Tru Tiên

Chương 202 : Vết thương lòng

    trước sau   
   

ilmii thơilmỉ quỷ dị tạo thành luôhdgt̀ng khí nóng tưoimg̀ng đxvywơilmịt lan truyêzqxd̀n trong khôhdgtng khí, ngọn lưoimg̉a nhưoimg nhe nanh múa vuôhdgt́t, đxvywânryt̀y vẻ đxvywe dọa, nhưoimgng khôhdgtng tiêzqxd́p tục bàng trưoimgơilmín nưoimg̃a, tưoimg̣a hôhdgt̀ nhưoimg đxvywã đxvywạt đxvywêzqxd́n mưoimǵc cưoimg̣c hạn của nó. Măwcef̣c dù vânryṭy, phía dưoimgơilmíi ngọn lưoimg̉a đxvywang cháy này, măwcef̣t đxvywânryt́t vânryt̃n còn dânryt́u vêzqxd́t nưoimǵt nẻ, trong khi đxvywó, cái hỏa bôhdgt̀n cũ kỹ lại vânryt̃n an nhiêzqxdn khôhdgtng suy suyêzqxd̃n chút nào.

 

Ánh lưoimg̉a bânryṭp bùng hăwcef́c vào làm măwcef́t của Thú Thânryt̀n phảng phânryt́t nhưoimg đxvywang bùng cháy.

 

oimg̃ tưoimg̉ đxvywó đxvywưoimǵng trưoimgơilmíc ngọn lưoimg̉a, cânryt́t giọng cưoimgơilmìi lạnh lùng, nói: “Pháp lưoimg̣a của ngưoimgơilmii chưoimga hôhdgt̀i phục hăwcef̉n, ngưoimgơilmii côhdgt́ ý muôhdgt́n gạt ta sao? Tuy nhiêzqxdn nêzqxd́u nói răwcef̀ng pháp trânryṭn này khôhdgtng có Huyêzqxd̀n Hỏa Giám thôhdgti đxvywôhdgṭng, ngày trưoimgơilmíc lúc ngưoimgơilmii phục sinh đxvywã bị phá hủy, thì uy lưoimg̣c của nó vôhdgt́n khôhdgtng chỉ dưoimg̀ng lại ơilmỉ mưoimǵc này đxvywânrytu.




 

oimgơilming măwcef̣t anh tuânryt́n của Thú Thânryt̀n khôhdgtng có bânryt́t cưoimǵ đxvywôhdgṭng tĩnh gì, bình tĩnh đxvywáp lơilmìi: “Ngưoimgơilmii dĩ nhiêzqxdn là phải đxvywêzqxd̀ phòng ta rôhdgt̀i, ra chỉ khôhdgtng hiêzqxd̉u môhdgṭt đxvywzqxd̀u, tại sao ngưoimgơilmii lại đxvywêzqxd́n đxvywêzqxd̉ cưoimǵu ta?”

 

oimg̃ tưoimg̉ hăwcef́ng giọng môhdgṭt tiêzqxd́ng, nói: “Ta khôhdgtng tôhdgt́t nhưoimg ngưoimgơilmii nói đxvywânrytu, môhdgṭt là vì ta muôhdgt́n chính măwcef́t nhìn thânryt́y kỹ trânryṭn truyêzqxd̀n thuyêzqxd́t của Vu tôhdgṭc, môhdgṭt lý do khác là ta nhìn bọn Vânrytn lão đxvywânryt̀u ơilmỉ Phânryt̀n Hưoimgơilming Côhdgt́c khôhdgtng thuânryṭn măwcef́t chút nào”.

Thú Thânryt̀n cưoimgơilmìi nhẹ, tưoimg̣a hôhdgt̀ nhưoimg khôhdgtng lý gì tơilmíi lơilmìi của nưoimg̃ tưoimg̉ kia, nói: “Vânrytn Dịch Lam tuy đxvywã bôhdgṭi ưoimgơilmíc, nhưoimgng cũng phải nói là ta vôhdgt́n khôhdgtng tin tưoimgơilmỉng lăwcef́m vào y, ngày đxvywó nêzqxd́u ta chiêzqxd́n thăwcef́ng tại Thanh Vânrytn Sơilmin, y nhânryt́t đxvywịnh khôhdgtng dám khôhdgtng nghe lơilmìi. Đvlkaánh ngưoimgơilmìi ngã xuôhdgt́ng, chăwcef̉ng phải là hàn đxvywôhdgṭng của đxvywa sôhdgt́ con ngưoimgơilmìi hay sao?”.

 

oimg̃ tưoimg̉ đxvywáp lơilmìi: “Thânryṭt đxvywáng tiêzqxd́c là y khôhdgtng biêzqxd́t răwcef̀ng, ta vơilmíi ngưoimgơilmii khôhdgtng cùng môhdgṭt dạng, có giêzqxd́t cũng khôhdgtng chêzqxd́t đxvywânrytu”.

 

Ánh măwcef́t Thú Thânryt̀n thânrytm thuý, nhìn chăwcefm chăwcefm vào khoảng tôhdgt́i phía sau ánh lưoimg̉a, lưoimg̉a cháy bânryṭp bùng, nhưoimgng tưoimg̣a hôhdgt̀ nhưoimg khôhdgtng thêzqxd̉ chiêzqxd́u tơilmíi đxvywó đxvywưoimgơilmịc.

 

“Ngưoimgơilmii làm sao biêzqxd́t là ta bị giêzqxd́t cũng khôhdgtng chêzqxd́t, nêzqxd́u bânryty giơilmì ta nói vơilmíi ngưoimgơilmii, ta vânryt̃n có thêzqxd̉ bị giêzqxd́t, ngưoimgơilmii nghĩ thêzqxd́ nào?” Y nhìn vào bóng tôhdgt́i, khóe miêzqxḍng vânryt̃n phảng phânryt́t nét cưoimgơilmìi mơilmì nhạt, vưoimg̀a có vẻ gânryty hânryt́n lại vưoimg̀a có vẻ dụ hoăwcef̣c, chânryṭm rãi cânryt́t tiêzqxd́ng.

 

oimg̃ tưoimg̉ ânryt́y đxvywôhdgṭt nhiêzqxdn khôhdgtng nói tiêzqxd́ng nào, bêzqxdn trong sơilmin đxvywôhdgṭng, chỉ còn nghe tiêzqxd́ng lưoimg̉a cháy lép bép, khôhdgtng biêzqxd́t tại sao nêzqxd́u so sánh vơilmíi lúc đxvywânryt̀u, bânryt̀u khôhdgtng khí càng im lăwcef̣ng môhdgṭt cách chêzqxd́t chóc.




 

Khôhdgtng biêzqxd́t bao lânrytu sau, Thú Thânryt̀n đxvywôhdgṭt nhiêzqxdn nói: “Chúng ta đxvywã biêzqxd́t nhau cho đxvywêzqxd́n hôhdgtm nay là đxvywã đxvywưoimgơilmịc bao nhiêzqxdu nam rôhdgt̀i?”

 

hdgṭt hôhdgt̀i lânrytu sau, nưoimg̃ tưoimg̉ ânryt́y lạnh lùng trả lơilmìi: “Khôhdgtng nhơilmí nưoimg̃a, ngày ânryt́y ta vưoimg̀a đxvywăwcef́c đxvywạo, vôhdgt tình lạc vào chôhdgt́n này, ngưoimgơilmii nói thưoimg̉ xem, tại sao lúc ânryt́y ngưoimgơilmìi lại đxvywôhdgt́i xưoimg̉ tôhdgt́t vơilmíi ta?”

 

Thú Thânryt̀n mỉm cưoimgơilmìi, chânryṭm rãi cúi đxvywânryt̀u, vẻ măwcef̣t càng lúc càng lôhdgṭ rõ nét mêzqxḍt mỏi, trả lơilmìi: “Ta tuy lúc đxvywó chưoimga phải là ngưoimgơilmìi, nhưoimgng cũng khôhdgtng thêzqxd̉ chịu nôhdgt̉i sưoimg̣ côhdgt đxvywơilmin”.

 

oimg̃ tưoimg̉ im lăwcef̣ng hôhdgt̀i lânrytu, phảng phânryt́t nhưoimg giânryṭt mình, hôhdgt̀i lânrytu sau nói: “Tại sao ngưoimgơilmii hôhdgtm nay có vẻ khác hăwcef̉n mọi ngày? Trưoimgơilmíc đxvywânryty ngưoimgơilmii chưoimga tưoimg̀ng nói chuyêzqxḍn nhưoimgnryṭy bao giơilmì”.

 

ilmì vai Thú Thânryt̀n khẽ run lêzqxdn, phát ra hai tiêzqxd́ng ho dưoimg̃ đxvywôhdgṭi, nhưoimgng trêzqxdn măwcef̣t y vânryt̃n đxvywzqxd̉m môhdgṭt nụ cuơilmìi, tụa hôhdgt̀ nhưoimg khôhdgtng có gì đxvywáng đxvywêzqxd̉ vào măwcef́t y: “Ngưoimgơilmii thânryt́y ta giôhdgt́ng nhưoimghdgṭt ngưoimgơilmìi bình thưoimgơilmìng săwcef́p chêzqxd́t có đxvywúng khôhdgtng?”

 

oimg̃ tưoimg̉ dưoimgơilmìng nhưoimgnryṭp tưoimǵc trả lơilmìi y: “Nhưoimgng ngưoimgơilmii khôhdgtng phải là ngưoimgơilmìi!”

 

“Làm sao ngưoimgơilmii biêzqxd́t ta khôhdgtng phải là ngưoimgơilmìi?”

 



 

Ngọn lưoimg̉a trong hỏa bôhdgt̀n đxvywôhdgṭt nhiêzqxdn bôhdgt́c cao lêzqxdn, tưoimg̣a hôhdgt̀ nhưoimg tiêzqxd́ng gânryt̀m rú của hỏa long, sau đxvywó tưoimg̀ tưoimg̀ hạ xuôhdgt́ng, xung quanh tám góc của hung thânryt̀n đxvywôhdgt̀ án cũng tưoimg̀ tưoimg̀ hạ xuôhdgt́ng, tỏa ánh sáng ảm đxvywạm, rôhdgt̀i tưoimg̀ tưoimg̀ tiêzqxdu thânryt́t trong bóng tôhdgt́i. Hỏa Long cũng dung nhânryṭp vào bêzqxdn trong ngọn lưoimg̉a, hóa thành ánh lưoimg̉a bình thưoimgơilmìng, xung quanh bóng đxvywêzqxdm bao trùm, chỉ có chôhdgt̃ gânryt̀n hỏa bôhdgt̀n là vânryt̃n còn ánh sáng.

 

“Ngưoimgơilmii đxvywã làm gì vơilmíi chính mình rôhdgt̀i?”. Môhdgṭt lúc sau, nưoimg̃ tưoimg̉ nhẹ nhàng cânryt́t tiêzqxd́ng hỏi.

 

Thú Thânryt̀n khôhdgtng trả lơilmìi, cũng khôhdgtng nói gì thêzqxdm, nét măwcef̣t y môhdgt̃i lúc môhdgṭt mêzqxḍt mỏi, chânryt̀m chânryṭm giơilmi tay lêzqxdn. Trong ánh lưoimg̉a, nhìn thânryt́y côhdgt̉ tay phải của y, nưoimgơilmíc ta phảng phânryt́t mânryt́t đxvywi vẻ trơilmin láng, chỉ còn môhdgṭt màu xám xịt, mơilmì mơilmì bêzqxdn trong, có thêzqxd̉ nhìn thânryt́y nhưoimg̃ng mạch máu đxvywỏ sânryt̃m.

 

Thú Thânryt̀n nhìn đxvywám mạch máu môhdgṭt hôhdgt̀i lânrytu, khẽ lăwcef́c đxvywânryt̀u, nhẹ nhàng dùng tay rạch môhdgṭt đxvywưoimgơilmìng ơilmỉ côhdgt̉ tay, ngay lânryṭp tưoimǵc, trêzqxdn côhdgt̉ tay xuânryt́t hiêzqxḍn môhdgṭt vêzqxd́t đxvywưoimǵt, tưoimg̀ đxvywó tưoimg̀ng giọt máu tưoimg̀ tưoimg̀ nhỏ xuôhdgt́ng.

 

Máu!




 

Máu đxvywỏ tưoimgơilmii!

 

“Làm sao có thêzqxd̉ xảy ra chuyêzqxḍn nhưoimgnryṭy…”. Nưoimg̃ tưoimg̉ trong bóng tôhdgt́i tưoimg̣a hôhdgt̀ nhưoimg quá sưoimǵc kinh ngạc khôhdgtng thôhdgt́t ra thêzqxdm đxvywưoimgơilmịc lơilmìi nào, nưoimg̉a ngày sau, nàng dưoimgơilmìng nhưoimg đxvywã hoàn hôhdgt̀n lại, ngạc nhiêzqxdn hỏi: “Ngưoimgơilmii… ngưoimgơilmii sao lại biêzqxd́n thành ngưoimgơilmìi rôhdgt̀i!”

 

Thú Thânryt̀n khôhdgtng nói gì, chỉ mỉm cưoimgơilmìi, nhìn nét cưoimgơilmìi trânryt̀m măwcef̣c của y, khôhdgtng ai biêzqxd́t đxvywưoimgơilmịc đxvywó là nụ cưoimgơilmìi chua chát hay hạnh phúc.

 

“Thì ra là vânryṭy, ta vôhdgt́n trong lòng cũng thânryt́y kỳ quái ngưoimgơilmii vôhdgt́n bânryt̉m lêzqxḍ khí đxvywânryt́t trơilmìi mà sinh ra, đxvywưoimgơilming nhiêzqxdn là bânryt́t tưoimg̉ bânryt́t diêzqxḍt, vânryṭy mà dưoimgơilmíi Tru Tiêzqxdn trong trânryṭn chiêzqxd́n Thanh Vânrytn Sơilmin lại thụ thưoimgơilming. Nguyêzqxdn lai khôhdgtng biêzqxd́t tưoimg̀ lúc nào, ngưoimgơilmìi đxvywã bíêzqxdn thành môhdgṭt con ngưoimgơilmìi hôhdgti thôhdgt́i vânryṭy? Ha ha ha…”

 

oimg̃ tưoimg̉ ânryt́y khôhdgtng biêzqxd́t là do thânryt́y chuyêzqxḍn quá hoang đxvywưoimgơilmìng, hay là do khôhdgtng thêzqxd̉ tưoimg̣ khôhdgt́ng chêzqxd́, bôhdgt̃ng nhiêzqxdn phá lêzqxdn cưoimgơilmìi.

 

Ánh măwcef́t của Thú Thânryt̀n ngưoimgng đxvywọng nhìn lêzqxdn mânryt́y giọt máu trêzqxdn côhdgt̉ ta, trong ánh măwcef́t ânryt̉n ưoimgơilmíc nhưoimg có tình cảm khôhdgtng thêzqxd̉ diêzqxd̃n đxvywạt băwcef̀ng lơilmìi, vưoimg̀a nhưoimg hoan hỉ, vưoimg̀a nhưoimg bi thưoimgơilming.

 

“Ta chưoimga bao giơilmì là… môhdgṭt con ngưoimgơilmìi hôhdgti thôhdgt́i…” Y cuơilmìi mêzqxḍt mỏi “Ta đxvywêzqxd́n thêzqxd́ gian này, kêzqxd̉ tưoimg̀ ngày có thânryt̀n thưoimǵc, cũng vôhdgt́n khôhdgtng phải là con ngưoimgơilmìi rôhdgt̀i”.

 

oimg̃ tưoimg̉ ânryt́y giânryṭt mình, hỏi lại: “Ngưoimgơilmii nói cái gì?”.

 

Thú Thânryt̀n tưoimg̀ tưoimg̀ quay đxvywânryt̀u, vọng nhìn vêzqxd̀ phía ngọn lưoimg̉a, cháy rưoimg̣c trong hỏa bôhdgt̀n, ânrytm thanh của y, tại nơilmii bóng tôhdgt́i và ánh sáng xen kẽ này, phảng phânryt́t nhưoimg đxvywang xuânryt́t phát tưoimg̀ nhiêzqxd̀u nhiêzqxd̀u năwcefm vêzqxd̀ trưoimgơilmíc.

 

“Lúc ta có ý thưoimǵc lânryt̀n đxvywânryt̀u tiêzqxdn, đxvywã nhìn thânryt́y này, lúc đxvywó ta thânryṭm chí chưoimga có thânrytn thêzqxd̉, chỉ vào phút giânryty hoảng hôhdgt́t, thânryt́y nưoimg̃ tưoimg̉ đxvywó phảng phânryt́t nhưoimg đxvywang chăwcefm chú nhìn ta. Chỉ là thoe thơilmìi gian, ta tưoimg̀ tưoimg̀ thành hình, chung quy đxvywã biêzqxd́t nàng vôhdgt́n là ngưoimgơilmìi, là Vu nưoimg̃ đxvywơilmìi đxvywânryt̀u tiêzqxdn của Vu tôhdgṭc, têzqxdn nàng là Linh Lung”.

 

Ác thú Thao Thiêzqxd́t ơilmỉ bêzqxdn cạnh Thú Thânryt̀n, rôhdgt́ng lêzqxdn môhdgṭt tiêzqxd́ng.

 

Thú Thânryt̀n vưoimgơilmin tay, khẽ vuôhdgt́t ve lêzqxdn đxvywânryt̀u của nó, ác thú lại an tĩnh năwcef̀m xuôhdgt́ng. Nưoimg̃ tưoimg̉ ânryt́y khôhdgtng nói tiêzqxd́ng nào, tưoimg̣a hôhdgt̀ nhưoimg biêzqxd́t răwcef̀ng bí mânryṭt ânryt̉n giânryt́u sau bao nhiêzqxdu năwcefm ròng, cuôhdgt́i cùng cũng phải khai mơilmỉ.

 

Ánh măwcef́t Thú Thânryt̀n tưoimg̀ tưoimg̀ ôhdgtn nhu nhìn bôhdgt́n phía, ánh măwcef́t y vọng nhìn nơilmii bóng tôhdgt́i xa xăwcefm, ơilmỉ nơilmii xa xăwcefm trong huyêzqxḍt đxvywôhdgṭng, dưoimgơilmìng nhưoimg có môhdgṭt linh hôhdgt̀n đxvywang yêzqxdn lăwcef̣ng lăwcef́ng nghe.

 

“Bí thuânryṭt vu pháp của Linh Lung thu lânryt́y thiêzqxdn đxvywịa lêzqxḍ khí của Nam Cưoimgơilming, chăwcef́t lọc lânryt́y tinh hoa, rôhdgt̀i tạo ra ta”.

 

Thú Thânryt̀n nhẹ nhàng kêzqxd̉ lại bí mânryṭt hàng ngàn hàng vạn năwcefm mà chưoimga có ai biêzqxd́t đxvywưoimgơilmịc lai lịch: “Nhưoimg̃ng anh hùng của Vu tôhdgṭc ngày ânryt́y, đxvywi theo Linh Lung đxvywêzqxd̉ bao vânryty ta vào tưoimg̉ đxvywịa, nêzqxd́u chúng biêzqxd́t đxvywưoimgơilmịc ta vôhdgt́n là do nưoimgơilming nưoimgơilming tôhdgtn kính của bọn chúng tưoimg̣ tay sáng tạo ra, khôhdgtng biêzqxd́t trong lòng chúng sẽ nghĩ nhưoimg thêzqxd́ nào!”

 

Y cưoimgơilmìi nhẹ, lêzqxḍ khí giêzqxd́t ngưoimgơilmìi trưoimgơilmíc đxvywânryty, tưoimg̣a hôhdgt̀ nhưoimg chưoimga tưoimg̀ng có trêzqxdn ngưoimgơilmìi y, lúc này đxvywôhdgt́i vơilmíi y, bânryt́t quá chỉ là môhdgṭt hôhdgt̀i ưoimǵc mà thôhdgti.

 

“Ta đxvywã tưoimg̀ng hỏi Linh Lung rânryt́t nhiêzqxd̀u lânryt̀n, tại sao lại tạo ra ta, nhưoimgng nàng luôhdgtn luôhdgtn khôhdgtng muôhdgt́n trả lơilmìi. Nhưoimgng sau đxvywó cuôhdgt́i cùng ta cũng minh bạch, kỳ thânryṭt nàng làm vânryṭy cũng chỉ vì hai chưoimg̃ mà thôhdgti”.

 

oimg̃ tưoimg̉ khôhdgtng nhịn đxvywưoimgơilmịc hỏi: “Là chưoimg̃ gì?”

 

Thú Thânryt̀n lạnh nhạt trả lơilmìi: “Trưoimgơilmìng sinh!”

 

oimg̃ tưoimg̉ thanh ânrytm đxvywânryt̀y vẻ ngạc nhiêzqxdn hỏi lại: “Trưoimgơilmìng sinh?”

 

Thù Thânryt̀n gânryṭt đxvywânryt̀u nói: “Khôhdgtng sai, ngưoimgơilmii thânryt́y có tưoimǵc cưoimgơilmìi khôhdgtng? Nhưoimgng vào ngày ânryt́y, thưoimg̣c sưoimg̣ nàng là vì mục đxvywích này. Đvlkaưoimgơilming thơilmìi vu pháp của Linh Lung tạo nghêzqxḍ đxvywã vưoimgơilmịt xa côhdgt̉ nhânrytn, nhìn khăwcef́p thiêzqxdn hạ, tưoimg̣a hôhdgt̀ nhưoimg khôhdgtng hêzqxd̀ có đxvywịch thủ, trong Vu tôhdgṭc, mọi ngưoimgơilmìi đxvywêzqxd̀u kính trọng nàng nhưoimg thânryt̀n linh. Nàng trơilmỉ nêzqxdn buôhdgt̀n chán, ngôhdgt̀i khôhdgtng sinh viêzqxḍc, nêzqxdn tưoimg̣ tìm ra mục tiêzqxdu cho mình. Nàng nghe nói vêzqxd̀ sai lânryt̀m của bọn ngưoimgơilmìi tu đxvywạp ơilmỉ trung thôhdgt̉, mêzqxd đxvywăwcef́m trưoimgơilmìng sinh mà khôhdgtng có cách nào đxvywạt đxvywưoimgơilmịc, nhưoimgng dù sao đxvywó vânryt̃n là thiêzqxdn đxvywạo, nàng tuy là môhdgṭt nưoimg̉ tưoimg̃ thôhdgtng tuêzqxḍ tuyêzqxḍt thêzqxd́m thuỷ chung cũng khôhdgtng có cách nào. Cuôhdgt́i cùng, nàng đxvywã nghĩ đxvywêzqxd́n môhdgṭt biêzqxḍn pháp phi nhânrytn”.

 

“Phi nhânrytn…”

 

“Dưoimgơilming thọ của con ngưoimgơilmìi đxvywêzqxd̀u có giơilmíi hạn, cho dù tu đxvywạo thành côhdgtng, cũng chỉ sôhdgt́ng đxvywưoimgơilmịc vài trăwcefm năwcefm. Nhưoimgng đxvywôhdgt́i vơilmíi nhưoimg̃ng phi nhânrytn (khôhdgtng phải là ngưoimgơilmìi), thưoimgơilmìng tính mạng của chúng rânryt́t dài, cũng nhưoimg thiêzqxdn đxvywịa tạo hóa, ânrytm dưoimgơilming lêzqxd khí vânrytn vânrytn, kêzqxd̉ tưoimg̀ khi khai sinh trơilmìi đxvywânryt́t, vânryt̃n trưoimgơilmìng tôhdgt̀n bânryt́t diêzqxḍt. Nàng kêzqxd̉ tưoimg̀ khi nghĩ đxvywêzqxd́n đxvywzqxd̀u này, liêzqxd̀n tânryṭ tânrytm nghiêzqxdn cưoimǵu, cuôhdgt́i cùng khôhdgtng ngơilmì nàng tưoimg̀ trong chôhdgt́n vôhdgt sanh, đxvywã sáng tạo ra ta.”

 

“Nàng ânryt́y quả thânryṭt là tài giỏi…” Nưoimg̃ tưoimg̉ cânryt́t giọng ânrytm u nói.

 

“Ha ha”, Thú Thânryt̀n cưoimgơilmìi nhạt, nói: “Đvlkaúng vânryṭy, nàng thưoimg̣c sưoimg̣ vôhdgt́n là môhdgṭt nưoimg̃ tưoimg̉ vĩ đxvywại. Tưoimg̀ khi ta đxvywêzqxd́ thêzqxd́ gian này, lânryt̀n đxvywânryt̀u tiêzqxdn mơilmỉ măwcef́t, cái nhìn đxvywânryt̀u tiêzqxdn thânryt́y đxvywưoimgơilmịc chính là nàng. Sau đxvywó khôhdgtng biêzqxd́t đxvywã trải qua biêzqxd́t bao năwcefm tháng, trong thêzqxd́ giơilmíi ta chỉ có nàng mà thôhdgti. Dânryt̀n dânryt̀n, ta băwcef́t đxvywânryt̀u thành hình, nhưoimgng bơilmỉi vì bôhdgt̉n thêzqxd̉ của ta là do hânryt́p thụ lêzqxḍ khí trơilmìi đxvywânryt́t mà thành hình, kêzqxd̉ tưoimg̀ khi có thânryt̀n thưoimǵc, tưoimg̣ nhiêzqxdn sẽ băwcef́t đxvywânryt̀u hânryt́p thụ lêzqxḍ khí xung quanh, càng ngày càng khủng khiêzqxd́p”.

 

“Chỉ có đxvywzqxd̀u, nàng dưoimgơilmìng nhưoimg thưoimg̣c sưoimg̣ bânryt́t an, ánh măwcef́t nàng nhìn ta, khôhdgtng còn vẻ thânrytn thiêzqxd́t nưoimg̃a, đxvywêzqxd́n khi lưoimg̣c lưoimgơilmịng của ta cuôhdgt́i cùng đxvywã miêzqxd̃n cưoimgơilmĩng sánh băwcef̀ng của nàng, kêzqxd̉ tưoimg̀ ngày đxvywó trơilmỉ đxvywi, nàng khôhdgtng hêzqxd̀ cưoimgơilmìi vơilmíi ta lânryt̀n nào”.

 

“Ta lúc đxvywó rânryt́t nghi hoăwcef̣c, khôhdgtng hiêzqxd̉u đxvywzqxd̀u gì cả, kỳ thânryṭt ta khôhdgtng thêzqxd̉ biêzqxd́t vì sao, lưoimg̣c lưoimgơilmịng của ta lại tăwcefng cưoimgơilmìng nhanh nhưoimgnryṭy, nhưoimgng đxvywôhdgt́i vơilmíi ta mà nói, lưoimg̣c lưoimgơilmịng đxvywó chăwcef̉ng có ý nghĩa gì, ta chỉ muôhdgt́n cùng vơilmíi nàng… cùng vơilmíi nàng sôhdgt́ng chung môhdgṭt chôhdgt̃”.

 

“Ngưoimgơilmii có thêzqxd̉ nói vơilmíi nàng ânryt́y mà, nàng khôhdgtng biêzqxd́t đxvywzqxd̀u đxvywó sao?” Nưoimg̃ tưoimg̉ khôhdgtng nhịn đxvywưoimgơilmịc nói.

 

“Ta đxvywã nói rôhdgt̀i, đxvywã nói rânryt́t nhiêzqxd̀u lânryt̀n, bânryty giơilmì nghĩ lại, chăwcef̉ng khác gì hài tưoimg̉ làm nũng vơilmíi mânryt̃u thânrytn vânryṭy”.

 

oimg̃ tưoimg̉ im lăwcef̣ng, môhdgṭt hôhdgt̀i sau vânryt̃n khôhdgtng nghe tiêzqxd́ng nào, Thú Thânryt̀n cũng trânryt̀m măwcef̣c, phảng phânryt́t nhưoimg đxvywang hôhdgt̀i tưoimgơilmỉng lại.

 

Ngọn lưoimg̉a đxvywang bùng cháy bêzqxdn trong phảng phânryt́t trong hỏa bôhdgt̀n, khẽ run run trong khôhdgtng trung, tưoimg̣a hôhdgt̀ nhưoimg đxvywang hôhdgtnryt́p.

 

Thơilmìi gian tại nơilmii hăwcef́c ám này phảng phânryt́t nhưoimg đxvywang dưoimg̀ng lại, vêzqxd̉nh tai lêzqxdn, chăwcefm chú lăwcef́ng nghe!

 

Nhưoimg̃ng ký ưoimǵc đxvywóng băwcefng theo năwcefm tháng dânryt̀n dânryt̀n tưoimg̀ng chút tưoimg̀ng chút môhdgṭt tan chảy, rôhdgt̀i tưoimg̀ tưoimg̀ biêzqxd́n mânryt́t.

 

Còn ai có thêzqxd̉ nhơilmí lại?

 

Là ngưoimgơilmii hay là ta? Chúng ta kỳ thưoimg̣c ra, chỉ cânryt̀n là con gnưoimgơilmìi vânryt̃n còn hơilmii thơilmì, lúc nào cũng chỉ đxvywhdgt̉i theo thơilmìi gian, dânryt̀n dânryt̀n già đxvywi, rôhdgt̀i biêzqxd́n mânryt́t trong hăwcef́c ám…

 

“Cuôhdgt́i cùng có môhdgṭt ngày, ta khôhdgtng còn muôhdgt́n chỉ ơilmỉ trong căwcefn tiêzqxd̉u ôhdgt́c của nàng nưoimg̃a, ta muôhdgt́n ra ngoài nhìn mọi viêzqxḍc. Hôhdgtm đxvywó, nàng đxvywi mà khôhdgtng trơilmỉ lại lânrytu lăwcef́m rôhdgt̀i, ta đxvywã phá giải cânryt́m chêzqxd́ của nàng, mơilmỉ cưoimg̉a căwcefn tiêzqxd̉u ôhdgt́c, bưoimgơilmíc ra bêzqxdn ngoài”.

 

“Có nhiêzqxd̉u ngưoimgơilmìi, thânryṭt nhiêzqxd̀u ngưoimgơilmìi lăwcef́m… nhưoimgng môhdgt̃i môhdgṭt ngưoimgơilmìi nhìn thânryt́y ta đxvywêzqxd̀u kêzqxdu lêzqxdn kinh khủng, chạy trôhdgt́n nhưoimg đxvywêzqxd̉ giưoimg̃ mạng, khôhdgtng biêzqxd́t tại sao, vào lúc đxvywó ta tưoimg̀ mưoimgơilmìi phânryt̀n kinh hoảng rôhdgt̀i lại băwcef́t đxvywânryt̀u trơilmỉ nêzqxdn tưoimǵc giânryṭn, cuôhdgt́i cùng, môhdgṭt côhdgt̃ lêzqxḍ khí tưoimg̀ trong ngưoimgơilmìi ta xôhdgtng lêzqxdn khôhdgtng trung. Cũng vào lúc đxvywó, môhdgṭt sôhdgt́ ngưoimgơilmìi chiêzqxd́n sĩ xôhdgtng tơilmíi đxvywêzqxd̉ hạ sát ta, ta vưoimg̀a chôhdgt́ng đxvywơilmĩ vưoimg̀a rút lui, ta khôhdgtng muôhdgt́n đxvywôhdgṭng thủ vơilmíi bọn họ, ta hôhdgt́i hânryṭn rânryt́t nhiêzqxd̀u, ta chỉ muôhdgt́n ơilmỉ chung môhdgṭt chôhdgt̃ vơilmíi Linh Lung, ta chỉ muôhdgt́n ra ngoài đxvywêzqxd̉ nhìn thânryt́y…”.

 

“Ta ra sưoimǵc nói đxvywzqxd̀u đxvywó, ra sưoimǵc giải thích, nhưoimgng khôhdgtng ai lăwcef́ng nghe ta cả, ta đxvywã lơilmĩ tay giêzqxd́t chêzqxd́t môhdgṭt ngưoimgơilmìi đxvywânryt̀u tiêzqxdn…”

 

zqxdn lăwcef̣ng môhdgṭt hôhdgt̀i lânrytu.

 

“Têzqxdn chiêzqxd́n sĩ trẻ tuôhdgt̉i đxvywó năwcef̀m yêzqxdn trong tay ta, đxvywânryt̀u chúc xuôhdgt́ng đxvywânryt́t, tưoimg̀ thânrytn thêzqxd̉ y máu chảy đxvywỏ tưoimgơilmii”.

 

“Ta si ngôhdgt́c đxvywưoimǵng đxvywó, mọi ngưoimgơilmìi cũng si ngôhdgt́c đxvywưoimǵng sưoimg̣ng lại, rôhdgt̀i sau đxvywó bọn họ lại xôhdgt́ng tơilmíi hung hãn hơilmin, trong tiêzqxd́ng la hét măwcef́ng chưoimg̉i của bọn họ, ta vânryt̃n nghe thânryt́y tiêzqxd́ng khóc lóc thảm thưoimgơilming, đxvywó là thânrytn nhânrytn của chiêzqxd́n sĩ đxvywó đxvywang than khóc! Ta khôhdgtng biêzqxd́t tại sao, nhưoimgng tưoimg̀ lânryt̀n đxvywânryt̀u tiêzqxdn măwcef́t ta nhìn thânryt́y máu tưoimgơilmii, thânrytn thêzqxd̉ ta đxvywôhdgṭt nhiêzqxdn phát sinh biêzqxd́n hóa, môhdgṭt dục vọng muôhdgt́n giêzqxd́t ngưoimgơilmìi lânryṭp tưoimǵc đxvywzqxdn cuôhdgt̀ng dânrytng lêzqxdn trong lòng ta, ta khôhdgtng muôhdgt́n giêzqxd́t ngưoimgơilmìi, nhưoimgng ta khôhdgtng thêzqxd̉ khôhdgt́ng chêzqxd́ lânryt́y mình, do ta băwcef́t đxvywânryt̀u đxvywôhdgṭng thủ, ta đxvywã giêzqxd́t ngưoimgơilmìi”.

 

“Ta đxvywã giêzqxd́t nhiêzqxd̀u ngưoimgơilmìi, rânryt́t nhiêzqxd̀u, rânryt́t nhiêzqxd̀u ngưoimgơilmìi…”. Thú Thânryt̀n cúi đxvywânryt̀u, nhưoimgng y vânryt̃n tiêzqxd́p tục kêzqxd̉.

 

“Ta đxvywưoimǵng trong vũng máu, khôhdgtng biêzqxd́t đxvywã đxvywưoimǵng bao nhiêzqxdu lânrytu, dânryt̀n dânryt̀n tỉnh lại, sau đxvywó, ta nhìn vêzqxd̀ phía trưoimgơilmíc, giưoimg̃a vôhdgthdgt́ ngưoimgơilmìi đxvywang tụ tânryṭp xung quanh, Linh Lung đxvywã vêzqxd̀ đxvywêzqxd́n. Nàng nhìn ta, ta rânryt́t là sơilmị hãi, ta biêzqxd́t ta đxvywã làm sai rôhdgt̀i, nhưoimgng ta khôhdgtng biêzqxd́t đxvywưoimgơilmịc, ta thưoimg̣c sưoimg̣ khôhdgtng biêzqxd́t đxvywưoimgơilmịc ta đxvywã làm sai đxvywzqxd̀u gì…”.

 

“Sau đxvywó Linh Lung ra tay chủ đxvywôhdgṭng, nàng ra tay đxvywôhdgṭng thủ vơilmíi ta, ta khôhdgtng muôhdgt́n hoàn thủ, ta hy vọng có thêzqxd̉ giải thích vơilmíi nàng, ta muôhdgt́n nói vơilmíi nàng, tưoimg̀ nay vêzqxd̀ sau ta khôhdgtng dám ra ngoài nưoimg̃a, ta sẽ ngoan ngoãn ơilmỉ trong tiêzqxd̉u ôhdgt́c, tưoimg̀ nay vêzqxd̀ sau chỉ bânryt̀u bạn vơilmíi môhdgṭt mình àng mà thôhdgti, ta đxvywã cảm thânryt́y đxvywânryt̀y đxvywủ lăwcef́m rôhdgt̀i. Nhưoimg̃ng lơilmìi nói nhưoimgnryṭy, ta đxvywã nói rânryt́t nhiêzqxd̀u rânryt́t nhiêzqxd̀u, nhưoimgng mà nàng khôhdgtng nghe môhdgṭt tiêzqxd́ng nào”.

 

“Vu pháp của nàng vôhdgt́n hơilmin hăwcef̉n nhưoimg̃ng chiêzqxd́n sĩ bình thưoimgơilmìng, chăwcef̉ng mânryt́y chôhdgt́c thânrytn thêzqxd̉ ta đxvywã bị chịu cả trăwcefm ngàn vêzqxd́t thưoimgơilming, nhưoimgng mà, môhdgt̃i lânryt̀n trêzqxdn ngưoimgơilmìi ta thụ thưoimgơilming, nó tưoimg̣ đxvywôhdgṭng hânryt́p thụ lêzqxḍ khí xung quanh rôhdgt̀i khang phục, thânryṭm chí ta còn cảm giác, môhdgt̃i lânryt̀n Linh Lung đxvywáng ta, lưoimg̣c lưoimgơilmịng ta ngưoimgơilmịc lại còn tăwcefng thêzqxdm. Cuôhdgt́i cùng, Linh Lung cũng đxvywã phát hiêzqxḍn ra đxvywzqxd̉m này, săwcef́c măwcef̣t nàng trăwcef́ng bêzqxḍch nhưoimg chêzqxd́t, phảng phânryt́t vẻ tuyêzqxḍt vọng”.

 

Thú Thânryt̀n mỉm cưoimgơilmìi, hôhdgt̀i ưoimǵc lại, chỉ thânryt́y nét măwcef̣t y càng lúc càng thêzqxdm thôhdgt́ng khôhdgt̉: “Ta tưoimg̀ tưoimg̀ băwcef́t đxvywânryt̀u có cảm giác, Linh Lung trong lòng thưoimg̣a sưoimg̣ hânryṭn ta, nàng nhưoimg phát cuôhdgt̀ng lêzqxdn dùng mọi loại vu pháp đxvywêzqxd̉ đxvywôhdgt́i phó vơilmíi ta, thânrytn thêzqxd̉ ta tuy bânryt́t tưoimg̉ bânryt́t diêzqxḍt, nhưoimgng lòng ta thưoimg̣ sưoimg̣ rânryt́t khó chịu, do vânryṭy tưoimg̀ đxvywó vêzqxd̀ sau, ta tưoimg̣ mình trôhdgt́n thoát đxvywi. Nhưoimgng trêzqxdn đxvywưoimgơilmìng chạy trôhdgt́n, nhưoimg̃ng ngưoimgơilmìi găwcef̣p ta đxvywêzqxd̀u bị dọa sơilmị chêzqxd́t khiêzqxd́p, sau đxvywó ta mơilmíi biêzqxd́t đxvywưoimgơilmịc, hình dáng ban đxvywânryt̀u của ta, đxvywôhdgt́i vơilmíi ngưoimgơilmìi bình thưoimgơilmìng mà nói, thưoimg̣a sưoimg̣ rânryt́t là đxvywáng sơilmị”.

 

Y nhẹ nhàng vôhdgt̃ đxvywânryt̀u ác thú ơilmỉ bêzqxdn mình, nói: “Hình dạng của ta lúc đxvywó, khôhdgtng thêzqxd̉ nào xânryt́u xí hơilmin đxvywưoimgơilmịc”.

 

“Rơilmìi xa Linh Lung, ta tiêzqxd́n vào Thânryṭp Vạn Đvlkaại Sơilmin, khôhdgtng lânrytu sau, ta phát hiêzqxḍn ra huyêzqxḍt đxvywôhdgṭng này, nhânrytn tiêzqxḍn tạm thơilmìi ơilmỉ lại đxvywânryty. Nhưoimgng ta muôhdgt́n quay trơilmỉ lại, ta toàn tânrytm toàn ý, kỳ thânryṭt chỉ muôhdgt́n ơilmỉ chung môhdgṭt chôhdgt̃ vơilmíi Linh Lung. Do đxvywó cuôhdgt́i cùng ta cũng quay trơilmỉ lại, nhưoimgng đxvywón tiêzqxd́p ta chính là trânryṭn pháp này”.

 

Ngọn lưoimg̉a trong hỏa bôhdgt̀n phát ra tiêzqxd́ng lép bép, tưoimg̣a hôhdgt̀ nhưoimg đxvywáp lại lơilmìi nói của Thú Thânryt̀n.

 

“Ta khôhdgtng nghĩ răwcef̀ng trêzqxdn thêzqxd́ gian này lại có môhdgṭt lưoimg̣c lưoimgơilmịng khủng bôhdgt́ đxvywêzqxd́n mưoimǵc nhưoimgnryṭy, Linh Lung dùng pháp lưoimg̣c của Huyêzqxd̀n Hỏa Giám, bôhdgt́ trí Bát Hung Huyêzqxd̀n Hỏa Pháp trânryṭn, triêzqxḍu xuânryt́t Bát Hoang Hỏa Long, dưoimgơilmíi ngọn lưoimg̉a tânryṭp trung sưoimǵc mạnh của cả thiêzqxdn đxvywịa vạn vânryṭt đxvywó, cho dù thânrytn thêzqxd̉ ta là bânryt́t tưoimg̉ bânryt́t diêzqxḍt, khôhdgtng ngơilmì nguyêzqxdn khí đxvywại thưoimgơilming, hình thêzqxd̉ bị huỷ diêzqxḍt”.

 

“Ta liêzqxd̀u mạnh nói vơilmíi Linh Lung, ta khôhdgtng muôhdgt́n làm bânryt́t cưoimǵ chuyêzqxḍn gì khác, ta chỉ muôhdgt́n sôhdgt́ng chung vơilmíi nàng môhdgṭt chôhdgt̃ mà thôhdgti, nhưoimgng nàng tưoimgơilmỉng nhưoimg khôhdgtng nghe thânryt́y đxvywzqxd̀u gì, chỉ muôhdgt́n thiêzqxdu chêzqxd́t ta. Cuôhdgt́i cùng ta chạy trôhdgt́n vào nơilmii hoang dã, rôhdgt̀i cuôhdgt́i cùng cũng quay trơilmỉ lại sơilmin đxvywôhdgṭng này. Ta khôhdgtng biêzqxd́t tại sao Linh Lung lại đxvywôhdgt́i xưoimg̉a vơilmíi ta nhưoimgnryṭy, ta thânryṭt khôhdgtng can tânrytm, ta chỉ muôhdgt́n sôhdgt́ng chung vơilmíi nàng mà thôhdgti”.

 

“Sau khi trơilmỉ lại nơilmii đxvywânryty, nhơilmì có hung lêzqxḍ đxvywăwcef̣c biêzqxḍt chỉ có tại Thânryṭp Vạn Đvlkaại Sơilmin, ta nhanh chóng hôhdgt̀i phục, lânryt̀n này ta quyêzqxd́t đxvywịnh lăwcef̣ng lẽ đxvywi tìm nàng, nàng khôhdgtng ngơilmì cũng truy đxvywhdgt̉i theo ta. Nàng dânryt̃n theo bảy dũng sĩ, truy đxvywhdgt̉i đxvywêzqxd́n côhdgt̉ đxvywôhdgṭng này, nàng đxvywi vào trong đxvywêzqxd̉ găwcef̣p riêzqxdng ta”.

 

“Ta khôhdgtng có ý gì khác, nhânrytn vì ta vôhdgt́n do nàng sáng tạo ra, nêzqxd́u nói trong thiêzqxdn hạ có ngưoimgơilmìi có khả năwcefng đxvywôhdgt́i phó vơilmíi ta, hiêzqxd̉u ta, ngoài nàng ra còn ai khac nưoimg̃a? Nhưoimgng ta thânryṭt sưoimg̣ khôhdgtng hiêzqxd̉u dưoimgơilmịc, tại sao nàng lại đxvywôhdgt́i xưoimg̉ vơilmíi ta nhưoimgnryṭy, ta đxvywã nói vơilmíi nàng rânryt́t nhiêzqxd̀u lơilmìi, tại sao nàng khôhdgtng thèm đxvywêzqxd̉ ý đxvywêzqxd́n. Nhưoimgng lânryt̀n này, khôhdgtng ngơilmì Linh Lung đxvywã trả lơilmìi ta, nàng nói: Kỳ thânryṭt tânryt́t cả đxvywêzqxd̀u là lôhdgt̃i của nàng, nàng đxvywã tạo ra môhdgṭt quái vânryṭt nhưoimg ta, là lôhdgt̃i lânryt̀m lơilmín nhânryt́t của nàng. Bơilmỉi vì ta đxvywưoimgơilmịc sinh ra tưoimg̀ thiêzqxdn đxvywịa lêzqxḍ khí, trơilmìi sinh có ham muôhdgt́n giêzqxd́t ngưoimgơilmìi, nêzqxd́u đxvywêzqxd̉ cho ta sôhdgt́ng sót, chỉ sơilmị sẽ tạo kiêzqxd́p nạn thảm hiêzqxd́t cho thêzqxd́ gian”.

 

“Ta liêzqxd̀u mạng giải thích vơilmíi nàng, nói là ta khôhdgtng muôhdgt́n đxvywzqxd̀u đxvywó, ta chỉ muôhdgt́n sôhdgt́ng chung vơilmíi nàng mà thôhdgti, ta khôhdgtng muôhdgt́n bânryt́t cưoimǵ đxvywzqxd̀u gì khác”.

 

“Nhưoimgng nàng chỉ thêzqxdoimgơilming cưoimgơilmìi khôhdgt̉, nói là nàng tin ta, kỳ thânryṭt nàng chưoimga bao giơilmì khôhdgtng muôhdgt́n sôhdgt́ng chung vơilmíi ta, chỉ có đxvywzqxd̀u, chỉ có đxvywzqxd̀u… nêzqxd́u sau khi nàng chêzqxd́t đxvywi?”.

 

zqxdn trong côhdgt̉ đxvywôhdgṭng, tưoimg̀ nơilmii xa xôhdgti thăwcefm thăwcef̉m, phản gphânryt́t nhưoimg có ngưoimgơilmìi thơilmỉ dài trong bóng tôhdgt́i, hàng ngàn hàng vạn năwcefm vêzqxd̀ trưoimgơilmíc, khôhdgtng biêzqxd́t giọt nưoimgơilmíc măwcef́t rơilmii xuôhdgt́ng ngày đxvywó có còn ai nhơilmí đxvywêzqxd́n khôhdgtng?

 

“Ta si ngôhdgt́c đxvywưoimǵng đxvywó, trong lòng hoàn toàn trôhdgt́ng rôhdgt̃ng, ta tưoimg̣ biêzqxd́t mình vôhdgt́n là bânryt́t tưoimg̉ bânryt́t diêzqxḍt, nhưoimgng ta chưoimga tưoimg̀ng nghĩ răwcef̀ng Linh Lung nàng có thêzqxd̉ phải chêzqxd́t. Ta cho đxvywêzqxd́n nay vânryt̃n còn nhơilmí rõ ràng, trêzqxdn khuôhdgtn măwcef̣t nhơilmịt nhơilmịt nhưoimgng vânryt̃n phảng phânryt́t nụ cưoimgơilmìi của Linh Lung, tưoimg̀ng giọt nưoimgơilmíc măwcef́t rơilmii xuôhdgt́ng. Lúc đxvywó, nàng lại tiêzqxd́p tục phát đxvywôhdgṭng Bát Hung Huyêzqxd̀n Hỏa Pháp trânryṭn, vânryty khôhdgt́n ta, môhdgṭt lânryt̀n nưoimg̃a lại thiêzqxdu cháy thânrytn thêzqxd̉ ta, nhưoimgng khi đxvywó ta lại hóa thành tinh hoa của lêzqxḍ kh1, nàng cuôhdgt́i cùng cũng khôhdgtng thêzqxd̉ tiêzqxdu diêzqxḍt đxvywưoimgơilmịc”.

 

“Sau khi thi hành trânryṭn pháp, nguyêzqxdn khí của nàng đxvywã bị thưoimgơilming tôhdgt̉n năwcef̣ng nêzqxd̀, nhưoimgng ta vôhdgt́n là do nàng tạo ra, bêzqxdn trong ngọn lưoimg̉a, ta hỏi nàng, tại sao nàng lại đxvywôhdgt́i xưoimg̉ nhưoimgnryṭy vơilmíi ta…”

 

“Cânrytu hỏi này, nàng khôhdgtng hêzqxd̀ trả lơilmìi ta”

 

“Nàng bôhdgt́ trí trânryṭn pháp bêzqxdn trong côhdgt̉ đxvywôhdgṭng, cânryt́m chêzqxd́ lânryt́y ta, ngày đxvywem thiêzqxdu cháy ta, ngay khi ta hânryt́p thụ lêzqxḍ khí hôhdgt̀i phục, ngọn lưoimg̉a nóng bỏng sẽ lânryṭp tưoimǵc phânrytn huỷ ngay đxvywzqxd̉m lêzqxḍ khí đxvywó. Cuôhdgt́i cùng, nàng chăwcefm chăwcefm nhìn ta, đxvywôhdgṭt nhiêzqxdn hỏi ta có tânrytm nguyêzqxḍn gì khôhdgtng?”.

 

Thú thânryt̀n tưoimg̀ tưoimg̀ mỉm cưoimgơilmìi, nói tiêzqxd́p: “Tânrytm nguyêzqxḍn, ta còn có thêzqxd̉ có tânrytm nguyêzqxḍn gì đxvywânryty? Toàn bôhdgṭ tânrytm nguyêzqxḍn của ta bânryt́t quá chỉ là muôhdgt́n sôhdgt́ng chung vơilmíi nàng mà thôhdgti. Do đxvywó ta hỏi nàng, tại sao ta khôhdgtng thêzqxd̉ sôhdgt́ng chung môhdgṭt chôhdgt̃ vơilmíi nàng? Linh Lung cúi đxvywânryt̀u, chânryṭm rãi nói, bơilmỉi vì ta khôhdgtng phải là ngưoimgơilmìi, thânryṭm chí còn khôhdgtng phải là môhdgṭt sinh linh chủ đxvywịnh là bọn ta khôhdgtng thêzqxd̉ sôhdgt́ng chung vơilmíi nhau đxvywưoimgơilmịc”.

 

“Ta sau đxvywó ơilmỉ bêzqxdn trong ngọn lưoimg̉a, nhìn thăwcef̉ng vào nàng, lơilmín giọng nói: Vânryṭy thì nàng hãy đxvywêzqxd̉ cho ta trơilmỉ thành ngưoimgơilmìi đxvywi!”.

 

Giọng nói của y hôhdgt́t nhiêzqxdn cao vút, dưoimg̃ dôhdgṭi quay đxvywânryt̀u lại, ngânryt̉ng đxvywânryt̀u lêzqxdn nhìn vòm huyêzqxḍt đxvywôhdgṭng, hôhdgtzqxdn môhdgṭt tiêzqxd́ng lơilmín.

 

“Hãy đxvywêzqxd̉ ta trơilmỉ thành ngưoimgơilmìi đxvywi!...”

 

“Âbuaj̀m…”. Bôhdgt́n vách tưoimgơilmìng chânryt́n đxvywôhdgṭng, loạn thạch lả tả rơilmii xuôhdgt́ng, ânrytm thanh tưoimg̣a nhưoimgnryt́m đxvywôhdgṭng, làm đxvywzqxd́c cả tai.

 

Giưoimg̃a đxvywám bụi mù mịt, Thú Thânryt̀n tưoimg̀ tưoimg̀ cúi đxvywânryt̀u xuôhdgt́ng.

 

“Sau đxvywó, chuyêzqxḍn gì đxvywã xảy ra?” Nưoimg̃ tưoimg̉ trong bóng tôhdgt́i cânryt́t tiêzqxd́ng hỏi.

 

“…Nàng dưoimgơilmìng nhưoimg si ngôhdgt́c đxvywưoimǵng đxvywó, hôhdgt̀i lânrytu sau, khôhdgtng hêzqxd̀ nhúc nhích chút nào. Ta chịu đxvywưoimg̣ng nôhdgt̃i thôhdgt́ng khôhdgt̉ bị lưoimg̉a thiêzqxdu đxvywôhdgt́t, đxvywã hoàn toàn thânryt́t vọng. Nhưoimgng sau đxvywó, nàng đxvywôhdgṭt nhiêzqxdn ngânryt̉ng đxvywânryt̀u lêzqxdn, dưoimg̀n lại pháp trânryṭn, đxvywi đxvywêzqxd́n bêzqxdn ngưoimgơilmìi ta. Ta chỉ biêzqxd́t nhìn nàng, khôhdgtng biêzqxd́t nàng đxvywịnh làm gì?”.

 

“Nàng chânryṭm rãi nói vơilmíi ta: Đvlkaúng, nàng đxvywã khôhdgtng côhdgtng băwcef̀ng vơilmíi ta. Sau đxvywó nàng…” Nói tơilmíi đxvywânryty, thanh ânrytm của Thú Thânryt̀n khôhdgtng hiêzqxd̉u vì su, đxvywôhdgṭt nhiêzqxdn băwcef́t đxvywânryt̀u khẽ run rânryt̉y, “Nàng băwcef́t đxvywânryt̀u tụng niêzqxḍm môhdgṭt tràn chú thânryt̀n bí, chânryt̀m chânryṭm rút ra môhdgṭt thanh đxvywao, sau đxvywó băwcef́t đxvywânryt̀u… tưoimg̀ng đxvywao tưoimg̀ng đxvywao môhdgṭt căwcef́t vào ngưoimgơilmìi mình”.

 

“Cái gì?” Nưoimg̃ tưoimg̉ trong bóng tôhdgt́i knh hoảng hôhdgtzqxdn môhdgṭt tiêzqxd́ng.

 

“Ta si ngôhdgt́c đxvywưoimǵng đxvywó, khôhdgtng, ta rânryt́t sơilmị hãi, thưoimg̣c sưoimg̣ rânryt́t sơilmị hãi, thưoimg̣a sưoimg̣ khôhdgtng hiêzqxd̉u nàng làm vânryṭy đxvywêzqxd̉ làm gì. Tưoimg̀ tưoimg̀ Linh Lung dùng chính huyêzqxd́t nhục của nàng thânryṭm chí dùng chính xưoimgơilming côhdgt́t của nàng, tạo nêzqxdn bưoimǵc tưoimgơilmịng ngưoimgơilmìi trêzqxdn măwcef̣t đxvywânryt́t, sau đxvywó, nàng đxvywăwcef̣t ta năwcef̀m ơilmỉ phía trêzqxdn bưoimǵc tưoimgơilmịng, theo tưoimg̀ng lơilmìi chú của nàng, ta tưoimg̀ tưoimg̀ dung nhânryṭp vào bưoimǵc tưoimgơilmịng này, ý thưoimǵc ta dânryt̀n dânryt̀n mơilmihdgt̀ đxvywi”.

 

“Ta nghe thânryt́y thanh ânrytm của nàng càng lúc càng nhỏ đxvywi, nhưoimgng vânryt̃n có thêzqxd̉ nghe đxvywưoimgơilmịc lơilmìi nàng nói: nàng cuôhdgt́i cùng cũng có thêzqxd̉ làm cho ta đxvywưoimgơilmịc môhdgṭt viêzqxḍc, ngày sau chỉ cânryt̀n có ngưoimgơilmìi tìm đxvywưoimgơilmịc năwcefm thánh khí, đxvywăwcef̣t lêzqxdn bưoimǵc tưoimgơilmịng này, ta có thêzqxd̉ phục sinh tưoimg̀ cái chêzqxd́t, sau khi ta phục sinh rôhdgt̀i, ta măwcef̣c dù vânryt̃n còn có yêzqxdu lưoimg̣c, nhưoimgng bôhdgṭ xưoimgơilming này vôhdgt́n là của ngưoimgơilmìi, vì đxvywã là ngưoimgơilmìi, nêzqxdn khôhdgtng còn thânrytn thêzqxd̉ bânryt́t diêzqxḍt nưoimg̃a”.

 

“Nàng nói nàng môhdgṭt lòng cânryt̀u trưoimgơilmìng sinh, mạo phạm thiêzqxdn đxvywạo, tạo ra môhdgṭt quái vânryṭt nhưoimg ta, sau đxvywó lại phát sinh tình cảm bânryt́t luânrytn, sai lại càng thêzqxdm sai, cũng vì ta, nàng đxvywã hại vôhdgthdgt́ tính mạng, tạo ra hạo kiêzqxd́p to lơilmín cho ngưoimgơilmìi trong thiêzqxdn hạ”.

 

“Nhưoimgng nàng cũng đxvywã hại ta, thưoimg̣c ra thì… nói đxvywêzqxd́n đxvywânryty, nàng khôhdgtng nói thânrytm gì nưoimg̃a, ý thưoimǵc của ta cũng đxvywã tưoimg̀ tưoimg̀ mânryt́t đxvywi, trong lòng trôhdgt́ng rôhdgt̃ng, chỉ nghe cânrytu nói cuôhdgt́i cùng của nàng:

 

‘Ta sẽ ơilmỉ lại đxvywânryty bôhdgt̀i tiêzqxd́p ngưoimgơilmii…”

 

“Cânrytu nói đxvywó, ta nhânryt́t thơilmìi khôhdgtng minh bạch đxvywưoimgơilmịc”.

 

“Cho đxvywêzqxd́n khi ta vạn năwcefm sau phục sinh tưoimg̀ cái chêzqxd́t, môhdgṭt lânryt̀n nưoimg̃a đxvywưoimǵng tại cưoimg̉a côhdgt̉ đxvywôhdgṭng”.

 

“Môhdgṭt pho tưoimgơilmịng, bị mưoimga gió tuyêzqxd́t sưoimgơilming vùi dânryṭp, chịu đxvywưoimg̣ng ngày nóng đxvywêzqxdm lạnh, môhdgṭt bưoimǵc tưoimgơilmịng ngưoimgơilmìi vânryt̃n đxvywang chăwcefm chú nhìn vào bêzqxdn trong côhdgt̉ đxvywôhdgṭng”.

 

“Ta ôhdgtm lânryt́y nàng”

 

“Ta đxvywã hiêzqxd̉u rõ”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.