Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu
Chương 833 :
Họbubo nhấqsop t đmqzu ịddql nh sẽzqmb tìfiuq m đmqzu ưtmyi ợdgwv c báukfi c sĩzlur kia, sau nàvjlr y viêewyd n đmqzu ạfiuq n cóznpb thểwthh lấqsop y ra đmqzu ưtmyi ợdgwv c.
“Ai nóznpb i anh khôcaee ng cóznpb ! Bạfiuq n gáukfi i nhỏehzs củvjlr a anh chẳuizz ng phảvajr i làvjlr em sao? Làvjlr em làvjlr em làvjlr em!” Côcaee xéekhi m tíakfu liềfelx n khóznpb c ra nưtmyi ớsmio c mắvvbz t ôcaee m chằdvhx m lấqsop y anh rồblbc i, “Anh xấqsop u thậxoki t, tạfiuq i sao lạfiuq i đmqzu àvjlr y đmqzu ọbubo a em nhưtmyi thếehzs ? Cóznpb phảvajr i đmqzu ộjnfe t nhiêewyd n lưtmyi ơhrgj ng tâsgta m pháukfi t hiệgrig n rồblbc i?”
“Uhm, nhìfiuq n thấqsop y em ởwcmr bêewyd n ngưtmyi ờafkc i đmqzu àvjlr n ôcaee ng kháukfi c, đmqzu au khổrwca quáukfi .” Anh thếehzs kia cũgnki ng đmqzu au đmqzu ầvaft u, hay chi bằdvhx ng ởwcmr bêewyd n côcaee , chíakfu íakfu t tâsgta m trạfiuq ng cũgnki ng khôcaee ng tệgrig .
“Lờafkc i nóznpb i năaqxr m đmqzu óznpb em nóznpb i, anh đmqzu ềfelx u nghe thấqsop y.” Họbubo đmqzu ãhfur bỏehzs lỡcste rấqsop t nhiềfelx u thờafkc i gian rồblbc i.
Khôcaee ng muốvjlr n bỏehzs lỡcste nữzlur a.
“Vậxoki y em ngạfiuq i ngùjrbq ng lắvvbz m!” Côcaee cưtmyi ờafkc i ôcaee m lấqsop y anh càvjlr ng chặbxfh t hơhrgj n.
“Ngưtmyi ờafkc i nêewyd n ngạfiuq i làvjlr anh mớsmio i phảvajr i.” Cảvajr ngưtmyi ờafkc i anh đmqzu ềfelx u bịddql côcaee thấqsop y hếehzs t rồblbc i.
Ngưtmyi ờafkc i vợdgwv nàvjlr y, khôcaee ng lấqsop y cũgnki ng phảvajr i lấqsop y.
Anh khôcaee ng muốvjlr n sau nàvjlr y cóznpb mộjnfe t ngưtmyi ờafkc i phụiqvo nữzlur nhìfiuq n hếehzs t cơhrgj thểwthh anh ởwcmr bêewyd n ngoàvjlr i lang thang, bấqsop t cứukfi lúvvbz c nàvjlr o cóznpb thểwthh trởwcmr thàvjlr nh quảvajr bom hẹhrgj n giờafkc .
“Hi hi, anh cóznpb thểwthh nhìfiuq n lạfiuq i màvjlr ! Đwtjk i thôcaee i đmqzu i thôcaee i! Tốvjlr i rồblbc i, chúvvbz ng ta nêewyd n nghỉuizz ngơhrgj i thôcaee i!” Côcaee quàvjlr ng lấqsop y cáukfi nh tay anh, đmqzu ầvaft u dựnkhr a vàvjlr o bêewyd n cạfiuq nh anh, “Anh Sóznpb c……”
“Vui đmqzu ếehzs n thếehzs sao?” Anh mộjnfe t bêewyd n đmqzu i vềfelx phíakfu a ngoàvjlr i mộjnfe t bêewyd n cúvvbz i đmqzu ầvaft u nhìfiuq n vàvjlr o khuôcaee n mặbxfh t củvjlr a côcaee .
“Đwtjk úvvbz ng đmqzu ấqsop y! Em rấqsop t làvjlr vui! Anh khôcaee ng vui sao? Em bao nhiêewyd u năaqxr m cuốvjlr i cùjrbq ng đmqzu ãhfur đmqzu ạfiuq t đmqzu uọbubo c mong muốvjlr n củvjlr a mìfiuq nh, khôcaee ng vui mớsmio i lạfiuq đmqzu óznpb !” Côcaee vui muốvjlr n chếehzs t luôcaee n!
Cảvajr m giáukfi c bảvajr n thâsgta n nhưtmyi làvjlr trêewyd n đmqzu ỉuizz nh mâsgta y, vui đmqzu ếehzs n cóznpb chúvvbz t khôcaee ng thậxoki t lắvvbz m.
“Vui làvjlr đmqzu ưtmyi ợdgwv c.” Anh cưtmyi ờafkc i nhẹhrgj .
“Anh tạfiuq i sao khôcaee ng vui? Anh cóznpb phảvajr i vìfiuq em éekhi p anh? Khôcaee ng phảvajr i tựnkhr nguyệgrig n?” Côcaee cóznpb chúvvbz t sợdgwv hãhfur i rồblbc i.
Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c sẽzqmb khôcaee ng vìfiuq côcaee éekhi p anh quáukfi , mớsmio i đmqzu ồblbc ng ýxxmz ởwcmr bêewyd n côcaee chứukfi ?
Nhưtmyi ng côcaee gầvaft n đmqzu âsgta y cũgnki ng khôcaee ng cóznpb éekhi p buộjnfe c anh!
“Anh vui, trong lòboxq ng rấqsop t kíakfu ch đmqzu ộjnfe ng.” Anh đmqzu ang khốvjlr ng chếehzs cảvajr m xúvvbz c, cảvajr m giáukfi c đmqzu au đmqzu ầvaft u lạfiuq i đmqzu ếehzs n rồblbc i.
Anh nếehzs u nhưtmyi quáukfi kíakfu ch đmqzu ộjnfe ng, lầvaft n nàvjlr y ngãhfur xuốvjlr ng trưtmyi ớsmio c mặbxfh t côcaee , anh liềfelx n……
“Vậxoki y biểwthh u hiệgrig n củvjlr a anh……khốvjlr ng chếehzs tốvjlr t thậxoki t.” Côcaee cóznpb chúvvbz t khôcaee ng biếehzs t nóznpb i gìfiuq , nhưtmyi ng côcaee rấqsop t làvjlr vui thậxoki t!
Vềfelx đmqzu ếehzs n kháukfi ch sạfiuq n, nhưtmyi ng Ôbmgo n Thủvjlr y kinh ngạfiuq c pháukfi t hiệgrig n khôcaee ng ngờafkc cóznpb hai căaqxr n phòboxq ng!
Côcaee khôcaee ng muốvjlr n!
Hai căaqxr n phòboxq ng ởwcmr ngay bêewyd n cạfiuq nh, nhưtmyi ng côcaee lạfiuq i đmqzu ứukfi ng trưtmyi ớsmio c cửtmyi a phòboxq ng củvjlr a Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c, mởwcmr to mắvvbz t nhìfiuq n anh, đmqzu ôcaee i tay dùjrbq ng sứukfi c ôcaee m lấqsop y eo củvjlr a anh, cơhrgj thểwthh mềfelx m mạfiuq i díakfu nh vàvjlr o ngưtmyi ờafkc i anh, “Anh Sóznpb c……”
Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c cúvvbz i đmqzu ầvaft u vuốvjlr t tóznpb c củvjlr a côcaee , dịddql u dàvjlr ng nóznpb i, “Thờafkc i gian khôcaee ng sớsmio m rồblbc i, ngoan ngoãhfur n vềfelx phòboxq ng đmqzu i ngủvjlr , ngàvjlr y mai em muốvjlr n ởwcmr đmqzu âsgta y chơhrgj i, anh sẽzqmb chơhrgj i vớsmio i em, muốvjlr n vềfelx thìfiuq anh sẽzqmb vềfelx vớsmio i em.”
“Đwtjk ừrvus ng màvjlr ……” Côcaee muốvjlr n ngủvjlr chung vớsmio i anh.
Anh khôcaee ng muốvjlr n sao?
Nhưtmyi ng cóznpb nhưtmyi vậxoki y cóznpb quáukfi khôcaee ng tiếehzs t chếehzs khôcaee ng?
“Anh Sóznpb c……” Côcaee lắvvbz c đmqzu ầvaft u, “Em muốvjlr n……”
“Ngoan, chuyệgrig n nàvjlr y, sau nàvjlr y chúvvbz ng ta kếehzs t hôcaee n hẳuizz n tíakfu nh, đmqzu ưtmyi ợdgwv c khôcaee ng?” Giọbubo ng đmqzu iệgrig u củvjlr a anh cốvjlr gắvvbz ng ôcaee n hòboxq a, “Anh đmqzu ưtmyi a em vềfelx phòboxq ng trưtmyi ớsmio c.”
Ôbmgo n Thủvjlr y bịddql anh kéekhi o lấqsop y, bưtmyi ớsmio c châsgta n di chuyểwthh n vềfelx phíakfu a bêewyd n cạfiuq nh.
Côcaee bắvvbz t đmqzu ầvaft u rấqsop t kháukfi ng cứukfi , nhưtmyi ng đmqzu ằdvhx ng sau đmqzu ỡcste nhiềfelx u rồblbc i.
Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c cầvaft m thẻmryy phòboxq ng mởwcmr cửtmyi a giúvvbz p côcaee , côcaee đmqzu ứukfi ng trưtmyi ớsmio c cửtmyi a kéekhi o anh cùjrbq ng nhau vềfelx phòboxq ng, “Anh Sóznpb c……”
“Thủvjlr y Thủvjlr y, ngủvjlr sớsmio m đmqzu i.” Anh đmqzu ứukfi ng trưtmyi ớsmio c cửtmyi a, khôcaee ng nhúvvbz c nhíakfu ch, cốvjlr gắvvbz ng ứukfi c chếehzs cảvajr m xúvvbz c kíakfu ch đmqzu ộjnfe ng trong lòboxq ng.
“Em…… anh thậxoki t sao?” Côcaee nghĩzlur đmqzu ếehzs n vàvjlr i tháukfi ng trưtmyi ớsmio c, hai ngưtmyi ờafkc i cũgnki ng ởwcmr trêewyd n giưtmyi ờafkc ng rồblbc i, áukfi o quầvaft n trêewyd n ngưtmyi ờafkc i côcaee đmqzu ềfelx u cởwcmr i rồblbc i, anh……
“Anh muốvjlr n đmqzu ểwthh dàvjlr nh đmqzu ếehzs n đmqzu êewyd m tâsgta n hôcaee n, Thủvjlr y Thủvjlr y, em cóznpb thểwthh hiểwthh u cho anh khôcaee ng?” Anh bâsgta y giờafkc vẫwvjq n khôcaee ng đmqzu ưtmyi ợdgwv c.
“Vậxoki y chúvvbz ng ta khi nàvjlr o kếehzs t hôcaee n?” Côcaee mởwcmr to đmqzu ôcaee i mắvvbz t nhìfiuq n anh.
Khôcaee ng phảvajr i côcaee muốvjlr n ngủvjlr chung vớsmio i anh, màvjlr làvjlr côcaee thiếehzs u thốvjlr n cảvajr m giáukfi c an toàvjlr n, cho nêewyd n……
“Bâsgta y giờafkc còboxq n sớsmio m, chúvvbz ng ta mớsmio i vừrvus a ởwcmr bêewyd n nhau thôcaee i.”
“Nhưtmyi ng chúvvbz ng ta đmqzu ãhfur rấqsop t am hiểwthh u đmqzu ốvjlr i phưtmyi ơhrgj ng rồblbc i! Tíakfu nh cáukfi ch anh nhưtmyi thếehzs nàvjlr o, em làvjlr ngưtmyi ờafkc i nhưtmyi thếehzs nàvjlr o anh cũgnki ng rấqsop t hiểwthh u rõkotu , vậxoki y chúvvbz ng ta khôcaee ng thểwthh ởwcmr bêewyd n nhau sớsmio m hơhrgj n sao? Hay làvjlr anh chỉuizz làvjlr đmqzu ang gạfiuq t em thôcaee i? Dỗzlur em vui thôcaee i?” Côcaee từrvus từrvus buôcaee ng lỏehzs ng tay anh, thầvaft n sắvvbz c nghiêewyd m túvvbz c.
Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c nhìfiuq n vẻmryy mặbxfh t nghiêewyd m khắvvbz c củvjlr a côcaee , cúvvbz i đmqzu ầvaft u kềfelx đmqzu ếehzs n tráukfi n củvjlr a côcaee , nhẹhrgj nhàvjlr ng hôcaee n mộjnfe t cáukfi i, “Anh thíakfu ch em mớsmio i từrvus xa chạfiuq y đmqzu ếehzs n, ngàvjlr y mai đmqzu i chơhrgj i vớsmio i em, ngủvjlr sớsmio m nàvjlr o.”
Côcaee lạfiuq i bịddql mộjnfe t nụiqvo hôcaee n nhẹhrgj nhàvjlr ng củvjlr a anh khiếehzs n cho mêewyd man, liềfelx n mởwcmr to mắvvbz t đmqzu ứukfi ng nhìfiuq n anh rờafkc i khỏehzs i.
Sau đmqzu i anh đmqzu i, côcaee mớsmio i cóznpb phảvajr n ứukfi ng, sờafkc lêewyd n tráukfi n, trong phòboxq ng đmqzu ang vùjrbq ng vẫwvjq y xoay chuyểwthh n.
“Ádvhx áukfi ……”
Côcaee làvjlr đmqzu ang nằdvhx m mơhrgj sao?
Nếehzs u nhưtmyi làvjlr nằdvhx m mơhrgj , côcaee muốvjlr n cảvajr đmqzu ờafkc i ởwcmr lạfiuq i nưtmyi ớsmio c ngoàvjlr i khôcaee ng vềfelx nưtmyi ớsmio c nữzlur a, đmqzu ểwthh anh cứukfi mãhfur i ởwcmr bêewyd n côcaee .
Vui quáukfi đmqzu i!
Nhưtmyi ng Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c tạfiuq i sao đmqzu ộjnfe t nhiêewyd n lạfiuq i suy nghĩzlur thôcaee ng suốvjlr t rồblbc i?
Làvjlr vìfiuq nhậxoki n đmqzu ưtmyi ợdgwv c sựnkhr kíakfu ch thíakfu ch củvjlr a Mộjnfe Thíakfu ch thậxoki t sao?
Sau khi côcaee nhanh chóznpb ng tắvvbz m rửtmyi a xong, nằdvhx m trêewyd n giưtmyi ờafkc ng, hạfiuq nh phúvvbz c sắvvbz p lêewyd n nãhfur o rồblbc i, nhìfiuq n lêewyd n trêewyd n sàvjlr n nhàvjlr , làvjlr m sao cũgnki ng ngủvjlr khôcaee ng đmqzu ưtmyi ợdgwv c.
Cho nêewyd n đmqzu ếehzs n tậxoki n nửtmyi a khuya mớsmio i ngủvjlr đmqzu ưtmyi ợdgwv c, ngàvjlr y thứukfi hai liềfelx n ngủvjlr nưtmyi ớsmio ng.
Bắvvbz t đmqzu ầvaft u vẫwvjq n chưtmyi a cóznpb ýxxmz thứukfi c gìfiuq , nhưtmyi ng đmqzu ộjnfe t nhiêewyd n nghĩzlur đmqzu ếehzs n Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c vẫwvjq n còboxq n ởwcmr đmqzu âsgta y, côcaee lậxoki p tứukfi c cuộjnfe n đmqzu ầvaft m ngủvjlr thứukfi c dậxoki y, chạfiuq y đmqzu ếehzs n trưtmyi ớsmio c cửtmyi a phòboxq ng Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c gõkotu cửtmyi a!
“Anh Sóznpb c!”
“Anh Sóznpb c……”
Cửtmyi a phòboxq ng rấqsop t nhanh đmqzu ưtmyi ợdgwv c mởwcmr ra, côcaee liềfelx n nhìfiuq n thấqsop y Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c đmqzu ãhfur ăaqxr n mặbxfh c chỉuizz nh tềfelx , vẻmryy mặbxfh t côcaee nởwcmr nụiqvo cưtmyi ờafkc i, sau đmqzu óznpb ôcaee m lấqsop y eo củvjlr a anh, vùjrbq i đmqzu ầvaft u vàvjlr o lòboxq ng củvjlr a anh, “Em còboxq n tưtmyi ởwcmr ng em đmqzu ang nằdvhx m mơhrgj đmqzu ấqsop y!”
Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c nhìfiuq n vàvjlr o bộjnfe đmqzu ầvaft m ngủvjlr mỏehzs ng manh trêewyd n ngưtmyi ờafkc i côcaee , cùjrbq ng vớsmio i đmqzu ầvaft u tóznpb c bùjrbq xùjrbq củvjlr a côcaee , hơhrgj n nữzlur a nếehzs u vừrvus a nãhfur y anh khôcaee ng nhìfiuq n nhầvaft m, còboxq n cóznpb cảvajr thâsgta m quầvaft ng mắvvbz t, rõkotu ràvjlr ng làvjlr vẫwvjq n chưtmyi a nghỉuizz ngơhrgj i đmqzu ủvjlr !
Anh đmqzu óznpb ng cửtmyi a lạfiuq i, bếehzs côcaee đmqzu i vàvjlr o, đmqzu ặbxfh t côcaee lêewyd n giưtmyi ờafkc ng, bảvajr n thâsgta n ngồblbc i ởwcmr bêewyd n giưtmyi ờafkc ng nhìfiuq n côcaee .
Đwtjk ầvaft m ngủvjlr còboxq n làvjlr cổrwca thấqsop p, trong đmqzu ầvaft m ngủvjlr khôcaee ng cóznpb mặbxfh c gìfiuq cảvajr , lúvvbz c nàvjlr y đmqzu ang ẩrrjb n hiệgrig n lộjnfe ra mộjnfe t thâsgta n hìfiuq nh đmqzu ẹhrgj p.
Ádvhx nh mắvvbz t anh nghiêewyd ng đmqzu ầvaft u sang mộjnfe t chỗzlur kháukfi c, “Tốvjlr i qua khôcaee ng ngủvjlr đmqzu ưtmyi ợdgwv c?”
“Cóznpb chúvvbz t kíakfu ch đmqzu ộjnfe ng, cho nêewyd n ngủvjlr khôcaee ng đmqzu ưtmyi ợdgwv c.” Nhưtmyi ng vẻmryy mặbxfh t củvjlr a anh tinh thầvaft n đmqzu ếehzs n thếehzs , trôcaee ng ra chắvvbz c làvjlr ngủvjlr rấqsop t ngon.
Nhìfiuq n thấqsop y vẻmryy mặbxfh t chíakfu nh nhâsgta n quâsgta n tửtmyi nghiêewyd ng đmqzu ầvaft u củvjlr a anh, bâsgta y giờafkc lạfiuq i làvjlr bạfiuq n trai củvjlr a côcaee , bạfiuq n trai củvjlr a mìfiuq nh đmqzu ưtmyi ơhrgj ng nhiêewyd n mìfiuq nh cóznpb thểwthh tùjrbq y tiệgrig n dụiqvo dỗzlur rồblbc i.
Côcaee dang dàvjlr i châsgta n ra, châsgta n áukfi p lêewyd n quầvaft n tâsgta y củvjlr a anh, âsgta m thanh buổrwca i sáukfi ng còboxq n cóznpb chúvvbz t môcaee ng lung, “Anh Sóznpb c……”
Trong lòboxq ng anh thắvvbz t lạfiuq i, vộjnfe i vàvjlr ng quay lưtmyi ng di chuyểwthh n bưtmyi ớsmio c châsgta n, “Em ngủvjlr thêewyd m tíakfu , rồblbc i thứukfi c dậxoki y ăaqxr n sáukfi ng.”
“Bâsgta y giờafkc đmqzu ãhfur sắvvbz p buổrwca i trưtmyi a rồblbc i.” Côcaee khôcaee ng vui thu châsgta n lạfiuq i, khôcaee ng lẽzqmb anh muốvjlr n kiêewyd n trìfiuq đmqzu ếehzs n kếehzs t hôcaee n?
Nhìfiuq n thấqsop y vẻmryy mặbxfh t củvjlr a anh nhưtmyi thếehzs , kếehzs t hôcaee n còboxq n phảvajr i lựnkhr a năaqxr m khỉuizz tháukfi ng ngựnkhr a!
“Vậxoki y thìfiuq ăaqxr n trưtmyi a.” Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c quay lưtmyi ng đmqzu i vềfelx phíakfu a ngoàvjlr i, “Anh đmqzu i lấqsop y, em ngủvjlr tiếehzs p đmqzu i.”
“Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c! Anh cóznpb phảvajr i còboxq n làvjlr đmqzu àvjlr n ôcaee ng khôcaee ng? Em nằdvhx m trêewyd n giưtmyi ờafkc ng anh cũgnki ng khôcaee ng cóznpb phảvajr n ứukfi ng!” Côcaee ôcaee m lấqsop y gốvjlr i ôcaee m, nhìfiuq n vàvjlr o anh rờafkc i khỏehzs i.
Anh khôcaee ng ngờafkc mộjnfe t câsgta u đmqzu áukfi p lạfiuq i cũgnki ng khôcaee ng cóznpb , liềfelx n rờafkc i khỏehzs i thậxoki t rồblbc i.
“Đwtjk áukfi ng ghéekhi t!” Côcaee rấqsop t làvjlr bựnkhr c mìfiuq nh.
“Ádvhx áukfi ……Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c anh cảvajr đmqzu ờafkc i còboxq n lạfiuq i làvjlr m hòboxq a thưtmyi ợdgwv ng đmqzu ưtmyi ợdgwv c rồblbc i! Khôcaee ng cầvaft n ăaqxr n mặbxfh n nữzlur a!” Côcaee ngồblbc i trêewyd n giưtmyi ờafkc ng, cảvajr tay tráukfi i vàvjlr tay phảvajr i đmqzu ang đmqzu áukfi nh cáukfi i gốvjlr i trong lòboxq ng.
“Ngủvjlr ngủvjlr ngủvjlr ! Ngủvjlr gìfiuq màvjlr ngủvjlr !” Côcaee đmqzu âsgta u phảvajr i vìfiuq đmqzu i ngủvjlr mớsmio i đmqzu ổrwca i têewyd n! Làvjlr vìfiuq muốvjlr n ngủvjlr anh mớsmio i đmqzu ổrwca i têewyd n!
Chưtmyi a đmqzu ếehzs n mộjnfe t láukfi t, côcaee nghe thấqsop y tiếehzs ng mởwcmr cửtmyi a phòboxq ng, Đwtjk ưtmyi ờafkc ng Sóznpb c bưtmyi ng đmqzu ồblbc ăaqxr n trưtmyi a vàvjlr o, áukfi nh mắvvbz t vẫwvjq n nhu hòboxq a nhìfiuq n vàvjlr o côcaee , “Giậxoki n rồblbc i?”
“Đwtjk úvvbz ng đmqzu ấqsop y!” Côcaee khôcaee ng hềfelx kiêewyd ng kịddql , “Anh cóznpb phảvajr i chuẩrrjb n bịddql đmqzu i làvjlr m hòboxq a thưtmyi ờafkc ng?”
Ádvhx nh mắvvbz t anh khẽzqmb tíakfu t, “Anh nóznpb i làvjlr đmqzu ợdgwv i sau nàvjlr y kếehzs t hôcaee n.”
“Nhưtmyi ng!” Côcaee khôcaee ng muốvjlr n đmqzu ợdgwv i sau nàvjlr y kếehzs t hôcaee n.
“Ai nó
“Uhm, nhì
“Lờ
Khô
“Vậ
“Ngư
Ngư
Anh khô
“Hi hi, anh có
“Vui đ
“Đ
Cả
“Vui là
“Anh tạ
Đ
Như
“Anh vui, trong lò
Anh nế
“Vậ
Về
Cô
Hai că
Đ
“Đ
Anh khô
Như
“Anh Só
“Ngoan, chuyệ
Ô
Cô
Đ
“Thủ
“Em…… anh thậ
“Anh muố
“Vậ
Khô
“Bâ
“Như
Đ
Cô
Sau đ
“Á
Cô
Nế
Vui quá
Như
Là
Sau khi cô
Cho nê
Bắ
“Anh Só
“Anh Só
Cử
Đ
Anh đ
Đ
Á
“Có
Nhì
Cô
Trong lò
“Bâ
Nhì
“Vậ
“Đ
Anh khô
“Đ
“Á
“Ngủ
Chư
“Đ
Á
“Như
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.