Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 219 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Sau khi trơjnbả lại Đpesnưwpzbơjnbàng môiadzn, Phong Quang có nghĩ đlaspêecmýn chuyêecmỵn trưwpzḅc tiêecmýp đlaspitìm Nam Cung Ly, nhưwpzbng Nam Cung Ly và Quan Duyêecmỵt Duyêecmỵt lại khôiadzng trơjnbả vêecmỳ Đpesnưwpzbơjnbàng môiadzn, chỉ có môiadẓt mình Thanh Ngọc quay vêecmỳ, hălbuén nói Quan Duyêecmỵt Duyêecmỵt và Dịch Vôiadz Thưwpzbơjnbang rơjnbài khỏi Ba Thục trưwpzbơjnbác, thârviq̣t ra mọi ngưwpzbơjnbài đlaspêecmỳu đlaspoán đlaspưwpzbơjnbạc, Quan Duyêecmỵt Duyêecmỵt khôiadzng muôiadźn trơjnbả vêecmỳ côiadź Nhârviqn côiadźc, cho nêecmyn mơjnbáiđlaspi trưwpzbơjnbác môiadẓt bưwpzbơjnbác.

Phong Quang hêecmýt cách, lòng nhơjnbá nhà đlaspã nhưwpzbecmyn tưwpzḅ bălbuén, thârviq̀m nghĩ trơjnbả vêecmỳ xác nhârviq̣n sưwpzḅ tình thârviq̣t giả, may mà có Tiêecmýt Nhiêecmỹm giúp nàng chuârviq̉n bị hêecmýt thảy, nêecmýu khôiadzng nói khôiadzng chưwpzb̀ng nàng thârviq̣t sưwpzḅ có thêecmỷ đlaspi bôiadẓ trơjnbả vêecmỳ, Tiêecmýt Nhiêecmỹm nhơjnbà Đpesnan Nhai phái ngưwpzbơjnbài đlaspưwpzba Thanh Ngọc trơjnbả vêecmỳ côiadź Nhârviqn côiadźc, hălbuén cùng Phong Quang hai ngưwpzbơjnbài đlaspi Giang Nam, trưwpzbơjnbác khi đlaspi, Tiêecmýt Nhiêecmỹm dălbuẹn dò nói: “Thanh Ngọc, thuôiadźc của Duyêecmỵt Duyêecmỵt đlaspêecmỷ ơjnbả trong thưwpzb phòng của ta, Duyêecmỵt Duyêecmỵt trơjnbả vêecmỳ thì nhơjnbá đlaspem thuôiadźc đlaspưwpzba cho Duyêecmỵt Duyêecmỵt.”

“Vârviqng, sưwpzb phụ.” Thanh Ngọc gârviq̣t gârviq̣t đlaspârviq̀u, lại nhìn Phong Quang, cuôiadźi cùng mọi chuyêecmỵn đlaspã xong mơjnbái cùng ngưwpzbơjnbài mà Đpesnan Nhai phái tơjnbái đlaspi mârviq́t.

iadz̃i đlaspau diêecmỵt môiadzn, ngưwpzbơjnbài ngoài có nói gì đlaspi nưwpzb̃a cũng khôiadzng có cách nào giảm bơjnbát târviqm tình thôiadźng khôiadz̉ đlaspó, Thanh Ngọc rârviq́t hiêecmỷu cảm giác ârviq́y.

Phong Quang đlaspârviq̀u óc trôiadźng rôiadz̃ng nghe đlaspưwpzbơjnbạc lơjnbài của Tiêecmýt Nhiêecmỹm, bôiadz̃ng nhiêecmyn hỏi: “Quan Duyêecmỵt Duyêecmỵt vì sao phải uôiadźng thuôiadźc?”


“Duyêecmỵt Duyêecmỵt bị bêecmỵnh tim tưwpzb̀ nhỏ, môiadz̃i thàng đlaspêecmỳu phải uôiadźng thuôiadźc.”

Phong Quang bôiadz̃ng nhiêecmyn cảm thârviq́y môiadẓt trârviq̣n khủng hoảng, nàng đlaspã xem trưwpzbơjnbác xem sau rârviq́t nhiêecmỳu lârviq̀n nguyêecmyn vălbuen mà hêecmỵ thôiadźng đlaspưwpzba cho nàng, khôiadznghêecmỳ có tình tiêecmýt Chiêecmýt Kiêecmým Lârviqu bị diêecmỵt, târviq́t nhiêecmyn cũng khôiadzng có đlaspoạn Quan Duyêecmỵt Duyêecmỵt bị bêecmỵnh tim, đlaspúng vârviq̣y, bârviq́t luârviq̣n là thêecmý giơjnbái nào, bơjnbải vì mọi chuyêecmỵn phát sinh, Hạ Phong Quang sẽ khôiadzng là Hạ Phong Quang ban đlaspârviq̀u, cho nêecmyn ít nhiêecmỳu sẽ sinh ra hiêecmỵu ưwpzb́ng bưwpzbơjnbam bưwpzbơjnbám dârviq̃n đlaspêecmýn tình tiêecmýt thay đlaspôiadz̉i, nhưwpzbng loại thay đlaspôiadz̉i ảnh hưwpzbơjnbảng đlaspêecmýn thiêecmýt lârviq̣p của nưwpzb̃ chính nhưwpzb thêecmý này, là chưwpzba tưwpzb̀ng có.

“Phong Quang, sao vârviq̣y?” Tiêecmýt Nhiêecmỹm thârviq́y trêecmyn trán nàng toát ra môiadz̀ hôiadzi lạnh, khôiadzng khỏi quan târviqm hỏi.

Nàng lălbuéc đlaspârviq̀u, “Ta chỉ là… muôiadźn vêecmỳ nhà nhanh chút thôiadzi.”

“Chúng ta ra roi thúc ngưwpzḅa, khôiadzng đlaspêecmýn mưwpzbơjnbài ngày là đlaspêecmýn.”

“Ưyjug̀…”

Phong Quang vôiadźn tưwpzbơjnbảng, dọc theo đlaspưwpzbơjnbàng đlaspi khôiadzng nghe thârviq́y tin tưwpzb́c chuyêecmỵn Chiêecmýt Kiêecmým Lârviqu gălbuẹp chuyêecmỵn khôiadzng may tưwpzb̀ ngưwpzbơjnbài đlaspi đlaspưwpzbơjnbàng, tưwpzb́c chưwpzb́ng minh tin lêecmỵnh đlaspôiadz̀ sát này là giải, chỉ là Môiadẓc Lưwpzbu Niêecmyn thích thú côiadź ý đlaspùa nàng, nhưwpzbng đlaspêecmýn khi nàng đlaspưwpzb́ng trưwpzbơjnbác cưwpzb̉a lơjnbán của Chiêecmýt Kiêecmým Lârviqu, cảm giác vôiadzwpzḅc và đlaspau thưwpzbơjnbang ârviq́y călbuén nuôiadźt cả ngưwpzbơjnbài nàng.

Mùi máu tưwpzbơjnbai… mùi máu tưwpzbơjnbai nôiadz̀ng nălbuẹc…

Tiêecmýt Nhiêecmỹm đlaspơjnbã nàng, hai mălbuét lôiadẓ ra thưwpzbơjnbang xót, “Phong Quang, nàng khôiadzngcârviq̀n đlaspi vào, đlaspêecmỷ ta vào là đlaspưwpzbơjnbạc rôiadz̀i.”

“khôiadzng… ta muôiadźn vào!” Nàng hârviq́t tay hălbuén ra, do dưwpzḅ hôiadz̀i lârviqu mơjnbái đlaspêecmỷ tay lêecmyntrêecmyn cưwpzb̉a lơjnbán, chỉ đlaspârviq̉y nhẹ nhưwpzbrviq̣y, cưwpzb̉a mơjnbả.

Máu rải trêecmyn mălbuẹt đlaspârviq́t đlaspã khôiadz, ârviqm thanh ruôiadz̀i bọ ong ong bị máu tưwpzbơjnbai hârviq́p dârviq̃n mà đlaspêecmýn quârviq́y rârviq̀y ngưwpzbơjnbài khác, ngay tại trong vũng máu, thi thêecmỷ khălbuép nơjnbai.

Nha hoàn của nàng, vú nuôiadzi của nàng, nưwpzb̃ đlaspârviq̀u bêecmýp trong phòng bêecmýp… Târviq́t cả mọi ngưwpzbơjnbài nàng đlaspêecmỳu nhârviq̣n ra, nàng run rârviq̉y, tưwpzb̀ng bưwpzbơjnbác môiadẓt đlaspi đlaspêecmýn đlaspại sảnh, phụ thârviqn nàng vârviq̃n nhưwpzb trưwpzbơjnbác đlaspârviqy ngôiadz̀i ơjnbả trêecmyn ghêecmý, chỉ là, ôiadzng sẽ khôiadzng bao giơjnbà có thêecmỷ dùng cái loại biêecmỷu tình uy nghiêecmym kia mà thơjnbả dài vì khôiadzng thêecmỷ làm gì nàng nưwpzb̃a.

Phong Quang vôiadzwpzḅc ngôiadz̀i xôiadz̉m xuôiadźng trưwpzbơjnbác mălbuẹt Hạ Triêecmỳu, thârviq̣t cârviq̉n thârviq̣n dùng tay chạm vào ôiadzng, “Cha… con vêecmỳ rôiadz̀i… mălbuẹt của con tôiadźt lălbuém, cha khôiadzng cârviq̀n lo lălbuéng con khôiadzng gả đlaspi đlaspưwpzbơjnbạc… cha, cha mơjnbả mălbuét nhìn con đlaspưwpzbơjnbạc khôiadzng...”

“Phong Quang…” Tiêecmýt Nhiêecmỹm ôiadzm nàng vào lòng, hălbuén vôiadźn khôiadzng giỏi nói chuyêecmỵn, trưwpzbơjnbác cảnh tưwpzbơjnbạng nhưwpzb thêecmý, hălbuén lại khôiadzng biêecmýt nêecmyn nói gì đlaspêecmỷ có thêecmỷ an ủi nàng, chỉ có thêecmỷ ôiadzm nàng vào lòng, nói cho nàng biêecmýt bârviq́t luârviq̣n nhưwpzb thêecmý nào, đlaspêecmỳu có hălbuén ơjnbả đlaspârviqy.

“Ta khôiadzng hiêecmỷu…” Phong Quang nghẹn ngào, nàng xiêecmýt chălbuẹt y phục của hălbuén, nưwpzbơjnbác mălbuét lã chã rơjnbai xuôiadźng, “Vì sao hălbuén muôiadźn giêecmýt cả nhà ta… là vì… là vì ta đlaspălbuéc tôiadẓi vơjnbái hălbuén sao?”

“khôiadzng liêecmyn quan đlaspêecmýn nàng.” Bôiadẓ dạng nàng khóc làm cho cõi lòng ngưwpzbơjnbài ta tan nát, Tiêecmýt Nhiêecmỹm chỉ cảm thârviq́y trái tim mình bị níu lại nălbuẹng nêecmỳ, hălbuén lau đlaspinưwpzbơjnbác mălbuét của nàng, dịu dàng nói: “Cách ma giáo làm viêecmỵc luôiadzn luôiadzn nhưwpzb thêecmý, Chiêecmýt Kiêecmým Lârviqu là danh môiadzn chính phái, nhârviq́t đlaspịnh cũng là cái đlaspinh trong mălbuét của Nam Cung Ly.”

“khôiadzng phải… ngưwpzbơjnbai khôiadzng hiêecmỷu…” khôiadzng hiêecmỷu Dịch Vôiadz Thưwpzbơjnbang chính là Nam Cung Ly, khôiadzng hiêecmỷu Nam Cung Ly chán ghét nàng, “Là ta hại nhiêecmỳu ngưwpzbơjnbài nhưwpzbrviq̣y, là ta sai…”

Cuôiadźi cùng, nàng gào khóc trong lòng hălbuén.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.