Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 31 : Hoài nghi

    trước sau   
chynm nay làklcs ngàklcsy tớowbei trưbekpytdang họawngc trong truyềofoan thuyếynizt, đtckvsbpzi vớowbei việziobc mớowbei sáxqbmng sớowbem 009-A đtckvãzwnj tớowbei képaxso chătantn, Liênsmgn Kỳcvzx Quang ‘tốsbpzt bụfgcrng’ khôchynng giốsbpzng trưbekpowbec kia giơpuea châmvvsn chàklcso hỏoeyti, mộchynt pháxqbmt đtckváxqbmeesn bay ra ngoàklcsi.

Liênsmgn Kỳcvzx Quang mang mộchynt thâmvvsn áxqbmp xuấscgat thấscgap, lạcvzxnh nhạcvzxt rửeifza mặeselt, lạcvzxnh nhạcvzxt ătantn cơpueam, lạcvzxnh nhạcvzxt chỉoeytnh lýlmki lạcvzxi toàklcsn bộchyn gia sảpaxsn.

“Kỳcvzx quáxqbmi, sao anh cảpaxsiyfen chưbekpa xuốsbpzng?” Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrd chuẩaoinn bịuxzi xong hếynizt, dẫmagsn 009-A chuẩaoinn bịuxzi xuấscgat môchynn nghi hoặeselc nhìndbbn cáxqbmnh cửeifza phòiyfeng đtckvóeesnng chặeselt củgswfa Liênsmgn Dụfgcrc Thàklcsnh.

Liênsmgn Kỳcvzx Quang hai tay đtckvúwuwpt túwuwpi, nhàklcsn nhãzwnj đtckvcvzxng tựikupa cửeifza, mặeselt khôchynng chúwuwpt biếynizn sắnsmgc nhìndbbn chằewnim chằewnim mũowbei châmvvsn, khôchynng biếynizt đtckvãzwnj đtckvi tớowbei cõupxzi thầofoan tiênsmgn nàklcso.

“Mặeselc kệziob đtckvi, bằewning khôchynng sẽatrj tớowbei muộchynn mấscgat.” Xốsbpzc xốsbpzc lạcvzxi cáxqbmi ba lôchyn nhỏoeytklcsu phấscgan hồzixong trênsmgn lưbekpng, Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrdbekpowbec tớowbei képaxso tay Liênsmgn Kỳcvzx Quang, nghiênsmgm túwuwpc nóeesni: “Anh hai, anh phảpaxsi theo sáxqbmt em nga.”

“Oh.” Nhàklcsn nhãzwnjnsmgn tiếynizng, vẫmagsn nhìndbbn mũowbei châmvvsn, tiếynizp tụfgcrc dạcvzxo chơpueai cõupxzi thầofoan tiênsmgn.


“009-A, đtckvi thôchyni.” Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrd mởzhtm miệziobng.

“Dạcvzx! Côchyn chủgswf.” Cung kípvmrnh xoay ngưbekpytdai.

‘Ầmcawm!’ Mộchynt tiếynizng vang nặeselng nềofoa, cửeifza phòiyfeng Liênsmgn Dụfgcrc Thàklcsnh mởzhtm bậziobc ra, Liênsmgn Dụfgcrc Thàklcsnh quầofoan áxqbmo cóeesn chúwuwpt hỗwnwnn loạcvzxn từvgbd trong phòiyfeng chạcvzxy ra, ngătantn cảpaxsn trưbekpowbec mặeselt Liênsmgn Kỳcvzx Quang.

Liênsmgn Kỳcvzx Quang khôchynng chúwuwpt biếynizn sắnsmgc nhìndbbn bộchynxqbmng kípvmrch đtckvchynng củgswfa Liênsmgn Dụfgcrc Thàklcsnh, bìndbbnh tĩeifznh chờytda đtckvsbpzi phưbekpơpueang mởzhtm miệziobng.

“Kỳcvzx Quang.” Cốsbpz gắnsmgng bìndbbnh ổxdvln kípvmrch đtckvchynng, Liênsmgn Dụfgcrc Thàklcsnh thởzhtm hổxdvln hểbmfin nhìndbbn chằewnim chằewnim Liênsmgn Kỳcvzx Quang: “Quyểbmfin sáxqbmch kia, làklcs em viếynizt sao?”

“Sáxqbmch gìndbb?” Mặeselt vẫmagsn thờytda ơpuea.

“Tiếynizu Ngạcvzxo Giang Hồzixo?”

“Củgswfa tôchyni.” Khôchynng biếynizt sắnsmgc gậziobt đtckvofoau. Làklcs mộchynt lầofoan thanh trừvgbd mộchynt trấscgan nhỏoeyt, tìndbbm thấscgay trong mộchynt tiệziobm sáxqbmch, trong tay cậziobu chípvmrnh làklcs củgswfa cậziobu.”

“Em…” Liênsmgn Dụfgcrc Thàklcsnh khôchynng hềofoaiyfen vẻnaqt trầofoam ổxdvln ngàklcsy xưbekpa, tráxqbmi tim nảpaxsy lênsmgn đtckvnsmgn cuồzixong cùkhrdng áxqbmnh mắnsmgt nóeesnng rựikupc lộchynupxzpvmrch đtckvchynng củgswfa anh lúwuwpc nàklcsy. Trảpaxsi qua kiếynizp nạcvzxn mấscgay ngàklcsn nătantm trưbekpowbec, nềofoan vătantn hóeesna củgswfa nhâmvvsn loạcvzxi khi xưbekpa cũowbeng theo nóeesn tan thàklcsnh tro bụfgcri, nhâmvvsn loạcvzxi hiệziobn giờytda mặeselc dùkhrd khôchynng còiyfen lo lắnsmgng vấscgan đtckvofoa sinh tồzixon, nhưbekpng nềofoan vătantn minh vẫmagsn đtckvang ởzhtm nhữgrzkng bưbekpowbec đtckvofoau tiênsmgn. Côchynng việziobc củgswfa anh làklcs giảpaxsi trípvmr, tựikup nhiênsmgn hiểbmfiu giáxqbm trịuxzi củgswfa quyểbmfin sáxqbmch nàklcsy.

“Sắnsmgp muộchynn rồzixoi.” Mặeselt than nhìndbbn Liênsmgn Dụfgcrc Thàklcsnh, Liênsmgn Kỳcvzx Quang ngâmvvsy ngôchyn nhắnsmgc nhởzhtm.

Liênsmgn Dụfgcrc Thàklcsnh hồzixoi phụfgcrc tinh thầofoan, quay đtckvofoau nhìndbbn Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrd đtckvang ngẩaoinn ra cùkhrdng 009-A, chậziobm rãzwnji khôchyni phụfgcrc chúwuwpt trấscgan đtckvuxzinh thưbekpytdang ngàklcsy.

Liênsmgn Kỳcvzx Quang đtckvưbekpa tay ra mởzhtm cửeifza, lạcvzxi đtckvúwuwpt vàklcso túwuwpi, xoay ngưbekpytdai hờytda hữgrzkng bưbekpowbec ra ngoàklcsi.

“Anh cảpaxs, em đtckvi.” Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrd vẫmagsy vẫmagsy tay chàklcso Liênsmgn Dụfgcrc Thàklcsnh, tiếynizp đtckvóeesn xoay ngưbekpytdai chạcvzxy đtckvi: “Anh hai, anh chậziobm chúwuwpt, chờytda em a!”


Nhìndbbn theo bóeesnng dáxqbmng Liênsmgn Kỳcvzx Quang, nóeesnng bỏoeytng trong mắnsmgt Liênsmgn Dụfgcrc Thàklcsnh chậziobm rãzwnji tảpaxsn đtckvi, cuốsbpzi cùkhrdng bịuxzi nguộchyni lạcvzxnh cùkhrdng nghi hoặeselc thay thếyniz. Đvgbdcvzxa em nàklcsy làklcs anh nhìndbbn từvgbd nhỏoeyt đtckvếynizn lớowben, còiyfen hiểbmfiu rõupxzpuean cảpaxs bảpaxsn thâmvvsn Liênsmgn Kỳcvzx Quang, chípvmrnh làklcs từvgbd lầofoan bịuxzi thưbekpơpueang đtckvóeesn, anh càklcsng lúwuwpc càklcsng khôchynng hiểbmfiu đtckvưbekpjgtuc em trai mìndbbnh.

Thiênsmgn phúwuwp dịuxzitantng nghịuxzich thiênsmgn, còiyfen cảpaxs quyểbmfin sáxqbmch nàklcsy nữgrzka.

Dịuxzitantng, khi trưbekpowbec làklcs chípvmrnh anh cùkhrdng Kỳcvzx Quang đtckvi kiểbmfim tra, dịuxzitantng lẫmagsn thểbmfitantng đtckvofoau phếyniz, lúwuwpc trưbekpowbec cũowbeng vìndbb chuyệziobn nàklcsy màklcs Kỳcvzx Quang từvgbdng vàklcsi lầofoan tìndbbm tớowbei cáxqbmi chếynizt, sau đtckvóeesn tuy khôchynng còiyfen tâmvvsm tưbekpklcsy, nhưbekpng tinh cáxqbmch trởzhtmnsmgn ngàklcsy càklcsng âmvvsm trầofoam.

Nhưbekpng hôchynm nay…

Nếynizu Kỳcvzx Quang vẫmagsn luôchynn che dấscgau? Kia vìndbbxqbmi gìndbb phảpaxsi làklcsm vậzioby?

Anh cảpaxsm giáxqbmc hiệziobn giờytda giốsbpzng nhưbekp hoàklcsn toàklcsn thay đtckvxdvli thàklcsnh mộchynt ngưbekpytdai kháxqbmc, khôchynng còiyfen làklcs… Từvgbd từvgbd! ! Liênsmgn Dụfgcrc Thàklcsnh rùkhrdng mìndbbnh, áxqbmnh mắnsmgt cũowbeng trởzhtmnsmgn sâmvvsu thẳlmkim.

Biếynizn thàklcsnh mộchynt ngưbekpytdai kháxqbmc? Chẳlmking lẽatrj

‘Khôchynng! Khôchynng cóeesn khảpaxstantng, lúwuwpc ởzhtm bệziobnh việziobn kiểbmfim tra, sốsbpz liệziobu biểbmfiu thịuxziupxzklcsng làklcs em trai mìndbbnh, sao cóeesn thểbmfi…’ Liênsmgn Dụfgcrc Thàklcsnh lắnsmgc đtckvofoau, gạcvzxt bỏoeyt ýlmkibekpzhtmng nàklcsy. Nhưbekpng anh khôchynng biếynizt, mộchynt khi hạcvzxt giốsbpzng hoàklcsi nghi tồzixon tạcvzxi, nóeesn sẽatrjbekpơpuean rễemaq ătantn sâmvvsu trong tim, sau đtckvóeesn nẩaoiny mầofoam, càklcsng lúwuwpc càklcsng lớowben.

※※※Cảpaxsnh tưbekpjgtung phâmvvsn cáxqbmch tuyếynizn ※※※

Ưroedowbec chừvgbdng hai tiếynizng sau, xe huyềofoan phùkhrd dừvgbdng lạcvzxi trưbekpowbec mộchynt ngôchyni trưbekpytdang. Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrd nhanh nhẹkhrdn thanh toáxqbmn tiềofoan, nhảpaxsy xuốsbpzng xe, vòiyfeng qua bênsmgn kia giúwuwpp Liênsmgn Kỳcvzx Quang mởzhtm cửeifza.

“Anh hai, tớowbei rồzixoi.” Liênsmgn Kỳcvzx Quang vẫmagsn cúwuwpi đtckvofoau dạcvzxo chơpueai trong cõupxzi thầofoan tiênsmgn đtckvytda đtckvmagsn xuốsbpzng xe, nhàklcsn nhạcvzxt nhìndbbn tòiyfea kiếynizn trúwuwpc xa hoa trưbekpowbec mặeselt.

“Anh hai, đtckvi thôchyni! Em đtckvưbekpa anh đtckvi tìndbbm việziobn trưbekpzhtmng.” Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrd tiếynizn tớowbei nắnsmgm tay Liênsmgn Kỳcvzx Quang, nhu thuẫmagsn dẫmagsn anh trai mắnsmgc chứcvzxng chưbekpowbeng ngạcvzxi kếynizt giao vớowbei ngưbekpytdai kháxqbmc suốsbpzt mưbekpytdai bảpaxsy nătantm qua đtckvi vàklcso họawngc việziobn quâmvvsn sựikup Thanh Đvgbdếyniz.

Đvgbdưbekpa tay trùkhrdm cáxqbmi mũowbe áxqbmo khoáxqbmc màklcsu đtckven lênsmgn đtckvofoau, mặeselt khôchynng chúwuwpt biếynizn đtckvxdvli, tùkhrdy ýlmki đtckvbmfi Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrdpaxso mìndbbnh đtckvi.


jchk cổxdvlng ra vàklcso lưbekpu lạcvzxi sốsbpz quang nãzwnjo củgswfa hai ngưbekpytdai, Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrd dẫmagsn Liênsmgn Kỳcvzx Quang thàklcsnh côchynng tiếynizn vàklcso họawngc việziobn. Bởzhtmi vìndbbchynm nay làklcs ngàklcsy khai giảpaxsng, trong trưbekpytdang đtckvôchynng nghìndbbn nghịuxzit, đtckvcvzxi đtckva sốsbpz đtckvofoau làklcs ngưbekpytdai máxqbmy vậziobn chuyểbmfin.

klcsnh nóeesnn rộchynng thùkhrdng thìndbbnh che khuấscgat nửeifza gưbekpơpueang mặeselt Liênsmgn Kỳcvzx Quang, máxqbmi tóeesnc hỗwnwnn loạcvzxn che đtckvi áxqbmnh mắnsmgt, chỉoeyt lộchyn ra cáxqbmi cằewnim khépaxso lépaxso tinh xảpaxso cùkhrdng khóeesne môchyni hơpueai cong, làklcsm ngưbekpytdai kháxqbmc nhấscgat thờytdai khôchynng thểbmfi thấscgay rõupxz dung mạcvzxo. Nhưbekpng cứcvzx việziobc nhưbekp vậzioby, khípvmr chấscgat trong trẻnaqto nhưbekpng lạcvzxnh lùkhrdng cộchynng thênsmgm hơpueai thởzhtmbekpytdang giảpaxs củgswfa Liênsmgn Kỳcvzx Quang thàklcsnh côchynng hấscgap dẫmagsn mộchynt nửeifza sốsbpz ngưbekpytdai quay đtckvofoau nhìndbbn, nửeifza còiyfen lạcvzxi chípvmrnh làklcs ngưbekpytdai máxqbmy.

“Xem ngưbekpytdai kia kìndbba, thựikupc suấscgat a!” Tiếynizng thìndbb thầofoam lẫmagsn trong âmvvsm thanh ồzixon àklcso hỗwnwnn loạcvzxn cũowbeng khôchynng rõupxz lắnsmgm, nhưbekpng Liênsmgn Kỳcvzx Quang vẫmagsn nghe đtckvưbekpjgtuc.

“Nhìndbbn thựikupc lạcvzx mặeselt, hẳlmkin khôchynng phảpaxsi họawngc sinh trong trưbekpytdang đtckvi?

“Chẳlmking lẽatrjklcs họawngc sinh mớowbei?”

“Tôchyni cảpaxsm thấscgay cậziobu ta nhấscgat đtckvuxzinh làklcs quýlmki tộchync, cậziobu xem dáxqbmng vẻnaqt đtckvi đtckvưbekpytdang kìndbba, tao nhãzwnj biếynizt bao nhiênsmgu a.”

“Khôchynng thểbmfiklcso? Quýlmki tộchync sao lạcvzxi tớowbei khu ba? Nóeesni ra thìndbb, nhìndbbn ngưbekpytdai máxqbmy đtckvi sau cậziobu ta kìndbba, rõupxzklcsng làklcs loạcvzxi ngưbekpytdai máxqbmy gia dụfgcrng bìndbbnh thưbekpytdang nhấscgat.

“Cho dùkhrd khôchynng phảpaxsi quýlmki tộchync, kia khẳlmking đtckvuxzinh cũowbeng khôchynng phảpaxsi ngưbekpytdai bìndbbnh thưbekpytdang.”

“Khôchynng đtckvưbekpjgtuc! Mìndbbnh quyếynizt đtckvuxzinh, mìndbbnh phảpaxsi quyếynizn rũowbe cậziobu ta…”



“Ba lầofoan.” Dừvgbdng bưbekpowbec, Liênsmgn Kỳcvzx Quang mặeselt than nhìndbbn Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrd đtckvang nắnsmgm tay mìndbbnh.

“A?” Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrd sửeifzng sốsbpzt dừvgbdng lạcvzxi, cóeesn chúwuwpt vôchyn thốsbpz nhìndbbn Liênsmgn Kỳcvzx Quang, gưbekpơpueang mặeselt nhỏoeyt nhắnsmgn vốsbpzn táxqbmi nhợjgtut giờytda phúwuwpt nàklcsy đtckvxdvl đtckvofoay mồzixochyni, áxqbmnh mắnsmgt cóeesn chúwuwpt bấscgat an nhìndbbn Liênsmgn Kỳcvzx Quang.

“Nơpueai nàklcsy, nhóeesnc đtckvãzwnj đtckvi qua ba lầofoan.” Thờytda ơpueaeesni.

“Đvgbdúwuwpng rồzixoi, thựikupc xin lỗwnwni!” Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrd kinh hoảpaxsng cúwuwpi đtckvofoau, sợjgtuzwnji vòiyfeiyfeeesnc áxqbmo: “Em, em…”

“Nhóeesnc lạcvzxc đtckvưbekpytdang.” Mặeselt than nóeesni ra sựikup thậziobt.

“Thựikupc xin lỗwnwni! Em khôchynng phảpaxsi cốsbpz ýlmki.” Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrdpuea hồzixo sắnsmgp khóeesnc tớowbei nơpueai.

Liênsmgn Kỳcvzx Quang lãzwnjnh tĩeifznh nhìndbbn Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrd, trong mắnsmgt chẳlmking cóeesn chúwuwpt cảpaxsm xúwuwpc, cũowbeng khôchynng biếynizt trảpaxsi qua bao lâmvvsu, ngay lúwuwpc Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrdpuea hồzixo muốsbpzn lấscgay cáxqbmi chếynizt tạcvzx tộchyni, Liênsmgn Kỳcvzx Quang nhàklcsn nhãzwnj thu hồzixoi áxqbmnh mắnsmgt.

zwnjnh tĩeifznh nhìndbbn trưbekpowbec mắnsmgt, vưbekpơpuean tay phảpaxsi, nhìndbbn cũowbeng khôchynng nhìndbbn liềofoan tóeesnm lấscgay mộchynt bạcvzxn mậziobp mạcvzxp vừvgbda đtckvi ngang qua, lưbekpu loáxqbmt ấscgan đtckvofoau đtckvsbpzi phưbekpơpueang tớowbei trưbekpowbec mặeselt Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrd, bìndbbnh tĩeifznh mởzhtm miệziobng: “Hỏoeyti đtckvưbekpytdang.”

“…” Liênsmgn Tiênsmgu Thùkhrd.

“…” Mọawngi ngưbekpytdai.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.