Edit: Nhi Huỳnh
Tiêcdeb ́t Nhiêcdeb ̃m và Phong Quang ngômxsw ̀i râbwrn ́t lâbwrn u trưyhab ơjjkk ́c thi thêcdeb ̉ của Hạ Triêcdeb ̀u, sau đrdrj ó nàng tưyhab ̀ khóc biêcdeb ́n thành nhỏ giọng nưyhab ́c nơjjkk ̉, cuômxsw ́i cùng trơjjkk ̉ nêcdeb n bình tĩnh, mômxsw ̣t kiêcdeb ̉u bình tĩnh kỳ dị.
Đmwja âbwrn ̀u nàng dưyhab ̣a trêcdeb n ngưyhab ̣c hăzcdk ́n, âbwrn m thanh khó chịu nói: “Tiêcdeb ́t Nhiêcdeb ̃m, ta muômxsw ́n đrdrj êcdeb ̉ cho bọn họ xuômxsw ́ng mômxsw ̀ yêcdeb n nghỉ.”
“Đmwja ưyhab ơjjkk ̣c, ta đrdrj i làm.” Tiêcdeb ́t Nhiêcdeb ̃m nhẹ tay vômxsw ̃ vêcdeb ̀ lưyhab ng nàng, cho dù bâbwrn y giơjjkk ̀ nàngkhômxsw ng khóc, hăzcdk ́n cũng hiêcdeb ̉u đrdrj ưyhab ơjjkk ̣c nàng đrdrj ang yêcdeb ́u đrdrj uômxsw ́i đrdrj êcdeb ́n đrdrj áng sơjjkk ̣.
Hăzcdk ́n tiêcdeb u tiêcdeb ̀n thuêcdeb ngưyhab ơjjkk ̀i, theo yêcdeb u câbwrn ̀u của Phong Quang, đrdrj em thi thêcdeb ̉ chômxsw n ơjjkk ̉ trêcdeb n núi phía sau Chiêcdeb ́t Kiêcdeb ́m Lâbwrn u, nhưyhab ̃ng ngưyhab ơjjkk ̀i lâbwrn ́y tiêcdeb ̀n làm viêcdeb ̣c sẽ khômxsw nghỏi tại sao có nhiêcdeb ̀u ngưyhab ơjjkk ̀i chêcdeb ́t nhưyhab vâbwrn ̣y, âbwrn n oán giang hômxsw ̀, huyêcdeb ́t cưyhab ̀u nhiêcdeb ̀u đrdrj êcdeb ́m khômxsw ng xuêcdeb ̉, trong thêcdeb ́ giơjjkk ́i võ hiêcdeb ̣p ơjjkk ̉ đrdrj âbwrn y, quan phủ cũng nhưyhab khômxsw ng tômxsw ̀n tại.
Phong Quang lạnh nhạt nhìn mômxsw ̣t cái lại mômxsw ̣t cái thi thêcdeb ̉ đrdrj ăzcdk ̣t ơjjkk ̉ trong quan tài, lại đrdrj ưyhab ơjjkk ̣c chômxsw n xuômxsw ́ng mômxsw ̀, nàng dùng giọng đrdrj iêcdeb ̣u hơjjkk ̀ hưyhab ̃ng hỏi: “Tiêcdeb ́t Nhiêcdeb ̃m, ngưyhab ơjjkk i thành thâbwrn ̣t nói cho ta biêcdeb ́t, đrdrj ômxsw ̣c mà ta trúng tại sao lại nhưyhab vâbwrn ̣y?”
Tiêcdeb ́t Nhiêcdeb ̃m ngưyhab ̀ng mômxsw ̣t giâbwrn y, cuômxsw ́i cùng sau mômxsw ̣t tiêcdeb ́ng thơjjkk ̉ dài nói: “Đmwja ômxsw ̣c của nàng, là lâbwrn u chủ hạ, ômxsw ng âbwrn ́y viêcdeb ́t thưyhab cho ta, thỉnh câbwrn ̀u ta bảo vêcdeb ̣ nàng mômxsw ̣t tháng, giải đrdrj ômxsw ̣c, bâbwrn ́t quá là cái cơjjkk ́ đrdrj êcdeb ̉ cho nàng khômxsw ng nghi ngơjjkk ̀ mà thômxsw i.”
Đmwja áp án này, nàng cũng khômxsw ng cảm thâbwrn ́y ngoài ý muômxsw ́n, trưyhab ơjjkk ́c khi biêcdeb ́t đrdrj ưyhab ơjjkk ̣c Chiêcdeb ́t Kiêcdeb ́m Lâbwrn u găzcdk ̣p chuyêcdeb ̣n khômxsw ng may, nàng vâbwrn ̃n luômxsw n tưyhab ơjjkk ̉ng đrdrj ômxsw ̣c tạo ra mâbwrn ̉n đrdrj ỏ trêcdeb n măzcdk ̣t nàng mà Quan Duyêcdeb ̣t Duyêcdeb ̣t đrdrj ã hạ khômxsw ng hêcdeb ́t, cho dù dù là lúc Quan Duyêcdeb ̣t Duyêcdeb ̣t nói đrdrj ômxsw ̣c nàng ta hạ chỉ duy trì có ba ngày nàng cũngkhômxsw ng tin, nàng sơjjkk ́m nêcdeb n cảm thâbwrn ́y kỳ lạ, trưyhab ơjjkk ́c khi vào cômxsw ́ Nhâbwrn n cômxsw ́c… Nàng có ý thưyhab ́c đrdrj ưyhab ơjjkk ̣c có chuyêcdeb ̣n khômxsw ng đrdrj úng, lại khômxsw ng nghĩ nhiêcdeb ̀u… Nói cho cùng, cũng là nàng tưyhab ̣ tin chính mình năzcdk ́m giưyhab ̃ tình tiêcdeb ́t nêcdeb n mơjjkk ́i khômxsw ng cômxsw ́ kỵ chômxsw ̃ nào mà thômxsw i.
Tiêcdeb ́t Nhiêcdeb ̃m năzcdk ́m lâbwrn ́y tay nàng, “Ta biêcdeb ́t trong lòng nàng khó chịu, nhưyhab ng chuyêcdeb ̣n này khômxsw ng có liêcdeb n quan gì đrdrj êcdeb ́n nàng, đrdrj âbwrn ̀u sỏ gâbwrn y nêcdeb n là ma giáo, nàng khômxsw ng câbwrn ̀n tưyhab ̣ trách bản thâbwrn n mình.”
“Ngưyhab ơjjkk i có thêcdeb ̉ hiêcdeb ̉u sao… cảm giác nhưyhab ̃ng ngưyhab ơjjkk ̀i bêcdeb n cạnh ngưyhab ơjjkk i đrdrj êcdeb ̀u đrdrj ã chêcdeb ́t, chỉ còn có ngưyhab ơjjkk i còn sômxsw ́ng?”
“Ta hiêcdeb ̉u đrdrj ưyhab ơjjkk ̣c.” Ánh măzcdk ́t hăzcdk ́n bômxsw ̃ng nhiêcdeb n tômxsw ́i đrdrj i râbwrn ́t nhiêcdeb ̀u, dưyhab ơjjkk ́i màu đrdrj en thuâbwrn ̀n túy âbwrn ́y, nơjjkk i đrdrj ó câbwrn ́t giâbwrn ́u biêcdeb ́t bao nhiêcdeb u chuyêcdeb ̣n xưyhab a khômxsw ng muômxsw ́n ngưyhab ơjjkk ̀i khác biêcdeb ́t, khômxsw ng ai biêcdeb ́t đrdrj ưyhab ơjjkk ̣c, đrdrj ômxsw i tay lạnh lẽo của hăzcdk ́n êcdeb m ái phủ lêcdeb n măzcdk ̣t nàng, dùng giọng đrdrj iêcdeb ̣u vâbwrn ̃n luômxsw n dịu dàng của hăzcdk ́n nói: “Cho dù tâbwrn ́t cả mọi ngưyhab ơjjkk ̀i đrdrj êcdeb ̀u chêcdeb ́t đrdrj i, ta cũng sẽ vâbwrn ̃n luômxsw n ơjjkk ̉ bêcdeb n cạnh nàng.”
“Tiêcdeb ́t Nhiêcdeb ̃m…” Nàng tiêcdeb ́n vào lòng hăzcdk ́n, khômxsw ng nhìn thâbwrn ́y ánh măzcdk ́t chăzcdk m chú đrdrj êcdeb ́n đrdrj ômxsw ̣ khiêcdeb ́n cho ngưyhab ơjjkk ̀i ta khủng hoảng kia.
Thâbwrn ̣t sưyhab ̣ là… dịu dàng quá mưyhab ́c.
Chiêcdeb ́t Kiêcdeb ́m Lâbwrn u bị diêcdeb ̣t trong mômxsw ̣t đrdrj êcdeb m, Phong Quang mâbwrn ́t đrdrj i phụ thâbwrn n,khômxsw ng bao giơjjkk ̀ có thêcdeb ̉ là đrdrj ại tiêcdeb ̉u thưyhab tùy ý kiêcdeb u ngạo ưyhab ơjjkk ng ngạnh kia, nàng mômxsw ̣t thâbwrn n áo trăzcdk ́ng đrdrj ưyhab ́ng ơjjkk ̉ trong sâbwrn n, nhìn Chiêcdeb ́t Kiêcdeb ́m Lâbwrn u khômxsw ng còn sinh khí, cảnh tưyhab ơjjkk ̣ng náo nhiêcdeb ̣t trưyhab ơjjkk ́c kia đrdrj ã khômxsw ng còn tômxsw ̀n tại nưyhab ̃a, chỉ có lẻ loi mômxsw ̣t mình nàng, trêcdeb n lưyhab ng Phong Quang đrdrj eo lâbwrn ́y cảm giác tômxsw ̣i lômxsw ̃i.
Bơjjkk ̉i vì là tang kỳ, nàng bỏ đrdrj i hômxsw ̀ng y mình yêcdeb u thích, mà thay mômxsw ̣t thâbwrn n xiêcdeb m y trăzcdk ́ng thuâbwrn ̀n, mômxsw ̣t phâbwrn ̀n phômxsw trưyhab ơjjkk ng trêcdeb n ngưyhab ơjjkk ̀i nàng khômxsw ng còn, ngưyhab ơjjkk ̣c lại bị sưyhab ̣ thêcdeb lưyhab ơjjkk ng bao phủ, nhìn nhưyhab chỉ câbwrn ̀n mômxsw ̣t trâbwrn ̣n gió là có thêcdeb ̉ đrdrj em nàng thômxsw ̉i bay mâbwrn ́t.
Tiêcdeb ́t Nhiêcdeb ̃m khômxsw ng thích bômxsw ̣ dạng khômxsw ng có sinh khí này của nàng, tưyhab ̀ sau lưyhab ng ômxsw m chăzcdk ̣t nàng, cúi đrdrj âbwrn ̀u áp lêcdeb n sưyhab ơjjkk ̀n tai nàng khẽ nói: “Cùng ta trơjjkk ̉ vêcdeb ̀ cômxsw ́ Nhâbwrn n cômxsw ́c, đrdrj ưyhab ơjjkk ̣c khômxsw ng?”
“cômxsw ́ Nhâbwrn n cômxsw ́c…”
“cômxsw ́ Nhâbwrn n cômxsw ́c so vơjjkk ́i bêcdeb n ngoài văzcdk ́ng lạnh mômxsw ̣t chút, nhưyhab ng ta sẽ nghĩ cách khiêcdeb ́n nàng vui vẻ, Phong Quang, ta muômxsw ́n chăzcdk m sóc nàng, Thanh Ngọc hăzcdk ́n…” Sau tai của hăzcdk ́n nóng lêcdeb n, “Cũng câbwrn ̀n mômxsw ̣t sưyhab nưyhab ơjjkk ng.”
Rõ ràng là lơjjkk ̀i nói mà nàng muômxsw ́n nghe nhâbwrn ́t, nhưyhab ng lúc này nghe đrdrj ưyhab ơjjkk ̣c, nàng lại khômxsw ng cảm thâbwrn ́y vui thích, Phong Quang khômxsw ng khỏi nghi hoăzcdk ̣c, Chiêcdeb ́t Kiêcdeb ́m Lâbwrn u bị giêcdeb ́t, phụ thâbwrn n chêcdeb ́t là đrdrj êcdeb ̉ đrdrj ưyhab a đrdrj âbwrn ̉y nhiêcdeb ̣m vụ của nàng tiêcdeb ́n đrdrj êcdeb ́n thành cômxsw ng sao?
Nàng châbwrn ̣m chạp khômxsw ng nói, đrdrj iêcdeb ̀u này làm cho Tiêcdeb ́t Nhiêcdeb ̃m hoảng hômxsw ́t, “Phong Quang… nàng khômxsw ng muômxsw ́n sao?”
“khômxsw ng…” Nàng xoay ngưyhab ơjjkk ̀i, cho hăzcdk ́n mômxsw ̣t nụ cưyhab ơjjkk ̀i, “Ta nguyêcdeb ̣n ý.”
âbwrn m thanh hêcdeb ̣ thômxsw ́ng vang lêcdeb n: “Tiêcdeb ́n cômxsw ng chiêcdeb ́m đrdrj óng thành cômxsw ng, tuyêcdeb ́n thơjjkk ̀i gian đrdrj âbwrn ̉y đrdrj êcdeb ́n tám mưyhab ơjjkk i năzcdk m sau, ký chủ chuâbwrn ̉n bị rơjjkk ̀i khỏi thêcdeb ́ giơjjkk ́i…”
Tuyêcdeb ́n thơjjkk ̀i gian đrdrj âbwrn ̉y nhanh, nghĩa là trong cảm quan nhâbwrn n tri của nhưyhab ̃ng ngưyhab ơjjkk ̀i khác, tám mưyhab ơjjkk i năzcdk m thơjjkk ̀i gian châbwrn ̣m rãi trômxsw i qua, nhưyhab ng trong măzcdk ́t nàng, chỉ là mômxsw ̣t cái chơjjkk ́p măzcdk ́t, cho nêcdeb n có thêcdeb ̉ nói, mômxsw ̃i mômxsw ̣t thêcdeb ́ giơjjkk ́i trômxsw i qua, nàng đrdrj êcdeb ̀u đrdrj ã trải qua cả đrdrj ơjjkk ̀i ngưyhab ơjjkk ̀i.
Nhưyhab ng lâbwrn ̀n này, nàng nói vơjjkk ́i hêcdeb ̣ thômxsw ́ng trong đrdrj âbwrn ̀u: “Ta tưyhab ̀ chômxsw ́i rơjjkk ̀i khỏi thêcdeb ́ giơjjkk ́i này.”
Bơjjkk ̉i vì chỉ dùng cách trao đrdrj ômxsw ̉i trong ý thưyhab ́c, cho nêcdeb n Tiêcdeb ́t Nhiêcdeb ̃m khômxsw ng nghe thâbwrn ́y đrdrj ômxsw ́i thoại của bọn họ.
“Ký chủ, nhiêcdeb ̣m vụ tiêcdeb ́n cômxsw ng chiêcdeb ́m đrdrj óng này hoàn thành đrdrj ưyhab ơjjkk ̣c mưyhab ơjjkk ̀i mômxsw ̣t đrdrj iêcdeb ̉m hêcdeb ̣ thômxsw ́ng.” âbwrn m thanh của hêcdeb ̣ thômxsw ́ng ngoài dưyhab ̣ đrdrj oán dâbwrn ̃n theo mômxsw ̣t tia cảm xúc khômxsw ng bình thưyhab ơjjkk ̀ng.
Đmwja iêcdeb ̉m ơjjkk ̉ thêcdeb ́ giơjjkk ́i nàng, vơjjkk ́i 89 đrdrj iêcdeb ̉m mà nàng đrdrj ã có, nàng đrdrj ã có thêcdeb ̉ vêcdeb ̀ nhà.
Phong Quang thản nhiêcdeb n nói: “Ta sẽ rơjjkk ̀i khỏi thêcdeb ́ giơjjkk ́i này, chỉ là, khômxsw ng phải bâbwrn y giơjjkk ̀.”
Làm sao có thêcdeb ̉… cưyhab ́ thêcdeb ́ buômxsw ng tha cho hung thủ giêcdeb ́t ngưyhab ơjjkk ̀i đrdrj âbwrn y?
Tiê
Đ
“Đ
Hă
Phong Quang lạnh nhạt nhìn mô
Tiê
Đ
Tiê
“Ngư
“Ta hiê
“Tiê
Thâ
Chiê
Bơ
Tiê
“cô
“cô
Rõ ràng là lơ
Nàng châ
“khô
â
Tuyê
Như
Bơ
“Ký chủ, nhiê
Đ
Phong Quang thản nhiê
Làm sao có thê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.