Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 130 : Di chứng của cổ độc

    trước sau   
Trong mộrhigng, đjmueôjmuei lôjmueng màfdgdy củqncya Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt dãzwpjn ra, khóoeuee miệerweng mang theo nụmyxrmnhislmwi dịlstfu dàfdgdng, khuôjmuen mặwvhrt xinh đjmuewvhrp. Nhìiohqn thấdjzgy nữtyft tửqncyiohqnh ngàfdgdy nhớhmsr đjmueêizgim mong, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang khẽaefl mỉiejim cưmnhislmwi, đjmueưmnhia tay véqprun lêizgin tóoeuec trêizgin tráyjujn nàfdgdng. Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgtgiấdjzgc ngủqncy rấdjzgt sâvkpju, khôjmueng hềyjuj nhậygotn thấdjzgy đjmueưmnhiguamc bêizgin cạunhcnh cóoeue ngưmnhislmwi. Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang dờslmwi tầdpzsm mắxsitt đjmuei xuốunhcng, rơnlwai xuốunhcng cáyjuji bụmyxrng khẽaefl nhôjmueizgin củqncya Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt.

Bởenuni vìiohq trờslmwi nóoeueng, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt chỉieji mặwvhrc mỗfdgdi mộrhigt quầdpzsn áyjujo thậygott mỏqprung, lúnhulc nàfdgdy nàfdgdng ngủqncy, bụmyxrng vừkujka lúnhulc nhôjmueizgin, theo góoeuec đjmuerhig Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang nhìiohqn thấdjzgy, bụmyxrng Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cong lêizgin khôjmueng lớhmsrn khôjmueng nhỏqpru.

nhulc hắxsitn rờslmwi đjmuei, vóoeuec ngưmnhislmwi nàfdgdng yểxkhsu đjmueiệerweu, bâvkpjy giờslmw trởenun vềyjuj , con củqncya bọgexyn hắxsitn đjmueang dầdpzsn dầdpzsn lớhmsrn lêizgin trong bụmyxrng nàfdgdng.

Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang lặwvhrng lẽaeflizgin giưmnhislmwng, nằbvxzm ởenun sau lưmnhing Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt. Đmnhiưmnhia tay, ôjmuem nàfdgdng từkujk sau lưmnhing, bàfdgdn tay to bao phủqncyenun trêizgin bụmyxrng củqncya nàfdgdng, trong lòraenng tràfdgdn đjmuedpzsy hạunhcnh phúnhulc. Cáyjuji loạunhci cảmkhmm giáyjujc thỏqprua mãzwpjn, từkujk ngóoeuen tay, truyềyjujn đjmueếhljln tim hắxsitn.

“A. . . . . .” Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt xoay xoay ngưmnhislmwi, tìiohqm mộrhigt tưmnhi thếhljl thoảmkhmi máyjuji, lầdpzsn nữtyfta ngủqncy. Tưmnhi thếhljl hai ngưmnhislmwi cựkcpjc kỳrzxr giốunhcng hai chiếhljlc đjmueũewdaa díwvhrnh chặwvhrt bêizgin nhau, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang nhẹwvhr nhàfdgdng hôjmuen bêizgin tai Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt.

Mộrhigt đjmueưmnhislmwng chạunhcy thẳizging, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang đjmueãzwpj thậygott lâvkpju cũewdang chưmnhia từkujkng chợguamp mắxsitt. Lúnhulc nàfdgdy, ởenunizgin cạunhcnh Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, tấdjzgt cảmkhmgexyng thẳizging toàfdgdn bộrhig tan biếhljln. Ôzwpjm thêizgi nhi, cùwdubng nhau tiếhljln vàfdgdo mộrhigng đjmuewvhrp.


nhulc Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt tỉiejinh, mớhmsri nhậygotn thấdjzgy đjmueưmnhiguamc cóoeue chúnhult kháyjujc thưmnhislmwng, nhìiohqn lạunhci, trêizgin bụmyxrng mìiohqnh cóoeue thêizgim mộrhigt bàfdgdn tay.

Chỉieji thoáyjujng nhìiohqn, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt đjmueãzwpj nhậygotn ra làfdgd tay Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang. Quay đjmuedpzsu lạunhci, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang đjmueang dáyjujn mặwvhrt vàfdgdo sau gáyjujy củqncya nàfdgdng. Đmnhiãzwpj thậygott lâvkpju nàfdgdng khôjmueng nhìiohqn thấdjzgy Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, lúnhulc nàfdgdy, vẻcksy mặwvhrt Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang mỏqprui mệerwet, dưmnhihmsri cằbvxzm cóoeue mộrhigt tầdpzsng râvkpju ngắxsitn.

Nhìiohqn bộrhigyjujng củqncya hắxsitn, cóoeue lẽaeflvkpju lắxsitm rồqjmsi chưmnhia đjmueưmnhiguamc ngủqncy, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cẩrqsmn thậygotn xoay ngưmnhislmwi, mặwvhrt đjmueunhci mặwvhrt nhìiohqn Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, tay nhỏqpruqpru vuốunhct ve gưmnhiơnlwang mặwvhrt gầdpzsy gòraen củqncya hắxsitn, cho đjmueếhljln thờslmwi đjmueiểxkhsm chạunhcm vàfdgdo râvkpju, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt mớhmsri xáyjujc đjmuelstfnh, hiệerwen tạunhci Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang đjmueang ởenun trưmnhihmsrc mặwvhrt nàfdgdng.

Thậygott tốunhct! Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt nhẹwvhr giọgexyng cưmnhislmwi mộrhigt tiếhljlng, dụmyxri dụmyxri vềyjuj phíwvhra trưmnhihmsrc, cáyjuji miệerweng nhỏqpru nhắxsitn in lêizgin trêizgin môjmuei Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang mộrhigt nụmyxrjmuen.

Đmnhiang lúnhulc Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt chuẩrqsmn bịlstf rờslmwi đjmuei, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang mởenun mắxsitt ra, cặwvhrp mắxsitt phưmnhiguamng yêizgiu nghiệerwet kia nhìiohqn Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt chăgexyn chúnhul, liêizgin tụmyxrc phóoeueng đjmueiệerwen, khiếhljln cho Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgtcóoeue chúnhult khôjmueng chốunhcng đjmuerrvm đjmueưmnhiguamc, khôjmueng đjmuedpzsy mộrhigt láyjujt trêizgin mặwvhrt lạunhci bắxsitt đjmuedpzsu nóoeueng rầdpzsn lêizgin, “Chàfdgdng đjmueãzwpj tỉiejinh, trởenun vềyjujnhulc nàfdgdo ——”

Ngoàfdgdi miệerweng nóoeuei nhưmnhi vậygoty, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt lạunhci dầdpzsn lui vềyjuj sau. Trong mắxsitt Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang viếhljlt rõgexywdubng tìiohqnh mậygott ýwkwt, cộrhigng thêizgim dụmyxrc vọgexyng nóoeueng rựkcpjc, khiếhljln tim Mộrhig Dung Thấdjzgt ThấdjzgtTâvkpjm đjmueygotp “thìiohqnh thịlstfch” liêizgin hồqjmsi.

Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt lui lạunhci, lạunhci bịlstf Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang bắxsitt lấdjzgy, áyjujp sáyjujt nàfdgdng vàfdgdo thâvkpjn thểxkhs hắxsitn, “Khanh Khanh, nhẹwvhr nhưmnhi chuồqjmsn chuồqjmsn lưmnhihmsrt nưmnhihmsrc thếhljl kia,khôjmueng phảmkhmi làfdgdjmuen a!”

Khôjmueng đjmueguami Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt hiểxkhsu đjmueưmnhiguamc, khuôjmuen mặwvhrt anh tuấdjzgn củqncya Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang dầdpzsn phóoeueng đjmueunhci trưmnhihmsrc mặwvhrt Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, sau đjmueóoeue mộrhigt vậygott ôjmuen nhuậygotn mềyjujm mạunhci, bao phủqncyenun trêizgin môjmuei củqncya nàfdgdng, đjmueqjmsng thờslmwi đjmuedpzsu lưmnhirrvmi củqncya hắxsitn cạunhcy mởenungexyng nàfdgdng, đjmuei vàfdgdo thăgexym dòraen. Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt quêizgin mấdjzgt nêizgin làfdgdm gìiohq, héqprujmuei, lưmnhirrvmi củqncya hắxsitn trựkcpjc tiếhljlp qua răgexyng ngọgexyc củqncya nàfdgdng, dâvkpjy dưmnhia vớhmsri cáyjuji lưmnhirrvmi đjmueinh hưmnhiơnlwang bêizgin trong.

“Ưdjzgm. . . . . .” Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cảmkhm ngưmnhislmwi mềyjujm yếhljlu, dáyjujn chặwvhrt trong ngựkcpjc Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, tay củqncya hắxsitn, thăgexym dòraenfdgdo trong áyjujo đjmueơnlwan, dọgexyc theo xưmnhiơnlwang cộrhigt sốunhcng nàfdgdng, hưmnhihmsrng vềyjuj phíwvhra trưmnhihmsrc. Cáyjuji loạunhci cảmkhmm giáyjujc têizgi dạunhci nàfdgdy nàfdgdy, dọgexyc theo sốunhcng lưmnhing nàfdgdng, bắxsitt đjmuedpzsu lan tràfdgdn. Chờslmw hắxsitn đjmuewvhrt trêizgin ngựkcpjc nàfdgdng, thâvkpjn thểxkhs củqncya nàfdgdng khẽaefl run lêizgin.

“Thưmnhiơnlwang. . . . . .”

“Khanh Khanh, nhớhmsr ta khôjmueng?” Cảmkhmm giáyjujc đjmueưmnhiguamc nữtyft tửqncy trong ngựkcpjc dầdpzsn xụmyxri lơnlwa, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang quyếhljln luyếhljln khôjmueng rờslmwi khỏqprui môjmuei củqncya nàfdgdng.”Ta nhớhmsrfdgdng đjmueếhljln khôjmueng chịlstfu nổgvxxi ——”

Đmnhiunhci mặwvhrt áyjujnh mắxsitt đjmueưmnhia tìiohqnh củqncya Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, đjmueáyjujy mắxsitt Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt ẩrqsmn chứatjma ýwkwt xuâvkpjn, đjmueôjmuei môjmuei củqncya nàfdgdng bởenuni vìiohq nụmyxrjmuen nóoeueng bỏqprung mớhmsri vừkujka rồqjmsi , trởenunizgin đjmueqpru sẫqqjam nhưmnhiyjuju, tựkcpja nhưmnhi nhẹwvhr nhàfdgdng đjmuemyxrng vàfdgdo, sẽaefloeue thểxkhs nhỏqpru ra máyjuju.

Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt khôjmueng nóoeuei lờslmwi nàfdgdo, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang khôjmueng chịlstfu bỏqpru qua. Ngóoeuen tay vâvkpjy quanh phíwvhra trưmnhihmsrc, nắxsitm đjmueưmnhiguamc nơnlwai nàfdgdo đjmueóoeue, trêizgiu chọgexyc:”Nóoeuei a, Khanh Khanh, nàfdgdng khôjmueng cóoeue nhớhmsr ta khôjmueng?”


“Nhớhmsr. . . . . . Thưmnhiơnlwang, đjmuekujkng. . . . . . Sáyjujng rồqjmsi . . . . . .” Tay Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang xoa khắxsitp nơnlwai, khiếhljln cho da thịlstft Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt từkujk khuôjmuen mặwvhrt nhỏqpru nhắxsitn, đjmueêizgin phầdpzsn cổgvxx đjmueếhljlu nhiễbzcnm màfdgdu hồqjmsng. Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang nghĩmnhiiohq, nàfdgdng sao khôjmueng biếhljlt. Phíwvhra dưmnhihmsri, hắxsitn đjmueãzwpj áyjujp vàfdgdo nàfdgdng, cáyjuji loạunhci nóoeueng bỏqprung nàfdgdy, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt khôjmueng cầdpzsn đjmueyjujn, cũewdang biếhljlt làfdgdyjuji gìiohq.

“Khanh Khanh ——” Môjmuei Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang tiếhljln tớhmsri bêizgin tai Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, nóoeuei ra kháyjujt vọgexyng củqncya hắxsitn: “Tấdjzgn Mặwvhrc nóoeuei, hiệerwen tạunhci vịlstf tríwvhrfdgdo thai trong bụmyxrng nàfdgdng đjmueãzwpjgvxxn đjmuelstfnh, chúnhulng ta cóoeue thểxkhs thâvkpjn mậygott, chỉieji cầdpzsn kiềyjujm chếhljl lựkcpjc đjmueunhco, sẽaefl khôjmueng tổgvxxn thưmnhiơnlwang cụmyxrc cưmnhing .”

Lờslmwi tâvkpjm tìiohqnh nóoeueng bỏqprung nhưmnhi vậygoty pháyjuj ra từkujk trong miệerweng Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, khiếhljln tim Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt đjmueygotp càfdgdng thêizgim dồqjmsn dậygotp. Thấdjzgy Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang muốunhcn cỡrrvmi bỏqpru áyjujo đjmueơnlwan củqncya nàfdgdng, nàfdgdng vộrhigi vàfdgdng đjmueưmnhia tay ngăgexyn trởenun.”Hiệerwen tạunhci bụmyxrng ta nhưmnhi vậygoty. . . . . . khôjmueng đjmuewvhrp. . . . . .”

Thìiohq ra làfdgd, nàfdgdng cựkcpj tuyệerwet bởenuni vìiohqyjuji nàfdgdy!

Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang dừkujkng lạunhci hàfdgdnh đjmuerhigng trong tay, hôjmuen lêizgin tráyjujn Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt .”Ai nóoeuei Khanh Khanh củqncya ta xấdjzgu chứatjm? Khanh Khanh củqncya ta làfdgd nữtyft nhâvkpjn đjmuewvhrp nhấdjzgt! Bấdjzgt kểxkhsfdgd từkujknhulc nàfdgdo, cũewdang làfdgd đjmuewvhrp nhấdjzgt! Huốunhcng chi, Khanh Khanh hiệerwen tạunhci cũewdang làfdgd do mộrhigt tay ta tạunhco nêizgin, ta cũewdang vậygoty phảmkhmi chịlstfu tráyjujch nhiệerwem a!”

Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang thưmnhiơnlwang tiếhljlc vuốunhct ve lêizgin bụmyxrng Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, “Bảmkhmn thâvkpjn ta cảmkhmm thấdjzgy, nàfdgdng nhưmnhi vậygoty lạunhci đjmuewvhrc biệerwet mêizgi ngưmnhislmwi.” Lúnhulc Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang nóoeuei chuyệerwen, bụmyxrng Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt đjmuerhigt nhiêizgin đjmuerhigng, khiếhljln cho Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang sửqncyng sốunhct, giậygott mìiohqnh ởenunnlwai đjmueóoeue.

Thấdjzgy Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwangnhưmnhi vậygoty, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt “phìiohq ——” mộrhigt tiếhljlng bậygott cưmnhislmwi. “Cụmyxrc cưmnhing biếhljlt phụmyxr thâvkpjn trởenun lạunhci, đjmueang chàfdgdo hỏqprui chàfdgdng đjmuedjzgy!”

Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzg tnóoeuei nhưmnhi vậygoty, khiếhljln Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang mừkujkng rỡrrvm đjmueếhljln cóoeue chúnhult ngu ngơnlwa: “Khanh Khanh, nàfdgdng nóoeuei, đjmueâvkpjy làfdgd cụmyxrc cưmnhing củqncya chúnhulng ta đjmuerhigng?”

“Đmnhiúnhulng a! Hơnlwan bốunhcn tháyjujng, hiệerwen tạunhci đjmueãzwpjoeue thểxkhs cảmkhmm giáyjujc đjmueưmnhiguamc máyjujy thai rồqjmsi!” Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt lôjmuei kéqpruo tay Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, dạunhcy hắxsitn cảmkhmm thụmyxr thai. Quảmkhm nhiêizgin, khôjmueng đjmuedpzsy mộrhigt láyjujt, lòraenng bàfdgdn tay Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang lạunhci truyềyjujn tớhmsri nàfdgdy cảmkhmm giáyjujc đjmuewvhrc biệerwet, giốunhcng nhưmnhifdgd đjmuerhigng phảmkhmi con cáyjuj nghịlstfch trong nưmnhihmsrc.

“Ta cảmkhmm giáyjujc đjmueưmnhiguamc! Ta cảmkhmm thấdjzgy!” Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang vui mừkujkng kêizgiu ra tiếhljlng , “Con đjmueang chàfdgdo hỏqprui ta! Con biếhljlt ta làfdgd phụmyxr thâvkpjn!”

“Ừrgpe!” Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgjmuen nhu gậygott đjmuedpzsu:”Đmnhiâvkpjy đjmueunhci kháyjuji chíwvhrnh làfdgdyjuji gọgexyi làfdgd huyếhljlt mạunhcch tưmnhiơnlwang thâvkpjn sao!”

“Cáyjujm ơnlwan nàfdgdng, Khanh Khanh ——” Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang kíwvhrch đjmuerhigng, ôjmuem Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt thậygott chặwvhrt, môjmuei củqncya hắxsitn đjmuewvhrt lêizgin tóoeuec đjmueen củqncya nàfdgdng, trong miệerweng thìiohq thầdpzsmL”Cáyjujm ơnlwan nàfdgdng! Khanh Khanh! Cáyjujm ơnlwan nàfdgdng cho ta mộrhigt gia đjmueìiohqnh, cáyjujm ơnlwan nàfdgdng sanh con dưmnhirrvmng cáyjuji cho ta, cáyjujm ơnlwan nàfdgdng phụmyxrng bồqjmsi ta ——”

Ngưmnhislmwi nam nhâvkpjn nàfdgdy, ởenun thờslmwi đjmueiểxkhsm đjmueunhci mặwvhrt vớhmsri Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, luôjmuen luôjmuen mang mộrhigt tâvkpjm trạunhcng biếhljlt ơnlwan. Lúnhulc nàfdgdy, hàfdgdi tửqncy trong bụmyxrng Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt tựkcpja hồqjmsewdang cảmkhmm nhậygotn đjmueưmnhiguamc tìiohqnh yêizgiu thưmnhiơnlwang bao la củqncya cha mẹwvhr, bắxsitt đjmuedpzsu chậygotm rãzwpji đjmuerhigng đjmuerhigng từkujkng hồqjmsi, giốunhcng nhưmnhi phốunhci hợguamp vớhmsri cha mẹwvhr.


Chờslmw Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang cùwdubng Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt ra khỏqprui phòraenng, mặwvhrt trờslmwi đjmueãzwpjizgin cao.

Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cầdpzsm lấdjzgy lưmnhirrvmi dao, cẩrqsmn thậygotn từkujkng chúnhult cạunhco râvkpju cho Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, khôjmueng đjmuedpzsy mộrhigt láyjujt, mộrhigt nam tửqncyizgiu nghiệerwet dịlstf thưmnhislmwng hiệerwen ra trong tay Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt.

“Cạunhco hếhljlt chòraenm râvkpju, đjmuewvhrp mắxsitt! Trẻcksy tuổgvxxi, đjmuewvhrp trai!” Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cầdpzsm khăgexyn ưmnhihmsrt lau cho Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, xóoeuea sạunhcch râvkpju ria củqncya phưmnhiguamng thưmnhiơnlwang.

“Xem ra, Khanh Khanh làfdgd mộrhigt ngưmnhislmwi yêizgiu cáyjuji đjmuewvhrp! Ta đjmueâvkpjy chắxsitc phảmkhmi luôjmuen luôjmuen chúnhul ýwkwt đjmueếhljln hìiohqnh tưmnhiguamng nhỉieji?”

“Đmnhióoeuefdgd tựkcpj nhiêizgin! Lãzwpjo côjmueng anh tuấdjzgn tiêizgiu sáyjuji nhưmnhi vậygoty, dẫqqjan ra ngoàfdgdi cũewdang tăgexyng mặwvhrt mũewdai a!”

Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang cùwdubng Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt đjmueàfdgdm tiếhljlu từkujk trong phòraenng đjmuei ra, ngoàfdgdi cửqncya, Tôjmue Mi, Tốunhc Nguyệerwet cùwdubng Nạunhcp Lan Tíwvhrn đjmueãzwpj đjmueguami đjmueưmnhiguamc mộrhigt lúnhulc, nhìiohqn thấdjzgy Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, tấdjzgt cảmkhm mọgexyi ngưmnhislmwi cung kíwvhrnh hàfdgdnh lễbzcn, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang gậygott đjmuedpzsu, dẫqqjan Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt đjmuei dùwdubng bữtyfta sáyjujng.

“Thưmnhiơnlwang, sao chàfdgdng trởenun lạunhci đjmueâvkpjy?”

“Lo lắxsitng cho nàfdgdng! Chỉiejiwdubng mộrhigt trăgexym ngưmnhislmwi chốunhcng lạunhci năgexym ngàfdgdn ngưmnhislmwi, nàfdgdng cóoeue biếhljlt làfdgdm vậygoty sẽaefl khiếhljln ngưmnhislmwi kháyjujc lo lắxsitng hay khôjmueng?”

Thìiohq ra làfdgd Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang đjmueãzwpj sắxsitp xếhljlp xong xuôjmuei chiếhljln sựkcpj, đjmuewvhrc biệerwet trởenun lạunhci xem Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt. Kếhljlt quảmkhm trêizgin đjmueưmnhislmwng đjmueếhljln nhậygotn đjmueưmnhiguamc tin củqncya Nạunhcp Lan Tíwvhrn truyềyjujn đjmuei, thếhljl mớhmsri biếhljlt Dâvkpjn Châvkpju thàfdgdnh bịlstfvkpjy côjmueng, lậygotp tứatjmc thúnhulc ngựkcpja khôjmueng ngừkujkng vóoeue đjmuei gấdjzgp trởenun vềyjuj. Khôjmueng nghĩmnhi tớhmsri thờslmwi đjmueiểxkhsm hắxsitn chạunhcy tớhmsri, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt đjmueãzwpj xửqncywkwt tốunhct hếhljlt thảmkhmy.

“Ta làfdgdm sao cóoeue thểxkhs sảmkhmy ra chuyệerwen gìiohq đjmueưmnhiguamc chứatjm!” Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cưmnhislmwi, lạunhci bịlstf Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang véqpruo cáyjuji mũewdai củqncya nàfdgdng, “Biếhljlt Khanh Khanh thôjmueng minh, nhưmnhing ta đjmueâvkpjy vẫqqjan lo lắxsitng, sợguamzwpji hồqjmsi lâvkpju!”

“Thậygott xin lỗfdgdi! Lầdpzsn sau ta nhấdjzgt đjmuelstfnh chúnhul ýwkwt! Lạunhci nóoeuei, năgexym ngàfdgdn ngưmnhislmwi kia khôjmueng phảmkhmi đjmueãzwpjfdgd bịlstfwdub dọgexya chạunhcy đjmuei sao. . . . . .”

“Nàfdgdng nha ——”

Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang sẽaefl khôjmueng nóoeuei cho Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, hắxsitn biếhljlt cóoeue ngưmnhislmwi đjmueáyjujnh chủqncy ýwkwt vớhmsri Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, khôjmueng nhịlstfn đjmueưmnhiguamc tứatjmc giậygotn pháyjuji Ưdjzgng kỵaefl quâvkpjn vâvkpjy đjmueáyjujnh Đmnhiiềyjujn Chíwvhrvkpjn. Hiệerwen tạunhci, năgexym ngàfdgdn ngưmnhislmwi kia hẳizgin đjmueãzwpj đjmuei gặwvhrp Diêizgim Vưmnhiơnlwang rồqjmsi. Dáyjujm đjmuerhigng đjmueếhljln thêizgi nhi hắxsitn, sẽaefl phảmkhmi thừkujka nhậygotn sựkcpj phẫqqjan nộrhig củqncya hắxsitn.


Sau khi dùwdubng xong bữtyfta sáyjujng, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt tựkcpja vàfdgdo trong ngựkcpjc Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, “Làfdgdm sao đjmuerhigt nhiêizgin trởenun lạunhci? Cóoeue phảmkhmi hay khôjmueng cóoeue chuyệerwen?” Mặwvhrc dùwdub mớhmsri vừkujka rồqjmsi Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang giảmkhmi thíwvhrch nguyêizgin nhâvkpjn, nhưmnhing Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgtcũewdang khôjmueng quáyjuj tin tưmnhienunng. Dựkcpja theo tíwvhrnh cáyjujch Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, nhấdjzgt đjmuelstfnh sẽaefl cốunhc đjmueoạunhct đjmueưmnhiguamc Đmnhiôjmueng Lỗfdgd quốunhcc. Hiệerwen tạunhci đjmuerhigt nhiêizgin trởenun lạunhci, nhấdjzgt đjmuelstfnh làfdgdoeue chuyệerwen pháyjujt sinh.

“Khanh Khanh, ta muốunhcn đjmuei Bồqjmsng Lai đjmuemkhmo!”

Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang đjmuerhigt nhiêizgin muốunhcn đjmuei Bồqjmsng Lai đjmuemkhmo, khiếhljln cho Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cóoeue chúnhult giậygott mìiohqnh, nàfdgdng lậygotp tứatjmc ngồqjmsi dậygoty nhìiohqn Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, “Khôjmueng phảmkhmi nóoeuei chờslmw sau khi chiếhljln tranh kếhljlt thúnhulc thìiohq đjmuei sao? Cóoeue phảmkhmi hay khôjmueng Vong tìiohqnh đjmueãzwpj pháyjujt táyjujc?”

Đmnhiunhci mặwvhrt vớhmsri áyjujnh mắxsitt trong trẻcksyo củqncya Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang nhẹwvhr gậygott đjmuedpzsu, cũewdang khôjmueng giấdjzgu giếhljlm chuyệerwen củqncya mìiohqnh, “Ta cũewdang khôjmueng biếhljlt làfdgd đjmueãzwpj pháyjujt táyjujc hay chưmnhia, chẳizging qua vềyjuj quáyjuj khứatjm chúnhulng ta, rấdjzgt nhiềyjuju chuyệerwen, ta khôjmueng nghĩmnhi ra. . . . . . Khanh Khanh, ta cóoeue chúnhult sợguam, sợguam ta thậygott quêizgin mấdjzgt nàfdgdng. . . . . .”

Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang nóoeuei nhưmnhi vậygoty, tỏqpru vẻcksy vấdjzgn đjmueyjuj đjmueãzwpjoeue chúnhult nghiêizgim trọgexyng. Xem ra, trưmnhihmsrc thờslmwi gian màfdgd Giàfdgd Lam đjmueãzwpj giớhmsri hạunhcn, bọgexyn họgexy phảmkhmi đjmueếhljln Bồqjmsng Lai đjmuemkhmo đjmuei mộrhigt chuyếhljln.

“Ta sẽaefl khôjmueng đjmuexkhs cho chàfdgdng quêizgin ta! Nếhljlu chàfdgdng làfdgdyjujm quêizgin mấdjzgt ta, vậygoty hãzwpjy coi chừkujkng” Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt nởenun nụmyxrmnhislmwi, che dấdjzgu lo âvkpju trong lòraenng nàfdgdng “Vậygoty chúnhulng ta khởenuni hàfdgdnh đjmuei, đjmuexkhs ta sai ngưmnhislmwi mang Giàfdgd Lam cùwdubng Kim Vũewda đjmueếhljln!”

“Bọgexyn họgexy đjmueang trêizgin đjmueưmnhislmwng, cóoeue thểxkhs hai ngàfdgdy nàfdgdy đjmueếhljln đjmueâvkpjy.”

Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang nóoeuei nhưmnhi vậygoty, cho thấdjzgy hắxsitn an bàfdgdi xong xuôjmuei đjmueưmnhiguamc mộrhigt thờslmwi gian rồqjmsi, cũewdang biểxkhsu thịlstf, Vong tìiohqnh đjmueãzwpj pháyjujt táyjujc đjmueưmnhiguamc mộrhigt thờslmwi gian. Tạunhci sao lạunhci pháyjujt táyjujc sớhmsrm? Khôjmueng phảmkhmi làfdgdraenn chưmnhia tớhmsri thờslmwi gian sao?

Đmnhiếhljln lúnhulc Giàfdgd Lam bịlstfyjujt Tưmnhislmwng tróoeuei đjmueếhljln Dâvkpjn Châvkpju thàfdgdnh, chuyệerwen đjmuedpzsu tiêizgin Cáyjujt Tưmnhislmwng làfdgdm chíwvhrnh làfdgd dẫqqjan Giàfdgd Lam đjmueếhljln tớhmsri trưmnhihmsrc mặwvhrt Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang kiểxkhsm tra.

“Vong tìiohqnh trêizgin ngưmnhislmwi ngưmnhiơnlwai pháyjujt táyjujc!” Giàfdgd Lam rấdjzgt làfdgd kinh ngạunhcc, “Tạunhci sao cóoeue thểxkhs nhưmnhi vậygoty?”

“Rốunhct cuộrhigc tạunhci sao?” Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt sốunhct ruộrhigt nhìiohqn Giàfdgd Lam.”Vong tìiohqnh cóoeuemkhmnh hưmnhienunng nàfdgdo kháyjujc vớhmsri chàfdgdng hay khôjmueng?”

“Ta khôjmueng biếhljlt, ta thậygott khôjmueng biếhljlt, nhữtyftng thứatjmfdgdy phảmkhmi hỏqprui sưmnhi phụmyxr ta mớhmsri đjmueưmnhiguamc!”

“Tốunhct! Vậygoty chúnhulng ta đjmuei Bồqjmsng Lai đjmuemkhmo! Ngưmnhiơnlwai dẫqqjan đjmueưmnhislmwng!”


Khôjmueng đjmueguami Giàfdgd Lam nóoeuei thêizgim, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt an bàfdgdi xong xuôjmuei mọgexyi chuyệerwen. Vềyjuj phầdpzsn chiếhljln sựkcpj Đmnhiôjmueng Lỗfdgd quốunhcc, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang ủqncyy tháyjujc cho Nạunhcp Lan Tíwvhrn, hắxsitn đjmueãzwpj đjmuei theo Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang nhiềyjuju năgexym, làfdgd trợguam thủqncy đjmuexsitc lựkcpjc đjmueưmnhiguamc Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang tíwvhrn nhiệerwem nhấdjzgt. Lầdpzsn nàfdgdy đjmuei Bồqjmsng Lai đjmuemkhmo, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang mang theo Tấdjzgn Mặwvhrc, bêizgin cạunhcnh Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt nhưmnhiewdafdgdjmue Mi cùwdubng Tốunhc Nguyệerwet, hơnlwan nữtyfta còraenn cóoeue hai ngưmnhislmwi Giàfdgd Lam cùwdubng Kim Vũewda , bảmkhmy ngưmnhislmwi chạunhcy tớhmsri bờslmw biểxkhsn, đjmueãzwpjfdgd nửqncya tháyjujng sau.

“Nhưmnhi thếhljlfdgdo?” Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang đjmuerrvm Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, bụmyxrng củqncya nàfdgdng hiệerwen tạunhci lạunhci lớhmsrn hơnlwan nhiềyjuju. Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang vốunhcn muốunhcn đjmuexkhs cho Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt ởenun lạunhci Đmnhiôjmueng Lỗfdgd quốunhcc, nhưmnhing nàfdgdng khôjmueng yêizgin lòraenng, cốunhc ýwkwt muốunhcn cùwdubng tớhmsri đjmueâvkpjy, cho nêizgin lộrhig trìiohqnh chậygotm hơnlwan rấdjzgt nhiềyjuju.

“Ta khôjmueng sao! Cụmyxrc cưmnhing thậygott biếhljlt đjmueiềyjuju!”

Đmnhii Bồqjmsng Lai đjmuemkhmo íwvhrt nhấdjzgt phảmkhmi hơnlwan nửqncya tháyjujng đjmueưmnhislmwng thủqncyy, cho nêizgin trêizgin thuyềyjujn lớhmsrn, đjmueãzwpj chuẩrqsmn bịlstf xong đjmuedpzsy đjmueqncymnhihmsrc ngọgexyt cùwdubng thứatjmc ăgexyn cho mộrhigt tháyjujng.

“Nạunhcp Lan, chuyệerwen củqncya Đmnhiôjmueng Lỗfdgd quốunhcc đjmueàfdgdnh làfdgdm phiềyjujn ngưmnhiơnlwai!”

“Vưmnhiơnlwang gia yêizgin tâvkpjm! Chờslmw ngàfdgdi cùwdubng Vưmnhiơnlwang Phi trởenun lạunhci, Đmnhiôjmueng Lỗfdgd quốunhcc đjmueãzwpj khôjmueng còraenn tồqjmsn tạunhci!”

Nạunhcp Lan Tíwvhrn rờslmwi đjmuei, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang đjmuei lêizgin thuyềyjujn lớhmsrn, đjmueatjmng ởenunizgin cạunhcnh Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt.”Láyjuji thuyềyjujn đjmuei!” Ngưmnhislmwi cầdpzsm láyjuji kýwkwt hiệerweu vang lêizgin, thuyềyjujn lớhmsrn chậygotm rãzwpji chạunhcy nhanh xuấdjzgt cảmkhmng.

jmue Mi cùwdubng Tốunhc Nguyệerwet cũewdang làfdgd lầdpzsn đjmuedpzsu tiêizgin ngồqjmsi thuyềyjujn, trêizgin biểxkhsn sóoeueng gióoeue lớhmsrn, hai ngưmnhislmwi cóoeue chúnhult khôjmueng thíwvhrch ứatjmng, say tàfdgdu thậygott lâvkpju. May màfdgdoeue Tấdjzgn Mặwvhrc đjmuei theo, căgexyn cứatjm thâvkpjn thểxkhs củqncya cáyjujc nàfdgdng đjmueiềyjuju chếhljl liễbzcnu mộrhigt chúnhult thuốunhcc, khôjmueng tớhmsri hai ngàfdgdy, hai ngưmnhislmwi đjmueãzwpj thíwvhrch ứatjmng vớhmsri cuộrhigc sốunhcng trêizgin biểxkhsn.

Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt khôjmueng say tàfdgdu nhưmnhimnhienunng tưmnhiguamng, ngưmnhiguamc lạunhci mỗfdgdi ngàfdgdy đjmueyjuju hăgexyng háyjuji bừkujkng bừkujkng, lôjmuei kéqpruo Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang câvkpju cáyjuj.

“Vưmnhiơnlwang gia, đjmueâvkpjy làfdgd thuốunhcc mớhmsri nhấdjzgt.” Thừkujka dịlstfp Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt ngồqjmsi ởenunewdai thuyềyjujn nghỉieji ngơnlwai, Tấdjzgn Mặwvhrc kíwvhrn đjmueáyjujo đjmueưmnhia cho Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang mộrhigt bìiohqnh nhỏqpru, “Mộrhigt ngàfdgdy mộrhigt, khôjmueng cóoeue thểxkhs ăgexyn quáyjuj nhiềyjuju.”

“Ta biếhljlt.” Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang cấdjzgt bìiohqnh nhỏqprufdgdo trong ngựkcpjc.

“Vưmnhiơnlwang gia, ngưmnhislmwi khôjmueng cóoeue ýwkwt đjmuelstfnh nóoeuei cho côjmueng chúnhula sao? Nàfdgdng cũewdang rấdjzgt giỏqprui trong chuyệerwen nàfdgdy, nóoeuei khôjmueng chừkujkng cóoeue thểxkhs giúnhulp ngàfdgdi!” Tấdjzgn Mặwvhrc cóoeue chúnhult lo lắxsitng cho Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, “Vưmnhiơnlwang gia, hãzwpjy tìiohqm cơnlwa hộrhigi nóoeuei vớhmsri côjmueng chúnhula!”

“Khôjmueng muốunhcn khiếhljln nàfdgdng lo lắxsitng!”

nhulc nóoeuei lờslmwi nàfdgdy, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang hai tay khẽaefl lay đjmuerhigng, hắxsitn cắxsitn môjmuei, mạunhcnh mẽaefl khắxsitc chếhljl mộrhigt hồqjmsi run rẩrqsmy.

Từkujk khi ởenunizgin sôjmueng Hồqjmsng, loạunhci run rẩrqsmy nàfdgdy đjmueãzwpjqpruo dàfdgdi hơnlwan ba tháyjujng. Mỗfdgdi ngàfdgdy đjmueyjuju đjmueúnhulng giờslmwfdgd pháyjujt táyjujc, thờslmwi gian càfdgdng lúnhulc càfdgdng lâvkpju. Trưmnhihmsrc kia chẳizging qua run chỉieji chúnhult íwvhrt, hiệerwen tạunhci thờslmwi đjmueiểxkhsm pháyjujt táyjujc hắxsitn đjmueãzwpj khôjmueng cáyjujch nàfdgdo cầdpzsm cốunhc, chỉieji sợguam mộrhigt cáyjuji chéqprun cũewdang khôjmueng thểxkhs cầdpzsm đjmueưmnhiguamc.

“Vưmnhiơnlwang gia, côjmueng chúnhula vàfdgd ta cùwdubng họgexyc từkujk mộrhigt danh sưmnhi, kỹqpru thuậygott củqncya côjmueng chúnhula cao hơnlwan ta mộrhigt bậygotc! Sớhmsrm mộrhigt chúnhult nóoeuei cho côjmueng chúnhula, đjmueunhci vớhmsri ngưmnhiơnlwai cũewdang cóoeue chỗfdgd tốunhct a!”

“Vôjmue dụmyxrng !” Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang bấdjzgt đjmuexsitc dĩmnhimnhislmwi cưmnhislmwi, “Ngưmnhiơnlwai khôjmueng phảmkhmi nóoeuei, đjmueâvkpjy làfdgd di chứatjmng củqncya cổgvxx đjmuerhigc sao sao! Cổgvxx đjmuerhigc chuyểxkhsn qua thâvkpjn thểxkhs Khanh Khanh, khôjmueng cóoeue cổgvxx đjmuerhigc khắxsitc chếhljl, thai đjmuerhigc bắxsitt đjmuedpzsu tùwduby ýwkwtfdgdm bậygoty. Thai đjmuerhigc chỉiejioeue Bồqjmsng Lai đjmuemkhmo mớhmsri cóoeue giảmkhmi dưmnhiguamc, Khanh Khanh cũewdang khôjmueng còraenn biệerwen pháyjujp !”

Thấdjzgy Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang quậygott cưmnhislmwng nhưmnhi vậygoty, Tấdjzgn Mặwvhrc thởenunfdgdi.”Vưmnhiơnlwang gia, lúnhulc trưmnhihmsrc ta đjmueãzwpjoeuei, giữtyfta phu thêizgi, quýwkwtenun thẳizging thắxsitng. Mặwvhrc dùwdub đjmueiểxkhsm xuấdjzgt pháyjujt củqncya ngưmnhiơnlwai cóoeue thểxkhs tốunhct, nhưmnhing ngưmnhiơnlwai cóoeue nghĩmnhi tớhmsri hay khôjmueng, côjmueng chúnhula muốunhcn gìiohq chứatjm? Ngưmnhiơnlwai đjmueang ởenun đjmueâvkpjy ốunhcm đjmueau, nàfdgdng lạunhci khôjmueng biếhljlt, đjmueếhljln lúnhulc đjmueóoeuefdgdng sẽaefl đjmueau lòraenng cỡrrvmfdgdo, thưmnhiơnlwang tâvkpjm cỡrrvmfdgdo?”

Tấdjzgn Mặwvhrc nóoeuei mộrhigt hơnlwai nhiềyjuju nhưmnhi vậygoty, khiếhljln cho Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang cóoeue chúnhult “nhìiohqn vớhmsri cặwvhrp mắxsitt kháyjujc xưmnhia”: “Tấdjzgn Mặwvhrc, khôjmueng nghĩmnhi tớhmsri ngưmnhiơnlwai đjmueunhci vớhmsri chuyệerwen tìiohqnh cảmkhmm hiểxkhsu đjmueưmnhiguamc nhiềyjuju nhưmnhi vậygoty! Khôjmueng biếhljlt đjmuedjzgy a!”

“Vưmnhiơnlwang gia, ngưmnhiơnlwai đjmuekujkng giễbzcnu cợguamt ta, côjmueng chúnhula đjmueãzwpj tớhmsri ——”

Tấdjzgn Mặwvhrc vừkujka dứatjmt lờslmwi, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt đjmueãzwpj đjmueatjmng ởenun sau lưmnhing Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, “Thưmnhiơnlwang, sưmnhi huynh, cáyjujc ngưmnhiơnlwai đjmueang nóoeuei chuyệerwen gìiohq vậygoty?”

“Chúnhulng ta ởenun đjmueáyjujnh cuộrhigc đjmueâvkpjy! Tấdjzgn Mặwvhrc nóoeuei ta hôjmuem nay câvkpju khôjmueng đjmueưmnhiguamc cáyjuj, ta nóoeuei ta nhấdjzgt đjmuelstfnh cóoeue thểxkhsvkpju lêizgin mộrhigt con cáyjuj lớhmsrn cho ngưmnhiơnlwai bổgvxx thâvkpjn thểxkhs, Tấdjzgn Mặwvhrc khôjmueng tin, chúnhulng ta cũewdang chỉieji phảmkhmi đjmueáyjujnh cuộrhigc!”

“A? Đmnhiáyjujnh cuộrhigc? Tốunhct! Khôjmueng biếhljlt cóoeueyjuji gìiohqfdgdm tiềyjujn đjmueáyjujnh cuộrhigc?” Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt hàfdgdi hưmnhihmsrc nhìiohqn Tấdjzgn Mặwvhrc, “Sưmnhi huynh, nếhljlu làfdgd đjmueáyjujnh cuộrhigc, cầdpzsn phảmkhmi lấdjzgy ra thứatjm tốunhct, nếhljlu khôjmueng, sẽaefl quáyjuj keo kiệerwet đjmuei.”

Đmnhiâvkpjy đjmueunhci vớhmsri vợguam chồqjmsng mộrhigt xưmnhihmsrng mộrhigt họgexya, Tấdjzgn Mặwvhrc chỉiejioeue thểxkhsmnhislmwi khổgvxx, “Nhưmnhi vậygoty đjmuei! Nếhljlu nhưmnhi ta thua, ta liềyjujn nóoeuei cho ngưmnhiơnlwai biếhljlt mộrhigt bíwvhr mậygott vềyjujmnhiơnlwang gia, nếhljlu nhưmnhi ta thắxsitng, Vưmnhiơnlwang gia sẽaefl phảmkhmi đjmueáyjujp ứatjmng ta mộrhigt chuyệerwen.”

Tấdjzgn Mặwvhrc nóoeuei nhưmnhi vậygoty, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang cũewdang biếhljlt hắxsitn ởenun”chơnlwai kịlstfp” . Bấdjzgt kểxkhs hắxsitn thua hay làfdgd thắxsitng, Tấdjzgn Mặwvhrc cũewdang sẽaefloeuei chuyệerwen di chứatjmng vềyjuj cổgvxx đjmuerhigc ủqncya hắxsitn cho Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt. Hiệerwen tạunhci nàfdgdng đjmueang đjmueang thai, nếhljlu vìiohq chuyệerwen củqncya hắxsitn màfdgd lo lắxsitng hãzwpji hùwdubng, thưmnhiơnlwang tổgvxxn mìiohqnh vàfdgd thai nhi, thậygott nêizgin nhưmnhi thếhljlfdgdo cho phảmkhmi?

“Tấdjzgn Mặwvhrc, khôjmueng bằbvxzng đjmuegvxxi lạunhci đjmueáyjujnh cuộrhigc! Nếhljlu nhưmnhi ngưmnhiơnlwai thua, hãzwpjy nhảmkhmy đjmueếhljln trong biểxkhsn cho cáyjuj ăgexyn, nếhljlu nhưmnhi ta thua, ta nhảmkhmy vàfdgdo. Nhưmnhi thếhljlfdgdo?”

Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang rõgexyfdgdng khôjmueng đjmuexkhs Tấdjzgn Mặwvhrc nóoeuei cho Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, nhưmnhing tráyjujch nhiệerwem củqncya Tấdjzgn Mặwvhrc chíwvhrnh làfdgd chiếhljlu cốunhc cho Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, lúnhulc nàfdgdy khôjmueng chịlstfu thỏqprua hiệerwep, trong lúnhulc nhấdjzgt thờslmwi, hai ngưmnhislmwi bắxsitt đjmuedpzsu trao đjmuegvxxi áyjujnh mắxsitt, gạunhct Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt sang mộrhigt bêizgin.

“Ta nóoeuei, cóoeue phảmkhmi cáyjujc ngưmnhislmwi cóoeuewvhr mậygott gìiohq khôjmueng a?”

Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgjmueãzwpj sớhmsrm nhìiohqn thấdjzgu hai ngưmnhislmwi nam nhâvkpjn nàfdgdy cóoeue chúnhult quỷieji dịlstf, hai ngưmnhislmwi hiệerwen tạunhci nhưmnhi đjmueang “đjmueong đjmuedpzsy tìiohqnh ýwkwt”, “liếhljlc mắxsitt đjmueưmnhia tìiohqnh”, khiếhljln cho Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt lạunhci càfdgdng hoàfdgdi nghi. Tiếhljln lêizgin mộrhigt bưmnhihmsrc, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt táyjujc Tấdjzgn Mặwvhrc cùwdubng Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang ra.

“Nóoeuei đjmuei, rốunhct cuộrhigc làfdgd chuyệerwen gìiohq?” Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt ôjmuem vai, ưmnhirrvmn bụmyxrng nhìiohqn Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, muốunhcn từkujk khuôjmuen mặwvhrt tuấdjzgn dậygott tìiohqm đjmueưmnhiguamc chúnhult dấdjzgu vếhljlt.

“Khôjmueng cóoeue chuyệerwen gìiohq ——” Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang tàfdgd mịlstfmnhislmwi mộrhigt tiếhljlng, ôjmuem eo Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt , lạunhci bịlstffdgdng đjmuerqsmy tráyjujnh ra.

“Sưmnhi huynh, ngưmnhiơnlwai nóoeuei! Thưmnhiơnlwang cóoeueyjuji gìiohqwvhr mậygott giấdjzgu ta?” Khôjmueng tìiohqm đjmueưmnhiguamc đjmueáyjujp áyjujn từkujk Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt trựkcpjc tiếhljlp quay sang Tấdjzgn Mặwvhrc.

Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang ởenun sau lưmnhing Tấdjzgn Mặwvhrc ra dấdjzgu “câvkpjm miệerweng”, Tấdjzgn Mặwvhrc mặwvhrc dùwdub muốunhcn nóoeuei, nhưmnhing Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang làfdgd chủqncy tửqncy củqncya hắxsitn, hắxsitn khôjmueng thểxkhsfdgdm tráyjuji vớhmsri ýwkwt nguyệerwen, chỉiejioeue thểxkhsmnhislmwi giảmkhm bộrhig ngớhmsr ngẩrqsmn đjmuexkhs lừkujka đjmuemkhmo, “Sưmnhi muộrhigi, ta chỉiejioeuei giỡrrvmn ! Vưmnhiơnlwang gia cóoeue thểxkhsoeuewvhr mậygott gìiohq a! Cáyjujch làfdgdm ngưmnhislmwi củqncya hắxsitn muộrhigi còraenn khôjmueng rõgexyfdgdng sao?”

“Phảmkhmi khôjmueng?”

Hai ngưmnhislmwi nàfdgdy tựkcpja hồqjms thôjmueng đjmueqjmsng mộrhigt phe, hòraena hợguamp nhưmnhivkpjyk, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt muốunhcn tìiohqm ra nguyêizgin nhâvkpjn, khôjmueng ai phốunhci hợguamp, cũewdang khôjmueng từkujk thủqncy đjmueoạunhcn.

“Khanh Khanh, , ngồqjmsi bêizgin nàfdgdy! Uốunhcng nưmnhihmsrc ——” Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang đjmuerrvm Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgtngồqjmsi xuốunhcng, đjmueưmnhia tay róoeuet nưmnhihmsrc. Đmnhiang lúnhulc hắxsitn nâvkpjng chung tràfdgdizgin, tay đjmuerhigt nhiêizgin run rẩrqsmy .”Bịlstfch ——” chéqprun tràfdgd rớhmsrt tạunhci trêizgin bong thuyềyjujn, vỡrrvm thàfdgdnh vàfdgdi miếhljlng.

Sắxsitc mặwvhrt Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang trắxsitng nhợguamt, sau đjmueóoeue đjmueưmnhia tay giấdjzgu ởenun trong tay áyjujo.”Ha ha, sóoeueng gióoeue ghêizgi gớhmsrm thậygott. . . . . .” Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang cưmnhislmwi đjmueếhljln ôjmuen nhu.

“Căgexyn bảmkhmn cũewdang khôjmueng cóoeueoeueng gióoeue!” Hàfdgdnh đjmuerhigng bấdjzgt thưmnhislmwng củqncya Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, bịlstf Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt nhạunhcy cảmkhmm nhậygotn ra, nàfdgdng đjmueatjmng lêizgin đjmuei tớhmsri bêizgin cạunhcnh Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, đjmueưmnhia tay bắxsitt tay củqncya hắxsitn, lạunhci bịlstf Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang néqpru tráyjujnh.

“Khôjmueng bịlstf phỏqprung, nàfdgdng khôjmueng cầdpzsn lo lắxsitng.” Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang lui vềyjuj sau mộrhigt bưmnhihmsrc, còraenn khôjmueng cóoeue lui bưmnhihmsrc thứatjm hai, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzg ttrựkcpjc tiếhljlp nổgvxxi dóoeuea, “Đmnhiatjmng lạunhci cho lãzwpjo nưmnhiơnlwang! Đmnhiưmnhia tay đjmueâvkpjy ra!”

Mọgexyi ngưmnhislmwi vốunhcn quen nhìiohqn bộrhigyjujng ôjmuen nhu củqncya Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, bịlstf mộrhigt tiếhljlng “sưmnhi tửqncy hốunhcng” bấdjzgt ngờslmw củqncya nàfdgdng dọgexya cho hoảmkhmng sợguam, ngay cảmkhm Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, cũewdang trựkcpjc tiếhljlp đjmueatjmng lạunhci tạunhci chỗfdgd. Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cấdjzgt bưmnhihmsrc tiếhljln lêizgin, mộrhigt pháyjujt bắxsitt đjmueưmnhiguamc tay Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang. Khiếhljln cáyjujnh tay đjmueang run rẩrqsmy trong tay áyjujo Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang lộrhig ra, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt trong lòraenng cảmkhm kinh, “Đmnhiâvkpjy làfdgd xảmkhmy ra chuyệerwen gìiohq?”

Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt theo thóoeuei quen đjmuewvhrt ngóoeuen tay lêizgin mạunhcch Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang .

“Khôjmueng cóoeue chuyệerwen gìiohq, Khanh Khanh, Tấdjzgn Mặwvhrc đjmueãzwpj chếhljl thuốunhcc. . . . . .”

“Chàfdgdng câvkpjm miệerweng cho ta!” Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt théqprut lớhmsrn mộrhigt tiếhljlng, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang biếhljlt, lầdpzsn nàfdgdy nàfdgdng thậygott sựkcpj giậygotn. Nhìiohqn vẻcksy mặwvhrt ngưmnhing trọgexyng củqncya Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang lầdpzsn đjmuedpzsu tiêizgin ngoan ngoãzwpjn đjmueatjmng ởenun trưmnhihmsrc mặwvhrt Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, giốunhcng nhưmnhi con níwvhrt làfdgdm sai chuyệerwen, khôjmueng nhúnhulc nhíwvhrch chờslmw “giáyjujo huấdjzgn” .

“Chuyệerwen khi nàfdgdo?”

Kiểxkhsm tra xong mộrhigt cáyjuji tay, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgjmuegvxxi lạunhci cáyjujnh tay kháyjujc.

“Lầdpzsn đjmuedpzsu tiêizgin nhìiohqn thấdjzgy Di Sa thờslmwi thìiohq bắxsitt đjmuedpzsu. . . . . .”

“Lâvkpju nhưmnhi vậygoty?” Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cau màfdgdy, chờslmw sau khi kiểxkhsm tra. Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt chuyểxkhsn hưmnhihmsrng tấdjzgn Mặwvhrc, “Sưmnhi huynh, ýwkwt kiếhljln củqncya ngưmnhiơnlwai làfdgdiohq?”

“Ta nghĩmnhi, hẳizgin làfdgd di chứatjmng củqncya cổgvxx đjmuerhigc. Mặwvhrc dùwdub cổgvxx đjmuerhigc đjmueãzwpj bịlstf chuyểxkhsn sang bêizgin trong cơnlwa thểxkhsfdgdng, nhưmnhing khôjmueng cóoeue cổgvxx đjmuerhigc ngăgexyn chặwvhrn, thai đjmuerhigc lạunhci bắxsitt đjmuedpzsu tùwduby ýwkwtfdgdm bậygoty . Đmnhiâvkpjy cũewdang làfdgd nguyêizgin nhâvkpjn Vong tìiohqnh củqncya Vưmnhiơnlwang gia pháyjujt táyjujc trưmnhihmsrc thờslmwi gian, làfdgd nguyêizgin nhâvkpjn khiếhljln hắxsitn mấdjzgt tríwvhr nhớhmsr.”

Ýiohq nghĩmnhi củqncya Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, cũewdang gầdpzsn nhưmnhi giốunhcng vớhmsri Tấdjzgn Mặwvhrc, cầdpzsm thuốunhcc Tấdjzgn Mặwvhrc đjmueiềyjuju chếhljl cho Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt đjmuewvhrt ởenunmnhihmsri mũewdai híwvhrt hàfdgd, chuẩrqsmn bịlstf tựkcpjiohqnh nếhljlm thửqncy, bịlstf Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang cùwdubng Tấdjzgn Mặwvhrc đjmueqjmsng thờslmwi ngăgexyn lạunhci, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt lúnhulc nàfdgdy mớhmsri nhớhmsr tớhmsri mìiohqnh cóoeue bầdpzsu, khôjmueng thểxkhswduby tiệerwen thửqncy thuốunhcc thíwvhr nghiệerwem, dứatjmt khoáyjujt cùwdubng Tấdjzgn Mặwvhrc đjmueatjmng bêizgin cạunhcnh bắxsitt đjmuedpzsu thảmkhmo luậygotn bệerwenh tìiohqnh củqncya Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang .

Nhìiohqn Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cùwdubng Tấdjzgn Mặwvhrc nghịlstf luậygotn đjmueếhljln “khíwvhr thếhljl ngấdjzgt trờslmwi” , hoàfdgdn toàfdgdn khôjmueng đjmuexkhs ýwkwt tớhmsri mìiohqnh, trong lòraenng Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang cóoeue chúnhult khổgvxx sởenun. Xem ra, hắxsitn thậygott làfdgdm sai rồqjmsi, lầdpzsn nàfdgdy hắxsitn thậygott đjmuexsitc tộrhigi Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt rồqjmsi!

Chờslmw Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cùwdubng Tấdjzgn Mặwvhrc thảmkhmo luậygotn xong, Tấdjzgn Mặwvhrc vui rạunhco rựkcpjc đjmueatjmng lêizgin, “Sưmnhi muộrhigi, muôjmuei nóoeuei hai loạunhci thuốunhcc, ta đjmuei cộrhigng thêizgim!” Đmnhiưmnhiguamc phưmnhiơnlwang thuốunhcc, Tấdjzgn Mặwvhrc nhưmnhi nhặwvhrt đjmueưmnhiguamc chíwvhr bảmkhmo, bỏqpru lạunhci Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang, vộrhigi vãzwpj xuốunhcng khoang thuyềyjujn chếhljl biếhljln thuốunhcc mớhmsri.

Khóoeue khăgexyn mớhmsri cóoeue thờslmwi gian, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang đjmuei tớhmsri bêizgin cạunhcnh Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, chậygotm rãzwpji ngồqjmsi xổgvxxm xuốunhcng, “Khanh Khanh, chuyệerwen nàfdgdym ta khôjmueng cốunhc ýwkwt gạunhct nàfdgdng! Thậygott xin lỗfdgdi!”

“Hừkujk! Quyếhljlt đjmuelstfnh củqncya Nhiếhljlp chíwvhrnh vưmnhiơnlwang, ta sao dáyjujm chấdjzgt vấdjzgn a! Đmnhiunhci kháyjuji nhiếhljlp chíwvhrnh vưmnhiơnlwang xem ta làfdgd ngưmnhislmwi ngoàfdgdi, đjmueatjma con ta đjmueang mang trong bụmyxrng cũewdang làfdgd ngưmnhislmwi ngoàfdgdi, cho nêizgin chuyệerwen củqncya ngưmnhiơnlwai khôjmueng cầdpzsn chúnhulng ta nhúnhulng tay, ngưmnhiơnlwai cũewdang khôjmueng cầdpzsn ta quan tâvkpjm, ngưmnhiơnlwai vàfdgd ta khôjmueng phảmkhmi làfdgd ngưmnhislmwi mộrhigt nhàfdgd, cũewdang làfdgd khôjmueng cầdpzsn thiếhljlt hồqjmsi báyjujo mọgexyi chuyệerwen vớhmsri ta!”

Trong lòraenng Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt rấdjzgt căgexym tứatjmc, chuyệerwen lớhmsrn nhưmnhi vậygoty, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang thếhljl nhưmnhing khôjmueng nóoeuei tiếhljlng nàfdgdo. Dựkcpja theo lờslmwi cyar Tấdjzgn Mặwvhrc, tìiohqnh huốunhcng nàfdgdy củqncya Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang dầdpzsn dầdpzsn kéqpruo dàfdgdi xuốunhcng hai tay, hơnlwan nữtyfta thờslmwi gian đjmueãzwpjqpruo dàfdgdi, đjmueâvkpjy cũewdang làfdgd tạunhci sao Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang lạunhci đjmuerhigt nhiêizgin ngừkujkng lạunhci chiếhljln sựkcpj, nóoeuei muốunhcn đjmuei Bồqjmsng Lai đjmuemkhmo.

Mặwvhrc dùwdub Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cóoeue thểxkhs hiểxkhsu đjmueưmnhiguamc Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang làfdgdiohqiohqnh, khôjmueng đjmuexkhs cho mìiohqnh lo lắxsitng, nhưmnhing chuyệerwen xảmkhmy ra, biếhljlt châvkpjn tưmnhihmsrng rồqjmsi, nàfdgdng vẫqqjan khốunhcng chếhljl khôjmueng đjmueưmnhiguamc tâvkpjm tìiohqnh củqncya mìiohqnh.

“Khanh Khanh, ta khôjmueng phảmkhmi nghĩmnhi nhưmnhi vậygoty, nàfdgdng làfdgd vợguam củqncya ta, làfdgdm sao lạunhci khôjmueng liêizgin quan tớhmsri ta chứatjm!”

“Nếhljlu nhưmnhi ta làfdgd vợguam củqncya chàfdgdng, cóoeue chuyệerwen tạunhci sao gạunhct ta? Chàfdgdng nóoeuei cho Tấdjzgn Mặwvhrc, cũewdang khôjmueng nóoeuei cho ta biếhljlt, ta ởenun trong lòraenng ngưmnhiơnlwai cóoeue phảmkhmi khôjmueng đjmueatjmng ởenun vịlstf tríwvhr đjmuedpzsu tiêizgin hay khôjmueng?” Vừkujka nóoeuei đjmueếhljln đjmueóoeue, nưmnhihmsrc mắxsitt Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt liềyjujn rơnlwai, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang thấdjzgy vậygoty lạunhci càfdgdng kinh hãzwpji.

“Khanh Khanh, làfdgd ta khôjmueng tốunhct, nàfdgdng đjmuekujkng khóoeuec!” Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang muốunhcn lau nưmnhihmsrc mắxsitt cho Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, lạunhci bịlstffdgdng néqpru tráyjujnh.”Đmnhikujkng đjmuemyxrng vàfdgdo ta! Ta ghéqprut chàfdgdng!”

oeuei xong lờslmwi nàfdgdy, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt đjmueatjmng lêizgin, sảmkhmi bưmnhihmsrc trởenun vềyjuj khoang thuyềyjujn.

Mộrhigt màfdgdn trêizgin bong thuyềyjujn, làfdgdm cho Tôjmue Mi cùwdubng Tốunhc Nguyệerwet cũewdang khôjmueng biếhljlt nhưmnhi thếhljlfdgdo cho phảmkhmi, chỉieji nhìiohqn Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang mộrhigt cáyjuji, hai ngưmnhislmwi liềyjujn vàfdgdo khoang thuyềyjujn đjmuei tớhmsri gian phòraenng củqncya Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt.

Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang vẫqqjan đjmueatjmng ởenun trêizgin bong thuyềyjujn, vẫqqjan duy trìiohqmnhi thếhljlmnhiơnlwan tay lau nưmnhihmsrc mắxsitt choMộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, ngóoeuen giữtyfta khẽaefl run, loạunhci run rẩrqsmy nàfdgdy, vẫqqjan từkujk cổgvxx tay, lan tràfdgdn đjmueếhljln trêizgin cáyjujnh tay.

Xem ra, lầdpzsn nàfdgdy thậygott chọgexyc cho Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt sinh khíwvhr ! Dưmnhislmwng nhưmnhi, tứatjmnhulc bọgexyn họgexy biếhljlt lâvkpju nhưmnhi vậygoty, đjmueâvkpjy làfdgd lầdpzsn đjmuedpzsu tiêizgin Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt pháyjujt hỏqprua.

Trong khoang thuyềyjujn, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt lệerwe tuôjmuen đjmuedpzsy mặwvhrt. Tôjmue Mi cùwdubng Tốunhc Nguyệerwet lúnhulc tiếhljln vàfdgdo, thấdjzgy Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt nhưmnhi vậygoty, hai ngưmnhislmwi đjmueqjmsng thờslmwi an ủqncyi.”Tiểxkhsu thưmnhi, côjmue gia khôjmueng phảmkhmi cốunhc ýwkwt, côjmue gia làfdgd sợguam ngưmnhislmwi lo lắxsitng, sợguammkhmnh hưmnhienunng tâvkpjm tìiohqnh củqncya ngưmnhislmwi, ảmkhmnh hưmnhienunng xấdjzgu đjmueếhljln tiểxkhsu bảmkhmo bảmkhmo!”

“Ta biếhljlt!” Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgtnghẹwvhrn ngàfdgdo, “Ta biếhljlt hắxsitn làfdgd tốunhct vớhmsri ta, nhưmnhing làfdgd ta thậygott khóoeue chịlstfu!”

“Tiểxkhsu thưmnhi ——” Tốunhc Nguyệerwet ngồqjmsi vàfdgdo bêizgin cạunhcnh Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt nhàfdgdo vàfdgdo trong ngựkcpjc nàfdgdng, “Tốunhc Nguyệerwet, ta thậygott vôjmue dụmyxrng! Chíwvhrnh mìiohqnh rõgexyfdgdng làfdgd đjmueunhci phu, cứatjmu nhiềyjuju ngưmnhislmwi nhưmnhi vậygoty, nhưmnhing trịlstf khôjmueng hếhljlt bệerwenh củqncya trưmnhiguamng phu! Ta biếhljlt hắxsitn sợguam ta lo lắxsitng, cho nêizgin mớhmsri gạunhct ta nhữtyftng thứatjmfdgdy, khôjmueng nóoeuei cho ta. Ta mớhmsri vừkujka rồqjmsi khôjmueng nêizgin hưmnhihmsrng hắxsitn pháyjujt hỏqprua : nổgvxxi giậygotn, ta thậygott ra thìiohq giậygotn phảmkhmi làfdgd chíwvhrnh mìiohqnh!”

“Hu hu. . . . . . Ta quáyjujjmue dụmyxrng, ta trịlstf khôjmueng hếhljlt bệerwenh hắxsitn, ta quáyjujjmuegexyng. . . . . . Hu hu . . . . Đmnhiyjuju tạunhci ta ban đjmuedpzsu khôjmueng chăgexym chỉieji họgexyc y cùwdubng sưmnhi phụmyxr, nếhljlu nhưmnhi ta cóoeue thểxkhs họgexyc xong tay nghềyjuj củqncya sưmnhi phụmyxr, Thưmnhiơnlwang cũewdang khôjmueng cầdpzsn chịlstfu nhữtyftng thốunhcng khổgvxxfdgdy. . . . . .”

Thìiohq ra làfdgd, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt khổgvxx sởenunewdang khôjmueng phảmkhmi làfdgd bởenuni vìiohq Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang che giấdjzgu nàfdgdng, màfdgdfdgdiohqyjuji nàfdgdy.

Thấdjzgy Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt khóoeuec thàfdgdnh nhưmnhi vậygoty, Tốunhc Nguyệerwet cùwdubng Tôjmue Mi đjmueyjuju ởenunizgin cạunhcnh an ủqncyi Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt.”Tiểxkhsu thưmnhi, đjmueâvkpjy khôjmueng phảmkhmi làfdgd lỗfdgdi củqncya ngưmnhislmwi! Muốunhcn tráyjujch, nêizgin tráyjujch ngưmnhislmwi hạunhc đjmuerhigc côjmue gia! Tiểxkhsu thưmnhiwdubng côjmue gia làfdgd ngưmnhislmwi tốunhct nhưmnhi vậygoty, tạunhci sao hếhljlt lầdpzsn nàfdgdy tớhmsri lầdpzsn kháyjujc phảmkhmi chịlstfu nhiềyjuju nhưmnhi vậygoty khảmkhmo nghiệerwem cùwdubng hàfdgdnh hạunhc, thậygott làfdgd khôjmueng côjmueng bằbvxzng!”

jmue Mi vừkujka nóoeuei, áyjujnh mắxsitt cũewdang đjmueqpru, ngưmnhiguamc lạunhci Tốunhc Nguyệerwet, lúnhulc nàfdgdy hơnlwan lýwkwt tríwvhr mộrhigt chúnhult.”Tiểxkhsu thưmnhi, khóoeuec đjmuei! Pháyjujt tiếhljlt ủqncyy khuấdjzgt cùwdubng khổgvxx sởenun trong lòraenng! Khóoeuec xong sẽaefl dễbzcn chịlstfu hơnlwan nhiềyjuju!”

Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt khóoeuec thậygott lâvkpju, mớhmsri ngừkujkng lạunhci. Nhìiohqn Tôjmue Mi áyjujnh mắxsitt hồqjmsng hồqjmsng, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt khàfdgdn giọgexyng nóoeuei: “Tôjmue Mi, làfdgdm sao ngưmnhiơnlwai cũewdang khóoeuec?”

“Ta. . . . . .” Tôjmue Mi vừkujka sờslmw mặwvhrt, quảmkhm nhiêizgin đjmuedpzsy nưmnhihmsrc mắxsitt.”Nhìiohqn đjmueâvkpjy làfdgd tạunhci sao! Ta còraenn muốunhcn khuyêizgin tiểxkhsu thưmnhi, khôjmueng nghĩmnhi tớhmsri mìiohqnh lạunhci khóoeuec.” Tôjmue Mi quay mặwvhrt, lau nưmnhihmsrc mắxsitt, vừkujka lấdjzgy nưmnhihmsrc tớhmsri hầdpzsu hạunhc Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt rửqncya mặwvhrt.

“Tiểxkhsu thưmnhi, nếhljlu chuyệerwen đjmueãzwpj xảmkhmy ra, chúnhulng ta hãzwpjy cùwdubng đjmueunhci mặwvhrt! Hiệerwen tạunhci truy cứatjmu rốunhct cuộrhigc làfdgd lỗfdgdi củqncya ngưmnhislmwi nàfdgdo, đjmueãzwpj khôjmueng cóoeue ýwkwt nghĩmnhia. Qua mộrhigt thờslmwi gian ngắxsitn, chúnhulng ta đjmueếhljln Bồqjmsng Lai đjmuemkhmo rồqjmsi! Đmnhiếhljln lúnhulc đjmueóoeue thâvkpjn thểxkhs củqncya côjmue gia sẽaefl tốunhct lêizgin, ngưmnhislmwi cũewdang khôjmueng cầdpzsn phảmkhmi lo lắxsitng!”

jmue Mi vắxsitt khăgexyn lôjmueng đjmueưmnhia cho Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt, “Ngưmnhislmwi ởenun đjmueâvkpjy khóoeuec lâvkpju nhưmnhi vậygoty, côjmue gia ởenunizgin ngoàfdgdi khôjmueng biếhljlt sẽaefl rấdjzgt lo lắxsitng tiểxkhsu thưmnhi, côjmue gia đjmueãzwpj rấdjzgt tựkcpj tráyjujch rồqjmsi, ngưmnhiơnlwai nếhljlu làfdgd lạunhci khóoeuec, côjmue gia đjmueyjujn chừkujkng muốunhcn nhảmkhmy xuốunhcng biểxkhsn!”

jmue Mi nóoeuei vậygoty, chọgexyc Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cưmnhislmwi, rửqncya mặwvhrt xong, Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt cảmkhmm thấdjzgy tinh thầdpzsn tốunhct hơnlwan rấdjzgt nhiềyjuju.

“Tôjmue Mi, Tốunhc Nguyệerwet, cáyjujm ơnlwan cáyjujc ngưmnhiơnlwai! Mớhmsri vừkujka rồqjmsi pháyjujt tiếhljlt buồqjmsn khổgvxx ra ngoàfdgdi, tâvkpjm tìiohqnh củqncya ta tốunhct hơnlwan rấdjzgt nhiềyjuju! Cáyjujc ngưmnhiơnlwai nóoeuei rấdjzgt đjmueúnhulng, ta hẳizgin nêizgin lạunhcc quan mộrhigt chúnhult! Chỉieji cầdpzsn giảmkhmi đjmueưmnhiguamc thai đjmuerhigc trêizgin ngưmnhislmwi Thưmnhiơnlwang, vấdjzgn đjmueyjuj cổgvxx đjmuerhigc còraenn sóoeuet lạunhci cũewdang cóoeue thểxkhs đjmueưmnhiguamc giảmkhmi quyếhljlt!”

Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt tốunhct lêizgin, Tôjmue Mi cùwdubng Tốunhc Nguyệerwet cũewdang thởenun phàfdgdo nhẹwvhr nhỏqprum, chờslmw hai ngưmnhislmwi đjmuei ra, pháyjujt hiệerwen Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang đjmueang ởenun ngoàfdgdi cửqncya.

“Côjmue gia, tiểxkhsu thưmnhi đjmueang đjmueguami ngưmnhislmwi!” Tôjmue Mi cùwdubng Tốunhc Nguyệerwet cưmnhislmwi mộrhigt tiếhljlng,nhưmnhislmwng đjmueưmnhislmwng, đjmuexkhs cho Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang đjmuei vàfdgdo.

nhulc trưmnhihmsrc, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang mộrhigt mựkcpjc bêizgin ngoàfdgdi, nghe tiếhljlng khóoeuec củqncya Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt truyềyjujn đjmueếhljln từkujk trong phòraenng, hắxsitn rấdjzgt đjmueau lòraenng. Vừkujka nghĩmnhi tớhmsri cũewdang làfdgd bởenuni vìiohq chíwvhrnh mìiohqnh, mớhmsri khiếhljln Mộrhig Dung Thấdjzgt Thấdjzgt khổgvxx sởenun, Phưmnhiguamng Thưmnhiơnlwang hốunhci hậygotn khôjmueng dứatjmt, hậygotn mìiohqnh khôjmueng nghe lờslmwi củqncya Tấdjzgn Mặwvhrc, nóoeuei cho nàfdgdng biếhljlt chuyệerwen nàfdgdy sớhmsrm mộrhigt chúnhult, nhưmnhi vậygoty nàfdgdng cũewdang sẽaefl khôjmueng khổgvxx sởenun.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.