“Ựjsci c...” Tiếwall t Minh Thàbmjs nh làbmjs m mộmqmq t hơocqy i uốlrnr ng sạthox ch ly rưzmmz ợlxqe u kia.
Trong nházmmz y mắxmxc t.
“Ôigdd i… Cay! Cay! Cay chếwall t mấpuam t!!” Tiếwall t Minh Thàbmjs nh lậbabg p tứnxuf c héueld t lớbpnm n, uốlrnr ng mộmqmq t hớbpnm p nàbmjs y xuốlrnr ng, từtgbl miệahyp ng đhtlg ếwall n trong dạthox dàbmjs y đhtlg ềwnps u nópzwd ng rázmmz t, rưzmmz ợlxqe u làbmjs m cay, hạthox t tiêxmxc u càbmjs ng làbmjs m cay! Cộmqmq ng thêxmxc m mấpuam y loạthox i muốlrnr i kia, cázmmz c loạthox i gia vịdirs bộmqmq t ngọhtlg t ởtcgz bêxmxc n trong, quảrtzq thậbabg t làbmjs khiếwall n Tiếwall t Minh Thàbmjs nh muốlrnr n tựiwwo sázmmz t!
Hắxmxc n ta khônkwk ng ngừtgbl ng lấpuam y nưzmmz ớbpnm c trêxmxc n bàbmjs n uốlrnr ng từtgbl ng ngụvjhk m từtgbl ng ngụvjhk m lớbpnm n.
Uốlrnr ng hếwall t ly nàbmjs y, Tiếwall t Minh Thàbmjs nh cópzwd cảrtzq m giázmmz c muốlrnr n tựiwwo sázmmz t thậbabg t sựiwwo .
“Cậbabg u Tiếwall t, mớbpnm i cópzwd mộmqmq t ly màbmjs cậbabg u đhtlg ãzmmz nhưzmmz vậbabg y rồxlsc i? Chỗctnx nàbmjs y cògbrw n tậbabg n mưzmmz ờjgxh i chídxen n ly đhtlg ấpuam y.” Nhìihzy n thấpuam y Tiếwall t Minh Thàbmjs nh thếwall nàbmjs y, Giang Tiểovbi u Bắxmxc c khônkwk ng nhịdirs n đhtlg ưzmmz ợlxqe c nởtcgz nụvjhk cưzmmz ờjgxh i, con mẹhmjy nópzwd , muốlrnr n chơocqy i tônkwk i àbmjs , nhìihzy n coi rốlrnr t cụvjhk c ai chỉxmxc nh ai nhéueld !
“Khônkwk ng uốlrnr ng, khônkwk ng uốlrnr ng, đhtlg ázmmz nh chếwall t tônkwk i cũvlxv ng khônkwk ng uốlrnr ng!” Tiếwall t Minh Thàbmjs nh lắxmxc c đhtlg ầekkz u nhưzmmz trốlrnr ng bỏvweh i nópzwd i.
Giang Tiểovbi u Bắxmxc c cũvlxv ng khônkwk ng thậbabg t sựiwwo éueld p Tiếwall t Minh Thàbmjs nh uốlrnr ng hếwall t hai mưzmmz ơocqy i ly nàbmjs y, chỉxmxc muốlrnr n đhtlg ểovbi hắxmxc n ta biếwall t mìihzy nh khônkwk ng phảrtzq i dạthox ng dễgbrw bắxmxc t nạthox t làbmjs đhtlg ưzmmz ợlxqe c rồxlsc i.
Chuyệahyp n ầekkz m ĩvweh đhtlg ếwall n mứnxuf c nàbmjs y, chắxmxc c ăgfqw n cơocqy m cũvlxv ng chẳccan ng vàbmjs o nữgbrw a, thếwall làbmjs tấpuam t cảrtzq mọhtlg i ngưzmmz ờjgxh i rốlrnr i rídxen t rờjgxh i đhtlg i, lúaico c đhtlg ang đhtlg ịdirs nh đhtlg i thìihzy nhìihzy n Giang Tiểovbi u Bắxmxc c vớbpnm i con mắxmxc t kházmmz c xưzmmz a, nhữgbrw ng kẻfjag từtgbl ng kìihzy thịdirs Giang Tiểovbi u Bắxmxc c ídxen t nhiềwnps u gìihzy đhtlg ềwnps u cópzwd vàbmjs i phầekkz n kídxen nh sợlxqe . Bọhtlg n họhtlg đhtlg ềwnps u cảrtzq m thấpuam y, têxmxc n vônkwk dụvjhk ng nàbmjs y hìihzy nh nhưzmmz khônkwk ng dễgbrw bắxmxc t nạthox t nhưzmmz lờjgxh i đhtlg ồxlsc n!
Rờjgxh i đhtlg i chưzmmz a đhtlg ưzmmz ợlxqe c mấpuam y bưzmmz ớbpnm c, đhtlg ộmqmq t nhiêxmxc n Giang Tiểovbi u Bắxmxc c nópzwd i vớbpnm i Thẩpkqv m Thanh Du: “Thanh Du, em ởtcgz đhtlg âgfqw y chờjgxh tônkwk i mộmqmq t chúaico t, tônkwk i đhtlg i vệahyp sinh đhtlg ãzmmz , khi nãzmmz y uốlrnr ng nhiềwnps u rưzmmz ợlxqe u nhưzmmz vậbabg y, bâgfqw y giờjgxh trong bụvjhk ng toàbmjs n làbmjs nưzmmz ớbpnm c.”
“Ừjsci m, đhtlg i đhtlg i!” Thẩpkqv m Thanh Du gậbabg t đhtlg ầekkz u, ázmmz nh mắxmxc t hơocqy i phứnxuf c tạthox p nhìihzy n Giang Tiểovbi u Bắxmxc c.
Trưzmmz ớbpnm c đhtlg ópzwd têxmxc n vônkwk dụvjhk ng Giang Tiểovbi u Bắxmxc c nàbmjs y khônkwk ng thểovbi dídxen nh mộmqmq t giọhtlg t rưzmmz ợlxqe u, mộmqmq t ly bia cũvlxv ng cópzwd thểovbi làbmjs m hắxmxc n chópzwd ng mặccan t, thếwall màbmjs hônkwk m nay lạthox i uốlrnr ng nhiềwnps u rưzmmz ợlxqe u nhưzmmz vậbabg y, tửcmng u lưzmmz ợlxqe ng gấpuam p đhtlg ônkwk i ngưzmmz ờjgxh i bìihzy nh thưzmmz ờjgxh ng, thếwall màbmjs khônkwk ng cópzwd gặccan p phảrtzq i chúaico t chuyệahyp n gìihzy ?
Đafwx i vàbmjs o trong toilet, Giang Tiểovbi u Bắxmxc c xảrtzq lũvlxv xong, cảrtzq m thấpuam y cảrtzq ngưzmmz ờjgxh i dễgbrw chịdirs u hơocqy n rấpuam t nhiềwnps u, thếwall làbmjs đhtlg i ra khỏvweh i toilet. Lạthox i gặccan p mộmqmq t ngưzmmz ờjgxh i ởtcgz cửcmng a ra vàbmjs o.
Lýxmxc Du Du!
Lýxmxc Du Du đhtlg ang tựiwwo a vàbmjs o cửcmng a toilet, đhtlg ốlrnr t mộmqmq t đhtlg iếwall u thuốlrnr c lázmmz dàbmjs nh cho pházmmz i nữgbrw , húaico t mộmqmq t hơocqy i ưzmmz u nhãzmmz .
“Giang Tiểovbi u Bắxmxc c.” Nhìihzy n thấpuam y Giang Tiểovbi u Bắxmxc c đhtlg i ra, Lýxmxc Du Du cưzmmz ờjgxh i nhàbmjs n nhạthox t nhìihzy n hắxmxc n nópzwd i: “Thậbabg t khônkwk ng nhìihzy n ra têxmxc n vônkwk dụvjhk ng nhưzmmz anh cũvlxv ng cópzwd ngàbmjs y thay đhtlg ổhmjy i hoàbmjs n toàbmjs n, biểovbi u hiệahyp n gầekkz n đhtlg âgfqw y thậbabg t sựiwwo khiếwall n ngưzmmz ờjgxh i ta phảrtzq i lau mắxmxc t màbmjs nhìihzy n.”
“Tửcmng u lưzmmz ợlxqe ng kházmmz hơocqy n mộmqmq t chúaico t màbmjs thônkwk i.” Giang Tiểovbi u Bắxmxc c cưzmmz ờjgxh i nópzwd i.
“Anh cảrtzq m thấpuam y tônkwk i nópzwd i chuyệahyp n tửcmng u lưzmmz ợlxqe ng kházmmz hơocqy n àbmjs ?” Lýxmxc Du Du nhảrtzq mộmqmq t vògbrw ng khópzwd i qua chỗctnx Giang Tiểovbi u Bắxmxc c, ázmmz nh mắxmxc t sâgfqw u xa hỏvweh i.
“Khônkwk ng phảrtzq i chuyệahyp n tửcmng u lưzmmz ợlxqe ng kházmmz , vậbabg y thìihzy làbmjs chuyệahyp n gìihzy ?” Giang Tiểovbi u Bắxmxc c hỏvweh i.
Lýxmxc Du Du duỗctnx i bàbmjs n tay thon dàbmjs i, đhtlg ếwall m đhtlg ếwall m đhtlg ầekkz u ngópzwd n tay nópzwd i: “Anh cưzmmz ớbpnm p đhtlg ơocqy n đhtlg ặccan t hàbmjs ng 200 triệahyp u vốlrnr n thuộmqmq c vềwnps nhàbmjs họhtlg Lýxmxc chúaico ng tônkwk i. Nhàbmjs họhtlg Lýxmxc chúaico ng tônkwk i đhtlg ang đhtlg ầekkz u tưzmmz quay mộmqmq t bộmqmq phim, đhtlg ầekkz u vàbmjs o làbmjs 100 triệahyp u, tổhmjy ng cộmqmq ng làbmjs 300 triệahyp u, anh nópzwd i mópzwd n nợlxqe nàbmjs y tônkwk i nêxmxc n tídxen nh vớbpnm i anh thếwall nàbmjs o?”
“Cưzmmz ớbpnm p đhtlg ơocqy n đhtlg ặccan t hàbmjs ng, hìihzy nh nhưzmmz khônkwk ng liêxmxc n quan đhtlg ếwall n tônkwk i thìihzy phảrtzq i? Nếwall u nhưzmmz nhàbmjs họhtlg Lýxmxc mấpuam y ngưzmmz ờjgxh i cópzwd sứnxuf c mạthox nh vớbpnm i cảrtzq vữgbrw ng chãzmmz i thìihzy tônkwk i cưzmmz ớbpnm p đhtlg ơocqy n đhtlg ặccan t hàbmjs ng củcmng a mấpuam y ngưzmmz ờjgxh i làbmjs m sao đhtlg ưzmmz ợlxqe c?” Giang Tiểovbi u Bắxmxc c vừtgbl a cưzmmz ờjgxh i vừtgbl a nópzwd i: “Cògbrw n chuyệahyp n củcmng a đhtlg ạthox o diễgbrw n Chu, cônkwk cảrtzq m thấpuam y cụvjhk c cảrtzq nh sázmmz t làbmjs tônkwk i mởtcgz àbmjs ? Tônkwk i bảrtzq o ngưzmmz ờjgxh i ta bắxmxc t ônkwk ng ta thìihzy ngưzmmz ờjgxh i ta sẽtcgz bắxmxc t ônkwk ng ta vàbmjs o sao?”
Lýxmxc Du Du thảrtzq n nhiêxmxc n lắxmxc c đhtlg ầekkz u nópzwd i: “Giang Tiểovbi u Bắxmxc c, khônkwk ng phảrtzq i tônkwk i tớbpnm i đhtlg ểovbi nghe anh giảrtzq i thídxen ch nhữgbrw ng thứnxuf nàbmjs y vớbpnm i tônkwk i.”
“Nópzwd i cázmmz ch kházmmz c, tổhmjy n thấpuam t 300 triệahyp u nàbmjs y, cônkwk sẽtcgz thẳccan ng tay tídxen nh lêxmxc n đhtlg ầekkz u tônkwk i ưzmmz ?” Giang Tiểovbi u Bắxmxc c hỏvweh i.
“Tônkwk i cũvlxv ng muốlrnr n xem xem, sau khi têxmxc n vônkwk dụvjhk ng anh thay đhtlg ổhmjy i hoàbmjs n toàbmjs n, rốlrnr t cụvjhk c sẽtcgz cao siêxmxc u đhtlg ếwall n mứnxuf c nàbmjs o.” Lýxmxc Du Du nópzwd i: “Giang Tiểovbi u Bắxmxc c, tônkwk i mong làbmjs anh sẽtcgz khônkwk ng khiếwall n tônkwk i thấpuam t vọhtlg ng, đhtlg ừtgbl ng chếwall t sớbpnm m nhưzmmz vậbabg y, nếwall u khônkwk ng thìihzy chơocqy i chẳccan ng vui nữgbrw a rồxlsc i!”
“Đafwx ưzmmz ợlxqe c thônkwk i, bấpuam t cứnxuf khi nàbmjs o tônkwk i cũvlxv ng chờjgxh cônkwk ra tay.” Giang Tiểovbi u Bắxmxc c cưzmmz ờjgxh i cưzmmz ờjgxh i, lúaico c đhtlg ang chuẩpkqv n bịdirs đhtlg i thìihzy đhtlg ộmqmq t nhiêxmxc n giậbabg t đhtlg iếwall u thuốlrnr c bêxmxc n miệahyp ng Lýxmxc Du Du mớbpnm i húaico t đhtlg ưzmmz ợlxqe c vàbmjs i hơocqy i: “Làbmjs phụvjhk nữgbrw thìihzy bớbpnm t húaico t thuốlrnr c lạthox i sẽtcgz tốlrnr t hơocqy n, húaico t thuốlrnr c nhiềwnps u sẽtcgz dẫmgyn n đhtlg ếwall n vônkwk sinh đhtlg ấpuam y!”
“Nhanh mồxlsc m nhanh miệahyp ng gớbpnm m!” Lýxmxc Du Du cưzmmz ờjgxh i gậbabg t đhtlg ầekkz u.
Giang Tiểovbi u Bắxmxc c nhúaico n vai cưzmmz ờjgxh i rờjgxh i đhtlg i.
Nhìihzy n bópzwd ng lưzmmz ng Giang Tiểovbi u Bắxmxc c đhtlg i khỏvweh i, khuônkwk n mặccan t Lýxmxc Du Du vốlrnr n đhtlg ang cưzmmz ờjgxh i lậbabg p tứnxuf c đhtlg ổhmjy i thàbmjs nh cựiwwo c kỳbakm u ázmmz m: “Giang Tiểovbi u Bắxmxc c, anh làbmjs mộmqmq t têxmxc n vônkwk dụvjhk ng, thếwall màbmjs khiếwall n nhàbmjs họhtlg Lýxmxc chúaico ng tônkwk i tổhmjy n thấpuam t nhiềwnps u tiềwnps n nhưzmmz vậbabg y, xem bàbmjs đhtlg âgfqw y giếwall t anh thếwall nàbmjs o!” Lýxmxc Du Du nghiếwall n răgfqw ng nghiếwall n lợlxqe i.
“Sao tửcmng u lưzmmz ợlxqe ng củcmng a anh đhtlg ộmqmq t nhiêxmxc n tốlrnr t nhưzmmz vậbabg y?” Thẩpkqv m Thanh Du cópzwd trázmmz ch nhiệahyp m lázmmz i xe, Giang Tiểovbi u Bắxmxc c ngồxlsc i ởtcgz tay lázmmz i phụvjhk , Thẩpkqv m Thanh Du nghiêxmxc ng đhtlg ầekkz u sang nhìihzy n Giang Tiểovbi u Bắxmxc c hỏvweh i.
Giang Tiểovbi u Bắxmxc c cưzmmz ờjgxh i mộmqmq t tiếwall ng nópzwd i: “Khoảrtzq ng thờjgxh i gian đhtlg âgfqw y tônkwk i đhtlg ang luyệahyp n uốlrnr ng rưzmmz ợlxqe u, lúaico c khônkwk ng cópzwd chuyệahyp n gìihzy làbmjs m thìihzy ra ngoàbmjs i uốlrnr ng vàbmjs i ly, cho nêxmxc n tửcmng u lưzmmz ợlxqe ng dầekkz n dầekkz n tăgfqw ng lêxmxc n”
“Thậbabg t sao?” Thẩpkqv m Thanh Du nhídxen u màbmjs y nópzwd i.
Nhưzmmz ng mấpuam y ngàbmjs y nay hầekkz u nhưzmmz mỗctnx i ngàbmjs y mìihzy nh đhtlg ềwnps u ởtcgz cùueld ng hắxmxc n, nếwall u thậbabg t sựiwwo mấpuam y ngàbmjs y nay Giang Tiểovbi u Bắxmxc c cópzwd uốlrnr ng rưzmmz ợlxqe u thìihzy sao cônkwk khônkwk ng ngửcmng i thấpuam y mùueld i rưzmmz ợlxqe u trêxmxc n ngưzmmz ờjgxh i hắxmxc n đhtlg ưzmmz ợlxqe c chứnxuf ?
“Cázmmz i đhtlg ấpuam y làbmjs đhtlg ưzmmz ơocqy ng nhiêxmxc n! Tônkwk i cópzwd thểovbi gạthox t em sao?” Giang Tiểovbi u Bắxmxc c cưzmmz ờjgxh i nópzwd i.
“Tônkwk i pházmmz t hiệahyp n bâgfqw y giờjgxh anh khiếwall n tônkwk i càbmjs ng ngàbmjs y càbmjs ng khônkwk ng hiểovbi u đhtlg ưzmmz ợlxqe c anh.” Thẩpkqv m Thanh Du nópzwd i vớbpnm i Giang Tiểovbi u Bắxmxc c.
Đafwx úaico ng vậbabg y, trưzmmz ớbpnm c đhtlg ópzwd dùueld làbmjs chuyệahyp n gìihzy Giang Tiểovbi u Bắxmxc c làbmjs m cũvlxv ng sẽtcgz nằafwx m trong dựiwwo liệahyp u củcmng a Thẩpkqv m Thanh Du, nhưzmmz ng bâgfqw y giờjgxh dùueld cônkwk cópzwd đhtlg oázmmz n thếwall nàbmjs o thìihzy việahyp c Giang Tiểovbi u Bắxmxc c làbmjs m đhtlg ềwnps u ngoàbmjs i dựiwwo đhtlg oázmmz n củcmng a cônkwk !
“Làbmjs ngưzmmz ờjgxh i đhtlg ềwnps u phảrtzq i trưzmmz ởtcgz ng thàbmjs nh.” Giang Tiểovbi u Bắxmxc c cưzmmz ờjgxh i nópzwd i: “Khônkwk ng phảrtzq i tônkwk i đhtlg ãzmmz nópzwd i vớbpnm i em rồxlsc i sao? Gầekkz n đhtlg âgfqw y tônkwk i thay đhtlg ổhmjy i cũvlxv ng làbmjs vìihzy tônkwk i muốlrnr n em chủcmng đhtlg ộmqmq ng gọhtlg i tônkwk i lêxmxc n giưzmmz ờjgxh ng ngủcmng . Sao nàbmjs o, ngưzmmz ờjgxh i đhtlg ẹhmjy p Thanh Du, biểovbi u hiệahyp n gầekkz n đhtlg âgfqw y củcmng a tônkwk i khônkwk ng tệahyp đhtlg úaico ng khônkwk ng? Cópzwd muốlrnr n suy nghĩvweh mộmqmq t chúaico t, tốlrnr i nay đhtlg ểovbi tônkwk i lêxmxc n giưzmmz ờjgxh ng ngủcmng cùueld ng em khônkwk ng?”
“Đafwx ưzmmz ợlxqe c thônkwk i” Thẩpkqv m Thanh Du gậbabg t đhtlg ầekkz u nópzwd i.
“Thậbabg t àbmjs ?” Giang Tiểovbi u Bắxmxc c vui vẻfjag , vộmqmq i vàbmjs ng nópzwd i.
“Nếwall u nhưzmmz anh muốlrnr n trởtcgz thàbmjs nh têxmxc n tházmmz i giázmmz m cuốlrnr i cùueld ng củcmng a Châgfqw u Áiwwo thìihzy anh hãzmmz y thửcmng lêxmxc n giưzmmz ờjgxh ng ngủcmng đhtlg i” Thẩpkqv m Thanh Du trừtgbl ng Giang Tiểovbi u Bắxmxc c mộmqmq t cázmmz i rồxlsc i nópzwd i.
Nhưzmmz ng Thẩpkqv m Thanh Du pházmmz t hiệahyp n trong lògbrw ng mìihzy nh quảrtzq thậbabg t đhtlg ãzmmz bắxmxc t đhtlg ầekkz u từtgbl từtgbl chấpuam p nhậbabg n Giang Tiểovbi u Bắxmxc c rồxlsc i, trưzmmz ớbpnm c đhtlg ópzwd Giang Tiểovbi u Bắxmxc c trêxmxc u chọhtlg c mìihzy nh, mìihzy nh cògbrw n chẳccan ng thèihzy m phảrtzq n ứnxuf ng, thếwall màbmjs giờjgxh mìihzy nh đhtlg ãzmmz thídxen ch cảrtzq m giázmmz c bịdirs trêxmxc u chọhtlg c nàbmjs y củcmng a Giang Tiểovbi u Bắxmxc c.
“Chuyệahyp n tônkwk i nópzwd i vớbpnm i em, em tídxen nh thếwall nàbmjs o?” Đafwx ộmqmq t nhiêxmxc n Giang Tiểovbi u Bắxmxc c hỏvweh i.
“Chuyệahyp n gìihzy ?” Thẩpkqv m Thanh Du hỏvweh i.
“Bảrtzq o em chọhtlg n mộmqmq t ngàbmjs y, tựiwwo thưzmmz ởtcgz ng cho mìihzy nh mộmqmq t kỳbakm nghỉxmxc , sau đhtlg ópzwd hai chúaico ng ta cùueld ng đhtlg i chơocqy i thậbabg t vui.” Giang Tiểovbi u Bắxmxc c nópzwd i.
“Khônkwk ng cầekkz n suy xéueld t gìihzy hếwall t!” Thẩpkqv m Thanh Du nópzwd i: “Tônkwk i khônkwk ng cópzwd thờjgxh i gian!”
“Haiz, đhtlg ưzmmz ợlxqe c thônkwk i!” Giang Tiểovbi u Bắxmxc c bấpuam t đhtlg ắxmxc c dĩvweh lắxmxc c đhtlg ầekkz u, quay kídxen nh xe xuốlrnr ng, châgfqw m thuốlrnr c húaico t.
“Anh làbmjs m gìihzy đhtlg ópzwd ?” Sắxmxc c mặccan t Thẩpkqv m Thanh Du chợlxqe t thay đhtlg ổhmjy i, nópzwd i: “Giang Tiểovbi u Bắxmxc c, anh đhtlg ừtgbl ng tưzmmz ởtcgz ng gầekkz n đhtlg âgfqw y anh hơocqy i thay đhtlg ổhmjy i làbmjs cópzwd thểovbi coi trờjgxh i bằafwx ng vung, khônkwk ng phảrtzq i tônkwk i đhtlg ãzmmz nópzwd i rõfdcr vớbpnm i anh rồxlsc i sao, anh khônkwk ng đhtlg ưzmmz ợlxqe c húaico t thuốlrnr c trưzmmz ớbpnm c mặccan t tônkwk i!”
Trong nhá
“Ô
Hắ
Uố
“Cậ
“Khô
Giang Tiể
Chuyệ
Rờ
“Ừ
Trư
Đ
Lý
Lý
“Giang Tiể
“Tử
“Anh cả
“Khô
Lý
“Cư
Lý
“Nó
“Tô
“Đ
“Nhanh mồ
Giang Tiể
Nhì
“Sao tử
Giang Tiể
“Thậ
Như
“Cá
“Tô
Đ
“Là
“Đ
“Thậ
“Nế
Như
“Chuyệ
“Chuyệ
“Bả
“Khô
“Haiz, đ
“Anh là
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.