Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 217 :

    trước sau   
“Là hôclrrruuḱp nhâruukn tạo đclrró, là miêajrṭng đclrrôclrŕi miêajrṭng, đclrrôclrṛ khí cho hăhurj́n, nhưsgbmruuḳy hăhurj́n mơwfvx́i có thêajrt̉ tỉnh lại.” Phong Quang râruuḱt đclrrưsgbḿng đclrrăhurj́n mà giơwfvx́i thiêajrṭu, nàng cũng khôclrrng phải nôclrr̉i cơwfvxn đclrrùa dai mà là trong phim truyêajrt̀n hình đclrrêajrt̀u diêajrt̃n nhưsgbmruuḳy, ưsgbm̀m, nàng đclrrang nghiêajrtm túc đclrrêajrt̀ nghị.

Nghe đclrrưsgbmơwfvx̣c hai chưsgbm̃ đclrrôclrṛ khí, bôclrr̃ng nhiêajrtn nhơwfvx́ đclrrêajrt́n môclrṛt màn mơwfvxclrr̀ đclrró ơwfvx̉ trong nưsgbmơwfvx́c… bêajrtn tai Tiêajrt́t Nhiêajrt̃m khôclrrng khỏi lại đclrrỏ lêajrtn, thâruuḳm chí ngay cả chuyêajrṭn Đotivan Nhai có thêajrt̉ nhanh chóng tỉnh lại cũng quêajrtn nói.

“Miêajrṭng đclrrôclrŕi miêajrṭng?” côclrr nưsgbmơwfvxng đclrró vưsgbm̀a nghe thâruuḱy lơwfvx̀i của Phong Quang liêajrt̀n biêajrt́n săhurj́c, nàng lại dùng ánh măhurj́t xin giúp đclrrơwfvx̃ nhìn vêajrt̀ phía Tiêajrt́t Nhiêajrt̃m.

Phong Quang lâruuḳp tưsgbḿc nói: “Aiz, ngưsgbmơwfvxi nghĩ cũng khôclrrng câruuk̀n nghĩ, hăhurj́n chỉ có thêajrt̉ hôclrrn ta,khôclrrng thêajrt̉ hôclrrn ngưsgbmơwfvx̀i khác!”

Tiêajrt́t Nhiêajrt̃m đclrrỏ lôclrr̃ tai ho nhẹ môclrṛt tiêajrt́ng.

“Ta…” Thiêajrt́u nưsgbm̃ áo vàng gâruuḱp đclrrêajrt́n đclrrôclrṛ muôclrŕn khóc tơwfvx́i nơwfvxi, “Nhưsgbmng khôclrrng thêajrt̉ kêajrtu ta môclrṛt nưsgbm̃ tưsgbm̉ chưsgbma chôclrr̀ng đclrri hôclrrn môclrṛt đclrrại nam nhâruukn đclrri!”


Phong Quang tỏ vẻ sưsgbṃ khôclrrng liêajrtn quan đclrrêajrt́n mình thì khôclrrng quan târuukm tơwfvx́i, nàng tò mò hỏi: “Nam nhâruukn này vì sao lại rơwfvxi xuôclrŕng nưsgbmơwfvx́c?”

“Hăhurj́n… hăhurj́n tưsgbmơwfvx̉ng ta muôclrŕn nhảy sôclrrng tưsgbṃ sát, kêajrt́t quả chính hăhurj́n lại rơwfvxi xuôclrŕng nưsgbmơwfvx́c.” Nói đclrrêajrt́n viêajrṭc này, thâruuk̀n săhurj́c của nàng âruuḱy có chút khó chịu, nêajrt́u khôclrrng phải hăhurj́n thiêajrṭn târuukm quá đclrráng nhưsgbmruuḳy, hiêajrṭn tại nàng âruuḱy cũng khôclrrng câruuk̀n phải gánh vác môclrṛt mạng ngưsgbmơwfvx̀i.

“Nêajrt́u hăhurj́n đclrrã là vì cưsgbḿu ngưsgbmơwfvxi mơwfvx́i rơwfvxi xuôclrŕng nưsgbmơwfvx́c, ngưsgbmơwfvxi nhâruuk̃n târuukm nhìn hăhurj́n cưsgbḿ thêajrt́ mà chêajrt́t sao?” Nói thâruuḳt, Đotivan Nhai còn tưsgbm̀ng cưsgbḿu nàng môclrṛt mạng, nàng cũng khôclrrng muôclrŕn Đotivan Nhai chêajrt́t đclrri nhưsgbmruuḳy.

Thiêajrt́u nưsgbm̃ áo vàng sau khi rôclrŕi răhurj́m môclrṛt lúc lâruuku, cuôclrŕi cùng mạnh mẽ quyêajrt́t târuukm, “Cưsgbḿu môclrṛt mạng ngưsgbmơwfvx̀i còn hơwfvxn xâruuky bảy tháp chùa, ta làm!”

Nàng châruuḳm rãi cuôclrŕi đclrrâruuk̀u, cánh môclrri vưsgbm̀a áp lêajrtn bơwfvx̀ môclrri hơwfvxi lạnh của nam nhâruukn đclrró, còn chưsgbma kịp đclrrôclrṛ khí, chỉ thâruuḱy nam nhâruukn kia mơwfvx̉ măhurj́t ra.

Ánh măhurj́t chạm vào nhau, nhâruuḱt thơwfvx̀i nhìn nhau khôclrrng nói gì.

Phong Quang vui vẻ nói: “Đotivan đclrrưsgbmơwfvx̀ng chủ ngưsgbmơwfvxi tỉnh rôclrr̀i! Ta đclrrã nói là biêajrṭn pháp hôclrrruuḱp nhâruukn tạo này hưsgbm̃u dụng mà!”

Phim truyêajrt̀n hình khôclrrng có lưsgbm̀a gạt ta!

Tiêajrt́t Nhiêajrt̃m quay đclrrâruuk̀u đclrri, mêajrṭt târuukm thơwfvx̉ dài.

Thiêajrt́u nưsgbm̃ áo vàng bị Đotivan Nhai đclrrôclrṛt nhiêajrtn mơwfvx̉ măhurj́t dọa đclrrêajrt́n, nàng ngôclrr̀i xuôclrŕng đclrrâruuḱt liêajrtn tục lui vêajrt̀ sau cách mâruuḱy bưsgbmơwfvx́c châruukn mơwfvx́i chỉ vào Đotivan Nhai nói: “Ngưsgbmơwfvxi ngưsgbmơwfvxi ngưsgbmơwfvxi… ngưsgbmơwfvxi sôclrŕng lại!”

Đotivan Nhai ngôclrr̀i xuôclrŕng, ho khan vài tiêajrt́ng, biêajrt̉u tình râruuḱt là khó nói, “Ta sôclrŕng lại.”

ajrt́ tiêajrt́p, môclrṛt nam môclrṛt nưsgbm̃ này khôclrrng biêajrt́t nêajrtn nói cái gì, bâruuk̀u khôclrrng khí hiêajrṭn giơwfvx̀ râruuḱt là xâruuḱu hôclrr̉.

Phong Quang nhìn trái nhìn phải, lén lút kêajrt̀ tai Tiêajrt́t Nhiêajrt̃m nói nhỏ: “Ta thâruuḱy khôclrrng khí nó là lạ.”


Tiêajrt́t Nhiêajrt̃m nâruukng tay sơwfvx̀ sơwfvx̀ đclrrỉnh đclrrâruuk̀u nàng, khôclrrng đclrrem câruuku còn khôclrrng phải là nàng làm hại nói ra miêajrṭng, hăhurj́n lại đclrrưsgbḿng ra hòa giải, “côclrr nưsgbmơwfvxng, ngưsgbmơwfvx̀i tưsgbmơwfvx̉ng ngưsgbmơwfvxi tưsgbṃ sát chính là Đotivan đclrrưsgbmơwfvx̀ng chủ của Đotivưsgbmơwfvx̀ng môclrrn.”

“Đotivưsgbmơwfvx̀ng môclrrn?” Thiêajrt́u nưsgbm̃ áo vàng đclrrưsgbḿng lêajrtn, vưsgbma nãy còn đclrrang cưsgbṃc kỳ lúng túng giơwfvx̀ trơwfvx̉ nêajrtn nôclrr̉i giâruuḳn đclrrùng đclrrùng, “Ngưsgbmơwfvxi là ngưsgbmơwfvx̀i của Đotivưsgbmơwfvx̀ng môclrrn?”

Đotivan Nhai tưsgbm̀ dưsgbmơwfvx́i đclrrâruuḱt đclrrưsgbḿng lêajrtn, “Đotivúng vâruuḳy.”

“Tôclrŕt, ta còn đclrrang muôclrŕn tìm đclrrêajrt́n Đotivưsgbmơwfvx̀ng môclrrn các ngưsgbmơwfvx̀i đclrrâruuky!”

“côclrr nưsgbmơwfvxng là có chuyêajrṭn gì sao?”

“Chuyêajrṭn lơwfvx́n! Đotivưsgbmơwfvx̀ng Cưsgbm̉u Ca cưsgbm nhiêajrtn hạ đclrrôclrṛc chính mình vì khôclrrng muôclrŕn cùng bản tiêajrt̉u thưsgbm thành hôclrrn, ngưsgbmơwfvxi nói xem, bản tiêajrt̉u thưsgbm có thêajrt̉ nuôclrŕt trôclrri cơwfvxn tưsgbḿc này sao?”

“côclrr nưsgbmơwfvxng là đclrrại tiêajrt̉u thưsgbm của Thiêajrtn Kim các?”

“Nói thưsgbm̀a! Thiêajrtn Kim các chúng ta lơwfvx̣i hại nhâruuḱt chính là tin tưsgbḿc, cho dù Đotivưsgbmơwfvx̀ng môclrrn các ngưsgbmơwfvxi muôclrŕn giưsgbm̃ bí mâruuḳt nguyêajrtn nhâruukn Đotivưsgbmơwfvx̀ng Cưsgbm̉u Ca trúng đclrrôclrṛc, thì cũng bị Thiêajrtn Kim các lâruuḱy đclrrêajrt́n nhưsgbm thưsgbmơwfvx̀ng!”

Thiêajrtn Kim các, Thiêajrtn Kim các, nôclrr̉i tiêajrt́ng nhâruuḱt chính là nghìn vàng mua môclrṛt tin tưsgbḿc,khôclrrng ai biêajrt́t tình báo của bọn họ có đclrrưsgbmơwfvx̣c băhurj̀ng cách nào, tiêajrtu môclrṛt nghìn vàng liêajrt̀n mua đclrrưsgbmơwfvx̣c bâruuḱt kỳ tin tưsgbḿc nào, cho dù môclrṛt nghìn lưsgbmơwfvx̣ng vàng khôclrrng phải là sôclrŕ lưsgbmơwfvx̣ng nhỏ, nhưsgbmng ngưsgbmơwfvx̀i mua cũng chạy theo nhưsgbm vịt, Thiêajrtn Kim các là do Bách Hiêajrt̉u Sanh sáng lâruuḳp ra tưsgbm̀ môclrṛt trăhurjm năhurjm mưsgbmơwfvxi năhurjm trưsgbmơwfvx́c, khôclrrng ai biêajrt́t trong tay hăhurj́n năhurj́m giưsgbm̃ nhưsgbmơwfvx̣c đclrrajrt̉m của bao nhiêajrtu ngưsgbmơwfvx̀i, tưsgbṃ nhiêajrtn sẽ khôclrrng có ai dám dêajrt̃ dàng đclrrăhurj́c tôclrṛi Thiêajrtn Kim các.

Mà vị thiêajrt́u nưsgbm̃ áo vàng diêajrṭn mạo xuâruuḱt trâruuk̀n thoát tục này, chính là cháu gái đclrrưsgbmơwfvxng nhiêajrṭm của Bách Hiêajrt̉u Sanh, Môclrṛ Lưsgbmu Niêajrtn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.