Tru Tiên

Chương 182 : Hoá Giải

    trước sau   
   

Chuôvqcxng chùa ngâpcoxn nga, tiêwijŕng trôvqcx́ng chiêwijr̀u tà trâpcox̀m trâpcox̀m. Tu Di Sơnzzon chìm trong biêwijr̉n mâpcoxy mơnzzò ảo, tưoium̀ bình minh cho đoohrêwijŕn lúc hoàng hôvqcxn, nơnzzoi châpcoxn trơnzzòi gió mâpcoxy khôvqcxng ngưoium̀ng thay đoohrôvqcx̉i, mâpcoxy trăuiféng cưoiuḿ lưoium̃ng lơnzzò trôvqcxi, thơnzzòi gian quyêwijŕt chăuifẻng vì ai mà lưoiumu lại.

 

Thiêwijrn Âupmsm Tưoiuṃ hùng vĩ tráng lêwijṛ, sưoium̀ng sưoium̃ng toạ lạc trêwijrn đoohrỉnh núi Tu Di Sơnzzon, tưoiumơnzzỏng nhưoium đoohrang dùng ánh măuifét tưoium̀ bi nhìn xuôvqcx́ng thêwijŕ gian, vôvqcxvqcx́ phàm nhâpcoxn tưoium̀ bôvqcx́n phưoiumơnzzong tám hưoiumơnzzóng tụ tâpcox̣p lại tưoium̀ sáng sơnzzóm, hưoiumơnzzóng vêwijr̀ phâpcox̣t đoohrưoiumơnzzòng, tưoiumơnzzọng phâpcox̣t mà danh lêwijr̃ chiêwijrm bái, kêwijr̉ lêwijr̉ chuyêwijṛn vui buôvqcx̀n trong lòng, câpcox̀u xin thâpcox̀n minh phù hôvqcx̣. Môvqcx̃i ngày có hàng vạn ngưoiumơnzzòi tơnzzói, tụ hơnzzọp, hàng vạn ngưoiumơnzzòi lại ra đoohri, ly biêwijṛt, ngày này sang ngày khác, khôvqcxng hêwijr̀ thay đoohrôvqcx̉i, năuifem này sang năuifem khác, hêwijŕt hơnzzọp rôvqcx̀i lại tan. Chỉ có tưoiumơnzzọng phâpcox̣t vàng ròng trong chánh đoohrwijṛn, trưoiumơnzzóc chánh đoohrwijṛn ánh minh đoohrăuifeng khôvqcxng bao giơnzzò tăuifét, hưoiumơnzzong khói nghi ngút âpcox́y, chưoiuḿng kiêwijŕn thêwijŕ sưoiuṃ tang thưoiumơnzzong.

 

Quỷ Lêwijṛ, hay có thêwijr̉ gọi là Trưoiumơnzzong Tiêwijr̉u Phàm, lại đoohri vào căuifen tiêwijr̉u ôvqcx́c chưoiuḿa di thêwijr̉ của Phôvqcx̉ Trí Thâpcox̀n Tăuifeng, đoohrã đoohrưoiumơnzzọc môvqcx̣t ngày môvqcx̣t đoohrêwijrm, trong suôvqcx́t thơnzzòi gian này, trong tiêwijr̉u ôvqcx́c khôvqcxng có chút đoohrôvqcx̣ng tĩnh nào. Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn cũng đoohrêwijŕn tiêwijr̉u đoohrình ơnzzỏ bêwijrn ngoài tiêwijr̉u ôvqcx́c môvqcx̣t lâpcox̀n, ngôvqcx̀i đoohrơnzzọi môvqcx̣t lúc, sau đoohró thơnzzỏ dài rôvqcx̀i bỏ đoohri.




 

Chỉ có Pháp Tưoiumơnzzóng đoohrã theo Quỷ Lêwijṛ vào trong phòng, sau đoohró đoohrã đoohrơnzzọi ơnzzỏ đoohrình viêwijṛn bêwijrn ngoài tiêwijr̉u ôvqcx́c, kiêwijrn nhâpcox̃n đoohrêwijŕn mưoiuḿc khôvqcxng ai ngơnzzò.

 

Khôvqcxng ai biêwijŕt tại sao Pháp Tưoiumơnzzóng lại đoohrưoiuḿng nơnzzoi đoohró, kêwijr̉ cả Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn ơnzzỏ bêwijrn trong sưoiuṃ viêwijṛc, mà thưoiuṃc ra tâpcox́t cả tăuifeng nhâpcoxn ơnzzỏ Thiêwijrn Âupmsm Tưoiuṃ cũng khôvqcxng ai hỏi y môvqcx̣t câpcoxu nào. Pháp Tưoiumơnzzóng vâpcox̃n kiêwijrn trì môvqcx̣t mình đoohrưoiuḿng đoohró, tưoiuṃa hôvqcx̀ nhưoium đoohrang chơnzzò đoohrơnzzọi môvqcx̣t ai.

 

uifẹt trơnzzòi vêwijr̀ chiêwijr̀u đoohrỏ rưoiuṃc nhưoium máu, ánh hôvqcx̀ng chiêwijŕu sáng châpcoxn trơnzzòi, ánh vàng óng ánh viêwijr̀n chung quanh đoohrám mâpcoxy chiêwijr̀u ơnzzỏ xa xa, mưoiumơnzzòi phâpcox̀n mỹ lêwijṛ. Cảnh đoohrẹp của trơnzzòi đoohrâpcox́t vôvqcx́n luôvqcxn ơnzzỏ cạnh con ngưoiumơnzzòi, chỉ tại con ngưoiumơnzzòi nhìn mà khôvqcxng thâpcox́y, thâpcox́y mà khôvqcxng có tâpcoxm đoohrêwijr̉ cảm nhâpcox̣n.

 

Pháp Tưoiumơnzzóng nhìn ánh tà dưoiumơnzzong ơnzzỏ xa, dưoiumơnzzòng nhưoium xuâpcox́t thâpcox̀n, y đoohrã đoohrưoiuḿng đoohró môvqcx̣t ngày môvqcx̣t đoohrêwijrm, trêwijrn gưoiumơnzzong măuifẹt thanh tú tưoiuṃa hôvqcx̀ khôvqcxng đoohrêwijr̉ lôvqcx̣ ý nghĩ gì, trái vơnzzói mục quang trong sáng, lâpcox́p lánh ánh sáng trí tuêwijṛ thâpcoxm thuý.

 

“Ngưoiumơnzzoi đoohrang nhìn gì vâpcox̣y?”. Đstejôvqcx̣t nhiêwijrn, có tiêwijŕng nói câpcox́t lêwijrn ơnzzỏ bêwijrn cạnh, Pháp Tưoiumơnzzóng giâpcox̣t mình, nhưoium chơnzzọt tỉnh cơnzzon mêwijr, nhìn thâpcox́y Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn khôvqcxng biêwijŕt tưoium̀ lúc nào đoohrã đoohri đoohrêwijŕn đoohrình viêwijṛn, đoohrang đoohrưoiuḿng đoohró mỉm cưoiumơnzzòi nhìn y.

 

Pháp Tưoiumơnzzóng chăuifép tay trả lơnzzòi: “Hôvqcx̀i bâpcox̉m sưoium phụ, đoohrêwijṛ tưoium̉ đoohrang nhìn ánh tà dưoiumơnzzong ơnzzỏ phía tâpcoxy, bôvqcx̃ng nhiêwijrn sơnzzỏ ngôvqcx̣, xuâpcox́t thâpcox̀n suy nghĩ, khôvqcxng biêwijŕt sưoium phụ đoohrã đoohrêwijŕn, thâpcox̣t thâpcox́t lêwijr̃”.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn cưoiumơnzzòi nói: “Khôvqcxng câpcox̀n quan tâpcoxm đoohrêwijŕn lêwijr̃ nghi quá nhưoiumpcox̣y, con nhìn ánh tà dưoiumơnzzong, đoohrã hiêwijr̉u đoohrưoiumơnzzọc đoohrwijr̀u gì?”.

 

Pháp Tưoiumơnzzóng trâpcox̀m ngâpcoxm môvqcx̣t hôvqcx̀i, nói: “Đstejêwijṛ tưoium̉ đoohrưoiuḿng đoohrâpcoxy môvqcx̣t ngày môvqcx̣t đoohrêwijrm, ban đoohrêwijrm ngăuifém tinh tú, ban ngày nhìn thâpcox́y trơnzzòi xanh, thâpcox́y phôvqcx̀n hoa cũng giôvqcx́ng nhưoiumuifẹt trơnzzòi, ban ngày mọc ơnzzỏ phưoiumơnzzong đoohrôvqcxng, đoohrêwijŕn cuôvqcx́i ngày chỉ còn lưoiumu lại chút dưoium quang ơnzzỏ phưoiumơnzzong tâpcoxy. Bâpcox́t giác trong lòng cảm thâpcox́y bi thưoiumơnzzong, nhâpcoxn sinh nhưoiumpcox̣y, ánh sáng nhưoiumpcox̣y, thiêwijrn đoohrịa vạn vâpcox̣t tâpcox́t cả đoohrêwijr̀u nhưoiumpcox̣y, đoohrêwijṛ tưoium̉ nhâpcox́t thơnzzòi khôvqcxng biêwijŕt tại sao sinh ra trêwijrn đoohrơnzzòi đoohrêwijr̉ làm gì, con ngưoiumơnzzòi thâpcox̣t chỉ nhỏ bé chăuifẻng có giá trị, vâpcox̣y còn sinh ra đoohrêwijr̉ làm gì?”.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn gâpcox̣t đoohrâpcox̀u nói: “Đstejôvqcx̀ nhi, ngưoiumơnzzoi quả thâpcox̣t có trí tuêwijṛ hơnzzon ngưoiumơnzzòi, thiêwijrn đoohrịa vạn vâpcox̣t, cái gì cũng có sôvqcx́ mêwijṛnh riêwijrng, măuifẹc dù thiêwijrn biêwijŕn vạn hoá, cuôvqcx́i cùng cũng khôvqcxng thêwijr̉ đoohri ngưoiumơnzzọc lại ý trơnzzòi. Ngưoiumơnzzoi nhơnzzò nhìn măuifẹt trơnzzòi mọc rôvqcx̀i lại lăuifẹn, hiêwijr̉u đoohrưoiumơnzzọc đoohrạo lý này, vâpcox̣y là quá tôvqcx́t rôvqcx̀i”.

 

Pháp Tưoiumơnzzóng cung kính hưoiumơnzzóng Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn hành lêwijr̃, nói: “Đsteja tạ sưoium phụ khen thưoiumơnzzỏng, đoohrêwijṛ tưoium̉ thâpcox̣t khôvqcxng dám nhâpcox̣n. Chỉ có đoohrwijr̀u đoohrêwijṛ tưoium̉ tuy gâpcox̀n nhưoium đoohrã giác ngôvqcx̣, nhưoiumng trong lòng vâpcox̃n còn có chút nghi hoăuifẹc. Đstejêwijṛ tưoium̉ khôvqcxng giải thích đoohrưoiumơnzzọc, nêwijŕu thiêwijrn mêwijṛnh đoohrã đoohrịnh săuifẽn, vạn vâpcox̣t cuôvqcx́i cùng cũng diêwijṛt vong, vâpcox̣y vôvqcxvqcx́ chúng sinh, chịu đoohrưoiuṃng bao âpcoxn oán tình ái trong cuôvqcx̣c sôvqcx́ng, là vì mục đoohrích gì? Phâpcox̣t dạy phải phôvqcx̉ đoohrôvqcx̣ chúng sinh, chúng sinh đoohrêwijr̀u có khả năuifeng đoohrưoiumơnzzọc đoohrôvqcx̣ thoát, nhưoiumng nêwijŕu chúng sinh khôvqcxng muôvqcx́n đoohrưoiumơnzzọc phâpcox̣t đoohrôvqcx̣, vâpcox̣y thì phải làm cách nào? Phâpcox̣t dạy ơnzzỏ thêwijŕ giơnzzói tâpcoxy thiêwijrn cưoiuṃc lạc, vôvqcx oán vôvqcxpcox̣n vôvqcx tình vôvqcx dục, nêwijŕu nhưoiumpcox̣y khôvqcxng thêwijr̉ hâpcox́p dâpcox̃n đoohrưoiumơnzzọc chúng sinh, thì phải làm sao? Đstejêwijṛ tưoium̉ ngu muôvqcx̣i, thỉnh sưoium phụ chỉ đoohrwijr̉m”.

 

Nói xong Pháp Tưoiumơnzzóng cúi đoohrâpcox̀u, chăuifép tay niêwijṛm phâpcox̣t.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn chăuifem chú nhìn Pháp Tưoiumơnzzóng môvqcx̣t lúc lâpcoxu, châpcox̣m rãi gâpcox̣t đoohrâpcox̀u, nét măuifẹt lôvqcx̣ vẻ tưoiumơnzzoi cưoiumơnzzòi, khôvqcxng trả lơnzzòi ngay, thay vào đoohró nhìn vêwijr̀ ráng chiêwijr̀u ơnzzỏ phía tâpcoxy nơnzzoi Pháp Tưoiumơnzzóng đoohrã nhìn trưoiumơnzzóc đoohró, môvqcx̣t hôvqcx̀i sau mơnzzói câpcox́t tiêwijŕng nói: “Vưoium̀a rôvqcx̀i ngưoiumơnzzoi nhìn vêwijr̀ hưoiumơnzzóng tâpcoxy, có thâpcox́y ráng chiêwijr̀u hay khôvqcxng?”.

 

Pháp Tưoiumơnzzóng trả lơnzzòi: “Dạ, đoohrêwijṛ tưoium̉ thâpcox́y thơnzzòi gian trôvqcxi nhanh, măuifẹt trơnzzòi lăuifẹn vêwijr̀ hưoiumơnzzóng tâpcoxy, ánh sáng mơnzzò dâpcox̀n, trong lòng cảm thâpcox́y bi thưoiumơnzzong khôvqcxn tả, nêwijrn mơnzzói thỉnh vâpcox̃n sưoium phụ”.




 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn cưoiumơnzzòi nói: “Trong chôvqcx́c lát nưoium̃a đoohrâpcoxy, măuifẹt trơnzzòi sẽ xuôvqcx́ng núi, vào lúc đoohró ngưoiumơnzzoi sẽ khôvqcxng còn thâpcox́y ráng chiêwijr̀u nưoium̃a”.

 

Pháp Tưoiumơnzzóng tràn đoohrâpcox̀y nghi hoăuifẹc, khôvqcxng hiêwijr̉u Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn muôvqcx́n nói đoohrwijr̀u gì, chỉ biêwijŕt trả lơnzzòi: “Đstejúng thêwijŕ, thưoiuma sưoium phụ”.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn ung dung nhìn vêwijr̀ châpcoxn trơnzzòi phía tâpcoxy, chỉ thâpcox́y ánh măuifẹt trơnzzòi tưoium̀ tưoium̀ lăuifẹn xuôvqcx́ng, bâpcox̀u trơnzzòi tôvqcx́i dâpcox̀n, chỉ còn lại ánh sáng mơnzzò nhạt, thản nhiêwijrn nói: “Tịch dưoiumơnzzong vôvqcx́n vôvqcx tình, khôvqcxng thêwijr̉ lưoiumu giưoium̃ lại. Nhưoiumng đoohrêwijŕn sáng sơnzzóm mai, ngưoiumơnzzoi lại có thêwijr̉ nhìn thâpcox́y cảnh bình minh phải khôvqcxng?”.

 

Pháp Tưoiumơnzzóng giâpcox̣t mình, tâpcoxm tưoium rúng đoohrôvqcx̣ng, nhâpcox́t thơnzzòi khôvqcxng biêwijŕt nói gì, săuiféc măuifẹt lôvqcx̣ rõ vẻ suy nghĩ.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn quay đoohrâpcox̀u lại nhìn Pháp Tưoiumơnzzóng, măuifẹt phảng phâpcox́t nét cưoiumơnzzòi, khôvqcxng nói thêwijrm gì nưoium̃a.

 

Trơnzzòi môvqcx̃i lúc môvqcx̣t tôvqcx́i, măuifẹt trơnzzòi cuôvqcx́i cùng đoohrã hoàn toàn khuâpcox́t sau núi, chăuifẻng bao lâpcoxu sau, chỉ nhìn thâpcox́y môvqcx̣t vâpcox̀ng trăuifeng sáng tưoium̀ phía đoohrôvqcxng dâpcox̀n dâpcox̀n lêwijrn cao, ánh trăuifeng mêwijr̀m mại nhưoiumoiumơnzzóc, lăuifẹng lẽ soi sáng thêwijŕ gian.

 

Đstejêwijrm vêwijr̀ khuya, Thiêwijrn Âupmsm Tưoiuṃ dưoiumơnzzói ánh trăuifeng sáng đoohrâpcox̀y vẻ thanh u yêwijrn tĩnh, tuy khôvqcxng giôvqcx́ng lúc ban ngày tràn đoohrâpcox̀y phôvqcx̀n hoa náo nhiêwijṛt, nhưoiumng so ra lại có vẻ mỹ lêwijṛ thanh đoohrạm hơnzzon hăuifẻn.

 

Tu Di Sơnzzon, Thiêwijrn Âupmsm Tưoiuṃ, tiêwijr̉u đoohrình viêwijṛn, sưoium đoohrôvqcx̀ họ hai ngưoiumơnzzòi khôvqcxng nói năuifeng gì, an tĩnh đoohrưoiuḿng tại đoohrình viêwijṛn, y phục nhẹ nhàng lay đoohrôvqcx̣ng trong gió núi.

 

Khôvqcxng biêwijŕt bao lâpcoxu sau, chỉ thâpcox́y vâpcox̀ng trăuifeng đoohrã săuifép lêwijrn đoohrêwijŕn giưoium̃a trơnzzòi, giưoium̃a tiêwijr̉u viêwijṛn an tĩnh bôvqcx̃ng nôvqcx̉i lêwijrn môvqcx̣t tràng tiêwijŕu ngạo.

 

Pháp Tưoiumơnzzóng măuifẹt lôvqcx̣ vẻ vui mưoium̀ng, bưoiumơnzzóc vài bưoiumơnzzóc tơnzzói giưoium̃a tiêwijr̉u viêwijṛn, ngâpcox̉ng đoohrâpcox̀u vọng nguyêwijṛt, chỉ thâpcox́y ánh trăuifeng chiêwijŕu sáng phủ lêwijrn tăuifeng bào nguyêwijṛt bạch tưoiuṃa nhưoiumoiumơnzzong nhưoium tuyêwijŕt.

 

Pháp Tưoiumơnzzóng cưoiumơnzzòi lơnzzón, quay ngưoiumơnzzòi lại, mỉm cưoiumơnzzòi rôvqcx̀i quỳ xuôvqcx́ng dưoiumơnzzói châpcoxn Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn, chăuifép tay hành lêwijr̃: “Đsteja tạ sưoium phụ chỉ đoohrwijr̉m, đoohrêwijṛ tưoium̉ đoohrã hiêwijr̉u rôvqcx̀i”.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn ánh măuifét tỏ rõ nét vui mưoium̀ng, nhìn xuôvqcx́ng têwijrn đoohrêwijṛ tưoium̉ đoohrang quỳ dưoiumơnzzói châpcoxn, măuifẹc dù ôvqcxng ta tu hành đoohrã đoohrêwijŕn cảnh giơnzzói khôvqcxng còn quan tâpcoxm đoohrêwijŕn chuyêwijṛn đoohrưoiumơnzzọc mâpcox́t, săuiféc măuifẹt vâpcox̃n lôvqcx̣ vẻ hoan hỉ châpcoxn tâpcoxm. Ôxbkbng nhẹ nhàng vuôvqcx́t đoohrâpcox̀u Pháp Tưoiumơnzzóng, cảm khái thôvqcx́t lêwijrn:

 

“Hảo!”.

 

“Hảo!”.

 

“Hảo!”.

 

“Ngưoiumơnzzoi thiêwijrn tưoium thôvqcxng minh, thêwijŕ gian hiêwijŕm có, nhưoiumng đoohrwijr̀u quan trọng nhâpcox́t là ngưoiumơnzzoi có tuêwijṛ tâpcoxm đoohrôvqcx́i vơnzzói phâpcox̣t học phâpcox̣t lý. Trưoiumơnzzóc đoohrâpcoxy trong bôvqcx́n sưoium huynh đoohrêwijṛ chúng ta, kỳ thâpcox̣t Phôvqcx̉ Trí sưoium thúc ngưoiumơnzzoi là ngưoiumơnzzòi thôvqcxng tuêwijṛ nhâpcox́t, y tuy thôvqcxng minh, nhưoiumng cuôvqcx́i cùng cũng đoohri lâpcox̀m đoohrưoiumơnzzòng, lơnzzo là phâpcox̣t học, vọng câpcox̀u trưoiumơnzzòng sanh bâpcox́t tưoium̉, tưoiuṃu chung cũng khôvqcxng tránh nôvqcx̉i sôvqcx́ mêwijṛnh. Hôvqcxm nay ngưoiumơnzzoi đoohrã hiêwijr̉u đoohrưoiumơnzzọc đoohrwijr̀u này, là phúc phâpcox̣n của ngưoiumơnzzoi mà cũng là phúc phâpcox̣n của Thiêwijrn Âupmsm Tưoiuṃ chúng ta vâpcox̣y!”.

 

Pháp Tưoiumơnzzóng sơnzzọ hãi, ngâpcox̉ng đoohrâpcox̀u nhìn Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn nói: “Sưoium phụ, ngưoiumơnzzòi nói gì mà đoohrêwijṛ tưoium̉ khôvqcxng hiêwijr̉u đoohrưoiumơnzzọc?”.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn lăuiféc đoohrâpcox̀u, dùng tay nâpcoxng Pháp Tưoiumơnzzóng đoohrưoiuḿng dâpcox̣y, vẻ hoan hỉ trêwijrn măuifẹt nhạt dâpcox̀n, thong thả đoohráp lơnzzòi: “Mâpcox́y năuifem gâpcox̀n đoohrâpcoxy, sưoium phụ ngày đoohrêwijrm lo viêwijṛc tục, do vâpcox̣y viêwijṛc nghiêwijrn cưoiuḿu phâpcox̣t học bị đoohrình trêwijṛ khôvqcxng tiêwijŕn lêwijrn đoohrưoiumơnzzọc, ngày ngày chỉ lo lăuiféng đoohrêwijŕn hưoium danh thêwijŕ tục, nưoium̉a đoohrơnzzòi tranh đoohrâpcox́u, khôvqcxng có cách nào dưoiuḿt bỏ đoohrưoiumơnzzọc. Kêwijr̉ tưoium̀ ngày Phôvqcx̉ Trí sưoium thúc của ngưoiumơnzzoi qua đoohrơnzzòi, sưoium phụ đoohrã có ý quy âpcox̉n, nhưoiumng chỉ có đoohrwijr̀u trong môvqcxn phái chưoiuma có ngưoiumơnzzòi kêwijŕ tục, cơnzzo nghiêwijṛp của tôvqcx̉ sưoium đoohrêwijr̉ lại, tuy là thâpcoxn ngoại chi vâpcox̣t, nhưoiumng vâpcox̃n khôvqcxng thêwijr̉ coi thưoiumơnzzòng đoohrưoiumơnzzọc. Bâpcoxy giơnzzò đoohrã có ngưoiumơnzzoi, cuôvqcx́i cùng sưoium phụ cũng có thêwijr̉ an tâpcoxm đoohrưoiumơnzzọc rôvqcx̀i”.

 

Pháp Tưoiumơnzzóng kinh hãi thâpcox́t săuiféc, vưoium̀a đoohrưoiuḿng lêwijrn lại quỳ xuôvqcx́ng ngay, vôvqcx̣i vã nói: “Âupmsn sưoium, tại sao ngưoiumơnzzòi lại nói vâpcox̣y, Thiêwijrn Âupmsm Tưoiuṃ khôvqcxng thêwijr̉ nào thiêwijŕu đoohrưoiumơnzzọc ngưoiumơnzzòi, hà huôvqcx́ng chúng đoohrêwijṛ tưoium̉ đoohrêwijr̀u muôvqcx́n sơnzzóm tôvqcx́i ơnzzỏ bêwijrn âpcoxn sưoium, nghe lơnzzòi giáo huâpcox́n. Đstejêwijṛ tưoium̉ khâpcox̉n xin âpcoxn sưoium ngàn lâpcox̀n đoohrưoium̀ng bỏ chúng đoohrêwijṛ tưoium̉ và Thiêwijrn Âupmsm Tưoiuṃ mà quy âpcox̉n!”. Nói xong, y lại dâpcox̣p đoohrâpcox̀u khôvqcxng ngơnzzót.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn cưoiumơnzzòi lêwijrn môvqcx̣t tiêwijŕng, rôvqcx̀i lại thơnzzỏ dài, kéo Pháp Tưoiumơnzzóng đoohrưoiuḿng dâpcox̣y, cảm thán mà nói: “Si nhâpcoxn, si nhâpcoxn, thiêwijrn hạ có yêwijŕn tiêwijṛc nào mà khôvqcxng tàn? Bâpcox́t quá viêwijṛc quy âpcox̉n của sưoium phụ khôvqcxng phải là viêwijṛc câpcox́p bách, và cũng chưoiuma thêwijr̉ lâpcox̣p tưoiuḿc thưoiuṃc hiêwijṛn, ngưoiumơnzzoi khôvqcxng phải lo lăuiféng, chỉ có đoohrwijr̀u mọi viêwijṛc bâpcoxy giơnzzò đoohrã an bài ôvqcx̉n thoả, ta cuôvqcx́i cùng cũng có thêwijr̉ buôvqcxng tay đoohrưoiumơnzzọc rôvqcx̀i”.

 

Pháp Tưoiumơnzzóng măuifét còn vưoiumơnzzong lêwijṛ, nhưoiumng trong lòng cũng hiêwijr̉u viêwijṛc Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn quy âpcox̉n là khôvqcxng thêwijr̉ cản trơnzzỏ đoohrưoiumơnzzọc, nhưoiumng theo lơnzzòi sưoium phụ nói, chỉ câpcox̀n ngưoiumơnzzòi khôvqcxng lâpcox̣p tưoiuḿc quy âpcox̉n, ngày sau còn có nhiêwijr̀u dịp đoohrêwijr̉ thuyêwijŕt phục âpcoxn sưoium. Nghĩ tơnzzói đoohrâpcoxy, bèn khôvqcxng khóc nưoium̃a, đoohrưoiuḿng dâpcox̣y rôvqcx̀i đoohrưoiuḿng qua môvqcx̣t bêwijrn.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn ngâpcox̉ng đoohrâpcox̀u nhìn trơnzzòi, chỉ thâpcox́y nguyêwijṛt quang đoohrâpcox̀y trơnzzòi, băuifeng thanh mỹ lêwijṛ, ôvqcxng vọng nhìn ra xa, môvqcx̣t lúc sau đoohrôvqcx̣t nhiêwijrn nói: “Chúng ta hãy đoohri vào găuifẹp vị tiêwijr̉u thí chủ đoohró thôvqcxi!”.

 

Pháp Tưoiumơnzzóng lo lăuiféng hỏi: “Sao vâpcox̣y, sưoium phụ?”.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn lạnh lùng nói: “Thị phi đoohrúng sai, âpcoxn oán tình cưoium̀u, dù sao chăuifeng nưoium̃a cuôvqcx́i cùng cũng phải kêwijŕt thúc”.

 

Đstejêwijŕn đoohrâpcoxy, ôvqcxng khôvqcxng nói thêwijrm gì nưoium̃a, đoohri thăuifẻng vêwijr̀ hưoiumơnzzóng gian tiêwijr̉u ôvqcx́c, Pháp Tưoiumơnzzóng lăuifẻng lăuifẹng đoohri theo sau sưoium phụ, càng đoohrêwijŕn gâpcox̀n cưoium̉a tiêwijr̉u ôvqcx́c, khôvqcxng hiêwijr̉u sao lòng hăuifén càng cảm thâpcox́y khâpcox̉n trưoiumơnzzong.

 

vqcx̣t ngày môvqcx̣t đoohrêwijrm rôvqcx̀i, ơnzzỏ bêwijrn trong tiêwijr̉u ôvqcx́c, đoohrôvqcx́i diêwijṛn vơnzzói Phôvqcx̉ Trí sưoium thúc, Quỷ Lêwijṛ đoohrã làm nhưoium̃ng gì??

Y còn có thêwijr̉ làm gì đoohrưoiumơnzzọc?

 

pcoxu trả lơnzzòi bày ra trưoiumơnzzóc măuifét ngay khi Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn vén rèm đoohrêwijr̉ mơnzzỏ cành cưoium̉a gôvqcx̃, nhẹ nhàng tiêwijŕn vào bêwijrn trong tiêwijr̉u ôvqcx́c.

 

uifen tiêwijr̉u ôvqcx́c vâpcox̃n trôvqcx́ng rôvqcx̃ng, Ngọc băuifeng bàn vâpcox̃n chiêwijŕu sáng y nhưoium cũ.

 

Khôvqcxng có gì xảy ra!

 

Pháp thâpcoxn của Phôvqcx̉ Trí vâpcox̃n đoohrang ngôvqcx̀i xêwijŕp băuifèng nhưoium cũ trêwijrn Ngọc băuifeng bàn. Ơzjhk̉ phía đoohrôvqcx́i diêwijṛn, Quỷ Lêwijṛ, hay có thêwijr̉ gọi là Trưoiumơnzzong Tiêwijr̉u Phàm, cũng đoohrang ngôvqcx̀i xêwijŕp băuifèng, lưoiumng hưoiumơnzzóng vêwijr̀ phía Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn và Pháp Tưoiumơnzzóng, chăuifem chăuifem chú chú nhìn vào khuôvqcxn măuifẹt của Phôvqcx̉ Trí.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn thơnzzỏ sâpcoxu môvqcx̣t hơnzzoi, vưoium̀a đoohrịnh mơnzzỏ miêwijṛng nói, bôvqcx̃ng nhiêwijrn cảm thâpcox́y có tiêwijŕng đoohrôvqcx̣ng ơnzzỏ sau lưoiumng, nhìn lại thâpcox́y Pháp Tưoiumơnzzóng đoohrang khẽ kéo tay áo của mình, chỉ thâpcox́y y hưoiumơnzzóng măuifét vêwijr̀ phía Quỷ Lêwijṛ, khôvqcxng nói gì.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn quay đoohrâpcox̀u nhìn kỹ lại, khôvqcxng khỏi chau mày, chỉ thâpcox́y bêwijrn trong phòng khôvqcxng có gì biêwijŕn hoá, duy tại chôvqcx̃ Quỷ Lêwijṛ đoohrang ngôvqcx̀i, trong vòng ba thưoiumơnzzóc xung quanh gạch đoohrêwijr̀u bị rạn nưoiuḿt, vơnzzói vôvqcxvqcx́ vêwijŕt nưoiuḿt li ti xung quanh, càng gâpcox̀n chôvqcx̃ Quỷ Lêwijṛ ngôvqcx̀i, các vêwijŕt nưoiuḿt càng dày đoohrăuifẹc, đoohrêwijŕn chôvqcx̃ cách Quỷ Lêwijṛ môvqcx̣t thưoiumơnzzóc, gạch khôvqcxng còn bị rạn nưoium̃a, mà đoohrã hoàn toàn nát thành bôvqcx̣t.

 

Trong vòng môvqcx̣t ngày môvqcx̣t đoohrêwijrm vưoium̀a qua, khôvqcxng biêwijŕt có chuyêwijṛn gì xảy ra trêwijrn ngưoiumơnzzòi Quỷ Lêwijṛ, cũng có thêwijr̉ vĩnh viêwijr̃n khôvqcxng có ai biêwijŕt đoohrưoiumơnzzọc đoohrwijr̀u đoohró.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn châpcox̣m rãi đoohri đoohrêwijŕn chôvqcx̃ Quỷ Lêwijṛ ngôvqcx̀i, liêwijŕc nhìn xuôvqcx́ng măuifẹt đoohrâpcox́t trưoiumơnzzóc măuifẹt y, dùng thanh âpcoxm bình hoà, hỏi: “Thí chủ, ngưoiumơnzzòi đoohrã ngôvqcx̀i đoohrâpcoxy môvqcx̣t ngày môvqcx̣t đoohrêwijrm rôvqcx̀i, ngưoiumơnzzòi đoohrã nghĩ thôvqcxng suôvqcx́t rôvqcx̀i chưoiuma?”.

 

Quỷ Lêwijṛ tưoium̀ tưoium̀ chuyêwijr̉n ánh măuifét tưoium̀ pháp thâpcoxn của Phôvqcx̉ Trí sang phía Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn. Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn trong lòng rúng đoohrôvqcx̣ng, chỉ thâpcox́y Quỷ Lêwijṛ săuiféc măuifẹt tái nhơnzzọt, có vẻ mêwijṛt mỏi, măuifẹc dù chỉ ngôvqcx̀i ơnzzỏ đoohrâpcoxy mơnzzói môvqcx̣t ngày môvqcx̣t đoohrêwijrm, nhưoiumng săuiféc măuifẹt đoohrâpcox̀y vẻ phong trâpcox̀n thưoiumơnzzong tâpcoxm, tưoiumơnzzỏng nhưoium đoohrã trải qua trăuifem năuifem nhâpcoxn thêwijŕ.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifẻng Thưoiumơnzzọng nhâpcoxn chăuifép tay, nhẹ nhàng tụng: “A di đoohrà phâpcox̣t!”.

 

Quỷ Lêwijṛ châpcox̣m rãi đoohrưoiuḿng dâpcox̣y, nhưoiumng vưoium̀a mơnzzói đoohrưoiuḿng lêwijrn, ngưoiumơnzzòi hăuifén bôvqcx̃ng nhiêwijrn phát run, khôvqcxng giưoium̃ thăuifeng băuifèng đoohrưoiumơnzzọc. Pháp Tưoiumơnzzóng cùng Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn đoohrêwijr̀u chau mày, Pháp Tưoiumơnzzóng vôvqcx̣i vưoiumơnzzọt lêwijrn đoohrơnzzõ lâpcox́y tay của y. Quỷ Lêwijṛ ôvqcx̉n đoohrịnh thâpcoxn hình, thơnzzỏ sâpcoxu mâpcox́y hơnzzoi, cuôvqcx́i cùng đoohrã đoohrưoiuḿng thăuifẻng dâpcox̣y, đoohrôvqcx́i măuifẹt vơnzzói Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn.

 

Thâpcoxn thêwijr̉ y nhìn qua thì có vẻ hưoium nhưoiumơnzzọc, nhưoiumng khôvqcxng hiêwijr̉u tại sao, vào lúc này, nhìn y lại giôvqcx́ng nhưoium ngọn Tu Di Sơnzzon, vưoium̀a vưoium̃ng chăuiféc vưoium̀a kiêwijrn nhâpcox̃n.

 

“Đstejại sưoium…” Thanh âpcoxm của y pháp ra khàn khàn.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn chăuifép tay nói: “Ta đoohrâpcoxy, tiêwijr̉u thí chủ có gì phâpcoxn phó?”.

 

“Ngưoiumơnzzòi chêwijŕt thì phải nhâpcox̣p thôvqcx̉ an táng, ngưoiumơnzzòi có thêwijr̉ đoohrưoiuma ôvqcxng âpcox́y… đoohrưoiuma pháp thâpcoxn của Phôvqcx̉ Trí sưoium phụ đoohri hoả táng!”.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn cùng Pháp Tưoiumơnzzóng đoohrôvqcx̀ng thơnzzòi giâpcox̣t mình, nhìn chăuifem chú Quỷ Lêwijṛ. Môvqcx̣t lúc sau, Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn thơnzzỏ dài môvqcx̣t tiêwijŕng, thanh âpcoxm có chút nghẹn ngào, hạ giọng nói: “Thí chủ đoohrã nhìn thâpcox́u đoohrưoiumơnzzọc rôvqcx̀i ưoium?”.

 

Quỷ Lêwijṛ cưoiumơnzzòi thảm môvqcx̣t tiêwijŕng, nhìn lại hưoiumơnzzóng Phôvqcx̉ Trí đoohrang ngôvqcx̀i, cơnzzouifép trêwijrn măuifẹt co lại rôvqcx̀i giãn ra, châpcox̣m rãi nói: “Ta vơnzzói đoohrại sưoium ngày trưoiumơnzzóc bâpcox́t quá chỉ có duyêwijrn găuifẹp măuifẹt môvqcx̣t đoohrêwijrm, ta đoohrã tưoium̀ng quỳ trưoiumơnzzóc măuifẹt ôvqcxng âpcox́y, cam tâpcoxm tình nguyêwijṛn khâpcox́u đoohrâpcox̀u, gọi ôvqcxng âpcox́y là sưoium phụ. Ôxbkbng âpcox́y đoohrã cưoiuḿu ta, rôvqcx̀i lại hại ta, nhưoiumng nêwijŕu khôvqcxng có ôvqcxng âpcox́y thì cũng khôvqcxng có ta, ta đoohrã chêwijŕt tưoium̀ lâpcoxu rôvqcx̀i. Ta tuy khôvqcxng phải là Phâpcox̣t môvqcxn đoohrêwijṛ tưoium̉, nhưoiumng cũng biêwijŕt trong đoohrạo Phâpcox̣t quan trọng nhâpcox́t là viêwijṛc chuyêwijr̉n sinh, ôvqcxng âpcox́y khi chêwijŕt đoohrã khôvqcxng chịu nhâpcox̣p thôvqcx̉, chưoiuḿng tỏ trong lòng ôvqcxng âpcox́y cũng đoohrã hôvqcx́i hâpcox̣n râpcox́t nhiêwijr̀u…”.

 

nzzoi thơnzzỏ băuifeng lạnh, âpcox̉n ưoiumơnzzóc nhưoium đoohrang toả ra tưoium̀ ngưoiumơnzzòi y. Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn cùng Pháp Tưoiumơnzzóng đoohrôvqcx̀ng thơnzzòi có cảm giác đoohrang tiêwijŕp câpcox̣n vơnzzói môvqcx̣t yêwijru lưoiuṃc quỷ dị.

 

“…Lêwijṛ khí của Phêwijṛ Huyêwijŕt Châpcoxu vôvqcx́n râpcox́t mãnh liêwijṛt, mâpcox́y năuifem qua ta đoohrã chịu đoohrưoiuṃng qua, ta cũng cảm thôvqcxng vơnzzói ôvqcxng âpcox́y, phâpcox̀n nào cũng hiêwijr̉u đoohrưoiumơnzzọc lý do xảy ra chuyêwijṛn năuifem xưoiuma”. Nói đoohrêwijŕn đoohrâpcoxy, Quỷ Lêwijṛ lăuifẻng lăuifẹng xoay ngưoiumơnzzòi, đoohri vêwijr̀ hưoiumơnzzóng cưoium̉a, ho khan môvqcx̣t tiêwijŕng nhưoium đoohrêwijr̉ át đoohri tiêwijŕng nâpcox́c.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn cùng Pháp Tưoiumơnzzóng ơnzzỏ đoohrăuifèng sau lưoiumng y, nhìn theo bóng dáng y mà chăuifép tay niêwijṛm Phâpcox̣t, Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn nói: “Tiêwijr̉u thí chủ tâpcox́m lòng nhâpcoxn hâpcox̣u, cảm đoohrôvqcx̣ng trơnzzòi đoohrâpcox́t, lão nạp xin thay măuifẹt cho sưoium đoohrêwijṛ Phôvqcx̉ Trí đoohra tạ thí chủ. Lão nạp câpcox̉n tuâpcoxn lơnzzòi phâpcoxn phó của thí chủ, lâpcox̣p tưoiuḿc tiêwijŕn hành pháp sưoiuṃ hoả thiêwijru thâpcoxn pháp của sưoium đoohrêwijṛ, rôvqcx̀i đoohrem an táng, chỉ khôvqcxng biêwijŕt là trưoiumơnzzóc đoohró, thí chủ có còn gì đoohrêwijr̉ nói vơnzzói y nưoium̃a khôvqcxng?”.

 

Quỷ Lêwijṛ lúc này đoohrã đoohri đoohrêwijŕn cưoium̉a, tay đoohrã đoohrăuifẹt lêwijrn cưoium̉a chuâpcox̉n bị đoohri ra, nghe câpcoxu đoohró, y dưoium̀ng lại, toàn thâpcoxn đoohrưoiuḿng yêwijrn nhưoiumoiumơnzzọng. Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn cùng Pháp Tưoiumơnzzóng khôvqcxng biêwijŕt y đoohrang nghĩ gì, nhâpcox́t thơnzzòi chỉ biêwijŕt nhìn y, khôvqcxng nói tiêwijŕng nào.

 

Quỷ Lêwijṛ tưoium̀ tưoium̀ quay lại, chỉ thâpcox́y măuifẹt y đoohrâpcox̀y vẻ thôvqcx́ng khôvqcx̉ tang thưoiumơnzzong. Dáng đoohrwijṛu này của y, cả đoohrơnzzòi chỉ xảy ra có hai lâpcox̀n, chuyêwijṛn mưoiumơnzzòi năuifem vêwijr̀ trưoiumơnzzóc, trong phút chôvqcx́c lại hiêwijṛn ra trong tâpcoxm trí, cuôvqcx́i cùng, tưoiuṃa nhưoium gió thôvqcx̉i đoohrêwijrm tàn, trêwijrn măuifẹt y lại hiêwijṛn ra vẻ măuifẹt bình thưoiumơnzzòng hoà nhã.

 

Y là Quỷ Lêwijṛ, hay là Trưoiumơnzzong Tiêwijr̉u Phàm, ai mà biêwijŕt đoohrưoiumơnzzọc?

 

Nhưoiumng còn ai quan tâpcoxm đoohrêwijŕn đoohrwijr̀u đoohró nưoium̃a?

 

“Phù!”.

 

Ngưoiumơnzzòi nam tưoium̉ đoohró, đoohrưoiuḿng tại khung cưoium̉a, nhìn vêwijr̀ phía pháp thâpcoxn Phôvqcx̉ Trí đoohrang ngôvqcx̀i xêwijŕp băuifèng trêwijrn giưoiumơnzzòng ngọc, pháp thâpcoxn đoohrã chịu thôvqcx́ng khôvqcx̉ môvqcx̣t đoohrơnzzòi, rôvqcx̀i cũng nhưoium thiêwijŕu niêwijrn ngày âpcox́y, hưoiumơnzzóng vêwijr̀ Phôvqcx̉ Trí quỳ xuôvqcx́ng, đoohrưoiumơnzzòng đoohrưoiumơnzzòng chính chính dâpcox̣p đoohrâpcox̀u ba lạy, sau đoohró, ngâpcox̉ng đoohrâpcox̀u lêwijrn, săuiféc măuifẹt đoohrâpcox̀y vẻ cung kính, nhưoiumng khuôvqcxn măuifẹt lại âpcox̉n giâpcox́u vôvqcxvqcx́ nôvqcx̃i thưoiumơnzzong tâpcoxm, câpcox́t tiêwijŕng gọi: “Sưoium phụ!...”.

 

….

 

Im lăuifẹng

 

“…Sưoium phụ, ngưoiumơnzzòi…xin hãy an nghỉ!”.

 

Y trâpcox̀m giọng nói, sau đoohró đoohrưoiuḿng dâpcox̣y, khôvqcxng nói thêwijrm gì, quay ra hưoiumơnzzóng cưoium̉a, lăuifẻng lăuifẹng bỏ đoohri.

Tu hành đoohrạo hạnh nhưoium Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn và Pháp Tưoiumơnzzóng, nhâpcox́t thơnzzòi cũng  ngạc nhiêwijrn khôvqcxng nói lêwijrn lơnzzòi, chỉ biêwijŕt im lăuifẹng nhìn Quỷ Lêwijṛ tưoium̀ tưoium̀ đoohri ra khỏi tiêwijr̉u ôvqcx́c.

 

Toàn bôvqcx̣ đoohrêwijr̀u yêwijrn tĩnh, Pháp Tưoiumơnzzóng thơnzzỏ dài môvqcx̣t tiêwijŕng nói: “Y…y thâpcox̣t là môvqcx̣t ngưoiumơnzzòi đoohrại trí tuêwijṛ, đoohrại tưoium̀ bi tâpcoxm! Đstejúng là môvqcx̣t kỳ nam tưoium̉ của thêwijŕ gian…A di đoohrà phâpcox̣t…”.

 

Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn quay đoohrâpcox̀u, nhìn pháp thâpcoxn của Phôvqcx̉ Trí môvqcx̣t lúc, chăuifép tay nói: “Sưoium đoohrêwijṛ, chung quy cũng có thêwijr̉ an nghỉ đoohrưoiumơnzzọc rôvqcx̀i…có phải khôvqcxng?”.

 

vqcx̃ng nhiêwijrn Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn la lêwijrn môvqcx̣t tiêwijŕng hoảng hôvqcx́t, làm Pháp Tưoiumơnzzóng giâpcox̣t mình, vôvqcx̣i nhìn theo mục quang của Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn, y lâpcox̣p tưoiuḿc toàn thâpcoxn run râpcox̉y, săuiféc măuifẹt đoohrâpcox̀y vẻ kinh ngạc.

 

Chỉ thâpcox́y pháp thâpcoxn Phôvqcx̉ Trí vôvqcx́n đoohrang ngôvqcx̀i xêwijŕp băuifèng trêwijrn Ngọc băuifeng bàn, lúc này đoohrôvqcx̣t nhiêwijrn phát sinh biêwijŕn hoá, trong ánh sáng trăuiféng bạc yêwijŕu ơnzzót nhưoiumoiumơnzzong tuyêwijŕt, pháp thâpcoxn Phôvqcx̉ Trí nhưoium sa thạch tan thành bôvqcx̣t, tưoium̀ng đoohrwijr̉m tưoium̀ng đoohrwijr̉m hoá thành nhưoium̃ng hạt bụi nhỏ xíu măuifét thưoiumơnzzòng khó nhìn thâpcox́y, tưoium̀ tưoium̀ rơnzzoi xuôvqcx́ng. Trêwijrn khuôvqcxn măuifẹt già nua của ôvqcxng, khôvqcxng hiêwijr̉u sao, nét thôvqcx́ng khôvqcx̉ lúc đoohrâpcox̀u dâpcox̀n dâpcox̀n tan biêwijŕn mâpcox́t, trêwijrn măuifẹt nhưoiumvqcx̣ môvqcx̣t nụ cưoiumơnzzòi hâpcoxn hoan.

 

Nhìn thâpcox́y tôvqcx́c đoohrôvqcx̣ phâpcoxn hoá càng lúc càng nhanh, chăuifẻng mâpcox́y chôvqcx́c toàn thâpcoxn hình của Phôvqcx̉ Trí đoohrã tan mâpcox́t, Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn măuifét rưoiumng rưoiumng lêwijṛ, chăuifép tay nói: “Sưoium đoohrêwijṛ, sưoium đoohrêwijṛ, tâpcoxm nguyêwijṛn của đoohrêwijṛ đoohrã hoàn thành rôvqcx̀i, sưoium huynh thâpcox̣t vui mưoium̀ng cho đoohrêwijṛ. Tưoium̀ nay vêwijr̀ sau phâpcox̣t hải vôvqcx biêwijrn, đoohrêwijṛ hãy tưoiuṃ bảo trọng!”.

 

Pháp thâpcoxn Phôvqcx̉ Trí nhanh chóng phâpcoxn hoá, cuôvqcx́i cùng tâpcox́t cả đoohrã biêwijŕn thành bụi trăuiféng, nưoiumơnzzong theo luôvqcx̀ng ánh sáng trăuiféng bạc xuâpcox́t phát tưoium̀ Ngọc băuifeng bàn, tưoium̀ tưoium̀ hạ xuôvqcx́ng. Cũng vào lúc này, Ngọc băuifeng bàn sau khi tiêwijŕp nhâpcox̣n nhưoium̃ng hạt bụi trăuiféng li ti, hào quang của pháp bảo vụt chói sáng, trong căuifen tiêwijr̉u ôvqcx́c bôvqcx́n bêwijr̀ kín mít, bâpcox́t ngơnzzò môvqcx̣t luôvqcx̀ng gió nôvqcx̉i lêwijrn nhưoium có môvqcx̣t sưoiuḿc mạnh nào đoohró khôvqcxng giải thích đoohrưoiumơnzzọc.

 

Trong bóng đoohren xa thăuifẻm, phảng phâpcox́t nhưoium có tiêwijŕng phạm xưoiumơnzzóng của phâpcox̣t gia du dưoiumơnzzong truyêwijr̀n lại.

 

Ngọc băuifeng bàn ánh sáng càng lúc càng rưoiuṃc rơnzzõ, trong căuifen tiêwijr̉u ôvqcx́c gió thôvqcx̉i môvqcx̃i lúc môvqcx̣t mạnh hơnzzon, tăuifeng bào của Phôvqcx̉ Hoăuifèng thưoiumơnzzọng nhâpcoxn và Pháp Tưoiumơnzzóng tung bay phâpcox̀n phâpcox̣t, hai ngưoiumơnzzòi chỉ biêwijŕt kinh ngạc nhìn nhau. Đstejôvqcx̣t nhiêwijrn, tưoium̀ Ngọc băuifeng bàn phát ra môvqcx̣t âpcoxm thanh săuiféc lạnh, hào quang toả rôvqcx̣ng, vôvqcxvqcx́ hạt bụi li ti trong ánh sáng trăuiféng bạc nhưoiumoiumơnzzong tuyêwijŕt, tung bay khăuifép bôvqcx́n phía, môvqcx̣t tiêwijŕng nôvqcx̉ lơnzzón thình lình vang lêwijrn:

 

“Râpcox̀m…!”.

 

Bụi bay tung toé, môvqcx̣t luôvqcx̀ng ánh sáng rưoiuṃc rơnzzõ chói lọi lâpcox̣p tưoiuḿc bao trùm tâpcox́t cả, bôvqcx́n bưoiuḿc tưoiumơnzzòng của tiêwijr̉u ôvqcx́c lâpcox̣p tưoiuḿc bị vâpcox̀ng hào quang kỳ lạ tưoium̀ Ngọc băuifeng bàn phá vơnzzõ, khôvqcxng còn chút dâpcox́u tích nào, chỉ thâpcox́y vâpcox̀ng trăuifeng trêwijrn cao, ánh trăuifeng nhưoium tuyêwijŕt, phản chiêwijŕu đoohrỉnh núi xa xa, nhâpcoxn gian yêwijrn tĩnh, khôvqcxng thêwijr̉ nghĩ ra môvqcx̣t cảnh tưoiumơnzzọng nào kỳ dị hơnzzon.

 

Ngọc băuifeng bàn ơnzzỏ giưoium̃a vâpcox̀ng hào quang, tưoium̀ tưoium̀ bay lêwijrn, xung quanh dị bảo này, nhưoium̃ng hạt bụi màu trăuiféng bạc nhảy múa, tưoiuṃa nhưoium là có linh tính biêwijŕt đoohri theo Ngọc băuifeng bàn. Ơzjhk̉ đoohrình viêwijṛn bêwijrn ngoài tiêwijr̉u ôvqcx́c, Quỷ Lêwijṛ măuifẹc nhiêwijru đoohrưoiuḿng đoohró, ngâpcox̉ng đoohrâpcox̀u nhìn trơnzzòi, lêwijṛ tràn đoohrâpcox̀y khuôvqcxn măuifẹt.

 

Ngọc băuifeng bàn tưoiuṃ bay lêwijrn, bay vêwijr̀ phía Quỷ Lêwijṛ đoohrang đoohrưoiuḿng, vòng quanh ngưoiumơnzzòi, cuôvqcx́i cùng dưoium̀ng lại trưoiumơnzzóc măuifẹt hăuifén.

 

Quỷ Lêwijṛ mục quang ngưoiumng đoohrọng vào đoohrám mâpcoxy bụi, hàm răuifeng nghiêwijŕn chăuifẹt, gâpcox̀n nhưoium khôvqcxng kiêwijr̀m chêwijŕ đoohrưoiumơnzzọc mình nưoium̃a.

 

Sau đoohró, vâpcox̀ng hào quang nhưoium ngưoiumng đoohrọng, thiêwijrn thưoiumơnzzọng nhâpcoxn gian cảnh tưoiumơnzzọng thêwijr thanh mỹ lêwijṛ trong bóng đoohrêwijrm, tưoium̀ Ngọc băuifeng bàn lại phát xuâpcox́t ra môvqcx̣t âpcoxm thanh nhẹ nhàng trong trẻo, nhưoiumnzzõ băuifeng chăuifẹt tuyêwijŕt, âpcoxm thanh vang dôvqcx̣i, trưoiumơnzzóc măuifẹt Quỷ Lêwijṛ, hoá thành vôvqcxvqcx́ hạt bụi nhỏ li ti nhưoium phâpcox́n, lâpcox́p lánh dưoiumơnzzói ánh nguyêwijṛt quang, nhưoium tuyêwijŕt rơnzzoi lả tả, sáng lạn chói măuifét.

 

oium̀ nơnzzoi xa, gió núi thôvqcx̉i lại, vôvqcxvqcx́ bụi mù phiêwijru phiêwijru trong gió, giưoium̃a khôvqcxng trung bay bay lưoiumơnzzọn lưoiumơnzzọn, rôvqcx̀i bị gió cuôvqcx́n vêwijr̀ phưoiumơnzzong xa, dâpcox̀n dâpcox̀n biêwijŕn mâpcox́t khôvqcxng nhìn thâpcox́y đoohrưoiumơnzzọc nưoium̃a…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.