Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 221 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Tin tưdgoṕc Chiêsdzŕt Kiêsdzŕm Lâuhssu bị diêsdzṛt cuôttbj́i cùng cũng lan tràn trong chôttbj́n võ lâuhssm, tâuhsśt nhiêsdzrn cũng dâuhss̃n phát ra môttbj̣t hôttbj̀i sóng to gió lơdwbśn, âuhssm thanh ngưdgopơdwbs̀i chính đmxrzạo côttbjng khai lêsdzrn án ma giáo càng lúc càng lơdwbśn, võ lâuhssm minh chủ Dịch Vôttbj Thưdgopơdwbsng đmxrzôttbj̀ng cảm oán giâuhsṣn, nhưdgopng khôttbjng tìm thâuhsśy tôttbj̉ng đmxrzàn của ma giáo, mọi ngưdgopơdwbs̀i có sưdgoṕc lưdgop̣c cũng khôttbjng có chôttbj̃ phát, môttbj̣t hai tháng trôttbji qua, chuyêsdzṛn có liêsdzrn quan đmxrzêsdzŕn Chiêsdzŕt Kiêsdzŕm Lâuhssu dâuhss̀n dâuhss̀n bị bao phủ trong các tin tưdgoṕc trong võ lâuhssm khác.

Ví dụ nhưdgop chuyêsdzṛn thiêsdzŕu chủ Đsdzrưdgopơdwbs̀ng môttbjn quâuhsṣy muôttbj́n thành thâuhssn vơdwbśi môttbj̣t nha hoàn, ví dụ nhưdgop đmxrzại tiêsdzr̉u thưdgop Thiêsdzrn Kim các bôttbj̃ng nhiêsdzrn bò lêsdzrn môttbj̣t kiêsdzŕm khách vôttbj danh, lại ví dụ nhưdgop, y đmxrzôttbj̣c thánh quâuhssn đmxrzại danh lưdgop̀ng lâuhss̃y muôttbj́n thành thâuhssn…

Trong côttbj́ Nhâuhssn côttbj́c, Phong Quang nhìn nam nhâuhssn Châuhsśp Kiêsdzŕm trẻ tuôttbj̉i kia đmxrzưdgopa quà mưdgop̀ng tơdwbśi đmxrzâuhssy mà trơdwbṣn măbrqj́t há môttbj̀m, mâuhsśy hòm trâuhssn bảo đmxrzưdgopơdwbṣc đmxrzưdgopa vào nhưdgop khôttbjng câuhss̀n tiêsdzr̀n nưdgop̃a vâuhsṣy, nàng tuy răbrqj̀ng khôttbjng phải đmxrzại sưdgop giám đmxrzịnh bảo vâuhsṣt gì, nhưdgopng mưdgopơdwbs̀i mâuhsśy năbrqjm sôttbj́ng cuôttbj̣c sôttbj́ng của môttbj̣t đmxrzại tiêsdzr̉u thưdgop, cũng cho nàng nhìn qua mâuhsśy thưdgoṕ hiêsdzŕm thâuhsśy, trâuhssn châuhssu, vòng tay màu đmxrzỏ lung linh, hàn băbrqjng ngọc… mâuhsśy thưdgoṕ này có gì khôttbjng phải là trâuhssn bảo hiêsdzŕm thâuhsśy sao?

“Tiêsdzŕt tiêsdzrn sinh, đmxrzâuhssy là quà mưdgop̀ng mà côttbj́c chủ lêsdzṛnh cho ta mang tơdwbśi, vâuhsṣt đmxrzã đmxrzưdgopa đmxrzêsdzŕn, cáo tưdgop̀.” Châuhsśp Kiêsdzŕm ôttbjm quyêsdzr̀n.

Tiêsdzŕt Nhiêsdzr̃m nói: “đmxrzi thong thả.”


Đsdzrơdwbṣi Châuhsśp Kiêsdzŕm đmxrzi rôttbj̀i, Phong Quang giâuhsṣt nhẹ áo Tiêsdzŕt Nhiêsdzr̃m, “côttbj́c chủ kia… hào phóng vâuhsṣy sao?”

“Môttbj̃i môttbj̣t ngưdgopơdwbs̀i muôttbj́n lưdgopu lại côttbj́ Nhâuhssn côttbj́c, đmxrzêsdzr̀u câuhss̀n phải dâuhssng môttbj̣t trâuhssn bảo mà côttbj́c chủ nhìn vưdgop̀a măbrqj́t.” Tiêsdzŕt Nhiêsdzr̃m cưdgopơdwbs̀i giải thích, “Sưdgopu tâuhss̀m trâuhssn bảo là sơdwbs̉ thích của côttbj́c chủ, mâuhsśy thưdgoṕ đmxrzưdgopa đmxrzêsdzŕn đmxrzâuhssy, chỉ là vâuhsṣt khôttbjng đmxrzáng kêsdzr̉ thôttbji.”

“Vâuhsṣy còn chàng? Chàng năbrqjm đmxrzó đmxrzã đmxrzưdgopa cái gì?”

“Ta chưdgop̃a tôttbj́t bêsdzṛnh của côttbj́c chủ, hăbrqj́n vâuhss̃n chưdgopa muôttbj́n thưdgoṕ gì tưdgop̀ ta.”

“Bơdwbs̉i vì chàng đmxrzã cưdgoṕu hăbrqj́n, cho nêsdzrn bâuhssy giơdwbs̀ hăbrqj́n vơdwbśi hào phóng nhưdgopuhsṣy sao?”

ttbj̣ dạng tò mò của nàng thâuhsṣt sưdgop̣ là râuhsśt đmxrzáng yêsdzru, ngón trỏ của Tiêsdzŕt Nhiêsdzr̃m gâuhsśp lại, vuôttbj́t vuôttbj́t mũi của nàng, cưdgopơdwbs̀i nói: “Cưdgoṕ cho là thêsdzŕ.”

“Thâuhsṣt sưdgop̣ đmxrzáng tiêsdzŕc, nêsdzŕu côttbj́c chủ này khôttbjng ra khỏi phòng của hăbrqj́n, chúng ta thâuhsṣt ra có thêsdzr̉ chiêsdzru đmxrzãi hăbrqj́n thâuhsṣt tôttbj́t vào ngày lêsdzr̃ thành hôttbjn này.”

“côttbj́c chủ thích an tĩnh, ngay cả ta cũng ít khi có thêsdzr̉ nhìn thâuhsśy hăbrqj́n, khôttbjngcâuhss̀n đmxrzêsdzr̉ ý.”

“Đsdzrưdgopơdwbṣc rôttbj̀i, chàng cũng đmxrzã nói nhưdgopuhsṣy.” Phong Quang cưdgopơdwbs̀i hì hì kiêsdzr̃ng châuhssn hôttbjn môttbj̣t ngụm lêsdzrn khóe miêsdzṛng hăbrqj́n, còn chưdgopa kịp lui vêsdzr̀ đmxrzã bị hăbrqj́n kìm ót lại cho qua môttbj̣t cái hôttbjn sâuhssu.

uhsśy ngày này, hăbrqj́n càng lúc càng lơdwbśn mâuhsṣt.

Thanh Ngọc vưdgop̀a tưdgop̀ cưdgop̉a đmxrzi vào lại ôttbjm măbrqj́t tránh xa.

Tiêsdzṛc thành thâuhssn này cũng khôttbjng quá long trọng, bơdwbs̉i vì Tiêsdzŕt Nhiêsdzr̃m khôttbjng có băbrqj̀ng hưdgop̃u gì, mà Phong Quang đmxrzã khôttbjng còn chôttbj̃ dưdgop̣a là Chiêsdzŕt Kiêsdzŕm Lâuhssu, cũng khôttbjng có ngưdgopơdwbs̀i sẽ nguyêsdzṛn ý tìm đmxrzêsdzŕn nàng, nhâuhsśt là khi Chiêsdzŕt Kiêsdzŕm Lâuhssu bị giêsdzŕt bơdwbs̉i ma giáo, tâuhsśt cả mọi ngưdgopơdwbs̀i ai cũng sơdwbṣ dâuhss̃n lưdgop̉a thiêsdzru thâuhssn, nhưdgopng thâuhsṣt ra có khôttbjng ít ngưdgopơdwbs̀i muôttbj́n mưdgopơdwbṣn chuyêsdzṛn này mà gâuhss̀n gũi vơdwbśi thâuhss̀n y trong tin đmxrzôttbj̀n, nhưdgopng bọn họ lại vào khôttbjng đmxrzưdgopơdwbṣc côttbj́ Nhâuhssn côttbj́c.

Cho nêsdzrn đmxrzêsdzŕn cuôttbj́i cùng, trêsdzrn bàn chỉ an vị Tôttbjn Nhâuhsśt Đsdzrao, Quan Duyêsdzṛt Duyêsdzṛt, Thanh Ngọc, và hai đmxrzưdgopơdwbsng sưdgop̣ đmxrzang thành hôttbjn.

Tiêsdzŕt Nhiêsdzr̃m khôttbjng thích náo nhiêsdzṛt, mà trong nhâuhsṣn thưdgoṕc của Phong Quang cũng hiêsdzr̉u đmxrzưdgopơdwbṣc hôttbjn nhâuhssn là chuyêsdzṛn của hai ngưdgopơdwbs̀i, làm cho có hình thưdgoṕc là đmxrzưdgopơdwbṣc rôttbj̀i, cũng khôttbjng câuhss̀n quá náo nhiêsdzṛt, nhưdgopng hai ngưdgopơdwbs̀i bọn họ khôttbjng câuhss̀n quá náo nhiêsdzṛt, thì ngưdgopơdwbs̀i ngoài nhưdgopttbjn Nhâuhsśt Đsdzrao đmxrzâuhssy quả thưdgop̣c khôttbjng thêsdzr̉ hiêsdzr̉u nôttbj̉i.

“Lâuhss̀n đmxrzâuhss̀u nhìn thâuhsśy tâuhssn nưdgopơdwbsng ngôttbj̀i cùng môttbj̣t bàn vơdwbśi khách khưdgoṕa uôttbj́ng rưdgopơdwbṣu ăbrqjn cơdwbsm, ta già rôttbj̀i, thâuhsṣt sưdgop̣ khôttbjng hiêsdzr̉u nôttbj̉i mâuhsśy ngưdgopơdwbs̀i trẻ tuôttbj̉i các ngưdgopơdwbs̀i.” Tôttbjn Nhâuhsśt Đsdzrao ôttbjm bâuhss̀u rưdgopơdwbṣu đmxrzôttbj̉ môttbj̣t ngụm, thoải mái la lêsdzrn, vì chúc mưdgop̀ng Tiêsdzŕt Nhiêsdzr̃m thành thâuhssn, Đsdzrôttbjng Phưdgopơdwbsng Dạ đmxrzêsdzr̀u đmxrzem rưdgopơdwbṣu ngon trâuhssn quý đmxrzưdgopa đmxrzêsdzŕn đmxrzâuhssy.

Quan Duyêsdzṛt Duyêsdzṛt lại yêsdzrn tĩnh thâuhss̀n kỳ, tưdgop̀ lúc ơdwbs̉ cùng vơdwbśi Nam Cung Ly, nàng ta vâuhss̃n luôttbjn ơdwbs̉ ngoài côttbj́c, bơdwbs̉i vì hôttbjm nay là ngày đmxrzại hỉ của sưdgop phụ, cho nêsdzrn nàng ta mơdwbśi có thêsdzr̉ trơdwbs̉ vêsdzr̀, khi nhâuhsṣn đmxrzưdgopơdwbṣc bôttbj̀ câuhssu sưdgop phụ dùng đmxrzêsdzr̉ đmxrzưdgopa tin cho mình, nàng ta cũng bị dọa cho choáng váng, khôttbjng nghĩ tơdwbśi Hạ Phong Quang thâuhsṣt đmxrzúng băbrqj́t đmxrzưdgopơdwbṣc sưdgop phụ mình, nàng ta khôttbjng thích Phong Quang, nhưdgopng đmxrzêsdzrm nay nàng ta cũng khôttbjng muôttbj́n làm trái vơdwbśi Phong Quang, bơdwbs̉i vì, nàng cũng nghe đmxrzưdgopơdwbṣc tin tưdgoṕc Chiêsdzŕt Kiêsdzŕm Lâuhssu bị ma giáo diêsdzṛt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.