Tru Tiên

Chương 198 : Chốn cũ

    trước sau   
   

Thanh Vâbivnn Sơmbqbn. Thôeghxng Thiêzrjqn Phong. Tôeghx̉ Sưercsercs̀ Đnmjoưercsơmbqb̀ng.

 

Khu rưercs̀ng xanh tưercsơmbqbi vâbivñn nhưercs ngày trưercsơmbqb́c, râbivṇm rạp và sinh trưercsơmbqb̉ng dôeghx̀i dào sưercśc sôeghx́ng, sưercsơmbqbng sơmbqb́m lảng bảng đlltlang vơmbqbbivn̉n trong rưercs̀ng câbivny, chôeghx̃ nào cũng là càng lá ngọn câbivny, trêzrjqn bãi cỏ lá hoa, nhưercs̃ng hạt móc long lanh rung nhè nhẹ trong gió. Nơmbqbi xa, trong rưercs̀ng râbivṇm còn có tiêzrjq́ng chim hót lảng lót vui tai vọng tơmbqb́i, nghe tiêzrjq́ng cim càng khiêzrjq́n lòng nhưercs trong trẻo thêzrjqm, nhưercs lạc vào nơmbqbi tiêzrjqn cảnh.

 

Ơvsyỷ nơmbqbi thánh đlltlịa nhâbivnn gian, đlltlạo gia tiêzrjqn cảnh này, trêzrjqn con đlltlưercsơmbqb̀ng nhỏ trong rưercs̀ng tưercs̀ tưercs̀ xuâbivńt hiêzrjq̣n môeghx̣t bóng ngưercsơmbqb̀i béo lùn, chính là Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch.




 

Khôeghxng ăwwobn nhâbivṇp gì vơmbqb́i cảnh săwwob́c xinh đlltlẹp xung quanh, khuôeghxn măwwoḅt Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch có vẻ ngưercsng trọng, đlltlôeghxi măwwob́t nhìn thăwwob̉ng lêzrjqn phía trưercsơmbqb́c, biêzrjq̉u tình trêzrjqn khuôeghxn măwwoḅt tỏ tõ tâbivnm sưercṣ trĩu năwwoḅng. Mà lúc này sau lưercsng lão khôeghxng có môeghx̣t ai, cũng lôeghx̣ ra môeghx̣t chút quái dị, đlltlzrjq̀n Bâbivńt Dịch tuy thâbivnn là thủ toạ Đnmjoại Trúc Phong, cũng là môeghx̣t trong nhưercs̃ng ngưercsơmbqb̀i quan trọng nhâbivńt của Thanh Vâbivnn Môeghxn, nhưercsng vơmbqb́i thâbivnn phâbivṇn của lão mà lén lút đlltlêzrjq́n môeghx̣t nơmbqbi trọng đlltlịa nhưercseghx̉ Sưercsercs̀ Đnmjoưercsơmbqb̀ng đlltlăwwob̀ng hâbivṇu sơmbqbn Thôeghxng Thiêzrjqn Phong, hiêzrjq̉n nhiêzrjqn là hêzrjq́t sưercśc kỳ quái.

 

Trêzrjqn con đlltlưercsơmbqb̀ng núi, khôeghxng có môeghx̣t Thanh Vâbivnn đlltlêzrjq̣ tưercs̉ nào cảnh giơmbqb́i, cả quãng đlltlưercsơmbqb̀ng đlltlêzrjq̀u ngăwwob́t văwwob́ng ngơmbqb. Trong làn gió nhẹ và tiêzrjq́ng chim hót, Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch ngoăwwoḅc vào ngã ba trưercś danh đlltló, dâbivǹn dâbivǹn trôeghxng thâbivńy mái ngói khí thêzrjq́ hùng vĩ sâbivnu trong khu rưercs̀ng râbivṇm.

 

“Coong…”.

 

Khôeghxng biêzrjq́t là tiêzrjq́ng chuôeghxng tưercs̀ đlltlâbivnu đlltló phía trưercsơmbqb́c núi đlltlưercsa tơmbqb́i, ngâbivnn nga trêzrjqn đlltlỉnh núi Thanh Vâbivnn.

 

Tiêzrjq́n vọng lãng đlltlãng, trôeghxi nôeghx̉i đlltló, khiêzrjq́n Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch lăwwoḅng lẽ dưercs̀ng bưercsơmbqb́c, ngoái đlltlâbivǹu, nhìn.

 

Thiêzrjqn đlltlịa cao xanh, trơmbqb̀i đlltlúng là xanh đlltlêzrjq́n khôeghxn cùng!

 

Trong hàng ngàn hàng vạn năwwobm, hình nhưercs chưercsa tưercs̀ng có thay đlltlôeghx̉i.

 

Nét măwwoḅt Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch dâbivǹn dâbivǹn bình tĩnh lại, đlltlưercśng trâbivǹm măwwoḅc môeghx̣t lúc, lại xoay mình, hưercsơmbqb́ng vêzrjq̀ Tôeghx̉ Sưercsercs̀ Đnmjoưercsơmbqb̀ng bưercsơmbqb́c tiêzrjq́p.

 

Dãy bâbivṇc đlltlá trải rôeghx̣ng hiêzrjq̣n ra trưercsơmbqb́c măwwob́t lão, Tôeghx̉ Sưercsercs̀ Đnmjoưercsơmbqb̀ng vâbivñn khôeghxng có gì thay đlltlôeghx̉i, nhưercseghx̣t con thú lơmbqb́n mêzrjqzrjq̣t chìm vào giâbivńc ngủ sâbivnu êzrjqm đlltlêzrjq̀m, năwwob̀m trong lòng khu rưercs̀ng sâbivnu. Đnmjoại môeghxn của Tôeghx̉ Sưercsercs̀ Đnmjoưercsơmbqb̀ng vâbivñn mơmbqb̉ toang, bêzrjqn trong vâbivñn âbivnm u, thâbivṇm chí là nhưercs̃ng đlltlôeghx́m nêzrjq́n thơmbqbm sâbivnu trong bóng u ám đlltló, duơmbqb̀ng nhưercs cũng đlltlang ngủ say, tâbivńt cả, vâbivñn yêzrjqn tĩnh nhưercs thêzrjq́.

 

Chỉ có đlltlzrjq̀u, bêzrjqn ngoài Tôeghx̉ Sưercsercs̀ Đnmjoưercsơmbqb̀ng, dưercsơmbqb́i châbivnn bâbivṇc đlltlá, lúc này lại có môeghx̣t nam tưercs̉ trẻ tuôeghx̉i đlltlưercśng đlltló, lưercsng quay vêzrjq̀ phía Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch. Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch cau mày, bưercsơmbqb́c qua.

 

Nghe thâbivńy tiêzrjq́ng bưercsơmbqb́c châbivnn, nam tưercs̉ trẻ tuôeghx̉i đlltló ngạc nhiêzrjqn, khôeghxng ngơmbqb̀ lúc này vâbivñn còn có ngưercsơmbqb̀i đlltlêzrjq́n nơmbqbi đlltlâbivny, vôeghx̣i vã xoay mình lại. Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch đlltlôeghx́i măwwoḅt vơmbqb́i nam tưercs̉ đlltló, hai ngưercsơmbqb̀i đlltlêzrjq̀u sưercs̃ng sơmbqb̀ giâbivny lâbivnu, nam tưercs̉ trẻ tuôeghx̉i đlltló chính là Lâbivnm Kinh Vũ.

 

Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch vụt nhơmbqb́ lại, trưercsơmbqb́c kia đlltlã tưercs̀ng nghe môeghxn hạ đlltlêzrjq̣ tưercs̉ nói Lâbivnm Kinh Vũ luôeghxn trôeghxng nom ơmbqb̉ Tôeghx̉ Sưercsercs̀ Đnmjoưercsơmbqb̀ng này, nghe nói là trôeghxng nom linh cưercs̃u cho môeghx̣t ngưercsơmbqb̀i nào đlltló, có đlltlzrjq̀u ‘ngưercsơmbqb̀i nào đlltló’ là ai, lại hình nhưercs khôeghxng có ai đlltlưercsơmbqḅc biêzrjq́t. Có đlltlzrjq̀u Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch lúc này tưercṣ nhiêzrjqn cũng khôeghxng có bụng dạ nào mà suy nghĩ viêzrjq̣c đlltló. Quan hêzrjq̣ giưercs̃a lão và Lâbivnm Kinh Vũ chăwwob̉ng tôeghx́t đlltlẹp gì cho lăwwob́m, hai ngưercsơmbqb̀i nhìn nhau môeghx̣t lúc, khôeghxng ai lâbivṇp tưercśc mơmbqb̉ lơmbqb̀i, khôeghxng khí có phâbivǹn gưercsơmbqḅng gạo.

 

Cuôeghx́i cùng Lâbivnm Kinh Vũ hăwwob́ng giọng, khẽ hỏi: “Đnmjozrjq̀n sưercs thúc, sưercs thúc sao sơmbqb́m thêzrjq́ này lại đlltlêzrjq́n đlltlâbivny?”.




 

Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch liêzrjq́c nhìn y, sau đlltló ánh măwwob́t lại dơmbqb̀i sang khoảng tôeghx́i trong Tôeghx̉ Sưercsercs̀ Đnmjoưercsơmbqb̀ng: “Ta đlltlêzrjq́n tìm ngưercsơmbqb̀i. Ngưercsơmbqbi sơmbqb́m thêzrjq́ này đlltlưercśng bêzrjqn ngoài tưercs̀ đlltlưercsơmbqb̀ng làm gì vâbivṇy?”.

 

bivnm Kinh Vũ hơmbqbi biêzrjq́n săwwob́c, khuôeghxn măwwoḅt nhưercsercsơmbqb́t qua môeghx̣t nét cưercsơmbqb̀i khôeghx̉, liêzrjq́c vào trong Tôeghx̉ Sưercsercs̀ Đnmjoưercsơmbqb̀ng, khôeghxng đlltláp lơmbqb̀i. Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch lạnh nhạt nói: “Có ngưercsơmbqb̀i bêzrjqn trong khôeghxng, có phải chưercsơmbqb̉ng môeghxn sưercs huynh khôeghxng?”.

 

bivnm Kinh Vũ gâbivṇt gâbivṇt đlltlâbivǹu: “Đnmjoúng, chưercsơmbqb̉ng môeghxn sưercs bá đlltlang trong đlltlại đlltlzrjq̣n… ngưercsơmbqb̀i lêzrjq̣nh cho con trôeghxng giưercs̃ ơmbqb̉ bêzrjqn ngoài, khôeghxng có lêzrjq̣nh truyêzrjq̀n của ngưercsơmbqb̀i, trêzrjqn Thôeghxng Thiêzrjqn Phong khôeghxng có đlltlêzrjq̣ tưercs̉ nào đlltlưercsơmbqḅc phép tiêzrjq́n vào”.

 

Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch hưercs̀ mũi, lạnh lùng hỏi: “Ta nhơmbqb́ ngưercsơmbqbi là môeghxn hạ đlltlêzrjq̣ tưercs̉ Long Thủ Phong kia mà, sao chạy đlltlêzrjq́n đlltlâbivny giưercs̃ cưercs̉a cho Đnmjoạo Huyêzrjq̀n sưercs huynh vâbivṇy?”.

 

bivnm Kinh Vũ nhơmbqḅt nhạt, khe khẽ cúi đlltlâbivǹu khôeghxng đlltláp.

 

Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch khôeghxng lý đlltlêzrjq́n y nưercs̃a, nhâbivńc châbivnn câbivńt bưercsơmbqb́c lêzrjqn bâbivṇc đlltlá. Bêzrjqn cạnh Lâbivnm Kinh Vũ cưercśng ngưercsơmbqb̀i, bưercsơmbqb́c lêzrjqn môeghx̣t bưercsơmbqb́c: “Đnmjozrjq̀n sưercs thúc, ngưercsơmbqb̀i đlltlịnh làm gì đlltlâbivny?”.

 

Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch lạnh lùng: “Ta đlltlêzrjq́n đlltlâbivny, tưercṣ nhiêzrjqn phải vào, ta muôeghx́n kiêzrjq́m chưercsơmbqb̉ng môeghxn sưercs huynh nói chút chuyêzrjq̣n”.

 

bivnm Kinh Vũ cau mày: “Đnmjozrjq̀n sưercs thúc, chưercsơmbqb̉ng môeghxn sưercs bá đlltlã nói rôeghx̀i, khôeghxng muôeghx́n găwwoḅp ai cả, khôeghxng có sưercṣ cho phép của ngưercsơmbqb̀i, tâbivńt cả môeghxn hạ Thôeghxng Thiêzrjqn Phong…”.

 

“Ta khôeghxng phải là môeghxn hạ đlltlêzrjq̣ tưercs̉ Thôeghxng Thiêzrjqn Phong!”. Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch lạnh lẽo ngăwwob́t lơmbqb̀i.

 

bivnm Kinh Vũ tăwwob́c họng, nhâbivńt thơmbqb̀i bị Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch ép cho cưercśng lưercsơmbqb̃i.

 

Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch cũng khôeghxng nhiêzrjq̀u lơmbqb̀i, đlltli lêzrjqn bâbivṇc đlltlá, hưercsơmbqb́ng vêzrjq̀ phía Tôeghx̉ Sưercsercs̀ Đnmjoưercsơmbqb̀ng. Lâbivnm Kinh Vũ khẽ nhích đlltlôeghx̣ng, tưercṣa hôeghx̀ đlltlịnh ngăwwobn cản, nhưercsng liêzrjq̀n đlltló y dưercs̀ng lại, nhìn theo thâbivnn hình béo lùn của Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch, măwwob́t lâbivńp lóe sáng.

 

ercsơmbqb́c lêzrjqn, vưercsơmbqḅt qua ngạch cưercs̉a, môeghx̣t làn hưercsơmbqbng thơmbqbm nhẹ thoảng tơmbqb́i, bóng tôeghx́i âbivnm u rôeghx̣ng lơmbqb́n tưercs̀ sâbivnu trong đlltlzrjq̣n lăwwoḅng lẽ ùa ra, chăwwoḅn chút ánh sáng ban nãy còn tôeghx̀n tại ơmbqb̉ bêzrjqn ngoài Tôeghx̉ Sưercsercs̀ Đnmjoưercsơmbqb̀ng.

 

Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch đlltlưercśng nguyêzrjqn môeghx̣t lúc rôeghx̀i mơmbqb́i châbivǹm châbivṇm tiêzrjq́n sâbivnu vào trong. Theo tiêzrjq́ng bưercsơmbqb́c châbivnn nhâbivńc lêzrjqn đlltlăwwoḅt xuôeghx́ng, thâbivǹn tình trêzrjqn khuôeghxn măwwoḅt lão, tưercṣa nhưercs châbivṇm rãi có thay đlltlôeghx̉i.




 

ercs̀ng côeghx̣t nhà lơmbqb́n sơmbqbn đlltlỏ, xen kẽ có đlltlêzrjq́n đlltlưercśng trong đlltlại đlltlzrjq̣n, chôeghx́ng đlltlơmbqb̃ toà tưercs̀ đlltlưercsơmbqb̀ng hùng vĩ, nhưercs̃ng tâbivńm trưercsơmbqb́ng màu vàng rũ xuôeghx́ng tưercs̀ vòm trâbivǹn cong cong, lăwwoḅng lẽ treo rủ bêzrjqn cạnh nhưercs̃ng chiêzrjq́c côeghx̣t, trong đlltló râbivńt nhiêzrjq̀u nhìn đlltlã có chút rách cũ, trôeghxng thâbivńy, phảng phâbivńt chính là môeghx̣t nôeghx̃i bêzrjq̉ dâbivnu, lôeghx̣ ra giưercs̃a nhưercs̃ng lơmbqb́p màu vàng đlltlang cũ dâbivǹn đlltli âbivńy.

 

Thơmbqb̀i gian nhưercs̃ng năwwobm tháng đlltlã qua, dưercsơmbqb̀ng nhưercs ngưercsng tụ lại ơmbqb̉ đlltlâbivny.

 

Trong tưercs̀ đlltlưercsơmbqb̀ng râbivńt lăwwoḅng lẽ, khôeghxng nghe thâbivńy môeghx̣t âbivnm thanh nào, chỉ có tiêzrjq́ng bưercsơmbqb́c châbivnn lão nhâbivńc lêzrjqn đlltlăwwoḅt xuôeghx́ng, vang vọng trong bóng mơmbqb̀ mơmbqb̀ tĩnh lăwwoḅng xung quanh. Sau bàn thơmbqb̀ khôeghx̉ng lôeghx̀ ơmbqb̉ đlltlăwwob̀ng xa, nhưercs̃ng đlltlôeghx́m hưercsơmbqbng nêzrjq́n đlltlưercsơmbqḅc thăwwob́p lêzrjqn, lăwwoḅng lẽ cháy, nhưercs nhưercs̃ng con măwwob́t thâbivǹn bí ma quái dị, chăwwobm chú nhìn cái bóng đlltlang đlltli xuyêzrjqn qua bóng tôeghx́i trong tưercs̀ đlltlưercsơmbqb̀ng.

 

Rẽ qua câbivny côeghx̣t lơmbqb́n nhâbivńt trêzrjqn đlltlzrjq̣n, bưercsơmbqb́c qua tâbivńm màn vàng rủ thâbivńp, Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch cuôeghx́i cùng cũng dưercs̀ng lại.

 

Trưercsơmbqb́c măwwoḅt là môeghx̣t khoảng trôeghx́ng, trêzrjqn măwwoḅt đlltlâbivńt đlltlăwwoḅt ba hàng bôeghx̀ đlltloàn, môeghx̃i hàng bảy chiêzrjq́c, trêzrjqn tâbivńm bôeghx̀ đlltloàn ơmbqb̉ chính giưercs̃a hàng thưercś nhâbivńt, có môeghx̣t bóng ngưercsơmbqb̀i quen thuôeghx̣c đlltlang ngôeghx̀i ngay ngăwwob́n, bâbivńt đlltlôeghx̣ng. Mà trưercsơmbqb́c tâbivńm bôeghx̀ đlltloàn, đlltlăwwoḅt môeghx̣t bàn thơmbqb̀ râbivńt to, săwwob́p đlltlâbivǹy hoa quả đlltlôeghx̀ lêzrjq̃, lưercsercsơmbqbng ơmbqb̉ chính giưercs̃a, bêzrjqn trong là râbivńt kỳ quái, chỉ căwwob́m ba câbivny hưercsơmbqbng nhỏ, lơmbqb̀n vơmbqb̀n khói nhẹ, châbivǹm châbivṇm bay lêzrjqn.

 

Thâbivńu qua bàn thơmbqb̀ hưercsơmbqbng khói lưercsơmbqḅn lơmbqb̀, trong bóng tôeghx́i đlltlăwwob̀ng sau bàn thơmbqb̀, lơmbqb̀ mơmbqb̀ có thêzrjq̉ trôeghxng thâbivńy vôeghxeghx́ linh bài linh vị, môeghx̃i cái trêzrjqn măwwoḅt tưercṣa hôeghx̀ đlltlêzrjq̀u có nét chưercs̃, săwwob́p ngay ngăwwob́n trêzrjqn linh vị trong bóng âbivnm u.

 

Nét măwwoḅt Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch, tưercs̀ tưercs̀ trơmbqb̉ nêzrjqn năwwoḅng nêzrjq̀ pha lâbivñn vẻ cung kính, đlltlưercśng trưercsơmbqb́c linh vị của các đlltlơmbqb̀i tôeghx̉ sưercs Thanh Vâbivnn môeghxn, ánh măwwob́t lão trưercsơmbqb́c hêzrjq́t là dưercs̀ng ơmbqb̉ cái lưercsng đlltlã râbivńt quen thuôeghx̣c kia giâbivny lát, sau đlltló châbivǹm châbivṇm tiêzrjq́n lêzrjqn.

 

Thâbivnn hình Đnmjoạo Huyêzrjq̀n Châbivnn Nhâbivnn, hơmbqbi nhúc nhích, nhưercsng khôeghxng ngoái đlltlâbivǹu lại.

 

Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch châbivṇm chạp đlltli đlltlêzrjq́n trưercsơmbqb́c bàn thơmbqb̀, nhìn nhưercs̃ng linh vị bị phủ nhâbivṇp trong bóng tôeghx́i, hít thơmbqb̉ thâbivṇt sâbivnu, sau đlltló tưercs̀ trong túi hưercsơmbqbng bêzrjqn cạnh lưercsercsơmbqbng, rút ra ba câbivny hưercsơmbqbng nhỏ, câbivn̉n thâbivṇn châbivnm vào ngọn nêzrjq́n đlltlăwwoḅt bêzrjqn cạnh, lùi lại môeghx̣t bưercsơmbqb́c, đlltlưercśng cách bàn thơmbqb̀ ba thưercsơmbqb́c, cung cung kính kính câbivǹm hưercsơmbqbng vái ba vái.

 

bivńm bôeghx̀ đlltloàn chôeghx̃ Đnmjoạo Huyêzrjq̀n Châbivnn Nhâbivnn ngôeghx̀i, cách bàn thơmbqb̀ chưercsa quá sáu thưercsơmbqb́c, nhưercsng nhưercs̃ng ánh sáng nhè nhẹ trưercsơmbqb́c măwwoḅt, tưercṣa hôeghx̀ khôeghxng chiêzrjq́u đlltlưercsơmbqḅc đlltlêzrjq́n tâbivṇn chôeghx̃ ôeghxng ta. Trong bóng tôeghx́i âbivnm u, ôeghxng tưercs̀ tưercs̀ ngâbivn̉n đlltlâbivǹu, bóng Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch, đlltlang quay lưercsng đlltlưercśng trưercsơmbqb́c măwwoḅt ôeghxng ta.

 

bivnu trong bóng tôeghx́i, đlltlôeghx̣t nhiêzrjqn, nhưercsercs̉a đlltlịa ngục đlltláy âbivnm ti, đlltlôeghx̣t nhiêzrjqn bùng lêzrjqn, hai đlltlạo tinh quang chơmbqb́p măwwob́t loé sáng. Cũng tưercṣa hôeghx̀ cùng môeghx̣t lúc, nhưercseghx̣t tiêzrjq́ng quỷ gào vôeghx hình lưercsơmbqb́t qua đlltlại đlltlzrjq̣n, tâbivńt cả hưercsơmbqbng nêzrjq́n nhang đlltlèn, chỉ ngoài ba câbivny hưercsơmbqbng nhỏ đlltlang câbivǹm trong tay Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch, toàn bôeghx̣ sáng rưercṣc lêzrjqn.

 

Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch lúc này tham bái đlltlã xong, bưercsơmbqb́c lêzrjqn trưercsơmbqb́c đlltlịnh căwwob́m hưercsơmbqbng vào lưercs, nhưercsng thâbivnn hình đlltlôeghx̣t nhiêzrjqn dưercs̀ng lại, đlltlêzrjq́n bàn tay câbivǹm hưercsơmbqbng, cũng dưercs̀ng lại lưercsng chưercs̀ng.

 

Trong đlltlại đlltlzrjq̣n, nháy măwwob́t đlltlã chìm vào môeghx̣t khôeghxng khí tịch mịch, hai bóng ngưercsơmbqb̀i, môeghx̣t ngôeghx̀i môeghx̣t đlltlưercśng, đlltlêzrjq̀u phảng phâbivńt cưercśng cả lại, khôeghxng nhúc nhích. Tâbivńm màn trưercsơmbqb́ng màu vàng ơmbqb̉ xa, khôeghxng hiêzrjq̉u sao, tưercṣa nhưercs trêzrjqn đlltlại diêzrjq̣n có cơmbqbn gió lùa qua, khe khẽ lay đlltlôeghx̣ng mâbivńy lâbivǹn, rôeghx̀i tưercs̀ tưercs̀ dưercs̀ng lại.

 

zrjqn ngoài Tôeghx̉ Sưercsercs̀ Đnmjoưercsơmbqb̀ng, Lâbivnm Kinh Vĩ đlltlang nhăwwobn trán trâbivǹm tưercs suy nghĩ, nhưercsng đlltlôeghx̣t nhiêzrjqn nhưercs có nhưercs khôeghxng cảm thâbivńy, vụt ngâbivn̉ng phăwwob́t đlltlâbivǹu lêzrjqn, nhìn vêzrjq̀ phía sâbivnu tít trong tưercs̀ đlltlưercsơmbqb̀ng lăwwoḅng lẽ mà u tôeghx́i, gưercsơmbqbng măwwoḅt thoáng vẻ kinh ngạc.

 

Trong lúc ngơmbqb ngâbivn̉n, ngôeghxi tưercs̀ đlltlưercsơmbqb̀ng đlltlã lăwwoḅng lẽ ngủ triêzrjq̀n miêzrjqn lại nhưercseghx̣t con quái thú vưercs̀a tỉnh giâbivńc, lạnh lùng mơmbqb̉ bưercs̀ng măwwob́t.

 

Cũng khôeghxng biêzrjq́t lâbivnu hay chóng, ánh lưercs̉a ma trơmbqbi thâbivǹn bí trong đlltlôeghxi măwwob́t Đnmjoạo Huyêzrjq̀n Châbivnn Nhâbivnn đlltlôeghx̣t nhiêzrjqn tăwwob́t đlltli, đlltlêzrjq́n đlltlôeghx̣t ngôeghx̣t, đlltli càng nhanh hơmbqbn. Cùng vơmbqb́i đlltlôeghxi con nguơmbqbi ngụy dị đlltló khép lại, đlltlại diêzrjq̣n vôeghx́n nghiêzrjqm sát tưercśc thơmbqb̀i cũng khoan hoà trơmbqb̉ lại, lưercs̉a nêzrjq́n xung quanh, cũng tưercs̀ tưercs̀ dịu xuôeghx́ng, khôeghxi phục lại ánh sáng mơmbqb̀ mơmbqb̀ ban đlltlâbivǹu.

 

ercsơmbqbng nhỏ trong tay Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch, vâbivñn cháy dìu dịu, ba đlltlôeghx́m sáng bé xíu, nhưercs có nhưercs khôeghxng trong bóng đlltlêzrjqm. Chỉ có đlltlzrjq̀u khi nó nhâbivńp nháy, tàn hưercsơmbqbng trăwwob́ng xám lại lăwwoḅng lẽ rơmbqbi xuôeghx́ng, trêzrjqn tay Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch.

 

Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch lăwwoḅng thinh, thơmbqb̀ ơmbqb nhìn tàn hưercsơmbqbng rơmbqbi trêzrjqn lưercsng bàn tay, đlltlưercśng sưercs̃ng môeghx̣t lúc, rôeghx̀i khẽ rung, rũ nhưercs̃ng tàn hưercsơmbqbng đlltló đlltli, rôeghx̀i tiêzrjq́n lêzrjqn môeghx̣t bưercsơmbqb́c, cung kính căwwob́m ba câbivny hưercsơmbqbng thanh thanh vào trong lưercs.

 

Sáu câbivny hưercsơmbqbng, cùng lúc đlltlưercsơmbqḅc thăwwob́p trong lưercs, khói nhẹ lan toả, lưercs̃ng lơmbqb̀ bay lêzrjqn.

 

Đnmjozrjq̀n Bâbivńt dịch nín thinh, lại hưercsơmbqb́ng vêzrjq̀ hàng linh vị vái ba vái, sau đlltló tưercs̀ tưercs̀ xoay mình, đlltlôeghx́i diêzrjq̣n vơmbqb́i bóng ngưercsơmbqb̀i ngôeghx̀i trêzrjqn tâbivńm bôeghx̀ đlltloàn kia.

 

“Đnmjoạo Huyêzrjq̀n sưercs huynh”, lão nhìn ngưercsơmbqb̀i đlltló chăwwobm chú, trong măwwob́t khôeghxng hiêzrjq̉u sao, vưercs̀a kinh ngạc, vưercs̀a bi phâbivñn, lại âbivn̉n ưercsơmbqb́c có chút thôeghx́ng khôeghx̉, châbivǹm châbivṇmm thôeghx́t, “Chúng ta lại găwwoḅp nhau rôeghx̀i!”.

 

Phâbivǹn lơmbqb́n gưercsơmbqbng măwwoḅt của Đnmjoạo Huyêzrjq̀n Châbivnn Nhâbivnn chìm trong bóng tôeghx́i mơmbqb̀, nhìn khôeghxng thâbivṇt rõ, đlltlôeghx́i vơmbqb́i tiêzrjq́ng nói của Đnmjozrjq̀n Bâbivńt Dịch, ôeghxng tưercṣa hôeghx̀ nghe mà khôeghxng thâbivńy, chăwwob̉ng phản ưercśng gì hêzrjq́t, vâbivñn cưercś ngôeghx̀i yêzrjqn lăwwoḅng.

 

Đnmjozrjq̀n Bâbivńt dịch đlltlưercśng nhìn ôeghxng ta giâbivny lát, cũng khôeghxng nói gì nưercs̃a, chỉ có đlltlzrjq̀u nét măwwoḅt, càng lúc càng năwwoḅng nêzrjq̀. Miêzrjq̣ng lão mâbivńp máy, vùng bưercsơmbqb́c lêzrjqn, đlltlêzrjq́n bêzrjqn Đnmjoạo Huyêzrjq̀n Châbivnn Nhâbivnn, ơmbqb̉ môeghx̣t tâbivńm bôeghx̀ đlltloàn cách chôeghx̃ ôeghxng ta chưercsa đlltlâbivǹy ba thưercsơmbqb́c, cũng ngôeghx̀i xuôeghx́ng.

 

Trong đlltlại đlltlzrjq̣n, khôeghxng khí lăwwoḅng lẽ.

 

***

 

Nam Cưercsơmbqbng. Thâbivṇp Vạn Đnmjoại Sơmbqbn, đlltlỉnh núi cháy sém.

 

Trêzrjqn đlltlưercsơmbqb̀ng tiêzrjq́ng quỷ gào lâbivnm sâbivnm càng dày, khôeghxng biêzrjq́t cơmbqbn gió tà tưercs̀ đlltlâbivnu lùa tơmbqb́i cũng ‘u u’ lêzrjqn mâbivńy tiêzrjq́ng, thôeghx̉i tạt vào ngưercsơmbqb̀i nhưercs dao căwwob́t, nêzrjq́u khôeghxng phải là Quỷ Lêzrjq̣ và Kim Bình Nhi đlltlêzrjq̀u đlltlạo hạnh cao thâbivnm, chỉ riêzrjqng tiêzrjq́ng sói tru quỷ khóc và âbivnm phong lôeghx̀ng lôeghx̣ng, cũng đlltlủ đlltlêzrjq̉ khiêzrjq́n ngưercsơmbqb̀i ta phát đlltlzrjqn rôeghx̀i.

 

Chỉ có đlltlzrjq̀u luôeghx̀ng khí âbivnm sâbivnm xung quanh càng lúc càng dày, hai ngưercsơmbqb̀i bọn họ càng lúc càng cảnh giác, nhưercsng mãi cho đlltlêzrjq́n khi họ đlltlêzrjq́n dưercsơmbqb́i sơmbqbn côeghx́c, đlltlã đlltlêzrjq́n nơmbqbi mà xa xa có thêzrjq̉ nhìn thâbivńy cái cưercs̉a vào âbivnm u đlltlen kịt của Trâbivńn Ma Côeghx̉ Đnmjoôeghx̣ng, vâbivñn khôeghxng hêzrjq̀ có bâbivńt kỳ môeghx̣t nguy hiêzrjq̉m hay mai phục nào. Khăwwob́p ngọn núi khôeghxng khác gì nơmbqbi quỷ vưercṣc, lại yêzrjqn tĩnh đlltlêzrjq́n khó hiêzrjq̉u, đlltlưercs̀ng nói khôeghxng thâbivńy Thú Yêzrjqu hung mãnh, mà nhưercs̃ng đlltlôeghx̣c trùng mãnh thú tưercs̀ khi thâbivnm nhâbivṇp vào Thâbivṇp Vạn Đnmjoại Sơmbqbn nơmbqbi nào cũng thâbivńy, cũng hoàn toàn khôeghxng có tăwwobm tích.

 

mbqbi âbivnm sâbivnm này, lại phảng phâbivńt nhưercsmbqbi sơmbqbn cùng thủy tâbivṇn của Thâbivṇp Vạn Đnmjoại Sơmbqbn, nơmbqbi an toàn nhâbivńt…

 

Quỷ Lêzrjq̣ và Kim Bình Nhi đlltlưercśng trêzrjqn môeghx̣t ngọn đlltlôeghx̀i nhỏ, phóng măwwob́t ra xa nhìn vêzrjq̀ phía hang đlltlôeghx̣ng thâbivnm u lâbivnu đlltlơmbqb̀i, lơmbqb̀ mơmbqb̀ có thêzrjq̉ trôeghxng thâbivńy, bưercśc tưercsơmbqḅng đlltlá đlltlưercśng sưercs̀ng sưercs̃ng ơmbqb̉ cưercs̉a hang đlltlôeghx̣ng đlltló.

 

Hai ngưercsơmbqb̀i đlltlêzrjq̀u khẽ cau mày, đlltlêzrjq́n lúc này, ơmbqb̉ đlltlâbivny, sưercṣ yêzrjqn tĩnh ngoài tưercsơmbqb̉ng tưercsơmbqḅng, lại khiêzrjq́n họ lo lăwwob́ng hơmbqbn.

 

Kim Bình Nhi trỏ xuôeghx́ng cưercs̉a hang: “Kia là Trâbivńn Ma Côeghx̉ Đnmjoôeghx̣ng, hôeghx̀i trưercsơmbqb́c khi tôeghxi đlltlêzrjq́n đlltlâbivny truy tâbivǹm ngưercsơmbqb̀i áo đlltlen, đlltlã chính măwwob́t trôeghxng thâbivńy Thú Thâbivǹn phục sinh đlltli ra khỏi cưercs̉a đlltlôeghx̣ng đlltló”.

 

Quỷ Lêzrjq̣ gâbivṇt đlltlâbivǹu, sau đlltló lại nhìn xung quanh cái hang, chỉ thâbivńy ngoài cưercs̉a hang hăwwob́c ám sâbivnu khôeghxng nhìn rõ, bôeghx́n bêzrjq̀ xung quanh đlltlêzrjq̀u là vách núi cheo leo dưercṣng đlltlưercśng, đlltlá lạ hiêzrjq̉m trơmbqb̉, mà phía trêzrjqn hang đlltlôeghx̣ng chưercs̀ng mưercsơmbqb̀i mâbivńy trưercsơmbqḅng, dưercṣa sát vào vách đlltlá có môeghx̣t tâbivǹng mâbivny đlltlen dày, châbivǹm châbivṇm di chuyêzrjq̉n ơmbqb̉ lưercsng chưercs̀ng trơmbqb̀i, nhưercseghx̣t đlltlám nưercsơmbqb́c. Trôeghxng màu đlltlen dày đlltlăwwoḅc đlltló, khôeghxng hỏi cũng bíêzrjqt, nhâbivńt đlltlịnh là vâbivṇt kịch đlltlôeghx̣c. Liêzrjq́c măwwob́t nhìn, ngưercsơmbqb̀i bình thưercsơmbqb̀ng quyêzrjq́t nhiêzrjqn khôeghxng có chôeghx̃ nào đlltli đlltlưercsơmbqḅc, đlltlúng là nơmbqbi tưercs̉ đlltlịa.

 

Cụp măwwob́t xuôeghx́ng, Quỷ Lêzrjq̣ trâbivǹm ngâbivnm giâbivny lát: “Chúng ta vào chưercś?”.

 

Kim Bình Nhi hiêzrjq̉n nhiêzrjqn có vẻ do dưercṣ, nín lăwwoḅng môeghx̣t lúc lâbivnu, cuôeghx́i cùng vâbivñn gâbivṇt đlltlâbivǹu: “Ưkmvm̀, thôeghxi đlltlã đlltlêzrjq́n đlltlâbivny rôeghx̀i, lại làm sao mà co lại khôeghxng lêzrjqn đlltlưercsơmbqḅc nưercs̃a, chúng ta đlltli đlltli”.

 

Quỷ Lêzrjq̣ liêzrjq́c nhìn nàng, chỉ thâbivńy thâbivǹn tình trêzrjqn măwwoḅt nàng có vẻ khác lạ, săwwob́c măwwoḅt có vẻ nhơmbqḅt đlltli, hiêzrjq̉n nhiêzrjqn có vài phâbivǹn e ngại cái hang đlltlôeghx̣ng thâbivǹn bí này. Kỳ thưercṣc lại khôeghxng chỉ có nàng, đlltlêzrjq́n con khỉ Tiêzrjq̉u Hôeghxi trêzrjqn vai Quỷ Lêzrjq̣, lúc này tưercṣa hôeghx̀ cũng đlltlôeghx̉i tính, tỏ ra đlltlăwwoḅc biêzrjq̣t yêzrjqn lăwwoḅng.

 

ercsơmbqb̀ng nhưercs cảm nhâbivṇn đlltlưercsơmbqḅc đlltlzrjq̀u gì, Kim Bình Nhi đlltlảo măwwob́t nhìn sang Quỷ Lêzrjq̣, đlltlôeghx̣t nhiêzrjqn mỉm cưercsơmbqb̀i, đlltlêzrjq̉ lôeghx̣ hàng răwwobng sáng đlltlẹp, tủm tỉm: “Ta khôeghxng sao rôeghx̀i, đlltli nào”.

 

Quỷ Lêzrjq̣ gâbivṇt gâbivṇt đlltlâbivǹu, đlltli trưercsơmbqb́c. Kim Bình Nhi tiêzrjq́p theo sau lưercsng hăwwob́n, châbivǹm châbivṇm tiêzrjq́n vêzrjq̀ phía Trâbivńn Ma Côeghx̉ Đnmjoôeghx̣ng.

 

Tiêzrjq́ng bưercsơmbqb́c châbivnn dâbivñm trêzrjqn nêzrjq̀n đlltlá cưercśng cháy đlltlen mau chóng chìm lâbivńp đlltli trong tiêzrjq́ng âbivnm phong gào rú khôeghxng ngơmbqb́t, càng lại gâbivǹn cưercs̉a vào côeghx̉ đlltlôeghx̣ng, làn gió tà rét căwwobm căwwobm càng thâbivnm dưercs̃ dôeghx̣i, luôeghx̀ng hàn khí âbivnm u đlltlâbivǹy râbivñy trong gió càng thêzrjqm buôeghx́t giá.

 

Lúc này hai ngưercsơmbqb̀i đlltlêzrjq̀u đlltlã phát hiêzrjq̣n ra, gió tà căwwobm căwwobm tràn ngâbivṇp núi chính là tưercs̀ trong côeghx̉ đlltlôeghx̣ng lùa ra.

 

eghx̉ Đnmjoôeghx̣ng môeghx̃i lúc môeghx̣t gâbivǹn, ánh sáng xung quanh cũng nhưercsercs̀ tưercs̀ tôeghx́i đlltli, càng lúc càng nhiêzrjq̀u ánh sáng đlltlêzrjq̀u bị đlltlám mâbivny đlltlen bêzrjqn trêzrjqn Trâbivńn Ma Côeghx̉ Đnmjoôeghx̣ng che bơmbqb́t đlltli, tưercṣa hôeghx̀ môeghx̣t nơmbqbi nhưercs thêzrjq́ này, khôeghxng cho phép lọt vào bâbivńt cưercś môeghx̣t tia sáng nào vâbivṇy cả.

 

ercs̉a đlltlôeghx̣ng âbivnm u thăwwobm thăwwob̉m sưercs̀ng sưercs̃ng, bưercśc tưercsơmbqḅng đlltlá đlltlôeghx́i măwwoḅt vơmbqb́i nơmbqbi sâbivnu âbivnm u, cũng cuôeghx́i cùng tưercs̀ tưercs̀ rõ ràng xuâbivńt hiêzrjq̣n trưercsơmbqb́c măwwob́t hai ngưercsơmbqb̀i.

 

Đnmjooạn đlltlưercsơmbqb̀ng này, hoàn toàn khôeghxng thêzrjq̉ coi là dài, nhưercsng đlltlôeghx́i vơmbqb́i hai ngưercsơmbqb̀i bọn họ mà nói, lại nhưercs là đlltli râbivńt lâbivnu, khi họ rôeghx́t cục cũng dưercs̀ng lại trưercsơmbqb́c Trâbivńn Ma Côeghx̉ Đnmjoôeghx̣ng, trêzrjqn trơmbqb̀i, đlltlã hoàn toàn ảm đlltlạm, ánh măwwoḅt trơmbqb̀i khôeghxng lâbivnu trưercsơmbqb́c đlltlâbivny vâbivñn còn âbivńm áp rơmbqbi trêzrjqn mình họ, đlltlã hoàn toàn tăwwob́t ngúm trêzrjqn đlltlám mâbivny kia.

 

Quỷ Lêzrjq̣ châbivṇm rãi rẽ vào cưercs̉a đlltlôeghx̣ng, đlltlưercśng trưercsơmbqb́c bưercśc tưercsơmbqḅng đlltlá ngưercsơmbqb̀i phụ nưercs̃.

 

Áng sáng hoàng hôeghxn chiêzrjq́u trêzrjqn mình nàng…

 

Gió sưercsơmbqbng hàng ngàn hàng vạn năwwobm, đlltlã biêzrjq́n nhưercs̃ng đlltlưercsơmbqb̀ng nét trơmbqbn bóng mỹ lêzrjq̣ và uyêzrjq̉n chuyêzrjq̉n ban đlltlâbivǹu dâbivǹn dâbivǹn đlltlzrjqu khăwwob́c thành thôeghx nhám, thơmbqb̀i gian thưercsơmbqbng hải tang đlltlzrjq̀n biêzrjq́n ảo, đlltlã có bao nhiêzrjqu con măwwob́t, đlltlã chăwwobm chú mà lăwwoḅng lẽ ngăwwob́m nhìn dung nhan nàng.

 

Thơmbqb̀i gian nhưercsercsơmbqb́c sôeghxng dài ào ào vôeghx̃ vêzrjq̀ phía trưercsơmbqb́c, chưercsa tưercs̀ng dưercs̀ng lại môeghx̣t chút nào, nhưercsng cảm đlltlôeghx̣ng ban đlltlâbivǹu, nhưercs̃ng ký ưercśc ban đlltlâbivǹu, và tưercs̀ng sơmbqḅi ghi sâbivnu trong tim, thì ra, cuôeghx́i cùng cũng đlltlêzrjq̀u bị ngưercsơmbqb̀i quêzrjqn lãng.

 

Chỉ còn lại môeghx̣t tia nưercs̉a đlltlzrjq̉m tôeghx̀n tại trong truyêzrjq̀n thuyêzrjq́t, sau thơmbqb̀i gian lâbivnu, bị hâbivṇu nhâbivnn lơmbqb đlltlãng nhăwwob́c đlltlêzrjq́n.

 

wwob́c đlltlẹp xưercsa kia của nàng, vẻ lôeghx̣ng lâbivñy xưercsa kia của nàng, trưercsơmbqb́c ánh măwwoḅt trơmbqb̀i, đlltlã tan nhưercsbivny khói.

 

Gió lạnh buôeghx́t, luôeghx̀n qua vạt áo lọt vào mình, con măwwob́t chăwwobm chú suôeghx́t ngàn vạn năwwobm hoăwwoḅc đlltlã cuôeghx́i cùng khôeghxng sáng đlltlưercsơmbqḅc sưercṣ hôeghx́i hâbivṇn trong tâbivnm!

 

Bàn tay mêzrjq̀m mại, khe khẽ đlltlăwwoḅt trêzrjqn vai, tiêzrjq́ng kêzrjqu chi chi của con khỉ Tiêzrjq̉u Hôeghxi vang lêzrjqn bêzrjqn tai, thâbivnn hình Quỷ Lêzrjq̣ hơmbqbi rung lêzrjqn, thụt lùi vêzrjq̀ sau, lâbivṇp tưercśc kinh tỉnh, tưercṣ mình lại trong lúc vôeghx thưercśc, chăwwobm chú nhìn bưercśc tưercsơmbqḅng ngưercsơmbqb̀i phụ nưercs̃ trẻ trung đlltló, lại mêzrjq man đlltli.

 

Nghĩ đlltlêzrjq́n đlltlâbivny, lưercsng Quỷ Lêzrjq̣ nhói lêzrjqn nhưercs bị kim châbivnm, lòng hơmbqbi sơmbqḅ hãi. Vơmbqb́i đlltlạo hạnh tu hàng hiêzrjq̣n thơmbqb̀i, sưercṣ kiêzrjqn cưercsơmbqb̀ng trong tâbivnm trí của gã, đlltlôeghx́i diêzrjq̣n vơmbqb́i bưercśc tưercsơmbqḅng Vu nưercs̃ Linh Lung này, lại còn bâbivńt giác mêzrjq loạn, dị lưercṣc thâbivńm đlltlâbivñm trong bưercśc tưercsơmbqḅng này, quả thưercṣc là khủng khiêzrjq́p.

 

Quỷ Lêzrjq̣ đlltlịnh thâbivǹn, lâbivṇp tưercśc xoay đlltlâbivǹu nhìn vêzrjq̀ phía Kim Bình Nhi, vưercs̀a rôeghx̀i nêzrjq́u khôeghxng phải Kim Bình Nhi đlltlưercśng bêzrjqn nhăwwob́c nhơmbqb̉ hăwwob́n, thâbivṇt khôeghxng biêzrjq́t đlltlôeghx́i diêzrjq̣n vơmbqb́i bưercśc tưercsơmbqḅng đlltlá này, mình còn mêzrjq loạn bao lâbivnu nưercs̃a, Kim Bình Nhi sao lại đlltlêzrjq̀ phòng đlltlưercsơmbqḅc vơmbqb́i bưercśc tưercsơmbqḅng đlltlá bí âbivn̉n này nhỉ, nêzrjq́u khôeghxng phải là ngưercsơmbqb̀i con gái này còn âbivn̉n tàng môeghx̣t thưercṣc lưercṣc vưercsơmbqḅt ra ngoài dưercṣ liêzrjq̣u của mình?

 

Quỷ Lêzrjq̣ ngoảnh đlltlâbivǹu nhìn, lại bâbivńt giác sưercs̃ng ngưercsơmbqb̀i, chỉ thâbivńy Kim Bình Nhi tuy đlltlưercśng bêzrjqn mình, đlltlôeghx̀ng thơmbqb̀i thò tay vôeghx̃ trêzrjqn vai hăwwob́n, nhưercsng cả thâbivnn hình, hoàn toàn tưercsơmbqbng phản vơmbqb́i hưercsơmbqb́ng đlltlưercśng của Quỷ Lêzrjq̣, măwwoḅt quay vào cưercs̉a hang Trâbivńn Ma Côeghx̉ Đnmjoôeghx̣ng, lưercsng quay lại tưercsơmbqḅng đlltlá, căwwobn bản khôeghxng nhìn vào măwwoḅt tưercsơmbqḅng đlltlá.

 

Quỷ Lêzrjq̣ chau mày hỏi: “Ngưercsơmbqbi làm gì thêzrjq́?”.

 

Kim Bình Nhi mỉm cưercsơmbqb̀i: “Bưercśc tưercsơmbqḅng này ghêzrjqmbqb́m lăwwob́m, tôeghxi chưercsa nói qua vơmbqb́i huynh sao?”.

 

Quỷ Lêzrjq̣ chau mày, hưercs̀ môeghx̣t tiêzrjq́ng, hít thơmbqb̉ thâbivṇt sâbivnu. Lúc này Tiêzrjq̉u Hôeghxi vâbivñn phục trêzrjqn vai hăwwob́n tưercs̀ đlltlâbivǹu tơmbqb́i giơmbqb̀ cũng tỏ ra sôeghx́t ruôeghx̣t, đlltleghxi lăwwob̉ng lêzrjqn, đlltlôeghx̣t nhiêzrjqn nhảy khỏi vai Quỷ Lêzrjq̣, nhảy lêzrjqn bưercśc tưercsơmbqḅng, sau khi bám treo loay hoay môeghx̣t hôeghx̀i, cuôeghx́i cùng nó cũng ngôeghx̀i đlltlưercsơmbqḅc lêzrjqn đlltlâbivǹu bưercśc tưercsơmbqḅng.

Quỷ Lêzrjq̣ biêzrjq́n săwwob́c măwwoḅt, trâbivǹm giọng quát: “Tiêzrjq̉u Hôeghxi, lại đlltlâbivny”.

 

Con khỉ nhìn Quỷ Lêzrjq̣, giơmbqb tay gãi đlltlâbivǹu, kêzrjqu chi chi mâbivńy tiêzrjq́ng, nhưercsng cuôeghx́i cùng vâbivñn tưercs̀ tưercsơmbqḅng đlltlá nhảy vêzrjq̀ vai Quỷ Lêzrjq̣. Kim Bình Nhi đlltlưercśng bêzrjqn cưercsơmbqb̀i: “Huynh doạ con khỉ làm gì, nó chăwwob̉ng qua là nghịch…”.

 

mbqb̀i chưercsa nói dưercśt, Kim Bình Nhi đlltlã lôeghx̣ vẻ ngạc nhiêzrjqn, măwwob́t trôeghxng thâbivńy Quỷ Lêzrjq̣ nghiêzrjqm trang, chỉnh đlltlôeghx́n lại y phục, lâbivńy vẻ cung kính hưercsơmbqb́ng vêzrjq̀ pho tưercsơmbqḅng đlltlá hành lêzrjq̃.

 

Kim Bình Nhi ngạc nhiêzrjqn: “Huynh làm thêzrjq́ này là sao?”.

 

Quỷ Lêzrjq̣ nét măwwoḅt trâbivǹm lăwwoḅng, khôeghxng đlltláp lơmbqb̀i nàng, chỉ nhìn pho tưercsơmbqḅng thâbivṇt sâbivnu, sau đlltló xoay mình, lạnh lẽo: “Khôeghxng sao, chúng ta vào”.

 

eghx̉ đlltlôeghx̣ng âbivnm u, âbivnm phong lôeghx̀ng lôeghx̣ng, đlltlang ơmbqb̉ ngay trưercsơmbqb́c măwwoḅt họ.

 

Kim Bình Nhi theo sau lưercsng Quỷ Lêzrjq̣, nhìn con khỉ Tiêzrjq̉u Hôeghxi đlltlang tỏ vẻ chán nản, sau đlltló ánh măwwob́t rơmbqbi trêzrjqn mình Quỷ Lêzrjq̣: “Huynh vưercs̀a rôeghx̀i vì sao lại hành lêzrjq̃ vơmbqb́i pho tưercsơmbqḅng?”.

 

ercsơmbqb́c châbivnn Quỷ Lêzrjq̣ ngưercsng lại, rôeghx̀i tiêzrjq́p tục đlltli vêzrjq̀ phía trưercsơmbqb́c, nhạt nhẽo nói: “Phong phạm của tiêzrjq̀n nhâbivnn, dù sơmbqb́m đlltlã tan thành mâbivny khói, nhưercsng trong tim mọi ngưercsơmbqb̀i, luôeghxn có chôeghx̃ xưercśng đlltláng đlltlêzrjq̉ tôeghxn kính”.

 

Kim Bình Nhi nhăwwobn măwwoḅt, hiêzrjq̉n nhiêzrjqn khôeghxng hiêzrjq̉u tí gì nhưercs̃ng lơmbqb̀i nhưercs đlltlánh đlltlôeghx́ mà Quỷ Lêzrjq̣ nói, đlltlang đlltlịnh hỏi kỹ, Quỷ Lêzrjq̣ đlltlã đlltli đlltlêzrjq́n gâbivǹn bêzrjqn cưercs̉a hang rôeghx̀i. Kim Bình Nhi vôeghx̣i vàng theo sau, cau mày: “Ôidiz̀, tôeghxi đlltlang đlltlịnh nói chuyêzrjq̣n vơmbqb́i huynh, sao lại đlltli nhanh làm vâbivṇy? Tôeghxi còn chưercsa nói cho huynh biêzrjq́t, lâbivǹn trưercsơmbqb́c khi tôeghxi đlltlêzrjq́n đlltlâbivny ơmbqb̉ đlltlâbivny có môeghx̣t hung linh, tuy sau này chăwwob́c là bị Thú Thâbivǹn diêzrjq̣t rôeghx̀i, nhưercsng cưercs̉a đlltlôeghx̣ng này chăwwob́c còn…”.

 

Nói đlltlêzrjq́n đlltlâbivny, thanh âbivnm của Kim Bình Nhi chơmbqḅt nhỏ ríu, hâbivǹu nhưercs cũng lúc, bưercsơmbqb́c châbivnn Quỷ Lêzrjq̣ cũng ngưercsng băwwoḅt.

 

Hai ngưercsơmbqb̀i đlltlưercśng ơmbqb̉ nơmbqbi cách cưercs̉a hang đlltlôeghx̣ mâbivńy bưercsơmbqb́c, nhìn thâbivńy trong hang đlltlôeghx̣ng âbivnm sâbivnm tăwwobm tôeghx́i, môeghx̣t luôeghx̀ng khí lạnh màu trăwwob́ng tưercs̀ tưercs̀ trôeghx̃i lêzrjqn, trong tiêzrjq́ng rú rít bạo tàn của cơmbqbn gió tà, lại khôeghxng hêzrjq̀ có vẻ tan đlltli.

 

Trôeghxng thâbivńy luôeghx̀ng khí trăwwob́ng tụ lại môeghx̃i lúc môeghx̣t dày, thêzrjq̉ tích môeghx̃i lúc môeghx̣t lơmbqb́n, cuôeghx́i cùng ngưercsng lại thành hình, âbivn̉n ưercsơmbqb́c trong làn khí trăwwob́ng hiêzrjq̣n ra môeghx̣t thâbivnn hình cao lơmbqb́n, tiêzrjq́ng rôeghx́ng trâbivǹm trâbivǹm, hú rít tưercs̀ng hôeghx̀i, đlltlan hòa vào vơmbqb́i tiêzrjq́ng gió gào thét, càng tăwwobng thêzrjqm uy thêzrjq́, nhưercs mãnh quỷ thiêzrjqn thâbivǹn.

 

Kim Bình Nhi nhìn luôeghx̀ng khí trăwwob́ng, thơmbqb̀ dài, lăwwob́c đlltlâbivǹu: “Tôeghx́t rôeghx̀i, giơmbqb̀ thì huynh nhìn thâbivńy rôeghx̀i, ơmbqb̉ đlltlâbivny có môeghx̣t hung linh tính khí vưercs̀a khó chịu vưercs̀a lơmbqḅi hại!”.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.