Ánh mădnxv ́t Phong Quang ngơngnl ngác, “Hả, anh nói gì?”
“Em nghiêburo n cưyhle ́u đokcw iêburo ̀u tra chuyêburo ̣n của Thu Niêburo ̣m Niêburo ̣m sẽ làm anh
nghĩ… em đokcw em nhiêburo ̣t tình đokcw ôtyuf ́i vơngnl ́i anh chia bơngnl ́t đokcw i rôtyuf ̀i.” Ngón tay
Bạch Trí khe khẽ vuôtyuf ́t cái cădnxv ̀m trơngnl n bóng của côtyuf , râtcgl ̀m rì tâtcgl m
tình nói nhỏ, gò má của côtyuf đokcw ã muôtyuf ́n đokcw ỏ lêburo n mà ưyhle ̉ng hôtyuf ̀ng, làm
cho ngưyhle ơngnl ̀i ta có xúc đokcw ôtyuf ̣ng muôtyuf ́n âtcgl u yêburo ́m.
Mà thưyhle ̣c têburo ́, hădnxv ́n cũng làm nhưyhle vâtcgl ̣y.
Phong Quang rõ ràng cảm giác đokcw ưyhle ơngnl ̣c hădnxv ́n hôtyuf n lêburo n môtyuf i mình, hădnxv ́n còn vưyhle ơngnl n đokcw âtcgl ̀u lưyhle ơngnl ̃i ra liêburo ́m môtyuf ̣t chút. “Đxtlx ùng” môtyuf ̣t tiêburo ́ng não của côtyuf
nhưyhle pháo hoa nôtyuf ̉ tung, mădnxv ̣c dù côtyuf có gan đokcw ùa giơngnl ̃n hădnxv ́n nhưyhle ng bị
ngưyhle ơngnl ̀i đokcw ùa giơngnl ̃n ngưyhle ơngnl ̣c, tâtcgl m hôtyuf ̀n thiêburo ́u nưyhle ̃ của côtyuf cũng râtcgl ́t dêburo ̃
dàng bị kích thích xúc đokcw ôtyuf ̣ng.
“Hạ tiêburo ̉u thưyhle thâtcgl n mêburo ́n, bâtcgl y giơngnl ̀ có thêburo ̉ nói mục đokcw ích em muôtyuf ́n
tìm hiêburo ̉u Thu Niêburo ̣m Niêburo ̣m là vì chuyêburo ̣n gì đokcw i.” Nêburo ́u là vì Tôtyuf ́ng
Mạch… trong mădnxv ́t Bạch Trí xẹt qua môtyuf ̣t tia nhọn lạnh lẽo.
Phong Quang bâtcgl ́t giác run run, “Em thâtcgl ́y côtyuf âtcgl ́y gâtcgl ̀n gũi vơngnl ́i Tôtyuf ́ng
Mạch, anh lại ơngnl ̉ bêburo n cạnh Tôtyuf ́ng Mạch, em… em sơngnl ̣ anh có ý tưyhle ́ gì
vơngnl ́i côtyuf âtcgl ́y khôtyuf ng đokcw ưyhle ơngnl ̣c à?”
Ha, cái lý do này…
“Anh còn có vădnxv n kiêburo ̣n phải xưyhle ̉ lý, em tưyhle ̣ mình nghỉ ngơngnl i cho
tôtyuf ́t.” Bạch Trí đokcw em côtyuf gái ngôtyuf ̀i trêburo n đokcw ùi mình ôtyuf m lêburo n thả xuôtyuf ́ng
trêburo n sofa, hădnxv ́n đokcw ưyhle ́ng dâtcgl ̣y đokcw i lại bàn làm viêburo ̣c.
Phong Quang đokcw i theo đokcw ưyhle ́ng sau lưyhle ng hădnxv ́n, “Nè, Bạch Trí, anh khôtyuf ng thâtcgl ̣t sưyhle ̣ có ý gì vơngnl ́i côtyuf ̉ chưyhle ́?”
“Em suy nghĩ nhiêburo ̀u rôtyuf ̀i.”
“Vâtcgl ̣y sao anh khôtyuf ng nhìn em trả lơngnl ̀i?”
“Bơngnl ̉i vì anh muôtyuf ́n xem vădnxv n kiêburo ̣n.” Bạch Trí đokcw eo mădnxv ́t kính, mơngnl ̉ vădnxv n
kiêburo ̣n ra, ánh mădnxv ́t hoàn toàn khôtyuf ng đokcw êburo ̉ ý đokcw êburo ́n Phong Quang.
Cái kiêburo ̉u phản ưyhle ́ng này của hădnxv ́n càng làm cho Phong Quang lải
nhải, “Anh đokcw úng là có ý vơngnl ́i côtyuf ̉ hả? Anh tuyêburo ̣t đokcw ôtyuf ́i là có ý
vơngnl ́i côtyuf ̉, thái đokcw ôtyuf ̣ của anh nghĩa là nhâtcgl ́t đokcw ịnh có ý phải khôtyuf ng?
Anh khôtyuf ng câtcgl ̀n làm bôtyuf ̣ nhưyhle khôtyuf ng quan tâtcgl m đokcw êburo ́n vâtcgl ́n đokcw êburo ̀ này nha, đokcw ôtyuf ̀
khôtyuf ́n!”
Bạch Trí buôtyuf ng vădnxv n kiêburo ̣n, tay mạnh mẽ giưyhle ̃ chădnxv ̣t cánh tay côtyuf , đokcw ôtyuf ̀ng thơngnl ̀i lúc côtyuf ngã vào lòng mình hădnxv ́n liêburo ̀n hôtyuf n môtyuf i khóa lại côtyuf
gái om sòm này, côtyuf bâtcgl y giơngnl ̀ coi nhưyhle yêburo n lădnxv ̣ng.
“Bâtcgl y giơngnl ̀ anh chỉ có hưyhle ́ng thú vơngnl ́i em.”
Cảm nhâtcgl ̣n đokcw ưyhle ơngnl ̣c cưyhle ̣c nóng dưyhle ơngnl ́i môtyuf ng mình đokcw ang cădnxv ng lêburo n, đokcw âtcgl ̀u Phong
Quang bôtyuf ́c hơngnl i, côtyuf thâtcgl ́y rădnxv ̀ng tôtyuf ́t nhâtcgl ́t nêburo n tin tưyhle ơngnl ̉ng hădnxv ́n, tin tưyhle ́c
Bạch Trí khôtyuf ng thích Thu Niêburo ̣m Niêburo ̣m này đokcw ôtyuf ́i vơngnl ́i côtyuf đokcw ã là thu
hoạch râtcgl ́t lơngnl ́n.
Tưyhle ̀ nay vêburo ̀ sau ơngnl ̉ vădnxv n phòng Phong Quang cùng Bạch Trí cùng nhau
trải qua cuôtyuf ̣c sôtyuf ́ng tràn ngâtcgl ̣p xâtcgl ́u hôtyuf ̉ ngưyhle ơngnl ̣ng ngùng… mơngnl ́i là lạ!
Bạch Trí khôtyuf ng muôtyuf ́n thõa mãn các loại yêburo u câtcgl ̀u của Tôtyuf ́ng Mạch,
hơngnl n nưyhle ̃a môtyuf ̃i ngày đokcw êburo ̀u có râtcgl ́t nhiêburo ̀u vădnxv n kiêburo ̣n câtcgl ̀n hădnxv ́n xem, hădnxv ́n
khôtyuf ng phải chỉ là môtyuf ̣t thưyhle ký thôtyuf i sao? Đxtlx úng vâtcgl ̣y, nhưyhle ng thâtcgl n là
tôtyuf ̉ng tài Tôtyuf ́ng Mạch chỉ biêburo ́t tìm phụ nưyhle ̃ mà rêburo u rao uy danh bá
đokcw ạo của bản thâtcgl n, mọi chuyêburo ̣n trong côtyuf ng ty tưyhle ̣ nhiêburo n đokcw êburo ̀u giao cho
Bạch Trí giải quyêburo ́t, khôtyuf ng thì chădnxv ̉ng lẽ mọi ngưyhle ơngnl ̀i nghĩ tôtyuf ̉ng
tài làm sao có nhiêburo ̀u thơngnl ̀i gian mà yêburo u đokcw ưyhle ơngnl ng vơngnl ́i nưyhle ̃ chủ nhưyhle
vâtcgl ̣y.
Bạch Trí hóa thâtcgl n thành môtyuf ̣t ngưyhle ơngnl ̀i cuôtyuf ̀ng côtyuf ng viêburo ̣c, Phong Quang
liêburo ̀n khôtyuf ̉ sơngnl ̉, côtyuf nói là đokcw êburo ́n côtyuf ng ty làm viêburo ̣c nhưyhle ng thưyhle ̣c têburo ́ chỉ là hưyhle ̃u danh vôtyuf thưyhle ̣c, vì vâtcgl ̣y côtyuf môtyuf ̃i ngày chỉ biêburo ́t đokcw ôtyuf ̉i tưyhle thêburo ́
nădnxv ̀m sofa chơngnl i đokcw iêburo ̣n thoại, mỏi mădnxv ́t thì chạy tơngnl ́i quâtcgl ́y râtcgl ̀y Bạch
Trí.
Bạch Trí cũng chỉ biêburo ́t hôtyuf n côtyuf , rôtyuf ̀i xoa xoa đokcw âtcgl ̀u côtyuf , “Ngoan, anh bâtcgl y giơngnl ̀ phải làm viêburo ̣c, môtyuf ̣t lát chơngnl i vơngnl ́i em.”
Sau đokcw ó Phong Quang buôtyuf ̀n bưyhle ̣c trơngnl ̉ lại sofa ngôtyuf ̀i, má nó, cảm giác nhưyhle bản thâtcgl n là con mèo cái cún con đokcw ưyhle ơngnl ̣c chủ nhâtcgl n yêburo u thưyhle ơngnl ng
chiêburo ̀u chuôtyuf ̣ng.
Ưdonv ơngnl ́c chưyhle ̀ng sau hai ngày, đokcw ại khái Bạch Trí phát hiêburo ̣n côtyuf cảm
thâtcgl ́y cưyhle ̣c kỳ nhàm chán, tùy tiêburo ̣n đokcw ưyhle a ra môtyuf ̣t vădnxv n kiêburo ̣n, “Hạ tiêburo ̉u thưyhle thâtcgl n mêburo ́n, có thêburo ̉ giúp anh môtyuf ̣t viêburo ̣c khôtyuf ng?”
Côtyuf nădnxv ̀m trêburo n sofa, cũng khôtyuf ng ngâtcgl ̉ng đokcw âtcgl ̀u lêburo n, “Viêburo ̣c gì?”
“Cái vădnxv n kiêburo ̣n này câtcgl ̀n đokcw ưyhle a đokcw êburo ́n vădnxv n phòng lâtcgl ̀u 16.”
Ai dè Phong Quang vâtcgl ̃n khôtyuf ng nhúc nhích, “Em làm sai vădnxv ̣t cho anh có đokcw ưyhle ơngnl ̣c thưyhle ơngnl ̉ng gì khôtyuf ng?”
“Ngày kia anh đokcw ưyhle a em đokcw i côtyuf ng viêburo n.”
“Yes, Sir!” Phong Quang lâtcgl ́y vâtcgl ̣n tôtyuf ́c ánh sáng đokcw ưyhle ́ng dâtcgl ̣y, rôtyuf ̀i tiêburo ́n lêburo n câtcgl ̀m lâtcgl ́y vădnxv n kiêburo ̣n tràn đokcw âtcgl ̀y sưyhle ́c sôtyuf ́ng đokcw i ra vădnxv n phòng.
Sădnxv ́c mădnxv ̣t Bạch Trí hơngnl i hiêburo ̣n lêburo n vẻ mădnxv ̣t bâtcgl ́t lưyhle ̣c, nhưyhle ng khóe miêburo ̣ng khôtyuf ng thêburo ̉ kìm chêburo ́ kéo lêburo n môtyuf ̣t chút.
“Em nghiê
Mà thư
Phong Quang rõ ràng cảm giác đ
“Hạ tiê
Phong Quang bâ
Ha, cái lý do này…
“Anh còn có vă
Phong Quang đ
“Em suy nghĩ nhiê
“Vâ
“Bơ
Cái kiê
Bạch Trí buô
“Bâ
Cảm nhâ
Tư
Bạch Trí khô
Bạch Trí hóa thâ
Bạch Trí cũng chỉ biê
Sau đ
Ư
Cô
“Cái vă
Ai dè Phong Quang vâ
“Ngày kia anh đ
“Yes, Sir!” Phong Quang lâ
Să
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.