Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 289 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

tsfw Nhưoaiŕ nhìn thâsgfb́y môtsfẉt màn máu me này mà ngâsgfb̉n ra, nàng kinh ngạc nhìn côtsfẃ Ngôtsfwn, lâsgfb̀n lưoair̃a mà quêdsnzn mâsgfb́t ngôtsfwn ngưoair̃.

sgfb̃n là Tiêdsnz̀n Tù đcdoxi tơtsfẃi mơtsfẃi gọi lại thâsgfb̀n trí của nàng, “Tôtsfw Nhưoaiŕ côtsfw nưoairơtsfwng, côtsfw nưoairơtsfwng sao lại đcdoxêdsnźn đcdoxâsgfby?”

“Tiêdsnz̀n thôtsfẃng lĩnh…” Tôtsfw Nhưoaiŕ hoàn hôtsfẁn, lại bày ra vẻ trong trẻo lạnh lùng khôtsfwng khôtsfwng thêdsnz̉ khinh nhơtsfẁn, châsgfḅm rãi nói: “Tiêdsnz̉u nưoair̃ hôtsfwm nay đcdoxêdsnźn đcdoxâsgfby, là vì đcdoxoán đcdoxưoairơtsfẉc chăgbgúc sẽ có cảnh tưoairơtsfẉng thêdsnź này, nêdsnzn muôtsfẃn khuyêdsnzn can Tiêdsnz̀n thôtsfẃng lĩnh, tuyêdsnẓt đcdoxôtsfẃi khôtsfwng thêdsnz̉ giêdsnźt Khiêdsnzm vưoairơtsfwng đcdoxdsnẓn hạ.”

gbgúc măgbgụt Tiêdsnz̀n Tù hơtsfwi trâsgfb̀m xuôtsfẃng, “côtsfw nưoairơtsfwng sao lại nói nhưoairsgfḅy? côtsfẃ Ngôtsfwn còn sôtsfẃng thì hăgbgún chính là môtsfẉt trơtsfw̉ ngại đcdoxôtsfẃi vơtsfẃi ta.”

“Tiêdsnz̀n thôtsfẃng lĩnh, ngưoairơtsfwi đcdoxúng là châsgfbn long thiêdsnzn tưoair̉, nêdsnźu ngày ngày đcdoxêdsnzm đcdoxêdsnzm lâsgfb́y lý do thay nưoair̃ hoàng giám quôtsfẃc thôtsfẃng lĩnh triêdsnz̀u cưoairơtsfwng, thơtsfẁi gian lâsgfbu dài, lòng ngưoairơtsfẁi cũng sẽ thay đcdoxôtsfw̉i, mà Khiêdsnzm vưoairơtsfwng, là Nhiêdsnźp chính vưoairơtsfwng do tiêdsnzn hoàng tưoaiṛ thâsgfbn chỉ thị, nêdsnźu môtsfẉt ngày nưoair̃ hoàng chêdsnźt bâsgfb́t đcdoxăgbgúc kỳ tưoair̉, tin răgbgùng mọi ngưoairơtsfẁi sẽ đcdoxâsgfb̉y Bình hòa côtsfwng chúa đcdoxăgbgung cơtsfw, mà ngưoairơtsfẁi ủng hôtsfẉ Tiêdsnz̀n thôtsfẃng lĩnh lại ít ỏi khôtsfwng có bao nhiêdsnzu, nhưoairng nêdsnźu có Nhiêdsnźp chính vưoairơtsfwng trao ngôtsfwi vua cho Tiêdsnz̀n thôtsfẃng lĩnh lại khôtsfwnggiôtsfẃng vâsgfḅy, Nhiêdsnźp chính vưoairơtsfwng có quyêdsnz̀n lơtsfẉi cao nhâsgfb́t Đqyswôtsfwng Vâsgfbn quôtsfẃc, đcdoxêdsnźn lúc đcdoxó Nhiêdsnźp chính vưoairơtsfwng ra măgbgụt làm kinh sơtsfẉ quâsgfb̀n thâsgfb̀n, hơtsfwn nưoair̃a còn có tiêdsnz̉u nưoair̃ lâsgfb́y lòng tin trong dâsgfbn gian, Tiêdsnz̀n thôtsfẃng lĩnh muôtsfẃn đcdoxi lêdsnzn ngôtsfwi vị hoàng đcdoxêdsnź còn khôtsfwng phải danh chính ngôtsfwn thuâsgfḅn rôtsfẁi sao?”


tsfw Nhưoaiŕ nói môtsfẉt đcdoxoạn này, khôtsfwng thêdsnz̉ phủ nhâsgfḅn là đcdoxã khiêdsnźm Tiêdsnz̀n Tù đcdoxôtsfẉng tâsgfbm, Hoàng đcdoxêdsnź, phải làm thì tâsgfb́t nhiêdsnzn phải đcdoxưoairơtsfẁng đcdoxưoairơtsfẁng chính chính ngôtsfẁi lêdsnzn ngôtsfwi vị Hoàng đcdoxêdsnź này, nêdsnźu môtsfw̃i ngày đcdoxêdsnz̀u lâsgfb́y nguyêdsnzn nhâsgfbn vì nưoair̃ hoàng bêdsnẓnh năgbgụng mà thay măgbgụt giám quôtsfẃc, e là khôtsfwng ít ngưoairơtsfẁi sẽ có tâsgfbm tưoair khác.

Tiêdsnz̀n Tù trâsgfb̀m ngâsgfbm, nhìn Phong Quang ôtsfwm côtsfẃ Ngôtsfwn, hoài nghi nói: “côtsfw nưoairơtsfwng nghĩ xem, dưoaiṛa vào cá tính khôtsfwng sơtsfẉ chêdsnźt này của côtsfẃ Ngôtsfwn, hăgbgún sẽ nghe theo lơtsfẁi ta sao?”

“Tiêdsnz̀n thôtsfẃng lĩnh, ngưoairơtsfẁi chỉ câsgfb̀n có nhưoairơtsfẉc đcdoxdsnz̉m là có thêdsnz̉ khôtsfẃng chêdsnź đcdoxưoairơtsfẉc, Khiêdsnzm vưoairơtsfwng măgbgụt dù cao cao tại thưoairơtsfẉng, nhưoairng hăgbgún cũng chỉ là con ngưoairơtsfẁi, mà nhưoairơtsfẉc đcdoxdsnz̉m của hăgbgún, khôtsfwng phải đcdoxã bại lôtsfẉ trưoairơtsfẃc măgbgút chúng ta sao?” Măgbgút Tôtsfw Nhưoaiŕ dưoair̀ng lại trêdsnznngưoairơtsfẁi Phong Quang, ánh măgbgút tôtsfẃi đcdoxen mù mịt.

Phong Quang xiêdsnźt chăgbgụt góc áo côtsfẃ Ngôtsfwn, nàng mím môtsfwi, bình tĩnh khôtsfwn khéo đcdoxáng yêdsnzu.

tsfẃ Ngôtsfwn tưoair̀ng chút tưoair̀ng chút vôtsfw̃ vêdsnz̀ đcdoxâsgfb̀u nàng, đcdoxôtsfẃi vơtsfẃi xung quanh đcdoxêdsnz̀u thơtsfẁ ơtsfw, bao gôtsfẁm cả miêdsnẓng vêdsnźt thưoairơtsfwng đcdoxang đcdoxôtsfw̉ máu của hăgbgún.

Tiêdsnz̀n Tù nơtsfw̉ nụ cưoairơtsfẁi, “Tôtsfw Nhưoaiŕ côtsfw nưoairơtsfwng nói khôtsfwng sai, lưoairu lại côtsfẃ Ngôtsfwn đcdoxôtsfẃi vơtsfẃi ta sẽ có chôtsfw̃ hưoair̃u dụng nhiêdsnz̀u hơtsfwn nưoair̃a.”

gbgún đcdoxi qua, băgbgút lâsgfb́y tay Phong Quang muôtsfẃn lôtsfwi nàng qua, nhưoairng môtsfẉt bàn tay dính máu băgbgút đcdoxưoairơtsfẉc côtsfw̉ tay hăgbgún, máu nhiêdsnz̃m đcdoxỏ ôtsfẃng tay áo của hăgbgún, châsgfb́t lỏng âsgfb́m áp này lại khiêdsnźn hăgbgún lạnh cả ngưoairơtsfẁi tưoair̀ tâsgfḅn đcdoxáy lòng.

tsfẃ Ngôtsfwn cưoairơtsfẁi nhơtsfẉt nhạt, “Tiêdsnz̀n thôtsfẃng lĩnh, ngưoairơtsfwi câsgfb̀n phải chăgbgum sóc bêdsnẓ hạ cho thâsgfḅt tôtsfẃt.”

Cảm giác khôtsfwng đcdoxúng vưoair̀a rôtsfẁi, tưoaiṛa nhưoair ảo giác.

Tiêdsnz̀n Tù miêdsnz̃n cưoairơtsfw̃ng cưoairơtsfẁi nói: “Ta là thâsgfb̀n tưoair̉ của bêdsnẓ hạ, đcdoxưoairơtsfwng nhiêdsnzn sẽ chăgbgum sóc ngưoairơtsfẁi cho thâsgfḅt tôtsfẃt.”

“côtsfẃ Ngôtsfwn…” Phong Quang bị Tiêdsnz̀n Tù lôtsfwi ra khỏi cái ôtsfwm âsgfbm áp, nàng còn chưoaira ngưoair̀ng khóc, măgbgút đcdoxã khóc đcdoxỏ cả lêdsnzn, hơtsfwn nưoair̃a giọng nói còn run râsgfb̉y, đcdoxáng thưoairơtsfwng khiêdsnźn ngưoairơtsfẁi ta thâsgfb̀m nghĩ muôtsfẃn ôtsfwm nàng vào lòng mà an ủi môtsfẉt phen.

Tiêdsnz̀n Tù vâsgfb̃y vâsgfb̃y tay, hai ngưoaiṛ lâsgfbm quâsgfbn liêdsnz̀n tiêdsnźn lêdsnzn, môtsfẉt ngưoairơtsfẁi băgbgút đcdoxưoairơtsfẉc môtsfẉt cánh tay của côtsfẃ Ngôtsfwn, côtsfẃ Ngôtsfwn chỉ nhìn Phong Quang, thâsgfb́p giọng nói: “Đqyswưoair̀ng sơtsfẉ, đcdoxưoair̀ng lo lăgbgúng, ta sẽ khôtsfwng sao.”

“côtsfẃ Ngôtsfwn… là ta vôtsfw dụng, là ta ngôtsfẃc, nêdsnźu khôtsfwng phải ta…” Nhưoair̃ng lơtsfẁi còn lại nàng đcdoxêdsnz̀u khôtsfwng nói ra đcdoxưoairơtsfẉc, bơtsfw̉i vì nàng lại bị ơtsfẉ khóc.

tsfẃ Ngôtsfwn khôtsfwng thêdsnz̉ khôtsfwng thưoair̀a nhâsgfḅn, lâsgfb̀n đcdoxâsgfb̀u tiêdsnzn nhìn thâsgfb́y Phong Quang khóc kịch liêdsnẓt đcdoxêdsnźn vâsgfḅy, còn vì hăgbgún mà khóc, hăgbgún có môtsfẉt cảm xúc thâsgfḅt mơtsfẃi lạ, cũng thâsgfḅt thỏa mãn.

Cho nêdsnzn hăgbgún cưoairơtsfẁi châsgfbn thâsgfḅt hơtsfwn râsgfb́t nhiêdsnz̀u, măgbgục dù Phong Quang vâsgfb̃n luôtsfwn cho răgbgùng hăgbgún đcdoxang miêdsnz̃n cưoairơtsfw̃ng cưoairơtsfẁi vui đcdoxêdsnz̉ nàngkhôtsfwng phải lo lăgbgúng.

“Phong Quang, chúng ta râsgfb́t nhanh sẽ găgbgụp lại.”

Tiêdsnz̀n Tù bâsgfḅt cưoairơtsfẁi thành tiêdsnźng đcdoxôtsfẃi vơtsfẃi sưoaiṛ tưoaiṛ tin của côtsfẃ Ngôtsfwn, hăgbgún phâsgfbn phó thị vêdsnẓ băgbgút lâsgfb́y côtsfẃ Ngôtsfwn, “Đqyswem hăgbgún nhôtsfẃt vào đcdoxại lao, đcdoxưoair̀ng đcdoxêdsnz̉ hăgbgún chêdsnźt.”

“Dạ!”

tsfw Nhưoaiŕ lại nhìn Phong Quang đcdoxang khóc, cáo lui cùng côtsfẃ Ngôtsfwn rơtsfẁi khỏi tâsgfb̉m cung.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.