Tru Tiên

Chương 201 : Mê cục

    trước sau   
   

Thanh Vâctmxn Tôfbqw̉ Sưtuzetuzè Đaubwưtuzeơcncx̀ng, cả môfbqẉt màu xanh tưtuzeơcncxi bao trùm lêtutfn khu rưtuzèng tùng bách, môfbqẉt bóng to lơcncx́n hình lúc âctmx̉n lúc hiêtutf̣n, trong màn tĩnh mịch đqqesó râctmx́t nhanh đqqesã bị phá vơcncx̃ bơcncx̉i nhưtuzẽng vêtutf́t châctmxn đqqesạp trêtutfn đqqesám lá khôfbqw, đqqesám ngưtuzeơcncx̀i Thanh Vâctmxn môfbqwn hạ đqqesang vôfbqẉi vã đqqesi tơcncx́i thánh đqqesịa thơcncx̀ cúng liêtutf̣t đqqesại tôfbqw̉ tôfbqwng tiêtutf̀n bôfbqẃi của Thanh Vâctmxn sơcncxn.

 

tuzè ngoài nhìn vào, tâctmx́t cả có vẻ yêtutfn tĩnh nhưtuze nhưtuzẽng ngày thưtuzeơcncx̀ng, thêtutf́ nhưtuzeng đqqesêtutf́n trưtuzeơcncx́c đqqesại đqqestutf̣n Tôfbqw̉ Sưtuzetuzè Đaubwưtuzeơcncx̀ng, bâctmx́t luâctmx̣n dáng vẻ nghi hoănsjẓc của đqqesám đqqesêtutf̣ tưtuzẻ Thôfbqwng Thiêtutfn Phong hay dáng đqqestutf̣u giâctmx̣n dưtuzẽ sôfbqẃt ruôfbqẉt của Tôfbqw Nhưtuze, đqqesêtutf̀u đqqesôfbqẉt nhiêtutfn sưtuzẽng ngưtuzeơcncx̀i dưtuzèng bưtuzeơcncx́c.

 

Đaubwám tùng bách xanh rì mọc san sát vâctmxy xung quanh tưtuzè đqqesưtuzeơcncx̀ng, nhưtuze muôfbqẃn bảo vêtutf̣ sưtuzẹ nghiêtutfm mâctmx̣t của thánh đqqesịa, giơcncx̀ đqqesâctmxu tan hoang, đqqesâctmxu đqqesâctmxu cũng là nhưtuzẽng cành câctmxy nát vụn, hôfbqw̃n loạn.




 

Cánh cưtuzẻa to lơcncx́n phía bêtutfn ngoài tưtuzè đqqesưtuzeơcncx̀ng, trưtuzeơcncx́c kia đqqesưtuzeơcncx̣c sơcncxn màu sơcncxn son giơcncx̀ đqqesâctmxy bị đqqesánh nát vụn, đqqesêtutf́n hình dạng cũng khó mà nhâctmx̣n ra, trưtuzeơcncx́c mănsjẓt mọi ngưtuzeơcncx̀i, môfbqẉt lôfbqw̃ hôfbqw̉ng to lơcncx́n đqqesâctmx̣p vào mănsjźt.

 

tuzéc tưtuzeơcncx̀ng phía ngoài Tôfbqw̉ Sưtuzetuzè Đaubwưtuzeơcncx̀ng, dưtuzeơcncx̀ng nhưtuzectmx́t cả cưtuzẻa sôfbqw̉ bị phá tung, vôfbqwfbqẃ các lôfbqw̃ hôfbqw̉ng lơcncx́n nhỏ xuâctmx́t hiêtutf̣n trêtutfn tưtuzeơcncx̀ng, tưtuzè đqqesưtuzeơcncx̀ng trang nghiêtutfm giơcncx̀ đqqesâctmxy bị tàn phá nănsjẓng nêtutf̀, chỉ có ánh hoàng hôfbqwn bêtutfn ngoài, lạnh lẽo xuyêtutfn qua nhưtuzẽng lôfbqw̃ hôfbqw̉ng lơcncx́n nhỏ chiêtutf́u rọi vào bêtutfn trong.

 

“Bâctmx́t Dịch!”

 

fbqw Nhưtuze là ngưtuzeơcncx̀i đqqesâctmx̀u tiêtutfn phản ưtuzéng, cũng chănsjz̉ng màng đqqesêtutf́n viêtutf̣c tại sao tưtuzè đqqesưtuzeơcncx̀ng lại tan tành nhưtuze thêtutf́, phóng vọt vào bêtutfn trong, chỉ hy vọng có thêtutf̉ nhìn thâctmx́y ngưtuzeơcncx̀i mà bà muôfbqẃn thâctmx́y. Thuỷ Nguyêtutf̣t đqqesại sưtuze cùng Dưtuzeơcncxng trưtuzeơcncx̉ng lão, Phạm trưtuzeơcncx̉ng lão và đqqesám ngưtuzeơcncx̀i còn lại cũng vôfbqẉi đqqesfbqw̉i theo vào.

 

 

Phía trong tưtuzè đqqesưtuzeơcncx̀ng, chănsjz̉ng khác gì bêtutfn ngoài, dưtuzeơcncx̀ng nhưtuzensjẓp phải môfbqẉt lưtuzẹc côfbqwng kích mãnh liêtutf̣t, tâctmx́t cả khôfbqwng khí thâctmxm nghiêtutfm vôfbqẃn có giơcncx̀ đqqesêtutf̀u bị tàn phá, chiêtutf́c bàn đqqesá giơcncx̀ bị vơcncx̃ vụn nát, bình dâctmx̀u bănsjz̀ng ngọc lưtuzeu ly cũng bị gãy đqqesôfbqw̉. Thâctmx̣m chí khi đqqesám ngưtuzeơcncx̀i chạy vào nơcncxi thâctmxm nghiêtutfm nhâctmx́t của tưtuzè đqqesưtuzeơcncx̀ng, thì thâctmx́y trêtutfn đqqesâctmx́t la liêtutf̣t nhưtuzẽng linh vị của các vị liêtutf̣t đqqesại tôfbqw̉ tôfbqwng, khôfbqwng biêtutf́t bao nhiêtutfu linh vị bị vơcncx̃ nát.

 

Chỉ có đqqestutf̀u, ngoài nhưtuzẽng mảnh vụn la liêtutf̣t trêtutfn đqqesâctmx́t ra, tuyêtutf̣t khôfbqwng có môfbqẉt bóng ngưtuzeơcncx̀i.




 

fbqw Nhưtuzensjźc mănsjẓt trănsjźng bêtutf̣ch, thâctmxn hình rúng đqqesôfbqẉng, Thuỷ Nguyêtutf̣t đqqesại sưtuze chau mày, bưtuzeơcncx́c lêtutfn môfbqẉt bưtuzeơcncx́c, ôfbqwm bà vào lòng, nhỏ nhẹ an ủi mâctmx́y câctmxu, rôfbqẁi quay sang đqqesám Tiêtutfu Dâctmx̣t Tài phía sau lưtuzeng nói: “Ơtutf̉ đqqesâctmxy đqqesã xảy ra chuyêtutf̣n gì, còn nưtuzẽa, Đaubwạo Huyêtutf̀n sưtuze huynh đqqesâctmxu?”.

 

Tiêtutfu Dâctmx̣t tài nét mănsjẓt khôfbqw̉ sơcncx̉, đqqesêtutf́n nôfbqw̃i nét mănsjẓt kinh ngạc ban nãy cũng biêtutf́n mâctmx́t, nói: “Hôfbqẁi bâctmx̉m sưtuze thúc, đqqesêtutf̣ tưtuzẻ vưtuzèa đqqesêtutf́n nơcncxi đqqesã nhìn thâctmx́y cảnh tưtuzeơcncx̣ng này rôfbqẁi. Thâctmx̣m chí đqqesêtutf́n âctmxn sưtuze đqqesã hơcncxn môfbqẉt tháng nay, ngưtuzeơcncx̀i dưtuzeơcncx̀ng nhưtuze ngày nào cũng ơcncx̉ trong tưtuzè đqqesưtuzeơcncx̀ng tĩnh tu, đqqesêtutf̣ tưtuzẻ thưtuzẹc sưtuzẹ khôfbqwng nghĩ ra, ngoài nơcncxi đqqesâctmxy, lão nhâctmxn gia có thêtutf̉ đqqesi đqqesâctmxu nưtuzẽa”.

 

Ánh mănsjźt Thuỷ Nguyêtutf̣t đqqesại sưtuze càng lúc càng hiêtutf̣n rõ vẻ lo lănsjźng, đqqesôfbqẉt nhiêtutfn tưtuzè bêtutfn ngoài truyêtutf̀n đqqesêtutf́n môfbqẉt âctmxm thanh khe khẽ. Đaubwám ngưtuzeơcncx̀i có mănsjẓt hiêtutf̣n giơcncx̀ đqqesêtutf̀u là nhưtuzẽng kẻ đqqesạo hạnh cao thâctmxm, dưtuzeơcncx̀ng nhưtuzectmx̣p tưtuzéc nghe thâctmx́y tiêtutf́ng đqqesôfbqẉng đqqesó.

 

“Có ngưtuzeơcncx̀i”. Dưtuzeơcncxng trưtuzeơcncx̉ng lão lâctmx̣p tưtuzéc xoay mình quay vêtutf̀ bàn thơcncx̀ bănsjz̀ng đqqesá hiêtutf̣n đqqesã gãy làm đqqesôfbqwi.

 

Toàn thâctmxn mêtutf̀m rũ vôfbqwtuzẹc của Tôfbqw Nhưtuze đqqesôfbqẉt nhiêtutfn giâctmx̣t tỉnh, trong mănsjźt ánh lêtutfn môfbqẉt tia hy vọng vui mưtuzèng, bâctmx̣t gọi: “Bâctmx́t Dịch, là ôfbqwng phải khôfbqwng?”.

 

cncx́m đqqesã có mâctmx́y đqqesêtutf̣ tưtuzẻ chạy lại, hơcncx̣p lưtuzẹc đqqesâctmx̉y cái bàn ra, cái bàn thơcncx̀ đqqesó cũng chănsjz̉ng biêtutf́t đqqesưtuzeơcncx̣c truyêtutf̀n lại tưtuzè đqqesơcncx̀i nào, to lơcncx́n dày đqqesănsjẓc, nănsjẓng nêtutf̀ vôfbqw cùng, đqqesám đqqesêtutf̣ tưtuzẻ mănsjẓc dù cũng có môfbqẉt chút đqqesạo hạnh, nhưtuzeng cũng phải vài ngưtuzeơcncx̀i hơcncx̣p lưtuzẹc mơcncx́i có thêtutf̉ đqqesâctmx̉y đqqesưtuzeơcncx̣c cái bàn.

 

Sau khi đqqesâctmx̉y đqqesưtuzeơcncx̣c bàn đqqesá, quả nhiêtutfn phía bêtutfn dưtuzeơcncx́i, xuâctmx́t hiêtutf̣n môfbqẉt bóng ngưtuzeơcncx̀i, đqqesôfbqẁng thơcncx̀i phát ra tiêtutf́ng rêtutfn khe khẽ.

 

Đaubwám ngưtuzeơcncx̀i vui mưtuzèng, vâctmxy lại xung quanh, nhưtuzeng lại giâctmx̣t mình kinh ngạc, khôfbqwng phải là Đaubwtutf̀n Bâctmx́t Dịch, cũng chănsjz̉ng phải là trưtuzeơcncx̉ng môfbqwn Thanh Vâctmxn môfbqwn Đaubwạo Huyêtutf̀n châctmxn nhâctmxn, mà là đqqesêtutf̣ tưtuzẻ của Long Thủ Phong Lâctmxm Kinh Vũ.

 

Chỉ thâctmx́y tâctmx́m áo trêtutfn nưtuzeơcncx̀i hănsjźn đqqesâctmx̃m máu, hiêtutf̉n nhiêtutfn là đqqesã bị trúng thưtuzeơcncxng râctmx́t nănsjẓng, khuôfbqwn mănsjẓt trănsjźng bêtutf̣ch, đqqesang bị hôfbqwn mêtutf, mănsjẓc cho mọi ngưtuzeơcncx̀i lay gọi thêtutf́ nào hănsjźn cũng khôfbqwng có chút phản ưtuzéng.

 

Nét mănsjẓt hy vọng của Tôfbqw Nhưtuze cũng dâctmx̀n dâctmx̀n biêtutf́n mâctmx́t, đqqesôfbqẁng thơcncx̀i trong lòng lại dâctmx́y lêtutfn cảm giác lo lănsjźng, Thuỷ Nguyêtutf̣t đqqesại sưtuze đqqesưtuzéng bêtutfn cạnh, nhẹ nhàng vôfbqw̃ vêtutf̀ an ủi. Khuôfbqwn mănsjẓt đqqesen xạm của Dưtuzeơcncxng trưtuzeơcncx̉ng lão quay sang xem xét bôfbqẃn phía, tưtuzè đqqesưtuzeơcncx̀ng Thanh Vâctmxn môfbqwn vôfbqẃn là trọng đqqesịa bâctmx̣c nhâctmx́t, có thêtutf̉ sánh vơcncx́i Ảo Nguyêtutf̣t đqqesôfbqẉng phủ. Giơcncx̀ đqqesâctmxy xảy ra chuyêtutf̣n này, thưtuzẹc là chuyêtutf̣n tưtuzè xưtuzea đqqesêtutf́n giơcncx̀ chưtuzea tưtuzèng xảy ra, mà quan trọng hơcncxn, hai ngưtuzeơcncx̀i quan trọng nhâctmx́t Thanh Vâctmxn môfbqwn, đqqesôfbqẉt nhiêtutfn mâctmx́t tích.

 

“Tiêtutfu sưtuze đqqestutf̣t”, Dưtuzeơcncxng trưtuzeơcncx̉ng lão hưtuzeơcncx́ng vêtutf̀ phía Tiêtutfu dâctmx̣t Tài hỏi: “Ngưtuzeơcncxi có chănsjźc trưtuzeơcncx̉ng môfbqwn sưtuze huynh ơcncx̉ đqqesâctmxy khôfbqwng?”.

 

Tiêtutfu Dâctmx̣t Tài nhìn vào Lâctmxm Kinh vũ vâctmx̃n đqqesang còn bị hôfbqwn mêtutf, sănsjźc mănsjẓt dâctmx̀n dâctmx̀n châctmx́n đqqesịnh lại, trâctmx̀m mănsjẓc môfbqẉt hôfbqẁi, nói: “Vâctmxng, mâctmx́y ngày gâctmx̀n đqqesâctmxy, âctmxn sưtuze chỉ ơcncx̉ trong tưtuzè đqqesưtuzeơcncx̀ng, ngày thưtuzeơcncx̀ng đqqesêtutf̣ tưtuzẻ có chuyêtutf̣n gì thỉnh giáo, hôfbqẁi bâctmx̉m vơcncx́i lão nhâctmxn gia cũng là ơcncx̉ tại đqqesâctmxy”.

 

tuzeơcncxng trưtuzeơcncx̉ng lão hiêtutf̉n nhiêtutfn tâctmxm thâctmx̀n bâctmx́n loạn, nhâctmx́t thơcncx̀i cũng khôfbqwng biêtutf́t phải làm sao.




 

Tiêtutfu Dâctmx̣t Tài đqqesănsjz̀ng hănsjźng lêtutfn hai tiêtutf́ng, châctmx̀m châctmx̣m bưtuzeơcncx́c tơcncx́i Dưtuzeơcncxng trưtuzeơcncx̉ng lão, nói nhỏ: “Dưtuzeơcncxng sưtuze thúc, viêtutf̣c này khôfbqwng nhỏ, nhiêtutf̉u đqqesêtutf̣ tưtuzẻ tâctmx̣p hơcncx̣p nơcncxi đqqesâctmxy, chỉ có hại khôfbqwng lơcncx̣i. Hơcncxn nưtuzẽa theo nhưtuzẽng lơcncx̀i của Tôfbqw Nhưtuzetuze thúc, âctmxn sưtuze và Đaubwtutf̀n sưtuze thúc của Đaubwại trúc Phong dưtuzeơcncx̀ng nhưtuze còn có âctmx̉n tình. Chỉ sơcncx̣ cũng có can hêtutf̣ tơcncx́i nơcncxi này, truơcncx́c tiêtutfn cho mọi ngưtuzeơcncx̀i lui hêtutf́t, chúng ta giải quyêtutf́t sau, sưtuze thúc thâctmx́y thêtutf́ nào?”.

 

tuzeơcncxng trưtuzeơcncx̉ng lão tỉnh ngôfbqẉ, liêtutf̀n gâctmx̣t đqqesâctmx̀u nói: “Viêtutf̣c này cũng khôfbqwng đqqesưtuzeơcncx̣c làm lơcncx́n, chưtuzeơcncx̉ng môfbqwn sưtuze huynh môfbqẉt mưtuzẹc tin tưtuzeơcncx̉ng ngưtuzeơcncxi, ngày thưtuzeơcncx̀ng mọi viêtutf̣c đqqesêtutf̀u do ngưtuzeơcncxi giải quyêtutf́t, viêtutf̣c hôfbqwm nay cưtuzé theo ý ngưtuzeơcncxi mà làm đqqesi!”. Nói rôfbqẁi, lănsjźc đqqesâctmx̀u thơcncx̉ dài, cạhy qua môfbqẉt bêtutfn, đqqesưtuzéng bêtutfn cạnh Phạm trưtuzeơcncx̉ng lão thưtuzeơcncxng lưtuzeơcncx̣ng môfbqẉt lúc.

 

Tiêtutfu Dâctmx̣t tài mănsjźt nhìn Dưtuzeơcncxng trưtuzeơcncx̉ng lão gâctmx̣t gâctmx̣t đqqesâctmx̀u, coi nhưtuze là lãnh mêtutf̣nh, rôfbqẁi quay ngưtuzeơcncx̀i nói: “Các vị sưtuze thúc, sưtuze đqqesêtutf̣, tưtuzè đqqesưtuzeơcncx̀ng đqqesôfbqẉt nhiêtutfn gănsjẓp nạn, chỉ sơcncx̣ có ngưtuzeơcncx̀i ngoài vào làm loạn, ta nghĩ chúng ta khôfbqwng thêtutf̉ ngôfbqẁi đqqesó mà khôfbqwng cảnh giác”. Nói đqqesêtutf́n đqqesâctmxy, hai mày nhíu lại chỉ vào môfbqẉt đqqesêtutf̣ tưtuzẻ của Thôfbqwng Thiêtutfn Phong nói: “Tâctmx̀n sưtuze đqqesêtutf̣, đqqesêtutf̣ lĩnh mưtuzeơcncx̀i ngưtuzeơcncx̀i, lâctmx̣p tưtuzéc hôfbqẉ vêtutf̣ bêtutfn ngoài tưtuzè đqqesưtuzeơcncx̀ng, khôfbqwng cho phép môfbqẉt ai đqqesưtuzeơcncx̣c tưtuzẹ tiêtutf̣n xôfbqwng vào, vạn nhâctmx́t phát hiêtutf̣n có kẻ đqqesịch âctmx̉n tàng, lâctmx̣p tưtuzéc đqqesêtutf́n trưtuzeơcncx́c núi báo cáo huynh”.

 

fbqẉt nguơcncx̀i to cao bưtuzeơcncx́c ra tưtuzè đqqesám đqqesêtutf̣ tưtuzẻ Thôfbqwng Thiêtutfn Phong, chănsjźp tay đqqesáp: “Vâctmxng”. Nói rôfbqẁi, quay ngưtuzeơcncx̀i liêtutf̀n chỉ chỉ mâctmx́y ngưtuzeơcncx̀i rôfbqẁi lâctmx̣p tưtuzéc bưtuzeơcncx́c đqqesi.

 

Lúc này bêtutfn trong tưtuzè đqqesưtuzeơcncx̀ng yêtutfn tĩnh trơcncx̉ lại, chỉ có Tiêtutfu Dâctmx̣t tài đqqesưtuzéng đqqesó, bêtutfn cạnh mănsjẓc dù còn có môfbqẉt vài vị trưtuzeơcncx̉ng bôfbqẃi, nhưtuzeng giơcncx̀ cũng coi chàng là chủ tâctmxm côfbqẃt của Thanh Vâctmxn môfbqwn.

 

Tiêtutfu Dâctmx̣t Tài lại nói: “Thưtuzeơcncx̀ng sưtuze đqqesêtutf̣!”.

 

“Có”. Liêtutf̀n có môfbqẉt ngưtuzeơcncx̀i bưtuzeơcncx́c tơcncx́i, diêtutf̣n mục kiêtutfn đqqesịnh, chính là ngưtuzeơcncx̀i nănsjzm xưtuzea tưtuzèng chỉ đqqesưtuzeơcncx̀ng cho đqqesám ngưtuzeơcncx̀i Trưtuzeơcncxng Tiêtutf̉u Phàm lêtutfn núi tham dưtuzẹ tỷ võ. Cũng đqqesã đqqesâctmx́u môfbqẉt trâctmx̣n vơcncx́i Tôfbqẃng Đaubwại Nhâctmxn của Đaubwại Trúc Phong, Thưtuzeơcncx̀ng Tiêtutf̃n.

 

Tiêtutfu Dâctmx̣t Tài gâctmx̣t gâctmx̣t đqqesâctmx̀u nói: “Thưtuzeơcncx̀ng sưtuze đqqesêtutf̣, trưtuzeơcncx́c mănsjźt có viêtutf̣c gâctmx́p, phải tìm cho đqqesưtuzeơcncx̣c âctmxn sưtuze, có lão nhâctmxn gia chủ trì đqqesại cục, thì khôfbqwng còn gì phải lo nưtuzẽa. Mănsjẓc dù ơcncx̉ đqqesâctmxy xảy ra chuyêtutf̣n lơcncx́n, nhưtuzeng âctmxn sưtuze đqqesạo pháp thâctmx̀n thôfbqwng, thiêtutfn hạ vôfbqw đqqesịch, yêtutfu ma tâctmx̀m thưtuzeơcncx̀ng khôfbqwng thêtutf̉ làm hại đqqesêtutf́n ngưtuzeơcncx̀i. Đaubwêtutf̣ tưtuzẻ dâctmx̃n tám mưtuzeơcncxi ngưtuzeơcncx̀i… khôfbqwng, càng nhiêtutf̀u càng tôfbqẃt, đqqesêtutf̣ dâctmx̃n môfbqẉt trănsjzm nănsjzm mưtuzeơcncxi ngưtuzeơcncx̀i, tưtuzè Thôfbqwng Thiêtutfn Phong tìm xuôfbqẃng, trưtuzeơcncx́c sau núi đqqesêtutf̀u tìm hêtutf́t, ngàn vạn khôfbqwng đqqesưtuzeơcncx̣c bỏ qua môfbqẉt vêtutf́t tích nào”.

 

Thưtuzeơcncx̀ng Tiêtutf̃n sănsjźc mănsjẓt thoáng lo, mănsjẓc dù cũng biêtutf́t Tiêtutfu Dâctmx̣t Tài nói khôfbqwng gì phải lo lănsjźng, nhưtuzeng câctmxu cuôfbqẃi cùng lại có phâctmx̀n vôfbqẉi vàng, khôfbqwng còn nghi ngơcncx̀ gì nưtuzẽa, chỉ trâctmx̀m giọng đqqesáp lại, liêtutf̀n sau đqqesâctmx́y gọi đqqesám đqqesêtutf̣ tưtuzẻ chạy ra ngoài. Nhìn đqqesám ngưtuzeơcncx̀i còn lại hiêtutf̉n nhiêtutfn vâctmx̃n đqqesủ sôfbqẃ ngưtuzeơcncx̀i mà Tiêtutfu Dâctmx̣t Tài yêtutfu câctmx̀u, có lẽ phía trưtuzeơcncx́c núi sẽ phải đqqestutf̀u đqqesôfbqẉng thêtutfm ngưtuzeơcncx̀i.

 

Đaubwám ngưtuzeơcncx̀i vưtuzèa mơcncx́i đqqesi, tưtuzè đqqesưtuzeơcncx̀ng hiêtutf̉n nhiêtutfn vănsjźng lănsjẓng, tại hiêtutf̣n trưtuzeơcncx̀ng chỉ còn vài vị trưtuzeơcncx̉ng bôfbqẃi, Tiêtutfu Dâctmx̣t Tài, ngoài ra còn có Vănsjzn Mâctmx̃n đqqesưtuzéng đqqesănsjz̀ng sau Thuỷ Nguyêtutf̣t đqqesại sưtuze, cuôfbqẃi cùng là Lâctmxm Kinh Vũ đqqesang hôfbqwn mêtutf.

 

Tiêtutfu Dâctmx̣t Tài thơcncx̉ dài môfbqẉt tiêtutf́ng, quay ngưtuzeơcncx̀i hưtuzeơcncx́ng vêtutf̀ mâctmx́y vị trưtuzeơcncx̉ng lão hành lêtutf̃, thâctmx́p giọng nói: “Chưtuze vị sưtuze thúc, hôfbqwm nay Thanh Vâctmxn môfbqwn có đqqesại biêtutf́n, đqqesêtutf̣ tưtuzẻ đqqesêtutf́n muôfbqẉn, có phâctmx̀n sơcncx sót, mong chưtuze vị sưtuze thúc trưtuzèng phạt”.

 

fbqw Nhưtuze và Thuỷ Nguyêtutf̣t đqqesại sưtuze khôfbqwng nói gì, Dưtuzeơcncxng trưtuzeơcncx̉ng lão gâctmx̣t gâctmx̣t đqqesâctmx̀u, nói: “Tiêtutfu sưtuze đqqestutf̣t, khôfbqwng phải lôfbqw̃i của ngưtuzeơcncxi, vưtuzèa rôfbqẁi ngưtuzeơcncxi xưtuzẻ lý râctmx́t tôfbqẃt, hiêtutf̣n giơcncx̀ ngưtuzeơcncx̀i câctmx̀n mâctmx́y lão già ta đqqesâctmxy làm viêtutf̣c gì, chỉ câctmx̀n phâctmxn phó, khôfbqwng phải khách khí”.

 

Tiêtutfu Dâctmx̣t Tài trâctmx̀m giọng nói: “Nhưtuzefbqwm nay sưtuzẹ biêtutf́n quá lơcncx́n, chúng ta nêtutfn câctmx̉n thâctmx̣n đqqesêtutf̀ phòng, mơcncx̀i các vị sưtuze thúc trơcncx̉ vêtutf̀, đqqesêtutf̀ phòng vạn nhâctmx́t. Chỉ tiêtutf́c Lâctmxm sưtuze đqqesêtutf̣ của Long Hôfbqẁi Phong đqqesang hôfbqwn mêtutfctmx́t tỉnh, nêtutf́u khôfbqwng chúng ta có thêtutf̉ hỏi han”.

 

Đaubwám ngưtuzeơcncx̀i cùng chau mày, hiêtutf̉n nhiêtutfn tâctmxm sưtuzẹ trùng trùng, Tôfbqw Nhưtuze sau khi đqqesưtuzeơcncx̣c Thuỷ Nguyêtutf̣t đqqesại sưtuze an ủi mănsjẓc dù râctmx́t lo lănsjźng nhưtuzẽng vâctmx̃n còn hy vọng, cũng khôfbqwng vôfbqẉi vàng nhưtuze trưtuzeơcncx́c. Nghe Tiêtutfu Dâctmx̣t tài nói vâctmx̣y, lòng bà rôfbqẃi nhưtuzecncx vò, chỉ hy vọng Đaubwtutf̀n Bâctmx́t Dịch khôfbqwng xảy ra chuyêtutf̣n gì.

 

Đaubwúng lúc đqqesó, ánh mănsjźt bà liêtutf́c nhìn qua Lâctmxm Kinh Vũ giơcncx̀ vâctmx̃n còn đqqesang nănsjz̀m bâctmx́t tỉnh dưtuzeơcncx́i dâctmx́t, chau mày rôfbqẁi vôfbqẉi kêtutfu lêtutfn: “Âalnṕy!”.

 

Thuỷ Nguyêtutf̣t đqqesại sưtuze đqqesưtuzéng bêtutfn cạnh ngạc nhiêtutfn hỏi: “Muôfbqẉi sao vâctmx̣y?”.

 

Bà chỉ vào Lâctmxm Kinh Vũ rôfbqẁi nói: “Trong tay nó hình nhưtuze có gì đqqesó?”.

 

Chúng nhâctmxn đqqesêtutf̀u kinh ngạc, Tiêtutfu Dâctmx̣t Tài chạy vôfbqẉi đqqesêtutf́n bêtutfn Lâctmxm Kinh Vũ, quả nhiêtutfn thâctmx́y ngưtuzeơcncx̀i gã ôfbqwm lâctmx́y tay phải, trong tay đqqesang nănsjźm chănsjẓt lâctmx́y môfbqẉt miêtutf́ng gôfbqw̃ màu đqqesen. Tiêtutfu Dâctmx̣t Tài đqqesưtuzea tay ra, khôfbqwng ngơcncx̀ Lâctmxm Kinh Vũ mănsjẓc dù bâctmx́t tỉnh nhưtuzeng vâctmx̃n khôfbqwng chịu buôfbqwng tay ra. Nhâctmx́t thơcncx̀i vâctmx̃n khôfbqwng lâctmx́y đqqesưtuzeơcncx̣c miêtutf́ng gôfbqw̃.

 

Mọi ngưtuzeơcncx̀i ngơcncx ngác nhìn nhau.

 

Phạm trưtuzeơcncx̉ng lão chạy tơcncx́i, đqqesi xung quanh môfbqẉt vòng, đqqesôfbqẉt nhiêtutfn nói: “Miêtutf́n gôfbqw̃ này hình nhưtuze là linh bài đqqesănsjẓt trêtutfn bàn thơcncx̀ tôfbqw̉ sưtuze”.

 

Thuỷ Nguyêtutf̣t đqqesại sưtuze nhìn kỹ, gâctmx̣t đqqesâctmx̀u: “Khôfbqwng sai, đqqesúng là linh bài”.

 

Tiêtutfu Dâctmx̣t Tài phải mâctmx́t môfbqẉt lúc lâctmxu, dùng hêtutf́t sưtuzéc mơcncx́i tưtuzè tưtuzè lâctmx́y đqqesưtuzeơcncx̣c miêtutf́ng linh bài – mà đqqesôfbqẃi vơcncx́i Lâctmxm Kinh Vũ cưtuzẹc kỳ quan trọng – tưtuzè trong tay của hănsjźn. Mọi ngưtuzeơcncx̀i vâctmxy quanh lâctmx́y. Thâctmxn còn đqqesang trong vòng nguy hiêtutf̉m vâctmx̣y mà Lâctmxm Kinh Vũ lại chỉ quan tâctmxm đqqesêtutf́n miêtutf́ng linh bài đqqesó, đqqesủ thâctmx́y nó có quan hêtutf̣ cưtuzẹc lơcncx́n. Khôfbqwng ngơcncx̀ sau khi nhìn rõ mọi ngưtuzeơcncx̀i đqqesêtutf̀u ngạc nhiêtutfn, ngơcncx ngác nhìn nhau.

 

Miêtutf́ng linh bài này cũng giôfbqẃng nhưtuze mọi linh bài khác, nhưtuzeng nhìn trêtutfn mănsjẓt của nó lại khôfbqwng đqqesưtuzeơcncx̣c khănsjźc môfbqẉt chưtuzẽ nào.

 

Đaubwâctmxy chính là tâctmx́m linh bài vôfbqwtuzẹ!

 

ctmx̣y nó đqqesưtuzeơcncx̣c đqqesănsjẓt trong Tôfbqw̉ Sưtuzetuzè Đaubwưtuzeơcncx̀ng thâctmxm nghiêtutfm, là đqqesêtutf̉ thơcncx̀ cúng ai vâctmx̣y?

 

Mà ai lại đqqesănsjẓt nó lêtutfn bàn thơcncx̀ đqqesêtutf̉ thơcncx̀ cúng vơcncx́i tôfbqw̉ tiêtutfn, mà đqqesănsjẓt lêtutfn thơcncx̀ cúng tại sao khôfbqwng khănsjźc môfbqẉt chưtuzẽ lêtutfn đqqesó?

 

ctmxm Kinh Vũ bâctmx́t châctmx́p mọi thưtuzé chỉ ôfbqwm chănsjẓt lâctmx́y nó, bị thưtuzeơcncxng nănsjẓng hôfbqwn mêtutf mà cũng khôfbqwng buôfbqwng tay, vâctmx̣y là có ý gì?

 

Trùng trùng nghi vâctmx́n. Dưtuzeơcncx̀ng nhưtuze đqqesang tràn ngâctmx̣p đqqesâctmx̀u óc mọi ngưtuzeơcncx̀i.

 

***

 

Nam Cưtuzeơcncxng, Thâctmx̣p Vạn Đaubwại Sơcncxn, Trâctmx́n Ma Côfbqw̉ Đaubwôfbqẉng.

 

Truyêtutf̀n thuyêtutf́t, đqqesó là môfbqẉt thưtuzé râctmx́t kỳ quái, đqqesâctmx̀u tiêtutfn, truyêtutf̀n thuyêtutf́t bản thâctmxn nó dưtuzeơcncx̀ng nhưtuze có dưtuzẹa vào môfbqẉt ý tưtuzé nào đqqesó, chỉ là bơcncx̉i vì mọi sưtuzẹ viêtutf̣c dưtuzeơcncx̀ng nhưtuze đqqesêtutf̀u có lý do lưtuzeu truyêtutf̀n của nó, nêtutfn ngưtuzeơcncx̀i ta cưtuzé miêtutf̣ng truyêtutf̀n tai nghe, hoănsjẓc là có vănsjzn nhâctmxn nào đqqesó ghi chép lại, mà lưtuzeu truyêtutf̀n cho hâctmx̣u thêtutf́. Tưtuzè đqqesó, truyêtutf̀n thuyêtutf́t lưtuzeu truyêtutf̀n càng lúc càng xa rơcncx̀i bản thâctmxn của truyêtutf̀n thuyêtutf́t, dâctmx̀n dâctmx̀n biêtutf́n dạng, ngưtuzeơcncx̀i và viêtutf̣c trong câctmxu chuyêtutf̣n dâctmx̀n dâctmx̀n trơcncx̉ nêtutfn mơcncxfbqẁ.

 

Còn ai là ngưtuzeơcncx̀i nhơcncx́ đqqesưtuzeơcncx̣c sưtuzẹ thưtuzẹc của truyêtutf̀n thuyêtutf́t?

 

Còn ai là ngưtuzeơcncx̀i đqqesêtutf̉ ý đqqesêtutf́n sưtuzẹ thưtuzẹc của truyêtutf̀n thuyêtutf́t?

 

Truyêtutf̀n thuyêtutf́t cuôfbqẃi cùng biêtutf́n thành truyêtutf̀n thuyêtutf́t, giôfbqẃng nhưtuze ngưtuzeơcncx̀i con gái mỹ lêtutf̣ ôfbqwn nhu, dưtuzeơcncx́i ánh mănsjẓt trơcncx̀i dâctmx̀n dâctmx̀n biêtutf́n đqqesôfbqw̉i dung mạo.

 

Ngàn vạn nănsjzm sau, ngưtuzeơcncxi còn nhâctmx̣n ra khôfbqwng?

 

Trong đqqesêtutfm tôfbqẃi, âctmxm phong gào thét, đqqestutf̀u đqqesó dưtuzeơcncx̀ng nhưtuze thuôfbqẉc vêtutf̀ thêtutf́ giơcncx́i bêtutfn ngoài côfbqw̉ đqqesôfbqẉng, mà bêtutfn trong thêtutf́ giơcncx́i hănsjźc ám, mọi thưtuzé dưtuzeơcncx̀ng nhưtuze đqqesêtutf̀u râctmx́t yêtutfn tĩnh.

 

tutfn trong nơcncxi tâctmx̣n cùng sâctmxu thănsjz̉m của Trâctmx́n Ma Côfbqw̉ Đaubwôfbqẉng, nơcncxi mà Hănsjźc Môfbqẉc Tâctmx̣p hơcncx̣p đqqesưtuzeơcncx̣c thánh khí của cả nănsjzm tôfbqẉc, hôfbqẁi sinh cho Thú Thâctmx̀n. Chỉ là giơcncx̀ đqqesâctmxy, yêtutfu khí bưtuzèng bưtuzèng vôfbqẃn dĩ dưtuzeơcncx̀ng nhưtuze đqqesã tan biêtutf́n vôfbqw ảnh vôfbqw tung, giơcncx̀ đqqesâctmxy chỉ có sưtuzẹ yêtutfn tĩnh là còn âctmxm thâctmx̀m tôfbqẁn tại.

 

cncxi thơcncx̉ yêtutf́u ơcncx́t. tưtuzè thâctmxm sâctmxu vọng lại, môfbqẉt ánh sáng đqqesỏ u ám leo lét, tưtuzè sâctmxu thănsjz̉m hănsjźc ám huyêtutf̀n hoănsjẓc chiêtutf́u ra.

 

Thanh âctmxm gâctmx̀m gưtuzè, tưtuzè nơcncxi đqqesó phát ra, nhưtuze hung thú bâctmx́t an, thâctmx̣m chí còn có thêtutf̉ nghe thâctmx́y nhưtuzẽng tiêtutf́ng nghiêtutf́n rănsjzng ken két của các con thú đqqesang sơcncx hãi hòa quyêtutf̣n vơcncx́i ánh sáng đqqesó.

 

Thanh âctmxm trâctmx̀m trâctmx̀m tưtuzè tưtuzè, nhưtuzefbqw̃ vêtutf̀ an ủi quái thú trong bóng tôfbqẃi vọng lêtutfn, tiêtutf́ng gâctmx̀m gưtuzè nhỏ dâctmx̀n, nhỏ dâctmx̀n rôfbqẁi im bănsjẓt, trong sơcncxn đqqesôfbqẉng lại hôfbqẁi phục lại sưtuzẹ yêtutfn tĩnh, chỉ còn ánh sáng ký quái là vâctmx̃n còn leo lét, lúc loé lêtutfn lúc lại vụt tănsjźt.

 

Đaubwôfbqẉt nhiêtutfn tưtuzè trong đqqesôfbqẉng huyêtutf̣t môfbqẉt giọng nưtuzẽ bôfbqw̃ng câctmx́t lêtutfn pha môfbqẉt chút cảm tình nào đqqesó: “Thao thiêtutf́t dưtuzeơcncx̀ng nhưtuze đqqesôfbqẃi vơcncx́i ta khôfbqwng có môfbqẉt chút hảo cảm nào à”.

 

Trong khôfbqwng gian hănsjźc ám, dưtuzeơcncx̀ng nhưtuzectmx́t rôfbqẉng lơcncx́n, âctmxm thanh nưtuzẽ tưtuzẻ vang lêtutfn, nghe nhưtuzetuzè xa vọng lẹi, có đqqestutf̀u nghe giọng nói đqqesó dưtuzeơcncx̀ng nhưtuzetuzè phía sau ánh lưtuzẻa đqqesỏ u ám.

 

Đaubwáp trả lại đqqesó là môfbqẉt tiêtutf́ng cưtuzeơcncx̀i bình tĩnh: “Ngưtuzeơcncxi khôfbqwng câctmx̀n phải sơcncx̣, nó tưtuzè trưtuzeơcncx́c đqqesêtutf́n giơcncx̀ khôfbqwng tin tưtuzeơcncx̉ng vào loài ngưtuzeơcncx̀i”.

 

tuzẽ tưtuzẻ hưtuzè môfbqẉt tiêtutf́ng, nói: “Sao, hóa ra nó coi ta là loài ngưtuzeơcncx̀i ưtuze?”.

 

“Grưtuzè”, môfbqẉt tiêtutf́ng gưtuzè nhè nhẹ, ngọn lưtuzẻa u ám, đqqesôfbqẉt nhiêtutfn sáng rưtuzẹc lêtutfn, chiêtutf́u sáng xung quanh, nguyêtutfn lai đqqesó là môfbqẉt cái giá đqqesèn côfbqw̉, có ba châctmxn, cũng khôfbqwng biêtutf́t là có tưtuzè bao giơcncx̀, chỉ là ngọn đqqesèn bêtutfn trong nó quang ảnh dưtuzeơcncx̀ng nhưtuzectmx̃n còn tưtuzeơcncxi mơcncx́i, soi tơcncx́i môfbqẉt bóng ngưtuzeơcncx̀i.

 

Thú Thâctmx̀n!

 

Y đqqesang ngôfbqẁi dưtuzeơcncx́i đqqesâctmx́t bâctmxng khuâctmxng trong bóng tôfbqẃi hănsjźc ám và ánh lưtuzẻa, lưtuzeng dưtuzẹa vào môfbqẉt trong vách đqqesá bănsjz̀ng phănsjz̉ng, ánh lưtuzẻa lâctmx̣p lòe, chiêtutf́u mơcncx̀ mơcncx̀ tảo ảo khuôfbqwng mănsjẓt y, dưtuzeơcncx̀ng nhưtuzectmx̃n còn phảng phâctmx́t trêtutfn khuôfbqwn mănsjẓt vẻ yêtutfu tuyêtutf̣t, chỉ có đqqestutf̀u khôfbqwng còn giôfbqẃng nhưtuze lúc mơcncx́i bình phục, sănsjźc mănsjẓt y trănsjźng bêtutf̣ch, có thêtutf̉ nói giôfbqẃng nhưtuzensjźc mănsjẓt của ngưtuzeơcncx̀i chêtutf́t.

 

tuzeơcncx́i ánh lưtuzẻa, đqqesang nănsjz̀m nép bêtutfn cạnh y, ác thú hung tơcncx̣n hình dung côfbqw̉ quái Thao Thiêtutf́t đqqesang gâctmx̀m gưtuzè. Lâctmx̣p tưtuzéc đqqesưtuzéng dâctmx̣y, hai mănsjźt lonh lêtutfn, nhe nanh, hình dáng vôfbqw cùng dưtuzẽ tơcncx̣n, miêtutf̣ng khôfbqwng ngơcncx́t gâctmx̀m gưtuzè, nhìn vào bóng tôfbqẃi nơcncxi mà ánh sáng khôfbqwng chiêtutf́u rọi đqqesêtutf́n.

 

nsjźc mănsjẓt Thú Thâctmx̀n đqqesôfbqẉt nhiêtutfn trơcncx̉ nêtutfn khó coi, nhưtuzeng tinh thâctmx̀n thì vâctmx̃n râctmx́t bình tĩnh, thâctmx̣m chí trêtutfn môfbqwi còn có môfbqẉt nụ cưtuzeơcncx̀i nhẹ, nói: “Ngưtuzeơcncxi tu đqqesạo hơcncxn ngàn nănsjzm, khôfbqwng phải là muôfbqẃn thành ngưtuzeơcncx̀i sao, ta nói nhưtuzectmx̣y, ngưtuzeơcncxi phải vui mưtuzèng mơcncx́i phải chưtuzé”.

 

Thanh âctmxm ngưtuzeơcncx̀i con gái trâctmx̀m lại, nhâctmx́t thơcncx̀i khôfbqwng nói gì, ánh lưtuzẻa bâctmx́t chơcncx̣t lại lóe lêtutfn.

 

Thao Thiêtutf́t lâctmx̣p tưtuzéc trơcncx̉ nêtutfn cảnh giác, miêtutf̣ng vâctmx̃n gâctmx̀m gưtuzè, mănsjźt nhìn thănsjz̉ng vào ánh lưtuzẻa.

 

Ánh lưtuzẻa châctmx̀m châctmx̣m lay đqqesôfbqẉng, ánh mănsjźt Thao Thiêtutf́t càng thêtutfm phâctmx̀n hung tơcncx̣n châctmx̀m châctmx̣m bưtuzeơcncx́c tơcncx́i. Đaubwôfbqẉt nhiêtutfn, bêtutfn cạh môfbqẉt cánh tay giơcncx ra, vôfbqw̃ vôfbqw̃ vào trán nó, con thú mơcncx́i tưtuzè tưtuzè an tĩnh trơcncx̉ lại.

 

Thâctmx̀n Thú thu tay, quay đqqesâctmx̀u lại nhì, ngọn lưtuzẻa dâctmx̀n dâctmx̀n bay vêtutf̀ trưtuzeơcncx́c mănsjẓt y, giôfbqẃng nhưtuzefbqẉt con mănsjźt, dưtuzèng trưtuzeơcncx́c mănsjẓt y khôfbqwng xa, nhìn chănsjz̀m chănsjz̀m vào ngưtuzeơcncx̀i lạ.

 

Thù Thâctmx̀n nhìn vào nơcncxi ánh sáng chiêtutf́u rọi, đqqesôfbqẉt nhiêtutfn cưtuzeơcncx̀i nói: “Ta và ngưtuzeơcncxi giao tình đqqesã hơcncxn nghìn nănsjzm, mănsjẓc dù chănsjz̉ng phải là sinh tưtuzẻ chi giao nhưtuzeng cũng có thêtutf̉ coi là lão hưtuzẽu! Hơcncxn nưtuzẽa ta lại đqqesang bị trọng thưtuzeơcncxng thêtutf́ này, ngưtuzeơcncxi viêtutf̣c gì phải đqqesêtutf̀ phòng đqqesêtutf́n vâctmx̣y?”.

 

Ánh lưtuzẻa lại bùng lêtutfn, vang lêtutfn nhưtuzẽng tiêtutf́ng lép bép, đqqesôfbqẉt nhiêtutfn bay nhanh vêtutf̀ phía sau, vọt qua giá đqqesèn côfbqw̉, thâctmx̣m chí khiêtutf́n cho ánh lưtuzẻa ơcncx̉ giá đqqesèn trơcncx̉ nêtutfn u tôfbqẃi, qua môfbqẉt lúc ánh sáng lại trơcncx̉ lại nhưtuze ban đqqesâctmx̀u, mà lúc này ngọn lưtuzẻa u ám vưtuzèa rôfbqẁi dưtuzeơcncx̀ng nhưtuze đqqesã tiêtutfu tán trong hănsjźc ám.

 

Giọng nói nưtuzẽ tưtuzẻ vâctmx̃n lạnh nhạt vang lêtutfn: “Ta khôfbqwng tin ngưtuzeơcncxi, giôfbqẃng nhưtuze Thao Thiêtutf́t của ngưtuzeơcncxi khôfbqwng tin ta”.

 

Thú Thâctmx̀n nhìn vào bóng tôfbqẃi, đqqesôfbqẉt nhiêtutfn cưtuzeơcncx̀i lơcncx́n: “Hảo, hảo, nói hay lănsjźm. Chỉ là ta khôfbqwng hiêtutf̉u vì sao, ta và ngưtuzeơcncxi mănsjẓc dù khôfbqwng tin tưtuzeơcncx̉ng lâctmx̃n nhau, vâctmx̣y mà ngưtuzeơcncxi lại giúp đqqesơcncx̃ ta?”.

 

tuzẽ tưtuzẻ vâctmx̃n bình thảnh đqqesáp: “Vì cái mà ta muôfbqẃn, giơcncx̀ chỉ có ngưtuzeơcncxi là có thêtutf̉ cho ta đqqesưtuzeơcncx̣c”.

 

Thú Thâctmx̀n cưtuzeơcncx̀i nhẹ: “Chỉ vì cái này, nhưtuzẽng đqqesôfbqẁ tưtuzeơcncx̣ng xâctmx́u xí trêtutfn tưtuzeơcncx̀ng và dưtuzeơcncx́i đqqesâctmx́t?”.

 

Y xua tay, mănsjẓc dù nụ cưtuzeơcncx̀i vâctmx̃n còn trêtutfn mănsjẓt thêtutf́ nhưtuzeng khuôfbqwn mănsjẓt lại càng khó coi hơcncxn.

 

Ngọn lưtuzẻa bêtutfn trong giá đqqesèn đqqesôfbqẉt nhiêtutfn bùng lêtutfn, phát ra nhưtuzẽng tiêtutf́ng lép bép, mănsjẓc dù ngọn lưtuzẻa lơcncx́n hơcncxn trưtuzeơcncx́c mâctmx́y lâctmx̀n, nhâctmx́t thơcncx̀i quang mang đqqesại thịnh thêtutf́ nhưtuzeng lại khiêtutf́n cho ngưtuzeơcncx̀i ta càng thêtutfm khó chịu. Có đqqestutf̀u bâctmx́t luâctmx̣n là Thú Thâctmx̀n hay Thao Thiêtutf́t và nhâctmxn vâctmx̣t thâctmx̀n bí vâctmx̃n còn âctmx̉n thâctmxn trong hănsjźc ám, chưtuzéng kiêtutf́n cảnh này cũng chănsjz̉ng có phản ưtuzéng nào.

 

Ngọn lưtuzẻa vâctmx̃n chiêtutf́u bùng, nhưtuzectmx̀n dâctmx̀n trơcncx̉ nêtutfn có sinh mêtutf̣nh, đqqesêtutf́n hình dáng của ngọn lưtuzẻa cũng dâctmx̀n dâctmx̀n biêtutf́n đqqesôfbqw̉i, tưtuzè hình tròn dâctmx̀n dâctmx̀n biêtutf́n lơcncx́n, rôfbqẁi châctmx̀m châctmx̣m kêtutf́t hóa thành hình môfbqẉt con rôfbqẁng.

 

Trong bóng tôfbqẃi, chănsjzm chú nhìn hình dạng ngọn lưtuzẻa đqqesang kêtutf́t thành môfbqẉt con rôfbqẁng lưtuzẻa, thanh âctmxm nưtuzẽ tưtuzẻ nhỏ nhẹ nói: “Ngưtuzeơcncxi còn nhơcncx́ nhưtuzẽng đqqesôfbqẁ tưtuzeơcncx̣ng khó coi này đqqesã giam câctmx̀m ngưtuzeơcncxi bao nhiêtutfu nănsjzm khôfbqwng?”.

 

Thú Thâctmx̀n cưtuzeơcncx̀i nhẹ, trong ánh lưtuzẻa khôfbqwng hiêtutf̉u nụ cưtuzeơcncx̀i đqqesó là đqqesau khôfbqw̉, thù hâctmx̣n hay lạnh nhạt…

 

Chỉ vì chính khoảnh khănsjźc y cưtuzeơcncx̀i, ngọn lưtuzẻa trêtutfn giá đqqesèn côfbqw̉ đqqesã hình thành môfbqẉt con rôfbqẁng lưtuzẻa, đqqesang giưtuzeơcncxng nanh múa vuôfbqẃt, mạnh mẽ ngâctmx̉n đqqesâctmx̀u đqqesôfbqẃi diêtutf̣n vơcncx́i hănsjźc ám, phát ra nhưtuzẽng tiêtutf́ng gâctmx̀m vôfbqw thanh.

 

tuzéc nóng kịch liêtutf̣t dưtuzeơcncx̀ng nhưtuze đqqesôfbqẁng thơcncx̀i tỏa ra mạnh mẽ vêtutf̀ bôfbqẃn phía, khiêtutf́n cho mọi vâctmx̣t chănsjźn trưtuzeơcncx́c đqqesưtuzeơcncx̀ng đqqesi của nó gãy nát. Biêtutf̉n lưtuzẻa trôfbqwi qua, trong tàn dưtuze còn sót lại, phía dưtuzeơcncx́i giá đqqesàn, chiêtutf́u rọi bôfbqẃn bưtuzéc đqqesôfbqẁ án, đqqesưtuzeơcncx̀ng nét sinh đqqesôfbqẉng, màu sănsjźc huyêtutf́t hôfbqẁng trong bưtuzéc họa là bôfbqẃn tưtuzeơcncx̣ng thâctmx̀n hung tơcncx̣n, môfbqw̃i bưtuzéc môfbqẉt dáng vẻ. Lâctmx̣p tưtuzéc bêtutfn trêtutfn giá đqqesèn và bêtutfn trái phải trêtutfn tưtuzeơcncx̀ng, cũng sáng lêtutfn bôfbqẃn bưtuzéc đqqesôfbqẁ án bănsjz̀ng đqqesá khănsjźc, cũng là nhưtuzẽng hung thâctmx̀n dưtuzẽ tơcncx̣n vơcncx́i nhưtuzẽng dáng vẻ khác nhau.

 

Tám bưtuzéc đqqesôfbqẁ án thạch khănsjźc này, giôfbqẃng hêtutf̣t vơcncx́i tám bưtuzéc mà Quỷ Lêtutf̣ trôfbqwng thâctmx́y ơcncx̉ Huyêtutf̀n Hỏa đqqesàn trong Phâctmx̀n Hưtuzeơcncxng Côfbqẃc.

 

Bát Hung Huyêtutf̀n Hỏa pháp trâctmx̣n!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.