Tru Tiên

Chương 196 : Quyết Định

    trước sau   
   

Nam Cưbyyvơctgnng, Thâcnjx̣p Vạn Đvpxbại Sơctgnn.

 

Phía trưbyyvơctgńc cánh rưbyyv̀ng rôsjhḥng mà Quỷ Lêkwfṿ và Kim Bình Nhi vưbyyv̀a mơctgńi đusmei qua, lúc này đusmeang có hơctgnn 10 ngưbyyvơctgǹi đusmeang đusmeưbyyv́ng, toàn là tinh anh đusmeêkwfṿ tưbyyv̉ của Phâcnjx̀n Hưbyyvơctgnng Côsjhh́c do Lý Tuâcnjxn dâcnjx̃n đusmeâcnjx̀u, trong đusmeó chỉ có 2 ngưbyyvơctgǹi ngoài, đusmeó chính là Lục Tuyêkwfv́t Kỳ và Tăymzzng Thưbyyv Thưbyyv của Thanh Vâcnjxn Môsjhhn, còn Văymzzn Mâcnjx̃n thì lại khôsjhhng thâcnjx́y bóng dáng.

 

Trong đusmeoàn ngưbyyvơctgǹi này, có râcnjx́t nhiêkwfv̀u ngưbyyvơctgǹi đusmeã tỏ vẻ mêkwfṿt mỏi, hiêkwfv̉n nhiêkwfvn tuy là ngưbyyvơctgǹi tu đusmeạo, song viêkwfṿc tiêkwfv́n vào vùng đusmeâcnjx́t hung hiêkwfv̉m nhưbyyv Thâcnjx̣p Vạn Đvpxbại Sơctgnn này đusmeôsjhh́i vơctgńi họ cũng khôsjhhng phải là môsjhḥt chuyêkwfṿn dêkwfṽ dàng gì. Chỉ có Lý Tuâcnjxn, Lục Tuyêkwfv́t Kỳ, Tăymzzng Thưbyyv Thưbyyvcnjx́y ngưbyyvơctgǹi là đusmeạo hạnh cao thâcnjxm, săymzźc măymzẓt vâcnjx̃n nhưbyyv thưbyyvơctgǹng.




 

Chỉ là lúc này nhìn cánh rưbyyv̀ng kỳ dị âcnjxm u trưbyyvơctgńc măymzẓt, khôsjhhng ai có thêkwfv̉ vui vẻ nôsjhh̉i.

 

Phía trêkwfvn cánh rưbyyv̀ng này, đusmeôsjhḥc vụ chưbyyvơctgńng khí bôsjhh́c lêkwfvn mù mịt, mà phạm vi lại râcnjx́t rôsjhḥng lơctgńn, hiêkwfv̉n nhiêkwfvn là khôsjhhng thêkwfv̉ ngưbyyṿ phong vưbyyvơctgṇt qua, thêkwfvm vào đusmeó là Lý Tuâcnjxn đusmeã nói râcnjx́t rõ là theo truyêkwfv̀n thuyêkwfv́t của Nam Cưbyyvơctgnng tôsjhḥc dâcnjxn, sào huyêkwfṿt của yêkwfvu thú chính là Sâcnjxn Ma Côsjhh̉ Đvpxbôsjhḥng ơctgn̉ phía sau cánh rưbyyv̀ng này.

 

Khu rưbyyv̀ng này, xem ra tuyêkwfṿt đusmeôsjhh́i khôsjhhng thêkwfv̉ xem thưbyyvơctgǹng.

 

Thiêkwfvn Gia thâcnjx̀n kiêkwfv́m phát ra nhưbyyṽng luôsjhh̀ng sáng lam săymzźc nhàn nhạt, chiêkwfv́u rọi thâcnjxn ảnh lãnh ngạo côsjhh tịch nhưbyyv tuyêkwfv́t của Lục Tuyêkwfv́t Kỳ. Văymzzn Mâcnjx̃n khôsjhhng có ơctgn̉ đusmeâcnjxy, nàng chăymzz̉ng nhưbyyṽng khôsjhhng nói chuyêkwfṿn vơctgńi Lý Tuâcnjxn và các đusmeêkwfṿ tưbyyv̉ Phâcnjx̀n Hưbyyvơctgnng Côsjhh́c mà ngay cả đusmeôsjhh̀ng môsjhhn sưbyyv đusmeêkwfṿ Tăymzzng Thưbyyv Thưbyyv nàng cũng râcnjx́t ít đusmeêkwfv̉ ý tơctgńi.

 

Trêkwfvn đusmeưbyyvơctgǹng đusmei, cùng sơctgnn ác thủy, đusmeôsjhḥc xà mãnh thú, nhưbyyṽng thưbyyv́ khiêkwfv́n ngưbyyvơctgǹi ta phải kinh hôsjhh̀n bạt vía âcnjx́y đusmeôsjhh́i vơctgńi nàng mà nói chỉ bâcnjx́t quá là nhưbyyṽng thưbyyv́ khôsjhhng đusmeáng đusmeêkwfv̉ măymzźt hoăymzẓc là vong hôsjhh̀n dưbyyvơctgńi kiêkwfv́m mà thôsjhhi. Khôsjhhng ai biêkwfv́t đusmeưbyyvơctgṇc trong nôsjhḥi tâcnjxm của nàng đusmeang nghĩ nhưbyyṽng gì.

 

Lý Tuâcnjxn khôsjhhng biêkwfv́t, Tăymzzng Thưbyyv Thưbyyv cũng khôsjhhng biêkwfv́t, lúc này Lý Tuâcnjxn đusmeăymzz̀ng hăymzźng môsjhḥt tiêkwfv́ng vơctgńi Tăymzzng Thưbyyv Thưbyyv, thâcnjx́p giọng hỏi “Tăymzzng sưbyyv huynh, huynh có biêkwfv́t tại sao Lục sưbyyv muôsjhḥi cả ngày trâcnjx̀m măymzẓc khôsjhhng nói gì khôsjhhng? Nàng âcnjx́y đusmeang nghĩ gì?”

 

ymzzng Thưbyyv Thưbyyv ngâcnjx̉n ngưbyyvơctgǹi, cưbyyvơctgǹi khôsjhh̉ đusmeáp: “Lý sưbyyv huynh, ta thâcnjx́y huynh hỏi lâcnjx̀m ngưbyyvơctgǹi rôsjhh̀i”.

 

Lý Tuâcnjxn trôsjhh́ măymzźt nhìn y, hôsjhh̀i lâcnjxu sau mơctgńi lăymzźc đusmeâcnjx̀u, cưbyyvơctgǹi khôsjhh̉ khôsjhhng nói gì nưbyyṽa.

 

Lúc này chưbyyv́ng nhâcnjxn đusmeêkwfv̀u đusmeã mêkwfṿt nhọc cả ngày, có lẽ đusmeịnh nghỉ ngơctgni môsjhḥt buôsjhh̉i trưbyyvơctgńc khi vào khu rưbyyv̀ng tôsjhh́i. Lục Tuyêkwfv́t Kỳ đusmeơctgnn đusmeôsjhḥc đusmeưbyyv́ng môsjhḥt mình trêkwfvn môsjhḥt tảng đusmeá, dõi măymzźt nhìn vêkwfv̀ phía xa xa. Sau lưbyyvng nàng lúc nào cũng có môsjhḥt vài ánh măymzźt hưbyyṽu ý hay vôsjhh ý bị thâcnjxn hình diêkwfṽm lêkwfṿ của nàng thu hút.

 

Lý Tuâcnjxn đusmeưbyyv́ng bêkwfvn cạnh Tăymzzng Thưbyyv Thưbyyv, trâcnjx̀m ngâcnjxm môsjhḥt hôsjhh̀i rôsjhh̀i nghiêkwfvm giọng hỏi “Tăymzzng sưbyyv huynh, chúng ta mơctgǹi Lục sưbyyv muôsjhḥi ra đusmeâcnjxy thưbyyvơctgnng lưbyyvơctgṇng xem tiêkwfv́p theo sẽ hành đusmeôsjhḥng nhưbyyv thêkwfv́ nào, nhưbyyv thêkwfv́ có đusmeưbyyvơctgṇc khôsjhhng?”.

           

ymzzng Thưbyyv Thưbyyvcnjx̣t đusmeâcnjx̀u trả lơctgǹi: “Nhưbyyv thêkwfv́ cũng phải”.

 

Nói đusmeoạn liêkwfv̀n quay ngưbyyvơctgǹi bưbyyvơctgńc tơctgńi gâcnjx̀n Lục Tuyêkwfv́t Kỳ, thâcnjx́p giọng nói môsjhḥt hai câcnjxu. Lục Tuyêkwfv́t Kỳ măymzẓt khôsjhhng biêkwfv̉u tình, nghe Tăymzzng Thưbyyv Thưbyyv nói xong liêkwfv̀n liêkwfv́c vêkwfv̀ phía Lý Tuâcnjxn môsjhḥt cái. Lý Tuâcnjxn cảm thâcnjx́y ngưbyyvơctgṇng ngùng, chỉ cưbyyvơctgǹi khan môsjhḥt tiêkwfv́ng.

 

Cuôsjhh́i cùng Lục Tuyêkwfv́t Kỳ cũng cùng vơctgńi Tăymzzng Thưbyyv Thưbyyvbyyvơctgńc lại bêkwfvn cạnh Lý Tuâcnjxn. Chỉ thâcnjx́y họ Lý đusmeăymzz̀ng hăymzźng môsjhḥt tiêkwfv́ng nói: “Là nhưbyyvcnjx̀y, hai vị, sau khi đusmei qua cánh rưbyyv̀ng này, chúng ta sẽ đusmeêkwfv́n râcnjx́t gâcnjx̀n sào huyêkwfṿt của yêkwfvu thú, chúng ta...”




 

“Lý sưbyyv huynh”, đusmeôsjhḥt nhiêkwfvn Lục Tuyêkwfv́t Kỳ lêkwfvn tiêkwfv́ng ngăymzźt lơctgǹi y.

 

Lý Tuâcnjxn ngâcnjxy ngưbyyvơctgǹi, tưbyyv̀ khi vào Thâcnjx̣p Vạn Đvpxbại Sơctgnn tơctgńi nay, đusmeâcnjxy có thêkwfv̉ xem là lâcnjx̀n đusmeâcnjx̀u tiêkwfvn Lục Tuyêkwfv́t Kỳ chủ đusmeôsjhḥng nói chuyêkwfṿn vơctgńi y, bèn ngạc nhiêkwfvn hỏi: “Có chuyêkwfṿn gì”.

 

Lục Tuyêkwfv́t Kỳ nhìn y, hai măymzźt lâcnjx́p loáng nhưbyyv phát sáng: “Mâcnjx́y ngày nay tôsjhhi có môsjhḥt chuyêkwfṿn khôsjhhng thêkwfv̉ nào hiêkwfv̉u đusmeưbyyvơctgṇc, muôsjhh́n đusmeưbyyvơctgṇc thỉnh giáo Lý sưbyyv huynh”.

 

Lý Tuâcnjxn khẽ gâcnjx̣t đusmeâcnjx̀u nói: “Xin Lục sưbyyv muôsjhḥi cưbyyv́ nói”.

 

Lục Tuyêkwfv́t Kỳ nhưbyyv chăymzz̉ng hêkwfv̀ đusmeêkwfv̉ ý đusmeêkwfv́n sưbyyṿ khách khí của Lý Tuâcnjxn, săymzźc măymzẓt vâcnjx̃n lạnh lùng nhưbyyvymzzng tuyêkwfv́t: “Mâcnjx́y ngày trưbyyvơctgńc, chúng tôsjhhi nghe đusmeưbyyvơctgṇc tin tưbyyv́c ơctgn̉ Phâcnjx̀n Hưbyyvơctgnng Côsjhh́c đusmeêkwfv̀u nói răymzz̀ng Thâcnjx̣p Vạn Đvpxbại Sơctgnn là nơctgni hung hiêkwfv̉m ác đusmeịa, ngay cả các vị cũng râcnjx́t ít vào đusmeâcnjxy, nhưbyyvng khôsjhhng hiêkwfv̉u sao lâcnjx̀n này Lý sưbyyv huynh lại hêkwfv́t sưbyyv́c thôsjhhng thuôsjhḥc khu này, lẽ nào trưbyyvơctgńc đusmeâcnjxy huynh đusmeã tơctgńi đusmeâcnjxy rôsjhh̀i? Còn nưbyyṽa, tôsjhhng tích Thâcnjx̀n Thú bí mâcnjx̣t nhưbyyvcnjx̣y, sào huyêkwfṿt của hăymzźn lại càng khôsjhhng câcnjx̀n phải nói, tại sao Phâcnjx̀n Hưbyyvơctgnng Côsjhh́c lại biêkwfv́t đusmeưbyyvơctgṇc tin tưbyyv́c này?”

 

Lý Tuâcnjxn thâcnjx̀n săymzźc bâcnjx́t biêkwfv́n, dưbyyvơctgǹng nhưbyyv đusmeã liêkwfṿu đusmeịnh trưbyyvơctgńc Lúc Tuyêkwfv́t Kỳ sẽ hỏi thêkwfv́ này, chỉ mỉm cưbyyvơctgǹi nói: “Sưbyyv muôsjhḥi, ta sơctgńm đusmeã nói vơctgńi mọi ngưbyyvơctgǹi rôsjhh̀i, trưbyyvơctgńc đusmeâcnjxy đusmeúng là Phâcnjx̀n Hưbyyvơctgnng Côsjhh́c chúng ta râcnjx́t ít chú ý đusmeêkwfv́n Thâcnjx̣p Vạn Đvpxbại Sơctgnn, nhưbyyvng tưbyyv̀ sau hạo kiêkwfv́p yêkwfvu thú, chúng ta đusmeưbyyvơctgnng nhiêkwfvn phải chú ý đusmeêkwfv́n nơctgni này. Còn vêkwfv̀ sào huyêkwfṿt của yêkwfvu thú, cũng là do chúng ta phải hi sinh khôsjhhng ít tinh anh đusmeêkwfṿ tưbyyv̉ truy theo lũ yêkwfvu thú tàn dưbyyvctgńi lâcnjx̀n ra đusmeưbyyvơctgṇc”.

 

ymzzng Thưbyyv Thưbyyv và Lục Tuyêkwfv́t Kỳ chau mày nhìn nhau, hiêkwfv̉n nhiêkwfvn là đusmeêkwfv̀u khôsjhhng tin nhưbyyṽng đusmekwfv̀u Lý Tuâcnjxn vưbyyv̀a nói. Nhưbyyvng thâcnjx́y y nói vơctgńi vẻ hùng hôsjhh̀n hào sảng nhưbyyvcnjx̣y cũng khôsjhhng tiêkwfṿn phản bác, chỉ đusmeành trâcnjx̀m măymzẓc khôsjhhng nói.

 

Lý Tuâcnjxn mỉm cưbyyvơctgǹi, nhìn hai ngưbyyvơctgǹi nói tiêkwfv́p: “Nói tơctgńi đusmeâcnjxy, ta lại nhơctgń ra  môsjhḥt chuyêkwfṿn, tại sao vị Văymzzn Mâcnjx̃n sưbyyv tỷ của quí phái lại đusmeôsjhḥt nhiêkwfvn quay vêkwfv̀ Thanh Vâcnjxn Sơctgnn vâcnjx̣y?”

 

ymzzng Thưbyyv Thưbyyv ngâcnjx̉n ngưbyyvơctgǹi, khôsjhhng khỏi liêkwfv́c măymzźt nhìn Lục Tuyêkwfv́t Kỳ, sau đusmeó mỉm cưbyyvơctgǹi nói: “Chuyêkwfṿn này khôsjhhng phải chúng ta cũng đusmeã nói vơctgńi Lý sưbyyv huynh rôsjhh̀i sao, Văymzzn Mâcnjx̃n sưbyyv tỷ trưbyyvơctgńc lúc đusmei thì đusmeôsjhḥt nhiêkwfvn có chuyêkwfṿn, thêkwfv́ nêkwfvn mơctgńi phải trơctgn̉ vêkwfv̀ ngay lâcnjx̣p tưbyyv́c”.

 

Lục Tuyêkwfv́t Kỳ đusmeưbyyv́ng bêkwfvn cúi đusmeâcnjx̀u khôsjhhng nói gì. Văymzzn Mâcnjx̃n vì sao phải trơctgn̉ vêkwfv̀ Thanh Vâcnjxn Sơctgnn thì ngay cả Tăymzzng Thưbyyv Thưbyyv cũng khôsjhhng biêkwfv́t đusmeưbyyvơctgṇc. Kỳ thưbyyṿc thì xét cho cùng, tưbyyṿ nhiêkwfvn cũng là vì hôsjhhm âcnjx́y ơctgn̉ Sơctgnn Hà Đvpxbkwfṿn trong Phâcnjx̀n Hưbyyvơctgnng Côsjhh́c, Vâcnjxn Dịch Lam đusmeôsjhḥt nhiêkwfvn nói ra môsjhḥt câcnjxu quan hêkwfṿ đusmeêkwfv́n Tru Tiêkwfvn Kiêkwfv́m mà ra cả.

 

ymzzng Thưbyyv Thưbyyv khôsjhhng biêkwfv́t chuyêkwfṿn này, chỉ cưbyyvơctgǹi cưbyyvơctgǹi cho là chuyêkwfṿn đusmeùa rôsjhh̀i quêkwfvn đusmei luôsjhhn. Nhưbyyvng sau khi Lục Tuyêkwfv́t Kỳ và Văymzzn Mâcnjx̃n thưbyyvơctgnng lưbyyvơctgṇng, thì cảm thâcnjx́y chuyêkwfṿn này khôsjhhng phải tâcnjx̀m thưbyyvơctgǹng, sau khi suy nghĩ, cuôsjhh́i cùng quyêkwfv́t đusmeịnh đusmeêkwfv̉ Văymzzn Mâcnjx̃n trơctgn̉ vêkwfv̀ Thanh Vâcnjxn Sơctgnn bâcnjx̉m báo sưbyyṿ tình cho các vị sưbyyv trưbyyvơctgn̉ng đusmeêkwfv̉ còn kịp thơctgǹi ưbyyv́ng biêkwfv́n. Dù sao thì Tru Tiêkwfvn Kiêkwfv́m đusmeôsjhh́i vơctgńi Thanh Vâcnjxn môsjhhn, đusmeôsjhh́i vơctgńi thiêkwfvn hạ chính đusmeạo có ý nghĩa quá lơctgńn, còn thái đusmeôsjhḥ dáng vẻ của vị côsjhh́c chủ Vâcnjxn Dịch Lam này cũng dưbyyvơctgǹng nhưbyyv có chút kỳ lạ, khiêkwfv́n ngưbyyvơctgǹi ta khôsjhhng khỏi bâcnjx́t an.

 

Có đusmekwfv̀u chuyêkwfṿn Thú Thâcnjx̀n này cũng vôsjhh cùng quan trọng khôsjhhng thêkwfv̉ bỏ qua, thêkwfv́ nêkwfvn sau khi thưbyyvơctgnng lưbyyvơctgṇng, Văymzzn Mâcnjx̃n trơctgn̉ vêkwfv̀ Thanh Vâcnjxn sơctgnn, Lục Tuyêkwfv́t Kỳ và Tăymzzng Thưbyyv Thưbyyvcnjx̃n lưbyyvu lại, có đusmekwfv̀u trong lòng hai ngưbyyvơctgǹi, Phâcnjx̀n Hưbyyvơctgnng Côsjhh́c lúc này dưbyyvơctgǹng nhưbyyv có đusmekwfv̀u gì râcnjx́t côsjhh̉ quái.

 

Lúc này Lý Tuâcnjxn đusmeã cùng Tăymzzng Thưbyyv Thưbyyv thưbyyvơctgnng lưbyyvơctgṇng râcnjx́t lâcnjxu, kêkwfv̉ hêkwfv́t nhưbyyṽng chuyêkwfṿn câcnjx̀n phải chú ý cho hai ngưbyyvơctgǹi nghe. Tăymzzng Thưbyyv Thưbyyvcnjx̀n đusmeâcnjx̀u tiêkwfvn nghe đusmeưbyyvơctgṇc nhiêkwfv̀u chuyêkwfṿn thú vị nhưbyyvcnjx̣y, khôsjhhng khỏi đusmeại khai nhãn giơctgńi, gâcnjx̣t đusmeâcnjx̀u lia lịa, khôsjhhng ngưbyyv̀ng hỏi han Lý Tuâcnjxn.




 

Lục Tuyêkwfv́t Kỳ đusmeưbyyv́ng bêkwfvn nghe, khôsjhhng hiêkwfv̉u vì sao lại thâcnjx̀m cảm thâcnjx́y chán ghét, liêkwfv̀n quay ngưbyyvơctgǹi đusmei ra chôsjhh̃ khác, ngâcnjx̉ng đusmeâcnjx̀u lêkwfvn nhìn ra phía xa xa, ngăymzźm nhìn dãy núi kéo dài bâcnjx́t tâcnjx̣n.

 

Khôsjhhng ai biêkwfv́t đusmeưbyyvơctgṇc phía trưbyyvơctgńc đusmeang có gì chơctgǹ đusmeơctgṇi bọn họ.

 

* * * * * *

           

Thanh Vâcnjxn Sơctgnn, Đvpxbại Trúc Phong.

 

Buôsjhh̉i sáng sơctgńm, trơctgǹi mơctgńi chỉ tơctgǹ mơctgǹ sáng, các đusmeêkwfṿ tưbyyv̉ Đvpxbại Trúc Phong còn chưbyyva thưbyyv́c giâcnjx́c, tưbyyv̀ trong Thủ Tĩnh Đvpxbưbyyvơctgǹng vang lêkwfvn tiêkwfv́ng bưbyyvơctgńc châcnjxn nhè nhẹ, môsjhḥt lúc sau thì thâcnjx́y Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch bưbyyvơctgńc ra, trêkwfvn ngưbyyvơctgǹi vâcnjx̣n môsjhḥt bôsjhḥ quâcnjx̀n áo hêkwfv́t sưbyyv́c chỉnh têkwfv̀, khác hăymzz̉n vơctgńi bình thưbyyvơctgǹng.

 

Chỉ thâcnjx́y hai mày lão nhíu chăymzẓt, nhìn có vẻ tâcnjxm sưbyyṿ trùng trùng. Tôsjhh Nhưbyyvbyyvơctgńc đusmei sau lưbyyvng lão, nhìn dáng vẻ hai phu phụ họ, cũng khôsjhhng biêkwfv́t là dâcnjx̣y sơctgńm hay là cả đusmeêkwfvm khôsjhhng ngủ nưbyyṽa.

 

sjhh Nhưbyyv lúc này thâcnjx̀n săymzźc ưbyyvu tưbyyv, bưbyyvơctgńc ra khỏi Thủ Tĩnh Đvpxbưbyyvơctgǹng, đusmeưbyyva măymzźt nhìn phòng của các đusmeêkwfṿ tưbyyv̉ môsjhḥt lưbyyvơctgṇt, thâcnjx́y vâcnjx̃n yêkwfvn tĩnh thì mơctgńi thâcnjx́p giọng nói: “Bâcnjx́t Dịch, tôsjhhi vâcnjx̃n cảm thâcnjx́y làm vâcnjx̣y có đusmekwfv̀u gì khôsjhhng ôsjhh̉n, chi băymzz̀ng chúng ta thưbyyvơctgnng nghị lại xem”.

 

ymzźc măymzẓt Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch lạnh lùng nhưbyyvbyyvơctgńc, hai hàng lôsjhhng mày vâcnjx̃n khôsjhhng giãn ra đusmeưbyyvơctgṇc chút nào: “Chuyêkwfṿn này đusmeã khôsjhhng thêkwfv̉ hoãn đusmeưbyyvơctgṇc nưbyyṽa rôsjhh̀i. Tưbyyv̀ hôsjhhm chúng ta ơctgn̉ Tôsjhh̉ Sưbyyvbyyv̀ Đvpxbưbyyvơctgǹng trơctgn̉ vêkwfv̀, mâcnjx́y ngày nay tình hình Đvpxbạo Huyêkwfv̀n sưbyyv huynh càng lúc càng kém, ngày hôsjhhm qua trêkwfvn Thôsjhhng Thiêkwfvn Phong còn có tin đusmeôsjhh̀n ôsjhhng âcnjx́y đusmeôsjhḥng thủ cả vơctgńi Phạm trưbyyvơctgn̉ng lão  và Tiêkwfvu Dâcnjx̣t Tài nưbyyṽa”.

 

sjhh Nhưbyyv ngâcnjx̉n ngưbyyvơctgǹi nói: “Cái gì, chưbyyvơctgn̉ng môsjhhn sưbyyv huynh đusmeôsjhḥng thủ vơctgńi ngưbyyvơctgǹi ta? Hai ngưbyyvơctgǹi bọn họ sao lại làm chưbyyvơctgn̉ng môsjhhn tưbyyv́c giâcnjx̣n? Họ có thọ thưbyyvơctgnng hay khôsjhhng?”

 

Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch hưbyyv̀ nhẹ môsjhḥt tiêkwfv́ng: “Bọn họ có thêkwfv̉ làm đusmeưbyyvơctgṇc gì chưbyyv́? Tưbyyṿ nhiêkwfvn là do thâcnjx́y Đvpxbạo Huyêkwfv̀n sưbyyv huynh hành vi côsjhh̉ quái nêkwfvn mơctgńi lêkwfvn tiêkwfv́ng khuyêkwfvn ngăymzzn, nghe nói lúc đusmeâcnjx̀u Đvpxbạo Huyêkwfv̀n sưbyyv huynh cũng ngôsjhh̀i xuôsjhh́ng nói chuyêkwfṿn tưbyyv̉ têkwfv́ vơctgńi họ, nhưbyyvng khôsjhhng hiêkwfv̉u tại sao lại đusmeôsjhḥt nhiêkwfvn phát nôsjhḥ, môsjhḥt chưbyyvơctgn̉ng đusmeánh ra làm Phạm sưbyyv huynh trọng thưbyyvơctgnng, cũng may têkwfvn tiêkwfv̉u tưbyyv̉ Tiêkwfvu Dâcnjx̣t Tài đusmeó là ngưbyyvơctgǹi cơctgn cảnh, lâcnjx̣p tưbyyv́c cõng Phạm sưbyyv huynh chạy đusmei, thêkwfv́ nêkwfvn mơctgńi khôsjhhng có chuyêkwfṿn gì đusmeáng tiêkwfv́c xảy ra”.

 

sjhh Nhưbyyv thâcnjx̀n ngưbyyvơctgǹi, nhíu mày hỏi: “Tiêkwfvu Dâcnjx̣t Tài khôsjhhng sao chưbyyv́?”.

 

Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch chăymzźp tay sau lưbyyvng, trâcnjx̀m ngâcnjxm giâcnjxy lát rôsjhh̀i nói: “Hăymzźn là kẻ thôsjhhng minh, hơctgnn nưbyyṽa đusmeã ơctgn̉ bêkwfvn Đvpxbạo Huyêkwfv̀n sưbyyv huynh nhiêkwfv̀u năymzzm, ít nhiêkwfv̀u thì cũng hiêkwfv̉u vêkwfv̀ ôsjhhng âcnjx́y hơctgnn chúng ta môsjhḥt chút. Có lẽ quá nưbyyṽa là do đusmeã phát hiêkwfṿn tình hình khôsjhhng đusmeúng, thêkwfv́ nêkwfvn mơctgńi năymzźm đusmeưbyyvơctgṇc tiêkwfvn cơctgn, mơctgńi may măymzźn mà thoát đusmeưbyyvơctgṇc. Có đusmekwfv̀u, cũng may là hăymzźn cơctgn cảnh, mơctgńi có thêkwfv̉ cưbyyv́u đusmeưbyyvơctgṇc Phạm sưbyyv huynh ra ngoài trị thưbyyvơctgnng, băymzz̀ng khôsjhhng thì hâcnjx̣u quả khó mà lưbyyvơctgǹng trưbyyvơctgńc đusmeưbyyvơctgṇc”.

 

sjhh Nhưbyyv im lăymzẓng, săymzźc măymzẓt biêkwfv́n đusmeôsjhh̉i khôsjhhng ngưbyyv̀ng, hôsjhh̀i lâcnjxu sau mơctgńi nói: “Ôyqghng âcnjx́y, ôsjhhng âcnjx́y đusmeã biêkwfv́n thành nhưbyyvcnjx̣y, tại sao ôsjhhng còn muôsjhh́n đusmei găymzẓp nưbyyṽa?”.

 

Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch hít sâcnjxu môsjhḥt hơctgni nói: “Ngưbyyvơctgǹi ta khôsjhhng biêkwfv́t thì thôsjhhi, lẽ nào bà cũng khôsjhhng hiêkwfv̉u tại sao ta phải đusmei găymzẓp ôsjhhng âcnjx́y hay sao?”.

 

sjhh Nhưbyyv thâcnjx́p giọng nói: “Nhưbyyvng, ôsjhhng âcnjx́y... chưbyyvơctgn̉ng môsjhhn sưbyyv huynh giơctgǹ này đusmeã tâcnjxm ma nhâcnjx̣p thêkwfv̉, khôsjhhng ai biêkwfv́t ôsjhhng âcnjx́y sẽ làm ra nhưbyyṽng chuyêkwfṿn gì, hơctgnn nưbyyṽa đusmeạo hành của chưbyyvơctgn̉ng môsjhhn cao thâcnjxm vôsjhhbyyvơctgṇng, lâcnjx̀n này ôsjhhng mạo hiêkwfv̉m đusmeêkwfv́n đusmeó, tôsjhhi chỉ sơctgṇ, chỉ sơctgṇ...”

 

Nói tơctgńi đusmeâcnjxy, thanh âcnjxm của Tôsjhh Nhưbyyv càng lúc càng nhỏ lai, cuôsjhh́i cùng thì vôsjhh cùng khó nghe, hiêkwfv̉n nhiêkwfvn là chính bản thâcnjxn bà cũng khôsjhhng muôsjhh́n nói ra cưbyyv̉a miêkwfṿng.

 

Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch thơctgn̉ dài môsjhḥt tiêkwfv́ng, quay lại nhìn Tôsjhh Nhưbyyv, đusmeưbyyva tay ra năymzźm lâcnjx́y tay Tôsjhh Nhưbyyv, nhẹ nhàng nói: “Cả kiêkwfv́p này chỉ có hai vơctgṇ chôsjhh̀ng, tôsjhhi đusmeưbyyvơctgnng nhiêkwfvn biêkwfv́t bà đusmeang lo lăymzźng đusmekwfv̀u gì. Có tâcnjx́m lòng này của bà thì dù có xảy ra chuyêkwfṿn gì tôsjhhi cũng khôsjhhng đusmeêkwfv̉ ý...”.

 

sjhh Nhưbyyv nhíu mày, hưbyyv̀ nhẹ ngăymzźt lơctgǹi: “Ôyqghng nói lung tung gì đusmeâcnjx́y?”.

 

Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch khẽ gâcnjx̣t đusmeâcnjx̀u, trâcnjx̀m măymzẓc khôsjhhng nói gì: “Bà cũng biêkwfv́t rôsjhh̀i đusmeó. Bí mâcnjx̣t của Tru Tiêkwfvn côsjhh̉ kiêkwfv̉m vôsjhh́n là đusmekwfv̀u cơctgncnjx̣t tôsjhh́i cao của Thanh Vâcnjxn Môsjhhn chúng ta, chỉ có môsjhḥt mình chưbyyvơctgn̉ng giáo châcnjxn nhâcnjxn biêkwfv́t đusmeưbyyvơctgṇc. Chỉ là trong trâcnjx̣n chiêkwfv́n Man Hoang năymzzm đusmeó, ta, Tăymzzng Thúc Thưbyyvơctgǹng và mâcnjx́y ngưbyyvơctgǹi nưbyyṽa cùng vơctgńi Vạn sưbyyv huynh quyêkwfv́t chiêkwfv́n Vạn Lý Hoàng Sa, do cơctgn duyêkwfvn xảo hơctgṇp nêkwfvn mơctgńi biêkwfv́t đusmeưbyyvơctgṇc bí mâcnjx̣t này. Vêkwfv̀ sau mâcnjx́y ngưbyyvơctgǹi chúng ta đusmeêkwfv̀u phải ơctgn̉ trong Tôsjhh̉ Sưbyyvbyyv̀ Đvpxbưbyyvơctgǹng thêkwfv̀ đusmeôsjhḥc răymzz̀ng cả đusmeơctgǹi này tuyêkwfṿt đusmeôsjhh́i khôsjhhng đusmeưbyyvơctgṇc tiêkwfv́t lôsjhḥ ra ngoài”.

 

sjhh Nhưbyyv thơctgn̉ dài: “Tại sao đusmeôsjhḥt nhiêkwfvn ôsjhhng lại nhăymzźc tơctgńi chuyêkwfṿn này? Năymzzm đusmeó tôsjhhi cũng có măymzẓt ơctgn̉ đusmeó, cũng thêkwfv̀ đusmeôsjhḥc nhưbyyv ôsjhhng, làm sao mà khôsjhhng nhơctgń chưbyyv́?”.

 

Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch nghiêkwfvm măymzẓt nói: “Tưbyyv̀ khi Thanh Diêkwfṿp Tôsjhh̉ sưbyyvbyyvu lại văymzzn bia cảnh cáo, tôsjhh̉ sưbyyv các đusmeơctgǹi trưbyyvơctgńc khôsjhhng ai là khôsjhhng nhiêkwfv̀u lâcnjx̀n nhăymzźc nhơctgn̉, Tru Tiêkwfvn côsjhh̉ kiêkwfv́m khôsjhhng thêkwfv̉ dùng bưbyyv̀a. Trêkwfvn văymzzn bia của Thanh Diêkwfṿp tôsjhh̉ sưbyyv cũng ghi râcnjx́t rõ ràng, trong Tru Tiêkwfvn côsjhh̉ kiêkwfv́m có hung khí vôsjhh thưbyyvơctgṇng, ngưbyyvơctgǹi sưbyyv̉ kiêkwfv́m tâcnjxm trí khôsjhhng kiêkwfvn đusmeịnh, căymzzn cơctgn khôsjhhng ôsjhh̉n côsjhh́, ăymzźt sẽ nhâcnjx̣p vào ma đusmeạo. Giơctgǹ đusmeâcnjxy Đvpxbạo Huyêkwfv̀n sưbyyv huynh phát sinh nhiêkwfv̀u dị tưbyyvơctgṇng nhưbyyvcnjx̣y, ta chỉ e răymzz̀ng lơctgǹi của Tôsjhh̉ Sưbyyv đusmeã ưbyyv́ng nghiêkwfṿm”.

 

sjhh Nhưbyyv cúi đusmeâcnjx̀u, im lăymzẓng khôsjhhng nói gì.

 

Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch ngâcnjx̉ng đusmeâcnjx̀u nhìn trơctgǹi, xa xa sau áng mâcnjxy mù, bóng Thôsjhhng Thiêkwfvn Phong âcnjx̉n âcnjx̉n hiêkwfṿn hiêkwfṿn giưbyyṽa làn mâcnjxy.

 

“Nhiêkwfv̀u năymzzm nay, Đvpxbạo Huyêkwfv̀n sưbyyv huynh lao tâcnjxm khôsjhh̉ tưbyyv́ vì bản môsjhhn, làm cho Thanh Vâcnjxn Môsjhhn của chúng ta ngày môsjhḥt hưbyyvng vưbyyvơctgṇng, đusmeêkwfv́n nay đusmeã có thêkwfv̉ ngạo thị thiêkwfvn hạ, lãnh tụ chính đusmeạo quâcnjx̀n hùng”. Thanh âcnjxm của Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch đusmeôsjhḥt nhiêkwfvn lại có vài phâcnjx̀n cảm khái, “Tôsjhhi cũng đusmeã nghĩ râcnjx́t kỹ rôsjhh̀i, năymzzm xưbyyva dù là Vạn sưbyyv huynh ngôsjhh̀i vào vị trí chưbyyvơctgn̉ng môsjhhn, chỉ sơctgṇ vị tâcnjx́t đusmeã tôsjhh́t hơctgnn Đvpxbạo Huyêkwfv̀n sưbyyv huynh bâcnjxy giơctgǹ”.

 

Thâcnjxn hình Tôsjhh Nhưbyyv khẽ run lêkwfvn, thâcnjx́p giọng nói: “Bâcnjx́t Dịch...”.

 

Chỉ là nhưbyyṽng lơctgǹi phía sau, bà nhưbyyv muôsjhh́n nói mà lại khôsjhhng thêkwfv̉ nói ra.

 

Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch chăymzźp tay sau lưbyyvng, trêkwfvn măymzẓt lôsjhḥ vẻ thâcnjx́t vọng nói: “Râcnjx́t nhiêkwfv̀u năymzzm nay, ta tuy vâcnjx̃n âcnjxm thâcnjx̀m cung phụng linh vị của Vạn sưbyyv huynh, nhưbyyvng đusmeôsjhh́i vơctgńi Đvpxbạo Huyêkwfv̀n sưbyyv huynh, ta lúc nào cũng bôsjhḥi phục, tuy răymzz̀ng bình thưbyyvơctgǹng chúng ta có hơctgni khăymzźc khâcnjx̉u, nhưbyyvng hành vi xưbyyv̉ sưbyyṿ của ôsjhhng âcnjx́y, ta trưbyyvơctgńc nay khôsjhhng hêkwfv̀ có ý kiêkwfv́n, dù là mưbyyvơctgǹi năymzzm trưbyyvơctgńc ôsjhhng âcnjx́y có dùng Tru Tiêkwfvn kiêkwfv́m bưbyyv́c lão Thâcnjx́t phải...”.

 

“Bâcnjx́t Dịch, đusmeưbyyv̀ng nói nưbyyṽa!”, Tôsjhh Nhưbyyv đusmeôsjhḥt nhiêkwfvn quát lêkwfvn, khôsjhhng biêkwfv́t vì sao, hai măymzźt bà chơctgṇt đusmeỏ lưbyyṿng lêkwfvn.

           

ctgn thịt trêkwfvn măymzẓt Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch giâcnjx̣t giâcnjx̣t, miêkwfṽn cưbyyvơctgñng nơctgn̉ môsjhḥt nụ cưbyyvơctgǹi gưbyyvơctgṇng gạo, nhưbyyvng thoáng nhìn cũng biêkwfv́t chăymzz̉ng có chút tiêkwfv́u ý nào, chỉ có đusmeau lòng mà thôsjhhi. “Trêkwfvn đusmeơctgǹi này ngưbyyvơctgǹi hiêkwfv̉u tôsjhhi nhâcnjx́t chỉ có bà mà thôsjhhi. Trâcnjx̣n chiêkwfv́n mưbyyvơctgǹi năymzzm trưbyyvơctgńc, tôsjhhi, tôsjhhi...”. Lão thơctgn̉ dài môsjhḥt tiêkwfv́ng, “ta thâcnjx̣t khôsjhhng nơctgñ... lão Thâcnjx́t! Trong đusmeám đusmeêkwfṿ tưbyyv̉, têkwfvn tiêkwfv̉u tưbyyv̉ đusmeó là thuâcnjx̣n măymzźt nhâcnjx́t, nhưbyyvng cuôsjhh́i cùng vâcnjx̃n... ôsjhhi...”.

 

Cùng vơctgńi tiêkwfv́ng thơctgn̉ dài, hai ngưbyyvơctgǹi đusmeêkwfv̀u khôsjhhng nói gì nưbyyṽa, môsjhḥt hôsjhh̀i lâcnjxu sau đusmeó Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch mơctgńi cưbyyvơctgǹi khôsjhh̉ môsjhḥt tiêkwfv́ng: “Sau chuyêkwfṿn đusmeó, trong lòng tôsjhhi cũng vôsjhh cùng bâcnjx́t mãn vơctgńi Đvpxbạo Huyêkwfv̀n sưbyyv huynh. Lão Thâcnjx́t là do tôsjhhi nuôsjhhi lơctgńn cả mưbyyvơctgǹi năymzzm, lẽ nào tôsjhhi khôsjhhng biêkwfv́t hăymzźn là ngưbyyvơctgǹi thêkwfv́ nào? Có chuyêkwfṿn gì thì cũng là do tôsjhhi dạy hăymzźn, nói khôsjhhng chưbyyv̀ng còn có thêkwfv̉ có cơctgnsjhḥi cho hăymzźn thay đusmeôsjhh̉i. Nhưbyyvng môsjhḥt kiêkwfv́m kia chém xuôsjhh́ng, hăymzźc hăymzźc...Lão Thâcnjx́t thì khôsjhhng sao, nhưbyyvng lại hại chêkwfv́t môsjhḥt Bích Dao. Môsjhḥt kiêkwfv́m âcnjx́y thâcnjx̣t tôsjhh́t, lão Thâcnjx́t phản thì đusmeã phản rôsjhh̀i, vơctgńi tính tình quâcnjx̣t cưbyyvơctgǹng của hăymzźn, chỉ e cả đusmeơctgǹi này, cả kiêkwfv́p này cũng khôsjhhng thêkwfv̉ vãn hôsjhh̀i”.

 

“... thêkwfv́ nhưbyyvng mâcnjx́y năymzzm nay, môsjhh̃i lâcnjx̀n ta phản tỉnh, nghĩ lại chuyêkwfṿn này, tưbyyṿ hỏi nêkwfv́u nhưbyyv ta ơctgn̉ vị trí của Đvpxbạo Huyêkwfv̀n sưbyyv huynh, môsjhḥt kiêkwfv́m âcnjx́y ta có trảm xuôsjhh́ng hay khôsjhhng?”.

 

sjhh Nhưbyyv chăymzzm chú nhìn trưbyyvơctgṇng phu, khôsjhhng nói tiêkwfv́ng nào, chỉ nhẹ nhàng năymzźm lâcnjx́y tay lão, vuôsjhh́t nhẹ lêkwfvn mu bàn tay nhưbyyv muôsjhh́n an ủi.

 

Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch cưbyyvơctgǹi buôsjhh̀n, nhìn Tôsjhh Nhưbyyv nói: “Nêkwfv́u đusmeôsjhh̉i lại là ta, chỉ e ta cũng sẽ chém ra môsjhḥt kiêkwfv́m âcnjx́y”.

 

sjhh Nhưbyyv giôsjhh́ng nhưbyyv đusmeã biêkwfv́t trưbyyvơctgńc đusmeáp án, cúi đusmeâcnjx̀u im lăymzẓng.

 

Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch cũng trâcnjx̀m măymzẓc hôsjhh̀i lâcnjxu, dõi măymzźt nhìn vêkwfv̀ phía Thôsjhhng Thiêkwfvn Phong xa xa.

 

sjhḥt hôsjhh̀i sau, Tôsjhh Nhưbyyv chơctgṇt lêkwfvn tiêkwfv́ng: “Nêkwfv́u tâcnjxm ý ôsjhhng đusmeã quyêkwfv́t, hay là đusmeêkwfv̉ tôsjhhi cùng đusmei vơctgńi ôsjhhng?”.

           

Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch lăymzźc đusmeâcnjx̀u nói: “Bà khôsjhhng đusmei thì hơctgnn, ngưbyyvơctgǹi càng nhiêkwfv̀u lại càng khó nói chuyêkwfṿn. Đvpxbạo Huyêkwfv̀n sưbyyv huynh biêkwfv́n thành nhưbyyvcnjx̣y cũng đusmeêkwfv̀u là vì thiêkwfvn hạ chúng sinh và Thanh Vâcnjxn Môsjhhn này, tôsjhhi khôsjhhng biêkwfv́t thì thôsjhhi, nhưbyyvng đusmeã biêkwfv́t bí mâcnjx̣t này thì tuyêkwfṿt đusmeôsjhh́i khôsjhhng thêkwfv̉ tọa thị bàng quan đusmeưbyyvơctgṇc, thêkwfv́ nào cũng phải đusmei xem có thêkwfv̉ cưbyyv́u vãn đusmeưbyyvơctgṇc khôsjhhng. Chỉ hi vọng Đvpxbạo Huyêkwfv̀n sưbyyv huynh đusmeạo hành thâcnjxm hâcnjx̣u, có thêkwfv̉ tỉnh ngôsjhḥ trưbyyvơctgńc bơctgǹ vưbyyṿc, băymzz̀ng khôsjhhng...”.

 

Lão nói tơctgńi đusmeâcnjxy thì thanh âcnjxm trơctgn̉ nêkwfvn nhỏ nhưbyyv tiêkwfv́ng muôsjhh̃i vo ve.

 

sjhh Nhưbyyv nhìn lão, đusmeôsjhḥt nhiêkwfvn mỉm cưbyyvơctgǹi, vẻ lo âcnjxu sâcnjx̀u muôsjhḥn trêkwfvn măymzẓt dưbyyvơctgǹng nhưbyyv đusmeã biêkwfv́n mâcnjx́t, thay vào đusmeó là môsjhḥt sưbyyṿ ôsjhhn nhu vôsjhh hạn: “Đvpxbưbyyvơctgṇc rôsjhh̀i, ôsjhhng đusmeưbyyv̀ng nói nưbyyṽa.”.

 

Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch đusmeã ơctgn̉ bêkwfvn bà ta nhiêkwfv̀u năymzzm, tâcnjxm ý đusmeã sơctgńm tưbyyvơctgnng thôsjhhng, lúc này lão chăymzzm chú nhìn Tôsjhh Nhưbyyv, cuôsjhh́i cùng thì cũng khôsjhhng lêkwfvn tiêkwfv́ng nói gì, chỉ khẽ gâcnjx̣t đusmeâcnjx̀u, rôsjhh̀i châcnjx̣m rãi quay ngưbyyvơctgǹi, trong ôsjhh́ng tay áo băymzźt đusmeâcnjx̀u lâcnjx́p loáng ánh sáng đusmeỏ rưbyyṿc.

 

ymzźt thâcnjx́y Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch săymzźp dùng Xích Diêkwfṽm bay đusmei, Tôsjhh Nhưbyyv đusmeôsjhḥt nhiêkwfvn gọi môsjhḥt tiêkwfv́ng: “Bâcnjx́t Dịch...”. Thanh âcnjxm tuy khôsjhhng cao, nhưbyyvng bao nhiêkwfvu tình cảm đusmeêkwfv̀u tích tụ trong hai tiêkwfv́ng âcnjx́y.

 

Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch quay đusmeâcnjx̀u lại nhìn thêkwfvbyyv̉, chỉ thâcnjx́y Tôsjhh Nhưbyyvcnjx̃n có vẻ khôsjhhng nơctgñ, trong măymzźt lâcnjx́p lánh ánh lêkwfṿ. Hôsjhh̀i lâcnjxu sau, Đvpxbkwfv̀n Bâcnjx́t Dịch đusmeôsjhḥt nhiêkwfvn nhoẻn miêkwfṿng cưbyyvơctgǹi, vâcnjx̃y vâcnjx̃y tay, hai môsjhhi khẽ giâcnjx̣t giâcnjx̣t nhưbyyvng cuôsjhh́i cùng cũng khôsjhhng nói nêkwfvn lơctgǹi, quay ngưbyyvơctgǹi phóng ra Xích Diêkwfṽm tiêkwfvn kiêkwfv́m, đusmeăymzz̀ng khôsjhhng lao vút đusmei.

 

Ánh sáng đusmeỏ của Xích Diêkwfṽm rạch ngang bâcnjx̀u trơctgǹi, phi thăymzz̉ng vào giưbyyṽa màn mâcnjxy mù.

 

Chỉ còn lại môsjhḥt mình Tôsjhh Nhưbyyv đusmeưbyyv́ng thâcnjx̃n thơctgǹ nhìn vêkwfv̀ phía châcnjxn trơctgǹi, khôsjhhng biêkwfv́t đusmeã đusmeưbyyv́ng bao lâcnjxu, cũng khôsjhhng biêkwfv́t tưbyyv̀ lúc nào trêkwfvn mái tóc của bà đusmeã đusmekwfv̉m mâcnjx́y giọt sưbyyvơctgnng sơctgńm, long lanh nhưbyyv nhưbyyṽng hạt trâcnjxn châcnjxu bảo ngọc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.