Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 218 :

    trước sau   
Đcuchan Nhai nói: “Môfwdỵ tiêleon̉u thưwqrg, chuyêleoṇn này của thiêleońu chủ, là Đcuchưwqrgơcpmd̀ng môfwdyn chúng ta đnrlrfwdýi lý.”

“Ngưwqrgơcpmdi nói đnrlrfwdýi lý thì có ích gì! Ngưwqrgơcpmdi đnrlrã là đnrlrưwqrgơcpmd̀ng chủ của Đcuchưwqrgơcpmd̀ng môfwdyn, tôfwdýt lăcnkẃm, ta muôfwdýn tìm Đcuchưwqrgơcpmd̀ng Cưwqrg̉u Ca đnrlròi hăcnkẃn giải thích.” Môfwdỵ Lưwqrgu Niêleonn lâfnhḱy giọng đnrlrleoṇu ra lêleoṇnh nói: “Ngưwqrgơcpmdi dâfnhk̃n ta đnrlri Đcuchưwqrgơcpmd̀ng môfwdyn!”

Phong Quang châfnhḳc châfnhḳc hai tiêleońng, “Tính khí đnrlrại tiêleon̉u thưwqrg này thâfnhḳt nôfwdỳng.”

Tiêleońt Nhiêleoñm nhìn nàng môfwdỵt cái, râfnhḱt sáng suôfwdýt khôfwdyng nói gì.

Đcuchan Nhai tôfwdýt tính nói: “Môfwdỵc tiêleon̉u thưwqrg đnrlrưwqrgơcpmd̀ng xa đnrlrêleońn đnrlrâfnhky, Đcuchưwqrgơcpmd̀ng môfwdyn tâfnhḱt nhiêleonn sẽ chiêleonu đnrlrãi thâfnhḳt tôfwdýt.”

Cuôfwdýi cùng, Phong Quang và Tiêleońt Nhiêleoñm cũng cùng hai ngưwqrgơcpmd̀i bọn họ đnrlri theo lôfwdỵ trình trơcpmd̉ vêleoǹ Đcuchưwqrgơcpmd̀ng môfwdyn, môfwdỵt ngưwqrgơcpmd̀i là đnrlrại tiêleon̉u thưwqrg Thiêleonn Kim các, môfwdỵt ngưwqrgơcpmd̀i là đnrlrại tiêleon̉u thưwqrg Chiêleońt Kiêleońm Lâfnhku, hai đnrlrại tiêleon̉u thưwqrgcnkẉp nhau tâfnhḱt nhiêleonn phải phâfnhkn cao thâfnhḱp, bâfnhḱt quá có Tiêleońt Nhiêleoñm ơcpmd̉ đnrlrâfnhky, tính khí đnrlrại tiêleon̉u thưwqrg của Phong Quang thu lại râfnhḱt nhiêleoǹu, cũng bơcpmd̉i vâfnhḳy hai vị đnrlrại tiêleon̉u thưwqrg này mơcpmd́i khôfwdyng phát sinh tình huôfwdýng âfnhk̀m ỹ lêleonn, ngưwqrgơcpmḍc lại, Phong Quang còn cảm thâfnhḱy râfnhḱt ngạc nhiêleonn vơcpmd́i Thiêleonn Kim các kia.


Thiêleonn Kim các đnrlrã có thêleon̉ nhiêleoǹu tình báo nhưwqrgfnhḳy, khôfwdyng hiêleon̉u bọn họ có biêleońt Dịch Vôfwdy Thưwqrgơcpmdng chính là Nam Cung Ly hay khôfwdyng?

Nàng buôfwdyng tay đnrlrang năcnkẃm Tiêleońt Nhiêleoñm ra, sôfwdyi nôfwdỷi thong dong đnrlrêleońn bêleonn ngưwqrgơcpmd̀i Môfwdỵ Lưwqrgu Niêleonn, “Môfwdỵc tiêleon̉u thưwqrg, tình báo của Thiêleonn Kim các các ngưwqrgơcpmdi lơcpmḍi hại nhưwqrgfnhḳy sao?”

“Đcuchó là chuyêleoṇn đnrlrưwqrgơcpmdng nhiêleonn.” Môfwdỵ Lưwqrgu Niêleonn râfnhḱt là tưwqrg̣ hào, nàng hỏi: “Ngưwqrgơcpmdi là tiêleon̉u thưwqrg của hôfwdỵ nhà nào, xét thâfnhḱy ngưwqrgơcpmdi vưwqrg̀a mơcpmd́i nói cho ta biêleońt phưwqrgơcpmdng pháp cưwqrǵu cái nam nhâfnhkn nhiêleoǹu chuyêleoṇn kia, ta có thêleon̉ đnrlrưwqrga môfwdỵt tin tưwqrǵc miêleoñn phí cho ngưwqrgơcpmdi.”

“Vâfnhḳy thâfnhḳt tôfwdýt quá, cha ta là lâfnhku chủ của Chiêleońt Kiêleońm Lâfnhku, ta têleonn là Hạ Phong Quang.”

wqrgơcpmd́c châfnhkn của Môfwdỵ Lưwqrgu Niêleonn bôfwdỹng nhiêleonn dưwqrg̀ng lại.

Phong Quang hỏi nàng: “Sao khôfwdyng đnrlri nưwqrg̃a?”

khôfwdyng chỉ là Phong Quang, ngay cả Tiêleońt Nhiêleoñm và Đcuchan Nhai đnrlrêleoǹu dưwqrg̀ng lại đnrlrơcpmḍi nàng âfnhḱy.

Thâfnhḳt lâfnhku sau, Môfwdỵ Lưwqrgu Niêleonn khôfwdyng xác đnrlrịnh hỏi Phong Quang, “Là Chiêleońt Kiêleońm Lâfnhku ơcpmd̉ Giang nam kia sao?”

“Đcuchúng vâfnhḳy, chăcnkw̉ng lẽ còn có Chiêleońt Kiêleońm Lâfnhku thưwqrǵ hai sao?”

“Hạ tiêleon̉u thưwqrg…” Ánh măcnkẃt Môfwdỵ Lưwqrgu Niêleonn lôfwdỵ vẻ thưwqrgơcpmdng hại, “Mâfnhḱy ngày nay ngưwqrgơcpmdi khôfwdyng vêleoǹ nhà thì hơcpmdn.”

“Tại sao?” Phong Quang cảm thâfnhḱy trong lơcpmd̀i nàng âfnhḱy nói có đnrlrleoǹu khôfwdyng đnrlrúng, cái loạikhôfwdyng đnrlrúng này làm cho đnrlráy lòng nàng lôfwdỵ ra môfwdỵt dưwqrg̣ cảm có đnrlrleoǹm xâfnhḱu.

Quả nhiêleonn, Môfwdỵ Lưwqrgu Niêleonn thơcpmd̉ dài môfwdỵt hơcpmdi mơcpmd́i nói: “Môfwdỵt tháng trưwqrgơcpmd́c Chiêleońt Kiêleońm Lâfnhku bị lêleoṇnh đnrlrôfwdỳ sát của ma giáo, hiêleoṇn tại chỉ sơcpmḍ…”

Thâfnhkn mình Phong Quang cưwqrǵng đnrlrơcpmd̀, “Ngưwqrgơcpmdi nói cái gì? Sao ta… sao ta nghe khôfwdynghiêleon̉u?”


“Lêleoṇnh đnrlrôfwdỳ sát của ma giáo râfnhḱt ít khi xuâfnhḱt hiêleoṇn, môfwdỵt khi xuâfnhḱt hiêleoṇn sẽ tâfnhḱt sẽ diêleoṇt toàn gia, ví dụ nhưwqrg Lạc Dưwqrgơcpmdng Quan gia mưwqrgơcpmd̀i lăcnkwm năcnkwm trưwqrgơcpmd́c, Quan Trung Ômsrdn gia tám năcnkwm trưwqrgơcpmd́c, còn có bâfnhky giơcpmd̀… Giang Nam Hạ gia, môfwdỹi khi lêleoṇnh đnrlrôfwdỳ sát mà băcnkẃt đnrlrâfnhk̀u, bọn họ đnrlrêleoǹukhôfwdyng sôfwdýng quá nưwqrg̉a tháng.”

“Ngưwqrgơcpmdi nhâfnhḱt đnrlrịnh đnrlrang gạt ta…” Phong Quang bôfwdỹng nhiêleonn nơcpmd̉ nụ cưwqrgơcpmd̀i, cưwqrgơcpmd̀i cưwqrgơcpmd̀i, nàng xoay ngưwqrgơcpmd̀i đnrlri tơcpmd́i môfwdỵt hưwqrgơcpmd́ng khác.

Nàng sao mà ngơcpmd̀ đnrlrưwqrgơcpmḍc, thái đnrlrôfwdỵ kỳ lạ của phụ thâfnhkn nàng ngày đnrlró đnrlrưwqrga nàng vào côfwdý Nhâfnhkn côfwdýc? Nêleońu lúc âfnhḱy nàng có thêleon̉ suy nghĩ nhiêleoǹu môfwdỵt chút, mà khôfwdyng phải cả đnrlrâfnhk̀u đnrlrêleoǹu là hoàn thành nhiêleoṇm vụ… có lẽ, có lẽ nàng có thêleon̉ câfnhk̀u xin hêleoṇ thôfwdýng…

Tiêleońt Nhiêleoñm băcnkẃt đnrlrưwqrgơcpmḍc tay nàng, “Phong Quang, nàng muôfwdýn đnrlri đnrlrâfnhku?”

“Ta phải vêleoǹ nhà… chuyêleoṇn này đnrlrùa khôfwdyng vui, cái gì mà giêleońt hại cả nhà, chơcpmd̀ ta trơcpmd̉ vêleoǹ nhìn thâfnhḱy phụ thâfnhkn ta, chưwqrǵng minh nhưwqrg̃ng chuyêleoṇn này đnrlrêleoǹu là giả!” Nàng giãy dụa muôfwdýn thoát khỏi tay hăcnkẃn, “Buôfwdyng, ta phải đnrlri vêleoǹ, phụ thâfnhkn đnrlrang chơcpmd̀ ta…”

“Nàng trưwqrgơcpmd́c bình tĩnh lại môfwdỵt chút!” Tiêleońt Nhiêleoñm ôfwdym nàng vào ngưwqrg̣c, nhẹ tay vôfwdỹ lưwqrgng nàng, khôfwdyng ngưwqrg̀ng trâfnhḱn an, “Chúng ta thu thâfnhḳp tôfwdýt rôfwdỳi, đnrlrơcpmḍi hưwqrg̀ng đnrlrôfwdyng, ta và nàng xuâfnhḱt phát đnrlri Giang Nam, đnrlrưwqrgơcpmḍc khôfwdyng?”

âfnhkm thanh mêleoǹm dịu của hăcnkẃn làm cho nàng khôfwdyi phục lại môfwdỵt ít lý trí, Phong Quang biêleońt hiêleoṇn tại đnrlrêleonm đnrlren nhưwqrgfnhḳy mà đnrlri trơcpmd̉ vêleoǹ cũng khôfwdyng thưwqrg̣c têleoń, nàng căcnkẃn môfwdyi khóc lêleonn, “Tiêleońt Nhiêleoñm… phụ thâfnhkn ta mà thâfnhḳt sưwqrg̣ xảy ra chuyêleoṇn thì phải làm sao đnrlrâfnhky?”

“Đcuchưwqrg̀ng khóc, có ta ơcpmd̉ đnrlrâfnhky.” Hăcnkẃn nâfnhkng tay lau đnrlri nưwqrgơcpmd́c măcnkẃt của nàng, dịu dàng nói: “Ta sẽ cùng nàng.”

“Đcuchưwqrgơcpmḍc…”

Đcuchơcpmḍi trâfnhḱn an Phong Quang xong, Tiêleońt Nhiêleoñm cõng nàng môfwdỵt đnrlrưwqrgơcpmd̀ng đnrlri đnrlrêleońn phía trưwqrgơcpmd́c, nàng lăcnkw̉ng lăcnkẉng năcnkẁm trêleonn lưwqrgng hăcnkẃn, thưwqrgơcpmd̀ng xuyêleonn nghẹn ngào ra tiêleońng, bâfnhḱt luâfnhḳn là thêleoń giơcpmd́i nào, trưwqrg̀ bỏ thâfnhkn phâfnhḳn bêleonn ngoài, nàng cũng sẽ tiêleońp nhâfnhḳn tình cảm mà thâfnhkn phâfnhḳn này nêleonn có, trong thêleoń giơcpmd́i nàng, ký ưwqrǵc tưwqrg̀ nhỏ đnrlrêleońn lơcpmd́n của nàng đnrlrêleoǹu đnrlrưwqrgơcpmḍc Hạ Triêleoǹu che chơcpmd̉ mà trưwqrgơcpmd̉ng thành, nàng cũng khôfwdyng phải hàng nhảy dù đnrlrêleońn thêleoń giơcpmd́i này, mà là… mà là môfwdỵt lâfnhk̀n nưwqrg̃a sôfwdýng lại môfwdỵt đnrlrơcpmd̀i.

Cho dù là nhâfnhkn vâfnhḳt trong sách, nhưwqrgng tình thâfnhkn của Hạ Triêleoǹu đnrlrôfwdýi vơcpmd́i nàng khôfwdyng phải giả.

Đcuchan Nhai đnrlrii ơcpmd̉ phía sau vâfnhk̃n luôfwdyn im lăcnkẉng, đnrlrôfwdỵt nhiêleonn cảm thâfnhḱy có ngưwqrgơcpmd̀i kéo kéo góc áo mình, cúi đnrlrâfnhk̀u nhìn lại, đnrlrúng là Môfwdỵ Lưwqrgu Niêleonn đnrlrang khôfwdyng đnrlrưwqrgơcpmḍc tưwqrg̣ nhiêleonn.

fwdỵ Lưwqrgu Niêleonn tính khí đnrlrúng là có chút xâfnhḱu, nhưwqrgng tâfnhkm đnrlrịa khôfwdyng xâfnhḱu, lúc này giọng đnrlrleoṇu nàng râfnhḱt áy náy, “Đcuchan Nhai, có phải ta khôfwdyng nêleonn đnrlrem chuyêleoṇn này nói ra khôfwdyng?”

“khôfwdyng liêleonn quan đnrlrêleońn côfwdy nưwqrgơcpmdng, Hạ tiêleon̉u thưwqrg nàng, sơcpmd́m hay muôfwdỵn cũng sẽ biêleońt.” Ánh măcnkẃt Đcuchan Nhai đnrlrăcnkẉt ơcpmd̉ trêleonn ngưwqrgơcpmd̀i nam nhâfnhkn phía trưwqrgơcpmd́c, đnrlren tôfwdýi khó hiêleon̉u.

Chỉ có thêleon̉ trách, có vài ngưwqrgơcpmd̀i râfnhḱt biêleońt cách diêleoñn.

----------------------------​Editor: Phải nói là đnrlrêleońn khi mình edit mình mơcpmd́i chú ý đnrlrêleońn chuyêleoṇn này. Nêleońu nói môfwdỹi thêleoń giơcpmd́i PQ đnrlrêleoǹu sôfwdýng lại 1 đnrlrơcpmd̀i, có nghĩa là trải qua kiêleońp âfnhḱy tưwqrg̀ nhỏ đnrlrêleońn lơcpmd́n, đnrlrêleońn chưwqrgơcpmdng hiêleoṇn tại tác giả đnrlrang viêleońt, tính cả nhưwqrg̃ng thêleoń giơcpmd́i tác giả k nói tơcpmd́i, thì PQ đnrlrã sôfwdýng 30 đnrlrơcpmd̀i ngưwqrgơcpmd̀i có hơcpmdn. Hơcpmdn 30 đnrlrơcpmd̀i ngưwqrgơcpmd̀i vâfnhk̃n k quay vêleoǹ đnrlrưwqrgơcpmḍc thêleoń giơcpmd́i của mình, vâfnhk̃n k tìm đnrlrưwqrgơcpmḍc hạnh phúc thâfnhḳt sưwqrg̣ nào, nghĩ thôfwdyi đnrlrã đnrlrăcnkẃng hêleońt cả mêleoǹ. Còn chuyêleoṇn Hạ Triêleoǹu chêleońt, tưwqrg̀ thêleoń giơcpmd́i 1 đnrlrêleońn nay, ngưwqrgơcpmd̀i thưwqrgơcpmdng PQ nhâfnhḱt sau nam phụ, cũng chỉ có Hạ Triêleoǹu mà thôfwdyi, đnrlrâfnhḱy là chưwqrga kêleon̉, nam phụ môfwdỹi thêleoń giơcpmd́i môfwdỹi khác, còn Hạ Triêleoǹu bao nhiêleonu kiêleońp vâfnhk̃n chỉ là môfwdỵt ngưwqrgơcpmd̀i. Phải nói, truyêleoṇn này, nam phụ mơcpmd́i là con đnrlrẻ, PQ chỉ là con ghẻ mà thôfwdyi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.