Edit: Nhi Huỳnh
Phong Quang có lẽ sai lâeizi ̀m rôeglx ̀i, trưkhkh ơgjsp ́c khi tăfcmm ́t đaqgr èn bôeglx ̣ dạng nàng thâeizi ̣t giôeglx ́ng ác bá ưkhkh ́c hiêcsrr ́p con gái nhà lành, Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m luôeglx n xâeizi ́u hôeglx ̉ khôeglx ng chịu cơgjsp ̉i y phục, mà sau tăfcmm ́t đaqgr èn, đaqgr âeizi ̀u tiêcsrr n chỉ có thêcsrr ̉ nghe đaqgr ưkhkh ơgjsp ̣c tiêcsrr ́ng rêcsrr n rỉ và thơgjsp ̉ dôeglx ́c của nàng, đaqgr êcsrr ́n cuôeglx ́i cùng, đaqgr ó là tiêcsrr ́ng câeizi ̀u xin tha thưkhkh ́ cùng tiêcsrr ́ng khóc…
Ngày hôeglx m sau, Phong Quang ôeglx m thăfcmm ́t lưkhkh ng đaqgr au nhưkhkh ́t năfcmm ̀m ơgjsp ̉ trêcsrr n giưkhkh ơgjsp ̀ng khôeglx ng muôeglx ́n dâeizi ̣y, trái lại Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m thâeizi ̀n thái sáng láng, nàng căfcmm ́n răfcmm n bâeizi ́t mãn nói: “Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m, chàng gạt ta!”
Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m râeizi ́t kiêcsrr n nhâeizi ̃n xoa nhẹ lêcsrr n thăfcmm ́t lưkhkh ng nàng, thâeizi ́y bôeglx ̣ dạng nàng thoải mái đaqgr êcsrr ́n muôeglx ́n hưkhkh ̀ hưkhkh ̀ rôeglx ̀i lại ra vẻ tưkhkh ́c giâeizi ̣n, hăfcmm ́n khó hiêcsrr ̉u, “Ta lưkhkh ̀a nàng thêcsrr ́ nào?”
“Ai nói là tiêcsrr ̉u bạch thỏ ngâeizi y thơgjsp đaqgr âeizi ́y! Quay lưkhkh ng lại… chàng… chàng đaqgr êcsrr ̀u đaqgr em ta làm cho khóc!” Cả măfcmm ̣t nàng đaqgr êcsrr ̀u là xâeizi ́u hôeglx ̉ và giâeizi ̣n dưkhkh ̃, Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m ngưkhkh ơgjsp ̀i này đaqgr úng là quá mưkhkh ́c tưkhkh ơgjsp ng phản, đaqgr ánh nàng môeglx ̣t cái trơgjsp ̉ tay khôeglx ng kịp, thâeizi ̣t sưkhkh ̣ là… quá mâeizi ́t măfcmm ̣t.
Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m ho môeglx ̣t tiêcsrr ́ng, “Nguyêcsrr n nhâeizi n đaqgr êcsrr ̀u bơgjsp ̉i vì nưkhkh ơgjsp ng tưkhkh ̉ quá nhiêcsrr ̣t tình.”
Nghĩ đaqgr êcsrr ́n đaqgr êcsrr m đaqgr iêcsrr n cuôeglx ̀ng hôeglx m qua, lại nghĩ đaqgr êcsrr ́n khi nàng mêcsrr ̀m đaqgr êcsrr ́n khôeglx ng tưkhkh ơgjsp ̉ng tưkhkh ơgjsp ̣ng nôeglx ̉i, trêcsrr n thâeizi n thêcsrr ̉ trải rôeglx ̣ng dâeizi ́u vêcsrr ́t đaqgr êcsrr m qua hăfcmm ́n đaqgr ã lưkhkh u lại, Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m âeizi ̉n âeizi ̉n lại có xúc đaqgr ôeglx ̣ng…
“Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m!” Phong Quang câeizi ̀m lâeizi ́y tay hăfcmm ́n vôeglx ́n đaqgr ăfcmm ̣t ơgjsp ̉ bêcsrr n hôeglx ng nàng lại đaqgr ang băfcmm ́t đaqgr âeizi ̀u di chuyêcsrr ̉n, “Chàng đaqgr ưkhkh ̀ng có xăfcmm ̀ng bâeizi ̣y, ta mêcsrr ̣t muôeglx ́n chêcsrr ́t!”
Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m có chút tiêcsrr ́t nuôeglx ́i than thơgjsp ̉.
Môeglx ̣t nam nhâeizi n ngâeizi y thơgjsp câeizi ́m dục nhiêcsrr ̀u năfcmm m lâeizi ̀n đaqgr âeizi ̀u tiêcsrr n đaqgr ưkhkh ơgjsp ̣c ăfcmm n thịt, sau đaqgr ó nhưkhkh là mơgjsp ̉ ra môeglx ̣t cái chôeglx ́t mơgjsp ̉ thâeizi ̀n kỳ, tưkhkh ̀ đaqgr êcsrr m tâeizi n hôeglx n băfcmm ́t đaqgr âeizi ̀u, Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m liêcsrr ̀n lôeglx i kéo Phong Quang cơgjsp hôeglx ̀ đaqgr êcsrr ̀u là “hăfcmm ̀ng đaqgr êcsrr m sêcsrr nh ca”, Phong Quang đaqgr ưkhkh ơgjsp ng nhiêcsrr n là sâeizi u săfcmm ́c cảm giác đaqgr ưkhkh ơgjsp ̣c lưkhkh ̣c bâeizi ́t tòng tâeizi m, nhưkhkh ng chỉ câeizi ̀n Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m lại ơgjsp ̉ trêcsrr n thâeizi n thêcsrr ̉ nàng, vẻ măfcmm ̣t vâeizi ̃n luôeglx n âeizi ́p áp dịu dàng nhưkhkh vâeizi ̣y, nhưkhkh ng hăfcmm ́n lại sẽ dùng tiêcsrr ́ng nói khàn khàn khôeglx ngnhưkhkh bình thưkhkh ơgjsp ̀ng hỏi nàng: “Lại môeglx ̣t lâeizi ̀n nưkhkh ̃a, đaqgr ưkhkh ơgjsp ̣c khôeglx ng?”
Thâeizi ̣t sưkhkh ̣ là… hâeizi ́p dâeizi ̃n chêcsrr ́t tiêcsrr ̣t!
Cũng bơgjsp ̉i vâeizi ̣y, Phong Quang bán đaqgr ưkhkh ́ng chính mình môeglx ̣t lâeizi ̀n lại môeglx ̣t lâeizi ̀n, ngày hôeglx m sau lại ngủ thăfcmm ̉ng đaqgr êcsrr ́n măfcmm ̣t trơgjsp ̀i lêcsrr n cao mơgjsp ́i ôeglx m thăfcmm ́t lưkhkh ng hôeglx ́i hâeizi ̣n khôeglx ng kịp.
Cuôeglx ́i cùng nàng lâeizi ́y lý do muôeglx ́n ăfcmm n kẹo hôeglx ̀ lôeglx , đaqgr ưkhkh ơgjsp ̣c môeglx ̣t voi đaqgr òi tiêcsrr n, còn muôeglx ́n câeizi ̀u phải là kẹo hôeglx ̀ lôeglx Giang Nam, rôeglx ́t cục khiêcsrr ́n cho Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m xuâeizi ́t côeglx ́c ba ngày, đaqgr âeizi ̉y cưkhkh ̉a đaqgr i vào trong viêcsrr ̣n, hít thơgjsp ̉ khôeglx ng khí tưkhkh ơgjsp i mơgjsp ́i, Phong Quang có môeglx ̣t loại cảm giác cuôeglx ́i cùng cũng thâeizi ́y ánh măfcmm ̣t trơgjsp ̀i.
Thanh Ngọc đaqgr ang quét rác thâeizi ́y nàng, đaqgr i tơgjsp ́i nói: “Sưkhkh phụ dăfcmm ̣n ta cho ngưkhkh ơgjsp i ăfcmm n đaqgr iêcsrr ̉m tâeizi m.”
Tuy răfcmm ̀ng hiêcsrr ̣n tại đaqgr ã là giưkhkh ̃a trưkhkh a.
“Chuyêcsrr ̣n ăfcmm n đaqgr iêcsrr ̉m tâeizi m này, khôeglx ng vôeglx ̣i khôeglx ng vôeglx ̣i.” Phong Quang vôeglx ̃ vôeglx ̃ đaqgr âeizi ̀u hăfcmm ́n, “Mâeizi ́y ngày nay khôeglx ng nhìn thâeizi ́y ta, có nhơgjsp ́ ta khôeglx ng?”
Mâeizi ́y ngày nay nàng bị bưkhkh ́c bách ơgjsp ̉ lại trong phòng, “Tưkhkh ̣ thêcsrr ̉ nghiêcsrr ̣m” hâeizi ̀u hạ Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m, ngay cả ăfcmm n cơgjsp m đaqgr êcsrr ̀u là Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m đaqgr út, a… giôeglx ́ng nhưkhkh có chút cảm giác sa đaqgr ọa.
Thanh Ngọc lạnh nhạt, “Ta mơgjsp ́i khôeglx ng thèm nhơgjsp ́ ngưkhkh ơgjsp i.”
Nàng giả bôeglx ̣ đaqgr áng thưkhkh ơgjsp ng, “Tiêcsrr ̉u Thanh Ngọc thâeizi ̣t là làm sưkhkh nưkhkh ơgjsp ng đaqgr au lòng, nhiêcsrr ̀u ngày nhưkhkh vâeizi ̣y đaqgr êcsrr ̀u khôeglx ng đaqgr êcsrr ́n thăfcmm m ta.”
Phàm là hăfcmm ́n tìm đaqgr êcsrr ́n nàng môeglx ̣t chút, nàng liêcsrr ̀n có lý do đaqgr ào thoát khỏi “ma trảo” của Tiêcsrr ́t Nhiêcsrr ̃m.
“Sưkhkh tỷ nói, ngưkhkh ơgjsp i và sưkhkh phụ đaqgr ang tạo ra tiêcsrr ̉u sưkhkh muôeglx ̣i, ta khôeglx ng thêcsrr ̉ đaqgr i quâeizi ́y râeizi ̀y ngưkhkh ơgjsp i.” Biêcsrr ̉u tình Thanh Ngọc râeizi ́t bình thưkhkh ơgjsp ̀ng, giọng nói của hăfcmm ́n còn có môeglx ̣t tia chơgjsp ̀ đaqgr ơgjsp ̣i nho nhỏ, “Chưkhkh ̀ng nào thì ngưkhkh ơgjsp i và sưkhkh phụ mơgjsp ́i tạo ra tiêcsrr ̉u sưkhkh muôeglx ̣i vâeizi ̣y?”
Hăfcmm ́n đaqgr em chuyêcsrr ̣n tạo sưkhkh muôeglx ̣i nói nhưkhkh là chuyêcsrr ̣n tạo ra môeglx ̣t con rôeglx ́i băfcmm ̀ng gôeglx ̃ vâeizi ̣y, khôeglx ngcâeizi ̀n bao lâeizi u là có thêcsrr ̉ khăfcmm ́c ra, có thêcsrr ̉ thâeizi ́y đaqgr ưkhkh ơgjsp ̣c hăfcmm ́n hoàn toàn khôeglx ng hiêcsrr ̉u đaqgr ưkhkh ơgjsp ̣c ý tưkhkh ́ châeizi n chính của viêcsrr ̣c “tạo sưkhkh muôeglx ̣i.”
Nhưkhkh ng Thanh Ngọc khôeglx ng hiêcsrr ̉u, nét măfcmm ̣t già nua của nàng ngưkhkh ơgjsp ̣c lại khó có khi mà đaqgr ỏ lêcsrr n, “Ngưkhkh ơgjsp i làm sao mà biêcsrr ́t nhâeizi ́t đaqgr ịnh là tiêcsrr ̉u sưkhkh muôeglx ̣i, nói khôeglx ng chưkhkh ̀ng là tiêcsrr ̉u sưkhkh đaqgr êcsrr ̣ thì sao?”
Thanh Ngọc nghi hoăfcmm ̣c, “Tạo ngưkhkh ơgjsp ̀i còn phải tùy cơgjsp à?”
Đtxig êcsrr ̀ tài càng phát triêcsrr ̉n đaqgr êcsrr ́n môeglx ̣t phưkhkh ơgjsp ng hưkhkh ơgjsp ́ng kỳ lạ, Phong Quang sơgjsp ̣ chính mình phá hưkhkh tiêcsrr ̉u hài tưkhkh ̉ này mâeizi ́t, quyêcsrr ́t đaqgr ịnh khôeglx ng thêcsrr ̉ nói chuyêcsrr ̣n này nưkhkh ̃a, nàng thanh thanhcôeglx ̉ họng, “Cái đaqgr ó, ta hỏi ngưkhkh ơgjsp i, hôeglx m nay là ngày sưkhkh tỷ ngưkhkh ơgjsp i uôeglx ́ng thuôeglx ́c, nàng uôeglx ́ng thuôeglx ́c rôeglx ̀i sao?”
“Uôeglx ́ng rôeglx ̀i.” Thanh Ngọc bâeizi ́t giác năfcmm ́m chăfcmm ̣t cái chôeglx ̉i trong tay.
Nàng gâeizi ̣t gâeizi ̣t đaqgr âeizi ̀u, “Thơgjsp ̀i gian cũng săfcmm ́p đaqgr êcsrr ́n.”
Phong Quang có lẽ sai lâ
Ngày hô
Tiê
“Ai nói là tiê
Tiê
Nghĩ đ
“Tiê
Tiê
Mô
Thâ
Cũng bơ
Cuô
Thanh Ngọc đ
Tuy ră
“Chuyê
Mâ
Thanh Ngọc lạnh nhạt, “Ta mơ
Nàng giả bô
Phàm là hă
“Sư
Hă
Như
Thanh Ngọc nghi hoă
Đ
“Uô
Nàng gâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.