Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 832 :

    trước sau   
“Nưhkenocodc ngoàqbcki khôficlng tốfpmzt sao? Kýxryr mấfpmzy ngàqbcky đexhfhkenu làqbckxryr, đexhfúimkfng khôficlng? Tôficli khôficlng muốfpmzn lừexbaa ngưhkenwtfwi!”

“Nhưhkenng côficl lừexbaa chíaaasnh mìhkennh.” Mộmkwn Thíaaasch đexhfpdhong cárskfi nhẫdtpln trêbzbgn tay mìhkennh, árskfnh mắimkft từexba từexba di chuyểdsgrn qua chỗdlhn khárskfc.

Đhihci chơomqoi chung lâxryru nhưhken thếmzhd, côficlhkenwtfwng nhưhkenhkenwtfwi rấfpmzt vui, nhưhkenng chưhkena từexbang thậwmort sựomqo vui qua.

Đhihcếmzhdn 1 ngưhkenwtfwi khôficlng hiểdsgru ngưhkenwtfwi khárskfc còygxwn biếmzhdt côficl đexhfang lừexbaa chíaaasnh mìhkennh, sao côficl lạwtfwi khôficlng biếmzhdt chứdlhn!

“Khôficlng códtpl íaaasch đexhfâxryru, anh ta khôficlng thíaaasch tôficli, tôficli cũfdxzng khôficlng thíaaasch làqbckm khódtpl ngưhkenwtfwi khárskfc.” Côficl cốfpmzhkenwtfwi nhẹjkyw nhõkjerm.

“Ýjsel em làqbck em khôficlng thíaaasch tôficli, tôficli cũfdxzng phảjjtki lậwmorp tứdlhnc bỏpdho cuộmkwnc sao? Theo lýxryrqbckdtpli tôficli nêbzbgn đexhfdsgr em kýxryr hợbabfp đexhfmkwnng vớocodi Thịdlhnnh Thếmzhd, sau đexhfódtpl ra nưhkenocodc ngoàqbcki, rồtgrri xếmzhdp côficlng việnsouc cho em, đexhfdsgr em ởtqea lạwtfwi đexhfódtpl, sau đexhfódtplficli códtpl thểdsgrdtplomqo hộmkwni gặwalfp em nhiềhkenu hơomqon, nhưhkenng tôficli khôficlng làqbckm thếmzhd, cũfdxzng khôficlng muốfpmzn.” Anh cũfdxzng khôficlng muốfpmzn ékzbmp ngưhkenwtfwi khárskfc.


“Đhihcàqbckn ôficlng đexhfíaaasch thựomqoc đexhfúimkfng làqbck đexhfàqbckn ôficlng đexhfíaaasch thựomqoc.” Côficl vẫdtpln cốfpmzhkenwtfwi vui vẻsdfg.

“Nguyệnsout, em rấfpmzt tốfpmzt, nếmzhdu anh ấfpmzy khôficlng thíaaasch em, làqbckm tổmzhdn thấfpmzt củjliya hắimkfn.”

Nghe lờwtfwi an ủjliyi bằcnkwng tiếmzhdng phổmzhd thôficlng khôficlng mấfpmzy tiêbzbgu chuẩfrgmn củjliya anh, lòygxwng côficlygxwn buồtgrrn.

“Vậwmory tổmzhdn thấfpmzt củjliya hắimkfn nghiêbzbgm trọbabfng rồtgrri! Quárskf lớocodn rồtgrri.” Côficl đexhfưhkena tay sờwtfw kinh cửpnvea sổmzhd, thàqbcknh phốfpmz A sắimkfp códtpl tuyếmzhdt rơomqoi?

Lạwtfwi 1 năfrgmm nữdsgra tớocodi

ficl đexhfmkwnt nhiêbzbgn rấfpmzt muốfpmzn tớocodi nơomqoi trưhkenocodc đexhfâxryry đexhfãyskubzbgn anh xem thửpnve.

Thếmzhdqbck, ngàqbcky thứdlhn 2, khi nhữdsgrng diễocodn viêbzbgn khárskfc đexhfang trêbzbgn đexhfưhkenwtfwng đexhfi diễocodn, côficl đexhfãysku bay ra nưhkenocodc ngoàqbcki.

ficl đexhfãyskurskfch khỏpdhoi Mộmkwn Thíaaasch, đexhfâxryry làqbck lầbyrgn đexhfbyrgu côficl đexhfếmzhdn đexhfâxryry 1 mìhkennh.

Phòygxwng bệnsounh quen thuộmkwnc trốfpmzng trãyskui đexhfódtpl, khôficlng códtpl ai.

Ngoàqbcki ban côficlng còygxwn códtpl hoa thủjliyy tiêbzbgn côficl đexhfãysku mua, árskfnh sárskfng nhèoqdo nhẹjkyw chiếmzhdu qua, nhìhkenn thấfpmzy vôficlkktyng ấfpmzm árskfp, dùkkty chẳhihcng códtplfpmzm árskfp gìhken.

ficl từexba từexba đexhfi vàqbcko trong, ngồtgrri trêbzbgn giưhkenwtfwng bệnsounh màqbck Đhihcưhkenwtfwng Sódtplc đexhfãysku từexbang nằcnkwm, tay phảjjtki sờwtfwbzbgn giưhkenwtfwng bệnsounh đexhfódtpl, “A Sódtplc...anh thậwmort ngốfpmzc, ai cũfdxzng biếmzhdt em khôficlng thíaaasch anh ta, sao anh lạwtfwi khôficlng biếmzhdt.

Nhưhkenng códtpl thểdsgr ngưhkenwtfwi ngốfpmzc khôficlng phảjjtki làqbck Đhihcưhkenwtfwng Sódtplc, màqbckqbckficl.

Quárskf cốfpmz chấfpmzp.


“Sau nàqbcky em sẽbzbg khôficlng xuấfpmzt hiệnsoun trưhkenocodc mặwalft anh nữdsgra, xem anh códtpl nhớocod em khôficlng, anh nhấfpmzt đexhfdlhnnh chárskfn em, vìhkenfrgmm đexhfódtpl em lảjjtki nhảjjtki bêbzbgn anh suốfpmzt, đexhfúimkfng khôficlng?” Côficl nhìhkenn cárskfi gốfpmzi trắimkfng, dưhkenơomqong nhưhken Đhihcưhkenwtfwng Sódtplc vẫdtpln nằcnkwm bêbzbgn cạwtfwnh côficl.

Sớocodm biếmzhdt khi anh tỉijepnh lạwtfwi đexhffpmzi xửpnve vớocodi côficl nhưhken thếmzhd, chi bằcnkwng đexhfdsgr anh ngủjliyyskui, íaaast ra côficlygxwn códtpl thểdsgrtqeabzbgn cạwtfwnh.

“Em khôficlng phiềhkenn đexhfâxryru, em trưhkenocodc giờwtfw khôficlng thíaaasch nódtpli, chỉijepqbck trưhkenocodc mặwalft anh nódtpli nhiềhkenu thếmzhd thôficli, em thíaaasch anh nhiềhkenu năfrgmm nhưhken thếmzhd, luôficln cốfpmz gắimkfng trởtqeabzbgn xuấfpmzt sắimkfc, đexhfdsgr mắimkft anh códtpl em, nhưhkenng sao lạwtfwi khôficlng phảjjtki làqbckhkennh yêbzbgu?” Côficl thậwmort hy vọbabfng đexhfódtplqbckhkennh yêbzbgu1

dtpl 1 ngàqbcky anh sẽbzbgbzbgu côficl, nhưhken chíaaasnh côficlbzbgu anh.

ficl từexba từexba quay lưhkenng, nhìhkenn chậwmoru hoa bêbzbgn ban côficlng cửpnvea sổmzhd, bọbabfn họbabf khôficlng ởtqea đexhfâxryry, hoa vẫdtpln códtpl ngưhkenwtfwi chăfrgmm rấfpmzt đexhfjkywp.

imkfc côficl quay lưhkenng đexhfi khôficlng đexhfdsgr ýxryrdtpl ngưhkenwtfwi vừexbaa bưhkenocodc vàqbcko.

ficl cho rằcnkwng làqbckrskfc sĩkkty bệnsounh việnsoun, nêbzbgn khôficlng nghiêbzbgng đexhfbyrgu nhìhkenn, “Tôficli lậwmorp tứdlhnc đexhfi ngay, cho tôficli ngồtgrri thêbzbgm xíaaasu.”

Trong phòygxwng bỗdlhnng yêbzbgn lặwalfng, 2 ngưhkenwtfwi đexhfhkenu khôficlng nódtpli chuyệnsoun.

Ôhkenn Thủjliyy lạwtfwi im lặwalfng ngồtgrri hơomqon nữdsgra tiếmzhdng, khi côficl quay ngưhkenwtfwi lạwtfwi, thấfpmzy trong phòygxwng bệnsounh códtpl ngưhkenwtfwi, cảjjtk ngưhkenwtfwi đexhfhkenu kinh ngạwtfwc.

Đhihcưhkenwtfwng Sódtplc sao lạwtfwi ởtqea đexhfâxryry?

“Anh đexhfếmzhdn đexhfâxryry làqbckm gìhken?” Chuyệnsoun côficl đexhfékzbmn đexhfâxryry ai nódtpli vớocodi anh?

“Mộmkwn Thíaaasch nódtpli em ởtqea đexhfâxryry, 1 ngưhkenwtfwi mớocodi sárskfng chạwtfwy xa nhưhken thếmzhd, đexhfdsgrdtpli nhữdsgrng lờwtfwi thừexbaa vớocodi cárskfi giưhkenwtfwng trốfpmzng nàqbcky códtpl ýxryr nghĩkktya gìhken khôficlng?” Đhihcưhkenwtfwng Sódtplc tiếmzhdn gầbyrgn vềhken phíaaasa côficl, cúimkfi đexhfbyrgu nhìhkenn mặwalft côficl, “Dậwmory ăfrgmn cơomqom.”

“Tôficli ăfrgmn hay khôficlng liêbzbgn quan gìhken đexhfếmzhdn anh? Tôficli muốfpmzn ởtqea đexhfâxryry thìhkentqea đexhfódtpl, anh khôficlng códtplhkenrskfch quảjjtkn tôficli!” Côficl khôficlng cầbyrgn anh lo?


Nhìhkenn gưhkenơomqong mặwalft đexhfjkywp trai củjliya anh, mặwalft côficlhkenwtfwi, “Lờwtfwi anh nódtpli códtplxryru thuẫdtpln khôficlng? Nếmzhdu anh đexhfãysku khôficlng thíaaasch em, sao lạwtfwi chạwtfwy xa nhưhken thếmzhd đexhfdsgr lo luôficln việnsouc em nódtpli chuyệnsoun vớocodi cárskfi giưhkenwtfwng? Anh khôficlng sợbabf bạwtfwn gárskfi anh ghen sao?”

“Côficlfpmzy khôficlng.”

“Anh hiểdsgru côficlfpmzy đexhfếmzhdn thếmzhd sao? Biếmzhdt côficl sẽbzbg khôficlng ghen, nêbzbgn anh chỉijep nghĩkkty đexhfếmzhdn cảjjtkm giárskfc củjliya côficlfpmzy, chưhkena từexbang nghĩkkty đexhfếmzhdn cảjjtkm giárskfc củjliya tôficli đexhfúimkfng khôficlng?” Côficl biếmzhdt làqbck thếmzhdqbck.

“Thôficli, đexhfãysku 10 mấfpmzy tiếmzhdng khôficlng ăfrgmn rồtgrri.” Đhihcưhkenwtfwng Sódtplc đexhfdlhnng lêbzbgn, kékzbmo tay côficl ra ngoàqbcki.

“Sao anh biếmzhdt? Anh đexhfiềhkenu tra tôficli? Sao thếmzhd? Sợbabfficli tiếmzhdt lộmkwnaaas mậwmort Đhihcưhkenwtfwng Thìhken?” côficl khôficlng làqbckm thếmzhd.

qbckficlfdxzng đexhfâxryru biếmzhdt bíaaas mậwmort gìhken.

“Anh đexhfếmzhdn bảjjtko em ăfrgmn cơomqom.” Đhihcưhkenwtfwng Sódtplc kékzbmo tay côficl, “10 mấfpmzy tiếmzhdng khôficlng ăfrgmn em muốfpmzn thàqbcknh thầbyrgn tiêbzbgn sao?”

“Giờwtfw trêbzbgn mạwtfwng khôficlng phảjjtki rấfpmzt thịdlhnnh hàqbcknh, ta làqbck tiểdsgru tiêbzbgn nữdsgr trêbzbgn trờwtfwi, xuốfpmzng phàqbckm lịdlhnch kiếmzhdp, tiêbzbgn nữdsgr khôficlng ăfrgmn ngũfdxz cốfpmzc phàqbckm nhâxryrn!” côficl bịdlhn anh dùkktyng lựomqoc kékzbmo, đexhfãysku ngồtgrri trêbzbgn xe.

Sau đexhfódtpl nhanh chódtplng đexhfódtplng cửpnvea.

Đhihcưhkenwtfwng Sódtplc mớocodi lêbzbgn sau, sau đexhfódtpl đexhfárskfp lạwtfwi lờwtfwi côficl, “Em muốfpmzn ăfrgmn Kim Tưhkenơomqong Ngọbabfc Lộmkwn?”

“Cũfdxzng códtpl thểdsgr? Códtpl khôficlng?” Côficlhkenocodi đexhfárskfp.

“Khôficlng códtpl, nêbzbgn phảjjtki ăfrgmn ngũfdxz cốfpmzc phàqbckm nhâxryrn.” Anh đexhfi xa ngàqbckn dặwalfm khôficlng phảjjtki đexhfdsgrficl uốfpmzng nưhkenocodc thárskfnh.

Đhihcếmzhdn 1 nhàqbckqbckng cao cấfpmzp, Ôhkenn Thủjliyy khôficlng đexhfdsgr anh kékzbmo, tựomqo đexhfmkwnng xuốfpmzng xe,


Bụpdhong côficl quảjjtkqbckdtpl chúimkft đexhfódtpli, lúimkfc nãyskuy chỉijepqbckdtpli đexhfùkktya.

Trong phòygxwng riêbzbgng, 2 ngưhkenwtfwi gọbabfi módtpln, sau đexhfódtpl im lặwalfng khôficlng nódtpli chuyệnsoun.

Đhihcưhkenwtfwng Sódtplc nhìhkenn côficl, màqbck mắimkft côficl nhìhkenn ra cửpnvea sổmzhd.

imkfc trưhkenocodc ngưhkenbabfc lạwtfwi.

ficl nhìhkenn anh!

Phong thủjliyy chuyểdsgrn dờwtfwi, giờwtfw đexhfãysku khárskfc rồtgrri.

Phụpdhoc vụpdho nhanh chódtplng lêbzbgn módtpln, hai ngưhkenwtfwi lặwalfng lẽbzbg ăfrgmn, khôficlng nódtpli lờwtfwi thưhkena.

Ădtpln xong, côficl lậwmorp tứdlhnc cầbyrgm túimkfi đexhfdlhnng lêbzbgn, “Cảjjtkm ơomqon Đhihcưhkenơomqong tiêbzbgn sinh mờwtfwi bữdsgra, tôficli phảjjtki đexhfi.”

“Đhihci đexhfâxryru?”

“Anh lạwtfwi quảjjtkn tôficli ưhken?” côficl nghiêbzbgng đexhfbyrgu, nhìhkenn Đhihcưhkenwtfwng Sódtplc đexhfang đexhfdlhnng lêbzbgn, “Anh khôficlng phảjjtki bạwtfwn trai tôficli, tôficli khôficlng cầbyrgn anh lo?”

“Ai nódtpli anh khôficlng phảjjtki?”

“...”

ficl ngâxryry ngưhkenwtfwi đexhfdlhnng đexhfódtpl, nhìhkenn anh tiếmzhdn 1 bưhkenocodc, anh biếmzhdt anh vừexbaa nódtpli gìhken khôficlng?

Anh nódtpli anh làqbck bạwtfwn trai côficl!

“Sao, khôficlng thíaaasch anh,?” Đhihcưhkenwtfwng Sódtplc cúimkfi đexhfbyrgu nhìhkenn gưhkenơomqong mặwalft côficl, sờwtfwbzbgn gòygxwrskf, “Nếmzhdu khôficlng thíaaasch anh, anh đexhfi đexhfâxryry?”

Ôhkenn Thủjliyy ngâxryry ngưhkenwtfwi ra, Đhihcưhkenwtfwng Sódtplc hôficlm nay uốfpmzng nhầbyrgm thuốfpmzc?

Hay làqbck chiêbzbgu tìhkennh đexhfdlhnch củjliya côficldtplrskfc dụpdhong rồtgrri?”

ficl thừexbaa nhậwmorn côficl dụpdhong Mộmkwn Thíaaasch đexhfdsgraaasch đexhfmkwnng anh, khôficlng ngờwtfwdtplrskfc dụpdhong thiệnsout.

Đhihcưhkenwtfwng Sódtplc thấfpmzy côficl khôficlng phảjjtkn ứdlhnng, buôficlng tay khỏpdhoi mặwalft côficl, thôficli, anh nêbzbgn đexhfi vậwmory.

Anh vừexbaa đexhfi, đexhfãysku nghe giọbabfng côficl, “Anh đexhfi đexhfâxryru!”

“Đhihci vềhken.”

“Vềhken?” côficl đexhfi đexhfếmzhdn sau lưhkenng anh, rồtgrri ôficlm lấfpmzy anh, “A Sódtplc, lờwtfwi anh vừexbaa nódtpli làqbck thậwmort khôficlng? Hôficlm nay khôficlng phảjjtki làqbck ngàqbcky nódtpli dốfpmzi? Anh khôficlng lừexbaa em chứdlhn! Bạwtfwn gárskfi nhỏpdho củjliya anh phảjjtki làqbckm sao? Em làqbckm tiểdsgru tam sao? Anh códtpl phảjjtki thíaaasch em hơomqon xíaaasu? Hay làqbck anh vẫdtpln thíaaasch côficl ta hơomqon xíaaasu?

ficl quárskf kinh ngạwtfwc, hạwtfwnh phúimkfc lớocodn thếmzhdwmorp đexhfếmzhdn, còygxwn chưhkena phảjjtkn ứdlhnng kịdlhnp, giờwtfwficldtpl nhiềhkenu câxryru hỏpdhoi muốfpmzn hỏpdhoi anh.

“Anh cũfdxzng khôficlng códtpl bạwtfwn gárskfi.” Anh lừexbaa côficl thôficli.

Trưhkenocodc đexhfâxryry anh cho rằcnkwng anh khôficlng códtpl hy vọbabfng lấfpmzy viêbzbgn đexhfwtfwn trong đexhfbyrgu ra, nhưhkenng Thíaaasch Thịdlhnnh Thiêbzbgn nódtpli códtpl thểdsgr lấfpmzy đexhfưhkenbabfc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.