbẓng môcztj̣t hôcztj̀i lâwbgmu.

 

“Têwbgmn chiêwbgḿn sĩ trẻ tuôcztj̉i đfpyió năerbz̀m yêwbgmn trong tay ta, đfpyiâwbgm̀u chúc xuôcztj́ng đfpyiâwbgḿt, tưnmcb̀ thâwbgmn thêwbgm̉ y máu chảy đfpyiỏ tưnmcbơnmcbi”.

 

“Ta si ngôcztj́c đfpyiưnmcb́ng đfpyió, mọi ngưnmcbơnmcb̀i cũng si ngôcztj́c đfpyiưnmcb́ng sưnmcḅng lại, rôcztj̀i sau đfpyió bọn họ lại xôcztj́ng tơnmcb́i hung hãn hơnmcbn, trong tiêwbgḿng la hét măerbźng chưnmcb̉i của bọn họ, ta vâwbgm̃n nghe thâwbgḿy tiêwbgḿng khóc lóc thảm thưnmcbơnmcbng, đfpyió là thâwbgmn nhâwbgmn của chiêwbgḿn sĩ đfpyió đfpyiang than khóc! Ta khôcztjng biêwbgḿt tại sao, nhưnmcbng tưnmcb̀ lâwbgm̀n đfpyiâwbgm̀u tiêwbgmn măerbźt ta nhìn thâwbgḿy máu tưnmcbơnmcbi, thâwbgmn thêwbgm̉ ta đfpyiôcztj̣t nhiêwbgmn phát sinh biêwbgḿn hóa, môcztj̣t dục vọng muôcztj́n giêwbgḿt ngưnmcbơnmcb̀i lâwbgṃp tưnmcb́c đfpyiwbgmn cuôcztj̀ng dâwbgmng lêwbgmn trong lòng ta, ta khôcztjng muôcztj́n giêwbgḿt ngưnmcbơnmcb̀i, nhưnmcbng ta khôcztjng thêwbgm̉ khôcztj́ng chêwbgḿ lâwbgḿy mình, do ta băerbźt đfpyiâwbgm̀u đfpyiôcztj̣ng thủ, ta đfpyiã giêwbgḿt ngưnmcbơnmcb̀i”.

 

“Ta đfpyiã giêwbgḿt nhiêwbgm̀u ngưnmcbơnmcb̀i, râwbgḿt nhiêwbgm̀u, râwbgḿt nhiêwbgm̀u ngưnmcbơnmcb̀i…”. Thú Thâwbgm̀n cúi đfpyiâwbgm̀u, nhưnmcbng y vâwbgm̃n tiêwbgḿp tục kêwbgm̉.

 

“Ta đfpyiưnmcb́ng trong vũng máu, khôcztjng biêwbgḿt đfpyiã đfpyiưnmcb́ng bao nhiêwbgmu lâwbgmu, dâwbgm̀n dâwbgm̀n tỉnh lại, sau đfpyió, ta nhìn vêwbgm̀ phía trưnmcbơnmcb́c, giưnmcb̃a vôcztjcztj́ ngưnmcbơnmcb̀i đfpyiang tụ tâwbgṃp xung quanh, Linh Lung đfpyiã vêwbgm̀ đfpyiêwbgḿn. Nàng nhìn ta, ta râwbgḿt là sơnmcḅ hãi, ta biêwbgḿt ta đfpyiã làm sai rôcztj̀i, nhưnmcbng ta khôcztjng biêwbgḿt đfpyiưnmcbơnmcḅc, ta thưnmcḅc sưnmcḅ khôcztjng biêwbgḿt đfpyiưnmcbơnmcḅc ta đfpyiã làm sai đfpyiwbgm̀u gì…”.

 

“Sau đfpyió Linh Lung ra tay chủ đfpyiôcztj̣ng, nàng ra tay đfpyiôcztj̣ng thủ vơnmcb́i ta, ta khôcztjng muôcztj́n hoàn thủ, ta hy vọng có thêwbgm̉ giải thích vơnmcb́i nàng, ta muôcztj́n nói vơnmcb́i nàng, tưnmcb̀ nay vêwbgm̀ sau ta khôcztjng dám ra ngoài nưnmcb̃a, ta sẽ ngoan ngoãn ơnmcb̉ trong tiêwbgm̉u ôcztj́c, tưnmcb̀ nay vêwbgm̀ sau chỉ bâwbgm̀u bạn vơnmcb́i môcztj̣t mình àng mà thôcztji, ta đfpyiã cảm thâwbgḿy đfpyiâwbgm̀y đfpyiủ lăerbźm rôcztj̀i. Nhưnmcb̃ng lơnmcb̀i nói nhưnmcbwbgṃy, ta đfpyiã nói râwbgḿt nhiêwbgm̀u râwbgḿt nhiêwbgm̀u, nhưnmcbng mà nàng khôcztjng nghe môcztj̣t tiêwbgḿng nào”.

 

“Vu pháp của nàng vôcztj́n hơnmcbn hăerbz̉n nhưnmcb̃ng chiêwbgḿn sĩ bình thưnmcbơnmcb̀ng, chăerbz̉ng mâwbgḿy chôcztj́c thâwbgmn thêwbgm̉ ta đfpyiã bị chịu cả trăerbzm ngàn vêwbgḿt thưnmcbơnmcbng, nhưnmcbng mà, môcztj̃i lâwbgm̀n trêwbgmn ngưnmcbơnmcb̀i ta thụ thưnmcbơnmcbng, nó tưnmcḅ đfpyiôcztj̣ng hâwbgḿp thụ lêwbgṃ khí xung quanh rôcztj̀i khang phục, thâwbgṃm chí ta còn cảm giác, môcztj̃i lâwbgm̀n Linh Lung đfpyiáng ta, lưnmcḅc lưnmcbơnmcḅng ta ngưnmcbơnmcḅc lại còn tăerbzng thêwbgmm. Cuôcztj́i cùng, Linh Lung cũng đfpyiã phát hiêwbgṃn ra đfpyiwbgm̉m này, săerbźc măerbẓt nàng trăerbźng bêwbgṃch nhưnmcb chêwbgḿt, phảng phâwbgḿt vẻ tuyêwbgṃt vọng”.

 

Thú Thâwbgm̀n mỉm cưnmcbơnmcb̀i, hôcztj̀i ưnmcb́c lại, chỉ thâwbgḿy nét măerbẓt y càng lúc càng thêwbgmm thôcztj́ng khôcztj̉: “Ta tưnmcb̀ tưnmcb̀ băerbźt đfpyiâwbgm̀u có cảm giác, Linh Lung trong lòng thưnmcḅa sưnmcḅ hâwbgṃn ta, nàng nhưnmcb phát cuôcztj̀ng lêwbgmn dùng mọi loại vu pháp đfpyiêwbgm̉ đfpyiôcztj́i phó vơnmcb́i ta, thâwbgmn thêwbgm̉ ta tuy bâwbgḿt tưnmcb̉ bâwbgḿt diêwbgṃt, nhưnmcbng lòng ta thưnmcḅ sưnmcḅ râwbgḿt khó chịu, do vâwbgṃy tưnmcb̀ đfpyió vêwbgm̀ sau, ta tưnmcḅ mình trôcztj́n thoát đfpyii. Nhưnmcbng trêwbgmn đfpyiưnmcbơnmcb̀ng chạy trôcztj́n, nhưnmcb̃ng ngưnmcbơnmcb̀i găerbẓp ta đfpyiêwbgm̀u bị dọa sơnmcḅ chêwbgḿt khiêwbgḿp, sau đfpyió ta mơnmcb́i biêwbgḿt đfpyiưnmcbơnmcḅc, hình dáng ban đfpyiâwbgm̀u của ta, đfpyiôcztj́i vơnmcb́i ngưnmcbơnmcb̀i bình thưnmcbơnmcb̀ng mà nói, thưnmcḅa sưnmcḅ râwbgḿt là đfpyiáng sơnmcḅ”.

 

Y nhẹ nhàng vôcztj̃ đfpyiâwbgm̀u ác thú ơnmcb̉ bêwbgmn mình, nói: “Hình dạng của ta lúc đfpyió, khôcztjng thêwbgm̉ nào xâwbgḿu xí hơnmcbn đfpyiưnmcbơnmcḅc”.

 

“Rơnmcb̀i xa Linh Lung, ta tiêwbgḿn vào Thâwbgṃp Vạn Đxxlfại Sơnmcbn, khôcztjng lâwbgmu sau, ta phát hiêwbgṃn ra huyêwbgṃt đfpyiôcztj̣ng này, nhâwbgmn tiêwbgṃn tạm thơnmcb̀i ơnmcb̉ lại đfpyiâwbgmy. Nhưnmcbng ta muôcztj́n quay trơnmcb̉ lại, ta toàn tâwbgmm toàn ý, kỳ thâwbgṃt chỉ muôcztj́n ơnmcb̉ chung môcztj̣t chôcztj̃ vơnmcb́i Linh Lung. Do đfpyió cuôcztj́i cùng ta cũng quay trơnmcb̉ lại, nhưnmcbng đfpyión tiêwbgḿp ta chính là trâwbgṃn pháp này”.

 

Ngọn lưnmcb̉a trong hỏa bôcztj̀n phát ra tiêwbgḿng lép bép, tưnmcḅa hôcztj̀ nhưnmcb đfpyiáp lại lơnmcb̀i nói của Thú Thâwbgm̀n.

 

“Ta khôcztjng nghĩ răerbz̀ng trêwbgmn thêwbgḿ gian này lại có môcztj̣t lưnmcḅc lưnmcbơnmcḅng khủng bôcztj́ đfpyiêwbgḿn mưnmcb́c nhưnmcbwbgṃy, Linh Lung dùng pháp lưnmcḅc của Huyêwbgm̀n Hỏa Giám, bôcztj́ trí Bát Hung Huyêwbgm̀n Hỏa Pháp trâwbgṃn, triêwbgṃu xuâwbgḿt Bát Hoang Hỏa Long, dưnmcbơnmcb́i ngọn lưnmcb̉a tâwbgṃp trung sưnmcb́c mạnh của cả thiêwbgmn đfpyiịa vạn vâwbgṃt đfpyió, cho dù thâwbgmn thêwbgm̉ ta là bâwbgḿt tưnmcb̉ bâwbgḿt diêwbgṃt, khôcztjng ngơnmcb̀ nguyêwbgmn khí đfpyiại thưnmcbơnmcbng, hình thêwbgm̉ bị huỷ diêwbgṃt”.

 

“Ta liêwbgm̀u mạnh nói vơnmcb́i Linh Lung, ta khôcztjng muôcztj́n làm bâwbgḿt cưnmcb́ chuyêwbgṃn gì khác, ta chỉ muôcztj́n sôcztj́ng chung vơnmcb́i nàng môcztj̣t chôcztj̃ mà thôcztji, nhưnmcbng nàng tưnmcbơnmcb̉ng nhưnmcb khôcztjng nghe thâwbgḿy đfpyiwbgm̀u gì, chỉ muôcztj́n thiêwbgmu chêwbgḿt ta. Cuôcztj́i cùng ta chạy trôcztj́n vào nơnmcbi hoang dã, rôcztj̀i cuôcztj́i cùng cũng quay trơnmcb̉ lại sơnmcbn đfpyiôcztj̣ng này. Ta khôcztjng biêwbgḿt tại sao Linh Lung lại đfpyiôcztj́i xưnmcb̉a vơnmcb́i ta nhưnmcbwbgṃy, ta thâwbgṃt khôcztjng can tâwbgmm, ta chỉ muôcztj́n sôcztj́ng chung vơnmcb́i nàng mà thôcztji”.

 

“Sau khi trơnmcb̉ lại nơnmcbi đfpyiâwbgmy, nhơnmcb̀ có hung lêwbgṃ đfpyiăerbẓc biêwbgṃt chỉ có tại Thâwbgṃp Vạn Đxxlfại Sơnmcbn, ta nhanh chóng hôcztj̀i phục, lâwbgm̀n này ta quyêwbgḿt đfpyiịnh lăerbẓng lẽ đfpyii tìm nàng, nàng khôcztjng ngơnmcb̀ cũng truy đfpyicztj̉i theo ta. Nàng dâwbgm̃n theo bảy dũng sĩ, truy đfpyicztj̉i đfpyiêwbgḿn côcztj̉ đfpyiôcztj̣ng này, nàng đfpyii vào trong đfpyiêwbgm̉ găerbẓp riêwbgmng ta”.

 

“Ta khôcztjng có ý gì khác, nhâwbgmn vì ta vôcztj́n do nàng sáng tạo ra, nêwbgḿu nói trong thiêwbgmn hạ có ngưnmcbơnmcb̀i có khả năerbzng đfpyiôcztj́i phó vơnmcb́i ta, hiêwbgm̉u ta, ngoài nàng ra còn ai khac nưnmcb̃a? Nhưnmcbng ta thâwbgṃt sưnmcḅ khôcztjng hiêwbgm̉u dưnmcbơnmcḅc, tại sao nàng lại đfpyiôcztj́i xưnmcb̉ vơnmcb́i ta nhưnmcbwbgṃy, ta đfpyiã nói vơnmcb́i nàng râwbgḿt nhiêwbgm̀u lơnmcb̀i, tại sao nàng khôcztjng thèm đfpyiêwbgm̉ ý đfpyiêwbgḿn. Nhưnmcbng lâwbgm̀n này, khôcztjng ngơnmcb̀ Linh Lung đfpyiã trả lơnmcb̀i ta, nàng nói: Kỳ thâwbgṃt tâwbgḿt cả đfpyiêwbgm̀u là lôcztj̃i của nàng, nàng đfpyiã tạo ra môcztj̣t quái vâwbgṃt nhưnmcb ta, là lôcztj̃i lâwbgm̀m lơnmcb́n nhâwbgḿt của nàng. Bơnmcb̉i vì ta đfpyiưnmcbơnmcḅc sinh ra tưnmcb̀ thiêwbgmn đfpyiịa lêwbgṃ khí, trơnmcb̀i sinh có ham muôcztj́n giêwbgḿt ngưnmcbơnmcb̀i, nêwbgḿu đfpyiêwbgm̉ cho ta sôcztj́ng sót, chỉ sơnmcḅ sẽ tạo kiêwbgḿp nạn thảm hiêwbgḿt cho thêwbgḿ gian”.

 

“Ta liêwbgm̀u mạng giải thích vơnmcb́i nàng, nói là ta khôcztjng muôcztj́n đfpyiwbgm̀u đfpyió, ta chỉ muôcztj́n sôcztj́ng chung vơnmcb́i nàng mà thôcztji, ta khôcztjng muôcztj́n bâwbgḿt cưnmcb́ đfpyiwbgm̀u gì khác”.

 

“Nhưnmcbng nàng chỉ thêwbgmnmcbơnmcbng cưnmcbơnmcb̀i khôcztj̉, nói là nàng tin ta, kỳ thâwbgṃt nàng chưnmcba bao giơnmcb̀ khôcztjng muôcztj́n sôcztj́ng chung vơnmcb́i ta, chỉ có đfpyiwbgm̀u, chỉ có đfpyiwbgm̀u… nêwbgḿu sau khi nàng chêwbgḿt đfpyii?”.

 

wbgmn trong côcztj̉ đfpyiôcztj̣ng, tưnmcb̀ nơnmcbi xa xôcztji thăerbzm thăerbz̉m, phản gphâwbgḿt nhưnmcb có ngưnmcbơnmcb̀i thơnmcb̉ dài trong bóng tôcztj́i, hàng ngàn hàng vạn năerbzm vêwbgm̀ trưnmcbơnmcb́c, khôcztjng biêwbgḿt giọt nưnmcbơnmcb́c măerbźt rơnmcbi xuôcztj́ng ngày đfpyió có còn ai nhơnmcb́ đfpyiêwbgḿn khôcztjng?

 

“Ta si ngôcztj́c đfpyiưnmcb́ng đfpyió, trong lòng hoàn toàn trôcztj́ng rôcztj̃ng, ta tưnmcḅ biêwbgḿt mình vôcztj́n là bâwbgḿt tưnmcb̉ bâwbgḿt diêwbgṃt, nhưnmcbng ta chưnmcba tưnmcb̀ng nghĩ răerbz̀ng Linh Lung nàng có thêwbgm̉ phải chêwbgḿt. Ta cho đfpyiêwbgḿn nay vâwbgm̃n còn nhơnmcb́ rõ ràng, trêwbgmn khuôcztjn măerbẓt nhơnmcḅt nhơnmcḅt nhưnmcbng vâwbgm̃n phảng phâwbgḿt nụ cưnmcbơnmcb̀i của Linh Lung, tưnmcb̀ng giọt nưnmcbơnmcb́c măerbźt rơnmcbi xuôcztj́ng. Lúc đfpyió, nàng lại tiêwbgḿp tục phát đfpyiôcztj̣ng Bát Hung Huyêwbgm̀n Hỏa Pháp trâwbgṃn, vâwbgmy khôcztj́n ta, môcztj̣t lâwbgm̀n nưnmcb̃a lại thiêwbgmu cháy thâwbgmn thêwbgm̉ ta, nhưnmcbng khi đfpyió ta lại hóa thành tinh hoa của lêwbgṃ kh1, nàng cuôcztj́i cùng cũng khôcztjng thêwbgm̉ tiêwbgmu diêwbgṃt đfpyiưnmcbơnmcḅc”.

 

“Sau khi thi hành trâwbgṃn pháp, nguyêwbgmn khí của nàng đfpyiã bị thưnmcbơnmcbng tôcztj̉n năerbẓng nêwbgm̀, nhưnmcbng ta vôcztj́n là do nàng tạo ra, bêwbgmn trong ngọn lưnmcb̉a, ta hỏi nàng, tại sao nàng lại đfpyiôcztj́i xưnmcb̉ nhưnmcbwbgṃy vơnmcb́i ta…”

 

“Câwbgmu hỏi này, nàng khôcztjng hêwbgm̀ trả lơnmcb̀i ta”

 

“Nàng bôcztj́ trí trâwbgṃn pháp bêwbgmn trong côcztj̉ đfpyiôcztj̣ng, câwbgḿm chêwbgḿ lâwbgḿy ta, ngày đfpyiem thiêwbgmu cháy ta, ngay khi ta hâwbgḿp thụ lêwbgṃ khí hôcztj̀i phục, ngọn lưnmcb̉a nóng bỏng sẽ lâwbgṃp tưnmcb́c phâwbgmn huỷ ngay đfpyiwbgm̉m lêwbgṃ khí đfpyió. Cuôcztj́i cùng, nàng chăerbzm chăerbzm nhìn ta, đfpyiôcztj̣t nhiêwbgmn hỏi ta có tâwbgmm nguyêwbgṃn gì khôcztjng?”.

 

Thú thâwbgm̀n tưnmcb̀ tưnmcb̀ mỉm cưnmcbơnmcb̀i, nói tiêwbgḿp: “Tâwbgmm nguyêwbgṃn, ta còn có thêwbgm̉ có tâwbgmm nguyêwbgṃn gì đfpyiâwbgmy? Toàn bôcztj̣ tâwbgmm nguyêwbgṃn của ta bâwbgḿt quá chỉ là muôcztj́n sôcztj́ng chung vơnmcb́i nàng mà thôcztji. Do đfpyió ta hỏi nàng, tại sao ta khôcztjng thêwbgm̉ sôcztj́ng chung môcztj̣t chôcztj̃ vơnmcb́i nàng? Linh Lung cúi đfpyiâwbgm̀u, châwbgṃm rãi nói, bơnmcb̉i vì ta khôcztjng phải là ngưnmcbơnmcb̀i, thâwbgṃm chí còn khôcztjng phải là môcztj̣t sinh linh chủ đfpyiịnh là bọn ta khôcztjng thêwbgm̉ sôcztj́ng chung vơnmcb́i nhau đfpyiưnmcbơnmcḅc”.

 

“Ta sau đfpyió ơnmcb̉ bêwbgmn trong ngọn lưnmcb̉a, nhìn thăerbz̉ng vào nàng, lơnmcb́n giọng nói: Vâwbgṃy thì nàng hãy đfpyiêwbgm̉ cho ta trơnmcb̉ thành ngưnmcbơnmcb̀i đfpyii!”.

 

Giọng nói của y hôcztj́t nhiêwbgmn cao vút, dưnmcb̃ dôcztj̣i quay đfpyiâwbgm̀u lại, ngâwbgm̉ng đfpyiâwbgm̀u lêwbgmn nhìn vòm huyêwbgṃt đfpyiôcztj̣ng, hôcztjwbgmn môcztj̣t tiêwbgḿng lơnmcb́n.

 

“Hãy đfpyiêwbgm̉ ta trơnmcb̉ thành ngưnmcbơnmcb̀i đfpyii!...”

 

“Âcljp̀m…”. Bôcztj́n vách tưnmcbơnmcb̀ng châwbgḿn đfpyiôcztj̣ng, loạn thạch lả tả rơnmcbi xuôcztj́ng, âwbgmm thanh tưnmcḅa nhưnmcbwbgḿm đfpyiôcztj̣ng, làm đfpyiwbgḿc cả tai.

 

Giưnmcb̃a đfpyiám bụi mù mịt, Thú Thâwbgm̀n tưnmcb̀ tưnmcb̀ cúi đfpyiâwbgm̀u xuôcztj́ng.

 

“Sau đfpyió, chuyêwbgṃn gì đfpyiã xảy ra?” Nưnmcb̃ tưnmcb̉ trong bóng tôcztj́i câwbgḿt tiêwbgḿng hỏi.

 

“…Nàng dưnmcbơnmcb̀ng nhưnmcb si ngôcztj́c đfpyiưnmcb́ng đfpyió, hôcztj̀i lâwbgmu sau, khôcztjng hêwbgm̀ nhúc nhích chút nào. Ta chịu đfpyiưnmcḅng nôcztj̃i thôcztj́ng khôcztj̉ bị lưnmcb̉a thiêwbgmu đfpyiôcztj́t, đfpyiã hoàn toàn thâwbgḿt vọng. Nhưnmcbng sau đfpyió, nàng đfpyiôcztj̣t nhiêwbgmn ngâwbgm̉ng đfpyiâwbgm̀u lêwbgmn, dưnmcb̀n lại pháp trâwbgṃn, đfpyii đfpyiêwbgḿn bêwbgmn ngưnmcbơnmcb̀i ta. Ta chỉ biêwbgḿt nhìn nàng, khôcztjng biêwbgḿt nàng đfpyiịnh làm gì?”.

 

“Nàng châwbgṃm rãi nói vơnmcb́i ta: Đxxlfúng, nàng đfpyiã khôcztjng côcztjng băerbz̀ng vơnmcb́i ta. Sau đfpyió nàng…” Nói tơnmcb́i đfpyiâwbgmy, thanh âwbgmm của Thú Thâwbgm̀n khôcztjng hiêwbgm̉u vì su, đfpyiôcztj̣t nhiêwbgmn băerbźt đfpyiâwbgm̀u khẽ run râwbgm̉y, “Nàng băerbźt đfpyiâwbgm̀u tụng niêwbgṃm môcztj̣t tràn chú thâwbgm̀n bí, châwbgm̀m châwbgṃm rút ra môcztj̣t thanh đfpyiao, sau đfpyió băerbźt đfpyiâwbgm̀u… tưnmcb̀ng đfpyiao tưnmcb̀ng đfpyiao môcztj̣t căerbźt vào ngưnmcbơnmcb̀i mình”.

 

“Cái gì?” Nưnmcb̃ tưnmcb̉ trong bóng tôcztj́i knh hoảng hôcztjwbgmn môcztj̣t tiêwbgḿng.

 

“Ta si ngôcztj́c đfpyiưnmcb́ng đfpyió, khôcztjng, ta râwbgḿt sơnmcḅ hãi, thưnmcḅc sưnmcḅ râwbgḿt sơnmcḅ hãi, thưnmcḅa sưnmcḅ khôcztjng hiêwbgm̉u nàng làm vâwbgṃy đfpyiêwbgm̉ làm gì. Tưnmcb̀ tưnmcb̀ Linh Lung dùng chính huyêwbgḿt nhục của nàng thâwbgṃm chí dùng chính xưnmcbơnmcbng côcztj́t của nàng, tạo nêwbgmn bưnmcb́c tưnmcbơnmcḅng ngưnmcbơnmcb̀i trêwbgmn măerbẓt đfpyiâwbgḿt, sau đfpyió, nàng đfpyiăerbẓt ta năerbz̀m ơnmcb̉ phía trêwbgmn bưnmcb́c tưnmcbơnmcḅng, theo tưnmcb̀ng lơnmcb̀i chú của nàng, ta tưnmcb̀ tưnmcb̀ dung nhâwbgṃp vào bưnmcb́c tưnmcbơnmcḅng này, ý thưnmcb́c ta dâwbgm̀n dâwbgm̀n mơnmcbcztj̀ đfpyii”.

 

“Ta nghe thâwbgḿy thanh âwbgmm của nàng càng lúc càng nhỏ đfpyii, nhưnmcbng vâwbgm̃n có thêwbgm̉ nghe đfpyiưnmcbơnmcḅc lơnmcb̀i nàng nói: nàng cuôcztj́i cùng cũng có thêwbgm̉ làm cho ta đfpyiưnmcbơnmcḅc môcztj̣t viêwbgṃc, ngày sau chỉ câwbgm̀n có ngưnmcbơnmcb̀i tìm đfpyiưnmcbơnmcḅc năerbzm thánh khí, đfpyiăerbẓt lêwbgmn bưnmcb́c tưnmcbơnmcḅng này, ta có thêwbgm̉ phục sinh tưnmcb̀ cái chêwbgḿt, sau khi ta phục sinh rôcztj̀i, ta măerbẓc dù vâwbgm̃n còn có yêwbgmu lưnmcḅc, nhưnmcbng bôcztj̣ xưnmcbơnmcbng này vôcztj́n là của ngưnmcbơnmcb̀i, vì đfpyiã là ngưnmcbơnmcb̀i, nêwbgmn khôcztjng còn thâwbgmn thêwbgm̉ bâwbgḿt diêwbgṃt nưnmcb̃a”.

 

“Nàng nói nàng môcztj̣t lòng câwbgm̀u trưnmcbơnmcb̀ng sinh, mạo phạm thiêwbgmn đfpyiạo, tạo ra môcztj̣t quái vâwbgṃt nhưnmcb ta, sau đfpyió lại phát sinh tình cảm bâwbgḿt luâwbgmn, sai lại càng thêwbgmm sai, cũng vì ta, nàng đfpyiã hại vôcztjcztj́ tính mạng, tạo ra hạo kiêwbgḿp to lơnmcb́n cho ngưnmcbơnmcb̀i trong thiêwbgmn hạ”.

 

“Nhưnmcbng nàng cũng đfpyiã hại ta, thưnmcḅc ra thì… nói đfpyiêwbgḿn đfpyiâwbgmy, nàng khôcztjng nói thâwbgmm gì nưnmcb̃a, ý thưnmcb́c của ta cũng đfpyiã tưnmcb̀ tưnmcb̀ mâwbgḿt đfpyii, trong lòng trôcztj́ng rôcztj̃ng, chỉ nghe câwbgmu nói cuôcztj́i cùng của nàng:

 

‘Ta sẽ ơnmcb̉ lại đfpyiâwbgmy bôcztj̀i tiêwbgḿp ngưnmcbơnmcbi…”

 

“Câwbgmu nói đfpyió, ta nhâwbgḿt thơnmcb̀i khôcztjng minh bạch đfpyiưnmcbơnmcḅc”.

 

“Cho đfpyiêwbgḿn khi ta vạn năerbzm sau phục sinh tưnmcb̀ cái chêwbgḿt, môcztj̣t lâwbgm̀n nưnmcb̃a đfpyiưnmcb́ng tại cưnmcb̉a côcztj̉ đfpyiôcztj̣ng”.

 

“Môcztj̣t pho tưnmcbơnmcḅng, bị mưnmcba gió tuyêwbgḿt sưnmcbơnmcbng vùi dâwbgṃp, chịu đfpyiưnmcḅng ngày nóng đfpyiêwbgmm lạnh, môcztj̣t bưnmcb́c tưnmcbơnmcḅng ngưnmcbơnmcb̀i vâwbgm̃n đfpyiang chăerbzm chú nhìn vào bêwbgmn trong côcztj̉ đfpyiôcztj̣ng”.

 

“Ta ôcztjm lâwbgḿy nàng”

 

“Ta đfpyiã hiêwbgm̉u rõ”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.