Ma Thần Thiên Quân

Chương 872 : Đồ thành (1)

    trước sau   
Yếhfonn tiệdcknc kếhfont thúgsswc, Lôtphli cấrziym chi đvdmyrgoua bêyyyxn trong dưhxgr âatavm vẫcvtvn cònzqgn chưhxgra dứfcvbt thìdfcg Thiêyyyxn Quâatavn lạdujni làxwwe mộcvgkt ngưhxgryoyhi rờyoyhi đvdmyi, hắvvdbn muốyoyhn cófbgl đvdmyưhxgrtphlc càxwweng nhiềxwweu Tiêyyyxn thiêyyyxn Bảfjpmn nguyêyyyxn thìdfcg khôtphlng thểvvdb nghi ngờyoyh chícvtvnh làxwwe cầcvgkn chésfqjm giếhfont càxwweng nhiềxwweu hơunwzn tu giảfjpmfbgl tiềxwwem lựrobpc cao, muốyoyhn tìdfcgm đvdmyưhxgrtphlc nhưhxgryyyxu cầcvgku củrhgfa hắvvdbn trong biểvvdbn ngưhxgryoyhi mêyyyxnh môtphlng đvdmyưhxgrơunwzng nhiêyyyxn cũjpktng khôtphlng phảfjpmi chuyệdcknn dễexbq, mặiehet khávvdbc hắvvdbn cũjpktng khôtphlng muốyoyhn kẻlwhktphl tộcvgki ngãrkvu xuốyoyhng, do đvdmyófbgl mụuaujc tiêyyyxu đvdmyxwweu sẽkbozhxgrvzbkng đvdmyếhfonn thếhfon lựrobpc thùxnlh đvdmyrgouch vớvzbki Lôtphli cấrziym chi đvdmyrgoua.

Theo nhưhxgr ngọlwhnc giảfjpmn màxwwejpkt Thếhfon Thầcvgkn đvdmyưhxgra cho thìdfcg tạdujni phícvtva đvdmyôtphlng Tinh khôtphlng vôtphl tậdfcgn nàxwwey ngoạdujni trừyyyx Phi Vũjpkt cốyoyhc ra thìdfcgnzqgn cófbgl ba chỗsfqj thếhfon lựrobpc khávvdbc cófbgl Lụuaujc cựrobpc Hỗsfqjn đvdmycvgkn cảfjpmnh tọlwhna trấrziyn, phâatavn biệdcknt làxwwe Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh, Ma Khôtphli tộcvgkc cùxnlhng Huyếhfont Ma môtphln. Cávvdbi nàxwwey ba chỗsfqj thếhfon lựrobpc nhưhxgrng đvdmyxwweu làxwwe thếhfon lựrobpc bảfjpmn thổlezp củrhgfa Tinh khôtphlng vôtphl tậdfcgn, Vũjpkt Thếhfon Thầcvgkn cũjpktng khôtphlng hiểvvdbu đvdmyưhxgrtphlc vìdfcgcvtv do gìdfcgxwwe bọlwhnn hắvvdbn lạdujni muốyoyhn gâatavy thùxnlh chuốyoyhc oávvdbn vớvzbki Lôtphli cấrziym chi đvdmyrgoua nhưhxgrng nếhfonu nhưhxgr khôtphlng phảfjpmi cófbgljpkt Thếhfon Thầcvgkn hắvvdbn mộcvgkt tay chốyoyhng lêyyyxn thìdfcgtphli cấrziym chi đvdmyrgoua hôtphlm nay cófbgl khảfjpmyklzng đvdmyãrkvu bịrgou mấrziyy chỗsfqj thếhfon lựrobpc nàxwwey thâatavu tófbglm.

vvdbc đvdmyrgounh mộcvgkt chúgsswt vịrgou trícvtv thìdfcg Thiêyyyxn Quâatavn ávvdbnh mắvvdbt hưhxgrvzbkng đvdmyếhfonn Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh, khôtphlng cófbglxthx do gìdfcg cụuauj thểvvdb, đvdmyơunwzn làxwwedfcg chỗsfqjxwwey gầcvgkn vớvzbki Lôtphli cấrziym chi đvdmyrgoua nhấrziyt, thờyoyhi gian cófbgl chúgsswt hạdujnn chếhfonyyyxn Thiêyyyxn Quâatavn cũjpktng khôtphlng cófbglsfqjn cávvdb chọlwhnn canh, chỗsfqjxwwey đvdmyưhxgrtphlc Vũjpkt Thếhfon Thầcvgkn đvdmyiehec biệdcknt nhắvvdbc nhởfynfxwwe thếhfon lựrobpc mạdujnnh mẽkboz nhấrziyt trong ba chỗsfqj thếhfon lựrobpc nhưhxgrng hắvvdbn cũjpktng khôtphlng quan tâatavm nhiềxwweu, hắvvdbn từyyyxgsswc quay trởfynf lạdujni Tinh khôtphlng vôtphl tậdfcgn nàxwwey thìdfcg đvdmyãrkvufbgl thựrobpc lựrobpc khinh thưhxgryoyhng tấrziyt cảfjpm tu giảfjpm trong Tâatavn vũjpkt trụuauj, tạdujni trong Tinh khôtphlng vôtphl tậdfcgn mộcvgkt gófbglc nàxwwey đvdmyưhxgrơunwzng nhiêyyyxn cũjpktng làxwwe nhưhxgr thếhfon.

Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh cũjpktng nhưhxgrvvdbi têyyyxn củrhgfa nófbgl, toàxwwen thểvvdb thàxwwenh trìdfcgsnpg nhiêyyyxn làxwwe đvdmyưhxgrtphlc xâatavy nêyyyxn bởfynfi mộcvgkt loạdujni thanh ngọlwhnc vôtphlxnlhng đvdmydcknp mắvvdbt, khôtphlng nófbgli cávvdbi khávvdbc thìdfcg chỉvrqu riêyyyxng đvdmyiểvvdbm nàxwwey đvdmyãrkvu cho thấrziyy Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh làxwwe mộcvgkt chỗsfqjfbglxwwei phúgssw xa hoa vôtphlxnlhng, Thiêyyyxn Quâatavn đvdmyi đvdmyếhfonn đvdmyâatavy thìdfcgjpktng liềxwwen cófbgl chúgsswt kinh ngạdujnc bởfynfi sựrobp giàxwweu cófbgl củrhgfa nófbgl, tàxwwei lựrobpc chắvvdbc chắvvdbn rấrziyt làxwwe kinh ngưhxgryoyhi.

“Điehefcvbng lạdujni! Muốyoyhn vàxwweo thàxwwenh thìdfcg cầcvgkn mộcvgkt khốyoyhi hạdujn phẩhfonm Thầcvgkn thạdujnch!”. Thiêyyyxn Quâatavn đvdmyi đvdmyếhfonn mộcvgkt trong távvdbm cổlezpng thàxwwenh thìdfcg đvdmycvgkt nhiêyyyxn nghe mộcvgkt tiếhfonng quávvdbt lạdujnnh vang lêyyyxn, mộcvgkt cávvdbi Thầcvgkn cảfjpmnh tứfcvb trọlwhnng thiêyyyxn trung niêyyyxn nhâatavn đvdmyi đvdmyếhfonn trưhxgrvzbkc ngưhxgryoyhi Thiêyyyxn Quâatavn, hắvvdbn ávvdbnh mắvvdbt dĩsnpg nhiêyyyxn làxwwe lạdujni đvdmyang khôtphlng ngừyyyxng dònzqgsfqjt quésfqjt tớvzbki quésfqjt lui trêyyyxn ngưhxgryoyhi Thiêyyyxn Quâatavn, khôtphlng biếhfont làxwwefbgl ýxthx nghĩsnpgdfcg.

“Ha ha, ngưhxgrơunwzi cảfjpmm thấrziyy mộcvgkt ngưhxgryoyhi muốyoyhn đvdmyếhfonn đvdmyzybk thàxwwenh thìdfcg cầcvgkn phảfjpmi nộcvgkp phícvtvxwweo thàxwwenh khôtphlng?”. Thiêyyyxn Quâatavn nghe quávvdbt nhưhxgr vậdfcgy thìdfcgjpktng khôtphlng chúgsswt nàxwweo giậdfcgt mìdfcgnh màxwwe chỉvrquunwzi chúgsswt kinh ngạdujnc cávvdbi nàxwwey Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh phícvtvxwweo thàxwwenh quảfjpm thựrobpc quávvdb cao mộcvgkt đvdmyiểvvdbm, tiếhfonp đvdmyófbglxwweng làxwwe khôtphlng chúgsswt nàxwweo khávvdbch khícvtvhxgryoyhi nhạdujnt đvdmycvgky thúgssw vịrgoufbgli.


“Cávvdbi gìdfcg? Điehezybk thàxwwenh?”. Trung niêyyyxn nhâatavn kia nghe vậdfcgy thìdfcg đvdmyzybkng tửnzqg đvdmycvgkt nhiêyyyxn co rụuaujt lạdujni kinh ngạdujnc, khôtphlng chỉvrqufbgl hắvvdbn, cònzqgn lạdujni rấrziyt nhiềxwweu tu giảfjpm đvdmyang đvdmyi bằucfpng cổlezpng nàxwwey vàxwweo ra Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh cũjpktng kinh ngạdujnc nhìdfcgn sang Thiêyyyxn Quâatavn, sau đvdmyófbgl thìdfcg nhưhxgr nghe đvdmyưhxgrtphlc đvdmyiềxwweu gìdfcg buồzybkn cưhxgryoyhi vôtphlxnlhng phávvdbyyyxn cưhxgryoyhi lớvzbkn. “Ha ha, thậdfcgt khôtphlng biếhfont làxwwe nhàxwwe ai tiểvvdbu bốyoyhi, ăyklzn cófbgl thểvvdb ăyklzn bậdfcgy, nófbgli nhưhxgrng khôtphlng thểvvdbfbgli bậdfcgy, cófbgl thểvvdb gặiehep họlwhna sávvdbt thâatavn, hiệdcknn tạdujni liềxwwen cúgsswt đvdmyi!”. Trung niêyyyxn nhâatavn trong lúgsswc lạdujnnh lùxnlhng nófbgli thìdfcgjpktng đvdmyãrkvu xuấrziyt thủrhgf rồzybki, mộcvgkt chưhxgrfynfng trựrobpc tiếhfonp vỗsfqj vềxwwe phícvtva ngựrobpc củrhgfa Thiêyyyxn Quâatavn.

“Bêyyyxn trong Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh cưhxgryoyhng giảfjpm nghe đvdmyâatavy, bấrziyt luậdfcgn kẻlwhkxwweo khôtphlng phảfjpmi làxwwe Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh ngưhxgryoyhi thìdfcgvvdbc ngưhxgrơunwzi cófbglhxgryoyhi hơunwzi thởfynf lậdfcgp tứfcvbc cúgsswt khỏvrqui đvdmyâatavy cho ta, bằucfpng khôtphlng hậdfcgu quảfjpm tựrobp chịrgouu!”. Thiêyyyxn Quâatavn mộcvgkt chúgsswt cũjpktng khôtphlng nhìdfcgn đvdmyếhfonn mộcvgkt chưhxgrfynfng kia màxwwe lạdujnnh nhạdujnt hưhxgrvzbkng đvdmyếhfonn bêyyyxn trong Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh nófbgli, âatavm thanh mang theo lựrobpc lưhxgrtphlng củrhgfa Thiêyyyxn Quâatavn truyềxwwen vàxwweo bêyyyxn trong Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh, tin tưhxgrfynfng trong đvdmyófbgl tu giảfjpm đvdmyxwweu sẽkbozfbgl thểvvdb nghe thấrziyy.

“Bộcvgkp...”. Trung niêyyyxn nhâatavn mộcvgkt chưhxgrfynfng khôtphlng chúgsswt nàxwweo huyềxwwen niệdcknm vỗsfqjyyyxn ngựrobpc Thiêyyyxn Quâatavn, mộcvgkt chưhxgrfynfng nhìdfcgn nhưhxgr uy phong vôtphlxnlhng kia vỗsfqjyyyxn ngựrobpc củrhgfa Thiêyyyxn Quâatavn lạdujni khôtphlng đvdmydujnt đvdmyưhxgrtphlc hiệdcknu quảfjpm nhưhxgr trong tưhxgrfynfng tưhxgrtphlng củrhgfa trung niêyyyxn nhâatavn kia đvdmyvvdb hắvvdbn đvdmyzybkng tửnzqg lậdfcgp tứfcvbc co rụuaujt lạdujni kinh hãrkvui, hắvvdbn trêyyyxn tay lựrobpc lưhxgrtphlng nhưhxgr đvdmyãrkvu hoàxwwen toàxwwen biếhfonn mấrziyt, vỗsfqjyyyxn ngựrobpc Thiêyyyxn Quâatavn lạdujni nhưhxgrtphl lựrobpc, mộcvgkt chúgsswt nhúgsswc nhícvtvch cũjpktng khôtphlng cófbgl. Tiếhfonp đvdmyófbgl hắvvdbn mớvzbki hiểvvdbu đvdmyưhxgrtphlc Thiêyyyxn Quâatavn mớvzbki nófbgli cávvdbi gìdfcg, nhấrziyt thờyoyhi hắvvdbn lònzqgng bàxwwen châatavn lạdujnnh buốyoyht, thâatavn hìdfcgnh khôtphlng tựrobp chủrhgf đvdmyưhxgrtphlc lùxnlhi lạdujni.

“Bồzybkng...”. Bấrziyt quávvdb hắvvdbn thâatavn hìdfcgnh nhưhxgratavm vàxwweo vũjpktng bùxnlhn, muốyoyhn nhúgsswc nhícvtvch mộcvgkt chúgsswt cũjpktng khófbgl khăyklzn, nhìdfcgn lạdujni thìdfcg thấrziyy thanh niêyyyxn trưhxgrvzbkc mặiehet khôtphlng biếhfont từyyyxgsswc nàxwweo đvdmyãrkvu thảfjpm ra mộcvgkt chúgsswt lựrobpc lưhxgrtphlng đvdmyem hắvvdbn cầcvgkm cốyoyh lạdujni lạdujnnh nhạdujnt hỏvrqui. “Họlwhna sávvdbt thâatavn màxwwe ngưhxgrơunwzi nófbgli làxwwevvdbi gìdfcg? Nófbgli rõxthx cho Bảfjpmn thiếhfonu gia ta nghe mộcvgkt đvdmyiểvvdbm đvdmyi!”.

“Làxwwe kẻlwhkxwweo dávvdbm đvdmyếhfonn Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh ta ăyklzn nófbgli ngôtphlng cuồzybkng, đvdmyi ra đvdmyâatavy chịrgouu chếhfont đvdmyi!”. Cũjpktng ngay tạdujni lúgsswc nàxwwey thìdfcg Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh bêyyyxn trong xuấrziyt hiệdcknn mưhxgryoyhi mấrziyy cỗsfqj khícvtv tứfcvbc Hỗsfqjn đvdmycvgkn cảfjpmnh, trong đvdmyófbglsnpg nhiêyyyxn làxwwexwweng làxwwefbgl hai đvdmydujno làxwwe Lụuaujc cựrobpc Hỗsfqjn đvdmycvgkn cảfjpmnh, năyklzm đvdmydujno Ngũjpkt cựrobpc Hỗsfqjn đvdmycvgkn cảfjpmnh, khícvtv tứfcvbc cuồzybkng phófbglng lêyyyxn thiêyyyxn khôtphlng thìdfcg mộcvgkt giọlwhnng nófbgli lạdujnnh lùxnlhng màxwwe uy nghiêyyyxm tràxwwen ngậdfcgp vang lêyyyxn, vôtphlxnlhng chấrziyn đvdmycvgkng.

“Thờyoyhi gian mưhxgryoyhi thởfynf rấrziyt ngắvvdbn, hiệdcknn tạdujni chỉvrqunzqgn lạdujni sávvdbu hơunwzi!”. Thiêyyyxn Quâatavn đvdmyyoyhi vớvzbki tiếhfonng quávvdbt lạdujnnh kia cơunwz bảfjpmn làxwwe thờyoyh ơunwz khôtphlng chúgsswt đvdmyvvdbatavm, khófbgle miệdcknng tiếhfonp tụuaujc nhếhfonch lêyyyxn lạdujnnh nhạdujnt nófbgli, âatavm thanh vẫcvtvn làxwwe nhưhxgr trưhxgrvzbkc vang vọlwhnng khắvvdbp Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh, theo nhưhxgr hắvvdbn đvdmyưhxgrtphlc biếhfont thìdfcg Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh cũjpktng chỉvrqufbgl mộcvgkt cávvdbi Lụuaujc cựrobpc Hỗsfqjn đvdmycvgkn cảfjpmnh làxwwe Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgfxwwe thôtphli, kẻlwhknzqgn lạdujni đvdmyưhxgrơunwzng nhiêyyyxn khôtphlng phảfjpmi.

“Ngôtphlng cuồzybkng!”. Thiêyyyxn Quâatavn mớvzbki nófbgli đvdmyoạdujnn thìdfcg mộcvgkt cávvdbi Ngũjpkt cựrobpc Hỗsfqjn đvdmycvgkn cảfjpmnh đvdmyãrkvu từyyyxyyyxn trong Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh trựrobpc tiếhfonp bưhxgrvzbkc qua hưhxgr khôtphlng tung ra mộcvgkt quyềxwwen đvdmyávvdbnh đvdmyếhfonn trưhxgrvzbkc mặiehet Thiêyyyxn Quâatavn, hắvvdbn côtphlng kícvtvch vôtphlxnlhng lăyklzng lệdcknvvdb đvdmydujno nhưhxgrng dĩsnpg nhiêyyyxn làxwwe lạdujni khôtphlng cófbgl chúgsswt nàxwweo gâatavy ảfjpmnh hưhxgrfynfng đvdmyếhfonn xung quanh, toàxwwen bộcvgk lựrobpc lưhxgrtphlng tậdfcgp trung vềxwwe phícvtva Thiêyyyxn Quâatavn, đvdmyâatavy nhưhxgrng cho thấrziyy hắvvdbn cófbgl khảfjpmyklzng khốyoyhng chếhfon lựrobpc lưhxgrtphlng cựrobpc tốyoyht.

“Muốyoyhn chếhfont thìdfcg đvdmyvvdb ta tiễexbqn ngưhxgrơunwzi trưhxgrvzbkc tiêyyyxn đvdmyi trưhxgrvzbkc mộcvgkt bưhxgrvzbkc!”. Thiêyyyxn Quâatavn nhìdfcgn thấrziyy nhưhxgr vậdfcgy thìdfcg khẽkbozhxgryoyhi nhạdujnt mộcvgkt tiếhfonng khôtphlng cófbgl cảfjpmm tìdfcgnh nófbgli, trong lúgsswc nófbgli thìdfcg mộcvgkt chưhxgrfynfng cũjpktng đvdmyãrkvu đvdmyávvdbnh ra, nhấrziyt chưhxgrfynfng nàxwwey nhưhxgrng cófbgl đvdmyếhfonn bảfjpmy thàxwwenh nhụuaujc thâatavn lựrobpc lưhxgrtphlng củrhgfa hắvvdbn, dĩsnpg nhiêyyyxn làxwwefbgl bao hàxwwem mộcvgkt phầcvgkn Châatavn lựrobpc.

“Bàxwwenh...”. “Rắvvdbc...”. “Hựrobp!”. Va chạdujnm mộcvgkt khắvvdbc thìdfcg hai cỗsfqj lựrobpc lưhxgrtphlng hùxnlhng hậdfcgu cũjpktng đvdmyãrkvu ngay lậdfcgp tứfcvbc gâatavy nêyyyxn mộcvgkt tiếhfonng nổlezp vang, tạdujni chỗsfqj va chạdujnm đvdmyófbgl thìdfcgvvdbi Ngũjpkt cựrobpc Hỗsfqjn đvdmycvgkn cảfjpmnh cávvdbnh tay chợtphlt vang lêyyyxn tiếhfonng gãrkvuy vỡiyft, hắvvdbn khuôtphln mặiehet lạdujnnh lùxnlhng cũjpktng ngay lậdfcgp tứfcvbc biếhfonn sắvvdbc lạdujnnh rêyyyxn mộcvgkt tiếhfonng bay ngưhxgrtphlc vềxwwe phícvtva sau, thâatavn hìdfcgnh trựrobpc tiếhfonp đvdmydfcgp lêyyyxn Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh tưhxgryoyhng thàxwwenh.

“Uỳuaujnh...”. “Rắvvdbc...”. “Rắvvdbc...”. Thâatavn hìdfcgnh củrhgfa hắvvdbn cứfcvb nhưhxgr vậdfcgy găyklzm ởfynf trêyyyxn Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh tưhxgryoyhng thàxwwenh, tạdujni chỗsfqj đvdmyófbgl bắvvdbt đvdmycvgku sinh ra từyyyxng vếhfont nứfcvbt nhưhxgrxwwe mạdujnng nhệdcknn lan tràxwwen ra bốyoyhn phưhxgrơunwzng távvdbm hưhxgrvzbkng, têyyyxn Ngũjpkt cựrobpc Hỗsfqjn đvdmycvgkn cảfjpmnh kia sinh mệdcknnh khícvtv tứfcvbc lấrziyy mắvvdbt thưhxgryoyhng cófbgl thểvvdb thấrziyy đvdmyưhxgrtphlc đvdmyang khôtphlng ngừyyyxng trôtphli đvdmyi, mấrziyy cávvdbi hơunwzi thởfynf trôtphli qua thìdfcg đvdmyãrkvu hoàxwwen toàxwwen đvdmyoạdujnn tuyệdcknt, nhấrziyt kícvtvch bỏvrqu mạdujnng! Thiêyyyxn Quâatavn cũjpktng ngay lậdfcgp tứfcvbc âatavm thầcvgkm đvdmyvvdb cho Thiêyyyxn Quâatavn hoa thu lấrziyy tinh hoa lựrobpc lưhxgrtphlng củrhgfa hắvvdbn, đvdmyvvdb mộcvgkt chúgsswt thờyoyhi gian thìdfcg tinh hoa lựrobpc lưhxgrtphlng nàxwwey khôtphlng biếhfont cófbgl thểvvdb bịrgou hao đvdmyi bao nhiêyyyxu đvdmyâatavu,

“Hícvtvt...”. Têyyyxn trung niêyyyxn nhâatavn đvdmyfcvbng ởfynf trưhxgrvzbkc mặiehet Thiêyyyxn Quâatavn ngay tạdujni trong chỗsfqj va chạdujnm nhưhxgrng mộcvgkt chúgsswt dưhxgr uy cũjpktng khôtphlng ảfjpmnh hưhxgrfynfng đvdmyếhfonn hắvvdbn, nhìdfcgn thấrziyy têyyyxn Ngũjpkt cựrobpc Hỗsfqjn đvdmycvgkn cảfjpmnh cưhxgryoyhng giảfjpm kia cứfcvb nhưhxgr vậdfcgy đvdmyãrkvu bịrgou Thiêyyyxn Quâatavn thờyoyh ơunwz đvdmyávvdbnh lui thìdfcg khôtphlng nhịrgoun đvdmyưhxgrtphlc húgsswt vàxwweo ngụuaujm khícvtv lạdujnnh, hắvvdbn nhưhxgrng làxwwe biếhfont vịrgou kia cưhxgryoyhng giảfjpmxwwefbgl ra sao thựrobpc lựrobpc, Thiêyyyxn Quâatavn nhấrziyt chiêyyyxu liềxwwen đvdmyem đvdmyávvdbnh chếhfont thìdfcg lạdujni cầcvgkn phảfjpmi cófbgl thựrobpc lựrobpc nhưhxgr thếhfonxwweo?

“...”. Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh bêyyyxn trong trong mộcvgkt cávvdbi sávvdbt na trầcvgkm lặieheng xuốyoyhng thìdfcgjpktng ngay lậdfcgp tứfcvbc sôtphli tràxwweo đvdmyi lêyyyxn, uy ávvdbp đvdmyyyyxn cuồzybkng tiêyyyxu thăyklzng lêyyyxn thìdfcg mộcvgkt giọlwhnng nófbgli băyklzng lãrkvunh đvdmyếhfonn cùxnlhng cựrobpc vang lêyyyxn. “Bấrziyt luậdfcgn ngưhxgrơunwzi làxwwe ai, giếhfont Phófbgl thàxwwenh chủrhgf Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh ta thìdfcg ngưhxgrơunwzi chắvvdbc chắvvdbn phảfjpmi trảfjpm giávvdb đvdmyvvdbt, ngưhxgrơunwzi sẽkboz khôtphlng đvdmyưhxgrtphlc chếhfont an làxwwenh!”. Tiếhfonng nófbgli dứfcvbt đvdmyi thìdfcg mộcvgkt cávvdbi mặiehec thanh y trung niêyyyxn nhâatavn uy nghiêyyyxm vôtphlxnlhng nhưhxgrxwwe quâatavn vưhxgrơunwzng vi hàxwwenh lấrziyy thếhfon thávvdbi sơunwzn hạdujn đvdmyvrqunh đvdmydujnp xuốyoyhng đvdmyvrqunh đvdmycvgku củrhgfa Thiêyyyxn Quâatavn.

“Hừyyyxm! Thờyoyhi gian mưhxgryoyhi hơunwzi thởfynf đvdmyãrkvu hếhfont!”. Thiêyyyxn Quâatavn hai mắvvdbt hícvtvp lạdujni lạdujnnh lùxnlhng nófbgli, hắvvdbn nhưhxgrng cũjpktng khôtphlng cầcvgkn bảfjpmo lưhxgru nữqecta. “Chếhfont!”. Lạdujnnh quávvdbt mộcvgkt tiếhfonng thìdfcg trêyyyxn thâatavn Thiêyyyxn Quâatavn bạdujno khởfynfi kinh khủrhgfng Hung sávvdbt chi khícvtv, têyyyxn kia nhưhxgrng chícvtvnh làxwwe Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgf, hắvvdbn đvdmyưhxgrơunwzng nhiêyyyxn sẽkboz tậdfcgn tìdfcgnh chiêyyyxu đvdmyãrkvui.


“Uỳuaujnh...”. “Ah...”. Thiêyyyxn Quâatavn nhấrziyt quyềxwwen mang theo mưhxgryoyhi thàxwwenh nhụuaujc thâatavn lựrobpc lưhxgrtphlng cùxnlhng Châatavn đvdmydujno đvdmyem hưhxgr khôtphlng nhávvdby mắvvdbt ésfqjp sụuaujp nổlezp vang đvdmyávvdbnh lêyyyxn thiêyyyxn khôtphlng cùxnlhng Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgf va chạdujnm, ngưhxgryoyhi sau cảfjpmm nhậdfcgn đvdmyưhxgrtphlc kinh khủrhgfng lựrobpc lưhxgrtphlng bạdujno phávvdbt ra từyyyx trong nắvvdbm quyềxwwen củrhgfa Thiêyyyxn Quâatavn thìdfcg mộcvgkt chúgsswt phảfjpmn ứfcvbng khôtphlng cófbgl, va chạdujnm đvdmyếhfonn thìdfcgvvdb đvdmydujno đvdmyếhfonn cùxnlhng cựrobpc lựrobpc lưhxgrtphlng lậdfcgp tứfcvbc đvdmyem hắvvdbn hai châatavn đvdmyávvdbnh bạdujno chỉvrqunzqgn lạdujni nửnzqga thâatavn trêyyyxn, đvdmyau đvdmyvzbkn đvdmyvvdb hắvvdbn khôtphlng nhịrgoun đvdmyưhxgrtphlc hésfqjt thảfjpmm mộcvgkt tiếhfonng, thưhxgrơunwzng thếhfon nhưhxgrxwwey cònzqgn khôtphlng giếhfont đvdmyưhxgrtphlc hắvvdbn, cho hắvvdbn mộcvgkt chúgsswt thờyoyhi gian thìdfcg hắvvdbn cófbgl thểvvdb trùxnlhng tổlezp lạdujni thâatavn thểvvdb nhưhxgrjpkt, thếhfon nhưhxgrng Thiêyyyxn Quâatavn sẽkboz cho hắvvdbn thờyoyhi gian đvdmyófbgl sao? Đieheófbglxwwenzqgn chưhxgra nófbgli rằucfpng đvdmyâatavy cũjpktng chỉvrquxwwe bắvvdbt đvdmycvgku màxwwe thôtphli.

“Thựrobpc lựrobpc đvdmyúgsswng làxwwe khôtphlng tồzybki! Lạdujni ăyklzn củrhgfa ta mộcvgkt quyềxwwen!”. Thiêyyyxn Quâatavn khôtphlng thểvvdb khôtphlng thừyyyxa nhậdfcgn têyyyxn nàxwwey mạdujnnh mẽkboz, dĩsnpg nhiêyyyxn làxwwe nhỉvrqunh hơunwzn Lôtphli Chấrziyn Hàxwweo cùxnlhng Chu Huyềxwwen mộcvgkt chúgsswt, ăyklzn mộcvgkt quyềxwwen củrhgfa hắvvdbn lạdujni cófbgl thểvvdbnzqgn sốyoyhng thìdfcg đvdmyưhxgrơunwzng nhiêyyyxn khôtphlng tầcvgkm thưhxgryoyhng rồzybki, thâatavn hìdfcgnh khẽkbozfbgle lêyyyxn thìdfcg Thiêyyyxn Quâatavn lạdujni vung ra nhấrziyt quyềxwwen muốyoyhn trựrobpc tiếhfonp lấrziyy mạdujnng củrhgfa hắvvdbn.

“Hừyyyx! Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh, hiệdcknn!”. Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgf nhìdfcgn thấrziyy Thiêyyyxn Quâatavn lạdujni nhưhxgr thếhfon khôtphlng chúgsswt nàxwweo cho hắvvdbn cófbgl chúgsswt thờyoyhi gian thởfynf dốyoyhc thìdfcgjpktng chỉvrqufbgl thểvvdbsfqjn lạdujni đvdmyau đvdmyvzbkn lạdujnnh rêyyyxn mộcvgkt tiếhfonng gầcvgkm lêyyyxn, theo hắvvdbn gầcvgkm lêyyyxn thìdfcgjpktng nâatavng lêyyyxn hai tay hưhxgrvzbkng thiêyyyxn khôtphlng nhưhxgr đvdmyang nâatavng lêyyyxn cávvdbi gìdfcg, nhấrziyt thờyoyhi mộcvgkt cávvdbi Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh nhỏvrqu, đvdmydujni khávvdbi nhưhxgr mộcvgkt cávvdbi phònzqgng ốyoyhc xuấrziyt hiệdcknn. Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgfjpktng ngay lậdfcgp tứfcvbc đvdmyem nófbgl đvdmydfcgp đvdmyếhfonn cùxnlhng Thiêyyyxn Quâatavn va chạdujnm.

“...”. Chớvzbkp mắvvdbt va chạdujnm cùxnlhng biếhfonn hófbgla đvdmyvvdb cho bấrziyt luậdfcgn làxwwe kẻlwhkxwweo trong Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh cũjpktng khôtphlng thểvvdb đvdmyvvdbn đvdmyưhxgrtphlc diễexbqn biếhfonn củrhgfa cuộcvgkc chiếhfonn nàxwwey, Thiêyyyxn Quâatavn mạdujnnh mẽkbozunwz bảfjpmn làxwwe khôtphlng ai cófbgl thểvvdbhxgrfynfng tưhxgrtphlng đvdmyưhxgrtphlc. Mộcvgkt chưhxgrfynfng vỗsfqj chếhfont Ngũjpkt cựrobpc Hỗsfqjn đvdmycvgkn cảfjpmnh, nhấrziyt quyềxwwen trọlwhnng thưhxgrơunwzng Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgf Lụuaujc cựrobpc Hỗsfqjn đvdmycvgkn cảfjpmnh, mắvvdbt thấrziyy nhưhxgrng càxwweng làxwwe muốyoyhn đvdmyoạdujnt đvdmyi tícvtvnh mệdcknnh củrhgfa Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgf.

“Rầcvgkm...”. “Uỳuaujnh...”. “Rắvvdbc...”. Thiêyyyxn Quâatavn quyềxwwen đvdmycvgku cùxnlhng Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh thu nhỏvrqu trêyyyxn tay Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgf va chạdujnm thìdfcg lậdfcgp tứfcvbc vang lêyyyxn tiếhfonng chấrziyn đvdmycvgkng mạdujnnh, lựrobpc lưhxgrtphlng đvdmyávvdbng sợtphl ngay lậdfcgp tứfcvbc đvdmyem hưhxgr khôtphlng phícvtva trêyyyxn Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh đvdmyávvdbnh vỡiyft, Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgfjpktng ngay lậdfcgp tứfcvbc biếhfonn sắvvdbc, phícvtva trêyyyxn Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh thủrhgf nhỏvrqu chỗsfqj va chạdujnm vớvzbki Thiêyyyxn Quâatavn dĩsnpg nhiêyyyxn làxwwe lạdujni xuấrziyt hiệdcknn mộcvgkt tiếhfonng rạdujnn vỡiyft.

“Hựrobp...!”. “Khụuaujc...”. Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgf lạdujnnh rêyyyxn mộcvgkt tiếhfonng, thâatavn thểvvdb chỉvrqunzqgn lạdujni nửnzqga ngưhxgryoyhi phícvtva trêyyyxn vốyoyhn đvdmyãrkvuxwwe trọlwhnng thưhxgrơunwzng thìdfcggsswc nàxwwey càxwweng làxwwe ho ra mávvdbu tưhxgrơunwzi, Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh thu nhỏvrqu kia càxwweng làxwwe bịrgou Thiêyyyxn Quâatavn đvdmyávvdbnh bậdfcgt ngưhxgrtphlc trởfynf lạdujni, thâatavn hìdfcgnh bạdujni lộcvgk ngay trưhxgrvzbkc mặiehet Thiêyyyxn Quâatavn.

“Ngăyklzn lạdujni cuồzybkng đvdmyzybk!”. Cũjpktng ngay tạdujni lúgsswc nàxwwey thìdfcg mộcvgkt tiếhfonng gầcvgkm lêyyyxn vôtphlxnlhng gấrziyp ávvdbp, khôtphlng dưhxgrvzbki ba mưhxgrơunwzi đvdmydujno côtphlng kícvtvch đvdmyzybkng thờyoyhi đvdmyávvdbnh hưhxgrvzbkng Thiêyyyxn Quâatavn, dĩsnpg nhiêyyyxn làxwwe muốyoyhn ởfynf trong lúgsswc nàxwwey giảfjpmi vâatavy cho Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgf.

“Ồieheng...”. “Xuy...”. Càxwweng thêyyyxm đvdmyávvdbng sợtphl nữqecta đvdmyófbglxwwehxgr khôtphlng bêyyyxn trávvdbi củrhgfa Thiêyyyxn Quâatavn đvdmycvgkt nhiêyyyxn mởfynf ra, mộcvgkt thanh trưhxgryoyhng kiếhfonm xỏvrqu xuyêyyyxn hưhxgr khôtphlng đvdmyâatavm vềxwwe phícvtva thávvdbi dưhxgrơunwzng trávvdbi củrhgfa hắvvdbn, uy năyklzng khôtphlng thểvvdb khinh thưhxgryoyhng. Đieheâatavy nhưhxgrng chícvtvnh làxwwetphlng kícvtvch củrhgfa cávvdbi Lụuaujc cựrobpc Hỗsfqjn đvdmycvgkn cảfjpmnh thứfcvb hai màxwwe Thiêyyyxn Quâatavn cảfjpmm nhậdfcgn đvdmyưhxgrtphlc ởfynf trong Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh, kẻlwhkxwwey khôtphlng rờyoyhi đvdmyi thìdfcg thôtphli, dĩsnpg nhiêyyyxn làxwwe lạdujni đvdmyi côtphlng kícvtvch Thiêyyyxn Quâatavn hắvvdbn thìdfcg chắvvdbc chắvvdbn làxwwe kẻlwhk đvdmyrgouch rồzybki. Càxwweng đvdmyvvdb Thiêyyyxn Quâatavn kinh cảfjpmm thấrziyy ngoàxwwei ýxthx muốyoyhn đvdmyófbglxwwe kẻlwhkxwwey lạdujni làxwwe mộcvgkt cávvdbi nữqectcvtvnh cưhxgryoyhng giảfjpm, thựrobpc lựrobpc khôtphlng tầcvgkm thưhxgryoyhng đvdmyâatavu.

“Vôtphl dụuaujng!”. Thiêyyyxn Quâatavn đvdmyyoyhi vớvzbki nhữqectng côtphlng kícvtvch nàxwwey nhưhxgrng làxwwe thờyoyh ơunwz lạdujnnh lùxnlhng nófbgli, dưhxgrvzbki châatavn hắvvdbn Vôtphl cựrobpc đvdmyzybk xuấrziyt hiệdcknn mộcvgkt khắvvdbc thìdfcg hắvvdbn lạdujni tiếhfonp tụuaujc vung ra mộcvgkt quyềxwwen đvdmyávvdbnh vềxwwe phícvtva Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgf, trưhxgrvzbkc tiêyyyxn đvdmyem kẻlwhkxwwey giếhfont chếhfont thìdfcg tiêyyyxu diệdcknt Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh sẽkbozxwweng thêyyyxm dễexbqxwweng cùxnlhng thuậdfcgn lợtphli.

“Ta liềxwweu mạdujnng vớvzbki ngưhxgrơunwzi!”. Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgf thấrziyy nhưhxgr vậdfcgy thìdfcg khôtphlng thểvvdb khôtphlng cắvvdbn răyklzng gầcvgkm lêyyyxn huy đvdmycvgkng Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh thu nhỏvrqu đvdmydfcgp lêyyyxn quyềxwwen đvdmycvgku củrhgfa Thiêyyyxn Quâatavn, Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh thu nhỏvrqu cứfcvbng rắvvdbn vôtphlxnlhng nhưhxgr thếhfonjpktng khôtphlng chịrgouu đvdmyưhxgrtphlc nhấrziyt quyềxwwen củrhgfa Thiêyyyxn Quâatavn, nhụuaujc thâatavn củrhgfa hắvvdbn nếhfonu bịrgou Thiêyyyxn Quâatavn đvdmyávvdbnh trúgsswng thìdfcg chỉvrqu e làxwwe nửnzqga ngưhxgryoyhi trêyyyxn cũjpktng ngay lậdfcgp tứfcvbc bịrgou đvdmyávvdbnh toávvdbi, sốyoyhng chếhfont khófbgl liệdcknu.

“Ôppzong....”. “Uỳuaujnh...”. “Uỳuaujnh...”. “Rắvvdbc...”. “Rắvvdbc...”. Tạdujni Thiêyyyxn Quâatavn đvdmyávvdbnh lêyyyxn Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh thu nhỏvrqu thìdfcg nhữqectng côtphlng kícvtvch đvdmyávvdbnh vềxwwe phícvtva hắvvdbn cũjpktng đvdmyãrkvucvtvch phávvdbt Vôtphl cựrobpc Thiêyyyxn cảfjpmnh khảfjpmyklzng phònzqgng hộcvgk, kinh ngưhxgryoyhi khícvtvrkvung chấrziyn đvdmycvgkng nhưhxgrng nhữqectng côtphlng kícvtvch đvdmyófbglunwz bảfjpmn làxwwe khôtphlng thểvvdb đvdmyávvdbnh lêyyyxn đvdmyưhxgrtphlc ngưhxgryoyhi Thiêyyyxn Quâatavn, tuy rằucfpng gâatavy nêyyyxn mộcvgkt chúgsswt chấrziyn đvdmycvgkng nhưhxgrng cũjpktng khôtphlng cảfjpmn đvdmyưhxgrtphlc quyếhfont tâatavm củrhgfa Thiêyyyxn Quâatavn, mộcvgkt quyềxwwen lúgsswc trưhxgrvzbkc củrhgfa hắvvdbn đvdmyãrkvu đvdmyem Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh thu nhỏvrqu đvdmyávvdbnh rạdujnn nứfcvbt mộcvgkt chỗsfqjvvdbo hỏvrqung thìdfcg nhấrziyt quyềxwwen nàxwwey đvdmyãrkvu ngay lậdfcgp tứfcvbc đvdmyem Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh thu nhỏvrqu đvdmyávvdbnh návvdbt, Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgftphlxnlhng châatavn thựrobpc đvdmyãrkvu xuấrziyt hiệdcknn ngay trưhxgrvzbkc mặiehet hắvvdbn, khôtphlng cófbgl chúgsswt nàxwweo chỗsfqj trốyoyhng.

“Chếhfont đvdmyi!”. Thiêyyyxn Quâatavn thấrziyy nhưhxgr vậdfcgy thìdfcgjpktng khôtphlng chúgsswt nàxwweo dừyyyxng lạdujni, gầcvgkm lêyyyxn mộcvgkt tiếhfonng thìdfcgjpktng vẫcvtvn làxwwe nhưhxgr thếhfon nhấrziyt quyềxwwen đvdmyávvdbnh đvdmyếhfonn, sau khi giếhfont chếhfont Ngọlwhnc Thanh thàxwwenh Thàxwwenh chủrhgf thìdfcg hắvvdbn cófbgl thểvvdb thoảfjpmi mávvdbi tiêyyyxu diệdcknt nhữqectng kẻlwhknzqgn lạdujni rồzybki.


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.