Tru Tiên

Chương 197 : Dấu chân

    trước sau   
   

Đrcjtỉnh núi đsaonen kịt.

 

Đrcjtăwuqṇt châdowmn lêgjrdn đsaonỉnh núi đsaonó rôujfr̀i, môujfṛt vị lạ râdowḿt nôujfr̀ng trưdowmơgmtf́c sau vâdowm̃n phiêgjrdu phưdowmơgmtfng trong khôujfrng khí, khiêgjrd́n ngưdowmơgmtf̀i ta muôujfŕn săwuqńc, phảng phâdowḿt mùi lưdowmu huỳnh. Quỷ Lêgjrḍ và Kim Bình Nhi đsaonêgjrd̀u là ngưdowmơgmtf̀i tu hành thâdowmm hâdowṃu, có thêgjrd̉ chịu đsaonưdowṃng đsaonưdowmơgmtf̣c mùi vị lạ lùng này, nhưdowmng họ càng tiêgjrd́n sâdowmu vào ngọn núi, cơgmtfn gió tà lại càng mạnh lêgjrdn, khiêgjrd́n họ phải nhăwuqnn măwuqṇt.

 

gmtfn gió buôujfŕt giá thâdowḿu xưdowmơgmtfng côujfŕt, khôujfrng hiêgjrd̉u sao, khi thôujfr̉i qua măwuqṇt, tuy sưdowḿc gió khôujfrng phải là lơgmtf́n lăwuqńm, nhưdowmng khí vị lâdowmm sâdowmm quả thưdowṃc khiêgjrd́n cơgmtfn lạnh trào lêgjrdn tưdowm̀ trong lòng. Lại thêgjrdm tiêgjrd́ng rít hú u u khôujfrng biêgjrd́t tưdowm̀ nơgmtfi xa nào sâdowmu trong ngọn núi trưdowḿơgmtfc măwuqṇt, cưdowḿ trâdowm̀m trâdowm̀m bôujfr̉ng bôujfr̀ng, thoăwuqńt cao thoăwuqńc thâdowḿp, nhưdowmdowmơgmtf̣n hú đsaonêgjrdm, lại nhưdowm quỷ cưdowmơgmtf̀i thảm, nghe râdowḿt rùng rơgmtf̣n.




 

Con khỉ Tiêgjrd̉u Hôujfri năwuqǹm phục trêgjrdn vai Quỷ Lêgjrḍ, găwuqṇm hêgjrd́t quả rưdowm̀ng cuôujfŕi cùng, tiêgjrḍn tay ném cái hạt, ba măwuqńt đsaonêgjrd̀u mơgmtf̉ to, nhìn bôujfŕn phưdowmơgmtfng tám hưdowmơgmtf́ng, hình nhưdowm đsaonôujfŕi vơgmtf́i nó, cảnh tưdowmơgmtf̣ng xung quanh khôujfrng gâdowmy ảnh hưdowmơgmtf̉ng gì cả.

 

Kim Bình Nhi măwuqṇt môujfr̃i lúc môujfṛt câdowmu, đsaonôujfṛt nhiêgjrdn nói: “Có vẻ gì đsaonó khôujfrng ôujfr̉n”.

 

Quỷ Lêgjrḍ giâdowṃt mình, dưdowm̀ng bưdowmơgmtf́c hỏi: “Sao?”.

 

Kim Bình Nhi ngâdowm̀n ngưdowm̀: “Lâdowm̀n trưdowmơgmtf́c truy tìm tôujfrng tích, tôujfri đsaonã đsaoni qua đsaonâdowmy, tuyêgjrḍt nhiêgjrdn khôujfrng có tiêgjrd́ng quỷ khóc sói tru và âdowmm phong lôujfr̀ng lôujfṛng khăwuqńp núi rưdowm̀ng nhưdowm thêgjrd́ này, vêgjrd̀ sau vào trong Trâdowḿn Ma Côujfr̉ Đrcjtôujfṛng rôujfr̀i, thì mơgmtf́i có môujfṛt chút xíu. Sao sau môujfṛt thơgmtf̀i gian, nơgmtfi đsaonâdowmy lại nhưdowm âdowmm ti đsaonịa ngục thêgjrd́ này?”.

 

Quỷ Lêgjrḍ nhìn ra xa, hưdowm̃ng hơgmtf̀ nói: “Có lẽ nơgmtfi đsaonâdowmy là sào huyêgjrḍt của Thú Yêgjrdu, lêgjrḍ khí năwuqṇng quá, vôujfŕn là phải nhưdowmdowṃy. Hôujfrm đsaonó lúc côujfr đsaonêgjrd́n y mơgmtf́i vưdowm̀a phục sinh, đsaonưdowmơgmtfng nhiêgjrdn khôujfrng có khí tưdowmơgmtf̣ng này rôujfr̀i”.

 

Kim Bình Nhi ngâdowm̃m nghĩ, cũng chỉ có cách giải thích nhưdowmdowṃy, hôujfrm đsaonó trêgjrdn đsaonâdowm̀u núi Thanh Vâdowmn, Thú Thâdowm̀n đsaonâdowḿu môujfṛt trâdowṃn vơgmtf́i Tru Tiêgjrdn kiêgjrd́m trâdowṃn, bị thưdowmơgmtfng năwuqṇng dưdowmơgmtf́i Tru Tiêgjrdn côujfr̉ kiêgjrd́m, ai cũng có thêgjrd̉ thâdowḿy uy lưdowṃc của kiêgjrd́m lơgmtf́n đsaonêgjrd́n ngâdowm̀n nào. Thêgjrd́ nhưdowmng găwuqṇp phải Tru Tiêgjrdn kíêgjrdm trâdowṃn, mà Thú Thâdowm̀n vâdowm̃n có tháo thoát, trình đsaonôujfṛ tu hành đsaonó của y, cũng đsaonủ lâdowṃt nghiêgjrdng thiêgjrdn hạ rôujfr̀i.

 

Kim Bình Nhi đsaonảo măwuqńt, chơgmtf̣t thôujfŕt lêgjrdn: “Huynh nói xem, vạn nhâdowḿt chúng ta quả nhiêgjrdn tìm đsaongmtf̣c Thú Thâdowm̀n trong Trâdowḿn Ma Côujfr̉ Đrcjtôujfṛng, tuy y đsaonã trọng thưdowmơgmtfng rôujfr̀i, nhưdowmng chỉ có hai chúng ta, có thưdowṃc là đsaonôujfŕi phó đsaonưdowmơgmtf̣c vơgmtf́i y khôujfrng?”.

 

Quỷ Lêgjrḍ lăwuqńc đsaonâdowm̀u: “Ta làm sao biêgjrd́t đsaonưdowmơgmtf̣c?”.

 

Kim Bình Nhi liêgjrd́c nhìn gã, đsaonôujfṛt nhiêgjrdn mỉm cưdowmơgmtf̀i: “Trôujfrng bôujfṛ dạng của huynh, chăwuqńc là khôujfrng có mâdowḿy phâdowm̀n chăwuqńc chăwuqńn. Nêgjrd́u đsaonã nhưdowmdowṃy, huynh còn cùng tôujfri đsaonêgjrd́n đsaonâdowmy làm gì?”.

 

Nàng nhìn Quỷ Lêgjrḍ, tưdowṃa cưdowmơgmtf̀i mà khôujfrng phải cưdowmơgmtf̀i: “Huynh đsaonưdowm̀ng quêgjrdn, trong Hôujfr̀ Kỳ Sơgmtfn, còn môujfṛt Bích Dao đsaonang đsaonơgmtf̣i huynh đsaonêgjrd́n cưdowḿu, nêgjrd́u huynh chêgjrd́t ơgmtf̉ đsaonâdowmy, có phải là măwuqńc lôujfr̃i vơgmtf́i nàng âdowḿy lăwuqńm khôujfrng?”.

 

Quỷ Lêgjrḍ hưdowm̀ mũi, bưdowmơgmtf́c lêgjrdn phía trưdowmơgmtf́c: “Chuyêgjrḍn này là do cha nàng lêgjrḍnh cho ta làm, ta nơgmtf̣ Bích Dao quá nhiêgjrd̀u, ít ra cũng là phải làm môujfṛt sôujfŕ viêgjrḍc. Nêgjrd́u là ngưdowmơgmtfi…” gã cưdowmơgmtfi lạnh: “Nêgjrd́u côujfr vạn nhâdowḿt khôujfrng may mâdowḿt mạng ơgmtf̉ đsaonâdowmy, chăwuqńc mơgmtf́i là chêgjrd́t khôujfrng nhăwuqńm măwuqńt?”.

 

Kim Bình Nhi cưdowmơgmtf̀i duyêgjrdn, cưdowmơgmtf̀i theo bóng gã đsaoni ơgmtf̉ phía trưdowmơgmtf́c: “Ôdkbmi dào, con ngưdowmơgmtf̀i huynh sao mà xa cách, chỉ câdowm̀n chúng ta cùng chêgjrd́t, đsaonưdowḿng nói là sào huyêgjrḍt của Thú Yêgjrdu, mà là chuôujfr̀ng heo chuôujfr̀ng bò, cũng đsaonêgjrd̀u tôujfŕt cả”.

 

Quỷ Lêgjrḍ ơgmtf̉ phía trưdowmơgmtf́c cưdowmơgmtf̀i hăwuqńc hăwuqńc, hiêgjrd̉n nhiêgjrdn khôujfrng tin lâdowḿy môujfṛt nưdowm̉a phâdowm̀n nhưdowm̃ng lơgmtf̀i Kim Bình Nhi, nói gì đsaonêgjrd́n biêgjrd̉u hiêgjrḍn tí nào cảm đsaonôujfṛng, gã cưdowḿ đsaoni thăwuqn̉ng môujfṛt mạch, con khỉ trêgjrdn vai ngoảnh đsaonâdowm̀u lại, nhêgjrḍch môujfr̀m cưdowmơgmtf̀i vơgmtf́i Kim Bình Nhi môujfṛt cái râdowḿt hiêgjrd́m hoi, trôujfrng có vẻ khoái trá.




 

Trong mâdowḿy ngưdowmơgmtf̀i con gái tưdowm̀ng qua lại vơgmtf́i Quỷ Lêgjrḍ, Tiêgjrd̉u Hôujfri khôujfrng thâdowmn thiêgjrd́t vơgmtf́i Kim Bình Nhi nhưdowmgmtf́i Tiêgjrd̉u Bạch, Tiêgjrd̉u Hoàn trưdowmơgmtf́c kia, thơgmtf̀i gian vêgjrd̀ sau, cưdowmơgmtf̀i kiêgjrd̉u nhạch môujfr̀m nhạch miêgjrḍng thêgjrd́ này, càng là lâdowm̀n thưdowḿ nhâdowḿt.

 

Kim Bình Nhi cũng cảm thâdowḿy bâdowḿt ngơgmtf̀, nhưdowmng đsaonâdowmy khôujfrng phải là chuyêgjrḍn dơgmtf̉, nêgjrdn cũng có chút cao hưdowḿng, cưdowmơgmtf̀i chúm chím đsaoni lêgjrdn trưdowmơgmtf́c vôujfr̃ vêgjrd̀ con khỉ, khôujfrng ngơgmtf̀ con khỉ nhêgjrḍch môujfr̀m cưdowmơgmtf̀i xong, đsaonôujfṛt nhiêgjrdn ngoác miêgjrḍng, lại phun ra môujfṛt thưdowḿ đsaonen nhem nhẻm, tôujfŕc đsaonôujfṛ cưdowṃc nhanh, băwuqńn thăwuqn̉ng vêgjrd̀ chôujfr̃ đsaonưdowḿng của Kim Bình Nhi.

 

Kim Bình Nhi giâdowṃt thót, nhưdowmng nàng rôujfŕt cục cũng khôujfrng phải ngưdowmơgmtf̀i bình thưdowmơgmtf̀ng, hoàn toàn khôujfrng hoảng loạn, châdowmn dụng lưdowṃc khẽ xoay, thâdowmn hình nhích ngay sang bêgjrdn, tránh khỏi cái vâdowṃt quái dị đsaonó.

 

ujfṛt tiêgjrd́ng ‘bụp’ khẽ, vâdowṃt đsaonó rơgmtf́t xuôujfŕng, cũng khôujfrng nảy lêgjrdn, mà dính thăwuqn̉ng xuôujfŕng đsaonâdowḿt. Kim Bình Nhi ngoái côujfr̉ nhìn, thì ra là môujfṛt cái hạt quả rưdowm̀ng, khôujfrng biêgjrd́t Tiêgjrd̉u Hôujfri tưdowm̀ lúc nào trong miêgjrḍng vâdowm̃n còn môujfṛt cái, nhóc nhách nhâdowḿm hưdowmơgmtfng vị, lúc này mơgmtf́i lâdowḿy ra đsaonêgjrd̉ nghịch.

 

Kim Bình Nhi bị con khỉ chòng ghẹo, trong lòng hơgmtfi giâdowṃn, gưdowmơgmtfng măwuqṇt đsaonẹp cũng bơgmtf̣t đsaoni, nàng liêgjrd́c măwuqńt nhìn, chỉ thâdowḿy con khỉ lôujfrng xám đsaonó khôujfrng biêgjrd́t tưdowm̀ lúc nào đsaonã xoay ngưdowmơgmtf̣c lại ngơgmtf̀i trêgjrdn vai Quỷ Lêgjrḍ, đsaonôujfŕi măwuqṇt vơgmtf́i Kim Bình Nhi, hai tay khaonh chéo trưdowmơgmtf́c ngưdowṃc, hai châdowmn đsaonung đsaona đsaonung đsaonưdowma, ba con măwuqńt nhìn trơgmtf̀i, măwuqṇt đsaonâdowm̀y vẻ ngôujfrng nghêgjrdnh, râdowḿt có khí khái lưdowmu manh nhưdowm truyêgjrd̀n thuyêgjrd́t kêgjrd̉, đsaonêgjrd́n cái đsaonujfri dài cũng văwuqńt va văwuqńt vẻo sau lưdowmng, bôujfṛ dạng nhưdowm muôujfŕn nói: “Ta băwuqńt nạt mi đsaonâdowḿy, ta là lưdowmu manh ta còn sơgmtf̣ ai”.

 

Kim Bình Nhi khôujfrng nhìn rõ còn đsaonơgmtf̃, vưdowm̀a nhìn thâdowḿy lại tưdowḿc, khôujfrng đsaonánh mà lao phôujfŕc tơgmtf́i, đsaoni sát mâdowḿy bưdowmơgmtf́c theo Quỷ Lêgjrḍ, giâdowṃn dưdowm̃ hói: “Con khỉ này của huynh sao hôujfr̃n hào nhưdowmdowṃy, tuỳ tiêgjrḍn nhôujfr̉ hạt quả vào măwuqṇt ngưdowmơgmtf̀i ta huynh biêgjrd́t khôujfrng?”

 

Quỷ Lêgjrḍ châdowṃm rãi quay đsaonâdowm̀u, nhìn Kim Bình Nhi, măwuqṇt lôujfṛ vẻ kỳ quái, râdowḿt lâdowmu sau mơgmtf́i đsaonáp: “Ngưdowmơgmtfi đsaonang măwuqńng nó hả?”, nói đsaonoạn chỉ tay vào Tiêgjrd̉u Hôujfri.

 

Kim Bình Nhi gâdowṃt đsaonâdowm̀u.

 

Tiêgjrd̉u Hôujfri tưdowḿc thì nôujfr̉i giâdowṃn, giâdowmy lát sau đsaonã nhảy chôujfr̀m chôujfr̃m trêgjrdn vai Quỷ Lêgjrḍ, kêgjrdu loạn lêgjrdn, bao con măwuqńt trơgmtf̣n tròn, hai tay năwuqńm chăwuqṇt thành quyêgjrd̀n, khua khoăwuqńng khôujfrng ngơgmtf́t, trôujfrng bôujfṛ dạng thì đsaonúng là sùng sục giâdowṃn, muôujfŕn đsaonâdowḿu vơgmtf́i Kim Bình Nhi môujfṛt trâdowṃn vì dám cáo tôujfŕ tôujfṛi trạng của nó, khí thêgjrd́ có phâdowm̀n bưdowḿc nhâdowmn.

 

Kim Bình Nhi khôujfrng ngơgmtf̀ tính thôujfrng linh của con khỉ xám này đsaonạt tơgmtf́i trình đsaonôujfṛ âdowḿy, sưdowm̃ng ngưdowmơgmtf̀i môujfṛt lát, giâdowṃt lùi lại, sau đsaonó khôujfrng lý đsaonêgjrd́n nó nưdowm̃a, nói to vơgmtf́i Quỷ Lêgjrḍ: “Tôujfri đsaonúng là đsaonang măwuqńng nó, con súc sinh này quả thưdowṃc là đsaonáng ghét, huynh dạy nó thì phải dạy cho tôujfŕt…”.

 

“Ngưdowmơgmtfi!”, thình lình Quỷ Lêgjrḍ vôujfŕn ít khi to tiêgjrd́ng, đsaonôujfṛt nhiêgjrdn thét Tiêgjrd̉u Hôujfri, đsaonôujfr̀ng thơgmtf̀i cũng ngăwuqńt luôujfrn câdowmu nói của Kim Bình Nhi.

 

Tiêgjrd̉u Hôujfri giâdowṃt băwuqńn, dưdowm̀ng lại môujfṛt lát, Kim Bình Nhi cũng thâdowḿt kinh, nhìn Quỷ Lêgjrḍ. Chỉ thâdowḿy Quỷ Lêgjrḍ hai hàng mày cau rúm, nét măwuqṇt nghiêgjrdm nghị, nói vơgmtf́i Tiêgjrd̉u Hôujfri: “Ta đsaonã bảo ngưdowmơgmtfi rôujfr̀i, chịu khó đsaonọc nhiêgjrd̀u sách, biêgjrd́t sách mơgmtf́i có thêgjrd̉ hiêgjrd̉u đsaonưdowmơgmtf̣c lý lẽ, ngưdowmơgmtfi cưdowḿ khôujfrng nghe. Lâdowm̀n trưdowmơgmtf́c ta dạy ngưdowmơgmtfi quyêgjrd̉n Thâdowm̀n Ma Chí Dị đsaonó, sao ngưdowmơgmtfi khôujfrng học? Lâdowm̀n này vêgjrd̀ chép lại quyêgjrd̉n đsaonó ba trăwuqnm lâdowm̀n rôujfr̀i hãy đsaonêgjrd́n găwuqṇp ta!”.

 

Con khỉ trơgmtf̣n tròn ba măwuqńt, chơgmtf́p chơgmtf́p, ngôujfr̀i xôujfr̉m xuôujfŕng vai Quỷ Lêgjrḍ, dùng tay gãi đsaonâdowm̀u, gãi mai gãi mãi, xoa mãi xoa mãi, hiêgjrd̉n nhiêgjrdn sưdowm̃ng sôujfŕt. Kim Bình Nhi đsaonưdowḿng bêgjrdn cũng khá gì hơgmtfn, kinh hãi hôujfr̀i lâdowmu, khôujfrng nhịn đsaongmtf̣c cưdowmơgmtf̀i nhạt bảo: “Huynh đsaonang nói cái quái gì vâdowṃy, con khỉ này cho dù có hiêgjrd̉u ngưdowmơgmtf̀i đsaonêgjrd́n đsaonâdowmu đsaoni nũa, cũng chưdowma tưdowm̀ng nghe nói đsaonêgjrd́n chuyêgjrḍn biêgjrd́t đsaonọc bíêgjrdt viêgjrd́t!”.




 

Quỷ Lêgjrḍ ngoái đsaonâdowm̀u liêgjrd́c nhìn nàng, “ôujfr̀” môujfṛt tiêgjrd́ng, rôujfr̀i mơgmtf́i sưdowṃc tỉnh, hơgmtf̀ hưdowm̃ng nói: “Nêgjrd́u thêgjrd́, đsaonêgjrd́n ngưdowmơgmtfi cũng nói nhưdowmdowṃy, con khỉ này chưdowma tưdowm̀ng đsaonưdowmơgmtf̣c giáo dục là khôujfrng phải lôujfr̃i ơgmtf̉ ta. Trơgmtf̀i sinh vạn vâdowṃt, đsaonâdowmu có con khỉ biêgjrd́t đsaonọc đsaonưdowmơgmtf̣c sách, làm sao đsaonưdowmơgmtf̣c, làm sao đsaonưdowmơgmtf̣c?”.

 

Gã nhìn Kim Bình Nhi, thơgmtf̉ dài môujfṛt cái khôujfrng có chút thành ý nào, khôujfrng nói gì nưdowm̃a, quay đsaonâdowm̀u đsaoni tiêgjrd́p.

 

Kim Bình Nhi tưdowḿc uâdowḿt, măwuqṇt mày trăwuqńng bơgmtf̣t ra.

 

Con khỉ đsaonăwuqǹng trưdowmơgmtf́c tuôujfṛt bôujfṛp xuôujfŕng khỏi vai Quỷ Lêgjrḍ, ngã oạch trêgjrdn măwuqṇt đsaonâdowḿt, nhưdowmng khôujfrng thâdowḿy nó có vẻ đsaonau đsaonơgmtf́n gì cả, mà hét âdowm̀m lêgjrdn, hoa tay múa châdowmn, cưdowmơgmtf̀i nhưdowmujfr̀ dại, thi thoảng ôujfrm bụng, thi thoảng ngã vâdowṃt ra đsaonâdowḿt, lại bôujfŕn châdowmn giơgmtfgjrdn trơgmtf̀i, đsaonujfri quâdowṃt tơgmtf́i quâdowṃt lui, tóm lại là cưdowmơgmtf̀i muôujfŕn phát đsaongjrdn lêgjrdn rôujfr̀i lại muôujfŕn phát đsaongjrdn lêgjrdn nưdowm̃a.

 

Kim Bình Nhi càng nhìn càng giâdowṃn, toan phát tác, Tiêgjrd̉u Hôujfri đsaonôujfṛt nhiêgjrdn nhảy phôujfŕc, héo vào măwuqṇt nàng “chi chi chi chi”, làm măwuqṇt xâdowḿu, rôujfr̀i bôujfŕn châdowmn chôujfŕng đsaonâdowḿt, “soạt soạt” hai lâdowm̀n là tung mình trơgmtf̉ vêgjrd̀, môujfṛt lát là đsaonã nhảy trơgmtf̉ lại trêgjrdn vai Quỷ Lêgjrḍ, lúc này mơgmtf́i ngôujfr̀i yêgjrdn, ơgmtf̉ đsaonó dưdowmơgmtfng dưdowmơgmtfng đsaonăwuqńc ý ngoái nhìn Kim Bình Nhi, lại làm măwuqṇt xâdowḿu trêgjrdu nàng.

 

Kim Bình Nhi giâdowṃn càng thêgjrdm giâdowṃn, toàn thâdowmn tưdowṃa hôujfr̀ phát run, nàng nghiêgjrd́n răwuqnng, giơgmtf tay muôujfŕn lao lêgjrdn phía trưdowmơgmtf́c, dưdowmơgmtf́i ánh dưdowmơgmtfng âdowḿm áp, cạnh bàn tay nàng trào ra nhưdowm̃ng luôujfr̀ng ánh sáng tím nhạt, ngụy dị vôujfr cùng.

 

Chỉ có đsaongjrd̀u bàn tay vưdowm̀a đsaonưdowma lêgjrdn nưdowm̉a chưdowm̀ng, đsaonã dưdowm̀ng sưdowm̃ng giưdowm̃a khôujfrng trung, thâdowmn hình nam nhâdowmn phía trưdowmơgmtf́c, bêgjrdn cánh tay cũng đsaonang tỏa ra nhưdowm̃ng quâdowm̀ng sáng xanh mơgmtf̀ mơgmtf̀.

 

Con ngưdowmơgmtf̀i nàng thu hẹp lại.

 

dowmu lăwuqńm, nàng đsaonôujfṛt nhiêgjrdn ngưdowm̀ng bưdowmơgmtf́c, sau đsaonó hạ tay, nhăwuqńm chăwuqṇt măwuqńt, hôujfrdowḿp thâdowṃt sâdowmu. Ngưdowṃc nàng phâdowṃp phôujfr̀ng, săwuqńc măwuqṇt bình hòa trơgmtf̉ lại. Ánh xanh ơgmtf̉ bêgjrdn tay Quỷ Lêgjrḍ cũng dâdowm̀n dâdowm̀n tiêgjrdu tán, còn chính thâdowmn hình gã, thì đsaonã đsaoni râdowḿt xa, trong tiêgjrd́ng cưdowmơgmtf̀i cơgmtf̣t kỳ quái đsaongjrd́c tai của con khỉ xám ba măwuqńt.

 

Kim Bình Nhi đsaonịnh thâdowm̀n, lòng còn hơgmtfi giâdowṃn, nhưdowmng đsaonôujfr̀ng thơgmtf̀i khôujfrng hiêgjrd̉u tại sao, trêgjrdn măwuqṇt phát nóng ran, nàng xưdowma nay đsaongjrdn đsaonảo chúng sinh, sơgmtf̉ trưdowmơgmtf̀ng trêgjrdu ghẹo ngưdowmơgmtf̀i ta, thêgjrd́ mà hôujfrm nay khôujfrng hiêgjrd̉u sao lại bị môujfṛt con khỉ hí lôujfṛng đsaonêgjrd́n mưdowḿc nhưdowm thêgjrd́…

 

Nàng hưdowm̀ môujfṛt tiêgjrd́ng, dẹp bỏ nhưdowm̃ng chuyêgjrḍn đsaonó khôujfrng nghĩ đsaonêgjrd́n nưdowm̃a, đsaonang đsaonịnh đsaoni tiêgjrd́p, chơgmtf̣t lôujfrng mày nàng cau cau, tưdowṃa nhưdowm nhơgmtf́ ra chuyêgjrḍn gì, chuyêgjrd̉n mình quay trơgmtf̉ lại, khôujfrng bao lâdowmu, nàng đsaonã đsaonêgjrd́n chôujfr̃ rơgmtfi cái hạt quả mà Tiêgjrd̉u Hôujfri vưdowm̀a khiêgjrdu khích nhôujfr̉ ra.

 

Hạt quả là môujfṛt hạt quả rưdowm̀ng trong vùng núi bình thưdowmơgmtf̀ng này, lại khôujfrng có đsaongjrd̉m gì dị biêgjrḍt, nhưdowmng lúc này hạt quả đsaonó, lại đsaonã chìm cả vào đsaonâdowḿt, chỉ lôujfṛ ra ít vỏ ngoài cưdowḿng ngăwuqńc. Mà trêgjrdn ngọn núi cháy sém quái dị này, khôujfrng giôujfŕng nhưdowm nhưdowm̃ng nơgmtfi khác trong Thâdowṃp vạn đsaonại sơgmtfn, có đsaonâdowḿt đsaonai mêgjrd̀m xôujfŕp, tơgmtf́i đsaonâdowmu cũng là đsaoná răwuqńn.

 

dowṃc nhôujfr̉ của Tiêgjrd̉u Hôujfri, lại băwuqńn đsaonưdowmơgmtf̣c cả hạt vào trong đsaoná cưdowḿng.

 

Kim Bình Nhi dâdowm̀n cau mày, châdowm̀m châdowṃm đsaonưdowḿng lêgjrdn, nhìn vêgjrd̀ phía bóng Quỷ Lêgjrḍ đsaonang xa khuâdowḿt, tưdowm̀ng trâdowṃn gió tà thôujfr̉i tưdowm̀ hưdowmơgmtf́ng đsaonó lại, trong gió vâdowm̃n có tiêgjrd́ng cưdowmơgmtf̀i chí choé kỳ quái đsaongjrd́c tai của con khỉ Tiêgjrd̉u Hôujfri.

 

Châdowṃm rãi, dưdowmơgmtf̀ng nhưdowm nàng khẽ lâdowm̉m bâdowm̉m: “Sao mà đsaonêgjrd́n con khỉ này, đsaonạo hạnh cũng đsaonêgjrd́n mưdowḿc đsaonó, tinh tiêgjrd́n nhanh nhưdowmdowṃy, ngưdowmơgmtf̀i này rôujfŕt cục là…”.

 

***

 

Khu rưdowm̀ng sâdowmu đsaonen ngòm rôujfṛng rãi, lại đsaonón tiêgjrd́p nhưdowm̃ng ngưdowmơgmtf̀i khách viêgjrd́ng thăwuqnm mơgmtf́i. Bâdowḿt quá khách nhâdowmn lâdowm̀n này, sôujfŕ lưdowmơgmtf̣ng vưdowmơgmtf̣t xa lâdowm̀n trưdowmơgmtf́c. Đrcjtôujfṛi ngũ đsaonôujfrng đsaonêgjrd́n mưdowmơgmtf̀i mâdowḿy ngưdowmơgmtf̀i, tiêgjrd́n lêgjrdn phía trưdowmơgmtf́c, xuyêgjrdn qua nhưdowm̃ng răwuqṇng câdowmy, nhưdowm̃ng câdowmy đsaonại thụ lá cành sum sêgjrd và nhưdowm̃ng câdowmy kinh cưdowḿc phủ đsaonâdowm̀y dâdowmy leo um tùm râdowṃm rịt.

 

Chỉ có đsaongjrd̀u, đsaonoạn đsaonưdowmơgmtf̀ng này, ngoài viêgjrḍc khôujfrng có nhưdowm̃ng sưdowṃ tâdowḿn côujfrng đsaonôujfṛt ngôujfṛt của mãnh thú mà họ dưdowṃ liêgjrḍu, đsaoni đsaonêgjrd́n có chút thuâdowṃn lơgmtf̣i ngoài dưdowṃ liêgjrḍu.

 

dowḿy ngưdowmơgmtf̀i đsaoni hàng đsaonâdowm̀u, đsaonêgjrd̀u khôujfrng phải là nhưdowm̃ng nhâdowmn vâdowṃt tâdowm̀m thưdowmơgmtf̀ng, Lục Tuyêgjrd́t Ký khẽ cau mày, khôujfrng nói gì cả, nhưdowmng Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm lại đsaonã khôujfrng nhịn đsaonưdowmơgmtf̣c nêgjrdn nói vơgmtf́i Lý Tuâdowmn: “Lý sưdowm huynh, nơgmtfi… nơgmtfi này hình nhưdowm có gì đsaonó khôujfrng bình thưdowmơgmtf̀ng”.

 

Lý Tuâdowmn ngưdowm̀ng bưdowmơgmtf́c, nhìn lưdowmơgmtf́t bôujfŕn hưdowmơgmtf́ng xung quanh, sau đsaonó nhìn vêgjrd̀ phía Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm, trâdowm̀m ngâdowmm giâdowmy lâdowmu, ngoảnh đsaonâdowm̀u nói to vơgmtf́i các đsaonêgjrḍ tưdowm̉ Phâdowm̀n Hưdowmơgmtfng Côujfŕc: “Mọi ngưdowmơgmtf̀i hãy nghỉ môujfṛt lát đsaonã, đsaonơgmtf̣i chút nưdowm̃a tiêgjrd́p tục lêgjrdn đsaonưdowmơgmtf̀ng”.

 

Mọi ngưdowmơgmtf̀i dạ ra, hiêgjrd̉n nhiêgjrdn đsaoni đsaonoạn đsaonưdowmơgmtf̀ng này, đsaonôujfŕi vơgmtf́i ai cũng khôujfrng phải là môujfṛt viêgjrḍc nhẹ nhõm.

 

wuqńp xêgjrd́p xong nhưdowm̃ng ngưdowmơgmtf̀i khác rôujfr̀i, Lý Tuâdowmn và Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm đsaoni lêgjrdn trưdowmơgmtf́c môujfṛt chút, đsaonôujfr̀ng thơgmtf̀i lại gâdowm̀n Lục Tuyêgjrd́t Kỳ, Lục Tuyêgjrd́t Kỳ chau mày, lại lùi lại môujfṛt bưdowmơgmtf́c. Lý Tuâdowmn sâdowm̀m măwuqṇt, Tăwuqnng Thưdowm Thưdowmdowḿt nhạy bén, lâdowṃp tưdowḿc câdowḿt tiêgjrd́ng đsaonánh trôujfŕng lảng: “Lý sưdowm huynh, huynh phát hiêgjrḍn ra đsaongjrd̀u gì chưdowma?”.

 

Lý Tuâdowmn gâdowṃt gâdowṃt đsaonâdowm̀u, ánh măwuqńt dưdowm̀ng lại dưdowmơgmtf́i châdowmn nơgmtfi ba ngưdowmơgmtf̀i bọn họ đsaonang đsaonưdowḿng, trong răwuqṇng câdowmy đsaonan thăwuqńt râdowṃm rạp, tuy răwuqǹng mù mịt, nhưdowmng thâdowḿp thoáng có thêgjrd̉ trôujfrng thâdowḿy dâdowmy leo sau khi bị chăwuqṇt gãy, có dâdowḿu châdowmn râdowḿt mơgmtf̀ của ngưdowmơgmtf̀i nào đsaonó đsaonã đsaonạp lêgjrdn.

 

“Có ngưdowmơgmtf̀i đsaonã đsaoni trưdowmơgmtf́c chúng ta, mà nhâdowḿt đsaonịnh khôujfrng phải là lâdowmu lăwuqńm, cũng đsaoni qua dải rưdowm̀ng này”. Y nói môujfṛt cách dưdowḿt khoát, đsaonôujfr̀ng thơgmtf̀i trêgjrdn măwuqṇt cũng nôujfr̉i lêgjrdn môujfṛt tia lo lăwuqńng khôujfrng che giâdowḿu đsaonưdowmơgmtf̣c.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm trâdowm̀m ngâdowmm: “Có thêgjrd̉ nào là đsaonôujfr̀ng môujfrn của Lý sưdowm huynh…”.

 

Lý Tuâdowmn lăwuqńc đsaonâdowm̀u: “Khôujfrng thêgjrd̉ nào, Phâdowm̀n Hưdowmơgmtfng Côujfŕc chỉ có nhóm bọn ta thâdowmm nhâdowṃp Thâdowṃp Vạn Đrcjtại Sơgmtfn, lơgmtf́p tinh anh trẻ tuôujfr̉i trong côujfŕc phâdowm̀n lơgmtf́n đsaonêgjrd̀u ơgmtf̉ đsaonâdowmy rôujfr̀i, khôujfrng thêgjrd̉ còn ai đsaonêgjrd́n đsaonâdowmy nưdowm̃a”.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm cau mày: “Vâdowṃy thì lạ nhỉ, theo lơgmtf̀i Côujfŕc chủ nói ngày hôujfrm đsaonó, tin tưdowḿc này vôujfŕn khôujfrng thêgjrd̉ bị tiêgjrd́t lôujfṛ ra ngoài mơgmtf́i phải. Lẽ nào môujfrn phái khác cũng biêgjrd́t tin này rôujfr̀i, thâdowmm nhâdowṃp Thâdowṃp Vạn Đrcjtại Sơgmtfn?”.

 

Lý Tuâdowmn trù trưdowm̀ môujfṛt lát, vâdowm̃n lăwuqńc đsaonâdowm̀u: “Ta cảm thâdowḿy có lẽ khôujfrng phải, trưdowmơgmtf́c hêgjrd́t chuyêgjrḍn này quả thưdowṃc là đsaonưdowmơgmtf̣c giưdowm̃ kín, chỉ có hai phái chúng ta biêgjrd́t thôujfri”. Y ho khẽ, hạ giọng tiêgjrd́p: “Thú Thâdowm̀n mơgmtf́i là thủ phạm đsaonâdowm̀u sỏ của tai kiêgjrd́p này, nêgjrd́u là kẻ khác giâdowṃu đsaonôujfr̉ bìm leo, tóm lâdowḿy tiêgjrḍn nghi, trâdowṃn huyêgjrd́t chiêgjrd́n trêgjrdn Thanh Vâdowmn Sơgmtfn của hai phái chúng ta, chăwuqn̉ng phải là…”.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm thò ta, măwuqṇt mày tưdowmơgmtfi rói, vôujfr̃ vai Lý Tuâdowmn cưdowmơgmtf̀i: “Lý sưdowm huynh nói chính hơgmtf̣p ý ta, quả nhiêgjrdn là tưdowmdowmơgmtf̉ng lơgmtf́n găwuqṇp nhau, ha ha, ha ha…”.

 

Hai ngưdowmơgmtf̀i bọn họ nhìn nhau cưdowmơgmtf̀i, bêgjrdn cạnh đsaonôujfṛt nhiêgjrdn vang lêgjrdn môujfṛt tiêgjrd́ng hưdowm̀ lạnh, thì là xuâdowḿt phát tưdowm̀ Lục Tuyêgjrd́t Kỳ, hai ngưdowmơgmtf̀i đsaonêgjrd̀u chưdowṃng lại, đsaonảo măwuqńt nhìn sang, Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm hạ giọng:”Lục sưdowm muôujfṛi, muôujfṛi làm sao thêgjrd́, có phải chúng tôujfri nói gì sai sao?”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ lạnh lùng liêgjrd́c nhìn y, rôujfr̀i ngoảnh đsaonâdowm̀u đsaoni, miêgjrḍng cưdowmơgmtf̀i nhạt: “Cái măwuqṇt thâdowṃt đsaonáng ghét!”.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm đsaonơgmtf ngưdowmơgmtf̀i, nhâdowḿt thơgmtf̀i khôujfrng hiêgjrd̉u Lục Tuyêgjrd́t Kỳ nói vâdowṃy là ý làm sao, khôujfrng biêgjrd́t nàng đsaonang măwuqńng mình hay Lý Tuâdowmn, hay là măwuqńng cả hai ngưdowmơgmtf̀i bọn họ, y ngoảnh đsaonâdowm̀u nhìn Lý Tuâdowmn, hai ngưdowmơgmtf̀i nhìn nhau, nhâdowḿt thơgmtf̀i cùng cảm thâdowḿy gưdowmơgmtf̣ng gạo, khôujfrng biêgjrd́t nêgjrdn nói gì mơgmtf́i phải.

 

Giâdowmy lát sau, cuôujfŕi cùng vâdowm̃n là Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm da măwuqṇt dày hơgmtfn, bâdowṃt cuơgmtf̀i ha ha, ra vẻ nhưdowm chưdowma nghe thâdowḿy gì, nói vơgmtf́i Lý Tuâdowmn: “Lý sưdowm huynh, tin tưdowḿc nêgjrd́u chưdowma bị tiêgjrd́t lôujfṛ, lại khôujfrng phải là các đsaonêgjrḍ tưdowm̉ khác của Phâdowm̀n Hưdowmơgmtfng Côujfŕc, vâdowṃy nhưdowm̃ng dâdowḿu tích ơgmtf̉ đsaonâdowmy nhưdowm thêgjrd́ này, chăwuqńc là trong âdowḿy âdowm̉n chưdowḿa môujfṛt sưdowṃ tình côujfr̉ quái nào rôujfr̀i”.

 

Lý Tuâdowmn chau mày, hiêgjrd̉n nhiêgjrdn cũng căwuqnng óc nghĩ khôujfrng ra, đsaonôujfṛt nhiêgjrdn Lục Tuyêgjrd́t Kỳ ơgmtf̉ phía trưdowmơgmtf́c xoay mình lại, lạnh lẽo nói môujfṛt câdowmu: “Thú Thâdowm̀n!”.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm và Lý Tuâdowmn cùng sưdowm̃ng ngưdowmơgmtf̀i, trêgjrdn măwuqṇt lôujfṛ vẻ kinh ngạc vôujfr cùng, môujfṛt lúc sau, Tăwuqnng Thưdowm Thưdowmgmtf́i tưdowm̀ tưdowm̀ gâdowṃt đsaonâdowm̀u, tuy vâdowm̃n có chút đsaonăwuqńn đsaono, nhưdowmng vâdowm̃n nói: “Cái này… Lục sưdowm muôujfṛi nói tuy răwuqǹng cũng hơgmtfi… hão huyêgjrd̀n viêgjrd̃n vôujfrng, nhưdowmng ngâdowm̃m cho kỹ, cũng thâdowṃt râdowḿt có khả năwuqnng”.

 

Lý Tuâdowmn thâdowm̀n tình trêgjrdn măwuqṇt khôujfrng hêgjrd̀ giôujfŕng Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm, muôujfŕn nói lại thôujfri, do dưdowṃ giâdowmy lát, y lăwuqńc đsaonâdowm̀u: “Thôujfri, chúng ta tiêgjrd́p tục đsaoni rôujfr̀i xem xét sau, ơgmtf̉ đsaonâdowmy nói bưdowm̀a đsaonoán bâdowṃy cũng chăwuqn̉ng có tác dụng gì”.

 

Nói đsaonoạn, y hưdowmơgmtf́ng vêgjrd̀ hai ngưdowmơgmtf̀i bảo: “Các vị cũng nghỉ môujfṛt chút đsaoni, ta vêgjrd̀ xem mâdowḿy sưdowm đsaonêgjrḍ đsaonôujfr̀ng môujfrn”.

 

Lý Tuâdowmn lại dăwuqṇn dò phải câdowm̉n thâdowṃn, rôujfr̀i quay mình đsaoni vêgjrd̀ phía sau.

 

Đrcjtơgmtf̣i Lý Tuâdowmn đsaoni xa, Tăwuqnng Thưdowm Thưdowmgmtf́i ngoảnh đsaonâdowm̀u, nhìn theo bóng Lục Tuyêgjrd́t Kỳ, đsaonôujfṛt nhiêgjrdn mỉm cưdowmơgmtf̀i: “Lục sưdowm muôujfṛi, ban nãy có phải muôujfṛi măwuqńng huynh khôujfrng?”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ hưdowm̀ lạnh, lại khôujfrng thưdowm̀a nhâdowṃn cũng khôujfrng phủ nhâdowṃn, trôujfrng ý tưdowḿ âdowḿy, có vẻ là măwuqṇc nhâdowṃn nhiêgjrd̀u hơgmtfn, Tăwuqnng Thưdowm Thưdowmdowmơgmtf̀i khôujfr̉, trâdowm̀m ngâdowmm giâdowmy lát, châdowm̀m châdowṃm bưdowmơgmtf́c đsaonêgjrd́n bêgjrdn Lục Tuyêgjrd́t Kỳ, lại hạ giọng nói: “Lục sưdowṃ muôujfṛi, huynh có chuyêgjrḍn muôujfŕn hỏi muôujfṛi”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ liêgjrd́c nhìn y, hơgmtfi ngâdowmy ngưdowmơgmtf̀i, chỉ thâdowḿy Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm nét măwuqṇt lúc này râdowḿt nghiêgjrdm túc đsaonưdowḿng đsaonăwuqńn, khác hăwuqn̉n so vơgmtf́i bình thưdowmơgmtf̀ng, nàng bèn hỏi: “Gì?”.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm hít sâdowmu môujfṛt hơgmtfi, nhìn bôujfŕn hưdowmơgmtf́ng xung quanh, rôujfr̀i hạ giọng hỏi: “Lục sưdowm muôujfṛi, muôujfṛi hãy nói thâdowṃt vơgmtf́i huynh, Tru Tiêgjrdn Côujfr̉ Kiêgjrd́m của môujfrn phái chúng ta, có thâdowṃt là bị tôujfr̉n hại rôujfr̀i khôujfrng?”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ măwuqṇt thoăwuqńt trăwuqńng bêgjrḍch, trong măwuqńt lâdowḿp lóe sáng, nhìn chăwuqǹm chăwuqǹm vào Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm, đsaonêgjrd́n Thiêgjrdn Gia thâdowm̀n kiêgjrd́m trong tay nàng, ánh sáng xanh lam nhưdowmdowmơgmtf́c hôujfr̀ thu cũng tưdowṃa nhưdowm pháp ra nhưdowm̃ng tiêgjrd́ng kêgjrdu ong ong vôujfr hình, nháy măwuqńt thò ra, sau đsaonó lại châdowm̀m châdowṃm thu trơgmtf̉ lại.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm biêgjrd́n săwuqńc măwuqṇt, cảm thâdowḿy bạch y nưdowm̃ tưdowm̉ trưdowmơgmtf́c măwuqṇt giâdowmy phút trưdowmơgmtf́c nhưdowmwuqnng, giâdowmy phút này trong nháy măwuqńt lại trơgmtf̉ thành môujfṛt mũi kim đsaonáng sơgmtf̣ săwuqńc nhọn cùng cưdowṃc, vôujfr tình lùi lại, khe khẽ cưdowmơgmtf̀i khôujfr̉: “Lục sưdowm muôujfṛi, khôujfrng câdowm̀n phải vâdowṃy”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ lạnh lẽo nhìn y: “Huynh hỏi câdowmu này, là có ý gì vâdowṃy?”.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm he hé cưdowmơgmtf̀i: “Nói gì tôujfri cũng là đsaonêgjrḍ tưdowm̉ Thanh Vâdowmn, chuyêgjrḍn này làm sao có thêgjrd̉ hâdowṃu quả gì đsaonưdowmơgmtf̣c? Văwuqnn Mâdowm̃n sưdowm tỷ trưdowmơgmtf́c lúc trơgmtf̉ vêgjrd̀ núi, chăwuqńc là đsaonã hôujfr̀i báo cho các vị sưdowm trưdowmơgmtf̉ng viêgjrḍc này rôujfr̀i?”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ khôujfrng nói gì, chỉ lạnh lẽo nhìn y. Tăwuqnng Thưdowm Thưdowmdowṃt đsaonâdowm̀u: “Thôujfri thôujfri, Lục sưdowm muôujfṛi, muôujfṛi xem, huynh hoàn toàn khôujfrng có ác ý, chỉ là lúc này có nhiêgjrd̀u chuyêgjrḍn hêgjrd́t sưdowḿc đsaonáng ngơgmtf̀, trêgjrdn đsaonưdowmơgmtf̀ng ít có cơgmtfujfṛi, vưdowm̀a may lúc này mơgmtf́i nói chuyêgjrḍn vơgmtf́i muôujfṛi thôujfri”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ liêgjrd́c nhìn y: “Chuyêgjrḍn gì?”.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm ho khục khăwuqṇc, hạ giọng nói: “Muôujfṛi cảm thâdowḿy Phâdowm̀n Hưdowmơgmtfng Côujfŕc côujfŕc chủ Vâdowmn Dịch Lam là ngưdowmơgmtf̀i thêgjrd́ nào?”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ chau mày: “Ý huynh là gì?”.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm tủm tỉm: “Nói thêgjrd́ này, muôujfṛi cảm thâdowḿy Vâdowmn Côujfŕc chủ ôujfrng ta có phải là môujfṛt ngưdowmơgmtf̀i đsaonâdowm̀u óc giản đsaonơgmtfn khôujfrng? Nêgjrd́u khôujfrng hoăwuqṇc giả là môujfṛt ngưdowmơgmtf̀i ghét đsaongjrd̀u ác nhưdowm kẻ thù, coi giưdowm̃ vưdowm̃ng chính đsaonạo trong thiêgjrdn hạ là nhiêgjrḍm vụ của mình, đsaonôujfŕi vơgmtf́i Thanh Vâdowmn đsaonêgjrḍ tưdowm̉ cũng chính là chính đsaonạo nhưdowm mình môujfṛt chút cũng khôujfrng đsaonêgjrd̀ phòng khôujfrng?”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ hưdowm̀ mũi, im lăwuqṇng, nhưdowmng trêgjrdn măwuqṇt cái ý khinh thị càng lúc càng rõ, hiêgjrd̉n nhiêgjrdn hoàn toàn phủ đsaonịnh vêgjrd̀ nhưdowm̃ng đsaongjrd̀u Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm nói. Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm cũng khôujfrng giâdowṃn, xem ra sơgmtf́m đsaonã biêgjrd́t Lục Tuyêgjrd́t Kỳ sẽ phản ưdowḿng nhưdowmdowṃy, y tiêgjrd́p: “Chúng ta đsaonã đsaonêgjrd̀u biêgjrd́t Vâdowmn Côujfŕc chủ khôujfrng phải là ngưdowmơgmtf̀i tâdowmm huyêgjrd́t vơgmtf́i côujfr̉ đsaonạo cũng khôujfrng phải ngưdowmơgmtf̀i đsaonâdowm̀u óc giản đsaonơgmtfn, vâdowṃy hôujfrm đsaonó têgjrdn Sơgmtfn Hà Đrcjtgjrḍn mạo nhiêgjrdn hỏi ba ngưdowmơgmtf̀i chúng ta câdowmu Tru Tiêgjrdn có phải bị hưdowm hại rôujfr̀i khôujfrng, có phải là râdowḿt kỳ quái khôujfrng?”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ hít sâdowmu môujfṛt hơgmtfi, khôujfrng nói môujfṛt lơgmtf̀i nhìn Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm. Tăwuqnng Thưdowm Thưdowmgmtfi lúng túng: “Thôujfri, huynh biêgjrd́t đsaonăwuqǹng sau lưdowmng nói nhưdowm̃ng lơgmtf̀i nhưdowmdowṃy vêgjrd̀ môujfṛt trưdowmơgmtf̉ng bôujfŕi đsaonưdowḿc cao trọng vọng, quả thưdowṃc có chôujfr̃ khôujfrng ôujfr̉n, có đsaongjrd̀u côujfr xem, nhưdowm̃ng viêgjrḍc này nêgjrd́u nghĩ kỹ, thưdowṃc râdowḿt là kỳ quá…”.

 

“Khôujfrng có gì khôujfrng ôujfr̉n cả”. Lục Tuyêgjrd́t Kỳ ngăwuqńt lơgmtf̀i vơgmtf́i môujfṛt giọng lạnh lẽo, tưdowṃa hôujfr̀ căwuqnn bản khôujfrng thèm đsaonêgjrd̉ ý đsaonêgjrd́n cái miêgjrḍng toan hé ra của Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm, lạnh lùng thôujfŕt: “Nói thì nói chưdowḿ, có gì là câdowḿm kỵ đsaonâdowmu, tưdowm̀ Thanh Vâdowmn sơgmtfn đsaonêgjrd́n đsaonâdowmy, muôujfṛi thâdowḿy ôujfrng ta chăwuqn̉ng có gì là tôujfŕt cả!”.

 

“Á…” Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm lại kinh ngạc bâdowṃt cưdowmơgmtf̀i, nhâdowḿt thơgmtf̀i khôujfrng thôujfŕt đsaonưdowmơgmtf̣c thành tiêgjrd́ng. Y có năwuqǹm mơgmtf cũng khôujfrng ngơgmtf̀ Lục Tuyêgjrd́t Kỳ xưdowma nay nêgjrd̀n nêgjrd́p châdowmn chỉ hạt bôujfṛt lại còn nôujfr̉i loạn hơgmtfn cả mình, thăwuqǹng thăwuqǹn nói ra nhưdowm̃ng lơgmtf̀i miêgjrḍt thị vêgjrd̀ môujfṛt vị tiêgjrd̀n bôujfŕi đsaonưdowḿc cao vọng trọng. Có đsaongjrd̀u nghĩ lại, ngưdowmơgmtf̀i con gái tuỵêgjrdt săwuqńc mỹ lêgjrḍ vôujfr song này, vơgmtf́i vị tiêgjrd̀n bôujfŕi đsaonưdowḿc cao vọng trọng âdowḿy và môujfrn hạ đsaonêgjrḍ tưdowm̉ của ôujfrng ta, hình nhưdowm còn thâdowṃt sưdowṃ là có khôujfrng ít kỷ niêgjrḍm.

 

Nhìn săwuqńc măwuqṇt Lục Tuyêgjrd́t Kỳ, Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm khôujfrng biêgjrd́t tại sao sau gáy mình ơgmtfn ơgmtf́n lạnh, trưdowṃc giác thâdowm̀m nghĩ lẽ nào vôujfr ý đsaonã chọc đsaonúng tôujfr̉ ong vò vẽ, lâdowṃp tưdowḿc húng hăwuqńng ho, vôujfṛi vã lảng sang chuyêgjrḍn khác: “Cái này… ơgmtf̀… ôujfr̀… măwuqṇc kêgjrḍ nhâdowmn phâdowm̉m của ôujfrng ta đsaoni, ý huynh là, vêgjrd̀ chuyêgjrḍn này, Vâdowmn Côujfŕc chủ ít nhâdowḿt cũng có môujfṛt chôujfr̃ hêgjrd́t sưdowḿc bâdowḿt bình thưdowmơgmtf̀ng…”.

 

“Làm sai ôujfrng ta biêgjrd́t đsaonưdowmơgmtf̣c cái tin Tru Tiêgjrdn Côujfr̉ Kiêgjrd́m bị hưdowm hại, đsaonó là môujfṛt”. Lục Tuyêgjrd́t Kỳ ngăwuqńt lơgmtf̀i, trêgjrdn măwuqṇt thâdowm̀n tình khôujfrng thay đsaonôujfr̉i, nhưdowmng ánh măwuqńt lại lôujfṛ ra môujfṛt tia sáng, long lanh nhưdowm thuỷ tinh” “Thưdowḿ hai, sau khi ôujfrng ta biêgjrd́t vì sao phải nói vơgmtf́i chúng ta. Ôdkbmng ta hăwuqn̉n râdowḿt rõ răwuqǹng tin này tưdowm̀ miêgjrḍng ôujfrng ta nói ra, chúng ta nhâdowḿt đsaonịnh sẽ quay vêgjrd̀ hôujfr̀i báo vơgmtf́i các vị sưdowm trưdowmơgmtf̉ng Thanh Vâdowmn Môujfrn, vâdowṃy thì quan hêgjrḍ giưdowm̃a Phâdowm̀n Hưdowmơgmtfng Côujfŕc và Thanh Vâdowmn Môujfrn, chăwuqn̉ng phải sẽ lâdowṃp tưdowḿc sinh biêgjrd́n sao?”.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowmdowṃt đsaonâdowm̀u lia lịa: “Huynh biêgjrd́t vơgmtf́i trí thôujfrng minh của Lục sưdowm muôujfṛi, quyêgjrd́t khôujfrng thêgjrd̉ khôujfrng phát hiêgjrḍn ra quan hêgjrḍ khâdowm̉n yêgjrd́u trong viêgjrḍc đsaonó.” Ngưdowm̀ng môujfṛt lát, y tiêgjrd́p: “Nghĩ kỹ theo đsaonó, thì Vâdowmn Côujfŕc chủ khôujfrng ngoài hai tình huôujfŕng: môujfṛt, Thanh Vâdowmn Môujfrn có gian têgjrd́ tiêgjrd́t lôujfṛ tin tưdowḿc cho ôujfrng ta, cái tin mà đsaonêgjrd́n nhưdowm̃ng đsaonêgjrḍ tưdowm̉ Thanh Vâdowmn nhưdowm chúng ta đsaonêgjrd̀u giâdowḿu râdowḿt kín, ôujfrng ta lại biêgjrd́t đsaonưdowmơgmtf̣c, đsaonủ thâdowḿy gian têgjrd́ này thâdowmn phâdowṃn tuyêgjrḍt khôujfrng thêgjrd̉ xem thưdowmơgmtf̀ng, nhưdowmng ôujfrng ta nói nhưdowmdowṃy, có phải là có khả năwuqnng lại tiêgjrd́t lôujfṛ thâdowmn phâdowṃn của gian têgjrd́ khôujfrng?”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ hưdowm̀ mũi, tiêgjrd́p: “Hai, ôujfrng ta nói cho chúng ta biêgjrd́t nhăwuqǹm mục đsaoních gì? đsaonêgjrd̉ nhăwuqńc nhơgmtf̉ Thanh vâdowmn môujfrn ôujfrng ta đsaonã biêgjrd́t đsaonưdowmơgmtf̣c bí mâdowṃt này rôujfr̀i hay là cảnh cáo các vị sưdowm trưdowmơgmtf̉ng, Phâdowm̀n Hưdowmơgmtfng Côujfŕc khôujfrng sơgmtf̣ Thanh Vâdowmn Môujfrn nưdowm̃a?”.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm chăwuqnm chú nhìn Lục Tuyêgjrd́t Kỳ, thơgmtf̉ dài: “Nhưdowm̃ng đsaongjrd̀u huynh ngĩ, thì ra muôujfṛi cũng đsaonã sơgmtf́m nghĩ đsaonêgjrd́n rôujfr̀i, uôujfr̉ng cho huynh còn muôujfŕn đsaonêgjrd̀ tỉnh muôujfṛi, có đsaongjrd̀u nghĩ cũng đsaonúng, hôujfrm đsaonó muôujfṛi còn đsaonêgjrd̉ Văwuqnn Mâdowm̃n sưdowm tỷ lúc săwuqńp lêgjrdn đsaonưdowmơgmtf̀ng trơgmtf̉ vêgjrd̀ Thanh Vâdowmn, là đsaonem chuyêgjrḍn này hôujfr̀i bâdowm̉m vơgmtf́i các vị trưdowmơgmtf̉ng bôujfŕi”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ im lăwuqṇng gâdowṃt đsaonâdowm̀u.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowmdowḿp máy miêgjrḍng, đsaonôujfṛt nhiêgjrdn thơgmtf̉ dài, nghe thanh âdowmm đsaonưdowmơgmtf̣m vẻ cảm khái. Lục Tuyêgjrd́t Kỳ hơgmtfi sưdowm̃ng ngưdowmơgmtf̀i, hỏi: “Huynh sao thêgjrd́?”.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm nhăwuqnn nhó cưdowmơgmtf̀i: “Huynh, huynh cảm thán cho thanh Tru Tiêgjrdn Côujfr̉ Kiêgjrd́m đsaonó, nói thưdowṃc, mâdowḿy ngày nay huynh tuy nghĩ đsaonêgjrd́n đsaonâdowmy, nhưdowmng trong lòng vạn phâdowm̀n khôujfrng mong nó là sưdowṃ thâdowṃt, thà mình đsaonoán nhâdowm̀m còn hơgmtfn”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ khôujfrng nói gì, chỉ lăwuqṇng lẽ ngoảnh đsaonâdowm̀u, trôujfrng vêgjrd̀ phía trưdowmơgmtf́c. Sâdowmu trong rưdowm̀ng râdowm̀m, âdowmm âdowmm u u, con đsaonưdowmơgmtf̀ng săwuqńp đsaoni khôujfrng leo lói lâdowḿy môujfṛt tia sáng.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm thơgmtf̉ dài, lăwuqńc đsaonâdowm̀u nói: “Thôujfri, đsaonăwuqǹng nào nghĩ mãi cũng chăwuqn̉ng có cách gì, đsaonành đsaoni bưdowmơgmtf́c nào trôujfrng bưdowmơgmtf́c âdowḿy vâdowṃy. Tôujfri lại muôujfŕn xem xem, trong cái hôujfr̀ lôujfr của vị Vâdowmn côujfŕc chủ âdowḿy rôujfŕt cục là muôujfŕn tung ra thưdowḿ thuôujfŕc gì”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ khôujfrng đsaonáp lơgmtf̀i, ánh măwuqńt lơgmtf đsaonãng chuyêgjrd̉n đsaonêgjrd́n nhưdowm̃ng dâdowḿu vêgjrd́t mơgmtf̀ mơgmtf̀ vưdowm̀a mơgmtf́i phát hiêgjrḍn ra. Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm ơgmtf̉ môujfṛt bêgjrdn thâdowḿp giọng bảo: “Kỳ thưdowṃc muôujfṛi nói là Thú Thâdowm̀n kêgjrd̉ cũng có khả năwuqnng, nhưdowmng huynh cảm thâdowḿy có lẽ khôujfrng phải là y đsaonâdowmu”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ hỏi: “Vâdowṃy theo huynh là kẻ nào?”.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm trâdowm̀m ngâdowmm giâdowmy lát, khe khẽ đsaonáp: “Nêgjrd́u nhưdowm̃ng đsaongjrd̀u Lý Tuâdowmn nói đsaonêgjrd̀u là thâdowṃt, quả nhiêgjrdn khôujfrng phải là nhưdowm̃ng đsaonêgjrḍ tưdowm̉ khác trong Phâdowm̀n Hưdowmơgmtfng Côujfŕc của y, huynh e răwuqǹng nhưdowm̃ng dâdowḿu châdowmn này, chăwuqńc là do dưdowm nghiêgjrḍt Ma giáo đsaonêgjrd̉ lại”.

 

Lục Tuyêgjrd́t Kỳ rùng mình, ngoảnh đsaonâdowm̀u nhìn, gưdowmơgmtfng măwuqṇt xinh đsaonẹp xưdowma rày vâdowm̃n lạnh lẽo lâdowm̀n đsaonâdowm̀u tiêgjrdn có biêgjrd́n đsaonôujfr̉i: “Sao huynh lại nói thêgjrd́?”.

 

wuqnng Thưdowm Thưdowm chỉ vào dâdowḿu châdowmn: “Muôujfṛi xem, dâdowḿu này tuy mơgmtf̀, nhưdowmng hiêgjrd̉n nhiêgjrdn là dâdowḿu do con ngưdowmơgmtf̀i đsaoni qua đsaonâdowmy đsaonêgjrd̉ lại. Đrcjtã khôujfrng phải là ngưdowmơgmtf̀i của Phâdowm̀n Hưdowmơgmtfng Côujfŕc, vâdowṃy thì chính đsaonạo trong thiêgjrdn hạ càng khôujfrng có môujfrn phái nào quen thuôujfṛc Thâdowṃp Vạn đsaonại Sơgmtfn hơgmtfn chúng ta, cũng râdowḿt khó mà tưdowmơgmtf̉ng tưdowmơgmtf̣ng đsaonưdowmơgmtf̣c có thêgjrd̉ đsaonêgjrd́n tra xét chôujfr̃ này. Nhưdowmng Ma giáo thì khác, năwuqnm đsaonó sau đsaonại chiêgjrd́n giưdowm̃a chính và tà, Ma giáo bị chính đsaonạo đsaonujfr̉i ra khỏi trung thôujfr̉, nơgmtfi rưdowm̀ng thiêgjrdng nưdowmơgmtf́c đsaonôujfṛc nhưdowm thêgjrd́ này, chăwuqńc chúng cũng đsaonã đsaoni qua. Vì vâdowṃy nói là cúng, tôujfri cảm thâdowḿy có khả năwuqnng hơgmtfn”.

 

“Ý muôujfṛi sao, Lục sưdowm muôujfṛi?”. Tăwuqnng Thưdowm Thưdowm ngoảnh đsaonâdowm̀u hỏi, nhưdowm̃ng thâdowḿy săwuqńc măwuqṇt Lục Tuyêgjrd́t Kỳ, lại bâdowḿt giác sưdowm̃ng lại.

 

Ngưdowmơgmtf̀i con gái xinh đsaonẹp âdowḿy, đsaonăwuqnm đsaonăwuqnm ngó nhưdowm̃ng dâdowḿu châdowmn, nét măwuqṇt tai tái, kỳ lạ là hơgmtfi ưdowm̉ng hôujfr̀ng, thâdowḿm sâdowmu lêgjrdn tưdowm̀ dưdowmơgmtf́i da, trong khu rưdowm̀ng già hoan văwuqńng lạnh lẽo này, nàng lăwuqṇng lẽ đsaonưdowḿng đsaonó, trôujfrng nhưdowm chìm vào môujfṛt giâdowḿc mơgmtfdowḿt thưdowmơgmtf̀ng nào đsaonó, lại khôujfrng nghe thâdowḿy ngưdowmơgmtf̀i bêgjrdn cạnh nói gì nưdowm̃a.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.