Tru Tiên

Chương 199 : Công đức

    trước sau   
   

Ânnwym phong càng lúc càng mạnh, y phục của Quỷ Lêqtdḷ cùng Kim Bình Nhi lâifiḅt phâifiḅt bay. Bọn họ đgxseưdriýng trưdriyơrovśc đgxseôethḍng khâifib̉u của Sâifibn Ma Côethd̉ Đsalgôethḍng, nhìn vêqtdl̀ phía trưdriyơrovśc đgxseang dâifib̀n dâifib̀n xuâifib́t hiêqtdḷn thâifibn hình cưdriỵ đgxseại quỷ dị của hung linh.

 

Nhãn châifibu to tưdriỵa chuôethdng đgxseôethd̀ng, tưdriỳ trong vùng bạch khí hung hãn trưdriỳng mơrovs̉, âifib̉n âifib̉n có nhưdriỹng tia sáng đgxseỏ nhưdriy máu phát ra, thâifibn hình cưdriỵ đgxseại của hung linh tưdriỳ tưdriỳ hiêqtdḷn ra rõ ràng, đgxseưdriya măexfẃt nhìn xuôethd́ng hai phàm nhâifibn trưdriyơrovśc măexfẉt.

 

“Là ai, to gan lơrovśn mâifiḅt dám đgxseêqtdĺn nơrovsi đgxseâifiby?”.




 

Giọng hung linh mãnh nhiêqtdln câifib́t lêqtdln, hùng hôethd̀n châifib́n đgxseôethḍng, phảng phâifib́t chu vi vách đgxseá xung quanh đgxseêqtdl̀u rung lêqtdln bâifib̀n bâifiḅt.

 

Tuy nhiêqtdln sau đgxseó, hung linh tưdriỵa hôethd̀ nhưdriy phát hiêqtdḷn ra, hạ giọng, mục quang chuyêqtdl̉n sang phía sau thâifibn hình Quỷ Lêqtdḷ thơrovs̀i thâifib́y Kim Bình Nhi đgxseang đgxseưdriýng: “Lại là ngưdriyơrovsi?”.

 

Kim Bình Nhi khe khẽ cưdriyơrovs̀i, kiêqtdl̀u mị vôethd hạn, nói: “Đsalgúng, lại là ta, chúng ta lại găexfẉp măexfẉt rôethd̀i”.

 

Hung linh cưdriyơrovs̀i lơrovśn, thanh âifibm vang lêqtdln truyêqtdl̀n đgxsei xa, phảng phâifib́t tại phía sau ngưdriyơrovs̀i hăexfẃn tưdriỳ trong u thâifibm côethd̉ đgxseôethḍng xa xa cũng vọng lại môethḍt tràng cưdriyơrovs̀i: “Ngưdriyơrovsi lại đgxseêqtdĺn đgxseâifiby làm gì, vâifib̃n chưdriya làm kinh đgxseôethḍng đgxseêqtdĺn nưdriyơrovsng nưdriyơrovsng thâifib̀n tưdriyơrovṣng đgxseủ hay sao?”.

 

Kim Bình Nhi trong đgxseâifib̀u đgxseang tính cách đgxseôethd́i phí vơrovśi hung kinh, xem nhưdriy tình huôethd́ng hôethdm nay, têqtdln hung linh thủ hôethḍ Sâifibn Ma quyêqtdĺt nhiêqtdln khôethdng phải dêqtdl̃ đgxseôethd́i phó. Chỉ là trong tâifibm suy nghĩ vâifiḅy, ngoài măexfẉt thị vâifib̃n nơrovs̉ nụ cưdriyơrovs̀i quyêqtdĺn rũ.

 

Kim Bình Nhi đgxseịnh trơrovs̉ lơrovs̀i, bôethd̃ng nhiêqtdln nghe thâifib́y tiêqtdĺng Quỷ Lêqtdḷ nói: “Ngưdriyơrovsi có phải là hôethḍ vêqtdḷ của Linh Lung Vu Nưdriỹ năexfwm xưdriya, thâifibm nhâifiḅp Thâifiḅp Vạn Đsalgại Sơrovsn, môethḍt trong Nam Cưdriyơrovsng thâifib́t anh hùng, Hăexfẃc Hôethd̉, khôethdng?”.

 

Kim Bình Nhi ngạc nhiêqtdln, quay ngưdriyơrovs̀i nhìn qua phía Quỷ Lêqtdḷ, chỉ thâifib́y Quỷ Lêqtdḷ săexfẃc diêqtdḷn thản nhiêqtdln, nhìn thăexfẁng vào thâifibn hình khôethd̉ng lôethd̀ của hung linh.

 

Cũng có thêqtdl̉ là tại lúc Quỷ Lêqtdḷ lêqtdln tiêqtdĺng hỏi, hung linh nọ cũng là khôethdng có cách gì tưdriỵ chủ đgxseưdriyơrovṣc ngâifiby ngưdriyơrovs̀i ra, phảng phâifib́t “Hăexfẃc Hôethd̉” cái danh tưdriỵ đgxseó, nhưdriyethḍt trọng quyêqtdl̀n tàn nhâifib̃n đgxseánh mạnh vào đgxseâifibu đgxseó trong thâifibm tâifibm hăexfẃn.

 

qtdl̉ cả là hóa thâifibn thành lêqtdḷ quỷ hung kinh, kêqtdl̉ cả là quêqtdln hêqtdĺt cả thêqtdĺ gian, ngàn vạn năexfwm côethd khôethd̉ đgxseơrovṣi chơrovs̀, chung quy cuôethd́i cùng vâifib̃n có môethḍt hôethd̀i ưdriýc, thâifib̀m tàng trong nơrovsi sâifibu thăexfw̉m nhâifib́t của tâifibm hôethd̀n.

 

“Ngưdriyơrovsi… là ai?” thanh âifibm hùng hôethd̀n của hung linh, nhưdriy đgxseôethḍt nhiêqtdln câifib́t lêqtdln, cũng nhưdriy tình cảnh vưdriỳa xuâifib́t hiêqtdḷn, hoàn toàn biêqtdĺn đgxseôethd̉i.

 

Quỷ Lêqtdḷ nhìn đgxseám âifibm sâifibm quỷ khí đgxseang vòng thành tưdriỳng vòng bơrovs̉i thanh âifibm, nhãn trung lâifib́p lóa nhưdriỹng tia phưdriýc tạp khó hiêqtdl̉u, châifiḅm rãi nói: “Năexfwm xưdriya trong bãy ngưdriyơrovs̀i họ vêqtdḷ Linh Lung Vu Nưdriỹ, cuôethd́i cùng còn đgxseưdriyơrovṣc năexfwm ngưdriyơrovs̀i trơrovs̉ vêqtdl̀, sau đgxseó kiêqtdĺn lâifiḅp ra ngày nay Nam Cưdriyơrovsng Ngũ Tôethḍc. Còn lại hai ngưdriyơrovs̀i, là hai vị huynh đgxseêqtdḷ đgxseã tưdriỳng theo hôethḍ vêqtdḷ Linh Lung Vu Nưdriỹ tưdriỳ lâifibu nhâifib́t, Hăexfẃc Hôethd̉ và Hăexfẃc Môethḍc là khôethdng trơrovs̉ lại. Côethd̉ lão Vu tôethḍc truyêqtdl̀n thuyêqtdĺt, đgxseại ca Hăexfẃc Hôethd̉ trung tâifibm dũng mãnh, nhị đgxseêqtdḷ Hăexfẃc Môethḍc kiêqtdln nhâifib̃n châifib́p khán, ta thâifib́y ngưdriyơrovsi đgxseôethd́i vơrovśi thâifib̀n tưdriyơrovṣng cung câifib̉n dị thưdriyơrovs̀ng, ngàn vạn năexfwm nay kiêqtdln nhâifib̃n nhưdriyifiḅy, hoá thâifibn hung linh khôethdng hôethd́i hâifiḅn, chỉ phỏng đgxseoán ngưdriyơrovsi là Hăexfẃc Hôethd̉, khôethdng ngơrovs̀ lại đgxseúng?”.

 

Hung linh nọ trâifib̀m măexfẉc hôethd̀i lâifibu, mục quang ngưdriyng lại nhìn Quỷ Lêqtdḷ, Quỷ Lêqtdḷ dưdriyơrovśi ánh măexfẃt hung lêqtdḷ của hung linh, khôethdng ngơrovs̀ lại chăexfw̉ng hêqtdl̀ có môethḍt chút uý kỵ nào, cũng mơrovs̉ to măexfẃt nhìn lại.

 

Châifib̀m châifiḅm, âifibm bạch quỷ khí xung quanh hung linh càng lúc càng nôethd̀ng, ánh huyêqtdĺt quang trong măexfẃt hung linh càng lúc càng mạnh, tưdriỳng đgxseạo khí âifibm hàn thâifib́u côethd́t thôethd̉i vào cưdriỷa đgxseôethḍng Sâifibn Ma, khí hâifiḅu phảng phâifib́t cũng càng lúc càng lạnh.




 

Trêqtdln vai Quỷ Lêqtdḷ hâifib̀u tưdriỷ Tiêqtdl̉u Hôethdi, tưdriỵa hôethd̀ nhưdriy cảm thâifib́y bâifib́t an, khe khẽ kêqtdlu lêqtdln hai tiêqtdĺng.

 

“Ngưdriyơrovsi thưdriỵa ra là ai, làm sao lại biêqtdĺt đgxseưdriyơrovṣc truyêqtdḷn xưdriya của Vu tôethḍc?”. Ânnwym thanh phâifib̃n nôethḍ của hung linh bôethd̃ng nhiêqtdln biêqtdĺn đgxseôethd̉i, thanh âifibm bâifiby giơrovs̀ bôethd̃ng nhiêqtdln biêqtdĺn thành lạnh băexfwng.

 

Quỷ Lêqtdḷ tưdriỵa hôethd̀ nhưdriy chăexfw̉ng cảm giác thâifib́y gì, chỉ là nhìn âifibm ảnh khôethd̉ng lôethd̀ nói: “Thêqtdĺ gian này đgxseêqtdĺn quá nưdriỷa là khôethdng nhơrovś đgxseưdriyơrovṣc chuyêqtdḷn xưdriya, chỉ là chung quy sau đgxseó vâifib̃n còn có nhưdriỹng truyêqtdl̀n thuyêqtdĺt, tưdriỳng chút tưdriỳng chút đgxseưdriyơrovṣc lưdriyu truyêqtdl̀n lại”.

 

Gã nhìn thăexfw̉ng vào hung linh, dăexfẁn giọng nói tưdriỳng chưdriỹ môethḍt: “Nam Cưdriyơrovsng ngày nay, Vu tôethḍc hâifiḅu duêqtdḷ vâifib̃n còn có ngưdriyơrovs̀i nhơrovś các ngưdriyơrovsi”.

 

Hung linh nọ nhăexfwm măexfẃt, râifib́t lâifibu sau vâifib̃n khôethdng mơrovs̉ ra.

 

Kim Bình Nhi đgxseưdriýng phía sau, khẽ nhíu mày đgxseôethdi mày liêqtdl̃u, nhìn hung linh, đgxseoạn lại nhìn sang bêqtdln Quỷ Lêqtdḷ, nhưdriỹng truyêqtdl̀n thuyêqtdĺt của Vu tôethḍc vêqtdl̀ Linh Lung thâifib̀n tưdriyơrovṣng, thị môethḍt chút cũng khôethdng biêqtdĺt, nhưdriyng nhìn phản ưdriýng của hung linh nọ, hiêqtdl̉n nhiêqtdln đgxsea phâifib̀n nhưdriỹng đgxseqtdl̀u Quỷ Lêqtdḷ nói đgxseêqtdl̀u là sưdriỵ thâifiḅt. Tưdriỳ trưdriyơrovśc đgxseêqtdĺn nay, thị luôethdn nghĩ trong ma giáo ăexfẃt khôethdng có ai có thêqtdl̉ biêqtdĺt hơrovsn thị vêqtdl̀ nhưdriỹng di sưdriỵ trong Thâifiḅp Vạn Đsalgại Sơrovsn, khôethdng ngơrovs̀ têqtdln Quỷ Lêqtdḷ này lại biêqtdĺt đgxseưdriyơrovṣc nhưdriỹng côethd́ sưdriỵ đgxseó.

 

Thị nhìn thâifibn ảnh nam tưdriỷ đgxseó, trong lòng có chút châifib́n đgxseôethḍng, mục quang vâifib̃n lạnh lùng.

 

ifibu sau, âifibm phong lạnh lẽo thôethd̉i qua. Trêqtdln đgxseỉnh đgxseâifib̀u, mâifiby đgxseen ùn ùn kéo lại, gió lạnh nhưdriyexfẃt, cản săexfẃc thêqtdldriyơrovsng.

 

Trong phút tĩnh măexfẉc này, đgxseôethḍt nhiêqtdln, hung linh Hăexfẃc Hôethd̉ bôethd̃ng chơrovṣt ngâifib̉n đgxseâifib̀u, nhìn trơrovs̀i hú lêqtdln môethḍt tiêqtdĺng, thanh âifibm thêqtdlqtdḷ, phảng phâifib́t nhưdriy mang theo nhưdriyng tang thưdriyơrovsng của vãng sưdriỵ kèm trong tiêqtdĺng hú. Đsalgêqtdĺn lúc thanh âifibm tiêqtdĺng hú tưdriỳ nhưdriỹng răexfẉng núi xa vọng lại, gã mơrovśi cúi đgxseâifib̀u xuôethd́ng, tiêqtdĺng van ù ù, phảng phâifib́t chính là nhưdriỹng tâifibm tình của chuyêqtdḷn xưdriya đgxseang cuôethd̀n cuôethḍn trơrovs̉ vêqtdl̀.

 

“Đsalga tạ!”.

 

Hung linh nọ nhìn Quỷ Lêqtdḷ môethḍt lúc lâifibu, rôethd̀i khẽ cúi đgxseâifib̀u, nói lơrovs̀i cảm tạ.

 

Quỷ Lêqtdḷ khôethdng có chút biêqtdl̉u tình nào, châifiḅm rãi lùi vêqtdl̀ phía sau nưdriỷa bưdriyơrovśc, khẽ chơrovśp măexfẃt, đgxseáp lêqtdl̃.

 

Hunh linh gâifiḅt đgxseâifib̀u, thanh âifibm đgxseã hòa hoãn trơrovs̉ lại, nói: “Khôethdng ngơrovs̀ thêqtdĺ gian này vâifib̃n còn có ngưdriyơrovs̀i nhơrovś đgxseêqtdĺn Nưdriyơrovsng Nưdriyơrovsng và bọn ta, hà…, bâifib́t quá chúng ta năexfwm xưdriya lúc hôethḍ vêqtdḷ Nưdriyơrovsng Nưdriyơrovsng thâifibm nhâifiḅp Thâifiḅp Vạn Đsalgại Sơrovsn, cũng khôethdng có ai nghĩ đgxseêqtdĺn viêqtdḷc này lại đgxseưdriyơrovṣc thiêqtdln côethd̉ lưdriyu danh”.




 

Nhãn thâifib̀n hung linh, châifiḅm châifiḅm chuyêqtdl̉n qua phía đgxseôethḍng khâifib̉u Sâifibn Ma Côethd̉ Đsalgôethḍng, nơrovsi dưdriỵng thâifib̀n tưdriyơrovṣng của Linh Lung Vu Nưdriỹ, nhãn thâifib̀n hăexfẃn, trong giâifiby phút bôethd̃ng biêqtdĺn thanh ôethdn hòa trơrovs̉ lại, đgxseoạn tiêqtdĺp tục nói, thanh âifibm cùng hòa hoãn hơrovsn nhiêqtdl̀u: “Bâifib́t quá bọn ta đgxseêqtdĺn nơrovsi này, khôethdng hiêqtdĺm có ai có thêqtdl̉ biêqtdĺt đgxseưdriyơrovṣc, đgxseêqtdĺn cả quỷ cũng khôethdng biêqtdĺt đgxseưdriyơrovṣc”.

 

Quỷ Lêqtdḷ im lăexfẉng môethḍt lúc, rôethd̀i đgxseáp: “Đsalgúng, trưdriyơrovśc khi ta đgxseêqtdĺn đgxseâifiby, tuy đgxseã nghe qua nhưdriỹng truyêqtdl̀n thuyêqtdĺt vêqtdl̀ Linh Lung Vu Nưdriỹ và bảy ngưdriyơrovs̀i bọn ngưdriyơrovsi, nhưdriyng tịnh khôethdng biêqtdĺt đgxseưdriyơrovṣc tình hình hiêqtdḷn tại của ngưdriyơrovsi, cũng khôethdng biêqtdĺt đgxseưdriyơrovṣc ngưdriyơrovsi ơrovs̉ nơrovsi đgxseâifiby…”.

 

Gã gâifiḅt đgxseâifib̀u, nhìn hung linh châifib́n đgxseôethḍng, danh tưdriỵ đgxseó phảng phâifib́t đgxseêqtdĺn gã cũng cảm thâifib́y uý kỵ.

 

Chỉ là, mục quang của hung linh vâifib̃n khôethdng đgxseôethḍng, vâifib̃n tôethdn kính nhìn thâifib̀n tưdriyơrovṣng, nói: “Các ngưdriyơrovsi tìm y làm gì?”.

 

Quỷ Lêqtdḷ lãnh đgxseạm: “Chúng ta muôethd́n tìm y sau đgxseó giêqtdĺt y”.

 

Hung linh nọ đgxseôethḍt nhiêqtdln ngoảnh lại, nhìn Quỷ Lêqtdḷ nói: “Chỉ băexfẁng hai ngưdriyơrovs̀i bọn ngưdriyơrovsi?”.

 

Quỷ Lêqtdḷ bình tĩnh gâifiḅt đgxseâifib̀u: “Đsalgúng”.

 

Vùng bạch săexfẃc quỷ khí quanh hung linh bôethd̃ng nhiêqtdln vâifib̀n vũ càng lúc càng nhanh, khiêqtdĺn thâifibn ảnh hăexfẃn càng lúc càng mơrovs̀, lúc lâifibu sau, chỉ nghe thâifib́y tiêqtdĺng gã lạnh lùng nói: “Khôethdng sai, Thú Thâifib̀n đgxseích xác là ơrovs̉ tại trong Trâifib́n Ma Côethd̉ Đsalgôethḍng”.

 

Kim Bình Nhi thâifibn hình nhâifib́t đgxseôethḍng, trêqtdln măexfẉt khẽ lóe lêqtdln môethḍt tia vui mưdriỳng. Duy chỉ có Quỷ Lêqtdḷ đgxseêqtdĺn môethḍt chút biêqtdl̉u tình cũng khôethdng có, chỉ nhìn hung linh.

 

Hung linh nọ nhìn gã, hôethd́t nhiêqtdln nói: “Ta xem cách ăexfwn măexfẉc của ngưdriyơrovsi khôethdng giôethd́ng ngưdriyơrovs̀i Nam Cưdriyơrovsng, có phải là tưdriỳ Trung Thôethd̉ lại khôethdng?”.

 

Quỷ Lêqtdḷ gâifiḅt đgxseâifib̀u, nói: “Chính thị”.

 

Hung linh trâifib̀m ngâifibm môethḍt lúc, trong âifibm sâifibm quỷ khí, phảng phâifib́t nhưdriy thâifib̀n tình gã có chút biêqtdĺn hóa, nói: “Ngưdriyơrovsi có biêqtdĺt, ta tại sao lại canh gác trưdriyơrovśc cưdriỷa đgxseôethḍng?”.

 

Quỷ Lêqtdḷ đgxseáp: “Khôethdng biêqtdĺt”.

 

Hung linh nói: “Ta tưdriỵ nhiêqtdln là ơrovs̉ đgxseâifiby đgxseêqtdl̉ bảo hôethḍ nưdriyơrovsng nưdriyơrovsng thâifib̀n tưdriyơrovṣng, nhưdriyng ngoài viêqtdḷc đgxseó ra, ta cũng ơrovs̉ đgxseâifiby canh gác, môethḍt là khôethdng đgxseêqtdl̉ cho yêqtdlu nghiêqtdḷt phục sinh, hai là khôethdng đgxseêqtdl̉ cho ai tiêqtdĺn vào đgxseôethḍng, ngưdriyơrovsi đgxseã minh bạch chưdriya?”.

 

Quỷ Lêqtdḷ gâifiḅt đgxseâifib̀u.

 

Hung linh nọ thản nhiêqtdln cưdriyơrovs̀i nói: “Nhưdriyng cuôethd́i cùng ta chung quy cũng đgxseã phụ lòng nuơrovsng nưdriyơrovsng trọng thác, bị… bị têqtdln súc sinh kia lưdriỳa gạt, gâifiby ra lâifib̀m lơrovs̃ to lơrovśn, yêqtdlu nghiêqtdḷt phục sinh, thiêqtdln hạ sinh linh đgxseôethd̀ thán…”. Nói đgxseêqtdĺn đgxseâifiby, âifibm thanh gã càng lúc càng nhỏ, sau đgxseó, hung linh đgxseịnh thâifib̀n trơrovs̉ lại, tiêqtdĺp: “Ta vôethd́n đgxseã tuyêqtdḷt vọng, nhgĩ răexfẁng thêqtdĺ gian này khôethdng còn ai có khả năexfwng tiêqtdlu trưdriỳ yêqtdlu nghiêqtdḷt trưdriỳ hại cho bá tánh, khôethdng ngơrovs̀ mâifib́y ngày trưdriyơrovśc, hăexfẃn trọng thưdriyơrovsng trơrovs̉ vêqtdl̀, trung thôethd̉ nhâifibn kiêqtdḷt đgxseịa linh, quả là có cao nhâifibn có thêqtdl̉ đgxseả thưdriyơrovsng đgxseưdriyơrovṣc nó, thâifiḅt là ngoài sưdriýc tưdriyơrovs̉ng tưdriyơrovṣng của ta”.

 

Quỷ Lêqtdḷ khóe măexfẃt khẽ giâifiḅt, đgxseoạn lạnh lùng cưdriyơrovs̀i nói: “Ngưdriyơrovsi cũng đgxseưdriỳng nêqtdln mưdriỳng vôethḍi, Thú Thâifib̀n tuy đgxseã bại, nhưdriyng ngưdriyơrovs̀i đgxseả bại nó, cũng khôethdng khá đgxseưdriyơrovṣc nó chút nào đgxseâifibu…”.

 

Hung linh khẽ run, khôethdng biêqtdĺt câifibu đgxseó của Quỷ Lêqtdḷ có hàm ý gì, nhưdriyng sao đgxseó lại thâifibm trâifib̀m nói: “Có thêqtdl̉ trưdriỳ khưdriỷ yêqtdlu nghiêqtdḷt, tưdriỵ nhiêqtdln là râifib́t tôethd́t rôethd̀i, ta cótâifibm nguyêqtdḷn này tưdriỳ cả ngàn năexfwm nay, chỉ hâifiḅn hôethdm nó phục sinh, ta côethd́ hêqtdĺt sưdriýc cũng khôethdng làm gì nôethd̉i nó. Các ngưdriyơrovsi đgxseêqtdĺn tưdriỳ Trung Thôethd̉, có lẽ có khả năexfwng chêqtdĺ ngưdriỵ nó”.

 

Xung quanh hung linh qỷ khí bôethd́c lêqtdln xung thiêqtdln, trưdriỳng to đgxseôethdi măexfẃt, lơrovśn tiêqtdĺng nói: “Ta thay măexfẉt nưdriyơrovsng nưdriyơrovsng cho phép ngưdriyơrovsi qua lâifib̀n này”.

 

Nói xong, hăexfẃn châifib̀m châifiḅm lùi sang môethḍt bêqtdln, nhưdriyơrovs̀ng đgxseưdriyơrovs̀ng cho Quỷ Lêqtdḷ và Bình Nhi, đgxseăexfẁng sau gã môethḍt đgxseôethḍng nhỏ u thâifibm dâifib̃n sâifibu vào trong côethd̉ đgxseôethḍng.

 

Quỷ Lêqtdḷ nhìn đgxseôethḍng huyêqtdḷt môethḍt lúc lâifibu, rôethd̀i đgxseưdriya măexfẃt nhìn hung linh, hung lin cũng nhì gã.

 

Quỷ Lêqtdḷ gâifiḅt đgxseâifib̀u, cũng chăexfw̉ng nói thêqtdlm gì nhiêqtdl̀u, châifib̀m châifiḅm nưdriyơrovśc vêqtdl̀ phía trưdriyơrovśc. Khi đgxsei qua hung linh, trêqtdln vai gã hâifib̀u tưdriỷ Tiêqtdl̉u Hôethdi đgxseôethḍt nhiêqtdln ngâifib̉ng đgxseâifib̀u, nhìn vào thâifibn thêqtdl̉ to lơrovśn của hung linh, ba con măexfẃt chơrovśp chơrovśp.

 

Hung linh nọ hôethd́t nhiêqtdln nói vơrovśi tưdriỳ sau lưdriyng Quỷ Lêqtdḷ nói lơrovśn: “Vâifib̃n còn môethḍt chuyêqtdḷn, ngưdriyơrovsi nêqtdln đgxseêqtdl̉ tâifibm. Hôethdm đgxseó Thú Thâifib̀n khôethdng trơrovs̉ vêqtdl̀ môethḍt mình, ngoài con ác thú Thiêqtdĺt Thao bêqtdln cạnh nó, vâifib̃n còn môethḍt con yêqtdlu nghiêqtdḷt nưdriỹa, đgxseạo hạnh cưdriỵc cao, ngưdriyơrovsi phải câifib̉n thâifiḅn đgxseó”.

 

Quỷ Lêqtdḷ dưdriỳng bưdriyơrovśc nói: “Cưdriý nhưdriy ta biêqtdĺt, thâifiḅp tam yêqtdlu thú thủ hạ của hăexfẃn, đgxseêqtdl̀u bị tiêqtdlu diêqtdḷt hêqtdĺt rôethd̀i”.

 

Hung linh nọ lăexfẃc đgxseâifib̀u đgxseáp: “Khôethdng phải là bọn thâifiḅp tam yêqtdlu thú đgxseó, tưdriỳ trưdriyơrovśc tơrovśi nay, đgxseêqtdĺn cả ta cũng chưdriya thâifib́y con yêqtdlu nghiêqtdḷt đgxseó nhiêqtdl̀u, ngưdriyơrovsi nhâifib́t đgxseịnh phải câifib̉n trọng”.

 

Quỷ Lêqtdḷ gâifiḅt đgxseâifib̀u, nhìn sâifibu vào trong côethd̉ đgxseôethḍng rôethd̀i tiêqtdĺp tục bưdriyơrovśc.

 

Phía sau, Kim Bình Nhi châifib̀m châifiḅm tiêqtdĺp bưdriyơrovśc nôethd́i gót, hai ngưdriyơrovs̀i môethḍt khỉ, dâifib̀n dâifib̀n chìm vào trong hăexfẃc ám, tan vào trong âifibm ảnh rôethd̀i biêqtdĺn mâifib́t hăexfw̉n.

 

Quỷ khí quanh mình hung linh, tưdriỳ tưdriỳ trơrovs̉ nêqtdln mơrovsethd̀, nhưdriyng đgxseôethdi măexfẃt to tưdriyơrovśng của hăexfẃn, vâifib̃n nhìn chăexfẁm chăexfẁm vào vùng hăexfẃc ám trong đgxseôethḍng huyêqtdḷt. Rôethd̀i đgxseôethḍt nhiêqtdln, hăexfẃn hưdriyơrovśng vêqtdl̀ phía vùng u tôethd́i, hôethd́ng lêqtdln môethḍt tiêqtdĺng nhưdriy kinh lôethdi thiêqtdl̉m đgxseqtdḷn sâifib́m sét, nôethḍ khí nhưdriy bài sơrovsn đgxseảo hải oanh nhiêqtdln bùng lêqtdln, thâifiḅm chí đgxseêqtdĺn cả nhưdriỹng đgxseạo âifibm phong cũng bị thôethd̉i ngưdriyơrovṣc vào trong đgxseôethḍng, đgxseêqtdĺn cả vách đgxseá xung quanh cũng rung lêqtdln rơrovsi ra nhưdriỹng hạt vụn đgxseá rụng xuôethd́ng lả tả.

 

Sau khi tiêqtdĺng hôethd́ng đgxseqtdln cuôethd̀ng đgxseã dưdriýt hăexfw̉n, thâifibn hình to lơrovśn của hung linh, dâifib̀n dâifib̀n tan vào trong hăexfẃc ám.

 

Chỉ là, vào lúc hung linh tiêqtdlu thâifib́t, gã khôethdng chú ý đgxseêqtdĺn, bêqtdln ngoài Sâifibn ma Côethd̉ Đsalgôethḍng, đgxseăexfẁng sau thâifib̀n tưdriyơrovṣng, âifib̉n âifib̉n thiêqtdl̉m hiêqtdḷn môethḍt bóng đgxseen, chính là ngưdriyơrovs̀i đgxseã sách đgxseôethḍng Nam Cưdriyơrovsng Ngũ Tôethḍc nôethḍi loạn, cưdriyơrovśp đgxsei thánh khí của Ngũ Tôethḍc, giúp Thú Thâifib̀n phục sinh, Hăexfẃc Môethḍc.

 

Đsalgoạn trưdriyơrovs̀ng bào đgxseen tuyêqtdl̀n vâifib̃n nhưdriy ngày trưdriyơrovśc, phủ kín toàn thâifibn Hăexfẃc Môethḍc, tưdriỳ trong phát ra nhưdriỹng đgxseạo âifibm lãnh khí, chỉ là sâifibu trong măexfẃt gã, thoáng có nhưdriỹng tia mục quang cưdriỵc kỳ phưdriýc tạp, nhìn sâifibu vào trong Sâifibn Ma Côethd̉ Đsalgôethḍng. Sau khi hung linh nọ, cũng là vị đgxseại ca của gã trưdriyơrovśc đgxseâifiby, tiêqtdlu thâifib́t hăexfẃn châifib̀m châifiḅm thu hôethd̀i nhãn quang.

 

Trong âifibm phong săexfẃt, hăexfẃn hạ giọng than: “Nưdriyơrovsng nưdriyơrovsng…”.

 

Cùng lúc đgxseó, Trâifib́n Ma Côethd̉ Đsalgôethḍng sơrovs̉ tại trêqtdln ngọn núi đgxseen ngòm, trong khu rưdriỳng già âifibm u, dâifib̀n dâifib̀n xuâifib́t hiêqtdḷn môethḍt đgxseôethḍi ngũ tâifib̀m mưdriyơrovs̀i ngưdriyơrovs̀i. Ngưdriyơrovs̀i đgxsei đgxseâifib̀u tiêqtdln, môethḍt thâifibn bạch y nhưdriy tuyêqtdĺt sáng ngơrovs̀i, vẻ măexfẉt lạn lùng, nhưdriyng trong măexfẃt lại có đgxseêqtdĺn mâifib́y phâifib̀n u sâifib̀u thưdriyơrovsng tang thưdriyơrovsng, hưdriyơrovśng răexfẉng núi đgxseen ngòm mà thơrovs̉ dài.

 

***

 

Trung thôethd̉, ba mưdriyơrovsi dăexfẉm ngoài Hà Dưdriyơrovsng Thành.

 

Trêqtdln đgxseại đgxseạo, đgxseã qua lâifibu rôethd̀i, nhưdriỹng ngưdriyơrovs̀i chạy loạn đgxseêqtdl̀u băexfẃt đgxseâifib̀u quay trơrovs̉ lại quay trơrovs̉ lại phía nam, nơrovsi đgxseâifiby lại khôethdng xa châifibn Thanh Vâifibn Sơrovsn là mâifib́y, cho nêqtdln thưdriyơrovs̀ng thâifib́y bá tánh y sam lam lũ, gian nan trèo đgxseèo lôethḍi suôethd́t trơrovs̉ vêqtdl̀ quêqtdldriyơrovsng. Bâifib́t quá cũng có nhiêqtdl̀u ngưdriyơrovs̀i băexfẃt đgxseâifib̀u mơrovs̉ hàng tiêqtdl̉u thưdriyơrovsng tiêqtdl̉u phiêqtdĺn, so vơrovśi lúc trưdriyơrovśc phát sinh ra trưdriyơrovs̀ng hạo kiêqtdĺp, thì cũng đgxseã tôethd́t hơrovsn khôethdng biêqtdĺt bao nhiêqtdlu lâifib̀n rôethd̀i.

 

“Tiêqtdln nhâifibn chỉ đgxseqtdl̉m, xem bản sinh mêqtdḷnh đgxseâifiby…”, bôethd̃ng nhiêqtdln môethḍt tiêqtdĺng rao tưdriỳ trêqtdln đgxseại lôethḍ câifib́t lêqtdln, phá tan sưdriỵ tĩnh lăexfẉng trâifib̀m măexfẉc thưdriyơrovs̀ng ngày vôethd́n có, nghe băexfẃt tay vôethd cùng.

 

“Tài vâifiḅn, quan âifiḅn, nhâifibn duyêqtdln, hành tung, phong thủy, xem tưdriyơrovśng, trăexfẃc tưdriỵ, mạc côethd́t, môethdn nào cũng giỏi, môethdn nào cũng biêqtdĺt, nhanh nhanh, môethḍt ngưdriyơrovs̀i chỉ lâifib́y năexfwm lưdriyơrovṣng thôethdi! Quá rẻ quá rẻ…”.

 

Chu Nhâifib́t Tiêqtdln tay năexfẃm câifiby gâifiḅy trúc có găexfẃn chiêqtdlu bài “Tiêqtdln Nhâifibn Chỉ Lôethḍ”, châifiḅm rãi bưdriyơrovśc tưdriỳng bưdriyơrovśc, chúng nhâifibn dáo dác nhìn.

 

Đsalgăexfẁng sau lão, Dã Câifib̉u đgxseạo nhâifibn chăexfw̉ng nói câifibu nào, chỉ lăexfw̉ng lăexfẉng trôethdng coi đgxseôethd́ng hành lý.

 

Nhưdriyng đgxseăexfẁng sau lão, Tiêqtdl̉u Hoàn nhảy dưdriỵng lêqtdln, trêqtdln đgxseưdriyơrovs̀ng đgxseang chăexfwm chú đgxseọc môethḍt quyêqtdl̉n sách mỏng bìa đgxseen khôethdng có ghi tưdriỵa đgxseêqtdl̀ gì, ngâifib̉n măexfẉt lêqtdln nói: “Gia gia, ngưdriyơrovs̀i vưdriỳa nói gì vâifiḅy, mâifib́y lưdriyơrovṣng môethḍt ngưdriyơrovs̀i?”.

 

Chu Nhâifib́t Tiêqtdln ngoảnh lại, cưdriyơrovs̀i ha hả, môethḍt thâifibn đgxseạo côethd́t tiêqtdln phong nhưdriy tiêqtdln nhâifibn hạ giơrovśi, xòe năexfwm ngón tay ra, trịnh trọng đgxseáp: “Năexfwm lưdriyơrovṣng bạc”.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn nhíu mày hỏi: “Nhưdriyng mà hôethdm trưdriyơrovśc chúng ta chỉ lâifib́y có ba lưdriyơrovṣng môethḍt ngưdriyơrovs̀i thôethdi mà. Còn nưdriỹa, mâifib́y hôethdm nay gia gia bị sao vâifiḅy, ba hôethdm trưdriyơrovśc chúng ta đgxseêqtdl̀u đgxseã thôethd́ng nhâifib́t, môethd̃i khách nhâifibn xem tưdriyơrovśng chúng ta chỉ lâifib́y năexfwm tiêqtdl̀n ngâifibn lưdriyơrovṣng, nhưdriyng mà gia gia vâifib̃n chưdriya băexfẁng lòng, mâifib́y hôethdm trưdriyơrovśc xem tưdriyơrovśng cho ngưdriyơrovs̀i ta, năexfwm tiêqtdl̀n biêqtdĺn thành môethḍt lưdriyơrovṣng, hôethdm sau môethḍt lưdriyơrovṣng biêqtdĺn thành hai lưdriyơrovṣng, mơrovśi hôethdm qua đgxseâifiby hai lưdriyơrovṣng đgxseó lại biêqtdĺn thành ba lưdriyơrovṣng, đgxseêqtdĺn hôethdm nay ngưdriyơrovs̀i lại muôethd́n tăexfwng lêqtdln thành năexfwm lưdriyơrovṣng là sao?”.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn chạy lêqtdln cạnh Chu Nhâifib́t Tiêqtdln, nhìn lão trưdriỳ trêqtdln xuôethd́ng dưdriyơrovśi, Chu Nhâifib́t Tiêqtdln bị Tiêqtdl̉u Hoàn nhìn đgxseêqtdĺn phát bưdriỵc, lùi lại môethḍt bưdriyơrovśc quát: “Ngưdriyơrovsi nhìn cái gì mà nhìn?”.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn khôethdng trả lơrovs̀i, chỉ nhìn lão chăexfẁm chăexfẁm, Chu Nhâifib́t Tiêqtdln hưdriỳm môethḍt tiêqtdĺng, đgxseoạn lại lùi thêqtdlm môethḍt bưdriyơrovśc, hỏi: “Ngưdriyơrovsi sưdriỳng sưdriỳng sôethḍ sôethḍ lêqtdln thêqtdĺ đgxseêqtdl̉ làm gì?”.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn phì môethḍt tiêqtdĺng nói: “Gia gia mơrovśi là sưdriỳng sưdriỳng sôethḍ sôethḍ! Con xem ngưdriyơrovs̀i có bị âifib́m đgxseâifib̀u khôethdng, sôethd́t quá biêqtdĺn thành hôethd̀ đgxseôethd̀ rôethd̀i!”.

 

Nói đgxseoạn, Tiêqtdl̉u Hoàn quay lại phía Dã Câifib̉u đgxseang đgxsei đgxseăexfẁng sau hỏi: “Đsalgạo trưdriyơrovs̉ng, ngài nói xem gia gia tiêqtdl̉u nưdriỹ mâifib́y hôethdm nay có phải là râifib́t hôethd̀ đgxseôethd̀ khôethdng?”.

 

Ânnwýy là vì bâifib́y giơrovs̀ đgxseang là ban ngày, Dã Câifib̉u đgxseạo nhâifibn mâifib́y hôethdm nay đgxseêqtdl̀u dùng môethḍt tâifib́m vải đgxseqtdl̀u che măexfẉt, nhưdriyng đgxseôethdi măexfẃt lâifib́p lánh phát quang, thâifiḅp phâifib̀n minh lưdriyơrovṣng, khi nghe Tiêqtdl̉u Hoàn hỏi, chỉ cưdriyơrovs̀i ha ha hai tiêqtdĺng, sau đgxseó châifiḅm rãi lăexfẃc đgxseâifib̀u đgxseáp: “Lão… hà, ngưdriyơrovsi là tiêqtdl̀n bôethd́i niêqtdln kỷ đgxseã cao, thêqtdĺ nào chăexfw̉ng có chút…”.

 

“Đsalgánh răexfẃm!”

 

Chu Nhâifib́t Tiêqtdln ơrovs̉ phía trưdriyơrovśc bưdriỳng bưdriỳng nôethd̉i giâifiḅn.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn trơrovṣn măexfẃt nhìn lão nói: “Gia gia, ngưdriyơrovs̀i kích đgxseôethḍng lêqtdln nhưdriyifiḅy đgxseêqtdl̉ làm gì, con vâifib̃n hiêqtdl̉u đgxseăexfẃc đgxseạo thưdriyơrovs̀ng nói râifib́t có đgxseạo lý, xem đgxseqtdḷu bôethḍ ngưdriyơrovsi mâifib́y hôethdm nay, chỉ sơrovṣ đgxseúng là có chút hôethd̀ đgxseôethd̀ rôethd̀i”.

 

Chu Nhâifib́t Tiêqtdln tưdriỵa hôethd̀ nhưdriy khôethdng thêqtdl̉ chịu nôethd̉i “lão hôethd̀ đgxseôethd̀” ba chưdriỹ này, giâifiḅn dưdriỹ quát: “Hai đgxseưdriýa tiêqtdl̉u bôethd́i các ngưdriyơrovsi thì biêqtdĺt cái gì, hia ngưdriyơrovsi mơrovśi có mâifib́y tuôethd̉i đgxseâifib̀u, đgxseã biêqtdĺt đgxseưdriyơrovṣc bao nhiêqtdlu nhâifibn tình thêqtdĺ côethd́, ta đgxseâifiby khôethdng phải là…”.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn ngăexfẃt lơrovs̀i: “Phải khôethdng vâifiḅy? Vâifiḅy ngưdriyơrovs̀i nói ra xem, tại sao gia gia lại tăexfwng gía môethḍt cách vôethd ký nhưdriyifiḅy?”.

 

Chu Nhâifib́t Tiêqtdln hưdriỳm môethḍt tiêqtdĺng, giưdriyơrovsng tâifib́m chiêqtdlu bài Tiêqtdln Nhâifibn Chỉ Lôethḍ lêqtdln, hưdriyơrovśng đgxseám ngưdriyơrovs̀i bôethḍ hành đgxseang qua qua lại lại bảo: “Các ngưdriyơrovsi nhìn mâifib́y ngưdriyơrovs̀i kia, cũng vơrovśi chúng ta găexfẉp măexfẉt trêqtdln đgxseưdriyơrovs̀ng, có phải là nhưdriỹng ngưdriyơrovs̀i tỵ nạn khôethdng?”.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn gâifiḅt đgxseâifib̀u: “Khôethdng sai, tâifib́t cả đgxseêqtdl̀u là, cả chúng ta cũng là tỵ nạn”.

 

Chu Nhâifib́t Tiêqtdln măexfẃc nghẹn, măexfẉt đgxseỏ bưdriỳng bưdriỳng, đgxseqtdḷu bôethḍ nhưdriy khôethdng nghe thâifib́y Tiêqtdl̉u Hoàn nói gì.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn lại tiêqtdĺp: “Nêqtdĺu nhưdriyifib́t cả đgxseêqtdl̀u là ngưdriyơrovs̀i tỵ nạn, ly hưdriyơrovsng, con thâifib́y chăexfw̉ng có mâifib́y ngưdriyơrovs̀i lúc này còn muôethd́n nghĩ đgxseêqtdĺn chuyêqtdḷn xem tưdriyơrovśng nưdriỹa, con vâifib̃n tưdriyơrovs̉ng gia gia đgxseáng lẽ ra phải giảm giá mơrovśi phải, khôethdng ngơrovs̀ gia gia lại nhâifib́t đgxseịnh tăexfwng giá lêqtdln”.

 

Chu Nhâifib́t Tiêqtdln hạ tay xuôethd́ng, đgxseêqtdl̉ tâifib́m chiêqtdlu bài ra sau, cưdriyơrovs̀i nhạt hỏi: “Cưdriý nhưdriy các ngưdriyơrovsi nói, thì là ta sai rôethd̀i, nhưdriyng mà ngưdriyơrovsi xem mâifib́y hôethdm nay, nhưdriỹng ngưdriyơrovs̀i tìm chúng ta xem tưdriyơrovśng là ít hay là nhiêqtdl̀u?”.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn khôethdng nói gì, nhíu đgxseôethdi mày, Dã Câifib̉u đgxseạo nhâifibn ơrovs̉ bêqtdln cạnh láu táu tiêqtdĺp: “Nói đgxseêqtdĺn viêqtdḷc này, tưdriỵa hôethd̀ nhưdriyifib́y hôethdm nay khách nhâifibn xem tưdriyơrovśng đgxseích ác là nhiêqtdl̀u lêqtdln”.

 

Chu Nhâifib́t Tiêqtdln lại cưdriyơrovs̀i khâifib̉y, măexfẉt đgxseâifib̀y vẻ đgxseăexfẃc ý, nhìn Tiêqtdl̉u Hoàn tiêqtdĺp: “Ngưdriyơrovsi nêqtdlin kỷ còn trẻ, làm sao hiêqtdl̉u đgxserovṣc chuyêqtdḷn đgxseơrovs̀i chưdriý. Ta nói cho ngưdriyơrovsi biêqtdĺt, đgxseúng ra là nói sau khi có đgxseại nạn, ngưdriyơrovs̀i ngưdriyơrovs̀i đgxseêqtdl̀u phải đgxsei tỵ nạn, tuy răexfẁng vị tâifib́t đgxseã có ý muôethd́n xem tưdriyơrovśng. Nhưdriyng lâifib̀n này thì lại khác, hạo kiêqtdĺp quá lơrovśn, mưdriyơrovs̀i mâifib́y ngàn năexfwm mơrovśi có môethḍt lâifib̀n, thiêqtdln hạ chúng sinh đgxseôethd̀ thán, ngưdriyơrovs̀i ngưdriyơrovs̀i đgxseêqtdl̀u sôethd́ng trong cảnh hiêqtdl̉m, khôethdng biêqtdĺt có còn sôethd́ng đgxseưdriyơrovṣc đgxseêqtdĺn ngày mai khôethdng. Dưdriyơrovśi hoàn cảnh khác biêqtdḷt thêqtdĺ này, có bản tiêqtdln nhâifibn ta chỉ đgxseqtdl̉m giúp họ thoát khỏi cơrovsn mêqtdl, khôethdng phải là phúc cho sao”.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn cúi đgxseâifib̀u trâifib̀m tưdriy, lúc lâifibu sau, mơrovśi tưdriỳ tưdriỳ ngâifib̉n lêqtdln, trêqtdln măexfẉt có môethḍt tia bục bôethḍi chán nản.

 

Dã Câifib̉u Đsalgạo Nhâifibn vâifib̃n còn mêqtdl hoăexfẉc, khôethdng nhâifib̃n nại đgxseưdriyơrovṣc hỏi: “Ngưdriyơrovsi tại sao cưdriý luôethdn đgxseêqtdl̀ cao cái môethdn xem tưdriyơrovśng này vâifiḅy?”.

 

Chu Nhâifib́t Tiêqtdln liêqtdĺc nhìn nói: “Loại học vâifib́n cao thâifibm này, ta làm sao có thêqtdl̉ dạy ngưdriyơrovsi”.

 

Dã Câifib̉u đgxseạo nhâifibn nhưdriyifib̃m phải đgxseinh, âifib́p úng môethḍt hôethd̀i, đgxseoạn chỉ nghe thâifib́y Tiêqtdl̉u Hoàn ơrovs̉ bêqtdln cạnh thơrovs̉ dài môethḍt hơrovsi nói: “Cái này ta hiêqtdḷn tại cũng ít nhiêqtdl̀u minh bạch đgxseưdriyơrovṣc môethḍt đgxseqtdl̉m”.

 

Dã Câifib̉u đgxseạo nhâifibn cùng Chu Nhâifib́t Tiêqtdln thâifib́t kinh, Chu Nhâifib́t Tiêqtdln nói: “Ngưdriyơrovsi… ngưdriyơrovsi nói ra xem?”.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn nhún vai, châifiḅm rãi tiêqtdĺp: “Gia gia liêqtdḷu thiêqtdln hạ ngưdriyơrovs̀i ngưdriyơrovs̀i tâifibm sơrovṣ hãi khôethdn xiêqtdĺt, đgxseôethd́i vơrovśi tính mêqtdḷnh của mình đgxseêqtdl̀u lo cũng khôethdng đgxseưdriyơrovṣc, thì làm sao thêqtdl̉ quan tâifibm đgxseêqtdĺn tài vâifiḅt của họ đgxseưdriyơrovṣc. Trái lại, ngâifibn lưdriyơrovṣng của gia gia càng lúc càng nhiêqtdl̀u, bá tánh tâifib̀m thưdriyơrovs̀ng nghĩ là gia gia có đgxseạo hạnh cao thâifibm, khôethdng giôethd́ng phàm nhâifibn… Viêqtdḷc này đgxseêqtdĺn con nguyêqtdln cũng khôethdng tin, vâifib̃n nghĩ là loại tiêqtdl̉u xảo kiêqtdl̉u này đgxseêqtdĺn têqtdln ngôethd́c cũng nhìn ra, khôethdng ngơrovs̀ vâifib̃n còn quá nhiêqtdl̀u ngưdriyơrovs̀i khôethdng nhìn ra”.

 

Chu Nhâifib́t Tiêqtdln lăexfẃc đgxseâifib̀u: “Ngưdriyơrovsi sai rôethd̀i, Tiêqtdl̉u Hoàn”.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn ngạc nhiêqtdln: “Cái gì?”.

 

Chu Nhâifib́t Tiêqtdln nói: “Mâifib́y đgxseqtdl̀u ngưdriyơrovsi nói đgxseêqtdl̀u đgxseúng, chỉ là câifibu sau cùng sai rôethd̀i, tịnh khôethdng phải là bọn chúng khôethdng nhìn ra, chỉ là bản thâifibn bọn chúng nhìn khôethdng thôethdng đgxseưdriyơrovṣc đgxseạo lý thôethdi”.

 

Dã Câifib̉u đgxseạo nhâifibn nghe qua khôethdng hiêqtdl̉u bèn hỏi lại: “Cái gì mà nhìn khôethdng ra?”.

 

Chu Nhâifib́t Tiêqtdln lại nhìn nhưdriỹng ngưdriyơrovs̀i bọ hành tâifib́t tả qua lại nói: “Chúng sinh thiêqtdln hạ, khôethdng phải là ngu đgxseôethḍn khôethdng nhìn ra, chỉ là trong hoàn cảnh sinh tưdriỷ đgxseâifib̀u quan, chăexfw̉ng có đgxseưdriyơrovṣc mâifib́y ngưdriyơrovs̀i có thêqtdl̉ tin tưdriyơrovs̉ng đgxseưdriyơrovṣc vào chính bản thâifibn, nêqtdln chỉ muôethd́n nghe lơrovs̀i an ủi của ngưdriyơrovs̀i khac. Ta vì bọn họ mà chỉ đgxseqtdl̉m bêqtdĺn bơrovs̀, môethd̃i câifibu môethd̃i tưdriỳ đgxseêqtdl̀u là bàn vêqtdl̀ nưdriỷa đgxseơrovs̀i sau của bọn họ, so vơrovśi hoàn cảnh hôethdm nay thì thâifiḅt tôethd́t hơrovsn nhiêqtdl̀u lăexfẃm. Nghe đgxseưdriyơrovṣc lơrovs̀i nói tôethd́t lành, họ trả ngâifibn lưdriyơrovṣng, cũng đgxseưdriyơrovṣc an tâifibm hơrovsn nhiêqtdl̀u”.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn bôethd̃ng nhiêqtdln đgxseáp: “Ta toàn nói nhưdriỹng lơrovs̀i hàm hôethd́”.

 

Tiêqtdl̉u Hoàn cùng Dã Câifib̉u đgxseạo nhâifibn đgxseưdriya măexfẃt nhìn nhau, nhâifib́t thơrovs̀i khôethdng nói đgxseưdriyơrovṣc câifibu nào.

 

Chu Nhâifib́t tiêqtdln ngâifib̉ng măexfẉt nhìn trơrovs̀i, nhìn cả môethḍt vòm trơrovs̀i bao la rôethḍng lơrovśn, môethḍt lúc sau, mơrovśi thơrovs̉ dài: “Hạo kiêqtdĺp thêqtdĺ này, đgxseúng là chỉ có môethḍt khôethdng hai, nêqtdĺu khôethdng, đgxseêqtdĺn cả trơrovs̀i cũng khôethdng chịu nôethd̉i”.

 

Nói đgxseêqtdĺn đgxseâifiby, lão quay lại cưdriyơrovs̀i: “Nêqtdĺu mà nhưdriyifiḅy, nhưdriỹng ngày trong tưdriyơrovsng lai tưdriỵ nhiêqtdln sẽ tôethd́t hơrovsn nhiêqtdl̀u so vơrovśi nhưdriỹng ngày sôethd́ng khôethdng biêqtdĺt sôethd́ng chêqtdĺt thêqtdĺ nào, ta nói vâifiḅy cũng khôethdng tính là nhưdriỹng lơrovs̀i hàm hôethd̀ gạt ngưdriyơrovs̀i… Trái lại, lão phu trêqtdln đgxseưdriyơrovs̀ng đgxsei, đgxseã an ủi khuyêqtdln bảo khôethdng biêqtdĺt bao nhiêqtdlu là ngưdriyơrovs̀i, bách tính phải lưdriyu lạc, sau nhưdriỹng lơrovs̀i khuyêqtdln bảo an ủi của lão phu, đgxseêqtdl̀u coi trọng sinh mêqtdḷnh, quyêqtdĺt tâifibm hưdriyơrovśng thiêqtdḷn, tu côethdng tích đgxseưdriýc, chăexfw̉ng phải là tôethd́t hơrovsn nhiêqtdl̀u so vơrovśi mâifib́y lão hòa tưdriyơrovṣng đgxseạo sĩ hàng ngày nâifib́p trong chùa miêqtdĺu tụng kinh niêqtdḷm Phâifiḅt hay sao?”.

 

Lão đgxseưdriya tay vôethd̃ vôethd̃ lêqtdln đgxseâifib̀u Tiêqtdl̉u Hoàn, măexfẉt bưdriỳng tiêqtdln khí, chính nghĩa lâifib̃m liêqtdḷt, giôethd́ng nhưdriy lão vì trơrovs̀i đgxseâifib́t mà thưdriyơrovsng xót chúng nhâifibn cưdriýu thêqtdĺ, đgxseôethḍc môethḍt mình xuôethd́ng đgxseịa ngục cưdriýu thuơrovsng nhâifibn bí tráng, chỉ tiêqtdḷn theo mà thu chút ngâifibn lưdriyơrovṣng bạc trăexfẃng, cũng là đgxseại nghĩa ơrovs̉ đgxseâifiby, khôethdng thu ngâifibn lưdriyơrovṣng thì khôethdng đgxseủ đgxseêqtdl̉ cưdriýu ngưdriyơrovs̀i, thu rôethd̀i thì đgxseúng là đgxseại tưdriỳ đgxseại bi sơrovs̉ vi chính khí thưdriyơrovsng tang.

 

Lão tiêqtdĺp tục than: “Nhâifibn sinh, đgxseích thưdriỵc là tịch mịch…”.

 

“…”

 

Nhâifib́t thơrovs̀i bôethd́n bêqtdl̀ khôethdng nghe thâifib́y tiêqtdĺng ai, bôethd́n phía là môethḍt màn tĩnh lăexfẉng.

 

Chu Nhâifib́t Tiêqtdln nhíu đgxseôethdi mày bạc, thu hôethd̀i nhãn quan khôethdng nhìn trơrovs̀i nưdriỹa, ngoảnh bôethd́n phía nhìn.

 

“…”

 

“Hâifiby, hai đgxseưdriýa bọn ngưdriyơrovsi, đgxsei nhanh nhưdriyifiḅy làm gì…”.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.