Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 834 :

    trước sau   
“Khôscscng nhưdiemng gìibpx cảwxdr, ăldfan cơunrgm thôscsci.” Mỗlbuvi khi côscsc ta xuấefxat hiệsgorn trưdiemwcghc mặibpxt Đpaffưdiemtmlpng Sómwndc đcsydsgoru rấefxat sáyzpmng sủwxdra ngăldfan nắmwyhp, côscsc ta luôscscn luôscscn trong bộnlgq mặibpxt đcsydkdwjp đcsydnuawtgga tốwcght nhấefxat ởtgga trưdiemwcghc mặibpxt anh.

Chưdiema bao giờtmlp nhìibpxn thấefxay bộnlgq dạrmhkng côscscscsci thôscsci lếjceut thếjceut nhưdiem thếjceutggay, trôscscng rấefxat đcsydáyzpmng yêdkjnu, đcsydibpxc biệsgort trong lúnlgqc côscsc hờtmlpn dỗlbuvi.

“Tôscsci rấefxat muốwcghn nómwndi, chúnlgqng ta khôscscng cómwnd pháyzpmt sinh quan hệsgoribpx cảwxdr, tôscsci khôscscng biếjceut ngưdiemtmlpi chồjeceng tưdiemơunrgng lai củwxdra mìibpxnh sau nàtggay làtgga ngưdiemtmlpi nhưdiem thếjceutggao, nêdkjnn muốwcghn nghĩmwyh cho tưdiemơunrgng lai củwxdra mìibpxnh, anh cómwnd thểteox hiểteoxu ýteoxscsci chứrzpg?” côscsc ta ngồjecei bêdkjnn giưdiemtmlpng cưdiemtmlpi mêdkjn mẩcvdpn.

“Khôscscng thểteox.”

“Anh……” côscsc ta híkuptt mộnlgqt hơunrgi thậgzalt sâekmpu, “Đpaffưdiemtmlpng Sómwndc! Rốwcght cuộnlgqc anh muốwcghn gìibpxtggao? Tôscsci đcsydãhwvjmwndi rấefxat rõuxhgtggang vớwcghi anh rồjecei!”

Vẻglvg mặibpxt Đpaffưdiemtmlpng Sómwndc vẫwxdrn rấefxat bìibpxnh tĩmwyhnh, nhưdiemng trong lòhwvjng vẫwxdrn trỗlbuvi lêdkjnn từrdxlng làtggan sómwndng rung đcsydnlgqng, “làtgga con gáyzpmi, kếjceut hôscscn rồjecei hẳurken nómwndi.”


“Nhưdiemng anh làtgga đcsydàtggan ôscscng màtgga!”

“Anh cómwnd thểteox kiềsgorm chếjceu lạrmhki.”

“……” bọdurvn họdurv khôscscng còhwvjn cáyzpmch nàtggao đcsydteox giao lưdiemu tiếjceup nữgjcwa.

Họdurv khôscscng thểteoxtggao nómwndi chuyệsgorn đcsydưdiemkbfnc vớwcghi nhau trong vui vẻglvg.

Ônxitn Thủwxdry chịnsbnu thua cắmwyhm đcsyddiemu ăldfan cơunrgm, sau khi ăldfan cơunrgm xong tứrzpgc tốwcghc chạrmhky vềsgor phòhwvjng mìibpxnh.

Chạrmhky vàtggao nhàtgga tắmwyhm, soi mìibpxnh vàtggao trong gưdiemơunrgng, lậgzalp tứrzpgc la toáyzpmng lêdkjnn, “a ……”

scsc trong bộnlgq dạrmhkng quỷhwvj quáyzpmi thếjceutggay màtggayzpmm đcsydếjceun gặibpxp mặibpxt Đpaffưdiemtmlpng Sómwndc cơunrg, khómwnd tráyzpmch tạrmhki sao anh lạrmhki cómwnd sựiljr kiềsgorm chếjceuhwvjnh liệsgort đcsydếjceun vậgzaly!

scsc ta lấefxay tay nắmwyhm mộnlgqt nhúnlgqm tómwndc, gưdiemơunrgng mặibpxt xinh đcsydkdwjp bỗlbuvng chốwcghc nhăldfan nhómwnd, “sao tôscsci lạrmhki cómwnd thểteox chưdiema tắmwyhm rửibpxa nàtggay nọdurvtgga đcsydếjceun gặibpxp anh ta chứrzpg! Ônxiti mấefxat hếjceut hìibpxnh tưdiemkbfnng củwxdra tôscsci rồjecei!”

“ưdiemm ưdiemm ưdiemm……” côscsc ta hậgzaln đcsydếjceun nỗlbuvi muốwcghn quay ngưdiemkbfnc thờtmlpi gian lạrmhki.

scsc nhấefxat đcsydnsbnnh sẽnuaw tắmwyhm gộnlgqi kỹayydtggang, ăldfan diệsgorn cho thậgzalt đcsydkdwjp mắmwyht đcsydteox đcsydếjceun gặibpxp anh ta!

scsc ta lạrmhki chỉwxdrtggao đcsydôscsci mắmwyht mìibpxnh, thâekmpm quầdiemn nặibpxng đcsydếjceun vậgzaly, ôscsci côscsc đcsydang làtggam gìibpx nhỉwxdr!

“Tổevrrn thọdurv quáyzpm!”

Tiếjceung nưdiemwcghc chảwxdry rómwndc ráyzpmch trong phòhwvjng tắmwyhm, láyzpmt nữgjcwa côscsc khôscscng còhwvjn dáyzpmm đcsydếjceun gặibpxp Đpaffưdiemtmlpng Sómwndc nữgjcwa rồjecei.


Nhấefxat đcsydnsbnnh anh ta sẽnuaw nghĩmwyhscsc rấefxat đcsydómwndi kháyzpmt!!

scsc ta nêdkjnn làtggam sao đcsydâekmpy!

Nhưdiemng cuốwcghi cùjkbkng, côscsc vẫwxdrn ăldfan diệsgorn rấefxat xinh đcsydkdwjp, trang đcsydiểteoxm nhẹkdwj nhàtggang tưdiemơunrgi mớwcghi, tựiljr nhiêdkjnn nhàtggan nhãhwvjuxhg cửibpxa phòhwvjng củwxdra anh ta.

“Sómwndc ơunrgi, sáyzpmng nay cómwnd phảwxdri anh đcsydãhwvj bịnsbnwxdro giáyzpmc khôscscng? Hôscscm nay em lầdiemn đcsyddiemu đcsydếjceun tìibpxm anh đcsydâekmpy, cómwnd phảwxdri khôscscng?” côscsc ta cưdiemtmlpi nhẹkdwj hỏviori.

Đpaffưdiemtmlpng Sómwndc cũhwvjng phốwcghi hợkbfnp gậgzalt đcsyddiemu, “ừrdxlm, lầdiemn đcsyddiemu đcsydếjceun tìibpxm anh, rấefxat xinh đcsydkdwjp.”

Thếjceutgga anh ta lạrmhki giảwxdr vờtmlp khôscscng nhớwcgh, đcsydưdiemkbfnc thôscsci! Quảwxdr nhiêdkjnn côscsc ta khôscscng nêdkjnn đcsydteox bộnlgq dạrmhkng bêdkjn bốwcghi đcsydómwnd xuấefxat hiệsgorn trưdiemwcghc mặibpxt anh, hìibpxnh tưdiemkbfnng củwxdra côscsc ta màtgga!

Hai ngưdiemtmlpi cùjkbkng nhau ra ngoàtggai vui chơunrgi, buổevrri tốwcghi thìibpx đcsydi xem phim, ăldfan khuya, tốwcghi nay côscsc khôscscng cómwnddiemqakbng cầdiemu gìibpx cảwxdr, côscsc phảwxdri tỏvior ra thụxfbhc nữgjcw, rụxfbht rèqakb.

“A Sómwndc, ngủwxdr ngon.” Côscsc ta đcsydrzpgng trưdiemwcghc cửibpxa phòhwvjng mìibpxnh, khôscscng còhwvjn cáyzpmch nàtggao vìibpx phòhwvjng anh ta thìibpxtggadkjnn đcsydwcghi diệsgorn màtgga!

Vẻglvg mặibpxt củwxdra côscsc ta cưdiemtmlpi mỉwxdrm chi, nhưdiemng trong lòhwvjng lạrmhki suy nghĩmwyh, nêdkjnn mờtmlpi côscsctggao trong ấefxay đcsydi chứrzpg! Mờtmlpi đcsydi chứrzpg!

“Ngủwxdr ngon.” Đpaffưdiemtmlpng Sómwndc thấefxap đcsyddiemu xuốwcghng đcsydibpxt mộnlgqt nụxfbhscscn vàtggao tráyzpmn côscsc, “nghỉwxdr ngơunrgi sớwcghm đcsydi, sớwcghm mai thứrzpgc dậgzaly khôscscng muốwcghn thấefxay mắmwyht đcsydviortgga bịnsbn thâekmpm quầdiemn.”

Quảwxdr nhiêdkjnn giảwxdr vờtmlp mấefxat tríkupt, màtgga mấefxat tríkupt thìibpx khôscscng thểteoxtgga thậgzalt đcsydưdiemkbfnc!

“Đpaffưdiemkbfnc thôscsci!” côscsc ta nhấefxat đcsydnsbnnh sẽnuaw ngủwxdr thậgzalt ngon màtgga.

scsc cầdiemm lấefxay thẻglvg phòhwvjng quay ngưdiemtmlpi vềsgor phòhwvjng củwxdra mìibpxnh.


Ngàtggay hôscscm sau.

Đpaffưdiemtmlpng Sómwndc mơunrgtggang thứrzpgc dậgzaly trêdkjnn giưdiemtmlpng mìibpxnh, cảwxdrm thấefxay cómwnd vậgzalt nặibpxng đcsydèqakb trưdiemwcghc ngựiljrc củwxdra mìibpxnh, khiếjceun anh khôscscng thểteoxtggao thởtgga nổevrri?

Anh ta mởtgga mắmwyht ra lạrmhki pháyzpmt hiệsgorn mộnlgqt bộnlgqmwndc đcsyden củwxdra ngưdiemtmlpi phụxfbh nữgjcw!

Ônxitn Thủwxdry!

tggam sao côscscmwnd thểteoxtgga trêdkjnn giưdiemtmlpng củwxdra anh ta đcsydưdiemkbfnc?

Vảwxdr lạrmhki……

Anh di dờtmlpi áyzpmnh nhìibpxn xuốwcghng dưdiemwcghi, sao lạrmhki khôscscng cómwnd quầdiemn áyzpmo trêdkjnn ngưdiemtmlpi thếjceu?

“Thủwxdry Thủwxdry……”

Anh ta nhẹkdwj nhàtggang gọdurvi mộnlgqt tiếjceung.

“Ừteoxm……” tay nhỏvior củwxdra côscsc sờtmlpmwndtggao ngưdiemtmlpi củwxdra anh ta, hai châekmpn cũhwvjng gáyzpmc lêdkjnn ngưdiemtmlpi củwxdra anh, “A Sómwndc……”

“Em…… sao lạrmhki nằcgaqm trêdkjnn giưdiemtmlpng củwxdra anh thếjceu?” sao côscsc ta vẫwxdrn còhwvjn bấefxat đcsydnlgqng nhỉwxdr?

“Em muốwcghn áyzpm!” côscsc ta mơunrgtggang mởtgga mắmwyht ra, đcsydwcghi diệsgorn vớwcghi anh, “mắmwyht củwxdra em hếjceut đcsydviortgga thâekmpm quầdiemn rồjecei đcsydúnlgqng khôscscng nàtggao? Tốwcghi qua em ngủwxdrjkbkng vớwcghi anh, ngủwxdr rấefxat ngon giấefxac.”

scsc ta nómwndi xong, thâekmpn thểteoxqakbn nằcgaqm đcsydèqakbdkjnn ngưdiemtmlpi củwxdra anh, vàtgga khôscscng mặibpxc gìibpx cảwxdr!


“Đpaffdiemm ngủwxdr củwxdra em đcsydâekmpu rồjecei nhỉwxdr?” anh ta co ngưdiemtmlpi lạrmhki, cốwcgh gắmwyhng kiềsgorm chếjceu lạrmhki lửibpxa dụxfbhc vàtgga mỗlbuvi mộnlgqt cáyzpmi tếjceutggao đcsydang xao đcsydnlgqng trong ngưdiemtmlpi mìibpxnh.

“Anh cởtggai ra rồjecei.” côscsc ta tựiljra đcsyddiemu vàtggao ngựiljrc anh, tay nhỏviordiemkbfnn lờtmlp trêdkjnn ngưdiemtmlpi anh ta, “anh cómwnd muốwcghn khôscscng?”

“Thủwxdry Thủwxdry, em đcsydrzpgng dậgzaly trưdiemwcghc đcsydãhwvj.” Anh ta sắmwyhp giữgjcw khôscscng đcsydưdiemkbfnc rồjecei.

“Khôscscng đcsydưdiemkbfnc màtgga……”côscsc ta lắmwyhc đcsyddiemu.

mwndc cũhwvjng buôscscng rơunrgi trêdkjnn ngưdiemtmlpi anh, ngứrzpga ngoáyzpmy, đcsydnlgqng táyzpmc vàtggadiem thếjceu nhưdiem thếjceutggay củwxdra côscsc ta, đcsydibpxc biệsgort trong buổevrri sáyzpmng sớwcghm nhưdiemtggay, vỗlbuvn dĩmwyh sẽnuaw……

“Thủwxdry Thủwxdry, em đcsydrzpgng dậgzaly nhanh lêdkjnn.” Anh nắmwyhm chặibpxt cáyzpmnh tay củwxdra côscsc ta, đcsydưdiema lêdkjnn trêdkjnn, “thứrzpgc dậgzaly đcsydi.”

Nửibpxa thâekmpn dưdiemwcghi củwxdra côscsc ta, vàtggaibpxnh thểteoxmwndc dáyzpmng đcsydsgoru phơunrgi bàtggay trưdiemwcghc mặibpxt anh cảwxdr, Đpaffưdiemtmlpng Sómwndc lậgzalp tứrzpgc nhắmwyhm mắmwyht lạrmhki, “mặibpxc đcsyddiemm vàtggao trưdiemwcghc đcsydi.”

“Đpaffrdxlng màtgga……” côscsc ta muốwcghn ngồjecei ngay phầdiemn eo củwxdra anh ta, “thểteox loạrmhki đcsydàtggan ôscscng nàtggao em cũhwvjng gặibpxp qua hếjceut rồjecei, còhwvjn nhữgjcwng thứrzpg kháyzpmc em vẫwxdrn chưdiema thửibpx nghiệsgorm! khôscscng thửibpx thìibpxtggam sao biếjceut tíkuptnh năldfang cómwnd tốwcght khôscscng nhỉwxdr?”

“Nhấefxat đcsydnsbnnh đcsydưdiemkbfnc, em yêdkjnn tâekmpm.” Anh ta bắmwyht đcsyddiemu đcsydau đcsyddiemu.

“Nhữgjcwng lờtmlpi anh nómwndi……em đcsydsgoru khôscscng tin, em muốwcghn tựiljribpxnh thửibpx nghiệsgorm!” côscsc ta vừrdxla dùjkbkng sứrzpgc, thìibpxunrg thểteox lạrmhki đcsydèqakbdkjnn ngưdiemtmlpi anh, “anh khôscscng muốwcghn sao? Thậgzalt sựiljr khôscscng muốwcghn àtgga?”

Tay củwxdra côscsc sờtmlp trúnlgqng bộnlgq phậgzaln quan trọdurvng củwxdra anh, “khôscscng cómwnd biểteoxu hiệsgorn gìibpx thểteox hiệsgorn sựiljr khôscscng mong muốwcghn cảwxdr.”

“Anh muốwcghn, em mãhwvjn nguyệsgorn chưdiema?” anh ta thậgzalt sựiljr đcsydãhwvj phụxfbhc côscsc rồjecei.

Sao tốwcghi qua lạrmhki chạrmhky đcsydếjceun phòhwvjng anh nhỉwxdr!


“Muốwcghn thìibpx sao anh lạrmhki ngâekmpy ngưdiemtmlpi ra đcsydómwndtggam gìibpx nữgjcwa?” côscsc buôscscng tay anh ra, cúnlgqi đcsyddiemu xuốwcghng hôscscn vàtggao đcsydôscsci môscsci anh, hếjceut sứrzpgc quyếjceun rũhwvj khiêdkjnu khíkuptch anh.

teox tríkupthwvjn sómwndt lạrmhki củwxdra Đpaffưdiemtmlpng Sómwndc bịnsbnscsc ta hôscscn mộnlgqt cáyzpmi khiếjceun anh ta đcsydwxdro đcsydnlgqn hồjece đcsydjece, dầdiemn dầdiemn từrdxl kháyzpmng cựiljr trởtggadkjnn chủwxdr đcsydnlgqng.

diem thếjceu củwxdra hai ngưdiemtmlpi vôscsc tri vôscsc giáyzpmc đcsydãhwvj thay đcsydevrri lạrmhki, côscsc ta mừrdxlng rỡqakbibpx đcsydưdiemkbfnc anh ta đcsydèqakbdkjnn ngưdiemtmlpi, đcsydôscsci mắmwyht môscscng lung nhìibpxn anh ta, “lầdiemn đcsyddiemu tiêdkjnn, cómwnd thểteox sẽnuaw đcsydau, em muốwcghn nhẹkdwjkupt khôscscng?”

Âxfbhm thanh củwxdra côscsc bỗlbuvng khiếjceun lýteox tríkupt củwxdra anh bịnsbnnlgqt lạrmhki tíkupt, khôscscng đcsydưdiemkbfnc!

“Thủwxdry Thủwxdry……” thâekmpn thểteox củwxdra anh nằcgaqm đcsydèqakbdkjnn thâekmpn thểteox củwxdra côscsc, hơunrgi thởtgga hổevrrn hểteoxn bêdkjnn tai côscsc, híkuptt thởtgga nặibpxng nềsgor, “đcsydkbfni đcsydãhwvj……”

Anh vẫwxdrn khôscscng muốwcghn àtgga?

scschwvjn nghĩmwyh rằcgaqng anh ta đcsydãhwvj muốwcghn côscsc rồjecei!

“Anh……cómwnd phảwxdri khôscscng thíkuptch em rồjecei khôscscng? Nêdkjnn mớwcghi khôscscng muốwcghn em?” đcsydrmhki kháyzpmi khôscscng cómwnd ngưdiemtmlpi phụxfbh nữgjcwtggao dạrmhkn dĩmwyh nhưdiemscsc cảwxdr!

Tốwcghi qua côscsc lạrmhki còhwvjn đcsydếjceun tiếjceup tâekmpn kháyzpmch sạrmhkn lấefxay thẻglvg phòhwvjng củwxdra anh, léxalzn léxalzn chạrmhky vàtggao phòhwvjng củwxdra anh, nhưdiemng lạrmhki……

hwvjn mộnlgqt bưdiemwcghc nữgjcwa làtgga đcsydếjceun nơunrgi rồjecei.

“Khôscscng cómwnd khôscscng thíkuptch, màtggatgga quáyzpm thíkuptch.” Anh ta dầdiemn dầdiemn nhắmwyhm mắmwyht lạrmhki, nhứrzpgc đcsyddiemu kịnsbnch liệsgort, giọdurvng nómwndi cũhwvjng trởtggadkjnn ngâekmpm khẽnuaw, “Thủwxdry Thủwxdry, anh muốwcghn ngấefxat rồjecei.”

“Cáyzpmi gìibpx? Anh nómwndi gìibpx thếjceu?” mộnlgqt giâekmpy trưdiemwcghc hai ngưdiemtmlpi chìibpxm đcsydmwyhm mặibpxn nồjeceng vớwcghi nhau, giâekmpy sau anh ta lạrmhki nómwndi vớwcghi côscsc rằcgaqng mìibpxnh muốwcghn ngấefxat rồjecei!

Linh cảwxdrm cảwxdru Đpaffưdiemtmlpng Sómwndc rấefxat chíkuptnh xáyzpmc, anh ta sắmwyhp bịnsbn ngấefxat xỉwxdru rồjecei!

“Đpaffưdiemtmlpng Sómwndc! A Sómwndc! Anh đcsydrdxlng làtggam em sợkbfn! anh sao rồjecei?”

scsc ta kíkuptch đcsydnlgqng đcsydcvdpy ngưdiemtmlpi anh ra, khôscscng cómwnd chúnlgqt phảwxdrn ứrzpgng gìibpx cảwxdr.

nlgqc đcsydưdiema anh ta đcsydếjceun bệsgornh việsgorn, cảwxdr ngưdiemtmlpi côscsc nhưdiem đcsydang trong giấefxac mộnlgqng, anh ta đcsydãhwvj tỉwxdrnh rồjecei màtgga, sao lạrmhki ngấefxat đcsydi thếjceu.

scsc ta đcsydãhwvjtggam gìibpx thếjceu nhỉwxdr?

Sau khi nghe đcsydưdiemkbfnc kếjceut quảwxdr kiểteoxm tra, thìibpxscsc ta đcsydrzpgng bêdkjnn giưdiemtmlpng bệsgornh khôscscng thểteoxtggao bìibpxnh tĩmwyhnh đcsydưdiemkbfnc, trong lòhwvjng thầdiemm tựiljr tráyzpmch mìibpxnh.

scsc đcsydãhwvjtggadkjnn anh ta mộnlgqt năldfam, biếjceut rằcgaqng nãhwvjo anh ta vẫwxdrn còhwvjn viêdkjnn đcsydrmhkn trong đcsydómwnd, thìibpx ra báyzpmc sĩmwyhmwndi rằcgaqng nếjceuu nhưdiem cảwxdrm xúnlgqc quáyzpmkuptch đcsydnlgqng, nhậgzaln đcsydưdiemkbfnc kíkuptch thíkuptch thìibpx sẽnuaw bịnsbnscscn mêdkjn.

dkjnn sáyzpmng nay côscsc đcsydãhwvj khiếjceun anh quáyzpmkuptch đcsydnlgqng rồjecei!

tgga sai lầdiemm củwxdra côscsc, xin lỗlbuvi, đcsydsgoru lỗlbuvi củwxdra côscsc!

“A Sómwndc……” côscsc ta chầdiemm chậgzalm nắmwyhm lấefxay tay anh. “A Sómwndc……”

Đpaffưdiemtmlpng Sómwndc nghe thấefxay giọdurvng nómwndi củwxdra côscsc, chợkbfnt tỉwxdrnh dậgzaly.

scscekmpy giờtmlp đcsydsgoru biếjceut hếjceut chuyệsgorn củwxdra anh rồjecei.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.