Đ
xxydỉnh núi đ
xaiien kịt.
Đ
xxydă
sgsp̣t châ
ddqsn lê
ujnnn đ
xaiiỉnh núi đ
xaiió rô
xngr̀i, mô
xngṛt vị lạ râ
ddqśt nô
xngr̀ng trư
wkehơ
hodéc sau vâ
ddqs̃n phiê
ujnnu phư
wkehơ
hodeng trong khô
xngrng khí, khiê
ujnńn ngư
wkehơ
hodèi ta muô
xngŕn să
sgsṕc, phảng phâ
ddqśt mùi lư
wkehu huỳnh. Quỷ Lê
ujnṇ và Kim Bình Nhi đ
xaiiê
ujnǹu là ngư
wkehơ
hodèi tu hành thâ
ddqsm hâ
ddqṣu, có thê
ujnn̉ chịu đ
xaiiư
wkeḥng đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc mùi vị lạ lùng này, như
wkehng họ càng tiê
ujnńn sâ
ddqsu vào ngọn núi, cơ
hoden gió tà lại càng mạnh lê
ujnnn, khiê
ujnńn họ phải nhă
sgspn mă
sgsp̣t.
Cơ
hoden gió buô
xngŕt giá thâ
ddqśu xư
wkehơ
hodeng cô
xngŕt, khô
xngrng hiê
ujnn̉u sao, khi thô
xngr̉i qua mă
sgsp̣t, tuy sư
wkeh́c gió khô
xngrng phải là lơ
hodén lă
sgsṕm, như
wkehng khí vị lâ
ddqsm sâ
ddqsm quả thư
wkeḥc khiê
ujnńn cơ
hoden lạnh trào lê
ujnnn tư
wkeh̀ trong lòng. Lại thê
ujnnm tiê
ujnńng rít hú u u khô
xngrng biê
ujnńt tư
wkeh̀ nơ
hodei xa nào sâ
ddqsu trong ngọn núi trư
wkeh́ơ
hodec mă
sgsp̣t, cư
wkeh́ trâ
ddqs̀m trâ
ddqs̀m bô
xngr̉ng bô
xngr̀ng, thoă
sgsṕt cao thoă
sgsṕc thâ
ddqśp, như
wkeh vư
wkehơ
hodẹn hú đ
xaiiê
ujnnm, lại như
wkeh quỷ cư
wkehơ
hodèi thảm, nghe râ
ddqśt rùng rơ
hodẹn.
Con khỉ Tiê
ujnn̉u Hô
xngri nă
sgsp̀m phục trê
ujnnn vai Quỷ Lê
ujnṇ, gă
sgsp̣m hê
ujnńt quả rư
wkeh̀ng cuô
xngŕi cùng, tiê
ujnṇn tay ném cái hạt, ba mă
sgsṕt đ
xaiiê
ujnǹu mơ
hodẻ to, nhìn bô
xngŕn phư
wkehơ
hodeng tám hư
wkehơ
hodéng, hình như
wkeh đ
xaiiô
xngŕi vơ
hodéi nó, cảnh tư
wkehơ
hodẹng xung quanh khô
xngrng gâ
ddqsy ảnh hư
wkehơ
hodẻng gì cả.
Kim Bình Nhi mă
sgsp̣t mô
xngr̃i lúc mô
xngṛt câ
ddqsu, đ
xaiiô
xngṛt nhiê
ujnnn nói: “Có vẻ gì đ
xaiió khô
xngrng ô
xngr̉n”.
Quỷ Lê
ujnṇ giâ
ddqṣt mình, dư
wkeh̀ng bư
wkehơ
hodéc hỏi: “Sao?”.
Kim Bình Nhi ngâ
ddqs̀n ngư
wkeh̀: “Lâ
ddqs̀n trư
wkehơ
hodéc truy tìm tô
xngrng tích, tô
xngri đ
xaiiã đ
xaiii qua đ
xaiiâ
ddqsy, tuyê
ujnṇt nhiê
ujnnn khô
xngrng có tiê
ujnńng quỷ khóc sói tru và â
ddqsm phong lô
xngr̀ng lô
xngṛng khă
sgsṕp núi rư
wkeh̀ng như
wkeh thê
ujnń này, vê
ujnǹ sau vào trong Trâ
ddqśn Ma Cô
xngr̉ Đ
xxydô
xngṛng rô
xngr̀i, thì mơ
hodéi có mô
xngṛt chút xíu. Sao sau mô
xngṛt thơ
hodèi gian, nơ
hodei đ
xaiiâ
ddqsy lại như
wkeh â
ddqsm ti đ
xaiiịa ngục thê
ujnń này?”.
Quỷ Lê
ujnṇ nhìn ra xa, hư
wkeh̃ng hơ
hodè nói: “Có lẽ nơ
hodei đ
xaiiâ
ddqsy là sào huyê
ujnṇt của Thú Yê
ujnnu, lê
ujnṇ khí nă
sgsp̣ng quá, vô
xngŕn là phải như
wkeh vâ
ddqṣy. Hô
xngrm đ
xaiió lúc cô
xngr đ
xaiiê
ujnńn y mơ
hodéi vư
wkeh̀a phục sinh, đ
xaiiư
wkehơ
hodeng nhiê
ujnnn khô
xngrng có khí tư
wkehơ
hodẹng này rô
xngr̀i”.
Kim Bình Nhi ngâ
ddqs̃m nghĩ, cũng chỉ có cách giải thích như
wkeh vâ
ddqṣy, hô
xngrm đ
xaiió trê
ujnnn đ
xaiiâ
ddqs̀u núi Thanh Vâ
ddqsn, Thú Thâ
ddqs̀n đ
xaiiâ
ddqśu mô
xngṛt trâ
ddqṣn vơ
hodéi Tru Tiê
ujnnn kiê
ujnńm trâ
ddqṣn, bị thư
wkehơ
hodeng nă
sgsp̣ng dư
wkehơ
hodéi Tru Tiê
ujnnn cô
xngr̉ kiê
ujnńm, ai cũng có thê
ujnn̉ thâ
ddqśy uy lư
wkeḥc của kiê
ujnńm lơ
hodén đ
xaiiê
ujnńn ngâ
ddqs̀n nào. Thê
ujnń như
wkehng gă
sgsp̣p phải Tru Tiê
ujnnn kíê
ujnnm trâ
ddqṣn, mà Thú Thâ
ddqs̀n vâ
ddqs̃n có tháo thoát, trình đ
xaiiô
xngṛ tu hành đ
xaiió của y, cũng đ
xaiiủ lâ
ddqṣt nghiê
ujnnng thiê
ujnnn hạ rô
xngr̀i.
Kim Bình Nhi đ
xaiiảo mă
sgsṕt, chơ
hodẹt thô
xngŕt lê
ujnnn: “Huynh nói xem, vạn nhâ
ddqśt chúng ta quả nhiê
ujnnn tìm đ
xaiiuơ
hodẹc Thú Thâ
ddqs̀n trong Trâ
ddqśn Ma Cô
xngr̉ Đ
xxydô
xngṛng, tuy y đ
xaiiã trọng thư
wkehơ
hodeng rô
xngr̀i, như
wkehng chỉ có hai chúng ta, có thư
wkeḥc là đ
xaiiô
xngŕi phó đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc vơ
hodéi y khô
xngrng?”.
Quỷ Lê
ujnṇ lă
sgsṕc đ
xaiiâ
ddqs̀u: “Ta làm sao biê
ujnńt đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc?”.
Kim Bình Nhi liê
ujnńc nhìn gã, đ
xaiiô
xngṛt nhiê
ujnnn mỉm cư
wkehơ
hodèi: “Trô
xngrng bô
xngṛ dạng của huynh, chă
sgsṕc là khô
xngrng có mâ
ddqśy phâ
ddqs̀n chă
sgsṕc chă
sgsṕn. Nê
ujnńu đ
xaiiã như
wkeh vâ
ddqṣy, huynh còn cùng tô
xngri đ
xaiiê
ujnńn đ
xaiiâ
ddqsy làm gì?”.
Nàng nhìn Quỷ Lê
ujnṇ, tư
wkeḥa cư
wkehơ
hodèi mà khô
xngrng phải cư
wkehơ
hodèi: “Huynh đ
xaiiư
wkeh̀ng quê
ujnnn, trong Hô
xngr̀ Kỳ Sơ
hoden, còn mô
xngṛt Bích Dao đ
xaiiang đ
xaiiơ
hodẹi huynh đ
xaiiê
ujnńn cư
wkeh́u, nê
ujnńu huynh chê
ujnńt ơ
hodẻ đ
xaiiâ
ddqsy, có phải là mă
sgsṕc lô
xngr̃i vơ
hodéi nàng â
ddqśy lă
sgsṕm khô
xngrng?”.
Quỷ Lê
ujnṇ hư
wkeh̀ mũi, bư
wkehơ
hodéc lê
ujnnn phía trư
wkehơ
hodéc: “Chuyê
ujnṇn này là do cha nàng lê
ujnṇnh cho ta làm, ta nơ
hodẹ Bích Dao quá nhiê
ujnǹu, ít ra cũng là phải làm mô
xngṛt sô
xngŕ viê
ujnṇc. Nê
ujnńu là ngư
wkehơ
hodei…” gã cư
wkehơ
hodei lạnh: “Nê
ujnńu cô
xngr vạn nhâ
ddqśt khô
xngrng may mâ
ddqśt mạng ơ
hodẻ đ
xaiiâ
ddqsy, chă
sgsṕc mơ
hodéi là chê
ujnńt khô
xngrng nhă
sgsṕm mă
sgsṕt?”.
Kim Bình Nhi cư
wkehơ
hodèi duyê
ujnnn, cư
wkehơ
hodèi theo bóng gã đ
xaiii ơ
hodẻ phía trư
wkehơ
hodéc: “Ô
imzui dào, con ngư
wkehơ
hodèi huynh sao mà xa cách, chỉ câ
ddqs̀n chúng ta cùng chê
ujnńt, đ
xaiiư
wkeh́ng nói là sào huyê
ujnṇt của Thú Yê
ujnnu, mà là chuô
xngr̀ng heo chuô
xngr̀ng bò, cũng đ
xaiiê
ujnǹu tô
xngŕt cả”.
Quỷ Lê
ujnṇ ơ
hodẻ phía trư
wkehơ
hodéc cư
wkehơ
hodèi hă
sgsṕc hă
sgsṕc, hiê
ujnn̉n nhiê
ujnnn khô
xngrng tin lâ
ddqśy mô
xngṛt nư
wkeh̉a phâ
ddqs̀n như
wkeh̃ng lơ
hodèi Kim Bình Nhi, nói gì đ
xaiiê
ujnńn biê
ujnn̉u hiê
ujnṇn tí nào cảm đ
xaiiô
xngṛng, gã cư
wkeh́ đ
xaiii thă
sgsp̉ng mô
xngṛt mạch, con khỉ trê
ujnnn vai ngoảnh đ
xaiiâ
ddqs̀u lại, nhê
ujnṇch mô
xngr̀m cư
wkehơ
hodèi vơ
hodéi Kim Bình Nhi mô
xngṛt cái râ
ddqśt hiê
ujnńm hoi, trô
xngrng có vẻ khoái trá.
Trong mâ
ddqśy ngư
wkehơ
hodèi con gái tư
wkeh̀ng qua lại vơ
hodéi Quỷ Lê
ujnṇ, Tiê
ujnn̉u Hô
xngri khô
xngrng thâ
ddqsn thiê
ujnńt vơ
hodéi Kim Bình Nhi như
wkeh vơ
hodéi Tiê
ujnn̉u Bạch, Tiê
ujnn̉u Hoàn trư
wkehơ
hodéc kia, thơ
hodèi gian vê
ujnǹ sau, cư
wkehơ
hodèi kiê
ujnn̉u nhạch mô
xngr̀m nhạch miê
ujnṇng thê
ujnń này, càng là lâ
ddqs̀n thư
wkeh́ nhâ
ddqśt.
Kim Bình Nhi cũng cảm thâ
ddqśy bâ
ddqśt ngơ
hodè, như
wkehng đ
xaiiâ
ddqsy khô
xngrng phải là chuyê
ujnṇn dơ
hodẻ, nê
ujnnn cũng có chút cao hư
wkeh́ng, cư
wkehơ
hodèi chúm chím đ
xaiii lê
ujnnn trư
wkehơ
hodéc vô
xngr̃ vê
ujnǹ con khỉ, khô
xngrng ngơ
hodè con khỉ nhê
ujnṇch mô
xngr̀m cư
wkehơ
hodèi xong, đ
xaiiô
xngṛt nhiê
ujnnn ngoác miê
ujnṇng, lại phun ra mô
xngṛt thư
wkeh́ đ
xaiien nhem nhẻm, tô
xngŕc đ
xaiiô
xngṛ cư
wkeḥc nhanh, bă
sgsṕn thă
sgsp̉ng vê
ujnǹ chô
xngr̃ đ
xaiiư
wkeh́ng của Kim Bình Nhi.
Kim Bình Nhi giâ
ddqṣt thót, như
wkehng nàng rô
xngŕt cục cũng khô
xngrng phải ngư
wkehơ
hodèi bình thư
wkehơ
hodèng, hoàn toàn khô
xngrng hoảng loạn, châ
ddqsn dụng lư
wkeḥc khẽ xoay, thâ
ddqsn hình nhích ngay sang bê
ujnnn, tránh khỏi cái vâ
ddqṣt quái dị đ
xaiió.
Mô
xngṛt tiê
ujnńng ‘bụp’ khẽ, vâ
ddqṣt đ
xaiió rơ
hodét xuô
xngŕng, cũng khô
xngrng nảy lê
ujnnn, mà dính thă
sgsp̉ng xuô
xngŕng đ
xaiiâ
ddqśt. Kim Bình Nhi ngoái cô
xngr̉ nhìn, thì ra là mô
xngṛt cái hạt quả rư
wkeh̀ng, khô
xngrng biê
ujnńt Tiê
ujnn̉u Hô
xngri tư
wkeh̀ lúc nào trong miê
ujnṇng vâ
ddqs̃n còn mô
xngṛt cái, nhóc nhách nhâ
ddqśm hư
wkehơ
hodeng vị, lúc này mơ
hodéi lâ
ddqśy ra đ
xaiiê
ujnn̉ nghịch.
Kim Bình Nhi bị con khỉ chòng ghẹo, trong lòng hơ
hodei giâ
ddqṣn, gư
wkehơ
hodeng mă
sgsp̣t đ
xaiiẹp cũng bơ
hodẹt đ
xaiii, nàng liê
ujnńc mă
sgsṕt nhìn, chỉ thâ
ddqśy con khỉ lô
xngrng xám đ
xaiió khô
xngrng biê
ujnńt tư
wkeh̀ lúc nào đ
xaiiã xoay ngư
wkehơ
hodẹc lại ngơ
hodèi trê
ujnnn vai Quỷ Lê
ujnṇ, đ
xaiiô
xngŕi mă
sgsp̣t vơ
hodéi Kim Bình Nhi, hai tay khaonh chéo trư
wkehơ
hodéc ngư
wkeḥc, hai châ
ddqsn đ
xaiiung đ
xaiia đ
xaiiung đ
xaiiư
wkeha, ba con mă
sgsṕt nhìn trơ
hodèi, mă
sgsp̣t đ
xaiiâ
ddqs̀y vẻ ngô
xngrng nghê
ujnnnh, râ
ddqśt có khí khái lư
wkehu manh như
wkeh truyê
ujnǹn thuyê
ujnńt kê
ujnn̉, đ
xaiiê
ujnńn cái đ
xaiiuô
xngri dài cũng vă
sgsṕt va vă
sgsṕt vẻo sau lư
wkehng, bô
xngṛ dạng như
wkeh muô
xngŕn nói: “Ta bă
sgsṕt nạt mi đ
xaiiâ
ddqśy, ta là lư
wkehu manh ta còn sơ
hodẹ ai”.
Kim Bình Nhi khô
xngrng nhìn rõ còn đ
xaiiơ
hodẽ, vư
wkeh̀a nhìn thâ
ddqśy lại tư
wkeh́c, khô
xngrng đ
xaiiánh mà lao phô
xngŕc tơ
hodéi, đ
xaiii sát mâ
ddqśy bư
wkehơ
hodéc theo Quỷ Lê
ujnṇ, giâ
ddqṣn dư
wkeh̃ hói: “Con khỉ này của huynh sao hô
xngr̃n hào như
wkeh vâ
ddqṣy, tuỳ tiê
ujnṇn nhô
xngr̉ hạt quả vào mă
sgsp̣t ngư
wkehơ
hodèi ta huynh biê
ujnńt khô
xngrng?”
Quỷ Lê
ujnṇ châ
ddqṣm rãi quay đ
xaiiâ
ddqs̀u, nhìn Kim Bình Nhi, mă
sgsp̣t lô
xngṛ vẻ kỳ quái, râ
ddqśt lâ
ddqsu sau mơ
hodéi đ
xaiiáp: “Ngư
wkehơ
hodei đ
xaiiang mă
sgsṕng nó hả?”, nói đ
xaiioạn chỉ tay vào Tiê
ujnn̉u Hô
xngri.
Kim Bình Nhi gâ
ddqṣt đ
xaiiâ
ddqs̀u.
Tiê
ujnn̉u Hô
xngri tư
wkeh́c thì nô
xngr̉i giâ
ddqṣn, giâ
ddqsy lát sau đ
xaiiã nhảy chô
xngr̀m chô
xngr̃m trê
ujnnn vai Quỷ Lê
ujnṇ, kê
ujnnu loạn lê
ujnnn, bao con mă
sgsṕt trơ
hodẹn tròn, hai tay nă
sgsṕm chă
sgsp̣t thành quyê
ujnǹn, khua khoă
sgsṕng khô
xngrng ngơ
hodét, trô
xngrng bô
xngṛ dạng thì đ
xaiiúng là sùng sục giâ
ddqṣn, muô
xngŕn đ
xaiiâ
ddqśu vơ
hodéi Kim Bình Nhi mô
xngṛt trâ
ddqṣn vì dám cáo tô
xngŕ tô
xngṛi trạng của nó, khí thê
ujnń có phâ
ddqs̀n bư
wkeh́c nhâ
ddqsn.
Kim Bình Nhi khô
xngrng ngơ
hodè tính thô
xngrng linh của con khỉ xám này đ
xaiiạt tơ
hodéi trình đ
xaiiô
xngṛ â
ddqśy, sư
wkeh̃ng ngư
wkehơ
hodèi mô
xngṛt lát, giâ
ddqṣt lùi lại, sau đ
xaiió khô
xngrng lý đ
xaiiê
ujnńn nó nư
wkeh̃a, nói to vơ
hodéi Quỷ Lê
ujnṇ: “Tô
xngri đ
xaiiúng là đ
xaiiang mă
sgsṕng nó, con súc sinh này quả thư
wkeḥc là đ
xaiiáng ghét, huynh dạy nó thì phải dạy cho tô
xngŕt…”.
“Ngư
wkehơ
hodei!”, thình lình Quỷ Lê
ujnṇ vô
xngŕn ít khi to tiê
ujnńng, đ
xaiiô
xngṛt nhiê
ujnnn thét Tiê
ujnn̉u Hô
xngri, đ
xaiiô
xngr̀ng thơ
hodèi cũng ngă
sgsṕt luô
xngrn câ
ddqsu nói của Kim Bình Nhi.
Tiê
ujnn̉u Hô
xngri giâ
ddqṣt bă
sgsṕn, dư
wkeh̀ng lại mô
xngṛt lát, Kim Bình Nhi cũng thâ
ddqśt kinh, nhìn Quỷ Lê
ujnṇ. Chỉ thâ
ddqśy Quỷ Lê
ujnṇ hai hàng mày cau rúm, nét mă
sgsp̣t nghiê
ujnnm nghị, nói vơ
hodéi Tiê
ujnn̉u Hô
xngri: “Ta đ
xaiiã bảo ngư
wkehơ
hodei rô
xngr̀i, chịu khó đ
xaiiọc nhiê
ujnǹu sách, biê
ujnńt sách mơ
hodéi có thê
ujnn̉ hiê
ujnn̉u đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc lý lẽ, ngư
wkehơ
hodei cư
wkeh́ khô
xngrng nghe. Lâ
ddqs̀n trư
wkehơ
hodéc ta dạy ngư
wkehơ
hodei quyê
ujnn̉n Thâ
ddqs̀n Ma Chí Dị đ
xaiió, sao ngư
wkehơ
hodei khô
xngrng học? Lâ
ddqs̀n này vê
ujnǹ chép lại quyê
ujnn̉n đ
xaiió ba tră
sgspm lâ
ddqs̀n rô
xngr̀i hãy đ
xaiiê
ujnńn gă
sgsp̣p ta!”.
Con khỉ trơ
hodẹn tròn ba mă
sgsṕt, chơ
hodép chơ
hodép, ngô
xngr̀i xô
xngr̉m xuô
xngŕng vai Quỷ Lê
ujnṇ, dùng tay gãi đ
xaiiâ
ddqs̀u, gãi mai gãi mãi, xoa mãi xoa mãi, hiê
ujnn̉n nhiê
ujnnn sư
wkeh̃ng sô
xngŕt. Kim Bình Nhi đ
xaiiư
wkeh́ng bê
ujnnn cũng khá gì hơ
hoden, kinh hãi hô
xngr̀i lâ
ddqsu, khô
xngrng nhịn đ
xaiiuơ
hodẹc cư
wkehơ
hodèi nhạt bảo: “Huynh đ
xaiiang nói cái quái gì vâ
ddqṣy, con khỉ này cho dù có hiê
ujnn̉u ngư
wkehơ
hodèi đ
xaiiê
ujnńn đ
xaiiâ
ddqsu đ
xaiii nũa, cũng chư
wkeha tư
wkeh̀ng nghe nói đ
xaiiê
ujnńn chuyê
ujnṇn biê
ujnńt đ
xaiiọc bíê
ujnnt viê
ujnńt!”.
Quỷ Lê
ujnṇ ngoái đ
xaiiâ
ddqs̀u liê
ujnńc nhìn nàng, “ô
xngr̀” mô
xngṛt tiê
ujnńng, rô
xngr̀i mơ
hodéi sư
wkeḥc tỉnh, hơ
hodè hư
wkeh̃ng nói: “Nê
ujnńu thê
ujnń, đ
xaiiê
ujnńn ngư
wkehơ
hodei cũng nói như
wkeh vâ
ddqṣy, con khỉ này chư
wkeha tư
wkeh̀ng đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc giáo dục là khô
xngrng phải lô
xngr̃i ơ
hodẻ ta. Trơ
hodèi sinh vạn vâ
ddqṣt, đ
xaiiâ
ddqsu có con khỉ biê
ujnńt đ
xaiiọc đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc sách, làm sao đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc, làm sao đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc?”.
Gã nhìn Kim Bình Nhi, thơ
hodẻ dài mô
xngṛt cái khô
xngrng có chút thành ý nào, khô
xngrng nói gì nư
wkeh̃a, quay đ
xaiiâ
ddqs̀u đ
xaiii tiê
ujnńp.
Kim Bình Nhi tư
wkeh́c uâ
ddqśt, mă
sgsp̣t mày tră
sgsṕng bơ
hodẹt ra.
Con khỉ đ
xaiiă
sgsp̀ng trư
wkehơ
hodéc tuô
xngṛt bô
xngṛp xuô
xngŕng khỏi vai Quỷ Lê
ujnṇ, ngã oạch trê
ujnnn mă
sgsp̣t đ
xaiiâ
ddqśt, như
wkehng khô
xngrng thâ
ddqśy nó có vẻ đ
xaiiau đ
xaiiơ
hodén gì cả, mà hét â
ddqs̀m lê
ujnnn, hoa tay múa châ
ddqsn, cư
wkehơ
hodèi như
wkeh rô
xngr̀ dại, thi thoảng ô
xngrm bụng, thi thoảng ngã vâ
ddqṣt ra đ
xaiiâ
ddqśt, lại bô
xngŕn châ
ddqsn giơ
hode lê
ujnnn trơ
hodèi, đ
xaiiuô
xngri quâ
ddqṣt tơ
hodéi quâ
ddqṣt lui, tóm lại là cư
wkehơ
hodèi muô
xngŕn phát đ
xaiiiê
ujnnn lê
ujnnn rô
xngr̀i lại muô
xngŕn phát đ
xaiiiê
ujnnn lê
ujnnn nư
wkeh̃a.
Kim Bình Nhi càng nhìn càng giâ
ddqṣn, toan phát tác, Tiê
ujnn̉u Hô
xngri đ
xaiiô
xngṛt nhiê
ujnnn nhảy phô
xngŕc, héo vào mă
sgsp̣t nàng “chi chi chi chi”, làm mă
sgsp̣t xâ
ddqśu, rô
xngr̀i bô
xngŕn châ
ddqsn chô
xngŕng đ
xaiiâ
ddqśt, “soạt soạt” hai lâ
ddqs̀n là tung mình trơ
hodẻ vê
ujnǹ, mô
xngṛt lát là đ
xaiiã nhảy trơ
hodẻ lại trê
ujnnn vai Quỷ Lê
ujnṇ, lúc này mơ
hodéi ngô
xngr̀i yê
ujnnn, ơ
hodẻ đ
xaiió dư
wkehơ
hodeng dư
wkehơ
hodeng đ
xaiiă
sgsṕc ý ngoái nhìn Kim Bình Nhi, lại làm mă
sgsp̣t xâ
ddqśu trê
ujnnu nàng.
Kim Bình Nhi giâ
ddqṣn càng thê
ujnnm giâ
ddqṣn, toàn thâ
ddqsn tư
wkeḥa hô
xngr̀ phát run, nàng nghiê
ujnńn ră
sgspng, giơ
hode tay muô
xngŕn lao lê
ujnnn phía trư
wkehơ
hodéc, dư
wkehơ
hodéi ánh dư
wkehơ
hodeng â
ddqśm áp, cạnh bàn tay nàng trào ra như
wkeh̃ng luô
xngr̀ng ánh sáng tím nhạt, ngụy dị vô
xngr cùng.
Chỉ có đ
xaiiiê
ujnǹu bàn tay vư
wkeh̀a đ
xaiiư
wkeha lê
ujnnn nư
wkeh̉a chư
wkeh̀ng, đ
xaiiã dư
wkeh̀ng sư
wkeh̃ng giư
wkeh̃a khô
xngrng trung, thâ
ddqsn hình nam nhâ
ddqsn phía trư
wkehơ
hodéc, bê
ujnnn cánh tay cũng đ
xaiiang tỏa ra như
wkeh̃ng quâ
ddqs̀ng sáng xanh mơ
hodè mơ
hodè.
Con ngư
wkehơ
hodèi nàng thu hẹp lại.
Lâ
ddqsu lă
sgsṕm, nàng đ
xaiiô
xngṛt nhiê
ujnnn ngư
wkeh̀ng bư
wkehơ
hodéc, sau đ
xaiió hạ tay, nhă
sgsṕm chă
sgsp̣t mă
sgsṕt, hô
xngr hâ
ddqśp thâ
ddqṣt sâ
ddqsu. Ngư
wkeḥc nàng phâ
ddqṣp phô
xngr̀ng, să
sgsṕc mă
sgsp̣t bình hòa trơ
hodẻ lại. Ánh xanh ơ
hodẻ bê
ujnnn tay Quỷ Lê
ujnṇ cũng dâ
ddqs̀n dâ
ddqs̀n tiê
ujnnu tán, còn chính thâ
ddqsn hình gã, thì đ
xaiiã đ
xaiii râ
ddqśt xa, trong tiê
ujnńng cư
wkehơ
hodèi cơ
hodẹt kỳ quái đ
xaiiiê
ujnńc tai của con khỉ xám ba mă
sgsṕt.
Kim Bình Nhi đ
xaiiịnh thâ
ddqs̀n, lòng còn hơ
hodei giâ
ddqṣn, như
wkehng đ
xaiiô
xngr̀ng thơ
hodèi khô
xngrng hiê
ujnn̉u tại sao, trê
ujnnn mă
sgsp̣t phát nóng ran, nàng xư
wkeha nay đ
xaiiiê
ujnnn đ
xaiiảo chúng sinh, sơ
hodẻ trư
wkehơ
hodèng trê
ujnnu ghẹo ngư
wkehơ
hodèi ta, thê
ujnń mà hô
xngrm nay khô
xngrng hiê
ujnn̉u sao lại bị mô
xngṛt con khỉ hí lô
xngṛng đ
xaiiê
ujnńn mư
wkeh́c như
wkeh thê
ujnń…
Nàng hư
wkeh̀ mô
xngṛt tiê
ujnńng, dẹp bỏ như
wkeh̃ng chuyê
ujnṇn đ
xaiió khô
xngrng nghĩ đ
xaiiê
ujnńn nư
wkeh̃a, đ
xaiiang đ
xaiiịnh đ
xaiii tiê
ujnńp, chơ
hodẹt lô
xngrng mày nàng cau cau, tư
wkeḥa như
wkeh nhơ
hodé ra chuyê
ujnṇn gì, chuyê
ujnn̉n mình quay trơ
hodẻ lại, khô
xngrng bao lâ
ddqsu, nàng đ
xaiiã đ
xaiiê
ujnńn chô
xngr̃ rơ
hodei cái hạt quả mà Tiê
ujnn̉u Hô
xngri vư
wkeh̀a khiê
ujnnu khích nhô
xngr̉ ra.
Hạt quả là mô
xngṛt hạt quả rư
wkeh̀ng trong vùng núi bình thư
wkehơ
hodèng này, lại khô
xngrng có đ
xaiiiê
ujnn̉m gì dị biê
ujnṇt, như
wkehng lúc này hạt quả đ
xaiió, lại đ
xaiiã chìm cả vào đ
xaiiâ
ddqśt, chỉ lô
xngṛ ra ít vỏ ngoài cư
wkeh́ng ngă
sgsṕc. Mà trê
ujnnn ngọn núi cháy sém quái dị này, khô
xngrng giô
xngŕng như
wkeh như
wkeh̃ng nơ
hodei khác trong Thâ
ddqṣp vạn đ
xaiiại sơ
hoden, có đ
xaiiâ
ddqśt đ
xaiiai mê
ujnǹm xô
xngŕp, tơ
hodéi đ
xaiiâ
ddqsu cũng là đ
xaiiá ră
sgsṕn.
Lư
wkeḥc nhô
xngr̉ của Tiê
ujnn̉u Hô
xngri, lại bă
sgsṕn đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc cả hạt vào trong đ
xaiiá cư
wkeh́ng.
Kim Bình Nhi dâ
ddqs̀n cau mày, châ
ddqs̀m châ
ddqṣm đ
xaiiư
wkeh́ng lê
ujnnn, nhìn vê
ujnǹ phía bóng Quỷ Lê
ujnṇ đ
xaiiang xa khuâ
ddqśt, tư
wkeh̀ng trâ
ddqṣn gió tà thô
xngr̉i tư
wkeh̀ hư
wkehơ
hodéng đ
xaiió lại, trong gió vâ
ddqs̃n có tiê
ujnńng cư
wkehơ
hodèi chí choé kỳ quái đ
xaiiiê
ujnńc tai của con khỉ Tiê
ujnn̉u Hô
xngri.
Châ
ddqṣm rãi, dư
wkehơ
hodèng như
wkeh nàng khẽ lâ
ddqs̉m bâ
ddqs̉m: “Sao mà đ
xaiiê
ujnńn con khỉ này, đ
xaiiạo hạnh cũng đ
xaiiê
ujnńn mư
wkeh́c đ
xaiió, tinh tiê
ujnńn nhanh như
wkeh vâ
ddqṣy, ngư
wkehơ
hodèi này rô
xngŕt cục là…”.
***
Khu rư
wkeh̀ng sâ
ddqsu đ
xaiien ngòm rô
xngṛng rãi, lại đ
xaiión tiê
ujnńp như
wkeh̃ng ngư
wkehơ
hodèi khách viê
ujnńng thă
sgspm mơ
hodéi. Bâ
ddqśt quá khách nhâ
ddqsn lâ
ddqs̀n này, sô
xngŕ lư
wkehơ
hodẹng vư
wkehơ
hodẹt xa lâ
ddqs̀n trư
wkehơ
hodéc. Đ
xxydô
xngṛi ngũ đ
xaiiô
xngrng đ
xaiiê
ujnńn mư
wkehơ
hodèi mâ
ddqśy ngư
wkehơ
hodèi, tiê
ujnńn lê
ujnnn phía trư
wkehơ
hodéc, xuyê
ujnnn qua như
wkeh̃ng ră
sgsp̣ng câ
ddqsy, như
wkeh̃ng câ
ddqsy đ
xaiiại thụ lá cành sum sê
ujnn và như
wkeh̃ng câ
ddqsy kinh cư
wkeh́c phủ đ
xaiiâ
ddqs̀y dâ
ddqsy leo um tùm râ
ddqṣm rịt.
Chỉ có đ
xaiiiê
ujnǹu, đ
xaiioạn đ
xaiiư
wkehơ
hodèng này, ngoài viê
ujnṇc khô
xngrng có như
wkeh̃ng sư
wkeḥ tâ
ddqśn cô
xngrng đ
xaiiô
xngṛt ngô
xngṛt của mãnh thú mà họ dư
wkeḥ liê
ujnṇu, đ
xaiii đ
xaiiê
ujnńn có chút thuâ
ddqṣn lơ
hodẹi ngoài dư
wkeḥ liê
ujnṇu.
Mâ
ddqśy ngư
wkehơ
hodèi đ
xaiii hàng đ
xaiiâ
ddqs̀u, đ
xaiiê
ujnǹu khô
xngrng phải là như
wkeh̃ng nhâ
ddqsn vâ
ddqṣt tâ
ddqs̀m thư
wkehơ
hodèng, Lục Tuyê
ujnńt Ký khẽ cau mày, khô
xngrng nói gì cả, như
wkehng Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh lại đ
xaiiã khô
xngrng nhịn đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc nê
ujnnn nói vơ
hodéi Lý Tuâ
ddqsn: “Lý sư
wkeh huynh, nơ
hodei… nơ
hodei này hình như
wkeh có gì đ
xaiió khô
xngrng bình thư
wkehơ
hodèng”.
Lý Tuâ
ddqsn ngư
wkeh̀ng bư
wkehơ
hodéc, nhìn lư
wkehơ
hodét bô
xngŕn hư
wkehơ
hodéng xung quanh, sau đ
xaiió nhìn vê
ujnǹ phía Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh, trâ
ddqs̀m ngâ
ddqsm giâ
ddqsy lâ
ddqsu, ngoảnh đ
xaiiâ
ddqs̀u nói to vơ
hodéi các đ
xaiiê
ujnṇ tư
wkeh̉ Phâ
ddqs̀n Hư
wkehơ
hodeng Cô
xngŕc: “Mọi ngư
wkehơ
hodèi hãy nghỉ mô
xngṛt lát đ
xaiiã, đ
xaiiơ
hodẹi chút nư
wkeh̃a tiê
ujnńp tục lê
ujnnn đ
xaiiư
wkehơ
hodèng”.
Mọi ngư
wkehơ
hodèi dạ ra, hiê
ujnn̉n nhiê
ujnnn đ
xaiii đ
xaiioạn đ
xaiiư
wkehơ
hodèng này, đ
xaiiô
xngŕi vơ
hodéi ai cũng khô
xngrng phải là mô
xngṛt viê
ujnṇc nhẹ nhõm.
Să
sgsṕp xê
ujnńp xong như
wkeh̃ng ngư
wkehơ
hodèi khác rô
xngr̀i, Lý Tuâ
ddqsn và Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh đ
xaiii lê
ujnnn trư
wkehơ
hodéc mô
xngṛt chút, đ
xaiiô
xngr̀ng thơ
hodèi lại gâ
ddqs̀n Lục Tuyê
ujnńt Kỳ, Lục Tuyê
ujnńt Kỳ chau mày, lại lùi lại mô
xngṛt bư
wkehơ
hodéc. Lý Tuâ
ddqsn sâ
ddqs̀m mă
sgsp̣t, Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh râ
ddqśt nhạy bén, lâ
ddqṣp tư
wkeh́c câ
ddqśt tiê
ujnńng đ
xaiiánh trô
xngŕng lảng: “Lý sư
wkeh huynh, huynh phát hiê
ujnṇn ra đ
xaiiiê
ujnǹu gì chư
wkeha?”.
Lý Tuâ
ddqsn gâ
ddqṣt gâ
ddqṣt đ
xaiiâ
ddqs̀u, ánh mă
sgsṕt dư
wkeh̀ng lại dư
wkehơ
hodéi châ
ddqsn nơ
hodei ba ngư
wkehơ
hodèi bọn họ đ
xaiiang đ
xaiiư
wkeh́ng, trong ră
sgsp̣ng câ
ddqsy đ
xaiian thă
sgsṕt râ
ddqṣm rạp, tuy ră
sgsp̀ng mù mịt, như
wkehng thâ
ddqśp thoáng có thê
ujnn̉ trô
xngrng thâ
ddqśy dâ
ddqsy leo sau khi bị chă
sgsp̣t gãy, có dâ
ddqśu châ
ddqsn râ
ddqśt mơ
hodè của ngư
wkehơ
hodèi nào đ
xaiió đ
xaiiã đ
xaiiạp lê
ujnnn.
“Có ngư
wkehơ
hodèi đ
xaiiã đ
xaiii trư
wkehơ
hodéc chúng ta, mà nhâ
ddqśt đ
xaiiịnh khô
xngrng phải là lâ
ddqsu lă
sgsṕm, cũng đ
xaiii qua dải rư
wkeh̀ng này”. Y nói mô
xngṛt cách dư
wkeh́t khoát, đ
xaiiô
xngr̀ng thơ
hodèi trê
ujnnn mă
sgsp̣t cũng nô
xngr̉i lê
ujnnn mô
xngṛt tia lo lă
sgsṕng khô
xngrng che giâ
ddqśu đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh trâ
ddqs̀m ngâ
ddqsm: “Có thê
ujnn̉ nào là đ
xaiiô
xngr̀ng mô
xngrn của Lý sư
wkeh huynh…”.
Lý Tuâ
ddqsn lă
sgsṕc đ
xaiiâ
ddqs̀u: “Khô
xngrng thê
ujnn̉ nào, Phâ
ddqs̀n Hư
wkehơ
hodeng Cô
xngŕc chỉ có nhóm bọn ta thâ
ddqsm nhâ
ddqṣp Thâ
ddqṣp Vạn Đ
xxydại Sơ
hoden, lơ
hodép tinh anh trẻ tuô
xngr̉i trong cô
xngŕc phâ
ddqs̀n lơ
hodén đ
xaiiê
ujnǹu ơ
hodẻ đ
xaiiâ
ddqsy rô
xngr̀i, khô
xngrng thê
ujnn̉ còn ai đ
xaiiê
ujnńn đ
xaiiâ
ddqsy nư
wkeh̃a”.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh cau mày: “Vâ
ddqṣy thì lạ nhỉ, theo lơ
hodèi Cô
xngŕc chủ nói ngày hô
xngrm đ
xaiió, tin tư
wkeh́c này vô
xngŕn khô
xngrng thê
ujnn̉ bị tiê
ujnńt lô
xngṛ ra ngoài mơ
hodéi phải. Lẽ nào mô
xngrn phái khác cũng biê
ujnńt tin này rô
xngr̀i, thâ
ddqsm nhâ
ddqṣp Thâ
ddqṣp Vạn Đ
xxydại Sơ
hoden?”.
Lý Tuâ
ddqsn trù trư
wkeh̀ mô
xngṛt lát, vâ
ddqs̃n lă
sgsṕc đ
xaiiâ
ddqs̀u: “Ta cảm thâ
ddqśy có lẽ khô
xngrng phải, trư
wkehơ
hodéc hê
ujnńt chuyê
ujnṇn này quả thư
wkeḥc là đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc giư
wkeh̃ kín, chỉ có hai phái chúng ta biê
ujnńt thô
xngri”. Y ho khẽ, hạ giọng tiê
ujnńp: “Thú Thâ
ddqs̀n mơ
hodéi là thủ phạm đ
xaiiâ
ddqs̀u sỏ của tai kiê
ujnńp này, nê
ujnńu là kẻ khác giâ
ddqṣu đ
xaiiô
xngr̉ bìm leo, tóm lâ
ddqśy tiê
ujnṇn nghi, trâ
ddqṣn huyê
ujnńt chiê
ujnńn trê
ujnnn Thanh Vâ
ddqsn Sơ
hoden của hai phái chúng ta, chă
sgsp̉ng phải là…”.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh thò ta, mă
sgsp̣t mày tư
wkehơ
hodei rói, vô
xngr̃ vai Lý Tuâ
ddqsn cư
wkehơ
hodèi: “Lý sư
wkeh huynh nói chính hơ
hodẹp ý ta, quả nhiê
ujnnn là tư
wkeh tư
wkehơ
hodẻng lơ
hodén gă
sgsp̣p nhau, ha ha, ha ha…”.
Hai ngư
wkehơ
hodèi bọn họ nhìn nhau cư
wkehơ
hodèi, bê
ujnnn cạnh đ
xaiiô
xngṛt nhiê
ujnnn vang lê
ujnnn mô
xngṛt tiê
ujnńng hư
wkeh̀ lạnh, thì là xuâ
ddqśt phát tư
wkeh̀ Lục Tuyê
ujnńt Kỳ, hai ngư
wkehơ
hodèi đ
xaiiê
ujnǹu chư
wkeḥng lại, đ
xaiiảo mă
sgsṕt nhìn sang, Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh hạ giọng:”Lục sư
wkeh muô
xngṛi, muô
xngṛi làm sao thê
ujnń, có phải chúng tô
xngri nói gì sai sao?”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ lạnh lùng liê
ujnńc nhìn y, rô
xngr̀i ngoảnh đ
xaiiâ
ddqs̀u đ
xaiii, miê
ujnṇng cư
wkehơ
hodèi nhạt: “Cái mă
sgsp̣t thâ
ddqṣt đ
xaiiáng ghét!”.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh đ
xaiiơ
hode ngư
wkehơ
hodèi, nhâ
ddqśt thơ
hodèi khô
xngrng hiê
ujnn̉u Lục Tuyê
ujnńt Kỳ nói vâ
ddqṣy là ý làm sao, khô
xngrng biê
ujnńt nàng đ
xaiiang mă
sgsṕng mình hay Lý Tuâ
ddqsn, hay là mă
sgsṕng cả hai ngư
wkehơ
hodèi bọn họ, y ngoảnh đ
xaiiâ
ddqs̀u nhìn Lý Tuâ
ddqsn, hai ngư
wkehơ
hodèi nhìn nhau, nhâ
ddqśt thơ
hodèi cùng cảm thâ
ddqśy gư
wkehơ
hodẹng gạo, khô
xngrng biê
ujnńt nê
ujnnn nói gì mơ
hodéi phải.
Giâ
ddqsy lát sau, cuô
xngŕi cùng vâ
ddqs̃n là Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh da mă
sgsp̣t dày hơ
hoden, bâ
ddqṣt cuơ
hodèi ha ha, ra vẻ như
wkeh chư
wkeha nghe thâ
ddqśy gì, nói vơ
hodéi Lý Tuâ
ddqsn: “Lý sư
wkeh huynh, tin tư
wkeh́c nê
ujnńu chư
wkeha bị tiê
ujnńt lô
xngṛ, lại khô
xngrng phải là các đ
xaiiê
ujnṇ tư
wkeh̉ khác của Phâ
ddqs̀n Hư
wkehơ
hodeng Cô
xngŕc, vâ
ddqṣy như
wkeh̃ng dâ
ddqśu tích ơ
hodẻ đ
xaiiâ
ddqsy như
wkeh thê
ujnń này, chă
sgsṕc là trong â
ddqśy â
ddqs̉n chư
wkeh́a mô
xngṛt sư
wkeḥ tình cô
xngr̉ quái nào rô
xngr̀i”.
Lý Tuâ
ddqsn chau mày, hiê
ujnn̉n nhiê
ujnnn cũng că
sgspng óc nghĩ khô
xngrng ra, đ
xaiiô
xngṛt nhiê
ujnnn Lục Tuyê
ujnńt Kỳ ơ
hodẻ phía trư
wkehơ
hodéc xoay mình lại, lạnh lẽo nói mô
xngṛt câ
ddqsu: “Thú Thâ
ddqs̀n!”.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh và Lý Tuâ
ddqsn cùng sư
wkeh̃ng ngư
wkehơ
hodèi, trê
ujnnn mă
sgsp̣t lô
xngṛ vẻ kinh ngạc vô
xngr cùng, mô
xngṛt lúc sau, Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh mơ
hodéi tư
wkeh̀ tư
wkeh̀ gâ
ddqṣt đ
xaiiâ
ddqs̀u, tuy vâ
ddqs̃n có chút đ
xaiiă
sgsṕn đ
xaiio, như
wkehng vâ
ddqs̃n nói: “Cái này… Lục sư
wkeh muô
xngṛi nói tuy ră
sgsp̀ng cũng hơ
hodei… hão huyê
ujnǹn viê
ujnñn vô
xngrng, như
wkehng ngâ
ddqs̃m cho kỹ, cũng thâ
ddqṣt râ
ddqśt có khả nă
sgspng”.
Lý Tuâ
ddqsn thâ
ddqs̀n tình trê
ujnnn mă
sgsp̣t khô
xngrng hê
ujnǹ giô
xngŕng Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh, muô
xngŕn nói lại thô
xngri, do dư
wkeḥ giâ
ddqsy lát, y lă
sgsṕc đ
xaiiâ
ddqs̀u: “Thô
xngri, chúng ta tiê
ujnńp tục đ
xaiii rô
xngr̀i xem xét sau, ơ
hodẻ đ
xaiiâ
ddqsy nói bư
wkeh̀a đ
xaiioán bâ
ddqṣy cũng chă
sgsp̉ng có tác dụng gì”.
Nói đ
xaiioạn, y hư
wkehơ
hodéng vê
ujnǹ hai ngư
wkehơ
hodèi bảo: “Các vị cũng nghỉ mô
xngṛt chút đ
xaiii, ta vê
ujnǹ xem mâ
ddqśy sư
wkeh đ
xaiiê
ujnṇ đ
xaiiô
xngr̀ng mô
xngrn”.
Lý Tuâ
ddqsn lại dă
sgsp̣n dò phải câ
ddqs̉n thâ
ddqṣn, rô
xngr̀i quay mình đ
xaiii vê
ujnǹ phía sau.
Đ
xxydơ
hodẹi Lý Tuâ
ddqsn đ
xaiii xa, Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh mơ
hodéi ngoảnh đ
xaiiâ
ddqs̀u, nhìn theo bóng Lục Tuyê
ujnńt Kỳ, đ
xaiiô
xngṛt nhiê
ujnnn mỉm cư
wkehơ
hodèi: “Lục sư
wkeh muô
xngṛi, ban nãy có phải muô
xngṛi mă
sgsṕng huynh khô
xngrng?”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ hư
wkeh̀ lạnh, lại khô
xngrng thư
wkeh̀a nhâ
ddqṣn cũng khô
xngrng phủ nhâ
ddqṣn, trô
xngrng ý tư
wkeh́ â
ddqśy, có vẻ là mă
sgsp̣c nhâ
ddqṣn nhiê
ujnǹu hơ
hoden, Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh cư
wkehơ
hodèi khô
xngr̉, trâ
ddqs̀m ngâ
ddqsm giâ
ddqsy lát, châ
ddqs̀m châ
ddqṣm bư
wkehơ
hodéc đ
xaiiê
ujnńn bê
ujnnn Lục Tuyê
ujnńt Kỳ, lại hạ giọng nói: “Lục sư
wkeḥ muô
xngṛi, huynh có chuyê
ujnṇn muô
xngŕn hỏi muô
xngṛi”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ liê
ujnńc nhìn y, hơ
hodei ngâ
ddqsy ngư
wkehơ
hodèi, chỉ thâ
ddqśy Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh nét mă
sgsp̣t lúc này râ
ddqśt nghiê
ujnnm túc đ
xaiiư
wkeh́ng đ
xaiiă
sgsṕn, khác hă
sgsp̉n so vơ
hodéi bình thư
wkehơ
hodèng, nàng bèn hỏi: “Gì?”.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh hít sâ
ddqsu mô
xngṛt hơ
hodei, nhìn bô
xngŕn hư
wkehơ
hodéng xung quanh, rô
xngr̀i hạ giọng hỏi: “Lục sư
wkeh muô
xngṛi, muô
xngṛi hãy nói thâ
ddqṣt vơ
hodéi huynh, Tru Tiê
ujnnn Cô
xngr̉ Kiê
ujnńm của mô
xngrn phái chúng ta, có thâ
ddqṣt là bị tô
xngr̉n hại rô
xngr̀i khô
xngrng?”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ mă
sgsp̣t thoă
sgsṕt tră
sgsṕng bê
ujnṇch, trong mă
sgsṕt lâ
ddqśp lóe sáng, nhìn chă
sgsp̀m chă
sgsp̀m vào Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh, đ
xaiiê
ujnńn Thiê
ujnnn Gia thâ
ddqs̀n kiê
ujnńm trong tay nàng, ánh sáng xanh lam như
wkeh nư
wkehơ
hodéc hô
xngr̀ thu cũng tư
wkeḥa như
wkeh pháp ra như
wkeh̃ng tiê
ujnńng kê
ujnnu ong ong vô
xngr hình, nháy mă
sgsṕt thò ra, sau đ
xaiió lại châ
ddqs̀m châ
ddqṣm thu trơ
hodẻ lại.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh biê
ujnńn să
sgsṕc mă
sgsp̣t, cảm thâ
ddqśy bạch y nư
wkeh̃ tư
wkeh̉ trư
wkehơ
hodéc mă
sgsp̣t giâ
ddqsy phút trư
wkehơ
hodéc như
wkeh bă
sgspng, giâ
ddqsy phút này trong nháy mă
sgsṕt lại trơ
hodẻ thành mô
xngṛt mũi kim đ
xaiiáng sơ
hodẹ să
sgsṕc nhọn cùng cư
wkeḥc, vô
xngr tình lùi lại, khe khẽ cư
wkehơ
hodèi khô
xngr̉: “Lục sư
wkeh muô
xngṛi, khô
xngrng câ
ddqs̀n phải vâ
ddqṣy”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ lạnh lẽo nhìn y: “Huynh hỏi câ
ddqsu này, là có ý gì vâ
ddqṣy?”.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh he hé cư
wkehơ
hodèi: “Nói gì tô
xngri cũng là đ
xaiiê
ujnṇ tư
wkeh̉ Thanh Vâ
ddqsn, chuyê
ujnṇn này làm sao có thê
ujnn̉ hâ
ddqṣu quả gì đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc? Vă
sgspn Mâ
ddqs̃n sư
wkeh tỷ trư
wkehơ
hodéc lúc trơ
hodẻ vê
ujnǹ núi, chă
sgsṕc là đ
xaiiã hô
xngr̀i báo cho các vị sư
wkeh trư
wkehơ
hodẻng viê
ujnṇc này rô
xngr̀i?”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ khô
xngrng nói gì, chỉ lạnh lẽo nhìn y. Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh gâ
ddqṣt đ
xaiiâ
ddqs̀u: “Thô
xngri thô
xngri, Lục sư
wkeh muô
xngṛi, muô
xngṛi xem, huynh hoàn toàn khô
xngrng có ác ý, chỉ là lúc này có nhiê
ujnǹu chuyê
ujnṇn hê
ujnńt sư
wkeh́c đ
xaiiáng ngơ
hodè, trê
ujnnn đ
xaiiư
wkehơ
hodèng ít có cơ
hode hô
xngṛi, vư
wkeh̀a may lúc này mơ
hodéi nói chuyê
ujnṇn vơ
hodéi muô
xngṛi thô
xngri”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ liê
ujnńc nhìn y: “Chuyê
ujnṇn gì?”.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh ho khục khă
sgsp̣c, hạ giọng nói: “Muô
xngṛi cảm thâ
ddqśy Phâ
ddqs̀n Hư
wkehơ
hodeng Cô
xngŕc cô
xngŕc chủ Vâ
ddqsn Dịch Lam là ngư
wkehơ
hodèi thê
ujnń nào?”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ chau mày: “Ý huynh là gì?”.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh tủm tỉm: “Nói thê
ujnń này, muô
xngṛi cảm thâ
ddqśy Vâ
ddqsn Cô
xngŕc chủ ô
xngrng ta có phải là mô
xngṛt ngư
wkehơ
hodèi đ
xaiiâ
ddqs̀u óc giản đ
xaiiơ
hoden khô
xngrng? Nê
ujnńu khô
xngrng hoă
sgsp̣c giả là mô
xngṛt ngư
wkehơ
hodèi ghét đ
xaiiiê
ujnǹu ác như
wkeh kẻ thù, coi giư
wkeh̃ vư
wkeh̃ng chính đ
xaiiạo trong thiê
ujnnn hạ là nhiê
ujnṇm vụ của mình, đ
xaiiô
xngŕi vơ
hodéi Thanh Vâ
ddqsn đ
xaiiê
ujnṇ tư
wkeh̉ cũng chính là chính đ
xaiiạo như
wkeh mình mô
xngṛt chút cũng khô
xngrng đ
xaiiê
ujnǹ phòng khô
xngrng?”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ hư
wkeh̀ mũi, im lă
sgsp̣ng, như
wkehng trê
ujnnn mă
sgsp̣t cái ý khinh thị càng lúc càng rõ, hiê
ujnn̉n nhiê
ujnnn hoàn toàn phủ đ
xaiiịnh vê
ujnǹ như
wkeh̃ng đ
xaiiiê
ujnǹu Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh nói. Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh cũng khô
xngrng giâ
ddqṣn, xem ra sơ
hodém đ
xaiiã biê
ujnńt Lục Tuyê
ujnńt Kỳ sẽ phản ư
wkeh́ng như
wkeh vâ
ddqṣy, y tiê
ujnńp: “Chúng ta đ
xaiiã đ
xaiiê
ujnǹu biê
ujnńt Vâ
ddqsn Cô
xngŕc chủ khô
xngrng phải là ngư
wkehơ
hodèi tâ
ddqsm huyê
ujnńt vơ
hodéi cô
xngr̉ đ
xaiiạo cũng khô
xngrng phải ngư
wkehơ
hodèi đ
xaiiâ
ddqs̀u óc giản đ
xaiiơ
hoden, vâ
ddqṣy hô
xngrm đ
xaiió tê
ujnnn Sơ
hoden Hà Đ
xxydiê
ujnṇn mạo nhiê
ujnnn hỏi ba ngư
wkehơ
hodèi chúng ta câ
ddqsu Tru Tiê
ujnnn có phải bị hư
wkeh hại rô
xngr̀i khô
xngrng, có phải là râ
ddqśt kỳ quái khô
xngrng?”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ hít sâ
ddqsu mô
xngṛt hơ
hodei, khô
xngrng nói mô
xngṛt lơ
hodèi nhìn Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh. Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh hơ
hodei lúng túng: “Thô
xngri, huynh biê
ujnńt đ
xaiiă
sgsp̀ng sau lư
wkehng nói như
wkeh̃ng lơ
hodèi như
wkeh vâ
ddqṣy vê
ujnǹ mô
xngṛt trư
wkehơ
hodẻng bô
xngŕi đ
xaiiư
wkeh́c cao trọng vọng, quả thư
wkeḥc có chô
xngr̃ khô
xngrng ô
xngr̉n, có đ
xaiiiê
ujnǹu cô
xngr xem, như
wkeh̃ng viê
ujnṇc này nê
ujnńu nghĩ kỹ, thư
wkeḥc râ
ddqśt là kỳ quá…”.
“Khô
xngrng có gì khô
xngrng ô
xngr̉n cả”. Lục Tuyê
ujnńt Kỳ ngă
sgsṕt lơ
hodèi vơ
hodéi mô
xngṛt giọng lạnh lẽo, tư
wkeḥa hô
xngr̀ că
sgspn bản khô
xngrng thèm đ
xaiiê
ujnn̉ ý đ
xaiiê
ujnńn cái miê
ujnṇng toan hé ra của Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh, lạnh lùng thô
xngŕt: “Nói thì nói chư
wkeh́, có gì là câ
ddqśm kỵ đ
xaiiâ
ddqsu, tư
wkeh̀ Thanh Vâ
ddqsn sơ
hoden đ
xaiiê
ujnńn đ
xaiiâ
ddqsy, muô
xngṛi thâ
ddqśy ô
xngrng ta chă
sgsp̉ng có gì là tô
xngŕt cả!”.
“Á…” Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh lại kinh ngạc bâ
ddqṣt cư
wkehơ
hodèi, nhâ
ddqśt thơ
hodèi khô
xngrng thô
xngŕt đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc thành tiê
ujnńng. Y có nă
sgsp̀m mơ
hode cũng khô
xngrng ngơ
hodè Lục Tuyê
ujnńt Kỳ xư
wkeha nay nê
ujnǹn nê
ujnńp châ
ddqsn chỉ hạt bô
xngṛt lại còn nô
xngr̉i loạn hơ
hoden cả mình, thă
sgsp̀ng thă
sgsp̀n nói ra như
wkeh̃ng lơ
hodèi miê
ujnṇt thị vê
ujnǹ mô
xngṛt vị tiê
ujnǹn bô
xngŕi đ
xaiiư
wkeh́c cao vọng trọng. Có đ
xaiiiê
ujnǹu nghĩ lại, ngư
wkehơ
hodèi con gái tuỵê
ujnnt să
sgsṕc mỹ lê
ujnṇ vô
xngr song này, vơ
hodéi vị tiê
ujnǹn bô
xngŕi đ
xaiiư
wkeh́c cao vọng trọng â
ddqśy và mô
xngrn hạ đ
xaiiê
ujnṇ tư
wkeh̉ của ô
xngrng ta, hình như
wkeh còn thâ
ddqṣt sư
wkeḥ là có khô
xngrng ít kỷ niê
ujnṇm.
Nhìn să
sgsṕc mă
sgsp̣t Lục Tuyê
ujnńt Kỳ, Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh khô
xngrng biê
ujnńt tại sao sau gáy mình ơ
hoden ơ
hodén lạnh, trư
wkeḥc giác thâ
ddqs̀m nghĩ lẽ nào vô
xngr ý đ
xaiiã chọc đ
xaiiúng tô
xngr̉ ong vò vẽ, lâ
ddqṣp tư
wkeh́c húng hă
sgsṕng ho, vô
xngṛi vã lảng sang chuyê
ujnṇn khác: “Cái này… ơ
hodè… ô
xngr̀… mă
sgsp̣c kê
ujnṇ nhâ
ddqsn phâ
ddqs̉m của ô
xngrng ta đ
xaiii, ý huynh là, vê
ujnǹ chuyê
ujnṇn này, Vâ
ddqsn Cô
xngŕc chủ ít nhâ
ddqśt cũng có mô
xngṛt chô
xngr̃ hê
ujnńt sư
wkeh́c bâ
ddqśt bình thư
wkehơ
hodèng…”.
“Làm sai ô
xngrng ta biê
ujnńt đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc cái tin Tru Tiê
ujnnn Cô
xngr̉ Kiê
ujnńm bị hư
wkeh hại, đ
xaiió là mô
xngṛt”. Lục Tuyê
ujnńt Kỳ ngă
sgsṕt lơ
hodèi, trê
ujnnn mă
sgsp̣t thâ
ddqs̀n tình khô
xngrng thay đ
xaiiô
xngr̉i, như
wkehng ánh mă
sgsṕt lại lô
xngṛ ra mô
xngṛt tia sáng, long lanh như
wkeh thuỷ tinh” “Thư
wkeh́ hai, sau khi ô
xngrng ta biê
ujnńt vì sao phải nói vơ
hodéi chúng ta. Ô
imzung ta hă
sgsp̉n râ
ddqśt rõ ră
sgsp̀ng tin này tư
wkeh̀ miê
ujnṇng ô
xngrng ta nói ra, chúng ta nhâ
ddqśt đ
xaiiịnh sẽ quay vê
ujnǹ hô
xngr̀i báo vơ
hodéi các vị sư
wkeh trư
wkehơ
hodẻng Thanh Vâ
ddqsn Mô
xngrn, vâ
ddqṣy thì quan hê
ujnṇ giư
wkeh̃a Phâ
ddqs̀n Hư
wkehơ
hodeng Cô
xngŕc và Thanh Vâ
ddqsn Mô
xngrn, chă
sgsp̉ng phải sẽ lâ
ddqṣp tư
wkeh́c sinh biê
ujnńn sao?”.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh gâ
ddqṣt đ
xaiiâ
ddqs̀u lia lịa: “Huynh biê
ujnńt vơ
hodéi trí thô
xngrng minh của Lục sư
wkeh muô
xngṛi, quyê
ujnńt khô
xngrng thê
ujnn̉ khô
xngrng phát hiê
ujnṇn ra quan hê
ujnṇ khâ
ddqs̉n yê
ujnńu trong viê
ujnṇc đ
xaiió.” Ngư
wkeh̀ng mô
xngṛt lát, y tiê
ujnńp: “Nghĩ kỹ theo đ
xaiió, thì Vâ
ddqsn Cô
xngŕc chủ khô
xngrng ngoài hai tình huô
xngŕng: mô
xngṛt, Thanh Vâ
ddqsn Mô
xngrn có gian tê
ujnń tiê
ujnńt lô
xngṛ tin tư
wkeh́c cho ô
xngrng ta, cái tin mà đ
xaiiê
ujnńn như
wkeh̃ng đ
xaiiê
ujnṇ tư
wkeh̉ Thanh Vâ
ddqsn như
wkeh chúng ta đ
xaiiê
ujnǹu giâ
ddqśu râ
ddqśt kín, ô
xngrng ta lại biê
ujnńt đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc, đ
xaiiủ thâ
ddqśy gian tê
ujnń này thâ
ddqsn phâ
ddqṣn tuyê
ujnṇt khô
xngrng thê
ujnn̉ xem thư
wkehơ
hodèng, như
wkehng ô
xngrng ta nói như
wkeh vâ
ddqṣy, có phải là có khả nă
sgspng lại tiê
ujnńt lô
xngṛ thâ
ddqsn phâ
ddqṣn của gian tê
ujnń khô
xngrng?”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ hư
wkeh̀ mũi, tiê
ujnńp: “Hai, ô
xngrng ta nói cho chúng ta biê
ujnńt nhă
sgsp̀m mục đ
xaiiích gì? đ
xaiiê
ujnn̉ nhă
sgsṕc nhơ
hodẻ Thanh vâ
ddqsn mô
xngrn ô
xngrng ta đ
xaiiã biê
ujnńt đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc bí mâ
ddqṣt này rô
xngr̀i hay là cảnh cáo các vị sư
wkeh trư
wkehơ
hodẻng, Phâ
ddqs̀n Hư
wkehơ
hodeng Cô
xngŕc khô
xngrng sơ
hodẹ Thanh Vâ
ddqsn Mô
xngrn nư
wkeh̃a?”.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh chă
sgspm chú nhìn Lục Tuyê
ujnńt Kỳ, thơ
hodẻ dài: “Như
wkeh̃ng đ
xaiiiê
ujnǹu huynh ngĩ, thì ra muô
xngṛi cũng đ
xaiiã sơ
hodém nghĩ đ
xaiiê
ujnńn rô
xngr̀i, uô
xngr̉ng cho huynh còn muô
xngŕn đ
xaiiê
ujnǹ tỉnh muô
xngṛi, có đ
xaiiiê
ujnǹu nghĩ cũng đ
xaiiúng, hô
xngrm đ
xaiió muô
xngṛi còn đ
xaiiê
ujnn̉ Vă
sgspn Mâ
ddqs̃n sư
wkeh tỷ lúc să
sgsṕp lê
ujnnn đ
xaiiư
wkehơ
hodèng trơ
hodẻ vê
ujnǹ Thanh Vâ
ddqsn, là đ
xaiiem chuyê
ujnṇn này hô
xngr̀i bâ
ddqs̉m vơ
hodéi các vị trư
wkehơ
hodẻng bô
xngŕi”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ im lă
sgsp̣ng gâ
ddqṣt đ
xaiiâ
ddqs̀u.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh mâ
ddqśp máy miê
ujnṇng, đ
xaiiô
xngṛt nhiê
ujnnn thơ
hodẻ dài, nghe thanh â
ddqsm đ
xaiiư
wkehơ
hodẹm vẻ cảm khái. Lục Tuyê
ujnńt Kỳ hơ
hodei sư
wkeh̃ng ngư
wkehơ
hodèi, hỏi: “Huynh sao thê
ujnń?”.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh nhă
sgspn nhó cư
wkehơ
hodèi: “Huynh, huynh cảm thán cho thanh Tru Tiê
ujnnn Cô
xngr̉ Kiê
ujnńm đ
xaiió, nói thư
wkeḥc, mâ
ddqśy ngày nay huynh tuy nghĩ đ
xaiiê
ujnńn đ
xaiiâ
ddqsy, như
wkehng trong lòng vạn phâ
ddqs̀n khô
xngrng mong nó là sư
wkeḥ thâ
ddqṣt, thà mình đ
xaiioán nhâ
ddqs̀m còn hơ
hoden”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ khô
xngrng nói gì, chỉ lă
sgsp̣ng lẽ ngoảnh đ
xaiiâ
ddqs̀u, trô
xngrng vê
ujnǹ phía trư
wkehơ
hodéc. Sâ
ddqsu trong rư
wkeh̀ng râ
ddqs̀m, â
ddqsm â
ddqsm u u, con đ
xaiiư
wkehơ
hodèng să
sgsṕp đ
xaiii khô
xngrng leo lói lâ
ddqśy mô
xngṛt tia sáng.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh thơ
hodẻ dài, lă
sgsṕc đ
xaiiâ
ddqs̀u nói: “Thô
xngri, đ
xaiiă
sgsp̀ng nào nghĩ mãi cũng chă
sgsp̉ng có cách gì, đ
xaiiành đ
xaiii bư
wkehơ
hodéc nào trô
xngrng bư
wkehơ
hodéc â
ddqśy vâ
ddqṣy. Tô
xngri lại muô
xngŕn xem xem, trong cái hô
xngr̀ lô
xngr của vị Vâ
ddqsn cô
xngŕc chủ â
ddqśy rô
xngŕt cục là muô
xngŕn tung ra thư
wkeh́ thuô
xngŕc gì”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ khô
xngrng đ
xaiiáp lơ
hodèi, ánh mă
sgsṕt lơ
hode đ
xaiiãng chuyê
ujnn̉n đ
xaiiê
ujnńn như
wkeh̃ng dâ
ddqśu vê
ujnńt mơ
hodè mơ
hodè vư
wkeh̀a mơ
hodéi phát hiê
ujnṇn ra. Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh ơ
hodẻ mô
xngṛt bê
ujnnn thâ
ddqśp giọng bảo: “Kỳ thư
wkeḥc muô
xngṛi nói là Thú Thâ
ddqs̀n kê
ujnn̉ cũng có khả nă
sgspng, như
wkehng huynh cảm thâ
ddqśy có lẽ khô
xngrng phải là y đ
xaiiâ
ddqsu”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ hỏi: “Vâ
ddqṣy theo huynh là kẻ nào?”.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh trâ
ddqs̀m ngâ
ddqsm giâ
ddqsy lát, khe khẽ đ
xaiiáp: “Nê
ujnńu như
wkeh̃ng đ
xaiiiê
ujnǹu Lý Tuâ
ddqsn nói đ
xaiiê
ujnǹu là thâ
ddqṣt, quả nhiê
ujnnn khô
xngrng phải là như
wkeh̃ng đ
xaiiê
ujnṇ tư
wkeh̉ khác trong Phâ
ddqs̀n Hư
wkehơ
hodeng Cô
xngŕc của y, huynh e ră
sgsp̀ng như
wkeh̃ng dâ
ddqśu châ
ddqsn này, chă
sgsṕc là do dư
wkeh nghiê
ujnṇt Ma giáo đ
xaiiê
ujnn̉ lại”.
Lục Tuyê
ujnńt Kỳ rùng mình, ngoảnh đ
xaiiâ
ddqs̀u nhìn, gư
wkehơ
hodeng mă
sgsp̣t xinh đ
xaiiẹp xư
wkeha rày vâ
ddqs̃n lạnh lẽo lâ
ddqs̀n đ
xaiiâ
ddqs̀u tiê
ujnnn có biê
ujnńn đ
xaiiô
xngr̉i: “Sao huynh lại nói thê
ujnń?”.
Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh chỉ vào dâ
ddqśu châ
ddqsn: “Muô
xngṛi xem, dâ
ddqśu này tuy mơ
hodè, như
wkehng hiê
ujnn̉n nhiê
ujnnn là dâ
ddqśu do con ngư
wkehơ
hodèi đ
xaiii qua đ
xaiiâ
ddqsy đ
xaiiê
ujnn̉ lại. Đ
xxydã khô
xngrng phải là ngư
wkehơ
hodèi của Phâ
ddqs̀n Hư
wkehơ
hodeng Cô
xngŕc, vâ
ddqṣy thì chính đ
xaiiạo trong thiê
ujnnn hạ càng khô
xngrng có mô
xngrn phái nào quen thuô
xngṛc Thâ
ddqṣp Vạn đ
xaiiại Sơ
hoden hơ
hoden chúng ta, cũng râ
ddqśt khó mà tư
wkehơ
hodẻng tư
wkehơ
hodẹng đ
xaiiư
wkehơ
hodẹc có thê
ujnn̉ đ
xaiiê
ujnńn tra xét chô
xngr̃ này. Như
wkehng Ma giáo thì khác, nă
sgspm đ
xaiió sau đ
xaiiại chiê
ujnńn giư
wkeh̃a chính và tà, Ma giáo bị chính đ
xaiiạo đ
xaiiuô
xngr̉i ra khỏi trung thô
xngr̉, nơ
hodei rư
wkeh̀ng thiê
ujnnng nư
wkehơ
hodéc đ
xaiiô
xngṛc như
wkeh thê
ujnń này, chă
sgsṕc chúng cũng đ
xaiiã đ
xaiii qua. Vì vâ
ddqṣy nói là cúng, tô
xngri cảm thâ
ddqśy có khả nă
sgspng hơ
hoden”.
“Ý muô
xngṛi sao, Lục sư
wkeh muô
xngṛi?”. Tă
sgspng Thư
wkeh Thư
wkeh ngoảnh đ
xaiiâ
ddqs̀u hỏi, như
wkeh̃ng thâ
ddqśy să
sgsṕc mă
sgsp̣t Lục Tuyê
ujnńt Kỳ, lại bâ
ddqśt giác sư
wkeh̃ng lại.
Ngư
wkehơ
hodèi con gái xinh đ
xaiiẹp â
ddqśy, đ
xaiiă
sgspm đ
xaiiă
sgspm ngó như
wkeh̃ng dâ
ddqśu châ
ddqsn, nét mă
sgsp̣t tai tái, kỳ lạ là hơ
hodei ư
wkeh̉ng hô
xngr̀ng, thâ
ddqśm sâ
ddqsu lê
ujnnn tư
wkeh̀ dư
wkehơ
hodéi da, trong khu rư
wkeh̀ng già hoan vă
sgsṕng lạnh lẽo này, nàng lă
sgsp̣ng lẽ đ
xaiiư
wkeh́ng đ
xaiió, trô
xngrng như
wkeh chìm vào mô
xngṛt giâ
ddqśc mơ
hode bâ
ddqśt thư
wkehơ
hodèng nào đ
xaiió, lại khô
xngrng nghe thâ
ddqśy ngư
wkehơ
hodèi bê
ujnnn cạnh nói gì nư
wkeh̃a.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.