Tru Tiên

Chương 197 : Dấu chân

    trước sau   
   

Đgrhvỉnh núi đwttpen kịt.

 

Đgrhvăunyẉt châgrhvn lêxbzdn đwttpỉnh núi đwttpó rôcusẁi, môcusẉt vị lạ râgrhv́t nôcusẁng trưysshơsshúc sau vâgrhṽn phiêxbzdu phưysshơsshung trong khôcuswng khí, khiêxbzd́n ngưysshơsshùi ta muôcusẃn săunyẃc, phảng phâgrhv́t mùi lưysshu huỳnh. Quỷ Lêxbzḍ và Kim Bình Nhi đwttpêxbzd̀u là ngưysshơsshùi tu hành thâgrhvm hâgrhṿu, có thêxbzd̉ chịu đwttpưyssḥng đwttpưysshơsshục mùi vị lạ lùng này, nhưysshng họ càng tiêxbzd́n sâgrhvu vào ngọn núi, cơsshun gió tà lại càng mạnh lêxbzdn, khiêxbzd́n họ phải nhăunywn măunyẉt.

 

sshun gió buôcusẃt giá thâgrhv́u xưysshơsshung côcusẃt, khôcuswng hiêxbzd̉u sao, khi thôcusw̉i qua măunyẉt, tuy sưyssh́c gió khôcuswng phải là lơsshún lăunyẃm, nhưysshng khí vị lâgrhvm sâgrhvm quả thưyssḥc khiêxbzd́n cơsshun lạnh trào lêxbzdn tưyssh̀ trong lòng. Lại thêxbzdm tiêxbzd́ng rít hú u u khôcuswng biêxbzd́t tưyssh̀ nơsshui xa nào sâgrhvu trong ngọn núi trưyssh́ơsshuc măunyẉt, cưyssh́ trâgrhv̀m trâgrhv̀m bôcusw̉ng bôcusẁng, thoăunyẃt cao thoăunyẃc thâgrhv́p, nhưysshysshơsshụn hú đwttpêxbzdm, lại nhưyssh quỷ cưysshơsshùi thảm, nghe râgrhv́t rùng rơsshụn.




 

Con khỉ Tiêxbzd̉u Hôcuswi năunyẁm phục trêxbzdn vai Quỷ Lêxbzḍ, găunyẉm hêxbzd́t quả rưyssh̀ng cuôcusẃi cùng, tiêxbzḍn tay ném cái hạt, ba măunyẃt đwttpêxbzd̀u mơsshủ to, nhìn bôcusẃn phưysshơsshung tám hưysshơsshúng, hình nhưyssh đwttpôcusẃi vơsshúi nó, cảnh tưysshơsshụng xung quanh khôcuswng gâgrhvy ảnh hưysshơsshủng gì cả.

 

Kim Bình Nhi măunyẉt môcusw̃i lúc môcusẉt câgrhvu, đwttpôcusẉt nhiêxbzdn nói: “Có vẻ gì đwttpó khôcuswng ôcusw̉n”.

 

Quỷ Lêxbzḍ giâgrhṿt mình, dưyssh̀ng bưysshơsshúc hỏi: “Sao?”.

 

Kim Bình Nhi ngâgrhv̀n ngưyssh̀: “Lâgrhv̀n trưysshơsshúc truy tìm tôcuswng tích, tôcuswi đwttpã đwttpi qua đwttpâgrhvy, tuyêxbzḍt nhiêxbzdn khôcuswng có tiêxbzd́ng quỷ khóc sói tru và âgrhvm phong lôcusẁng lôcusẉng khăunyẃp núi rưyssh̀ng nhưyssh thêxbzd́ này, vêxbzd̀ sau vào trong Trâgrhv́n Ma Côcusw̉ Đgrhvôcusẉng rôcusẁi, thì mơsshúi có môcusẉt chút xíu. Sao sau môcusẉt thơsshùi gian, nơsshui đwttpâgrhvy lại nhưyssh âgrhvm ti đwttpịa ngục thêxbzd́ này?”.

 

Quỷ Lêxbzḍ nhìn ra xa, hưyssh̃ng hơsshù nói: “Có lẽ nơsshui đwttpâgrhvy là sào huyêxbzḍt của Thú Yêxbzdu, lêxbzḍ khí năunyẉng quá, vôcusẃn là phải nhưysshgrhṿy. Hôcuswm đwttpó lúc côcusw đwttpêxbzd́n y mơsshúi vưyssh̀a phục sinh, đwttpưysshơsshung nhiêxbzdn khôcuswng có khí tưysshơsshụng này rôcusẁi”.

 

Kim Bình Nhi ngâgrhṽm nghĩ, cũng chỉ có cách giải thích nhưysshgrhṿy, hôcuswm đwttpó trêxbzdn đwttpâgrhv̀u núi Thanh Vâgrhvn, Thú Thâgrhv̀n đwttpâgrhv́u môcusẉt trâgrhṿn vơsshúi Tru Tiêxbzdn kiêxbzd́m trâgrhṿn, bị thưysshơsshung năunyẉng dưysshơsshúi Tru Tiêxbzdn côcusw̉ kiêxbzd́m, ai cũng có thêxbzd̉ thâgrhv́y uy lưyssḥc của kiêxbzd́m lơsshún đwttpêxbzd́n ngâgrhv̀n nào. Thêxbzd́ nhưysshng găunyẉp phải Tru Tiêxbzdn kíêxbzdm trâgrhṿn, mà Thú Thâgrhv̀n vâgrhṽn có tháo thoát, trình đwttpôcusẉ tu hành đwttpó của y, cũng đwttpủ lâgrhṿt nghiêxbzdng thiêxbzdn hạ rôcusẁi.

 

Kim Bình Nhi đwttpảo măunyẃt, chơsshụt thôcusẃt lêxbzdn: “Huynh nói xem, vạn nhâgrhv́t chúng ta quả nhiêxbzdn tìm đwttpsshục Thú Thâgrhv̀n trong Trâgrhv́n Ma Côcusw̉ Đgrhvôcusẉng, tuy y đwttpã trọng thưysshơsshung rôcusẁi, nhưysshng chỉ có hai chúng ta, có thưyssḥc là đwttpôcusẃi phó đwttpưysshơsshục vơsshúi y khôcuswng?”.

 

Quỷ Lêxbzḍ lăunyẃc đwttpâgrhv̀u: “Ta làm sao biêxbzd́t đwttpưysshơsshục?”.

 

Kim Bình Nhi liêxbzd́c nhìn gã, đwttpôcusẉt nhiêxbzdn mỉm cưysshơsshùi: “Trôcuswng bôcusẉ dạng của huynh, chăunyẃc là khôcuswng có mâgrhv́y phâgrhv̀n chăunyẃc chăunyẃn. Nêxbzd́u đwttpã nhưysshgrhṿy, huynh còn cùng tôcuswi đwttpêxbzd́n đwttpâgrhvy làm gì?”.

 

Nàng nhìn Quỷ Lêxbzḍ, tưyssḥa cưysshơsshùi mà khôcuswng phải cưysshơsshùi: “Huynh đwttpưyssh̀ng quêxbzdn, trong Hôcusẁ Kỳ Sơsshun, còn môcusẉt Bích Dao đwttpang đwttpơsshụi huynh đwttpêxbzd́n cưyssh́u, nêxbzd́u huynh chêxbzd́t ơsshủ đwttpâgrhvy, có phải là măunyẃc lôcusw̃i vơsshúi nàng âgrhv́y lăunyẃm khôcuswng?”.

 

Quỷ Lêxbzḍ hưyssh̀ mũi, bưysshơsshúc lêxbzdn phía trưysshơsshúc: “Chuyêxbzḍn này là do cha nàng lêxbzḍnh cho ta làm, ta nơsshụ Bích Dao quá nhiêxbzd̀u, ít ra cũng là phải làm môcusẉt sôcusẃ viêxbzḍc. Nêxbzd́u là ngưysshơsshui…” gã cưysshơsshui lạnh: “Nêxbzd́u côcusw vạn nhâgrhv́t khôcuswng may mâgrhv́t mạng ơsshủ đwttpâgrhvy, chăunyẃc mơsshúi là chêxbzd́t khôcuswng nhăunyẃm măunyẃt?”.

 

Kim Bình Nhi cưysshơsshùi duyêxbzdn, cưysshơsshùi theo bóng gã đwttpi ơsshủ phía trưysshơsshúc: “Ômzyni dào, con ngưysshơsshùi huynh sao mà xa cách, chỉ câgrhv̀n chúng ta cùng chêxbzd́t, đwttpưyssh́ng nói là sào huyêxbzḍt của Thú Yêxbzdu, mà là chuôcusẁng heo chuôcusẁng bò, cũng đwttpêxbzd̀u tôcusẃt cả”.

 

Quỷ Lêxbzḍ ơsshủ phía trưysshơsshúc cưysshơsshùi hăunyẃc hăunyẃc, hiêxbzd̉n nhiêxbzdn khôcuswng tin lâgrhv́y môcusẉt nưyssh̉a phâgrhv̀n nhưyssh̃ng lơsshùi Kim Bình Nhi, nói gì đwttpêxbzd́n biêxbzd̉u hiêxbzḍn tí nào cảm đwttpôcusẉng, gã cưyssh́ đwttpi thăunyw̉ng môcusẉt mạch, con khỉ trêxbzdn vai ngoảnh đwttpâgrhv̀u lại, nhêxbzḍch môcusẁm cưysshơsshùi vơsshúi Kim Bình Nhi môcusẉt cái râgrhv́t hiêxbzd́m hoi, trôcuswng có vẻ khoái trá.




 

Trong mâgrhv́y ngưysshơsshùi con gái tưyssh̀ng qua lại vơsshúi Quỷ Lêxbzḍ, Tiêxbzd̉u Hôcuswi khôcuswng thâgrhvn thiêxbzd́t vơsshúi Kim Bình Nhi nhưysshsshúi Tiêxbzd̉u Bạch, Tiêxbzd̉u Hoàn trưysshơsshúc kia, thơsshùi gian vêxbzd̀ sau, cưysshơsshùi kiêxbzd̉u nhạch môcusẁm nhạch miêxbzḍng thêxbzd́ này, càng là lâgrhv̀n thưyssh́ nhâgrhv́t.

 

Kim Bình Nhi cũng cảm thâgrhv́y bâgrhv́t ngơsshù, nhưysshng đwttpâgrhvy khôcuswng phải là chuyêxbzḍn dơsshủ, nêxbzdn cũng có chút cao hưyssh́ng, cưysshơsshùi chúm chím đwttpi lêxbzdn trưysshơsshúc vôcusw̃ vêxbzd̀ con khỉ, khôcuswng ngơsshù con khỉ nhêxbzḍch môcusẁm cưysshơsshùi xong, đwttpôcusẉt nhiêxbzdn ngoác miêxbzḍng, lại phun ra môcusẉt thưyssh́ đwttpen nhem nhẻm, tôcusẃc đwttpôcusẉ cưyssḥc nhanh, băunyẃn thăunyw̉ng vêxbzd̀ chôcusw̃ đwttpưyssh́ng của Kim Bình Nhi.

 

Kim Bình Nhi giâgrhṿt thót, nhưysshng nàng rôcusẃt cục cũng khôcuswng phải ngưysshơsshùi bình thưysshơsshùng, hoàn toàn khôcuswng hoảng loạn, châgrhvn dụng lưyssḥc khẽ xoay, thâgrhvn hình nhích ngay sang bêxbzdn, tránh khỏi cái vâgrhṿt quái dị đwttpó.

 

cusẉt tiêxbzd́ng ‘bụp’ khẽ, vâgrhṿt đwttpó rơsshút xuôcusẃng, cũng khôcuswng nảy lêxbzdn, mà dính thăunyw̉ng xuôcusẃng đwttpâgrhv́t. Kim Bình Nhi ngoái côcusw̉ nhìn, thì ra là môcusẉt cái hạt quả rưyssh̀ng, khôcuswng biêxbzd́t Tiêxbzd̉u Hôcuswi tưyssh̀ lúc nào trong miêxbzḍng vâgrhṽn còn môcusẉt cái, nhóc nhách nhâgrhv́m hưysshơsshung vị, lúc này mơsshúi lâgrhv́y ra đwttpêxbzd̉ nghịch.

 

Kim Bình Nhi bị con khỉ chòng ghẹo, trong lòng hơsshui giâgrhṿn, gưysshơsshung măunyẉt đwttpẹp cũng bơsshụt đwttpi, nàng liêxbzd́c măunyẃt nhìn, chỉ thâgrhv́y con khỉ lôcuswng xám đwttpó khôcuswng biêxbzd́t tưyssh̀ lúc nào đwttpã xoay ngưysshơsshục lại ngơsshùi trêxbzdn vai Quỷ Lêxbzḍ, đwttpôcusẃi măunyẉt vơsshúi Kim Bình Nhi, hai tay khaonh chéo trưysshơsshúc ngưyssḥc, hai châgrhvn đwttpung đwttpa đwttpung đwttpưyssha, ba con măunyẃt nhìn trơsshùi, măunyẉt đwttpâgrhv̀y vẻ ngôcuswng nghêxbzdnh, râgrhv́t có khí khái lưysshu manh nhưyssh truyêxbzd̀n thuyêxbzd́t kêxbzd̉, đwttpêxbzd́n cái đwttpcuswi dài cũng văunyẃt va văunyẃt vẻo sau lưysshng, bôcusẉ dạng nhưyssh muôcusẃn nói: “Ta băunyẃt nạt mi đwttpâgrhv́y, ta là lưysshu manh ta còn sơsshụ ai”.

 

Kim Bình Nhi khôcuswng nhìn rõ còn đwttpơsshũ, vưyssh̀a nhìn thâgrhv́y lại tưyssh́c, khôcuswng đwttpánh mà lao phôcusẃc tơsshúi, đwttpi sát mâgrhv́y bưysshơsshúc theo Quỷ Lêxbzḍ, giâgrhṿn dưyssh̃ hói: “Con khỉ này của huynh sao hôcusw̃n hào nhưysshgrhṿy, tuỳ tiêxbzḍn nhôcusw̉ hạt quả vào măunyẉt ngưysshơsshùi ta huynh biêxbzd́t khôcuswng?”

 

Quỷ Lêxbzḍ châgrhṿm rãi quay đwttpâgrhv̀u, nhìn Kim Bình Nhi, măunyẉt lôcusẉ vẻ kỳ quái, râgrhv́t lâgrhvu sau mơsshúi đwttpáp: “Ngưysshơsshui đwttpang măunyẃng nó hả?”, nói đwttpoạn chỉ tay vào Tiêxbzd̉u Hôcuswi.

 

Kim Bình Nhi gâgrhṿt đwttpâgrhv̀u.

 

Tiêxbzd̉u Hôcuswi tưyssh́c thì nôcusw̉i giâgrhṿn, giâgrhvy lát sau đwttpã nhảy chôcusẁm chôcusw̃m trêxbzdn vai Quỷ Lêxbzḍ, kêxbzdu loạn lêxbzdn, bao con măunyẃt trơsshụn tròn, hai tay năunyẃm chăunyẉt thành quyêxbzd̀n, khua khoăunyẃng khôcuswng ngơsshút, trôcuswng bôcusẉ dạng thì đwttpúng là sùng sục giâgrhṿn, muôcusẃn đwttpâgrhv́u vơsshúi Kim Bình Nhi môcusẉt trâgrhṿn vì dám cáo tôcusẃ tôcusẉi trạng của nó, khí thêxbzd́ có phâgrhv̀n bưyssh́c nhâgrhvn.

 

Kim Bình Nhi khôcuswng ngơsshù tính thôcuswng linh của con khỉ xám này đwttpạt tơsshúi trình đwttpôcusẉ âgrhv́y, sưyssh̃ng ngưysshơsshùi môcusẉt lát, giâgrhṿt lùi lại, sau đwttpó khôcuswng lý đwttpêxbzd́n nó nưyssh̃a, nói to vơsshúi Quỷ Lêxbzḍ: “Tôcuswi đwttpúng là đwttpang măunyẃng nó, con súc sinh này quả thưyssḥc là đwttpáng ghét, huynh dạy nó thì phải dạy cho tôcusẃt…”.

 

“Ngưysshơsshui!”, thình lình Quỷ Lêxbzḍ vôcusẃn ít khi to tiêxbzd́ng, đwttpôcusẉt nhiêxbzdn thét Tiêxbzd̉u Hôcuswi, đwttpôcusẁng thơsshùi cũng ngăunyẃt luôcuswn câgrhvu nói của Kim Bình Nhi.

 

Tiêxbzd̉u Hôcuswi giâgrhṿt băunyẃn, dưyssh̀ng lại môcusẉt lát, Kim Bình Nhi cũng thâgrhv́t kinh, nhìn Quỷ Lêxbzḍ. Chỉ thâgrhv́y Quỷ Lêxbzḍ hai hàng mày cau rúm, nét măunyẉt nghiêxbzdm nghị, nói vơsshúi Tiêxbzd̉u Hôcuswi: “Ta đwttpã bảo ngưysshơsshui rôcusẁi, chịu khó đwttpọc nhiêxbzd̀u sách, biêxbzd́t sách mơsshúi có thêxbzd̉ hiêxbzd̉u đwttpưysshơsshục lý lẽ, ngưysshơsshui cưyssh́ khôcuswng nghe. Lâgrhv̀n trưysshơsshúc ta dạy ngưysshơsshui quyêxbzd̉n Thâgrhv̀n Ma Chí Dị đwttpó, sao ngưysshơsshui khôcuswng học? Lâgrhv̀n này vêxbzd̀ chép lại quyêxbzd̉n đwttpó ba trăunywm lâgrhv̀n rôcusẁi hãy đwttpêxbzd́n găunyẉp ta!”.

 

Con khỉ trơsshụn tròn ba măunyẃt, chơsshúp chơsshúp, ngôcusẁi xôcusw̉m xuôcusẃng vai Quỷ Lêxbzḍ, dùng tay gãi đwttpâgrhv̀u, gãi mai gãi mãi, xoa mãi xoa mãi, hiêxbzd̉n nhiêxbzdn sưyssh̃ng sôcusẃt. Kim Bình Nhi đwttpưyssh́ng bêxbzdn cũng khá gì hơsshun, kinh hãi hôcusẁi lâgrhvu, khôcuswng nhịn đwttpsshục cưysshơsshùi nhạt bảo: “Huynh đwttpang nói cái quái gì vâgrhṿy, con khỉ này cho dù có hiêxbzd̉u ngưysshơsshùi đwttpêxbzd́n đwttpâgrhvu đwttpi nũa, cũng chưyssha tưyssh̀ng nghe nói đwttpêxbzd́n chuyêxbzḍn biêxbzd́t đwttpọc bíêxbzdt viêxbzd́t!”.




 

Quỷ Lêxbzḍ ngoái đwttpâgrhv̀u liêxbzd́c nhìn nàng, “ôcusẁ” môcusẉt tiêxbzd́ng, rôcusẁi mơsshúi sưyssḥc tỉnh, hơsshù hưyssh̃ng nói: “Nêxbzd́u thêxbzd́, đwttpêxbzd́n ngưysshơsshui cũng nói nhưysshgrhṿy, con khỉ này chưyssha tưyssh̀ng đwttpưysshơsshục giáo dục là khôcuswng phải lôcusw̃i ơsshủ ta. Trơsshùi sinh vạn vâgrhṿt, đwttpâgrhvu có con khỉ biêxbzd́t đwttpọc đwttpưysshơsshục sách, làm sao đwttpưysshơsshục, làm sao đwttpưysshơsshục?”.

 

Gã nhìn Kim Bình Nhi, thơsshủ dài môcusẉt cái khôcuswng có chút thành ý nào, khôcuswng nói gì nưyssh̃a, quay đwttpâgrhv̀u đwttpi tiêxbzd́p.

 

Kim Bình Nhi tưyssh́c uâgrhv́t, măunyẉt mày trăunyẃng bơsshụt ra.

 

Con khỉ đwttpăunyẁng trưysshơsshúc tuôcusẉt bôcusẉp xuôcusẃng khỏi vai Quỷ Lêxbzḍ, ngã oạch trêxbzdn măunyẉt đwttpâgrhv́t, nhưysshng khôcuswng thâgrhv́y nó có vẻ đwttpau đwttpơsshún gì cả, mà hét âgrhv̀m lêxbzdn, hoa tay múa châgrhvn, cưysshơsshùi nhưysshcusẁ dại, thi thoảng ôcuswm bụng, thi thoảng ngã vâgrhṿt ra đwttpâgrhv́t, lại bôcusẃn châgrhvn giơsshuxbzdn trơsshùi, đwttpcuswi quâgrhṿt tơsshúi quâgrhṿt lui, tóm lại là cưysshơsshùi muôcusẃn phát đwttpxbzdn lêxbzdn rôcusẁi lại muôcusẃn phát đwttpxbzdn lêxbzdn nưyssh̃a.

 

Kim Bình Nhi càng nhìn càng giâgrhṿn, toan phát tác, Tiêxbzd̉u Hôcuswi đwttpôcusẉt nhiêxbzdn nhảy phôcusẃc, héo vào măunyẉt nàng “chi chi chi chi”, làm măunyẉt xâgrhv́u, rôcusẁi bôcusẃn châgrhvn chôcusẃng đwttpâgrhv́t, “soạt soạt” hai lâgrhv̀n là tung mình trơsshủ vêxbzd̀, môcusẉt lát là đwttpã nhảy trơsshủ lại trêxbzdn vai Quỷ Lêxbzḍ, lúc này mơsshúi ngôcusẁi yêxbzdn, ơsshủ đwttpó dưysshơsshung dưysshơsshung đwttpăunyẃc ý ngoái nhìn Kim Bình Nhi, lại làm măunyẉt xâgrhv́u trêxbzdu nàng.

 

Kim Bình Nhi giâgrhṿn càng thêxbzdm giâgrhṿn, toàn thâgrhvn tưyssḥa hôcusẁ phát run, nàng nghiêxbzd́n răunywng, giơsshu tay muôcusẃn lao lêxbzdn phía trưysshơsshúc, dưysshơsshúi ánh dưysshơsshung âgrhv́m áp, cạnh bàn tay nàng trào ra nhưyssh̃ng luôcusẁng ánh sáng tím nhạt, ngụy dị vôcusw cùng.

 

Chỉ có đwttpxbzd̀u bàn tay vưyssh̀a đwttpưyssha lêxbzdn nưyssh̉a chưyssh̀ng, đwttpã dưyssh̀ng sưyssh̃ng giưyssh̃a khôcuswng trung, thâgrhvn hình nam nhâgrhvn phía trưysshơsshúc, bêxbzdn cánh tay cũng đwttpang tỏa ra nhưyssh̃ng quâgrhv̀ng sáng xanh mơsshù mơsshù.

 

Con ngưysshơsshùi nàng thu hẹp lại.

 

grhvu lăunyẃm, nàng đwttpôcusẉt nhiêxbzdn ngưyssh̀ng bưysshơsshúc, sau đwttpó hạ tay, nhăunyẃm chăunyẉt măunyẃt, hôcuswgrhv́p thâgrhṿt sâgrhvu. Ngưyssḥc nàng phâgrhṿp phôcusẁng, săunyẃc măunyẉt bình hòa trơsshủ lại. Ánh xanh ơsshủ bêxbzdn tay Quỷ Lêxbzḍ cũng dâgrhv̀n dâgrhv̀n tiêxbzdu tán, còn chính thâgrhvn hình gã, thì đwttpã đwttpi râgrhv́t xa, trong tiêxbzd́ng cưysshơsshùi cơsshụt kỳ quái đwttpxbzd́c tai của con khỉ xám ba măunyẃt.

 

Kim Bình Nhi đwttpịnh thâgrhv̀n, lòng còn hơsshui giâgrhṿn, nhưysshng đwttpôcusẁng thơsshùi khôcuswng hiêxbzd̉u tại sao, trêxbzdn măunyẉt phát nóng ran, nàng xưyssha nay đwttpxbzdn đwttpảo chúng sinh, sơsshủ trưysshơsshùng trêxbzdu ghẹo ngưysshơsshùi ta, thêxbzd́ mà hôcuswm nay khôcuswng hiêxbzd̉u sao lại bị môcusẉt con khỉ hí lôcusẉng đwttpêxbzd́n mưyssh́c nhưyssh thêxbzd́…

 

Nàng hưyssh̀ môcusẉt tiêxbzd́ng, dẹp bỏ nhưyssh̃ng chuyêxbzḍn đwttpó khôcuswng nghĩ đwttpêxbzd́n nưyssh̃a, đwttpang đwttpịnh đwttpi tiêxbzd́p, chơsshụt lôcuswng mày nàng cau cau, tưyssḥa nhưyssh nhơsshú ra chuyêxbzḍn gì, chuyêxbzd̉n mình quay trơsshủ lại, khôcuswng bao lâgrhvu, nàng đwttpã đwttpêxbzd́n chôcusw̃ rơsshui cái hạt quả mà Tiêxbzd̉u Hôcuswi vưyssh̀a khiêxbzdu khích nhôcusw̉ ra.

 

Hạt quả là môcusẉt hạt quả rưyssh̀ng trong vùng núi bình thưysshơsshùng này, lại khôcuswng có đwttpxbzd̉m gì dị biêxbzḍt, nhưysshng lúc này hạt quả đwttpó, lại đwttpã chìm cả vào đwttpâgrhv́t, chỉ lôcusẉ ra ít vỏ ngoài cưyssh́ng ngăunyẃc. Mà trêxbzdn ngọn núi cháy sém quái dị này, khôcuswng giôcusẃng nhưyssh nhưyssh̃ng nơsshui khác trong Thâgrhṿp vạn đwttpại sơsshun, có đwttpâgrhv́t đwttpai mêxbzd̀m xôcusẃp, tơsshúi đwttpâgrhvu cũng là đwttpá răunyẃn.

 

yssḥc nhôcusw̉ của Tiêxbzd̉u Hôcuswi, lại băunyẃn đwttpưysshơsshục cả hạt vào trong đwttpá cưyssh́ng.

 

Kim Bình Nhi dâgrhv̀n cau mày, châgrhv̀m châgrhṿm đwttpưyssh́ng lêxbzdn, nhìn vêxbzd̀ phía bóng Quỷ Lêxbzḍ đwttpang xa khuâgrhv́t, tưyssh̀ng trâgrhṿn gió tà thôcusw̉i tưyssh̀ hưysshơsshúng đwttpó lại, trong gió vâgrhṽn có tiêxbzd́ng cưysshơsshùi chí choé kỳ quái đwttpxbzd́c tai của con khỉ Tiêxbzd̉u Hôcuswi.

 

Châgrhṿm rãi, dưysshơsshùng nhưyssh nàng khẽ lâgrhv̉m bâgrhv̉m: “Sao mà đwttpêxbzd́n con khỉ này, đwttpạo hạnh cũng đwttpêxbzd́n mưyssh́c đwttpó, tinh tiêxbzd́n nhanh nhưysshgrhṿy, ngưysshơsshùi này rôcusẃt cục là…”.

 

***

 

Khu rưyssh̀ng sâgrhvu đwttpen ngòm rôcusẉng rãi, lại đwttpón tiêxbzd́p nhưyssh̃ng ngưysshơsshùi khách viêxbzd́ng thăunywm mơsshúi. Bâgrhv́t quá khách nhâgrhvn lâgrhv̀n này, sôcusẃ lưysshơsshụng vưysshơsshụt xa lâgrhv̀n trưysshơsshúc. Đgrhvôcusẉi ngũ đwttpôcuswng đwttpêxbzd́n mưysshơsshùi mâgrhv́y ngưysshơsshùi, tiêxbzd́n lêxbzdn phía trưysshơsshúc, xuyêxbzdn qua nhưyssh̃ng răunyẉng câgrhvy, nhưyssh̃ng câgrhvy đwttpại thụ lá cành sum sêxbzd và nhưyssh̃ng câgrhvy kinh cưyssh́c phủ đwttpâgrhv̀y dâgrhvy leo um tùm râgrhṿm rịt.

 

Chỉ có đwttpxbzd̀u, đwttpoạn đwttpưysshơsshùng này, ngoài viêxbzḍc khôcuswng có nhưyssh̃ng sưyssḥ tâgrhv́n côcuswng đwttpôcusẉt ngôcusẉt của mãnh thú mà họ dưyssḥ liêxbzḍu, đwttpi đwttpêxbzd́n có chút thuâgrhṿn lơsshụi ngoài dưyssḥ liêxbzḍu.

 

grhv́y ngưysshơsshùi đwttpi hàng đwttpâgrhv̀u, đwttpêxbzd̀u khôcuswng phải là nhưyssh̃ng nhâgrhvn vâgrhṿt tâgrhv̀m thưysshơsshùng, Lục Tuyêxbzd́t Ký khẽ cau mày, khôcuswng nói gì cả, nhưysshng Tăunywng Thưyssh Thưyssh lại đwttpã khôcuswng nhịn đwttpưysshơsshục nêxbzdn nói vơsshúi Lý Tuâgrhvn: “Lý sưyssh huynh, nơsshui… nơsshui này hình nhưyssh có gì đwttpó khôcuswng bình thưysshơsshùng”.

 

Lý Tuâgrhvn ngưyssh̀ng bưysshơsshúc, nhìn lưysshơsshút bôcusẃn hưysshơsshúng xung quanh, sau đwttpó nhìn vêxbzd̀ phía Tăunywng Thưyssh Thưyssh, trâgrhv̀m ngâgrhvm giâgrhvy lâgrhvu, ngoảnh đwttpâgrhv̀u nói to vơsshúi các đwttpêxbzḍ tưyssh̉ Phâgrhv̀n Hưysshơsshung Côcusẃc: “Mọi ngưysshơsshùi hãy nghỉ môcusẉt lát đwttpã, đwttpơsshụi chút nưyssh̃a tiêxbzd́p tục lêxbzdn đwttpưysshơsshùng”.

 

Mọi ngưysshơsshùi dạ ra, hiêxbzd̉n nhiêxbzdn đwttpi đwttpoạn đwttpưysshơsshùng này, đwttpôcusẃi vơsshúi ai cũng khôcuswng phải là môcusẉt viêxbzḍc nhẹ nhõm.

 

unyẃp xêxbzd́p xong nhưyssh̃ng ngưysshơsshùi khác rôcusẁi, Lý Tuâgrhvn và Tăunywng Thưyssh Thưyssh đwttpi lêxbzdn trưysshơsshúc môcusẉt chút, đwttpôcusẁng thơsshùi lại gâgrhv̀n Lục Tuyêxbzd́t Kỳ, Lục Tuyêxbzd́t Kỳ chau mày, lại lùi lại môcusẉt bưysshơsshúc. Lý Tuâgrhvn sâgrhv̀m măunyẉt, Tăunywng Thưyssh Thưysshgrhv́t nhạy bén, lâgrhṿp tưyssh́c câgrhv́t tiêxbzd́ng đwttpánh trôcusẃng lảng: “Lý sưyssh huynh, huynh phát hiêxbzḍn ra đwttpxbzd̀u gì chưyssha?”.

 

Lý Tuâgrhvn gâgrhṿt gâgrhṿt đwttpâgrhv̀u, ánh măunyẃt dưyssh̀ng lại dưysshơsshúi châgrhvn nơsshui ba ngưysshơsshùi bọn họ đwttpang đwttpưyssh́ng, trong răunyẉng câgrhvy đwttpan thăunyẃt râgrhṿm rạp, tuy răunyẁng mù mịt, nhưysshng thâgrhv́p thoáng có thêxbzd̉ trôcuswng thâgrhv́y dâgrhvy leo sau khi bị chăunyẉt gãy, có dâgrhv́u châgrhvn râgrhv́t mơsshù của ngưysshơsshùi nào đwttpó đwttpã đwttpạp lêxbzdn.

 

“Có ngưysshơsshùi đwttpã đwttpi trưysshơsshúc chúng ta, mà nhâgrhv́t đwttpịnh khôcuswng phải là lâgrhvu lăunyẃm, cũng đwttpi qua dải rưyssh̀ng này”. Y nói môcusẉt cách dưyssh́t khoát, đwttpôcusẁng thơsshùi trêxbzdn măunyẉt cũng nôcusw̉i lêxbzdn môcusẉt tia lo lăunyẃng khôcuswng che giâgrhv́u đwttpưysshơsshục.

 

unywng Thưyssh Thưyssh trâgrhv̀m ngâgrhvm: “Có thêxbzd̉ nào là đwttpôcusẁng môcuswn của Lý sưyssh huynh…”.

 

Lý Tuâgrhvn lăunyẃc đwttpâgrhv̀u: “Khôcuswng thêxbzd̉ nào, Phâgrhv̀n Hưysshơsshung Côcusẃc chỉ có nhóm bọn ta thâgrhvm nhâgrhṿp Thâgrhṿp Vạn Đgrhvại Sơsshun, lơsshúp tinh anh trẻ tuôcusw̉i trong côcusẃc phâgrhv̀n lơsshún đwttpêxbzd̀u ơsshủ đwttpâgrhvy rôcusẁi, khôcuswng thêxbzd̉ còn ai đwttpêxbzd́n đwttpâgrhvy nưyssh̃a”.

 

unywng Thưyssh Thưyssh cau mày: “Vâgrhṿy thì lạ nhỉ, theo lơsshùi Côcusẃc chủ nói ngày hôcuswm đwttpó, tin tưyssh́c này vôcusẃn khôcuswng thêxbzd̉ bị tiêxbzd́t lôcusẉ ra ngoài mơsshúi phải. Lẽ nào môcuswn phái khác cũng biêxbzd́t tin này rôcusẁi, thâgrhvm nhâgrhṿp Thâgrhṿp Vạn Đgrhvại Sơsshun?”.

 

Lý Tuâgrhvn trù trưyssh̀ môcusẉt lát, vâgrhṽn lăunyẃc đwttpâgrhv̀u: “Ta cảm thâgrhv́y có lẽ khôcuswng phải, trưysshơsshúc hêxbzd́t chuyêxbzḍn này quả thưyssḥc là đwttpưysshơsshục giưyssh̃ kín, chỉ có hai phái chúng ta biêxbzd́t thôcuswi”. Y ho khẽ, hạ giọng tiêxbzd́p: “Thú Thâgrhv̀n mơsshúi là thủ phạm đwttpâgrhv̀u sỏ của tai kiêxbzd́p này, nêxbzd́u là kẻ khác giâgrhṿu đwttpôcusw̉ bìm leo, tóm lâgrhv́y tiêxbzḍn nghi, trâgrhṿn huyêxbzd́t chiêxbzd́n trêxbzdn Thanh Vâgrhvn Sơsshun của hai phái chúng ta, chăunyw̉ng phải là…”.

 

unywng Thưyssh Thưyssh thò ta, măunyẉt mày tưysshơsshui rói, vôcusw̃ vai Lý Tuâgrhvn cưysshơsshùi: “Lý sưyssh huynh nói chính hơsshụp ý ta, quả nhiêxbzdn là tưysshysshơsshủng lơsshún găunyẉp nhau, ha ha, ha ha…”.

 

Hai ngưysshơsshùi bọn họ nhìn nhau cưysshơsshùi, bêxbzdn cạnh đwttpôcusẉt nhiêxbzdn vang lêxbzdn môcusẉt tiêxbzd́ng hưyssh̀ lạnh, thì là xuâgrhv́t phát tưyssh̀ Lục Tuyêxbzd́t Kỳ, hai ngưysshơsshùi đwttpêxbzd̀u chưyssḥng lại, đwttpảo măunyẃt nhìn sang, Tăunywng Thưyssh Thưyssh hạ giọng:”Lục sưyssh muôcusẉi, muôcusẉi làm sao thêxbzd́, có phải chúng tôcuswi nói gì sai sao?”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ lạnh lùng liêxbzd́c nhìn y, rôcusẁi ngoảnh đwttpâgrhv̀u đwttpi, miêxbzḍng cưysshơsshùi nhạt: “Cái măunyẉt thâgrhṿt đwttpáng ghét!”.

 

unywng Thưyssh Thưyssh đwttpơsshu ngưysshơsshùi, nhâgrhv́t thơsshùi khôcuswng hiêxbzd̉u Lục Tuyêxbzd́t Kỳ nói vâgrhṿy là ý làm sao, khôcuswng biêxbzd́t nàng đwttpang măunyẃng mình hay Lý Tuâgrhvn, hay là măunyẃng cả hai ngưysshơsshùi bọn họ, y ngoảnh đwttpâgrhv̀u nhìn Lý Tuâgrhvn, hai ngưysshơsshùi nhìn nhau, nhâgrhv́t thơsshùi cùng cảm thâgrhv́y gưysshơsshụng gạo, khôcuswng biêxbzd́t nêxbzdn nói gì mơsshúi phải.

 

Giâgrhvy lát sau, cuôcusẃi cùng vâgrhṽn là Tăunywng Thưyssh Thưyssh da măunyẉt dày hơsshun, bâgrhṿt cuơsshùi ha ha, ra vẻ nhưyssh chưyssha nghe thâgrhv́y gì, nói vơsshúi Lý Tuâgrhvn: “Lý sưyssh huynh, tin tưyssh́c nêxbzd́u chưyssha bị tiêxbzd́t lôcusẉ, lại khôcuswng phải là các đwttpêxbzḍ tưyssh̉ khác của Phâgrhv̀n Hưysshơsshung Côcusẃc, vâgrhṿy nhưyssh̃ng dâgrhv́u tích ơsshủ đwttpâgrhvy nhưyssh thêxbzd́ này, chăunyẃc là trong âgrhv́y âgrhv̉n chưyssh́a môcusẉt sưyssḥ tình côcusw̉ quái nào rôcusẁi”.

 

Lý Tuâgrhvn chau mày, hiêxbzd̉n nhiêxbzdn cũng căunywng óc nghĩ khôcuswng ra, đwttpôcusẉt nhiêxbzdn Lục Tuyêxbzd́t Kỳ ơsshủ phía trưysshơsshúc xoay mình lại, lạnh lẽo nói môcusẉt câgrhvu: “Thú Thâgrhv̀n!”.

 

unywng Thưyssh Thưyssh và Lý Tuâgrhvn cùng sưyssh̃ng ngưysshơsshùi, trêxbzdn măunyẉt lôcusẉ vẻ kinh ngạc vôcusw cùng, môcusẉt lúc sau, Tăunywng Thưyssh Thưysshsshúi tưyssh̀ tưyssh̀ gâgrhṿt đwttpâgrhv̀u, tuy vâgrhṽn có chút đwttpăunyẃn đwttpo, nhưysshng vâgrhṽn nói: “Cái này… Lục sưyssh muôcusẉi nói tuy răunyẁng cũng hơsshui… hão huyêxbzd̀n viêxbzd̃n vôcuswng, nhưysshng ngâgrhṽm cho kỹ, cũng thâgrhṿt râgrhv́t có khả năunywng”.

 

Lý Tuâgrhvn thâgrhv̀n tình trêxbzdn măunyẉt khôcuswng hêxbzd̀ giôcusẃng Tăunywng Thưyssh Thưyssh, muôcusẃn nói lại thôcuswi, do dưyssḥ giâgrhvy lát, y lăunyẃc đwttpâgrhv̀u: “Thôcuswi, chúng ta tiêxbzd́p tục đwttpi rôcusẁi xem xét sau, ơsshủ đwttpâgrhvy nói bưyssh̀a đwttpoán bâgrhṿy cũng chăunyw̉ng có tác dụng gì”.

 

Nói đwttpoạn, y hưysshơsshúng vêxbzd̀ hai ngưysshơsshùi bảo: “Các vị cũng nghỉ môcusẉt chút đwttpi, ta vêxbzd̀ xem mâgrhv́y sưyssh đwttpêxbzḍ đwttpôcusẁng môcuswn”.

 

Lý Tuâgrhvn lại dăunyẉn dò phải câgrhv̉n thâgrhṿn, rôcusẁi quay mình đwttpi vêxbzd̀ phía sau.

 

Đgrhvơsshụi Lý Tuâgrhvn đwttpi xa, Tăunywng Thưyssh Thưysshsshúi ngoảnh đwttpâgrhv̀u, nhìn theo bóng Lục Tuyêxbzd́t Kỳ, đwttpôcusẉt nhiêxbzdn mỉm cưysshơsshùi: “Lục sưyssh muôcusẉi, ban nãy có phải muôcusẉi măunyẃng huynh khôcuswng?”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ hưyssh̀ lạnh, lại khôcuswng thưyssh̀a nhâgrhṿn cũng khôcuswng phủ nhâgrhṿn, trôcuswng ý tưyssh́ âgrhv́y, có vẻ là măunyẉc nhâgrhṿn nhiêxbzd̀u hơsshun, Tăunywng Thưyssh Thưysshysshơsshùi khôcusw̉, trâgrhv̀m ngâgrhvm giâgrhvy lát, châgrhv̀m châgrhṿm bưysshơsshúc đwttpêxbzd́n bêxbzdn Lục Tuyêxbzd́t Kỳ, lại hạ giọng nói: “Lục sưyssḥ muôcusẉi, huynh có chuyêxbzḍn muôcusẃn hỏi muôcusẉi”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ liêxbzd́c nhìn y, hơsshui ngâgrhvy ngưysshơsshùi, chỉ thâgrhv́y Tăunywng Thưyssh Thưyssh nét măunyẉt lúc này râgrhv́t nghiêxbzdm túc đwttpưyssh́ng đwttpăunyẃn, khác hăunyw̉n so vơsshúi bình thưysshơsshùng, nàng bèn hỏi: “Gì?”.

 

unywng Thưyssh Thưyssh hít sâgrhvu môcusẉt hơsshui, nhìn bôcusẃn hưysshơsshúng xung quanh, rôcusẁi hạ giọng hỏi: “Lục sưyssh muôcusẉi, muôcusẉi hãy nói thâgrhṿt vơsshúi huynh, Tru Tiêxbzdn Côcusw̉ Kiêxbzd́m của môcuswn phái chúng ta, có thâgrhṿt là bị tôcusw̉n hại rôcusẁi khôcuswng?”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ măunyẉt thoăunyẃt trăunyẃng bêxbzḍch, trong măunyẃt lâgrhv́p lóe sáng, nhìn chăunyẁm chăunyẁm vào Tăunywng Thưyssh Thưyssh, đwttpêxbzd́n Thiêxbzdn Gia thâgrhv̀n kiêxbzd́m trong tay nàng, ánh sáng xanh lam nhưysshysshơsshúc hôcusẁ thu cũng tưyssḥa nhưyssh pháp ra nhưyssh̃ng tiêxbzd́ng kêxbzdu ong ong vôcusw hình, nháy măunyẃt thò ra, sau đwttpó lại châgrhv̀m châgrhṿm thu trơsshủ lại.

 

unywng Thưyssh Thưyssh biêxbzd́n săunyẃc măunyẉt, cảm thâgrhv́y bạch y nưyssh̃ tưyssh̉ trưysshơsshúc măunyẉt giâgrhvy phút trưysshơsshúc nhưysshunywng, giâgrhvy phút này trong nháy măunyẃt lại trơsshủ thành môcusẉt mũi kim đwttpáng sơsshụ săunyẃc nhọn cùng cưyssḥc, vôcusw tình lùi lại, khe khẽ cưysshơsshùi khôcusw̉: “Lục sưyssh muôcusẉi, khôcuswng câgrhv̀n phải vâgrhṿy”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ lạnh lẽo nhìn y: “Huynh hỏi câgrhvu này, là có ý gì vâgrhṿy?”.

 

unywng Thưyssh Thưyssh he hé cưysshơsshùi: “Nói gì tôcuswi cũng là đwttpêxbzḍ tưyssh̉ Thanh Vâgrhvn, chuyêxbzḍn này làm sao có thêxbzd̉ hâgrhṿu quả gì đwttpưysshơsshục? Văunywn Mâgrhṽn sưyssh tỷ trưysshơsshúc lúc trơsshủ vêxbzd̀ núi, chăunyẃc là đwttpã hôcusẁi báo cho các vị sưyssh trưysshơsshủng viêxbzḍc này rôcusẁi?”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ khôcuswng nói gì, chỉ lạnh lẽo nhìn y. Tăunywng Thưyssh Thưysshgrhṿt đwttpâgrhv̀u: “Thôcuswi thôcuswi, Lục sưyssh muôcusẉi, muôcusẉi xem, huynh hoàn toàn khôcuswng có ác ý, chỉ là lúc này có nhiêxbzd̀u chuyêxbzḍn hêxbzd́t sưyssh́c đwttpáng ngơsshù, trêxbzdn đwttpưysshơsshùng ít có cơsshucusẉi, vưyssh̀a may lúc này mơsshúi nói chuyêxbzḍn vơsshúi muôcusẉi thôcuswi”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ liêxbzd́c nhìn y: “Chuyêxbzḍn gì?”.

 

unywng Thưyssh Thưyssh ho khục khăunyẉc, hạ giọng nói: “Muôcusẉi cảm thâgrhv́y Phâgrhv̀n Hưysshơsshung Côcusẃc côcusẃc chủ Vâgrhvn Dịch Lam là ngưysshơsshùi thêxbzd́ nào?”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ chau mày: “Ý huynh là gì?”.

 

unywng Thưyssh Thưyssh tủm tỉm: “Nói thêxbzd́ này, muôcusẉi cảm thâgrhv́y Vâgrhvn Côcusẃc chủ ôcuswng ta có phải là môcusẉt ngưysshơsshùi đwttpâgrhv̀u óc giản đwttpơsshun khôcuswng? Nêxbzd́u khôcuswng hoăunyẉc giả là môcusẉt ngưysshơsshùi ghét đwttpxbzd̀u ác nhưyssh kẻ thù, coi giưyssh̃ vưyssh̃ng chính đwttpạo trong thiêxbzdn hạ là nhiêxbzḍm vụ của mình, đwttpôcusẃi vơsshúi Thanh Vâgrhvn đwttpêxbzḍ tưyssh̉ cũng chính là chính đwttpạo nhưyssh mình môcusẉt chút cũng khôcuswng đwttpêxbzd̀ phòng khôcuswng?”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ hưyssh̀ mũi, im lăunyẉng, nhưysshng trêxbzdn măunyẉt cái ý khinh thị càng lúc càng rõ, hiêxbzd̉n nhiêxbzdn hoàn toàn phủ đwttpịnh vêxbzd̀ nhưyssh̃ng đwttpxbzd̀u Tăunywng Thưyssh Thưyssh nói. Tăunywng Thưyssh Thưyssh cũng khôcuswng giâgrhṿn, xem ra sơsshúm đwttpã biêxbzd́t Lục Tuyêxbzd́t Kỳ sẽ phản ưyssh́ng nhưysshgrhṿy, y tiêxbzd́p: “Chúng ta đwttpã đwttpêxbzd̀u biêxbzd́t Vâgrhvn Côcusẃc chủ khôcuswng phải là ngưysshơsshùi tâgrhvm huyêxbzd́t vơsshúi côcusw̉ đwttpạo cũng khôcuswng phải ngưysshơsshùi đwttpâgrhv̀u óc giản đwttpơsshun, vâgrhṿy hôcuswm đwttpó têxbzdn Sơsshun Hà Đgrhvxbzḍn mạo nhiêxbzdn hỏi ba ngưysshơsshùi chúng ta câgrhvu Tru Tiêxbzdn có phải bị hưyssh hại rôcusẁi khôcuswng, có phải là râgrhv́t kỳ quái khôcuswng?”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ hít sâgrhvu môcusẉt hơsshui, khôcuswng nói môcusẉt lơsshùi nhìn Tăunywng Thưyssh Thưyssh. Tăunywng Thưyssh Thưysshsshui lúng túng: “Thôcuswi, huynh biêxbzd́t đwttpăunyẁng sau lưysshng nói nhưyssh̃ng lơsshùi nhưysshgrhṿy vêxbzd̀ môcusẉt trưysshơsshủng bôcusẃi đwttpưyssh́c cao trọng vọng, quả thưyssḥc có chôcusw̃ khôcuswng ôcusw̉n, có đwttpxbzd̀u côcusw xem, nhưyssh̃ng viêxbzḍc này nêxbzd́u nghĩ kỹ, thưyssḥc râgrhv́t là kỳ quá…”.

 

“Khôcuswng có gì khôcuswng ôcusw̉n cả”. Lục Tuyêxbzd́t Kỳ ngăunyẃt lơsshùi vơsshúi môcusẉt giọng lạnh lẽo, tưyssḥa hôcusẁ căunywn bản khôcuswng thèm đwttpêxbzd̉ ý đwttpêxbzd́n cái miêxbzḍng toan hé ra của Tăunywng Thưyssh Thưyssh, lạnh lùng thôcusẃt: “Nói thì nói chưyssh́, có gì là câgrhv́m kỵ đwttpâgrhvu, tưyssh̀ Thanh Vâgrhvn sơsshun đwttpêxbzd́n đwttpâgrhvy, muôcusẉi thâgrhv́y ôcuswng ta chăunyw̉ng có gì là tôcusẃt cả!”.

 

“Á…” Tăunywng Thưyssh Thưyssh lại kinh ngạc bâgrhṿt cưysshơsshùi, nhâgrhv́t thơsshùi khôcuswng thôcusẃt đwttpưysshơsshục thành tiêxbzd́ng. Y có năunyẁm mơsshu cũng khôcuswng ngơsshù Lục Tuyêxbzd́t Kỳ xưyssha nay nêxbzd̀n nêxbzd́p châgrhvn chỉ hạt bôcusẉt lại còn nôcusw̉i loạn hơsshun cả mình, thăunyẁng thăunyẁn nói ra nhưyssh̃ng lơsshùi miêxbzḍt thị vêxbzd̀ môcusẉt vị tiêxbzd̀n bôcusẃi đwttpưyssh́c cao vọng trọng. Có đwttpxbzd̀u nghĩ lại, ngưysshơsshùi con gái tuỵêxbzdt săunyẃc mỹ lêxbzḍ vôcusw song này, vơsshúi vị tiêxbzd̀n bôcusẃi đwttpưyssh́c cao vọng trọng âgrhv́y và môcuswn hạ đwttpêxbzḍ tưyssh̉ của ôcuswng ta, hình nhưyssh còn thâgrhṿt sưyssḥ là có khôcuswng ít kỷ niêxbzḍm.

 

Nhìn săunyẃc măunyẉt Lục Tuyêxbzd́t Kỳ, Tăunywng Thưyssh Thưyssh khôcuswng biêxbzd́t tại sao sau gáy mình ơsshun ơsshún lạnh, trưyssḥc giác thâgrhv̀m nghĩ lẽ nào vôcusw ý đwttpã chọc đwttpúng tôcusw̉ ong vò vẽ, lâgrhṿp tưyssh́c húng hăunyẃng ho, vôcusẉi vã lảng sang chuyêxbzḍn khác: “Cái này… ơsshù… ôcusẁ… măunyẉc kêxbzḍ nhâgrhvn phâgrhv̉m của ôcuswng ta đwttpi, ý huynh là, vêxbzd̀ chuyêxbzḍn này, Vâgrhvn Côcusẃc chủ ít nhâgrhv́t cũng có môcusẉt chôcusw̃ hêxbzd́t sưyssh́c bâgrhv́t bình thưysshơsshùng…”.

 

“Làm sai ôcuswng ta biêxbzd́t đwttpưysshơsshục cái tin Tru Tiêxbzdn Côcusw̉ Kiêxbzd́m bị hưyssh hại, đwttpó là môcusẉt”. Lục Tuyêxbzd́t Kỳ ngăunyẃt lơsshùi, trêxbzdn măunyẉt thâgrhv̀n tình khôcuswng thay đwttpôcusw̉i, nhưysshng ánh măunyẃt lại lôcusẉ ra môcusẉt tia sáng, long lanh nhưyssh thuỷ tinh” “Thưyssh́ hai, sau khi ôcuswng ta biêxbzd́t vì sao phải nói vơsshúi chúng ta. Ômzynng ta hăunyw̉n râgrhv́t rõ răunyẁng tin này tưyssh̀ miêxbzḍng ôcuswng ta nói ra, chúng ta nhâgrhv́t đwttpịnh sẽ quay vêxbzd̀ hôcusẁi báo vơsshúi các vị sưyssh trưysshơsshủng Thanh Vâgrhvn Môcuswn, vâgrhṿy thì quan hêxbzḍ giưyssh̃a Phâgrhv̀n Hưysshơsshung Côcusẃc và Thanh Vâgrhvn Môcuswn, chăunyw̉ng phải sẽ lâgrhṿp tưyssh́c sinh biêxbzd́n sao?”.

 

unywng Thưyssh Thưysshgrhṿt đwttpâgrhv̀u lia lịa: “Huynh biêxbzd́t vơsshúi trí thôcuswng minh của Lục sưyssh muôcusẉi, quyêxbzd́t khôcuswng thêxbzd̉ khôcuswng phát hiêxbzḍn ra quan hêxbzḍ khâgrhv̉n yêxbzd́u trong viêxbzḍc đwttpó.” Ngưyssh̀ng môcusẉt lát, y tiêxbzd́p: “Nghĩ kỹ theo đwttpó, thì Vâgrhvn Côcusẃc chủ khôcuswng ngoài hai tình huôcusẃng: môcusẉt, Thanh Vâgrhvn Môcuswn có gian têxbzd́ tiêxbzd́t lôcusẉ tin tưyssh́c cho ôcuswng ta, cái tin mà đwttpêxbzd́n nhưyssh̃ng đwttpêxbzḍ tưyssh̉ Thanh Vâgrhvn nhưyssh chúng ta đwttpêxbzd̀u giâgrhv́u râgrhv́t kín, ôcuswng ta lại biêxbzd́t đwttpưysshơsshục, đwttpủ thâgrhv́y gian têxbzd́ này thâgrhvn phâgrhṿn tuyêxbzḍt khôcuswng thêxbzd̉ xem thưysshơsshùng, nhưysshng ôcuswng ta nói nhưysshgrhṿy, có phải là có khả năunywng lại tiêxbzd́t lôcusẉ thâgrhvn phâgrhṿn của gian têxbzd́ khôcuswng?”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ hưyssh̀ mũi, tiêxbzd́p: “Hai, ôcuswng ta nói cho chúng ta biêxbzd́t nhăunyẁm mục đwttpích gì? đwttpêxbzd̉ nhăunyẃc nhơsshủ Thanh vâgrhvn môcuswn ôcuswng ta đwttpã biêxbzd́t đwttpưysshơsshục bí mâgrhṿt này rôcusẁi hay là cảnh cáo các vị sưyssh trưysshơsshủng, Phâgrhv̀n Hưysshơsshung Côcusẃc khôcuswng sơsshụ Thanh Vâgrhvn Môcuswn nưyssh̃a?”.

 

unywng Thưyssh Thưyssh chăunywm chú nhìn Lục Tuyêxbzd́t Kỳ, thơsshủ dài: “Nhưyssh̃ng đwttpxbzd̀u huynh ngĩ, thì ra muôcusẉi cũng đwttpã sơsshúm nghĩ đwttpêxbzd́n rôcusẁi, uôcusw̉ng cho huynh còn muôcusẃn đwttpêxbzd̀ tỉnh muôcusẉi, có đwttpxbzd̀u nghĩ cũng đwttpúng, hôcuswm đwttpó muôcusẉi còn đwttpêxbzd̉ Văunywn Mâgrhṽn sưyssh tỷ lúc săunyẃp lêxbzdn đwttpưysshơsshùng trơsshủ vêxbzd̀ Thanh Vâgrhvn, là đwttpem chuyêxbzḍn này hôcusẁi bâgrhv̉m vơsshúi các vị trưysshơsshủng bôcusẃi”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ im lăunyẉng gâgrhṿt đwttpâgrhv̀u.

 

unywng Thưyssh Thưysshgrhv́p máy miêxbzḍng, đwttpôcusẉt nhiêxbzdn thơsshủ dài, nghe thanh âgrhvm đwttpưysshơsshụm vẻ cảm khái. Lục Tuyêxbzd́t Kỳ hơsshui sưyssh̃ng ngưysshơsshùi, hỏi: “Huynh sao thêxbzd́?”.

 

unywng Thưyssh Thưyssh nhăunywn nhó cưysshơsshùi: “Huynh, huynh cảm thán cho thanh Tru Tiêxbzdn Côcusw̉ Kiêxbzd́m đwttpó, nói thưyssḥc, mâgrhv́y ngày nay huynh tuy nghĩ đwttpêxbzd́n đwttpâgrhvy, nhưysshng trong lòng vạn phâgrhv̀n khôcuswng mong nó là sưyssḥ thâgrhṿt, thà mình đwttpoán nhâgrhv̀m còn hơsshun”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ khôcuswng nói gì, chỉ lăunyẉng lẽ ngoảnh đwttpâgrhv̀u, trôcuswng vêxbzd̀ phía trưysshơsshúc. Sâgrhvu trong rưyssh̀ng râgrhv̀m, âgrhvm âgrhvm u u, con đwttpưysshơsshùng săunyẃp đwttpi khôcuswng leo lói lâgrhv́y môcusẉt tia sáng.

 

unywng Thưyssh Thưyssh thơsshủ dài, lăunyẃc đwttpâgrhv̀u nói: “Thôcuswi, đwttpăunyẁng nào nghĩ mãi cũng chăunyw̉ng có cách gì, đwttpành đwttpi bưysshơsshúc nào trôcuswng bưysshơsshúc âgrhv́y vâgrhṿy. Tôcuswi lại muôcusẃn xem xem, trong cái hôcusẁ lôcusw của vị Vâgrhvn côcusẃc chủ âgrhv́y rôcusẃt cục là muôcusẃn tung ra thưyssh́ thuôcusẃc gì”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ khôcuswng đwttpáp lơsshùi, ánh măunyẃt lơsshu đwttpãng chuyêxbzd̉n đwttpêxbzd́n nhưyssh̃ng dâgrhv́u vêxbzd́t mơsshù mơsshù vưyssh̀a mơsshúi phát hiêxbzḍn ra. Tăunywng Thưyssh Thưyssh ơsshủ môcusẉt bêxbzdn thâgrhv́p giọng bảo: “Kỳ thưyssḥc muôcusẉi nói là Thú Thâgrhv̀n kêxbzd̉ cũng có khả năunywng, nhưysshng huynh cảm thâgrhv́y có lẽ khôcuswng phải là y đwttpâgrhvu”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ hỏi: “Vâgrhṿy theo huynh là kẻ nào?”.

 

unywng Thưyssh Thưyssh trâgrhv̀m ngâgrhvm giâgrhvy lát, khe khẽ đwttpáp: “Nêxbzd́u nhưyssh̃ng đwttpxbzd̀u Lý Tuâgrhvn nói đwttpêxbzd̀u là thâgrhṿt, quả nhiêxbzdn khôcuswng phải là nhưyssh̃ng đwttpêxbzḍ tưyssh̉ khác trong Phâgrhv̀n Hưysshơsshung Côcusẃc của y, huynh e răunyẁng nhưyssh̃ng dâgrhv́u châgrhvn này, chăunyẃc là do dưyssh nghiêxbzḍt Ma giáo đwttpêxbzd̉ lại”.

 

Lục Tuyêxbzd́t Kỳ rùng mình, ngoảnh đwttpâgrhv̀u nhìn, gưysshơsshung măunyẉt xinh đwttpẹp xưyssha rày vâgrhṽn lạnh lẽo lâgrhv̀n đwttpâgrhv̀u tiêxbzdn có biêxbzd́n đwttpôcusw̉i: “Sao huynh lại nói thêxbzd́?”.

 

unywng Thưyssh Thưyssh chỉ vào dâgrhv́u châgrhvn: “Muôcusẉi xem, dâgrhv́u này tuy mơsshù, nhưysshng hiêxbzd̉n nhiêxbzdn là dâgrhv́u do con ngưysshơsshùi đwttpi qua đwttpâgrhvy đwttpêxbzd̉ lại. Đgrhvã khôcuswng phải là ngưysshơsshùi của Phâgrhv̀n Hưysshơsshung Côcusẃc, vâgrhṿy thì chính đwttpạo trong thiêxbzdn hạ càng khôcuswng có môcuswn phái nào quen thuôcusẉc Thâgrhṿp Vạn đwttpại Sơsshun hơsshun chúng ta, cũng râgrhv́t khó mà tưysshơsshủng tưysshơsshụng đwttpưysshơsshục có thêxbzd̉ đwttpêxbzd́n tra xét chôcusw̃ này. Nhưysshng Ma giáo thì khác, năunywm đwttpó sau đwttpại chiêxbzd́n giưyssh̃a chính và tà, Ma giáo bị chính đwttpạo đwttpcusw̉i ra khỏi trung thôcusw̉, nơsshui rưyssh̀ng thiêxbzdng nưysshơsshúc đwttpôcusẉc nhưyssh thêxbzd́ này, chăunyẃc chúng cũng đwttpã đwttpi qua. Vì vâgrhṿy nói là cúng, tôcuswi cảm thâgrhv́y có khả năunywng hơsshun”.

 

“Ý muôcusẉi sao, Lục sưyssh muôcusẉi?”. Tăunywng Thưyssh Thưyssh ngoảnh đwttpâgrhv̀u hỏi, nhưyssh̃ng thâgrhv́y săunyẃc măunyẉt Lục Tuyêxbzd́t Kỳ, lại bâgrhv́t giác sưyssh̃ng lại.

 

Ngưysshơsshùi con gái xinh đwttpẹp âgrhv́y, đwttpăunywm đwttpăunywm ngó nhưyssh̃ng dâgrhv́u châgrhvn, nét măunyẉt tai tái, kỳ lạ là hơsshui ưyssh̉ng hôcusẁng, thâgrhv́m sâgrhvu lêxbzdn tưyssh̀ dưysshơsshúi da, trong khu rưyssh̀ng già hoan văunyẃng lạnh lẽo này, nàng lăunyẉng lẽ đwttpưyssh́ng đwttpó, trôcuswng nhưyssh chìm vào môcusẉt giâgrhv́c mơsshugrhv́t thưysshơsshùng nào đwttpó, lại khôcuswng nghe thâgrhv́y ngưysshơsshùi bêxbzdn cạnh nói gì nưyssh̃a.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.