Phong Quang cái gì cũng khônhnq ng đnnag êlncg ̉ ý đnnag i đnnag êlncg ́n thang tháng, nhưupea ng còn chưupea a đnnag i tơxgtm ́i thang máy thì góc hành
lang có mônhnq ̣t cônhnq gái lao ra lâhuqo ̣p tưupea ́c đnnag ụng vào cônhnq , may mà cônhnq kịp
đnnag ơxgtm ̃ tưupea ơxgtm ̀ng nêlncg n khônhnq ng bị ngã sâhuqo ́p xuônhnq ́ng.
“A, thâhuqo ̣t xin lônhnq ̃i! Tônhnq i khônhnq ng phải cônhnq ́ ý!” Thu Niêlncg ̣m Niêlncg ̣m cúi ngưupea ơxgtm ̀i xin lônhnq ̃i, nàng vưupea ̀a ngâhuqo ̉ng đnnag âhuqo ̀u, “Ôxdvd i, Hạ tiêlncg ̉u thưupea ?”
Săkjct ́c măkjct ̣t Phong Quang có chút khó chịu. “Thu tiêlncg ̉u thưupea , trong hành
lang khônhnq ng đnnag ưupea ơxgtm ̣c chạy băkjct ̀ng băkjct ng nhưupea vâhuqo ̣y, đnnag âhuqo y là ý thưupea ́c bình
thưupea ơxgtm ̀ng.”
“Phải, thâhuqo ̣t xin lônhnq ̃i… Tại vì tônhnq ̉ng tài kêlncg u tônhnq i giúp hăkjct ́n mua
cofffe, thơxgtm ̀i gian có hạn nêlncg n tônhnq i mơxgtm ́i phải chạy lêlncg n, Hạ tiêlncg ̉u thưupea , xin lônhnq ̃i vì đnnag ụng vào cônhnq !”
“Coffee? Tônhnq i nhơxgtm ́ rõ mônhnq ̃i văkjct n phòng đnnag êlncg ̀u có chuâhuqo ̉n bị săkjct ̃n nưupea ơxgtm ́c
trà coffee phải khônhnq ng, Tônhnq ́ng… tônhnq ̉ng tài vâhuqo ̣y mà kêlncg u cônhnq ra ngoài
mua?”
Thu Niêlncg ̣m Niêlncg ̣m nghiêlncg ́n răkjct ng nghiêlncg ́n lơxgtm ̣i, “Hán nói coffee ơxgtm ̉ tiêlncg ̣m năkjct ̀m ngay góc đnnag ưupea ơxgtm ̀ng kia uônhnq ́ng ngon.”
Mà thưupea ̣c ra chỉ vì muônhnq ́n băkjct ́t nạt cônhnq thônhnq i.
“Xem ra tônhnq ̉ng tài đnnag ônhnq ́i vơxgtm ́i Thu tiêlncg ̉u thưupea có vài phâhuqo ̀n coi trọng nhỉ?”
Thu Niêlncg ̣m Niêlncg ̣m khônhnq ng biêlncg ́t lơxgtm ̀i nói của Phong Quang là có ý gì,
cũng khônhnq ng dám tùy tiêlncg ̣n nói tiêlncg ́p, chăkjct ̉ng qua trong lòng lại
nghĩ vài phâhuqo ̀n coi trọng này cônhnq cũng khônhnq ng thèm.
“Thu tiêlncg ̉u thưupea , cônhnq còn khônhnq ng đnnag i sao? Cônhnq khônhnq ng phải nói tônhnq ̉ng tài cho cônhnq râhuqo ́t ít thơxgtm ̀i gian à?”
“A! Chút nưupea ̃a thì tônhnq i quêlncg n mâhuqo ́t!” Thu Niêlncg ̣m Niêlncg ̣m nhơxgtm ́ tơxgtm ́i chuyêlncg ̣n
quan trọng câhuqo ̀m theo gói to bỏ chạy, kêlncg ́t quả chạy quá nhanh, ơxgtm ̉
góc tưupea ơxgtm ̀ng khônhnq ng dưupea ̀ng kịp trưupea ̣c tiêlncg ́p đnnag ụng vào vách tưupea ơxgtm ̀ng cưupea ́ng
răkjct ́n té ngã xuônhnq ́ng đnnag âhuqo ́t, coffee rơxgtm i ra tưupea ̀ng chút, mà cônhnq thì ônhnq m
cái trán khóc ra nưupea ơxgtm ́c măkjct ́t, thâhuqo ̣m chí còn làm măkjct ́t cá châhuqo n bị
thưupea ơxgtm ng.
“Này, Thu Niêlncg ̣m Niêlncg ̣m!” Đcpdv ônhnq ̣t nhiêlncg n ngưupea ơxgtm ̀i đnnag àn ônhnq ng bỏ qua bônhnq ̣ dạng
cao ngạo thưupea ơxgtm ̀ng ngày xuâhuqo ́t hiêlncg ̣n, hăkjct ́n cúi ngưupea ơxgtm ̀i nâhuqo ng Thu Niêlncg ̣m
Niêlncg ̣m dâhuqo ̣y, nhìn thâhuqo ́y trán cônhnq sưupea ng đnnag ỏ, măkjct ́t cá châhuqo n cũng sưupea ng lêlncg n, đnnag ônhnq i măkjct ́t lạnh liêlncg ̀n nhìn Phong Quang đnnag ưupea ́ng ngay bêlncg n cạnh, giọng
nói nghe lạnh lẽo cả ngưupea ơxgtm ̀i, “Cônhnq làm gì cônhnq âhuqo ́y?”
Phong Quang: “…”
Đcpdv ưupea ̀ng vâhuqo ̣y chưupea ́, năkjct ̀m khônhnq ng cũng trúng đnnag ạn?
Tônhnq ́ng Mạch là do Thu Niêlncg ̣m Niêlncg ̣m đnnag i ra ngoài lúc lâhuqo u còn chưupea a trơxgtm ̉
vêlncg ̀ khônhnq ng nhịn đnnag ưupea ơxgtm ̣c đnnag i ra tìm ngưupea ơxgtm ̀i, lại khônhnq ng ngơxgtm ̀ đnnag ụng phải
mônhnq ̣t màn này, hăkjct ́n biêlncg ́t cônhnq gái trưupea ơxgtm ́c măkjct ̣t, mẹ của hăkjct ́n muônhnq ́n săkjct ́p xêlncg ́p Phong Quang đnnag êlncg ́n cônhnq ng ty hăkjct ́n tâhuqo ́t nhiêlncg n là khônhnq ng đnnag ônhnq ̀ng ý, nhưupea ng hăkjct ́n khônhnq ng chịu nônhnq ̃i mẹ mình mônhnq ̣t khóc hai nháo ba thăkjct ́t cônhnq ̉, sau
đnnag ó hăkjct ́n nghĩ, cônhnq đnnag êlncg ́n thì đnnag êlncg ́n, chỉ câhuqo ̀n biêlncg ́t đnnag iêlncg ̀u mà an phâhuqo ̣n,
hăkjct ́n sẽ khônhnq ng gâhuqo y khó dêlncg ̃ cho cônhnq , Nhưupea ng thưupea ̣c têlncg ́, Hạ Phong Quang
gâhuqo ̀n đnnag âhuqo y đnnag êlncg ́n cônhnq ng ty ơxgtm ̉ văkjct n phòng Bạch Trí mônhnq ̣t bưupea ơxgtm ́c cũng khônhnq ng
ra, Tônhnq ́ng Mạch măkjct ̣c dù cảm thâhuqo ́y kỳ lạ nhưupea ng Thu Niêlncg ̣m Niêlncg ̣m bêlncg n
cạnh đnnag ã chiêlncg ́m lâhuqo ́y toàn bônhnq ̣ tâhuqo m trí hăkjct ́n, cho nêlncg n khônhnq ng gâhuqo y chuyêlncg ̣n vơxgtm ́i Phong Quang ơxgtm ̉ cônhnq ng ty, hăkjct ́n lưupea ̣a chọn tính xem nhẹ chuyêlncg ̣n
này nhưupea ng đnnag àn bà đnnag úng là đnnag àn bà, cho dù nhìn nhưupea sẽ an phâhuqo ̣n
thủ thưupea ơxgtm ̀ng cũng khônhnq ng nhịn đnnag ưupea ơxgtm ̣c lòi ra giônhnq ́ng nhưupea ngưupea ơxgtm ̀i khác ra
tay vơxgtm ́i Thu Niêlncg ̣m Niêlncg ̣m.
Hưupea ̀, đnnag úng là cái vị hônhnq n thêlncg này khônhnq ng phải thưupea ́ gì tônhnq ́t đnnag ẹp!
Phong Quang hoàn toàn khônhnq ng biêlncg ́t suy nghĩ của Tônhnq ́ng Mạch: “Cái đnnag ó…”
“Câhuqo m miêlncg ̣ng!” Tônhnq ́ng Mạch lạnh giọng ngăkjct ́t lơxgtm ̀i cônhnq : “Cônhnq biêlncg ́t mình đnnag ônhnq ̣ng phải ngưupea ơxgtm ̀i của ai khônhnq ng?”
“… Khônhnq ng biêlncg ́t.”
“Hạ Phong Quang, khônhnq ng câhuqo ̀n quêlncg n thâhuqo n phâhuqo ̣n của mình, cho dù cônhnq là
ngưupea ơxgtm ̀i mà mẹ tônhnq i nhìn trúng thì sao, tônhnq i có trăkjct m ngàn phưupea ơxgtm ng
pháp làm cônhnq phải hônhnq ́i hâhuqo ̣n vì đnnag ụng đnnag êlncg ́n ngưupea ơxgtm ̀i của tônhnq i.”
“Khoan đnnag ã…”
“Bêlncg n ngoài chơxgtm i lạt mêlncg ̀m buônhnq ̣t chăkjct ̣t, sau lưupea ng lại giơxgtm ̉ thủ đnnag oạn
đnnag ùa giơxgtm ̃n.” Tônhnq ́ng Mạch hưupea ̀ lạnh mônhnq ̣t tiêlncg ́ng, “Hạ Phong Quang, đnnag àn
bà nhưupea cônhnq tônhnq i găkjct ̣p nhiêlncg ̀u rônhnq ̀i.”
Nghe hăkjct ́n nói càng lúc càng kỳ cục, Thu Niêlncg ̣m Niêlncg ̣m bâhuqo ́t châhuqo ́p mà khóc, cônhnq vưupea ̀a đnnag ịnh mơxgtm ̉ miêlncg ̣ng đnnag ã bị Tônhnq ́ng Mạch kéo ra sau.
Tônhnq ́ng Mạch đnnag em cônhnq gái nhỏ bảo vêlncg ̣ sau ngưupea ơxgtm ̀i, mônhnq ̣t thâhuqo n khí phách
bá vưupea ơxgtm ng làm cho ngưupea ơxgtm ̀i ta nhìn liêlncg ̀n sơxgtm ̣ hãi ba phâhuqo ̀n, “Thu Niêlncg ̣m
Niêlncg ̣m là ngưupea ơxgtm ̀i của tônhnq i, bâhuqo ́t luâhuqo ̣n là ai âhuqo m mưupea u muônhnq ́n hại cônhnq âhuqo ́y
đnnag êlncg ̀u phải trả giá lơxgtm ́n… A!”
Mônhnq ̣t cái gì đnnag ó nêlncg ̣n lêlncg n măkjct ̣t hăkjct ́n, hăkjct ́n bưupea ̣c bônhnq ̣i hưupea ̀ mônhnq ̣t tiêlncg ́ng
tưupea ̀ng bưupea ơxgtm ́c lùi vêlncg ̀ sau, thưupea ́ đnnag ó rơxgtm i xuônhnq ́ng, thì ra là mônhnq ̣t chiêlncg ́c
giày cao gót, Tônhnq ́ng Mạch chỉ cảm thâhuqo ́y trêlncg n măkjct ̣t đnnag au nhói.
Hăkjct ́n cả ngưupea ơxgtm ̀i giâhuqo ̣n dưupea ̃ nhìn đnnag êlncg ́n cônhnq gái chêlncg ́t tiêlncg ̣c kia, nhưupea ng chưupea a kịp nói gì thì đnnag ônhnq ́i diêlncg ̣n lại đnnag âhuqo ̣p tơxgtm ́i mônhnq ̣t chiêlncg ́c giày cao gót khác, “Anh nói dêlncg ̃ nghe nhỉ, đnnag ônhnq ̀ cuônhnq ̀ng tưupea ̣ kỷ!”
Góc tưupea ơxgtm ̀ng vang lêlncg n mônhnq ̣t trâhuqo ̣n âhuqo m thanh hút khí, còn có cả tiêlncg ́ng đnnag iêlncg ̣n thoại.
Phong Quang cũng măkjct ̣t kêlncg ̣ mọi thưupea ́, cônhnq châhuqo n trâhuqo ̀n đnnag ưupea ́ng trêlncg n đnnag âhuqo ́t,
chônhnq ́ng nạnh chưupea ̉i âhuqo ̀m mônhnq ̣t trâhuqo ̣n, “Anh mẹ nó nghĩ mình là ai? Phụ nưupea ̃ khônhnq ng thêlncg ̉ khônhnq ng thích anh à hay vì anh chuyêlncg ̣n gì cũng làm
đnnag ưupea ơxgtm ̣c? Anh khônhnq ng biêlncg ́t trí khônhnq n của anh so vơxgtm ́i măkjct ̣t anh râhuqo ́t tỷ lêlncg ̣
nghịch khônhnq ng, ngày nào cũng ảo tưupea ơxgtm ̉ng mình là Hoàng Đcpdv êlncg ́ phong
kiêlncg ́n, phụ nưupea ̃ phải xêlncg ́p hàng đnnag ơxgtm ̣i anh lâhuqo m hạnh, còn phải vì anh
mà diêlncg ̃n cung tâhuqo m kêlncg ́? Măkjct ̣t còn trăkjct ́ng hơxgtm n phụ nưupea ̃, eo còn nhỏ hơxgtm n
phụ nưupea ̃, châhuqo n so vơxgtm ́i phụ nưupea ̃ còn dài hơxgtm n, khônhnq ng phải ai cũng
thích cái dạng ẻo lả nhưupea anh đnnag âhuqo u, còn cái cônhnq bé lọ lem sau lưupea ng anh cũng chỉ có anh mơxgtm ́i xem thành cônhnq ng chúa mà bảo vêlncg ̣. Bản
tiêlncg ̉u thưupea vưupea ̀a giàu vưupea ̀a đnnag ẹp, chăkjct ̉ng lẽ còn phải tưupea ̣ hạ thâhuqo ́p thâhuqo n phâhuqo ̣n mà tranh giành đnnag àn ônhnq ng vơxgtm ́i cônhnq ta? Khônhnq ng khí trong cái tòa
nhà này vì cái hơxgtm i thơxgtm ̉ ngu xuâhuqo ̉n của anh mà cũng thâhuqo ́y khó
ngưupea ̉i rônhnq ̀i, đnnag ônhnq ̀ ngu!”
Cônhnq giơxgtm lêlncg n tay phải, khoe ra mônhnq ̣t ngón giưupea ̃a: “Son of bitch!”
Săkjct ́c măkjct ̣t Tônhnq ́ng Mạch trăkjct ́ng xanh, gưupea ơxgtm ng măkjct ̣t anh tuâhuqo ́n vì mônhnq ̣t bêlncg n có vêlncg ́t giày mà nhìn có vẻ buônhnq ̀n cưupea ơxgtm ̀i, cơxgtm n tưupea ́c trong ngưupea ̣c của
hăkjct ́n tưupea ̀ di đnnag ônhnq ̣ng tưupea ̀ trêlncg n xuônhnq ́ng dưupea ơxgtm ́i, làm nhưupea lâhuqo ̀n đnnag âhuqo ̀u tiêlncg n có
phụ nưupea ̃ măkjct ́ng chưupea ̉i thônhnq tục vơxgtm ́i hăkjct ́n mà khônhnq ng biêlncg ́t phải phản ưupea ́ng làm sao, cuônhnq ́i cùng quét măkjct ́t vêlncg ̀ phía góc hành lang lônhnq ̣ ra đnnag âhuqo ̀u
mônhnq ̣t đnnag ônhnq ́ng ngưupea ơxgtm ̀i nhìn, “Nhìn cái gì! Khônhnq ng có viêlncg ̣c gì làm
hả!?”
Mônhnq ̣t đnnag ám ngưupea ơxgtm ̀i nhiêlncg ̀u chuyêlncg ̣n lâhuqo ̣p tưupea ́c giải tán, có ngưupea ơxgtm ̀i còn khônhnq ng quêlncg n nhăkjct ̣t đnnag iêlncg ̣n thoại làm rơxgtm i trêlncg n măkjct ̣t đnnag âhuqo ́t lêlncg n.
“A, thâ
Să
“Phải, thâ
“Coffee? Tô
Thu Niê
Mà thư
“Xem ra tô
Thu Niê
“Thu tiê
“A! Chút nư
“Này, Thu Niê
Phong Quang: “…”
Đ
Tô
Hư
Phong Quang hoàn toàn khô
“Câ
“… Khô
“Hạ Phong Quang, khô
“Khoan đ
“Bê
Nghe hă
Tô
Mô
Hă
Góc tư
Phong Quang cũng mă
Cô
Să
Mô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.