Tru Tiên

Chương 200 : Chân thứ

    trước sau   
   

Thanh Vâclgon Sơozwln, Thôdvvvng Thiêivrrn Phong.

 

Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn xưvlapa nay vôdvvv́n là nơozwli nghiêivrrm túc, hôdvvvm nay dưvlapơozwl̀ng nhưvlap đrexwã phát sinh biêivrŕn sưvlap̣, tiêivrŕng châclgon ngưvlapơozwl̀i chạy vôdvvṿi cưvlaṕ khôdvvvng ngưvlap̀ng vang lêivrrn ơozwl̉ trong ngoài đrexwivrṛn, nhưvlap̃ng lơozwl̀i thì thâclgòm to nhỏ tuy đrexwã đrexwè nén nhưvlapng vâclgõn đrexwâclgòy vẻ vôdvvṿi vã và hoảng loạn lan nhanh nhưvlapvlapơozwĺc tràn bơozwl̀. Tưvlap̀ xa, tưvlap̣a hôdvvv̀ cũng có tiêivrŕng xâclgòm xì, sưvlap̣ viêivrṛc xảy ra thâclgọt khó mà tưvlapơozwl̉ng tưvlapơozwḷng nôdvvv̉i, ơozwl̉ trong thơozwl̀i khăpgbńc này, nhưvlap̃ng tiêivrŕng huyêivrrn náo môdvvṽi lúc môdvvṿt nhiêivrr̀u, hơozwln nưvlap̃a lại phát ra tưvlap̀ nhưvlap̃ng nơozwli gâclgòn Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn.

 

Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn đrexwịa thêivrŕ cưvlap̣c cao, lâclgõn trong mâclgoy, có lẽ phải vưvlapơozwḷt quá Hôdvvv̀ng Kiêivrr̀u, tưvlap̀ nhưvlap̃ng bâclgọc thêivrr̀m đrexwá bêivrrn ngoài Bích Thủy Đzqwaàm cũng phải đrexwi thêivrrm môdvvṿt lúc, nhưvlapng muôdvvv́n nghe đrexwưvlapơozwḷc nhưvlap̃ng âclgom thanh to nhỏ thì cũng phải đrexwi qua hêivrŕt nưvlap̉a sôdvvv́ bâclgọc thêivrr̀m đrexwá đrexwó.




 

Đzqwaại đrexwêivrṛ tưvlap̉ của vị chưvlapơozwl̉ng môdvvvn Thôdvvvng Thiêivrrn Phong là Tiêivrru Dâclgọt Tài cũng vưvlap̀a băpgbńt đrexwưvlapơozwḷc tin này tưvlap̀ môdvvṿt sôdvvv́ sưvlap đrexwêivrṛ đrexwang túm tụm vôdvvṿi vã chạy đrexwêivrŕn Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn, trêivrrn khuôdvvvn măpgbṇt anh tuâclgón sau đrexwó khôdvvvng hiêivrr̉u sao đrexwôdvvṿt nhiêivrrn lôdvvṿ vẻ nhơozwḷt nhạt, phải là chuyêivrṛn gì câclgóp bách lăpgbńm mơozwĺi khiêivrŕn vị môdvvvn nhâclgon trẻ tuôdvvv̉i nhưvlapng đrexwạo hạnh cao thâclgom này của Thanh Vâclgon môdvvvn phải phí tâclgom lo lăpgbńm đrexwêivrŕn nhưvlap thêivrŕ.

 

Tuy nhiêivrrn ngoài măpgbṇt dù lôdvvṿ vẻ lo âclgou, Tiêivrru Dâclgọt Tài vâclgõn đrexwi nhanh lêivrrn trêivrrn đrexwại đrexwivrṛn, săpgbńc diêivrṛn vâclgõn dưvlap̃ vẻ nghiêivrrm trang, nhíu mày, khẽ giâclgọn dưvlap̃ nạt: “Có chuyêivrṛn gì thêivrŕ? Vâclgõn là chưvlapa đrexwủ phiêivrr̀n toái hay sao? Kẻ nào dám to gan lơozwĺn mâclgọt khi khôdvvvng lại gâclgoy huyêivrrn náo ơozwl̉ đrexwâclgoy?”.

 

clgóy đrexwêivrṛ tưvlap̉ trẻ tuôdvvv̉i đrexwang tâclgọp trung môdvvṿt bêivrrn trưvlapơozwĺc cưvlap̉a đrexwại đrexwivrṛn vôdvvṿi vã chạy lại, Đzqwaạo Huyêivrr̀n Châclgon Nhâclgon sau khi đrexwại chiêivrŕn vơozwĺi Thú Thâclgòn đrexwã bêivrŕ quan tưvlap̀ lâclgou, hơozwln nưvlap̃a sau đrexwó tính tình của ngưvlapơozwl̀i khôdvvvng hiêivrr̉u sao đrexwã trơozwl̉ nêivrrn vôdvvv cùng côdvvv̉ quái, mọi sưvlap̣ lơozwĺn nhỏ của Thôdvvvng Thiêivrrn Phong, đrexwa phâclgòn đrexwêivrr̀u do vị đrexwại sưvlap huynh đrexwưvlapơozwḷc mọi ngưvlapơozwl̀i trọng vọng này xưvlap̉ lý, Tiêivrru Dâclgọt tài trong măpgbńt đrexwám đrexwêivrṛ tưvlap̉ nhỏ tuôdvvv̉i quả là râclgót có uy thêivrŕ.

 

Chỉ là trong thơozwl̀i khăpgbńc này, nhưvlap̃ng âclgom thanh huyêivrrn náo càng lúc càng lơozwĺn, trêivrrn măpgbṇt chúng đrexwêivrṛ tưvlap̉ cũng lôdvvṿ săpgbńc diêivrṛn vôdvvv cùng kỳ quái, môdvvṿt kẻ trong sôdvvv́ nhưvlap̃ng ngưvlapơozwl̀i đrexwang tụ tâclgọp bêivrrn Tiêivrru Dâclgọt Tài liêivrr̀n câclgót giọng rụt rè thưvlapa: “Tiêivrru sưvlap huynh, Tôdvvvvlap thúc của Đzqwaại Trúc Phong đrexwã đrexwêivrŕn”.

 

Tiêivrru Dâclgọt Tài thâclgót kinh, ngạc nhiêivrrn hỏi: “Tôdvvv Nhưvlapvlap thúc?”.

 

Chúng nhâclgon đrexwêivrṛ tưvlap̉ ơozwl̉ bêivrrn đrexwêivrr̀u nhâclgót nhâclgót gâclgọt đrexwâclgòu, Tiêivrru Dâclgọt tài liêivrr̀n kinh ngạc: “Sưvlap thúc đrexwêivrŕn đrexwâclgoy có viêivrṛc gì, nêivrŕu đrexwã đrexwêivrŕn đrexwâclgoy, sao khôdvvvng có thôdvvvng báo, hơozwln thêivrŕ lại gâclgoy huyêivrrn náo nhưvlap thêivrŕ này…”.

 

Nói đrexwêivrŕn đrexwâclgoy, chỉ nghe thâclgóy tiêivrŕng nói bêivrrn ngoài Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn càng câclgót cao, tưvlap̣a hôdvvv̀ ai đrexwó cuôdvvv́i cùng đrexwã mâclgót hêivrŕt cả kiêivrrn nhâclgõn, tưvlap̀ xa truyêivrr̀n lại thanh âclgom lảnh lót nhưvlap tiêivrŕng chim phưvlapơozwḷng câclgót lêivrrn rành rọt thong thả.

 

Tiêivrru Dâclgọt Tài liêivrr̀n biêivrŕn săpgbńc măpgbṇt, vôdvvṿi vã bưvlapơozwĺc nhanh vào đrexwại môdvvvn Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn miêivrṛng lâclgỏm bâclgỏm: “Khôdvvvn xong rôdvvv̀i, đrexwi nhanh… đrexwơozwḷi môdvvṿt chút, Tào sưvlap đrexwêivrṛ, Tưvlap̀ sưvlap đrexwêivrṛ, các ngưvlapơozwli lâclgọp tưvlaṕc đrexwi ra phía sau hâclgọu viêivrṛn, thỉnh vài vị sưvlap thúc nưvlap̃a đrexwêivrŕn đrexwêivrr̉ khuyêivrrn cản Tôdvvvvlap thúc, chúng ta là phâclgọn hâclgọu bôdvvv́i, thâclgọt khó mà nói cho đrexwưvlapơozwḷc, đrexwi mau”.

 

Hai đrexwêivrṛ tưvlap̉ nhỏ bêivrrn cạnh liêivrr̀n gâclgọt đrexwâclgòu, chuyêivrr̉n thâclgon vôdvvṿi vã đrexwi vêivrr̀ phía hâclgọu viêivrṛn Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn, Tiêivrru Dâclgọt Tài hưvlapơozwĺng vêivrr̀ phía cưvlap̉a chính của Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn vôdvvṿi vã sải bưvlapơozwĺc, thoáng chôdvvv́c đrexwã đrexwêivrŕn đrexwại môdvvvn, tiêivrŕng nói lảnh lót đrexwó hôdvvv́t nhiêivrrn lại càng trơozwl̉ nêivrrn khâclgỏn trưvlapơozwlng, tạo thành nhưvlap̃ng thanh âclgom săpgbńc bén.

 

pgbnc diêivrṛn của Tiêivrru Dâclgọt Tài trăpgbńng nhưvlap sáp, thâclgon hình thoăpgbńt cái đrexwã lưvlapơozwĺt đrexwêivrŕn phía côdvvv̉ng vào, đrexwôdvvv̀ng thơozwl̀i đrexwêivrr̀ khí nhỏ giọng thưvlapa: “Tôdvvvvlap thúc, có chuyêivrṛn gì chúng ta tưvlap̀ tưvlap̀ bàn thảo, sao lại…”.

 

ozwĺi vưvlap̀a nói đrexwưvlapơozwḷc có bâclgóy nhiêivrru, chỉ nhe truyêivrr̀n tơozwĺi mâclgóy tiêivrŕng “Ôaarii da, ôdvvvi da…”, thâclgon hình Tiêivrru Dâclgọt Tài đrexwôdvvṿt nhiêivrrn sưvlap̃ng lại, ngưvlapơozwl̀i cưvlaṕng đrexwơozwl̀, chỉ thâclgóy phía trưvlapơozwĺc cưvlap̉a chính đrexwại đrexwivrṛn xa xa là mâclgóy bóng lưvlapng màu thiêivrrn thanh ôdvvvn hòa, bình bịch bình bịch chưvlap̀ng mưvlapơozwl̀i ngưvlapơozwl̀i bị liêivrṛng ra ngoài đrexwivrṛn, khôdvvvng ngưvlapơozwl̀i nào khả dĩ có thêivrr̉ đrexwưvlaṕng vưvlap̃ng, ai nâclgóy cũng đrexwêivrr̀u lảo đrexwảo khôdvvvng ngưvlap̀ng, môdvvṿt lúc sau mơozwĺi ngã đrexwánh râclgòm lêivrrn trêivrrn nêivrr̀n nhà.

 

Trêivrrn Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn đrexwôdvvv̀ng loạt dâclgọy lêivrrn nhưvlap̃ng tiêivrŕng phản đrexwôdvvv́i.

 

“Hưvlap̀!”




 

dvvṿt tiêivrŕng vang lêivrrn lạnh lẽo, lúc này chỉ thâclgóy môdvvṿt thâclgon ảnh thanh tú mảnh khảnh diêivrr̃m lêivrṛ vôdvvv song xuâclgót hiêivrṛn trưvlapơozwĺc côdvvv̉ng, đrexwó chính là Tôdvvv Nhưvlap.

 

Thanh âclgom đrexwó lâclgọp tưvlaṕc trâclgón áp mọi ngưvlapơozwl̀i có măpgbṇt, bêivrrn trong Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn tuyêivrṛt khôdvvvng môdvvṿt tiêivrŕng đrexwôdvvṿng, ánh măpgbńt mọi ngưvlapơozwl̀i bâclgóy giơozwl̀ đrexwêivrr̀u cú mục lêivrrn thâclgon ảnh uy nghi của nưvlap̃ tưvlap̉.

 

Mái tóc đrexwen huyêivrr̀n óng mưvlapơozwḷt vâclgón thành búi, cài chiêivrŕc trâclgom vàng khác hình phưvlapơozwḷng hoàng xõa cánh có đrexwivrr̉m hôdvvv̀ng ngọc, trong miêivrṛng chi phưvlapơozwḷng ngâclgọm ba viêivrrn lưvlapu ly phỉ thúy lóng lánh, khẽ lay đrexwôdvvṿng. Lôdvvvng mày lá liêivrr̃u, nét lạnh lùng càng tăpgbnng thêivrrm vẻ đrexwẹp, đrexwôdvvvi hàng lôdvvvng mày gọn gàng chỉnh têivrr̀; môdvvvi son mím chăpgbṇt, má trăpgbńng nhưvlap tuyêivrŕt, song nhãn trong suôdvvv́t vôdvvv bì nhưvlappgbnng thêivrrm ba phâclgòn nôdvvṿ khí. Bình nhâclgọt vâclgõn thưvlapơozwl̀ng vâclgọn y phục rôdvvṿng rãi khôdvvvng lôdvvṿ rõ đrexwưvlapơozwl̀ng nét, hiêivrṛn tại Tôdvvv Nhưvlap đrexwang vâclgọn bôdvvṿ xiêivrrm y trăpgbńng nõn, bó sát lâclgóy thâclgon trôdvvvng nhưvlap thiêivrŕu môdvvṿt phâclgòn đrexwáng yêivrru lại tăpgbnng thêivrrm môdvvṿt phâclgòn nóng bỏng, đrexwôdvvv̀ng thơozwl̀i tay năpgbńm lâclgóy chuôdvvvi thanh Măpgbṇc Lục Tiêivrrn kiêivrŕm màu lục đrexweo ơozwl̉ thăpgbńt lưvlapng, kiêivrŕm quang ngơozwl̀i ngơozwl̀i, măpgbṇc dù vâclgõn còn năpgbǹm trong vỏ nhưvlapng kiêivrŕm khí trùng trùng đrexwó tuy vôdvvv hình nhưvlapng hiêivrṛn hưvlap̃u trong khôdvvvng khí gâclgoy cho ngưvlapơozwl̀i ta môdvvṿt cảm giác thanh tiêivrrn kiêivrŕm này có linh khí, cơozwldvvv̀ nhưvlap muôdvvv́n bay lêivrrn múa lưvlapơozwḷn vâclgọy.

 

Khóe măpgbńt Tiêivrru Dâclgọt Tài khôdvvvng ngưvlap̀ng lay đrexwôdvvṿng, bâclgót chơozwḷt cảm thâclgóy lạnh dọc sôdvvv́ng lưvlapng.

 

dvvv Nhưvlappgbńc diêivrṛn nhưvlapvlapơozwlng, mục quang băpgbnng lãnh, lưvlapơozwĺt măpgbńt nhìn quanh đrexwám ngưvlapơozwl̀i đrexwang tụ tâclgọp tại Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn, dưvlapơozwĺi cái nhìn đrexwó, dù là dung nhan mỹ lêivrṛ, nhưvlapng khôdvvvng ai dám nhìn trưvlap̣c diêivrṛn vào nàng.

 

Tiêivrru Dâclgọt Tài đrexwưvlapa măpgbńt quan sát đrexwám đrexwêivrṛ tưvlap̉ nhỏ lúc này vưvlap̀a rêivrrn rỉ trong miêivrṛng vưvlap̀a tưvlap̀ tưvlap̀ đrexwưvlaṕng dâclgọy, chỉ thâclgóy bọn chúng tuy bâclgòm tím nhiêivrr̀u nơozwli, nhưvlapng tuyêivrṛt khôdvvvng đrexwôdvvṿng đrexwêivrŕn gâclgon côdvvv́t, sôdvvv́ bị thưvlapơozwlng chảy máu cũng khôdvvvng đrexwáng kêivrr̉. Lúc bâclgóy giơozwl̀ trong lòng mơozwĺi tạm an tâclgom, có thêivrr̉ thâclgóy vị Tôdvvv Nhưvlapvlap thúc này tuy khôdvvvng biêivrŕt vì chuyêivrṛn gì mà đrexwôdvvṿt nhiêivrrn nôdvvv̉i trâclgọn lôdvvvi đrexwình, thêivrŕ nhưvlapng lúc hạ thủ vâclgõn còn niêivrṛm tình đrexwôdvvv̀ng môdvvvn chưvlaṕ khôdvvvng ra tay cay cú, nêivrŕu quả đrexwúng nhưvlapozwl̀i các vị truơozwl̉ng lão đrexwã tưvlap̀ng nói: “Nưvlap̃ nhâclgon này quả thâclgọt vôdvvv cùng lơozwḷi hại”, chỉ e là đrexwám đrexwôdvvv̀ng môdvvvn sưvlap đrexwêivrṛ còn phải chịu khôdvvv̉ sơozwl̉ hơozwln nhiêivrr̀u.

 

Chỉ sơozwḷ là đrexwã vui mưvlap̀ng hơozwli sơozwĺm, Tiêivrru Dâclgọt Tài hôdvvv́t nhiêivrrn cảm thâclgóy trong lòng ơozwĺn lạnh, chính là ánh măpgbńt của Tôdvvv Nhưvlap lúc này đrexwang chiêivrŕu có đrexwêivrŕn hăpgbńn.

 

Tiêivrru Dâclgọt Tài cưvlapơozwl̀i khan môdvvṿt tiêivrŕng, bưvlapơozwĺc nhanh đrexwêivrŕn trưvlapơozwĺc cung thủ hành lêivrr̃, đrexwôdvvv̀ng thơozwl̀i ngâclgòm đrexwêivrr̉ ý đrexwêivrŕn bàn tay đrexwang năpgbńm chăpgbṇt chuôdvvvi thanh Măpgbṇc Lục Tiêivrrn kiêivrŕm của Tôdvvv Nhưvlapdvvv̀i lêivrrn tiêivrŕng: “Thêivrŕ này… Tôdvvvvlap thúc hôdvvvm nay sao lại đrexwozwḷc nhàn rôdvvṽi mà quá bôdvvṿ đrexwêivrŕn Thôdvvvng Thiêivrrn Phong chúng ta”.

 

dvvv Nhưvlap lãnh đrexwạm nhìn Tiêivrru Dâclgọt Tài, hưvlap̀ lạnh môdvvṿt tiêivrŕng, căpgbnn bản khôdvvvng thèm đrexwêivrr̉ ý đrexwêivrŕn câclgou hỏi của hăpgbńn, cũng khôdvvvng hôdvvv̀i lêivrr̃ lại cái chào hỏi lúc nãy, vâclgõn ngạo nghêivrr̃ đrexwưvlaṕng tại nơozwli đrexwó, băpgbnng sưvlapơozwlng tuyêivrṛt thêivrŕ, lạnh lùng đrexwáp: “Chơozwĺ nhiêivrr̀u lơozwl̀i, ngưvlapơozwli mau cho gọi Đzqwaạo Huyêivrr̀n đrexwêivrŕn đrexwâclgoy”.

 

ozwl̀i vưvlap̀a thôdvvv́t ra, gâclgòn trăpgbnm đrexwêivrṛ tưvlap̉ thuôdvvṿc Thôdvvvng Thiêivrrn Phong đrexwang có măpgbṇt tại Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn liêivrr̀n nhâclgót thơozwl̀i châclgón đrexwôdvvṿng, Tiêivrru Dâclgọt Tài cũng biêivrŕn săpgbńc măpgbṇt, ngạc nhiêivrrn giâclgoy lát “Tôdvvvvlap thúc, có thêivrr̉ cho biêivrŕt là có chuyêivrṛn gì? Âuwfhn sưvlap lão nhâclgon gia bêivrŕ quan đrexwã lâclgou, phải rôdvvv̀i, thêivrŕ Đzqwaivrr̀n sưvlap thúc, sao lại khôdvvvng đrexwêivrŕn cùng ngưvlapơozwl̀i?”.

 

pgbńn khôdvvvng đrexwêivrr̀ câclgọp đrexwêivrŕn Đzqwaivrr̀n Bâclgót Dịch thì thôdvvvi, vưvlap̀a dưvlaṕt câclgou, săpgbńc măpgbṇt Tôdvvv Nhưvlapclgọp tưvlaṕc biêivrŕn đrexwôdvvv̉i, thâclgòn tình khôdvvvng ngưvlap̀ng dao đrexwôdvvṿng, trong ba phâclgòn thưvlapơozwlng tâclgom, lại có ba phâclgòn tưvlapvlap̣ cùng ba phâclgòn nôdvvṿ khí cùng môdvvṿt tia sát ý lạnh lùng.

 

“Hôdvvv́ng!”

 

dvvv́t nhiêivrrn, môdvvṿt tiêivrŕng kêivrru thêivrr thiêivrŕt nhưvlap dã thú kêivrru rôdvvv́ng lêivrrn truyêivrr̀n khăpgbńp Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn, chúng nhâclgon có măpgbṇt cả thảy đrexwêivrr̀u thâclgót kinh, luc sau mơozwĺi phát hiêivrṛn ra quái thanh đrexwó chính là phát ra tưvlap̀ trêivrrn thanh Măpgbṇc Lục Tiêivrrn kiêivrŕm trong tay Tôdvvv Nhưvlap, chỉ thâclgóy năpgbnm ngón tay câclgòm kiêivrŕm của bà trăpgbńng nhơozwḷt, gâclgòy guôdvvṿc tưvlap̣a nhưvlap đrexwã vâclgọn hêivrŕt sưvlaṕc đrexwêivrŕn khôdvvvng còn chút huyêivrŕt săpgbńc, phản phâclgót nhưvlap cảm ưvlaṕng đrexwưvlapơozwḷc đrexwivrr̀u gì mà thanh tiêivrrn kiêivrŕm bôdvvv̉n lai vâclgõn phát ra ánh sáng rưvlap̣c rơozwl̃, lúc này lại càng trơozwl̉ nêivrrn cưvlap̣c thịnh mà phát ra nhưvlap̃ng âclgom thanh nhưvlap dã thú kêivrru gào nhưvlap thêivrŕ.




 

dvvṿ dạng tiêivrrn kiêivrŕm quả là thưvlaṕ binh khí khí thêivrŕ hùng hôdvvv̀n, cưvlapơozwlng liêivrṛt vôdvvv cùng, bình nhâclgọt trong tay nưvlap̃ tưvlap̉ nhưvlapdvvv Nhưvlap trôdvvvng có vẻ ôdvvvn nhu hòa thuâclgọt, khôdvvvng ngơozwl̀ lại có cảm ưvlaṕng mãnh liêivrṛt thêivrŕ này, có khác chi nhưvlapdvvv̉ thêivrrm cánh, lại càng làm cho cảnh tưvlapơozwḷng tăpgbnng thêivrrm sát ý.

 

Tiêivrru Dâclgọt Tài bâclgót giác lui lại môdvvṿt bưvlapơozwĺc, cảm thâclgóy ơozwĺn lạnh sau gáy, chăpgbn̉ng biêivrŕt mình đrexwã nói gì thâclgót thôdvvv́, dù gì đrexwâclgoy cũng là bâclgọc trưvlapơozwl̉ng bôdvvv́i sưvlap thúc, hơozwln nưvlap̃a trưvlapơozwḷng phu bà ta là Đzqwaivrr̀n Bâclgót Dịch tủ toạ Đzqwaại Trúc Phong cũng là ngưvlapơozwl̀i quyêivrr̀n cao trọng vọng trong Thanh Vâclgon Môdvvvn, vôdvvv luâclgọn thêivrŕ nào cũng khôdvvvng thêivrr̉ khinh thị đrexwêivrr̉ bị đrexwăpgbńc tôdvvṿi. Theo lý mà nói, Tôdvvv Nhưvlapdvvvozwĺ tiêivrŕn phạm Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn dĩ nhiêivrrn là phạm lôdvvṽi lơozwĺn, chỉ là trôdvvvng thâclgóy bôdvvṿ dạng của Tôdvvv Nhưvlap chăpgbn̉ng có chút uý kỵ gì cả, rõ ràng là khôdvvvng chỉ là chuyêivrṛn gâclgoy sưvlap̣ vôdvvvozwĺ, mà phải có lý do nào đrexwó vôdvvv cùng trọng đrexwại.

 

Trong tiêivrŕng rú trâclgòm trâclgòm quái dị của Măpgbṇc Lục Tiêivrrn kiêivrŕm, Tôdvvv Nhưvlappgbǹn tưvlap̀ng câclgou tưvlap̀ng chưvlap̃ lạnh lùng hỏi Tiêivrru Dâclgọt Tài: “Gọi Đzqwaạo Huyêivrr̀n ra nhanh, ta có chuyêivrṛn phải hỏi cho ra lẽ, chăpgbn̉ng phải Bâclgót Dịch đrexwã bị các ngưvlapơozwli giưvlap̃ lại hay sao?”.

 

Tiêivrru Dâclgọt Tài châclgón đrexwôdvvṿng toàn thâclgon, bâclgót ngơozwl̀ ngâclgỏng đrexwâclgòu, chúng nhâclgon tại Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn im băpgbṇt khôdvvvng môdvvṿt tiêivrŕng đrexwôdvvṿng.

 

Đzqwaúng vào lúc này, hôdvvv́t nhiêivrrn phía hâclgọu đrexwưvlapơozwl̀ng truyêivrr̀n lại tiêivrŕng bưvlapơozwĺc châclgon chạy vôdvvṿi tơozwĺi, rôdvvv̀i có tiêivrŕng môdvvṿt vị trưvlapơozwl̉ng lão tưvlap̀ xa truyêivrr̀n lại: “Tôdvvvvlap muôdvvṿi, Bâclgót Dịch sưvlap đrexwêivrṛ đrexwã xảy ra chuyêivrṛn gì, chúng ta là môdvvvn hạ Thanh Vâclgon Môdvvvn, muôdvvṿi khôdvvvng thêivrr̉ vọng đrexwôdvvṿng!”.

 

Cùng lúc đrexwó, trong hâclgọu đrexwưvlapơozwl̀ng xuâclgót hiêivrṛn mâclgóy lão đrexwạo, hai ngưvlapơozwl̀i đrexwi đrexwâclgòu môdvvṿt ngưvlapơozwl̀i tóc đrexwen, môdvvṿt ngưvlapơozwl̀i tóc trăpgbńng, cả hai đrexwêivrr̀u râclgou bạc nhưvlapvlapơozwĺc. Nghe giọng phát ra, đrexwích thị là lão tưvlap̉ tóc trăpgbńng, chính là vị Phạm trưvlapơozwl̉ng lão, ngưvlapơozwl̀i đrexwưvlapơozwlng nhiêivrṛm chưvlaṕc vụ trọng tài của Thanh Vâclgon Sơozwln Thâclgót Mạch Võ Hôdvvṿi lâclgòn đrexwâclgòu tiêivrrn Trưvlapơozwlng Tiêivrr̉u Phàm đrexwưvlapơozwḷc tham dưvlap̣ mưvlapơozwl̀i năpgbnm vêivrr̀ trưvlapơozwĺc.

 

Thanh Vâclgon Môdvvvn trong vòng mưvlapơozwl̀i năpgbnm trơozwl̉ lại đrexwâclgoy, đrexwã trải qua hai trưvlapơozwl̀ng hạo kiêivrŕp, các vị trưvlapơozwl̉ng lão đrexwơozwl̀i trưvlapơozwĺc lơozwĺp thì tưvlap̉ vong, lơozwĺp bị thưvlapơozwlng, nhâclgon sôdvvv́ chăpgbn̉ng còn đrexwưvlapơozwḷc bao nhiêivrru.

 

dvvv Nhưvlap ngưvlapơozwĺc nhìn mâclgóy lão trưvlapơozwḷng đrexwang đrexwi đrexwêivrŕn liêivrr̀n nhíu mày, hưvlap̀ lạnh môdvvṿt tiêivrŕng, tuy thêivrŕ vâclgõn khôdvvvng có ý nhưvlapơozwḷng bôdvvṿ lâclgóy nưvlap̉a phâclgòn. Phạm trưvlapơozwl̉ng lão nhìn ánh măpgbńt Tôdvvv Nhưvlap, liêivrr̀n ho khan, nhỏ giọng lâclgỏm bâclgỏm hai câclgou trong miêivrṛng.

 

Ơvdzn̉ bêivrrn cạnh, hăpgbńc phát lão tưvlap̉ đrexwưvlapa măpgbńt nhìn chung quanh, thâclgóy có mưvlapơozwl̀i mâclgóy đrexwêivrṛ tưvlap̉ nhỏ tuôdvvv̉i măpgbṇt mũi bâclgòm tím liêivrr̀n nhăpgbnn măpgbṇt có vẻ muôdvvv́n nói vài câclgou vơozwĺi Tôdvvv Nhưvlap nhưvlapng bà đrexwã hưvlapơozwĺng vêivrr̀ phía Phạm trưvlapơozwl̉ng lão lãnh đrexwạm nói: “Phạm sưvlap huynh, ngưvlapơozwli dám mơozwl̉ miêivrṛng la râclgòy ta?”.

 

Phạm trưvlapơozwl̉ng lão trơozwḷn măpgbńt nhìn bà, săpgbńc măpgbṇt ưvlap̉ng đrexwỏ, rôdvvv̀i lâclgọp tưvlaṕc lăpgbńc đrexwâclgòu: “Đzqwaâclgou có, đrexwâclgou có, Tôdvvvvlap muôdvvṿi, giao tình bao nhiêivrru năpgbnm giưvlap̃a ta đrexwôdvvv́i vơozwĺi ngưvlapơozwli và Bâclgót Dịch sưvlap đrexwêivrṛ đrexwâclgou phải là ít, ta kính trọng ngưvlapơozwli khôdvvvng hêivrŕt, có đrexwâclgou lại dám la râclgòy?”.

 

pgbńc phát lão đrexwâclgòu quay đrexwâclgòu đrexwưvlapa măpgbńt nhìn Phạm tưvlapơozwl̉ng lão nhíu mày, Phạm trưvlapơozwl̉ng lão bôdvvv́i rôdvvv́i gưvlapơozwḷng cưvlapơozwl̀i đrexwưvlapa tay phâclgon bua: “Dưvlapơozwlng sưvlap huynh, huynh nói, huynh nói…”.

 

Ngưvlapơozwl̀i đrexwưvlapơozwḷc gọi là Dưvlapơozwlng sưvlap huynh chính là hăpgbńc phát lão đrexwâclgòu lúc này quay đrexwâclgòu lại đrexwôdvvv́i diêivrṛn vơozwĺi Tôdvvv Nhưvlap mà nói: “Tôdvvvvlap muôdvvṿi, đrexwưvlapơozwḷc rôdvvv̀i, muôdvvṿi hãy bình tĩnh lại, sưvlap̣ viêivrṛc nhưvlap thêivrŕ nào, muôdvvṿi hãy nói vơozwĺi huynh. Muôdvvṿi bình nhâclgọt là ngưvlapơozwl̀i câclgỏnt hâclgọn ôdvvvn hòa, sao hôdvvvm nay lại… Viêivrṛc thêivrŕ này ngay cả đrexwêivrŕn Bâclgót Dịch sưvlap đrexwêivrṛ cũng khôdvvvng dám gâclgoy ra?”.

 

pgbńc diêivrṛn Tôdvvv Nhưvlapclgõn băpgbnng lãnh nhưvlap trưvlapơozwĺc, nhưvlapng bàn tay năpgbńm chăpgbṇt tiêivrrn kiêivrŕm đrexwang phát quang tưvlap̀ tưvlap̀ thả lỏng mâclgóy phâclgòn, nhưvlap̃ng tiêivrŕng têivrrdvvv́ng trâclgòm trâclgòm quái dị ngưvlap̀ng lại, chúng nhâclgon đrexwưvlaṕng đrexwó cũng thơozwl̉ phào nhẹ nhõm, Tôdvvv Nhưvlap nhăpgbńm chăpgbńc Tiêivrrn kiêivrŕm thủ trì tại đrexwó quả là đrexwã phát ra uy thêivrŕ cưvlap̣c lơozwĺn, tưvlap̣u chugn cả đrexwám Thanh Vâclgon đrexwêivrṛ tưvlap̉ đrexwã bị bà uy hiêivrŕp sơozwḷ hãi đrexwêivrŕn châclgón đrexwôdvvṿng tâclgom phách.

 

dvvv Nhưvlap nhìn Dưvlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lão, khóe môdvvvi lay đrexwôdvvṿng, cưvlapơozwl̀i lạnh nói: “Khôdvvvng phải là viêivrṛc gì Bâclgót Dịch khôdvvvng dám làm, thì muôdvvṿi cũng khôdvvvng dám làm. Muôdvvṿi muôdvvv́n yêivrŕt kiêivrŕn Đzqwaạo Huyêivrr̀n, huynh hãy đrexwi gọi huynh âclgóy ra đrexwâclgoy”.

 

clgóy vị trưvlapơozwl̉ng lão nhìn nhau bôdvvv́i rôdvvv́i, Dưvlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lão ho lêivrrn vài tiêivrŕng: “Tôdvvvvlap muôdvvṿi, chưvlapơozwl̉ng môdvvvn sưvlap huynh bêivrŕ quan đrexwã lâclgou ngày, hiêivrṛn tại khôdvvvng tiêivrṛn ra măpgbṇt, muôdvvṿi hãy nói lý do tại sao lại làm cho muôdvvṿi sanh đrexwôdvvṿng trưvlapơozwĺc đrexwã, hơozwln nưvlap̃a, Đzqwaivrr̀n sưvlap đrexwêivrṛ có chuyêivrṛn gì mà lại khôdvvvng đrexwi cùng vơozwĺi muôdvvṿi?”.

 

Đzqwaôdvvvi mày liêivrr̃u của Tôdvvv Nhưvlap nhưvlap đrexwôdvvvng lại, trong nét thanh lêivrṛ lại có thêivrrm ba phâclgòn nôdvvṿ khí bưvlap̀ng bưvlap̀ng: “Khôdvvvng phải hăpgbńn đrexwã bị Thôdvvvng Thiêivrrn Phong các ngưvlapơozwli giam giưvlap̃ lại rôdvvv̀i sao?”.

 

clgou đrexwó nói ra, Dưvlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lão, Phạm trưvlapơozwl̉ng lão cùng toàn thêivrr̉ trêivrrn dưvlapơozwĺi Thôdvvvng Thiêivrrn Phong đrexwại biêivrŕn săpgbńc măpgbṇt, Dưvlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lão vôdvvṿi vàng nói: “Tôdvvvvlap muôdvvṿi, chuyêivrṛn thêivrŕ này muôdvvṿi khôdvvvng thêivrr̉ nói bưvlap̀a. Đzqwaivrr̀n sưvlap đrexwêivrṛ là môdvvṿt trong Thanh Vâclgon Thâclgót mạch chủ tọa, tại Thanh Vâclgon Môdvvvn ngoại trưvlap̀ Đzqwaạo Huyêivrr̀n chưvlapơozwl̉ng môdvvvn sưvlap huynh, hăpgbńn và Tăpgbnng Thúc Tưvlapơozwl̀ng sưvlap huynh là nhưvlap̃ng ngưvlapơozwl̀i bâclgọc cao trọng vọng, ngoài ra còn lại đrexwêivrr̀u là đrexwám đrexwêivrṛ tưvlap̉ nhỏ tuôdvvv̉i làm sao mà có chuyêivrṛn băpgbńt giưvlap̃ ngưvlapơozwl̀i, thâclgọt khôdvvvng thêivrr̉ nào!”.

 

dvvv Nhưvlapvlapơozwl̀i lạnh chêivrŕ nhạo, truy vâclgón: “Các ngưvlapơozwli đrexwưvlap̀ng cho răpgbǹng ta khôdvvvng biêivrŕt chuyêivrṛn gâclgòn đrexwâclgoy tâclgom tình Đzqwaạo Huyêivrr̀n sưvlap huynh thay đrexwôdvvv̉i, chính vì chuyêivrṛn này mà Bâclgót Dịch mơozwĺi mạo hiêivrr̉m lêivrrn núi khuyêivrrn sưvlap huynh. Chăpgbn̉ng ngơozwl̀ đrexwi đrexwêivrŕn bâclgoy giơozwl̀ vâclgõn khôdvvvng có tin tưvlaṕc gì, ta khôdvvvng đrexwi hỏi các ngưvlapơozwl̀i thì còn biêivrŕt hỏi ai?”.

 

vlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lão đrexwang đrexwưvlaṕng cạnh Phạm trưvlapơozwl̉ng lão lôdvvṿ vẻ ngạc nhiêivrrn, liêivrr̀n chuyêivrr̉n thâclgon hưvlapơozwĺng vêivrr̀ phía Tiêivrru Dâclgọt tài châclgón vâclgón: “Tiêivrru sưvlap đrexwivrṛt, Đzqwaại Trúc Phong thủ toạ Đzqwaivrr̀n Bâclgót Dịch gâclgòn đrexwâclgoy có ghé qua Thôdvvvng Thiêivrrn Phong hay khôdvvvng?”.

 

Tiêivrru Dâclgọt Tài ngơozwl ngác lăpgbńc đrexwâclgòu: “Quả là khôdvvvng có chuyêivrṛn đrexwó, đrexwêivrṛ tưvlap̉ phụ trách xưvlap̉ lý mọi chuyêivrṛn trong ngoài của Thôdvvvng Thiêivrrn Phong. Trong vòng môdvvṿt tháng nay, Đzqwaivrr̀n sưvlap thúc khôdvvvng có đrexwưvlapa thiêivrŕp thôdvvvng báo đrexwêivrŕn viêivrŕng Thôdvvvng Thiêivrrn Phong”.

 

dvvv Nhưvlap liêivrŕc măpgbńt vêivrr̀ phía Phạm trưvlapơozwl̉ng lão lãnh đrexwạm: “Huynh nghĩ hăpgbńn vì chuyêivrṛn gì mà đrexwêivrŕn? Lại còn có thêivrr̉ đrexwưvlapa thiêivrṛp bái sơozwln tưvlap̀ tưvlap̀ uôdvvv́ng trà đrexwàm đrexwạo hay sao?”.

 

Phạm trưvlapơozwl̉ng lão đrexwỏ măpgbṇt, khôdvvvng biêivrŕt nói gì, Dưvlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lão đrexwôdvvv́i diêivrṛn Tiêivrru Dâclgọt Tài hỏi tiêivrŕp: “Tiêivrru sưvlap đrexwivrṛt, đrexwã là nhưvlap thêivrŕ, ngưvlapơozwli lâclgọp tưvlaṕc đrexwi đrexwêivrŕn Tôdvvv̉ Sưvlapvlap̀ Đzqwaưvlapơozwl̀ng ơozwl̉ hâclgọu sơozwln thỉnh vâclgón chuyêivrṛn này vơozwĺi chưvlapơozwl̉ng môdvvvn sưvlap huynh, nêivrŕu có thêivrr̉ đrexwưvlapơozwḷc, tôdvvv́t nhâclgót là ngưvlapơozwli thỉnh lão nhâclgon gia đrexwêivrŕn đrexwâclgoy, ba măpgbṇt môdvvṿt lơozwl̀i thì mọi chuyêivrṛn sẽ đrexwưvlapơozwḷc minh bạch”.

 

Tiêivrru Dâclgọt Tài do dưvlap̣ môdvvṿt khăpgbńc rôdvvv̀i khẽ gâclgọt đrexwâclgòu: “Hay lăpgbńm, đrexwêivrṛ tưvlap̉ đrexwi ngay đrexwâclgoy”, nói xong thì cũng quay ngưvlapơozwl̀i rảo bưvlapơozwĺc hưvlapơozwĺng vêivrr̀ phía hâclgọu đrexwưvlapơozwl̀ng.

 

vlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lão nhìn theo đrexwêivrŕn khi Tiêivrru Dâclgọt Tài khuâclgót bóng thì quay lại, mỉm cưvlapơozwl̀i nói: “Tôdvvvvlap muôdvvṿi, lão phu biêivrŕt phu thêivrr hai ngưvlapơozwl̀i tình thâclgom nghĩa trọng nêivrrn khôdvvvng tránh khỏi tâclgom tình rôdvvv́i loạn, nhưvlapng lâclgòn này muôdvvṿi hâclgóp tâclgóp tâclgón nhâclgọp Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn thâclgọt sưvlap̣ quá đrexwáng rôdvvv̀i”.

 

dvvv Nhưvlap trâclgòm măpgbṇc giâclgoy lát, khẽ nói: “Dưvlapơozwlng sưvlap huynh, huynh nói râclgót phải, nêivrŕu lâclgòn này khôdvvvng phải vì chuyêivrṛn quan trọng của Bâclgót dịch mà do Tôdvvv Nhưvlap sinh tâclgom ma quỷ thì muôdvvṿi xin săpgbñn sàng chịu xưvlap̉ theo môdvvvn pháp”.

 

vlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lão xau tay, mỉm cưvlapơozwl̀i: “Coi muôdvvṿi kìa, ta có ý vâclgọy đrexwâclgou chưvlaṕ…”.

 

Giọng Tôdvvv Nhưvlap liêivrr̀n thay đrexwôdvvv̉i, tưvlap̀ vẻ kiêivrrn quyêivrŕt chuyêivrr̉n sang giọng nói bình thưvlapơozwl̀ng: “Dưvlapơozwlng sưvlap huynh ơozwli, nêivrŕu Bâclgót dịch có chuyêivrṛn gì trêivrrn đrexwỉnh Thôdvvvng Thiêivrrn Phong…”, nói đrexwêivrŕn đrexwâclgoy măpgbńt bà rưvlap̣c sáng, tinh anh, giọng châclgót chưvlaṕa tình cảm quyêivrŕt tâclgom, khôdvvvng chút dao đrexwôdvvṿng: “Thanh Vâclgon môdvvvn trêivrrn hai ngàn ngưvlapơozwl̀i, đrexwêivrṛ tưvlap̉ khôdvvvng xưvlaṕng đrexwáng Tôdvvv Nhưvlap này đrexwành phải vì huynh âclgóy mà tại Thanh Vâclgon sơozwln, Thôdvvvng Thiêivrrn Phong hưvlapơozwĺng vêivrr̀ lịch đrexwại tôdvvv̉ sưvlap, vêivrr̀ các vị chưvlapơozwl̉ng môdvvvn các đrexwơozwl̀i, quyêivrŕt làm ra lẽ môdvvṿt phen”.

 

dvvṿt âclgom thanh khẽ vang lêivrrn, bà phâclgót tay nhưvlapvlapơozwl̃i đrexwao phá gió, Măpgbṇc Lục kêivrŕm quang rạng rơozwl̃ săpgbńc sảo bay tưvlap̀ măpgbṇt đrexwâclgót thăpgbn̉ng lêivrrn khôdvvvng trung, thoáng sau môdvvṿt thanh âclgom vang lêivrrn, bụi mơozwl̀ mịt lan tỏa. Chúng nhâclgon chỉ thâclgóy dưvlapơozwĺi châclgon măpgbṇt đrexwâclgót rung đrexwôdvvṿng nhẹ nhưvlap có cơozwln đrexwôdvvṿng đrexwâclgót bâclgót ngơozwl̀, lúc bụi tản ra thì Tôdvvv Nhưvlap tay năpgbńm Măpgbṇc Lục tiêivrrn kiêivrŕm đrexwâclgom vào nêivrr̀n đrexwâclgót xung quanh, khôdvvvng đrexwêivrr̉ lại dâclgóu nưvlaṕt nào.

 

Trong đrexwá bụi mù, chuôdvvvi của Măpgbṇc Lục tiêivrrn kiêivrŕm đrexwã rơozwl̀i khỏi tâclgòm tay của Tôdvvv Nhưvlap nhưvlapng sưvlaṕc kiêivrŕm còn  mãnh liêivrṛt, nhưvlapdvvṿt mãnh thú trong cơozwln khát máu gâclgòm gưvlap̀ ngâclgon lêivrrn.

 

vlapơozwlng sưvlap huynh nhìn vào thanh tiêivrrn kiêivrŕm đrexwang căpgbńm trưvlapơozwĺc măpgbṇt ôdvvvn và Tôdvvv Nhưvlapvlapơozwl̀i hôdvvv̉ sơozwl̉: “Tôdvvvvlap muôdvvṿi, bâclgoy giơozwl̀ đrexwã là lúc đrexwó hay sao? Muôdvvṿi sao lại gơozwl̃ đrexwi phong âclgón trêivrrn Măpgbṇc Tuyêivrŕt đrexwã đrexwưvlapơozwḷc niêivrṛm lại cả trăpgbnm năpgbnm nay?”.

 

dvvv Nhưvlap giọng lạnh lùng: “Dưvlapơozwlng sưvlap huynh, huynh cũng biêivrŕt khi xưvlapa muôdvvṿi khôdvvvng dêivrr̃ mà phong lại Măpgbṇc Tuyêivrŕt, vì Bâclgót Dịch mong muôdvvv́n mà muôdvvṿi đrexwã làm nhưvlapclgọy, muôdvvṿi cũng khôdvvvng đrexwêivrr̉ tâclgom đrexwêivrŕn nưvlap̃a. Nhưvlapng nêivrŕu Bâclgót Dịch xảy ra chuyêivrṛn gì muôdvvṿi sẽ  lâclgóy Măpgbṇc Tuyêivrŕt ra mà thỉnh giáo Chưvlapơozwl̉ng môdvvvn sưvlap huynh môdvvṿt phen…”.

 

vlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lạo lăpgbńc đrexwâclgòu cưvlapơozwl̀i khôdvvv̉ nói: “Muôdvvṿi… ta cưvlaṕ nghĩ muôdvvṿi và Đzqwaivrr̀n sưvlap đrexwêivrṛ lâclgóy nhau nhiêivrr̀u năpgbnm, tính khí đrexwã thay đrexwôdvvv̉i… Thôdvvvi bỏ đrexwi, bỏ đrexwi, ta khôdvvvng muôdvvv́n tranh cãi nhưvlapng muôdvvṿi hãy ngôdvvv̀i xuôdvvv́ng chơozwl̀ Tiêivrru Dâclgọt Tài cùng chưvlapơozwl̉ng môdvvvn đrexwêivrŕn có đrexwưvlapơozwḷc khôdvvvng?”.

 

dvvv Nhưvlap khôdvvvng lôdvvṿ chút biêivrr̉u tình, khôdvvvng nói khôdvvvng răpgbǹng cùng vơozwĺi Dưvlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lão ngôdvvv̀i xuôdvvv́ng.

 

Khôdvvvng khí tại Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn đrexwã tưvlap̀ tưvlap̀ lăpgbńng dịu xuôdvvv́ng, Dưvlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lão nhỏ giọng an ủi cho Tôdvvv Nhưvlap giảm phâclgòn lo lăpgbńng, các trưvlapơozwl̉ng lão khác đrexwưvlaṕng sau lưvlapng ôdvvvng cũng đrexwã im lăpgbṇng ngôdvvv̀i xuôdvvv́ng, chỉ còn Phạm trưvlapơozwl̉ng lão đrexwưvlaṕng qua môdvvṿt góc cưvlap̉a Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn, tưvlap̀ xa dõi nhìn Tôdvvv Nhưvlap.

 

Đzqwaôdvvv́i vơozwĺi chúng đrexwêivrṛ tưvlap̉, tình thêivrŕ này thâclgọt khôdvvvng câclgon chút nào, môdvvṿt bêivrrn là chuyêivrṛn Tôdvvv Nhưvlapdvvv̉i giâclgọn xuâclgót thâclgòn uy, môdvvṿt bêivrrn chỉ đrexwưvlaṕng nhìn tưvlap̀ xa. Trong vôdvvvdvvv́ các bâclgọc trưvlapơozwl̉ng lão ơozwl̉ Thôdvvvng Thiêivrrn Phong, Phạm trưvlapơozwl̉ng lão thưvlapơozwl̀ng ngày là bâclgọc ôdvvvn hòa nhâclgót, tâclgom tính lại dâclgon dã hoạt kêivrr, măpgbṇc dù đrexwạo pháp khôdvvvng thêivrr̉ so bì vơozwli các bâclgọc trưvlapơozwl̉ng lão khác, nhưvlapng lại có đrexwưvlapơozwḷc nhiêivrr̀u cảm tình giao lưvlapu đrexwôdvvv́i vơozwĺi chúng đrexwêivrṛ tưvlap̉. Dù là đrexwêivrṛ tưvlap̉ đrexwích thâclgon ôdvvvng dạy dôdvvṽ hay là các đrexwôdvvv̀ đrexwêivrṛ của các vị khác đrexwêivrr̀u thâclgọp phâclgòn thâclgon câclgọn vơozwĺi ôdvvvng.

 

Thâclgóy Phạm trưvlapơozwl̉ng lão đrexwưvlaṕng lăpgbṇng lẽ môdvvṿt góc, các nhóm đrexwêivrṛ tưvlap̉ trẻ tuôdvvv̉i cũng yêivrrn lăpgbṇng bưvlapơozwĺc qua, chỉ có sôdvvv́ đrexwêivrṛ tưvlap̉ của Tôdvvv Nhưvlap nhưvlapng tưvlap̀ng là môdvvvn hạ của Phạm trưvlapơozwl̉ng lão là đrexwưvlaṕng ơozwl̉ giưvlap̃a.

 

Phạm trưvlapơozwl̉ng lão nhìn chúng đrexwôdvvv̀ đrexwêivrṛ, khẽ lăpgbńc đrexwâclgòu, bôdvvṽng có môdvvṿt tiêivrr̉u đrexwôdvvv̀ khôdvvvng nhịn đrexwưvlapơozwḷc, hỏi nhỏ: “Sưvlap phụ à, Tôdvvv Nhưvlapvlap thúc thâclgọt là đrexwáng sơozwḷ, bình thưvlapơozwl̀ng bà thâclgọp phâclgòn ôdvvvn nhu dịu dàng, sao hôdvvvm nay lại trơozwl̉ thành hung dưvlap̃ đrexwáng sơozwḷ nhưvlap thêivrŕ?”.

 

Bạch trưvlapơozwl̉ng lão hăpgbńng giọng rung rinh cả chòm râclgou trăpgbńng: “Hâclgòy, các ngưvlapơozwl̀i nhâclgọp Thanh Vâclgon môdvvvn chưvlapa bao lâclgou, sao biêivrŕt đrexwưvlapơozwḷc lão bà nưvlapơozwlng kia ngày xưvlapa thôdvvvdvvṽ và vôdvvv lý đrexwêivrŕn mưvlaṕc nào, có chuyêivrṛn gì mà mụ ta khôdvvvng dám làm chưvlaṕ!”.

 

Chúng đrexwêivrṛ tưvlap̉ đrexwưvlaṕng xung quanh đrexwêivrr̀u xúm lại, chú ý lăpgbńng nghe. Có mâclgóy đrexwêivrṛ tưvlap̉ xì xào: “Thâclgọt nhìn khôdvvvng ra, Tôdvvv Nhưvlapvlap thúc dung mạo thêivrŕ kia, ngày trưvlapơozwĺc chăpgbńc chăpgbńn là bâclgọc quôdvvv́c săpgbńc thiêivrrn hưvlapơozwlng…”.

 

Phạm trưvlapơozwl̉ng lão cưvlapơozwl̀i hè hè mâclgóy tiêivrŕng, lén măpgbńt nhìn qua Tôdvvv Nhưvlap và Dưvlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lão đrexwang đrexwàm đrexwạo, thâclgóy chăpgbn̉ng ai chú ý càng thêivrrm phâclgòn bạo dạn, nói: “Có ngưvlapơozwl̀i tưvlap̀ng nói răpgbǹng, bà ta là thêivrŕ hêivrṛ đrexwâclgòu đrexwàn của các nưvlap̃ đrexwêivrṛ tưvlap̉ Thanh Vâclgon môdvvvn, thanh danh lưvlap̀ng lâclgõy nhâclgót, mà hình ảnh tiêivrru biêivrr̉u hiêivrṛn nay chính là…”, ôdvvvng gục găpgbṇc đrexwâclgòu, măpgbṇt hiêivrṛn nụ cưvlapơozwl̀i đrexwâclgòy âclgỏn ý: “…Chính là Lục Tuyêivrŕt Kỳ của Tiêivrr̉u Trúc Phong đrexwâclgóy”.

 

Chúng đrexwêivrṛ tưvlap̉ vâclgoy xung quanh đrexwôdvvv̀ng loạt “A” lêivrrn môdvvṿt tiêivrŕng, mọi ngưvlapơozwl̀i đrexwôdvvv̀ng loạt nhưvlap hiêivrr̉u ra, cũng gâclgọt lâclgóy gâclgọt đrexwêivrr̉, biêivrr̉u hiêivrṛn nhưvlap đrexwã lĩnh hôdvvṿi đrexwưvlapơozwḷc tâclgom ý của Phạm trưvlapơozwl̉ng lão.

 

Phạm trưvlapơozwl̉ng lão thâclgóy nhâclgót hôdvvv bách ưvlaṕng, trong lòng khôdvvvng khỏi đrexwăpgbńc ý, nói tiêivrŕp: “Phải nói răpgbǹng, bà ta đrexwạo pháp tu hành thì cao đrexwâclgóy, nhưvlapng so sánh thì vâclgõn còn thua Đzqwaạo Huyêivrr̀n sưvlap huynh và Vạn sưvlap huynh, cũng là nhưvlap̃ng bâclgọc kỳ tài ngàn năpgbnm khó găpgbṇp. Bà ta trẻ trung mỹ lêivrṛ nêivrrn đrexwưvlapơozwḷc sưvlap phụ là Châclgon Vu đrexwại sưvlapivrru chiêivrr̀u, chăpgbn̉ng ai dám đrexwụng đrexwêivrŕn cả, nêivrrn chăpgbn̉ng ngại gì ai mà khôdvvvng gâclgoy sưvlap̣. Ta còn nhơozwĺ răpgbǹng, bà ta trong quá khưvlaṕ đrexwã tưvlap̀ng dám môdvvṿt mình gâclgoy náo loạn cả Thanh Vâclgon môdvvvn, lại còn thêivrrm lão sưvlap tỷ dưvlap̃ nhưvlap cọp Thuỷ Nguyêivrṛt đrexwại sưvlapvlap̃a chưvlaṕ… Ôaarii tiêivrr̉u tưvlap̉ thôdvvv́i ngưvlapơozwli lại đrexwánh ta, thâclgọt ra ta đrexwã nói gì đrexwâclgou”.

 

Phạm trưvlapơozwl̉ng lão hưvlaṕng khơozwl̉i tôdvvṿt cùng, lại nói tiêivrŕp: “Ngày xưvlapa Thuỷ Nguyêivrṛt, ôdvvv̀ sao các ngưvlapơozwl̀i lại ngâclgỏn ra thêivrŕ, các ngưvlapơozwl̀i khôdvvvng hiêivrr̉u ý ta sao? Là Thuỷ Nguyêivrṛt đrexwại sưvlap trêivrrn đrexwỉnh Tiêivrr̉u Trúc Phong, sưvlap tỷ của Tôdvvv Nhưvlap đrexwâclgóy, trong quá khưvlaṕ cũng là ngưvlapơozwl̀i có tính khí hung hãn nhưvlapdvvv Nhưvlap, cùng nhau vang danh trong Thanh Vâclgon môdvvvn… Úi tiêivrr̉u tưvlap̉ thôdvvv́i, sao ngưvlapơozwli cưvlaṕ kéo ta, ta nói cho ngưvlapơozwli biêivrŕt, dù gì lão phu cũng là sưvlap phụ, ngưvlapơozwli đrexwưvlap̀n cưvlaṕng đrexwâclgòu nhưvlapclgọy… Ôaarì lúc nãy ta đrexwang nói đrexwêivrŕn chuyêivrṛn gì thêivrŕ?”.

 

“Nghĩ cho cùng, nói đrexwêivrŕn Thuỷ Nguyêivrṛt, Tôdvvv Nhưvlappgbnm âclgóy râclgót là vôdvvv lý và đrexwanh đrexwá, chuyêivrṛn gì cũng dám làm, nhưvlapng tưvlap̀ khi lâclgóy Đzqwaivrr̀n Bâclgót Dịch ơozwl̉ Đzqwaại Trúc Phong thì con ngưvlapơozwl̀i cũng đrexwã thay đrexwôdvvv̉i nhiêivrr̀u nhưvlap chúng ta thâclgóy hiêivrṛn nay. Bọn già chúng ta cũng cảm thâclgóy kỳ quái nhưvlapng cũng coi nhưvlap là chuyêivrṛn tôdvvv́t đrexwi. Chưvlaṕ còn nhưvlap Thuỷ Nguyêivrṛt thì môdvvṿt chút cũng chăpgbn̉ng thay đrexwôdvvv̉i, năpgbnm xưvlapa hung dưvlap̃ bao nhiêivrru thì bâclgoy iơozwl̀ lại càng hung dưvlap̃ hơozwln. Bâclgoy giơozwl̀ ngay cả đrexwôdvvv̀ đrexwêivrṛ của bà ta, Lục Tuyêivrŕt Kỳ mà bà ta hăpgbǹng yêivrru thưvlapơozwlng, so vơozwĺi bà ta năpgbnm xưvlapa cũng dưvlap̃ y nhưvlap thêivrŕ… Khôdvvvng biêivrŕt là bị trúng phải tà gì!”.

 

Phạm trưvlapơozwl̉ng lão bôdvvṽng toàn thâclgon rúng đrexwôdvvṿng dưvlap̃ dôdvvṿi, quát lơozwĺn: “Tiêivrr̉u tưvlap̉ xâclgóu xa, sao ngưvlapơozwli cưvlaṕ nhéo ta thêivrŕ, lâclgou lăpgbńm rôdvvv̀i mơozwĺi có kẻ nhéo ta đrexwau thêivrŕ…”.

 

Đzqwaôdvvṿt nhiêivrrn giọng nói ôdvvvng đrexwưvlaṕt nghẹn giưvlap̃a chưvlap̀ng, trong miêivrṛng chỉ phát ra nhưvlap̃ng tiêivrŕng thì thào. Chỉ thâclgóy các tiêivrr̉u đrexwêivrṛ tưvlap̉ đrexwêivrr̀u nhâclgót nhâclgót cúi đrexwâclgòu, im lăpgbṇng khôdvvvng dám nói tiêivrŕng nào, khôdvvvng dám đrexwôdvvṿng đrexwâclgọy, trưvlapơozwĺc đrexwại môdvvvn Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn chính là Thuỷ Nguyêivrṛt đrexwại sưvlappgbṇt lạnh nhưvlappgbnng đrexwang đrexwưvlaṕng nhìn chăpgbǹm chăpgbǹm vào Phạm trưvlapơozwl̉ng lão. Văpgbnn Mâclgõn kêivrŕ bêivrrn bà cũng nhìn ôdvvvng, măpgbṇt bưvlap̀ng bưvlap̀ng nôdvvṿ khí.

 

Trán Phạm trưvlapơozwl̉ng lão tưvlap̣ nhiêivrrn xuâclgót hạn môdvvv̀ hôdvvvi, da măpgbṇt đrexwỏ ưvlap̉ng, châclgon bôdvvṽng bưvlapơozwĺc lùi mâclgóy bưvlapơozwĺc, đrexwưvlaṕng qua môdvvṿt bêivrrn, miêivrṛng cưvlapơozwl̀i gưvlapơozwḷng gạo. Thuỷ Nguyêivrṛt đrexwại sưvlapvlaṕ tưvlap̀ tưvlap̀ tiêivrŕn vào, chăpgbn̉ng thèm chú ý gì đrexwám tiêivrr̉u đrexwêivrṛ tưvlap̉, chỉ có Văpgbnn Mâclgõn khôdvvvng can tâclgom, nhìn lão băpgbǹng con măpgbńt căpgbnm ghét.

 

Phạm trưvlapơozwl̉ng lão thâclgon trong hàng ngũ Thanh Vâclgon các trưvlapơozwl̉ng lão, luôdvvvn nói chuyêivrṛn đrexwạo lý, lâclgòn này bị ngưvlapơozwl̀i ta áp đrexwảo tại đrexwưvlapơozwlng trưvlapơozwl̀ng nêivrrn mơozwĺi ăpgbnn nói kỳ cục nhưvlapclgọy. Nhưvlapng Tôdvvv Nhưvlap và Dưvlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lão ơozwl̉ bêivrrn kia chăpgbn̉ng hiêivrr̉u đrexwâclgòu đrexwdvvvi chuyêivrṛn gì. Tôdvvv Nhưvlap chơozwḷt thâclgóy Thuỷ Nguyêivrṛt đrexwại sưvlapclgót ngơozwl̀ xuâclgót hiêivrṛn, nét măpgbṇt liêivrr̀n dịu dàng, đrexwưvlaṕng lêivrrn nói: “Sưvlap tỷ, sao sưvlap tỷ đrexwêivrŕn đrexwâclgoy?”.

 

Thuỷ Nguyêivrṛt đrexwại sưvlap khẽ cau mày, nhìn sang chung quanh rôdvvv̀i nói: “Ta phải hỏi muôdvvṿi trưvlapơozwĺc mơozwĺi đrexwúng, muôdvvṿi ơozwl̉ Đzqwaại Trúc Phong. Cưvlaṕ cho là Đzqwaivrr̀n Bâclgót Dịch có chuyêivrṛn mơozwĺi lêivrrn đrexwỉnh Thôdvvvng Thiêivrrn Phong, còn muôdvvṿi thì lêivrrn đrexwâclgoy làm gì?”.

 

dvvv Nhưvlap khóe miêivrṛng mâclgóp máy, nhìn sưvlap tỷ mà trong lòng chua chát, đrexwôdvvvi măpgbńt tưvlap̀ lâclgou đrexwã trơozwl̉ nêivrrn đrexwỏ hoe.

 

Thuỷ Nguyêivrṛt đrexwại sưvlapvlapơozwĺc vào, trong tâclgom đrexwã găpgbṇp chuyêivrṛn khôdvvvng vui, nhìn qua thâclgóy Dưvlapơozwlng trưvlapơozwl̉ng lão đrexwang lăpgbńc đrexwâclgòu cưvlapơozwl̀i khôdvvv̉ nêivrrn cũng chăpgbn̉ng biêivrŕt mơozwl̉ lơozwl̀i thêivrŕ nào. Thuỷ Nguyêivrṛt trong lòng buôdvvv̀n phiêivrr̀n bưvlapơozwĺc lại chôdvvṽ Tôdvvv Nhưvlap. Tuy hai ngưvlapơozwl̀i chăpgbn̉ng thưvlapơozwl̀ng găpgbṇp nhau, nhưvlapng thâclgon thiêivrŕt hơozwln tỷ muôdvvṿi ruôdvvṿt thịt. Lúc này thâclgóy Tôdvvv Nhưvlap vẻ nhưvlap đrexwang găpgbṇp phải chuyêivrṛn đrexwại sưvlap̣, nét măpgbṇt buôdvvv̀n bã, măpgbńt ánh nhưvlap̃ng tia kỳ lạ, lại thâclgóy Măpgbṇc Lục tiêivrrn kiêivrŕm và Măpgbṇc Tuyêivrŕt năpgbǹm cả dưvlapơozwĺi đrexwâclgót, liêivrr̀n biêivrŕt ngay chăpgbn̉ng phải là chuyêivrṛn nhỏ.

 

Bà vưvlap̀a đrexwịnh tiêivrŕp tục hỏi chuyêivrṛn Tôdvvv Nhưvlap thì đrexwôdvvṿt nhiêivrrn hâclgọu đrexwưvlapơozwl̀ng vang lêivrrn tiêivrŕng bưvlapơozwĺc châclgon hoảng loạn, Tiêivrru Dâclgọt tài đrexwang hâclgóp tâclgóp chạy đrexwêivrŕn, trêivrrn gưvlapơozwlng măpgbṇt cũng nhưvlap toàn thâclgon toát lêivrrn sưvlap̣ kinh hoàng: “Xảy ra chuyêivrṛn lơozwĺn rôdvvv̀i, chuyêivrṛn lơozwĺn rôdvvv̀i…”

 

Mọi ngưvlapơozwl̀i ơozwl̉ Ngọc Thanh Đzqwaivrṛn nhâclgót thơozwl̀i thâclgót kinh cả ra, Tôdvvv Nhưvlap trong đrexwâclgòu châclgón đrexwôdvvṿng nhưvlap bị sét đrexwánh, toàn thâclgon rúng đrexwôdvvṿng, trong tâclgom lo lăpgbńng khôdvvvng nguôdvvvi, gâclgòn nhưvlap sụp đrexwôdvvv̉ hoàn toàn, măpgbńt nhìn ngưvlapơozwl̀i trưvlapơozwĺc măpgbṇt chỉ thâclgóy bóng đrexwen, rôdvvv̀i nhạt nhòa hăpgbn̉n ra.

 

Thuỷ Nguyêivrṛt đrexwại sưvlapvlap̀a thâclgóy măpgbṇt Tôdvvv Nhưvlap đrexwôdvvv̉i ra nhơozwḷt nhạt, biêivrr̉u tình phưvlaṕc tạp liêivrr̀n quay đrexwâclgòu vêivrr̀ phía Tiêivrru Dâclgọt tài nói lơozwĺn: “Nêivrŕu có chuyêivrṛn gì thì ngưvlapơozwli cưvlaṕ nói thăpgbn̉ng ra cho ta nghe!”.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.