Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 33 : Hối hận thì không phải thiên tài

    trước sau   
“Phốsovvc!” Mộuuswt ngụvdjpm trànpbhwphin đzwmdutthy bànpbhn, mặvizkt Liêcbvvn Tiêcbvvu Thủcvqq trưcgsstdsjng đzwmdrode, vôyyym thốsovv đzwmdưcgssa tay vòblyjblyjahzwc ázgsbo, sợblyj sệualct nhìlqoon cázgsbi chúmydn đzwmdxhgnp trai đzwmdang thựutthc chậzicht vậzicht trưcgsstdsjc mặvizkt. Liêcbvvn Kỳosrx Quang hai tay đzwmdúmydnt túmydni, nhànpbhn nhãullw, lãullwnh tĩvizknh nhìlqoon châyyymn mìlqoonh, lạzichi bànpbhy ra trạzichng tházgsbi trốsovvng rỗmerong.

“Em, em vừwdyza mớtdsji nóahzwi gìlqoo?” Việualcn trưcgssblyjng Khanh Mộuuswc Vanh trừwdyzng đzwmdôyyymi mắeiajt béasnhosrxu, khôyyymng thểcwag tin nhìlqoon Liêcbvvn Kỳosrx Quang dưcgssukfang nhưcgss đzwmdang đzwmdi vànpbho cõhdqki thầutthn tiêcbvvn bêcbvvn kia: “Nànpbhy lànpbh, Liêcbvvn Kỳosrx Quang? ? ?”

“Dạzich! Việualcn trưcgssblyjng! !” Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlncmydni mạzichnh ngưcgssukfai, lớtdsjn tiếvckbng nóahzwi: “Xin việualcn trưcgssblyjng đzwmderwgng ýxmeq đzwmdcwag anh hai em nhậzichp họhcsoc, xin ngànpbhi.”

“Khôyyymng, khôyyymng phảfgcgi!” Khanh Mộuuswc Vanh ngồerwgi thẳiinrng lưcgssng, từwdyz trêcbvvn xuốsovvng dưcgsstdsji đzwmdázgsbnh giázgsb Liêcbvvn Kỳosrx Quang: “Em thậzicht sựutthnpbh Liêcbvvn Kỳosrx Quang?”

npbh mộuuswt việualcn trưcgssblyjng, mộuuswt nhâyyymn vậzicht nhỏrode nhưcgss Liêcbvvn Kỳosrx Quang quảfgcg thựutthc khôyyymng đzwmdázgsbng đzwmdcwag Khanh Mộuuswc Vanh chúmydn ýxmeq, nhưcgssng hai ngànpbhy trưcgsstdsjc, ôyyymng đzwmduuswt nhiêcbvvn nhậzichn đzwmdưcgssblyjc cuộuuswc gọhcsoi củcvqqa kẻmpkq thùrlncnlwb, Hạzich Hầutthu Trọhcsong, nóahzwi cházgsbu dâyyymu tưcgssblyjng củcvqqa mìlqoonh qua mấwphiy ngànpbhy nữaoupa sẽpryj tớtdsji họhcsoc việualcn, hi vọhcsong ôyyymng cóahzw thểcwag chiếvckbu cốsovv mộuuswt chúmydnt, đzwmdsovvi vớtdsji lãullwo quỷfgcg đzwmdãullwrlncng mìlqoonh đzwmdsovvi đzwmdutthu suốsovvt mấwphiy trăwphim năwphim, đzwmdsovvi vớtdsji đzwmdwphia cházgsbu dâyyymu kia, ôyyymng tựutth nhiêcbvvn cảfgcgm thấwphiy hiếvckbu kìlqoo, vìlqoo thếvckb mớtdsji tựutthlqoonh đzwmdiềmydnu tra tưcgss liệualcu củcvqqa Liêcbvvn Kỳosrx Quang, vừwdyza xem thìlqoo pházgsbt sầutthu, hai ngànpbhy nay cứwphi suy tưcgss, cóahzw phảfgcgi lãullwo quỷfgcg kia nhànpbhn rỗmeroi nhànpbhm cházgsbn nêcbvvn chọhcsoc ghẹxhgno mìlqoonh khôyyymng a? Trưcgssblyjng tôyyymn củcvqqa lãullwo, Hạzich Hầutthu Thiệualcu Huyềmydnn, kia chíosrxnh lànpbh trưcgssblyjng đzwmdnpbhn Sázgsbt Huyếvckbt Lang, sứwphic chiếvckbn đzwmdwphiu cưcgssukfang đzwmdzichi, mộuuswt ngưcgssukfai cóahzw thểcwag so vớtdsji thiếvckbu tưcgsstdsjng củcvqqa mộuuswt quâyyymn đzwmdnpbhn! Sẽpryj coi trọhcsong mộuuswt kẻmpkq bộuuswzgsbng khôyyymng tốsovvt, tíosrxnh cázgsbch khôyyymng tốsovvt, lạzichi còblyjn lànpbh song trọhcsong phếvckbnpbhi dịmzerwphing cùrlncng thểcwagwphing nhưcgss Liêcbvvn Kỳosrx Quang sao? Nhưcgssng hôyyymm nay vừwdyza thấwphiy, ôyyymng lạzichi bắeiajt đzwmdutthu hoànpbhi nghi, cóahzw phảfgcgi tưcgss liệualcu mìlqoonh đzwmdiềmydnu tra đzwmdưcgssblyjc hai ngànpbhy nay đzwmdmydnu bịmzer lỗmeroi khôyyymng a? ?

Tựuttha hồerwg ngồerwgi cóahzw chúmydnt buồerwgn cházgsbn, Liêcbvvn Kỳosrx Quang đzwmdang chìlqoom đzwmdeiajm trong cõhdqki thầutthn tiêcbvvn đzwmduuswt nhiêcbvvn cóahzwosrxn hiệualcu, đzwmdi tớtdsji trưcgsstdsjc mặvizkt Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlnc, lãullwnh tĩvizknh mởblyj miệualcng: “Tôyyymi đzwmdóahzwi bụvdjpng.”


“Anh hai, anh đzwmdblyji thêcbvvm mộuuswt chúmydnt, chờukfanpbhm thủcvqq tụvdjpc nhậzichp họhcsoc xong em dẫeiajn anh đzwmdi ăwphin cơwsgpm.” Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlnc ngẩasnhng đzwmdutthu nhìlqoon Liêcbvvn Kỳosrx Quang, nhỏrode giọhcsong trấwphin an.

“Tôyyymi đzwmdóahzwi bụvdjpng.”

“Anh hai…”

“Tôyyymi đzwmdóahzwi bụvdjpng.” Mặvizkt khôyyymng biếvckbn sắeiajc chìlqooa tay: “Dẫeiajn tôyyymi đzwmdi ăwphin cơwsgpm.”

“Anh hai.” Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlnc nắeiajm tay Liêcbvvn Kỳosrx Quang, châyyymn mànpbhy nhíosrxu lạzichi: “Phảfgcgi đzwmdblyji lànpbhm xong thủcvqq tụvdjpc mớtdsji cóahzw thểcwag ăwphin cơwsgpm! Bằerwgng khôyyymng anh cảfgcg sẽpryj mắeiajng a.”

Nhìlqoon gưcgssơwsgpng mặvizkt nhỏrode nhắeiajn nghiêcbvvm túmydnc củcvqqa Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlnc, lạzichi nghĩvizk tớtdsji bộuuswzgsbng Liêcbvvn Dụvdjpc Thànpbhnh tứwphic giậzichn, Liêcbvvn Kỳosrx Quang ngâyyymy ngốsovvc nghiêcbvvng đzwmdutthu.

Liêcbvvn Kỳosrx Quang = em trai Liêcbvvn Dụvdjpc Thànpbhnh.

Em trai Liêcbvvn Dụvdjpc Thànpbhnh = mìlqoonh.

npbhm em trai Liêcbvvn Dụvdjpc Thànpbhnh =  khôyyymng thểcwag chéasnhm anh ta.

Nghĩvizk thôyyymng mốsovvi quan hệualcnpbhy, Liêcbvvn Kỳosrx Quang nhànpbhn nhạzicht quay đzwmdutthu, mặvizkt lạzichnh nhỉzgsbn chằerwgm chằerwgm Khanh Mộuuswc Vanh cóahzw vẻmpkq đzwmdang rốsovvi rắeiajm nhìlqoon mìlqoonh.

‘Xoẹxhgnt!’ mộuuswt bóahzwng đzwmden xẹxhgnt qua, mộuuswt thanh đzwmdao đzwmden tuyềmydnn khắeiajc hoa văwphin vữaoupng vànpbhng dừwdyzng trêcbvvn mặvizkt bànpbhn trưcgsstdsjc mặvizkt Khanh Mộuuswc Vanh.

“Tôyyymi đzwmdóahzwi bụvdjpng.” Mặvizkt than nhìlqoon Khanh Mộuuswc Vanh tựuttha hồerwg bịmzer kinh hoảfgcgng, Liêcbvvn Kỳosrx Quang mởblyj miệualcng.

Nhìlqoon vỏrode đzwmdao chỉzgsbzgsbch mìlqoonh mấwphiy cm, Khanh Mộuuswc Vanh cứwphing đzwmdukfa, nànpbhy xem nhưcgss bịmzer… uy hiếvckbp? ?


“Anh hai ! !” Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlnc bịmzer dọhcsoa sợblyjcbvvu mộuuswt tiếvckbng, nhànpbho tớtdsji ôyyymm lấwphiy cázgsbnh tay Liêcbvvn Kỳosrx Quang: “Anh lànpbhm gìlqoo vậzichy?”

“Tôyyymi đzwmdóahzwi bụvdjpng, muốsovvn ăwphin cơwsgpm.” Liêcbvvn Kỳosrx Quang khôyyymng biếvckbn sắeiajc nhìlqoon côyyymasnh.

“Anh, anh thu đzwmdao lạzichi đzwmdi.” Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlnc sốsovvt ruộuuswt kéasnho Liêcbvvn Kỳosrx Quang.

“Liêcbvvn Kỳosrx Quang? Tôyyymi nhớtdsjhdqknpbhng em lànpbh họhcsoc viêcbvvn năwphim nhấwphit củcvqqa hệualc cứwphiu việualcn đzwmdi.” Thu hồerwgi rốsovvi rắeiajm, Khanh Mộuuswc Vanh thảfgcg lỏrodeng thâyyymn mìlqoonh, nhànpbhn nhãullw tựuttha vànpbho lưcgssng ghếvckb, vẻmpkq mặvizkt khôyyymng rõhdqk thầutthm đzwmdázgsbnh giázgsb Liêcbvvn Kỳosrx Quang.

Nhìlqoon Khanh Mộuuswc Vanh đzwmduuswt nhiêcbvvn tảfgcgn ra khíosrx thếvckb, Liêcbvvn Kỳosrx Quang vẫeiajn khôyyymng chúmydnt biếvckbn sắeiajc, khóahzwe môyyymi mộuuswt chúmydnt cũnlwbng khôyyymng nhếvckbch lêcbvvn.

“Liêcbvvn Kỳosrx Quang, theo tưcgss liệualcu, em nhậzichp họhcsoc khôyyymng tớtdsji mộuuswt năwphim liềmydnn đzwmduuswt ngộuuswt vắeiajng mặvizkt, cho tớtdsji tậzichn bâyyymy giờukfa đzwmdãullwnpbh nửvnpia năwphim.” Tùrlncy tay nhấwphin mởblyjcgss liệualcu lêcbvvn mànpbhn hìlqoonh giảfgcg đzwmdmzernh lơwsgp lửvnping, Khanh Mộuuswc Vanh nheo mắeiajt lạzichi.

“Em lànpbh song phếvckb dịmzerwphing thểcwagwphing, chỉzgsbahzw thểcwag miễosrxn cưcgsslqoong đzwmdázgsbp ứwphing đzwmdưcgssblyjc đzwmdiềmydnu kiệualcn củcvqqa hệualc cứwphiu việualcn chiếvckbn trưcgssukfang. Hơwsgpn nữaoupa, cho dùrlnc vậzichy, biểcwagu hiệualcn ởblyj trưcgssukfang cũnlwbng khôyyymng tốsovvt, thậzichm chíosrxahzw thểcwag xem lànpbhasnhm cỏrodei. Em nhưcgss vậzichy, cóahzwcgsszgsbch gìlqoo nhậzichp họhcsoc mộuuswt lầutthn nữaoupa?”

“Mớtdsji khôyyymng phảfgcgi! !” Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlnc tiếvckbn tớtdsji, vẻmpkq mặvizkt phẫeiajn nộuusw nhìlqoon Khanh Mộuuswc Vanh, gưcgssơwsgpng mặvizkt nhỏrode nhắeiajn đzwmdrodecbvvn, khôyyymng biếvckbt lànpbhlqoo gấwphip hay vìlqoo tứwphic giậzichn: “Anh hai em mớtdsji khôyyymng phảfgcgi vôyyym dụvdjpng! Anh hai lànpbh thiêcbvvn tànpbhi, anh cóahzw dịmzerwphing, hơwsgpn nữaoupa còblyjn…”

“Hệualc mộuuswc.” Liêcbvvn Kỳosrx Quang vẫeiajn trầutthm mặvizkc đzwmduuswt nhiêcbvvn mởblyj miệualcng, đzwmdázgsbnh gãullwy lờukfai Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlnc. Liêcbvvn Kỳosrx Quang nhànpbhn nhạzicht nhìlqoon Khanh Mộuuswc Vanh, lạzichnh nhạzicht mởblyj miệualcng: “Tôyyymi lànpbh dịmzerwphing hệualc mộuuswc.”

“Anh hai?” Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlnc kinh ngạzichc quay đzwmdutthu lạzichi, cóahzw chúmydnt giậzicht mìlqoonh nhìlqoon Liêcbvvn Kỳosrx Quang, giốsovvng nhưcgss khôyyymng rõhdqklqoo sao anh hai lạzichi giấwphiu diếvckbm.

“Em cóahzw dịmzerwphing?” Sắeiajc mặvizkt Khanh Mộuuswc Vanh sửvnping sốsovvt, ngưcgssblyjc lạzichi chuyểcwagn tầutthm mắeiajt vềmydn phíosrxa mànpbhn hìlqoonh, ngóahzwn tay lưcgsstdsjt nhanh: “Khôyyymng cóahzw khảfgcgwphing, trong tưcgss liệualcu củcvqqa em rõhdqknpbhng khôyyymng cóahzw viếvckbt.”

Mộuuswt hạzicht giốsovvng đzwmdưcgssblyjc kẹxhgnp giữaoupa ngóahzwn tay, lụvdjpc quang lóahzwe sázgsbng, hạzicht giốsovvng chậzichm rãullwi pházgsbzgsbc, cànpbhnh lázgsb xanh tưcgssơwsgpi từwdyzng chúmydnt lớtdsjn dầutthn trong tay Liêcbvvn Kỳosrx Quang, cuốsovvi cùrlncng cao tớtdsji hai méasnht thìlqoo dừwdyzng lạzichi, mộuuswt đzwmdóahzwa hoa đzwmdrode rựutthc vớtdsji hànpbhm răwphing nanh sắeiajc nhọhcson nhe ra, ‘răwphing rắeiajc!’ mộuuswt tiếvckbng, cắeiajn názgsbt mặvizkt bànpbhn trưcgsstdsjc mặvizkt Khanh Mộuuswc Vanh.

“…” Khanh Mộuuswc Vanh.

“Dịmzerwphing hệualc mộuuswc? ? ?” Khanh Mộuuswc Vanh nhìlqoon hoa ăwphin thịmzert đzwmdang ngấwphiu nghiếvckbn mặvizkt bànpbhn, trong mắeiajt xẹxhgnt qua mộuuswt tia sázgsbng kházgsbc thưcgssukfang: “Cóahzw lựutthc côyyymng kíosrxch, xem ra cấwphip bậzichc khôyyymng thấwphip a?”

“Bấwphit quázgsbyyymi thấwphiy rấwphit kỳosrx quázgsbi.” Khanh Mộuuswc Vanh chốsovvng tay lêcbvvn bànpbhn, gãullwi nhẹxhgn cằerwgm, híosrxp mắeiajt nhìlqoon Liêcbvvn Kỳosrx Quang: “Em đzwmdãullwahzw dịmzerwphing, vìlqoozgsbi gìlqoo trêcbvvn tưcgss liệualcu lạzichi ghi lànpbh song phếvckb?”

“Mớtdsji kíosrxch pházgsbt.” Nhànpbhn nhãullw thu nhỏrode hoa ăwphin thịmzert lạzichi tầutthm hai mưcgssơwsgpi cm rồerwgi đzwmdcwagahzwcbvvn đzwmdutthu.

“Tròblyj Liêcbvvn Kỳosrx Quang, xin hãullwy nóahzwi thậzicht.” Nhìlqoon câyyymy hoa ăwphin thịmzert đzwmdang giưcgssơwsgpng nanh múmydna vuốsovvt trêcbvvn đzwmdutthu Liêcbvvn Kỳosrx Quang, Khanh Mộuuswc Vanh co rúmydnt khóahzwe miệualcng: “Dịmzerwphing hệualc mộuuswc củcvqqa em đzwmdãullwahzw lựutthc côyyymng kíosrxch, sao cóahzw thểcwagnpbh vừwdyza kíosrxch pházgsbt?”

“Bịmzer thưcgssơwsgpng, đzwmduuswt nhiêcbvvn kíosrxch pházgsbt.” Từwdyz khôyyymng gian lấwphiy ra hai khốsovvi bázgsbnh ngọhcsot, mộuuswt khốsovvi nhéasnht vànpbho miệualcng, mộuuswt khốsovvi ngâyyymy ngốsovvc đzwmdưcgssa cho hoa ăwphin thịmzert trêcbvvn đzwmdutthu.

“Việualcn trưcgssblyjng.” Thấwphiy Khanh Mộuuswc Vanh tựuttha hồerwg khôyyymng hiểcwagu, Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlnc vộuuswi vànpbhng đzwmdfgcgm đzwmdưcgssơwsgpng vai tròblyj phiêcbvvn dịmzerch tạzichm thờukfai: “Anh hai em mộuuswt tházgsbng trưcgsstdsjc mớtdsji xuấwphit việualcn, em nghĩvizk hẳiinrn anh hai muốsovvn nóahzwi, dịmzerwphing củcvqqa anh ấwphiy đzwmdãullwosrxch pházgsbt từwdyzmydnc đzwmdóahzw.”

“Nghĩvizkyyymi lànpbh kẻmpkq ngốsovvc ànpbh! !” Khanh Mộuuswc Vanh nổxasri giậzichn, đzwmdzichp bànpbhn rốsovvng: “Mộuuswt tházgsbng, kíosrxch pházgsbt dịmzerwphing, còblyjn tăwphing cao tớtdsji mứwphic cóahzw thểcwagyyymng kíosrxch. Tôyyymi năwphim đzwmdóahzw…” Khanh Mộuuswc Vanh nóahzwi tớtdsji đzwmdâyyymy thìlqoo nhấwphit thờukfai nghẹxhgnn lạzichi.

“Tôyyymi biếvckbt, ôyyymng ghen tịmzeryyymi.” Mặvizkt than nhéasnht ngụvdjpm bázgsbnh cuốsovvi cùrlncng vànpbho miệualcng, cảfgcgm giázgsbc trong bụvdjpng cóahzw chúmydnt gìlqoo đzwmdóahzw, tâyyymm tìlqoonh củcvqqa Liêcbvvn Kỳosrx Quang cũnlwbng tốsovvt hơwsgpn mộuuswt chúmydnt, it nhấwphit cũnlwbng cho Khanh Mộuuswc Vanh nhìlqoon thấwphiy mặvizkt tíosrxch cựutthc.

Chíosrxnh lànpbh trong mắeiajt Khanh Mộuuswc Vanh, nànpbhy lànpbh khiêcbvvu khíosrxch cùrlncng khoe khoang đzwmdázgsbnh đzwmdázgsbnh.

“Ai ghen tịmzer em chứwphi! !” Khanh Mộuuswc Vanh rốsovvng giậzichn.

“Ôrlncng khôyyymng cầutthn cảfgcgm thấwphiy tựutth ti, tôyyymi lànpbh thiêcbvvn tànpbhi, tôyyymi sẽpryj khôyyymng cưcgssukfai nhạzicho ôyyymng.” Mặvizkt khôyyymng biếvckbn sắeiajc nhìlqoon Khanh Mộuuswc Vanh.

“Em…” Khanh Mộuuswc Vanh nghiếvckbn răwphing, mộuuswt tay đzwmdèxhgn chặvizkt ngựutthc, trong lòblyjng khôyyymng ngừwdyzng lẩasnhm bẩasnhm ‘nànpbhy lànpbh vợblyj củcvqqa trưcgssblyjng tôyyymn nguyêcbvvn soázgsbi, phu nhâyyymn Sázgsbt Huyếvckbt Lang, vợblyj Hạzich Hầutthu thiếvckbu tưcgsstdsjng, khôyyymng thểcwag trừwdyzng phạzicht!’.

“Việualcn trưcgssblyjng, xin hỏrodei anh hai em cóahzw thểcwag nhậzichp họhcsoc khôyyymng?” Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlnc nhỏrode giọhcsong hỏrodei.

ahzw thểcwag khôyyymng khôyyymng hảfgcg? Khanh Mộuuswc Vanh trợblyjn trắeiajng mắeiajt, nếvckbu ôyyymng dázgsbm đzwmdázgsb quỷfgcg con nànpbhy ra, cam đzwmdoan, ngànpbhy mai con cázgsbo giànpbh kia liềmydnn dẫeiajn theo quâyyymn binh, oanh tạzichc hang ổxasr ôyyymng.

“Em muốsovvn chuyểcwagn tớtdsji hệualcnpbho?” Khanh Mộuuswc Vanh bìlqoonh ổxasrn tìlqoonh tựutth, bìlqoonh tĩvizknh nhìlqoon Liêcbvvn Kỳosrx Quang: “Hệualc chỉzgsb huy? Hay lànpbh…”

“Hệualc cứwphiu việualcn.” Mặvizkt khôyyymng chúmydnt biếvckbn sắeiajc.

“Em nóahzwi cázgsbi gìlqoo?” Khanh Mộuuswc Vanh nhíosrxu mànpbhy.

“Anh hai, khôyyymng phảfgcgi anh rấwphit muốsovvn tiếvckbn vànpbho hệualc chỉzgsb huy sao?” Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlnc lo lắeiajng kéasnho tay Liêcbvvn Kỳosrx Quang: “Hơwsgpn nửvnpia, trưcgsstdsjc giờukfa anh vẫeiajn thựutthc cházgsbn ghéasnht hệualc cứwphiu việualcn, lúmydnc trưcgsstdsjc cũnlwbng vìlqoo chuyệualcn nànpbhy mànpbh…”

“Hệualc cứwphiu việualcn.” Lãullwnh tĩvizknh lặvizkp lạzichi.

“Tôyyymi cóahzw thểcwag hỏrodei líosrx do khôyyymng?” Khanh Mộuuswc Vanh sắeiajc mặvizkt khôyyymng rõhdqk nhìlqoon Liêcbvvn Kỳosrx Quang đzwmdãullw ngẩasnhng đzwmdutthu nhìlqoon khôyyymng khíosrx, bắeiajt đzwmdutthu đzwmdi vànpbho cõhdqki thầutthn tiêcbvvn.

“…” Khanh Mộuuswc Vanh.

“Liêcbvvn Kỳosrx Quang, tuy tôyyymi khôyyymng biếvckbt vìlqoo sao em chọhcson hệualc cứwphiu việualcn, nhưcgssng, đzwmdãullw chọhcson rồerwgi thìlqoo khôyyymng thểcwag hốsovvi hậzichn.”

“Hốsovvi hậzichn thìlqoo khôyyymng phảfgcgi thiêcbvvn tànpbhi.”

“…” Khanh Mộuuswc Vanh.

“…” Liêcbvvn Tiêcbvvu Thùrlnc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.