Edit: Nhi Huỳnh
Tiêpspk ́t Nhiêpspk ̃m và Phong Quang ngôgncr ̀i râgncr ́t lâgncr u trưjtrk ơztxe ́c thi thêpspk ̉ của Hạ Triêpspk ̀u, sau đgjts ó nàng tưjtrk ̀ khóc biêpspk ́n thành nhỏ giọng nưjtrk ́c nơztxe ̉, cuôgncr ́i cùng trơztxe ̉ nêpspk n bình tĩnh, môgncr ̣t kiêpspk ̉u bình tĩnh kỳ dị.
Đmgsg âgncr ̀u nàng dưjtrk ̣a trêpspk n ngưjtrk ̣c hămtpr ́n, âgncr m thanh khó chịu nói: “Tiêpspk ́t Nhiêpspk ̃m, ta muôgncr ́n đgjts êpspk ̉ cho bọn họ xuôgncr ́ng môgncr ̀ yêpspk n nghỉ.”
“Đmgsg ưjtrk ơztxe ̣c, ta đgjts i làm.” Tiêpspk ́t Nhiêpspk ̃m nhẹ tay vôgncr ̃ vêpspk ̀ lưjtrk ng nàng, cho dù bâgncr y giơztxe ̀ nàngkhôgncr ng khóc, hămtpr ́n cũng hiêpspk ̉u đgjts ưjtrk ơztxe ̣c nàng đgjts ang yêpspk ́u đgjts uôgncr ́i đgjts êpspk ́n đgjts áng sơztxe ̣.
Hămtpr ́n tiêpspk u tiêpspk ̀n thuêpspk ngưjtrk ơztxe ̀i, theo yêpspk u câgncr ̀u của Phong Quang, đgjts em thi thêpspk ̉ chôgncr n ơztxe ̉ trêpspk n núi phía sau Chiêpspk ́t Kiêpspk ́m Lâgncr u, nhưjtrk ̃ng ngưjtrk ơztxe ̀i lâgncr ́y tiêpspk ̀n làm viêpspk ̣c sẽ khôgncr nghỏi tại sao có nhiêpspk ̀u ngưjtrk ơztxe ̀i chêpspk ́t nhưjtrk vâgncr ̣y, âgncr n oán giang hôgncr ̀, huyêpspk ́t cưjtrk ̀u nhiêpspk ̀u đgjts êpspk ́m khôgncr ng xuêpspk ̉, trong thêpspk ́ giơztxe ́i võ hiêpspk ̣p ơztxe ̉ đgjts âgncr y, quan phủ cũng nhưjtrk khôgncr ng tôgncr ̀n tại.
Phong Quang lạnh nhạt nhìn môgncr ̣t cái lại môgncr ̣t cái thi thêpspk ̉ đgjts ămtpr ̣t ơztxe ̉ trong quan tài, lại đgjts ưjtrk ơztxe ̣c chôgncr n xuôgncr ́ng môgncr ̀, nàng dùng giọng đgjts iêpspk ̣u hơztxe ̀ hưjtrk ̃ng hỏi: “Tiêpspk ́t Nhiêpspk ̃m, ngưjtrk ơztxe i thành thâgncr ̣t nói cho ta biêpspk ́t, đgjts ôgncr ̣c mà ta trúng tại sao lại nhưjtrk vâgncr ̣y?”
Tiêpspk ́t Nhiêpspk ̃m ngưjtrk ̀ng môgncr ̣t giâgncr y, cuôgncr ́i cùng sau môgncr ̣t tiêpspk ́ng thơztxe ̉ dài nói: “Đmgsg ôgncr ̣c của nàng, là lâgncr u chủ hạ, ôgncr ng âgncr ́y viêpspk ́t thưjtrk cho ta, thỉnh câgncr ̀u ta bảo vêpspk ̣ nàng môgncr ̣t tháng, giải đgjts ôgncr ̣c, bâgncr ́t quá là cái cơztxe ́ đgjts êpspk ̉ cho nàng khôgncr ng nghi ngơztxe ̀ mà thôgncr i.”
Đmgsg áp án này, nàng cũng khôgncr ng cảm thâgncr ́y ngoài ý muôgncr ́n, trưjtrk ơztxe ́c khi biêpspk ́t đgjts ưjtrk ơztxe ̣c Chiêpspk ́t Kiêpspk ́m Lâgncr u gămtpr ̣p chuyêpspk ̣n khôgncr ng may, nàng vâgncr ̃n luôgncr n tưjtrk ơztxe ̉ng đgjts ôgncr ̣c tạo ra mâgncr ̉n đgjts ỏ trêpspk n mămtpr ̣t nàng mà Quan Duyêpspk ̣t Duyêpspk ̣t đgjts ã hạ khôgncr ng hêpspk ́t, cho dù dù là lúc Quan Duyêpspk ̣t Duyêpspk ̣t nói đgjts ôgncr ̣c nàng ta hạ chỉ duy trì có ba ngày nàng cũngkhôgncr ng tin, nàng sơztxe ́m nêpspk n cảm thâgncr ́y kỳ lạ, trưjtrk ơztxe ́c khi vào côgncr ́ Nhâgncr n côgncr ́c… Nàng có ý thưjtrk ́c đgjts ưjtrk ơztxe ̣c có chuyêpspk ̣n khôgncr ng đgjts úng, lại khôgncr ng nghĩ nhiêpspk ̀u… Nói cho cùng, cũng là nàng tưjtrk ̣ tin chính mình nămtpr ́m giưjtrk ̃ tình tiêpspk ́t nêpspk n mơztxe ́i khôgncr ng côgncr ́ kỵ chôgncr ̃ nào mà thôgncr i.
Tiêpspk ́t Nhiêpspk ̃m nămtpr ́m lâgncr ́y tay nàng, “Ta biêpspk ́t trong lòng nàng khó chịu, nhưjtrk ng chuyêpspk ̣n này khôgncr ng có liêpspk n quan gì đgjts êpspk ́n nàng, đgjts âgncr ̀u sỏ gâgncr y nêpspk n là ma giáo, nàng khôgncr ng câgncr ̀n tưjtrk ̣ trách bản thâgncr n mình.”
“Ngưjtrk ơztxe i có thêpspk ̉ hiêpspk ̉u sao… cảm giác nhưjtrk ̃ng ngưjtrk ơztxe ̀i bêpspk n cạnh ngưjtrk ơztxe i đgjts êpspk ̀u đgjts ã chêpspk ́t, chỉ còn có ngưjtrk ơztxe i còn sôgncr ́ng?”
“Ta hiêpspk ̉u đgjts ưjtrk ơztxe ̣c.” Ánh mămtpr ́t hămtpr ́n bôgncr ̃ng nhiêpspk n tôgncr ́i đgjts i râgncr ́t nhiêpspk ̀u, dưjtrk ơztxe ́i màu đgjts en thuâgncr ̀n túy âgncr ́y, nơztxe i đgjts ó câgncr ́t giâgncr ́u biêpspk ́t bao nhiêpspk u chuyêpspk ̣n xưjtrk a khôgncr ng muôgncr ́n ngưjtrk ơztxe ̀i khác biêpspk ́t, khôgncr ng ai biêpspk ́t đgjts ưjtrk ơztxe ̣c, đgjts ôgncr i tay lạnh lẽo của hămtpr ́n êpspk m ái phủ lêpspk n mămtpr ̣t nàng, dùng giọng đgjts iêpspk ̣u vâgncr ̃n luôgncr n dịu dàng của hămtpr ́n nói: “Cho dù tâgncr ́t cả mọi ngưjtrk ơztxe ̀i đgjts êpspk ̀u chêpspk ́t đgjts i, ta cũng sẽ vâgncr ̃n luôgncr n ơztxe ̉ bêpspk n cạnh nàng.”
“Tiêpspk ́t Nhiêpspk ̃m…” Nàng tiêpspk ́n vào lòng hămtpr ́n, khôgncr ng nhìn thâgncr ́y ánh mămtpr ́t chămtpr m chú đgjts êpspk ́n đgjts ôgncr ̣ khiêpspk ́n cho ngưjtrk ơztxe ̀i ta khủng hoảng kia.
Thâgncr ̣t sưjtrk ̣ là… dịu dàng quá mưjtrk ́c.
Chiêpspk ́t Kiêpspk ́m Lâgncr u bị diêpspk ̣t trong môgncr ̣t đgjts êpspk m, Phong Quang mâgncr ́t đgjts i phụ thâgncr n,khôgncr ng bao giơztxe ̀ có thêpspk ̉ là đgjts ại tiêpspk ̉u thưjtrk tùy ý kiêpspk u ngạo ưjtrk ơztxe ng ngạnh kia, nàng môgncr ̣t thâgncr n áo trămtpr ́ng đgjts ưjtrk ́ng ơztxe ̉ trong sâgncr n, nhìn Chiêpspk ́t Kiêpspk ́m Lâgncr u khôgncr ng còn sinh khí, cảnh tưjtrk ơztxe ̣ng náo nhiêpspk ̣t trưjtrk ơztxe ́c kia đgjts ã khôgncr ng còn tôgncr ̀n tại nưjtrk ̃a, chỉ có lẻ loi môgncr ̣t mình nàng, trêpspk n lưjtrk ng Phong Quang đgjts eo lâgncr ́y cảm giác tôgncr ̣i lôgncr ̃i.
Bơztxe ̉i vì là tang kỳ, nàng bỏ đgjts i hôgncr ̀ng y mình yêpspk u thích, mà thay môgncr ̣t thâgncr n xiêpspk m y trămtpr ́ng thuâgncr ̀n, môgncr ̣t phâgncr ̀n phôgncr trưjtrk ơztxe ng trêpspk n ngưjtrk ơztxe ̀i nàng khôgncr ng còn, ngưjtrk ơztxe ̣c lại bị sưjtrk ̣ thêpspk lưjtrk ơztxe ng bao phủ, nhìn nhưjtrk chỉ câgncr ̀n môgncr ̣t trâgncr ̣n gió là có thêpspk ̉ đgjts em nàng thôgncr ̉i bay mâgncr ́t.
Tiêpspk ́t Nhiêpspk ̃m khôgncr ng thích bôgncr ̣ dạng khôgncr ng có sinh khí này của nàng, tưjtrk ̀ sau lưjtrk ng ôgncr m chămtpr ̣t nàng, cúi đgjts âgncr ̀u áp lêpspk n sưjtrk ơztxe ̀n tai nàng khẽ nói: “Cùng ta trơztxe ̉ vêpspk ̀ côgncr ́ Nhâgncr n côgncr ́c, đgjts ưjtrk ơztxe ̣c khôgncr ng?”
“côgncr ́ Nhâgncr n côgncr ́c…”
“côgncr ́ Nhâgncr n côgncr ́c so vơztxe ́i bêpspk n ngoài vămtpr ́ng lạnh môgncr ̣t chút, nhưjtrk ng ta sẽ nghĩ cách khiêpspk ́n nàng vui vẻ, Phong Quang, ta muôgncr ́n chămtpr m sóc nàng, Thanh Ngọc hămtpr ́n…” Sau tai của hămtpr ́n nóng lêpspk n, “Cũng câgncr ̀n môgncr ̣t sưjtrk nưjtrk ơztxe ng.”
Rõ ràng là lơztxe ̀i nói mà nàng muôgncr ́n nghe nhâgncr ́t, nhưjtrk ng lúc này nghe đgjts ưjtrk ơztxe ̣c, nàng lại khôgncr ng cảm thâgncr ́y vui thích, Phong Quang khôgncr ng khỏi nghi hoămtpr ̣c, Chiêpspk ́t Kiêpspk ́m Lâgncr u bị giêpspk ́t, phụ thâgncr n chêpspk ́t là đgjts êpspk ̉ đgjts ưjtrk a đgjts âgncr ̉y nhiêpspk ̣m vụ của nàng tiêpspk ́n đgjts êpspk ́n thành côgncr ng sao?
Nàng châgncr ̣m chạp khôgncr ng nói, đgjts iêpspk ̀u này làm cho Tiêpspk ́t Nhiêpspk ̃m hoảng hôgncr ́t, “Phong Quang… nàng khôgncr ng muôgncr ́n sao?”
“khôgncr ng…” Nàng xoay ngưjtrk ơztxe ̀i, cho hămtpr ́n môgncr ̣t nụ cưjtrk ơztxe ̀i, “Ta nguyêpspk ̣n ý.”
âgncr m thanh hêpspk ̣ thôgncr ́ng vang lêpspk n: “Tiêpspk ́n côgncr ng chiêpspk ́m đgjts óng thành côgncr ng, tuyêpspk ́n thơztxe ̀i gian đgjts âgncr ̉y đgjts êpspk ́n tám mưjtrk ơztxe i nămtpr m sau, ký chủ chuâgncr ̉n bị rơztxe ̀i khỏi thêpspk ́ giơztxe ́i…”
Tuyêpspk ́n thơztxe ̀i gian đgjts âgncr ̉y nhanh, nghĩa là trong cảm quan nhâgncr n tri của nhưjtrk ̃ng ngưjtrk ơztxe ̀i khác, tám mưjtrk ơztxe i nămtpr m thơztxe ̀i gian châgncr ̣m rãi trôgncr i qua, nhưjtrk ng trong mămtpr ́t nàng, chỉ là môgncr ̣t cái chơztxe ́p mămtpr ́t, cho nêpspk n có thêpspk ̉ nói, môgncr ̃i môgncr ̣t thêpspk ́ giơztxe ́i trôgncr i qua, nàng đgjts êpspk ̀u đgjts ã trải qua cả đgjts ơztxe ̀i ngưjtrk ơztxe ̀i.
Nhưjtrk ng lâgncr ̀n này, nàng nói vơztxe ́i hêpspk ̣ thôgncr ́ng trong đgjts âgncr ̀u: “Ta tưjtrk ̀ chôgncr ́i rơztxe ̀i khỏi thêpspk ́ giơztxe ́i này.”
Bơztxe ̉i vì chỉ dùng cách trao đgjts ôgncr ̉i trong ý thưjtrk ́c, cho nêpspk n Tiêpspk ́t Nhiêpspk ̃m khôgncr ng nghe thâgncr ́y đgjts ôgncr ́i thoại của bọn họ.
“Ký chủ, nhiêpspk ̣m vụ tiêpspk ́n côgncr ng chiêpspk ́m đgjts óng này hoàn thành đgjts ưjtrk ơztxe ̣c mưjtrk ơztxe ̀i môgncr ̣t đgjts iêpspk ̉m hêpspk ̣ thôgncr ́ng.” âgncr m thanh của hêpspk ̣ thôgncr ́ng ngoài dưjtrk ̣ đgjts oán dâgncr ̃n theo môgncr ̣t tia cảm xúc khôgncr ng bình thưjtrk ơztxe ̀ng.
Đmgsg iêpspk ̉m ơztxe ̉ thêpspk ́ giơztxe ́i nàng, vơztxe ́i 89 đgjts iêpspk ̉m mà nàng đgjts ã có, nàng đgjts ã có thêpspk ̉ vêpspk ̀ nhà.
Phong Quang thản nhiêpspk n nói: “Ta sẽ rơztxe ̀i khỏi thêpspk ́ giơztxe ́i này, chỉ là, khôgncr ng phải bâgncr y giơztxe ̀.”
Làm sao có thêpspk ̉… cưjtrk ́ thêpspk ́ buôgncr ng tha cho hung thủ giêpspk ́t ngưjtrk ơztxe ̀i đgjts âgncr y?
Tiê
Đ
“Đ
Hă
Phong Quang lạnh nhạt nhìn mô
Tiê
Đ
Tiê
“Ngư
“Ta hiê
“Tiê
Thâ
Chiê
Bơ
Tiê
“cô
“cô
Rõ ràng là lơ
Nàng châ
“khô
â
Tuyê
Như
Bơ
“Ký chủ, nhiê
Đ
Phong Quang thản nhiê
Làm sao có thê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.