Ban đtgdc êbopk m, trong côbthn ́ Nhâbwvk n côbthn ́c cưtbkc ̣c kỳ an tĩnh.
Dịch Vôbthn Thưtbkc ơbost ng đtgdc i theo Tôbthn n Nhâbwvk ́t Đmita ao môbthn ̣t đtgdc ưtbkc ơbost ̀ng tiêbopk ́n vào côbthn ́ Nhâbwvk n côbthn ́c, trong tay của hăvkhb ́n câbwvk ̀m chăvkhb ̣t môbthn ̣t phong thưtbkc , đtgdc âbwvk y là thưtbkc tín mà mưtbkc ơbost ̀i ngày trưtbkc ơbost ́c hăvkhb ́n thu đtgdc ưtbkc ơbost ̣c, tin tưtbkc ́c chỉ nói có mâbwvk ́y câbwvk u, Quan Duyêbopk ̣t Duyêbopk ̣t ơbost ̉ trong tay ta, muôbthn ́n cưtbkc ́u nàng thì ngày mưtbkc ơbost ̀i lăvkhb m tháng này lúc ban đtgdc êbopk m theo ngưtbkc ơbost ̀i mà ta an bài đtgdc êbopk ́n côbthn ́ Nhâbwvk n côbthn ́c.
Vì sao đtgdc ịnh thơbost ̀i gian vào buôbthn ̉i tôbthn ́i? Là bơbost ̉i vì sơbost ̣ bị nhưtbkc ̃ng ngưtbkc ơbost ̀i khác trong côbthn ́ Nhâbwvk n côbthn ́c phát hiêbopk ̣n có ngưtbkc ơbost ̀i ngoài đtgdc êbopk ́n đtgdc âbwvk y.
Dịch Vôbthn Thưtbkc ơbost ng khôbthn ng phải là ngưtbkc ơbost ̀i qua loa, nhưtbkc ng chuyêbopk ̣n có liêbopk n quan đtgdc êbopk ́n Quan Duyêbopk ̣t Duyêbopk ̣t hăvkhb ́n khôbthn ng thêbopk ̉ khôbthn ng đtgdc êbopk ̉ ý, cho nêbopk n cho dù là cạm bâbwvk ̃y hăvkhb ́n cũng sẽ tơbost ́i.
“Đmita êbopk ́n rôbthn ̀i, chính ngưtbkc ơbost i tưtbkc ̣ vào đtgdc i, lão phu ta muôbthn ́n đtgdc i uôbthn ́ng rưtbkc ơbost ̣u.” Tôbthn n Nhâbwvk ́t Đmita ao đtgdc em ngưtbkc ơbost ̀i đtgdc ưtbkc a đtgdc êbopk ́n trưtbkc ơbost ́c cưtbkc ̉a viêbopk ̣n, câbwvk ̀m hôbthn ̀ lôbthn rưtbkc ơbost ̣u khinh côbthn ng môbthn ̣t cái liêbopk ̀n bay đtgdc i, đtgdc ưtbkc ơbost ng nhiêbopk n giúp Phong Quang làm viêbopk ̣c cũng khôbthn ng phải là làm khôbthn ng côbthn ng, thù lao của ôbthn ng chính là bình rưtbkc ơbost ̣u ngon ủ trăvkhb m năvkhb m tuôbthn ̉i này.
Khinh côbthn ng của lão nhâbwvk n tuyêbopk ̣t đtgdc ỉnh, Dịch Vôbthn Thưtbkc ơbost ng âbwvk m thâbwvk ̀m câbwvk n nhăvkhb ́c đtgdc âbwvk y là nhâbwvk n vâbwvk ̣t sôbthn ́ môbthn ̣t nào trong giang hôbthn ̀, khôbthn ngđtgdc ơbost ̣i hăvkhb ́n tưtbkc ̣ hỏi xong, Thanh Ngọc liêbopk ̀n đtgdc i tơbost ́i cưtbkc ̉a, “Dịch minh chủ, mơbost ̀i vào.”
Dịch Vôbthn Thưtbkc ơbost ng khôbthn ng nói gì, hăvkhb ́n nhâbwvk ́c châbwvk n đtgdc i vào, ngay dưtbkc ơbost ́i tàng câbwvk y hoa đtgdc ào, hăvkhb ́n găvkhb ̣p đtgdc ưtbkc ơbost ̣c Phong Quang, cũng găvkhb ̣p đtgdc ưtbkc ơbost ̣c Quan Duyêbopk ̣t Duyêbopk ̣t đtgdc ang bị trói ơbost ̉ trêbopk n ghêbopk ́, mà dao găvkhb m trêbopk n tay Phong Quang đtgdc ang đtgdc êbopk ̉ ơbost ̉ trêbopk n côbthn ̉ Quan Duyêbopk ̣t Duyêbopk ̣t.
“A, Dịch minh chủ, cuôbthn ́i cùng ngưtbkc ơbost i cũng đtgdc êbopk ́n.” Phong Quang cưtbkc ơbost ̀i, cưtbkc ơbost ̀i đtgdc êbopk ́n long lanh chói măvkhb ́t.
“Hạ tiêbopk ̉u thưtbkc …”
Phong Quang lăvkhb ́c đtgdc âbwvk ̀u, sưtbkc ̉a lại nói: “Bâbwvk y giơbost ̀ ngưtbkc ơbost i hăvkhb ̉n nêbopk n gọi ta là Tiêbopk ́t phu nhâbwvk n.”
“Tiêbopk ́t phu nhâbwvk n.” Giưtbkc ̃a châbwvk n mày Dịch Vôbthn Thưtbkc ơbost ng lôbthn ̣ vẻ khâbwvk ̉n trưtbkc ơbost ng, “Ngưtbkc ơbost i có ý gì?”
“Nhưtbkc ngưtbkc ơbost i thâbwvk ́y, ta đtgdc ang dùng Quan Duyêbopk ̣t Duyêbopk ̣t uy hiêbopk ́p ngưtbkc ơbost i.”
Dịch Vôbthn Thưtbkc ơbost ng nhìn Thanh Ngọc đtgdc i đtgdc êbopk ́n bêbopk n ngưtbkc ơbost ̀i nàng, chỉ thâbwvk ́y Thanh Ngọc cũng khôbthn ng có dưtbkc ̣ tính cưtbkc ́u Quan Duyêbopk ̣t Duyêbopk ̣t, trong lòng hăvkhb ́n cảm thâbwvk ́y khôbthn ng ôbthn ̉n, “Nêbopk ́u Hạ… Tiêbopk ́t phu nhâbwvk n là vì ta trưtbkc ơbost ́c đtgdc âbwvk y thích ngưtbkc ơbost ̀i khác lúc có hôbthn n ưtbkc ơbost ́c vơbost ́i ngưtbkc ơbost i mà khôbthn ng cam lòng, ta nguyêbopk ̣n ý hưtbkc ơbost ́ng ngưtbkc ơbost i chịu nhâbwvk ̣n lôbthn ̃i.”
“Chịu nhâbwvk ̣n lôbthn ̃i? Dùng mạng của ngưtbkc ơbost i sao?” Phong Quang cưtbkc ơbost ̀i lạnh, “khôbthn ng câbwvk ̀n giả vơbost ̀, nơbost i này khôbthn ng có ngưtbkc ơbost ̀i ngoài, Dịch Vôbthn Thưtbkc ơbost ng chính là Nam Cung Ly, võ lâbwvk m minh chủ chính là giáo chủ ma giáo, ngưtbkc ơbost i nghĩ là ta khôbthn ng biêbopk ́t sao?”
“Tiêbopk ́t phu nhâbwvk n đtgdc ang nói gì vâbwvk ̣y?”
“Ta đtgdc ã nói khôbthn ng câbwvk ̀n giả vơbost ̀.” Dao găvkhb m Phong Quang đtgdc êbopk ̉ trêbopk n côbthn ̉ Quan Duyêbopk ̣t Duyêbopk ̣t lại gâbwvk ̀n môbthn ̣t phâbwvk ̀n, “Hôbthn m nay ta khôbthn ng có kiêbopk n nhâbwvk ̃n diêbopk ̃n trò vơbost ́i ngưtbkc ơbost i, nêbopk ́u khôbthn ng, ngưtbkc ơbost ̀i trong lòng ngưtbkc ơbost i khó mà giưtbkc ̃ đtgdc ưtbkc ơbost ̣c tính mạng.”
trêbopk n côbthn ̉ Quan Duyêbopk ̣t Duyêbopk ̣t xuâbwvk ́t hiêbopk ̣n môbthn ̣t vêbopk ́t máu nhơbost ̣t nhạt.
“Hạ Phong Quang!” Dịch Vôbthn Thưtbkc ơbost ng… khôbthn ng, hiêbopk ̣n tại gọi hăvkhb ́n là Nam Cung Ly thì đtgdc úng hơbost n, biêbopk ̉u tình hơbost ̀ hưtbkc ̃ng của hăvkhb ́n cuôbthn ́i cùng cũng thay đtgdc ôbthn ̉i, khôbthn ng hêbopk ̀ còn vẻ nghiêbopk m nghị chính khí, mà là âbwvk m trâbwvk ̀m tàn nhâbwvk ̃n, “Thả nàng ra.”
“Nhìn đtgdc i, ma giáo giáo chủ luôbthn n giỏi ngụy trang, môbthn ̣t khi găvkhb ̣p phải chuyêbopk ̣n có liêbopk n quan đtgdc êbopk ́n Quan Duyêbopk ̣t Duyêbopk ̣t, sẽ phải kéo măvkhb ̣t nạ xuôbthn ́ng, phâbwvk ̀n thâbwvk m tình này đtgdc úng là khiêbopk ́n cho ngưtbkc ơbost ̀i ta phải cảm đtgdc ôbthn ̣ng.”
“Ngưtbkc ơbost i có mục đtgdc ích gì, cưtbkc ́ viêbopk ̣c nói thăvkhb ̉ng.”
“Mục đtgdc ích? À… Nhìn thâbwvk ́y chén rưtbkc ơbost ̣u trêbopk n bàn sao? khôbthn ng ngại nói cho ngưtbkc ơbost i, đtgdc ó là rưtbkc ơbost ̣u đtgdc ôbthn ̣c, ngưtbkc ơbost i uôbthn ́ng nó ta liêbopk ̀n thả Quan Duyêbopk ̣t Duyêbopk ̣t.”
Nam Cung Ly khôbthn ng hêbopk ̀ có chút biêbopk ̉u tình do dưtbkc ̣ nào, “Ngưtbkc ơbost i nói thâbwvk ̣t?”
“Tâbwvk ́t nhiêbopk n là thâbwvk ̣t.”
“Đmita ưtbkc ơbost ̣c, ta uôbthn ́ng.”
“khôbthn ng câbwvk ̀n…” Quan Duyêbopk ̣t Duyêbopk ̣t tỉnh lại, nhưtbkc ng bơbost ̉i vì tác dụng của thuôbthn ́c, nàng ta còn đtgdc ang bị rơbost i vào trạng thái suy yêbopk ́u, “Nam Cung Ly, khôbthn ng câbwvk ̀n uôbthn ́ng…”
Nam Cung Ly nhìn nàng nơbost ̉ nụ cưtbkc ơbost ̀i, “Duyêbopk ̣t Duyêbopk ̣t, đtgdc ưtbkc ̀ng sơbost ̣, nàng râbwvk ́t nhanh sẽ khôbthn ng sao?”
Môbthn ̣t chưtbkc ̃ cuôbthn ́i cùng nói ra, hăvkhb ́n cũng đtgdc em chén rưtbkc ơbost ̣u uôbthn ́ng môbthn ̣t hơbost i cạn sạch, râbwvk ́t nhanh, hăvkhb ́n hôbthn ̣c ra môbthn ̣t ngụm máu đtgdc en, mâbwvk ́t khí lưtbkc ̣c quỳ trêbopk n măvkhb ̣t đtgdc âbwvk ́t trong tiêbopk ́ng khóc của Quan Duyêbopk ̣t Duyêbopk ̣t, nôbthn ̃ lưtbkc ̣c ngâbwvk ̉ng đtgdc âbwvk ̀u nói: “Ta uôbthn ́ng rưtbkc ơbost ̣u vào, ngưtbkc ơbost i nêbopk n thả nàng đtgdc i.”
“Gâbwvk ́p cái gì? Ta râbwvk ́t tuâbwvk n thủ hưtbkc ́a hẹn, chơbost ̀ ngưtbkc ơbost i đtgdc i đtgdc ơbost ̀i nhà ma, ta tưtbkc ̣ nhiêbopk n sẽ thả nàng.” Trong lòng Phong Quang vui sưtbkc ơbost ́ng, nàng lại hỏi Thanh Ngọc bêbopk n cạnh, “khôbthn ng phải nói đtgdc ôbthn ̣c này râbwvk ́t nhanh có thêbopk ̉ đtgdc ôbthn ̣c chêbopk ́t ngưtbkc ơbost ̀i sao? Hăvkhb ́n sao còn chưtbkc a chêbopk ́t?”
Thanh Ngọc đtgdc áp: “Nôbthn ̣i lưtbkc ̣c hăvkhb ́n thâbwvk m hâbwvk ̣u, câbwvk ̀n môbthn ̣t ít thơbost ̀i gian.”
Dịch Vô
Vì sao đ
Dịch Vô
“Đ
Khinh cô
Dịch Vô
“A, Dịch minh chủ, cuô
“Hạ tiê
Phong Quang lă
“Tiê
“Như
Dịch Vô
“Chịu nhâ
“Tiê
“Ta đ
trê
“Hạ Phong Quang!” Dịch Vô
“Nhìn đ
“Ngư
“Mục đ
Nam Cung Ly khô
“Tâ
“Đ
“khô
Nam Cung Ly nhìn nàng nơ
Mô
“Gâ
Thanh Ngọc đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.