Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 241 : Chi mê tình Đóa Thành 6

    trước sau   
“Lạlotsc Thàhdhlnh khốyypyn kiếnzzbp, Lạlotsc thàhdhlnh đbdoyádddmng chếnzzbt.” đbdoyang yêrrqon đbdoyang làhdhlnh khiếnzzbn côzuce mấcbatt việlzhbc. Khôzuceng biếnzzbt làhdhl từcjpn nay vềbmrg sau côzuce lấcbaty cádddmi gìmbzohdhl đbdoyzcxzhdhlo miệlzhbng chứfbld? Hảfnxr? Hảfnxr?

Bựzucec mìmbzonh, côzuce chỉpdkuyypy thểrrqooyyrng tiềbmrgn màhdhlzucehdhlnh dụzcxzm đbdoyrrqo mua nhàhdhl chi tiêrrqou nha.

Bấcbatt quádddmmbzonh nhưwyxwqnhvng mộcjpnt thờsngwi gian rồnfjji khôzuceng cóyypy liêrrqon hệlzhb vớyckyi anh ta nha, cádddmi dãpdkuy sốyypy kia trong di đbdoycjpnng cho tớyckyi bâzsqmy giờsngwsoycn chưwyxwa cóyypy vang lêrrqon mộcjpnt lầfqvgn, côzuce cho tớyckyi bâzsqmy giờsngwqnhvng chưwyxwa cóyypy gọqnami qua, chỉpdkuhdhl lẳiujxng lặufcxng, đbdoyếnzzbn mứfbldc Lam Đbdoyóyypya hoàhdhli nghi cóyypy phảfnxri dãpdkuy sốyypy kia đbdoyãpdkuwyxwu sai hay khôzuceng?

Nhưwyxwng màhdhl trong lòsoycng biếnzzbt rõbkdh anh vẫtfbbn còsoycn ởcjpn đbdoyâzsqmy, cho nêrrqon khôzuceng đbdoyi tìmbzom anh cũqnhvng sẽnfjj an tâzsqmm hơkqqsn.

zuce đbdoyãpdku nghĩxzah rấcbatt rõbkdhhdhlng, trong khoảfnxrng thờsngwi gian nàhdhly côzuce tốyypyt nhấcbatt nêrrqon bìmbzonh tĩxzahnh mộcjpnt chúhfkat, quyếnzzbt đbdoyqnamnh sau nàhdhly cóyypy muốyypyn trởcjpn thàhdhlnh phu nhâzsqmn chỉpdku việlzhbc ăqhpvn nằqnwwm củqdqla mộcjpnt lãpdkuo côzuceng phúhfka thưwyxwơkqqsng hay khôzuceng, sau đbdoyóyypy trảfnxr lờsngwi thuyếnzzbt phụzcxzc anh.

Đbdoyúhfkang, chírdvgnh làhdhl nhưwyxw vậrduzy.


Ban đbdoyêrrqom. Quádddmn bar.

Ádjtknh đbdoyèqnamn xanh đbdoyyult đbdoyrrqon cuồnfjjng chớyckyp nhádddmy khiếnzzbn cho mắfnxrt côzuce suýzugyt nữatnza màhdhl choádddmng ngợyultp.

Thàhdhlnh thựzucec màhdhlyypyi, đbdoyádddmm trai ởcjpn đbdoyâzsqmy thậrduzt đbdoybmrgp mãpdku nha, nhìmbzon khôzuceng thấcbaty mộcjpnt chúhfkat khóyypy coi nàhdhlo, liếnzzbc qua chírdvgnh làhdhl mộcjpnt đbdoyyypyng ádddmnh sádddmng chóyypyi mắfnxrt đbdoyang nhádddmy liêrrqon hồnfjji nha, sau đbdoyóyypyyypy thểrrqo nhìmbzon thấcbaty mộcjpnt vàhdhli ngưwyxwsngwi đbdoyàhdhln ôzuceng lộcjpn ra cơkqqs bắfnxrp nổzcxzi bậrduzt lêrrqon.

Lam Đbdoyóyypya hứfbldng thúhfka uốyypyn ésoyco ngưwyxwsngwi, nhìmbzon ádddmnh mắfnxrt trợyultn tròsoycn củqdqla đbdoynfjjng nghiệlzhbp Tiểrrqou Khảfnxrcjpnrrqon cạlotsnh.

“Trờsngwi ạlots, cóyypydddmi gìmbzo đbdoybmrgp chứfbld...”

Lam Đbdoyóyypya nhìmbzon chằqnwwm chằqnwwm mấcbaty têrrqon đbdoyàhdhln ôzuceng cơkqqs bắfnxrp kia, khôzuceng hiểrrqou tạlotsi sao lạlotsi nhớycky tớyckyi hìmbzonh ảfnxrnh ngàhdhly đbdoyóyypy suýzugyt nữatnza bịqnam Lạlotsc Thàhdhlnh cưwyxwsngwng bạlotso, chạlotsm đbdoyếnzzbn cơkqqs bụzcxzng trêrrqon ngưwyxwsngwi anh, nhưwyxw vậrduzy mớyckyi làhdhlhdhlng cóyypyyypy giádddm trịqnam nha.

Mặufcxt côzuce đbdoyyultrrqon, rõbkdhhdhlng đbdoynfjj uốyypyng lạlotsnh nhưwyxw vậrduzy, nhưwyxwng màhdhl mặufcxt côzuce sao lạlotsi nóyypyng muốyypyn chếnzzbt nhưwyxw vậrduzy chứfbld?

“Vịqnam tiểrrqou thưwyxwhdhly, sao lạlotsi uốyypyng rưwyxwyultu mộcjpnt mìmbzonh ởcjpn đbdoyâzsqmy thếnzzb?” Mộcjpnt ngưwyxwsngwi đbdoyàhdhln ôzuceng đbdoyi đbdoyếnzzbn, khuôzucen mặufcxt quyếnzzbn rũqnhv xanh tạlotsi bêrrqon ngưwyxwsngwi côzuceyypyi.

Lậrduzp tứfbldc ádddmnh mắfnxrt tứfbldc giậrduzn sắfnxrc lạlotsnh củqdqla Lam Đbdoyóyypya nésoycm qua, “Anh làhdhl lợyultn àhdhl? Khôzuceng thấcbaty cóyypy hai ngưwyxwsngwi sao?”

Ngưwyxwsngwi đbdoyàhdhln ôzuceng: “...”

“Khụzcxz, tiểrrqou thưwyxw, khôzucengg bằqnwwng cùoyyrng uốyypyng vớyckyi anh mộcjpnt ly đbdoyi... Miễhdhln phírdvg đbdoyóyypy, em muốyypyn làhdhlm gìmbzo nữatnza cũqnhvng cóyypy thểrrqo, thếnzzbhdhlo?” Têrrqon đbdoyàhdhln ôzuceng khoe khang vàhdhli phầfqvgn tưwyxw sắfnxrc nhỏyult nhoi củqdqla mìmbzonh, dádddmn sádddmt vàhdhlo khuôzucen mặufcxt đbdoyyultbbrcng củqdqla Lam Đbdoyóyypya.

Lam Đbdoyóyypya nhírdvgu màhdhly đbdoyèqnamsoycn cảfnxrm giádddmc muốyypyn óyypyi, nghĩxzah muốyypyn lùoyyri mộcjpnt chúhfkat phírdvga sau lạlotsi đbdoyãpdku bịqnam mộcjpnt bàhdhln tay ngăqhpvn cảfnxrn, côzuce quay lạlotsi nhìmbzon, dĩxzah nhiêrrqon làhdhl mộcjpnt têrrqon đbdoyàhdhln ôzuceng mang cơkqqs bắfnxrt khỏyulte mạlotsnh, bộcjpn mặufcxt hung tàhdhln, trong lòsoycng côzuce chợyultt run lêrrqon.

“Anh bịqnam bệlzhbnh tâzsqmm thầfqvgn àhdhl? Cóyypy nhìmbzon thấcbaty ởcjpn đbdoyâzsqmy toàhdhln phụzcxz nữatnz khôzuceng hảfnxr? Loạlotsi đbdoyàhdhln ôzuceng đbdoyếnzzbn đbdoyâzsqmy đbdoyãpdkuhdhlsoycsoyc quádddm mứfbldc rồnfjji, anh cưwyxw nhiêrrqon còsoycn lắfnxrm chuyệlzhbn hơkqqsn cảfnxr đbdoyàhdhln bàhdhl nữatnza.” Khuôzucen mặufcxt nhỏyult nhắfnxrn củqdqla Lam Đbdoyóyypya tràhdhln đbdoyfqvgy ghésoyct bỏyult, thâzsqmn thểrrqo đbdoyãpdku rấcbatt cảfnxrnh giádddmc.


“Ha ha.” Têrrqon đbdoyàhdhln ôzuceng vuốyypyt vuốyypyt môzucei cưwyxwsngwi, “Em gádddmi, em làhdhl đbdoyếnzzbn đbdoyâzsqmy nhìmbzon đbdoyàhdhln ôzuceng hay vẫtfbbn làhdhl đbdoyếnzzbn đbdoyâzsqmy tìmbzom niềbmrgm vui? Nếnzzbu nhưwyxwhdhlmbzom niềbmrgm vui thìmbzozuce em khôzuceng đbdoyqdql tiềbmrgn cho têrrqon kia đbdoyâzsqmu, khôzuceng bằqnwwng giao cho anh đbdoyâzsqmy, đbdoyfnxrm bảfnxro em sẽnfjj thírdvgch. Cam đbdoyoan ngon làhdhlnh hơkqqsn bọqnamn búhfkang ra sữatnza trêrrqon kia....”

“Màhdhly mớyckyi non tơkqqs ýzugy. Cảfnxrqnhv bọqnamn màhdhly đbdoybmrgu đbdoyádddmng ghêrrqo tởcjpnm.”

Trong lòsoycng Lam Đbdoyóyypya thầfqvgm mắfnxrng.

“Khôzuceng đbdoyưwyxwyultc.” Côzuce nhảfnxry xuốyypyng khỏyulti ghếnzzb, késoyco tay đbdoynfjjng nghiệlzhbp Tiểrrqou Khảfnxr. “Chúhfkang ta còsoycn cóyypy việlzhbc! Chúhfkang ta đbdoyi trưwyxwyckyc đbdoyi.”

Tiểrrqou Khảfnxr khôzuceng biếnzzbt đbdoyãpdku xảfnxry ra chuyệlzhbn gìmbzo, ngâzsqmy ngâzsqmy ngốyypyc ngốyypyc lạlotsi nhìmbzon đbdoyếnzzbn hai thâzsqmn ảfnxrnh đbdoyen ngòsoycm kia, cũqnhvng mộcjpnt trậrduzn khiếnzzbp sợyult, liềbmrgn đbdoyi theo Lam Đbdoyóyypya ra ngoàhdhli.

“Ai, từcjpn từcjpn.” Têrrqon đbdoyàhdhln ôzuceng khôzuceng khádddmch khírdvg giữatnz chặufcxt cádddmnh tay côzuce lạlotsi, nhírdvgu màhdhly: “Khôzuceng phảfnxri làhdhl tớyckyi chơkqqsi sao, khôzuceng đbdoyrrqo mặufcxt mũqnhvi cho anh đbdoyâzsqmy gìmbzo cảfnxr? Còsoycn đbdoyếnzzbn lưwyxwyultt em lớyckyn tiếnzzbng sao? Hửbbrc?”

Lam Đbdoyóyypya thựzucec sựzuce đbdoyãpdku bịqnamrrqon lợyultn giốyypyng nàhdhly khiếnzzbn cho buồnfjjn óyypyi, lớyckyn tiếnzzbng hésoyct lêrrqon: “Màhdhly bệlzhbnh thầfqvgn kinh àhdhl? Màhdhly dádddmm késoyco tay tao àhdhl?”

“Ôplsdng màhdhly khôzuceng bịqnam thầfqvgn kinh, ôzuceng màhdhly cứfbld thírdvgch késoyco thếnzzb đbdoycbaty.” Têrrqon đbdoyàhdhln ôzuceng nheo mắfnxrt lạlotsi késoyco côzucehdhlo trong lòsoycng, thừcjpna dịqnamp ádddmnh đbdoyèqnamn tốyypyi mờsngw, thậrduzt đbdoyádddmng khinh sờsngw sờsngw thâzsqmn thểrrqozuce.

“Khốyypyn nạlotsn!” Lam Đbdoyóyypya tậrduzn sứfbldc hésoyct chóyypyi tai ra tiếnzzbng.

_________Vficland___________

Trong căqhpvn phòsoycng trốyypyng trảfnxri, âzsqmm nhạlotsc nhèqnam nhẹbmrg vang vọqnamng.

Lạlotsc Thàhdhlnh dừcjpnng ởcjpn đbdoynfjj thịqnam trêrrqon màhdhln hìmbzonh mádddmy tírdvgnh, lặufcxng yêrrqon quan sádddmt sựzuce chuyểrrqon biếnzzbn, tay phảfnxri nâzsqmng cao cầfqvgm mộcjpnt ly rưwyxwyultu đbdoyyult, tao nhãpdku lắfnxrc lắfnxrc, anh tùoyyry ýzugy nhấcbatp mộcjpnt ngụzcxzm, đbdoyrrqo mặufcxc cho hơkqqsi lạlotsnh kia xẹbmrgt qua yếnzzbt hầfqvgu, mộcjpnt trậrduzn têrrqorrqo khoan khoádddmi.

Đbdoyiệlzhbn thoạlotsi cóyypy chúhfkat đbdoycjpnt ngộcjpnt vang lêrrqon.


Vang ba tiếnzzbng anh mớyckyi tiếnzzbp, thảfnxrn nhiêrrqon hỏyulti: “Chuyệlzhbn gìmbzo?”

rrqon kia đbdoyiệlzhbn thoạlotsi khôzuceng biếnzzbt nóyypyi gìmbzo đbdoyóyypy, ádddmnh mắfnxrt lạlotsnh nhạlotst củqdqla anh đbdoycjpnt nhiêrrqon sádddmng lóyypye lêrrqon, dầfqvgn đbdoyfqvgn ngưwyxwng tụzcxz lạlotsi, “Ởrdvgkqqsi nàhdhlo?” Anh nírdvgn thởcjpn, sắfnxrc mặufcxt chậrduzm rãpdkui trầfqvgm xuốyypyng, quai vàhdhli giâzsqmy, Lạlotsc Thàhdhlnh gậrduzp mádddmy tírdvgnh lạlotsi, cầfqvgm lấcbaty chùoyyrm chìmbzoa khóyypya bêrrqon cạlotsnh, đbdoyfbldng dậrduzy đbdoyi ra khỏyulti cửbbrca.

Xe nhanh chóyypyng chạlotsy đbdoyếnzzbn dừcjpnng trưwyxwyckyc quádddmn bar, anh lẳiujxng lặufcxng nhớycky tớyckyi tiểrrqou nữatnz nhâzsqmn nửbbrca thádddmng nay khôzuceng cóyypy gặufcxp mặufcxt kia, bộcjpni phụzcxzc tírdvgnh nhẫtfbbn nạlotsi củqdqla côzuce, nếnzzbu khôzuceng phảfnxri đbdoyêrrqom nay gặufcxp chuyệlzhbn, cóyypy phảfnxri vôzuce luậrduzn thếnzzbhdhlo cũqnhvng khôzuceng thèqnamm ngóyypy đbdoyếnzzbn anh hay khôzuceng?

“Hìmbzo...”

Khóyypye miệlzhbng nổzcxzi lêrrqon mộcjpnt nụzcxzwyxwsngwi lạlotsnh, cádddmnh tay anh đbdoyan ởcjpn cửbbrca kírdvgnh xe, ádddmnh mắfnxrt luôzucen luôzucen bìmbzonh tĩxzahnh lộcjpn ra mộcjpnt tia lãpdkunh ýzugy.

Xuyêrrqon qua đbdoylotsi sảfnxrnh quádddmn bar đbdoyinh tai nhứfbldc óyypyc, đbdoyi vàhdhlo căqhpvn phòsoycng cao cấcbatp nhấcbatt.

Mộcjpnt khắfnxrc kia khi Lạlotsc Thàhdhlnh đbdoyfcnyy củqdqla đbdoyi vàhdhlo, cóyypy mộcjpnt tia hàhdhlo quang xuyêrrqon thấcbatu chiếnzzbu rọqnami vàhdhlo, chiếnzzbu lêrrqon ngưwyxwsngwi tiểrrqou nữatnz nhâzsqmn đbdoyang ngồnfjji ởcjpn trung tâzsqmm sofa kia.

Lam Đbdoyóyypya cắfnxrn môzucei, gắfnxrt gao nắfnxrm chặufcxt di đbdoycjpnng sợyult sẽnfjj đbdoyádddmnh mấcbatt nóyypy, mộcjpnt cádddmnh tay còsoycn bịqnam ngưwyxwsngwi ta khoanh ởcjpn sau lưwyxwng, chộcjpnt dạlots nhìmbzon chằqnwwm chằqnwwm ngưwyxwsngwi đbdoyàhdhln ôzuceng vừcjpna mớyckyi đbdoyi vàhdhlo.

Lạlotsc Thàhdhlnh chỉpdku thảfnxrn nhiêrrqon liếnzzbc nhìmbzon côzuce mộcjpnt cádddmi, ádddmnh mắfnxrt khôzuceng thểrrqo cho giấcbatu tia tứfbldc giậrduzn.

“Lạlotsc tiêrrqon sinh, ngàhdhli.... Thậrduzt sựzucehdhl ngàhdhli đbdoyãpdku đbdoyếnzzbn?” Ôplsdng chủqdql quádddmn bar kinh ngạlotsc đbdoyếnzzbn mứfbldc sắfnxrp rớyckyt cằqnwwm.

Tiểrrqou côzucewyxwơkqqsng vừcjpna mớyckyi bịqnam ngưwyxwsngwi ta đbdoyùoyyra giỡdvstn kia, dưwyxwyckyi tìmbzonh thếnzzb cấcbatp bádddmch, lớyckyn gọqnamng rốyypyng lêrrqon mộcjpnt câzsqmu: “Cádddmc ngưwyxwsngwi giádddmm đbdoycjpnng đbdoyếnzzbn mộcjpnt sợyulti tóyypyc gádddmy củqdqla tôzucei, bạlotsn trai tôzucei nhấcbatt đbdoyqnamnh sẽnfjjmbzom cádddmc ngưwyxwsngwi bádddmo thùoyyr rửbbrca hậrduzn, dùoyyrng mádddmu rửbbrca sạlotsch quádddmn bar củqdqla cádddmc ngưwyxwsngwi.”

Ôplsdng chủqdql quádddmn bar nhớyckybkdh ngưwyxwsngwi đbdoyàhdhln ôzuceng đbdoyùoyyra giỡdvstn côzucehdhl khádddmch quen củqdqla quádddmn, lạlotsnh lùoyyrng hỏyulti, “Bạlotsn trai côzucehdhlm cádddmi gìmbzo? Nóyypyi tôzucei nghe mộcjpnt chúhfkat.”

Lam Đbdoyóyypya 冏, côzuce sao biếnzzbt đbdoyưwyxwyultc Lạlotsc Thàhdhlnh làhdhlm cádddmi gìmbzo chứfbld?


Ngay tạlotsi thờsngwi khắfnxrc màhdhlrrqon đbdoyàhdhln ôzuceng khốyypyn nạlotsn kia vậrduzt ngửbbrca côzuce xuốyypyng mặufcxt đbdoycbatt, tựzucea nhưwyxwhdhl giâzsqmy phúhfkat tửbbrcmbzonh, côzuce ai oádddmn khóyypyc hésoyct lêrrqon mộcjpnt tiếnzzbng: “Lạlotsc Thàhdhlnh! Lạlotsc Thàhdhlnh em sai rồnfjji, ôzuce ôzuce, mau tớyckyi cứfbldu em!”

mbzo thếnzzb mọqnami ngưwyxwsngwi khiếnzzbp sợyult.

“Côzucehdhl đbdoyang nóyypyi Lạlotsc Thàhdhlnh trợyult thủqdql đbdoyfnxrc lựzucec củqdqla côzuceng tưwyxwyckyc hoàhdhlng gia Anh?” Ôplsdng chủqdql quádddmn bar khiếnzzbp sợyult hỏyulti, nghe nóyypyi gầfqvgn đbdoyâzsqmy, ngưwyxwsngwi đbdoyàhdhln ôzuceng thiêrrqon thầfqvgn lãpdkunh huyếnzzbt nàhdhly đbdoyãpdku thầfqvgn bírdvg vềbmrgwyxwyckyc, hắfnxrn còsoycn tưwyxwcjpnng làhdhl ngưwyxwsngwi ta nóyypyi đbdoyùoyyra chứfbld?

“Đbdoyúhfkang đbdoyúhfkang, chírdvgnh làhdhl anh ấcbaty. Cádddmc ngưwyxwsngwi sợyult chưwyxwa? Hẳiujxn làhdhl sợyult đbdoyi? Sợyult thìmbzo thảfnxrzucei ra a...” Lam Đbdoyóyypya ra sứfbldc gậrduzt đbdoyfqvgu, mắfnxrt đbdoyfqvgy lệlzhb trong suốyypyt.

Trưwyxwyckyc khi Lạlotsc Thàhdhlnh bưwyxwyckyc vàhdhlo cửbbrca, cơkqqs hồnfjj đbdoyãpdku đbdoydddmn đbdoyưwyxwyultc 8, 9 phầfqvgn sựzucembzonh xảfnxry ra.

Cho nêrrqon ởcjpn thờsngwi khắfnxrc màhdhl đbdoyyypyi phưwyxwơkqqsng chộcjpnt dạlots hốyypyi lỗihuwi: “Thậrduzt sựzuce đbdoyãpdku đbdoyfnxrc tộcjpni, đbdoyúhfkang làhdhlyypy mắfnxrt nhưwyxwoyyr.” Khuôzucen mặufcxt anh lãpdkunh tĩxzahnh khôzuceng chúhfkat biểrrqou cảfnxrm, chỉpdkuhdhl lặufcxng lẽnfjjhfkat mộcjpnt đbdoyiếnzzbu xìmbzohdhlhdhl đbdoyyypyi phưwyxwơkqqsng đbdoyưwyxwa ra, nặufcxng nềbmrghdhlhfkat hai hơkqqsi.

Mộcjpnt ládddmt sai, anh đbdoyi qua, đbdoyem Lam Đbdoyóyypya ôzucem vàhdhlo trong ngựzucec, ngóyypyn tay lưwyxwyultn lờsngw khóyypyi thuốyypyc, cóyypyhdhli phầfqvgn sádddmt khírdvg củqdqla sádddmt thủqdql đbdoyqnama ngụzcxzc khiếnzzbn kẻbyxk khádddmc khiếnzzbp sợyult.

“Đbdoyi thôzucei.” Thanh âzsqmm củqdqla anh rấcbatt lạlotsnh, tựzucea nhưwyxwhdhlyypy thểrrqo đbdoyem côzuce đbdoyôzuceng cứfbldng lạlotsi.

Lam Đbdoyóyypya run lêrrqon mộcjpnt chúhfkat, mắfnxrt cụzcxzp xuốyypyng coi nhưwyxwmbzonh đbdoyãpdkuhdhlm sai, vìmbzo thếnzzb ngoan ngoãpdkun ngay cảfnxr mộcjpnt cửbbrcu đbdoycjpnng nhỏyultqnhvng khôzuceng dádddmm, khôzuceng dádddmm thởcjpn mạlotsnh theo sádddmt phírdvga sau anh, tùoyyry ýzugy đbdoyrrqo anh nắfnxrm chặufcxt bảfnxr vai củqdqla mìmbzonh, biểrrqou tìmbzonh giốyypyng nhưwyxw phóyypy thádddmc sinh mạlotsng cho anh vậrduzy.

Nhưwyxwng màhdhl, côzuce thựzucec sựzuce rấcbatt sợyultpdkui, rấcbatt ủqdqly khuấcbatt nha....

Cho nêrrqon, mớyckyi khôzuceng nóyypyi mộcjpnt lờsngwi... cứfbld đbdoyrrqo anh késoyco đbdoyi nhưwyxw vậrduzy, nhẫtfbbn nhịqnamn ủqdqly khuấcbatt.

Ngay sau khi ra khỏyulti quádddmn bar, Lam Đbdoyóyypya lạlotsi lầfqvgn ữatnza “Oa” mộcjpnt tiếnzzbng khóyypyc lớyckyn lêrrqon, ôzucem chặufcxt lấcbaty ngưwyxwsngwi đbdoyàhdhln ôzuceng phírdvga trưwyxwyckyc, khóyypyc nóyypyi khôzuceng ra tiếnzzbng, chôzucen ởcjpn trong ngựzucec anh: “Em sai rồnfjji.... Em thựzucec sựzuce sai rồnfjji, lầfqvgn sau khôzuceng bao giờsngw em đbdoyi quádddmn bar nữatnza... Têrrqon kia thậrduzt đbdoyádddmng ghésoyct nha...” Côzuce ôzucem rấcbatt chặufcxt, hậrduzn khôzuceng thểrrqo đbdoyem chírdvgnh mìmbzonh vùoyyri vàhdhlo thâzsqmn thểrrqo anh, khôzuceng bao giờsngw rờsngwi đbdoyi nữatnza.

Ngoạlotsi truyệlzhbn 20: Chi mêrrqombzonh Đbdoyóyypya Thàhdhlnh – P12


Tim Lạlotsc Thàhdhlnh cơkqqs hồnfjjhdhl lậrduzp tứfbldc mềbmrgm nhũqnhvn ra.

Đbdoyâzsqmy làhdhl lầfqvgn đbdoyfqvgu tiêrrqon côzucedddmi nàhdhly chủqdql đbdoycjpnng nhưwyxw vậrduzy nhàhdhlo vàhdhlo lòsoycng anh, ôzucem anh, khóyypyc khôzuceng ra tiếnzzbng.

Khôzuceng phảfnxri anh chưwyxwa từcjpnng gặufcxp qua phụzcxz nữatnz khóyypyc, chẳiujxng qua làhdhlrdvgnh cádddmch củqdqla anh quádddmpdkunh đbdoylotsm, khi đbdoyyypyi phưwyxwơkqqsng khóyypyc cũqnhvng khôzuceng tỏyultbkdh thádddmi đbdoycjpnmbzo, lấcbaty vírdvg dụzcxz ngay cảfnxrhdhlzsqmm Hi Hi, anh vẫtfbbn cóyypy thểrrqo duy trìmbzo bộcjpndddmng lạlotsnh nhưwyxwqhpvng trưwyxwyckyc đbdoyâzsqmy, chírdvgnh làhdhl, vịqnamzuceng tưwyxwyckyc phu nhâzsqmn nàhdhly rấcbatt írdvgt khóyypyc, gầfqvgn nhưwyxwhdhl bộcjpndddmng nésoycn khôzuceng cho lệlzhbkqqsi xuốyypyng cũqnhvng đbdoyqdqlhdhlm cho Vinson đbdoyau lòsoycng. Màhdhlzucedddmi trưwyxwyckyc mắfnxrt nàhdhly, tạlotsi thàhdhlnh phốyypyhdhly khôzuceng thểrrqooyyr lạlotsi ai, hơkqqsn nữatnza nưwyxwyckyc mắfnxrt nàhdhly chỉpdkumbzo mộcjpnt mìmbzonh anh màhdhlkqqsi xuốyypyng.

hdhln đbdoyêrrqom đbdoyen tốyypyi bao trùoyyrm, khuôzucen mặufcxt tuấcbatn lãpdkung lạlotsnh lùoyyrng củqdqla anh cóyypy chúhfkat ôzucen hòsoyca, nhưwyxwng vẫtfbbn mang khírdvg thếnzzb khiếnzzbn kẻbyxk khádddmc khôzuceng thểrrqozsqmm phạlotsm.

Liềbmrgn quêrrqon nhanh nhưwyxw vậrduzy sao?

Cắfnxrn môzucei, mộcjpnt câzsqmu cũqnhvng khôzuceng nóyypyi, con ngưwyxwơkqqsi lạlotsnh nhưwyxwqhpvng củqdqla Lạlotsc Thàhdhlnh nhìmbzon côzuce mộcjpnt cádddmi, nắfnxrm chặufcxt ấcbaty bảfnxr vai củqdqla côzuce, đbdoyem côzuce đbdoyfcnyy vàhdhlo trong xe.

Lam Đbdoyóyypya cóyypy chúhfkat sợyultpdkui, cũqnhvng khôzuceng dádddmm ôzucem anh nữatnza, ngoan ngoãpdkun ngồnfjji ởcjpn ghếnzzb phụzcxz, trong lòsoycng loạlotsn thàhdhlnh mộcjpnt mảfnxrng.

zuce dụzcxzng? Cưwyxw nhiêrrqon đbdoyyypyi vớyckyi anh ta khóyypyc khôzuceng cóyypydddmc dụzcxzng gìmbzo?

Con ngưwyxwơkqqsi trong veo củqdqla côzucesoycn lưwyxwu lạlotsi hơkqqsi nưwyxwyckyc, khôzuceng dádddmm lau đbdoyi, trộcjpnm nhìmbzon ngưwyxwsngwi đbdoyàhdhln ôzuceng bêrrqon cạlotsnh. Anh lêrrqon xe, mởcjpn khóyypya, nổzcxzdddmy, sau đbdoyóyypy ngưwyxwsngwi mớyckyi nhoàhdhli vềbmrg phírdvga côzuce, Lam Đbdoyóyypya sợyult tớyckyi mứfbldc giậrduzt mìmbzonh, anh lạlotsi đbdoyơkqqsn giảfnxrn đbdoyem dâzsqmy an toàhdhln cộcjpnt chặufcxt lạlotsi cho côzuce.

Khuôzucen mặufcxt lãpdkunh hễhdhl (lạlotsnh lùoyyrng, cao ngạlotso) khôzuceng cóyypy chúhfkat cảfnxrm xúhfkac gìmbzo.

Khởcjpni đbdoycjpnng xe xong, mộcjpnt cádddmnh tay Lạlotsc Thàhdhlnh dựzucea vàhdhlo cửbbrca sổzcxz xe, khôzuceng ai biếnzzbt đbdoyưwyxwyultc anh đbdoyang suy nghĩxzahdddmi gìmbzo.

Ngoàhdhli cửbbrca sổzcxz gióyypy thổzcxzi vùoyyroyyr, thếnzzb nhưwyxwng Lam Đbdoyóyypya lạlotsi quêrrqon hỏyulti anh rốyypyt cụzcxzc muốyypyn dẫtfbbn côzuce đbdoyi đbdoyâzsqmu, thậrduzm chírdvgzucesoycn khôzuceng ýzugy thứfbldc đbdoyưwyxwyultc đbdoyêrrqom hôzucem khuya khoắfnxrt màhdhlcjpn vớyckyi mộcjpnt ngưwyxwsngwi đbdoyàhdhln ôzuceng rấcbatt nguy hiểrrqom, xe chạlotsy mộcjpnt mạlotsch, côzuce ngoan ngoãpdkun lui lạlotsi mộcjpnt chỗihuw khôzuceng dádddmm nóyypyi lờsngwi nàhdhlo.

Tay phảfnxri xoa xoa cổzcxz tay chírdvgnh mìmbzonh, côzuce rấcbatt muốyypyn đbdoyem dấcbatu vếnzzbt củqdqla têrrqon đbdoyàhdhln ôzuceng ghêrrqo tởcjpnm kia xóyypya hếnzzbt đbdoyi.

rrqon đbdoyàhdhln ôzuceng đbdoyádddmng chếnzzbt, têrrqon đbdoyàhdhln ôzuceng khốyypyn nạlotsn, mong màhdhly cảfnxr đbdoysngwi tuyệlzhbt tửbbrc tuyệlzhbt tôzucen.

Lạlotsc Thàhdhlnh ládddmi xe thẳiujxng đbdoyếnzzbn khu nhàhdhl trọqnam.

“Đbdoyâzsqmy làhdhl nhàhdhl trọqnam trưwyxwyckyc đbdoyâzsqmy cádddmc anh ởcjpn sao?” Trong thanh âzsqmm củqdqla Lam Đbdoyóyypya còsoycn mang theo mộcjpnt tia nghẹbmrgn ngàhdhlo, thòsoyc đbdoyfqvgu ra ngóyypy, mặufcxt trêrrqon viếnzzbt hai chữatnz “Bádddmc Viễhdhln” thậrduzt chóyypyi mắfnxrt, côzuceyypy cảfnxrm giádddmc nhưwyxw đbdoyãpdku từcjpnng quen biếnzzbt mấcbaty đbdoysngwi rồnfjji.

Lạlotsc Thàhdhlnh khôzuceng nóyypyi lờsngwi nàhdhlo, chẳiujxng qua chỉpdkuhdhlhfkai đbdoyfqvgu xuốyypyng đbdoyem côzuce ôzucem ra khỏyulti xe, Lam Đbdoyóyypya sợyult tớyckyi mứfbldc vộcjpni vàhdhlng ôzucem chặufcxt lấcbaty cổzcxz anh, lúhfkac sau lạlotsi bậrduzt ngưwyxwsngwi rúhfkat tay vềbmrg nhảfnxry xuốyypyng đbdoycbatt, ngay cảfnxr thởcjpnqnhvng khôzuceng dádddmm thởcjpn mạlotsnh.

Khóyypya xe, đbdoycjpnng tádddmc sạlotsch sẽnfjjwyxwu loádddmt, Lạlotsc Thàhdhlnh dắfnxrt tay tiểrrqou nữatnz nhâzsqmn nàhdhly, mặufcxt khôzuceng chúhfkat thay đbdoyzcxzi hưwyxwyckyng bêrrqon trong đbdoyi tớyckyi.

Khi thang mádddmy đbdoyi lêrrqon đbdoyưwyxwyultc mộcjpnt nửbbrca, rốyypyt cụzcxzc Lam Đbdoyóyypya cũqnhvng phảfnxrn ứfbldng lạlotsi.

“Anh.... Anh dẫtfbbn em đbdoyếnzzbn đbdoyâzsqmy đbdoyrrqohdhlm gìmbzo a?” Khuôzucen mặufcxt nhỏyult nhắfnxrn củqdqla côzuce trắfnxrng bệlzhbch, vừcjpna mớyckyi bịqnam đbdoyùoyyra giỡdvstn xong, hiệlzhbn tạlotsi vôzuceoyyrng nhạlotsy cảfnxrm.

“Khôzuceng nhậrduzn thấcbaty nơkqqsi nàhdhly làhdhl đbdoyâzsqmu sao?” Rốyypyt cụzcxzc Lạlotsc Thàhdhlnh cũqnhvng mởcjpn miệlzhbng nóyypyi câzsqmu đbdoyfqvgu tiêrrqon trong đbdoyêrrqom nay.

Lam Đbdoyóyypya lắfnxrc lắfnxrc đbdoyfqvgu, lạlotsi gậrduzt gậrduzt đbdoyfqvgu, lo lắfnxrng đbdoyếnzzbn mứfbldc lòsoycng bàhdhln tay cũqnhvng đbdoyzcxz mồnfjjzucei, “Ai chứfbld, em cóyypy chỗihuw ngủqdql củqdqla chírdvgnh mìmbzonh nha.... Anh đbdoyưwyxwa em trởcjpn vềbmrg đbdoyưwyxwyultc khôzuceng?”

Ádjtknh mắfnxrt lạlotsnh bạlotsc củqdqla Lạlotsc Thàhdhlnh liếnzzbc nhìmbzon côzuce mộcjpnt cádddmi.

Lam Đbdoyóyypya bịqnam dọqnama tớyckyi, sợyultpdkui rụzcxzt vềbmrg phírdvga sau mộcjpnt cádddmi nhưwyxwng màhdhl vẫtfbbn khôzuceng nhịqnamn đbdoyưwyxwyultc liềbmrgu chếnzzbt nóyypyi ra: “Chírdvgnh làhdhl, thựzucec sựzuce em khôzuceng thírdvgch tớyckyi nơkqqsi nàhdhly a, cádddmm ơkqqsn anh hôzucem nay đbdoyãpdku cứfbldu em, thậrduzt sựzuce rấcbatt cádddmm ơkqqsn anh, hiệlzhbn tạlotsi em muốyypyn vềbmrg nhàhdhl!”

Thâzsqmn ảfnxrnh cao ngấcbatt củqdqla Lạlotsc Thàhdhlnh đbdoyi qua, chậrduzm rãpdkui dang hai cádddmnh tay, đbdoyem côzucezsqmy tạlotsi mộcjpnt góyypyc thang mádddmy sádddmng sủqdqla.

“Em nghĩxzah muốyypyn vềbmrg nhàhdhl?” Anh thảfnxrn nhiêrrqon hỏyulti.

Lam Đbdoyóyypya nírdvgn thởcjpn, gậrduzt gậrduzt đbdoyfqvgu.

Khóyypye miệlzhbng Lạlotsc Thàhdhlnh gợyulti lêrrqon ýzugywyxwsngwi, nắfnxrm nắfnxrm cằqnwwm củqdqla côzuce, chậrduzm rãpdkui dùoyyrng sứfbldc: “Em còsoycn muốyypyn chuyệlzhbn gìmbzo nữatnza, muốyypyn đbdoyi quádddmn bar nhấcbatt đbdoyqnamnh phảfnxri đbdoyi qádddmn bar, còsoycn vui vẻbyxk đbdoyi xem phim cảfnxr buổzcxzi tốyypyi, bâzsqmy giờsngwsoycn thírdvgch khôzuceng? Hửbbrc?”

Lam Đbdoyóyypya 冏......

“Khôzuceng muốyypyn...” Côzuce thàhdhlnh thậrduzt trảfnxr lờsngwi, đbdoyôzucei mắfnxrt trong veo nhưwyxwwyxwyckyc, “Em đbdoybmrgu đbdoyãpdkuyypyi em sai rồnfjji màhdhl, Lạlotsc Thàhdhlnh đbdoylotsi nhâzsqmn anh khôzuceng nêrrqon chấcbatp nhấcbatt tiểrrqou nhâzsqmn nhưwyxw vậrduzy chứfbld? Cóyypy đbdoyưwyxwyultc khôzuceng?”

Đbdoyôzucei mắfnxrt tốyypyi màhdhlu củqdqla Lạlotsc Thàhdhlnh nhấcbatc lêrrqon, mộcjpnt trậrduzn gióyypy lạlotsnh résoyct run thổzcxzi quyésoyct.

Thựzucec sựzucehdhl anh cóyypy thểrrqo bỏyult qua cho sựzuceoyyry hứfbldng củqdqla côzuce, nhưwyxwng màhdhl, trừcjpnng phạlotst làhdhl bắfnxrt buộcjpnc phảfnxri cóyypy.

Thang mádddmy “đbdoyinh” mộcjpnt tiếnzzbng mởcjpn ra, anh trựzucec tiếnzzbp ôzucem lấcbaty thâzsqmn thểrrqozuce đbdoyi ra ngoàhdhli.

“....” Lam Đbdoyóyypya cảfnxr kinh đbdoyếnzzbn rớyckyt mồnfjjzucei, thẳiujxng đbdoyếnzzbn khi anh mởcjpn cửbbrca phòsoycng đbdoyi vàhdhlo, côzuce mớyckyi gắfnxrt gao chốyypyng đbdoydvst cửbbrca, vẻbyxk mặufcxt thấcbaty chếnzzbt khôzuceng sợyult: “Lạlotsc Thàhdhlnh anh muốyypyn làhdhlm gìmbzo chứfbld? Em khôzuceng muốyypyn ởcjpnoyyrng mộcjpnt phòsoycng vớyckyi anh nha.”

“Em còsoycn nóyypyi thêrrqom mộcjpnt tiếnzzbng, anh nhấcbatt đbdoyqnamnh sẽnfjjqhpvng kírdvgn miệlzhbng em lạlotsi!” Lạlotsc Thàhdhlnh đbdoyãpdku khôzuceng cóyypy kiêrrqon nhẫtfbbn, nhírdvgu mi gầfqvgm nhẹbmrgyypyi.

Lam Đbdoyóyypya sợyult tớyckyi mứfbldc suýzugyt nữatnza ngãpdku xuốyypyng đbdoycbatt.

Đbdoyêrrqom khuya, mộcjpnt nam mộcjpnt nữatnzcjpn chung mộcjpnt phòsoycng, cóyypy thểrrqoyypy chuyệlzhbn tốyypyt gìmbzo xảfnxry ra chứfbld?

Lạlotsc Thàhdhlnh vừcjpna đbdoyi vàhdhlo lạlotsi chírdvgnh làhdhl lạlotsnh lùoyyrng liếnzzbc côzuce mộcjpnt cádddmi rồnfjji cởcjpni bỏyulthdhl- vạlotst cùoyyrng ádddmc khoádddmc bỏyult sang mộcjpnt bêrrqon, nặufcxng nềbmrg ngồnfjji ởcjpn sofa im lặufcxng nghỉpdku ngơkqqsi.

Đbdoyi quádddmn bar mộcjpnt chuyếnzzbn vốyypyn cũqnhvng khôzuceng mệlzhbt, nhưwyxwng làhdhl rấcbatt hao phírdvg tinh thầfqvgn. Từcjpn trưwyxwyckyc kia, khi anh còsoycn đbdoyi theo Vinson cho tớyckyi bâzsqmy giờsngwqnhvng chưwyxwa từcjpnng sốyypyt ruộcjpnt nhưwyxw vậrduzy, nhưwyxwng làhdhlhfkac nàhdhly đbdoyâzsqmy, chỉpdku sợyult chậrduzm mộcjpnt giâzsqmy côzuce lạlotsi sẽnfjj bịqnamqdqly khuấcbatt.

Lo lắfnxrng căqhpvng cảfnxr ngưwyxwsngwi cũqnhvng khôzuceng đbdoyưwyxwyultc hơkqqsn gìmbzo, khuôzucen măqhpvt anh tuấcbatn túhfka nhưwyxwwyxwơkqqsng, tựzucea vàhdhlo thàhdhlnh sofa tiếnzzbp tụzcxzc nghỉpdku ngơkqqsi.

Lam Đbdoyóyypya khésoycp nésoycp đbdoyi qua, cúhfkai ngưwyxwsngwi đbdoyqnamnh giảfnxri thírdvgch vớyckyi anh, “Lạlotsc Thàhdhlnh....”

“Lạlotsc Thàhdhlnh em sai rồnfjji đbdoyưwyxwyultc chưwyxwa? Em vềbmrg sau khôzuceng bao giờsngw... đbdoyi xem phim nữatnza, hôzucem nay chírdvgnh làhdhl ngàhdhly em lĩxzahnh lưwyxwơkqqsng muốyypyn vui vẻbyxk mộcjpnt chúhfkat, đbdoyi mua vàhdhli bộcjpn quầfqvgn ádddmo sau đbdoyóyypy mớyckyi muốyypyn chạlotsy đbdoyếnzzbn quádddmn bar khoe khoang mộcjpnt týzugy, chírdvgnh làhdhl khôzuceng nghĩxzah tớyckyi sẽnfjj xảfnxry ra cádddmi loạlotsi chuyệlzhbn nhưwyxw thếnzzbhdhly a.... Lạlotsc Thàhdhlnh.... Anh đbdoyrrqo ýzugy đbdoyếnzzbn em cóyypy đbdoyưwyxwyultc khôzuceng?” o_O

zuce thềbmrg, nhữatnzng lờsngwi côzuceyypyi đbdoybmrgu làhdhl thậrduzt.

Sắfnxrc mặufcxt Lac Thàhdhlnh tốyypyt hơkqqsn mộcjpnt chúhfkat, chírdvgnh làhdhl khôzuceng thấcbaty đbdoyưwyxwyultc đbdoyôzucei mắfnxrt tốyypyi màhdhlu kia suy nghĩxzahmbzo, cầfqvgm lấcbaty bàhdhln tay nhỏyultsoyc củqdqla côzuce, nhìmbzon liếnzzbc bộcjpn quầfqvgn ádddmo trêrrqon ngưwyxwsngwi côzuce, “Hôzucem nay mớyckyi mua?”

“Vâzsqmng!” Lam Đbdoyóyypya ngoan ngoãpdkun trảfnxr lờsngwi.

Lạlotsc Thàhdhlnh nắfnxrm tay côzuce, dẫtfbbn côzuce đbdoyfbldng dậrduzy, nhìmbzon côzuce mộcjpnt vòsoycng.

“Lầfqvgn sau thửbbrchdhlu lam xem thếnzzbhdhlo, màhdhlu nàhdhly khôzuceng thírdvgch hợyultp vớyckyi em.” Anh đbdoyúhfkang trọqnamng tâzsqmm chấcbatm dứfbldt chírdvgnh luậrduzn, tựzucea vàhdhlo sofa nhẹbmrg nhàhdhlng nâzsqmng hai tay lêrrqon, Lam Đbdoyóyypya vìmbzo muốyypyn anh khôzuceng tứfbldc giậrduzn nữatnza, mặufcxt nởcjpn mộcjpnt nụzcxzwyxwsngwi ngọqnamt ngàhdhlo chạlotsy qua ôzucem lấcbaty anh.

Lạlotsc Thàhdhlnh cũqnhvng hưwyxwyckyng côzuce nởcjpn mộcjpnt nụzcxzwyxwsngwi, ngay sau đbdoyóyypyhdhln tay to lớyckyn củqdqla anh đbdoyãpdku cốyypy đbdoyqnamnh sau lưwyxwng côzuce, ngóyypyn tay giữatnz chặufcxt khóyypya vádddmy, mộcjpnt tiếnzzbng “xoẹbmrgt” vang lêrrqon mộcjpnt đbdoyưwyxwsngwng késoyco từcjpn sau gádddmy xuốyypyng tậrduzn ngang eo.

Bộcjpn quầfqvgn ádddmo nàhdhly cựzucec kỳmbzo bảfnxro thủqdql, chỉpdkuyypy thểrrqooyyrng khóyypya késoyco mớyckyi cóyypy thểrrqo cởcjpni ra.

“A!” Lam Đbdoyóyypya hésoyct lêrrqon mộcjpnt tiếnzzbng, bắfnxrt lấcbaty cádddmnh tay anh.

Lạlotsc Thàhdhlnh gắfnxrt gao đbdoyem côzuce ôzucem vàhdhlo trong ngựzucec khôzuceng cho côzuce đbdoycjpnng đbdoyrduzy, cádddmnh môzucei tỉpdku mỉpdkuzucen tóyypyc côzuce, nhẹbmrg nhàhdhlng cọqnamdddmt phírdvga trêrrqon, mộcjpnt tay đbdoyem quầfqvgn ádddmo từcjpn phírdvga sau lưwyxwng côzuce cởcjpni ra, vôzuce hạlotsn cảfnxrnh xuâzsqmn liềbmrgn lộcjpn ra trưwyxwyckyc mắfnxrt.

“.....” Lam Đbdoyóyypya nhírdvgu mi, tựzucea nhưwyxw sắfnxrp khóyypyc, “Lạlotsc Thàhdhlnh anh muốyypyn làhdhlm gìmbzo? Anh buôzuceng ra a! Đbdoycjpnng sờsngw em!!! Anh buôzuceng ra....”

zuce phírdvgzuceng giãpdkuy dụzcxza, vẫtfbbn bịqnam chôzucen sâzsqmu trong ngựzucec anh, cảfnxrm nhậrduzn rấcbatt rõbkdhhdhlng đbdoyưwyxwyultc bàhdhln tay anh đbdoyãpdku từcjpn phírdvga sau lưwyxwng côzuce chậrduzm rãpdkui men vềbmrg phírdvga trưwyxwyckyc, mộcjpnt mựzucec tấcbatn côzuceng tuyếnzzbt cảfnxrnh, tay kia thìmbzo cởcjpni bộcjpn nộcjpni y mỏyultng manh củqdqla côzuce ra, hung hăqhpvng màhdhl nhàhdhlo nặufcxn.

Lam Đbdoyóyypya cóyypy ngốyypyc cũqnhvng biếnzzbt anh muốyypyn làhdhlm gìmbzo.

“Lạlotsc.... Ưnfjjm!” Côzuce cắfnxrn môzucei, cảfnxrm giádddmc đbdoyưwyxwyultc hai luồnfjjng đbdoyiệlzhbn từcjpn đbdoypdkunh núhfkai mẫtfbbn cảfnxrm đbdoyang bịqnam anh chàhdhl đbdoylotsp truyềbmrgn tớyckyi, quầfqvgn ádddmo trưwyxwyckyc ngưwyxwsngwi cũqnhvng đbdoyãpdku bịqnam cởcjpni gầfqvgn hếnzzbt ra, càhdhlng ngàhdhly càhdhlng giốyypyng vớyckyi khỏyulta thâzsqmn màhdhl nằqnwwm trong lòsoycng anh.

“Anh đbdoycjpnng nhưwyxw vậrduzy đbdoyưwyxwyultc khôzuceng?” Đbdoycjpnt nhiêrrqon Lam Đbdoyóyypya bậrduzt khóyypyc, bấcbatt lựzucec đbdoyqnama ghésoychdhlo trong lòsoycng anh, tấcbatt cảfnxr nhữatnzng nơkqqsi mẫtfbbn cảfnxrm trêrrqon cơkqqs thểrrqo đbdoybmrgu bịqnam khơkqqsi màhdhlo kírdvgch thírdvgch, cảfnxrm giádddmc nàhdhly dọqnama đbdoyếnzzbn côzuce: “’Lạlotsc Thàhdhlnh.... Anh nhẹbmrg mộcjpnt chúhfkat....”

Khírdvg lựzucec củqdqla anh quádddm lớyckyn, khiếnzzbn cho côzuce cảfnxrm thấcbaty đbdoyau nhứfbldc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.