Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 219 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Sau khi trơacxả lại Đpsiyưrjwuơacxàng môjuzzn, Phong Quang có nghĩ đofepêscxt́n chuyêscxṭn trưrjwục tiêscxt́p đofepitìm Nam Cung Ly, nhưrjwung Nam Cung Ly và Quan Duyêscxṭt Duyêscxṭt lại khôjuzzng trơacxả vêscxt̀ Đpsiyưrjwuơacxàng môjuzzn, chỉ có môjuzẓt mình Thanh Ngọc quay vêscxt̀, hăjfcx́n nói Quan Duyêscxṭt Duyêscxṭt và Dịch Vôjuzz Thưrjwuơacxang rơacxài khỏi Ba Thục trưrjwuơacxác, thâtbnṇt ra mọi ngưrjwuơacxài đofepêscxt̀u đofepoán đofepưrjwuơacxạc, Quan Duyêscxṭt Duyêscxṭt khôjuzzng muôjuzźn trơacxả vêscxt̀ côjuzź Nhâtbnnn côjuzźc, cho nêscxtn mơacxáiđofepi trưrjwuơacxác môjuzẓt bưrjwuơacxác.

Phong Quang hêscxt́t cách, lòng nhơacxá nhà đofepã nhưrjwuscxtn tưrjwụ băjfcx́n, thâtbnǹm nghĩ trơacxả vêscxt̀ xác nhâtbnṇn sưrjwụ tình thâtbnṇt giả, may mà có Tiêscxt́t Nhiêscxt̃m giúp nàng chuâtbnn̉n bị hêscxt́t thảy, nêscxt́u khôjuzzng nói khôjuzzng chưrjwùng nàng thâtbnṇt sưrjwụ có thêscxt̉ đofepi bôjuzẓ trơacxả vêscxt̀, Tiêscxt́t Nhiêscxt̃m nhơacxà Đpsiyan Nhai phái ngưrjwuơacxài đofepưrjwua Thanh Ngọc trơacxả vêscxt̀ côjuzź Nhâtbnnn côjuzźc, hăjfcx́n cùng Phong Quang hai ngưrjwuơacxài đofepi Giang Nam, trưrjwuơacxác khi đofepi, Tiêscxt́t Nhiêscxt̃m dăjfcx̣n dò nói: “Thanh Ngọc, thuôjuzźc của Duyêscxṭt Duyêscxṭt đofepêscxt̉ ơacxả trong thưrjwu phòng của ta, Duyêscxṭt Duyêscxṭt trơacxả vêscxt̀ thì nhơacxá đofepem thuôjuzźc đofepưrjwua cho Duyêscxṭt Duyêscxṭt.”

“Vâtbnnng, sưrjwu phụ.” Thanh Ngọc gâtbnṇt gâtbnṇt đofepâtbnǹu, lại nhìn Phong Quang, cuôjuzźi cùng mọi chuyêscxṭn đofepã xong mơacxái cùng ngưrjwuơacxài mà Đpsiyan Nhai phái tơacxái đofepi mâtbnńt.

juzz̃i đofepau diêscxṭt môjuzzn, ngưrjwuơacxài ngoài có nói gì đofepi nưrjwũa cũng khôjuzzng có cách nào giảm bơacxát tâtbnnm tình thôjuzźng khôjuzz̉ đofepó, Thanh Ngọc râtbnńt hiêscxt̉u cảm giác âtbnńy.

Phong Quang đofepâtbnǹu óc trôjuzźng rôjuzz̃ng nghe đofepưrjwuơacxạc lơacxài của Tiêscxt́t Nhiêscxt̃m, bôjuzz̃ng nhiêscxtn hỏi: “Quan Duyêscxṭt Duyêscxṭt vì sao phải uôjuzźng thuôjuzźc?”


“Duyêscxṭt Duyêscxṭt bị bêscxṭnh tim tưrjwù nhỏ, môjuzz̃i thàng đofepêscxt̀u phải uôjuzźng thuôjuzźc.”

Phong Quang bôjuzz̃ng nhiêscxtn cảm thâtbnńy môjuzẓt trâtbnṇn khủng hoảng, nàng đofepã xem trưrjwuơacxác xem sau râtbnńt nhiêscxt̀u lâtbnǹn nguyêscxtn văjfcxn mà hêscxṭ thôjuzźng đofepưrjwua cho nàng, khôjuzznghêscxt̀ có tình tiêscxt́t Chiêscxt́t Kiêscxt́m Lâtbnnu bị diêscxṭt, tâtbnńt nhiêscxtn cũng khôjuzzng có đofepoạn Quan Duyêscxṭt Duyêscxṭt bị bêscxṭnh tim, đofepúng vâtbnṇy, bâtbnńt luâtbnṇn là thêscxt́ giơacxái nào, bơacxải vì mọi chuyêscxṭn phát sinh, Hạ Phong Quang sẽ khôjuzzng là Hạ Phong Quang ban đofepâtbnǹu, cho nêscxtn ít nhiêscxt̀u sẽ sinh ra hiêscxṭu ưrjwúng bưrjwuơacxam bưrjwuơacxám dâtbnñn đofepêscxt́n tình tiêscxt́t thay đofepôjuzz̉i, nhưrjwung loại thay đofepôjuzz̉i ảnh hưrjwuơacxảng đofepêscxt́n thiêscxt́t lâtbnṇp của nưrjwũ chính nhưrjwu thêscxt́ này, là chưrjwua tưrjwùng có.

“Phong Quang, sao vâtbnṇy?” Tiêscxt́t Nhiêscxt̃m thâtbnńy trêscxtn trán nàng toát ra môjuzz̀ hôjuzzi lạnh, khôjuzzng khỏi quan tâtbnnm hỏi.

Nàng lăjfcx́c đofepâtbnǹu, “Ta chỉ là… muôjuzźn vêscxt̀ nhà nhanh chút thôjuzzi.”

“Chúng ta ra roi thúc ngưrjwụa, khôjuzzng đofepêscxt́n mưrjwuơacxài ngày là đofepêscxt́n.”

“Ưulat̀…”

Phong Quang vôjuzźn tưrjwuơacxảng, dọc theo đofepưrjwuơacxàng đofepi khôjuzzng nghe thâtbnńy tin tưrjwúc chuyêscxṭn Chiêscxt́t Kiêscxt́m Lâtbnnu găjfcx̣p chuyêscxṭn khôjuzzng may tưrjwù ngưrjwuơacxài đofepi đofepưrjwuơacxàng, tưrjwúc chưrjwúng minh tin lêscxṭnh đofepôjuzz̀ sát này là giải, chỉ là Môjuzẓc Lưrjwuu Niêscxtn thích thú côjuzź ý đofepùa nàng, nhưrjwung đofepêscxt́n khi nàng đofepưrjwúng trưrjwuơacxác cưrjwủa lơacxán của Chiêscxt́t Kiêscxt́m Lâtbnnu, cảm giác vôjuzzrjwục và đofepau thưrjwuơacxang âtbnńy căjfcx́n nuôjuzźt cả ngưrjwuơacxài nàng.

Mùi máu tưrjwuơacxai… mùi máu tưrjwuơacxai nôjuzz̀ng năjfcx̣c…

Tiêscxt́t Nhiêscxt̃m đofepơacxã nàng, hai măjfcx́t lôjuzẓ ra thưrjwuơacxang xót, “Phong Quang, nàng khôjuzzngcâtbnǹn đofepi vào, đofepêscxt̉ ta vào là đofepưrjwuơacxạc rôjuzz̀i.”

“khôjuzzng… ta muôjuzźn vào!” Nàng hâtbnńt tay hăjfcx́n ra, do dưrjwụ hôjuzz̀i lâtbnnu mơacxái đofepêscxt̉ tay lêscxtntrêscxtn cưrjwủa lơacxán, chỉ đofepâtbnn̉y nhẹ nhưrjwutbnṇy, cưrjwủa mơacxả.

Máu rải trêscxtn măjfcx̣t đofepâtbnńt đofepã khôjuzz, âtbnnm thanh ruôjuzz̀i bọ ong ong bị máu tưrjwuơacxai hâtbnńp dâtbnñn mà đofepêscxt́n quâtbnńy râtbnǹy ngưrjwuơacxài khác, ngay tại trong vũng máu, thi thêscxt̉ khăjfcx́p nơacxai.

Nha hoàn của nàng, vú nuôjuzzi của nàng, nưrjwũ đofepâtbnǹu bêscxt́p trong phòng bêscxt́p… Tâtbnńt cả mọi ngưrjwuơacxài nàng đofepêscxt̀u nhâtbnṇn ra, nàng run râtbnn̉y, tưrjwùng bưrjwuơacxác môjuzẓt đofepi đofepêscxt́n đofepại sảnh, phụ thâtbnnn nàng vâtbnñn nhưrjwu trưrjwuơacxác đofepâtbnny ngôjuzz̀i ơacxả trêscxtn ghêscxt́, chỉ là, ôjuzzng sẽ khôjuzzng bao giơacxà có thêscxt̉ dùng cái loại biêscxt̉u tình uy nghiêscxtm kia mà thơacxả dài vì khôjuzzng thêscxt̉ làm gì nàng nưrjwũa.

Phong Quang vôjuzzrjwục ngôjuzz̀i xôjuzz̉m xuôjuzźng trưrjwuơacxác măjfcx̣t Hạ Triêscxt̀u, thâtbnṇt câtbnn̉n thâtbnṇn dùng tay chạm vào ôjuzzng, “Cha… con vêscxt̀ rôjuzz̀i… măjfcx̣t của con tôjuzźt lăjfcx́m, cha khôjuzzng câtbnǹn lo lăjfcx́ng con khôjuzzng gả đofepi đofepưrjwuơacxạc… cha, cha mơacxả măjfcx́t nhìn con đofepưrjwuơacxạc khôjuzzng...”

“Phong Quang…” Tiêscxt́t Nhiêscxt̃m ôjuzzm nàng vào lòng, hăjfcx́n vôjuzźn khôjuzzng giỏi nói chuyêscxṭn, trưrjwuơacxác cảnh tưrjwuơacxạng nhưrjwu thêscxt́, hăjfcx́n lại khôjuzzng biêscxt́t nêscxtn nói gì đofepêscxt̉ có thêscxt̉ an ủi nàng, chỉ có thêscxt̉ ôjuzzm nàng vào lòng, nói cho nàng biêscxt́t bâtbnńt luâtbnṇn nhưrjwu thêscxt́ nào, đofepêscxt̀u có hăjfcx́n ơacxả đofepâtbnny.

“Ta khôjuzzng hiêscxt̉u…” Phong Quang nghẹn ngào, nàng xiêscxt́t chăjfcx̣t y phục của hăjfcx́n, nưrjwuơacxác măjfcx́t lã chã rơacxai xuôjuzźng, “Vì sao hăjfcx́n muôjuzźn giêscxt́t cả nhà ta… là vì… là vì ta đofepăjfcx́c tôjuzẓi vơacxái hăjfcx́n sao?”

“khôjuzzng liêscxtn quan đofepêscxt́n nàng.” Bôjuzẓ dạng nàng khóc làm cho cõi lòng ngưrjwuơacxài ta tan nát, Tiêscxt́t Nhiêscxt̃m chỉ cảm thâtbnńy trái tim mình bị níu lại năjfcx̣ng nêscxt̀, hăjfcx́n lau đofepinưrjwuơacxác măjfcx́t của nàng, dịu dàng nói: “Cách ma giáo làm viêscxṭc luôjuzzn luôjuzzn nhưrjwu thêscxt́, Chiêscxt́t Kiêscxt́m Lâtbnnu là danh môjuzzn chính phái, nhâtbnńt đofepịnh cũng là cái đofepinh trong măjfcx́t của Nam Cung Ly.”

“khôjuzzng phải… ngưrjwuơacxai khôjuzzng hiêscxt̉u…” khôjuzzng hiêscxt̉u Dịch Vôjuzz Thưrjwuơacxang chính là Nam Cung Ly, khôjuzzng hiêscxt̉u Nam Cung Ly chán ghét nàng, “Là ta hại nhiêscxt̀u ngưrjwuơacxài nhưrjwutbnṇy, là ta sai…”

Cuôjuzźi cùng, nàng gào khóc trong lòng hăjfcx́n.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.