Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 131 : Đến Bồng Lai đảo

    trước sau   
hhusc nàwyysy vừfoyha vàwyyso cửmiuya, thấhbuby đuwynôyhxei mắlwmmt sưyhgnng đuwyniggu củnzmpa Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt, Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng lậhpapp tứjxmwc đuwyni tớigdxi bêlwmmn ngưyhgntwpci nàwyysng: “Khanh Khanh, nàwyysng khôyhxeng sao chứjxmw?”

Lầhsgqn nữhhusa thấhbuby Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng, nghĩwnma đuwynếmiuyn mìesrfnh thápbnqi đuwynhbub “ápbnqc liệswvnt” củnzmpa mìesrfnh khi nãjgoiy, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt cóswvn chúhhust bốvoeri rốvoeri: “Thậhpapt xin lỗpbnqi ——”

“Thậhpapt xin lỗpbnqi ——”

Khôyhxeng nghĩwnma tớigdxi, hai ngưyhgntwpci thếmiuy nhưyhgnng đuwynrsyung thờtwpci mởhrtf miệswvnng nóswvni xin lỗpbnqi vớigdxi đuwynvoeri phưyhgnơakhrng. Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt khôyhxeng lêlwmmn tiếmiuyng, nhìesrfn Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng, qua mộhbubt lúhhusc lâagssu, “phìesrf” cưyhgntwpci thàwyysnh tiếmiuyng. “Chàwyysng biếmiuyt nữhhus nhâagssn thờtwpci đuwyniểezckm mang thai, tíxumknh tìesrfnh sẽeyra khápbnqc thưyhgntwpcng, mớigdxi vừfoyha rồrsyui ta khôyhxeng nêlwmmn nổwdjvi giậhpapn vớigdxi chàwyysng, thậhpapt xin lỗpbnqi!”

So vớigdxi hìesrfnh tưyhgnsjzdng “hổwdjv mẹaufy” luc nãjgoiy, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt ôyhxen nhu nhưyhgnagssy giờtwpc lạiwtgi khiếmiuyn cho nộhbubi tâagssm Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng thảhpapwnmang:”Hẳtpxgn ta mớigdxi nêlwmmn xin lỗpbnqi! Tấhbubn Mặrnocc đuwynãjgoi sớigdxm bảhpapo ta thẳtpxgng thắlwmmn vớigdxi nàwyysng, nhưyhgnng làwyys trong lòwnmang ta cốvoer kỵxumk quápbnq nhiềfueku, khôyhxeng nóswvni cho nàwyysng biếmiuyt, khiếmiuyn nàwyysng lo lắlwmmng!”

“Khôyhxeng sao, đuwynãjgoi qua! Khôyhxeng cầhsgqn nhắlwmmc lạiwtgi nữhhusa!”


Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt chủnzmp đuwynhbubng hôyhxen lêlwmmn mặrnoct Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng mộhbubt cápbnqi: “Chờtwpc đuwynếmiuyn Bồrsyung Lai đuwynhpapo, hếmiuyt thảhpapy vấhbubn đuwynfuek sẽeyra đuwynưyhgnsjzdcgiảhpapi quyếmiuyt tốvoert! Tin tưyhgnhrtfng chúhhusng ta nhấhbubt đuwynlwmmnh sẽeyra tốvoert ! Cốvoer gắlwmmng lêlwmmn!”

“Ừswvn! Cốvoer gắlwmmng lêlwmmn!” Ýljlw chíxumk chiếmiuyn đuwynhbubu sụaufyc sôyhxei củnzmpa Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt lâagssy nhiễezckm Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng, hai ngưyhgntwpci đuwynãjgoi trảhpapi qua nhiềfueku chuyệswvnn nhưyhgn vậhpapy, vẫuwynn luôyhxen kiêlwmmn trìesrf tin tưyhgnhrtfng vàwyyso tưyhgnơakhrng lai tốvoert đuwynaufyp hơakhrn, hiệswvnn tạiwtgi, nhữhhusng khóswvn khăwyysn nàwyysy cóswvnxumknh làwyysesrf đuwynâagssu!

Thuyềfuekn lớigdxn ởhrtf trêlwmmn biểezckn đuwyni hơakhrn phâagssn nửmiuya thápbnqng, may làwyysswvn Giàwyys Lam, mỗpbnqi lầhsgqn đuwynfueku cóswvn thểezck trápbnqnh khỏiggui sóswvnng gióswvn.

Đxgdcvoeri vớigdxi âagssn oápbnqn giữhhusa Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt cùijarng Di Sa Chi, Giàwyys Lam rấhbubt làwyyswnmawnma, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt đuwynơakhrn giảhpapn nóswvni cho hắlwmmn biếmiuyt mộhbubt sốvoer chuyệswvnn ởhrtf kiếmiuyp trưyhgnigdxc, khôyhxeng nghĩwnma tớigdxi Giàwyys lam lạiwtgi cóswvn chúhhust nghiêlwmmn cứjxmwu vềfuek chuyệswvnn luâagssn hồrsyui, mộhbubt chúhhust cũezckng khôyhxeng thấhbuby chuyệswvnn nàwyysy cổwdjv quápbnqi. Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt thếmiuy mớigdxi biếmiuyt, Bồrsyung Lai đuwynhpapo tôyhxen sùijarng chuyệswvnn luâagssn hồrsyui, cho rằwdjvng con ngưyhgntwpci đuwynfueku cóswvn kiếmiuyp trưyhgnigdxc, kiếmiuyp nàwyysy vàwyys kiếmiuyp sau.

Biếmiuyt Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt cuốvoeri cùijarng bỏiggu qua cho Di Sa, Giàwyys Lam châagssn thàwyysnh hàwyysnh lễezck vớigdxi Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt, hiểezcku lầhsgqm vớigdxi Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt, cũezckng hóswvna giảhpapi từfoyh đuwynâagssy.

Long đuwynong trêlwmmn biểezckn hai mưyhgnơakhri tápbnqm hôyhxem, rốvoert cụaufyc thấhbuby đuwynưyhgnsjzdc nơakhri xa thấhbubp thoápbnqng mộhbubt tiểezcku đuwynhpapo ẩrgyyn trong sưyhgnơakhrng mùijar. Mâagssy mùijar vờtwpcn quanh, giốvoerng nhưyhgnwyys tiêlwmmn cảhpapnh giữhhusa biểezckn. Chờtwpc tớigdxi gầhsgqn, mọgzhci ngưyhgntwpci mớigdxi nhìesrfn thấhbuby mộhbubt mảhpapnh xanh tưyhgnơakhri, trảhpapi rộhbubng khắlwmmp nơakhri, muôyhxen phầhsgqn thanh mápbnqt, tựclui nhiêlwmmn.

Thuyềfuekn lớigdxn đuwynếmiuyn gầhsgqn bờtwpc, thậhpapm chíxumkswvn nho nhỏiggu bếmiuyn thuyềfuekn. Chờtwpc thuyềfuekn cậhpapp bờtwpc, thấhbuby thâagssn ảhpapnh Giàwyys Lam, lậhpapp tứjxmwc cóswvn mấhbuby ngưyhgntwpci thiếmiuyu niêlwmmn trẻzaaa tuổwdjvi vẫuwyny tay viwus Giàwyys Lam: “Tam sưyhgn huynh, huynh trởhrtf lạiwtgi!”

“Tam sưyhgn huynh, Tam sưyhgn huynh!”

Thấhbuby Giàwyys Lam đuwynưyhgnsjzdc hoan nghêlwmmnh, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt khẽeyra mỉcluim cưyhgntwpci, hi vọgzhcng hắlwmmn cóswvn thểezckswvni chúhhust chuyệswvnn vớigdxi Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn, gầhsgqn đuwynâagssy di chứjxmwng củnzmpa cổwdjv đuwynhbubc trêlwmmn Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng càwyysng thêlwmmm mãjgoinh liệswvnt, nhiềfueku lầhsgqn lúhhusc ăwyysn cơakhrm, tay củnzmpa hắlwmmn run rẩrgyyy thứjxmwc ăwyysn gắlwmmp khôyhxeng lêlwmmn. Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng kiêlwmmu ngạiwtgo hơakhrn ngưyhgntwpci, bâagssy giờtwpc lạiwtgi bịlwmmvoerm đuwynau hàwyysnh hạiwtg, mỗpbnqi lầhsgqn thấhbuby Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng tưyhgnơakhri cưyhgntwpci, ra vẻzaaa khôyhxeng cóswvn chuyệswvnn, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt hậhpapn khôyhxeng thểezck chịlwmmu đuwynau thay hắlwmmn.

“Tam sưyhgn huynh, bọgzhcn họgzhcwyys ai a? !”

Chờtwpc đuwynápbnqm ngưyhgntwpci Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt cùijarng Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng xuốvoerng thuyềfuekn, cápbnqc thiếmiuyu niêlwmmn thấhbuby bọgzhcn họgzhc khôyhxeng phảhpapi làwyys ngưyhgntwpci Bồrsyung Lai đuwynhpapo, rấhbubt kinh ngạiwtgc. Đxgdcrnocc biệswvnt làwyys thấhbuby dung mạiwtgo Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt cùijarng Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng, bọgzhcn họgzhc khôyhxeng nhịlwmmn đuwynưyhgnsjzdc so sápbnqnh vớigdxi cápbnqc sưyhgn huynh, sưyhgn tỷcsaj trêlwmmn đuwynhpapo, nhưyhgnng khôyhxeng ai cóswvn thểezck thắlwmmng hai ngưyhgntwpci nàwyysy, thếmiuylwmmn lạiwtgi càwyysng tòwnmawnma vềfuek thâagssn phậhpapn củnzmpa họgzhc

“Tam sưyhgn huynh, cóswvn đuwynem quàwyys vềfuek cho ta hay khôyhxeng a?” Mộhbubt thiếmiuyu niêlwmmn cưyhgntwpci đuwyni tớigdxi trưyhgnigdxc mặrnoct Giàwyys Lam, kéesrfo cápbnqnh tay củnzmpa hắlwmmn, “Mọgzhci ngưyhgntwpci chúhhusng ta đuwynfueku nhớigdx ngưyhgnơakhri muốvoern chếmiuyt!”

“Cápbnqi nàwyysy ——” thiếmiuyu niêlwmmn nhắlwmmc tớigdxi quàwyys, Giàwyys Lam chậhpapm chạiwtgp chốvoerc lápbnqt. Lầhsgqn nàwyysy hắlwmmn làwyys bịlwmm Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt”tróswvni” tớigdxi, nàwyyso cóswvn thờtwpci gian chuẩrgyyn bịlwmm lễezck vậhpapt chứjxmw!


Đxgdcang lúhhusc Giàwyys Lam chuẩrgyyn bịlwmmswvni “khôyhxeng cóswvn”, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt cưyhgntwpci mởhrtf miệswvnng, “Sưyhgn huynh nhưyhgnng vẫuwynn nhớigdx thưyhgnơakhrng cápbnqc ngưyhgnơakhri, chuẩrgyyn bịlwmm rấhbubt nhiềfueku quàwyys, đuwynfueku ởhrtf trong khoang thuyềfuekn!”

pbnqc thiếmiuyu niêlwmmn vừfoyha nghe nóswvni cóswvn qua, trong miệswvnng mọgzhci ngưyhgntwpci đuwynfueku hôyhxe: “Thậhpapt cảhpapm tạiwtgyhgn huynh” , mọgzhci ngưyhgntwpci lêlwmmn boong tàwyysu, phóswvnng đuwyni khoang thuyềfuekn.

“Mộhbubt đuwynápbnqm khỉclui nghịlwmm ngơakhrm!” Khi Giàwyys Lam nhìesrfn vềfuek đuwynápbnqm thiếmiuyu niêlwmmn, ápbnqnh mắlwmmt phápbnq lệswvn ôyhxen nhu. Chờtwpc bọgzhcn hắlwmmn lêlwmmn thuyềfuekn, Giàwyys Lam hưyhgnigdxng Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt nóswvni cápbnqm ơakhrn, “Cápbnqm ơakhrn ngưyhgnơakhri!”

“Khôyhxeng khápbnqch khíxumk! Hi vọgzhcng bọgzhcn họgzhcswvn thểezck thíxumkch!”

Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt trưyhgnigdxc khi đuwynếmiuyn, đuwynãjgoi cho ngưyhgntwpci chuẩrgyyn bịlwmm lễezck vậhpapt, đuwynơakhrn giảhpapn làwyys mộhbubt chúhhust đuwynrnocc sảhpapn, tỷcsaj nhưyhgn đuwynrsyu ăwyysn vặrnoct, tỷcsaj nhưyhgn đuwynrsyu thủnzmpyhxeng mỹyopq nghệswvn. Đxgdcezck van cầhsgqu ngưyhgntwpci hỗpbnq trợsjzd, luôyhxen làwyys cầhsgqn hốvoeri lộhbub chúhhust.

Khôyhxeng đuwynhsgqy mộhbubt lápbnqt, nhữhhusng thiếmiuyu niêlwmmn kia vừfoyha vộhbubi vãjgoi lao xuốvoerng thuyềfuekn:”Sưyhgn huynh, lễezck vậhpapt khôyhxeng tệswvn a! Ta rấhbubt thíxumkch!” Mộhbubt thiếmiuyu niêlwmmn cầhsgqm lấhbuby mộhbubt hạiwtgt thủnzmpy tinh, tưyhgnơakhri cưyhgntwpci nhưyhgn mặrnoct trờtwpci, nhữhhusng ngưyhgntwpci khápbnqc nóswvni cápbnqm ơakhrn Di Sa, khiêlwmmng ba rưyhgnơakhrng lễezck vậhpapt đuwynrnoct lêlwmmn đuwynhpapo.

“Sưyhgn huynh, chúhhusng ta trưyhgnigdxc phâagssn phốvoeri lễezck vậhpapt! Buổwdjvi tốvoeri chờtwpc huynh tớigdxi dùijarng cơakhrm!”

Chờtwpcpbnqc thiếmiuyu niêlwmmn đuwyni, Giàwyys Lam mang theo nhóswvnm ngưyhgntwpci Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng lêlwmmn đuwynhpapo. Dọgzhcc theo đuwynưyhgntwpcng đuwyni, Giàwyys Lam giốvoerng nhưyhgn chủnzmp nhâagssn, nghiêlwmmm túhhusc giớigdxi thiệswvnu cho Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng cùijarng Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt.

Thìesrf ra làwyys Bồrsyung Lai đuwynhpapo cũezckng bấhbubt quápbnq chỉcluiwyys mộhbubt đuwynhpapo nhỏigguesrfnh thưyhgntwpcng, cũezckng khôyhxeng thầhsgqn kỳtgoc nhưyhgn truyềfuekn thuyếmiuyt trêlwmmn đuwyniwtgi lụaufyc. Dâagssn cưyhgn trêlwmmn đuwynhpapo cũezckng nhưyhgn trêlwmmn đuwyniwtgi lụaufyc, đuwynfueku cóswvn cuộhbubc sốvoerng bìesrfnh thưyhgntwpcng. Đxgdcâagssy làwyys mộhbubt nơakhri khôyhxeng cóswvnyhgnu cao thuếmiuy nặrnocng, cũezckng khôyhxeng cóswvn hoàwyysng đuwynếmiuy hay quốvoerc gia, ởhrtf Bồrsyung Lai đuwynhpapo, ngưyhgntwpci cóswvn quyềfuekn lêlwmmn tiếmiuyng nhấhbubt, chíxumknh làwyysyhgn phụaufy trong miệswvnng Giàwyys Lam- Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn.

Nhữhhusng đuwynjxmwa trẻzaaa nhỏigguakhrn 10 tuổwdjvi trêlwmmn Bồrsyung Lai đuwynhpapo, sẽeyra đuwynưyhgnsjzdc gửmiuyi đuwynếmiuyn miếmiuyu Nữhhus Oa duy nhấhbubt trêlwmmn đuwynhpapo đuwynezck tu hàwyysnh, đuwynếmiuyn khi tròwnman 20 tuổwdjvi, đuwynswvn tửmiuy ưyhgnu túhhus sẽeyra đuwynưyhgnsjzdc giữhhus lạiwtgi, nhữhhusng ngưyhgntwpci khápbnqc sẽeyra quay lạiwtgi gia trang.

Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn cóswvnwyysm đuwyniwtgi đuwynswvn tửmiuy, Giàwyys Lam làwyysjgoio Tam, cũezckng làwyys Tam sưyhgn huynh trong miệswvnng mọgzhci ngưyhgntwpci.

wyysng năwyysm, đuwynfueku khôyhxeng ngừfoyhng cóswvnagssn đuwynswvn tửmiuy nhậhpapp môyhxen, bọgzhcn họgzhc phầhsgqn lớigdxn làwyys nhữhhusng đuwyniwtgi đuwynswvn tửmiuy chuyêlwmmn truyềfuekn thụaufytrmk, cho nêlwmmn nóswvni làwyysyhgn huynh, kìesrf thựcluic làwyysyhgn phụaufy. Mớigdxi vừfoyha rồrsyui nhữhhusng thiếmiuyu niêlwmmn làwyys nhữhhusng ngưyhgntwpci theo Giàwyys Lam họgzhcc võtrmk.

Miếmiuyu Nữhhus oa, nằwdjvm trêlwmmn ngọgzhcn núhhusi cao nhấhbubt trêlwmmn đuwynhpapo, bởhrtfi vìesrf Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt mang bầhsgqu, trêlwmmn đuwynưyhgntwpcng nghỉclui ngơakhri mấhbuby lầhsgqn, chờtwpc đuwynếmiuyn miếmiuyu, đuwynãjgoiwyys ban đuwynêlwmmm.


Mớigdxi vừfoyha vàwyyso miếmiuyu, chỉclui nghe thấhbuby tiếmiuyng chuôyhxeng, tiếmiuyng chuôyhxeng dàwyysi, truyềfuekn khắlwmmp cảhpap đuwynhpapo.

“Ngưyhgntwpci trêlwmmn đuwynhpapo chúhhusng ta căwyysn cứjxmw tiếmiuyng chuôyhxeng đuwynezck phápbnqn đuwynpbnqn thờtwpci gian, bâagssy giờtwpcwyyshhusc kếmiuyt thúhhusc côyhxeng việswvnc, vềfuek nhàwyys nấhbubu cơakhrm!”

Giàwyys Lam mang theo đuwynápbnqm ngưyhgntwpci Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng đuwynếmiuyn ởhrtf mộhbubt phòwnmang khápbnqch trong miếmiuyu, còwnman chưyhgna tớigdxi, thìesrf mộhbubt đuwynápbnqm thiếmiuyu nam thiếmiuyu nữhhusagssy quanh tớigdxi đuwynâagssy. Bọgzhcn họgzhc chưyhgna từfoyhng thấhbuby ngưyhgntwpci ngoàwyysi đuwynhpapo, cho nêlwmmn tụaufy tậhpapp ởhrtfpbnqch đuwynóswvn khôyhxeng xa, tòwnmawnma đuwynápbnqnh giápbnq nhữhhusng vịlwmm “khápbnqc ngoạiwtgi” , thỉcluinh thoảhpapng còwnman cóswvn tiếmiuyng nghịlwmm luậhpapn truyềfuekn đuwynếmiuyn, đuwynơakhrn giảhpapn làwyysesrfnh luậhpapn dung mạiwtgo Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng cùijarng Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt.

“Mọgzhci ngưyhgntwpci lớigdxn lêlwmmn trêlwmmn đuwyniwtgi lụaufyc lớigdxn lêlwmmn đuwynfueku dễezck nhìesrfn nhưyhgn vậhpapy sao?”

“Khôyhxeng biếmiuyt, hẳtpxgn làwyys vậhpapy! Ngưyhgnơakhri nóswvni, Tam sưyhgn huynh dẫuwynn bọgzhcn hắlwmmn tớigdxi đuwynâagssy làwyysm cápbnqi gìesrf nha?”

“Khôyhxeng biếmiuyt đuwynâagssy ——”

Biểezcku hiệswvnn cápbnqc thiếmiuyu niêlwmmn, đuwynezck cho Giàwyys Lam cóswvn chúhhust lúhhusng túhhusng, chỉcluiswvn thểezck xoay ngưyhgntwpci đuwynvoeri vớigdxi Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng giảhpapi thíxumkch, “Bồrsyung Lai đuwynhpapo thậhpapt lâagssu cũezckng khôyhxeng cóswvn khápbnqch tớigdxi rồrsyui, bọgzhcn họgzhc thấhbuby rấhbubt mớigdxi mẻzaaa.”

“Chúhhusng ta khôyhxeng sao.” Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng cũezckng khôyhxeng chápbnqn ghéesrft nhữhhusng thiếmiuyu nam thiếmiuyu nữhhus kia, mớigdxi vừfoyha rồrsyui trảhpapi qua thờtwpci gian ngắlwmmn trêlwmmn đuwynhpapo,dâagssn chúhhusng cũezckng làwyys nhưyhgn vậhpapy đuwynápbnqnh giápbnq bọgzhcn họgzhc , bấhbubt quápbnq bọgzhcn họgzhc trong ápbnqnh mắlwmmt cũezckng khôyhxeng cóswvn ápbnqc ýhrtf, chẳtpxgng qua làwyys cảhpapm thấhbuby tòwnmawnmawyys thôyhxei.

“Tam sưyhgn huynh, làwyysm sao giờtwpc ngưyhgnơakhri mớigdxi trởhrtf vềfuek nha!”

Đxgdcang lúhhusc ấhbuby thìesrf, mộhbubt cổwdjv gióswvnwyysu đuwynigguyhxeng lạiwtgi, nặrnocng nềfuek tiếmiuyn vàwyyso trong ngựcluic Giàwyys Lam, khiểezckn cho hắlwmmn suýhrtft ngãjgoi xuốvoerng. Sau đuwynóswvn, mộhbubt tiếmiuyng nóswvni ngọgzhct ngàwyyso, khảhpap ápbnqi “Tam sưyhgn huynh!” Truyềfuekn đuwynếmiuyn trong tai mọgzhci ngưyhgntwpci.

“Tam sưyhgn huynh, huynh đuwynãjgoi vềfuek rồrsyui!” Mộhbubt cápbnqi khuôyhxen mặrnoct tròwnman tròwnman mặrnoct từfoyh trong ngựcluic Giàwyys Lam nhôyhxe ra, nguyêlwmmn lai làwyys mộhbubt côyhxeesrf chừfoyhng năwyysm tuổwdjvi, trêlwmmn đuwynhsgqu búhhusi mộhbubt bíxumkm tóswvnc, gưyhgnơakhrng mặrnoct đuwyniggu bừfoyhng giốvoerng nhưyhgn quảhpappbnqo, khuyếmiuyt đuwyniểezckm duy nhấhbubt, chíxumknh làwyysyhxei trêlwmmn củnzmpa nàwyysng bịlwmm nứjxmwt ra, tiểezcku nữhhus đuwynápbnqng yêlwmmu nhưyhgn thếmiuy lạiwtgi bịlwmm sứjxmwt môyhxei, cho nêlwmmn lờtwpci nóswvni cóswvn chúhhust tiếmiuyng gióswvn, khôyhxeng rõtrmkwyysng nhưyhgnesrfnh thưyhgntwpcng.

“Tam sưyhgn huynh, ta nhớigdx ngưyhgnơakhri!”

“Tiểezcku Mễezck, muộhbubi lạiwtgi béesrfo lêlwmmn a!” Mặrnocc dùijarswvni nhưyhgn vậhpapy, nhưyhgnng Giàwyys Lam vẫuwynn bếmiuy Tiểezcku Mễezckyhxeijarng dễezckwyysng. Nghe Giàwyys Lam nóswvni mìesrfnh lêlwmmn câagssn, Tiểezcku Mễezckwnmau môyhxei: “Tam sưyhgn huynh khôyhxeng thíxumkch béesrf con mậhpapp sao? Nhưyhgnng làwyys Tiểezcku Mễezck cứjxmw nhưyhgn vậhpapy mậhpapp, làwyysm sao bâagssy giờtwpc? Tam sưyhgn huynh khôyhxeng thíxumkch Tiểezcku Mễezck sao?”


Vừfoyha dứjxmwt lờtwpci, trong mắlwmmt béesrfswvn mộhbubt tầhsgqng ẩrgyym ưyhgnigdxt, phảhpapng phấhbubt Giàwyys Lam vừfoyha nóswvni ghéesrft nàwyysng, nàwyysng sẽeyra mởhrtf miệswvnng khóswvnc lớigdxn.

“Làwyysm sao lạiwtgi vậhpapy! Tiểezcku Mễezckswvn ra sao ta cũezckng thíxumkch!”

“ Tam sưyhgn huynh tốvoert nhấhbubt!” Tiểezcku Mễezck “bẹaufyp” mộhbubt cápbnqi hôyhxen trêlwmmn mặrnoct Giàwyys Lam, sau đuwynóswvn lạiwtgi hiếmiuyu kỳtgoc nhìesrfn vềfuek phíxumka Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt: “Vịlwmm tỷcsaj tỷcsajwyysy thậhpapt xinh đuwynaufyp! Giốvoerng vớigdxi tưyhgnsjzdng nưyhgnơakhrng nưyhgnơakhrng trêlwmmn miếmiuyu, trêlwmmn trápbnqn đuwynfueku cóswvn nốvoert ruồrsyui hồrsyung.”

Tiểezcku Mễezckyhxeijarng khảhpap ápbnqi, cộhbubng thêlwmmm nàwyysng sứjxmwt môyhxei, đuwynezck cho Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt càwyysng thêlwmmm thưyhgnơakhrng tiếmiuyc nàwyysy đuwynjxmwa béesrfwyysy: “Cápbnqm ơakhrn Tiểezcku muộhbubi muộhbubi!” Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt lấhbuby ra mộhbubt viêlwmmn ngọgzhcc hìesrfnh con thỏiggu nhỏiggu, đuwynôyhxei mắlwmmt con thểezck đuwynưyhgnsjzdc làwyysm bằwdjvng hồrsyung bảhpapo thạiwtgch.

Tiểezcku Mễezckwyysesrfpbnqi, tấhbubt nhiêlwmmn sẽeyra thíxumkch đuwynhbubng vậhpapt nhỏiggukhảhpap ápbnqi .Viêlwmmn ngọgzhcc hìesrfnh thỏigguwyysy đuwynưyhgnsjzdc làwyysm vôyhxeijarng tinh sảhpapo, đuwynrnocc biệswvnt làwyys đuwynôyhxei mắlwmmt vôyhxeijarng xinh đuwynaufyp, khiếmiuyn cho Tiểezcku Mễezcklwmmu thíxumkch khôyhxeng thôyhxei.

“Tiểezcku muộhbubi muộhbubi miệswvnng ngọgzhct nhưyhgn vậhpapy, con thỏigguwyysy làwyys quàwyyswyysnh tặrnocng cho Tiểezcku muộhbubi muộhbubi!”

Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt đuwynưyhgna viêlwmmn ngọgzhcc hìesrfnh thỏiggucho Tiểezcku Mễezck, Tiểezcku Mễezck nhìesrfn Giàwyys Lam nhưyhgn hỏiggui ýhrtf, chờtwpc Giàwyys Lam gậhpapt đuwynhsgqu.

“Đxgdca tạiwtg tỷcsaj tỷcsaj ——” Thấhbuby Giàwyys Lam gậhpapt đuwynhsgqu, Tiểezcku Mễezck liềfuekn nhảhpapy xuốvoerng, nhậhpapn lấhbuby viêlwmmn ngọgzhcc hìesrfnh thỏiggu, cưyhgntwpci ngọgzhct ngàwyyso vớigdxi Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt: “Đxgdca tạiwtg tỷcsaj tỷcsaj! Tỷcsaj tỷcsaj xinh đuwynaufyp làwyys tốvoert nhấhbubt! Ta thíxumkch tỷcsaj nhấhbubt!”

Thừfoyha dịlwmmp Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt khôyhxeng chúhhus ýhrtf, Tiểezcku Mễezckyhxen thậhpapt nhanh lêlwmmn mặrnoct Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt, sau đuwynóswvn “hi hi” nởhrtf nụaufyyhgntwpci.

Tiểezcku hàwyysi tửmiuy ngâagssy thơakhr hoạiwtgt bápbnqt nhưyhgn vậhpapy, thậhpapt làwyyswyysm cho ngưyhgntwpci vôyhxeijarng thíxumkch. Trừfoyh việswvnc nàwyysng bịlwmm sứjxmwt môyhxei, nhìesrfn qua cóswvn chúhhust khuyếmiuyt đuwyniểezckm. . . . . .

“Tiểezcku Mễezck, sưyhgn phụaufy gia gia xuấhbubt quan chưyhgna?”

Nghe Giàwyys Lam nóswvni nhưyhgn vậhpapy, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt mớigdxi biếmiuyt đuwynưyhgnsjzdc, thìesrf ra Tiểezcku Mễezckwyys chápbnqu gápbnqi Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn.

“Gia gia đuwynãjgoi sớigdxm đuwyni ra! Nhưyhgnng làwyys đuwyniwtgi sưyhgn huynh, Nhịlwmmyhgn huynh cùijarng huynh đuwynfueku khôyhxeng cóswvn mặrnoct, gia gia hỏiggui nhiềfueku lầhsgqn cápbnqc ngưyhgnơakhri đuwyni đuwynâagssu vậhpapy, bấhbubt quápbnq ta cũezckng khôyhxeng cóswvnpbnqn đuwynjxmwng ngưyhgnơakhri a!”


“Ừswvn, Tiểezcku Mễezck ngoan nhấhbubt!” Giàwyys Lam ôyhxem Tiểezcku Mễezck, mang theo Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt đuwynếmiuyn phòwnmang khápbnqch, sắlwmmp xếmiuyp phòwnmang cho họgzhc.

“Ta đuwyni bápbnqi kiếmiuyn sưyhgn phụaufy trưyhgnigdxc, quay lạiwtgi nóswvni chuyệswvnn sau!”

“Đxgdca tạiwtg ——”

Rờtwpci khỏiggui phòwnmang khápbnqch, Giàwyys Lam ôyhxem Tiểezcku Mễezck đuwyni chỗpbnqhrtf củnzmpa Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn. Đxgdcâagssy làwyys mộhbubt việswvnn nhỏiggu thanh tịlwmmnh, Giàwyys Lam đuwynrgyyy ra cổwdjvng tre đuwyni vàwyyso, liềfuekn thấhbuby mộhbubt ôyhxeng lãjgoio tóswvnc trắlwmmng tưyhgnigdxi nưyhgnigdxc trong vưyhgntwpcn rau.

“Sưyhgn phụaufy, ta đuwynãjgoi trởhrtf vềfuek!”

“Ừswvn, biếmiuyt trởhrtf lạiwtgi a? Cápbnqc ngưyhgnơakhri nhưyhgn đuwynápbnqm khỉclui lou choi!” Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn tưyhgnigdxi nưyhgnigdxc, khôyhxeng cóswvn quay đuwynhsgqu lạiwtgi, thìesrf ngưyhgnsjzdc lạiwtgi Tiểezcku Mễezck trápbnqnh thoápbnqt vòwnmang tay Giàwyys Lam, nhảhpapy nhảhpapy trưyhgnigdxc mặrnoct đuwynếmiuyn Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn, khoe viêlwmmn ngọgzhcc hìesrfnh thỏiggu củnzmpa mìesrfnh.

“Gia gia, ngàwyysi nhìesrfn ngàwyysi nhìesrfn, con thỏiggu nhỏiggu, đuwynaufyp khôyhxeng?”

“Rấhbubt đuwynaufyp!” Mặrnocc dùijar trưyhgnigdxc mặrnoct Gìesrfa Lam Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn làwyysyhgn phụaufy nghiêlwmmm nghịlwmm, nhưyhgnng làwyyshrtf trưyhgnigdxc mặrnoct chápbnqu gápbnqi nhỏiggu, cũezckng làwyys mộhbubt lãjgoio nhâagssn vôyhxeijarng hiềfuekn làwyysnh vôyhxeijarng hòwnmaa ápbnqi, “Tiểezcku Mễezck, ngưyhgntwpci nàwyyso đuwynưyhgna cho chápbnqu vậhpapy?”

“Mộhbubt tỷcsaj tỷcsaj xinh đuwynaufyp! Đxgdcúhhusng rồrsyui nga, gia gia, cápbnqi kia tỷcsaj tỷcsaj lớigdxn lêlwmmn vôyhxeijarng giốvoerng vớigdxi nưyhgnơakhrng nưyhgnơakhrng, Tiểezcku Mễezck lầhsgqn đuwynhsgqu tiêlwmmn nhìesrfn thấhbuby ngưyhgntwpci xinh đuwynaufyp nhưyhgn vậhpapy đuwynâagssy!”

Lờtwpci củnzmpa Tiểezcku Mễezck, khiếmiuyn cho Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn khẽeyra cau màwyysy, sau đuwynóswvnwyysn tay to xoa xoa đuwynhsgqu Tiểezcku Mễezck, “Tiểezcku Mễezck, đuwyni xem mộhbubt chúhhust Ngưyhgnu Đxgdciwtgi bápbnqakhrm tốvoeri đuwynãjgoiwyysm xong khôyhxeng? Mộhbubt lápbnqt muốvoern ăwyysn cơakhrm lạiwtgc!”

“Ừswvn! Ăjgoin cơakhrm lạiwtgc!”

Chờtwpc Tiểezcku Mễezck đuwyni, Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn mặrnoct trựcluic tiếmiuyp xụaufy xuốvoerng, “Giàwyys Lam, ngưyhgnơakhri mang ngưyhgntwpci xa lạiwtglwmmn đuwynhpapo sao? Chẳtpxgng lẽeyra ngưyhgnơakhri khôyhxeng biếmiuyt quy củnzmp?”

“Sưyhgn phụaufy, đuwynrsyu nhi sai rồrsyui!” Giàwyys Lam trựcluic tiếmiuyp quỳtgoc xuốvoerng, Bồrsyung Lai đuwynhpapo khôyhxeng tiếmiuyp ngoạiwtgi nhâagssn, đuwynrnocc biệswvnt làwyys ngưyhgntwpci xa lạiwtg, Giàwyys Lam nhưyhgn vậhpapy, hoàwyysn toàwyysn làwyys phápbnq giớigdxi.

“Rốvoert cuộhbubc làwyys chuyệswvnn gìesrf xảhpapy ra, nóswvni đuwyni ——”

Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn khôyhxeng đuwynezck cho Giàwyys Lam giảhpapi thíxumkch , Giàwyys Lam trựcluic tiếmiuyp quỳtgoc, nóswvni ra mọgzhci chuyệswvnn cầhsgqn thiếmiuyt. Nghe đuwynếmiuyn chuyệswvnn củnzmpa Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng , Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn nhưyhgnigdxng màwyysy, “Ngưyhgnơakhri xápbnqc đuwynlwmmnh hắlwmmn trúhhusng Vong tìesrfnh?”

“Đxgdcúhhusng vậhpapy, sưyhgn phụaufy, hắlwmmn hiệswvnn tạiwtgi đuwynãjgoi biểezcku hiệswvnn thấhbuby bệswvnnh trạiwtgnh củnzmpa vong tìesrfnh. Sưyhgn phụaufy, ngoạiwtgi tổwdjv mẫuwynu củnzmpa Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng- Quâagssn Lan Tâagssm chíxumknh làwyys đuwynswvn tửmiuy củnzmpa Bồrsyung Lai, hơakhrn nữhhusa đuwynhbubc Vong tìesrfnh trêlwmmn ngưyhgntwpci hắlwmmn làwyys bịlwmm ngưyhgntwpci củnzmpa chúhhusng ta hạiwtg, đuwynrsyu nhi cảhpapm thấhbuby chuyệswvnn nàwyysy cóswvn liêlwmmn quan đuwynếmiuyn Bồrsyung Lai đuwynhpapo củnzmpa chúhhusng ta, vềfuekesrfnh vềfuekhrtf, hẳtpxgn nêlwmmn giúhhusp hắlwmmn giảhpapi đuwynhbubc, cho nêlwmmn đuwynưyhgna hắlwmmn trởhrtf lạiwtgi.”

“Con đuwynjxmwng lêlwmmn đuwyni!” Nghe đuwynưyhgnsjzdc têlwmmn củnzmpa Quâagssn Lan Tâagssm, Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn thếmiuy nhưyhgnng sửmiuyng sốvoert, vẻzaaa mặrnoct cóswvn chúhhust quápbnqi dịlwmm, chẳtpxgng qua làwyyswyysy vẻzaaa mặrnoct xuấhbubt hiệswvnn quápbnq nhanh, Giàwyys Lam cũezckng khôyhxeng thấhbuby đuwynưyhgnsjzdc.

“Đxgdcsjzdi lápbnqt nữhhusa, đuwynưyhgna bọgzhcn họgzhc tớigdxi! Đxgdcezck cho vi sưyhgn xem thửmiuy Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng! Đxgdcfoyhng cho nhiềfueku ngưyhgntwpci đuwynếmiuyn, ta chỉclui tiếmiuyp Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng cùijarng thêlwmm tửmiuy củnzmpa hắlwmmn.”

Nghe giọgzhcng đuwyniệswvnu củnzmpa Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn, Giàwyys Lam biếmiuyt sưyhgn phụaufy đuwynãjgoi đuwynápbnqp ứjxmwng, lậhpapp tứjxmwc cúhhusi ngưyhgntwpci chàwyyso, “Tạiwtg ơakhrn sưyhgn phụaufy!”

“Ngưyhgnơakhri a ——” thấhbuby Giàwyys Lam nhưyhgn vậhpapy, Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn lắlwmmc đuwynhsgqu, “Con luôyhxen nhiềfueku chuyệswvnn, thíxumkch quan tâagssm ngưyhgntwpci khápbnqc, thíxumkch nhấhbubt hòwnmaa bìesrfnh. . . . . . Thậhpapt khôyhxeng biếmiuyt tíxumknh cápbnqch nhưyhgn con rốvoert cuộhbubc làwyys tốvoert hay xấhbubu.”

“Tấhbubt nhiêlwmmn làwyys tốvoert! Sưyhgn phụaufy, ta đuwyni mờtwpci bọgzhcn họgzhc!”

Đxgdcếmiuyn phòwnmang khápbnqch, Giàwyys Lam truyềfuekn lạiwtgi lờtwpci củnzmpa Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt cầhsgqm tay Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng, trong mắlwmmt cũezckng làwyysxumkch đuwynhbubng, “Cóswvn hi vọgzhcng rồrsyui! Thưyhgnơakhrng, chàwyysng đuwynưyhgnsjzdc cứjxmwu rồrsyui!”

Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt kíxumkch đuwynhbubng, tấhbubt cảhpap mọgzhci ngưyhgntwpci cóswvn thểezck hiểezcku đuwynưyhgnsjzdc.

Trong khoảhpapng thờtwpci gian nàwyysy, thờtwpci gian hai cápbnqnh tay Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng run rẩrgyyy càwyysng ngàwyysy càwyysng dàwyysi, mỗpbnqi lầhsgqn cũezckng làwyyshhusc ăwyysn cơakhrm chiềfueku Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng sợsjzdhpapnh hưyhgnhrtfng ngưyhgntwpci khápbnqc cùijarng ăwyysn, đuwynfueku ởhrtf trong phòwnmang ăwyysn cơakhrm. Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt mỗpbnqi khi thấhbuby vậhpapy đuwynfueku theo bêlwmmn cạiwtgnh Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng, đuwyníxumkch thâagssn giúhhusp hắlwmmn ăwyysn cơakhrm, chờtwpc hắlwmmn ăwyysn xong, mìesrfnh mớigdxi dùijarng cơakhrm. Đxgdcvoeri vớigdxi tìesrfnh cảhpapm vợsjzd chồrsyung củnzmpa họgzhc, mọgzhci ngưyhgntwpci vôyhxeijarng cảhpapm đuwynhbubng, cũezckng hi vọgzhcng đuwynhbubc trêlwmmn ngưyhgntwpci Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng cóswvn thểezck nhanh mộhbubt chúhhust chữhhusa khỏiggui.

Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng kéesrfo Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt, đuwyni theo Giàwyys Lam, Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn chỉclui đuwyníxumkch danh hai ngưyhgntwpci bọgzhcn họgzhc, nhữhhusng ngưyhgntwpci khápbnqc còwnman lạiwtgi làwyyshrtf lạiwtgi phòwnmang khápbnqch, Giàwyys Lam dặrnocn dòwnma Kim Vũezck chiếmiuyu cốvoer bọgzhcn ngưyhgntwpci Tấhbubn Mặrnocc, mìesrfnh mang theo Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng cùijarng Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt đuwyni ra phíxumka sau núhhusi.

Trêlwmmn đuwynưyhgntwpcng, đuwyni mộhbubt nửmiuya, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt đuwynhbubt nhiêlwmmn mởhrtf miệswvnng, “Giàwyys Lam, cápbnqm ơakhrn ngưyhgnơakhri!”

“Khôyhxeng khápbnqch khíxumk!” Giàwyys Lam quay đuwynhsgqu lạiwtgi cưyhgntwpci mộhbubt tiếmiuyng, “Cápbnqc ngưyhgnơakhri nhìesrfn qua khôyhxeng giốvoerng ngưyhgntwpci xấhbubu, lạiwtgi nóswvni, khôyhxeng mang cápbnqc ngưyhgnơakhri tớigdxi, ngưyhgnơakhri sẽeyra khôyhxeng cho ta giảhpapi dưyhgnsjzdc.”

Nghe Giàwyys Lam nhắlwmmc tớigdxi đuwynhbubc, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt “ha ha” nởhrtf nụaufyyhgntwpci, “Ngưyhgnơakhri thậhpapt đuwynúhhusng cho rằwdjvng ta hạiwtg đuwynhbubcngưyhgnơakhri sao? lâagssu nhưyhgn vậhpapy, ngưyhgnơakhri cóswvn cảhpapm giápbnqc thâagssn thểezck khôyhxeng thoảhpapi mápbnqi hay khôyhxeng? Đxgdcóswvn chỉcluiwyys hai viêlwmmn “Mỹyopq Dung”, ta chỉclui đuwynezck cho ngưyhgnơakhri cùijarng Kim Vũezckwyysm vậhpapt thíxumk nghiệswvnm thôyhxei! Ngưyhgnơakhri thậhpapt đuwynúhhusng làwyys cho rằwdjvng ta hạiwtg đuwynhbubc, ta đuwynâagssy khôyhxeng xấhbubu xa đuwynếmiuyn vậhpapy.”

Giàwyys Lam thếmiuy mớigdxi biếmiuyt, thìesrf ra làwyyspbnqi gìesrfpbnqi gọgzhci làwyys “Tiêlwmmu Dao hoàwyysn” làwyys giảhpap, giảhpapi dưyhgnsjzdc mỗpbnqi thápbnqng cũezckng làwyys giảhpap dốvoeri, mìesrfnh coi nhưyhgnwyys sa vàwyyso bãjgoiy củnzmpa nữhhus nhâagssn nàwyysy. Khôyhxeng cóswvn trúhhusng đuwynhbubc, Giàwyys Lam trong lòwnmang buôyhxeng xuốvoerng, “Ta đuwynâagssy thìesrf hẳtpxgn càwyysng nêlwmmn cảhpapm tạiwtg ngưyhgnơakhri!”

Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng vẫuwynn vẫuwynn duy trìesrf vẻzaaa mặrnoct mỉcluim cưyhgntwpci, tay hắlwmmn chỉclui khẽeyra run , Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt nhậhpapn thấhbuby đuwynưyhgnsjzdc Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng phápbnqt bệswvnnh, thìesrf nắlwmmm tay Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng càwyysng thêlwmmm chặrnoct Đxgdchbubt nhiêlwmmn, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt chuyểezckn chủnzmp đuwynfueklwmmn ngưyhgntwpci Tiểezcku Mễezck: “Giàwyys Lam, bệswvnnh “sứjxmwt môyhxei” củnzmpa Tiểezcku Mễezck, cápbnqc ngưyhgnơakhri khôyhxeng cóswvnpbnqch nàwyyso trịlwmm đuwynưyhgnsjzdc sao?”

“Sứjxmwt môyhxei?” Giàwyys Lam đuwyniwtgi khápbnqi làwyys lầhsgqn đuwynhsgqu tiêlwmmn nghe nóswvni cápbnqi từfoyhwyysy, “Trêlwmmn đuwynhpapo rấhbubt nhiềfueku hàwyysi tửmiuy đuwynfueku bịlwmmpbnqi nàwyysy, sưyhgn phụaufy suy nghĩwnma rấhbubt nhiềfueku biệswvnn phápbnqp, nhưyhgnng trịlwmm khôyhxeng hếmiuyt.”

Nghe Giàwyys Lam nóswvni Bồrsyung Lai đuwynhpapo rấhbubt nhiềfueku ngưyhgntwpci sứjxmwt môyhxei, nàwyysng lúhhusc nàwyysy mớigdxi nhớigdx tớigdxi lúhhusc trưyhgnigdxc nhìesrfn qua đuwynápbnqm thiêlwmmu niêlwmmn, cũezckng cóswvn mấhbuby ngưyhgntwpci sứjxmwt môyhxei, chẳtpxgng qua làwyys khôyhxeng rõtrmkwyysng.”Giàwyys Lam, sứjxmwt môyhxei cóswvn thểezck chữhhusa!”

“Thậhpapt?” Giàwyys Lam chợsjzdt xoay ngưyhgntwpci, sắlwmmp đuwynaufyng vàwyyso bụaufyng Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt, hắlwmmn vộhbubi vàwyysng lui vềfuek phíxumka sau mộhbubt bưyhgnigdxc, ápbnqnh mắlwmmt nhưyhgnng vôyhxeijarng lo lắlwmmng, “Côyhxeng chúhhusa, ngưyhgnơakhri nóswvni thậhpapt sựclui? Sứjxmwt môyhxei thậhpapt cóswvn thểezck trịlwmm?”

Giàwyys Lam nhớigdx tớigdxi Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt làwyys đuwyniwtgi phu, nàwyysng nóswvni nhưyhgn vậhpapy, nhấhbubt đuwynlwmmnh làwyysswvn đuwyniwtgo lýhrtf , nghĩwnma đuwynưyhgnsjzdc nhưyhgn vậhpapy, Giàwyys Lam kíxumkch đuwynhbubng khôyhxeng đuwynưyhgnsjzdc, “Côyhxeng chúhhusa, nếmiuyu nhưyhgn ngưyhgnơakhri cóswvn thểezck trịlwmmwyysnh bệswvnnh sứjxmwt môyhxei củnzmpa mọgzhci ngưyhgntwpci, ta tin tưyhgnhrtfng sưyhgn phụaufy nhấhbubt đuwynlwmmnh sẽeyra giúhhusp Vưyhgnơakhrng gia chữhhusa bệswvnnh !”

Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt vốvoern làwyys muốvoern cũezckng làwyyspbnqi nàwyysy, nhìesrfn thấhbuby Tiểezcku Mễezck sứjxmwt môyhxei, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt đuwynãjgoi nghĩwnmapbnqch giúhhusp nàwyysng trịlwmmwyysnh sứjxmwt môyhxei. Mộhbubt, đuwynưyhgnơakhrng nhiêlwmmn làwyysesrf gia tăwyysng vốvoern liếmiuyng, đuwynezck cho Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn giúhhusp Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng giảhpapi đuwynhbubc, mộhbubt nguyêlwmmn nhâagssn khápbnqc, còwnman lạiwtgi làwyys bởhrtfi vìesrf thấhbuby Tiểezcku Mễezck rấhbubt khảhpap ápbnqi, côyhxeesrf ngâagssy thơakhr, lạiwtgi chịlwmmu bêlwmmnhk sứjxmwt môyhxei hàwyysnh hạiwtg, thậhpapt khiếmiuyn ngưyhgntwpci khápbnqc vôyhxeijarng đuwynau lòwnmang.

“Ta cóswvn biệswvnn phápbnqp trịlwmmwyysnh sứjxmwt môyhxei!”

“Thậhpapt tốvoert quápbnq! Mau, chúhhusng ta đuwyni nóswvni vớigdxi sưyhgn phụaufy !”

Giàwyys Lam nóswvni chuyệswvnn Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt cóswvn thểezck trịlwmm hếmiuyt bệswvnnh sứjxmwt môyhxei cho Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn, lãjgoio nhâagssn nàwyysy thếmiuy nhưyhgnng trựcluic tiếmiuyp đuwynjxmwng lêlwmmn, đuwyni đuwynếmiuyn trưyhgnigdxc mặrnoct Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt, “Côyhxeyhgnơakhrng, ngưyhgnơakhri nóswvni thậhpapt sao? Ngưyhgnơakhri thậhpapt cóswvn thểezck trịlwmmwyysnh sứjxmwt môyhxei?”

“Lãjgoio nhâagssn gia, ta làwyysm sao lạiwtgi lừfoyha gạiwtgt ngàwyysi đuwynâagssy! Ta chẳtpxgng nhữhhusng cóswvn thểezck trịlwmmwyysnh sứjxmwt môyhxei, còwnman biếmiuyt cápbnqch đuwynezck dựclui phòwnmang, trápbnqnh đuwynezck phụaufy nữhhusswvn thai truyềfuekn sứjxmwt môyhxei cho cụaufyc cưyhgnng! Nếmiuyu nhưyhgn ngàwyysi tin tưyhgnhrtfng ta, ta thửmiuy mộhbubt lầhsgqn!”

“Tốvoert! Tốvoert!” Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn kíxumkch đuwynhbubng đuwyni tớigdxi, “Bồrsyung Lai đuwynhpapo chúhhusng tacóswvnakhrn chíxumkn trăwyysm ngưyhgntwpci, ngưyhgntwpci bịlwmm sứjxmwt môyhxei đuwynãjgoiswvn 231 ngưyhgntwpci, trong đuwynóswvnwyysi tửmiuy chiếmiuym mộhbubt nửmiuya. Côyhxeyhgnơakhrng, nếmiuyu nhưyhgn ngưyhgnơakhri thậhpapt cóswvn thểezck trịlwmmwyysnh sứjxmwt môyhxei, ngưyhgnơakhri chíxumknh làwyys âagssn nhâagssn củnzmpa Bồrsyung Lai đuwynhpapo, bấhbubt kểezck ngưyhgnơakhri yêlwmmu cầhsgqu cápbnqi gìesrf, ta cũezckng sẽeyra đuwynápbnqp ứjxmwng ngưyhgnơakhri!”

“Lãjgoio nhâagssn gia, đuwynfoyhng nóswvni nhưyhgn vậhpapy, ta tớigdxi đuwynâagssy cũezckng làwyys cầhsgqn ngàwyysi, vìesrf trưyhgnsjzdng phu củnzmpa ta.” Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt vịlwmmn Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng, đuwynezck cho Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn nhìesrfn tay Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng.

“Tạiwtgi sao cóswvn thểezck nhưyhgn vậhpapy?” Thấhbuby tìesrfnh huốvoerng Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng, Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn lậhpapp tứjxmwc đuwynezck cho hắlwmmn ngồrsyui xuốvoerng, tựcluiesrfnh bắlwmmt mạiwtgch Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng.

“Trêlwmmn ngưyhgntwpci củnzmpa ngưyhgnơakhri, còwnman cóswvn mộhbubt loạiwtgi dưyhgn đuwynhbubc khôyhxeng trừfoyh, cho nêlwmmn tăwyysng nhanh tốvoerc đuwynhbub vong tìesrfnh . Ta chỉclui hiểezcku vong tìesrfnh đuwynhbubc, vềfuek phầhsgqn cápbnqi loạiwtgi nầhsgqy, thứjxmw cho ta khôyhxeng thểezck ra sứjxmwc.”

Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn chịlwmmu vìesrf Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng giảhpapi đuwynhbubc, đuwynãjgoiwyys tin tứjxmwc tốvoert nhấhbubt. Cổwdjv đuwynhbubc làwyys thứjxmw ngưyhgntwpci Nam Phưyhgnsjzdng quốvoerc am hiểezcku nhấhbubt, chỉcluiswvn thểezckesrfm bọgzhcn hắlwmmn.

“Cápbnqm ơakhrn ngàwyysi! Ngàwyysi chịlwmmu vìesrf ta giảhpapi đuwynhbubc, ta đuwynãjgoi rấhbubt cao hứjxmwng.” Biếmiuyt vong tìesrfnh cóswvn thểezck giảhpapi, Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng so sápbnqnh thậhpapt làwyys cao hứjxmwng. Hiệswvnn tạiwtgi chuyệswvnn duy nhấhbubt khiếmiuyn hắlwmmn sợsjzd sợsjzd, chíxumknh làwyys qyêlwmmn Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt, quêlwmmn chuyệswvnn giữhhusa bọgzhcn họgzhc, đuwynâagssy làwyys việswvnc Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng khôyhxeng thểezck tiếmiuyp nhậhpapn .

“Chẳtpxgng qua làwyys, giảhpapi đuwynhbubc cầhsgqn phảhpapi thờtwpci gian, hơakhrn nữhhusa rấhbubt thốvoerng khổwdjv, khôyhxeng biếmiuyt ngưyhgnơakhri….”

“Ta cápbnqi gìesrfezckng cóswvn thểezck chịlwmmu đuwynưyhgnsjzdc! Ta khôyhxeng sao!” Khôyhxeng đuwynsjzdi Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn nóswvni xong, Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng kiêlwmmn đuwynlwmmnh trảhpap lờtwpci lờtwpci hắlwmmn. So vớigdxi việswvnc quêlwmmn mấhbubt Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt, thốvoerng khổwdjv khi giảhpapi đuwynhbubc cóswvnxumknh làwyyspbnqi gìesrf đuwynâagssu!

“Vậhpapy thìesrf tốvoert!” Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn vuốvoert chòwnmam râagssu, gậhpapt đuwynhsgqu, “Hiệswvnn tạiwtgi cápbnqc ngưyhgnơakhri đuwyni dùijarng cơakhrm, sau nghỉclui ngơakhri sớigdxm mộhbubt chúhhust, ngàwyysy mai ta mang bọgzhcn ngưyhgnơakhri đuwyni “Vong”.

Ngàwyysy thứjxmw hai, Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn cùijarng Giàwyys Lam, mang theo Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng cùijarng Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt đuwynếmiuyn Vong.

Vong chíxumknh làwyys mộhbubt thápbnqc nưyhgnigdxc phíxumka sau nưyhgnigdxc. Sôyhxeng nưyhgnigdxc nàwyysy ồrsyursyu bốvoerc hơakhri nóswvnng, trêlwmmn mặrnoct nưyhgnigdxc hơakhri màwyysu vàwyysng, đuwynếmiuyn sưyhgntwpcn đuwynrsyui bêlwmmn, nưyhgnigdxc sôyhxeng trựcluic tiếmiuyp đuwyni xuốvoerng, rơakhri vàwyyso đuwynhsgqm sâagssu. Từfoyh Vong tảhpapn ra trậhpapn trậhpapn mùijari hôyhxei thốvoeri, còwnman khôyhxeng cóswvn nhíxumkch tớigdxi gầhsgqn mùijari vịlwmm đuwynãjgoi truyềfuekn tớigdxi.

“Ọrwpxe ——” Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt đuwynang cóswvn mang, thấhbuby mùijari lạiwtg liềfuekn buồrsyun nôyhxen, suýhrtft chúhhust nữhhusa đuwynãjgoiyhxen hếmiuyt đuwynrsyu ăwyysn buổwdjvi sápbnqng ra.

“Khanh Khanh, nàwyysng ởhrtfakhri nàwyysy chờtwpc ta, ta đuwyni theo bọgzhcn họgzhc!” Thấhbuby vẻzaaa mặrnoct củnzmpa Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt, Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng vôyhxeijarng đuwynau lòwnmang, yêlwmmu cầhsgqu Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt ởhrtf lạiwtgi tạiwtgi chỗpbnq, mìesrfnh đuwyni theo Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn cùijarng Giàwyys Lam đuwynếmiuyn Vong.

“Vong tìesrfnh, vốvoern dùijarng nưyhgnigdxc củnzmpa Vong đuwynezck luyệswvnn ra, Ngưyhgnơakhri trúhhusng Vong tìesrfnh từfoyh trong bụaufyng mẹaufy, đuwynhbubc nàwyysy đuwynãjgoiagssm nhậhpapp đuwynếmiuyn trong xưyhgnơakhrng tủnzmpy. Muốvoern trừfoyh đuwyni Vong tìesrfnh, chỉcluiswvn thểezck lấhbuby đuwynhbubc côyhxeng đuwynhbubc. Chẳtpxgng qua làwyys, nhiệswvnt đuwynhbub củnzmpa nưyhgnigdxc Vong cựcluic cao, hơakhrn nữhhusa nhiệswvnt đuwynhbub giữhhusa ngàwyysy vàwyys đuwynêlwmmm cũezckng chêlwmmnh lệswvnch rấhbubt lớigdxn, rấhbubt khóswvn kiêlwmmn trìesrf. Màwyys ngưyhgnơakhri trúhhusng đuwynhbubc đuwynãjgoiagssu, muốvoern trừfoyh đuwyni Vong Tìesrfnh, phảhpapi ngâagssm mìesrfnh ởhrtf đuwynâagssy chíxumkn chíxumkn tápbnqm mốvoert ngàwyysy.”

“Chíxumkn chíxumkn tápbnqm mưyhgnơakhri mốvoert ngàwyysy? Đxgdcâagssy chẳtpxgng phảhpapi làwyys hai thápbnqng?” Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng quay đuwynhsgqu lạiwtgi, nhìesrfn Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt cápbnqch đuwynóswvn khôyhxeng xa, cóswvn chúhhust khôyhxeng lỡxgdcijarng nàwyysng tápbnqch ra lâagssu nhưyhgn vậhpapy, nhưyhgnng làwyys vừfoyha nghĩwnma tớigdxi nếmiuyu khôyhxeng giảhpapi đuwynhbubc, mìesrfnh cuốvoeri cùijarng sẽeyra quêlwmmn mấhbubt Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt, Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng dứjxmwt khoápbnqt gậhpapt gậhpapt đuwynhsgqu, “Tốvoert! Ta đuwynápbnqp ứjxmwng ngưyhgnơakhri! Bấhbubt quápbnq, ta cóswvn thểezckswvni chuyệswvnn vớigdxi nưyhgnơakhrng tửmiuy chúhhust hay khôyhxeng? Nàwyysng đuwynang mang thai, ta sợsjzdwyysng lo lắlwmmng!”

“Đxgdcwocj!” Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn gậhpapt đuwynhsgqu, đuwynưyhgna mắlwmmt nhìesrfn Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng đuwyni tớigdxi bêlwmmn cạiwtgnh Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt.

Nhìesrfn đuwynếmiuyn Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng, lãjgoio đuwynhsgqu mộhbubt mựcluic nhớigdx lạiwtgi nữhhus tửmiuy trong tríxumk nhớigdxesrfnh —— Quâagssn Lan Tâagssm. Quâagssn Lan Tâagssm làwyysyhgn muộhbubi củnzmpa hắlwmmn. Năwyysm đuwynóswvn, nếmiuyu khôyhxeng phảhpapi Quâagssn Lan Tâagssm bịlwmm chọgzhcn trúhhusng, bịlwmm đuwynưyhgna đuwyni Đxgdcôyhxeng Lỗpbnq quốvoerc làwyysm hoàwyysng hậhpapu, bọgzhcn họgzhcswvn thểezck đuwynfueku cóswvn mộhbubt bắlwmmt đuwynhsgqu mớigdxi. . . . . .

Lan Tâagssm, ngoạiwtgi tôyhxen củnzmpa nàwyysng, ta sẽeyra chiếmiuyu cốvoer thậhpapt tốvoert!

Chờtwpc Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng lầhsgqn nữhhusa tớigdxi đuwynâagssy, Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn hưyhgnigdxng hắlwmmn cưyhgntwpci mộhbubt tiếmiuyng, “Đxgdcãjgoi giao đuwynãjgoii rõtrmkwyysng? Ngưyhgnơakhri yêlwmmn tâagssm, ta sẽeyra cho Giàwyys Lam tớigdxi bápbnqo tin tứjxmwc mỗpbnqi ngàwyysy cho ngưyhgnơakhri! Tápbnqm mưyhgnơakhri mốvoert ngàwyysy rấhbubt nhanh sẽeyra đuwyni qua, đuwynếmiuyn lúhhusc đuwynóswvn trừfoyh đuwyni thai đuwynhbubc, ngưyhgnơakhri cũezckng sẽeyra khôyhxeng nữhhusa bịlwmm vong tìesrfnh quấhbuby nhiễezcku rồrsyui!”

“Cápbnqm ơakhrn !”

Khôyhxeng đuwynsjzdi Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn nóswvni cápbnqi khápbnqc, Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng nhảhpapy xuốvoerng từfoyh trêlwmmn thápbnqc nưyhgnigdxc, trựcluic tiếmiuyp chìesrfm vàwyyso đuwynhsgqm sâagssu.

“Uy, ta còwnman chưyhgna nóswvni hếmiuyt đuwynâagssy! Thậhpapt làwyys mộhbubt tiểezcku tửmiuyswvnng tíxumknh!” Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn đuwyni xuốvoerng nhìesrfn lạiwtgi, chỉclui thấhbuby mộhbubt mảhpapnh bọgzhct nưyhgnigdxc dâagssng lêlwmmn, Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng từfoyhwnmang hồrsyu nhôyhxe ra, thấhbuby hắlwmmn khôyhxeng cóswvn chuyệswvnn gìesrf, Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn mớigdxi đuwyni xuốvoerng.

“Khôyhxeng đuwynưyhgnsjzdc vậhpapn côyhxeng, nếmiuyu khôyhxeng ápbnqc đuwynhbubc côyhxeng tâagssm! Cứjxmw xem nhưyhgn đuwynang nghịlwmmch nưyhgnigdxc, ngồrsyui ởhrtflwmmn trong làwyys tốvoert rồrsyui!”

Nghe giọgzhcng nóswvni củnzmpa Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn truyềfuekn đuwynếmiuyn từfoyh trêlwmmn đuwyncluinh núhhusi, Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng dựcluia theo lờtwpci hắlwmmn nóswvni, tìesrfm mộhbubt chỗpbnqesrfp đuwynápbnq, ngồrsyui xếmiuyp bằwdjvng, trừfoyh đuwynhsgqu, cảhpap thâagssn thểezck giấhbubu ởhrtf trong lòwnmang Vong.

Mớigdxi vừfoyha rồrsyui ởhrtf trêlwmmn, ngửmiuyi thấhbuby nưyhgnigdxc nàwyysy cóswvnijari lạiwtg, khôyhxeng nghĩwnma tớigdxi ởhrtf đuwynâagssy nưyhgnigdxc càwyysng thêlwmmm bốvoerc mùijari. Nưyhgnigdxc ấhbubm cóswvn chúhhust nóswvnng, trong nưyhgnigdxc nhưyhgnezck “Ồfoyhrsyu” tiểezcku bong bóswvnng, hỗpbnqn loạiwtgn chảhpapy.

“Nha đuwynhsgqu, yêlwmmn tâagssm đuwyni, hắlwmmn khôyhxeng cóswvn chuyệswvnn gìesrf ! Tiểezcku tửmiuywyysy khôyhxeng tệswvn!” Lúhhusc trởhrtf vềfuek, Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn khôyhxeng nhịlwmmn đuwynưyhgnsjzdc khen ngợsjzdi Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng hai câagssu. Cápbnqi kia dạiwtgng khôyhxeng biếmiuyt sợsjzd từfoyh trêlwmmn thápbnqc nưyhgnigdxc nhảhpapy xuốvoerng, còwnman cóswvn thểezck chịlwmmu đuwynưyhgnsjzdc nưyhgnigdxc Vong, thậhpapt làwyys rấhbubt hiếmiuym.

“Xem ra, hắlwmmn rấhbubt quan tâagssm ngưyhgnơakhri! Áhlhknh mắlwmmt ngưyhgnơakhri chọgzhcn đuwynúhhusng rấhbubt tốvoert!”

Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt trong lòwnmang vôyhxeijarng lo lắlwmmng Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng, nghe Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn khen Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng, nàwyysng bớigdxt chúhhust lo lắlwmmng, Phưyhgnsjzdng Thưyhgnơakhrng đuwynang cốvoer gắlwmmng , nàwyysng cũezckng cốvoer gắlwmmng mớigdxi đuwynưyhgnsjzdc! Nàwyysng tin tưyhgnhrtfng, tápbnqm mưyhgnơakhri mốvoert ngàwyysy rấhbubt nhanh sẽeyra trôyhxei qua!

Thầhsgqn y trêlwmmn đuwyniwtgi lụaufyc cóswvn thểezck trịlwmm tốvoert sứjxmwt môyhxei, đuwynezck cho ngưyhgntwpci trêlwmmn đuwynhpapo rấhbubt làwyys cao hứjxmwng, rốvoeri ríxumkt đuwyni tớigdxi miếmiuyu, muốvoern thấhbuby thầhsgqn y.

Khi mọgzhci ngưyhgntwpci nhìesrfn thấhbuby thầhsgqn y làwyys mộhbubt tiểezcku côyhxeyhgnơakhrng, còwnman đuwynang mang thai, bọgzhcn họgzhc lạiwtgi càwyysng kinh ngạiwtgc .”Thầhsgqn y thậhpapt xinh đuwynaufyp, thậhpapt giốvoerng Nữhhus Oa nưyhgnơakhrng nưyhgnơakhrng!” “Đxgdcúhhusng a! Khôyhxeng nghĩwnma tớigdxi thầhsgqn y làwyys nữhhus nhâagssn nàwyysy!”

Khôyhxeng thểezck khôyhxeng nóswvni, mọgzhci ngưyhgntwpci trêlwmmn Bồrsyung Lai Đxgdchpapo đuwynfueku vôyhxeijarng thuầhsgqn phápbnqc, Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn nóswvni Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt cóswvn thểezck trịlwmm tốvoert sứjxmwt môyhxei, bọgzhcn họgzhc liềfuekn tin tưyhgnhrtfng Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt nhấhbubt đuwynlwmmnh sẽeyrawyysm đuwynưyhgnsjzdc, cũezckng khôyhxeng cóswvn chúhhust nàwyyso hoàwyysi nghi.

Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt kiểezckm tra nhữhhusng ngưyhgntwpci sứjxmwt môyhxei, cẩrgyyn thậhpapn nhớigdx kỹyopqlwmmn củnzmpa bọgzhcn họgzhc, sốvoer tuổwdjvi, cùijarng vớigdxi tìesrfnh huốvoerng thâagssn thểezck.

Cảhpap Bồrsyung Lai đuwynhpapo, cóswvnakhrn hai trăwyysm ngưyhgntwpci cóswvn sứjxmwt môyhxei, khôyhxeng thểezck khôyhxeng nóswvni sốvoeryhgnsjzdng rấhbubt lớigdxn. May màwyysswvnyhxe Mi, Tốvoer Nguyệswvnt cùijarng Tấhbubn Mặrnocc hỗpbnq trợsjzd, cho nêlwmmn Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt cũezckng khôyhxeng cảhpapm thấhbuby mệswvnt mỏiggui.

Chờtwpc ghi danh tìesrfnh huốvoerng bệswvnnh nhâagssn xong, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt phâagssn bọgzhcn họgzhc ra làwyysm ba loạiwtgi. Mộhbubt loạiwtgi làwyys rấhbubt nhẹaufy, mộhbubt loạiwtgi làwyys nặrnocng, mộhbubt loạiwtgi làwyys đuwynrnocc biệswvnt nặrnocng , tíxumknh toápbnqn phâagssn ba đuwynsjzdt đuwynezckwyysm.

Mộhbubt ngàwyysy bậhpapn rộhbubn, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt mệswvnt mỏiggui, đuwynhsgqu đuwynhsgqy mồrsyuyhxei.

“Nha đuwynhsgqu, nhưyhgn thếmiuywyyso a?” Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn tớigdxi đuwynâagssy mấhbuby lầhsgqn, thấhbuby Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt đuwynang bậhpapn, cho nêlwmmn khôyhxeng cóswvn quấhbuby rầhsgqy, chờtwpchhusc nàwyysy bậhpapn rộhbubn kếmiuyt thúhhusc, hắlwmmn đuwynezck cho cápbnqc đuwynswvn tửmiuyyhgnng bữhhusa ăwyysn tốvoeri tớigdxi đuwynâagssy, mìesrfnh lạiwtgi đuwynếmiuyn Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt bêlwmmn cạiwtgnh, “Ngưyhgnơakhri khôyhxeng nêlwmmn gấhbubp gápbnqp nhưyhgn vậhpapy, ngưyhgnơakhri còwnman cóswvnswvn bầhsgqu! Thâagssn thểezck quan trọgzhcng hơakhrn!”

Nghe ra sựclui quan tâagssm trong giọgzhcng nóswvni củnzmpa Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt vui vẻzaaayhgntwpci mộhbubt tiếmiuyng, “Cápbnqm ơakhrn lãjgoio nhâagssn gia! Hôyhxem nay ta chẳtpxgng qua chỉclui mớigdxi ghi danh cho bọgzhcn họgzhc, giảhpapi phẫuwynu còwnman phảhpapi đuwynsjzdi mấhbuby ngàwyysy, ta cầhsgqn mộhbubt vàwyysi côyhxeng cụaufy đuwynezck giảhpapi phẫuwynu.”

Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt lấhbuby ra giấhbuby vẽeyra châagssm, đuwynao giảhpapi phẩrgyyu, bao tay, quầhsgqn ápbnqo vệswvn sinh…vâagssn vâagssn, đuwynưyhgna cho Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn: “Phiềfuekn toápbnqi lãjgoio nhâagssn gia chuẩrgyyn bịlwmm giúhhusp ta, ta dạiwtgo quanh đuwynhpapo hai ngàwyysy, xem mộhbubt chúhhust rốvoert cuộhbubc làwyys nguyêlwmmn nhâagssn khiếmiuyn nhiềfueku ngưyhgntwpci nhưyhgn vậhpapy bịlwmm sứjxmwt môyhxei, đuwynếmiuyn lúhhusc đuwynóswvn sẽeyraesrfm phưyhgnơakhrng phápbnqp xửmiuyxumk tậhpapn gốvoerc chuyệswvnn nàwyysy.”

“Đxgdcưyhgnsjzdc đuwynưyhgnsjzdc! Ta lậhpapp tứjxmwc cho ngưyhgntwpci chuẩrgyyn bịlwmm. Thậhpapt đuwyna tạiwtg ngưyhgnơakhri!”

Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn kíxumkch đuwynhbubng làwyys khôyhxeng thôyhxei, bệswvnnh sứjxmwt môyhxei quấhbuby nhiễezcku ngưyhgntwpci dâagssn Bồrsyung Lai đuwynhpapo, tạiwtgo thàwyysnh vẫuwynn đuwynfuek lớigdxn, rấhbubt nhiềfueku cưyhgnagssn trêlwmmn đuwynhpapo đuwynfueku bệswvnnh sứjxmwt môyhxei, vấhbubn đuwynfuekwyysy kéesrfo dàwyysi rấhbubt nhiềfueku đuwyntwpci, cũezckng khôyhxeng cóswvn đuwynưyhgnsjzdc giảhpapi quyếmiuyt, hôyhxem nay Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt cóswvn thểezck trịlwmm tốvoert sứjxmwt môyhxei, đuwynâagssy quảhpap thựcluic đuwyniwtgi âagssn đuwynvoeri vớigdxi Bồrsyung Lai đuwynhpapo.

Sau mấhbuby ngàwyysy, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt mỗpbnqi ngàwyysy đuwynrsyung hàwyysnh cùijarng Giàwyys Lam đuwyni hếmiuyt Bồrsyung Lai đuwynhpapo. Dọgzhcc theo đuwynưyhgntwpcng đuwyni, thấhbuby rấhbubt nhiềfueku đuwynjxmwa trẻzaaa sứjxmwt môyhxei cưyhgntwpci toe toéesrft đuwynvoeri vớigdxi mìesrfnh, Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt càwyysng cảhpapm thấhbuby trápbnqch nhiệswvnm trêlwmmn vai mìesrfnh càwyysng thêlwmmm trọgzhcng đuwyniwtgi.

“Ta nghĩwnma, ta biếmiuyt nguyêlwmmn nhâagssn khiếmiuyn dâagssn chúhhusng sứjxmwt môyhxei!” Đxgdcêlwmmm ngàwyysy thứjxmw ba, trởhrtf lạiwtgi miếmiuyu Nữhhus Oa , Mộhbub Dung Thấhbubt Thấhbubt nóswvni kếmiuyt quảhpap cho Thápbnqi Hưyhgn châagssn nhâagssn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.