Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 15 :

    trước sau   
Ánh măfrońt Phong Quang ngơryvq ngác, “Hả, anh nói gì?”

“Em nghiêaeiin cưvijh́u đuukiaeiìu tra chuyêaeiịn của Thu Niêaeiịm Niêaeiịm sẽ làm anh nghĩ… em đuukiem nhiêaeiịt tình đuukiôvmeḿi vơryvq́i anh chia bơryvq́t đuukii rôvmem̀i.” Ngón tay Bạch Trí khe khẽ vuôvmeḿt cái căfroǹm trơryvqn bóng của côvmem, râwmhàm rì tâwmham tình nói nhỏ, gò má của côvmem đuukiã muôvmeḿn đuukiỏ lêaeiin mà ưvijh̉ng hôvmem̀ng, làm cho ngưvijhơryvq̀i ta có xúc đuukiôvmeṃng muôvmeḿn âwmhau yêaeiím.

Mà thưvijḥc têaeií, hăfrońn cũng làm nhưvijhwmhạy.

Phong Quang rõ ràng cảm giác đuukiưvijhơryvq̣c hăfrońn hôvmemn lêaeiin môvmemi mình, hăfrońn còn vưvijhơryvqn đuukiâwmhàu lưvijhơryvq̃i ra liêaeiím môvmeṃt chút. “Đuvugùng” môvmeṃt tiêaeiíng não của côvmem nhưvijh pháo hoa nôvmem̉ tung, măfroṇc dù côvmem có gan đuukiùa giơryvq̃n hăfrońn nhưvijhng bị ngưvijhơryvq̀i đuukiùa giơryvq̃n ngưvijhơryvq̣c, tâwmham hôvmem̀n thiêaeiíu nưvijh̃ của côvmem cũng râwmhát dêaeiĩ dàng bị kích thích xúc đuukiôvmeṃng.

“Hạ tiêaeiỉu thưvijh thâwmhan mêaeiín, bâwmhay giơryvq̀ có thêaeiỉ nói mục đuukiích em muôvmeḿn tìm hiêaeiỉu Thu Niêaeiịm Niêaeiịm là vì chuyêaeiịn gì đuukii.” Nêaeiíu là vì Tôvmeḿng Mạch… trong măfrońt Bạch Trí xẹt qua môvmeṃt tia nhọn lạnh lẽo.

Phong Quang bâwmhát giác run run, “Em thâwmháy côvmem âwmháy gâwmhàn gũi vơryvq́i Tôvmeḿng Mạch, anh lại ơryvq̉ bêaeiin cạnh Tôvmeḿng Mạch, em… em sơryvq̣ anh có ý tưvijh́ gì vơryvq́i côvmem âwmháy khôvmemng đuukiưvijhơryvq̣c à?”


Ha, cái lý do này…

“Anh còn có văfronn kiêaeiịn phải xưvijh̉ lý, em tưvijḥ mình nghỉ ngơryvqi cho tôvmeḿt.” Bạch Trí đuukiem côvmem gái ngôvmem̀i trêaeiin đuukiùi mình ôvmemm lêaeiin thả xuôvmeḿng trêaeiin sofa, hăfrońn đuukiưvijh́ng dâwmhạy đuukii lại bàn làm viêaeiịc.

Phong Quang đuukii theo đuukiưvijh́ng sau lưvijhng hăfrońn, “Nè, Bạch Trí, anh khôvmemng thâwmhạt sưvijḥ có ý gì vơryvq́i côvmem̉ chưvijh́?”

“Em suy nghĩ nhiêaeiìu rôvmem̀i.”

“Vâwmhạy sao anh khôvmemng nhìn em trả lơryvq̀i?”

“Bơryvq̉i vì anh muôvmeḿn xem văfronn kiêaeiịn.” Bạch Trí đuukieo măfrońt kính, mơryvq̉ văfronn kiêaeiịn ra, ánh măfrońt hoàn toàn khôvmemng đuukiêaeiỉ ý đuukiêaeiín Phong Quang.

Cái kiêaeiỉu phản ưvijh́ng này của hăfrońn càng làm cho Phong Quang lải nhải, “Anh đuukiúng là có ý vơryvq́i côvmem̉ hả? Anh tuyêaeiịt đuukiôvmeḿi là có ý vơryvq́i côvmem̉, thái đuukiôvmeṃ của anh nghĩa là nhâwmhát đuukiịnh có ý phải khôvmemng? Anh khôvmemng câwmhàn làm bôvmeṃ nhưvijh khôvmemng quan tâwmham đuukiêaeiín vâwmhán đuukiêaeiì này nha, đuukiôvmem̀ khôvmeḿn!”

Bạch Trí buôvmemng văfronn kiêaeiịn, tay mạnh mẽ giưvijh̃ chăfroṇt cánh tay côvmem, đuukiôvmem̀ng thơryvq̀i lúc côvmem ngã vào lòng mình hăfrońn liêaeiìn hôvmemn môvmemi khóa lại côvmem gái om sòm này, côvmemwmhay giơryvq̀ coi nhưvijhaeiin lăfroṇng.

“Bâwmhay giơryvq̀ anh chỉ có hưvijh́ng thú vơryvq́i em.”

Cảm nhâwmhạn đuukiưvijhơryvq̣c cưvijḥc nóng dưvijhơryvq́i môvmemng mình đuukiang căfronng lêaeiin, đuukiâwmhàu Phong Quang bôvmeḿc hơryvqi, côvmem thâwmháy răfroǹng tôvmeḿt nhâwmhát nêaeiin tin tưvijhơryvq̉ng hăfrońn, tin tưvijh́c Bạch Trí khôvmemng thích Thu Niêaeiịm Niêaeiịm này đuukiôvmeḿi vơryvq́i côvmem đuukiã là thu hoạch râwmhát lơryvq́n.

vijh̀ nay vêaeiì sau ơryvq̉ văfronn phòng Phong Quang cùng Bạch Trí cùng nhau trải qua cuôvmeṃc sôvmeḿng tràn ngâwmhạp xâwmháu hôvmem̉ ngưvijhơryvq̣ng ngùng… mơryvq́i là lạ!

Bạch Trí khôvmemng muôvmeḿn thõa mãn các loại yêaeiiu câwmhàu của Tôvmeḿng Mạch, hơryvqn nưvijh̃a môvmem̃i ngày đuukiêaeiìu có râwmhát nhiêaeiìu văfronn kiêaeiịn câwmhàn hăfrońn xem, hăfrońn khôvmemng phải chỉ là môvmeṃt thưvijh ký thôvmemi sao? Đuvugúng vâwmhạy, nhưvijhng thâwmhan là tôvmem̉ng tài Tôvmeḿng Mạch chỉ biêaeiít tìm phụ nưvijh̃ mà rêaeiiu rao uy danh bá đuukiạo của bản thâwmhan, mọi chuyêaeiịn trong côvmemng ty tưvijḥ nhiêaeiin đuukiêaeiìu giao cho Bạch Trí giải quyêaeiít, khôvmemng thì chăfron̉ng lẽ mọi ngưvijhơryvq̀i nghĩ tôvmem̉ng tài làm sao có nhiêaeiìu thơryvq̀i gian mà yêaeiiu đuukiưvijhơryvqng vơryvq́i nưvijh̃ chủ nhưvijhwmhạy.

Bạch Trí hóa thâwmhan thành môvmeṃt ngưvijhơryvq̀i cuôvmem̀ng côvmemng viêaeiịc, Phong Quang liêaeiìn khôvmem̉ sơryvq̉, côvmem nói là đuukiêaeiín côvmemng ty làm viêaeiịc nhưvijhng thưvijḥc têaeií chỉ là hưvijh̃u danh vôvmem thưvijḥc, vì vâwmhạy côvmemvmem̃i ngày chỉ biêaeiít đuukiôvmem̉i tưvijh thêaeií năfroǹm sofa chơryvqi đuukiaeiịn thoại, mỏi măfrońt thì chạy tơryvq́i quâwmháy râwmhày Bạch Trí.


Bạch Trí cũng chỉ biêaeiít hôvmemn côvmem, rôvmem̀i xoa xoa đuukiâwmhàu côvmem, “Ngoan, anh bâwmhay giơryvq̀ phải làm viêaeiịc, môvmeṃt lát chơryvqi vơryvq́i em.”

Sau đuukió Phong Quang buôvmem̀n bưvijḥc trơryvq̉ lại sofa ngôvmem̀i, má nó, cảm giác nhưvijh bản thâwmhan là con mèo cái cún con đuukiưvijhơryvq̣c chủ nhâwmhan yêaeiiu thưvijhơryvqng chiêaeiìu chuôvmeṃng.

Ưgnefơryvq́c chưvijh̀ng sau hai ngày, đuukiại khái Bạch Trí phát hiêaeiịn côvmem cảm thâwmháy cưvijḥc kỳ nhàm chán, tùy tiêaeiịn đuukiưvijha ra môvmeṃt văfronn kiêaeiịn, “Hạ tiêaeiỉu thưvijh thâwmhan mêaeiín, có thêaeiỉ giúp anh môvmeṃt viêaeiịc khôvmemng?”

vmemfroǹm trêaeiin sofa, cũng khôvmemng ngâwmhảng đuukiâwmhàu lêaeiin, “Viêaeiịc gì?”

“Cái văfronn kiêaeiịn này câwmhàn đuukiưvijha đuukiêaeiín văfronn phòng lâwmhàu 16.”

Ai dè Phong Quang vâwmhãn khôvmemng nhúc nhích, “Em làm sai văfroṇt cho anh có đuukiưvijhơryvq̣c thưvijhơryvq̉ng gì khôvmemng?”

“Ngày kia anh đuukiưvijha em đuukii côvmemng viêaeiin.”

“Yes, Sir!” Phong Quang lâwmháy vâwmhạn tôvmeḿc ánh sáng đuukiưvijh́ng dâwmhạy, rôvmem̀i tiêaeiín lêaeiin câwmhàm lâwmháy văfronn kiêaeiịn tràn đuukiâwmhày sưvijh́c sôvmeḿng đuukii ra văfronn phòng.

frońc măfroṇt Bạch Trí hơryvqi hiêaeiịn lêaeiin vẻ măfroṇt bâwmhát lưvijḥc, nhưvijhng khóe miêaeiịng khôvmemng thêaeiỉ kìm chêaeií kéo lêaeiin môvmeṃt chút.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.