Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!
Chương 33 : Hối hận thì không phải thiên tài
“Phốsovv c!” Mộuusw t ngụvdjp m trànpbh văwphi n đzwmd ầutth y bànpbh n, mặvizk t Liêcbvv n Tiêcbvv u Thủcvqq trưcgss ớtdsj ng đzwmd ỏrode , vôyyym thốsovv đzwmd ưcgss a tay vòblyj vòblyj góahzw c ázgsb o, sợblyj sệualc t nhìlqoo n cázgsb i chúmydn đzwmd ẹxhgn p trai đzwmd ang thựutth c chậzich t vậzich t trưcgss ớtdsj c mặvizk t. Liêcbvv n Kỳosrx Quang hai tay đzwmd úmydn t túmydn i, nhànpbh n nhãullw , lãullw nh tĩvizk nh nhìlqoo n châyyym n mìlqoo nh, lạzich i bànpbh y ra trạzich ng tházgsb i trốsovv ng rỗmero ng.
“Em, em vừwdyz a mớtdsj i nóahzw i gìlqoo ?” Việualc n trưcgss ởblyj ng Khanh Mộuusw c Vanh trừwdyz ng đzwmd ôyyym i mắeiaj t béasnh xíosrx u, khôyyym ng thểcwag tin nhìlqoo n Liêcbvv n Kỳosrx Quang dưcgss ờukfa ng nhưcgss đzwmd ang đzwmd i vànpbh o cõhdqk i thầutth n tiêcbvv n bêcbvv n kia: “Nànpbh y lànpbh , Liêcbvv n Kỳosrx Quang? ? ?”
“Dạzich ! Việualc n trưcgss ởblyj ng! !” Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc cúmydn i mạzich nh ngưcgss ờukfa i, lớtdsj n tiếvckb ng nóahzw i: “Xin việualc n trưcgss ởblyj ng đzwmd ồerwg ng ýxmeq đzwmd ểcwag anh hai em nhậzich p họhcso c, xin ngànpbh i.”
“Khôyyym ng, khôyyym ng phảfgcg i!” Khanh Mộuusw c Vanh ngồerwg i thẳiinr ng lưcgss ng, từwdyz trêcbvv n xuốsovv ng dưcgss ớtdsj i đzwmd ázgsb nh giázgsb Liêcbvv n Kỳosrx Quang: “Em thậzich t sựutth lànpbh Liêcbvv n Kỳosrx Quang?”
Lànpbh mộuusw t việualc n trưcgss ởblyj ng, mộuusw t nhâyyym n vậzich t nhỏrode nhưcgss Liêcbvv n Kỳosrx Quang quảfgcg thựutth c khôyyym ng đzwmd ázgsb ng đzwmd ểcwag Khanh Mộuusw c Vanh chúmydn ýxmeq , nhưcgss ng hai ngànpbh y trưcgss ớtdsj c, ôyyym ng đzwmd ộuusw t nhiêcbvv n nhậzich n đzwmd ưcgss ợblyj c cuộuusw c gọhcso i củcvqq a kẻmpkq thùrlnc cũnlwb , Hạzich Hầutth u Trọhcso ng, nóahzw i cházgsb u dâyyym u tưcgss ởblyj ng củcvqq a mìlqoo nh qua mấwphi y ngànpbh y nữaoup a sẽpryj tớtdsj i họhcso c việualc n, hi vọhcso ng ôyyym ng cóahzw thểcwag chiếvckb u cốsovv mộuusw t chúmydn t, đzwmd ốsovv i vớtdsj i lãullw o quỷfgcg đzwmd ãullw cùrlnc ng mìlqoo nh đzwmd ốsovv i đzwmd ầutth u suốsovv t mấwphi y trăwphi m năwphi m, đzwmd ốsovv i vớtdsj i đzwmd ứwphi a cházgsb u dâyyym u kia, ôyyym ng tựutth nhiêcbvv n cảfgcg m thấwphi y hiếvckb u kìlqoo , vìlqoo thếvckb mớtdsj i tựutth mìlqoo nh đzwmd iềmydn u tra tưcgss liệualc u củcvqq a Liêcbvv n Kỳosrx Quang, vừwdyz a xem thìlqoo pházgsb t sầutth u, hai ngànpbh y nay cứwphi suy tưcgss , cóahzw phảfgcg i lãullw o quỷfgcg kia nhànpbh n rỗmero i nhànpbh m cházgsb n nêcbvv n chọhcso c ghẹxhgn o mìlqoo nh khôyyym ng a? Trưcgss ởblyj ng tôyyym n củcvqq a lãullw o, Hạzich Hầutth u Thiệualc u Huyềmydn n, kia chíosrx nh lànpbh trưcgss ởblyj ng đzwmd oànpbh n Sázgsb t Huyếvckb t Lang, sứwphi c chiếvckb n đzwmd ấwphi u cưcgss ờukfa ng đzwmd ạzich i, mộuusw t ngưcgss ờukfa i cóahzw thểcwag so vớtdsj i thiếvckb u tưcgss ớtdsj ng củcvqq a mộuusw t quâyyym n đzwmd oànpbh n! Sẽpryj coi trọhcso ng mộuusw t kẻmpkq bộuusw dázgsb ng khôyyym ng tốsovv t, tíosrx nh cázgsb ch khôyyym ng tốsovv t, lạzich i còblyj n lànpbh song trọhcso ng phếvckb sànpbh i dịmzer năwphi ng cùrlnc ng thểcwag năwphi ng nhưcgss Liêcbvv n Kỳosrx Quang sao? Nhưcgss ng hôyyym m nay vừwdyz a thấwphi y, ôyyym ng lạzich i bắeiaj t đzwmd ầutth u hoànpbh i nghi, cóahzw phảfgcg i tưcgss liệualc u mìlqoo nh đzwmd iềmydn u tra đzwmd ưcgss ợblyj c hai ngànpbh y nay đzwmd ềmydn u bịmzer lỗmero i khôyyym ng a? ?
Tựutth a hồerwg ngồerwg i cóahzw chúmydn t buồerwg n cházgsb n, Liêcbvv n Kỳosrx Quang đzwmd ang chìlqoo m đzwmd ắeiaj m trong cõhdqk i thầutth n tiêcbvv n đzwmd ộuusw t nhiêcbvv n cóahzw tíosrx n hiệualc u, đzwmd i tớtdsj i trưcgss ớtdsj c mặvizk t Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc , lãullw nh tĩvizk nh mởblyj miệualc ng: “Tôyyym i đzwmd óahzw i bụvdjp ng.”
“Anh hai, anh đzwmd ợblyj i thêcbvv m mộuusw t chúmydn t, chờukfa lànpbh m thủcvqq tụvdjp c nhậzich p họhcso c xong em dẫeiaj n anh đzwmd i ăwphi n cơwsgp m.” Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc ngẩasnh ng đzwmd ầutth u nhìlqoo n Liêcbvv n Kỳosrx Quang, nhỏrode giọhcso ng trấwphi n an.
“Tôyyym i đzwmd óahzw i bụvdjp ng.”
“Anh hai…”
“Tôyyym i đzwmd óahzw i bụvdjp ng.” Mặvizk t khôyyym ng biếvckb n sắeiaj c chìlqoo a tay: “Dẫeiaj n tôyyym i đzwmd i ăwphi n cơwsgp m.”
“Anh hai.” Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc nắeiaj m tay Liêcbvv n Kỳosrx Quang, châyyym n mànpbh y nhíosrx u lạzich i: “Phảfgcg i đzwmd ợblyj i lànpbh m xong thủcvqq tụvdjp c mớtdsj i cóahzw thểcwag ăwphi n cơwsgp m! Bằerwg ng khôyyym ng anh cảfgcg sẽpryj mắeiaj ng a.”
Nhìlqoo n gưcgss ơwsgp ng mặvizk t nhỏrode nhắeiaj n nghiêcbvv m túmydn c củcvqq a Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc , lạzich i nghĩvizk tớtdsj i bộuusw dázgsb ng Liêcbvv n Dụvdjp c Thànpbh nh tứwphi c giậzich n, Liêcbvv n Kỳosrx Quang ngâyyym y ngốsovv c nghiêcbvv ng đzwmd ầutth u.
Liêcbvv n Kỳosrx Quang = em trai Liêcbvv n Dụvdjp c Thànpbh nh.
Em trai Liêcbvv n Dụvdjp c Thànpbh nh = mìlqoo nh.
Lànpbh m em trai Liêcbvv n Dụvdjp c Thànpbh nh = khôyyym ng thểcwag chéasnh m anh ta.
Nghĩvizk thôyyym ng mốsovv i quan hệualc nànpbh y, Liêcbvv n Kỳosrx Quang nhànpbh n nhạzich t quay đzwmd ầutth u, mặvizk t lạzich nh nhỉzgsb n chằerwg m chằerwg m Khanh Mộuusw c Vanh cóahzw vẻmpkq đzwmd ang rốsovv i rắeiaj m nhìlqoo n mìlqoo nh.
‘Xoẹxhgn t!’ mộuusw t bóahzw ng đzwmd en xẹxhgn t qua, mộuusw t thanh đzwmd ao đzwmd en tuyềmydn n khắeiaj c hoa văwphi n vữaoup ng vànpbh ng dừwdyz ng trêcbvv n mặvizk t bànpbh n trưcgss ớtdsj c mặvizk t Khanh Mộuusw c Vanh.
“Tôyyym i đzwmd óahzw i bụvdjp ng.” Mặvizk t than nhìlqoo n Khanh Mộuusw c Vanh tựutth a hồerwg bịmzer kinh hoảfgcg ng, Liêcbvv n Kỳosrx Quang mởblyj miệualc ng.
Nhìlqoo n vỏrode đzwmd ao chỉzgsb cázgsb ch mìlqoo nh mấwphi y cm, Khanh Mộuusw c Vanh cứwphi ng đzwmd ờukfa , nànpbh y xem nhưcgss bịmzer … uy hiếvckb p? ?
“Anh hai ! !” Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc bịmzer dọhcso a sợblyj kêcbvv u mộuusw t tiếvckb ng, nhànpbh o tớtdsj i ôyyym m lấwphi y cázgsb nh tay Liêcbvv n Kỳosrx Quang: “Anh lànpbh m gìlqoo vậzich y?”
“Tôyyym i đzwmd óahzw i bụvdjp ng, muốsovv n ăwphi n cơwsgp m.” Liêcbvv n Kỳosrx Quang khôyyym ng biếvckb n sắeiaj c nhìlqoo n côyyym béasnh .
“Anh, anh thu đzwmd ao lạzich i đzwmd i.” Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc sốsovv t ruộuusw t kéasnh o Liêcbvv n Kỳosrx Quang.
“Liêcbvv n Kỳosrx Quang? Tôyyym i nhớtdsj rõhdqk rànpbh ng em lànpbh họhcso c viêcbvv n năwphi m nhấwphi t củcvqq a hệualc cứwphi u việualc n đzwmd i.” Thu hồerwg i rốsovv i rắeiaj m, Khanh Mộuusw c Vanh thảfgcg lỏrode ng thâyyym n mìlqoo nh, nhànpbh n nhãullw tựutth a vànpbh o lưcgss ng ghếvckb , vẻmpkq mặvizk t khôyyym ng rõhdqk thầutth m đzwmd ázgsb nh giázgsb Liêcbvv n Kỳosrx Quang.
Nhìlqoo n Khanh Mộuusw c Vanh đzwmd ộuusw t nhiêcbvv n tảfgcg n ra khíosrx thếvckb , Liêcbvv n Kỳosrx Quang vẫeiaj n khôyyym ng chúmydn t biếvckb n sắeiaj c, khóahzw e môyyym i mộuusw t chúmydn t cũnlwb ng khôyyym ng nhếvckb ch lêcbvv n.
“Liêcbvv n Kỳosrx Quang, theo tưcgss liệualc u, em nhậzich p họhcso c khôyyym ng tớtdsj i mộuusw t năwphi m liềmydn n đzwmd ộuusw t ngộuusw t vắeiaj ng mặvizk t, cho tớtdsj i tậzich n bâyyym y giờukfa đzwmd ãullw lànpbh nửvnpi a năwphi m.” Tùrlnc y tay nhấwphi n mởblyj tưcgss liệualc u lêcbvv n mànpbh n hìlqoo nh giảfgcg đzwmd ịmzer nh lơwsgp lửvnpi ng, Khanh Mộuusw c Vanh nheo mắeiaj t lạzich i.
“Em lànpbh song phếvckb dịmzer năwphi ng thểcwag năwphi ng, chỉzgsb cóahzw thểcwag miễosrx n cưcgss ỡlqoo ng đzwmd ázgsb p ứwphi ng đzwmd ưcgss ợblyj c đzwmd iềmydn u kiệualc n củcvqq a hệualc cứwphi u việualc n chiếvckb n trưcgss ờukfa ng. Hơwsgp n nữaoup a, cho dùrlnc vậzich y, biểcwag u hiệualc n ởblyj trưcgss ờukfa ng cũnlwb ng khôyyym ng tốsovv t, thậzich m chíosrx cóahzw thểcwag xem lànpbh kéasnh m cỏrode i. Em nhưcgss vậzich y, cóahzw tưcgss cázgsb ch gìlqoo nhậzich p họhcso c mộuusw t lầutth n nữaoup a?”
“Mớtdsj i khôyyym ng phảfgcg i! !” Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc tiếvckb n tớtdsj i, vẻmpkq mặvizk t phẫeiaj n nộuusw nhìlqoo n Khanh Mộuusw c Vanh, gưcgss ơwsgp ng mặvizk t nhỏrode nhắeiaj n đzwmd ỏrode lêcbvv n, khôyyym ng biếvckb t lànpbh vìlqoo gấwphi p hay vìlqoo tứwphi c giậzich n: “Anh hai em mớtdsj i khôyyym ng phảfgcg i vôyyym dụvdjp ng! Anh hai lànpbh thiêcbvv n tànpbh i, anh cóahzw dịmzer năwphi ng, hơwsgp n nữaoup a còblyj n…”
“Hệualc mộuusw c.” Liêcbvv n Kỳosrx Quang vẫeiaj n trầutth m mặvizk c đzwmd ộuusw t nhiêcbvv n mởblyj miệualc ng, đzwmd ázgsb nh gãullw y lờukfa i Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc . Liêcbvv n Kỳosrx Quang nhànpbh n nhạzich t nhìlqoo n Khanh Mộuusw c Vanh, lạzich nh nhạzich t mởblyj miệualc ng: “Tôyyym i lànpbh dịmzer năwphi ng hệualc mộuusw c.”
“Anh hai?” Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc kinh ngạzich c quay đzwmd ầutth u lạzich i, cóahzw chúmydn t giậzich t mìlqoo nh nhìlqoo n Liêcbvv n Kỳosrx Quang, giốsovv ng nhưcgss khôyyym ng rõhdqk vìlqoo sao anh hai lạzich i giấwphi u diếvckb m.
“Em cóahzw dịmzer năwphi ng?” Sắeiaj c mặvizk t Khanh Mộuusw c Vanh sửvnpi ng sốsovv t, ngưcgss ợblyj c lạzich i chuyểcwag n tầutth m mắeiaj t vềmydn phíosrx a mànpbh n hìlqoo nh, ngóahzw n tay lưcgss ớtdsj t nhanh: “Khôyyym ng cóahzw khảfgcg năwphi ng, trong tưcgss liệualc u củcvqq a em rõhdqk rànpbh ng khôyyym ng cóahzw viếvckb t.”
Mộuusw t hạzich t giốsovv ng đzwmd ưcgss ợblyj c kẹxhgn p giữaoup a ngóahzw n tay, lụvdjp c quang lóahzw e sázgsb ng, hạzich t giốsovv ng chậzich m rãullw i pházgsb xázgsb c, cànpbh nh lázgsb xanh tưcgss ơwsgp i từwdyz ng chúmydn t lớtdsj n dầutth n trong tay Liêcbvv n Kỳosrx Quang, cuốsovv i cùrlnc ng cao tớtdsj i hai méasnh t thìlqoo dừwdyz ng lạzich i, mộuusw t đzwmd óahzw a hoa đzwmd ỏrode rựutth c vớtdsj i hànpbh m răwphi ng nanh sắeiaj c nhọhcso n nhe ra, ‘răwphi ng rắeiaj c!’ mộuusw t tiếvckb ng, cắeiaj n názgsb t mặvizk t bànpbh n trưcgss ớtdsj c mặvizk t Khanh Mộuusw c Vanh.
“…” Khanh Mộuusw c Vanh.
“Dịmzer năwphi ng hệualc mộuusw c? ? ?” Khanh Mộuusw c Vanh nhìlqoo n hoa ăwphi n thịmzer t đzwmd ang ngấwphi u nghiếvckb n mặvizk t bànpbh n, trong mắeiaj t xẹxhgn t qua mộuusw t tia sázgsb ng kházgsb c thưcgss ờukfa ng: “Cóahzw lựutth c côyyym ng kíosrx ch, xem ra cấwphi p bậzich c khôyyym ng thấwphi p a?”
“Bấwphi t quázgsb tôyyym i thấwphi y rấwphi t kỳosrx quázgsb i.” Khanh Mộuusw c Vanh chốsovv ng tay lêcbvv n bànpbh n, gãullw i nhẹxhgn cằerwg m, híosrx p mắeiaj t nhìlqoo n Liêcbvv n Kỳosrx Quang: “Em đzwmd ãullw cóahzw dịmzer năwphi ng, vìlqoo cázgsb i gìlqoo trêcbvv n tưcgss liệualc u lạzich i ghi lànpbh song phếvckb ?”
“Mớtdsj i kíosrx ch pházgsb t.” Nhànpbh n nhãullw thu nhỏrode hoa ăwphi n thịmzer t lạzich i tầutth m hai mưcgss ơwsgp i cm rồerwg i đzwmd ểcwag nóahzw lêcbvv n đzwmd ầutth u.
“Tròblyj Liêcbvv n Kỳosrx Quang, xin hãullw y nóahzw i thậzich t.” Nhìlqoo n câyyym y hoa ăwphi n thịmzer t đzwmd ang giưcgss ơwsgp ng nanh múmydn a vuốsovv t trêcbvv n đzwmd ầutth u Liêcbvv n Kỳosrx Quang, Khanh Mộuusw c Vanh co rúmydn t khóahzw e miệualc ng: “Dịmzer năwphi ng hệualc mộuusw c củcvqq a em đzwmd ãullw cóahzw lựutth c côyyym ng kíosrx ch, sao cóahzw thểcwag lànpbh vừwdyz a kíosrx ch pházgsb t?”
“Bịmzer thưcgss ơwsgp ng, đzwmd ộuusw t nhiêcbvv n kíosrx ch pházgsb t.” Từwdyz khôyyym ng gian lấwphi y ra hai khốsovv i bázgsb nh ngọhcso t, mộuusw t khốsovv i nhéasnh t vànpbh o miệualc ng, mộuusw t khốsovv i ngâyyym y ngốsovv c đzwmd ưcgss a cho hoa ăwphi n thịmzer t trêcbvv n đzwmd ầutth u.
“Việualc n trưcgss ởblyj ng.” Thấwphi y Khanh Mộuusw c Vanh tựutth a hồerwg khôyyym ng hiểcwag u, Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc vộuusw i vànpbh ng đzwmd ảfgcg m đzwmd ưcgss ơwsgp ng vai tròblyj phiêcbvv n dịmzer ch tạzich m thờukfa i: “Anh hai em mộuusw t tházgsb ng trưcgss ớtdsj c mớtdsj i xuấwphi t việualc n, em nghĩvizk hẳiinr n anh hai muốsovv n nóahzw i, dịmzer năwphi ng củcvqq a anh ấwphi y đzwmd ãullw kíosrx ch pházgsb t từwdyz lúmydn c đzwmd óahzw .”
“Nghĩvizk tôyyym i lànpbh kẻmpkq ngốsovv c ànpbh ! !” Khanh Mộuusw c Vanh nổxasr i giậzich n, đzwmd ậzich p bànpbh n rốsovv ng: “Mộuusw t tházgsb ng, kíosrx ch pházgsb t dịmzer năwphi ng, còblyj n tăwphi ng cao tớtdsj i mứwphi c cóahzw thểcwag côyyym ng kíosrx ch. Tôyyym i năwphi m đzwmd óahzw …” Khanh Mộuusw c Vanh nóahzw i tớtdsj i đzwmd âyyym y thìlqoo nhấwphi t thờukfa i nghẹxhgn n lạzich i.
“Tôyyym i biếvckb t, ôyyym ng ghen tịmzer tôyyym i.” Mặvizk t than nhéasnh t ngụvdjp m bázgsb nh cuốsovv i cùrlnc ng vànpbh o miệualc ng, cảfgcg m giázgsb c trong bụvdjp ng cóahzw chúmydn t gìlqoo đzwmd óahzw , tâyyym m tìlqoo nh củcvqq a Liêcbvv n Kỳosrx Quang cũnlwb ng tốsovv t hơwsgp n mộuusw t chúmydn t, it nhấwphi t cũnlwb ng cho Khanh Mộuusw c Vanh nhìlqoo n thấwphi y mặvizk t tíosrx ch cựutth c.
Chíosrx nh lànpbh trong mắeiaj t Khanh Mộuusw c Vanh, nànpbh y lànpbh khiêcbvv u khíosrx ch cùrlnc ng khoe khoang đzwmd ázgsb nh đzwmd ázgsb nh.
“Ai ghen tịmzer em chứwphi ! !” Khanh Mộuusw c Vanh rốsovv ng giậzich n.
“Ôrlnc ng khôyyym ng cầutth n cảfgcg m thấwphi y tựutth ti, tôyyym i lànpbh thiêcbvv n tànpbh i, tôyyym i sẽpryj khôyyym ng cưcgss ờukfa i nhạzich o ôyyym ng.” Mặvizk t khôyyym ng biếvckb n sắeiaj c nhìlqoo n Khanh Mộuusw c Vanh.
“Em…” Khanh Mộuusw c Vanh nghiếvckb n răwphi ng, mộuusw t tay đzwmd èxhgn chặvizk t ngựutth c, trong lòblyj ng khôyyym ng ngừwdyz ng lẩasnh m bẩasnh m ‘nànpbh y lànpbh vợblyj củcvqq a trưcgss ởblyj ng tôyyym n nguyêcbvv n soázgsb i, phu nhâyyym n Sázgsb t Huyếvckb t Lang, vợblyj Hạzich Hầutth u thiếvckb u tưcgss ớtdsj ng, khôyyym ng thểcwag trừwdyz ng phạzich t!’.
“Việualc n trưcgss ởblyj ng, xin hỏrode i anh hai em cóahzw thểcwag nhậzich p họhcso c khôyyym ng?” Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc nhỏrode giọhcso ng hỏrode i.
Cóahzw thểcwag khôyyym ng khôyyym ng hảfgcg ? Khanh Mộuusw c Vanh trợblyj n trắeiaj ng mắeiaj t, nếvckb u ôyyym ng dázgsb m đzwmd ázgsb quỷfgcg con nànpbh y ra, cam đzwmd oan, ngànpbh y mai con cázgsb o giànpbh kia liềmydn n dẫeiaj n theo quâyyym n binh, oanh tạzich c hang ổxasr ôyyym ng.
“Em muốsovv n chuyểcwag n tớtdsj i hệualc nànpbh o?” Khanh Mộuusw c Vanh bìlqoo nh ổxasr n tìlqoo nh tựutth , bìlqoo nh tĩvizk nh nhìlqoo n Liêcbvv n Kỳosrx Quang: “Hệualc chỉzgsb huy? Hay lànpbh …”
“Hệualc cứwphi u việualc n.” Mặvizk t khôyyym ng chúmydn t biếvckb n sắeiaj c.
“Em nóahzw i cázgsb i gìlqoo ?” Khanh Mộuusw c Vanh nhíosrx u mànpbh y.
“Anh hai, khôyyym ng phảfgcg i anh rấwphi t muốsovv n tiếvckb n vànpbh o hệualc chỉzgsb huy sao?” Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc lo lắeiaj ng kéasnh o tay Liêcbvv n Kỳosrx Quang: “Hơwsgp n nửvnpi a, trưcgss ớtdsj c giờukfa anh vẫeiaj n thựutth c cházgsb n ghéasnh t hệualc cứwphi u việualc n, lúmydn c trưcgss ớtdsj c cũnlwb ng vìlqoo chuyệualc n nànpbh y mànpbh …”
“Hệualc cứwphi u việualc n.” Lãullw nh tĩvizk nh lặvizk p lạzich i.
“Tôyyym i cóahzw thểcwag hỏrode i líosrx do khôyyym ng?” Khanh Mộuusw c Vanh sắeiaj c mặvizk t khôyyym ng rõhdqk nhìlqoo n Liêcbvv n Kỳosrx Quang đzwmd ãullw ngẩasnh ng đzwmd ầutth u nhìlqoo n khôyyym ng khíosrx , bắeiaj t đzwmd ầutth u đzwmd i vànpbh o cõhdqk i thầutth n tiêcbvv n.
“…” Khanh Mộuusw c Vanh.
“Liêcbvv n Kỳosrx Quang, tuy tôyyym i khôyyym ng biếvckb t vìlqoo sao em chọhcso n hệualc cứwphi u việualc n, nhưcgss ng, đzwmd ãullw chọhcso n rồerwg i thìlqoo khôyyym ng thểcwag hốsovv i hậzich n.”
“Hốsovv i hậzich n thìlqoo khôyyym ng phảfgcg i thiêcbvv n tànpbh i.”
“…” Khanh Mộuusw c Vanh.
“…” Liêcbvv n Tiêcbvv u Thùrlnc .
“Em, em vừ
“Dạ
“Khô
Là
Tự
“Anh hai, anh đ
“Tô
“Anh hai…”
“Tô
“Anh hai.” Liê
Nhì
Liê
Em trai Liê
Là
Nghĩ
‘Xoẹ
“Tô
Nhì
“Anh hai ! !” Liê
“Tô
“Anh, anh thu đ
“Liê
Nhì
“Liê
“Em là
“Mớ
“Hệ
“Anh hai?” Liê
“Em có
Mộ
“…” Khanh Mộ
“Dị
“Bấ
“Mớ
“Trò
“Bị
“Việ
“Nghĩ
“Tô
Chí
“Ai ghen tị
“Ô
“Em…” Khanh Mộ
“Việ
Có
“Em muố
“Hệ
“Em nó
“Anh hai, khô
“Hệ
“Tô
“…” Khanh Mộ
“Liê
“Hố
“…” Khanh Mộ
“…” Liê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.