Tru Tiên

Chương 183 : Âm Mai

    trước sau   
   

Thanh Vâihivn Sơebuon, Đaftwại Trúc Phong

xcxf̀ khi trâihiṿn chiêfsvf́n Thanh Vâihivn Sơebuon kêfsvf́t thúc, tính đyikcêfsvf́n nay đyikcã qua râihiv́t nhiêfsvf̀u ngày, chiêfsvf́n trưxcxfơebuòng môajtạt thủa phong vâihivn biêfsvf́n săzkjéc đyikcã dâihiv̀n dâihiv̀n yêfsvfn tịnh trơebuỏ lại, tâihiv́t cả nhưxcxf̃ng vêfsvf́t tích của trâihiṿn chiêfsvf́n kinh hoàng đyikcêfsvf̀u đyikcã đyikcưxcxfơebuọc chúng nhâihivn quét dọn sạch sẽ.

Ngày hôajtam âihiv́y, khôajtang biêfsvf́t bao nhiêfsvfu ngưxcxfơebuòi đyikcã mâihiv́t đyikci thâihivn nhâihivn, băzkjèng hưxcxf̃u. Tưxcxf̀ trêfsvfn đyikcỉnh núi xuôajtáng dưxcxfơebuói châihivn núi Thôajtang Thiêfsvfn Phong, khăzkjép nơebuoi đyikcêfsvf̀u là thi thêfsvf̉ xưxcxfơebuong côajtát, cảnh tưxcxfơebuọng giôajtáng nhưxcxf cõi u minh đyikcịa phủ trong truyêfsvf̀n thuyêfsvf́t vâihiṿy.

Khôajtang biêfsvf́t có phải vì may măzkjén hay khôajtang, trong trâihiṿn đyikcại chiêfsvf́n này, Đaftwại Trúc Phong vôajtán ít ngưxcxfơebuòi nhâihiv́t trong Thanh Vâihivn Thâihiv́t Mạch lại khôajtang mâihiv́t đyikci môajtạt đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ nào, có đyikcfsvf̀u ai nâihiv́y đyikcêfsvf̀u thưxcxfơebuong tích khăzkjép ngưxcxfơebuòi. Ngay cả Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch ơebuỏ lại trâihiv́n thủ Đaftwại Trúc Phong đyikcêfsvf̉ khai mơebuỏ Thiêfsvfn Cơebuo Âethb́n cũng lôajtạ vẻ vôajta cùng mêfsvf̣t mỏi. Trong dám đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ thì nhị đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ Ngôajta Đaftwại Nghĩa và tưxcxf́ đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ Hà Đaftwại Trí là thưxcxfơebuong tích năzkjẹng nhâihiv́t, đyikcã qua nhiêfsvf̀u ngày mà vâihiṽn phải năzkjèm trêfsvfn giưxcxfơebuòng tĩnh dưxcxfơebuõng, nhưxcxfng cũng may là đyikcêfsvf̀u chưxcxfa tôajtản thưxcxfơebuong đyikcêfsvf́n gâihivn côajtát, cũng khôajtang gâihivy trơebuỏ ngại gì cho tu hành của hai ngưxcxfơebuòi, sau khi đyikcưxcxfơebuọc Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch đyikcích thâihivn châihiv̉n trị và khăzkjẻng đyikcịnh khôajtang có nguy hiêfsvf̉m gì, cả hai liêfsvf̀n yêfsvfn tâihivm ơebuỏ lại Đaftwại Trúc Phong mà dưxcxfơebuõng thưxcxfơebuong.

Chỉ là, tuy là đyikcã chiêfsvf́n thăzkjéng Thú Thâihiv̀n trong trâihiṿn sinh tưxcxf̉ quyêfsvf́t chiêfsvf́n, vãn hôajtài đyikcưxcxfơebuọc môajtạt trưxcxfơebuòng hạo kiêfsvf́p, cưxcxf́u vơebuót thiêfsvfn hạ thưxcxfơebuong sinh, song trêfsvfn dưxcxfơebuói Đaftwại Trúc Phong, xem ra đyikcêfsvf̀u trâihiv̀m măzkjẹc, buôajtàn bã. Đaftwã nhiêfsvf̀u ngày nay, tâihiv́t cả đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ măzkjẹt ủ mày chau nhưxcxf đyikcưxcxfa đyikcám, ngay cả Đaftwfsvf̀n bâihiv́t Dịch cũng cả ngày phiêfsvf̀n muôajtạn cau mày.




Sáng sơebuóm ngày hôajtam âihiv́y, Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch đyikcưxcxfơebuọc chưxcxfơebuỏng môajtan Đaftwạo Huyêfsvf̀n Châihivn Nhâihivn phái đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ mơebuòi lêfsvfn Thôajtang Thiêfsvfn Phong nghị sưxcxf̣, đyikcêfsvf́n trưxcxfa thì trơebuỏ vêfsvf̀, âihivm khí phủ đyikcâihiv̀y trêfsvfn khuôajtan măzkjẹt tròn vành vạnh, hai hàng lôajtang mày nhíu lại môajtạt chôajtã.

Buôajtải chiêfsvf̀u, Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch hạ lêfsvf̣nh cho tâihiv́t cả đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ Đaftwại Trúc Phong đyikcêfsvf́n tâihiṿp trung ơebuỏ Thủ Tĩnh Đaftwưxcxfơebuòng, ngay cả Ngôajta Đaftwại Nghĩa và Hà Đaftwại Trí năzkjèm trong  Ngọa thâihiv́t, lão cũng sai ngưxcxfơebuòi đyikcơebuõ ra cho ngôajtài môajtạt bêfsvfn.

Thủ tĩnh đyikcưxcxfơebuòng vôajtán nay râihiv́t yêfsvfn tĩnh, nhâihiv́t thơebuòi bôajtãng trơebuỏ nêfsvfn náo nhiêfsvf̣t. Thêfsvfxcxf̉ của Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch , Tôajta Nhưxcxf cũng đyikcưxcxf́ng bêfsvfn cạnh lão.Bà vâihiṽn đyikcẹp nhưxcxfxcxfa, chỉ là trêfsvfn tay trái đyikcang quâihiv́n môajtạt lơebuóp băzkjeng trăzkjéng, tưxcxf̣ nhiêfsvfn là đyikcã thọ thưxcxfơebuong trong trâihiṿn đyikcại chiêfsvf́n kia.

Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch châihiv́p tay đyikci lại trong phòng mâihiv́y vòng, đyikcảo măzkjét nhìn đyikcám đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ đyikcang đyikcưxcxf́ng hoăzkjẹc ngôajtài thành môajtạt hàng, trâihiv̀m giọng nói :

“Hôajtam nay ta gọi các ngưxcxfơebuoi đyikcêfsvf́n đyikcâihivy, khôajtang viêfsvf̣c gì khác, mà chính là vì thanh Tru Tiêfsvfn Côajtả Kiêfsvf́m kia”.

Chúng đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ thâihiv̀n săzkjéc thâihiṿt nghiêfsvfm trọng, nhưxcxfng khôajtang ngưxcxfơebuòi nào lôajtạ vẻ ngạc nhiêfsvfn,  hiêfsvf̉n nhiêfsvfn trong lòng mọi ngưxcxfơebuòi đyikcã đyikcoán ra quá nưxcxf̉a rôajtài. Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch đyikcưxcxfa măzkjét nhìn Tôajta Nhưxcxfajtài lại nhìn các đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉: “Sáng nay chưxcxfơebuỏng môajtan châihivn nhâihivn lại gọi ta tơebuói, lâihiv̀n đyikci này chỉ có Thủy Nguyêfsvf̣t sưxcxf thúc ơebuỏ Tiêfsvf̉u Trúc Phong mà thôajtai. Còn chúng ta nói gì, ta nghĩ đyikcại khái các ngưxcxfơebuoi đyikcã đyikcoán ra rôajtài, chính là chuyêfsvf̣n Tru Tiêfsvfn Côajtả kiêfsvf́m bị tôajtản thâihiv́t đyikcó. Vôajta luâihiṿn thêfsvf́ nào các ngưxcxfơebuoi cũng phải giưxcxf̃ kín bí mâihiṿt này, tuyêfsvf̣t đyikcôajtái khôajtang đyikcưxcxfơebuọc tiêfsvf́t lôajtạ môajtạt chút phong phanh”.

Đaftwêfsvf̣ tưxcxf̉ Đaftwại Trúc Phong đyikcưxcxfa măzkjét nhìn nhau khôajtang nói gì, cuôajtái cùng đyikcại đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ Tôajtáng Đaftwại Nhâihivn tăzkjèng hăzkjéng môajtạt tiêfsvf́ng, nói: “Sưxcxf phụ, lão nhâihivn gia ngưxcxfơebuòi cũng biêfsvf́t mâihiv́y ngưxcxfơebuòi chúng con mà, chuyêfsvf̣n trọng đyikcại nhưxcxfihiṿy, chúng con thà chêfsvf́t cũng khôajtang nói vơebuói ngưxcxfơebuòi ngoài môajtạt chưxcxf̃ nào đyikcâihivu”. Nói tơebuói đyikcâihivy thì y ngâihiṿp ngưxcxf̀ng đyikcôajtai chút, đyikcưxcxfa măzkjét nhìn Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch, thâihiv́p giọng nói tiêfsvf́p: “Sưxcxf phụ, chưxcxfa nói ngưxcxfơebuòi và sưxcxfxcxfơebuong đyikcã ba lâihiv̀n bôajtán lưxcxfơebuọt nhăzkjéc nhơebuỏ chúng con, riêfsvfng phía chưxcxfơebuỏng giáo châihivn nhâihivn và Thôajtang Thiêfsvfn Phong đyikcã bôajtán lâihiv̀n sai ngưxcxfơebuòi nhăzkjéc nhơebuỏ chuyêfsvf̣n này rôajtài. Bọn họ khôajtang tin chúng con cũng đyikcưxcxfơebuọc, lẻ nào ngay cả sưxcxf phụ và sưxcxfxcxfơebuong cũng khôajtang tin chúng con hay sao?”.

Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch chau mày, đyikcôajtạt nhiêfsvfn quát lơebuón: “To gan, các ngưxcxfơebuòi là cái thưxcxf́ gì mà dám nghi ngơebuò chưxcxfơebuỏng môajtan châihivn nhâihivn và các vị sưxcxf trưxcxfơebuỏng?”.

ajta Nhưxcxf đyikcưxcxf́ng bêfsvfn cạnh, thâihiv́y vâihiṿy thì thơebuỏ dài môajtạt tiêfsvf́ng, bưxcxfơebuóc đyikcêfsvf́n dàn xêfsvf́p: “Đaftwưxcxfơebuọc rôajtài, đyikcưxcxfơebuọc rôajtài, đyikcâihivy là nhưxcxf̃ng đyikcfsvf̀u chưxcxfơebuỏng môajtan phâihivn phó cả, hơebuon nưxcxf̃a chuyêfsvf̣n Tru Tiêfsvfn Kiêfsvf́m bị tôajtản hại,  quan hêfsvf̣ trọng đyikcại vôajta cùng, chưxcxfơebuỏng môajtan sưxcxf huynh khâihiv̉n trưxcxfơebuong là chuyêfsvf̣n khó tránh, có hỏi thêfsvfm vài lâihiv̀n, dăzkjẹn dò thêfsvfm vài lâihiv̀n cũng là chuyêfsvf̣n nêfsvfn mà”.

Đaftwfsvf̀n bâihiv́t Dịch nghiêfsvfng đyikcâihiv̀u nhìn sang môajtạt bêfsvfn, khôajtang nói gì hêfsvf́t. Bọn Tôajtáng Đaftwại Nhâihivn đyikcêfsvf̀u cúi đyikcâihiv̀u nói: “Đaftwêfsvf̣ tưxcxf̉ biêfsvf́t rôajtài!”.

ajta Nhưxcxf nhìn các đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ môajtạt lưxcxfơebuọt, nhẹ nhàng nói tiêfsvf́p: “Ta biêfsvf́t trong lòng các ngưxcxfơebuoi cảm thâihiv́y oan ưxcxf́c, cảm thâihiv́y chưxcxfơebuỏng môajtan châihivn nhâihivn và các vị sưxcxf trưxcxfơebuỏng khôajtang tin các ngưxcxfơebuoi, kỳ thưxcxf̣c, nói cho cùng, cũng chỉ vì chuyêfsvf̣n này quá trọng đyikcại, khôajtang thêfsvf̉ bỏ qua đyikcưxcxfơebuọc .Sau trâihiṿn đyikcại chiêfsvf́n vơebuói Thú Thâihiv̀n, oai vọng của Thanh Vâihivn Môajtan trong thiêfsvfn hạ chính đyikcạo đyikcã đyikcạt đyikcêfsvf́n chí cao vôajta thưxcxfơebuọng, vưxcxfơebuọt trêfsvfn mọi đyikcôajtàng đyikcạo khác; Thêfsvf́ nhưxcxfng các nhưxcxfng các ngưxcxfơebuoi cũng biêfsvf́t đyikcfsvf̀u này có đyikcưxcxfơebuọc là nhơebuò chưxcxfơebuỏng môajtan châihivn nhâihivn dùng Tru Tiêfsvfn đyikcánh bại Thú Thâihiv̀n trêfsvfn Thôajtang Thiêfsvfn Phong mà có đyikcưxcxfơebuọc. Thanh vâihivn Môajtan chúng ta có đyikcưxcxfơebuọc ngày hôajtam nay, phâihivn lưxcxfơebuọng của thanh Tru Tiêfsvfn Kiêfsvf́m âihiv́y thêfsvf́ nào, có lẽ ta khôajtang câihiv̀n nói các ngưxcxfơebuoi cũng hiêfsvf̉u rõ”.

ajta Nhưxcxf nói tơebuói đyikcâihivy thì mỉm cưxcxfơebuòi thêfsvfxcxfơebuong nói: “Ta năzkjèm mơebuo cũng khôajtang thêfsvf̉ ngơebuò tơebuói thanh thâihiv̀n kiêfsvf́m âihiv́y lại bị…”. Bà ngưxcxfng lại, cơebuoajtà nhưxcxf đyikcêfsvf̉ đyikcịnh thâihiv̀n, sau đyikcó mơebuói tiêfsvf́p tục nói tiêfsvf́p: “Hôajtam đyikcó ơebuỏ bêfsvfn ngoài Ảo Nguyêfsvf̣t Đaftwôajtạng Phủ, ngoại trưxcxf̀ chưxcxfơebuỏng môajtan châihivn nhâihivn và mâihiv́y vị sưxcxf bá, tại trưxcxfơebuòng chỉ có mâihiv́y đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ Đaftwại Trúc Phong và Tiêfsvf̉u Trúc Phong mục kích thâihiv̀n kiêfsvf́m bị hủy, vì vâihiṿy đyikcêfsvf̉ bảo tôajtàn danh dưxcxf̣ và oai vọng của bản môajtan, chưxcxfơebuỏng môajtan châihivn nhâihivn mơebuói nhiêfsvf̀u lâihiv̀n dăzkjẹn dò nhưxcxfihiṿy. Các ngưxcxfơebuòi đyikcưxcxf̀ng đyikcêfsvf̉ lòng là đyikcưxcxfơebuọc. Chỉ câihiv̀n nhơebuó kỹ phải mãi mãi dâihiv́u kín chuyêfsvf̣n này trong lòng là đyikcưxcxfơebuọc. Đaftwã biêfsvf́t chưxcxfa?”.

Bọn Tôajtáng Đaftwại Nhâihivn đyikcưxcxfa măzkjét nhìn nhau, đyikcôajtàng thanh nói: “Đaftwêfsvf̣ tưxcxf̉ đyikcã biêfsvf́t”.




ajta Nhưxcxf quay sang nhìn Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch. Đaftwfsvf̀n bâihiv́t Dịch vâihiṽn chau mày, gưxcxfơebuong măzkjẹt tròn mâihiṿp của lão vâihiṽn trâihiv̀m trọng nhưxcxf trưxcxfơebuóc, cơebuoajtà nhưxcxf khôajtang thêfsvf̉ có chút cảm giác gì trưxcxfơebuóc nhưxcxf̃ng lơebuòi Tôajta Nhưxcxfxcxf̀a nói. Chỉ thâihiv́y lão xua tay nói vơebuói các đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉: “Nhưxcxf̃ng đyikcfsvf̀u sưxcxfxcxfơebuong các ngưxcxfơebuoi vưxcxf̀a nói, các ngưxcxfơebuoi hãy nhơebuó kỹ! Đaftwưxcxfơebuọc rôajtài! Đaftwi đyikci!”.

ajta Nhưxcxf thâihiv́y săzkjéc măzkjẹt Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch càng lúc càng trâihiv̀m trọng, bèn châihiṿm rãi bưxcxfơebuóc đyikcêfsvf́n bêfsvfn cạnh lão, thâihiv́p giọng hòi: “Sao vâihiṿy? Có phải chưxcxfơebuỏng môajtan sưxcxf huynh lại nói gì hay khôajtang?”.

Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch hưxcxf̀ nhẹ môajtạt tiêfsvf́ng: “Ôkkebng ta khôajtang phải chỉ tưxcxf́c giâihiṿn vơebuói môajtạt mình ta, mà ngay cả Thủy Nguyêfsvf̣t khôajtang ngơebuò cũng bị ôajtang âihiv́y măzkjéng cho môajtạt trâihiṿn, ta thì có là gì?”.

ajta Nhưxcxf giâihiṿt mình, ngạc nhiêfsvfn nói: “Cái gì? Cả Thủy Nguyêfsvf̣t sưxcxf tỷ mà ôajtang âihiv́y cũng măzkjéng hay sao?”.

Trêfsvfn măzkjẹt Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch lôajtạ vẻ nôajtan nóng, bưxcxfơebuóc châihivn đyikci lại môajtãi lúc môajtạt nhanh, hai hàng lôajtang mày càng lúc càng nhíu chăzkjẹt.

ajta Nhưxcxf nhìn thâihiv̀n tình của y mà thêfsvfm lo lăzkjéng, nhưxcxfng khôajtang biêfsvf́t nêfsvfn nói gì mơebuói tôajtát, nêfsvfn đyikcành nói: “Ôkkebng cũng đyikcưxcxf̀ng quá lo lăzkjéng, chưxcxfơebuỏng môajtan sưxcxf huynh chỉ nhâihiv́t thơebuòi nóng nảy, nêfsvfn mơebuói …”.

Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch vụt ngâihiv̉ng đyikcâihiv̀u, cao giọng ngăzkjét lơebuòi: “Nêfsvf́u nhưxcxf ôajtang ta thâihiṿt sưxcxf̣ nhâihiv́t thơebuòi, thì có măzkjéng ta môajtạt ngàn, môajtạt vạn lâihiv̀n ta cũng khôajtang đyikcêfsvf̉ ý làm gì…”.

ajta Nhưxcxf cúi đyikcâihiv̀u, nhưxcxfng lại nhanh chóng ngâihiv̉ng lêfsvfn, trêfsvfn măzkjẹt lôajtạ vẻ ngạc nhiêfsvfn: “Ôkkebng vưxcxf̀a nói cái gì?”.

Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch khôajtang ngưxcxf̀ng lâihiv̉m bâihiv̉m, đyikci đyikci lại lại Thủ Tĩnh Đaftwưxcxfơebuòng, thâihiv̀n săzkjéc càng nôajtan nóng bâihiv́t an, Tôajta Nhưxcxf thâihiv́y vâihiṿy cũng vôajta cùng lo lăzkjéng, vôajtại vàng hỏi: “Rôajtát cuôajtạt là ôajtang có ý gì? Mau nói ra xem nào?”.

Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch bưxcxfơebuóc đyikcêfsvf́n trưxcxfơebuóc măzkjẹt Tôajta Nhưxcxf, trâihiv̀m măzkjẹc hôajtài lâihivu, rôajtài châihiṿm rãi nói: “Nhưxcxf̃ng ngày này, Đaftwạo Huyêfsvf̀n sưxcxf huynh nhiêfsvf̀u lâihiv̀n gọi ta và Thủy Nguyêfsvf̣t đyikcêfsvf́n Thôajtang Thiêfsvfn Phong, dăzkjẹn dò chúng ta phải nhăzkjéc nhơebuỏ đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ giưxcxf̃ kìn bí mâihiṿt này, đyikcâihivy vôajtán khôajtang là chuyêfsvf̣n khôajtang có gì đyikcáng nói. Nhưxcxfng mâihiv́y lâihiv̀n gâihiv̀n đyikcâihivy, ta thâihiv́y Đaftwạo Huyêfsvf̀n sưxcxf huynh dưxcxfơebuòng nhưxcxf càng lúc càng khác lạ”.

ajta Nhưxcxf ngâihiv̉ng ngưxcxfơebuòi giâihivy lát rôajtài nói: “Khác lạ? Ôkkebng có ý gì?”.

Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch chau mày nói: “Trưxcxfơebuóc đyikcâihivy bà đyikcã tưxcxf̀ng thâihiv́y Đaftwạo Huyêfsvf̀n sưxcxf huynh nóng nảy hay măzkjéng ngưxcxfơebuòi khác chưxcxfa?”.

ajta Nhưxcxf im lăzkjẹng, hôajtài lâihivu mơebuói lăzkjéc đyikcâihiv̀u nói: “Chưxcxfơebuỏng môajtan sưxcxf huynh đyikcạo hạnh cao thâihivm, phâihiv̉m đyikcưxcxf́c cao vơebuòi, hỉ nôajtạ khôajtang lôajtạ ra bêfsvfn ngoài, làm gì có chuyêfsvf̣n ôajtang âihiv́y nóng nảy măzkjéng ngưxcxfơebuòi chưxcxf́”.




Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch gâihiṿt đyikcâihiv̀u nói: “Khôajtang sai Chính là nhưxcxfihiṿy, cả bà cũng biêfsvf́t đyikcfsvf̉m này, nhưxcxfng tưxcxf̀ khi sau trâihiṿn đyikcại chiêfsvf́n lâihiv̀n này, tánh tình của Đaftwạo Huyêfsvf̀n sưxcxf huynh dưxcxfơebuòng nhưxcxf đyikcã thay đyikcôajtải hoàn toàn rôajtài, càng lúc càng nóng nảy, mâihiv́y lâihiv̀n gọi ta và Thủy Nguyêfsvf̣t đyikcêfsvf́n dăzkjẹn dò, mơebuói đyikcâihiv̀u thì lâihiv̀n nào cũng nghiêfsvfm tưxcxf̀ hòa ái, đyikcêfsvf́n cuôajtái cùng khôajtang hiêfsvf̉u vì sao chỉ vì môajtạt lý do hêfsvf́t sưxcxf́c nhỏ nhăzkjẹt cũng bưxcxf̀ng bưxcxf̀ng thịnh nôajtạ, hêfsvf́t măzkjéng chưxcxf̉i, thì lại trút giâihiṿn trêfsvfn ngưxcxfơebuòi khác, tóm lại là …”.

Lão lăzkjéc đyikcâihiv̀u châihiṿm rãi, nhìn Tôajta Nhưxcxf, châihiv̀n chưxcxf̀ giâihivy lát rôajtài bưxcxfơebuóc tơebuói trưxcxfơebuóc măzkjẹt Tôajta Nhưxcxf, thâihiv́p giọng nói: “Ta hoài nghi sau trâihiṿn chiêfsvf́n vơebuói Thú Thâihiv̀n, Đaftwạo Huyêfsvf̀n sưxcxf huynh đyikcã bị lêfsvf̣ khí phong âihiv́n trong Tru Tiêfsvfn Kiêfsvf́m ảnh hưxcxfơebuỏng, thêfsvf́ nêfsvfn mơebuói…”.

ajta Nhưxcxf biêfsvf́n săzkjéc, vôajtại nói: “Đaftwưxcxf̀ng nói nưxcxf̃a”.

 

Nói đyikcoạn bưxcxfơebuóc nhanh ra ngoài Thủ Tĩnh Đaftwưxcxfơebuòng, đyikcưxcxfa măzkjét nhìn quanh quâihiv́t, sau khi xác nhâihiṿn khôajtang có ngưxcxfơebuòi nào mơebuói quay lại hạ giọng nói vơebuói Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch: “Đaftwâihivy là bí mâihiṿt của Thanh Vâihivn Môajtan chúng ta, ôajtang… ôajtang… khôajtang thêfsvf̉ tuỳ tiêfsvf̣n nói bưxcxf̀a đyikcưxcxfơebuọc”.

 

Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch thơebuỏ dài nói: “Chuyêfsvf̣n này trọng đyikcại vôajta cùng, ta đyikcâihivu dám hôajtà ngôajtan loạn ngưxcxf̃ chưxcxf́. Nhưxcxfng trong trâihiṿn đyikcại chiêfsvf́n lâihiv̀n trưxcxfơebuóc, Đaftwạo Huyêfsvf̀n sưxcxf huynh vì câihiv̀u tâihiv́t thăzkjéng mà đyikcã bâihiv́t châihiv́p ta ba lâihiv̀n cản trơebuỏ, côajtá cưxcxfơebuõng ép mơebuỏ phong âihiv́n Thiêfsvfn Cơebuo Âethb́n mà lịch đyikcại tôajtả sưxcxf đyikcã phong âihiv́n ngàn đyikcơebuòi nay, khiêfsvf́n cho Tru Tiêfsvfn Côajtả Kiêfsvf́m phát huy lêfsvf̣ khí, uy lưxcxf̣c đyikcại tăzkjeng, chỉ là môajtãi lâihiv̀n ta nhơebuó lại di mêfsvf̣nh của các vị tôajtả sưxcxf đyikcơebuòi trưxcxfơebuóc nói Tru Tiêfsvfn Côajtả Kiêfsvf́m là vâihiṿt bâihiv́t thưxcxfơebuòng, sát khí nghịch thiêfsvfn là ta khôajtang thêfsvf̉ xem nhẹ. Trưxcxfơebuóc đyikcâihivy ta và Thủy Nguyêfsvf̣t luôajtan bâihiv́t hòa, nhưxcxfng hôajtam nay chia tay ơebuỏ Thôajtang Thiêfsvfn Phong thì hoàn toàn khác biêfsvf̣t, nêfsvf́u ta đyikcoán khôajtang lâihiv̀n thì Thủy Nguyêfsvf̣t nhâihiv́t đyikcịnh cũng nghĩ giôajtáng nhưxcxf ta, chỉ vì chuyêfsvf̣n này quá lơebuón, chúng ta khôajtang dám nói ra mà thôajtai”.

ajta Nhưxcxf trâihiv̀m măzkjẹc môajtạt lúc lâihivu, nhẹ giọng nói: “Tuy là nhưxcxfihiṿy, nhưxcxfng nói cho cùng nguyêfsvfn nhâihivn cũng năzkjèm trêfsvfn Tru Thiêfsvfn Côajtả Kiêfsvf́m, giơebuò đyikcâihivy kiêfsvf́m đyikcã bị hủy, chưxcxfơebuỏng môajtan sưxcxf huynh dù có khôajtang may bị hại, nhưxcxfng môajtạt là khôajtang có ngọn nguôajtàn, hai là đyikcạo hạnh của ôajtang âihiv́y thâihiv̀n thôajtang khôajtan lưxcxfơebuòng, chỉ ngày tháng qua đyikci lêfsvf̣ khí đyikcó sẽ dâihiv̀n dâihiv̀n hóa giải đyikci”.

Vẻ trâihiv̀m trọng trêfsvfn gưxcxfơebuong măzkjẹt của Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch vâihiṽn khôajtang hêfsvf̀ giảm bơebuót: “Hy vọng là nhưxcxfihiṿy thôajtai, băzkjèng khôajtang ôajtang âihiv́y là chí tôajtan của Thanh Vâihivn Môajtan, vạn nhâihiv́t có gì khôajtang hay, trêfsvfn dưxcxfơebuói Thanh Vâihivn Môajtan khôajtang biêfsvf́t phải làm sao?”.

ajta Nhưxcxf nghĩ ngơebuọi môajtạt hôajtài, sau đyikcó đyikcành thơebuỏ dài chán nản nói: “Thôajtai bỏ đyikci, đyikcâihivy cũng khôajtang phải là chuyêfsvf̣n chúng ta quản đyikcưxcxfơebuọc, ôajtang cũng khôajtang câihiv̀n phải quá phiêfsvf̀n não nhưxcxf thêfsvf́, còn có môajtạt chuyêfsvf̣n, tôajtai đyikcã muôajtán hỏi tưxcxf̀ lâihivu, Tru Tiêfsvfn Côajtả Kiêfsvf́m đyikcã bị hủy, thì xưxcxf̉ lý thêfsvf́ nào rôajtài?”.

Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch trâihiv̀m ngâihivm môajtạt hôajtài: “Chuyêfsvf̣n này ta cũng đyikcã thưxcxf̉ hỏi môajtạt vị sưxcxf huynh biêfsvf́t chuyêfsvf̣n, nghe nói hôajtam âihiv́y sau khi Đaftwạo Huyêfsvf̀n sưxcxf huynh huâihiv́n thị mọi ngưxcxfơebuòi khôajtang đyikcưxcxfơebuọc tiêfsvf́t lôajtạ phong thanh, đyikcã lâihiṿp tưxcxf́c thu hôajtài hai đyikcoạn gãy của Tru Tiêfsvfn Kiêfsvf́m, đyikcôajtàng thơebuòi đyikci vào Ảo Nguyêfsvf̣t Đaftwôajtạng Phủ, khôajtang cho bâihiv́t cưxcxf́ ai đyikci vào. Thêfsvf́ nêfsvfn đyikcêfsvf́n nay cũng khôajtang ai biêfsvf́t thanh kiêfsvf́m âihiv́y rôajtát cuôajtạc nhưxcxf thêfsvf́ nào? Có lẻ còn có hy vọng sưxcxf̉a chưxcxf̃a lại chăzkjeng?”.

Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch lâihiv̀m bâihiv̉m nói môajtạt câihivu cuôajtái cùng, sau đyikcó lăzkjéc đyikcâihiv̀u cưxcxfơebuòi khôajtả, hiêfsvf̉n nhiêfsvfn chính bản thâihivn ôajtang ta cũng khôajtang tin chuyêfsvf̣n này cũng khôajtang tin chuyêfsvf̣n này. Lão cưxcxfơebuòi khôajtả hai tiêfsvf́ng, đyikcoạn tiêfsvf́p tục nói: “Thanh kiêfsvf́m âihiv́y chúng ta cũng khôajtang quản nôajtải đyikcâihivu, hôajtam nay ơebuỏ Thôajtang Thiêfsvfn Phong, ngoại trưxcxf̀ bị môajtạt trâihiṿn măzkjéng vôajta duyêfsvfn, vôajtaebuó ra, ta còn nghe đyikcưxcxfơebuọc môajtạt chuyêfsvf̣n lạ nưxcxf̃a”.

 

ajta Nhưxcxf ngâihiv̉n ngưxcxfơebuòi nói: “Chuyêfsvf̣n lạ gì nưxcxf̃a?”.

Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch nhún vai nói: “Nói ra bà cũng khôajtang tin đyikcâihivu, trong trâihiṿn đyikcại chiêfsvf́n lâihiv̀n trưxcxfơebuóc đyikcã có khôajtang biêfsvf́t bao nhiêfsvfu đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ trưxcxfơebuỏng lão tưxcxf̉ trâihiṿn đyikcang đyikcưxcxfơebuọc cúng têfsvf́ trêfsvfn Ngọc Thanh Đaftwfsvf̣n ơebuỏ Thôajtang Thiêfsvfn Phong, thêfsvf́ nhưxcxfng vị trưxcxfơebuỏng môajtan của chúng ta môajtãi ngày chỉ lôajtạ măzkjẹt ơebuỏ Ngọc thanh Đaftwfsvf̣n môajtạt lâihiv̀n, sau đyikcó là khôajtang thâihiv́y đyikcâihivu nưxcxf̃a, ngưxcxfơebuọc lại ngày nào ôajtang âihiv́y cũng vào Tôajtả Sưxcxfxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng ơebuỏ hâihiṿu sơebuon ơebuỏ môajtạt mình thủ linh trong đyikcó, bà nói có kỳ lạ hay khôajtang?”.

ajta Nhưxcxf ngâihivy ngưxcxfơebuòi nói: “Thủ linh, Tôajtả sưxcxfxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng à? Lẽ nào vị tiêfsvf̀n bôajtái trưxcxfơebuỏng lão đyikcã qua đyikcơebuòi?”.

Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch lăzkjéc đyikcâihiv̀u, cưxcxfơebuòi lạnh nói: “Làm gì có trưxcxfơebuỏng lão nào, ta nghe mâihiv́y têfsvfn đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ chưxcxfơebuỏng môajtan nói, kỳ thưxcxf̣c đyikcó chỉ là môajtạt lão đyikcâihiv̀u quét dọn trong Tôajtả sưxcxfxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng đyikcã mâihiv́y chục năzkjem nay, mà khôajtang biêfsvf́t vì sao mà cũng chêfsvf́t ngày hôajtam đyikcó. Nguyêfsvfn nhâihivn mà y chêfsvf́t thì cũng khôajtang ai biêfsvf́t đyikcưxcxfơebuọc, chỉ biêfsvf́t sau khi Đaftwạo Huyêfsvf̀n Châihivn Nhâihivn biêfsvf́t chuyêfsvf̣n thì lâihiṿp tưxcxf́c ngâihivy ngưxcxfơebuòi ra nhưxcxf phôajtãng, sau đyikcó thì nôajtãi cơebuon thịnh nôajtạ, nhưxcxf̃ng ngày sau đyikcó nhưxcxfxcxf́ ngâihivy ngâihiv̉n nhưxcxf ngưxcxfơebuòi mâihiv́t hôajtàn, sau này cưxcxfơebuong quyêfsvf́t đyikcêfsvf̉ linh vị lão đyikcâihiv̀u đyikcó vào trong tôajtả sưxcxfxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng, nhưxcxfng chuyêfsvf̣n kỳ quái nhâihiv́t là tâihiv́m linh vị đyikcăzkjẹt trong tôajtả sưxcxfxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng lại khôajtang viêfsvf́t gì hêfsvf́t…”.

ajta Nhưxcxf càng nghe càng cảm thâihiv́y hôajtà đyikcôajtà, trong lòng ngạc nhiêfsvfn lăzkjéc đyikcâihiv̀u nói: “Chuyêfsvf̣n này, chuyêfsvf̣n này rôajtát cuôajtạc là thêfsvf́ nào? Lẽ nào chưxcxfơebuỏng môajtan sưxcxf huynh đyikcã hôajtà đyikcôajtà thâihiṿt?”.

Đaftwfsvf̀n Bâihiv́t Dịch cưxcxfơebuòi lạnh nói: “Chưxcxfơebuỏng môajtan sưxcxf huynh có hôajtà đyikcôajtà hay khôajtang thì khôajtang ai biêfsvf́t, dù sao cũng có ngưxcxfơebuòi khuyêfsvfn giải, nhưxcxfng ôajtang âihiv́y vâihiṽn quyêfsvf́t ý khôajtang nghe. Hơebuon nưxcxf̃a ôajtang âihiv́y còn chăzkjẻng hêfsvf̀ chú ý đyikcêfsvf́n linh vị của nhưxcxf̃ng đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ đyikcăzkjẹt trêfsvfn Ngọc Thanh Đaftwfsvf̣n, mà chỉ ngâihivy ngưxcxfơebuòi ra nhìn tâihiv́m linh vị trôajtáng khôajtang kia. Cưxcxf́ nhưxcxfihiṿy ta e Thanh Vâihivn Môajtan sơebuóm muôajtạn gì cũng xảy ra chuyêfsvf̣n, sơebuóm muôajtạn gì cũng hủy trong tay ôajtang âihiv́y mâihiv́t”.

ajta Nhưxcxf trâihiv̀m măzkjẹc khôajtang nói gì, hôajtài lâihivu sau mơebuói thơebuỏ dài môajtạt tiêfsvf́ng, nhìn qua bêfsvfn ngoài Thủ Tĩnh Đaftwưxcxfơebuòng, chỉ thâihiv́y bêfsvfn ngoài văzkjéng vẻ trôajtáng khôajtang, chỉ có trơebuòi xanh thăzkjem thăzkjẻm.

ebuon phong thôajtải tơebuói, âihiv̉n ưxcxfơebuót truyêfsvf̀n lại tiêfsvf́ng sáo rì rào, khôajtang biêfsvf́t vì sao lại tăzkjeng thêfsvfm mâihiv́y phâihiv̀n tịch mịch.

* * * * * *

 

Thanh vâihivn Sơebuon, Thôajtang Thiêfsvfn  Phong, hâihiṿu sơebuon Tôajtả Sưxcxfxcxf̀ Đaftwưxcxfơebuòng.

      

ebuoi này vâihiṽn im lìm tĩnh lăzkjẹng nhưxcxf trưxcxfơebuóc, tưxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng to lơebuón vâihiṽn sưxcxf̀ng sưxcxf̃ng đyikcưxcxf́ng đyikcó, rưxcxf̀ng câihivy xung quanh vâihiṽn xanh biêfsvf́c môajtạt màu, phản phâihiv́t cuôajtạc đyikcại chiêfsvf́n kinh thiêfsvfn, đyikcôajtạng đyikcịa mơebuói đyikcâihivy, khôajtang hêfsvf̀ ảnh hưxcxfơebuỏng môajtạt chút nào đyikcêfsvf́n nơebuoi này vâihiṿy.




Ngoại trưxcxf̀ thiêfsvf́u đyikci môajtạt lão đyikcâihiv̀u quét dọn, trêfsvfn thâihiv̀n án, giưxcxf̃a vôajtaajtá nhưxcxf̃ng linh vị, đyikcã có thêfsvfm môajtạt tâihiv́m linh vị trôajtáng khôajtang.

ihivm Kinh Vũ im lăzkjẹng quỳ trưxcxfơebuóc tâihiv́m linh vị âihiv́y, thâihivn măzkjẹc hiêfsvf́u phục, trưxcxfơebuóc măzkjẹt có môajtạt bôajtàn lưxcxf̉a, trêfsvfn bàn đyikcăzkjẹt hai câihivy nêfsvf́n lơebuón, ba nén hưxcxfơebuong thơebuom đyikcang bôajtác khói nghi ngút.

zkjéc măzkjẹt Lâihivm Kinh Vũ lôajtạ vẻ đyikcau thưxcxfơebuong, hai hàng môajtai mím chăzkjẹt, quỳ dưxcxfơebuói đyikcâihiv́t nhưxcxfxcxfơebuọng gôajtã, hai tay khôajtang ngưxcxf̀ng cho vàng mã vào cái châihiṿu lưxcxf̉a trưxcxfơebuóc măzkjẹt, nhìn chúng tưxcxf̀ tưxcxf̀ biêfsvf́n thành tro tàn trong ngọn lưxcxf̉a, sau đyikcó lại tưxcxf̀ tưxcxf̀ cho thêfsvfm nhưxcxf̃ng tơebuò giâihiv́y khác vào.

Thỉnh thoảng gã lại ngâihiv̉ng đyikcâihiv̀u lêfsvfn nhìn tâihiv́m linh vị trôajtáng khôajtang. Linh vị của lão già quét dọn tôajtả sưxcxfxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng là do chưxcxfơebuỏng môajtan Đaftwạo Huyêfsvf̀n châihivn nhâihivn cưxcxfơebuong quyêfsvf́t, đyikcôajtạc đyikcoán cho đyikcăzkjẹt vào tôajtả sưxcxfxcxf đyikcưxcxfơebuòng, các vị trưxcxfơebuỏng lão khác đyikcêfsvf̀u khôajtang đyikcôajtàng ý, nhưxcxfng trưxcxfơebuóc giơebuò quyêfsvf̀n thêfsvf́ đyikcêfsvf̀u năzkjèm hêfsvf́t trong tay chưxcxfơebuỏng môajtan, thêfsvfm vào đyikcó, sau trâihiṿn chiêfsvf́n vưxcxf̀a rôajtài, Đaftwạo Huyêfsvf̀n Châihivn Nhâihivn đyikcã đyikcánh bại Thú Thâihiv̀n, oai vọng tăzkjeng lêfsvfn gâihiv́p bôajtại,  bơebuỏi thêfsvf́ chúng  nhâihivn thâihiv́y lão kiêfsvfn quyêfsvf́t khôajtang lùi, cũng đyikcành đyikcêfsvf̉ lão tùy ý.

Tuy chuyêfsvf̣n này có năzkjèm ngoài dưxcxf̣ liêfsvf̣u của Lâihivm Kinh Vũ, nhưxcxfng chuyêfsvf̣n tiêfsvf́p sau đyikcó lại càng làm cho gã kinh ngạc hơebuon. Đaftwạo Huyêfsvf̀n Châihivn Nhâihivn khôajtang ngơebuò đyikcã đyikcem vào  môajtạt linh vị khôajtang vào đyikcăzkjẹt trong Tôajtả sưxcxfxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng. Lâihivm Kinh Vũ vì chuyêfsvf̣n này thâihiṿm chí đyikcã lơebuón gan hỏi Đaftwạo Huyêfsvf̀n Châihivn Nhâihivn lúc ôajtang ta đyikcêfsvf́n đyikcâihivy bái têfsvf́, chăzkjẻng ngơebuò Đaftwạo Huyêfsvf̀n chỉ thản nhiêfsvfn phản vâihiv́n môajtạt câihivu môajtạt câihivu làm cho Lâihivm Kinh Vũ á khâihiv̉u vôajta ngôajtan: “Con biêfsvf́t têfsvfn của ôajtang ta hay sao?”.

ihivm Kinh Vũ tròn măzkjét khôajtang biêfsvf́t nói gì, gã tuy tu hành vơebuói vị lão giả thâihiv̀n bí này đyikcã mưxcxfơebuòi năzkjem, nhưxcxfng vêfsvf̀ thâihivn phâihiṿn của mình, lão giả trưxcxfơebuóc giơebuò chưxcxfa thôajtả lôajtạ vơebuói gã môajtạt lơebuòi, lúc này nêfsvf́u bảo Lâihivm Kinh Vũ nói ra, gã đyikcích thưxcxf̣c khôajtang thêfsvf̉ nói đyikcưxcxfơebuọc. Chỉ là nhìn dáng vẻ của Đaftwạo Huyêfsvf̀n Châihivn Nhâihivn, hiêfsvf̉n nhiêfsvfn ít nhiêfsvf̀u cũng biêfsvf́t vêfsvf̀ thâihivn thêfsvf́ của lão giả kia, có đyikcfsvf̀u ôajtang ta khôajtang chịu thôajtả lôajtạ ra mà thôajtai. Lâihivm Kinh Vũ tuy nghi hoăzkjẹc trong lòng, nhưxcxfng rôajtát cuôajtạc cũng khôajtang dám quá thâihiv́t lêfsvf̃ vơebuói chưxcxfơebuỏng môajtan châihivn nhâihivn, chỉ im lăzkjẹng lui xuôajtáng. Dù sao thì trong lòng gã, hình ảnh nghiêfsvfm tưxcxf̀ hòa ái của lão nhâihivn âihiv́y đyikcã khăzkjéc sâihivu trong tâihivm khảm tưxcxf̀ lâihivu rôajtài, linh vị âihiv́y có viêfsvf́t têfsvfn hay khôajtang cũng khôajtang quan hêfsvf̣ gì.

Bái têfsvf́ trưxcxfơebuóc núi, gã cũng đyikcã tưxcxf̀ng đyikcêfsvf́n qua, chỉ là gã cưxcxf́ cảm thâihiv́y nơebuoi đyikcó đyikcã có vôajtaajtá đyikcêfsvf̣ tưxcxf̉ bái têfsvf́ rôajtài, còn ơebuỏ đyikcâihivy, vị tiêfsvf̀n bôajtái này tuy răzkjèng thâihivn hoài tuyêfsvf̣t nghêfsvf̣ lại lăzkjẹng lẻ rơebuòi khỏi thêfsvf́ gian này, vôajta luâihiṿn thêfsvf́ nào gã cũng phải tiêfsvf̃n đyikcưxcxfa lão. Đaftwạo Huyêfsvf̀n Châihivn Nhâihivn dưxcxfơebuòng nhưxcxf cũng ngâihiv̀m cho phép gã tơebuói đyikcâihivy liêfsvf̣u lý hâihiṿu sưxcxf̣ cho vị lão giả này, hơebuon nưxcxf̃a Châihivn Nhâihivn còn khôajtang đyikcêfsvf̉ ý đyikcêfsvf́n thâihivn phâihiṿn Chưxcxfơebuỏng môajtan cao quý, thưxcxfơebuòng xuyêfsvfn đyikcêfsvf́n tưxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng bái têfsvf́ linh vị của lão giả, vì vâihiṿy khiêfsvf́n bao ngưxcxfơebuòi dị nghị, nhưxcxfng Lâihivm Kinh Vũ cũng khôajtang thêfsvf̉ quản đyikcưxcxfơebuọc chuyêfsvf̣n này.

Lúc này, sau lưxcxfng gã chơebuọt vang lêfsvfn tiêfsvf́ng bưxcxfơebuóc châihivn. Nhiêfsvf̀u ngày nay, Lâihivm Kinh Vũ đyikcã quen vơebuói nhịp bưxcxfơebuóc châihivn này rôajtài, chỉ vưxcxf̀a nghe gã đyikcã biêfsvf́t đyikcó là Đaftwạo Huyêfsvf̀n Châihivn Nhâihivn.

Gã đyikcưxcxf́ng dâihiṿy quay mình, thâihiv́p giọng: “Chưxcxfơebuỏng môajtan!”.

Đaftwạo Huyêfsvf̀n ChâihivnNhâihivn châihiṿm rãi bưxcxfơebuóc vào Tôajtả Sưxcxfxcxf̀ Đaftwưxcxfơebuòng.

  

Trong Tưxcxf̀ Đaftwưxcxfơebuòng đyikcăzkjeng hoả hôajtan ám, tuy răzkjèng Lâihivm Kinh Vũ ơebuỏ trong này đyikcã lâihivu, nhưxcxfng nhâihiv́t thơebuòi cũng khôajtang nhìn rõ đyikcưxcxfơebuọc săzkjéc măzkjẹt của Đaftwạo Huyêfsvf̀n Châihivn Nhâihivn, chỉ mơebuoajtà nhìn thâihiv́y môajtạt thâihivn ảnh đyikcang đyikcưxcxf́ng trong bóng tôajtái, im lăzkjẹng nhìn chăzkjem chăzkjem vào tâihiv́m linh vị bêfsvfn cạnh gã.

Khôajtang biêfsvf́t vì sao, Lâihivm Kinh Vũ chơebuọt cảm thâihiv́y có gì khác lạ ơebuỏ bóng hình mơebuò ảo kia, nhưxcxfng khôajtang thêfsvf̉ nói ra đyikcưxcxfơebuọc đyikcó là đyikcfsvf̉m gi? Chỉ là trong lòng cảm thâihiv́y chút khâihiv̉n trưxcxfơebuong, tim đyikcâihiṿp nhanh hơebuon mà thôajtai.

“Y vâihiṽn tôajtát chưxcxf́?”.

Đaftwạo Huyêfsvf̀n Châihivn cuôajtái cùng cũng lêfsvfn tiêfsvf́ng, thanh âihivm của lão hêfsvf́t sưxcxf́c thâihiv́p trâihiv̀m, có chút khàn khàn, lại giôajtáng nhưxcxfajtá hạ giọng xuôajtáng vâihiṿy, khác xa hoàn toàn so vơebuói phong cách ngày trưxcxfơebuóc.

ihivm Kinh Vũ hoài nghi trong dạ, nhưxcxfng vâihiṽn cúi ngưxcxfơebuòi đyikcáp: “Đaftwêfsvf̣ tưxcxf̉ đyikcã thủ linh cho tiêfsvf̀n bôajtái cả đyikcêfsvfm, thăzkjép hưxcxfơebuong đyikcúng giơebuò, khôajtang dám có đyikcfsvf̀u gì tiêfsvf́t mạn”.

Thâihivn ảnh trong bóng tôajtái kia khẽ run lêfsvfn môajtạt châihiṿp rôajtài tưxcxf̀ tưxcxf̀ nói: “Con tâihiṿn tâihivm nhưxcxfihiṿy cũng khôajtang uôajtảng côajtang y đyikcã dạy dôajtã mưxcxfơebuòi năzkjem”.

  

“Hăzkjéc, hăzkjéc !”.

Đaftwạo Huyêfsvf̀n cưxcxfơebuòi lạnh hai tiêfsvf́ng, khôajtang khí trong Tôajtả Sưxcxf đyikcưxcxfơebuòng bâihiv́t chơebuọt trơebuỏ nêfsvfn âihivm trâihiv̀m lạnh lẽo: “Khôajtang biêfsvf́t nêfsvf́u ngưxcxfơebuòi chêfsvf́t là ta…”.

Lão đyikcôajtạt nhiêfsvfn ngưxcxf̀ng lại, cơebuoajtà nhưxcxf cảm thâihiv́y mình đyikcã nói sai. Lâihivm Kinh Vũ tưxcxf̣ nhiêfsvfn cũng khôajtang dám nhiêfsvf̀u lơebuòi, chỉ cúi đyikcâihiv̀u im lăzkjẹng đyikcưxcxf́ng môajtạt bêfsvfn. Khôajtang khí trâihiv̀m măzkjẹc bao trùm lâihiv́y Tưxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng. Môajtạt hôajtài lâihivu sau. Đaftwạo Huyêfsvf̀n Châihivn Nhâihivn mơebuói nói: “Con hãy ra ngoài trưxcxfơebuóc đyikci, ta có vài lơebuòi muôajtán nói vơebuói y”.

ihivm Kinh Vũ ngâihiv̉n ngưxcxfơebuòi, gâihiṿt đyikcâihiv̀u rôajtài đyikcáp: “vâihivng !”.

  

Nói đyikcoạn, quay ngưxcxfơebuòi bưxcxfơebuóc đyikci

Ra khỏi Tưxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng, tăzkjém mình dưxcxfơebuói ánh dưxcxfơebuong quang, Lâihivm Kinh Vũ lâihiṿp tưxcxf́c cảm thâihiv́y tinh thâihiv̀n phâihiv́n châihiv́n. Giơebuò gã mơebuói phát giác ra vưxcxf̀a rôajtài ơebuỏ trong Tưxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng, tưxcxf̀ đyikcâihiv̀u đyikcêfsvf́n cuôajtái phản phâihiv́t nhưxcxf có môajtạt thưxcxf́ gì lêfsvfn tim gã vâihiṿy.

Gã đyikci dạo môajtạt vòng xung quanh Tưxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng, đyikcơebuọi nưxcxf̉a canh giơebuò mơebuói thâihiv́y Đaftwạo Huyêfsvf̀n Châihivn Nhâihivn đyikci ra, đyikcang cảm thâihiv́y kỳ lạ thì chơebuọt thâihiv́y môajtạt bóng ngưxcxfơebuòi dâihiv̀n biêfsvf́n mâihiv́t trêfsvfn con đyikcưxcxfơebuòng đyikci vào Ảo Nguyêfsvf̣t Đaftwôajtạng Phủ. Sau khi trâihiṿn đyikcại chiêfsvf́n hôajtam đyikcó Ảo Nguyêfsvf̣t Đaftwôajtạng Phủ lại trơebuỏ thành câihiv́m đyikcịa, ngưxcxfơebuòi có thêfsvf̉ vào đyikcó, đyikcưxcxfơebuong nhiêfsvfn chỉ có môajtạt mình Đaftwão Huyêfsvf̀n Châihivn Nhâihivn.

ihivm Kinh Vũ đyikcưxcxfa măzkjét nhìn theo môajtạt lúc rôajtài khẻ lăzkjéc đyikcâihiv̀u, quay trơebuỏ lại vào trong Tưxcxf̀ đyikcưxcxfơebuòng. Gã bưxcxfơebuóc đyikcêfsvf́n trưxcxfơebuóc linh vị của lão giả, chỉ thâihiv́y trưxcxfơebuóc tâihiv́m linh vị đyikcã có thêfsvfm ba nén hưxcxfơebuong mơebuói, còn trong châihiṿu lưxcxf̉a thì có thêfsvfm môajtạt sôajtá tiêfsvf̀n vàng bạc đyikcang bôajtác cháy, có lẽ là Đaftwạo Huyêfsvf̀n Châihivn Nhâihivn đyikcã cho thêfsvfm vào.

ihivm Kinh Vũ trâihiv̀m tưxcxfajtài lâihivu, châihiv̀m châihiṿm ngâihiv̉ng đyikcâihiv̀u lêfsvfn, nhìn tâihiv́m linh vị trôajtáng khôajtang trêfsvfn bàn thơebuò, thâihiṽn thơebuò ngơebuo ngâihiv̉n.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.