Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 32 : Mễ tiểu bảo

    trước sau   
Bạnbohn mậnotgp xui xẻtcqdo nàqbhbo đfponómczfrhygn chưhpeha kịqmxqp nuốmczft miếjhatng báittxnh bao trong miệnvygng xuốmczfng đfponãsxuc bịqmxq mộnbjct ngưhpehfemyi túrxxum lấyvgay cổrbpa, sau đfponómczfqbhb đfponèjhat đfponkauwu, ngu ngơrxxu nhìicwpn Liêmczfn Tiêmczfu Thùjllb.

Liêmczfn Kỳccwd Quang mộnbjct tay ấyvgan bạnbohn mậnotgp, mộnbjct tay đfponúrxxut túrxxui, ngửrudua đfponkauwu nhìicwpn phi hàqbhbnh khídgoy bay trêmczfn bầkauwu trờfemyi, khôwdqfng biếjhatt lạnbohi tiếjhatn vàqbhbo cõftwsi thầkauwn tiêmczfn nàqbhbo rồwkloi.

“Thựvqudc xin lỗtcqdi ! !” Liêmczfn Tiêmczfu Thùjllb ‘xoạnboht’ mộnbjct tiếjhatng cúrxxui gậnotgp ngưhpehfemyi mộnbjct gómczfc 90 đfponnbjc, gưhpehơrxxung mặbgpwt táittxi nhợyiakt thoáittxng chốmczfc đfponvqud bừnjlwng: “Xin hỏvqudi, việnvygn trưhpehlrrgng ởlrrgrxxui nàqbhbo? Nếjhatu tiệnvygn, xin hãsxucy dẫgwbon đfponưhpehfemyng giúrxxup.”

Bạnbohn mậnotgp ngơrxxu ngáittxc nhìicwpn Liêmczfn Tiêmczfu Thùjllb, lạnbohi nghiêmczfng đfponkauwu, tầkauwm mắtocnt phómczfng tớrcjsi Liêmczfn Kỳccwd Quang đfponang đfponèjhat đfponkauwu mìicwpnh. Còrhygn chưhpeha kịqmxqp phảpzyan ứsnplng, bàqbhbn tay đfponang đfponèjhat đfponkauwu bạnbohn mậnotgp củpxdea Liêmczfn Kỳccwd Quang đfponnbjct nhiêmczfn dùjllbng sứsnplc, làqbhbm bạnbohn mậnotgp hôwdqf đfponau mộnbjct tiếjhatng.

“Trảpzya lờfemyi vấyvgan đfponwenm.” Liêmczfn Kỳccwd Quanh lãsxucnh tĩrohbnh mởlrrg miệnvygng: “Nếjhatu khôwdqfng, chécvbam.”

“Ởiofs, bêmczfn kia.” Bạnbohn mậnotgp bịqmxq Liêmczfn Kỳccwd Quang dọrhqoa hoảpzyang, ngơrxxu ngáittxc vưhpehơrxxun tay, chỉftws tớrcjsi mộnbjct hưhpehrcjsng.


Liêmczfn Kỳccwd Quang liếjhatc mắtocnt nhìicwpn mộnbjct cáittxi, trầkauwm mặbgpwc hồwkloi lâhpehu, tiếjhatp đfponómczf nhàqbhbn nhãsxuc lấyvgay ra mộnbjct sợyiaki dâhpehy thừnjlwng trong khôwdqfng gian, cộnbjct mộnbjct đfponkauwu lêmczfn cổrbpa bạnbohn mậnotgp, đfponkauwu kia nécvbam qua cho Liêmczfn Tiêmczfu Thùjllb: “Dẫgwbon đfponưhpehfemyng.”

Liêmczfn Tiêmczfu Thùjllb cứsnplng ngắtocnc nắtocnm dâhpehy thừnjlwng, ngơrxxu ngáittxc đfponi theo bạnbohn mậnotgp nàqbhbo đfponómczf.

“… anh hai.”

“Đneranjlwng sợyiak, nếjhatu dáittxm chạnbohy, chécvbam.” Hai tay đfponúrxxut trong túrxxui quầkauwn, ngâhpehy ngôwdqfrxxui đfponkauwu nhìicwpn mũpzyai châhpehn mìicwpnh, tiếjhatp tụiqepc hàqbhbnh đfponnbjcng ban nãsxucy, chu du cõftwsi thầkauwn tiêmczfn.

‘Chídgoynh làqbhb em đfponâhpehu phảpzyai hỏvqudi cáittxi nàqbhby a.’ Liêmczfn Tiêmczfu Thùjllb ngẩqtbtn ra nhìicwpn Liêmczfn Kỳccwd Quang, háittx miệnvygng thởlrrg dốmczfc, bấyvgat quáittxittxi gìicwppzyang khôwdqfng nómczfi ra đfponưhpehyiakc.

“Nhờfemy anh dẫgwbon em tớrcjsi chỗtcqd việnvygn trưhpehlrrgng đfponi.” Liêmczfn Tiêmczfu Thùjllb cứsnplng đfponfemy dắtocnt bạnbohn mậnotgp đfponi theo phưhpehơrxxung hưhpehrcjsng bạnbohn mậnotgp chỉftws ban nãsxucy.

“…” Bạnbohn mậnotgp.

※※※ cảpzyanh tưhpehyiakng phâhpehn cáittxch tuyếjhatn ※※※

“Thậnotgt làqbhb mộnbjct thiếjhatu niêmczfn kiêmczfu ngạnboho.” Cáittxch đfponómczf khôwdqfng xa, mộnbjct nam sinh tuấyvgan túrxxu mặbgpwc mộnbjct thâhpehn đfponwklong phụiqepc họrhqoc việnvygn quâhpehn đfponnbjci, sắtocnc mặbgpwt bấyvgat đfponqmxqnh nhìicwpn theo bómczfng Liêmczfn Kỳccwd Quang, thấyvgap giọrhqong khẽnmmpmczfi.

Nếjhatu lúrxxuc nàqbhby Liêmczfn Kỳccwd Quang quay lạnbohi, nhấyvgat đfponqmxqnh cómczf thểqmxqmczf pháittxt hiệnvygn, nam sinh nọrhqo khôwdqfng phảpzyai ai kháittxc, chídgoynh làqbhb kẻtcqd cặbgpwn bãsxucqbhb nguyêmczfn chủpxde thâhpehn thểqmxqqbhby thầkauwm yêmczfu trộnbjcm nhớrcjs, Quýnvygrohbhpehm.

“Hừnjlw! Kiêmczfu ngạnboho nhưhpeh vậnotgy, nếjhatu khôwdqfng cómczf bốmczfi cảpzyanh gìicwp, vềwenm sau ngàqbhby tháittxng ởlrrg trong trưhpehfemyng cũpzyang khôwdqfng dễbwph chịqmxqu đfponâhpehu.” Ngưhpehfemyi đfponi theo phídgoya sau Quýnvygrohbhpehm xùjllby mộnbjct tiếjhatng khinh thưhpehfemyng, áittxnh mắtocnt khôwdqfn khécvbao đfponkauwy giảpzyao hoạnboht.

“Chưhpehơrxxung Kỳccwd.” Quýnvygrohbhpehm hơrxxui nheo mắtocnt: “Cậnotgu khôwdqfng thấyvgay thiếjhatu niêmczfn kia nhìicwpn thựvqudc quen mắtocnt sao?”

“Quýnvyg thiếjhatu, cậnotgu biếjhatt ngưhpehfemyi nàqbhby sao?”


“Khôwdqfng biếjhatt.” Quýnvygrohbhpehm lắtocnc đfponkauwu, trong mắtocnt cómczf chúrxxut nghi hoặbgpwc: “Bấyvgat quáittx cứsnpl cảpzyam thấyvgay rấyvgat quen thuộnbjcc, giốmczfng nhưhpeh đfponãsxuc từnjlwng gặbgpwp qua ởlrrg đfponâhpehu rồwkloi.”

rxxun nữfrsha, thiếjhatu niêmczfn nàqbhby làqbhbm anh cómczf cảpzyam giáittxc thựvqudc bấyvgat an.

“Quýnvyg thiếjhatu, anh khôwdqfng cầkauwn nghĩrohb ngợyiaki nhiềwenmu làqbhbm gìicwp, nếjhatu thậnotgt sựvqudqbhb họrhqoc sinh mớrcjsi năbgpwm nay, lúrxxuc vàqbhbo họrhqoc sẽnmmp gặbgpwp lạnbohi thôwdqfi. Nếjhatu khôwdqfng phảpzyai họrhqoc sinh mớrcjsi thìicwpqbhbng khôwdqfng cầkauwn thiếjhatt.”

Đneramczfi mặbgpwt vớrcjsi lờfemyi Chưhpehơrxxung Kỳccwd vừnjlwa nómczfi, Quýnvygrohbhpehm gậnotgt gậnotgt đfponkauwu, khôwdqfng nómczfi thêmczfm gìicwp, nhưhpehng cảpzyam giáittxc bấyvgat an trong lòrhygng làqbhbm thếjhatqbhbo cũpzyang khôwdqfng thểqmxq bỏvqud qua.

“Đneraúrxxung rồwkloi.” Giốmczfng nhưhpeh đfponnbjct nhiêmczfn nhớrcjs ra gìicwp đfponómczf, Quýnvygrohbhpehm xoay ngưhpehfemyi: “Chuyệnvygn Liêmczfn Kỳccwd Quang xửrudunvyg thếjhatqbhbo rồwkloi?” Lúrxxuc nómczfi tớrcjsi cáittxi têmczfn nàqbhby, áittxnh mắtocnt Quýnvygrohbhpehm rõftwsqbhbng lộnbjc ra cháittxn ghécvbat cùjllbng ghêmczf tởlrrgm.

“Việnvygc nàqbhby Quýnvyg thiếjhatu cứsnpl an tâhpehm đfponi, chuyệnvygn giao cho tôwdqfi, kia còrhygn khôwdqfng chắtocnc chắtocnn sao?” Chưhpehơrxxung Kỳccwdhpehfemyi, áittxnh mắtocnt âhpehm lãsxucnh: “Tiếjhatn vàqbhbo khu năbgpwm thìicwp đfponnjlwng hòrhygng an an ổrbpan ổrbpan bưhpehrcjsc ra, huốmczfng chi, mộnbjct kẻtcqd song phếjhat nhưhpeh Liêmczfn Kỳccwd Quang.”

“Ổccwdn thỏvquda làqbhb tốmczft rồwkloi, nómczfi vớrcjsi đfponáittxm ngưhpehfemyi đfponómczf mộnbjct tiếjhatng, kídgoyn miệnvygng mộnbjct chúrxxut, nếjhatu khôwdqfng…” Đneraáittxy mắtocnt Quýnvygrohbhpehm xẹrcjst qua mộnbjct tia lạnbohnh lẽnmmpo, xoay ngưhpehfemyi rờfemyi đfponi.

※※※ cảpzyanh tưhpehyiakng phâhpehn cáittxch tuyếjhatn ※※※

Liêmczfn Tiêmczfu Thùjllb dắtocnt bạnbohn mậnotgp, theo sau làqbhb Liêmczfn Kỳccwd Quang đfponang dạnboho chơrxxui cõftwsi thầkauwn tiêmczfn, bêmczfn cạnbohnh làqbhb 009-A nghiêmczfm nghịqmxq chấyvgat pháittxc. Tổrbpa hợyiakp kìicwp quáittxi nàqbhby làqbhbm ngưhpehfemyi đfponi đfponưhpehfemyng khôwdqfng ngừnjlwng quay đfponkauwu lạnbohi. Nhờfemy bạnbohn mậnotgp dẫgwbon đfponưhpehfemyng, Liêmczfn Kỳccwd Quang cùjllbng Liêmczfn Tiêmczfu Thùjllb rấyvgat nhanh tìicwpm đfponưhpehyiakc phòrhygng làqbhbm việnvygc củpxdea việnvygn trưhpehlrrgng.

“Thựvqudc xin lỗtcqdi.” Liêmczfn Tiêmczfu Thùjllb vẻtcqd mặbgpwt đfponvqud bừnjlwng khôwdqfng ngừnjlwng cúrxxui đfponkauwu vớrcjsi bạnbohn mậnotgp nàqbhbo đfponómczf, hai tay vôwdqf thốmczfrhygrhygmczfc áittxo: “Còrhygn cómczf, cáittxm ơrxxun anh.”

Bạnbohn bécvbao ngơrxxu ngáittxc nhìicwpn Liêmczfn Tiêmczfu Thùjllb, sau đfponómczf áittxnh mắtocnt chuyểqmxqn vềwenm phídgoya Liêmczfn Kỳccwd Quang hai tay đfponúrxxut túrxxui, cúrxxui đfponkauwu nhìicwpn chằfponm chằfponm mũpzyai châhpehn đfponfemy đfpongwbon nhưhpeh đfponang mơrxxu mộnbjcng gìicwp đfponómczf.

Trầkauwm mặbgpwc hồwkloi lâhpehu, bạnbohn mậnotgp tiếjhatn tớrcjsi, túrxxum lấyvgay ốmczfng tay áittxo Liêmczfn Kỳccwd Quang, sắtocnc mặbgpwt quỷrhqo dịqmxq: “Anh hùjllbng, lưhpehu lạnbohi cáittxi têmczfn đfponi!”

Mộnbjct tiếjhatng anh hùjllbng thàqbhbnh côwdqfng làqbhbm nãsxuco Liêmczfn Kỳccwd Quang bắtocnt đfponưhpehyiakc sómczfng quay vềwenm hiệnvygn thựvqudc, ngâhpehy ngôwdqf ngẩqtbtng đfponkauwu, nhàqbhbn nhạnboht nhìicwpn cáittxi báittxnh bao bécvbao tròrhygn trưhpehrcjsc mặbgpwt. Thậnotgt lâhpehu sau, Liêmczfn Kỳccwd Quang bìicwpnh tĩrohbnh hộnbjcc ra hai chữfrsh: “Khôwdqf Mộnbjcc.”

“Tôwdqfi gọrhqoi làqbhb Mễbwph Tiểqmxqu Bảpzyao, mọrhqoi ngưhpehfemyi đfponwenmu gọrhqoi làqbhb Mễbwph Tiểqmxqu Bécvbao.” Mễbwph Tiểqmxqu Bảpzyao mídgoym môwdqfi cưhpehfemyi, gưhpehơrxxung mặbgpwt mũpzyam mĩrohbm thoáittxng chốmczfc dồwklon thàqbhbnh mộnbjct cụiqepc, áittxnh mắtocnt cũpzyang hídgoyp lạnbohi thàqbhbnh mộnbjct đfponưhpehfemyng.

“…” Mặbgpwt than liếjhatc mắtocnt nhìicwpn Mễbwph Tiểqmxqu Bảpzyao mộnbjct cáittxi, bìicwpnh tĩrohbnh tiếjhatp tụiqepc bàqbhby ra trạnbohng tháittxi trốmczfng rỗtcqdng. Thựvqudc bécvbao, trong mắtocnt tang thi, nàqbhby chídgoynh làqbhb mộnbjct miếjhatng thịqmxqt bécvbao thơrxxum ngon a, lạnbohi còrhygn làqbhb loạnbohi đfponưhpehyiakc nưhpehrcjsng chídgoyn, bêmczfn trêmczfn rắtocnc hàqbhbnh ngòrhygjllbng hạnboht tiêmczfu.

“Anh hai, chúrxxung ta vàqbhbo thôwdqfi.” Liêmczfn Tiêmczfu Thùjllb nắtocnm tay Liêmczfn Kỳccwd Quang, đfponi vàqbhbo văbgpwn phòrhygng việnvygn trưhpehlrrgng.

“Anh hùjllbng! Tôwdqfi ởlrrg hệnvyg cứsnplu việnvygn a.”

Đneramczfi mặbgpwt vớrcjsi tiếjhatng gàqbhbo củpxdea Mễbwph Tiểqmxqu Bảpzyao ởlrrg phídgoya sau, Liêmczfn Kỳccwd Quang mộnbjct tay đfponúrxxut túrxxui, mộnbjct tay giơrxxumczfn, Mễbwph Tiểqmxqu Bảpzyao nhìicwpn màqbhb ôwdqfm mặbgpwt, vẻtcqd mặbgpwt kídgoych đfponnbjcng đfponếjhatn đfponvqudrudung: “Thựvqudc suấyvgat! Thầkauwn tưhpehyiakng a ! ! !”

‘Cómczf bệnvygnh, hếjhatt thuốmczfc chữfrsha.’ Mặbgpwt than thu tay lạnbohi, trong lòrhygng thầkauwm cho ra đfponáittxnh giáittx Mễbwph Tiểqmxqu Bảpzyao mớrcjsi gặbgpwp lầkauwn đfponkauwu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.