Thần Y Siêu Cấp

Chương 38 : Chơi Bẩn

    trước sau   
ojfdi thậztmat, nhữksfcng ngưzizyftugi đukqgang nghĩhovprrpjch chuốedmvc say hắksawn nàpzaoy đukqgúxmzrng làpzao đukqgang tựsgezppyxm đukqgếoottn cárrpji chếoottt! Hắksawn cóojfd linh khíabcjrvurn tửxatau lưzizyabcjng rấgffjt cao, khárrpjc xa ngưzizyftugi thưzizyftugng, rưzizyabcju đukqgãxrifpzaorrpji gìppyx? Uốedmvng vàpzaoo cũynhzng chỉosph nhưzizyzizyosphc lãxrif, rưzizyabcju chưzizya đukqgếoottn dạmckmpzaoy đukqgãxrif bịctje linh khíabcjpzaom cho bốedmvc hơosphi hoàpzaon toàpzaon. Dùjanq cho uốedmvng bao nhiêrvuru thìppyxccuhy giờftug hắksawn cóojfdrrpji xe ra ngoàpzaoi cũynhzng sẽdley khômxpcng bịctje phárrpjt hiệwzbbn ra làpzao đukqgang lárrpji xe khi say rưzizyabcju đukqgâccuhu!

Nhưzizyng mấgffjy ngưzizyftugi nàpzaoy muốedmvn liềdleyu mạmckmng uốedmvng rưzizyabcju nhưzizy thếoott đukqgyhntpzaom gìppyx chứsgqt?

Trong nhữksfcng ngưzizyftugi nàpzaoy, nhấgffjt làpzao Tiếoottt Minh Thàpzaonh, đukqgãxrif vắksawt óojfdc suy nghĩhovprrpjch chuốedmvc say hắksawn. Vậztmay hắksawn chỉosph cầyohcn chuốedmvc say bọzizyn họzizy thìppyx chẳvfqung phảgffji bọzizyn họzizy đukqgưzizyabcjc lợabcji sao?

Nởwmmk nụxfvezizyftugi quárrpji dịctje, Giang Tiểyhntu Bắksawc đukqgsgqtng lêrvurn, nóojfdi: “ Ýkmou mọzizyi ngưzizyftugi làpzao đukqgctjenh uốedmvng vớosphi tômxpci mộtkkht ly sao?”

“Đhlkhúxmzrng vậztmay!” Tiếoottt Minh Thàpzaonh gậztmat đukqgyohcu nóojfdi: “Hômxpcm nay anh cóojfd mặqqcmt ởwmmk đukqgâccuhy thìppyx anh chíabcjnh làpzao bạmckmn mớosphi củynhza chúxmzrng tômxpci, đukqgưzizyơosphng nhiêrvurn làpzao chúxmzrng tômxpci nêrvurn uốedmvng vớosphi anh rồtkkhi!”

“Vậztmay cậztmau đukqgctjenh uốedmvng nhưzizy thếoottpzaoo?” Giang Tiểyhntu Bắksawc hỏurfri.


“Tuâccuhn theo quy tắksawc uốedmvng rưzizyabcju đukqgi, ly thứsgqt nhấgffjt nàpzaoy coi nhưzizy ly rưzizyabcju gặqqcmp mặqqcmt, cũynhzng làpzao anh làpzaom quen vớosphi mọzizyi ngưzizyftugi. Mỗhurbi ngưzizyftugi sẽdley uốedmvng vớosphi anh mộtkkht ly vàpzao tựsgez giớosphi thiệwzbbu vềdley bảgffjn thâccuhn mìppyxnh, nhưzizy vậztmay giữksfca hai ngưzizyftugi sẽdley hiểyhntu rõvqbz vềdley nhau đukqgúxmzrng khômxpcng?” Tiếoottt Minh Thàpzaonh cưzizyftugi nóojfdi.

Hắksawn ta cưzizyftugi thầyohcm trong lòksawng, bàpzaon nàpzaoy cóojfdosphn hai mưzizyơosphi ngưzizyftugi, trong ly đukqgưzizyabcjc trộtkkhn bia vớosphi rưzizyabcju, mỗhurbi ngưzizyftugi mộtkkht ly màpzaopzaoy khômxpcng say đukqgếoottn chếoottt mớosphi lạmckm!

“Cárrpjc ngưzizyftugi rõvqbzpzaong làpzao đukqgang bắksawt nạmckmt ngưzizyftugi khárrpjc!” Thẩbikcm Thanh Du lạmckmnh lùjanqng nóojfdi. Ngay cảgffj khi Giang Tiểyhntu Bắksawc làpzao ngưzizyftugi sắksawt, uốedmvng xong mộtkkht vòksawng nàpzaoy cũynhzng phảgffji say ngay ởwmmk đukqgâccuhy. Đhlkhưzizyơosphng nhiêrvurn, say tạmckmi đukqgâccuhy vẫudpzn làpzao kếoottt quảgffj tốedmvt nhấgffjt, uốedmvng nhiềdleyu rưzizyabcju nhưzizy vậztmay khéamlbo còksawn đukqgếoottn mứsgqtc bịctje chảgffjy márrpju dạmckmpzaoy nữksfca.

“Tiểyhntu Bắksawc, đukqgi, chúxmzrng ta vềdley nhàpzao thômxpci!” Thẩbikcm Thanh Du vừurfra nóojfdi vừurfra cầyohcm túxmzri xárrpjch lêrvurn, chắksawc chắksawn phảgffji đukqgưzizya Giang Tiểyhntu Bắksawc đukqgi!

“Đhlkhurfrng!” Giang Tiểyhntu Bắksawc kéamlbo Thẩbikcm Thanh Du lạmckmi, nóojfdi: “Hiếoottm khi mọzizyi ngưzizyftugi hàpzaoo hứsgqtng nhưzizy vậztmay, hơosphn nữksfca, vừurfra nãxrify ởwmmk trưzizyosphc mặqqcmt mọzizyi ngưzizyftugi tômxpci đukqgãxrifojfdi Tiếoottt Minh Thàpzaonh mắksawc bệwzbbnh giang mai, tômxpci đukqgãxrifojfdi ra bíabcj mậztmat khômxpcng thểyhntojfdi rồtkkhi. Nhưzizyng cậztmau Tiếoottt đukqgâccuhy chẳvfqung tứsgqtc giậztman màpzaoksawn uốedmvng rưzizyabcju vớosphi tômxpci, nếoottu tômxpci đukqgi bâccuhy giờftug chẳvfqung phảgffji làpzao khômxpcng nểyhnt mặqqcmt mũynhzi cậztmau ấgffjy sao? Cậztmau Tiếoottt, cậztmau nóojfdi thửxata xem đukqgúxmzrng khômxpcng?”

“Anh...” Tiếoottt Minh Thàpzaonh giậztman đukqgếoottn run ngưzizyftugi, têrvurn Giang Tiểyhntu Bắksawc chếoottt tiệwzbbt, hắksawn cóojfd sởwmmk thíabcjch làpzaoojfdi ra bíabcj mậztmat củynhza ngưzizyftugi khárrpjc đukqgúxmzrng khômxpcng?

“Nhưzizyng…” Thẩbikcm Thanh Du nhárrpjy mắksawt vớosphi Giang Tiểyhntu Bắksawc, chẳvfqung lẽdley Giang Tiểyhntu Bắksawc làpzao đukqgtkkh ngốedmvc sao? Uốedmvng nhiềdleyu rưzizyabcju nhưzizy vậztmay làpzao muốedmvn chếoottt luômxpcn ởwmmk đukqgâccuhy sao? Chẳvfqung lẽdley hắksawn khômxpcng nhìppyxn ra bọzizyn họzizy đukqgang muốedmvn chơosphi bẩbikcn vớosphi hắksawn sao?

“Khômxpcng sao đukqgâccuhu, tin tômxpci.” Giang Tiểyhntu Bắksawc đukqgưzizyơosphng nhiêrvurn làpzao hiểyhntu suy nghĩhovp củynhza Thẩbikcm Thanh Du, cưzizyftugi nhẹgwue vớosphi cômxpc rồtkkhi quay đukqgyohcu lạmckmi nóojfdi: “Cậztmau Tiếoottt, cậztmau thấgffjy cóojfd đukqgúxmzrng hay khômxpcng? Nếoottu cậztmau nóojfdi khômxpcng đukqgúxmzrng thìppyxmxpci sẽdley đukqgi ngay!”

“Đhlkhúxmzrng, đukqgúxmzrng, Giang Tiểyhntu Bắksawc, tômxpci khômxpcng giậztman anh nóojfdi tômxpci nhưzizy vậztmay, nếoottu anh đukqgi màpzao khômxpcng uốedmvng rưzizyabcju thìppyx chẳvfqung phảgffji làpzao khômxpcng nểyhnt mặqqcmt mũynhzi tômxpci sao?” Tiếoottt Minh Thàpzaonh kìppyxm néamlbn lửxataa giậztman trong lòksawng.

Ngoàpzaoi miệwzbbng hắksawn ta cưzizyftugi nóojfdi hìppyxppyx nhưzizyng trong lòksawng thìppyx đukqgang ra sứsgqtc mắksawng chửxatai!

“Cậztmau thậztmat sựsgez khômxpcng tứsgqtc giậztman sao, hay làpzao giảgffj vờftug khômxpcng tứsgqtc giậztman?” Giang Tiểyhntu Bắksawc hỏurfri lạmckmi lầyohcn nữksfca.

“Tômxpci thậztmat sựsgez khômxpcng tứsgqtc giậztman, chuyệwzbbn nàpzaoy vốedmvn dĩhovppzao thậztmat, anh nóojfdi ra cũynhzng bìppyxnh thưzizyftugng thômxpci.” Tiếoottt Minh Thàpzaonh nóojfdi.

“Ồoott, vậztmay tômxpci nóojfdi ra chuyệwzbbn cậztmau bịctjezizy thậztman đukqgếoottn nỗhurbi liệwzbbt dưzizyơosphng, mỗhurbi lầyohcn làpzaom chuyệwzbbn đukqgóojfd đukqgdleyu bấgffjt lựsgezc, cậztmau cũynhzng sẽdley khômxpcng tứsgqtc giậztman đukqgúxmzrng khômxpcng? Dùjanq sao thìppyx đukqgâccuhy cũynhzng làpzao sựsgez thậztmat, nóojfdi ra cũynhzng bìppyxnh thưzizyftugng đukqgúxmzrng khômxpcng?” Giang Tiểyhntu Bắksawc lạmckmi nóojfdi.


“Anh… Đhlkhúxmzrng đukqgúxmzrng đukqgúxmzrng, tômxpci khômxpcng tứsgqtc giậztman, tômxpci khômxpcng tứsgqtc giậztman!” Sắksawc mặqqcmt Tiếoottt Minh Thàpzaonh đukqgãxrif u árrpjm đukqgếoottn têrvur dạmckmi.

Giang Tiểyhntu Bắksawc, màpzaoy đukqgabcji đukqggffjy, hômxpcm nay tao phảgffji khiếoottn màpzaoy uốedmvng đukqgi chếoottt, nhấgffjt đukqgctjenh phảgffji cho màpzaoy chếoottt!

“Nàpzaoy Tiếoottt Minh Thàpzaonh, nhữksfcng gìppyx Giang Tiểyhntu Bắksawc nóojfdi làpzao sựsgez thậztmat hảgffj?”

“Chẳvfqung lẽdleyrvurn nhóojfdc cậztmau đukqgúxmzrng làpzao nhưzizy vậztmay sao?” Lúxmzrc nàpzaoy, nhữksfcng cậztmau ấgffjm kia lạmckmi bắksawt đukqgyohcu say sưzizya bàpzaon chuyệwzbbn!

“Uốedmvng rưzizyabcju, uốedmvng rưzizyabcju đukqgi!” Sắksawc mặqqcmt Tiếoottt Minh Thàpzaonh xanh méamlbt, nóojfdi: “Giang Tiểyhntu Bắksawc, kìppyxxmzro thêrvurm nữksfca cũynhzng vômxpc nghĩhovpa, chúxmzrng ta cóojfd thểyhnt bắksawt đukqgyohcu uốedmvng rưzizyabcju khômxpcng? Đhlkhếoottn đukqgâccuhy, tômxpci làpzao ngưzizyftugi đukqgyohcu tiêrvurn uốedmvng vớosphi anh!”

ojfdi xong, Tiếoottt Minh Thàpzaonh cầyohcm rưzizyabcju lêrvurn chuẩbikcn bịctje mộtkkht hơosphi uốedmvng cạmckmn.

“Chờftug mộtkkht chúxmzrt!” Đhlkhtkkht nhiêrvurn Giang Tiểyhntu Bắksawc gọzizyi Tiếoottt Minh Thàpzaonh lạmckmi, nóojfdi: “Cậztmau Tiếoottt, nếoottu tômxpci đukqgrrpjn khômxpcng sai thìppyx đukqgâccuhy làpzaozizyabcju Mao Đhlkhàpzaoi? Nồtkkhng đukqgtkkhzizyabcju nàpzaoy làpzaoimrvm hai đukqgtkkh phảgffji khômxpcng?”

“Đhlkhúxmzrng vậztmay, cóojfd chuyệwzbbn gìppyx khômxpcng?” Tiếoottt Minh Thàpzaonh hỏurfri, năimrvm mưzizyơosphi hai đukqgtkkh, đukqgâccuhy làpzaozizyabcju cóojfd nồtkkhng đukqgtkkh rấgffjt cao, cho dùjanq uốedmvng rưzizyabcju giỏurfri cóojfdosphn ngưzizyftugi bao nhiêrvuru, rưzizyabcju ngon đukqgếoottn đukqgâccuhu thìppyxynhzng chỉosph uốedmvng đukqgưzizyabcjc khoảgffjng gầyohcn mưzizyftugi ly. Màpzaowmmk đukqgâccuhy cóojfdosphn hai mưzizyơosphi ngưzizyftugi, mỗhurbi ngưzizyftugi mộtkkht ly, vậztmay hắksawn sẽdley phảgffji uốedmvng hơosphn hai mưzizyơosphi ly, đukqgyhnt xem hômxpcm nay hắksawn cóojfd chếoottt hay khômxpcng!

“Rưzizyabcju nàpzaoy nồtkkhng đukqgtkkh quárrpj thấgffjp!” Giang Tiểyhntu Bắksawc xua tay nóojfdi: “Hơosphn nữksfca, chúxmzrng ta chỉosph uốedmvng loạmckmi rưzizyabcju trắksawng nhẹgwuepzaoy, cũynhzng khômxpcng cóojfdppyx vui. Hay làpzao chúxmzrng ta chơosphi tròksaw chơosphi đukqgi? Mọzizyi ngưzizyftugi nghĩhovp sao vềdley việwzbbc pha rưzizyabcju? Nhữksfcng ngưzizyftugi uốedmvng rưzizyabcju vớosphi tômxpci đukqgâccuhu, mỗhurbi ngưzizyftugi hãxrify pha cho tômxpci mộtkkht ly rưzizyabcju, bấgffjt kểyhntrrpjc bạmckmn pha thàpzaonh cárrpji gìppyxmxpci cũynhzng uốedmvng. Đhlkhếoottn lúxmzrc tômxpci uốedmvng xong hơosphn hai mưzizyơosphi ly rưzizyabcju củynhza cárrpjc bạmckmn thìppyxmxpci sẽdley pha cho mỗhurbi ngưzizyftugi mộtkkht ly đukqgyhntrrpjc bạmckmn uốedmvng, mọzizyi ngưzizyftugi thấgffjy sao?”

“Pha rưzizyabcju?” Tiếoottt Minh Thàpzaonh sửxatang sốedmvt, nóojfdi: “Anh chắksawc chắksawn chứsgqt?”

“Chắksawc chắksawn!”

“Tốedmvt lắksawm!” Đhlkhtkkht nhiêrvurn Tiếoottt Minh Thàpzaonh gậztmat đukqgyohcu mộtkkht cárrpji, sau đukqgóojfd quay vềdley phíabcja đukqgárrpjm cậztmau ấgffjm nóojfdi: “Mọzizyi ngưzizyftugi, chúxmzrng ta hãxrify pha rưzizyabcju cho Giang Tiểyhntu Bắksawc, đukqgyhnt anh ta uốedmvng nàpzaoo!”

Nhữksfcng cậztmau ấgffjm nàpzaoy, lúxmzrc bìppyxnh thưzizyftugng chỉosph thíabcjch uốedmvng rưzizyabcju nêrvurn bọzizyn họzizymxpcjanqng hiểyhntu biếoottt vềdleyzizyabcju. Hơosphn nữksfca, Tiếoottt Minh Thàpzaonh vốedmvn dĩhovp muốedmvn “chỉosphnh đukqgedmvn” Giang Tiểyhntu Bắksawc rồtkkhi, bâccuhy giờftugksawn đukqgyhnt cho bọzizyn họzizy pha rưzizyabcju nêrvurn dĩhovp nhiêrvurn bọzizyn họzizy sẽdley khômxpcng nhâccuhn từurfr!

Tiếoottt Minh Thàpzaonh gọzizyi ngưzizyftugi phụxfvec vụxfve mang vàpzaoi chai Vodka đukqgếoottn!

zizyabcju Vodka nổudpzi tiếoottng làpzao loạmckmi rưzizyabcju mạmckmnh, đukqgtkkhzizyabcju cao nhấgffjt cóojfd thểyhntrvurn tớosphi chíabcjn mưzizyơosphi sárrpju đukqgtkkh, nhưzizyng do quốedmvc gia kiểyhntm soárrpjt nồtkkhng đukqgtkkhrvurn trêrvurn thịctje trưzizyftugng củynhza thàpzaonh phốedmvpzaoy chỉosphojfd thểyhnt mua đukqgưzizyabcjc Vodka bốedmvn mưzizyơosphi đukqgtkkh thômxpci. Nhưzizyng đukqgárrpjm cậztmau ấgffjm nàpzaoy khômxpcng thiếoottu tiềdleyn, cộtkkhng thêrvurm mộtkkht sốedmv ngưzizyftugi cóojfd “nguồtkkhn hàpzaong” nêrvurn họzizyojfd thểyhnt lấgffjy đukqgưzizyabcjc rưzizyabcju Vodka hơosphn sárrpju mưzizyơosphi đukqgtkkh.

mxpcm nay rõvqbzpzaong Tiếoottt Minh Thàpzaonh cốedmv ýfabw muốedmvn chỉosphnh Giang Tiểyhntu Bắksawc, cho nêrvurn pha cho hắksawn rưzizyabcju Vodka sárrpju mưzizyơosphi đukqgtkkh, cộtkkhng thêrvurm rưzizyabcju Mao Đhlkhàpzaoi năimrvm mưzizyơosphi hai đukqgtkkh, thêrvurm rưzizyabcju XO hơosphn bốedmvn mưzizyơosphi đukqgtkkhpzaozizyabcju vang đukqgurfr.

pzao tròksawpzaoy vớosphi nhữksfcng cậztmau ấgffjm kia chẳvfqung phảgffji chuyệwzbbn lớosphn, họzizy chỉosph đukqgếoottn xem kịctjech hay nêrvurn từurfrng ngưzizyftugi mộtkkht đukqgdleyu làpzaom theo Tiếoottt Minh Thàpzaonh, họzizy đukqgdleyu pha rưzizyabcju nhưzizy vậztmay!

Nhữksfcng loạmckmi rưzizyabcju nàpzaoy đukqgưzizyabcjc trộtkkhn vớosphi nhau, cóojfd thểyhnt đukqggffjm bảgffjo rằynhzng Giang Tiểyhntu Bắksawc chỉosph cầyohcn uốedmvng ba hoặqqcmc năimrvm ly đukqgãxrif ngãxrif xuốedmvng đukqggffjt khômxpcng dậztmay nổudpzi rồtkkhi!

“Giang Tiểyhntu Bắksawc, uốedmvng đukqgi!” Sắksawc mặqqcmt Tiếoottt Minh Thàpzaonh trômxpcng nguy hiểyhntm, nhìppyxn Giang Tiểyhntu Bắksawc nóojfdi: “Đhlkhâccuhy làpzao loạmckmi rưzizyabcju màpzao chúxmzrng tômxpci pha cho anh, hơosphn nữksfca, chíabcjnh anh nóojfdi muốedmvn chơosphi kiểyhntu khárrpjc cho nêrvurn bâccuhy giờftug anh khômxpcng thểyhnt đukqgudpzi ýfabw nha. Nếoottu đukqgudpzi ýfabw, chúxmzrng tômxpci cũynhzng khômxpcng đukqgtkkhng ýfabw đukqgâccuhu!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.