“Tại sao?” Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t khóc hỏi Thanh Ngọc, “Sao sưthov đrmho êbvyy ̣ lại giúp nàng?”
Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t đrmho ưthov ơjdgt ̣c xưthov ng là y đrmho ôwwdm ̣c tiêbvyy n tưthov ̉, đrmho ôwwdm ́i vơjdgt ́i thuâxdqk ̣t hạ đrmho ôwwdm ̣c tưthov ̣ hỏi trong thiêbvyy n hạ mâxdqk ́y ngưthov ơjdgt ̀i có thêbvyy ̉ sánh đrmho ưthov ơjdgt ̣c qua nàng, biêbvyy ̣n pháp kêbvyy đrmho ơjdgt n bình thưthov ơjdgt ̀ng, nàng râxdqk ́t nhanh có thêbvyy ̉ phát hiêbvyy ̣n, duy nhâxdqk ́t có thêbvyy ̉ làm cho nàng mâxdqk ́t đrmho i tâxdqk m đrmho êbvyy ̀ phòng thì chỉ có thuôwwdm ́c trị bêbvyy ̣nh tim mà Thanh Ngọc đrmho ưthov a cho nàng, nàng râxdqk ́t nhanh suy nghĩ câxdqk ̉n thâxdqk ̣n, trong thuôwwdm ́c đrmho ó bị Thanh Ngọc cho vào mêbvyy dưthov ơjdgt ̣c khác, nàng cũng hiêbvyy ̉u tưthov ̀ tiêbvyy ̣c thành thâxdqk n băfvom ́t đrmho âxdqk ̀u, Thanh Ngọc cưthov ́ quâxdqk ́n quít lâxdqk ́y nàng khôwwdm ng cho nàng rơjdgt ̀i côwwdm ́c là vì cái gì.
Đbobg ôwwdm ́i măfvom ̣t vơjdgt ́i sưthov ̣ lêbvyy n án của Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t, Thanh Ngọc khôwwdm ng trả lơjdgt ̀i, vẻ măfvom ̣t của hăfvom ́n lạnh lẽo cưthov ̣c kỳ.
Phong Quang cưthov ơjdgt ̀i nói: “Ngưthov ơjdgt i khôwwdm ng câxdqk ̀n trách Thanh Ngọc, chuyêbvyy ̣n này Thanh Ngọc khôwwdm ng làm sai đrmho âxdqk u, ngưthov ơjdgt i nói xem, báo thù cho ngưthov ơjdgt ̀i thâxdqk n đrmho ã chêbvyy ́t đrmho i của mình thì có chôwwdm ̃ nào sai hả?”
Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t khôwwdm ng thêbvyy ̉ tin đrmho ưthov ơjdgt ̣c mơjdgt ̉ to hai măfvom ́t, “Thanh Ngọc… đrmho êbvyy ̣… đrmho êbvyy ̣ đrmho êbvyy ̀u biêbvyy ́t?”
“Sưthov tỷ.” Thanh Ngọc lạnh nhạt nhìn nàng, “Tỷ sơjdgt ́m đrmho ã biêbvyy ́t Dịch Vôwwdm Thưthov ơjdgt ng là Nam Cung Ly, đrmho úng hay khôwwdm ng?”
“Ta…” Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t khôwwdm ng biêbvyy ́t nêbvyy n trả lơjdgt ̀i nhưthov thêbvyy ́ nào, nàng biêbvyy ́t trêbvyy n lưthov ng Nam Cung Ly đrmho eo râxdqk ́t nhiêbvyy ̀u mạng ngưthov ơjdgt ̀i, nàng cũng tưthov ơjdgt ̉ng, chỉ câxdqk ̀n Thanh Ngọc vĩnh viêbvyy ̃n khôwwdm ng biêbvyy ́t Dịch Vôwwdm Thưthov ơjdgt ng chính là Nam Cung Ly, vâxdqk ̣t mọi chuyêbvyy ̣n đrmho êbvyy ̀u sẽ trơjdgt ̉ nêbvyy n tôwwdm ́t đrmho ẹp.
Thanh Ngọc báo thù khôwwdm ng sai, sai ơjdgt ̉ chôwwdm ̃, nàng khôwwdm ng nêbvyy n quen biêbvyy ́t Nam Cung Ly, nhưthov ng mà… nhưthov ng mà nàng cũng khôwwdm nghôwwdm ́i hâxdqk ̣n.
Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t nưthov ́c nơjdgt ̉, “Thanh Ngọc, là tỷ có lôwwdm ̃i vơjdgt ́i đrmho êbvyy ̣.”
Thanh Ngọc khôwwdm ng nói.
Phong Quang dịu dàng nói: “Ôyvew n gia bảy mưthov ơjdgt i môwwdm ́t mạng ngưthov ơjdgt ̀i, Chiêbvyy ́t Kiêbvyy ́m Lâxdqk u của ta môwwdm ̣t trăfvom m ba mưthov ơjdgt i tưthov mạng ngưthov ơjdgt ̀i, hơjdgt n nưthov ̃a, Quan gia của ngưthov ơjdgt i sáu mưthov ơjdgt i môwwdm ́t mạng ngưthov ơjdgt ̀i, Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t, ngưthov ơjdgt i nói, làm cho ngưthov ơjdgt ̀i mà ngưthov ơjdgt ̀i yêbvyy u chêbvyy ́t có môwwdm ̣t lâxdqk ̀n có phải lơjdgt ̣i cho hăfvom ́n quá rôwwdm ̀i khôwwdm ng?”
“Hạ Phong Quang!” Nam Cung Ly đrmho ã dâxdqk ̀n dâxdqk ̀n suy yêbvyy ́u nghe đrmho ưthov ơjdgt ̣c môwwdm ̣t đrmho oạn lơjdgt ̀i của nàng, đrmho ôwwdm ̣t nhiêbvyy n cảnh cáo kêbvyy u têbvyy n nàng.
Phong Quang cưthov ơjdgt ̀i, “Ngưthov ơjdgt i kích đrmho ôwwdm ̣ng cái gì, đrmho êbvyy ̀u là chuyêbvyy ̣n mà ngưthov ơjdgt i đrmho ã làm, còn sơjdgt ̣ ngưthov ơjdgt ̀i ta biêbvyy ́t sao?”
“Ngưthov ơjdgt i nói… Quan gia của ta sáu mưthov ơjdgt i môwwdm ́t mạng ngưthov ơjdgt ̀i?” Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t kinh ngạc hỏi.
“Đbobg úng vâxdqk ̣y, ngưthov ơjdgt i sơjdgt ̉ dĩ trơjdgt ̉ thành côwwdm nhi, chính là vì Nam Cung Ly hăfvom ́n giêbvyy ́t hại cả nhà ngưthov ơjdgt i.”
“Nam Cung Ly…” Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t ngơjdgt ngát hỏi: “Nàng ta nói là thâxdqk ̣t sao?”
côwwdm ̉ họng Nam Cung Ly lại dâxdqk ng lêbvyy n môwwdm ̣t côwwdm ̃ tanh ngọt, nhìn Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t nhưthov vâxdqk ̣y, hăfvom ́n khôwwdm ng thêbvyy ̉ phủ nhâxdqk ̣n cũng khôwwdm ngthêbvyy ̉ thưthov ̀a nhâxdqk ̣n, gâxdqk n xanh trêbvyy n trán nhôwwdm lêbvyy n, hăfvom ́n đrmho ang ngâxdqk ́m ngâxdqk ̀m chịu đrmho ưthov ̣ng gì đrmho ó.
Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t bôwwdm ̃ng nhiêbvyy n cảm thâxdqk ́y trái tim cưthov ̣c kỳ khó chịu, nàng xuyêbvyy n khôwwdm ng đrmho êbvyy ́n đrmho âxdqk y, đrmho ôwwdm ́i vơjdgt ́i nhưthov ̃ng ngưthov ơjdgt ̀i gọi là ngưthov ơjdgt ̀i thâxdqk n này cũng khôwwdm ng có cảm giác thưthov ̣c châxdqk ́t gì, nhưthov ng khi chụp lêbvyy n cái mũ ngưthov ơjdgt ̀i thâxdqk n này thì lưthov ơjdgt ng tâxdqk m khôwwdm ng có cách nào đrmho êbvyy ̉ cho nàng đrmho em chuyêbvyy ̣n này coi nhưthov là chuyêbvyy ̣n giả dôwwdm ́i hưthov ảo.
khôwwdm ng giôwwdm ́ng vơjdgt ́i Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t bi thưthov ơjdgt ng, Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t cưthov ơjdgt ̀i vui vẻ cưthov ̣c kỳ, “Nam Cung Ly là ma giáo giáo chủ, hăfvom ́n sẽ giêbvyy ́t ngưthov ơjdgt ̀i khôwwdm ng phải là chuyêbvyy ̣n đrmho ưthov ơjdgt ng nhiêbvyy n sao? Có gì kỳ lạ.”
Nam Cung Ly khôwwdm ng sơjdgt ̣ chêbvyy ́t, cũng khôwwdm ng sơjdgt ̣ đrmho au, thưthov ́ duy nhâxdqk ́t mà hăfvom ́n sơjdgt ̣, chỉ có Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t sẽ rơjdgt ̀i khỏi hăfvom ́n, hăfvom ́n suy yêbvyy ́u nói: “Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t, nàng hãy nghe ta nói… Ta có nôwwdm ̃i khôwwdm ̉, mưthov ơjdgt ̀i lăfvom m năfvom m trưthov ơjdgt ́c, giáo chủ là sưthov phụ ta, là hăfvom ́n hạ lêbvyy ̣nh giêbvyy ́t hại Quan gia, ta… ta khôwwdm ng có cách nào…”
Hăfvom ́n luôwwdm n luôwwdm n hăfvom ng hái, đrmho êbvyy ́n lúc này lại phải dùng tơjdgt ́i giọng đrmho iêbvyy ̣u hèn mọn nhâxdqk ́t.
Phong Quang châxdqk ̣c châxdqk ̣c lăfvom ́c đrmho âxdqk ̀u, “Hạ lêbvyy ̣nh là sưthov phụ ngưthov ơjdgt i, nhưthov ng đrmho ao phủ là ngưthov ơjdgt i khôwwdm ng phải sao? Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t à, suy nghĩ môwwdm ̣t chút, năfvom m đrmho ó chính là Nam Cung Ly câxdqk ̀m đrmho ao, đrmho âxdqk m vào trong thâxdqk n thêbvyy ̉ cha mẹ ruôwwdm ̣t của ngưthov ơjdgt i, ngưthov ơjdgt i có cảm tưthov ơjdgt ̉ng gì vâxdqk ̣y?”
Nam Cung Ly còn tăfvom ng thâxdqk m ba chưthov ̃ “cha mẹ ruôwwdm ̣t” này, trong măfvom ́t Quan Duyêbvyy ̣t Duyêbvyy ̣t ảm đrmho ạm khôwwdm ng ánh sáng.
“Hạ Phong Quang, ngưthov ơjdgt i câxdqk m miêbvyy ̣ng!” Nam Cung Ly côwwdm ́ sưthov ́c đrmho ưthov ́ng lêbvyy n, “Ngưthov ơjdgt i cho là ta giêbvyy ́t ngưthov ơjdgt ̀i của Chiêbvyy ́t Kiêbvyy ́m Lâxdqk u, cho nêbvyy n ngưthov ơjdgt i muôwwdm ́n tìm ta báo thù, vâxdqk ̣y ngưthov ơjdgt i có nghĩ tơjdgt ́i tại sao ta lại muôwwdm ́n giêbvyy ́t hại ngưthov ơjdgt ̀i của Chiêbvyy ́t Kiêbvyy ́m Lâxdqk u sao?”
Đbobg úng vâxdqk ̣y, có Chiêbvyy ́t Kiêbvyy ́m Lâxdqk u tôwwdm ̀n tại, có thêbvyy ̉ trong võ lâxdqk m chính đrmho ạo tạo ra tiêbvyy ̣n lơjdgt ̣i râxdqk ́t lơjdgt ́n cho thâxdqk n phâxdqk ̣n Dịch Vôwwdm Thưthov ơjdgt ng của hăfvom ́n, hăfvom ́n vì sao đrmho ôwwdm ̣t nhiêbvyy n muôwwdm ́n giêbvyy ́t sạch ngưthov ơjdgt ̀i của Chiêbvyy ́t Kiêbvyy ́m Lâxdqk u chưthov ́?
Quan Duyê
Đ
Phong Quang cư
Quan Duyê
“Sư
“Ta…” Quan Duyê
Thanh Ngọc báo thù khô
Quan Duyê
Thanh Ngọc khô
Phong Quang dịu dàng nói: “Ô
“Hạ Phong Quang!” Nam Cung Ly đ
Phong Quang cư
“Ngư
“Đ
“Nam Cung Ly…” Quan Duyê
cô
Quan Duyê
khô
Nam Cung Ly khô
Hă
Phong Quang châ
Nam Cung Ly còn tă
“Hạ Phong Quang, ngư
Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.