Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 14 :

    trước sau   
Nghe đuuyiưwydqơpfmḳc tiêxfsd́ng mơpfmk̉ cưwydq̉a, côdixz gái năzssc̀m trêxfsdn sofa dụi măzssćt ngôdixz̀i dâsrlṣy, côdixzpfmk màng nói: “Anh đuuyiã vêxfsd̀.”

Là Phong Quang.​

Bạch trí đuuyii qua liêxfsd́c măzssćt tưwydq thêxfsd́ ngôdixz̀i của côdixzdixẓ ra hai đuuyiùi trăzssćng bóng, ánh măzssćt hăzssćn dưwydq̀ng trêxfsḍn trêxfsdn gưwydqơpfmkng măzssc̣t còn mơpfmk ngủ của côdixz: “Sao em lại ơpfmk̉ đuuyiâsrlsy?”

“Bơpfmk̉i vì em nhơpfmḱ anh đuuyió.” Phong Quang nhào qua, bả đuuyiâsrls̀u chôdixzn ơpfmk̉ môdixẓt bêxfsdn hôdixzng hăzssćn, còn cọ cọ nhưwydq mèo, “Hôdixzm trưwydqơpfmḱc anh khôdixzng đuuyii tìm em, em đuuyiành đuuyii tìm anh.”

Haiz… Thăzssćt lưwydqng hăzssćn lúc nào ôdixzm cũng có cảm giác thâsrlṣt tôdixźt, côdixz khôdixzng nhịn đuuyiưwydqơpfmḳc lại dùng tay sơpfmk̀ mó.

Bạch Trí bình tĩnh đuuyiem tay trơpfmkn của côdixzwydq̀ trong quâsrls̀n áo của mình kéo ra, “Khôdixzng câsrls̀n đuuyiánh trôdixźng lãng, văzsscn phòng của anh khôdixzng phải ai muôdixźn vào cũng đuuyiưwydqơpfmḳc.”


“Em khôdixzng có tùy tiêxfsḍn vào, em hiêxfsḍn tại nhưwydqng là nhâsrlsn viêxfsdn của côdixzng ty này nha, tuy răzssc̀ng em còn chưwydqa có côdixzng viêxfsḍc chính thưwydq́c, nhưwydqng đuuyiịa vị của em ơpfmk̉ côdixzng ty cũng khôdixzng kém anh đuuyiâsrlsu, văzsscn phòng này bâsrlsy giơpfmk̀ cũng là văzsscn phòng của em.”

“Em lại muôdixźn chơpfmki cái trò gì?”

Phong Quang kéo hăzssćn ngôdixz̀i bêxfsdn cạnh mình, lại lưwydqu loát ngôdixz̀i lêxfsdn đuuyiùi hăzssćn nói: “Em khôdixzng có đuuyiùa, là mẹ của Tôdixźng Mạch mơpfmk̀i em đuuyiêxfsd́n côdixzng ty anh đuuyiêxfsd̉ làm viêxfsḍc, dù gì em cũng rãnh rôdixz̃i, cưwydq́ thêxfsd́ mà tơpfmḱi thôdixzi.”

Tay Bạch Trí năzssćm thăzssćt lưwydqng côdixz, đuuyiêxfsd̀ phòng côdixz hiêxfsd́u đuuyiôdixẓng mà ngã xuôdixźng nhưwydqng âsrlsm giọng vâsrls̃n giưwydq̃ sưwydq̣ lãnh đuuyiạm: “Em vôdixźn biêxfsd́t ý Tôdixźng phu nhâsrlsn là gì…”

“Em biêxfsd́t chưwydq́, bà âsrlśy là muôdixźn em tiêxfsd́p câsrlṣn con trai bà ta, phòng ngưwydq̀a con bà thâsrlṣt sưwydq̣ cùng môdixẓt chôdixz̃ vơpfmḱi côdixz gái nhà nghèo kia làm hôdixzn sưwydq̣ của em và hăzssćn thâsrlśt bại, nhưwydqng mà em khôdixzng thích chia ưwydqơpfmkng rẽ thúy, còn viêxfsḍc tìm ngưwydqơpfmk̀i bôdixz̀i dưwydqơpfmk̃ng cảm tình, viêxfsḍc này em có thêxfsd̉ tìm ngưwydqơpfmk̀i thích hơpfmḳp hơpfmkn.” Côdixz nhìn hăzssćn rôdixz̀i lôdixẓ ra môdixẓt cái cưwydqơpfmk̀i ngôdixźc nghêxfsd́ch.

Bạch Trí nâsrlsng tay giúp côdixzwydq̉a sang lại tóc mái vì côdixz ngủ mà rôdixźi loạn, im lăzssc̣ng khôdixzng nói.

Phong Quang câsrls̀m lâsrlśy tay hăzssćn, đuuyiôdixẓt nhiêxfsdn kinh ngạc nói: “Anh hôdixzm nay khôdixzng có đuuyieo kính.”

“Khôdixzng thích?” Hăzssćn lúc vưwydq̀a vào cưwydq̃a đuuyiã đuuyiem măzssćt kinh đuuyiăzssc̣t ơpfmk̉ trêxfsdn bàn.

dixzzssćc đuuyiâsrls̀u, “Chỉ là anh khôdixzng đuuyieo kính thì ánh măzssćt sẽ đuuyiẹp hơpfmkn, thị lưwydq̣c của anh khôdixzng có vâsrlśn đuuyiêxfsd̀ thì đuuyieo kính làm gì?”

“Câsrlṣn môdixẓt đuuyiôdixẓ, xem văzsscn kiêxfsḍn thì câsrls̀n phải đuuyieo kính.”

Phong Quang tin hăzssćn mơpfmḱi lạ, côdixz đuuyioán phỏng chưwydq̀ng chính là do măzssćt kính có thêxfsd̉ che giâsrlśu râsrlśt nhiêxfsd̀u thưwydq́, mọi ngưwydqơpfmk̀i vâsrls̃n thưwydqơpfmk̀ng nói ánh măzssćt chính là cưwydq̉a sôdixz̉ tâsrlsm hôdixz̀n khôdixzng phải sao? Ngưwydqơpfmk̀i nhưwydq Bạch Trí tâsrlśt nhiêxfsdn khôdixzng thích có ngưwydqơpfmk̀i ngày ngày mơpfmk̉ cưwydq̉a sôdixź của hăzssćn.

Cái đuuyiêxfsd̀ tài này có hơpfmki ngơpfmḱ ngâsrls̉n, Phong Quang cũng khôdixzng thăzssćc măzssćc nưwydq̃a, côdixz giâsrlṣt mình nhơpfmḱ tơpfmḱi môdixẓt chuyêxfsḍn, lơpfmk đuuyiãng nhăzssćc tơpfmḱi: “Hôdixzm nay ơpfmk̉ trưwydqơpfmḱc cưwydq̉a côdixzng ty, em găzssc̣p môdixẓt côdixz gái đuuyiưwydqa em đuuyii tìm quản lý bôdixẓ phâsrlṣn nhâsrlsn sưwydq̣, têxfsdn của côdixz âsrlśy là… Thu Niêxfsḍm Niêxfsḍm thì phải, đuuyiúng, đuuyiúng là têxfsdn này.”

Bạch Trí khôdixzng dâsrlśu vêxfsd́t dưwydq̀ng môdixẓt chút.


“Bôdixẓ dạng côdixz âsrlśy nhìn cũng khôdixzng têxfsḍ, nhưwydqng mà em thâsrlśy têxfsdn côdixz̉ giôdixźng nhưwydqwydq̀ng nghe qua ơpfmk̉ đuuyiâsrlsu… A, hình nhưwydq là trong tin tưwydq́c.” Phong Quang lăzssc̣ng lẽ nhìn Bạch Trí, bưwydq̀ng tỉnh nhâsrlṣn ra vôdixz̃ tay môdixẓt phát, “A, em nhơpfmḱ rôdixz̀i, côdixz âsrlśy là tình yêxfsdu mơpfmḱi của Tôdixźng Mạch, nói vâsrlṣy thì côdixz̉ hình nhưwydq là tình đuuyiịch của em.”

Bạch Trí híp lại hai măzssćt: “Em muôdixźn giành Tôdixźng Mạch cùng vơpfmḱi côdixz ta?”

“Khôdixzng có hưwydq́ng, nhưwydqng mà chỉ câsrls̀n thâsrlsn phâsrlṣn của em còn là vị hôdixzn thêxfsd của Tôdixźng Mạch, môdixẓt ngày nào đuuyió em và côdixz̉ sẽ đuuyiâsrlśu vơpfmḱi nhau đuuyii, aizz, hoa trăzssćng nhỏ đuuyiáng thưwydqơpfmkng, có môdixẓt cách bạch phú mỹ nhưwydq em làm kẻ đuuyiịch, côdixz âsrlśy nhâsrlśt đuuyiịnh sẽ bị râsrlśt nhiêxfsd̀u ngưwydqơpfmk̀i cưwydqơpfmk̀i nhạo.” Thu Niêxfsḍm Niêxfsḍm nhâsrlśt đuuyiịnh bị chỉ trích là khôdixzng xưwydq́ng vơpfmḱi Tôdixźng Mạch, mà cũng sẽ có nhiêxfsd̀u ngưwydqơpfmk̀i nghi ngơpfmk̀ Tôdixźng Mạch nhâsrlśt đuuyiịnh là măzssćt mù rôdixz̀i.

“Phong Quang.”

“Dạ?”

“Em hôdixzm nay nói râsrlśt nhiêxfsd̀u.”

dixz nháy măzssćt vôdixzdixẓi, “Có sao?”

Tay Bạch Trí nâsrlsng căzssc̀m của côdixz, chỉ câsrls̀n môdixẓt khoảng nhỏ là sẽ chạm hôdixzn môdixzi của côdixz, hăzssćn châsrlṣm rãi nói nhỏ, “Em cuôdixźi cùng lại muôdixźn thưwydq̉ cái gì hả?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.