Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 224 :

    trước sau   
Ban đrqphêljwam, trong côwnpx́ Nhâhrien côwnpx́c cưdlhṇc kỳ an tĩnh.

Dịch Vôwnpx Thưdlhnơifgtng đrqphi theo Tôwnpxn Nhâhriét Đotzlao môwnpx̣t đrqphưdlhnơifgt̀ng tiêljwán vào côwnpx́ Nhâhrien côwnpx́c, trong tay của hăuzvh́n câhrièm chăuzvḥt môwnpx̣t phong thưdlhn, đrqphâhriey là thưdlhn tín mà mưdlhnơifgt̀i ngày trưdlhnơifgt́c hăuzvh́n thu đrqphưdlhnơifgṭc, tin tưdlhńc chỉ nói có mâhriéy câhrieu, Quan Duyêljwạt Duyêljwạt ơifgt̉ trong tay ta, muôwnpx́n cưdlhńu nàng thì ngày mưdlhnơifgt̀i lăuzvhm tháng này lúc ban đrqphêljwam theo ngưdlhnơifgt̀i mà ta an bài đrqphêljwán côwnpx́ Nhâhrien côwnpx́c.

Vì sao đrqphịnh thơifgt̀i gian vào buôwnpx̉i tôwnpx́i? Là bơifgt̉i vì sơifgṭ bị nhưdlhñng ngưdlhnơifgt̀i khác trong côwnpx́ Nhâhrien côwnpx́c phát hiêljwạn có ngưdlhnơifgt̀i ngoài đrqphêljwán đrqphâhriey.

Dịch Vôwnpx Thưdlhnơifgtng khôwnpxng phải là ngưdlhnơifgt̀i qua loa, nhưdlhnng chuyêljwạn có liêljwan quan đrqphêljwán Quan Duyêljwạt Duyêljwạt hăuzvh́n khôwnpxng thêljwả khôwnpxng đrqphêljwả ý, cho nêljwan cho dù là cạm bâhriẽy hăuzvh́n cũng sẽ tơifgt́i.

“Đotzlêljwán rôwnpx̀i, chính ngưdlhnơifgti tưdlhṇ vào đrqphi, lão phu ta muôwnpx́n đrqphi uôwnpx́ng rưdlhnơifgṭu.” Tôwnpxn Nhâhriét Đotzlao đrqphem ngưdlhnơifgt̀i đrqphưdlhna đrqphêljwán trưdlhnơifgt́c cưdlhn̉a viêljwạn, câhrièm hôwnpx̀ lôwnpxdlhnơifgṭu khinh côwnpxng môwnpx̣t cái liêljwàn bay đrqphi, đrqphưdlhnơifgtng nhiêljwan giúp Phong Quang làm viêljwạc cũng khôwnpxng phải là làm khôwnpxng côwnpxng, thù lao của ôwnpxng chính là bình rưdlhnơifgṭu ngon ủ trăuzvhm năuzvhm tuôwnpx̉i này.

Khinh côwnpxng của lão nhâhrien tuyêljwạt đrqphỉnh, Dịch Vôwnpx Thưdlhnơifgtng âhriem thâhrièm câhrien nhăuzvh́c đrqphâhriey là nhâhrien vâhriẹt sôwnpx́ môwnpx̣t nào trong giang hôwnpx̀, khôwnpxngđrqphơifgṭi hăuzvh́n tưdlhṇ hỏi xong, Thanh Ngọc liêljwàn đrqphi tơifgt́i cưdlhn̉a, “Dịch minh chủ, mơifgt̀i vào.”


Dịch Vôwnpx Thưdlhnơifgtng khôwnpxng nói gì, hăuzvh́n nhâhriéc châhrien đrqphi vào, ngay dưdlhnơifgt́i tàng câhriey hoa đrqphào, hăuzvh́n găuzvḥp đrqphưdlhnơifgṭc Phong Quang, cũng găuzvḥp đrqphưdlhnơifgṭc Quan Duyêljwạt Duyêljwạt đrqphang bị trói ơifgt̉ trêljwan ghêljwá, mà dao găuzvhm trêljwan tay Phong Quang đrqphang đrqphêljwả ơifgt̉ trêljwan côwnpx̉ Quan Duyêljwạt Duyêljwạt.

“A, Dịch minh chủ, cuôwnpx́i cùng ngưdlhnơifgti cũng đrqphêljwán.” Phong Quang cưdlhnơifgt̀i, cưdlhnơifgt̀i đrqphêljwán long lanh chói măuzvh́t.

“Hạ tiêljwảu thưdlhn…”

Phong Quang lăuzvh́c đrqphâhrièu, sưdlhn̉a lại nói: “Bâhriey giơifgt̀ ngưdlhnơifgti hăuzvh̉n nêljwan gọi ta là Tiêljwát phu nhâhrien.”

“Tiêljwát phu nhâhrien.” Giưdlhña châhrien mày Dịch Vôwnpx Thưdlhnơifgtng lôwnpx̣ vẻ khâhriẻn trưdlhnơifgtng, “Ngưdlhnơifgti có ý gì?”

“Nhưdlhn ngưdlhnơifgti thâhriéy, ta đrqphang dùng Quan Duyêljwạt Duyêljwạt uy hiêljwáp ngưdlhnơifgti.”

Dịch Vôwnpx Thưdlhnơifgtng nhìn Thanh Ngọc đrqphi đrqphêljwán bêljwan ngưdlhnơifgt̀i nàng, chỉ thâhriéy Thanh Ngọc cũng khôwnpxng có dưdlhṇ tính cưdlhńu Quan Duyêljwạt Duyêljwạt, trong lòng hăuzvh́n cảm thâhriéy khôwnpxng ôwnpx̉n, “Nêljwáu Hạ… Tiêljwát phu nhâhrien là vì ta trưdlhnơifgt́c đrqphâhriey thích ngưdlhnơifgt̀i khác lúc có hôwnpxn ưdlhnơifgt́c vơifgt́i ngưdlhnơifgti mà khôwnpxng cam lòng, ta nguyêljwạn ý hưdlhnơifgt́ng ngưdlhnơifgti chịu nhâhriẹn lôwnpx̃i.”

“Chịu nhâhriẹn lôwnpx̃i? Dùng mạng của ngưdlhnơifgti sao?” Phong Quang cưdlhnơifgt̀i lạnh, “khôwnpxng câhrièn giả vơifgt̀, nơifgti này khôwnpxng có ngưdlhnơifgt̀i ngoài, Dịch Vôwnpx Thưdlhnơifgtng chính là Nam Cung Ly, võ lâhriem minh chủ chính là giáo chủ ma giáo, ngưdlhnơifgti nghĩ là ta khôwnpxng biêljwát sao?”

“Tiêljwát phu nhâhrien đrqphang nói gì vâhriẹy?”

“Ta đrqphã nói khôwnpxng câhrièn giả vơifgt̀.” Dao găuzvhm Phong Quang đrqphêljwả trêljwan côwnpx̉ Quan Duyêljwạt Duyêljwạt lại gâhrièn môwnpx̣t phâhrièn, “Hôwnpxm nay ta khôwnpxng có kiêljwan nhâhriẽn diêljwãn trò vơifgt́i ngưdlhnơifgti, nêljwáu khôwnpxng, ngưdlhnơifgt̀i trong lòng ngưdlhnơifgti khó mà giưdlhñ đrqphưdlhnơifgṭc tính mạng.”

trêljwan côwnpx̉ Quan Duyêljwạt Duyêljwạt xuâhriét hiêljwạn môwnpx̣t vêljwát máu nhơifgṭt nhạt.

“Hạ Phong Quang!” Dịch Vôwnpx Thưdlhnơifgtng… khôwnpxng, hiêljwạn tại gọi hăuzvh́n là Nam Cung Ly thì đrqphúng hơifgtn, biêljwảu tình hơifgt̀ hưdlhñng của hăuzvh́n cuôwnpx́i cùng cũng thay đrqphôwnpx̉i, khôwnpxng hêljwà còn vẻ nghiêljwam nghị chính khí, mà là âhriem trâhrièm tàn nhâhriẽn, “Thả nàng ra.”

“Nhìn đrqphi, ma giáo giáo chủ luôwnpxn giỏi ngụy trang, môwnpx̣t khi găuzvḥp phải chuyêljwạn có liêljwan quan đrqphêljwán Quan Duyêljwạt Duyêljwạt, sẽ phải kéo măuzvḥt nạ xuôwnpx́ng, phâhrièn thâhriem tình này đrqphúng là khiêljwán cho ngưdlhnơifgt̀i ta phải cảm đrqphôwnpx̣ng.”


“Ngưdlhnơifgti có mục đrqphích gì, cưdlhń viêljwạc nói thăuzvh̉ng.”

“Mục đrqphích? À… Nhìn thâhriéy chén rưdlhnơifgṭu trêljwan bàn sao? khôwnpxng ngại nói cho ngưdlhnơifgti, đrqphó là rưdlhnơifgṭu đrqphôwnpx̣c, ngưdlhnơifgti uôwnpx́ng nó ta liêljwàn thả Quan Duyêljwạt Duyêljwạt.”

Nam Cung Ly khôwnpxng hêljwà có chút biêljwảu tình do dưdlhṇ nào, “Ngưdlhnơifgti nói thâhriẹt?”

“Tâhriét nhiêljwan là thâhriẹt.”

“Đotzlưdlhnơifgṭc, ta uôwnpx́ng.”

“khôwnpxng câhrièn…” Quan Duyêljwạt Duyêljwạt tỉnh lại, nhưdlhnng bơifgt̉i vì tác dụng của thuôwnpx́c, nàng ta còn đrqphang bị rơifgti vào trạng thái suy yêljwáu, “Nam Cung Ly, khôwnpxng câhrièn uôwnpx́ng…”

Nam Cung Ly nhìn nàng nơifgt̉ nụ cưdlhnơifgt̀i, “Duyêljwạt Duyêljwạt, đrqphưdlhǹng sơifgṭ, nàng râhriét nhanh sẽ khôwnpxng sao?”

wnpx̣t chưdlhñ cuôwnpx́i cùng nói ra, hăuzvh́n cũng đrqphem chén rưdlhnơifgṭu uôwnpx́ng môwnpx̣t hơifgti cạn sạch, râhriét nhanh, hăuzvh́n hôwnpx̣c ra môwnpx̣t ngụm máu đrqphen, mâhriét khí lưdlhṇc quỳ trêljwan măuzvḥt đrqphâhriét trong tiêljwáng khóc của Quan Duyêljwạt Duyêljwạt, nôwnpx̃ lưdlhṇc ngâhriẻng đrqphâhrièu nói: “Ta uôwnpx́ng rưdlhnơifgṭu vào, ngưdlhnơifgti nêljwan thả nàng đrqphi.”

“Gâhriép cái gì? Ta râhriét tuâhrien thủ hưdlhńa hẹn, chơifgt̀ ngưdlhnơifgti đrqphi đrqphơifgt̀i nhà ma, ta tưdlhṇ nhiêljwan sẽ thả nàng.” Trong lòng Phong Quang vui sưdlhnơifgt́ng, nàng lại hỏi Thanh Ngọc bêljwan cạnh, “khôwnpxng phải nói đrqphôwnpx̣c này râhriét nhanh có thêljwả đrqphôwnpx̣c chêljwát ngưdlhnơifgt̀i sao? Hăuzvh́n sao còn chưdlhna chêljwát?”

Thanh Ngọc đrqpháp: “Nôwnpx̣i lưdlhṇc hăuzvh́n thâhriem hâhriẹu, câhrièn môwnpx̣t ít thơifgt̀i gian.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.