“Hạ, Phong, Quang! Côughv muôughv ́n chêxrcx ́t!” Tôughv ́ng Mạch khôughv ng phải chỉ tưhrvh ́c giâcagk ̣n
bình thưhrvh ơfuxx ̀ng, hăaovn ́n buôughv n tay đcagk ang năaovn ́m Thu Niêxrcx ̣m Niêxrcx ̣m, tưhrvh ̀ng bưhrvh ơfuxx ́c lại gâcagk ̀n Phong Quang.
Tưhrvh ̀ giưhrvh ̃a môughv ̣t ngưhrvh ơfuxx ̀i đcagk ưhrvh ́ng ra chăaovn ̣n lại Tôughv ́ng Mạch, “Tôughv ̉ng tải, Thu tiêxrcx ̉u thưhrvh câcagk ̀n đcagk ưhrvh ơfuxx ̣c chưhrvh ̃a trị.”
Tôughv ́ng Mạch quay đcagk âcagk ̀u lại nhìn, Thu Niêxrcx ̣m Niêxrcx ̣m bơfuxx ̉i vì đcagk ụng bị
thưhrvh ơfuxx ng, lại bị hăaovn ́n lôughv i kéo hiêxrcx ̣n tại dưhrvh ̣a vào tưhrvh ơfuxx ̀ng, bị đcagk au trêxrcx n măaovn ̣t đcagk êxrcx ̀u chảy ra môughv ̣t lơfuxx ́p môughv ̀ hôughv i, côughv lẻ loi đcagk ưhrvh ́ng đcagk ó nhưhrvh môughv ̣t côughv
bé lọ lem bị vưhrvh ́t bỏ.
“Hạ Phong Quang, tôughv i khôughv ng đcagk êxrcx ̉ yêxrcx n chuyêxrcx ̣n này đcagk âcagk u.?” Nghiêxrcx ́n răaovn ng
nghiêxrcx ́n lơfuxx ̣i nói xong môughv ̣t câcagk u, Tôughv ́ng Mạch quay lại ôughv m lâcagk ́y Thu Niêxrcx ̣m Niêxrcx ̣m liêxrcx ̀n đcagk i.
Phong Quang nhẹ nhàng thơfuxx ̉ ra.
“Bâcagk y giơfuxx ̀ mơfuxx ́i biêxrcx ́t sơfuxx ̣.” Bạch Trí nhăaovn ̣t hai chiêxrcx ́c giày bị côughv ném trêxrcx n đcagk âcagk ́t, ngôughv ̀i xôughv ̉m xuôughv ́ng đcagk em châcagk n trâcagk ̀n của côughv cho vào giày.
Côughv cưhrvh ́ng miêxrcx ̣ng: “Em khôughv ng có sơfuxx ̣, chỉ là… Chỉ là em khôughv ng muôughv ́n
phá hỏng hình tưhrvh ơfuxx ̣ng thục nưhrvh ̃ trong măaovn ́t ngưhrvh ơfuxx ̀i khác.”
Tôughv ́ng Mạch là đcagk àn ôughv ng, mà côughv chỉ là môughv ̣t côughv gái, hêxrcx ̣ thôughv ́ng chỉ
giúp côughv nhăaovn ́m trúng mục tiêxrcx u chưhrvh ́ khôughv ng có tăaovn ́ng môughv ̣t chút giá
trị vũ lưhrvh ̣c nào, cho nêxrcx n côughv có thêxrcx ̉ ném trúng Tôughv ́ng Mạch nhưhrvh ng
khôughv ng chăaovn ́c có thêxrcx ̉ đcagk ánh thăaovn ́ng hăaovn ́n.
Bạch Trí đcagk ưhrvh ́ng lêxrcx n, khôughv ng nói gì.
Phong Quang lo lăaovn ́ng khôughv ng yêxrcx n, “Em…em có phải gâcagk y phiêxrcx ̀n toái cho anh khôughv ng?”
“Khôughv ng có.”
“Vâcagk ̣y sao anh lại nhìn em nhưhrvh vâcagk ̣y?”
“Anh đcagk ang nghĩ, em còn có thêxrcx ̉ gâcagk y ra bao nhiêxrcx u kinh hỉ cho anh.”
Côughv đcagk ăaovn ́c ý cưhrvh ơfuxx ̀i: “Tưhrvh ơfuxx ng lai còn râcagk ́t dài đcagk ó, anh có thêxrcx ̉ mong đcagk ơfuxx ̣i râcagk ́t nhiêxrcx ̀u nha, cái đcagk ó…”
Săaovn ́c măaovn ̣t côughv có chút lo ngại, Bạch Trí hỏi: “Sao vâcagk ̣y?”
“Anh khôughv ng phải có hưhrvh ́ng thú vơfuxx ́i Thu Niêxrcx ̣m Niêxrcx ̣m sao? Côughv âcagk ́y bị thưhrvh ơfuxx ng anh khôughv ng quan tâcagk m à?”
Nghe côughv oán trách mưhrvh ơfuxx ̀i phâcagk ̀n nói xong, Bạch Trí than thơfuxx ̉ môughv ̣t
tiêxrcx ́ng, thì ra côughv âcagk ́y lo lăaovn ́ng chuyêxrcx ̣n này, nhưhrvh vâcagk ̣y nêxrcx ́u khôughv ng nói
rõ ràng, khôughv ng chưhrvh ̀ng côughv vĩnh viêxrcx ̃n đcagk êxrcx ̀u đcagk êxrcx ̉ tâcagk m chuyêxrcx ̣n này, “Anh
cùng côughv âcagk ́y khôughv ng nhưhrvh em nghĩ nhưhrvh vâcagk ̣y đcagk âcagk u.”
“Khôughv ng phải nhưhrvh vâcagk ̣y thì nhưhrvh thêxrcx ́ nào?”
“Mẹ của anh qua đcagk ơfuxx ̀i lúc anh còn râcagk ́t nhỏ.” Bạch Trí nghĩ tơfuxx ́i
chuyêxrcx ̣n cũ, ánh măaovn ́t khôughv ng rõ tôughv ́i lại, “Bơfuxx ̉i vì cha anh ơfuxx ̉ bêxrcx n
ngoài có tình nhâcagk n nêxrcx n bà âcagk ́y bị bỏ.”
“Bạch Trí…” Phong Quang ôughv m lâcagk ́y cánh tay hăaovn ́n, tâcagk ́t nhiêxrcx n khôughv ng muôughv ́n hăaovn ́n nói tiêxrcx ́p.
Nhưhrvh ng Bạch Trí thoải mái cưhrvh ơfuxx ̀i cưhrvh ơfuxx ̀i, hăaovn ́n kéo côughv ôughv m lâcagk ́y, hôughv n lêxrcx n
đcagk ỉnh đcagk âcagk ̀u côughv , “Thu Niêxrcx ̣m Niêxrcx ̣m râcagk ́t giôughv ́ng mẹ của anh, khôughv ng phải
vẻ bêxrcx ̀ ngoài mà là cảm giác, bọn họ đcagk êxrcx ̀u giôughv ́ng nhưhrvh câcagk y tơfuxx
hôughv ̀ng(1).”
Câcagk y tơfuxx hôughv ̀ng khôughv ng có đcagk àn ôughv ng thì khôughv ng sôughv ́ng nôughv ̉i.
(1)Tơfuxx hôughv ̀ng là môughv ̣t loài câcagk y ký sinh.
“Xin lôughv ̃i, em khôughv ng nêxrcx n bụng dạ hẹp hòi nhưhrvh vâcagk ̣y.” Đecpn oạn ký ưhrvh ́c đcagk ó nhâcagk ́t đcagk ịnh khôughv ng tôughv ́t đcagk ẹp gì, Phong Quang râcagk ́t áy náy vì côughv làm
cho hăaovn ́n nhơfuxx ́ tơfuxx ́i chuyêxrcx ̣n cũ.
“Khôughv ng liêxrcx n quan đcagk êxrcx ́n em, anh bâcagk y giơfuxx ̀ râcagk ́t tôughv ́t.”
Côughv đcagk i cà nhăaovn ́c hôughv n lêxrcx n căaovn ̀m hăaovn ́n, “Em cam đcagk oan, có em ơfuxx ̉ đcagk âcagk u, tưhrvh ̀ nay vêxrcx ̀ sau ai cũng khôughv ng thêxrcx ̉ khi dêxrcx ̃ anh.”
“Vinh hạnh của anh.” Hăaovn ́n cúi đcagk âcagk ̀u hôughv n côughv .
Lão bản côughv ng ty Hòa Phong đcagk ã đcagk ăaovn ̣t bưhrvh ̃a tôughv ́i ơfuxx ̉ nhà hàng cạnh bãi biêxrcx ̉n, Bạch Trí câcagk ̀m văaovn n kiêxrcx ̣n đcagk i đcagk êxrcx ́n chôughv ̃ hẹn, tâcagk m trạng của
hăaovn ́n cũng khôughv ng thoải mái, đcagk ôughv ́i vơfuxx ́i tưhrvh liêxrcx ̣u đcagk iêxrcx ̀u tra của hăaovn ́n, Dưhrvh Lêxrcx ̃ là môughv ̣t ngưhrvh ơfuxx ̀i tuôughv ̉i trẻ tài cao, cũng là môughv ̣t nhâcagk n vâcagk ̣t khó
chơfuxx i, hăaovn ́n thâcagk n là tôughv ̉ng tài côughv ng ty Hòa Phong nhưhrvh ng Trát Nam lại
phái đcagk i môughv ̣t thưhrvh ký, chuyêxrcx ̣n này là khôughv ng thích hơfuxx ̣p, có thêxrcx ̉ Dưhrvh
Lêxrcx ̃ sẽ cảm thâcagk ́y đcagk âcagk y là môughv ̣t loại sỉ nhục.
Bêxrcx n trong truyêxrcx ̀n ra âcagk m thanh trò truyêxrcx ̣n vui vẻ của môughv ̣t nam môughv ̣t
nưhrvh ̃, Bạch Trí đcagk âcagk ̉y tay năaovn ́m cưhrvh ̉a, âcagk m thanh nói chuyêxrcx ̣n đcagk ó hăaovn ́n cảm
thâcagk ́y cưhrvh ̣c kỳ quen thuôughv ̣c, khi trong hành lang có môughv ̣t bôughv ̀i bàn phụ giúp đcagk em toa đcagk ôughv ̀ ăaovn n đcagk âcagk ̉y qua thì hăaovn ́n mơfuxx ̉ cưhrvh ̉a, quả nhiêxrcx n bêxrcx n trong
khôughv ng chỉ có môughv ̣t ngưhrvh ơfuxx ̀i đcagk àn ôughv ng tuâcagk ́n dâcagk ̣t mà còn có môughv ̣t côughv gái xinh đcagk ẹp.
Côughv gái đcagk ưhrvh ́ng dâcagk ̣y, đcagk i tơfuxx ́i ôughv m lâcagk ́y cánh tay Bạch Trí, “Tiêxrcx ̉u ngưhrvh nhi, đcagk âcagk y là bạn trai của tôughv i, sao, đcagk ẹp trai khôughv ng?”
Côughv gái này tâcagk ́t nhiêxrcx n là Phong Quang.
“Khôughv ng phải tiêxrcx ̉u ngưhrvh nhi, là tiêxrcx ̉u dưhrvh .” Hăaovn ́n môughv ̃i ngày đcagk êxrcx ̀u sưhrvh ̉a
đcagk úng môughv ̣t câcagk u, Dưhrvh Lêxrcx ̃ nhìn vêxrcx ̀ phía Bạch Trí, lôughv ̣ chút ra ghét
bỏ nói: “Còn tạm đcagk ưhrvh ơfuxx ̣c.”
Bạch Trí gâcagk ̣t đcagk âcagk ̀u: “Dưhrvh tôughv ̉ng, tôughv i thay măaovn ̣t tôughv ̉ng tài Trát Nam mà đcagk êxrcx ́n, tôughv i là Bạch trí.”
Tư
Tô
“Hạ Phong Quang, tô
Phong Quang nhẹ nhàng thơ
“Bâ
Cô
Tô
Bạch Trí đ
Phong Quang lo lă
“Khô
“Vâ
“Anh đ
Cô
Să
“Anh khô
Nghe cô
“Khô
“Mẹ của anh qua đ
“Bạch Trí…” Phong Quang ô
Như
Câ
(1)Tơ
“Xin lô
“Khô
Cô
“Vinh hạnh của anh.” Hă
Lão bản cô
Bê
Cô
Cô
“Khô
Bạch Trí gâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.