Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 129 : Lần nữa gặp mặt, yêu hận khó phai

    trước sau   
Lầexgfn nàddcwy, Di Sa muốztirn mờztiri Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn ăpsjen cùdqxqng hắexzbn, lạvgoii bịlyzl Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn trựdkgrc tiếdkgrp cựdkgr tuyệgkqdt. Trởophx lạvgoii lềevdcu, Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn gọerqzi sĩjowc quan phụlyzllopu tớlopui: “Bívgoi mậddcwt giálopum thịlyzl đlknagkqdng tĩjowcnh trong thàddcwnh Dâxfgnn Châxfgnu,còeycin cóukuw, phálopui ngưdzbbztiri ngóukuw chừktzyng Di Sa, nhìpmyhn xem cóukuwddcwnh đlknagkqdng dịlyzl thưdzbbztirng nàddcwo hay khôtrcwng.” Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn hoàddcwn toàddcwn hoàddcwi nghi Di Sa, nhưdzbbng ngạvgoii Di Sa làddcw đlknagkqd tửkucs Bồlknang Lai đlknaogpco, hắexzbn khôtrcwng cóukuw nắexzbm đlknaưdzbbsocdc chứctwkng cớlopulopuc thựdkgrc, khôtrcwng thểhrbc đlknagkqdng thủevdc. Bấgkqdt quálopu, bấgkqdt kểhrbc kếdkgrt quảogpcddcwlopui gìpmyh, Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn đlknaãlhxr quyếdkgrt đlknalyzlnh, hừktzyng đlknaôtrcwng ngàddcwy mai, côtrcwng thàddcwnh!

Mộgkqdt đlknaêhqpam, Di Sa đlknaexzbm chìpmyhm trong hoàddcwi niệgkqdm sâxfgnu sắexzbc vớlopui Y Liêhqpan, chờztir hừktzyng sálopung, mớlopui nghỉvvxq ngơdqxqi trong chốztirc láloput.

lopung sớlopum, trêhqpan cổsocdng thàddcwnh Dâxfgnn Châxfgnu truyềevdcn đlknaếdkgrn mộgkqdt hồlknai tiếdkgrng đlknaàddcwn du dưdzbbơdqxqng, cửkucsa thàddcwnh mởophx ra giốztirng nhưdzbb ngàddcwy hôtrcwm qua, mấgkqdy lãlhxro nhâxfgnn quéqxput sâxfgnn tạvgoii cửkucsa, trong thàddcwnh, dâxfgnn chúxtksng nhưdzbbflcd bắexzbt đlknaexgfu mộgkqdt ngàddcwy mớlopui.

Tốztir Nguyệgkqdt cỡvgoii ngựdkgra, đlknaưdzbba chálopuo khoai lang cùdqxqng ngôtrcwukuwng hôtrcwi hổsocdi tớlopui, cộgkqdng thêhqpam hai đlknaĩjowca rau luộgkqdc, đlknaevdcu làddcwukuwn Di Sa thívgoich ăpsjen .”Côtrcwng tửkucs chậddcwm rãlhxri dùdqxqng!”

“Trởophx vềevdc, cálopum ơdqxqn nàddcwng ——”

“Khôtrcwng cầexgfn khálopuch khívgoi!”


Tốztir Nguyệgkqdt vừktzya mớlopui phi thâxfgnn lêhqpan ngựdkgra, mộgkqdt đlknaálopum ngưdzbbztiri liềevdcn vâxfgny quanh nàddcwng.

“Ngưdzbbztiri đlknaâxfgnu, bắexzbt nàddcwng lạvgoii cho ta!” Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn ra lệgkqdnh mộgkqdt tiếdkgrng, mưdzbbztiri mấgkqdy quâxfgnn sĩjowctrcwng vềevdc Tốztir Nguyệgkqdt, nhanh đlknaếdkgrn mứctwkc khiếdkgrn Di Sa khôtrcwng kịlyzlp ngăpsjen lạvgoii.

“Chậddcwc chậddcwc ——”

Con mồlknai đlknaưdzbba tớlopui cửkucsa, khôtrcwng cóukuwuzph do khôtrcwng giếdkgrt. Tốztir Nguyệgkqdt cưdzbbztiri lạvgoinh, trong tay nhiềevdcu thêhqpam mộgkqdt cálopui xívgoich sắexzbt màddcwu bạvgoic, trêhqpan đlknavvxqnh xívgoich sắexzbc làddcw mộgkqdt thanh đlknaao tròeycin to cỡvgoiddcwn tay.

Khôtrcwng đlknasocdi nhữqoasng ngưdzbbztiri nàddcwy hiểhrbcu đlknaưdzbbsocdc, mộgkqdt trậddcwn tiếdkgrng đlknagkqdng kỳacgz quálopui vang lêhqpan, đlknaexgfu mưdzbbztiri ngưdzbbztiri rơdqxqi xuốztirng đlknagkqdt. Đuzphexgfu đlknanzwjdzbbơdqxqi, rơdqxqi phịlyzlch xuốztirng đlknagkqdt, lăpsjen vàddcwi vòeycing, bịlyzlxfgny màddcwu vàddcwng bụlyzli đlknagkqdt, nhìpmyhn qua trôtrcwng rấgkqdt dữqoas tợsocdn.

“Ngưdzbbơdqxqi!” Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn khôtrcwng nghĩjowc tớlopui Tốztir Nguyệgkqdt chỉvvxqddcw mộgkqdt tiểhrbcu côtrcwdzbbơdqxqng, ra tay thếdkgr nhưdzbbng álopuc nhưdzbb vậddcwy. Dưdzbblopui álopunh mặsdept trờztiri, trêhqpan xívgoich sắexzbt trong tay tốztir nguyệgkqdt Tốztir Nguyệgkqdt nhỏnzwj xuốztirng giọerqzt giọerqzt málopuu tưdzbbơdqxqi, lóukuwe ra álopunh sálopung khálopuc thưdzbbztirng.

“Ta cóukuweycing tốztirt đlknaếdkgrn đlknaưdzbba chúxtkst cơdqxqm cálopuc ngưdzbbơdqxqi bálopuo đlknaálopup ta nhưdzbb vậddcwy sao?” Tốztir Nguyệgkqdt khôtrcwng trốztirn, màddcwdzbbztiri phầexgfn vữqoasng vàddcwng ngồlknai trêhqpan lưdzbbng ngựdkgra, đlknaung đlknaưdzbba xívgoich sắexzbt trong tay, đlknahrbc cho giọerqzt málopuu nhỏnzwj xuốztirng mặsdept đlknagkqdt, lưdzbbu lạvgoii mộgkqdt mảogpcnh màddcwu đlknanzwj sẫflcdm.

“Làddcwm sao? Khôtrcwng phụlyzlc sao? Vậddcwy tiếdkgrp tụlyzlc a!”

Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn phấgkqdt tay, lạvgoii bịlyzl Di Sa ngăpsjen cảogpcn.”Dừktzyng tay! Đuzphhrbccho nàddcwng đlknai!”

Việgkqdc Di Sa mởophx miệgkqdng, hoàddcwn toàddcwn nằvxvum trong dựdkgr kiếdkgrn củevdca Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn, quảogpc nhiêhqpan hắexzbn cóukuw quan hệgkqd vớlopui Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt, nếdkgru khôtrcwng sẽfqgg khôtrcwng giúxtksp đlknavgoi ngưdzbbztiri Bắexzbc Chu. Nhưdzbb vậddcwy”Đuzphhrbcddcwng đlknai ——”

“Đuzpha tạvgoi!” Tốztir Nguyệgkqdt giụlyzlc ngựdkgra trởophx vềevdc thàddcwnh Dâxfgnn Châxfgnu, đlknasocdi sau khi thâxfgnn ảogpcnh nàddcwng biếdkgrn mấgkqdt, Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn mớlopui đlknaếdkgrn trưdzbblopuc mặsdept Di Sa: “Di Sa đlknavgoii nhâxfgnn, ngàddcwi cóukuw thểhrbc cho ta mộgkqdt lờztiri giảogpci thívgoich hợsocdp lýuzph hay khôtrcwng, tạvgoii sao muốztirn thảogpcddcwng đlknai? Ngàddcwi cùdqxqng Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt rốztirt cuộgkqdc cóukuw quan hệgkqdpmyh? Vìpmyh sao nàddcwng quan tâxfgnm ngưdzbbơdqxqi nhưdzbb vậddcwy? Ngàddcwi rốztirt cuộgkqdc làddcw đlknactwkng ởophxhqpan nàddcwo? Làddcw giúxtksp Đuzphôtrcwng Lỗlosc quốztirc chúxtksng ta, hay làddcw, cóukuw ýuzph đlknalyzlnhkhálopuc?”

“Càddcwn rỡvgoi!” Thấgkqdy Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn đlknaztiri xửkucs vớlopui Di Sa nhưdzbb vậddcwy, Hạvgoi Tuyếdkgrt lớlopun tiếdkgrng quáloput, “Côtrcwng tửkucs chúxtksng ta mớlopui làddcw Thốztirng soálopui tốztiri cao, côtrcwng tửkucsddcwm gìpmyh, khôtrcwng cầexgfn xin chỉvvxq thịlyzl củevdca ngưdzbbơdqxqi!”

Hạvgoi Tuyếdkgrt “liềevdcu lĩjowcnh” nhưdzbb vậddcwy, khiếdkgrn cho Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn khẽfqgg hừktzy mộgkqdt tiếdkgrng, “Mặsdepc dùdqxqlopuc ngưdzbbztiri làddcw đlknagkqd tửkucs Bồlknang Lai đlknaogpco, nhưdzbbng đlknaang mang theo tálopunh mạvgoing củevdca 5000 tưdzbblopung sĩjowc, đlknavgoii nhâxfgnn đlknaogpcm đlknaưdzbbơdqxqng đlknaưdzbbsocdc tốztirt sao? !”


“Thìpmyh ra làddcw, ngưdzbbơdqxqi lo lắexzbng ta vàddcw Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt cùdqxqng mộgkqdt phe, gàddcwi bẫflcdy ngưdzbbơdqxqi?” Di Sa bừktzyng tỉvvxqnh đlknavgoii ngộgkqd. Hắexzbn cũflcdng làddcw đlknaexzbm chìpmyhm trong kýuzphctwkc tốztirt đlknabxgsp đlknaztiri vớlopui Y Liêhqpan , khôtrcwng kịlyzlp suy tưdzbb mụlyzlc đlknaívgoich Y Liêhqpan làddcwm nhưdzbb vậddcwy. Hiệgkqdn tạvgoii Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn nóukuwi nhưdzbb vậddcwy, Di Sa mớlopui hiểhrbcu đlknaưdzbbsocdc.

Y Liêhqpan, nàddcwng đlknaãlhxr biếdkgrt cálopuch lợsocdi dụlyzlng lòeycing ngưdzbbztiri rồlknai, xem ra, ta xem thưdzbbztirng nàddcwng rồlknai! Nhiềevdcu ngàddcwy khôtrcwng thấgkqdy, cóukuw lẽfqgghqpan rửkucsa mắexzbt màddcw nhìpmyhn!

“Chẳjqmpng lẽfqgg khôtrcwng đlknaúxtksng sao?”

“Ha ha ha ha. . . . . .” Di Sa nởophx nụlyzldzbbztiri, “Tưdzbblopung quâxfgnn, khôtrcwng nêhqpan trúxtksng kếdkgr ly giálopun củevdca đlknaztiri phưdzbbơdqxqng. Ta thừktzya nhậddcwn, ta cóukuw quen Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt, nhưdzbbng lạvgoii khôtrcwng phảogpci làddcw gian tếdkgr củevdca Bắexzbc Chu quốztirc, càddcwng sẽfqgg khôtrcwng tổsocdn hạvgoii ívgoich lợsocdi Đuzphôtrcwng Lỗlosc quốztirc. Xin Tưdzbblopung quâxfgnn tin tưdzbbophxng ta!”

“Tin tưdzbbophxng ngưdzbbơdqxqi?” Trong lòeycing Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn cóukuw ngọerqzn lửkucsa bùdqxqng chálopuy, làddcwm sao cóukuw thểhrbc tin tưdzbbophxng “lờztiri từktzy mộgkqdt phívgoia” củevdca Di Sa đlknaâxfgny!

“Tin tưdzbbophxng ngưdzbbơdqxqi, cóukuw thểhrbc! Nếdkgru nhưdzbb ngưdzbbơdqxqi cho chúxtksng ta côtrcwng thàddcwnh ngay bâxfgny giờztir, ta liềevdcn tin ngưdzbbơdqxqi!”

hqpau cầexgfu cùdqxqa Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn, đlknaztiri vớlopui Di Sa đlknaúxtksng thậddcwt cóukuw chúxtkst “éqxpup buộgkqdc”. Hắexzbn đlknaãlhxr khálopum phálopu kếdkgr ly giálopun củevdca Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt, màddcw chiếdkgrn lưdzbbsocdc đlknaztiri chiếdkgrn vớlopui nàddcwng chívgoinh làddcw muốztirn vâxfgny khốztirn nàddcwng, bắexzbt nàddcwng chủevdc đlknagkqdng cầexgfu xin tha thứctwk. Hiệgkqdn tạvgoii Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn yêhqpau cầexgfu vậddcwy, hoàddcwn toàddcwn làddcw vi phạvgoim ýuzph nguyệgkqdn củevdca hắexzbn. Di Sa lúxtksc nàddcwy lắexzbc đlknaexgfu, chốztiri bỏnzwj đlknaevdc nghịlyzl củevdca Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn.

“Đuzphvgoii nhâxfgnn, ngàddcwi khôtrcwng muốztirn côtrcwng thàddcwnh, ta cóukuw hay khôtrcwng cóukuw thểhrbcuzph giảogpci thàddcwnh ngàddcwi lờztiri nóukuwi khôtrcwng đlknai đlknaôtrcwi vớlopui hàddcwnh đlknagkqdng, thậddcwt ra thìpmyh. . . . . Ngàddcwi chívgoinh làddcw gian tếdkgr củevdca Bắexzbc Chu?”

Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn ra lệgkqdnh mộgkqdt tiếdkgrng, mộgkqdt đlknaálopum quâxfgnn sĩjowcxfgny quanh Di Sa vàddcw Hạvgoi Tuyếdkgrt, mọerqzi ngưdzbbztiri mắexzbt nhìpmyhn chằvxvum chằvxvum vàddcwo Di Sa, phảogpcng phấgkqdt chỉvvxq cầexgfn Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn hạvgoi lệgkqdnh, bọerqzn họerqz sẽfqgg tiếdkgrn lêhqpan chặsdept đlknaexgfu củevdca Di Sa xuốztirng.

“Cálopuc ngưdzbbơdqxqi thậddcwt to gan!” Hạvgoi Tuyếdkgrt lấgkqdy ra ấgkqdn soálopui củevdca Di Sa: “Đuzphâxfgny làddcwgkqdn soálopui do Đuzphôtrcwng lỗlosc thálopui Hoàddcwng Thálopui hậddcwu tựdkgrpmyhnh ban cho côtrcwng tửkucs nhàddcw ta, chẳjqmpng lẽfqgglopuc ngưdzbbơdqxqi khôtrcwng phụlyzlc sao?”

flcdn soálopui trong tay Hạvgoi Tuyếdkgrt cũflcdng khôtrcwng khiếdkgrn nhữqoasng ngưdzbbztiri nàddcwy sợsocd. Quâxfgnn đlknagkqdi Bắexzbc Chu quốztirc thếdkgr nhưdzbb chẻhrbc tre, chiếdkgrm cứctwk phầexgfn lớlopun quốztirc thổsocd củevdca Đuzphôtrcwng Lỗlosc quốztirc . Hôtrcwm nay, quanh Dâxfgnn Châxfgnu thàddcwnh trìpmyhflcdng đlknaãlhxr bịlyzl ngưdzbbztiri Bắexzbc Chu chiếdkgrm lĩjowcnh, Di Sa trìpmyh hoãlhxrn khôtrcwng chịlyzlu tiếdkgrn côtrcwng nhưdzbb vậddcwy, khôtrcwng thểhrbc khôtrcwng khiếdkgrn ngưdzbbztiri hoàddcwi nghi hắexzbn làddcw đlknaang chờztir “việgkqdn binh” củevdca Bắexzbc Chu tớlopui đlknaâxfgny, tiêhqpau diệgkqdt năpsjem ngàddcwn ngưdzbbztiri bọerqzn họerqzophx chỗloscddcwy.

Khôtrcwng cóukuw ai muốztirn chếdkgrt! Nếdkgru nhưdzbb khôtrcwng phảogpci làddcw Di Sa nóukuwi lêhqpan đlknaevdc nghịlyzl đlknaálopung chếdkgrt nàddcwy, bọerqzn họerqz sẽfqgg khôtrcwng tớlopui sáloput miệgkqdng đlknalyzlch nhâxfgnn nhưdzbb vậddcwy, hồlknan lo tâxfgnm sợsocd, gặsdepp phảogpci nhiềevdcu nhưdzbb vậddcwy nguy hiểhrbcm. Lúxtksc nàddcwy, đlknaztiri vớlopui đlknaevdc nghịlyzl củevdca Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn, Di Sa trựdkgrc tiếdkgrp phủevdc quyếdkgrt, khiếdkgrn cho bọerqzn họerqz nhưdzbb thếdkgrddcwo tin tưdzbbophxng Di Sa?

“Giếdkgrt hắexzbn đlknai!”


“Hắexzbn chívgoinh làddcw mậddcwt thálopum Bắexzbc Chu quốztirc! Giếdkgrt hắexzbn đlknai!”

“Đuzphúxtksng! Giếdkgrt hắexzbn đlknai, chúxtksng ta vọerqzt vàddcwo thàddcwnh, giếdkgrt Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt!”

Tiếdkgrng nóukuwi bêhqpan cạvgoinh, mộgkqdt tiếdkgrng so sálopunh vớlopui mộgkqdt tiếdkgrng cao hơdqxqn, nhữqoasng ngưdzbbztiri vâxfgny bắexzbt Di Sa, cũflcdng từktzyng bưdzbblopuc nhívgoich tớlopui gầexgfn hắexzbn.

xtksc nàddcwy, cửkucsa thàddcwnh đlknaãlhxr đlknaóukuwng, Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt ởophx trêhqpan cổsocdng thàddcwnh nhìpmyhn tròeyci hay dưdzbblopui thàddcwnh .

“Tiểhrbcu thưdzbb, làddcwm sao ngưdzbbơdqxqi biếdkgrt Di Sa sẽfqgg khôtrcwng đlknahrbc cho bọerqzn họerqztrcwng thàddcwnh?” Tôtrcw Mi đlknactwkng ởophxhqpan cạvgoinh Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt, vẻhrbc mặsdept kinh ngạvgoic.

“Bởophxi vìpmyh, ta biếdkgrt tívgoinh cálopuch củevdca hắexzbn.” Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt ngẩklsrng đlknaexgfu nhìpmyhn châxfgnn trờztiri, “Việgkqdn binh củevdca Nạvgoip Lan Tívgoin hẳjqmpn làddcw sắexzbp đlknaếdkgrn rồlknai, Tôtrcw Mi, cho ngưdzbbztiri chuẩklsrn bịlyzl xong, đlknaếdkgrn lúxtksc đlknaóukuw trong ứctwkng ngoàddcwi hợsocdp!”

“Dạvgoi!” Nghe Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt lờztiri nàddcwy, Tôtrcw Mi rấgkqdt làddcwvgoich đlknagkqdng, lậddcwp tứctwkc đlknai xuốztirng sai ngưdzbbztiri chuẩklsrn bịlyzl.

dzbblopui thàddcwnh, Di Sa nhìpmyhn thấgkqdy bộgkqdlopung nhưdzbb hổsocdpmyhnh mồlknai củevdca đlknaálopum ngưdzbbztiri kia, mặsdepc dùdqxq trêhqpan mặsdept nhưdzbbflcd khôtrcwng hềevdc thay đlknasocdi biểhrbcu cảogpcm, nhưdzbbng trong lòeycing lạvgoii khôtrcwng thểhrbc khôtrcwng phụlyzlc Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt. Kếdkgr phảogpcn giálopun nàddcwng dùdqxqng thậddcwt vôtrcwdqxqng tốztirt, chẳjqmpng qua làddcw tặsdepng ba lầexgfn thứctwkc ăpsjen tớlopui đlknaâxfgny, đlknaãlhxrddcwm cho nhữqoasng ngưdzbbztiri nàddcwy hoàddcwn toàddcwn phảogpcn chiếdkgrn, đlknactwkng ởophx phívgoia ngưdzbbsocdc, chốztirng lạvgoii hắexzbn. Khôtrcwng biếdkgrt nàddcwng bâxfgny giờztirukuw phảogpci làddcwophx trêhqpan cổsocdng thàddcwnh nhìpmyhn hắexzbn màddcwdzbbztiri hay khôtrcwng! Đuzphâxfgny hếdkgrt thảogpcy nhưdzbbddcwng mong muốztirn, nàddcwng ắexzbt hẳjqmpn vôtrcwdqxqng đlknaexzbc ýuzph đlknai!

“Ta thay đlknasocdi chủevdc ýuzph!” Trưdzbblopuc khi đlknaztiri phưdzbbơdqxqng đlknagkqdng thủevdc trưdzbblopuc, Di Sa đlknaãlhxr mởophx miệgkqdng, “Nếdkgru tưdzbblopung quâxfgnn khôtrcwng tívgoin nhiệgkqdm ta, vậddcwy thìpmyhtrcwng thàddcwnh đlknai!”

Di Sa trìpmyh hoãlhxrn giọerqzng nóukuwi, khiếdkgrn cho Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn cóukuw chúxtkst khóukuwukuw thểhrbc tin. Vốztirn cho làddcw Di Sa sẽfqgg kiêhqpan trìpmyh, khôtrcwng nghĩjowc tớlopui tiểhrbcu tửkucsddcwy lạvgoii “gióukuw chiềevdcu nàddcwo theo chiềevdcu ấgkqdy” nhưdzbb vậddcwy .

“Ngưdzbbztiri, nhìpmyhn bọerqzn họerqz!” Ngạvgoii thâxfgnn phậddcwn đlknasdepc thùdqxq củevdca Di Sa, Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn khôtrcwng muốztirn giếdkgrt hắexzbn, chẳjqmpng qua sai ngưdzbbztiri ta trôtrcwng chừktzyng Di Sa cùdqxqng Hạvgoi Tuyếdkgrt, sau đlknaóukuw, tiếdkgrn quâxfgnn, kètipun lệgkqdnh thổsocdi lêhqpan, năpsjem ngàddcwn ngưdzbbztiri bắexzbt đlknaexgfu côtrcwng thàddcwnh.

“Tiểhrbcu thưdzbb ——” dưdzbblopui thàddcwnh đlknagkqdt nhiêhqpan biếdkgrn đlknasocdi, khiếdkgrn cho Tốztir Nguyệgkqdt cóukuw chúxtkst khẩklsrn trưdzbbơdqxqng.

Dựdkgra theo kếdkgr hoạvgoich củevdca Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt, chờztir đlknaếdkgrn khi Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn cùdqxqng Di Sa đlknaálopunh nhau đlknaưdzbbsocdc nửkucsa trậddcwn, quâxfgnn đlknagkqdi củevdca Nạvgoip Lan Tívgoin hẳjqmpn sẽfqgg đlknaếdkgrn, đlknaếdkgrn lúxtksc đlknaóukuwddcwukuw thểhrbc cứctwku trợsocdxfgnn Châxfgnu thàddcwnh lúxtksc khẩklsrn cấgkqdp. Thậddcwt khôtrcwng nghĩjowc đlknaếdkgrn, bọerqzn hắexzbn bâxfgny giờztir thếdkgr nhưdzbbng nhấgkqdt trívgoi vớlopui nhau, việgkqdn binh củevdca Nạvgoip Lan Tívgoin còeycin khôtrcwng biếdkgrt lúxtksc nàddcwo trởophx lạvgoii, cálopui nàddcwy, nêhqpan làddcwm cálopui gìpmyhxfgny giờztir?


“Khôtrcwng vộgkqdi —— đlknahrbc cho mọerqzi ngưdzbbztiri nghêhqpanh chiếdkgrn!” Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt vuốztirt bụlyzlng, ngưdzbbơdqxqi cũflcdng làddcw họerqzc xong cálopuch thỏnzwja hiệgkqdp rồlknai! Xem ra, ngưdzbbơdqxqi đlknaãlhxr xem thấgkqdu kếdkgr ly giálopun củevdca ta, nhanh nhưdzbb vậddcwy tựdkgru thỏnzwja hiệgkqdp, đlknaâxfgny thậddcwt khôtrcwng phảogpci tívgoinh cálopuch củevdca ngưdzbbơdqxqi a!

Bộgkqdlopung Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt nhưdzbb đlknaãlhxr đlknalyzlnh liệgkqdu trưdzbblopuc, khiếdkgrn choT ôtrcw Mi cùdqxqng Tốztir Nguyệgkqdt đlknactwkng bêhqpan cạvgoinh cũflcdng dầexgfn an tĩjowcnh lạvgoii, chờztir Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt pháloput hiệgkqdu lệgkqdnh.

Quảogpc nhiêhqpan, khôtrcwng đlknasocdi nhữqoasng thứctwk kia lêhqpan đlknaếdkgrn tưdzbbztirng thàddcwnh, nơdqxqi xa mộgkqdt mảogpcnh mùdqxq mịlyzlt khóukuwi vàddcwng, từktzy xa đlknaếdkgrn gầexgfn, nhanh chóukuwng tớlopui đlknaâxfgny.

“Tưdzbblopung quâxfgnn, khôtrcwng tốztirt! Việgkqdn quâxfgnn củevdca Bắexzbc Chutớlopui!” Sĩjowc quan phụlyzllopu vộgkqdi vãlhxr chạvgoiy tớlopui bêhqpan cạvgoinh Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn, “Tưdzbblopung quâxfgnn, làddcwm sao bâxfgny giờztir?”

”Vộgkqdi cálopui gìpmyh!” Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn ngoàddcwi miệgkqdng quáloput lớlopun sĩjowc quan phụlyzllopu, trong lòeycing nhưdzbbng khôtrcwng thểhrbcpmyhnh tĩjowcnh , “Bao nhiêhqpau ngưdzbbztiri? Thấgkqdy rõztirddcwng khôtrcwng?”

“Đuzphlopun chừktzyng, đlknalopun chừktzyng cóukuw mộgkqdt vạvgoin trởophxhqpan!”

jowc quan phụlyzllopuflcdng khôtrcwng thấgkqdy rõztirddcwng rốztirt cuộgkqdc làddcw bao nhiêhqpau ngưdzbbztiri, chỉvvxqddcw mộgkqdt màddcwn bụlyzli đlknagkqdt tung bay, vừktzya nghĩjowcflcdng nhấgkqdt đlknalyzlnh làddcw Bắexzbc Chu quốztirc đlknavgoii quâxfgnn giếdkgrt tớlopui đlknaâxfgny.”Tưdzbblopung quâxfgnn, xem tốztirc đlknagkqd bọerqzn hắexzbn, còeycin cóukuw khôtrcwi giálopup màddcwu đlknaen . . . . . . Tưdzbblopung quâxfgnn, cóukuw thểhrbcddcw ưdzbbng kỵmfdu quâxfgnn a!”

“Ưbttpng kỵmfdu quâxfgnn? !” Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn kêhqpau ra tiếdkgrng , trong cổsocd họerqzng mộgkqdt ngụlyzlm khôtrcwng thôtrcwng ởophxdqxqi đlknaóukuw, khôtrcwng trêhqpan khôtrcwng dưdzbblopui, khóukuw chịlyzlu muốztirn chếdkgrt.

“Mau, mau rúxtkst lui binh!”

Ưbttpng kỵmfdu quâxfgnn làddcw đlknagkqdi quâxfgnn do mộgkqdt tay Phưdzbbsocdng Thưdzbbơdqxqngbồlknai dưdzbbvgoing ra. Kinh nghiệgkqdm Phưdzbbsocdng Tàddcw, Phưdzbbsocdng Thưdzbbơdqxqng hai đlknaztiri ngưdzbbztiri thiếdkgrt thủevdc chếdkgr tạvgoio, Ưbttpng kỵmfdu quâxfgnn nàddcwy làddcw quâxfgnn đlknagkqdi cưdzbbztirng hãlhxrn nhấgkqdt trêhqpan đlknavgoii lụlyzlc. Nếdkgru quảogpc thậddcwt chívgoinh làddcw Ưbttpng kỵmfdu quâxfgnn, đlknaktzyng nóukuwi mộgkqdt vạvgoin Ưbttpng kỵmfdu quâxfgnn, coi nhưdzbbddcwpsjem trăpsjem ưdzbbng kỵmfdu, cũflcdng cóukuw thểhrbc đlknaálopunh bọerqzn họerqz chỉvvxqukuw tớlopui chớlopu khôtrcwng cóukuw lui.

“Mau! lui binh! lui binh!” Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn dẫflcdn đlknaexgfu lêhqpan ngựdkgra, quấgkqdt ngựdkgra chạvgoiy.

Mọerqzi ngưdzbbztiri vừktzya thấgkqdy tưdzbblopung quâxfgnn chạvgoiy, lúxtksc nàddcwy cũflcdng khôtrcwng còeycin chúxtks ýuzphxfgnm tưdzbbtrcwng thàddcwnh, rốztiri rívgoit lêhqpan ngựdkgra đlknauổsocdi theo Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn, khôtrcwng đlknaexgfy mộgkqdt láloput, mớlopui vừktzya rồlknai nhiệgkqdt nhiệgkqdt nhálopuo nhálopuo cửkucsa thàddcwnh trởophxhqpan an tĩjowcnh lạvgoii, chỉvvxq đlknahrbc lạvgoii Di Sa cùdqxqng Hạvgoi Tuyếdkgrt.

“Côtrcwng, côtrcwng tửkucs. . . . . .” Nhìpmyhn bụlyzli đlknagkqdt dầexgfn đlknaếdkgrn gầexgfn, Hạvgoi Tuyếdkgrt che chắexzbn trưdzbblopuc mặsdept Di Sa.


Chờztir nhữqoasng ngưdzbbztiri đlknaóukuw nhívgoich gầexgfn, Hạvgoi Tuyếdkgrt mớlopui nhìpmyhn đlknaếdkgrn, cálopui gọerqzi làddcw mộgkqdt vạvgoin ưdzbbng kỵmfdu, bấgkqdt quálopu chỉvvxqukuw chừktzyng trăpsjem ngưdzbbztiri, chẳjqmpng qua làddcw phívgoia sau đlknatrcwi ngựdkgra củevdca mỗlosci ngưdzbbztiri buộgkqdc lêhqpan mộgkqdt nhálopunh câxfgny. Màddcw mộgkqdt vạvgoin Ưbttpng kỵmfdu giálopu thếdkgr, chívgoinh từktzy đlknaálopum nhálopunh câxfgny nàddcwy tạvgoio thàddcwnh.

“Ha ha ha ha!” Ngưdzbbztiri cưdzbbvgoii ngựdkgra vâxfgny bắexzbt Di Sa, nởophx nụlyzldzbbztiri, “Diệgkqdu kếdkgr! Chẳjqmpng qua làddcw nhálopunh câxfgny, đlknaãlhxrdqxq dọerqza đlknaálopum ngưdzbbztiri kia bỏnzwj chạvgoiy!”

“Đuzphúxtksng vậddcwy! Côtrcwng chúxtksa quảogpc nhiêhqpan lợsocdi hạvgoii!”

Hạvgoi Tuyếdkgrt nhếdkgrch đlknaôtrcwi môtrcwi, nếdkgru nhưdzbbukuwi ban đlknaexgfu, nàddcwng khôtrcwng hiểhrbcu rõztirpmyh sao Y Sa quyếdkgrn luyếdkgrn Y Liêhqpan, nóukuwi đlknaúxtksng hơdqxqn làddcw quyếdkgrn luyếdkgrn Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt, hiệgkqdn tạvgoii thấgkqdy nhữqoasng chuyệgkqdn nàddcwy, nàddcwng rốztirt cụlyzlc hiểhrbcu vìpmyh sao côtrcwng tửkucsukuw nhưdzbb vậddcwy mêhqpa luyếdkgrn Y Liêhqpan. Nữqoas nhâxfgnn nàddcwy, rõztirddcwng chỉvvxqukuw chừktzyng trăpsjem thủevdc hạvgoi, lạvgoii cóukuw thểhrbc dọerqza năpsjem ngàddcwn đlknavgoii quâxfgnn bỏnzwj chạvgoiy trốztiri chếdkgrt, phầexgfn nàddcwy gan dạvgoim sálopung suốztirt cùdqxqng khôtrcwn lanh nàddcwy, thưdzbbztirng nhâxfgnn khôtrcwng cálopuch nàddcwo sálopunh bằvxvung.

“Côtrcwng tửkucs, làddcwm sao bâxfgny giờztir?”

Nhìpmyhn quanh ngưdzbbztiri củevdca bọerqzn họerqz, lòeycing bàddcwn tay Hạvgoi Tuyếdkgrt đlknasocd mồlknatrcwi. Cảogpcnh tưdzbbsocdng lúxtksc Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn bỏnzwj chạvgoiy cựdkgrc kỳacgz hỗloscn loạvgoin, thếdkgrhqpan xe ngựdkgra củevdca bọerqzn họerqz bịlyzl ngưdzbbztiri mang đlknai. Hiệgkqdn tạvgoii chỉvvxqukuw hai ngưdzbbztiri làddcwddcwng cùdqxqng Di Sa, lạvgoii bịlyzl trăpsjem ngưdzbbztiri bao bọerqzc vâxfgny quanh, hôtrcwm nay chẳjqmpng lẽfqgg phảogpci bỏnzwj mạvgoing ởophx chỗloscddcwy sao?

So vớlopui Hạvgoi Tuyếdkgrt kinh hoảogpcng, Di Sa lạvgoii vôtrcwdqxqng trấgkqdn đlknalyzlnh. Hay mộgkqdt chiêhqpau “che mắexzbt ngưdzbbztiri”, chẳjqmpng qua chừktzyng trăpsjem ngưdzbbztiri, lạvgoii dọerqza chạvgoiy 5000 ngưdzbbztiri củevdca Đuzphiềevdcn Chívgoixfgnn! Chiếdkgrn lưdzbbsocdc Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt sửkucs dụlyzlng, nếdkgru truyềevdcn đlknai, nhấgkqdt đlknalyzlnh sẽfqgg đlknaưdzbbsocdc ghi lạvgoii trong sửkucslopuch lưdzbbu truyềevdcn thiêhqpan cổsocd. Sálopuu năpsjem khôtrcwng gặsdepp, xem ra Y Liêhqpan củevdca hắexzbn đlknaãlhxrtrưdzbbophxng thàddcwnh!

“Côtrcwng chúxtksa nhàddcw ta cho mờztiri!” Mộgkqdt ngưdzbbztiri tiếdkgrn lêhqpan phívgoia trưdzbblopuc, làddcwm tưdzbb thếdkgr mờztiri . Di Sa thấgkqdy thếdkgr, cưdzbbztiri khổsocd mộgkqdt tiếdkgrng, xem ra hôtrcwm nay, khôtrcwng đlknai khôtrcwng đlknaưdzbbsocdc!

Dẫflcdn Di Sa cùdqxqng Hạvgoi Tuyếdkgrt vàddcwo Dâxfgnn Châxfgnu, “álopup tảogpci” đlknaếdkgrn trưdzbblopuc mặsdept Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt, Di Sa vừktzya nhìpmyhn đlknaãlhxr chúxtks ýuzph đlknaếdkgrn cálopui bụlyzlng khẽfqgg nhôtrcwhqpan củevdca Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt. Mộgkqdt cảogpcm giálopuc chua xóukuwt lấgkqdp đlknaexgfy tim hắexzbn, Y Liêhqpan củevdca hắexzbn, thàddcwnh thêhqpa tửkucs ngưdzbbztiri khálopuc, cóukuwddcwi tửkucs củevdca ngưdzbbztiri khálopuc! Di Sa siếdkgrt chặsdept quảogpc đlknagkqdm, móukuwng tay đlknaâxfgnn thậddcwt sâxfgnu vàddcwo lòeycing bàddcwn tay.

“Y Liêhqpan, đlknaãlhxrxfgnu khôtrcwng gặsdepp.”

Mặsdepc dùdqxq mang thâxfgnn phậddcwn “tùdqxq nhâxfgnn”, nhưdzbbng Di Sa làddcw vẫflcdn duy trìpmyh nụlyzldzbbztiri.

“Đuzphktzyng gọerqzi têhqpan ta!” Nhìpmyhn nụlyzldzbbztiri củevdca Di Sa, Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt thấgkqdy quálopu mứctwkc chóukuwi mắexzbt. Kiếdkgrp trưdzbblopuc, ngưdzbbztiri nàddcwy đlknaãlhxrdqxqng khuôtrcwn mặsdept tưdzbbơdqxqi cưdzbbztiri lừktzya nghĩjowca phụlyzl củevdca hắexzbn, hiệgkqdn tạvgoii hắexzbn tạvgoii sao cóukuw thểhrbc mộgkqdt chúxtkst đlknaau lòeycing cũflcdng khôtrcwng cóukuw, hay làddcw hắexzbn nhưdzbb vậddcwy khôtrcwng cóukuw tim khôtrcwng cóukuw phổsocdi? Chẳjqmpng lẽfqgg hắexzbn cho tớlopui bâxfgny giờztirflcdng khôtrcwng cóukuw hốztiri hậddcwn chuyệgkqdn quálopu khứctwk sao?

Lờztiri củevdca Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt đlknaogpcvgoich Di Sa nặsdepng nềevdc. Ngàddcwy hôtrcwm qua, hắexzbn thậddcwt sựdkgr nghĩjowc rằvxvung nàddcwng đlknaãlhxr tha thứctwk cho hắexzbn, cho hắexzbn mộgkqdt cơdqxq hộgkqdi nắexzbm tay giảogpcng hòeycia . Khôtrcwng nghĩjowc tớlopui, nàddcwng thậddcwt sựdkgrddcw hậddcwn hắexzbn đlknaếdkgrn cựdkgrc hạvgoin.

“Kiếdkgrp trưdzbblopuc, ta tựdkgrloput, trảogpcddcwng mộgkqdt mạvgoing. Hiệgkqdn tạvgoii, chúxtksng ta ởophx chỗloscddcwy, nàddcwng lấgkqdy mạvgoing ta, coi nhưdzbb trảogpc cho nghĩjowca phụlyzl!”

Di Sa nhắexzbm mắexzbt lạvgoii, ngẩklsrng đlknaexgfu, lộgkqd ra cổsocdukuwng loálopung, mộgkqdt bộgkqd thấgkqdy chếdkgrt khôtrcwng sờztirn bộgkqdlopung. Lầexgfn nàddcwy, hắexzbn thua trong tay Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt, tâxfgnm phụlyzlc khẩklsru phụlyzlc. Trưdzbblopuc kia Di Sa đlknaãlhxr nghĩjowc qua, cóukuw đlknaưdzbbsocdc Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt, vôtrcw luậddcwn dùdqxqng biệgkqdn phálopup gìpmyh, đlknaevdcu muốztirn nàddcwng ởophx lạvgoii bêhqpan cạvgoinh mìpmyhnh. Nếdkgru khôtrcwng cóukuw thểhrbc, vậddcwy thìpmyh giốztirng nhưdzbbxfgny giờztir, đlknahrbc cho hắexzbn chếdkgrt ởophx trong tay nàddcwng, triệgkqdt tiêhqpau hậddcwn ýuzph nốztirng đlknaddcwm trong nộgkqdi tâxfgnm nàddcwng.

“Đuzphktzyng, đlknaktzyng màddcw!” Thấgkqdy Di Sa nhưdzbb vậddcwy, Hạvgoi Tuyếdkgrt ôtrcwm Di Sa, che chởophx hắexzbn trong ngựdkgrc, “Y Liêhqpan tiểhrbcu thưdzbb, ta mặsdepc dùdqxq khôtrcwng biếdkgrt giữqoasa ngàddcwi vàddcwtrcwng tửkucsukuw âxfgnn oálopun gìpmyh, nhưdzbbng màddcw, côtrcwng tửkucs nhàddcw ta thậddcwt tâxfgnm yêhqpau ngưdzbbztiri! Van cầexgfu ngưdzbbztiri, bỏnzwj qua cho côtrcwng tửkucs nhàddcw ta, muốztirn giếdkgrt cứctwk giếdkgrt ta! Ta thay côtrcwng tửkucs chúxtksng ta chếdkgrt! Van cầexgfu ngưdzbbơdqxqi!”

“Ngưdzbbơdqxqi cúxtkst ngay!” Di Sa đlknaưdzbba tay đlknaklsry Hạvgoi Tuyếdkgrt ra: “Đuzphâxfgny làddcw chuyệgkqdn giữqoasa ta cùdqxqng nàddcwng, khôtrcwng cóukuw bấgkqdt cứctwk quan hệgkqdddcwo đlknaếdkgrn tiệgkqdn tỳacgz ngưdzbbơdqxqi. Y Liêhqpan, mọerqzi chuyệgkqdn sai đlknaevdcu làddcw lỗlosci củevdca ta, nàddcwng giếdkgrt ta đlknai!”

“Côtrcwng tửkucs!”

“Cúxtkst —— ngưdzbbơdqxqi cúxtkst cho ta,càddcwng xa càddcwng tốztirt! Cũflcdng làddcw bởophxi vìpmyh ngưdzbbơdqxqi, ta mớlopui cóukuw thểhrbc bịlyzl bắexzbt, ngưdzbbơdqxqi, đlknalknatrcw dụlyzlng!” Di Sa tàddcwn bạvgoio mắexzbng Hạvgoi Tuyếdkgrt, khiếdkgrn cho Hạvgoi Tuyếdkgrt khổsocd sởophx .”Côtrcwng tửkucs muốztirn đlknauổsocdi ta đlknai sao? Côtrcwng tửkucs khôtrcwngcầexgfn Hạvgoi Tuyếdkgrt hầexgfu hạvgoi nữqoasa sao?”

“Ta khôtrcwng cầexgfn phếdkgr vậddcwt nhưdzbb ngưdzbbơdqxqi! Đuzphlknatrcw dụlyzlng! Cúxtkst!”

Lờztiri củevdca Di Sa vôtrcwdqxqng khóukuw nghe, tim Hạvgoi Tuyếdkgrt tim nhưdzbblopuch toạvgoit từktzyng mảogpcnh:”Cho dùdqxqtrcwng tửkucs khôtrcwng thívgoich ta, chálopun ta, đlknaztiri vớlopui nôtrcw tỳacgz, ngưdzbbztiri làddcwtrcwng tửkucs, bảogpco vệgkqdtrcwng tửkucsddcw chứctwkc trálopuch củevdca ta!”

Hạvgoi Tuyếdkgrt quỳacgz gốztiri trưdzbblopuc mặsdept Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt, dậddcwp đlknaexgfu cầexgfu xin tha thứctwk, “Y Liêhqpan tiểhrbcu thưdzbb, ngàddcwi vìpmyh thai nhi trong bụlyzlng hãlhxry tívgoich đlknactwkc, ngàddcwi hãlhxry bỏnzwj qua cho côtrcwng tửkucs! Hắexzbn đlknaztiri vớlopui ngưdzbbơdqxqi cuồlknang dạvgoii mộgkqdt mảogpcnh, cóukuw lẽfqgg đlknaãlhxrdqxqng phưdzbbơdqxqng thứctwkc sai lầexgfm rồlknai, nhưdzbbng làddcwhqpau mộgkqdt ngưdzbbztiri cũflcdng khôtrcwng sai a! Y Liêhqpan tiểhrbcu thưdzbb, van cầexgfu ngàddcwi! Van cầexgfu ngàddcwi!”

“Cúxtkst! Ta khôtrcwng cầexgfn ngưdzbbơdqxqi cầexgfu xin tha thứctwk ——”

“Bốztirp bốztirp ——” Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt thấgkqdy cảogpcnh tưdzbbsocdng nàddcwy, nhẹbxgs nhàddcwng màddcw vỗloschqpan tay .”Quảogpc nhiêhqpan làddcw chủevdc tớlopupmyhnh thâxfgnm. Ngưdzbbơdqxqi cóukuweycing muốztirn cứctwku nàddcwng, cầexgfn gìpmyh phảogpci muốztirn dùdqxqng lờztiri nóukuwi álopuc đlknagkqdc nhưdzbb vậddcwy đlknahrbc thưdzbbơdqxqng tổsocdn nàddcwng chứctwk!”

Bịlyzl Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt nóukuwi ra ýuzph đlknalyzlnh trong lòeycing mìpmyhnh, Di Sa đlknanzwj mặsdept, vộgkqdi vàddcwng biệgkqdn bạvgoich cho mìpmyhnh: “Khôtrcwng phảogpci! Ta làddcw thậddcwt chálopun nàddcwng! Y Liêhqpan, ngưdzbbztiri nàddcwng muốztirn giếdkgrt làddcw ta, hếdkgrt thảogpcy nàddcwng ấgkqdy làddcwm đlknaevdcu theo lờztiri dặsdepn củevdca ta, nàddcwng đlknaktzyng làddcwm khóukuwddcwng ấgkqdy!”

“Làddcwm khóukuw? Ha hảogpc, ngưdzbbơdqxqi khôtrcwng nóukuwi, ta cũflcdng khôtrcwng cóukuw ýuzph nghĩjowc nhưdzbb vậddcwy, hiệgkqdn tạvgoii ngưdzbbơdqxqi nhắexzbc tớlopui rồlknai, ta còeycin thậddcwt muốztirn làddcwm khóukuwddcwng.”

Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt đlknaãlhxr mấgkqdt kiêhqpan nhẫflcdn nóukuwi chuyệgkqdn vớlopui Di Sa, “Mạvgoing củevdca ngưdzbbơdqxqi, vốztirn làddcw chívgoinh làddcw ngưdzbbơdqxqi thiếdkgru ta. Bỏnzwj qua cho nàddcwng, ta sẽfqgg suy nghĩjowc, nhưdzbbng ngưdzbbơdqxqi phảogpci ăpsjen viêhqpan thuốztirc nàddcwy. Ngưdzbbơdqxqi thiếdkgru ta quálopu nhiềevdcu, ta khôtrcwng muốztirn ngưdzbbơdqxqi chếdkgrt quálopu thốztirng khoálopui, đlknaóukuwddcw tiệgkqdn nghi cho ngưdzbbơdqxqi. Ălhxrn viêhqpan thuốztirc nàddcwy, ta nhìpmyhn ngưdzbbơdqxqi từktzy từktzy chếdkgrt ởophx trưdzbblopuc mặsdept củevdca ta ——”

“Tốztirt! Ta ăpsjen!” Di Sa cưdzbbztiri khổsocd mộgkqdt tiếdkgrng, nàddcwng thậddcwt hậddcwn mìpmyhnh hậddcwn đlknaếdkgrn thấgkqdu xưdzbbơdqxqng.

“Côtrcwng tửkucs, đlknaktzyng!” Hạvgoi Tuyếdkgrt muốztirn ngăpsjen trởophx, lạvgoii bịlyzltrcw Mi cùdqxqng Tốztir Nguyệgkqdt bắexzbt đlknaưdzbbsocdc, chỉvvxqukuw thểhrbc trơdqxq mắexzbt nhìpmyhn Di Sa ăpsjen đlknagkqdc dưdzbbsocdc.

“Phốztirc ——” ởophxhqpan trong bộgkqd ngựdkgrc, giốztirng nhưdzbb đlknaètipu éqxpup ngàddcwn câxfgnn giốztirng nhau, Di Sa cảogpcm giálopuc mìpmyhnh càddcwng lúxtksc càddcwng khóukuw thởophx, Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt ởophx trưdzbblopuc mặsdeptcũflcdng dầexgfn dầexgfn trởophxhqpan mơdqxq hồlkna. Di Sa ho khan hai tiếdkgrng, trong cổsocd họerqzng sặsdepc mùdqxqi málopuu tưdzbbơdqxqi.

“Khụlyzl khụlyzl. . . . . .”

Thấgkqdy trong lòeycing bàddcwn tay đlknanzwj sẫflcdm málopuu, Di Sa cưdzbbztiri đlknaếdkgrn đlknasdepc biệgkqdt thoảogpci málopui: “Y Liêhqpan, cóukuw thểhrbc chếdkgrt ởophx trong tay ngưdzbbơdqxqi, ta cảogpcm thấgkqdy rấgkqdt vui vẻhrbc. Nếdkgru nhưdzbb thờztiri gian cóukuw thểhrbc trởophx lạvgoii, cóukuw thểhrbc trởophx lạvgoii ban đlknaexgfu, thậddcwt làddcw tốztirt biếdkgrt bao a!”

“Côtrcwng tửkucs, đlknaktzyng a ——” nhìpmyhn sắexzbc mặsdept Di Sa trắexzbng bệgkqdch, miệgkqdng phun málopuu tưdzbbơdqxqi, Hạvgoi Tuyếdkgrt trálopunh thoáloput tay Tôtrcw Mi cùdqxqng Tốztir Nguyệgkqdt, vọerqzt tớlopui bêhqpan cạvgoinh Di Sa.”Côtrcwng tửkucs, làddcwm sao chàddcwng lạvgoii ngốztirc nhưdzbb vậddcwy! Nàddcwng khôtrcwng thưdzbbơdqxqng chàddcwng, ta yêhqpau chàddcwng! Côtrcwng tửkucs, tạvgoii sao chàddcwng khôtrcwng chịlyzlu nhìpmyhn ta mộgkqdt chúxtkst! Ta vẫflcdn luôtrcwn ởophxhqpan cạvgoinh chàddcwngmaf!”

“Hạvgoi Tuyếdkgrt. . . . . .” Tầexgfm mắexzbt Di Sa bắexzbt đlknaexgfu trởophxhqpan mơdqxq hồlkna, thấgkqdy khôtrcwng rõztir lắexzbm bộgkqdlopung Hạvgoi Tuyếdkgrt, chỉvvxqukuw thểhrbc đlknaưdzbba tay, đlknalyzlng vàddcwo mặsdept Hạvgoi Tuyếdkgrt.”Nàddcwng đlknai đlknai! Làddcw ta cóukuw lỗlosci vớlopui Nàddcwng! Nhưdzbbng trong lòeycing ta đlknaãlhxrukuw Y Liêhqpan, khôtrcwng thểhrbcukuwddcwng! Nàddcwng đlknai đlknai. . . . . .”

“Đuzphktzyng! Ta muốztirn phụlyzlng bồlknai côtrcwng tửkucs! Bấgkqdt kểhrbctrcwng tửkucs đlknai chỗloscddcwo, ta cũflcdng muốztirn phụlyzlng bồlknai côtrcwng tửkucs!”

“Nữqoas nhâxfgnn ngốztirc!” Di Sa cưdzbbztiri, málopuu từktzy khóukuwe miệgkqdng tuôtrcwn nhưdzbbơdqxqi nhưdzbb suốztiri. Thìpmyh ra tưdzbb vịlyzl củevdca cálopui chếdkgrt chívgoinh làddcw nhưdzbb vậddcwy! Đuzphhrbc cho hắexzbn từktzy từktzy chếdkgrt, chảogpcy khôtrcwlopuu trêhqpan ngưdzbbztiri . . . . . . Y Liêhqpan, nàddcwng hậddcwn ta đlknaếdkgrn thếdkgr, vẫflcdn khôtrcwng chịlyzlu tha thứctwk cho ta sao?

Di Sa cảogpcm thấgkqdy thâxfgnn thểhrbcqxput run, bộgkqd ngựdkgrc đlknaau đlknalopun càddcwng ngàddcwy càddcwng kịlyzlch liệgkqdt, đlknaóukuwddcw loạvgoii thốztirng khổsocd khóukuwukuw thểhrbcukuwi thàddcwnh lờztiri, dưdzbbztirng nhưdzbb muốztirn cưdzbblopup lấgkqdy mạvgoing hắexzbn bằvxvung cálopuch húxtkst khôtrcwlopuu, làddcwm tan xưdzbbơdqxqng trêhqpan ngưdzbbztiri hắexzbn.

“Y Liêhqpan. . . . . .” Di Sa nhìpmyhn vềevdc phívgoia Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt. Lúxtksc nàddcwy, hai mắexzbt hắexzbn đlknaãlhxr khôtrcwng nhìpmyhn rõztir, chỉvvxqukuw thểhrbc nhìpmyhn đlknaếdkgrn mộgkqdt đlknaddcwn sưdzbbơdqxqng trắexzbng, căpsjen bảogpcn làddcw nhìpmyhn khôtrcwng thấgkqdy tớlopui bấgkqdt kỳacgz vậddcwt gìpmyh.”Y Liêhqpan. . . . . . Ta chếdkgrt, nàddcwng cóukuw thểhrbc quêhqpan đlknai cừktzyu hậddcwn. . . . . .”

“Y Liêhqpan. . . . . .”

hqpau vàddcwi tiếdkgrng, cũflcdng khôtrcwng cóukuw ngưdzbbztiri trảogpc lờztiri, Hạvgoi Tuyếdkgrt ởophxhqpan cạvgoinh Di Sa thấgkqdp giọerqzng nứctwkc nởophx, “Côtrcwng tửkucs, Y Liêhqpan tiểhrbcu thưdzbb đlknaãlhxr đlknai rồlknai. . . . . .”

Đuzphi? Nàddcwng khôtrcwng phảogpci làddcw rấgkqdt hậddcwn hắexzbn, muốztirn tậddcwn mắexzbt nhìpmyhn hắexzbn từktzy từktzy chếdkgrt đlknai sao? Tạvgoii sao đlknaếdkgrn lúxtksc nàddcwy, nàddcwng lạvgoii khôtrcwng xem? Nhấgkqdt đlknalyzlnh làddcw bộgkqdlopung hắexzbn lúxtksc nàddcwy quálopu mứctwkc khóukuw coi, cho khôtrcwng nhìpmyhn hắexzbn sao?

Khôtrcwng biếdkgrt qua bao lâxfgnu, trong ngựdkgrc Hạvgoi Tuyếdkgrt, thâxfgnn thểhrbc Di Sa dầexgfn dầexgfn lạvgoinh nhưdzbbpsjeng, “Côtrcwng tửkucs!” Hạvgoi Tuyếdkgrt khóukuwc đlknaếdkgrn têhqpaxfgnm liệgkqdt phếdkgr, nưdzbblopuc mắexzbt tívgoich tálopuch rơdqxqi lêhqpan trêhqpan mặsdept Di Sa, “Côtrcwng tửkucs, ngưdzbbztirii chờztir, Hạvgoi Tuyếdkgrt lậddcwp tứctwkc tớlopui cùdqxqng ngưdzbbztiri! Côtrcwng tửkucs, Hạvgoi Tuyếdkgrt sẽfqgg khôtrcwng đlknahrbc cho côtrcwng tửkucstrcw đlknaơdqxqn mộgkqdt mìpmyhnh xuốztirng suốztiri vàddcwng!”

Hạvgoi Tuyếdkgrt suýuzpht đlknaâxfgnm chùdqxqy thủevdcddcwo bụlyzlng, mộgkqdt viêhqpan đlknaálopu đlknaálopunh rớloput chủevdcy thủevdc trong tay nàddcwng.

Nhìpmyhn Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt trưdzbblopuc mặsdept, trong mắexzbt Hạvgoi Tuyếdkgrt hiệgkqdn lêhqpan màddcwu đlknanzwjdzbbơdqxqi.

“Ngưdzbbơdqxqi trởophx lạvgoii làddcwm cálopui gìpmyh? Ngưdzbbơdqxqi cóukuw phảogpci muốztirn nhìpmyhn đlknaếdkgrn hắexzbn rốztirt cuộgkqdc đlknaãlhxr chếdkgrt hay chưdzbba? Côtrcwng tửkucs đlknaãlhxr chếdkgrt! Hắexzbn đlknaãlhxr chếdkgrt! Hiệgkqdn tạvgoii ngưdzbbơdqxqi hàddcwi lòeycing chưdzbba? Ta chưdzbba từktzyng thấgkqdy qua nữqoas nhâxfgnn álopuc nhưdzbb ngưdzbbơdqxqi! Côtrcwng tửkucs rốztirt cuộgkqdc cóukuwlopui gìpmyh sai? Lỗlosci duy nhấgkqdt củevdca hắexzbn làddcw đlknaãlhxrhqpau ngưdzbbơdqxqi, ngưdzbbztiri khôtrcwng nêhqpan yêhqpau nữqoas nhâxfgnn tâxfgnm đlknalyzla sắexzbt đlknaálopu, málopuu lạvgoinh nhưdzbb ngưdzbbơdqxqi! Y Liêhqpan, ta hậddcwn ngưdzbbơdqxqi! Ta thàddcwnh quỷwvhqflcdng làddcw sẽfqgg khôtrcwng bỏnzwj qua ngưdzbbơdqxqi!”

Khôtrcwng đlknasocdi Hạvgoi Tuyếdkgrt bi phẫflcdn hôtrcw xong, Tôtrcw Mi mộgkqdt quyềevdcn đlknaálopunh vàddcwo cổsocd Hạvgoi Tuyếdkgrt. Hạvgoi Tuyếdkgrt álopunh mắexzbt sửkucsng sốztirt, sau đlknaóukuw ôtrcwm Di Sa, chậddcwm rãlhxri ngãlhxr xuốztirng. Mặsdepc dùdqxq đlknaếdkgrn cuốztiri cùdqxqng, tay nàddcwng vẫflcdn luôtrcwn ôtrcwm Di Sa thậddcwt chặsdept, mộgkqdt khắexzbc cũflcdng chưdzbba từktzyng buôtrcwng lỏnzwjng.

“Tiểhrbcu thưdzbb, ngàddcwi nghĩjowc kỹmfdu chưdzbba? Thậddcwt, thảogpc bọerqzn họerqz? Nếdkgru làddcw thảogpc hổsocd vềevdcxtksi, ngàddcwy sau cóukuw thểhrbc bịlyzl phiềevdcn toálopui.” Tốztir Nguyệgkqdt nhìpmyhn Hạvgoi Tuyếdkgrt cùdqxqng Di Sa trêhqpan mặsdept đlknagkqdt, nhẹbxgsukuwi.

“Hạvgoi Tuyếdkgrt nóukuwi rấgkqdt đlknaúxtksng, coi nhưdzbbddcwvgoich đlknactwkc cho hàddcwi tửkucs! Huốztirng chi. . . . . . Vĩjowcnh viễqxpun vềevdc sau hắexzbn cũflcdng khôtrcwng nhớlopu đlknaưdzbbsocdc ta. Đuzphưdzbba bọerqzn họerqz đlknai thôtrcwi!”

Chờztir Hạvgoi Tuyếdkgrt tỉvvxqnh lạvgoii, pháloput hiệgkqdn mìpmyhnh làddcwophx mộgkqdt gian nhàddcwxfgnn , nàddcwng khôtrcwng cóukuw chếdkgrt? Nàddcwng còeycin tưdzbbophxng rằvxvung nàddcwng đlknaãlhxr chếdkgrt!

dzbblopuc xuốztirng giưdzbbztirng, Hạvgoi Tuyếdkgrt bỗloscng nhiêhqpan nghĩjowc tớlopui mộgkqdt màddcwn cuốztiri cùdqxqng.”Côtrcwng tửkucs! Côtrcwng tửkucs!” Hạvgoi Tuyếdkgrt xôtrcwng ra ngoàddcwi, nhưdzbbng thấgkqdy mộgkqdt thâxfgnn ảogpcnh quen thuộgkqdc ngồlknai ởophx.”Côtrcwng tửkucs ——” Hạvgoi Tuyếdkgrt cóukuw chúxtkst khôtrcwng tin mìpmyhnh álopunh mắexzbt, chờztir đlknaếdkgrn gầexgfn, lạvgoii pháloput hiệgkqdn ngưdzbbztiri nàddcwy châxfgnn châxfgnn thậddcwt thậddcwt, chívgoinh làddcw Di Sa.

xtksc nàddcwy, Di Sa đlknaang tựdkgra vàddcwo xe lăpsjen, nhắexzbm mắexzbt lạvgoii. Vếdkgrt málopuu trêhqpan khóukuwe miệgkqdng đlknaãlhxr khôtrcw, vếdkgrt málopuu trêhqpan ngưdzbbztiri cũflcdng trởophx thàddcwnh màddcwu đlknaen, xem ra, ngưdzbbztiri chếdkgrt đlknaãlhxrxfgnu.”Côtrcwng tửkucs, côtrcwng tửkucs!” Thấgkqdy bộgkqdlopung Di Sa nhưdzbb vậddcwy, Hạvgoi Tuyếdkgrt khổsocd sởophx đlknaếdkgrn bấgkqdt đlknagkqdng, gụlyzlc ởophx trêhqpan đlknaùdqxqi Di Sa màddcwddcwo khóukuwc!

“Côtrcwng tửkucs, làddcw Hạvgoi Tuyếdkgrt khôtrcwng tốztirt, Hạvgoi Tuyếdkgrt khôtrcwng bảogpco vệgkqd ngưdzbbztiri tốztirt! Côtrcwng tửkucs, ngưdzbbztiri đlknaktzyng rờztiri bỏnzwj Hạvgoi Tuyếdkgrt cóukuw đlknaưdzbbsocdc hay khôtrcwng?”

Hạvgoi Tuyếdkgrt khóukuwc đlknaếdkgrn thưdzbbơdqxqng tâxfgnm, bỗloscng nhiêhqpan mộgkqdt cálopui tay xoa mặsdept Hạvgoi Tuyếdkgrt, “Hạvgoi Tuyếdkgrt, ngưdzbbơdqxqi khóukuwc cálopui gìpmyh? Đuzphãlhxr xảogpcy ra chuyệgkqdn gìpmyh? Tạvgoii sao ta đlknaâxfgny thấgkqdy khóukuw chịlyzlu?”

Nghe đlknaưdzbbsocdc thanh âxfgnm quen thuộgkqdc, Hạvgoi Tuyếdkgrt trong lúxtksc nhấgkqdt thờztiri phảogpcn ứctwkng khôtrcwng kịlyzlp, trựdkgrc tiếdkgrp ngâxfgny ngốztirc, lầexgfn nữqoasa nhìpmyhn, Di Sa mởophx to mắexzbt phảogpci, đlknaang nhìpmyhn nàddcwng, đlknaiềevdcu nàddcwy làddcwm cho Hạvgoi Tuyếdkgrt cảogpcm thấgkqdy thậddcwt bấgkqdt khảogpcdzbb nghịlyzl.

“Côtrcwng tửkucs, ngưdzbbơdqxqi khôtrcwng cóukuw chếdkgrt? Thậddcwt tốztirt quálopu! Côtrcwng tửkucs ngưdzbbơdqxqi khôtrcwng cóukuw chếdkgrt? !”

“Hạvgoi Tuyếdkgrt, ngưdzbbơdqxqi nóukuwi vớlopu vẩklsrn gìpmyh vậddcwy? Ta vìpmyh sao phảogpci chếdkgrt?” Di Sa vẻhrbc mặsdept khốztirn hoặsdepc, chờztir hắexzbn đlknaưdzbba tay sờztir khóukuwe miệgkqdng, vừktzya thấgkqdy trêhqpan ngưdzbbztiri vếdkgrt málopuu, Di Sa kêhqpau lêhqpan, “Đuzphâxfgny làddcw chuyệgkqdn gìpmyh xảogpcy ra? Ta cálopui gìpmyh chảogpcy málopuu? Hạvgoi Tuyếdkgrt, nơdqxqi nàddcwy làddcw chỗloscddcwo? Chúxtksng ta tạvgoii sao ởophx chỗloscddcwy?”

Di Sa liêhqpan tiếdkgrp hỏnzwji nhiềevdcu nhưdzbb vậddcwy vấgkqdn đlknaevdc, khiếdkgrn cho Hạvgoi Tuyếdkgrt khôtrcwng biếdkgrt nóukuwi từktzy đlknaâxfgnu. Lúxtksc nàddcwy, trong lòeycing Hạvgoi Tuyếdkgrt nhóukuwm lêhqpan đlknaztirm lửkucsa hạvgoinh phúxtksc. Côtrcwng tửkucs củevdca nàddcwng khôtrcwng cóukuw chếdkgrt, Di Sa còeycin sốztirng!

Hạvgoi Tuyếdkgrt đlknalopun khôtrcwng ra bọerqzn họerqz tạvgoii sao ởophx đlknalyzla phưdzbbơdqxqng xa lạvgoiddcwy, nhưdzbbng làddcwddcwng cóukuw thểhrbclopuc đlknalyzlnh, Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt đlknaãlhxr thảogpc bọerqzn họerqz.

“Côtrcwng tửkucs, làddcw Y Liêhqpan tiểhrbcu thưdzbb, nàddcwng. . . . . .”

“Y Liêhqpan? Y Liêhqpan làddcw ai?” Nghe têhqpan, Di Sa châxfgnn màddcwy cau lạvgoii, “Hạvgoi Tuyếdkgrt, ta hỏnzwji ngưdzbbơdqxqi, tạvgoii sao chúxtksng ta ởophx đlknaâxfgny, ngưdzbbơdqxqi nóukuwi ngưdzbbztiri khôtrcwng liêhqpan quan làddcwm cálopui gìpmyh?”

Di Sa trảogpc lờztiri, khiếdkgrn cho Hạvgoi Tuyếdkgrt hoàddcwn toàddcwn u mêhqpa, “Côtrcwng tửkucs, ngưdzbbơdqxqi khôtrcwng nhớlopuztir Y Liêhqpan tiểhrbcu thưdzbb sao?”

“Khôtrcwng nhậddcwn ra.” Di Sa lắexzbc đlknaexgfu, “Ngưdzbbztiri nàddcwy rấgkqdt quan trọerqzng sao?”

“Khôtrcwng, khôtrcwng trọerqzng yếdkgru, nàddcwng khôtrcwng sao ——” Hạvgoi Tuyếdkgrt dùdqxqng sứctwkc cắexzbn môtrcwi, cốztirqxpun mắexzbt nưdzbblopuc mắexzbt. Nàddcwng rốztirt cuộgkqdc hiểhrbcu rõztir nguyêhqpan do rồlknai, Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt buôtrcwng tha bọerqzn họerqz, lạvgoii làddcwm cho Di Sa vĩjowcnh viễqxpun quêhqpan mấgkqdt nàddcwng. Cóukuw lẽfqgg, đlknaâxfgny đlknaztiri vớlopui hai ngưdzbbztiri bọerqzn họerqzddcwukuwi, mớlopui làddcw nhấgkqdt kếdkgrt quảogpc tốztirt!

“Côtrcwng tửkucs, ngưdzbbztiri đlknaóukuwi bụlyzlng hay khôtrcwng? Ta nấgkqdu cơdqxqm cho ngưdzbbztiri!” Hạvgoi Tuyếdkgrt xoa xoa khóukuwe mắexzbt, trong lòeycing mộgkqdt trậddcwn kívgoich đlknagkqdng. Lúxtksc trưdzbblopuc nàddcwng hậddcwn Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt chiếdkgrm cứctwkeycing Di Sa, hiệgkqdn tạvgoii nàddcwng lạvgoii tràddcwn đlknaexgfy cảogpcm kívgoich vớlopui tấgkqdm lòeycing bao dung vôtrcw bờztir bếdkgrn củevdca nàddcwng ấgkqdy. Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt chẳjqmpng nhữqoasng cho Di Sa cuộgkqdc sốztirng mớlopui, cũflcdng cho nàddcwng bắexzbt đlknaexgfu mớlopui!

“Đuzphóukuwi bụlyzlng, Hạvgoi Tuyếdkgrt, ta muốztirn ăpsjen cơdqxqm. . . . . .”

“Tốztirt! Côtrcwng tửkucs chờztir ta mộgkqdt chúxtkst.!” Hạvgoi Tuyếdkgrt cao hứctwkng đlknai phòeycing bếdkgrp, Di Sa đlknaklsry xe lăpsjen đlknai theo nàddcwng, chờztir nấgkqdu xong, đlknasdept ởophx trưdzbblopuc mặsdept Di Sa, Di Sa thếdkgr nhưdzbbng khôtrcwng cầexgfm chiếdkgrc đlknaũflcda, nhìpmyhn Hạvgoi Tuyếdkgrt.

“Côtrcwng tửkucs thậddcwt làddcw, càddcwng lúxtksc càddcwng giốztirng tiểhrbcu hàddcwi tửkucs rồlknai!” Hạvgoi Tuyếdkgrt ngoàddcwi miệgkqdng mặsdepc dùdqxqlopun giậddcwn, trong lòeycing cũflcdng rấgkqdt ngọerqzt. Bấgkqdt kểhrbc Di Sa làddcwlopui dạvgoing gìpmyh, chỉvvxq cầexgfn hắexzbn cóukuw thểhrbc quêhqpan Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt, mặsdepc dùdqxq hắexzbn biếdkgrn thàddcwnh kẻhrbc ngu, nàddcwng nguyệgkqdn ýuzph phụlyzlng bồlknai hắexzbn!

trcw Mi nhìpmyhn hai ngưdzbbztiri trong việgkqdn, chậddcwm rãlhxri lui ra. Khi nàddcwng trởophx lạvgoii Dâxfgnn Châxfgnu thàddcwnh, nóukuwi chuyệgkqdn vềevdc Di Sa cùdqxqng Hạvgoi Tuyếdkgrt cho Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt nghe, Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt thởophxddcwi.

“Tiểhrbcu thưdzbb, ngưdzbbơdqxqi khôtrcwng vui sao? Nếdkgru nhưdzbb khôtrcwng vui, thuộgkqdc hạvgoi đlknai giếdkgrt bọerqzn họerqz!”

“Khôtrcwng cầexgfn.” Nghe Tôtrcw Mi nóukuwi nhưdzbb vậddcwy, Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt lắexzbc đlknaexgfu, “Tựdkgra nhưdzbb nhớlopu lạvgoii, kiếdkgrp trưdzbblopuc hắexzbn nợsocd ta mộgkqdt mạvgoing, lúxtksc trưdzbblopuc hắexzbn ăpsjen vàddcwo đlknagkqdc dưdzbbsocdc, đlknaãlhxr chếdkgrt mộgkqdt hồlknai, cũflcdng làddcw trảogpc nghĩjowca phụlyzl mạvgoing, huốztirng chi ăpsjen thuốztirc củevdca ta, tâxfgnm trívgoi dầexgfn dầexgfn thoálopui hóukuwa, cuốztiri cùdqxqng trởophx thàddcwnh hàddcwi đlknalknang ngâxfgny th, khôtrcwng cóukuwpsjeng lựdkgrc thưdzbbơdqxqng tổsocdn ngưdzbbztiri. Ta cùdqxqng hắexzbn sau nàddcwy khôtrcwng ai thiếdkgru nợsocd ai!”

Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt ngẩklsrng đlknaexgfu, nhìpmyhn bầexgfu trờztiri xa xôtrcwi. Nghĩjowca phụlyzl, ta làddcwm nhưdzbb vậddcwy, rốztirt cuộgkqdc cóukuw đlknaúxtksng hay khôtrcwng? Mặsdepc dùdqxq ta rấgkqdt muốztirn giếdkgrt hắexzbn rồlknai bálopuo thùdqxq cho ngưdzbbơdqxqi, nhưdzbbng làddcw, ởophx trêhqpan trờztiri , ngưdzbbztiri cũflcdng khôtrcwng hi vọerqzng chúxtksng ta tựdkgr giếdkgrt lẫflcdn nhau đlknaúxtksng khôtrcwng?

Xửkucsuzph chuyệgkqdn cuar Di Sa xong, Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt cảogpcm thấgkqdy trầexgfm muộgkqdn đlknasdept ởophx ngựdkgrc hoàddcwn toàddcwn buôtrcwng lỏnzwjng. Di Sa đlknaãlhxr thàddcwnh nhưdzbb vậddcwy, cóukuw Hạvgoi Tuyếdkgrt trung thàddcwnh theo ởophxhqpan cạvgoinh, bọerqzn họerqz hẳjqmpn sẽfqggukuw bắexzbt đlknaexgfu mớlopui.

Khôtrcwng cóukuw nguy hiểhrbcm, cũflcdng khôtrcwng còeycin âxfgnn oálopun tìpmyhnh cừktzyu, tốztiri hôtrcwm đlknaóukuw Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt ngủevdc rấgkqdt sớlopum, cũflcdng ngủevdc rấgkqdt sâxfgnu.

Ban đlknaêhqpam, rấgkqdt an tĩjowcnh, álopunh trăpsjeng màddcwu bạvgoic xuyêhqpan thấgkqdu qua khung cửkucsa, chiếdkgru ởophx trêhqpan ngưdzbbztiri Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt, vìpmyhddcwng đlknagkqdhqpan mộgkqdt tầexgfng hàddcwo quang.

“Ngưdzbbztiri nàddcwo?” Nửkucsa đlknaêhqpam Tốztir Nguyệgkqdt nghe đlknaưdzbbơdqxqc cóukuw ngưdzbbztiri nhívgoich tớlopui gầexgfn, vộgkqdi vàddcwng đlknai ra ngoàddcwi xem xéqxput, nhìpmyhn thấgkqdy ngưdzbbztiri dưdzbblopui álopunh trăpsjeng, Tốztir Nguyệgkqdt vôtrcwdqxqng kinh ngạvgoic, “Côtrcw. . . . . . Côtrcw gia? !”

Phưdzbbsocdng Thưdzbbơdqxqng khôtrcwng phảogpci làddcwophx Nam Phưdzbbơdqxqng cálopuch ngàddcwn dặsdepm sao? Tạvgoii sao Phưdzbbsocdng Thưdzbbơdqxqng lạvgoii xuấgkqdt hiệgkqdn ởophx chỗloscddcwy? Kinh ngạvgoic qua đlknai, Tốztir Nguyệgkqdt đlknasdepc biệgkqdt kívgoich đlknagkqdng, vừktzya đlknalyzlnh đlknai bẩklsrm bálopuo cho Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt, lạvgoii bịlyzl Phưdzbbsocdng thưdzbbơdqxqng ngăpsjen lạvgoii.

“Suỵmfdut!” Bộgkqdlopung Phưdzbbsocdng Thưdzbbơdqxqng nhìpmyhn cóukuw chúxtkst phong trầexgfn, mộgkqdt đlknaexgfu tóukuwc hỗloscn loạvgoin, cũflcdng khôtrcwng cóukuw thếdkgrddcw dung mạvgoio củevdca hắexzbn giảogpcm ngưdzbbsocdc lạvgoii tăpsjeng thêhqpam mộgkqdt tia anh khívgoi.”Khanh Khanh đlknaâxfgnu?”

“Tiểhrbcu thưdzbb đlknaãlhxr ngủevdc ——”

“Ta biếdkgrt rồlknai, đlknahrbc cho ta tớlopui! Ngưdzbbơdqxqi đlknai nghỉvvxq ngơdqxqi đlknai!”

Phưdzbbsocdng Thưdzbbơdqxqng róukuwn réqxpun đlknai vàddcwo trong phòeycing, khi nhìpmyhn thấgkqdy ngưdzbbztiri làddcwm cho mìpmyhnh tâxfgnm hồlknan khôtrcwng yêhqpan trêhqpan giưdzbbztirng, Phưdzbbsocdng Thưdzbbơdqxqng nhịlyzln khôtrcwng muốztirn hôtrcwn nàddcwng. Chẳjqmpng qua thấgkqdy Mộgkqd Dung Thấgkqdt Thấgkqdt ngủevdc đlknaưdzbbsocdc ngon nhưdzbb vậddcwy, Phưdzbbsocdng Thưdzbbơdqxqng cẩklsrn thậddcwn từktzyng chúxtkst cởophxi xuốztirng khôtrcwi giálopup, lạvgoii cẩklsrn thậddcwn cẩklsrn thậddcwn đlknai tớlopui bêhqpan giưdzbbztirng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.