Â
tqphm phong càng lúc càng mạnh, y phục của Quỷ Lê
ydyj̣ cùng Kim Bình Nhi lâ
bmiṇt phâ
bmiṇt bay. Bọn họ đ
swtgư
wkińng trư
wkinơ
iceíc đ
swtgô
zehọng khâ
bmin̉u của Sâ
bminn Ma Cô
zehỏ Đ
ovwfô
zehọng, nhìn vê
ydyj̀ phía trư
wkinơ
iceíc đ
swtgang dâ
bmiǹn dâ
bmiǹn xuâ
bmińt hiê
ydyj̣n thâ
bminn hình cư
wkiṇ đ
swtgại quỷ dị của hung linh.
Nhãn châ
bminu to tư
wkiṇa chuô
zehong đ
swtgô
zehòng, tư
wkiǹ trong vùng bạch khí hung hãn trư
wkiǹng mơ
iceỉ, â
bmin̉n â
bmin̉n có như
wkiñng tia sáng đ
swtgỏ như
wkin máu phát ra, thâ
bminn hình cư
wkiṇ đ
swtgại của hung linh tư
wkiǹ tư
wkiǹ hiê
ydyj̣n ra rõ ràng, đ
swtgư
wkina mă
dfnát nhìn xuô
zehóng hai phàm nhâ
bminn trư
wkinơ
iceíc mă
dfnạt.
“Là ai, to gan lơ
iceín mâ
bmiṇt dám đ
swtgê
ydyj́n nơ
iceii đ
swtgâ
bminy?”.
Giọng hung linh mãnh nhiê
ydyjn câ
bmińt lê
ydyjn, hùng hô
zehòn châ
bmińn đ
swtgô
zehọng, phảng phâ
bmińt chu vi vách đ
swtgá xung quanh đ
swtgê
ydyj̀u rung lê
ydyjn bâ
bmiǹn bâ
bmiṇt.
Tuy nhiê
ydyjn sau đ
swtgó, hung linh tư
wkiṇa hô
zehò như
wkin phát hiê
ydyj̣n ra, hạ giọng, mục quang chuyê
ydyj̉n sang phía sau thâ
bminn hình Quỷ Lê
ydyj̣ thơ
iceìi thâ
bmińy Kim Bình Nhi đ
swtgang đ
swtgư
wkińng: “Lại là ngư
wkinơ
iceii?”.
Kim Bình Nhi khe khẽ cư
wkinơ
iceìi, kiê
ydyj̀u mị vô
zeho hạn, nói: “Đ
ovwfúng, lại là ta, chúng ta lại gă
dfnạp mă
dfnạt rô
zehòi”.
Hung linh cư
wkinơ
iceìi lơ
iceín, thanh â
bminm vang lê
ydyjn truyê
ydyj̀n đ
swtgi xa, phảng phâ
bmińt tại phía sau ngư
wkinơ
iceìi hă
dfnán tư
wkiǹ trong u thâ
bminm cô
zehỏ đ
swtgô
zehọng xa xa cũng vọng lại mô
zehọt tràng cư
wkinơ
iceìi: “Ngư
wkinơ
iceii lại đ
swtgê
ydyj́n đ
swtgâ
bminy làm gì, vâ
bmiñn chư
wkina làm kinh đ
swtgô
zehọng đ
swtgê
ydyj́n nư
wkinơ
iceing nư
wkinơ
iceing thâ
bmiǹn tư
wkinơ
iceịng đ
swtgủ hay sao?”.
Kim Bình Nhi trong đ
swtgâ
bmiǹu đ
swtgang tính cách đ
swtgô
zehói phí vơ
iceíi hung kinh, xem như
wkin tình huô
zehóng hô
zehom nay, tê
ydyjn hung linh thủ hô
zehọ Sâ
bminn Ma quyê
ydyj́t nhiê
ydyjn khô
zehong phải dê
ydyj̃ đ
swtgô
zehói phó. Chỉ là trong tâ
bminm suy nghĩ vâ
bmiṇy, ngoài mă
dfnạt thị vâ
bmiñn nơ
iceỉ nụ cư
wkinơ
iceìi quyê
ydyj́n rũ.
Kim Bình Nhi đ
swtgịnh trơ
iceỉ lơ
iceìi, bô
zehõng nhiê
ydyjn nghe thâ
bmińy tiê
ydyj́ng Quỷ Lê
ydyj̣ nói: “Ngư
wkinơ
iceii có phải là hô
zehọ vê
ydyj̣ của Linh Lung Vu Nư
wkiñ nă
dfnam xư
wkina, thâ
bminm nhâ
bmiṇp Thâ
bmiṇp Vạn Đ
ovwfại Sơ
icein, mô
zehọt trong Nam Cư
wkinơ
iceing thâ
bmińt anh hùng, Hă
dfnác Hô
zehỏ, khô
zehong?”.
Kim Bình Nhi ngạc nhiê
ydyjn, quay ngư
wkinơ
iceìi nhìn qua phía Quỷ Lê
ydyj̣, chỉ thâ
bmińy Quỷ Lê
ydyj̣ să
dfnác diê
ydyj̣n thản nhiê
ydyjn, nhìn thă
dfnàng vào thâ
bminn hình khô
zehỏng lô
zehò của hung linh.
Cũng có thê
ydyj̉ là tại lúc Quỷ Lê
ydyj̣ lê
ydyjn tiê
ydyj́ng hỏi, hung linh nọ cũng là khô
zehong có cách gì tư
wkiṇ chủ đ
swtgư
wkinơ
iceịc ngâ
bminy ngư
wkinơ
iceìi ra, phảng phâ
bmińt “Hă
dfnác Hô
zehỏ” cái danh tư
wkiṇ đ
swtgó, như
wkin mô
zehọt trọng quyê
ydyj̀n tàn nhâ
bmiñn đ
swtgánh mạnh vào đ
swtgâ
bminu đ
swtgó trong thâ
bminm tâ
bminm hă
dfnán.
Kê
ydyj̉ cả là hóa thâ
bminn thành lê
ydyj̣ quỷ hung kinh, kê
ydyj̉ cả là quê
ydyjn hê
ydyj́t cả thê
ydyj́ gian, ngàn vạn nă
dfnam cô
zeho khô
zehỏ đ
swtgơ
iceịi chơ
iceì, chung quy cuô
zehói cùng vâ
bmiñn có mô
zehọt hô
zehòi ư
wkińc, thâ
bmiǹm tàng trong nơ
iceii sâ
bminu thă
dfnảm nhâ
bmińt của tâ
bminm hô
zehòn.
“Ngư
wkinơ
iceii… là ai?” thanh â
bminm hùng hô
zehòn của hung linh, như
wkin đ
swtgô
zehọt nhiê
ydyjn câ
bmińt lê
ydyjn, cũng như
wkin tình cảnh vư
wkiǹa xuâ
bmińt hiê
ydyj̣n, hoàn toàn biê
ydyj́n đ
swtgô
zehỏi.
Quỷ Lê
ydyj̣ nhìn đ
swtgám â
bminm sâ
bminm quỷ khí đ
swtgang vòng thành tư
wkiǹng vòng bơ
iceỉi thanh â
bminm, nhãn trung lâ
bmińp lóa như
wkiñng tia phư
wkińc tạp khó hiê
ydyj̉u, châ
bmiṇm rãi nói: “Nă
dfnam xư
wkina trong bãy ngư
wkinơ
iceìi họ vê
ydyj̣ Linh Lung Vu Nư
wkiñ, cuô
zehói cùng còn đ
swtgư
wkinơ
iceịc nă
dfnam ngư
wkinơ
iceìi trơ
iceỉ vê
ydyj̀, sau đ
swtgó kiê
ydyj́n lâ
bmiṇp ra ngày nay Nam Cư
wkinơ
iceing Ngũ Tô
zehọc. Còn lại hai ngư
wkinơ
iceìi, là hai vị huynh đ
swtgê
ydyj̣ đ
swtgã tư
wkiǹng theo hô
zehọ vê
ydyj̣ Linh Lung Vu Nư
wkiñ tư
wkiǹ lâ
bminu nhâ
bmińt, Hă
dfnác Hô
zehỏ và Hă
dfnác Mô
zehọc là khô
zehong trơ
iceỉ lại. Cô
zehỏ lão Vu tô
zehọc truyê
ydyj̀n thuyê
ydyj́t, đ
swtgại ca Hă
dfnác Hô
zehỏ trung tâ
bminm dũng mãnh, nhị đ
swtgê
ydyj̣ Hă
dfnác Mô
zehọc kiê
ydyjn nhâ
bmiñn châ
bmińp khán, ta thâ
bmińy ngư
wkinơ
iceii đ
swtgô
zehói vơ
iceíi thâ
bmiǹn tư
wkinơ
iceịng cung câ
bmin̉n dị thư
wkinơ
iceìng, ngàn vạn nă
dfnam nay kiê
ydyjn nhâ
bmiñn như
wkin vâ
bmiṇy, hoá thâ
bminn hung linh khô
zehong hô
zehói hâ
bmiṇn, chỉ phỏng đ
swtgoán ngư
wkinơ
iceii là Hă
dfnác Hô
zehỏ, khô
zehong ngơ
iceì lại đ
swtgúng?”.
Hung linh nọ trâ
bmiǹm mă
dfnạc hô
zehòi lâ
bminu, mục quang ngư
wkinng lại nhìn Quỷ Lê
ydyj̣, Quỷ Lê
ydyj̣ dư
wkinơ
iceíi ánh mă
dfnát hung lê
ydyj̣ của hung linh, khô
zehong ngơ
iceì lại chă
dfnảng hê
ydyj̀ có mô
zehọt chút uý kỵ nào, cũng mơ
iceỉ to mă
dfnát nhìn lại.
Châ
bmiǹm châ
bmiṇm, â
bminm bạch quỷ khí xung quanh hung linh càng lúc càng nô
zehòng, ánh huyê
ydyj́t quang trong mă
dfnát hung linh càng lúc càng mạnh, tư
wkiǹng đ
swtgạo khí â
bminm hàn thâ
bmińu cô
zehót thô
zehỏi vào cư
wkin̉a đ
swtgô
zehọng Sâ
bminn Ma, khí hâ
bmiṇu phảng phâ
bmińt cũng càng lúc càng lạnh.
Trê
ydyjn vai Quỷ Lê
ydyj̣ hâ
bmiǹu tư
wkin̉ Tiê
ydyj̉u Hô
zehoi, tư
wkiṇa hô
zehò như
wkin cảm thâ
bmińy bâ
bmińt an, khe khẽ kê
ydyju lê
ydyjn hai tiê
ydyj́ng.
“Ngư
wkinơ
iceii thư
wkiṇa ra là ai, làm sao lại biê
ydyj́t đ
swtgư
wkinơ
iceịc truyê
ydyj̣n xư
wkina của Vu tô
zehọc?”. Â
tqphm thanh phâ
bmiñn nô
zehọ của hung linh bô
zehõng nhiê
ydyjn biê
ydyj́n đ
swtgô
zehỏi, thanh â
bminm bâ
bminy giơ
iceì bô
zehõng nhiê
ydyjn biê
ydyj́n thành lạnh bă
dfnang.
Quỷ Lê
ydyj̣ tư
wkiṇa hô
zehò như
wkin chă
dfnảng cảm giác thâ
bmińy gì, chỉ là nhìn â
bminm ảnh khô
zehỏng lô
zehò nói: “Thê
ydyj́ gian này đ
swtgê
ydyj́n quá nư
wkin̉a là khô
zehong nhơ
iceí đ
swtgư
wkinơ
iceịc chuyê
ydyj̣n xư
wkina, chỉ là chung quy sau đ
swtgó vâ
bmiñn còn có như
wkiñng truyê
ydyj̀n thuyê
ydyj́t, tư
wkiǹng chút tư
wkiǹng chút đ
swtgư
wkinơ
iceịc lư
wkinu truyê
ydyj̀n lại”.
Gã nhìn thă
dfnảng vào hung linh, dă
dfnàn giọng nói tư
wkiǹng chư
wkiñ mô
zehọt: “Nam Cư
wkinơ
iceing ngày nay, Vu tô
zehọc hâ
bmiṇu duê
ydyj̣ vâ
bmiñn còn có ngư
wkinơ
iceìi nhơ
iceí các ngư
wkinơ
iceii”.
Hung linh nọ nhă
dfnam mă
dfnát, râ
bmińt lâ
bminu sau vâ
bmiñn khô
zehong mơ
iceỉ ra.
Kim Bình Nhi đ
swtgư
wkińng phía sau, khẽ nhíu mày đ
swtgô
zehoi mày liê
ydyj̃u, nhìn hung linh, đ
swtgoạn lại nhìn sang bê
ydyjn Quỷ Lê
ydyj̣, như
wkiñng truyê
ydyj̀n thuyê
ydyj́t của Vu tô
zehọc vê
ydyj̀ Linh Lung thâ
bmiǹn tư
wkinơ
iceịng, thị mô
zehọt chút cũng khô
zehong biê
ydyj́t, như
wkinng nhìn phản ư
wkińng của hung linh nọ, hiê
ydyj̉n nhiê
ydyjn đ
swtga phâ
bmiǹn như
wkiñng đ
swtgiê
ydyj̀u Quỷ Lê
ydyj̣ nói đ
swtgê
ydyj̀u là sư
wkiṇ thâ
bmiṇt. Tư
wkiǹ trư
wkinơ
iceíc đ
swtgê
ydyj́n nay, thị luô
zehon nghĩ trong ma giáo ă
dfnát khô
zehong có ai có thê
ydyj̉ biê
ydyj́t hơ
icein thị vê
ydyj̀ như
wkiñng di sư
wkiṇ trong Thâ
bmiṇp Vạn Đ
ovwfại Sơ
icein, khô
zehong ngơ
iceì tê
ydyjn Quỷ Lê
ydyj̣ này lại biê
ydyj́t đ
swtgư
wkinơ
iceịc như
wkiñng cô
zehó sư
wkiṇ đ
swtgó.
Thị nhìn thâ
bminn ảnh nam tư
wkin̉ đ
swtgó, trong lòng có chút châ
bmińn đ
swtgô
zehọng, mục quang vâ
bmiñn lạnh lùng.
Lâ
bminu sau, â
bminm phong lạnh lẽo thô
zehỏi qua. Trê
ydyjn đ
swtgỉnh đ
swtgâ
bmiǹu, mâ
bminy đ
swtgen ùn ùn kéo lại, gió lạnh như
wkin că
dfnát, cản să
dfnác thê
ydyj lư
wkinơ
iceing.
Trong phút tĩnh mă
dfnạc này, đ
swtgô
zehọt nhiê
ydyjn, hung linh Hă
dfnác Hô
zehỏ bô
zehõng chơ
iceịt ngâ
bmin̉n đ
swtgâ
bmiǹu, nhìn trơ
iceìi hú lê
ydyjn mô
zehọt tiê
ydyj́ng, thanh â
bminm thê
ydyj lê
ydyj̣, phảng phâ
bmińt như
wkin mang theo như
wkinng tang thư
wkinơ
iceing của vãng sư
wkiṇ kèm trong tiê
ydyj́ng hú. Đ
ovwfê
ydyj́n lúc thanh â
bminm tiê
ydyj́ng hú tư
wkiǹ như
wkiñng ră
dfnạng núi xa vọng lại, gã mơ
iceíi cúi đ
swtgâ
bmiǹu xuô
zehóng, tiê
ydyj́ng van ù ù, phảng phâ
bmińt chính là như
wkiñng tâ
bminm tình của chuyê
ydyj̣n xư
wkina đ
swtgang cuô
zehòn cuô
zehọn trơ
iceỉ vê
ydyj̀.
“Đ
ovwfa tạ!”.
Hung linh nọ nhìn Quỷ Lê
ydyj̣ mô
zehọt lúc lâ
bminu, rô
zehòi khẽ cúi đ
swtgâ
bmiǹu, nói lơ
iceìi cảm tạ.
Quỷ Lê
ydyj̣ khô
zehong có chút biê
ydyj̉u tình nào, châ
bmiṇm rãi lùi vê
ydyj̀ phía sau nư
wkin̉a bư
wkinơ
iceíc, khẽ chơ
iceíp mă
dfnát, đ
swtgáp lê
ydyj̃.
Hunh linh gâ
bmiṇt đ
swtgâ
bmiǹu, thanh â
bminm đ
swtgã hòa hoãn trơ
iceỉ lại, nói: “Khô
zehong ngơ
iceì thê
ydyj́ gian này vâ
bmiñn còn có ngư
wkinơ
iceìi nhơ
iceí đ
swtgê
ydyj́n Nư
wkinơ
iceing Nư
wkinơ
iceing và bọn ta, hà…, bâ
bmińt quá chúng ta nă
dfnam xư
wkina lúc hô
zehọ vê
ydyj̣ Nư
wkinơ
iceing Nư
wkinơ
iceing thâ
bminm nhâ
bmiṇp Thâ
bmiṇp Vạn Đ
ovwfại Sơ
icein, cũng khô
zehong có ai nghĩ đ
swtgê
ydyj́n viê
ydyj̣c này lại đ
swtgư
wkinơ
iceịc thiê
ydyjn cô
zehỏ lư
wkinu danh”.
Nhãn thâ
bmiǹn hung linh, châ
bmiṇm châ
bmiṇm chuyê
ydyj̉n qua phía đ
swtgô
zehọng khâ
bmin̉u Sâ
bminn Ma Cô
zehỏ Đ
ovwfô
zehọng, nơ
iceii dư
wkiṇng thâ
bmiǹn tư
wkinơ
iceịng của Linh Lung Vu Nư
wkiñ, nhãn thâ
bmiǹn hă
dfnán, trong giâ
bminy phút bô
zehõng biê
ydyj́n thanh ô
zehon hòa trơ
iceỉ lại, đ
swtgoạn tiê
ydyj́p tục nói, thanh â
bminm cùng hòa hoãn hơ
icein nhiê
ydyj̀u: “Bâ
bmińt quá bọn ta đ
swtgê
ydyj́n nơ
iceii này, khô
zehong hiê
ydyj́m có ai có thê
ydyj̉ biê
ydyj́t đ
swtgư
wkinơ
iceịc, đ
swtgê
ydyj́n cả quỷ cũng khô
zehong biê
ydyj́t đ
swtgư
wkinơ
iceịc”.
Quỷ Lê
ydyj̣ im lă
dfnạng mô
zehọt lúc, rô
zehòi đ
swtgáp: “Đ
ovwfúng, trư
wkinơ
iceíc khi ta đ
swtgê
ydyj́n đ
swtgâ
bminy, tuy đ
swtgã nghe qua như
wkiñng truyê
ydyj̀n thuyê
ydyj́t vê
ydyj̀ Linh Lung Vu Nư
wkiñ và bảy ngư
wkinơ
iceìi bọn ngư
wkinơ
iceii, như
wkinng tịnh khô
zehong biê
ydyj́t đ
swtgư
wkinơ
iceịc tình hình hiê
ydyj̣n tại của ngư
wkinơ
iceii, cũng khô
zehong biê
ydyj́t đ
swtgư
wkinơ
iceịc ngư
wkinơ
iceii ơ
iceỉ nơ
iceii đ
swtgâ
bminy…”.
Gã gâ
bmiṇt đ
swtgâ
bmiǹu, nhìn hung linh châ
bmińn đ
swtgô
zehọng, danh tư
wkiṇ đ
swtgó phảng phâ
bmińt đ
swtgê
ydyj́n gã cũng cảm thâ
bmińy uý kỵ.
Chỉ là, mục quang của hung linh vâ
bmiñn khô
zehong đ
swtgô
zehọng, vâ
bmiñn tô
zehon kính nhìn thâ
bmiǹn tư
wkinơ
iceịng, nói: “Các ngư
wkinơ
iceii tìm y làm gì?”.
Quỷ Lê
ydyj̣ lãnh đ
swtgạm: “Chúng ta muô
zehón tìm y sau đ
swtgó giê
ydyj́t y”.
Hung linh nọ đ
swtgô
zehọt nhiê
ydyjn ngoảnh lại, nhìn Quỷ Lê
ydyj̣ nói: “Chỉ bă
dfnàng hai ngư
wkinơ
iceìi bọn ngư
wkinơ
iceii?”.
Quỷ Lê
ydyj̣ bình tĩnh gâ
bmiṇt đ
swtgâ
bmiǹu: “Đ
ovwfúng”.
Vùng bạch să
dfnác quỷ khí quanh hung linh bô
zehõng nhiê
ydyjn vâ
bmiǹn vũ càng lúc càng nhanh, khiê
ydyj́n thâ
bminn ảnh hă
dfnán càng lúc càng mơ
iceì, lúc lâ
bminu sau, chỉ nghe thâ
bmińy tiê
ydyj́ng gã lạnh lùng nói: “Khô
zehong sai, Thú Thâ
bmiǹn đ
swtgích xác là ơ
iceỉ tại trong Trâ
bmińn Ma Cô
zehỏ Đ
ovwfô
zehọng”.
Kim Bình Nhi thâ
bminn hình nhâ
bmińt đ
swtgô
zehọng, trê
ydyjn mă
dfnạt khẽ lóe lê
ydyjn mô
zehọt tia vui mư
wkiǹng. Duy chỉ có Quỷ Lê
ydyj̣ đ
swtgê
ydyj́n mô
zehọt chút biê
ydyj̉u tình cũng khô
zehong có, chỉ nhìn hung linh.
Hung linh nọ nhìn gã, hô
zehót nhiê
ydyjn nói: “Ta xem cách ă
dfnan mă
dfnạc của ngư
wkinơ
iceii khô
zehong giô
zehóng ngư
wkinơ
iceìi Nam Cư
wkinơ
iceing, có phải là tư
wkiǹ Trung Thô
zehỏ lại khô
zehong?”.
Quỷ Lê
ydyj̣ gâ
bmiṇt đ
swtgâ
bmiǹu, nói: “Chính thị”.
Hung linh trâ
bmiǹm ngâ
bminm mô
zehọt lúc, trong â
bminm sâ
bminm quỷ khí, phảng phâ
bmińt như
wkin thâ
bmiǹn tình gã có chút biê
ydyj́n hóa, nói: “Ngư
wkinơ
iceii có biê
ydyj́t, ta tại sao lại canh gác trư
wkinơ
iceíc cư
wkin̉a đ
swtgô
zehọng?”.
Quỷ Lê
ydyj̣ đ
swtgáp: “Khô
zehong biê
ydyj́t”.
Hung linh nói: “Ta tư
wkiṇ nhiê
ydyjn là ơ
iceỉ đ
swtgâ
bminy đ
swtgê
ydyj̉ bảo hô
zehọ nư
wkinơ
iceing nư
wkinơ
iceing thâ
bmiǹn tư
wkinơ
iceịng, như
wkinng ngoài viê
ydyj̣c đ
swtgó ra, ta cũng ơ
iceỉ đ
swtgâ
bminy canh gác, mô
zehọt là khô
zehong đ
swtgê
ydyj̉ cho yê
ydyju nghiê
ydyj̣t phục sinh, hai là khô
zehong đ
swtgê
ydyj̉ cho ai tiê
ydyj́n vào đ
swtgô
zehọng, ngư
wkinơ
iceii đ
swtgã minh bạch chư
wkina?”.
Quỷ Lê
ydyj̣ gâ
bmiṇt đ
swtgâ
bmiǹu.
Hung linh nọ thản nhiê
ydyjn cư
wkinơ
iceìi nói: “Như
wkinng cuô
zehói cùng ta chung quy cũng đ
swtgã phụ lòng nuơ
iceing nư
wkinơ
iceing trọng thác, bị… bị tê
ydyjn súc sinh kia lư
wkiǹa gạt, gâ
bminy ra lâ
bmiǹm lơ
iceĩ to lơ
iceín, yê
ydyju nghiê
ydyj̣t phục sinh, thiê
ydyjn hạ sinh linh đ
swtgô
zehò thán…”. Nói đ
swtgê
ydyj́n đ
swtgâ
bminy, â
bminm thanh gã càng lúc càng nhỏ, sau đ
swtgó, hung linh đ
swtgịnh thâ
bmiǹn trơ
iceỉ lại, tiê
ydyj́p: “Ta vô
zehón đ
swtgã tuyê
ydyj̣t vọng, nhgĩ ră
dfnàng thê
ydyj́ gian này khô
zehong còn ai có khả nă
dfnang tiê
ydyju trư
wkiǹ yê
ydyju nghiê
ydyj̣t trư
wkiǹ hại cho bá tánh, khô
zehong ngơ
iceì mâ
bmińy ngày trư
wkinơ
iceíc, hă
dfnán trọng thư
wkinơ
iceing trơ
iceỉ vê
ydyj̀, trung thô
zehỏ nhâ
bminn kiê
ydyj̣t đ
swtgịa linh, quả là có cao nhâ
bminn có thê
ydyj̉ đ
swtgả thư
wkinơ
iceing đ
swtgư
wkinơ
iceịc nó, thâ
bmiṇt là ngoài sư
wkińc tư
wkinơ
iceỉng tư
wkinơ
iceịng của ta”.
Quỷ Lê
ydyj̣ khóe mă
dfnát khẽ giâ
bmiṇt, đ
swtgoạn lạnh lùng cư
wkinơ
iceìi nói: “Ngư
wkinơ
iceii cũng đ
swtgư
wkiǹng nê
ydyjn mư
wkiǹng vô
zehọi, Thú Thâ
bmiǹn tuy đ
swtgã bại, như
wkinng ngư
wkinơ
iceìi đ
swtgả bại nó, cũng khô
zehong khá đ
swtgư
wkinơ
iceịc nó chút nào đ
swtgâ
bminu…”.
Hung linh khẽ run, khô
zehong biê
ydyj́t câ
bminu đ
swtgó của Quỷ Lê
ydyj̣ có hàm ý gì, như
wkinng sao đ
swtgó lại thâ
bminm trâ
bmiǹm nói: “Có thê
ydyj̉ trư
wkiǹ khư
wkin̉ yê
ydyju nghiê
ydyj̣t, tư
wkiṇ nhiê
ydyjn là râ
bmińt tô
zehót rô
zehòi, ta cótâ
bminm nguyê
ydyj̣n này tư
wkiǹ cả ngàn nă
dfnam nay, chỉ hâ
bmiṇn hô
zehom nó phục sinh, ta cô
zehó hê
ydyj́t sư
wkińc cũng khô
zehong làm gì nô
zehỏi nó. Các ngư
wkinơ
iceii đ
swtgê
ydyj́n tư
wkiǹ Trung Thô
zehỏ, có lẽ có khả nă
dfnang chê
ydyj́ ngư
wkiṇ nó”.
Xung quanh hung linh qỷ khí bô
zehóc lê
ydyjn xung thiê
ydyjn, trư
wkiǹng to đ
swtgô
zehoi mă
dfnát, lơ
iceín tiê
ydyj́ng nói: “Ta thay mă
dfnạt nư
wkinơ
iceing nư
wkinơ
iceing cho phép ngư
wkinơ
iceii qua lâ
bmiǹn này”.
Nói xong, hă
dfnán châ
bmiǹm châ
bmiṇm lùi sang mô
zehọt bê
ydyjn, như
wkinơ
iceìng đ
swtgư
wkinơ
iceìng cho Quỷ Lê
ydyj̣ và Bình Nhi, đ
swtgă
dfnàng sau gã mô
zehọt đ
swtgô
zehọng nhỏ u thâ
bminm dâ
bmiñn sâ
bminu vào trong cô
zehỏ đ
swtgô
zehọng.
Quỷ Lê
ydyj̣ nhìn đ
swtgô
zehọng huyê
ydyj̣t mô
zehọt lúc lâ
bminu, rô
zehòi đ
swtgư
wkina mă
dfnát nhìn hung linh, hung lin cũng nhì gã.
Quỷ Lê
ydyj̣ gâ
bmiṇt đ
swtgâ
bmiǹu, cũng chă
dfnảng nói thê
ydyjm gì nhiê
ydyj̀u, châ
bmiǹm châ
bmiṇm nư
wkinơ
iceíc vê
ydyj̀ phía trư
wkinơ
iceíc. Khi đ
swtgi qua hung linh, trê
ydyjn vai gã hâ
bmiǹu tư
wkin̉ Tiê
ydyj̉u Hô
zehoi đ
swtgô
zehọt nhiê
ydyjn ngâ
bmin̉ng đ
swtgâ
bmiǹu, nhìn vào thâ
bminn thê
ydyj̉ to lơ
iceín của hung linh, ba con mă
dfnát chơ
iceíp chơ
iceíp.
Hung linh nọ hô
zehót nhiê
ydyjn nói vơ
iceíi tư
wkiǹ sau lư
wkinng Quỷ Lê
ydyj̣ nói lơ
iceín: “Vâ
bmiñn còn mô
zehọt chuyê
ydyj̣n, ngư
wkinơ
iceii nê
ydyjn đ
swtgê
ydyj̉ tâ
bminm. Hô
zehom đ
swtgó Thú Thâ
bmiǹn khô
zehong trơ
iceỉ vê
ydyj̀ mô
zehọt mình, ngoài con ác thú Thiê
ydyj́t Thao bê
ydyjn cạnh nó, vâ
bmiñn còn mô
zehọt con yê
ydyju nghiê
ydyj̣t nư
wkiña, đ
swtgạo hạnh cư
wkiṇc cao, ngư
wkinơ
iceii phải câ
bmin̉n thâ
bmiṇn đ
swtgó”.
Quỷ Lê
ydyj̣ dư
wkiǹng bư
wkinơ
iceíc nói: “Cư
wkiń như
wkin ta biê
ydyj́t, thâ
bmiṇp tam yê
ydyju thú thủ hạ của hă
dfnán, đ
swtgê
ydyj̀u bị tiê
ydyju diê
ydyj̣t hê
ydyj́t rô
zehòi”.
Hung linh nọ lă
dfnác đ
swtgâ
bmiǹu đ
swtgáp: “Khô
zehong phải là bọn thâ
bmiṇp tam yê
ydyju thú đ
swtgó, tư
wkiǹ trư
wkinơ
iceíc tơ
iceíi nay, đ
swtgê
ydyj́n cả ta cũng chư
wkina thâ
bmińy con yê
ydyju nghiê
ydyj̣t đ
swtgó nhiê
ydyj̀u, ngư
wkinơ
iceii nhâ
bmińt đ
swtgịnh phải câ
bmin̉n trọng”.
Quỷ Lê
ydyj̣ gâ
bmiṇt đ
swtgâ
bmiǹu, nhìn sâ
bminu vào trong cô
zehỏ đ
swtgô
zehọng rô
zehòi tiê
ydyj́p tục bư
wkinơ
iceíc.
Phía sau, Kim Bình Nhi châ
bmiǹm châ
bmiṇm tiê
ydyj́p bư
wkinơ
iceíc nô
zehói gót, hai ngư
wkinơ
iceìi mô
zehọt khỉ, dâ
bmiǹn dâ
bmiǹn chìm vào trong hă
dfnác ám, tan vào trong â
bminm ảnh rô
zehòi biê
ydyj́n mâ
bmińt hă
dfnản.
Quỷ khí quanh mình hung linh, tư
wkiǹ tư
wkiǹ trơ
iceỉ nê
ydyjn mơ
icei hô
zehò, như
wkinng đ
swtgô
zehoi mă
dfnát to tư
wkinơ
iceíng của hă
dfnán, vâ
bmiñn nhìn chă
dfnàm chă
dfnàm vào vùng hă
dfnác ám trong đ
swtgô
zehọng huyê
ydyj̣t. Rô
zehòi đ
swtgô
zehọt nhiê
ydyjn, hă
dfnán hư
wkinơ
iceíng vê
ydyj̀ phía vùng u tô
zehói, hô
zehóng lê
ydyjn mô
zehọt tiê
ydyj́ng như
wkin kinh lô
zehoi thiê
ydyj̉m đ
swtgiê
ydyj̣n sâ
bmińm sét, nô
zehọ khí như
wkin bài sơ
icein đ
swtgảo hải oanh nhiê
ydyjn bùng lê
ydyjn, thâ
bmiṇm chí đ
swtgê
ydyj́n cả như
wkiñng đ
swtgạo â
bminm phong cũng bị thô
zehỏi ngư
wkinơ
iceịc vào trong đ
swtgô
zehọng, đ
swtgê
ydyj́n cả vách đ
swtgá xung quanh cũng rung lê
ydyjn rơ
iceii ra như
wkiñng hạt vụn đ
swtgá rụng xuô
zehóng lả tả.
Sau khi tiê
ydyj́ng hô
zehóng đ
swtgiê
ydyjn cuô
zehòng đ
swtgã dư
wkińt hă
dfnản, thâ
bminn hình to lơ
iceín của hung linh, dâ
bmiǹn dâ
bmiǹn tan vào trong hă
dfnác ám.
Chỉ là, vào lúc hung linh tiê
ydyju thâ
bmińt, gã khô
zehong chú ý đ
swtgê
ydyj́n, bê
ydyjn ngoài Sâ
bminn ma Cô
zehỏ Đ
ovwfô
zehọng, đ
swtgă
dfnàng sau thâ
bmiǹn tư
wkinơ
iceịng, â
bmin̉n â
bmin̉n thiê
ydyj̉m hiê
ydyj̣n mô
zehọt bóng đ
swtgen, chính là ngư
wkinơ
iceìi đ
swtgã sách đ
swtgô
zehọng Nam Cư
wkinơ
iceing Ngũ Tô
zehọc nô
zehọi loạn, cư
wkinơ
iceíp đ
swtgi thánh khí của Ngũ Tô
zehọc, giúp Thú Thâ
bmiǹn phục sinh, Hă
dfnác Mô
zehọc.
Đ
ovwfoạn trư
wkinơ
iceìng bào đ
swtgen tuyê
ydyj̀n vâ
bmiñn như
wkin ngày trư
wkinơ
iceíc, phủ kín toàn thâ
bminn Hă
dfnác Mô
zehọc, tư
wkiǹ trong phát ra như
wkiñng đ
swtgạo â
bminm lãnh khí, chỉ là sâ
bminu trong mă
dfnát gã, thoáng có như
wkiñng tia mục quang cư
wkiṇc kỳ phư
wkińc tạp, nhìn sâ
bminu vào trong Sâ
bminn Ma Cô
zehỏ Đ
ovwfô
zehọng. Sau khi hung linh nọ, cũng là vị đ
swtgại ca của gã trư
wkinơ
iceíc đ
swtgâ
bminy, tiê
ydyju thâ
bmińt hă
dfnán châ
bmiǹm châ
bmiṇm thu hô
zehòi nhãn quang.
Trong â
bminm phong să
dfnát, hă
dfnán hạ giọng than: “Nư
wkinơ
iceing nư
wkinơ
iceing…”.
Cùng lúc đ
swtgó, Trâ
bmińn Ma Cô
zehỏ Đ
ovwfô
zehọng sơ
iceỉ tại trê
ydyjn ngọn núi đ
swtgen ngòm, trong khu rư
wkiǹng già â
bminm u, dâ
bmiǹn dâ
bmiǹn xuâ
bmińt hiê
ydyj̣n mô
zehọt đ
swtgô
zehọi ngũ tâ
bmiǹm mư
wkinơ
iceìi ngư
wkinơ
iceìi. Ngư
wkinơ
iceìi đ
swtgi đ
swtgâ
bmiǹu tiê
ydyjn, mô
zehọt thâ
bminn bạch y như
wkin tuyê
ydyj́t sáng ngơ
iceìi, vẻ mă
dfnạt lạn lùng, như
wkinng trong mă
dfnát lại có đ
swtgê
ydyj́n mâ
bmińy phâ
bmiǹn u sâ
bmiǹu thư
wkinơ
iceing tang thư
wkinơ
iceing, hư
wkinơ
iceíng ră
dfnạng núi đ
swtgen ngòm mà thơ
iceỉ dài.
***
Trung thô
zehỏ, ba mư
wkinơ
iceii dă
dfnạm ngoài Hà Dư
wkinơ
iceing Thành.
Trê
ydyjn đ
swtgại đ
swtgạo, đ
swtgã qua lâ
bminu rô
zehòi, như
wkiñng ngư
wkinơ
iceìi chạy loạn đ
swtgê
ydyj̀u bă
dfnát đ
swtgâ
bmiǹu quay trơ
iceỉ lại quay trơ
iceỉ lại phía nam, nơ
iceii đ
swtgâ
bminy lại khô
zehong xa châ
bminn Thanh Vâ
bminn Sơ
icein là mâ
bmińy, cho nê
ydyjn thư
wkinơ
iceìng thâ
bmińy bá tánh y sam lam lũ, gian nan trèo đ
swtgèo lô
zehọi suô
zehót trơ
iceỉ vê
ydyj̀ quê
ydyj hư
wkinơ
iceing. Bâ
bmińt quá cũng có nhiê
ydyj̀u ngư
wkinơ
iceìi bă
dfnát đ
swtgâ
bmiǹu mơ
iceỉ hàng tiê
ydyj̉u thư
wkinơ
iceing tiê
ydyj̉u phiê
ydyj́n, so vơ
iceíi lúc trư
wkinơ
iceíc phát sinh ra trư
wkinơ
iceìng hạo kiê
ydyj́p, thì cũng đ
swtgã tô
zehót hơ
icein khô
zehong biê
ydyj́t bao nhiê
ydyju lâ
bmiǹn rô
zehòi.
“Tiê
ydyjn nhâ
bminn chỉ đ
swtgiê
ydyj̉m, xem bản sinh mê
ydyj̣nh đ
swtgâ
bminy…”, bô
zehõng nhiê
ydyjn mô
zehọt tiê
ydyj́ng rao tư
wkiǹ trê
ydyjn đ
swtgại lô
zehọ câ
bmińt lê
ydyjn, phá tan sư
wkiṇ tĩnh lă
dfnạng trâ
bmiǹm mă
dfnạc thư
wkinơ
iceìng ngày vô
zehón có, nghe bă
dfnát tay vô
zeho cùng.
“Tài vâ
bmiṇn, quan â
bmiṇn, nhâ
bminn duyê
ydyjn, hành tung, phong thủy, xem tư
wkinơ
iceíng, tră
dfnác tư
wkiṇ, mạc cô
zehót, mô
zehon nào cũng giỏi, mô
zehon nào cũng biê
ydyj́t, nhanh nhanh, mô
zehọt ngư
wkinơ
iceìi chỉ lâ
bmińy nă
dfnam lư
wkinơ
iceịng thô
zehoi! Quá rẻ quá rẻ…”.
Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn tay nă
dfnám câ
bminy gâ
bmiṇy trúc có gă
dfnán chiê
ydyju bài “Tiê
ydyjn Nhâ
bminn Chỉ Lô
zehọ”, châ
bmiṇm rãi bư
wkinơ
iceíc tư
wkiǹng bư
wkinơ
iceíc, chúng nhâ
bminn dáo dác nhìn.
Đ
ovwfă
dfnàng sau lão, Dã Câ
bmin̉u đ
swtgạo nhâ
bminn chă
dfnảng nói câ
bminu nào, chỉ lă
dfnảng lă
dfnạng trô
zehong coi đ
swtgô
zehóng hành lý.
Như
wkinng đ
swtgă
dfnàng sau lão, Tiê
ydyj̉u Hoàn nhảy dư
wkiṇng lê
ydyjn, trê
ydyjn đ
swtgư
wkinơ
iceìng đ
swtgang chă
dfnam chú đ
swtgọc mô
zehọt quyê
ydyj̉n sách mỏng bìa đ
swtgen khô
zehong có ghi tư
wkiṇa đ
swtgê
ydyj̀ gì, ngâ
bmin̉n mă
dfnạt lê
ydyjn nói: “Gia gia, ngư
wkinơ
iceìi vư
wkiǹa nói gì vâ
bmiṇy, mâ
bmińy lư
wkinơ
iceịng mô
zehọt ngư
wkinơ
iceìi?”.
Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn ngoảnh lại, cư
wkinơ
iceìi ha hả, mô
zehọt thâ
bminn đ
swtgạo cô
zehót tiê
ydyjn phong như
wkin tiê
ydyjn nhâ
bminn hạ giơ
iceíi, xòe nă
dfnam ngón tay ra, trịnh trọng đ
swtgáp: “Nă
dfnam lư
wkinơ
iceịng bạc”.
Tiê
ydyj̉u Hoàn nhíu mày hỏi: “Như
wkinng mà hô
zehom trư
wkinơ
iceíc chúng ta chỉ lâ
bmińy có ba lư
wkinơ
iceịng mô
zehọt ngư
wkinơ
iceìi thô
zehoi mà. Còn nư
wkiña, mâ
bmińy hô
zehom nay gia gia bị sao vâ
bmiṇy, ba hô
zehom trư
wkinơ
iceíc chúng ta đ
swtgê
ydyj̀u đ
swtgã thô
zehóng nhâ
bmińt, mô
zehõi khách nhâ
bminn xem tư
wkinơ
iceíng chúng ta chỉ lâ
bmińy nă
dfnam tiê
ydyj̀n ngâ
bminn lư
wkinơ
iceịng, như
wkinng mà gia gia vâ
bmiñn chư
wkina bă
dfnàng lòng, mâ
bmińy hô
zehom trư
wkinơ
iceíc xem tư
wkinơ
iceíng cho ngư
wkinơ
iceìi ta, nă
dfnam tiê
ydyj̀n biê
ydyj́n thành mô
zehọt lư
wkinơ
iceịng, hô
zehom sau mô
zehọt lư
wkinơ
iceịng biê
ydyj́n thành hai lư
wkinơ
iceịng, mơ
iceíi hô
zehom qua đ
swtgâ
bminy hai lư
wkinơ
iceịng đ
swtgó lại biê
ydyj́n thành ba lư
wkinơ
iceịng, đ
swtgê
ydyj́n hô
zehom nay ngư
wkinơ
iceìi lại muô
zehón tă
dfnang lê
ydyjn thành nă
dfnam lư
wkinơ
iceịng là sao?”.
Tiê
ydyj̉u Hoàn chạy lê
ydyjn cạnh Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn, nhìn lão trư
wkiǹ trê
ydyjn xuô
zehóng dư
wkinơ
iceíi, Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn bị Tiê
ydyj̉u Hoàn nhìn đ
swtgê
ydyj́n phát bư
wkiṇc, lùi lại mô
zehọt bư
wkinơ
iceíc quát: “Ngư
wkinơ
iceii nhìn cái gì mà nhìn?”.
Tiê
ydyj̉u Hoàn khô
zehong trả lơ
iceìi, chỉ nhìn lão chă
dfnàm chă
dfnàm, Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn hư
wkiǹm mô
zehọt tiê
ydyj́ng, đ
swtgoạn lại lùi thê
ydyjm mô
zehọt bư
wkinơ
iceíc, hỏi: “Ngư
wkinơ
iceii sư
wkiǹng sư
wkiǹng sô
zehọ sô
zehọ lê
ydyjn thê
ydyj́ đ
swtgê
ydyj̉ làm gì?”.
Tiê
ydyj̉u Hoàn phì mô
zehọt tiê
ydyj́ng nói: “Gia gia mơ
iceíi là sư
wkiǹng sư
wkiǹng sô
zehọ sô
zehọ! Con xem ngư
wkinơ
iceìi có bị â
bmińm đ
swtgâ
bmiǹu khô
zehong, sô
zehót quá biê
ydyj́n thành hô
zehò đ
swtgô
zehò rô
zehòi!”.
Nói đ
swtgoạn, Tiê
ydyj̉u Hoàn quay lại phía Dã Câ
bmin̉u đ
swtgang đ
swtgi đ
swtgă
dfnàng sau hỏi: “Đ
ovwfạo trư
wkinơ
iceỉng, ngài nói xem gia gia tiê
ydyj̉u nư
wkiñ mâ
bmińy hô
zehom nay có phải là râ
bmińt hô
zehò đ
swtgô
zehò khô
zehong?”.
Â
tqph́y là vì bâ
bmińy giơ
iceì đ
swtgang là ban ngày, Dã Câ
bmin̉u đ
swtgạo nhâ
bminn mâ
bmińy hô
zehom nay đ
swtgê
ydyj̀u dùng mô
zehọt tâ
bmińm vải đ
swtgiê
ydyj̀u che mă
dfnạt, như
wkinng đ
swtgô
zehoi mă
dfnát lâ
bmińp lánh phát quang, thâ
bmiṇp phâ
bmiǹn minh lư
wkinơ
iceịng, khi nghe Tiê
ydyj̉u Hoàn hỏi, chỉ cư
wkinơ
iceìi ha ha hai tiê
ydyj́ng, sau đ
swtgó châ
bmiṇm rãi lă
dfnác đ
swtgâ
bmiǹu đ
swtgáp: “Lão… hà, ngư
wkinơ
iceii là tiê
ydyj̀n bô
zehói niê
ydyjn kỷ đ
swtgã cao, thê
ydyj́ nào chă
dfnảng có chút…”.
“Đ
ovwfánh ră
dfnám!”
Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn ơ
iceỉ phía trư
wkinơ
iceíc bư
wkiǹng bư
wkiǹng nô
zehỏi giâ
bmiṇn.
Tiê
ydyj̉u Hoàn trơ
iceịn mă
dfnát nhìn lão nói: “Gia gia, ngư
wkinơ
iceìi kích đ
swtgô
zehọng lê
ydyjn như
wkin vâ
bmiṇy đ
swtgê
ydyj̉ làm gì, con vâ
bmiñn hiê
ydyj̉u đ
swtgă
dfnác đ
swtgạo thư
wkinơ
iceìng nói râ
bmińt có đ
swtgạo lý, xem đ
swtgiê
ydyj̣u bô
zehọ ngư
wkinơ
iceii mâ
bmińy hô
zehom nay, chỉ sơ
iceị đ
swtgúng là có chút hô
zehò đ
swtgô
zehò rô
zehòi”.
Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn tư
wkiṇa hô
zehò như
wkin khô
zehong thê
ydyj̉ chịu nô
zehỏi “lão hô
zehò đ
swtgô
zehò” ba chư
wkiñ này, giâ
bmiṇn dư
wkiñ quát: “Hai đ
swtgư
wkińa tiê
ydyj̉u bô
zehói các ngư
wkinơ
iceii thì biê
ydyj́t cái gì, hia ngư
wkinơ
iceii mơ
iceíi có mâ
bmińy tuô
zehỏi đ
swtgâ
bmiǹu, đ
swtgã biê
ydyj́t đ
swtgư
wkinơ
iceịc bao nhiê
ydyju nhâ
bminn tình thê
ydyj́ cô
zehó, ta đ
swtgâ
bminy khô
zehong phải là…”.
Tiê
ydyj̉u Hoàn ngă
dfnát lơ
iceìi: “Phải khô
zehong vâ
bmiṇy? Vâ
bmiṇy ngư
wkinơ
iceìi nói ra xem, tại sao gia gia lại tă
dfnang gía mô
zehọt cách vô
zeho ký như
wkin vâ
bmiṇy?”.
Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn hư
wkiǹm mô
zehọt tiê
ydyj́ng, giư
wkinơ
iceing tâ
bmińm chiê
ydyju bài Tiê
ydyjn Nhâ
bminn Chỉ Lô
zehọ lê
ydyjn, hư
wkinơ
iceíng đ
swtgám ngư
wkinơ
iceìi bô
zehọ hành đ
swtgang qua qua lại lại bảo: “Các ngư
wkinơ
iceii nhìn mâ
bmińy ngư
wkinơ
iceìi kia, cũng vơ
iceíi chúng ta gă
dfnạp mă
dfnạt trê
ydyjn đ
swtgư
wkinơ
iceìng, có phải là như
wkiñng ngư
wkinơ
iceìi tỵ nạn khô
zehong?”.
Tiê
ydyj̉u Hoàn gâ
bmiṇt đ
swtgâ
bmiǹu: “Khô
zehong sai, tâ
bmińt cả đ
swtgê
ydyj̀u là, cả chúng ta cũng là tỵ nạn”.
Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn mă
dfnác nghẹn, mă
dfnạt đ
swtgỏ bư
wkiǹng bư
wkiǹng, đ
swtgiê
ydyj̣u bô
zehọ như
wkin khô
zehong nghe thâ
bmińy Tiê
ydyj̉u Hoàn nói gì.
Tiê
ydyj̉u Hoàn lại tiê
ydyj́p: “Nê
ydyj́u như
wkin tâ
bmińt cả đ
swtgê
ydyj̀u là ngư
wkinơ
iceìi tỵ nạn, ly hư
wkinơ
iceing, con thâ
bmińy chă
dfnảng có mâ
bmińy ngư
wkinơ
iceìi lúc này còn muô
zehón nghĩ đ
swtgê
ydyj́n chuyê
ydyj̣n xem tư
wkinơ
iceíng nư
wkiña, con vâ
bmiñn tư
wkinơ
iceỉng gia gia đ
swtgáng lẽ ra phải giảm giá mơ
iceíi phải, khô
zehong ngơ
iceì gia gia lại nhâ
bmińt đ
swtgịnh tă
dfnang giá lê
ydyjn”.
Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn hạ tay xuô
zehóng, đ
swtgê
ydyj̉ tâ
bmińm chiê
ydyju bài ra sau, cư
wkinơ
iceìi nhạt hỏi: “Cư
wkiń như
wkin các ngư
wkinơ
iceii nói, thì là ta sai rô
zehòi, như
wkinng mà ngư
wkinơ
iceii xem mâ
bmińy hô
zehom nay, như
wkiñng ngư
wkinơ
iceìi tìm chúng ta xem tư
wkinơ
iceíng là ít hay là nhiê
ydyj̀u?”.
Tiê
ydyj̉u Hoàn khô
zehong nói gì, nhíu đ
swtgô
zehoi mày, Dã Câ
bmin̉u đ
swtgạo nhâ
bminn ơ
iceỉ bê
ydyjn cạnh láu táu tiê
ydyj́p: “Nói đ
swtgê
ydyj́n viê
ydyj̣c này, tư
wkiṇa hô
zehò như
wkin mâ
bmińy hô
zehom nay khách nhâ
bminn xem tư
wkinơ
iceíng đ
swtgích ác là nhiê
ydyj̀u lê
ydyjn”.
Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn lại cư
wkinơ
iceìi khâ
bmin̉y, mă
dfnạt đ
swtgâ
bmiǹy vẻ đ
swtgă
dfnác ý, nhìn Tiê
ydyj̉u Hoàn tiê
ydyj́p: “Ngư
wkinơ
iceii nê
ydyjin kỷ còn trẻ, làm sao hiê
ydyj̉u đ
swtguơ
iceịc chuyê
ydyj̣n đ
swtgơ
iceìi chư
wkiń. Ta nói cho ngư
wkinơ
iceii biê
ydyj́t, đ
swtgúng ra là nói sau khi có đ
swtgại nạn, ngư
wkinơ
iceìi ngư
wkinơ
iceìi đ
swtgê
ydyj̀u phải đ
swtgi tỵ nạn, tuy ră
dfnàng vị tâ
bmińt đ
swtgã có ý muô
zehón xem tư
wkinơ
iceíng. Như
wkinng lâ
bmiǹn này thì lại khác, hạo kiê
ydyj́p quá lơ
iceín, mư
wkinơ
iceìi mâ
bmińy ngàn nă
dfnam mơ
iceíi có mô
zehọt lâ
bmiǹn, thiê
ydyjn hạ chúng sinh đ
swtgô
zehò thán, ngư
wkinơ
iceìi ngư
wkinơ
iceìi đ
swtgê
ydyj̀u sô
zehóng trong cảnh hiê
ydyj̉m, khô
zehong biê
ydyj́t có còn sô
zehóng đ
swtgư
wkinơ
iceịc đ
swtgê
ydyj́n ngày mai khô
zehong. Dư
wkinơ
iceíi hoàn cảnh khác biê
ydyj̣t thê
ydyj́ này, có bản tiê
ydyjn nhâ
bminn ta chỉ đ
swtgiê
ydyj̉m giúp họ thoát khỏi cơ
icein mê
ydyj, khô
zehong phải là phúc cho sao”.
Tiê
ydyj̉u Hoàn cúi đ
swtgâ
bmiǹu trâ
bmiǹm tư
wkin, lúc lâ
bminu sau, mơ
iceíi tư
wkiǹ tư
wkiǹ ngâ
bmin̉n lê
ydyjn, trê
ydyjn mă
dfnạt có mô
zehọt tia bục bô
zehọi chán nản.
Dã Câ
bmin̉u Đ
ovwfạo Nhâ
bminn vâ
bmiñn còn mê
ydyj hoă
dfnạc, khô
zehong nhâ
bmiñn nại đ
swtgư
wkinơ
iceịc hỏi: “Ngư
wkinơ
iceii tại sao cư
wkiń luô
zehon đ
swtgê
ydyj̀ cao cái mô
zehon xem tư
wkinơ
iceíng này vâ
bmiṇy?”.
Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn liê
ydyj́c nhìn nói: “Loại học vâ
bmińn cao thâ
bminm này, ta làm sao có thê
ydyj̉ dạy ngư
wkinơ
iceii”.
Dã Câ
bmin̉u đ
swtgạo nhâ
bminn như
wkin dâ
bmiñm phải đ
swtginh, â
bmińp úng mô
zehọt hô
zehòi, đ
swtgoạn chỉ nghe thâ
bmińy Tiê
ydyj̉u Hoàn ơ
iceỉ bê
ydyjn cạnh thơ
iceỉ dài mô
zehọt hơ
iceii nói: “Cái này ta hiê
ydyj̣n tại cũng ít nhiê
ydyj̀u minh bạch đ
swtgư
wkinơ
iceịc mô
zehọt đ
swtgiê
ydyj̉m”.
Dã Câ
bmin̉u đ
swtgạo nhâ
bminn cùng Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn thâ
bmińt kinh, Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn nói: “Ngư
wkinơ
iceii… ngư
wkinơ
iceii nói ra xem?”.
Tiê
ydyj̉u Hoàn nhún vai, châ
bmiṇm rãi tiê
ydyj́p: “Gia gia liê
ydyj̣u thiê
ydyjn hạ ngư
wkinơ
iceìi ngư
wkinơ
iceìi tâ
bminm sơ
iceị hãi khô
zehon xiê
ydyj́t, đ
swtgô
zehói vơ
iceíi tính mê
ydyj̣nh của mình đ
swtgê
ydyj̀u lo cũng khô
zehong đ
swtgư
wkinơ
iceịc, thì làm sao thê
ydyj̉ quan tâ
bminm đ
swtgê
ydyj́n tài vâ
bmiṇt của họ đ
swtgư
wkinơ
iceịc. Trái lại, ngâ
bminn lư
wkinơ
iceịng của gia gia càng lúc càng nhiê
ydyj̀u, bá tánh tâ
bmiǹm thư
wkinơ
iceìng nghĩ là gia gia có đ
swtgạo hạnh cao thâ
bminm, khô
zehong giô
zehóng phàm nhâ
bminn… Viê
ydyj̣c này đ
swtgê
ydyj́n con nguyê
ydyjn cũng khô
zehong tin, vâ
bmiñn nghĩ là loại tiê
ydyj̉u xảo kiê
ydyj̉u này đ
swtgê
ydyj́n tê
ydyjn ngô
zehóc cũng nhìn ra, khô
zehong ngơ
iceì vâ
bmiñn còn quá nhiê
ydyj̀u ngư
wkinơ
iceìi khô
zehong nhìn ra”.
Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn lă
dfnác đ
swtgâ
bmiǹu: “Ngư
wkinơ
iceii sai rô
zehòi, Tiê
ydyj̉u Hoàn”.
Tiê
ydyj̉u Hoàn ngạc nhiê
ydyjn: “Cái gì?”.
Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn nói: “Mâ
bmińy đ
swtgiê
ydyj̀u ngư
wkinơ
iceii nói đ
swtgê
ydyj̀u đ
swtgúng, chỉ là câ
bminu sau cùng sai rô
zehòi, tịnh khô
zehong phải là bọn chúng khô
zehong nhìn ra, chỉ là bản thâ
bminn bọn chúng nhìn khô
zehong thô
zehong đ
swtgư
wkinơ
iceịc đ
swtgạo lý thô
zehoi”.
Dã Câ
bmin̉u đ
swtgạo nhâ
bminn nghe qua khô
zehong hiê
ydyj̉u bèn hỏi lại: “Cái gì mà nhìn khô
zehong ra?”.
Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn lại nhìn như
wkiñng ngư
wkinơ
iceìi bọ hành tâ
bmińt tả qua lại nói: “Chúng sinh thiê
ydyjn hạ, khô
zehong phải là ngu đ
swtgô
zehọn khô
zehong nhìn ra, chỉ là trong hoàn cảnh sinh tư
wkin̉ đ
swtgâ
bmiǹu quan, chă
dfnảng có đ
swtgư
wkinơ
iceịc mâ
bmińy ngư
wkinơ
iceìi có thê
ydyj̉ tin tư
wkinơ
iceỉng đ
swtgư
wkinơ
iceịc vào chính bản thâ
bminn, nê
ydyjn chỉ muô
zehón nghe lơ
iceìi an ủi của ngư
wkinơ
iceìi khac. Ta vì bọn họ mà chỉ đ
swtgiê
ydyj̉m bê
ydyj́n bơ
iceì, mô
zehõi câ
bminu mô
zehõi tư
wkiǹ đ
swtgê
ydyj̀u là bàn vê
ydyj̀ nư
wkin̉a đ
swtgơ
iceìi sau của bọn họ, so vơ
iceíi hoàn cảnh hô
zehom nay thì thâ
bmiṇt tô
zehót hơ
icein nhiê
ydyj̀u lă
dfnám. Nghe đ
swtgư
wkinơ
iceịc lơ
iceìi nói tô
zehót lành, họ trả ngâ
bminn lư
wkinơ
iceịng, cũng đ
swtgư
wkinơ
iceịc an tâ
bminm hơ
icein nhiê
ydyj̀u”.
Tiê
ydyj̉u Hoàn bô
zehõng nhiê
ydyjn đ
swtgáp: “Ta toàn nói như
wkiñng lơ
iceìi hàm hô
zehó”.
Tiê
ydyj̉u Hoàn cùng Dã Câ
bmin̉u đ
swtgạo nhâ
bminn đ
swtgư
wkina mă
dfnát nhìn nhau, nhâ
bmińt thơ
iceìi khô
zehong nói đ
swtgư
wkinơ
iceịc câ
bminu nào.
Chu Nhâ
bmińt tiê
ydyjn ngâ
bmin̉ng mă
dfnạt nhìn trơ
iceìi, nhìn cả mô
zehọt vòm trơ
iceìi bao la rô
zehọng lơ
iceín, mô
zehọt lúc sau, mơ
iceíi thơ
iceỉ dài: “Hạo kiê
ydyj́p thê
ydyj́ này, đ
swtgúng là chỉ có mô
zehọt khô
zehong hai, nê
ydyj́u khô
zehong, đ
swtgê
ydyj́n cả trơ
iceìi cũng khô
zehong chịu nô
zehỏi”.
Nói đ
swtgê
ydyj́n đ
swtgâ
bminy, lão quay lại cư
wkinơ
iceìi: “Nê
ydyj́u mà như
wkin vâ
bmiṇy, như
wkiñng ngày trong tư
wkinơ
iceing lai tư
wkiṇ nhiê
ydyjn sẽ tô
zehót hơ
icein nhiê
ydyj̀u so vơ
iceíi như
wkiñng ngày sô
zehóng khô
zehong biê
ydyj́t sô
zehóng chê
ydyj́t thê
ydyj́ nào, ta nói vâ
bmiṇy cũng khô
zehong tính là như
wkiñng lơ
iceìi hàm hô
zehò gạt ngư
wkinơ
iceìi… Trái lại, lão phu trê
ydyjn đ
swtgư
wkinơ
iceìng đ
swtgi, đ
swtgã an ủi khuyê
ydyjn bảo khô
zehong biê
ydyj́t bao nhiê
ydyju là ngư
wkinơ
iceìi, bách tính phải lư
wkinu lạc, sau như
wkiñng lơ
iceìi khuyê
ydyjn bảo an ủi của lão phu, đ
swtgê
ydyj̀u coi trọng sinh mê
ydyj̣nh, quyê
ydyj́t tâ
bminm hư
wkinơ
iceíng thiê
ydyj̣n, tu cô
zehong tích đ
swtgư
wkińc, chă
dfnảng phải là tô
zehót hơ
icein nhiê
ydyj̀u so vơ
iceíi mâ
bmińy lão hòa tư
wkinơ
iceịng đ
swtgạo sĩ hàng ngày nâ
bmińp trong chùa miê
ydyj́u tụng kinh niê
ydyj̣m Phâ
bmiṇt hay sao?”.
Lão đ
swtgư
wkina tay vô
zehõ vô
zehõ lê
ydyjn đ
swtgâ
bmiǹu Tiê
ydyj̉u Hoàn, mă
dfnạt bư
wkiǹng tiê
ydyjn khí, chính nghĩa lâ
bmiñm liê
ydyj̣t, giô
zehóng như
wkin lão vì trơ
iceìi đ
swtgâ
bmińt mà thư
wkinơ
iceing xót chúng nhâ
bminn cư
wkińu thê
ydyj́, đ
swtgô
zehọc mô
zehọt mình xuô
zehóng đ
swtgịa ngục cư
wkińu thuơ
iceing nhâ
bminn bí tráng, chỉ tiê
ydyj̣n theo mà thu chút ngâ
bminn lư
wkinơ
iceịng bạc tră
dfnáng, cũng là đ
swtgại nghĩa ơ
iceỉ đ
swtgâ
bminy, khô
zehong thu ngâ
bminn lư
wkinơ
iceịng thì khô
zehong đ
swtgủ đ
swtgê
ydyj̉ cư
wkińu ngư
wkinơ
iceìi, thu rô
zehòi thì đ
swtgúng là đ
swtgại tư
wkiǹ đ
swtgại bi sơ
iceỉ vi chính khí thư
wkinơ
iceing tang.
Lão tiê
ydyj́p tục than: “Nhâ
bminn sinh, đ
swtgích thư
wkiṇc là tịch mịch…”.
“…”
Nhâ
bmińt thơ
iceìi bô
zehón bê
ydyj̀ khô
zehong nghe thâ
bmińy tiê
ydyj́ng ai, bô
zehón phía là mô
zehọt màn tĩnh lă
dfnạng.
Chu Nhâ
bmińt Tiê
ydyjn nhíu đ
swtgô
zehoi mày bạc, thu hô
zehòi nhãn quan khô
zehong nhìn trơ
iceìi nư
wkiña, ngoảnh bô
zehón phía nhìn.
“…”
“Hâ
bminy, hai đ
swtgư
wkińa bọn ngư
wkinơ
iceii, đ
swtgi nhanh như
wkin vâ
bmiṇy làm gì…”.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.